Tương lai nào cho phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt nam?

Anh Vũ, thông tín viên RFA, Bangkok.  2013-12-17

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/wht-futu-demo-mov-12172013063239.html

12172013-wht-futu-demo-mov.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Thanh niên, sinh viên mạnh mẽ xuống đường phản đối TQ lấn chiếm lãnh hải Việt Nam

Thanh niên, sinh viên mạnh mẽ xuống đường phản đối TQ lấn chiếm lãnh hải Việt Nam. AFP

Nghe bài này

Đa số các nhà hoạt động chính trị đối lập nhìn nhận sức mạnh và vai trò của đảng CSVN không có gì là ghê gớm như nhiều người nghĩ. Song bản thân họ họ cũng nghĩ gì về khả năng, ưu nhược điểm của họ?

RFA đã trao đổi với một số nhà hoạt động chính trị đối lập trong và ngoài nước, để biết họ đang nhìn nhận thời cuộc ra sa.

Sức mạnh của sự liên kết các cá nhân và tổ chức

Phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ ở Việt Nam không phải là chuyện mới hôm qua. Tuy nhiên trong suốt một thời gian dài phong trào đấu tranh cho dân chủ ở Việt nam chưa tạo nên các kết quả cần phải có.

Nhà báo LS. Vũ Đức Khanh đang ở tại Canada cho rằng, phong trào tự do, dân chủ của Việt nam hôm nay đã đạt được một đỉnh mới, đó là đã thức tỉnh được ngày càng nhiều người dân quan tâm đến tình hình của đất nước hơn.

Đặc biệt thế hệ trẻ Việt Nam được trang bị lý luận vững chắc hơn, không mơ hồ, không vô cảm để đấu tranh cho cái Chân, Thiện, Mỹ, cái tốt đẹp của con người, xã hội và cộng đồng nhân loại.

Trao đổi với chúng tôi, LS. Vũ Đức Khanh nói “Tình hình chính trị thế giới, khu vực và trong nước đang vô cùng thuận lợi cho cuộc cách mạng tự do, dân chủ cho Việt Nam và tôi nghĩ trách nhiệm của chúng ta, những chiến sỹ tự do, dân chủ phải chớp lấy thời cơ, tạo cho nó chín muồi.”

Thừa nhận do không có một tổ chức “không cộng sản” nào có đủ thực lực để đơn phương đối đầu với đảng CSVN. Cho nên, theo LS. Khanh một “Liên minh chính trị Việt Nam” là điều cấp bách cần làm. Liên minh này sẽ tập hợp tất cả mọi người yêu nước Việt Nam trong và ngoài nước không phân biệt tư tưởng, chính kiến, tôn giáo, quá khứ, địa vị xã hội, già trẻ hoặc nam nữ miễn sao họ chấp nhận chung sức phấn đấu vì tương lai một nước Việt Nam tự do, dân chủ, nhân bản, tiến bộ và phồn vinh.

Ngày càng nhiều người dân quan tâm đến tình hình của đất nước
Ngày càng nhiều người dân quan tâm đến tình hình của đất nước. AFP

Tình hình chính trị thế giới, khu vực và trong nước đang vô cùng thuận lợi cho cuộc cách mạng tự do, dân chủ cho Việt Nam và tôi nghĩ trách nhiệm của chúng ta, những chiến sỹ tự do, dân chủ phải chớp lấy thời cơ, tạo cho nó chín muồi

LS. Vũ Đức Khanh

Theo ông Nguyễn Quang Duy Cựu Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Canberra, Phó Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Úc châu và hiện đang đại diện Khối 8406 tại Úc châu thì cho rằng trong điều kiện Hoa Kỳ thay đổi chiến lựơc, thế giới tự do ủng hộ cuộc đấu tranh, nội bộ đảng Cộng sản phân hóa, mất định hướng, ngày càng trầm trong hơn, lòng dân đang muốn thay đổi, thiên thời địa lợi nhân hòa chúng ta đang có cả.

Theo ông Duy cái có được lớn nhất của Phong Trào Dân Chủ chính là tinh thần dân chủ và quyết tâm giải thể chế độ độc tài cộng sản mang lại tự do dân chủ cho Việt Nam. Chính tinh thần dân chủ đang gắn bó các cá nhân, cái nhóm, các tổ chức với nhau. Họ tự nguyện phân công công việc và giúp đỡ lẫn nhau, với cùng một mục đích là mang lại tự do cho Việt Nam.

Về phương thức đấu tranh, theo ông Duy thì Khối 8406 chủ trương tiến đến việc thành lập một Liên Minh Dân Tộc để tập trung được lực lượng, đề ra được hướng đi chung. Nhờ đó chúng ta mới có thể tranh đấu hay trợ lực cho các thành phần trong guồng máy cộng sản thực tâm muốn thay đổi. Trong hòan cảnh hiện nay, các cá nhân các tổ chức tốt nhất là nên liên kết trong hành động.

Ông Nguyễn Quang Duy nói “Đường lối và phương cách đấu tranh mỗi tổ chức mỗi khác nhưng cần hỗ trợ nhau trong hòan cảnh và khả năng của tổ chức mình. Nhờ thế các tổ chức sẽ hiểu nhau, gắn bó với nhau, tôn trọng nhau và khi cần sẽ nhanh chóng tiến đến thành lập một Liên Minh Dân Tộc. Điều thiết yếu là mỗi cá nhân, mỗi tổ chức cần sửa sọan và sẵn sàng chủ động hành động.”

Phong trào tự do, dân chủ của Việt nam hôm nay đã  thức tỉnh được ngày càng nhiều giới trẻ quan tâm đến tình hình của đất nước hơn
Giới trẻ mạnh dạn đấu tranh: Sinh viên Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên tại phiên xử sáng ngày 16/05/2013 ở Tòa án Nhân dân tỉnh Long An. AFP


Đường lối và phương cách đấu tranh mỗi tổ chức mỗi khác nhưng cần hỗ trợ nhau trong hòan cảnh và khả năng của tổ chức mình. Nhờ thế các tổ chức sẽ hiểu nhau, gắn bó với nhau, tôn trọng nhau và khi cần sẽ nhanh chóng tiến đến thành lập một Liên Minh Dân Tộc

Ông Nguyễn Quang Duy

Yếu điểm của phong trào đấu tranh

Từ Hà nội, LS. Nguyễn Văn Đài một nhân vật bất đồng chính kiến có phần lạc quan khi cho rằng phong trào đấu tranh cho tự do dân chủ ở VN đã có những bước phát triển vượt bực so với những năm trước đây. Đã tạo được ra 1 không gian chính trị rộng lớn hơn cho các hoạt động tự do ngôn luận, tự do báo chí thông qua internet và các phương tiện truyền thông quốc tế. và đã tạo được những hiệu ứng xã hội khá mạnh mẽ.

Trao đổi với chúng tôi về các yếu điểm của phong trào, LS. Nguyễn Văn Đài cho biết “Chưa tổ chức được cho nhân dân đấu tranh bảo vệ cho quyền lợi của chính họ trong các vụ tranh chấp, khiếu kiện. Từ đó chưa có tổ chức nào có chỗ đứng trong nhân dân và được nhân dân ủng hộ, che chở và bảo vệ. Đây là những vần đề quan trọng nhất của 1 tổ chức, đảng chính trị nếu muốn được nhân dân ủng hộ.”

Theo ông Đài, cùng với điều đó là chuẩn bị khi thời cơ xuất hiện hay đến thời điểm phù hợp thì sẽ hình thành một Liên minh, một mặt trận thống nhất để thu hút sự ủng hộ của nhân dân và công đồng quốc tế. Từ đó tạo áp lực quyết định cho sự thay đổi của đất nước.

Từ Hoa kỳ, LS. Hoàng Duy Hùng cựu Nghị viên thành phố Houston nhận xét rằng phe đối lập có lòng yêu nước cao độ có thừa, nhưng phe đối lập còn quá nhiều khuynh hướng và phân hóa. Nhất là nhiều khi còn công kích lẫn nhau, chụp mũ cho người cùng chiến tuyến là Việt gian hay là tay sai của Cộng Sản.  Và đôi lúc còn quá lạc quan trong đấu tranh với ĐCSVN nên không gặt hái kết quả như dự định từ đó dễ làm cho quần chúng nản lòng. Theo LS. Hùng thì bao lâu tình trạng này tiếp diên thì bấy lâu “cơ” của Trời sẽ bị đình trệ.

Tập hợp này không nhất thiết phải đồng thuận với nhau về một triết lý chính trị nhưng đồng thuận với nhau về nhu cầu phải hình thành một nền tảng dân chủ, tự do, nhân quyền cho dân tộc Việt. Nhờ vậy mọi phía mới…hoà hợp mà vẫn giữ được bản sắc riêng

ông Lê Thăng Long

Trao đổi với chúng tôi về hai yếu điểm của phong trào Dân chủ, LS. Hoàng Duy Hùng nói “Ngoại tại là do ĐCSVN đã triệt hạ tất cả những đối kháng trong những thập niên qua. Nội tại là phong trào dân chủ có quá nhiều xu hướng đưa đến sự phân hóa rạn nứt hầu như không thể thống nhất thành một mặt trận.”

Chính vì vậy một chính đảng cũ khó có thể đủ sức mạnh để đảm nhận vai trò đối lập với ĐCSVN mà cần phải có một liên minh hoặc một mặt trận. Câu hỏi được đặt ra hiện nay có bao nhiêu tổ chức sẵn sàng để làm chuyện đó? Ông Hùng nói.

Từ Hà nội, ông Lê Thăng Long cho rằng, phong trào đấu tranh cho tự do dân chủ ở Việt Nam hiện nay ví như một dàn nhạc có nhiều âm sắc rất độc đáo, rất hay. Có cả những bản nhạc tuyệt vời bởi những nhạc sỹ thiên tài. Điều chúng ta thiếu là sự kết hợp giữa các nghệ sỹ và người nhạc trưởng.

Theo ông Long, để đối trọng với đảng CSVN hiện nay chỉ có thể là một mặt trận tập hợp được đông đảo dân chúng, kể cả các cựu đảng viên đảng CSVN và các lực lượng, tổ chức, hội nhóm chính trị khác ở trong và ngoài nước. Khi có một mặt trận thống nhất, mọi người sẽ đấu tranh có tổ chức, phương pháp và mục tiêu rõ ràng, sức mạnh sẽ gia tăng vượt bực.

Trao đổi với chúng tôi, ông Lê Thăng Long nói “Tập hợp này không nhất thiết phải đồng thuận với nhau về một triết lý chính trị nhưng đồng thuận với nhau về nhu cầu phải hình thành một nền tảng dân chủ, tự do, nhân quyền cho dân tộc Việt.  Nhờ vậy mọi phía mới gắn kết lại với nhau trong tinh thần hoà giải, hoà hợp mà vẫn giữ được bản sắc riêng.”

Cho dù mong mỏi của đa số người dân về cải cách thể chế chính trị ở Việt nam một cách toàn diện và sâu rộng là một nhu cầu chính đáng. Nhưng vấn đề còn lại là những nhà hoạt động chính trị họ sẽ làm gì và làm thế nào? Câu trả lời này có lẽ chúng ta xin nhường lại cho họ tự trả lời.

Tin, bài liên quan

Dương Chí Dũng và con bài chưa lật

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok. 2013-12-17

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/d-c-dung-case-12172013052841.html

12172013-d-c-dung-case.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Ông Dương Chí Dũng, ​​56 tuổi, cựu chủ tịch của Vinalines nghe tuyên án tại Toà án nhân dân Hà Nội ngày 16 tháng 12, 2013.

Ông Dương Chí Dũng, ​​56 tuổi, cựu chủ tịch của Vinalines nghe tuyên án tại Toà án nhân dân Hà Nội ngày 16 tháng 12, 2013.

AFP

Nghe bài này

Bản án tử hình cho hai bị cáo Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc chưa ngã ngũ vì còn phúc thẩm và nhất là còn phiên tòa thứ hai xử vụ Dương Tự Trọng đàng sau nó vẫn còn nhiều uẩn khúc. Mặc Lâm có thêm chi tiết.

Trong bản tuyên án ngày 16 tháng 12 chủ tọa đã đọc một cáo trạng dài về tội trạng của Dương Chí Dũng, Mai Văn Phúc cùng với bảy người khác trong vụ án Vinalines với điểm chính yếu là chia chác nhau trong vụ mua ụ nổi 83M. Dương Chí Dũng lúc ấy là Chủ tịch Hội Đồng Quản trị Vinalines còn Mai Văn Phúc trong vai trò Tổng giám đốc Vinalines hai người đã toa rập nhau khai khống nâng giá chiếc ụ nổi phế thải này của Nhật Bản lúc ấy đang nằm chờ sẻ thịt tại Nga.

Sự thiệt hại trong vụ tham ô này lên đến 366 tỷ. Số tiền quá lớn đó được Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc phù phép và dĩ nhiên là có những liên hệ từ cấp lớn hơn trong hệ thống để rồi kết quả hai bản án tử hình đã khiến cả phiên tòa náo động khi thân nhân cả hai bị cáo òa khóc kêu gào là oan sai tại tòa.

Tương trợ Tư pháp, một yếu tố quan trọng bị bỏ qua

LS Trần Đình Triển, một trong bốn luật sư bào chữa chính cho bị can Dương Chí Dũng đã phân tích chi tiết rất quan trọng của vụ án này:

Việc mua ụ nổi 83 M đó từ một công ty bên Nga, công ty bên Nga này ký hợp đồng với công ty AP của Singapore và công ty Singapore này đã mua ụ nổi từ Nga và bán trở lại cho Vinalines. Trong hồ sơ vụ án có một bản hợp đồng váo ngày 7 tháng 7 năm 2007 giữa công ty AP của Singapore và Nga có nói chi cho bên thứ ba 1 triệu 600 ngàn đô. Còn hợp đồng giữa Tổng công ty Hàng Hải của Việt Nam với Singapore thì không thể hiện việc ăn chia trong việc mua bán này cả.

Tại phiên tòa tôi đã trình bày rằng giả sử mai sau này phía công ty của hai nước Nga và Singapore có bằng chứng người ta chứng minh rằng việc thỏa thuận này không liên quan gì tới ông Dũng và ông Phúc và hai ông này không ăn chia gì trong số tiền này…thì có dẫn đến oan sai hay không?

LS Trần Đình Triển

Vấn đề cơ bản ở đây là Việt Nam và Nga đã ký hiệp định Tương trợ Tư pháp về dân sự và hình sự. Việt Nam và Singapore cũng đã ký kết Hiệp định Tương trợ tư pháp về hình sự qua khối ASEAN. Đáng lẽ phải thông qua tương trợ tư pháp để nhờ cơ quan bảo vệ pháp luật của Nga và Singapore chứng minh rằng ai là người thỏa thuận đến việc ăn chia đó và chia chác như thế nào thì bản án tử hình không ai bàn cãi cả.

Theo luật sư Triển thì số tiền hơn 1 triệu sáu trăm ngàn đô la này sau đó được chuyển về một công ty tư nhân mang tên Phú Hà mà chủ công ty này là em gái ông Trần Hải Sơn, Phó ban dự án của Vinalines. Số tiền này chuyển về qua hợp đồng hợp tác đầu tư liên quan đến việc xây dựng một dự án thông quan tại Hải Phòng và do đó không chắc gì có liên quan đến ụ nổi 83M.

Luật sư Trần Đình Triển cho biết chính ông đã yêu cầu tòa án chú ý đến yếu tố này nhưng bị bác bỏ, ông chia sẻ:

Ông Dương Chí Dũng, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines đã phê duyệt vụ mua sắm ụ nổi cũ kỹ gỉ sét 83M với giá hơn 24 triệu USD
Ông Dương Chí Dũng, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines đã phê duyệt vụ mua sắm ụ nổi cũ kỹ gỉ sét 83M với giá hơn 24 triệu USD. Files photos

Tại phiên tòa tôi đã trình bày rằng giả sử mai sau này phía công ty của hai nước Nga và Singapore có bằng chứng người ta chứng  minh rằng việc thỏa thuận này không liên quan gì tới ông Dũng và ông Phúc và hai ông này không ăn chia gì trong số tiền này, thậm chí nếu công ty AP của Singapore xác nhận số tiền này không liên quan đến việc  mua ụ nổi mà là đầu tư thì có dẫn đến oan sai hay không?

Chủ tịch Hội đồng Quản trị không có quyền?

Trong cáo trạng của VKS cho biết Dương Chí Dũng lúc ấy là Chủ tịch HĐQT Vinalines đã ký quyết định phê duyệt việc mua sắm ụ nổi và tự tiện nâng giá lên gấp đôi so với dự toán ban đầu. Ông Dũng bị cáo buộc về tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng”,.

Trong phần bào chữa mà báo chí ghi nhận lại, LS Ngô Ngọc Thủy cho rằng, “bị cáo Dũng chỉ là Chủ tịch HĐQT, là người phải thực hiện ý kiến của tập thể HĐQT mà thôi. Sai sót của bị cáo xuất phát từ sai sót của cả HĐQT” và “Việc xây dựng nhà máy, mua ụ nổi là phù hợp với chủ trương của Bộ GTVT. Bị cáo Dũng chỉ nóng vội phê duyệt Dự án trong khi thẩm quyền là của cấp trên chứ không có động cơ vụ lợi cá nhân”.

Bị cáo Dũng chỉ là Chủ tịch HĐQT, là người phải thực hiện ý kiến của tập thể HĐQT mà thôi. Sai sót của bị cáo xuất phát từ sai sót của cả HĐQT

LS Ngô Ngọc Thủy

LS Thủy đã không thuyết phục được HĐXX vì với tâm lý của người Việt Nam khi đã là Chủ tịch HĐQT thì đương nhiên có quyền tuyệt đối còn những thành viên khác có đồng tình hay không thì cũng không làm gì khác được vì Vinalines là một doanh nghiệp nhà nước, Chủ tịch Hội đồng quản trị không khác gì một tổng bí thư nho nhỏ trong cơ quan này.

Trong khi tòa yêu cầu Dương Chí Dũng khai báo người đã tiết lộ thông tin cho ông này biết là ông ta đang bị điều tra về ụ nổi 83M để kịp bỏ trốn trước khi vụ án bắt đầu vài ngày, Dương Chí Dũng đã làm cử tọa bực bội khi liên tiếp trả lời là ông ta đã khai báo với cơ quan điều tra. Khi tòa nhắc lại yêu cầu thì Dương Chí Dũng cũng nhắc lại câu trả lời của mình như vậy.

Nhân vật bí ẩn.

Dư luận nổi giận với cách tránh né này và cho rằng hành động này là có chủ đích ít nhất là kéo dài thời gian chuẩn bị cho người trực tiếp rò rỉ thông tin cho Dương Chí Dũng chạy trốn.

LS Bùi Quang Nghiêm giải thích thái độ của Dương Chí Dũng dưới cái nhìn của luật pháp, ông nói:

Bản án tử hình hiện nay cũng chưa có hiệu lực pháp luật. Giả sử có hiệu lực pháp luật đi chăng nữa nhưng ông Dũng vẫn còn liên quan đến vụ án khác thì vẫn phải giải quyết cho xong cái vụ án còn lại

LS Bùi Quang Nghiêm

Nếu không có vụ án khác trước khi ông Dũng bị khởi tố vì ông ta trốn đi nước ngoài thì phải làm rõ người gọi cho ông nên đi trốn trong vụ án này. Nhưng do sẽ có một vụ án riêng về việc tổ chức cho ông Dũng trốn đi nước ngoài mà trong đó có nhiều bị can khác nữa kể cả em trai ông Dũng là Dương Tự Trọng là bị can trong vụ này cho nên ông Dũng trả lời như vậy trước tòa là có thề chấp nhận được.

Khi được hỏi với bản án tử hình trên cổ chắc gì Dương Chí Dũng thành khẩn hợp tác với tòa án để khai ra người từng ban ơn cho ông  ta vì có khai thật cũng phải chịu chết thà không khai còn được tiếng không phản bội.  Luật sư Bùi Quang Nghiêm giải thích trình tự của vụ án này nếu xảy ra sau khi phiên phúc thẩm của Dương Chí Dũng:

Bản án tử hình hiện nay cũng chưa có hiệu lực pháp luật. Giả sử có hiệu lực pháp luật đi chăng nữa nhưng ông Dũng vẫn còn liên quan đến vụ án khác thì vẫn phải giải quyết cho xong cái vụ án còn lại. Qua kinh nghiệm nghề nghiệp của tôi thì giả sử như bản án phúc thẩm bác đơn kháng cáo của Dương Chí Dũng liên quan đến án tử hình thì chưa thi hành án mà phải chờ giải quyết xong vụ án tổ chức cho Dương Chí Dũng trốn đi nước ngoài thì mới thi hành án.

Con chủ bài sẽ hành động ra sao?

Tuy nhiên sự việc có thể phát sinh một kịch bản khác nếu người tiết lộ tin tức cho Dương Chí Dũng lại là một nhân vật tầm cỡ, đã có vai trò trực tiếp trong vụ ăn chia ụ nổi mà cả 9 bị can đều ra sức che dấu. Bảy người không bị tử hình chắc sẽ cam tâm với hy vọng giảm án nhưng Dương Chí Dũng không thể đem sinh mạng ra che dấu cho ông ta.

Hành động vững vàng thậm chí ngâm thơ trước tòa cho thấy Dương Chí Dũng rất tin tưởng khi đối diện với HĐXX. Có lẽ ông ta đã nhận được một lời hứa nào đó rất nặng ký cho số phận của mình.

Lời hứa ấy nếu trôi tuột vào không gian thì không nên lấy làm lạ bởi đem Dương Chí Dũng đi bắn hay bắt ông ta chịu cam phận im lặng để giữ cho cả giòng họ được cho là danh giá của ông ta yên thân thì cũng là nước cờ đã được tính trước.

Người dân chờ đợi phiên xử Dương Tự Trọng, em ruột của Dương Chí Dũng trong vụ án tổ chức cho anh vượt biên trốn tránh sự truy nã của công an. Tuy chưa diễn ra nhưng nhiều người cho rằng bản án đã được tính trước như mọi khi, có điều nhân vật bí ẩn ấy có xuất hiện hay không thì còn phải chờ xem thái độ của người tử tù Dương Chí Dũng.

Tin, bài liên quan

Hai án tử hình trong vụ Vinalines: Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc

Ông Dương Chí Dũng trước tòaÔng Dương Chí Dũng tỏ ra ‘bình thản’ trước tòa dù bị đề nghị mức án ‘tử hình’.

Hai lãnh đạo của Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) bị tuyên án tử hình về tội tham ô tài sản trong phiên xử sơ thẩm ngày 16/12.

Ông Dương Chí Dũng, 56 tuổi, nguyên chủ tịch HĐQT Vinalines, nguyên Cục trưởng Cục hàng hải, bị tuyên án tử hình về tội tham ô, 28 năm tù về tội cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.

Ông Mai Văn Phúc, 56 tuổi, nguyên tổng giám đốc Vinalines, nguyên phó vụ trưởng Vụ Vận tải, bị tuyên án tử hình về tội tham ô, 18 năm tù về tội cố ý làm trái.

Bị cáo chủ chốt, người khai việc đưa, chia tiền cho hai ông Dũng và Phúc, Trần Hải Sơn, nhận án 22 năm tù cho hai tội tham ô và cố ý làm trái.

Tòa án tại Hà Nội cũng tuyên:

  • Trần Hữu Chiều, 61 tuổi, nguyên phó tổng giám đốc Vinalines, 19 năm tù
  • Mai Văn Khang, nguyên phó tổng giám đốc Công ty TNHH một thành viên vận tải viễn dương Vinashin thuộc Vinalines, 7 năm tù
  • Bùi Thị Bích Loan, 50 tuổi, nguyên kế toán trưởng Vinalines, 4 năm tù
  • Lê Văn Dương, 43 tuổi, đăng kiểm viên Chi cục Đăng kiểm số 6, Cục Đăng kiểm VN), 7 năm tù
  • Ba cán bộ hải quan tỉnh Khánh Hòa, Huỳnh Hữu Đức, Lê Văn Lừng và Lê Ngọc Triện, mỗi người 8 năm tù

Hôm Chủ Nhật, một trong ba luật sư tham gia bảo vệ quyền lợi của ông Dương Chí Dũng tại Tòa, nói với BBC rằng vụ án có nhiều đối tượng là ‘người ngoại quốc’ và ‘các tình tiết ở nước ngoài’, nên cần ‘thu thập thêm chứng cứ’ phục vụ cả quá trình ‘buộc tội lẫn gỡ tội.’

Từ chối đưa ra phán đoán về mức án mà tòa sẽ tuyên với thân chủ của mình, nhưng ông Thủy cho rằng thân chủ của ông đã ‘xác định được bản thân’ và ‘tin tưởng vào sự công minh’ của pháp luật, trong khi toàn nhóm luật sư bào chữa đã ‘thống nhất quan điểm’ rằng ông Dũng “không phạm tội tham ô.”

Ông Thủy nói ông và nhóm luật sư mà bên cạnh ông là các ông Trần Đình Triển, Trần Đại Thắng, đã ‘không gặp áp lực’ hoặc ‘bị lưu ý gì’ từ bất cứ ai, khi bảo vệ quyền lợi cho thân chủ.

Tuy nhiên, ông cũng tiết lộ ông và hai luật sư đồng nghiệp này đã không được tham gia bảo vệ quyền lợi cho thân chủ ngay từ đầu vụ án.

