DIỄN ĐÀN CỦA CHÚNG TA

TIẾNG NÓI TỰ DO DÂN CHỦ

Sự thật về chuyên chính vô sản

DanChimViet, 17/4/13

gianh chinh quyen

Nhà nước CSVN đặt nền tảng tư tưởng trên chủ thuyết CS mà cốt lỏi cơ cấu tổ chức chính trị và xã hội là chuyên chính vô sản, “Chuyên chính vô sản có nhiều hình thức khác nhau, thích ứng với những điều kiện lịch sử cụ thể khác nhau, nhưng tựu trung vẫn là quyền lực của giai cấp vô sản, của nhân dân lao động.”  Giai cấp lãnh đạo là giai cấp vô sản, và vô sản là “người lao động không có tư liệu sản xuất, phải làm thuê.”  Do đó, theo hệ thống XHCH thì không ai kể cả tầng lớp lãnh đạo làm chủ tài sản cả.  Tài sản là của chung – nhân dân làm chủ, nhà nước quản lý.  Mọi người đều được hưởng quyền lợi bình đẳng như nhau.  Nghe cứ như là ta đang sống trên Thiên đàng (utopia) vậy!

Bài viết này không có mục đích phân tích lý thuyết chuyên chính vô sản, nhưng nhìn thẳng vào thực tế xã hội VN, sau nhiều thập niên dưới thể chế CS để tìm ra sự thực cội rễ của chuyên chính vô sản có thực sự như nhà nước quảng bá không.  Có hai câu hỏi được đặt ra: 1) Bộ phận chủ chốt duy nhất nắm quyền lực ở VN nhiều thập niên qua là đảng CS, đây là sự thật không ai phủ nhận. Vấn đề là đảng có thực sự là giai cấp vô sản theo giải thích về chuyên chính vô sản không?  2) XHCN có thực sự là một xã hội hoàn toàn bình đẳng, không giai cấp?

Trong nhiều năm qua gia tăng và tinh tế quy mô hơn trước rất nhiều, đến độ đảng phải đặt ra Ban Nội chính để trụ trì việc chống tham nhũng.  Điều đó cho chúng ta thấy tham nhũng lan tràn trên khắp các miền đất nước, từ tỉnh thành đến những nơi đèo heo hút gió.  Đảng chống tham nhũng vì có tham nhũng.  Làm sao đảng biết có tham nhũng trong nội bộ đảng?  Câu hỏi hơi ngớ ngẩn vì câu trả lời rõ như ban ngày, đứa trẻ lên ba cũng biết – mọi thành viên của đảng đều có tài sản.  Không chỉ tài sản nho nhỏ nhưng là những tài sản kếch xù, nhiều cán bộ chắc có cả trăm triệu dollars gởi các nhà bank Thụy Sĩ. Nhân dân không lạ gì những câu chuyện Việt kiều kể  “họ mua nhà cả vài triệu đô, trả tiền mặt cái cụp.”  Thế thì vô sản ở đâu?  Vô sản kiểu này chắc toàn dân nên vào đảng sớm cho đỡ cực tấm thân lam lũ?  Không, chúng ta còn lương tri.

Nếu mục đích của chuyên chính vô sản là chống lại mọi thế lực thù địch để tạo nên một xã hội không còn giai cấp, tất cả đều bình đẳng như nhau thì tại sao lại có chuyện xin-cho.  Xin-cho tự nó đã khẳng định giai cấp rồi – nhân dân là tầng lớp ăn ‘xin’; đảng là giai cấp ban ‘cho’.  Các Tôn giáo xin mở trường học, bệnh viện, cơ sở xã hội để góp phần xây dựng đất nước, lo cho dân – xin 40 năm rồi vẫn chưa được gì trong khi giáo dục y tế ngày càng xuống cấp.  Xin làm việc thiện để lo cho dân mà còn không được thì quả thực đảng quá lo sợ ảnh hưởng của Tôn giáo lấn át vai trò lãnh đạo độc đảng của mình, đảng lộ nguyên hình là một giai cấp thống trị còn hơn là cường hào thời xưa.

Các lãnh tụ của đảng ở những ngôi biệt thự đồ sộ, điển hình là TT Nguyễn Tấn Dũng.  Biệt thự của ngài TT lớn hơn mấy trăm lần các đình làng.  Cũng chính TT khoe trên TV trong cuộc phỏng vấn “con tôi đều tốt nghiệp ở Ngoại quốc.” Không chỉ con TT, hầu hết con cháu cán bộ đều du học Ngoại quốc.  Đã là vô sản thì tiền đâu ra cho con đi du học?  Ngay cả dân Mỹ nhiều gia đình phải vất vả lắm mới lo được số tiền học, tiền ăn ở cả năm sáu chục ngàn đô một năm.  Tại sao con cái của chúng ta, chắc chắn giỏi hơn con của các cán bộ lại không được đi du học?  Tại sao có công với cách mạng thì thi đâu đậu đó, ra trường thì có việc làm của nhà nước?  Tại sao cứ phải là đảng viên thì mới được đề bạt lên vị trí lãnh đạo ở các cơ sở và công ty nhà nước? Rõ ràng là có giai cấp rất hẳn hòi – giầu và nghèo; trị và bị trị.  Chắc là người sáng lập ra chủ thuyết CS, Karl Marx phải đau lòng lắm?  Cả đời đấu tranh, Marx phải sống trong bần cùng đói khổ – con mang bệnh mà không có tiền mua thuốc, nhiều bữa cơm chỉ được vài củ khoai tây chấm muối …  Những tranh đấu của ông cho giai cấp công nhân thợ thuyền nghèo khổ không ngờ lại phản tác dụng thế này; người nghèo không hết nghèo nhưng lại đẻ ra cái thứ giai cấp quái gở ma mãnh hơn cả tầng lớp tư sản mà ông ra sức đả phá.

Dẫn chứng trên là “nói có sách mách có chứng,” đảng CSVN không còn là vô sản nữa nhưng đã biến dạng thành tư sản đỏ, có lẽ cần phải gọi là chuyên chính tư sản – một giai cấp dùng bạo lực để  ăn cướp tài nguyên của đất nước và tước đoạt tài sản của nhân dân.

Lenin nói:  “Chuyên chính vô sản là nhà nước vô sản, một bộ máy để giai cấp vô sản, trấn áp giai cấp tư sản. Trấn áp như vậy là cần thiết, vì giai cấp tư sản sẽ luôn luôn chống lại một cách điên cuồng, khi nó bị tước đoạt.”  Rất rõ ràng, hiện giờ nhân dân VN là giai cấp vô sản, và đảng CSVN là giai cấp tư sản.  Thế thì theo Lenin nhân dân phải diệt trừ ngay cái đảng CSVN ma mãnh này.

Những người còn tin vào chủ thuyết CS, và cái gọi là chuyên chính vô sản là những người ngoan cố, hoặc họ không đủ can đảm để nhìn nhận sự thật phá sản của chủ thuyết CS; hoặc họ là những người chỉ muốn lợi dụng vào chủ thuyết đó để duy trì quyền lợi đảng trị.

Chủ thuyết CS là một vấn nạn rất lớn, nó đã đẻ ra biết bao đau thương cho nhân loại đến độ Leon Trotsky, người CS số hai chỉ sau Lenin trong cuộc cách mạng Nga, sau khi hồi tâm trở về với lề dân, đã đau khổ thú nhận: “Trong một quốc gia mà chính quyền là đảng trị, thì đối kháng là bản án chết dần chết mòn vì đói.  Cái nguyên lý cổ xưa: ai kh

Để lại ý kiến của bạn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: