bbc, 5 tháng 12, 2013
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/12/131205_lehieudang_left_communist_party.shtml

Ông Lê Hiếu Đằng, nguyên phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Thành phố Hồ Chí Minh, xác nhận với BBC rằng ông đã quyết định từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam.
Trên các trang mạng có hình ảnh chụp bản viết tay của mà ông Đằng xác nhận do chính ông viết hôm thứ Tư ngày 4/12, trong đó ông ‘tuyên bố công khai ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam’.
Các bài liên quan
Chủ đề liên quan
Lý do ông có quyết định này là vì ‘Đảng Cộng sản Việt Nam bây giờ không còn như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc) mà đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc, đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân’.
Ông Đằng xuất thân là một sinh viên ở miền Nam Việt Nam trước 1975 tham gia vào quá trình đấu tranh chống chính quyền Sài Gòn. Ông đã có hơn 40 năm tuổi Đảng.
Cách đây hơn ba tháng, ông Đằng đã có bài viết lưu truyền trên mạng với tựa đề ‘Viết trong những ngày nằm bịnh’ trong đó ông kêu gọi thành lập một đảng chính trị khác đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam.
Bài viết này của ông Đằng đã bị các cơ quan truyền thông do Đảng kiểm soát đả kích dữ dội.
‘Giọt nước làm tràn ly’
Nói với BBC khi vẫn trên giường bệnh, ông Đằng cho biết việc Quốc hội vừa mới thông qua Hiến pháp sửa đổi ‘là giọt nước làm tràn ly’ khiến ông đi đến quyết định thoái Đảng.
“Điều này chứng tỏ Quốc hội chỉ là bù nhìn chứ không có thực quyền, phản lại lợi ích quần chúng,” ông nói và cho biết người thân và bạn bè đều ủng hộ việc ông thoái Đảng.
“Đó là một Hiến pháp đi ngược lại lòng dân, không có dân chủ, nhất là trong vấn đề ruộng đất,” ông nói thêm.
“Người dân khổ sở về vấn đề này (ruộng đất) mà mấy ông không cảm, coi như không có xúc động gì về hoàn cảnh của người dân,” ông giải thích.
“Tôi thấy không thể nào chần chừ được nữa (trong việc bỏ Đảng),” ông nói, “Đó là kết quả logic của bài viết trên giường bệnh.”
“Tôi phải rút ra thôi, bởi vì nếu mình còn là thành viên của Đảng Cộng sản thì dù sao mình cũng phải có trách nhiệm.”
Ông Đằng cho biết kể từ nay ông trở thành ‘công dân tự do’ để ‘đấu tranh cho chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, cho dân chủ và nhất là đấu tranh bảo vệ lợi ích người dân’.
Ông nói khi đi đến quyết định này, ông cũng tiếc cho hơn 40 năm ông đóng góp cho Đảng và ‘cũng buồn’ nhưng ‘không thể làm khác được’.
Khi được hỏi Đảng có khả năng thay đổi cho phù hợp với tình hình hiện nay của đất nước hay không, ông Đằng đề cập đến tác nhân có thể tác động làm Đảng thay đổi.
Đó là xây dựng xã hội dân sự mạnh để ‘làm sao người dân có thể đấu tranh để chuyển một Nhà nước toàn trị sang một Nhà nước dân chủ’.
Các bài liên quan
- Báo Đảng công kích ông Lê Hiếu Đằng
- Bầu cử thật Đảng CS ‘vẫn có thể thắng’
- ‘Độc đảng vẫn tốt’
- Lãnh đạo Đảng đã sẵn sàng mở cửa?
- Kêu gọi thành lập chính đảng mới ở VN
TUYÊN BỐ từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam của ông LÊ HIẾU ĐẰNG
TUYÊN BỐ
Tôi tên LÊ HIẾU ĐẰNG là ĐẢNG VIÊN ĐẢNG CỘNG SẢN VN, hơn 40 tuổi đảng. Nay tôi tuyên bố
công khai ra khỏi đảng CSVN vì:
ĐCSVN bây giờ không còn như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc) mà đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc, đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân.
Tôi xin xác định đây là quyết định của tôi.
Ngày 04.12.2013
Lê hiếu Đằng
(chữ ký)
Đôi lời: Vậy là phát pháo lệnh đã nổ!
Trước khi bản Dự thảo Hiến pháp sửa đổi được Quốc hội thông qua, công luận thừa biết màn hài kịch lố bịch sẽ có cái kết ra sao, người ta chờ đợi một phản ứng mạnh mẽ nào đó, ví như một cuộc biểu tình. Nhưng đã không xảy ra.
Phải chăng lòng người đã quá mệt mỏi? Hay nỗi sợ hãi bị đàn áp, trong lúc thiếu sự gắn kết và những “ngọn cờ”?
Và Lê Hiếu Đằng đã nhận lãnh vị trí đó, dù cho có thể sẽ là một “ngọn cờ cảm tử”.
Thử nhìn lại, khi ông tung ra bài viết Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh…, bộ máy tuyên truyền của ĐCSVN hoảng hốt tới đâu. Đến những tờ báo thuộc loại có phần “gần dân”, chẳng bao giờ thèm tham gia những cuộc “đánh hôi” của đám báo “lá … chuối chùi khu” như Nhân dân, Quân đội nhân dân, vậy mà cũng được lôi vào trận. Rồi vài tay chân đã lộ hoặc chưa lộ mặt của đảng cũng nháo nhác kêu la, chửi rủa.
Nếu đó là cú đòn nhứ, làm cho đảng vội vã tung hết binh lực, thì cú đòn lần này, chắc chắn sẽ làm đảng khó trở tay, nhất là ngay giữa lúc bữa tiệc hân hoan mừng Hiến pháp mới vừa được bày biện. Nó sẽ như cái tát vào ngay giữa những cái miệng bóng nhẫy đang nhồm nhoàm gặm dở khúc sườn, đùi.
Ban bí thư sẽ chụm đầu bàn bạc, Ban Tuyên giáo sẽ có những chỉ thị ngầm, …? Liệu có nên công khai phản công như lần trước, hay nín lặng, vì không khéo thì “lợi bất cập hại”? Không lẽ lại lần nữa phải huy động cỗ máy khổng lồ chỉ để chống lại một Lê Hiếu Đằng đơn độc, đang mắc trọng bệnh? Hay là để dành binh lực, chờ cú đòn nặng hơn, của một tập thể, chẳng hạn? Cho nên, sẽ phải bóp đầu, căng tai nghe ngóng, phán đoán xem liệu hiệu ứng của cú đòn này sẽ lan tỏa tới đâu.
Bởi vì
Một phong trào bỏ đảng nếu như được dấy lên, ngay vào lúc này, sẽ là cái giá phải trả đau đớn nhất, mối đe dọa lớn nhất trong lịch sử 83 năm vinh – nhục của ĐCSVN.
BT