Về tình tiết ông Dương Chí Dũng từ chối cung cấp danh tính người đã ‘báo tin’ rằng ông bị ‘khởi tố’, dẫn tới quyết định ông Dũng ‘bỏ trốn’ và bị truy nã, luật sư Thủy cho biết:

“Sự thực chi tiết này, chúng tôi không hỏi ông Dũng làm gì, vì đó là vấn đề cá nhân của ông ấy. Việc ông ấy bỏ trốn, rồi vì sao ông bỏ trốn, chúng tôi không quan tâm tới việc ấy, đó là việc cá nhân…”

Trong một cuộc trao đổi trước đó trong tuần này với BBC, bà Phạm Chi Lan, một cựu thành viên của Ban tư vấn của Thủ tướng Chính phủ bình luận về vụ xử.

Bà nói: “Tôi nghĩ rằng phải xử thật nghiêm minh với ông Dương Chí Dũng, cũng như với mấy người đã bị bắt cùng với ông ta ở Tổng công ty Vinalines, điều đó là chắc chắn rồi,

“Và lần này tôi tin là Nhà nước cũng sẽ xử nghiêm minh, bởi vì công luận cũng trông chờ lâu rồi và cũng đã nói đủ về trường hợp này,

“Nhưng mặt thứ hai, đối với những đối tượng khác liên quan, nhất là ở phía quản lý của Nhà nước mà để xảy ra tình trạng này,

“Thì tôi cũng thực sự mong qua xét xử lần này, Tòa đưa ra và có thể sau này tiếp tục xử lý đến những người đó nữa,” bà nêu quan điểm với BBC.

Bấm Mời quý vị xem các phản ứng sau phiên tòa tại đây.

Ý kiến: Tham nhũng vì người hay thể chế?

Tiến sỹ Đoàn Xuân Lộc. BBC Việt ngữ từ London. 16 tháng 12, 2013

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/12/131216_vietnam_corruption_opinion.shtml

Tổng Bí thư Trọng hiện là Trưởng ban Chống Tham nhũng Trung ương.

Trong cuộc họp báo quốc tế đầu tiên sau khi được bầu vào chức Tổng Bí thư tại Đại hội XI của Đảng Cộng sản Việt Nam vào tháng Một năm 2011, ông Nguyễn Phú Trọng đã nói rằng ông không muốn ‘tạo dấu ấn’ cho riêng mình trong cương vị mới này.

Nhưng sau gần ba năm tại chức, xem ra ông đã để lại không ít ‘dấu ấn’ và có nhiều phát biểu khá ‘ấn tượng’.

Chẳng hạn, trong lần tiếp xúc cử tri tại Quận Ba Đình, Hà Nội vào đầu tháng 12 này, khi cử tri bày tỏ bức xúc về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam ông đã nói: ‘Đường Tăng khi xưa đi lấy kinh sang đất Phật cũng phải hối lộ mới lấy được kinh’.

Ví dụ thật ‘dí dỏm’ và phát biểu rất ‘ấn tượng’ trên của ông Tổng Bí thư đã được báo chí trong nước trích dẫn và đặc biệt cư dân mạng bình phẩm rất nhiều trong những ngày qua.

Câu nói ấy của ông được bàn luận nhiều vì – dù không nói trực tiếp – ông coi bản chất của con người là không lương thiện, gian trá, dễ đi bị tha hóa, sẵn sàng làm điều xấu để đạt được mục đích của mình vì ngay cả ‘Đường Tăng’ (một người thuộc giới tu hành) ‘tới đất Phật cũng phải hối lộ mới lấy được kinh’.

Bản chất con người thiện hay ác luôn là một đề tài quan trọng và cũng là một chủ đề gây nhiều tranh luận – đặc biệt trong triết học, nhân bản học hay giáo dục.

Nhưng cứ cho rằng con người có tính bản ác, dễ bị tha hóa và ‘tham nhũng là vấn đề của mọi chế độ, mọi quốc gia, mọi thời kỳ’ như ông Trọng khẳng định, một câu hỏi được đặt ra là tại sao tham nhũng ở Việt Nam lại nhiều hơn những nước khác?

Nói cách khác, phải chăng người Việt có tính bản ác nhiều hơn – hay ít hướng thiện hơn – người châu Âu, Mỹ hay những nước như Đông Nam Á khác như Singapore nên mới đi hối lộ và tham nhũng nhiều như vậy?

Không phải vì bản chất

Các vụ án lớn xảy ra tại những tập đoàn nhà nước (như vụ Vinashin)

Theo chỉ số tham nhũng của Tổ chức minh bạch Quốc tế (Transparency International) năm 2013, Việt Nam bị xếp thứ 116 – sau xa các nước ASEAN khác như Singapore (5) và Malaysia (53) – trên 175 quốc gia, lãnh thổ được Transparency International (TI) khảo sát, đánh giá.

Kết quả của TI cũng cho thấy tình trạng tham nhũng ở Việt Nam trong những năm qua cũng không giảm mặc dù Đảng Cộng sản đã có những chiến dịch, chủ trương chống tham nhũng rầm rộ – như việc ‘kiểm điểm, tự phê bình và phê bình’ theo Nghị quyết Trung ương 4, khóa XI – vì năm 2010 Việt Nam cũng bị TI xếp thứ 116.

Điều đáng nói là nếu dựa trên chỉ số của Tổ chức minh bạch Quốc tế, không ai có thể hay dám khẳng định rằng người Việt dễ bị tha hóa hay tham nhũng hơn người Malaysia hoặc người thuộc các nước châu Âu, như Đan Mạch và Phần Lan.

Trái lại, nếu nhìn qua những chỉ số ấy và so sánh với các chỉ số khác – như dân chủ hay tự do báo chí – chắc ai cũng có thể hiểu được tại sao ở Việt Nam hay Bắc Hàn có nhiều tham nhũng hơn những quốc gia như Đan Mạch hay Phần Lan.

“Và qua những ví dụ trên, có thể khẳng định rằng tham nhũng nhiều hay ít không phải là ở bản chất con người mà là ở thể chế chính trị”

Có thể nêu ra một vài ví dụ, chỉ số cụ thể.

Ngoại trừ Singapore, hầu hết 20 quốc gia, lãnh thổ được TI đánh giá có ít tham nhũng nhất năm 2013 là những nước được The Economist và Reporters Without Borders (Tổ chức phóng viên không biên giới) xếp đầu trong chỉ số dân chủ và chỉ số tự do báo chí của mình năm và 2013.

Cụ thể hơn, năm nước đứng đầu về chỉ số minh bạch (hay có ít tham nhũng nhất) – là Đan Mạch, New Zealand, Phần Lan, Thụy Điển và Na Uy – cũng là năm quốc gia được The Economist xếp đầu về chỉ số dân chủ.

Do vậy, có thể nói ở đâu có một thể chế chính trị cởi mở, dân chủ, có tự do báo chí thì ở đó tình trạng tham nhũng ít vì trong một xã hội như thế mọi lời nói và hành động của một chính trị gia hay một đảng phái chính trị luôn bị người dân, các phe đối lập và đặc biệt báo chí theo dõi, giám sát, phanh phui.

Và qua những ví dụ trên, có thể khẳng định rằng tham nhũng nhiều hay ít không phải là ở bản chất con người mà là ở thể chế chính trị. Một ví dụ cụ thể hơn để chứng minh điều đó là trường hợp Bắc và Nam Hàn. Ai cũng biết cả hai quốc gia này đều thuộc bán đảo Triền Tiên, có chung ngôn ngữ và văn hóa, nhưng chỉ khác nhau về thể chế chính trị.

Một nước thì có đa đảng, dân chủ, tự do – được Tổ chức Phóng viên không biên giới xếp thứ 50 về tự do báo chí và The Economist xếp thứ 20 về dân chủ. Bên kia là một thể chế độc tài, gia đình trị – bị xếp gần cuối bảng (chỉ trên Eritrea) về tự do báo chí và xếp cuối bảng về dân chủ.

Vì sự khác biệt về thể chế đó trong khi Nam Hàn được Tổ chức minh bạch thế giới xếp thứ 46, Bắc Hàn bị xếp cuối bảng (cùng với Somalia).

Một yếu tố khác có tác động lớn đến nham nhũng là pháp luật. Cụ thể, trường hợp của Singapore cho thấy nếu một quốc gia có pháp luật nghiêm minh, quốc gia ấy sẽ có ít tham nhũng. Với vị trí thứ năm (cùng với Na Uy), Singapore – một quốc gia được coi là có hệ thống pháp luật rất nghiêm minh, hệ thống tư pháp khá độc lập – là nước Á châu duy nhất được TI xếp vào 10 nước ít tham nhũng nhất năm 2013 dù đảo quốc này bị Tổ chức phóng viên không biên giới xếp thứ 149 và The Economist xếp thứ 81.

Vì thể chế, pháp luật

Vụ án Vinalines được dư luận trong và ngoài nước quan tâm theo dõi.

Có thể nói ở Việt Nam tham nhũng nhiều – hơn những quốc gia khác như Đan Mạch, Phần Lan, Singapore tại – vì nước này thiếu dân chủ, thiếu tự do báo chí và pháp luật không nghiêm minh. Các chỉ số về dân chủ, tự do của Việt Nam đều thua các quốc gia trên. Việt Nam cũng không có một hệ thống luật pháp nghiêm minh.

Cụ thể, Việt Nam đều thua xa Singapore về hai chỉ số phụ khác được Tổ chức minh bạch Quốc tế xem xét để đánh giá tình trạng tham nhũng của một quốc gia là chỉ số về độc lập của hệ thống tư pháp (judicial independence) và chỉ số về thượng tôn pháp luật (rule of law).

Chẳng hạn, về thượng tôn pháp luật, với 1.69 điểm (chỉ số này được đo từ -2.5 đến 2.5), năm 2010, Singapore có tỷ lệ thượng tôn pháp luật là 93%, trong khi đó với số điểm -0.48, tỷ lệ về thượng tôn pháp luật ở Việt Nam chỉ có 39%.

Qua những chỉ số trên, việc ông Nguyễn Phú Trọng coi bản tính con người là hối lộ, tham nhũng là nguyên nhân dẫn đến tệ nạn tham nhũng ở Việt Nam không thuyết phục chút nào.

Một lý do khác được ông đưa ra để giải thích tình trạng tham nhũng ở Việt Nam là ‘do đồng tiền, chạy theo lợi nhuận, coi thường giá trị con người. Đó là mặt trái của kinh tế thị trường’. Lý do này xem ra cũng không thuyết phục lắm vì đa số các nước tham nhũng ít – cũng là những nước phát triển – là những quốc gia áp dụng nền kinh tế thị trường.

Hơn nữa, Việt Nam cũng không phải hoàn toàn theo kinh tế thị trường vì vẫn còn có ‘định hướng xã hội chủ nghĩa’. Và trong một chừng mực nào đó sự kết hợp (hơi khập khiễng) này là một trong những lý do dẫn đến nạn tham nhũng vì trong một nền kinh tế như vậy các doanh nghiệp nhà nước được nắm vai trò chủ đạo và hiện tại những doanh nghiệp làm ăn thua lỗ lớn, tham nhũng nhiều lại là những tổng công ty hay doanh nghiệp nhà nước.

“Không biết ‘cái nhìn khoa học, biến chứng về tham nhũng’ của ông Trọng là gì. Nhưng những chỉ số, ví dụ cụ thể trên chứng minh rằng nếu một quốc gia thực sự dân chủ, có tự do báo chí và hệ thống luật pháp nghiêm minh – hay có một hoặc hai trong ba yếu tố này – nước ấy chắc chắn sẽ có ít tham nhũng”

Hai vụ tham nhũng lớn – được coi là trong những ‘đại án’ đã và đang bị xét xử trong những ngày này liên quan đến một công ty con của Ngân Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Việt Nam (Agribank) và Vinaline – là những ví dụ điển hình.

Trong phát biểu của mình tại buổi tiếp xúc với cử tri đó Giáo sư Nguyễn Phú Trọng cũng khuyên rằng vì ‘Đường Tăng khi xưa đi lấy kinh sang đất Phật cũng phải hối lộ mới lấy được kinh’ nên ‘phải xem xét bình tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt. Phải có cái nhìn khoa học, biện chứng về tham nhũng’.

Không biết ‘cái nhìn khoa học, biện chứng về tham nhũng’ của ông Trọng là gì. Nhưng những chỉ số, ví dụ cụ thể trên chứng minh rằng nếu một quốc gia thực sự dân chủ, có tự do báo chí và hệ thống luật pháp nghiêm minh – hay có một hoặc hai trong ba yếu tố này – nước ấy chắc chắn sẽ có ít tham nhũng.

Chẳng hạn, nếu để cho báo chí được tự do phát giác, phanh phui các vụ tham nhũng – từ nhỏ đến lớn – chắc chắn tình trạng tham nhũng của Việt Nam không nhiều như vậy. Thời gian gần đây, chính quyền Việt Nam cho đưa ra xét xử những vụ tham nhũng lớn với những bản án rất nặng, như chung thân hay tử hình đối với một số lãnh đạo ngân hàng Agribank và Vinalines.

Cho tiến hành xét xử những vụ tham ô – còn được gọi là những ‘đại án’ – đó và nghiêm minh trừng phạt những kẻ tham nhũng là một việc nên làm để giới hạn tệ nạn tham nhũng.

Nhưng một câu hỏi khác được đặt ra là còn bao nhiều người trong những tổng công ty, doanh nghiệp nhà nước khác – hay quan chức lớn nhỏ của Việt Nam – tham nhũng mà chưa được phanh phui, xét xử, trừng phạt?

Hơn nữa, những vụ ‘đại án’ ấy chắc chắn được ngăn ngừa hay bị giới hạn – tránh gây thiệt hại lớn về tài sản cho Nhà nước, cho nhân dân và một số cá nhân không phải mất sinh mạng – nếu có một xã hội thực sự dân chủ, cởi mở và báo chí được tự do điều tra tham nhũng hay pháp luật nghiêm minh.

Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong của tác giả, hiện làm nghiên cứu tại Viện Global Policy, London.

Khoảng 10 ngàn người đối lập Cam Bốt biểu tình đòi bầu lại Quốc hội

Tú Anh, RFI,15-12-13

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20131215-khoang-10-ngan-nguoi-doi-lap-cam-bot-bieu-tinh-doi-bau-lai-quoc-hoi

Phe đối lập Cam Bốt biểu tình ở quảng trường Tự do, Phnom Penh, đòi bầu cử lại Quốc hội, 15/12/2013

Phe đối lập Cam Bốt biểu tình ở quảng trường Tự do, Phnom Penh, đòi bầu cử lại Quốc hội, 15/12/2013. REUTERS

Hôm nay 15/12/2013 tại Phnom Penh, khoảng 10 ngàn ủng hộ viên của đảng đối lập Sam Rainsy xuống đường tuần hành. Họ mang biểu ngữ đòi bầu lại Quốc hội mà cuộc bỏ phiếu hồi tháng 7 bị xem là thiếu minh bạch.

Theo AFP, đoàn biểu tỉnh khoảng 10.000 người mang cờ vương quốc Chùa Tháp tập họp tronng một công viên lớn ở thủ đô Phnom Penh. Lần đầu tiên, họ kêu gọi tổ chức lại bầu cử Quốc hội.

Kết quả chính thức bầu cử hồi tháng 7 năm nay cho phe Thủ tướng Hun Sen chiến thắng với 68 dân biểu, còn đối lập chỉ được 55 ghế.

Đối lập đã bác bỏ kết quả chính thức này, nhiều lần xuống đường đòi kiểm lại phiếu và điều tra về các vụ gian lận. Nhưng đây là lần đầu tiên họ kêu gọi bầu lại.

Lãnh đạo đối lập Sam Rainsy tuyên bố với đám đông là « phải bầu lại vì cuộc bầu cử hồi tháng 7 không thể chấp nhận được vì thiếu công bình ». Bản thân ông Sam Rainsy bị cấm ra ứng cử .

Theo nhận xét của AFP, cuộc biểu tình hôm nay đã huy động số người tham gia đông đảo nhất tính từ tháng 10 năm nay, từ khi đối lập tổ chức xuống đường theo định kỳ để gây sức ép. Sự hiện diện của cảnh sát rất kín đáo và không có đàn áp.

Theo giới phân tích, ít có khả năng Thủ tươngs Hun Sen, cầm quyền liên tục suốt 28 năm, chấp nhận bầu lại.

Kết quả chính thức vừa qua, dù có gian lận hay không, cũng cho thấy phe đối lập đã giành được nhiều thắng lợi đáng kể, trong khi uy thế của phe chính phủ giảm nhiều so với kết quả bầu cử 5 năm trước.

Trò chuyện với ‘Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam’

VOA. Trà Mi, 15-12-13

http://www.voatiengviet.com/content/tro-chuyen-voi-phu-nu-nhan-quyen-viet-nam/1810845.html

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mạng Lưới Blogger)

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mạng Lưới Blogger)

Một trong những nhiệm vụ của Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam là trả lại đúng ý nghĩa và giá trị đẹp của hai chữ ‘nhân quyền’ vốn là những quyền căn bản rất bình thường ai sinh ra cũng phải được hưởng, không có gì là ‘nhạy cảm’ cả. Cho nên, hoạt động của chúng tôi không thách thức bất cứ đối tượng nào.
Hoàng Vi

Các nhà hoạt động nữ trong nước vừa thành lập Hội Phụ Nữ Nhân quyền Việt Nam hôm 25/11 để tranh đấu-bảo vệ cho nhân quyền và nữ quyền giữa lúc thành tích nhân quyền của Việt Nam tiếp tục bị quốc tế lên án dù Hà Nội vừa trúng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc.

Thông cáo của tổ chức nói Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam đại diện một cách độc lập, công bằng và vô vị lợi cho toàn thể những người phụ nữ bị tổn thương về nhân quyền.

Giữa lúc những đòi hỏi nhân quyền còn bị cho là nhạy cảm tại Việt Nam, việc Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam công khai thành lập một tổ chức như vậy là một thách thức đối với nhà cầm quyền hay họ tự biến mình thành mục tiêu chịu thách thức?

Không được nhà nước công nhận chắc chắn khó tránh được những khó khăn, những người phụ nữ cổ xúy dân chủ-nhân quyền này tự chuẩn bị cho mình thế nào để có thể phát huy hoạt động? Làm thế nào để mọi việc không chỉ dừng lại ở tính khởi phát mà mang tính chất bền vững?

Đó cũng là nội dung cuộc trao đổi trên Tạp chí Thanh Niên VOA hôm nay với ba thành viên sáng lập tổ chức là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở Nha Trang, Nguyễn Hoàng Vi tại Sài Gòn, và Trần Thị Nga từ Hà Nam.

Như Quỳnh: Mục đích của tổ chức nhằm bảo vệ, phát huy nhân quyền; lên tiếng cho các phụ nữ bị đàn áp, sách nhiễu, bạo hành trong xã hội; lập hồ sơ báo cáo hằng năm về việc phụ nữ bị đàn áp ở Việt Nam để gửi các tổ chức NGO quốc tế, các cơ quan ngoại giao nước ngoài; phổ biến các tài liệu về quyền con người.

Rủi ro nếu có chúng tôi sẵn sàng đón nhận một cách an vui vì không có tự do nào được cho không.
Như Quỳnh

Trà Mi: Vì sao cần có tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam trong khi tại Việt Nam không thiếu các hội nhóm phụ nữ từ địa phương đến trung ương?

Trần Thị Nga: Các hội phụ nữ trong nước là những cánh tay nối dài của nhà cầm quyền cộng sản, họ không có bảo vệ người dân. 

Trần thị Nga (Thúy Nga)Trần thị Nga (Thúy Nga)

Như Quỳnh: Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam không chỉ bảo vệ những phụ nữ đấu tranh mà cả những phụ nữ bình thường. Một trong những hình thức hoạt động gần gũi nhất là phát Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền và các Công ước quốc tế Việt Nam đã ký liên quan đến quyền con người.
Chúng tôi cũng sẽ đi thăm các phụ nữ tranh đấu cho nhân quyền hay là người thân của những người tranh đấu cho sự tiến bộ của xã hội mà bị đàn áp.

Trà Mi: Các bạn chuẩn bị các phương án thế nào để có thể thực hiện kế hoạch suông sẻ giữa các biện pháp tăng cường đối phó của chính quyền đối với các hoạt động mà bị nhà nước gọi là ‘tuyên truyền’ ‘chống đối’?

Đoàn kết chính là sức mạnh để mình đi trên con đường vững chắc hơn.
Nguyễn Thị Nga

Hoàng Vi: Không phải Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam ra đời tụi em mới đấu tranh. Trước giờ tụi em vẫn đấu tranh và luôn gặp những rủi ro đó. Tụi em chỉ có khả năng bảo đảm những việc làm của mình ở mức ôn hòa, không bạo động. Còn nhà cầm quyền đối phó thế nào, thái độ của họ em không lựa chọn được, em chấp nhận những rủi ro họ mang đến.

Như Quỳnh: Tôi từng đi phát Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và đã gặp phải những trở ngại. Việc Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc là một thuận lợi cho Phụ nữ Nhân quyền tiếp tục công việc của mình. Rủi ro nếu có chúng tôi sẵn sàng đón nhận một cách an vui vì không có tự do nào được cho không.

Trà Mi: Chị hy vọng sau khi Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc, mọi chuyện sẽ ‘dễ thở’ hơn?

Như Quỳnh: Mình không hy vọng như vậy. Mình hy vọng các nước dân chủ đã bỏ phiếu cho Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền phải có trách nhiệm giám sát. Trong 3 năm Việt Nam làm thành viên Hội đồng, chúng tôi có cơ hội thúc đẩy, nâng cao nhận thức của mọi người về nhân quyền.

Trà Mi: Giữa lúc những đòi hỏi nhân quyền còn bị cho là nhạy cảm tại Việt Nam, việc Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam công khai thành lập một tổ chức như vậy là một thách thức đối với nhà cầm quyền hay họ tự biến mình thành mục tiêu chịu thách thức?

Nguyễn Hoàng ViNguyễn Hoàng Vi

Hoàng Vi: Một trong những nhiệm vụ của Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam là trả lại đúng ý nghĩa và giá trị đẹp của hai chữ ‘nhân quyền’ vốn là những quyền căn bản rất bình thường ai sinh ra cũng phải được hưởng, không có gì là ‘nhạy cảm’ cả. Cho nên, hoạt động của chúng tôi không thách thức bất cứ đối tượng nào.  

Trà Mi: Một tổ chức tại Việt Nam không đăng ký sinh hoạt, không được nhà nước công nhận thì khó tránh khỏi khó khăn. Làm thế nào để một tổ chức không được nhà nước công nhận có thể tự bảo vệ mình trước khi nói tới chuyện bảo vệ người khác? Các thành viên trong hội nghĩ sao?

Như Quỳnh: Hiến pháp quy định dân có quyền lập hội. Các thông tư, nghị định, văn bản dưới Hiến pháp chế tài quyền của dân là đã sai về căn bản. Đó là cơ sở lý luận đầu tiên của chúng tôi. Nhân quyền là quyền của mỗi người, không phải là ân huệ xin-cho. Hy vọng với sự đi trước của chúng tôi, những người khác sẽ thấy nếu chúng tôi làm được thì họ cũng làm được.

Trà Mi: Theo các bạn, vì sao phụ nữ Việt Nam, dù ngày càng được tôn trọng và có vị trí hơn, nhưng sự tham gia vào đời sống chính trị-xã hội loại thuộc vào nhóm các nước trung bình kém?

Nguyễn Thị Nga: Có những người khi tham gia vào các công việc chính trị-xã hội bị nhà cầm quyền đàn áp, đe dọa, khủng bố. Vì vậy, nhiều người đã phải rút lui. Trong xã hội Việt Nam, phụ nữ vẫn còn bị kỳ thị, chưa được bình đẳng đích thực. Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam ra đời để kêu gọi phụ nữ Việt cần biết đến quyền của mình.

Trà Mi: Đã dấn thân thì ắt chịu thiệt thòi. Những thiệt thòi đó của phụ nữ Việt Nam so với các nước khác, khác nhau thế nào theo ghi nhận của các bạn?

Như Quỳnh: Khó khăn lớn nhất của phụ nữ Việt Nam đó là cân bằng trách nhiệm xã hội với cuộc sống gia đình vì tập tính đàn ông Việt Nam chưa có thói quen chia sẻ, giúp đỡ gánh nặng gia đình với phụ nữ. Trường hợp của tôi là một ví dụ. Khi an ninh đến sách nhiễu công ăn việc làm của chồng vì các hoạt động của tôi đã tạo ra mối bất hòa trong gia đình rất lớn, tạo ra áp lực rất nặng nề. Một tôi phải chấp nhận từ bỏ chuyện xã hội. Hai là chọn chuyện gia đình. Nhưng khi chọn chuyện gia đình mình có cảm thấy thật sự là mình hay không, mình có thể thoải mái với sự lựa chọn đó hay không, lại là một vấn đề khác.

Trà Mi: Các bạn nhận xét thế nào về ý thức nhân quyền của người dân Việt Nam?

Hoàng Vi: Người ta không có nhận thức nhân quyền là gì. Phần đông do thiếu hiểu biết nên mới sợ hãi. Để người dân bớt sợ hãi, phải cho họ hiểu được đúng nghĩa từ nhân quyền. Số đông hiểu biết sẽ dẫn đến sự thay đổi.

Trà Mi: Cùng với sự phát triển của truyền thông xã hội, hoạt động xã hội dân sự cũng có chiều hướng gia tăng. Tại Việt Nam đã xuất hiện nhiều hội nhóm dân sự như Mạng lưới blogger Việt Nam, Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự, Phụ nữ nhân quyền VN. Làm thế nào để những dấu hiệu khởi phát này có tính chất bền vững hơn là mang tính phong trào?

Hoàng Vi: Nó dựa vào sự kiên trì của chúng ta. Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo. Mặc cho sự đàn áp, mình vẫn đi theo con đường mình chọn thì sự thay đổi từ từ sẽ đến.

Nguyễn Thị Nga: Đoàn kết chính là sức mạnh để mình đi trên con đường vững chắc hơn.

Trà Mi: Cảm ơn những người Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam đã dành thời gian cho chương trình hôm nay. Chúc các bạn thành công.

Bấm vào nghe toàn bộ cuộc thảo luận

Xin mời quý vị cùng tham luận với chương trình trong phần ý kiến ngay bên dưới bài đăng.


    Trà Mi

‘Ông Dương Chí Dũng biết trước kết cục?’

Ông Dương Chí DũngTiến sỹ Quang A cho rằng ông Dương Chí Dũng có thể đã ‘biết trước’ hình phạt cuối cùng của pháp luật với bản thân.

Ông Dương Chí Dũng cóp thái độ ‘bình thản’ trước phiên tòa, một diễn biến được cho là ‘không bình thường’ vì có thể ông đã biết trước hình phạt và phán quyết của tòa đối với ông, theo nhà quan sát từ Việt Nam.

Hôm 15/12/2013, Tiến sỹ Nguyễn Quang A cho rằng vụ án xử ông Dương Chí Dũng và các ‘đồng phạm’ ở Tổng công ty Hàng hải Việt Nam, Vinalines, về tội ‘tham ô tài sản’ và ‘cố ý làm sai gây hậu quả nghiêm trọng’ chỉ có tính chất ‘trình diễn’.

Ông cũng bình luận về sự hiện diện của ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội chính Trung ương của Đảng Cộng sản Việt Nam tại phiên tòa và cho rằng ông Thanh muốn ‘kiểm chứng’ và ‘lấy bằng chứng’ thêm trong môt bối cảnh công khai hơn về một thông tin mà ông đã biết từ trước.

Tuy nhiên, cựu Viện trưởng Viện nghiên cứu phản biện độc lập IDS (đã giải thể) cho rằng các phiên tòa như vụ xử Vinalines đang diễn ra, dù muốn tỏ ra là nhà nước ‘nghiêm minh’ với tệ nạn tham nhũng tới bao nhiêu, vẫn sẽ ‘không giải quyết được tận gốc’ vấn đề của nạn tham nhũng nhà nước cùng các ‘căn bệnh’ khác của hệ thống.

Điều này, theo ông, chỉ đạt được nếu Việt Nam có thể cải cách triệt để về chính trị và thể chế với người dân thực sự có thể ‘giám sát quyền lực’ và ‘bầu lên’ những người mà họ cho là có ‘năng lực thực sự’ điều hành đất nước vào các vị trí của bộ máy công quyền.

Nguyễn Bá Thanh đến phiên tòa Vinalines

Ông Dương Chí DũngÔng Dương Chí Dũng nói lời cuối tại phiên sơ thẩm hôm 14/12/2013

Ông Nguyễn Bá Thanh, phó Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng, đã ‘bất ngờ xuất hiện’ ở phiên tòa xét xử Dương Chí Dũng và đồng phạm vào sáng thứ Bảy ngày 14/12, một loạt báo chí trong nước cho biết.

Theo đó, các phóng viên theo dõi phiên tòa đã ‘bất ngờ’ trước sự có mặt khá yên ắng không hề thông báo trước của ông Thanh tại phiên tòa đang thu hút sự quan tâm của dư luận này.

Ông Thanh là một trong những nhân vật chủ chốt trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng của Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay.

Theo tường thuật của Người Lao Động, thì ông Thanh ‘đi một mình vào theo dõi xử án ở một phòng riêng chứ không trực tiếp vào phòng xử’.

Hiện chưa rõ sự quan tâm sát sao đến vụ án này của ông Thanh có tác động gì đến phán quyết của Tòa được dự kiến sẽ đưa ra vào chiều thứ Hai ngày 16/12 hay không.

Trước đó, Viện Kiểm sát nhân dân đã đề nghị mức án tử hình đối với Dương Chí Dũng, nguyên chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines.

“Về tham ô tài sản, thực sự, bị cáo không biết khoản tiền 1,666 triệu USD và không chỉ đạo ai, cũng không nhận một đồng nào anh Sơn đưa cho. Mong HĐXX hết sức cân nhắc kỹ lưỡng”

Ông Dương Chí Dũng

Hệ thống tư pháp ở Việt Nam, mặc dù được chính quyền cho là xét xử độc lập, nhưng trên thực tế đều bị Đảng Cộng sản chi phối chặt chẽ. Phán quyết trong nhiều vụ án quan trọng đều được cho là đã Đảng phê chuẩn từ trước.

Lời cuối cùng

Trong lời cuối cùng trước Tòa được truyền thông Việt Nam đăng tải, ông Dũng cho rằng ông không hề phạm tội tham nhũng, tuy ‘có phần trách nhiệm chính’ do ‘thiếu đôn đốc, theo dõi’ cấp dưới thừa hành sát sao trong thương vụ mua ụ nổi 83M.

Ông Dũng nói: “Về tham ô tài sản, thực sự, bị cáo không biết khoản tiền 1,666 triệu USD và không chỉ đạo ai, cũng không nhận một đồng nào anh Sơn đưa cho. Mong Hội đồng xét xử (HĐXX) hết sức cân nhắc kỹ lưỡng.”

“Năm 2007 với cương vị là Chủ tịch HĐQT của Vinalines để xảy ra việc này, bị cáo rất hối hận.

“Bị cáo thật lòng xin lỗi Đảng, Nhà nước, Quốc hội, toàn thể nhân dân và cán bộ nhân dân ngành hàng hải vì để xảy ra sai phạm này. Dù gì đây cũng là khuyết điểm. Mong HĐXX và nhân dân hiểu rằng tấm lòng của bị cáo không vì gì cả…,” nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải trình bày trước tòa.

Nguyễn Bá Thanh Ông Nguyễn Bá Thanh quan tâm sát sao vụ án Dương Chí Dũng.

Ngày thứ ba của phiên sơ thẩm cũng chứng kiến một số tình tiết được cho là ‘không dự kiến’, với việc ông Dũng nói đã ‘bỏ trốn’ khi nhận được thông báo ngầm từ một nhân vật mà ông không tiết lộ danh tính.

Ông Dũng khai trước tòa rằng vào khoảng 18h ngày 17/5/2012, “có một người quen” đã báo với ông việc ông “đã bị khởi tố, sẽ bị bắt và cần đi tránh xa”, tuy nhiên, việc này ông Dũng nói đã khai tại cơ quan điều tra và “xin phép không khai tại Tòa,” theo truyền thông Việt Nam.

Ông Dũng khẳng định không nhận hối lộ, lại quả và đòi đối chất với nhân chứng trong vụ án.

“Căn cứ nào nói việc ăn chia này có liên quan đến Vinalines và ai là người của Vinalines thảo luận việc này”, ông Dũng được trích thuật nói.

‘Tố cáo ép cung’

Tiếp đó, cựu lãnh đạo của Vinalines “muốn đối chất với tổng giám đốc của AP”, một nhân chứng trong vụ án, về lời khai “có thảo luận với tôi về số tiền 1,666 triệu USD”, theo phản ánh của tờ VnExpress.net.

Phúc thẩm vụ án Dương Chí Dũng Một số bị cáo đã ‘tố cáo’ cơ quan điều tra sử dụng ‘nhục hình’ và ‘ép cung’ đối với họ.

Đồng thời, cũng tại phiên này, một số bị cáo đưa ra lời cáo buộc cho rằng họ đã bị ‘ép cung’ và chịu ‘nhục hình’ trong quá trình bị cơ quan điều tra thẩm vấn, xét hỏi.

Hai bị cáo trong cùng vụ án, các ông Huỳnh Hữu Đức và Lê Ngọc Triển trình bày trước Tòa rằng cả hai ông đã bị cơ quan điều tra ‘ép cung’.

Hôm thứ Bảy, tờ Petrotimes phản ánh lời khai của ông Triển nói:

“Bị cáo phải làm việc trong trạng thái ốm đau và bị điều tra viên lừa viết sẵn lời khai rồi ép ký vào lời khai viết sẵn.”

Một bị cáo khác, ông Lê Văn Lừng đưa ra cáo buộc trước Tòa rằng ông đã bị “một cán bộ điều tra tên Đặng bắt tôi phải nhận đó (ụ nổi) là tàu biển” và cho biết ba ngày sau sự việc này, ông bị đưa lên trại tạm giam lấy lời khai.

“Tại đây có 5 người lấy lời khai đã đánh tôi và ép tôi phải nhận đó (ụ nổi) là tàu biển. Do bị đánh đau quá nên tôi phải nhận là tàu biển”

Lời khai của ông Lê Văn Lừng

“Tại đây có 5 người lấy lời khai đã đánh tôi và ép tôi phải nhận đó là tàu biển. Do bị đánh đau quá nên tôi phải nhận là tàu biển,” ông Lừng được tờ Petrotimes trích thuật lời khai trước tòa nói tiếp.

“Ngày 30/10/2013, một điều tra viên nói với tôi rằng, cứ viết lại bản khai tường trình và ký vào bản lấy cung đã viết sẵn. Nếu ký thì cho tại ngoại.”

Cũng trong ngày thứ Bảy, báo Việt Nam cho hay sau khi nghe ba cán bộ hải quan kể trên “tố” bị ép cung, bị cáo Mai Văn Phúc, một trong số các bị cáo bị đề nghị mức án nặng trong vụ án cũng khẳng định:

“Tôi cùng là người bị giam giữ. Tôi xác nhận lời khai bị ép cung là đúng.”

Phiên sơ thẩm còn tiếp tục với phần tuyên án được dự kiến vào 16 giờ chiều ngày thứ Hai tới đây, theo tuyên bố của Tòa.

Việt Nam có thể thả thêm tù nhân chính trị sau chuyến đi của John Kerry

Trọng Thành, RFI, 14/12/13

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20131214-sau-chuyen-cong-du-cua-kerry-viet-nam-co-the-tha-them-tu-nhan

Ngoại trưởng John Kerry lắng nghe phiên dịch trong cuộc trao đổi với Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tại Thượng đỉnh Đông Á, Brunei, ngày 10/10/2013.

Ngoại trưởng John Kerry lắng nghe phiên dịch trong cuộc trao đổi với Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tại Thượng đỉnh Đông Á, Brunei, ngày 10/10/2013.REUTERS/Ahim  Rani

Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry tới Việt Nam ngày hôm nay, 14/12/2013, trong chuyến công du bốn ngày. Chuyến đi của Ngoại trưởng Mỹ, với trọng tâm là các vấn đề kinh tế và an ninh khu vực, khiến có nhiều lo ngại trong dư luận là vấn đề nhân quyền sẽ bị coi nhẹ. Ngày 11/12, 47 dân biểu thuộc đảng Cộng hòa và Dân chủ đã gởi thư tới ngoại trưởng John Kerry, nhấn mạnh đến tình trạng nhân quyền vẫn tiếp tục tồi tệ ở Việt Nam, với nhiều đàn áp nhắm vào các blogger và các nhà đối lập. Những người đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam nhìn nhận như thế nào về chuyến đi của Ngoại trưởng Mỹ ?

Sau đây mời quý vị theo dõi phần phỏng vấn của RFI tiếng Việt với ông Nguyễn Bắc Truyển, cựu tù nhân chính trị, thành viên Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam.

Ông Nguyễn Bắc Truyển (Đồng Tháp)   14/12/2013

RFI : Thưa Ông, nhân dịp Ngoại trưởng Hoa Kỳ công du Việt Nam, xin Ông cho biết cảm nhận của Ông về sự kiện này.

Ông Nguyễn Bắc Truyển : Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry tới Việt Nam vào hôm nay. Chuyên cơ của ông tới Sài Gòn vào lúc 11 giờ 30. Trong chuyến đi này, theo các thông tin tôi được biết qua các trang tin điện tử, cũng như của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Ngoại trưởng John Kerry đặt nặng trọng tâm vào các vấn đề kinh tế và có thể là Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), mà Hoa Kỳ và Việt Nam đang đàm phán song phương và đa phương với các quốc gia khác.

Có 47 vị dân biểu tại Hoa Kỳ đồng ký vào lá thư gửi ông John Kerry và nói với ông John Kerry là hãy chú trọng đến tinh thần nhân quyền ở Việt Nam. Vì hiện nay, sau khi Việt Nam đã được bầu vào Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, đã ký vào công ước tra tấn tù nhân, thì tình hình nhân quyền ở Việt Nam hiện nay vẫn chưa được cải thiện, các tù nhân vẫn bị phân biệt đối xử, và bị giam giữ vô nhân đạo. Rồi người dân, khi các blogger, các nhà hoạt động đi phát các bản “Tuyên ngôn nhân quyền” ở các nơi công cộng, thì bị đánh đập, bị hành hung bởi lực lượng an ninh của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Rồi các hội đoàn tổ chức hội họp với nhau, thì cũng bị gây nhiều khó khăn. Đấy là tình hình về nhân quyền ở Việt Nam trong những ngày gần đây mà tôi muốn nói sơ qua.

RFI : Theo Ông, vấn đề nhân quyền giữ vai trò gì trong chuyến công du của Ngoại trưởng Mỹ, được coi là tập trung vào vấn đề kinh tế và an ninh ?

Ông Nguyễn Bắc Truyển : Tôi nghĩ rằng, phía chính quyền Hoa Kỳ luôn quan tâm đến tình hình nhân quyền tại Việt Nam và trên toàn thế giới. Do đó, ông Bộ trưởng Ngoại giao John Kerry là đại diện của chính phủ Hoa Kỳ, cũng sẽ quan tâm về tình hình nhân quyền của Việt Nam. Tuy nhiên, do chiến lược xoay trục của Mỹ ở tại Châu Á-Thái Bình Dương thì có thể họ có một cách tiếp cận về nhân quyền tương đối là ôn hòa và không gây sức ép nhiều với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.

Tuy nhiên, về phía Quốc hội Hoa Kỳ, các nhà lập pháp quan tâm nhiều đến tình hình nhân quyền ở Việt Nam, một phần do sự vận động của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ, và người Việt đến Hoa Kỳ để thúc đẩy vấn đề này tại Quốc hội. Các nghị sĩ Hoa Kỳ quan tâm đến tình hình nhân quyền nhiều hơn, và áp lực mạnh hơn, còn có thể Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ có một cách tiếp cận ôn hòa hơn và cũng muốn cho Việt Nam có nhiều cơ hội để sửa đổi những sai trái về nhân quyền.

Tôi cho rằng chuyến đi này sẽ có đặt vấn đề nhân quyền với Việt Nam, nhất là những gì mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã cam kết với quốc tế, cụ thể là 14 cam kết trước khi gia nhập Hội đồng Nhân quyền, cũng như một số động thái cải thiện nhân quyền trước khi Hoa Kỳ đồng ý để Việt Nam tham gia vào Hiệp định TPP. Cụ thể như việc thả một số tù nhân chính trị theo yêu cầu của phía Hoa Kỳ.

RFI : Chuyến công du của Ngoại trưởng Mỹ có khả năng đạt được một kết quả cụ thể nhất định về phương diện nhân quyền không ?

Ông Nguyễn Bắc Truyển : Ông John Kerry nổi tiếng là người chuyên đi đàm phán. Cho nên tôi tin rằng, chuyến đi này của ông John Kerry sẽ có những bước đi, mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải thực thi lời hứa trước đây. Tôi tin rằng điều đó có thể xẩy ra.

Và đã đến lúc nhà cầm quyền Việt Nam phải thực thi những lời hứa của mình, không còn chỉ hứa suông nữa. Tôi vẫn hy vọng là từ đây đến trước Tết âm lịch, sẽ có động thái thả tù nhân ở trong nước. Chưa biết là thả bao nhiêu người và những người nào sẽ được chọn ra để thả. Hiện nay, tôi cũng nhận được một số thông tin của một số người tù ở trong đó gửi ra, gia đình họ báo lại cho tôi. Có những động thái cho thấy nhà cầm quyền đang tiếp xúc với những người tù, có thể dùng chữ là « nổi tiếng », để yêu cầu một thỏa thuận trước khi ra tù. Trước khi được thả, phải thực hiện một số điều kiện như là chấp nhận « ký nhận tội », chấp nhận định cư ở một nước khác sau khi ra tù… Tôi được nghe một số thông tin như vậy, do các gia đình chuyển đến cho tôi.

RFI : Ông có chia sẻ gì thêm với thính giả về vấn đề nhân quyền tại Việt Nam ?

Ông Nguyễn Bắc Truyển : Về nhân quyền tại Việt Nam, cho đến nay, tôi thấy rằng nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam không còn trốn tránh được vấn đề phải tôn trọng nhân quyền nữa. Trước đây nhà cầm quyền luôn nói với quốc tế rằng nhân quyền của Việt Nam sẽ khác với nhân quyền quốc tế, do hoàn cảnh lịch sử. Tuy nhiên, bây giờ khi Việt Nam đã tham gia vào Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc rồi, nên Việt Nam phải tôn trọng cái giá trị phổ quát của “Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế“, phải thực thi Tuyên ngôn nhân quyền Quốc tế, giống như việc các nước khác thực thi.

Việc quan trọng hơn nữa là tôi nghĩ, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam không nên dùng các thủ thuật để qua mắt quốc tế nữa. Vì ngày nay, mọi thông tin đã được truyền rất nhanh qua truyền thông internet. Và những sự đàn áp trước đây có thể giấu được, có thể che khuất được, thì hiện nay không còn che khuất được nữa và (rất dễ dàng) được minh bạch qua internet.

Tôi vẫn hy vọng là những người lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam, cũng như nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam hãy thực thi nhân quyền một cách thực sự. Đừng lừa dối quốc tế, đừng nói một đường, làm một nẻo, thì như vậy cái uy tín của người cộng sản càng ngày càng xuống tệ hơn.

RFI : Xin cảm ơn Ông Nguyễn Bắc Truyển.

Chuyến thăm của Kerry và tương lai của Việt Nam

http://xinloiong.jonathanlondon.net/2013/12/14/chuyen-tham-cua-kerry-va-tuong-lai-cua-viet-nam/

Posted on December 14, 2013 by

Các cuộc gặp của Ngoại trưởng Mỹ John Kerry ở Hà Nội vào hôm thứ hai là một sự kiện quan trọng trong tiến trình quan hệ ngoại giao song phương giữa Washington và Hà Nội trong những nỗ lực nhằm phát triển quan hệ này lên tầm “đối tác toàn diện”. Nhưng ý nghĩa lớn hơn của các cuộc gặp ấy, hay là mục đích tiềm tàng của chúng, đòi hỏi phải có một cái nhìn rộng hơn cả vào hiện tại lẫn tương lai.

Chuyến thăm của Kerry diễn ra vào một thời điểm đặc biệt thú vị trong tình hình chính trị Việt Nam. Quả thật, tốc độ thay đổi trong nền chính trị Việt Nam đã gia tăng với nội dung khó đoán biết hơn, và do đó, thú vị hơn so với hồi trước. Gần đây nhất, cuộc cải cách hiến pháp và những mối lo ngại về nhân quyền đã trở thành chủ đề bao trùm trong các thảo luận chính trị. Tôi sẽ tóm tắt những diễn biến mới này trước khi trở lại với câu hỏi lớn hơn được đề cập ở đầu bài.

Cải cách và nhân quyền

Chúng ta hãy bắt đầu với công cuộc cải cách hiến pháp, và cái kết luận chống lại sự thay đổi, cùng với các sự kiện liên quan đến nhân quyền. Sau một cuộc thảo luận mở và công khai chưa từng có tiền lệ về cải cách hiến pháp, trong đó có cả những thảo luận rất đáng chú ý về nhu cầu phải thay đổi thể chế căn bản, Quốc hội Khóa 13 của Việt Nam đã quyết định thông qua một bản hiến pháp sửa đổi mà về cơ bản là phớt lờ mọi thay đổi quan trọng, trước sự thất vọng (dù không ngạc nhiên) của những người cổ súy cho cải cách trong và ngoài nhà nước.

Ngay sau khi Quốc hội bỏ phiếu, một số ít nhưng đều là các nhân vật có tiếng, đảng viên lâu năm của Đảng Cộng sản Việt Nam, đã rời khỏi Đảng. Những người này và các cá nhân cổ súy cho cải cách khác đều khẳng định rằng nếu Việt Nam muốn giải quyết các khó khăn lớn nhất lúc này, thì đất nước cần những định chế có thể tăng cường minh bạch, trách nhiệm giải trình, và nhà nước pháp quyền, theo một cách àm bản hiến pháp sửa đổi đã không làm được.

Vài ngày trước cuộc bỏ phiếu về hiến pháp, các nhà nước thành viên Liên Hợp Quốc cũng đã bỏ phiếu dành cho Việt Nam một ghế trong Hội đồng Nhân quyền. Như chúng ta có thể thấy trước, kết quả này bị đón nhận trong sự thất vọng của những người ủng hộ cải cách trong và ngoài nhà nước, và của những người đã phải chịu đựng hậu quả của các thành tích nhân quyền “không khí” của Việt Nam.

Điều mà có lẽ không được trông đợi, từ cả phía chính quyền lẫn nhiều nhà quan sát đang phát nản về chính trị Việt Nam, là phản ứng rất thông minh và mới mẻ của những người ủng hộ cải cách. Thay vì thất vọng giơ tay lên trời hay âm thầm rút lui vào im lặng, họ đã hào hứng đón nhật kết quả Việt Nam vào LHQ như một cơ hội để buộc nhà nước phải giải trình trách nhiệm như một thành viên đầy tích cực của Hội đồng Nhân quyền.

Có thể thấy điều này rõ nhất ở các nỗ lực – dựa vào xã hội dân sự – của những người ủng hộ cải cách nhằm quảng bá việc Việt Nam trở thành thành viên Hội đồng, nhằm nhấn mạnh một cách rất đặc biệt những cam kết chính thức của Việt Nam liên quan đến Công ước Quốc tế về Nhân quyền, và nhằm tiến hành một chiến dịch gây xôn xao một cách đáng ngạc nhiên, mặc dù được tổ chức lỏng lẻo, nhằm nâng cao nhận thức của người dân Việt Nam về nhân quyền và quyền thực tế của họ như là những công dân của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Vào các ngày 8 và 10/12, chỉ sáu ngày trước các phiên đàm phán song phương của Kerry ở Hà Nội, và trong bối cảnh đàm phán về TPP đang diễn ra (và khá căng thẳng), những người cổ súy cho cải cách ở Việt Nam đã tổ chức một loạt sự kiện kỷ niệm ngày Nhân quyền Quốc tế, gồm những buổi sinh hoạt, thảo luận với người của cộng đồng quốc tế, và chính thức thành lập tổ chức phi đảng phái – Mạng Lưới Blogger Việt Nam.

Người tham dự tụ tập ôn hòa để phân phát tài liệu về nhân quyền và các cam kết của Việt Nam liên quan đến nhân quyền (một nhiệm vụ mà đúng ra chính nhà nước Việt Nam phải tham gia).  Thật không may, nếu không nói là đáng ngạc nhiên, là các nỗ lực này được đáp lại bằng một loạt biện pháp đàn áp quá quen thuộc, từ việc cho nhân viên an ninh mặc thường phục và côn đồ đánh đập, đến thu giữ trái phép tài sản cá nhân, và đe dọa.

Người ta có thể ngạc nhiên tự hỏi, những diễn biến thú vị này trong tình hình chính trị Việt Nam sẽ ảnh hưởng tới các cuộc thảo luận hôm thứ hai ra sao.

Tình hình chính trị ở Hà Nội

Là người Mỹ và là người quan sát lâu năm về chính trị và xã hội ở Việt Nam, nhưng tôi chưa bao giờ đặc biệt quan tâm đến mối quan hệ Mỹ-Việt. Tuy nhiên, trong tình hình bây giờ, tôi bỗng thấy mối quan hệ này thu hút chú ý và quan trọng. Lập trường của Việt Nam trong các cuộc đối thoại – vào thời điểm đặc biệt hiện nay – đặc biệt thú vị, và khó giải mã.

Điều gì đang diễn ra ở quảng trường Ba Đình, chúng ta có thể phỏng đoán không? Trước khi trả lời trực tiếp câu hỏi này, cái quan trọng là phải nhấn mạnh rằng bên dưới vẻ bề ngoài thống nhất của một nước độc đảng, nhà nước Việt Nam, ở một vài khía cạnh đáng chú ý, lại là đa nguyên, mặc dù theo một kiểu không hữu hiệu). Hành vi của nó chỉ có thể được hiểu như là sản phẩm kết hợp của một cuộc tranh giành đấu đá, đôi khi có màu sắc phong kiến, giữa các nhân tố cải cách và các nhân tố muốn giữ mọi sự ở nguyên trạng.

Mặc dù cuộc bỏ phiếu thông qua hiến pháp cho thấy những giới hạn trần, hoặc mục đích tới hạn của những động lực cải cách bên trong chính quyền, nhưng thật ra, số phiếu tán thành là một phong vũ biểu  phản ánh sai lạc tình hình trong chính quyền, bởi lẽ, các đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam buộc phải thuận theo cơ chế trung ương quyết định, và hành vi thách thức công khai trước Quốc hội – một cơ quan của Đảng, do Đảng và vì Đảng – chỉ đơn giản là không nằm trong các khả năng có thể xảy ra.

Với mong muốn tăng cường quan hệ với Washington, mở rộng thị trường đầu ra cho thương mại, và thúc đẩy lại nhịp độ đầu tư hiện đang ì ạch, chính phủ Việt Nam giữ lập trường để có thể hưởng lợi thật nhiều từ một cách tiếp cận đa dạng hơn, sáng tỏ hơn và (như một số người Việt Nam có thể nói) văn minh hơn trong việc điều hành đời sống xã hội trong nước, và trong các diễn văn chính trị, trong việc vận động chính trị trong nước nói riêng.

Tôi không phải là nhà phân tích duy nhất có quan điểm cho rằng yếu tố quan trọng nhất mà nền kinh tế chính trị của Việt Nam đang thiếu là minh bạch, trách nhiệm giải trình, và nhà nước pháp quyền. Dứt khoát là các tiến bộ trong cải cách ở Việt Nam – và quả thật là trong cách vận hành của nền kinh tế – phụ thuộc vào những đối sách rõ ràng, hiệu quả đối với các khiếm khuyết về thể chế. Dường như đã rõ ràng là để có được những đối sách này, thì cần phải có một nỗ lực xây dựng không ngừng nghỉ nhằm chấm dứt mô hình điều hành xã hội thiếu tính xây dựng, đầy hoang tưởng, bạo lực và quả thật là bất hợp pháp, mà chúng ta đã chứng kiến trong quá khứ và hiện tại.

Vâng, người Việt Nam ở trong và ngoài bộ máy nhà nước đều có những khác biệt về việc chính trị Việt Nam phải như thế nào. Một số người cho rằng “chủ nghĩa xã hội hoàn hảo” có lẽ phải cuối thế kỷ mới có. Tuy nhiên, với những người có suy nghĩ nghiêm túc về việc giúp đất nước tiến lên, thì có một nhu cầu to lớn hơn bao giờ hết, là phải vượt qua những động lực đàn áp hoang tưởng trong quá khứ.

Tôi tin rằng người dân Việt Nam không muốn trải qua thêm nhiều năm, thậm chí thập niên, cái mà chúng ta có thể gọi là “hội chứng Việt Nam”: một sự kết hợp đặc biệt giữa đa nguyên không minh bạch và bất hữu hiêu, hành vi phong kiến, và những động lực trấn áp mà từ đâu đã dại dện cho nền chính trị cả nước, và vẫn đang tiếp tục phá hoại cũng như giới hạn các khả năng có được một trật tự xã hội công bằng, năng động về kinh tế, và sôi động hơn.

Cái mà người Việt Nam xứng đáng được hưởng, nhưng cuộc cải cách hiến pháp gần đây dã bác bỏ – là các bước tiến thực sự và có ý nghĩa nhằm giải quyết những hạn chế căn bản về thể chế. Điều này đưa chúng ta trở lại với các cuộc đàm phán song phương trong tuần.

Quá khứ, hiện tại và tương lai

Thật kỳ cục và trùng khớp là tại thời điểm quyết định hiện nay trong lịch sử đương đại Việt Nam, các gương mặt lãnh đạo của đất nước đều gặp khó khăn trong việc đối thoại một cách xây dựng với Mỹ. Có một mối quan hệ đặc biệt giữa Mỹ và Việt Nam, vì những lý do mà tất cả chúng ta đều đã biết. Bản thân Ngoại trưởng Kerry cũng là một phần trong quá khứ này, và nói chung ông được những phe lớn trong đội ngũ lãnh đạo Việt Nam mến và tôn trọng. Do đó, để Việt Nam tiến lên, có cách nào tốt hơn là chấm dứt kiểu chính trị đàn áp, lạc hậu, và thực thi các khả năng để giúp Việt Nam đi tới.

Những cuộc cải cách thể chế có ý nghĩa sẽ chỉ đến thông qua tiến trình đa phương, mà vào một thời điểm nào đó, có thể vượt qua các trở lực nằm bên trong phe bảo thủ, đầu óc bị ám ảnh vì an ninh quốc gia. Những con người dũng cảm cổ súy cho xã hội dân sự ở Việt Nam hiện nay tiến hành công việc của họ bất chấp nguy hiểm lớn, bởi vì họ yêu nước và họ khao khát những quyền tự do căn bản, mà chính nhà nước của họ đã cam kết, cả theo hiến pháp lẫn theo các quy định quốc tế.

Trên thực tế, chính là nhà nước Việt Nam, chứ không phải công dân Việt Nam, muốn ngồi vào Hội đồng Nhân quyền, và họ nên, họ phải thúc đẩy nhân quyền trong nước mình. Thay vì đánh đập những người ủng hộ cải cách, nhân viên công quyền nên bảo vệ, và tham gia cùng những nhà hoạt động đó trong tinh thần “niềm tin chiến lược” như chính Nguyễn Tân Dũng đã đề cập cách đây không lâu ở Singapore.

Cuối cùng, cải cách thể chế, theo hướng Việt Nam cần, sẽ đòi hỏi những nỗ lực của rất nhiều bên tham gia, cả ở trong và ngoài chính quyền, kể cả những phe phái trong nhà nước mà vốn vẫn phản đối hoặc chỉ đơn giản là chẳng biết gì về nhu cầu cải cách. Việt Nam không phải Trung Quốc và sẽ không bao giờ là Trung Quốc. Và đó là một điều tốt. Việt Nam cũng không phải một đất nước sẽ đi áp dụng chủ nghĩa tân tự do một cách ngu ngốc.

Việt Nam cần vạch ra con đường của chính mình. Và hy vọng của công dân Mỹ này là những cuộc đàm phán song phương hôm thứ hai, cùng với các nỗ lực cải cách trong và ngoài nhà nước, sẽ giúp đất nước Việt Nam tuyệt vời này bước vào một con đường hứa hẹn hơn. Một con đường có thể thật sự mang lại cho đất nước Tự do, Độc lập, Hạnh phúc, những điều mọi người dân vốn vẫn khao khát, bất kể giai cấp, đảng phái, tầng lớp

JL, Hà Nội

 

Phong trào Con đường Việt Nam

Hòa Ái, phóng viên RFA.  2013-12-14

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vn-path-movement-ha-12142013101201.html

hoaai12142013.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
ConduongVN-305.jpg

Phong trào Con đường Việt Nam. FB PHOTO

Nhân dịp ông Trần Văn Huỳnh đến thăm ban Việt ngữ Đài Á châu Tự do, Hòa Ái mời quí vị cùng gặp gỡ ông với tư cách là một thành viên của Phong trào Con Đường Việt Nam để tìm hiểu thêm về Phong trào này.

Hòa Ái: Dạ xin chào ông Trần Văn Huỳnh.

Trần Văn Huỳnh: Chào cô Hòa Ái và xin chào quí khán thính giả Đài Á Châu Tự Do.

Vì quyền con người

Hòa Ái: Thưa ông, như Hòa Ái được biết là ông Lê Thăng Long được mãn hạn tù sớm và ra tù vào tháng 6 năm 2012 và chỉ trong vòng 1 tuần thì ông ta đã phát động Phong trào Con Đường Việt Nam. Vậy với tư cách là một thành viên của Phong trào Con Đường Việt Nam, ông có thể chia sẻ với khán thính giả của đài về Phong trào này không ạ?

Trần Văn Huỳnh: Sau một tuần khi được trả tự do vào tháng 6 năm 2012 thì ông Lê Thăng Long đã phát động Phong trào Con Đường Việt Nam. Tôi xin nói ngắn gọn về mục đích và tôn chỉ của phong trào. Đây là một phong trào dựa trên quyền căn bản của con người mà chủ yếu là dựa trên tư tưởng “Khai dân trí, Cấn dân khí, và Hậu dân sinh” của cụ Phan Bội Châu. Mục đích là mang lại sự hiểu biết ngày càng nhiều hơn cho mọi người về quyền con người, quyền vốn có chứ không phải xin mà có. Nói theo cách khác thì đó là quyền mà Tạo hóa ban cho mọi người nhằm dùng cái quyền đó để mưu cầu hạnh phúc cho mình cũng như tham gia vào những hoạt động dân sự. Mục đích của Phong trào này cũng là nhằm góp phần xây dựng một nước Việt Nam trên căn bản quyền con người, trên căn bản dân chủ hóa để Việt Nam phát triển thành một đất nước bền vững, ngày càng phồn vinh, công bằng, văn minh và tiến bộ.

Mục đích là mang lại sự hiểu biết ngày càng nhiều hơn cho mọi người về quyền con người, quyền vốn có chứ không phải xin mà có.
-Ô. Trần Văn Huỳnh

Hòa Ái: Dạ xin được hỏi ông là Phong trào Con Đường Việt Nam được khởi xướng từ đâu ạ?

Trần Văn Huỳnh: Có ba người đồng khởi xướng. Đó là Trần Huỳnh Duy Thức, luật sư Lê Công Định và Lê Thăng Long và họ cũng là những người đã bị án tù. Sự khởi xướng của Phong trào Con Đường Việt Nam dựa trên quyển sách Con Đường Việt Nam do ba anh em Thức, Long, Định cùng viết quyển sách đó. Quyển sách này chủ yếu đưa ra một giải pháp, kiến nghị một giải pháp cho tình hình của Việt Nam “Làm sao có thể tránh được những sai lầm vốn có và những sai lầm đó đã đưa đến những nguy cơ như khủng hoảng kinh tế, xã hội, chính trị.” Vượt qua được những khủng hoảng đó thì Việt Nam có thể phát triển bền vững lâu dài theo hướng chung của nhân loại: đó là một xã hội công bằng, văn minh cho tất cả mọi người sống hạnh phúc.

Hóa Ái: Từ khi Phong trào được phát động đến nay thì đã hơn một năm rồi, vậy những hoạt động của phong trào đi đến đâu rồi ạ?

Trần Văn Huỳnh: Vâng, ban đầu thì người ta không biết được mục đích, tôn chỉ của phong trào cho nên phong trào có tổ chức hoạt động thi viết về quyền con người và có tương đối khá nhiều người tham gia. Quyển sách đưa ra về quyền con người, cụ thể là 30 quyền con người đã được nêu ra trong Tuyên ngôn Quốc tế con người. Sau cuộc thi đó thì phong trào thiết kế tiếp một cuộc thi khác mà lần này là những video clips về quyền con người. Bằng cách đó, chúng tôi mong rằng sẽ mang đến nhận thức đầu đủ về quyền con người của mỗi người có được và sử dụng quyền đó để góp phần vào việc xây dựng đất nước. Chúng tôi mong rằng là với sự giúp đỡ, hỗ trợ của những người quan tâm đến nhân quyền trong nước cũng như các tổ chức phi chính phủ ngoài nước, chúng tôi có thể đóng góp sức mình vào việc nâng cao nhận thức về quyền con người và góp phần đưa Việt Nam đến một tương lai tươi sáng hơn, ngày càng giàu có, phồn vinh hơn; Con người hưởng được những thành quả do mình đóng góp và được sống công bằng trong một xã hội văn minh, giàu có.

Chính quyền ngăn cản

tvh-250.jpg
Ông Trần Văn Huỳnh và phóng viên Hòa Ái tại Đài Á Châu Tự Do hôm 12/12/2013. RFA PHOTO.

Hòa Ái: Với những hoạt động như vậy thì trong thời gian qua phong trào có gặp trở ngại nào từ phía chính quyền không ạ?

Trần Văn Huỳnh: Chắc chắn là có. Anh Lê Thăng Long là Trưởng ban Điều hành của nhóm phát động phong trào vì còn đang trong thời gian gọi là quản chế nên nhiều lần bị hỏi về phong trào. Anh Lê Thăng Long trả lời họ rằng chúng tôi làm cái việc đóng góp vào xây dựng đất nước, không nhằm vào mục đích chính trị, không nhằm vào lật đổ ai. Với trách nhiệm của công dân, những người trong phong trào muốn góp sức mình vào sự nghiệp chung của cả dân tộc, của cả đất nước. Qua những sự trao đổi như vậy, phía chính quyền Việt Nam có thể họ cũng hiểu được mục tiêu, tôn chỉ của phong trào như thế là cần thiết. Vì vậy, có khó khăn, có bị hỏi và thậm chí đôi khi cũng rất là căng nhưng rồi thì phong trào cũng vẫn tiếp tục hoạt động cho đến ngày hôm nay.

Hòa Ái: Thưa ông, cho đến nay những thành viên trong phong trào vẫn chưa có ai bị bắt bớ hoặc gặp những vần đề nhạy cảm hơn phải không ạ?

Trần Văn Huỳnh: Phong trào có thành viên trong nước lẫn ngoài nước. Có vài thành viên trong nước bị căng thẳng, bị tạm thời giữ, rồi hỏi. Tuy vậy họ cũng đã vượt qua được bằng cách trả lời là việc làm của phong trào hoàn toàn nhằm mục đích thiện chí, vì tấm lòng đối với đất nước, không phải vì mục đích chính trị hay vì mục đích nào khác.

Hòa Ái: Thưa ông, trong thời gian sắp tới đây, những dự định của hoạt động phong trào là gì ạ?

Trần Văn Huỳnh: Vì mục đích căn bản của phong trào là quyền con người, đấu tranh cho quyền con người nên chúng tôi sẽ tiếp tục theo hướng đó bằng nhiều hình thức. Thay vì thi viết như trước đây thì sẽ thay bằng hình thức thi với những video clips thì tác dụng sẽ nhanh hơn. Sau đó thì có thể chúng tôi sẽ có những hoạt động khác phù hợp với phong trào. Đây sẽ là sự góp ý của cả ban Điều hành phong trào trong cũng như ngoài nước. Chắc chắn là sẽ có nhiều hoạt động khác để đưa phong trào phát triển ngày càng mạnh hơn.

Hòa Ái: Dạ xin cảm ơn ông đã dành thời gian chia sẻ với khán thính giả của đài.

Trần Văn Huỳnh: Xin cảm ơn Hòa Ái và xin cảm ơn quí khán thính giả của đài.

‘Đưa tiền trước rồi mọi thứ sẽ dễ dàng’

World Bank ký kết với VNWorld Bank có nhiều dự án hợp tác hỗ trợ, tư vấn phát triển cho Việt Nam

Báo cáo của Ngân hàng Thế giới có văn phòng tại Việt Nam ra vào tháng 12/2013 có một chương bàn về tham nhũng và tăng trưởng kinh tế ở Việt Nam.

Phần này mở đầu khẳng định ”Từ lâu nay lãnh đạo của Việt Nam cũng như cộng đồng quốc tế đã nhận ra rằng tham nhũng là một vấn đề nghiêm trọng ở Việt Nam.”

”Điểm đáng quan ngại là Việt Nam bị đánh giá là ở mức yếu về thể chế và kiểm soát tham nhũng, đặc biệt là thể hiện qua các đánh giá về vai trò của xã hội dân sự, của giới truyền thông và về khả năng tiếp cận thông tin.”

Báo cáo của giới chuyên gia, cả người Việt lẫn người nước ngoài, làm việc cho World Bank cho hay “nhìn chung, một tỉ lệ tương đối cao các doanh nghiệp ở Việt Nam báo cáo là có đưa hối lộ”.

Kết quả của một khảo sát khác về các doanh nghiệp tại Việt Nam từng phát hiện ra rằng 70% trong tổng số các doanh nghiệp đồng ý với câu nói sau “Khi làm việc với các cơ quan chính quyền thì cứ đưa tiền trước rồi mọi thứ sẽ dễ dàng”.

”Các lĩnh vực được xác định là có rủi ro tham nhũng cao cũng đồng thời là những lĩnh vực có môi trường kinh doanh có vấn đề,” Báo cáo viết.

”Trong số các quốc gia tham gia vào Khảo sát Doanh nghiệp của Ngân hàng Thế giới (Enterprise Surveys) trong vòng 5 năm qua thì tỉ lệ các doanh nghiệp báo cáo có đưa hối lộ khi làm thủ tục thuế là tương đối cao.”

‘Tỷ lệ hối lộ ‘thuế’ cao’

“Phát hiện này phù hợp với các phát hiện trong các khảo sát về tham nhũng được thực hiện bởi Ngân hàng Thế giới và Thanh tra Chính phủ VN trong đó một tỉ lệ cao các doanh nghiệp cũng báo cáo là có đưa hối lộ khi làm thủ tục thuế”

Báo cáo của World Bank

Báo cáo của định chế quốc tế này cho hay: ”Phát hiện này phù hợp với các phát hiện trong các khảo sát về tham nhũng được thực hiện bởi Ngân hàng Thế giới và Thanh tra Chính phủ Việt Nam trong đó một tỉ lệ cao các doanh nghiệp cũng báo cáo là có đưa hối lộ khi làm thủ tục thuế.”

Dẫn chiếu từ kinh nghiệm trên thế giới, bản báo cáo đề cập tới một nghiên cứu cho thấy ở 14 nước đang trong thời kỳ quá độ trong giai đoạn từ 1997 đến 2007 đã phát hiện ra rằng mức độ hối lộ càng cao thì càng làm cản trở tỉ lệ tăng trưởng trung bình của doanh nghiệp, kể cả về doanh số thực cũng như về năng suất lao động.

Một trong những câu hỏi khác được đặt ra là tham nhũng có tác động đối với tăng trưởng kinh tế hay không.

Số liệu ước tính từ 41 nghiên cứu khác nhau được xem xét đã cho thấy rằng nhìn chung, hầu hết các nghiên cứu đều cho thấy mối quan hệ nghịch giữa tăng trưởng kinh tế và tham nhũng, nói nôm na là tham nhũng càng nhiều thì tăng trưởng càng thấp.

Do đó phần bàn về tham nhũng và tăng trưởng trong bản báo cáo này nêu bật nhu cầu cải cách cấp bách để đối phó với sự liên hệ giữa mức độ tham nhũng với tốc độ tăng trưởng chậm lại của Việt Nam.

”Nghiên cứu của Ngân hàng Thế giới và Thanh tra Chính phủ đã cho thấy rằng các tỉnh, huyện đạt được nhiều tiến bộ hơn về cải cách hành chính và tăng cường minh bạch thực sự có mức độ tham nhũng thấp hơn,” báo cáo World Bank nhận định.

Hoa Kỳ kêu gọi Bắc Hàn tránh gây hấn

Năm trong số bảy nhân vật quyền lực từng tháp tùng Kim Jong-un trong đám tang cha đã bị cách chức, mất tích hoặc hành hình

Hoa Kỳ kêu gọi Bình Nhưỡng tránh các hành động gây hấn sau vụ hành hình một trong những chính trị gia quyền lực nhất tại Bắc Hàn.

Trước đó, trong tuyên bố ngày 12/12, Bắc Hàn cho biết ông Chang Song-thaek, chú của lãnh tụ Kim Jong-un, đã bị hành quyết vì “hành động phản bội”, động thái làm dấy lên quan ngại về tình hình bất ổn tại nước này.

Hoa Kỳ cho biết đang thảo luận với các đồng minh trong khu vực.

Nữ phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Marie Harf nói bà không muốn phỏng đoán về những gì đang xảy ra bên trong bộ máy cầm quyền của Bắc Hàn, tuy nhiên việc hành hình ông Chang là hành động “hết sức tàn bạo” và một lần nữa “cho thấy hồ sơ nhân quyền tồi tệ” của chính quyền nước này.

“Chúng tôi sẽ tăng cường thảo luận với các đồng minh và đối tác trong khu vực về tình hình tại Bắc Hàn hiện nay,” bà Harf nói với các phóng viên tại Washington.

“Bắc Hàn có hai sự lựa chọn, hoặc là tiếp tục đi theo con đường khiến người dân của mình bị cô lập và đói khổ, hoặc là làm tròn trách nhiệm của mình và quay trở lại với quỹ đạo quốc tế,” bà Harf nói.

Bà nói Hoa Kỳ “khuyến cáo Bắc Hàn không nên có những hành động gây hấn” vì điều này “sẽ không có lợi cho sự ổn định của khu vực”.

Các cuộc đàm phán nhằm thuyết phục Bắc Hàn giải giáp hạt nhân và ngưng những hành động gây hấn đối với cộng đồng quốc tế để đổi lại viện trợ cho đến nay vẫn liên tục thất bại.

‘Tệ hơn một con chó’

Ông Chang là anh rể của cố lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong-il, và được cho là người đã dẫn dắt Kim Jong-un trong quá trình tiếp nhận quyền lực từ cha mình vào năm 2011.

Là người từng giữ nhiều vị trí quan trọng, ông được cho là nhân vật quyền lực số hai tại nước này. Tuy nhiên hồi đầu tuần này, ông Chang đã bị giải đi khỏi một phiên họp đảng và bị tước hết mọi chức vụ.

Vào thứ Năm, 12/12, hãng thông tấn chính phủ Bắc Hàn KCNA thông báo ông này đã bị một tòa án binh kết tội lật đổ nhà nước, và bị hành hình ngay sau đó.

Thông cáo dài và chi tiết của KCNA gọi ông là “thứ cặn bã” và “tệ hơn một con chó”.

Hai trong số những người phụ tá thân cận nhất của ông Chang cũng đã bị hành hình trước đó, trong khi các nguồn tin cho biết nhiều người thân cận với ông này cũng đã bị triệu về Bình Nhưỡng.

Giới quan sát nói sự tàn bạo và diễn biến nhanh đến chóng mặt trong vụ ông Chang khiến họ sửng sốt. Các vụ thanh trừng chính trị tại Bắc Hàn là điều thường thấy, tuy nhiên hiếm khi sự sụp đổ của một nhân vật cao cấp lại được phơi bày công khai như vậy.

Tuy nhiên, giới phân tích cũng cho rằng vụ thanh trừng này có thể sẽ làm gia tăng căng thẳng trong khu vực.

“Với tư cách là nước láng giềng, chúng tôi hy vọng Bắc Hàn sẽ tiếp tục duy trì sự ổn định”

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc

Tổng thống Nam Hàn Park Geun-Hye nói Bắc Hàn đang “tiến hành hàng loạt một chiến dịch khủng bố” nhằm củng cố vị thế quyền lực của Kim Jong-un, trong khi quân đội Nam Hàn cho biết đã được đặt trong tình trạng báo động cao.

Bộ trưởng Thống nhất Nam Hàn Ryoo Kihl-jae đã cảnh báo vụ thanh trừng có thể được nối tiếp bằng một động thái quân sự từ phía Bình Nhưỡng, trong đó bao gồm một cuộc thử nghiệm hạt nhân.

Hành động quân sự là điều thường xuyên được chính phủ Bắc Hàn sử dụng như một công cụ nhằm xoa dịu bất ổn nội bộ.

Hồi tháng Hai, nước này đã tiến hành thử nghiệm hạt nhân lần thứ ba trước sự lên án gay gắt của cộng đồng quốc tế, đồng thời đe dọa sẽ tấn công các mục tiêu quân sự của Nhật Bản, Nam Hàn và Hoa Kỳ tại khu vực.

Nhật đang “theo dõi sát sao” những diễn biến mới nhất, và sẽ tiếp tục giữ liên lạc với các nước láng giềng, hãng thông tấn Kyodo dẫn lời Chánh văn phòng Nội các Yoshihide Suga cho biết.

Trung Quốc, đồng minh duy nhất của Bình Nhưỡng và cũng là đối tác thương mại chính của nước này, nói vụ hành hình ông Chang là “vấn đề nội bộ”.

“Với tư cách là nước láng giềng, chúng tôi hy vọng Bắc Hàn sẽ tiếp tục duy trì sự ổn định,” người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói.

Hiếm khi một cuộc thanh trừng chính trị tại Bắc Hàn lại được phô bày công khai như lần này

Ông Chang đã có chuyến thăm Trung Quốc vào năm 2012 và có cuộc gặp với cựu Chủ tịch Hồ Cẩm Đào để ký nhiều thỏa thuận về kinh tế, trong đó bao gồm việc thiết lập hai khu hợp tác kinh tế đặc biệt giữa hai nước.

Phóng viên BBC tại Seoul, Lucy Williamson, nói trên lý thuyết, việc ông Chang bị thanh trừng có thể là do mối quan tâm đặc biệt của ông này đối với chương trình cải cách kinh tế của Trung Quốc.

Sự sụp đổ của ông là một thông điệp mạnh mẽ gửi đến tất cả những ai đang mong sẽ có sự thay đổi tại Bắc Hàn, rằng lãnh tụ mới của nước này có khả năng hạ gục bất kỳ đối thủ nào, phóng viên của chúng tôi nhận định.

Tuy nhiên, nhiều người cũng sẽ tự hỏi rằng, liệu có phải người cháu của ông Chang thực sự đứng sau vụ hành hình, hay đây là một bước đi của quân đội nhằm tái khẳng định quyền lực của mình, Williamson nói thêm.

Hình các thành viên gia tộc Kim lãnh đạo Bắc Hàn:

Ngoại trưởng Mỹ thăm Việt Nam, sẽ ‘thẳng thắn’ về nhân quyền

Thứ Bảy ngày 14 tháng 12, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã chính thức bắt đầu chuyến thăm 4 ngày tại Việt Nam 44 năm sau khi ông đặt chân tới đây lần đầu tiên khi còn là một sĩ quan hải quân trẻ tuổi. Đây cũng là lần đầu tiên ông quay trở lại Việt Nam kể từ năm 2000 khi ông tháp tùng Tổng thống Bill Clinton trong chuyến công du lịch sử.

“Tôi không nghĩ ra được có hai nước nào lại nỗ lực nhiều hơn, làm nhiều hơn và tốt hơn để cố gắng đưa hai nước xích lại với nhau và thay đổi lịch sử, thay đổi tương lai, mang lại tương lai cho những người vốn rất khác biệt.” Ông Kerry phát biểu như vậy về quan hệ Việt-Mỹ trong buổi gặp mặt những thành viên của Phòng Thương mại Hoa Kỳ cùng giảng viên, sinh viên Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright tại Lãnh sự quán Hoa Kỳ ở TP. HCM.

Ông ca ngợi những chuyển biến kinh tế to lớn của Việt Nam trong những năm qua và lưu ý rằng thương mại song phương giữa Việt Nam và Mỹ đã tăng gấp 50 lần kể từ năm 1995, thời điểm mà Mỹ chính thức bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam. “Việt Nam đã chứng tỏ sự cởi mở nhiều hơn là chất xúc tác to lớn cho một xã hội cường thịnh hơn, và ngày hôm nay Việt Nam có cơ hội lịch sử để chứng tỏ còn hơn thế nữa,” ông Kerry nói.

“Sự cam kết ủng hộ mạng Internet thông thoáng, xã hội cởi mở, quyền của người dân được trao đổi ý tưởng, nền giáo dục chất lượng cao, môi trường kinh doanh hỗ trợ những công ty biết cách tân, ủng hộ việc bảo vệ quyền con người của mỗi cá nhân và việc người dân được tụ hội với nhau và thể hiện quan điểm – tất cả những điều đó tạo nên một nền kinh tế cũng như một xã hội đầy sức sống và mạnh mẽ.

“Mỹ kêu gọi những nhà lãnh đạo ở đây ủng hộ khả năng đó và bảo vệ những quyền đó,” ông Kerry nói thêm.

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đọc qua những ghi chú trước khi gặp gỡ nhân viên Lãnh sự quán Mỹ ở TP.HCM, ngày 14 tháng 12, 2013.

TPP và nhân quyền

Chuyến thăm của ông Kerry đến Việt Nam diễn ra trong bối cảnh Mỹ đang cố gắng đạt được một thỏa thuận tự do thương mại có tên Quan hệ Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) với 11 quốc gia trong khu vực này, trong đó có Việt Nam. TPP là trọng tâm trong chiến lược tái tập trung sự chú ý về khu vực châu Á-Thái Bình Dương của Mỹ.

Tại buổi gặp mặt ở Lãnh sự quán Mỹ hôm thứ Bảy, ông Kerry loan báo cấp một khoản đầu tư trị giá 4,2 triệu đô la cho một chương trình do Cơ quan Phát triển Quốc tế (USAID) của Mỹ bảo trợ, nhằm giúp thực thi thỏa thuận TPP.

Nhưng trước khi lên đường sang Việt Nam, các nhà lập pháp của Mỹ đã hối thúc ông Kerry gắn tiến độ đàm phán gia nhập TPP với thành tích nhân quyền của Việt Nam. Tuần trước, 47 dân biểu Hạ viện Mỹ đã gửi thư cho ông Kerry bày tỏ quan ngại về sự gia tăng những vụ bắt giữ các blogger và nhà hoạt động ở Việt Nam.

Báo cáo về tình hình nhân quyền Việt Nam do Bộ Ngoại giao Mỹ công bố năm ngoái nêu tình trạng người dân bị hạn chế quyền tự do chính trị, quyền tự do dân sự và tham nhũng là những vấn đề lớn, cùng với việc đàn áp một số tổ chức tôn giáo.

Một bài xã luận của ban biên tập nhật báo The Washington Post hàng đầu của Mỹ đăng hôm 13 tháng 12 nhấn mạnh nhân quyền phải là một ưu tiên khi đàm phán TPP với Việt Nam. Bài báo nói thỏa thuận sẽ vấp phải sự ngờ vực của Quốc hội Mỹ và ít có cơ may được chuẩn thuận “nếu một trong những nền kinh tế tham gia dần dần trở nên áp chế hơn.”

Trả lời phỏng vấn của Reuters, một giới chức tháp tùng chuyến đi nói Mỹ tin rằng tiến bộ về nhân quyền và nền pháp trị là “điều kiện tiên quyết thiết yếu” cho việc cải thiện quan hệ song phương. Giới chức này nói ông Kerry sẽ có những cuộc trò chuyện “thẳng thắn ở nơi riêng tư” về những quan ngại nhân quyền với Việt Nam chứ không “rao giảng.”

Hãng tin AP cho hay ông Kerry cũng sẽ nêu lên một số trường hợp cụ thể tù nhân chính trị mà Mỹ muốn thấy được thả.

Biển Đông và an ninh hàng hải

Ngoại trưởng Mỹ sẽ có cuộc hội kiến với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh tại Hà Nội. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vắng mặt do phải tham dự hội nghị thượng đỉnh Nhật Bản-ASEAN.

Cuộc hội đàm ở Hà Nội dự kiến sẽ tập trung chủ yếu vào vấn đề tranh chấp lãnh thổ và tăng cường an ninh hàng hải ở Biển Đông trong bối cảnh Trung Quốc đang ngày càng quyết liệt hơn với những tuyên bố chủ quyền ở vùng biển này.

Là một trong những nước đang có tranh chấp với Trung Quốc, Việt Nam hết sức lo ngại về sự quyết liệt này và trông đợi Mỹ tăng cường vai trò truyền thống của mình là nước đảm bảo an ninh ở Châu Á-Thái Bình Dương.

Lập trường của Mỹ là duy trì một vùng tự do lưu thông hàng hải và không bị cản trở ở Biển Đông cũng như ủng hộ một bộ quy tắc ứng xử mang tính ràng buộc được áp dụng ở đây.

Vào ngày Chủ nhật, ông Kerry sẽ đến thăm vùng đồng bằng sông Cửu Long, nơi ông từng làm chỉ huy một tàu tuần tra cao tốc của Mỹ trong những năm 1968 và 1969. Tại đây ông sẽ đi tàu ra nơi mà ông đã từng đi tuần để thị sát những hoạt động nuôi trồng thủy sản, cũng như đánh giá tác động của việc phát triển thượng nguồn và biến đổi khí hậu.

Ngoại trưởng Kerry nói về chuyến công du Việt Nam:

Vụ Dương Chí Dũng: tuyên án vào thứ Hai

Ông Dương Chí DũngÔng Dương Chí Dũng nói lời cuối tại phiên sơ thẩm hôm 14/12/2013

Chủ tọa phiên tòa sơ thẩm xét xử ông Dương Chí Dũng và đồng phạm trong vụ án ‘tham ô gây hậu quả nghiêm trọng’ ở Tổng công ty hàng hải Vinalines, thuộc Bộ Giao thông & Vận tải của Việt Nam tuyên bố sẽ công bố bản án với các bị cáo vào chiều ngày 16/12/2013.

Tuyên bố được Chủ tọa phiên tòa đưa ra sau một ngày tranh luận giữa các bị cáo, luật sư bào chữa cho các bị cáo và đại diện cơ quan công tố hôm 14/12.

Trước đó, trong ngày thứ hai của phiên xét xử hai mức án tử hình đã được đại diện Viện Kiểm sát đề nghị trước Tòa, trong đó có mức án đề nghị với ông Dương Chí Dũng, nguyên Chủ tịch Hội đồng Quản trị Vinalines.

Trong lời cuối cùng trước Tòa được truyền thông Việt Nam đăng tải, ông Dũng cho rằng ông không hề phạm tội tham nhũng, tuy ‘có phần trách nhiệm chính’ do ‘thiếu đôn đốc, theo dõi’ cấp dưới thừa hành sát sao trong thương vụ mua ụ nổi 83M.

Ông Dũng nói: “Về tham ô tài sản, thực sự, bị cáo không biết khoản tiền 1,666 triệu USD và không chỉ đạo ai, cũng không nhận một đồng nào anh Sơn đưa cho. Mong Hội đồng xét xử (HĐXX) hết sức cân nhắc kỹ lưỡng.”

“Về tham ô tài sản, thực sự, bị cáo không biết khoản tiền 1,666 triệu USD và không chỉ đạo ai, cũng không nhận một đồng nào anh Sơn đưa cho. Mong HĐXX hết sức cân nhắc kỹ lưỡng”

Ông Dương Chí Dũng

“Năm 2007 với cương vị là Chủ tịch HĐQT của Vinalines để xảy ra việc này, bị cáo rất hối hận.

“Bị cáo thật lòng xin lỗi Đảng, Nhà nước, Quốc hội, toàn thể nhân dân và cán bộ nhân dân ngành hàng hải vì để xảy ra sai phạm này. Dù gì đây cũng là khuyết điểm. Mong HĐXX và nhân dân hiểu rằng tấm lòng của bị cáo không vì gì cả…,” nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải trình bày trước tòa.

Ngày thứ ba của phiên sơ thẩm cũng chứng kiến một số tình tiết được cho là ‘không dự kiến’, với việc ông Dũng nói đã ‘bỏ trốn’ khi nhận được thông báo ngầm từ một nhân vật mà ông không tiết lộ danh tính.

Ông Dũng khai trước tòa rằng vào khoảng 18h ngày 17/5/2012, “có một người quen” đã báo với ông việc ông “đã bị khởi tố, sẽ bị bắt và cần đi tránh xa”, tuy nhiên, việc này ông Dũng nói đã khai tại cơ quan điều tra và “xin phép không khai tại Tòa,” theo truyền thông Việt Nam.

Ông Dũng khẳng định không nhận hối lộ, lại quả và đòi đối chất với nhân chứng trong vụ án.

“Căn cứ nào nói việc ăn chia này có liên quan đến Vinalines và ai là người của Vinalines thảo luận việc này”, ông Dũng được trích thuật nói.

‘Tố cáo ép cung’

Phúc thẩm vụ án Dương Chí Dũng Một số bị cáo đã ‘tố cáo’ cơ quan điều tra sử dụng ‘nhục hình’ và ‘ép cung’ đối với họ

Tiếp đó, cựu lãnh đạo của Vinalines “muốn đối chất với tổng giám đốc của AP”, một nhân chứng trong vụ án, về lời khai “có thảo luận với tôi về số tiền 1,666 triệu USD”, theo phản ánh của tờ VnExpress.net.

Đồng thời, cũng tại phiên này, một số bị cáo đưa ra lời cáo buộc cho rằng họ đã bị ‘ép cung’ và chịu ‘nhục hình’ trong quá trình bị cơ quan điều tra thẩm vấn, xét hỏi.

Hai bị cáo trong cùng vụ án, các ông Huỳnh Hữu Đức và Lê Ngọc Triển trình bày trước Tòa rằng cả hai ông đã bị cơ quan điều tra ‘ép cung’.

Hôm thứ Bảy, tờ Petrotimes phản ánh lời khai của ông Triển nói:

“Bị cáo phải làm việc trong trạng thái ốm đau và bị điều tra viên lừa viết sẵn lời khai rồi ép ký vào lời khai viết sẵn.”

“Tại đây có 5 người lấy lời khai đã đánh tôi và ép tôi phải nhận đó (ụ nổi) là tàu biển. Do bị đánh đau quá nên tôi phải nhận là tàu biển”

Lời khai của ông Lê Văn Lừng

Một bị cáo khác, ông Lê Văn Lừng đưa ra cáo buộc trước Tòa rằng ông đã bị “một cán bộ điều tra tên Đặng bắt tôi phải nhận đó (ụ nổi) là tàu biển” và cho biết ba ngày sau sự việc này, ông bị đưa lên trại tạm giam lấy lời khai.

“Tại đây có 5 người lấy lời khai đã đánh tôi và ép tôi phải nhận đó là tàu biển. Do bị đánh đau quá nên tôi phải nhận là tàu biển,” ông Lừng được tờ Petrotimes trích thuật lời khai trước tòa nói tiếp.

“Ngày 30/10/2013, một điều tra viên nói với tôi rằng, cứ viết lại bản khai tường trình và ký vào bản lấy cung đã viết sẵn. Nếu ký thì cho tại ngoại.”

Cũng trong ngày thứ Bảy, báo Việt Nam cho hay sau khi nghe ba cán bộ hải quan kể trên “tố” bị ép cung, bị cáo Mai Văn Phúc, một trong số các bị cáo bị đề nghị mức án nặng trong vụ án cũng khẳng định:

“Tôi cùng là người bị giam giữ. Tôi xác nhận lời khai bị ép cung là đúng.”

Phiên sơ thẩm còn tiếp tục với phần tuyên án được dự kiến vào 16 giờ chiều ngày thứ Hai tới đây, theo tuyên bố của Tòa.

Gia đình họ Kim và những ẩn số

Nguyễ n Giang.bbcvietnamese.com.13 tháng 12, 2013

Chưa đầy hai năm sau khi Kim Jong-il qua đời, một số nhân vật cao cấp ở Bắc Triều Tiên đã bị loại khỏi quyền lực, thậm chí bị tử hình như ông Chang Song-thaek, đặt ra các câu hỏi về tình hình nước này.

Hãng thông tấn KCNA nói ông Chang đã bị tòa án binh hôm 12/12 kết tội lật đổ và đã bị hành quyết ngay tức khắc nhưng số phận bà vợ ông ta, Kim Kyong-hui, con gái út của cố lãnh tụ Kim Il-sung hiện vẫn chưa rõ sẽ ra sao.

Chủ đề liên quan

Các báo Hàn Quốc hiện nêu ra hai giả thuyết, một nói rằng chính là Kim Kyong-hui đã xa lánh ông Chang và thậm chí cùng lập mưu với cháu để giết chồng.

Người ta tin rằng để kết tội Chang chống lại cả gia tộc Kim, bản cáo trạng dài mà KCNA công bố đã cáo buộc ông ta “có quan hệ bất chính với nhiều phụ nữ”, có nghĩa là phản bội vợ.

Hai anh em

Một thuyết nữa ở Nam Hàn cho rằng anh trai của Kim Jong-un là Kim Jong-chol (sinh năm 1981, từng du học ở Thuỵ Sỹ như em), đã đích thân chỉ đạo vụ bắt Chang Song-thaek.

Cả hai dùng nhóm vệ sỹ riêng để thực hiện vụ bắt chú dượng, bỏ qua Tổng cục Chính trị Bộ Quốc phòng và an ninh của nhà nước.

Nhưng cũng có thuyết rằng chính bà Kim Sol-song, con cùng cha khác mẹ của Kim Jong-un, cùng chồng là Sin Bok-nam đã đóng vai trò chính trong vụ thanh trừng Chang và các cộng sự.

Thậm chí, trang Korean Times còn đặt câu hỏi vì sao người vợ trẻ của Kim Jong-un, Ri Sol-ju, nay ở đâu vì người ta không còn thấy cô ta ở nơi công cộng hay trên truyền thông Bắc Hàn suốt 50 ngày qua.

Dù các giả thuyết về ai làm gì, hiện bị sao đúng hay không thì có vẻ gia đình họ Kim đang là tâm điểm của mọi chú ý từ bên ngoài với lo ngại liệu một khi Kim Jong-un tập trung tối đa quyền lực vào chính mình, đường lối của nhân vật này sẽ ra sao.

Nhưng nhìn rộng ra, hy vọng về một Kim Jong-un trẻ tuổi, du học ở nước ngoài và có thể thạo ngoại ngữ sẽ mở cửa Bắc Triều Tiên và làm giảm căng thẳng trong vùng nay không còn nhiều.

Cả hai anh em nhà Kim đều trẻ và biết nhiều về thế giới bên ngoài – Kim Jong-chol là fan của Eric Clapton, còn Kim Jong-un thích bóng rổ Mỹ – nhưng vụ thanh trừng nội bộ tàn bạo xảy ra ở Bắc Triều Tiên cho thấy họ không phải là những nhà cải cách.

So với họ thì Chang Song-thaek, dù đã 67 tuổi, hóa ra vẫn là nhân vật muốn mở cửa ra hơn cả vì ông ta liên tục sang Trung Quốc và đưa ra sáng kiến mở thêm hai khu chế xuất cùng Trung Quốc.

Tuy vậy, chính các dấu hiệu được Kim Jong-un tiết lộ ra về Chang Song-thaek dù không rõ có thực hay chỉ là tạo dựng cũng cho thấy tham nhũng kinh tế lên tới hàng tỷ won và hàng triệu Euro là hiện tượng diễn ra rộng khắc trong bộ máy Bắc Hàn.

Ri Sol-ju, vợ của Kim Jong-un đã không có mặt trước công chúng 50 ngày qua

Và quân đội nước này, theo chính cáo trạng của chế độ nêu ra với “Chang và bè lũ”, đã và đang đi đầu trong các thương vụ làm ăn mà thế giới bên ngoài không biết nhiều.

Cũng vì thế, các báo Nam Hàn như tờ Chosun Ilbo trích giới quan sát cho rằng vụ thanh trừng này, mà có người tin là xảy ra với hàng trăm nhân vật cao cấp và trung cấp trong bộ máy quân đội và Đảng cộng sản, cũng là tranh chấp về kinh tế.

Chosun Ilbo tin rằng Tướng Choe Ryong-hae, ủy viên Bộ Chính trị là người có thể sẽ nắm đặc quyền kiểm soát các khu vực kinh tế mà Chang Song-thaek từng làm chủ.

Xu hướng tạo vùng kinh tế đặc biệt như Trung Quốc đã làm thời Khai phóng rồi mở rộng ra thành thị trường nội địa rộng khắp cũng bắt đầu bén rễ ở Bắc Hàn.

Mới tháng trước, Bình Nhưỡng công bố cho xây dựng 14 khu chế xuất mới để khai thác ngoại tệ nhưng vì thể chế ở Bắc Hàn vốn ưu tiên an ninh, nên các nguồn lợi kinh tế này thường rơi vào tay những nhân vật có quyền lực trong quân đội.

Đây có thể sẽ tiếp tục là đầu mối của những tranh chấp trong tương lai.

Ngày càng tự tin?

Đánh giá các động thái của Kim Jong-un qua quan hệ với Trung Quốc, có thể thấy nhân vật này muốn thoát khỏi sự ràng buộc chính trị với Bắc Kinh dù Bắc Hàn vẫn tiếp tục nhận viện trợ dầu xăng và có thể cả lương thực từ nước láng giềng khổng lồ.

Người cuối cùng thuộc nhóm cao cấp nhất của Bắc Hàn gặp lãnh đạo Trung Quốc, ông Hồ Cẩm Đào khi còn tại vị, chính là Chang Song-thaek.

Khác ông và cha của mình, Kim Jong-un chưa bao giờ thăm chính thức Bắc Kinh.

Bắc Hàn từ lâu ngỏ ý muốn đàm phán trực tiếp với Mỹ về vấn đề hạt nhân mà không muốn bị ràng buộc bởi đàm phán sáu bên.

Ngược lại, Trung Quốc từ một thời gian nay cũng lo ngại về chuyện mất ảnh hưởng ở Bắc Hàn.

“Ông Chang Song-thaek lúc còn sống và vợ, bà Kim Kyong-hui”

Báo Anh, tờ Sunday Times trích trích nguồn Trung Quốc nói chủ tịch Tập Cận Bình khi đón Thủ tướng David Cameron của Anh đã nói rằng “Bắc Hàn là một vấn đề khó khăn” cho Trung Quốc.

Trung Quốc hiển nhiên có quyền lợi trong việc giữ Bắc Hàn ổn định, không đổ vỡ để rơi vào tay Nam Hàn.

Nhưng truyền thông Hàn Quốc cũng khác biệt quan điểm giữa lãnh đạo Trung Quốc và thế hệ ba của gia đình Kim là đương nhiên vì Chang Song-thaek cùng lứa với các lãnh đạo Trung Quốc, Kim Jong-un chỉ khoảng 30 tuổi và thuộc một thế hệ hoàn toàn khác.

Cũng có tin đồn hai phó thủ tướng Bắc Triều Tiên đang trốn và xin tỵ nạn tại Trung Quốc.

Nếu điều này là đúng thì chắc chắn Trung Quốc dù muốn hay không cũng không thể nào làm nhẹ đi thách thức đến từ quan hệ mới với Kim Jong-un.

Bởi trong quốc gia có vũ khi hạt nhân như Bắc Triều Tiên, dù Kim Jong-un sắp nắm toàn quyền thì cuộc thanh trừng đã có đà chưa hề dễ kết thúc với khả năng bất ổn hiện vẫn rất cao.

Tại chế độ nặng về nghi lễ pha trộn Khổng giáo và Cộng sản kiểu Stalin, dịp kỷ niệm hai năm ngày mất của ông Kim Jong-il vào ngày 17/12 này sẽ là lúc thế giới hồi hộp chờ xem ai còn trên lễ đài và ai đã bị đưa đi.

Qua bức tranh gia đình họ Kim và các nhân vật cao cấp trong Đảng, quân đội được trình chiếu khi ấy, người ta có thể có thêm thông tin để tiếp tục suy đoán, đồn đại về những gì sắp tới.

Phụ huynh ba nhà hoạt động bị giam cầm sang Mỹ vận động cho nhân quyền VN

Trà Mi-VOA. 13.12.2013

http://www.voatiengviet.com/content/phu-huynh-ba-nha-hoat-dong-bi-giam-cam-sang-my-van-dong-cho-nhan-quyen-viet-nam/1810205.html

 Tin liên hệ

Lặn lội từ Việt Nam sang tận Hoa Kỳ để kêu oan cho con mình đang bị cầm tù vì các hoạt động đấu tranh dân chủ ôn hòa mà Hà Nội gọi là ‘chống phá-phản động’. Đó là câu chuyện của ông Trần Văn Huỳnh, thân phụ doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, bà Nguyễn Thị Trâm, thân mẫu luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân, và bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của hai nhà hoạt động trẻ chống Trung Quốc Đinh Nguyên Kha và Đinh Nhật Uy.

Quốc Quân, Nguyên Kha, và Duy Thức đang bị các bản án từ hai năm rưỡi đến 16 năm tù lần lượt về các tội danh ‘trốn thuế’, ‘tuyên truyền chống nhà nước’, và ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền’, những bản án khơi dậy những chỉ trích gay gắt từ cộng đồng quốc tế về thành tích nhân quyền tai tiếng của Việt Nam.

Trong chuyến đi quốc tế vận cho con mình, bố của doanh nhân Duy Thức và mẹ của nhà hoạt động Nguyên Kha đã dành cho VOA Việt ngữ buổi trò chuyện về cuộc hành trình vạn dặm, hiếm hoi này.

 http://youtu.be/A-VT4AKSSyQ

Ông Lê Hiếu Đằng ‘trong cơn nguy kịch’

Ông Lê Hiếu ĐằngÔng Lê Hiếu Đằng đang được cấp cứu ở bệnh viện, theo nguồn tin gia đình

Một quan chức thuộc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, người vừa tuyên bố ly khai Đảng hồi đầu tháng 12, đang trong tình ‘trạng sức khỏe nguy kịch’ và được ‘cấp cứu tích cực’ ở bệnh viện, theo nguồn tin từ gia đình.

Hôm 14/12/2013, người nhà của luật gia Lê Hiếu Đằng, Phó chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, xác nhận với BBC tin ông Lê Hiếu Đằng đang được cấp cứu ở một bệnh viện tại Sài Gòn do bị ‘hôn mê’ và cần tới thiết y tế bị hỗ trợ hô hấp và hồi sức tích cực.

“Các bác sỹ vẫn đang cấp cứu, họ nói là bao giờ cấp cứu xong thì sẽ báo,” một người thuộc hàng con cái trong gia đình ông Đằng không muốn công bố danh tính, cho biết.

“Ông nhập viện đã hai tuần và có tiền sử bệnh ung thư, hiện người nhà vẫn chưa vào thăm được.”

Cũng hôm thứ Bảy, luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm thường trực Văn phòng Quốc hội, cho hay ông Đằng đang trong tình trạng mà theo ông là ‘hấp hối’ và ‘rất nguy kịch’.

“Ông Lê Hiếu Đằng đang ở trong tình trạng gọi là hấp hối, bệnh tình rất nguy kịch, tím tái hết và bị hôn mê. Theo nhận định của anh em là đang ở những giờ phút cuối”

Luật sư Trần Quốc Thuận

Ông nói: “Ông Lê Hiếu Đằng đang ở trong tình trạng gọi là hấp hối, bệnh tình rất nguy kịch, tím tái hết và bị hôn mê.”

“Theo nhận định của anh em là đang ở những giờ phút cuối,” ông Thuận cho biết thêm.

Tuy nhiên, cùng này, ông Huỳnh Ngọc Chênh, một blogger đã tới thăm ông Đằng tại Khoa Ưng thư, thuộc Bệnh viện 115, nơi nguyên phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, TP. Hồ Chí Minh đang được chăm sóc, cho BBC hay:

“Ông Đằng vẫn còn trong cơn nguy kịch, phải thở máy, tuy sau khi được chăm sóc đã có biểu hiện khá hơn đôi chút, nhưng vẫn còn phải được theo dõi, và chưa biết thế nào,

“Hiện bệnh viện chỉ cho duy nhất một người ở bên trong phòng cấp cứu bên cạnh ông Đằng và vợ của ông đang ở trong đó, những người khác, bạn bè, người thân chưa vô trong thăm được.”

‘Công an hiện diện?’

Trước đó, trên một trang blog của mình, blogger Huỳnh Ngọc Chênh, nguyên Thư ký Tòa soạn báo Thanh Niên, cập nhật tình hình sức khỏe của ông Đằng, thông báo viết:

“Nguồn tin từ bác sĩ: Bác Đằng, sau cấp cứu đã tỉnh lại và có vẻ khỏe lên đôi chút.”

Hôm 14/12, trang Diễn đàn Dân sự do nhóm của Tiến sỹ Nguyễn Quang A điều hành nói vị luật gia đang được ‘theo dõi đặc biệt’ tại một phòng Hồi sức cấp cứu, và cho biết ‘một số bạn hữu’ của ông Đằng đã có mặt bên cạnh gia đình, trong đó có các ông Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Công Giàu, Huỳnh Kim Báu, Kha Lương Ngãi v.v…

Cùng ngày, khi được hỏi liệu có thực có việc một số đông an ninh, công an đã xuất hiện ở bệnh viện nơi ông Đằng được cấp cứu hay không, như có phản ánh trên mạng xã hội, người nhà ông Đằng đã không bác bỏ, cũng như không xác nhận tin này.

“Dạ, cái đó tôi không biết,” nguồn này nói.

Khi được hỏi tiếp liệu có ai thuộc cơ quan Mặt trận, đảng hoặc chính quyền ở bất kỳ cấp nào tới thăm viếng ông Đằng hay không, người nhà của ông trả lời:

“Dạ cái đó là công việc của ông, tôi cũng không biết ạ, tôi chỉ biết là bây giờ quan tâm, chăm sóc ông mà thôi.”

Thư được cho là của ông Lê Hiếu ĐằngThư được cho là của ông Lê Hiếu Đằng gửi Quốc hội Việt Nam

Tuy nhiên, luật sư Trần Quốc Thuận cho rằng hiện tượng này cũng có thể là ‘bình thường’, nếu công an, an ninh có mặt. Ông nói:

“Câu chuyện công an họ có mặt ở chỗ này, chỗ kia ở Việt Nam thì theo tôi là câu chuyện cũng bình thường, nếu họ không làm việc gì động chạm nhất là đến ông Đằng và các anh em khác, thì tôi cho là cũng không có vấn đề gì.”

‘Chất vấn Quốc hội’

Hôm thứ Bảy, trang Diễn đàn Xã hội Dân sự công bố hai văn bản viết tay được cho là của luật gia Lê Hiếu Đằng với chữ ký của ông.

Một trong hai văn bản đề ngày 10/12 nêu quan điểm của ông liên quan quyền lập tổ chức chính trị, xã hội của công dân.

Văn bản đề gửi tới Chủ tịch Quốc hội và Ủy ban Thường vụ của cơ quan lập pháp này viết:

“Tôi là Lê Hiếu Đằng, công dân, cử tri TP Hồ Chí Minh, trân trọng đề nghị các vị trả lời công khai, minh bạch văn bản đề ngày 22-08-2013 của LS Trần Vũ Hải về việc luật pháp có cấm công dân tổ chức các tổ chức chính trị, xã hội. Nếu các vị không công khai trả lời thì đương nhiên công dân có quyền này.

“Trong thời gian luật định nếu các vị không công khai trả lời thì công dân có quyền thực hiện quyền này.”

“Trong thời gian luật định nếu các vị không công khai trả lời thì công dân có quyền thực hiện quyền này”

Bức thư được cho của ông Lê Hiếu Đằng

Hôm 14/2, một nguồn quen biết với ông Đằng nói với BBC nếu chỉ căn cứ riêng trên nét chữ, chữ ký và văn phong trong văn bản nói trên, thì đây đúng là ‘thủ bút’ và ‘văn phong’ của vị luật gia.

Còn luật sư Trần Quốc Thuận khẳng định với BBC tinh thần văn bản này ‘phản ánh đúng quan điểm’ của ông Lê Hiếu Đằng, người đã kêu gọi lập một chính đảng mới là Đảng Dân chủ Xã hội trong một khoảng thời gian khá lâu trước khi ông tuyên bố ly khai Đảng Cộng sản Việt Nam.

Ông Lê Hiếu Đằng, người có hơn 45 năm là đảng viên Đảng Cộng sản, mới đây đã có hai văn bản gây chú ý dư luận, trong đó hôm 4/12/2013, ông công bố công khai ly khai khỏi chính đảng duy nhất đang cầm quyền ở Việt Nam.

Trong một văn bản khác hôm 8/12, ông lên tiếng phản đối việc trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm TPHCM đã buộc một nữ sinh, cô Nguyễn Phương Uyên, người đang chịu án một bản án tù treo 3 năm với 52 tháng thử thách do bị Tòa án khép vào tội “tuyên truyền chống phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam”, phải thôi học.

Cập nhật: 14:14 GMT – thứ bảy, 14 tháng 12, 2013

Media Player

Luật sư Trần Quốc Thuận bàn về khả năng và mức độ chính quyền đối xử với ông Lê Hiếu Đằng, trong trường hợp quan chức này qua đời.

Luật sư Trần Quốc ThuậnLuật sư Trần Quốc Thuận cho rằng Mặt trận Tổ Quốc VN, TPHCM phải lo đám tang nếu ông Lê Hiếu Đằng qua đời

Luật sư Trần Quốc Thuận bàn về những chừng mực và khả năng mà chính quyền sẽ ứng xử với luật gia Lê Hiếu Đằng, quan chức của Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, trong trường hợp luật gia này qua đời.

Trao đổi với BBC hôm 14/12/2013 từ Sài Gòn, trước hết, vị cựu Phó Chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Quốc hội cập nhật về tình hình sức khỏe của ông Đằng.

Ông nói: “Ông Lê Hiếu Đằng đang ở trong tình trạng gọi là hấp hối, bệnh tình rất nguy kịch, tím tái hết và bị hôn mê,”

“Ông Lê Hiếu Đằng đang ở trong tình trạng gọi là hấp hối, bệnh tình rất nguy kịch, tím tái hết và bị hôn mê.

“Theo nhận định của anh em là đang ở những giờ phút cuối”.

‘Ai lo hậu sự?’

Theo luật sư Thuận, đang có một số bàn thảo, cân nhắc trong thân bằng, quyến thuộc của ông Đằng, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Việt Nam, TP Hồ Chí Minh, về việc đám tang của ông Đằng nên được tổ chức ra sao.

Theo ông Thuận, vì ông Đằng là quan chức của Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam với tư cách là cơ quan cuối cùng mà ông làm việc, cơ quan này theo luật sẽ phải đứng ra lo việc hậu sự cho luật gia và việc này không chịu sự ảnh hưởng của quyết định mới đây của vị luật gia khi ông tuyên bố ly khai Đảng Cộng sản.

“Nếu có quy định là bị kỷ luật đặc biệt nghiêm trọng thì có lẽ là hạ cấp nghi thức lễ tang, nhưng mà anh Lê Hiếu Đằng từ trước đâu có bị hình thức kỷ luật gì,

“Còn việc anh ra khỏi Đảng là một chuyện khác, còn anh ấy là nguyên Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, TP Hồ Chí Minh, thì cơ quan đó, anh đã làm việc ở đó, hưởng lương ở đó, mà lương đó là lương của ngân sách nhà nước, lương của nhân dân đóng thuế,

“Thì trách nhiệm của cơ quan phải lo cái đám tang cho anh Lê Hiếu Đằng chính là Mặt trận Tổ Quốc thành phố,” cựu quan chức Văn phòng Quốc hội nói với Quốc Phương của BBC.

Ngoại trưởng John Kerry thăm Việt Nam

000_Hkg9282953-305.jpg

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry tại ​​lễ ký kết hợp đồng giữa tập đoàn GE và Công ty Công Lý của Việt Nam tại thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 14 tháng 12 năm 2013. AFP PHOTO/GE Vietnam

Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry hôm nay đến Sài Gòn bắt đầu chuyến viếng thăm Việt Nam đầu tiên trong cương vị người đứng đầu ngành ngoại giao của Hoa Kỳ.

Chuyến thăm Việt Nam và một số nước trong khu vực Đông Nam Á lần này của ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry được nói nhằm tăng cường quan hệ với các quốc gia tại đó khi mà khu vực đang đối mặt với nhiều căng thẳng.

Hoa Kỳ mong muốn chứng tỏ cam kết thực thi chính sách chuyển trục sang Á Châu sau khi nước Mỹ vừa rồi gặp khủng hoảng đóng cửa chính phủ buộc tổng thống Barack Obama phải hủy bỏ tham dự các hội nghị thượng đỉnh khu vực. Sự vắng mặt của người đứng đầu chính phủ Hoa Kỳ giúp chủ tịch Trung Quốc chiếm lĩnh vị trí trung tâm ở những hội nghị đó.

Kêu gọi VN cam kết về quyền cho con người

Hôm 14/12, tại Sài Gòn ngoại trưởng John Kerry đến tham dự thánh lễ tại Nhà thờ Đức Bà ở trung tâm Sài Gòn. Ngoài ra ông có cuộc gặp mặt và phát biểu với một nhóm các doanh gia, sinh viên và một số người khác nữa tại Trung Tâm Hoa Kỳ của Tổng Lãnh sự Mỹ.

Trong phát biểu tại đó, ngoại trưởng Hoa Kỳ lên tiếng khen ngợi những cải cách, chuyển đổi kinh tế của Việt Nam, tuy nhiên ông cũng nói rằng tăng trưởng bền lâu tùy thuộc vào việc thúc đẩy những quyền căn bản của con người và các quyền tự do.

000_Hkg9283018-250.jpg
Hôm 14/12, tại Sài Gòn ngoại trưởng John Kerry đến tham dự thánh lễ tại Nhà thờ Đức Bà ở trung tâm Sài Gòn. AFP PHOTO.

Theo lời của ngoại trưởng John Kerry thì Việt Nam đã chứng minh được rằng càng mở cửa hơn thì đó là một xúc tác lớn để có một xã hội mạnh hơn và thịnh vượng hơn. Nay Việt Nam có cơ hội lịch sử để chứng tỏ thêm về điều đó.

Ngoại trưởng Hoa Kỳ lên tiếng kêu gọi các lãnh đạo Việt Nam cần có cam kết về Internet mở, về một xã hội mở hơn, cam kết quyền cho con người được trao đổi ý kiến, cam kết về một nền giáo dục chất lượng cao, một môi trường kinh doanh hổ trợ cho những công ty sáng tạo, và cam kết bảo vệ nhân quyền cho các cá nhân. Ông kêu gọi cần phải bảo vệ những quyền đó.

Theo kế hoạch, ngày mai ông sẽ xuống thăm khu vực Đồng Bằng Sông Cửu Long rồi chiều mai đi Hà Nội. Ở thủ đô Việt Nam ông sẽ có những cuộc tiếp kiến với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và phó thủ tướng kiêm bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh.

Chuyến đi kéo dài ba ngày đến Việt Nam lần này của ông John Kerry được nói nhằm nêu bật mối quan hệ thương mại và an ninh ngày càng được tăng cường giữa hai phía Washington và Hà Nội.

Chuyến đi được thực hiện vào khi Hoa Kỳ đang nổ lực tiến đến thỏa thuận Đối tác Xuyên Thái Bình Dương TPP với 11 quốc gia trong đó có Việt Nam.

Đây là chuyến thăm Việt Nam lần thứ 14 của ông John Kerry kể từ khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc hồi năm 1975. Trong thời gian từ năm 1991 đến năm 2000, ông John Kerry thực hiện 13 chuyến đến Việt Nam, mục đích nhằm cố gắng bình thường hóa quan hệ giữa hai nước.

Full Report on the Suppression of Bloggers Celebrating International Human Rights Day in Vietnam

The Network of Vietnamese Bloggers

 http://danlambaovn.blogspot.com/2013/12/full-report-on-suppression-of-bloggers.htmlhttps://diendancuachungta.com/wp-content/uploads/2013/12/5e481-mangluoi-blogger-hrd-danlambao.jpg
The Network of Vietnamese BloggerThis report has been and will be sent to: 
The Office of the High Commissioner for Human Rights, OHCHR; The United Nations Human Rights Council, UNHRC; International Amnesty, AI; Human Rights Watch, HRW; Committee to Protect Journalists, CPJ; Reporters Sans Frontières, RSF; International Freedom of Expression Exchange Network, IFEX; Southeast Asian Press Alliance, SEAPA; Freedom House, FH; Forum Asia; PEN International; Civil Rights Defenders; The Embassy of the United States; The Embassy of Sweden; The Embassy of Germany; The Embassy of Australia; EU-Delegation; Radio France Internationale (RFI) en Vietnamien; British Broadcasting Corporation (BBC) in Vietnamese; Radio Free Asia (RFA); Le Monde; CFI; France 24; Thai Netizen.
*
December 12, 2013
Summary
This report, compiled by the Network of Vietnamese Bloggers (1), aims to provide a full description of acts of oppression by the Vietnamese authorities against some citizens who peacefully exercised their right to freedom of expression and freedom of assembly in celebration of the International Human Rights Day on December 10.
Background
On November 12, 2013, Vietnam was elected by the United Nations General Assembly as one of the fourteen members of the United Nations Human Rights Council (UNHRC) for the 2014-2016 term. It got 184 votes out of a total of 192, the highest among the candidates, and this was highlighted by state-owned media as “recognition by the international community for its recent achievements” (2) in human rights promotion and protection.
On the one hand, the Vietnamese government reaffirmed that it “fully respects and implements all its human rights commitments”. The Permanent Mission of the Socialist Republic of Vietnam to the United Nations, in a note verbale dated August 27, 2013, said Vietnam would undertake fourteen voluntary pledges, including “Promote human rights education and training to improve the awareness and capacity of law-enforcement agencies to better ensure peoples’ rights and fundamental freedoms.
On the other hand, however, the authorities have attempted to shut down human rights activism inside the country and have been escalating their oppression of human rights activists, including bloggers.
Attacks on balloon release in Hanoi
On December 6, 2013, the Network of Vietnamese Bloggers issued on its website an invitation to social gatherings, saying, “As Vietnam was recently elected to the UNHRC, the Network of Vietnamese Bloggers will organize a series of events to promote, foster, and celebrate Human Rights values.” The events were set to take place on December 8 and 10 in both Hanoi and Ho Chi Minh City. (3)
Shortly after the Network published its invitation online, all of its active members were put under tight surveillance by police forces and the so-called “social order defenders” (4). The members’ phones were tapped, some of them were almost kept under house arrest. Among those were Nghiêm Việt Anh and Nguyễn Đình Hà, the two bloggers who went to Swedish Embassy in Hanoi on August 7 to hand in Statement 258. Nghiêm Việt Anh said he had never been followed so closely before with a team of police on guard in front of his apartment round the clock. Nguyễn Đình Hà was barred from going out, and when he tried to leave home for work, he was pushed back inside by the local police surrounding his apartment. Another blogger in Nha Trang, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (aka. Mẹ Nấm, Vietnamese for “Mother Mushroom”), reported that her Internet connection was cut off every week night.
Prior to the day of the celebration, a shipment of the Network’s T-shirts bearing its logo was confiscated by the police at the Hanoi railway station upon arrival from Ho Chi Minh City.
At the Network’s invitation, a group of bloggers gathered in Thống Nhất Park in the centre of Hanoi to release balloons and disseminate human rights materials on December 8. The slogan on the green balloons said, “Our human rights must be respected.” The materials included an article on basic human rights, copies of the UN Convention against Torture to which Vietnam is a signatory, and an article introducing this convention.
Photo – Blogger Gió Lang Thang (Network of Vietnamese Bloggers)
From early in the morning, the park was full of police, “social order defenders”, and members of  “government-organized local women’s associations (5).” Plainclothes police were all around the place, and ten police lorries were parked just in front of the park’s main gate on Trần Nhân Tông street. At around 3pm when the bloggers came and began to distribute human rights balloons and materials, they were quickly surrounded and outnumbered by these government forces. Dozens of police, social order defenders and women tried to push the bloggers away. Some women used megaphones to ask the bloggers to disperse. The electronic megaphones strongly suggested that these “voluntary” women had been well prepared in advance of the event.
A “social order defender” wearing his red band and 
a member of the local Women’s Association. Photo – Blogger Mai Xuân Dũng
The bloggers refused to leave, and when many young people, including children, eagerly joined the balloon release, the policemen and defenders reacted by pressing burnt cigarettes against the balloons, blowing them up. They also grabbed the human rights materials to tear them up. Some ran off after successfully grabbing the materials. Worse, plainclothes policemen and defenders began to hit the bloggers from their blind sides, then the perpetrators ran away or escaped into the street crowd, so that it was impossible to know exactly who beat up the bloggers and how. A female blogger, Đào Trang Loan (aka. Hư Vô, Vietnamese for “Nothingness”), 23, was punched many times from behind and even slapped strongly into her face.
 
Plainclothes policemen and “social order defenders” attacked people celebrating 
Human Rights Day in Hanoi. Photo – Blogger Binh Nhì Nguyễn Tiến Nam (NVB)
Police lieutenant Nguyễn Vũ Huy, ID number 127-459, seized the rucksack of Phạm Minh Vũ (aka. Sep Pham) and ran off while people shouted, “Theft! Theft!” A footage showing this seizure and escape was posted online a few hours later and went viral on the Internet. (6)
Unable to disperse the crowd, plainclothes police and defenders made a collective assault against bloggers Lê Đức Hiền and Phạm Minh Vũ at around 4.15pm. Being dominated by these aggressive attackers, the bloggers had to stop their gathering. Even when they left the park at 5pm, the bloggers were still rushed by the police and defenders outside in the streets, their belongings taken.
 
Balloons with slogan “Our human rights must be respected” were confiscated by police.
Photo – Gió Lang Thang (NVB)
Dirty bombs” employed
In Ho Chi Minh City on that same day, the celebrations of the International Human Rights Day were set to take place at September 23 Park, which lies close to Quách Thị Trang roundabout, District 1, centre of the City, from 5pm to 7pm.
As planned, at 5pm, about 20 bloggers, including Nguyễn Hoàng Vi (aka. An Đổ Nguyễn), her sister Nguyễn Thảo Chi (Mss Sapphire), Phạm Lê Vương Các (Cùi Các), Hoàng Dũng, Phạm Chí Dũng, were present at the location. Many pedestrians joined them and together they made a crowd of almost 200 citizens.
 
Bloggers celebrated Human Rights Day in Ho Chi Minh City
Photo – The Network of Vietnamese Bloggers (NVB)
Then they were quickly surrounded by policemen, “social order defenders” and the “government-organized masses”, who would soon harass them and incite disorder to draw away attention. Old women, members of the state-controlled women’s association, tried to take the balloons and blow them up in their hands in the presence of many pedestrians, including children. Many copies of the Universal Declaration of Human Rights were robbed and torn up.
 
Torn UNDHR
The government forces became more aggressive when the bloggers were about to sit down in a circle to discuss the human rights documents disseminated. As at the previous celebration in Hanoi, they attacked the bloggers from the blind sides. Châu Văn Thi (aka. Yêu Nước Việt, Vietnamese for “Loving My Nation of Vietnam”) was hit from behind on his head. He was injured and his glasses broken. The attacker ran off quickly.
Nguyễn Tuấn Anh, a member of the Communist Youth Union, was filmed grabbing documents from Nguyễn Hoàng Vi, pushing her down and running away with the documents he stole. His acts constituted the crime of “property robbery by snatching” under Article 136 of the Vietnamese Penal Code, as jurist and blogger Trịnh Hữu Long pointed out later in an article on his blog. (7)
 
Plainclothes police and defenders threw shrimp sauce.
Photo – Blogger Nguyễn Hoàng Vi (Danlambao)
Worst of all, plainclothes police and defenders threw shrimp sauce (8) at people who they thought were members of the Network of Vietnamese Bloggers. The bloggers, stained with this kind of “dirty bombs”, were shocked and had to disperse in the end.
Nguyễn Nữ Phương Dung (aka. Miu Mạnh Mẽ) wrote in anger later on her Facebook page, “When we were just sitting and singing together, ruffians from all around rush in among our group, beating up Châu Văn Thi and throwing shrimp sauce at us… in the presence of many policemen and social order defenders who just stood there with their arms folded watching all those bad things.
Our rights were violated. We, the human rights advocates, were treated in such a rude way. We tried to be peaceful, we tried to be friendly to you, and you used violence in return. Why, so why did Vietnam try to win a seat in the UNHRC? What was that for?” (9)
 
Blogger Miu Mạnh Mẽ – Nguyễn Nữ Phương Dung with the NVB’s T-shirt
 
Assault and battery
Police crackdowns on bloggers did not cease. On the contrary, they escalated to a worrying climax on the International Human Rights Day of December 10 in Ho Chi Minh City. Around ten bloggers, who simply sought to exercise their right to freedom in a peaceful way, were brutally suppressed when they were going to attend a meeting to celebrate human rights values and the official inauguration of the Network of Vietnamese Bloggers.
Dozens of policemen, civil defenders and government-organized women’s groups surrounded Nguyễn Hoàng Vi’s apartment, who was with Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (aka. Mẹ Nấm) and Quỳnh’s 13-month-old son. At 5pm, when Vi and Quỳnh were about to leave – Vi for the meeting, and Quỳnh for home to take care of her son – these people rushed in the house and beat them up. The women punched, slapped Vi and Quỳnh, pulled their hair to drag them back in the house, and even snatched a teddy bear from Quỳnh’s son, causing the child to cry in fright. It is worth noting that while these women were battering Vi and Quỳnh, the police and defenders huddled around to protect the attackers from being seen.
Nguyễn Tiền Tuyến, Vi’s roommate, a seven-month pregnant woman, was also beaten when she tried to dissuade the attackers from assaulting Vi and Quỳnh. Some pedestrians, hearing the noises and coming to help, were stopped and pushed away by the police outside.
Subsequent to the assault, which lasted for about 15 minutes, the police locked Vi, Quỳnh, and the roommate inside. Images and a video clip of the assault, posted by Quỳnh to her Facebook page (10), spread quickly and caused a huge outcry in the Facebook community. Some bloggers went to help the three women and the little child, and all of them were assaulted intensely by the police with fists and helmets. Blogger Hoàng Văn Dũng (aka. Hoàng Dũng CDVN), a member of the Vietnam Path Movement, was seriously attacked and the photo of his face in blood was really shocking. Blogger Trần Hoàng Hận (aka. Go Find Freedom) was arbitrarily arrested. He was taken to the police station of Ward 17, Gò Vấp district, and released after a few hours with his face swollen and bruised. Hận had to spend the next day in hospital.
 
Blogger Nguyễn Hoàng Vi, Hoàng Dũng, Trần Hoàng Hận after being attacked 
(Photo – NBV)
Meanwhile, the meeting of bloggers in Ho Chi Minh City was canceled as many of its attendants were prevented from leaving their home. Some bloggers decided to move to a local church to continue the celebration. All of them were threatened by the police. Blogger Châu Văn Thi, 26, was stopped on his way home by some “strangers” who kept following him from days before. Only when Thi implored these “strangers” not to assault him did they let him go.
In total, there were nine bloggers seriously attacked in the Human Rights Day celebration in Ho Chi Minh City on December 10.
1. Hoàng Văn Dũng;
2. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh and her son;
3. Nguyễn Hoàng Vi;
4. Nguyễn Tiền Tuyến;
5. Trần Hoàng Hận;
6. Nguyễn Lê Viễn Phương;
7. Võ Công Đồng;
8. Bùi Vũ Huy Hoàng;
9. Nguyễn Bá Tín.
During the assaults, the police did not give their victims any reason as to why they were beating them up.
In Hanoi, a meeting to celebrate the International Human Rights Day and inaugurate the Network of Vietnamese Bloggers was held in Thủy Tạ cafe at the side of Hoàn Kiếm Lake in the central area of Hanoi. Apart from the already confiscated T-shirts, a banner bearing the words “The Network of Vietnamese Bloggers celebrates Human Rights Day” was also confiscated at the print shop prior to the meeting. Everything went on smoothly, however, except that there was a sudden blackout, then the police came in and closed down the meeting in the presence of Jonathan D. London, a scholar from City University of Hong Kong, who attended the meeting and delivered a speech as a blogger and supporter of human rights and democracy movements in Vietnam.
Police forces kept watching the bloggers closely in the following days. When this line is being written, bloggers attending the Human Rights Day celebrations in Hanoi and Ho Chi Minh City are still put under tight surveillance.
Opinions by the Network of Vietnamese Bloggers
So far, no reason has been given for all the acts of oppression, including harassment, confiscation and destruction of human rights materials, employing “dirty bombs” of shrimp sauce, assault and battery, and detention. However, the Network of Vietnamese Bloggers believes that the actions taken by the police and their “supporters”, including the social order defenders and government-paid women associations, were aimed at suppressing bloggers, especially active members of the Network, who were peacefully exercising their right to freedom of expression and freedom of assembly. Further, it’s worth noting that the way these government forces barred bloggers from going out of their homes, even rushed in Nguyễn Hoàng Vi’s apartment to assault three women, including a pregnant one, and a 13-month-old boy, then locked them up, is an obvious violation of the right to liberty, security, and freedom of movement.
The Network of Vietnamese Bloggers believes that human rights protection is the duty of everyone, not just a group of people, an organization or a government. We believe that it is the right and an obligation of every Vietnamese person to contribute to protecting the human rights, including fundamental freedoms and democracy and dignity of our country’s over ninety million people.
By disseminating human rights materials, the bloggers just wanted to promote human rights education and improve public awareness of rights, as stated in the fifth commitment by the Permanent Mission of the Socialist Republic of Vietnam to the United Nations in its note verbale dated August 27, 2013.
By holding gatherings in public sites, they just wanted to celebrate the International Human Rights Day given Vietnam’s entry into the UNHRC, and to promote and foster human rights values.
By officially inaugurating the Network of Vietnamese Bloggers, they just wanted to announce the establishment of a non-partisan and non-profit CSO who commits itself to protecting and promoting human rights in Vietnam and contributing to improving the respect for rights in the region and the world.
We strongly condemn all the acts of oppressions, especially violence against women and children. Suppressive acts by state-sponsored forces are causing social disorder, sowing division among the people, undermining community spirit, and smearing the image of Vietnam as a member of the UNHRC.
Compiled by
*
This report has been and will be sent to 
1. International human rights organizations, including: 

– The Office of the High Commissioner for Human Rights, OHCHR
– The United Nations Human Rights Council, UNHRC
– International Amnesty, AI
– Human Rights Watch, HRW
– Committee to Protect Journalists, CPJ
– Reporters Sans Frontières, RSF
– International Freedom of Expression Exchange Network, IFEX
– Southeast Asian Press Alliance, SEAPA
– Freedom House, FH
– Forum Asia
– PEN International
– Civil Rights Defenders

2. Diplomatic missions in Vietnam, including: 
– The Embassy of the United States
– The Embassy of Sweden
– The Embassy of Germany
– The Embassy of Australia
– EU-Delegation

3. International media agencies, including: 

– Radio France Internationale (RFI) en Vietnamien
– British Broadcasting Corporation (BBC) in Vietnamese
– Radio Free Asia (RFA)
– Le Monde
– CFI
– France 24
– Thai Netizen


1.    The Network of Vietnamese Bloggers is an assemble of bloggers across Vietnam who claims that their mission is to promote and protect human rights, including fundamental freedoms, democracy and dignity. It was de facto founded on July 18, 2013 when these bloggers released the “258 Statement”, urging the Vietnamese government to amend its legal system to demonstrate its UN Human Rights Council candidacy commitment. It was officially inaugurated as a group advocating for human rights, especially freedom of expression, on December 10, 2013. Available at:http://mangluoiblogger.blogspot.com/2013/07/statement-from-network-of-vietnamese.html
2.    Vietnam’s Foreign Ministry spokesperson Lương Thanh Nghị made the confirmation at a weekly press briefing on Thursday, November 7, in Hanoi. Available at: http://vovworld.vn/en-us/Spotlight/Vietnam-fully-respects-its-commitments-in-human-rights/193363.vov
4.    Social order defenders are civilians hired by the police force in every ward (phường, the basic adminstrative unit in Vietnam) to support the police in upholding order. They are uniformed in blue. Equipped with batons and clubs, they are authorized to crack down on any activities deemed disturbing, say, by going around, dispersing unorganized markets.
5    Although civil society organizations (CSOs) in Vietnam exist theoretically in the form of MOs (mass organizations), NGOs (non-governmental organizations), and CBOs (community-based organizations), most are actually GONGOs (government-organized NGOs).  The MOs are socio-political organizations established by the Party.
Presently there are six major MOs in Vietnam, including the Ho Chi Minh Communist Youth Union, the Vietnam Farmers’ Association, the Vietnam General Confederation of Labor (equivalent to a national trade union), the Vietnamese Fatherland Front, the Vietnam Women’s Union, and the Vietnam Veterans Association. These CSOs are led by communist officials who are appointed by the Party; their permanent staff are civil servants; and they are subsidized by the state budget. Their main function, as determined by the Law on the Issuance of Legal Documents (2008), is to coordinate with authorities in law-making and to instruct the policies of the Party and the government. They each have a network of local associations operating in every ward. The Women’s Union, for example, has thousands of local associations across the country. They are actively involved in controlling civil society but have never reportedly raised their voice to protect any case of women’s rights violation.
Members of the Communist Youth Union and Women’s Union have been employed to crack down on “uncontrolled civil society activities”, including protest rallies and the establishment of unrecognized NGOs such as the Network of Vietnamese Bloggers.
8.    Shrimp sauce is a kind of Vietnamese sauce which gives a lingering and very pungent smell.

Quốc tế đòi tự do cho Nguyễn Tiến Trung

Ân xá Quốc tế chiếu hình Nguyễn Tiến Trung lên ĐSQ VN ở Paris

Ân xá Quốc tế tại Pháp mở cuộc vận động nhân quyền 10 ngày đòi trả tự do cho nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Tiến Trung trong lúc giới ngoại giao quốc tế tiếp tục chú ý đến nhà hoạt động trẻ tuổi hiện bị tù ở Việt Nam.

Theo bà Dominique Curis, từ Ân xá Quốc tế từ Paris thì “nước Pháp là nơi cam kết vì dân chủ và nhân quyền của Tiến Trung bắt đầu khi anh sang du học vài năm trước”.

Vì thế, phân bộ Pháp của Ân xá Quốc tế (Amnesty International France) muốn “cho dư luận nước Pháp thấy chúng tôi cần đáp trả Tiến Trung bằng cách nêu quan điểm và tỏ thái độ vì tự do cho Trung cũng như cho mọi tù nhân lương tâm ở Việt Naam”.

Tổ chức này cũng muốn nêu lên vấn đề vì năm 2013 là Năm quan hệ Pháp – Việt.

“Pháp và Việt Nam đưa ra sáng kiến hồi tháng 7/2013 gọi đó là ‘Năm quan hệ Pháp – Việt’ và chúng tôi hy vọng đây không chỉ là một năm của sự kết nối ngoại giao, kinh tế và văn hóa mà quyền con người cũng sẽ là một phần quan trọng của nó”.

Trả lời câu hỏi từ BBC rằng nếu chính quyền Việt Nam vẫn không có phản ứng và không làm gì thì sao, bà Dominique Curis nói:

“Chúng tôi sẽ tạo ra sức ép để họ cảm thấy quyết định tốt nhất cần có là gì.”

Kể từ khi đưa ra cuộc vấn động hôm 10/12, Ân Xá Quốc tế cho hay đã có 21 nghìn 500 người ký tên qua cách gửi tin nhắn vào trangwww.10jourspoursigner.org.

Gửi lên Thủ tướng Dũng

“Chính quyền Việt Nam không dung thứ cho bất cứ sự chỉ trích nào”

Nhà văn Pháp Marc Levy

Ân xá Quốc tế cho biết các yêu cầu này sẽ chuyển cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam nhằm kêu gọi ông có hành động giúp Nguyễn Tiến Trung được thả.

Theo nhà văn Pháp ông Marc Levy, một số trong nhân sỹ, trí thức Pháp ký tên thì khi bị đưa ra tòa xử, “Nguyễn Tiến Trung thừa nhận đã kêu gọi dân chủ nhưng bác bỏ ý kiến rằng anh tìm cách lật đổ chính quyền”.

Ông Levy ca ngợi hoạt động lập ra nhóm thanh niên Việt Nam đấu tranh vì dân chủ trong khi du học tại Pháp.

Ông cũng nói qua một thông điệp video rằng “vụ bắt Nguyễn Tiến Trung là một phần của đợt trấn áp nhằm vào giới viết blog và các nhà hoạt động bất đồng chính kiến ở Việt Nam năm 2009”.

“Chính quyền Việt Nam không dung thứ cho bất cứ sự chỉ trích nào. Nước này không có hội đoàn độc lập, nghiệp đoàn, NGO hay đảng phái chính trị nào được cho phép hoạt động và truyền thông hoàn toàn do nhà nước kiểm soát.”

Tuy vậy, theo nhà văn Marc Levy, “việc dùng các blog để bàn thảo những vấn đề bị coi là tế nhị lại đang diễn ra mạnh mẽ và tăng lên nhiều”.

Các thông điệp mà Ân Xá Quốc tế đưa ra trong đợt vận động 10 ngày cho Nguyễn Tiến Trung cũng nói chi tiết về phiê tòa hôm 20/01/2010 khi Nguyễn Tiến Trung và ba nhà vận động khác bị xử tù vì điều 79 Bộ Luật hình sự Việt Nam.

Kể từ đó, hiện đã có hai người là Luật sư Lê Công Định và kỹ sư Lê Thăng Long được thả, còn doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức và thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung vẫn bị giam.

Nhưng trong thời gian bị giam giữ, Nguyễn Tiến Trung (sinh năm 1983) tiếp tục là tâm điểm của sự quan tâm từ giới ngoại giao và giới chức nước ngoài.

Nguyễn Tiến Trung từng được thủ tướng Canada đón tiếp

Kể từ khi Trung đi bộ đội và sau đó bị bắt và chịu án tù 7 năm tại Trại giam số 4 Phan Đăng Lưu, quận Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh, gia đình Nguyễn Tiến Trung ở TP Hồ Chí Minh đã tiếp nhiều khách quốc tế.

Từ 5/3/2008 đến 7/7/2009, bà Katia Bennett, cán bộ chính trị, Lãnh sự quán Hoa Kỳ và bà Marie- Louise Thaning, Counsellor, Trưởng ban Chính trị và Thương mại Đại sứ quán Thuỵ Điển đã đến nhà thăm gia đình.

Theo nguồn tin từ gia đình công bố ra dư luận, sau khi Nguyễn Tiếng Trung bị bắt, ngày 28/10/2009, bà Katia Bennett, lại đại diện cho Hoa Kỳ đến thăm gia đình.

Sau khi Nguyễn Tiến Trung bị xử tù, Phó trợ lý ngoại trưởng Hoa kỳ về Đông Á – Thái Bình Dương, Đại sứ Hoa Kỳ ở Asean, ông Scot Marciel và các quan chức lãnh sự Mỹ, ông Kenneth Fairfax và bà Katia Bennett có mời gia đình đến gặp tại Lãnh sự quán Hoa kỳ ở TP HCM tháng 2/2010.

Sau đó, giới chức Hoa Kỳ như Sarah Olivia Takats, và Canada như ông Deepak Obhrai, dân biểu cho vùng Calgary East cũng đến gia đình vào tháng 11/2011.

Gần đây nhất, bản thân Nguyễn Tiến Trung đã tiếp khách quốc tế trong tù: ngày 2 tháng 7 năm nay, Đại sứ, trưởng phái đoàn châu Âu tại Việt Nam, Franz Jessen đã vào nhà tù thăm Nguyễn Tiến Trung và sau đó đã gửi tặng cuốn sách: “How Asia work?”

Truyền thông nhà nước Việt Nam luôn bác bỏ các chỉ trích về vi phạm nhân quyền và nói Việt Nam không có tù nhân lương tâm, chỉ có những người vi phạm pháp luật.

Các bài liên quan

 

Đề nghị án tử hình với Dương Chí Dũng

Ông Dương Chí Dũng và các bị cáo khác tại phiên tòa

Viện Kiểm sát Nhân dân Thành phố Hà Nội đã đề nghị mức án tử hình đối với hai cựu lãnh đạo Vinalines trong ngày xét xử thứ hai của vụ ‘đại án tham nhũng’ vào hôm 13/12.

Các công tố viên đã đề nghị Hội đồng xét xử tuyên phạt hai bị cáo Dương Chí Dũng, cựu chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines và Mai Văn Phúc, cựu Tổng giám đốc Vinalines án tử hình vì tội ‘Tham ô tài sản’ và tội ‘Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng’.

Viện Kiểm sát cũng đề nghị các mức án cho tám bị cáo còn lại với các án tù từ 6 tới 28 năm.

Bản luận tội của phía Viện Kiểm sát được báo trong nước dẫn lại nói các bị cáo đã tham ô hơn 28 tỷ đồng và làm thiệt hại hơn 366 tỷ đồng.

Theo đó, ông Dũng cùng đồng phạm bị buộc tội đã cố ‎‎ làm trái quy định của chính phủ, làm trái Luật Đấu thầu, Luật Đầu tư trong việc phê duyệt dự án sửa chữa tàu biển Vinalines phía Nam và việc mua ụ nổi 83M.

Theo bản luận tội, ông Dương Chí Dũng đã tham ô 10 tỷ đồng, ông Mai Văn Phúc tham ô 10 tỷ đồng, Trần Hải Sơn tham ô gần 8 tỷ đồng; Trần Hữu Chiều tham ô 340 triệu đồng.

Chia tiền nhiều lần để ‘tránh chú ý’

Theo cáo trạng đưa ra trước tòa ngày 12/12 thì ông Dũng đã xúc tiến việc mua ụ nổi 83M với giá 9 triệu đôla qua phía môi giới là Công ty AP đóng ở Singapore. Trong khi đó, phía chủ sở hữu ụ nổi này của Nga chỉ chào bán với giá dưới 5 triệu đô la Mỹ.

Án Viện kiểm sát đề nghị

  • Dương Chí Dũng tử hình
  • Mai Văn Phúc tử hình
  • Trần Hữu Chiều 22-24 năm tù
  • Trần Hải Sơn 28-30 năm tù
  • Bùi Thị Bích Loan 6-8 năm tù.
  • Lê Văn Dương 6-8 năm tù.
  • Mai Văn Khang 8-10 năm tù.
  • Lê Ngọc Triện 6-8 năm tù.
  • Lê Văn Lừng 6-8 năm tù
  • Huỳnh Hữu Đức 6-8 năm tù

Từ lúc mua về đến nay, tổng số tiền Vinalines đổ vào ụ nổi này đã là gần 24 triệu đô la Mỹ trong khi u nổi này không hề được sử dụng.

‘Số tiền lại quả’ 1,66 triệu đôla từ thương vụ mua ụ nổi này sau đó đã được Công ty AP gửi vào tài khoản bà Trần Thị Hải Hà, em gái ông Trần Hải Sơn, nguyên Tổng giám đốc Cty TNHH sửa chữa tàu biển Vinalines.

Ông Dũng đã bác bỏ chi tiết trong cáo trạng nói ông đã nhận được 10 tỷ đồng trong số tiền này từ ông Sơn.

Trong phiên tòa ngày 13/12, ông Trần Hải Sơn nói ông Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc đã quyết định việc chia số tiền kiếm được từ vụ mua ụ nổi 83M.

Ông Sơn cho biết đã chia cho ông Dũng và ông Phúc mỗi người 10 tỷ đồng.

Bà Hà cũng khai đã nhều lần chuẩn bị tiền cho ông Sơn để ông này đi giao cho hai người nói trên.

Ông Sơn khai đã chia số tiền gửi cho ông Dũng làm hai lần, mỗi lần có giá trị 5 tỷ đồng. Trong khi đó, số tiền gửi ông Phúc được chia ra làm ba lần, lần đầu tiên và lần cuối là 2,5 tỷ, lần thứ hai là 5 tỷ đồng.

Theo ông Sơn, lý do cho quyết định này là vì “số tiền mỗi người 10 tỷ đồng quá lớn, không tiện đưa một lần.”

Cả ông Dũng và ông Phúc đều không thừa nhận việc nhận tiền từ ông Sơn.

Không khai người báo tin

Các phóng viên được phép mang theo máy tính xách tay và máy ghi âm vào phiên xử ngày thứ hai

Trong phiên xử ngày 13/12, ông Dương Chí Dũng đã nhất quyết không khai tên người báo rằng mình bị khởi tố.

Ông này được báo Tuổi Trẻ dẫn lời nói đã “nhận được điện thoại của người quen” lúc 6 giờ tối 17/5 năm 2012 báo bị khởi tố và sẽ bị bắt “nên bị cáo đã bỏ trốn”.

Ông này cũng nói việc ông bỏ trốn là do “quá lo sợ” và khẳng định trong thời gian ở nước ngoài “không có móc ngoặc với tổ chức nào”.

Tuy nhiên, khi được viện kiểm sát hỏi ai là người gọi điện báo tin này là ai, ông Dũng trả lời rằng “đã khai ở cơ quan điều tra rồi không lại ở đây nữa. Không tiện nói ra tên người báo.”

Không như phiên xử ngày đầu tiên, các phóng viên tham dự phiên tòa đã được phép mang theo máy tính xách tay, điện thoại và máy ghi âm để hỗ trợ tác nghiệp, các báo trong nước cho biết.

Cảnh sát Thái bắt giữ ba người Việt tại Bangkok

Gia Minh, biên tập viên RFA.  2013-12-13

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/refugee-seek-viet-in-bangkok-gm-12132013110042.html

131213-giaminh.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

image.jpg

Một nhóm người Thượng Việt Nam tụ họp trước trụ sở Cao uỷ Tị nạn Liên Hiệp Quốc ở Bangkok để xin cứu xét qui chế tị nạn. Ảnh minh họa.

RFA file photo

Vào chiều tối ngày 13 tháng 12, Gia Minh hỏi chuyện một cựu tù nhân lương tâm cũng đang hiện ngụ tại Thái Lan, luật sư Trần Quốc Hiền, về trường hợp đó. Trước hết luật sư Trần Quốc Hiền cho biết:

Tối hôm ngày 11, mật vụ Thái Lan bao vây chỗ khu ở của Trương Quốc Huy, họ tìm bắt Đặng Chí Hùng. Họ lên tòa nhà đó và bắt gặp Trương Quốc Huy và anh Lê Văn Quang cũng là một người tỵ nạn. Họ hỏi về Đặng Chí Hùng để bắt giữ anh này vì họ có hình ảnh của anh này. Tuy nhiên trước đó tôi và anh Đặng Chí Hùng đã âm thầm rời khỏi đó. Họ âm thầm chờ ở đó để bắt anh Đặng Chí Hùng nhưng không thấy.

Hôm ( 11) họ bắt luôn anh Trương Quốc Huy và anh Lê Văn Quang về đồn. Hôm qua họ lần ra chỗ ở mới của anh Đặng Chí Hùng và bắt anh này vào chiều hôm qua, ngày 12, họ giải về đồn.Trưa hôm nay tôi đã tiếp xúc được những người bị bắt, sau đó tôi lên tòa án đóng tiền tòa cho hai người Trương Quốc Huy và Đặng Chí Hùng, mỗi người sáu ngàn bath. Anh Đặng Chí Hùng và Trương Quốc Huy bị giải về IDC. Theo tôi được biết, cảnh sát nói, anh Trương Quốc Huy sẽ ở trong tù khoảng một tuần. Còn tình trạng của anh Đặng Chí Hùng chưa có tư cách pháp lý rõ ràng nên cần có sự can thiệp của Cao Ủy LHQ để anh ta không bị dẫn độ về Việt Nam.

Gia Minh: Hai trường hợp bị bắt đó có được Cao Ủy cấp quy chế gì chưa?

Luật sư Trần Quốc Hiền: Anh Trương Quốc Huy đã được cấp qui chế tỵ nạn chính trị, còn anh Đặng Chí Hùng chỉ là mới là người tìm kiến tỵ nạn chính trị, chưa có quy chế. Trường hợp của anh Hùng ở trong tình trạng nguy hiểm hơn vì có yêu cầu của chính phủ Việt Nam khi bắt anh này tại Thái Lan và Thái Lan đã thực hiện việc vây bắt này.

Trưa nay tôi có gặp anh Đặng Chí Hùng thì anh này có thuật lại là Đại sứ quán Việt Nam tại Bangkok đã vào nơi giam giữ anh và cáo buộc anh một số tội danh về kinh tế…

Theo anh Đặng Chí Hùng thì đó là những sự ngụy tạo của chính phủ Việt Nam để yêu cầu Thái Lan dẫn độ anh về Việt Nam. Tuy nhiên trong cuộc làm việc anh Đặng Chí Hùng đã hoàn toàn không công nhận những cáo buộc đó, không ký bất kỳ giấy tờ gì của Đại sứ quán Việt Nam tại Thái Lan. Cuộc gặp đó hoàn toàn thất bại vì phía chính phủ Thái không chấp nhận những cáo buộc của phía chính phủ Việt Nam. Điều còn lại là về tình trạng pháp lý của anh Đặng Chí Hùng, cần Cao Ủy xem xét như thế nào đó để có thể anh Đặng Chí Hùng chỉ bị giam giữ ở Thái Lan mà không bị đưa về Việt Nam.

Gia Minh: Là người thân quen với anh Đặng Chí Hùng, ông có thể cho biết rõ thêm một số chi tiết về anh Đặng Chí Hùng được không?

Luật sư Trần Quốc Hiền: Anh Đặng Chí Hùng là một người trẻ trong nước, anh đã viết rất nhiều những tài liệu bạch hóa về Hồ Chí Minh cũng như những tài liệu bạch hóa về đảng cộng sản Việt Nam mà chúng ta có thể tìm kiếm trên mạng. Đó là loạt bài về sự thật Hồ Chí Minh, tội ác của đảng Cộng sản Việt Nam cũng như những tài liệu mà anh ta đang nghiên cứu tìm tòi và đã đăng trên các trang mạng thông tin.

Đây là một người trẻ xuất thân từ phía bắc trong một gia đình cộng sản. Chính vì vậy sau khi biết được sự thật của đảng cộng sản Việt Nam, anh đã dấn thân vào con đường đấu tranh từ năm 2007 đến nay và tham gia vào các cuộc biểu tình chống Trung Cộng. Sau đó anh ta bị nhà cầm quyền phát hiện và tuy bức cũng như bao vây kinh tế. Cuối cùng anh ta phải lánh nạn tại Thái Lan.

Gia Minh: Qua trường hợp mới diễn ra hôm 11 đến hôm nay, ông có thể nhận xét tâm tư, tình cảm của những người Việt hiện đang tỵ nạn tại Thái Lan ra sao?

Luật sư Trần Quốc Hiền: Có thể nói đến thời điểm này tình trạng của những người tỵ nạn ở Thái Lan đang rất nguy hiểm. Vì hiện nay đa số những người Việt sang Thái Lan làm việc hay học hành, sinh sống ở Thái Lan thì không biết được ai là người dân bình thường, ai là mật vụ. Tình trạng an ninh đang bị đe dọa bởi lực lượng người Việt tràn qua đây.

Riêng đối với những người tỵ nạn có một lời khuyên là phải hết sức cẩn thận, tránh hết sức tiếp xúc với những người từ Việt Nam qua vì không biết được đâu là an ninh mật vụ, đâu là người dân thường, sẽ có những bất trắc mà chúng ta không lường trước được.

Gia Minh: Cám ơn luật sư Trần Quốc Hiền.

Tin, bài liên quan

Vấn đề nhân quyền được nêu lên trước chuyến thăm VN của Ngoại trưởng Mỹ

Giữa lúc Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ John Kerry đang chuẩn bị đi thăm Việt Nam và Philippines trong chuyến công du thứ Tư của ông tới Châu Á vào cuối tuần này, giới quan tâm một lần nữa lại nêu bật thành tích nhân quyền mà họ đánh giá là không tốt đẹp của Việt Nam, và yêu cầu Ngoại trưởng Kerry chuyển đạt những quan tâm sâu xa của Hoa Kỳ về thực trạng nhân quyền cũng như các vụ vi phạm vẫn đang tiếp diễn tại Việt Nam.

Tờ báo The Diplomat cho đăng bài viết mang tựa đề “Đã đến lúc phải có một hướng tiếp cận nghiêm túc về vấn đề nhân quyền Việt Nam.”

Bài báo viết rằng bất chấp Hoa Kỳ đã nhiều lần bày tỏ quan tâm và khẳng định tầm quan trọng của vấn đề nhân quyền trong các quan hệ với Việt Nam, tình hình nhân quyền thay vì được cải thiện, đã trở nên xấu đi tại Việt Nam trong mấy năm gần đây, đặc biệt những hành động bắt bớ và giam cầm để bịt miệng những tiếng nói bất đồng.

Tác giả bài viết là luật sư Jared Genser, đồng sáng lập viên tổ chức Freedom Now, và ông Greg McGillivary, một luật sư hoạt động vô vụ lợi đang giúp Freedom Now trong các hồ sơ có liên quan tới quyền của người lao động.

Theo quan điểm của các tác giả, dựa trên tầm quan trọng của mối quan hệ song phương Việt-Mỹ, “giờ đã đến lúc phải đặt vấn đề nhân quyền lên hàng đầu trong nghị trình song phương.”

Họ nói rằng trong thời gian ở Hà Nội, Ngoại trưởng Kerry phải truyền đạt 3 thông điệp tới chính quyền Việt Nam về vấn đề nhân quyền.

Thứ nhất, Hoa Kỳ sẽ không cổ vũ các quan hệ thương mại với Việt Nam trừ phi có cải thiện đáng kể trong thành tích nhân quyền, kể cả việc trả tự do cho khoảng 120 tù nhân lương tâm tại Việt Nam.

Thứ nhì, Hoa Kỳ sẽ không nới rộng các quan hệ quân sự trừ phi có cải thiện nhân quyền.

Và cuối cùng, Ngoại trưởng Kerry nên thông báo cho Việt Nam rằng Bộ Ngoại giao Mỹ dự định đưa Việt Nam trở lại danh sách đáng quan tâm về tự do tôn giáo, theo đề nghị của Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ.

Freedom Now nhắc lại trường hợp Linh mục Thadeus Nguyễn Văn Lý, đã bị giam cầm tổng cộng khoảng 18 năm trong 36 năm qua, và hiện vẫn đang bị giam cầm bất chấp tình trạng sức khỏe yếu kém của ông.

Freedom Now còn nêu các trường hợp của các nhà hoạt động bênh vực người lao động, Đoàn Huy Chương, Đỗ thị Minh Hạnh, và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bị bỏ tù từ 7 tới 9 năm chỉ vì đã tổ chức nghiệp đoàn lao động tại một xưởng sản xuất giầy dép và phân phát tờ rơi nêu lên những đòi hỏi của công nhân.

Là một tổ chức bảo vệ nhân quyền chuyên vận động để phóng thích các tù nhân lương tâm trên khắp thế giới, Freedom House liệt Việt Nam vào danh sách các  nước “không có tự do” vì những hành động đàn áp quyền công dân và các quyền chính trị. Freedom Now nói xu hướng đàn áp giờ đây đã được nới rộng để bao gồm các nhạc sĩ, blogger, luật sư và những người hoạt động tổ chức công đoàn.

Nhưng mặt khác, chuyến đi Việt Nam của Ngoại trưởng Kerry cũng minh chứng cho những chuyển biến tích cực trong mối quan hệ song phương trong nhiều lĩnh vực, kể cả hợp tác an ninh và thương mại.

Từ khi ký hiệp định thương mại năm 2001, Hoa Kỳ đã nhanh chóng trở thành thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam.

Kim ngạch mậu dịch tăng gần 60% trong 5 năm qua, lên tới 25 tỉ đôla hàng năm. Và giờ đây hai nước đang cùng một số quốc gia khác trong khu vực tham gia thương thuyết để đạt Hiệp định Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương, gọi tắt là TPP.

Nguồn: The Diplomat, VOA Interview

Chú Kim Jong-un bị hành quyết

Người chú quyền lực của lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong-un đã bị hành quyết sau khi vừa bị tước toàn bộ chức quyền trước đó vì “hành động phản bội”, truyền thông chính phủ nước này cho biết.

Chang Song-thaek đã bị hai sỹ quan giải đi khỏi một phiên họp đảng hồi đầu tuần này.

Đây là biến động chính trị lớn nhất tại Bắc Hàn kể từ khi ông Kim tiếp nhận quyền lực từ bố mình hai năm trước.

Hãng thông tấn chính phủ KCNA nói ông Chang đã bị tòa án binh hôm 12/12 kết tội lật đổ và đã bị hành quyết ngay tức khắc.

Ông Chang, người được cho là đã dẫn dắt cháu mình trong quá trình chuyển nhượng quyền lực từ Kim Jong-il sang Kim Jong-un hồi năm 2011, bị KCNA gọi là “kẻ tệ hơn một con chó”.

Ông này cũng đã nhận tội lạm quyền và đã xây dựng phe cánh riêng để phục vụ cho tham vọng quyền lực của mình, hãng thông tấn này nói trong một bản tin dài và chi tiết.

Trong một thông cáo, Nhà Trắng cho biết dù không thể kiểm chứng độc lập, nhưng cũng “không có lý do gì” để nghi ngờ tin này.

“Nếu được xác nhận, điều này là một ví dụ nữa về sự tàn bạo của chính quyền Bắc Hàn. Chúng tôi đang theo dõi chặt chẽ diễn biến tại Bắc Hàn và đang thảo luận với các đồng minh và đối tác trong khu vực,” thông cáo nói.

Hình ảnh cuối cùng của ông Chang tại tòa án binh hôm 12/12

Nhân vật quyền lực

Ông Chang, anh rể của ông Kim Jong-il, là người đã từng đảm nhận nhiều vị trí quan trọng trong đảng cầm quyền và trong Ủy ban Quốc phòng.

Ông này được nhìn thấy nhiều lần bên cạnh cháu của mình, và được một số ý kiến cho rằng là người có nhiều tác động đến Kim Jong-un.

Tuy nhiên hồi đầu tháng 12, một số nguồn tin nói ông Chang đã bị cách chức và hai người trợ lý của ông này đã bị hành hình.

Sau đó, đến thứ Hai, 9/12, KCNA đăng tải hình ảnh cho thấy ông Chang bị hai sỹ quan kéo ra khỏi ghế ngồi trong một phiên họp đảng.

Trong một tin dài vào thứ Sáu, KCNA gọi ông Chang là “kẻ phản bội” và “thứ cặn bã”.

Hãng này nói “Chang đã ôm một giấc mơ hão huyền, rằng sau khi giành được quyền lực, với bản chất đáng khinh của một ‘nhà cải cách’ trong mắt thế giới bên ngoài, hắn sẽ giúp chính phủ mới mở rộng quan hệ với nước ngoài trong một thời gian ngắn.”

KCNA cũng nói ông Chang đã:

  • Âm mưu “lật đổ nhà nước”
  • Biến cơ quan của mình thành “một quốc gia nhỏ” và “kích động” quân đội nhằm tiến hành đảo chính.
  • Giành quyền kiểm soát “những khu vực kinh tế quan trọng” của đất nước và “âm mưu đẩy nền kinh tế và đời sống của người dân tới bờ vực thảm họa”.
  • Phạm tội tham nhũng
  • Có những hành động bất thường liên quan đến khu vực hợp tác kinh tế với Trung Quốc, Rason.
  • Chịu trách nhiệm cho chính sách cải cách tiền tệ không thành công hồi năm 2009.

Ông Chang đã “nhận tội” tại tòa và bản án tử hình đã được “thực hiện ngay tức khắc,” KCNA cho biết.

Hình các thành viên gia tộc Kim lãnh đạo Bắc Hàn:

Mục tiêu chính của ông Kerry là gì?

BBC, 12 tháng 12, 2013

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2013/12/131212_nguyenmanhhung_kerry.shtml

Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng từ Đại học George Mason, Hoa Kỳ, cho rằng chuyến thăm Việt Nam của Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry có trọng tâm ‘thắt chặt’ quan hệ giữa hai nước.

Theo nhà nghiên cứu về quan hệ quốc tế, chuyến thăm của ông Kerry ‘để chứng tỏ sự hiện diện’ của Mỹ, đồng thời ‘trấn an’ cả Việt Nam và Philippines về sự cam kết của Mỹ với an ninh trong khu vực.

Trao đổi với BBC hôm 12/12/2013 từ Hoa Kỳ, Giáo sư Hùng nói Bắc Kinh đã đang áp dụng một chính sách “ngoại giao lấn lướt, áp đặt” là điều mà cả Hà Nội và Manila đều quan ngại.

Ông nói: “Vùng này có hai việc quan trọng. Thứ nhất, cái sự hiện diện của tàu sân bay là áp lực hải quân, và thứ hai là có thể có triển vọng lập vùng nhận diện phòng không, là áp lực không quân,

“Thành ra chỗ này, các học giả người ta cho chính sách của Trung Quốc là chính sách ngoại giao lấn lướt, áp đặt, ông (Trung Quốc) cứ áp đặt dần dần, để áp đặt sự đã rồi, thành ra cái đó khiến cho Việt Nam và những nước, thứ nhất như Phi-luật-tân quan tâm.”

‘Điều kiện quan hệ’

Về hồ sơ nhân quyền của Việt Nam, Giáo sư Hùng cho rằng, mặt dù vào thời điểm hiện tại, đây chưa phải là nội dung quan trọng nhất mà người Mỹ đặt ra, nhân quyền sẽ vẫn là một vấn đề nguyên tắc trong quan hệ lâu dài và đầy đủ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, nhất là trong điều kiện liên quan tới hợp tác quân sự và mua bán vũ khí.

Ông nói: “Chúng ta thấy rằng tất cả các lãnh đạo Mỹ đều nói không thể có chuyện đó, nếu vấn đề nhân quyền không giải quyết thỏa đáng.

“Thành ra, tuy rằng nhân quyền không phải là vấn đề quan trọng nhất trong giai đoạn này, nhưng chuyện đó là cái không thể có được nếu sự quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam tiến thêm một bước nữa.”

Đã đến đường cùng?

Nguyễn Ngọc Già gửi RFA từ Việt Nam. 2013-12-13

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/thoisu-121313nngia-12132013153323.html

000_Hkg8650243-305.jpgCảnh sát mặc thường phục đàn áp những người biểu tình chống Trung Quốc ở trung tâm thành phố Hà Nội vào ngày 2 tháng 6 năm 2013. AFP photo

Người ta không thay đổi khi bạn nói họ nên thay đổi. Con người chỉ thay đổi khi họ nói với bản thân rằng họ phải thay đổi.

– Michael Mandelbaum –

Dù đã lâu nhưng không hề cũ, lời nói của chính trị gia Michael Mandelbaum như thông điệp chuyển đến những ai còn đang vấn vương cùng… “đảng” để suy ngẫm và dứt khoát với tổ chức này sau nhiều quyết định ly khai của các ông: Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Đắc Diên, cũng như trước đây của các ông: Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn, Phạm Đình Trọng, Nguyễn Chí Đức v.v… cùng những hành động mới nhất của cô Nguyễn Phương Uyên, cựu bộ đội Nguyễn Tường Thụy.

Hãy khích lệ

Tuy nhiên, đừng tin những ai ráo hoảnh [1]:  “Chừng nào trong đảng hết những Trọng Lú, Tư Hèn…bạn Beo sẽ thành khẩn làm đơn xin quay lại với đảng…” , dù cứ hãy cổ võ khi họ bước ra. Hãy khích lệ thay vì khích bác, vì những người như thế này rất đông, một khi họ đồng loạt bước ra khỏi ĐCSVN càng nhanh càng nhiều càng làm cho tổ chức này mau chóng tan rã. Không nên làm họ e dè hay ngượng ngập.

“Có oằn mình đớn đau mới hiểu đời đá vàng” – Vũ Thành An.

Bao dung không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với không khinh bỉ. Cũng như trong phim hành động, người chính nghĩa khi chiến thắng, không nỡ ra tay với một kẻ hèn nhát nếu hắn biết giữ phận. Có lẽ Nguyễn Tuấn Anh – người đàn ông nham nhở giựt trên tay cô Nguyễn Hoàng Vy tập giấy về tuyên ngôn nhân quyền – chưa thấm, dù nghe nói ông ta ở Mỹ nhiều năm. Nhiều người bất ngờ khi biết ông ta tốt nghiệp thạc sĩ tại San Jose, như bất ngờ về hành vi cướp giựt. Một nỗi hoài nghi về hoạt động của ông thạc sĩ này, có lẽ không gói gọn cho việc học mà còn dưới vai trò nào đó tham gia vào “sự nghiệp đổi mới” theo Nghị quyết Trung ương 4, như BBC từng đưa tin [2]. Tất nhiên, tại xứ sở tự do, những hoạt động dân sự không dính đến bạo lực thì không vi phạm pháp luật. Có lẽ chính điều đó làm “mê hoặc” Tuấn Anh với “tài năng” rình mò để “nói xấu” – nó trở nên kỳ cục so với vẻ bề ngoài và giới tính mà ông ta đang sở hữu cùng mảnh bằng trong tay.

“Nói xấu”, nghe nó thật tồi tàn và tồi… tội, không hiểu sao người cộng sản rất thích dùng (?) Điều đáng kinh ngạc, họ dùng ngay trong “bản cáo trạng” – nơi lẽ ra không nên có, bởi đó là biểu trưng nghiêm minh của pháp luật(!). Trách sao cả hệ thống pháp luật hiện nay trở nên “bầy hầy” ngoài sức tưởng tượng.

Người ta lại gặp tiếp một sự “nói xấu” nữa trong bài của báo CAND [3] xấc xược và phi pháp “kết tội” blogger Trương Duy Nhất (!). Sao mãi người cộng sản không nhận ra, tự họ sỉ nhục bản thân và chính thể của họ (?). Họ không còn cách gì để trả thù cá nhân và phe nhóm, ngoài cách “nói xấu”, dù ngay đối với người mong ngóng [4]: “Để thay chuyển tình thế đất nước, Việt Nam cần có một Hồ Chí Minh 2, hay chí ít cũng phải một nhân vật cỡ Lê Duẩn 2” ?!

Tháo chạy trong sợ hãi

218-250.jpg
Thạc sĩ cán bộ Thành đoàn Nguyễn Anh Tuấn trước khi giật xấp giấy nhân quyền rồi bỏ chạy hôm 08/12/2013 tại Saigon

Ngoài việc Nguyễn Tuấn Anh bỏ chạy theo nghĩa đen, những dấu hiệu “phi tang chính trị” đang diễn ra.

“…Tôi, chỉ cần cho một đàn muỗi chích con tôi thôi, tôi sẽ khai tất, bảo chào cờ gì cũng chào và thề trung thành với chế độ nào, tôi thề ngay tắp lự…”.  Có lẽ để một mai, “vật đổi sao dời”, một chính thể dân chủ ra đời, không một vị nguyên thủ quốc gia nào lại đủ đê hèn để bắt tội những phần số “rằng tôi chút dạ đàn bà”. Cách bào chữa này xứng đáng để nhận lòng bao dung, như người ta đã từng thấy thương hại, khi bà Nguyễn Thị Kim Ngân ca cẩm để chạy tội:  ” Tôi rất ân hận vì khi còn làm bộ trưởng Bộ LĐ-TB-XH, tôi đã ký vào bằng khen cho những nhà ngoại cảm. Sau khi có tấm giấy đó, họ về phóng to để thành lập trung tâm tìm mộ liệt sĩ”.

Nếu người phụ nữ có cách biểu đạt riêng, thì người đàn ông cũng thế. Hãy nghe đài BBC phỏng vấn một giáo sư [5], khi tượng Lê Nin bị giựt đổ trong cuộc biểu tình mới đây, tại Ukraine:

“Lenin dù sao cũng gắn liền với thể chế Liên Xô trước đây […] Người Ukraine ít nhiều chịu ơn của Liên Xô vì dù chế độ nào hay học thuyết nào cũng thấy chủ nghĩa phát xít là quái thai của lịch sử.”  Lời kêu gọi “uống nước nhớ nguồn” xuất phát từ “bệnh tim to”, rất đáng được lắng nghe từng tiếng tim đập thất nhịp trong lo âu. Phải chăng khi đạo lý lên tiếng là lúc lương tri tỉnh giấc? Thậm chí, nếu đó là “phép ngụy biện” hay “hội chứng stockholm” cũng là điều có thể hiểu được của những bộ não sống quá lâu trong tù ngục, bởi “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” là vậy. Trịnh Công Sơn trở thành chân lý với lời nhạc bất hủ.

Hàng loạt trang báo tại Việt Nam đã gỡ bỏ bài viết thông tin về tượng Lê Nin bị giựt sập. Đứng trước nguy khốn cận kề, người cộng sản đã thấm giá trị “bỏ của chạy lấy người”? Kinh khủng hơn, những dấu hiệu tháo chạy trong tan tác cờ quạt trên hầu hết các lĩnh vực: bất động sản, chứng khoán, ngân hàng v.v… ngày càng mồn một, trong đó không loại trừ [6]  “…những hoài nghi về việc phát hành trái phiếu dễ dãi, thậm chí “lặng lẽ” in tiền là những điều tối kỵ của nền kinh tế” , khi đặt trong tình trạng ngân sách cạn kiệt, chỉ “vay để ăn và trả nợ” [7].

Có lẽ giờ đây cộng sản Việt Nam dần hiểu ra uy lực của kinh tế thị trường, khi họ phải nói: “Nợ xấu của DNNN: Chỉ mua với giá 10-20% giá trị” ? [8]

Cụt vốn và nợ đầy đầu là điều khó tránh khỏi trong năm 2014. Người cộng sản chỉ còn hai cách: Một, in thêm tiền. Hai, nhận gói cứu trợ như Hy Lạp (hơn 130 tỉ Euro) [9] hay Cộng Hòa Síp (10 tỉ Euro) [10].

Hết chịu nổi?

Đại sứ Mỹ David Shear cho biết [11]:  “Chỉ ít tháng sau cuộc họp giữa Tổng thống và Chủ tịch của hai nước chúng ta, Việt Nam đã ký Công ước Liên Hiệp Quốc về Chống Tra tấn và đã chủ động liên lạc với Báo cáo viên Đặc biệt về Tự do Tôn giáo và Tín ngưỡng để thu xếp một chuyến thăm Việt Nam vào mùa thu”.  Phát ngôn này diễn ra đồng thời trong ngày Mạng Lưới Bogger Việt Nam ra mắt và bị đàn áp.

Vâng, cũng  “chỉ ít tháng sau” , người ta gọi “máu đã đổ trong ngày Quốc tế Nhân quyền” [12]. Cũng  “chỉ ít tháng sau” , trang Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự nhận định [13]: ” Điều nghi ngại càng tăng lên khi có tin mới tuần trước, tân Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh đã triệu tập một cuộc họp với đại diện của 8 cơ quan. Trong nội dung họp, ông có cho biết về mối lo ngại khả năng Dự luật 1897 – Nhân quyền Việt Nam 2013 sẽ được thông qua, mà trong đó, một lý do theo ông, tại Thượng viện Mỹ nay không còn hy vọng 2 lá phiếu thường xuyên phủ quyết là John Kerry và John McCain nữa. Dường như ông PTT còn khuyến nghị các ngành cần nỗ lực tham gia vận động để nếu không thể chặn được ở Thượng viện, thì còn hy vọng ở cánh hành pháp, tức Tổng thống”.

Người cộng sản đang rất lúng túng và sợ hãi. Họ sẽ trả lời thế nào trong cuộc gặp Ngoại trưởng John Kerry thông qua chuyến viếng thăm chuẩn bị diễn ra, khi 47 dân biểu Hoa Kỳ đồng ký tên đòi Việt Nam cải thiện tình trạng nhân quyền?

Bà J. W. E Spies, cựu Chủ Tịch Đảng Christian Democratic Appeal và dân biểu Quốc Hội Hà Lan, khi được hỏi về vấn đề vận động quốc tế cho tự do dân chủ ở Việt Nam, đã nói [14]: “Người Việt Nam trước tiên phải hy sinh, phải tranh đấu cụ thể cho đất nước của chính mình trước khi mong đợi người ngoài giúp đỡ”. Tuyệt đối đúng. Tuy nhiên, thử hình dung, bao nhiêu người Việt Nam đưa đầu, gánh lưng, nắm chặt tay nhau làm hàng rào che chắn cho “hạt mầm dân chủ” nảy nở và lớn mạnh, trong khi đó, những người gọi là ủng hộ nhân quyền lại tiếp tục “nuôi nấng” cả  “bầy sâu” sinh sôi nảy nở, thông qua hàng loạt chính sách kinh tế, những gói viện trợ, những khoản đầu tư khổng lồ như chất kích thích tăng trưởng hữu hiệu, biến “bầy sâu” thành những “siêu quái vật”, dùng sức mạnh kinh hồn để nghiền nát tất cả những con người nhỏ bé đang cùng nhau ra sức bảo vệ mầm non yếu ớt kia. Đó là hành vi vô nhân đạo. Nó không được phép tiếp tục như đã diễn ra trong quá khứ với BTA, với WTO, với CAT, với ICCPR v.v…

Kết

Hãy lắng nghe những tiếng khóc than và những cơn phẫn nộ xé lòng [15] của người Việt Nam ngay trong hôm nay.

Đừng đòi hỏi lượng người bình thường đủ lớn để tiến hành một cuộc tổng xuống đường, một khi “siêu quái vật” chưa thấm đòn trước các “phép thuật” hữu hiệu cần có.

Sau khi “siêu quái vật” được khuất phục, lòng vị tha ắt sẽ đến, bởi đó là phẩm chất người Việt Nam vẫn còn giữ được từ hồng phúc tổ tiên ban cho.

Nguyễn Ngọc Già, Việt Nam 13-12-2013

*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA

_________________

[1]  http://beoth.blogspot.com/2013/12/gui-me-nam-gau.html

[2]  http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/06/120610_vcp_trip_us_canada.shtml

[3]  http://www.tintuchangngayonline.com/2013/12/vu-truong-duy-nhat-su-sa-nga-cua-mot.html

[4]  http://danluan.org/tin-tuc/20101027/truong-duy-nhat-nhin-tu-trung-quoc

[5]  http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2013/08/130817_vuminhgiang_on_new_party.shtml

[6]  http://www.toquoc.vn/Sites/vi-vn/details/3/kinh-te-viet-nam/120785/nam-2014-nen-kinh-te-con-rung-rinh.aspx

[7]  http://m.sgtt.vn/CT_News/Kinh-te/184459/Ngan-sach-da-den-muc-vay-an-va-tra-no-

[8]  http://vov.vn/Kinh-te/No-xau-cua-DNNN-Chi-mua-voi-gia-1020-gia-tri/297593.vov

[9]  http://www.nhandan.com.vn/mobile/_mobile_thegioi/_mobile_tintuctg/item/19586102.html

[10]  http://gafin.vn/20130513102931810p32c66/dao-sip-nhan-goi-cuu-tro-dau-tien-tu-chu-no-chau-au.htm

[11]  http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/12/131211_germany_uk_us_vietnam_human_rights.shtml

[12]  http://danlambaovn.blogspot.com/2013/12/ca-ap-buoi-ra-mat-cua-mang-luoi-blogger.html

[13]  http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2013/12/13/kerry-se-neu-hay-lai-duoc-ve-vuot-bang-man-dien-nhan-quyen-khi-tham-vn/

[14] http://danlambaovn.blogspot.com/2013/12/a-en-luc-toan-quoc-bat-tuan-dan-su.html#.Uqq6LyfKgm8

[15]  http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2013/12/10/dan-oan-to-cao-va-keu-cuu-truoc-tru-so-cao-uy-nhan-quyen-lien-hop-quoc-tai-ha-noi/

Vụ Đặng Chí Hùng bị bắt và tình hình thực tế trong tù IDC của Thái Lan

http://danlambaovn.blogspot.com/2013/12/vu-ang-chi-hung-bi-bat-va-tinh-hinh.html

Hải Huỳnh (Danlambao) – Tin Đặng Chí Hùng và Trương Quốc Huy, Lê Văn Quang bị cảnh sát Thái Lan bắt gây rúng động trong và ngoài nước. Bàn tay tội ác của cộng sản dính sâu vào vụ truy bắt này. Mục tiêu của các điệp viên cộng sản là truy bắt cho được Đặng Chí Hùng. Nếu không bắt sống thì thủ tiêu. Trong cái xui xẻo này thì cũng có cái may mắn là nhóm anh em dân chủ đang tỵ nạn tại Thái Lan rơi vào tay của cảnh sát Thái. Cảnh sát Thái thì không có tàn độc như các điệp viên của cộng sản.
Tin từ Thái Lan cho hay là nhóm anh em dân chủ này đã bị đưa ra tòa. Trong vòng 48 tiếng đồng hồ phải ra tòa theo luật của Thái. Một nguồn tin từ Thái Lan cho hay là anh Đặng Chí Hùng và Trương Quốc Huy thì bị đưa về IDC, còn Lê Văn Quang thì bị đưa đi cưỡng bức lao động 45 ngày trả tiền phạt nhập cư bất hợp pháp. Mỗi ngày làm được trả công 200 THB (hơn 7 USD). Cuối cùng cũng sẽ bị đưa về nhà tù IDC.
Nhà tù IDC này ở trên đường Suan Phlu, ngay chỗ cây xăng gần tòa đại sứ của Úc đi vào khoảng 1,5 km. Chỗ này thường là nơi gia hạn Visa cho công dân 3 nước: Miến Điện – Lào – Cambodia và cũng là nhà tù giam giữ những người nhập cư bất hợp pháp vào Thái Lan.
Chúng tôi liên lạc với một nguồn tin trong nhà tù IDC này thì cho biết 2 anh em Trương Quốc Huy và Đặng Chí Hùng chưa bị đưa vào đây.
Hiện nhà tù này giam giữ hơn 100 người Việt Nam, đa phần là người Hà Tĩnh, Quảng Bình, Thanh Hóa, Nghệ An qua đây ăn trộm ăn cắp, đâm chém bị bắt giam giữ ở đây. Riêng phòng 5 là nơi giam giữ khoảng 10 người chạy trốn cộng sản bị bắt giữ. Phòng 5 này được chăm sóc kỹ càng hơn. Trong nhà tù này cũng có nhiều người dân tộc Ede, Ja’rai, H’mong họ có vẻ được các nhà thờ ở nước ngoài và tại Bangkok quan tâm nhiều hơn.
Chúng tôi đã nhiều lần vào đây thăm những người Việt Nam bị giam giữ. Đây là kinh nghiệm đi thăm tù ở nhà tù IDC của Bangkok.
1. Thời gian thăm nuôi từ 8 giờ sáng đến 11 giờ 30 các ngày từ thứ Hai đến tứ Sáu trong tuần.
2. Người đi thăm nuôi phải có cho được tên tuổi và số tù của người mà mình muốn thăm nuôi. Ví dụ là ông Nguyễn Văn A, có số tù là IDC 12345. 5 con số đứng sau chữ IDC là quan trọng nhất Đương nhiên là 2 người đi thăm nuôi phải có hộ chiếu và Visa hợp pháp ở Thái Lan.
3. Cách thức tiến hành: chúng ta đi vào trình bày với cảnh sát giữ tù là muốn thăm ai. Họ cho người đi thăm nuôi 1 tờ giấy để chúng ta điền tên tuổi của người đi thăm nuôi và người tù để họ biết mà trích xuất tù cho gặp. Sau khi nộp tờ giấy rồi thì ngồi chờ đến 10 giờ sáng cửa mở cho tất cả vào thăm nuôi chung 1 lượt. Khi vào thăm thì phải qua 1 cái máy dò kim loại. Không được đem theo máy chụp hình hay điện thoại di động qua cái cửa dò này. Túi xách đồ đạc gởi vào cái tủ của cảnh sát coi tù. Cảnh sát Thái rất thân thiện có thể giúp chuyển thư hay tiền qua lại giữa người đi thăm và người bị ở tù. Họ nói chuyện qua 1 vách rào khoảng cách nhau khoảng 0,8m, có cảnh sát đi qua đi lại ở giữa coi chừng. Đặc biệt khi đi thăm nuôi có thể gởi bao nhiêu quà cũng được chứ không hạn chế như ở Việt Nam. Nhớ lưu ý là đồ thăm nuôi không có kim loại như đồ hộp thì bị cấm. Hộp giấy thì được chấp nhận. Thậm chí không cần vào gặp mặt chỉ đi gởi đồ thăm nuôi không cũng được. 1 tuần đi thăm hết 5 ngày cũng được chấp nhận.
Theo một số người kể lại, trường hợp những người đã có quy chế tỵ nạn của UNHCR thì có thể đóng tiền bảo lãnh tại ngoại với số tiền là 50000 THB, gần 2000 USD. Trong vòng 2 năm phải đi khỏi Thái Lan nếu không thì cũng quay về đây ở tiếp.
Nếu người tù không muốn chấp nhận hồi hương thì nhà tù cũng chấp nhận nhưng phải có lý do chính đáng. Như vậy thì khả năng Đặng Chí Hùng bị trả về Việt Nam rất ít, nếu Hùng từ chối thì nhà tù IDC cũng có thể chấp nhận yêu cầu của Hùng.
Những người tù thì có thể gọi điện thoại ra bên ngoài bằng điện thoại công cộng chung ở trong tù. Mỗi phòng giam có 1 trưởng phòng thì người trưởng phòng này có quyền sử dụng điện thoại di động để liên lạc với cảnh sát nhà tù. Các tù nhân có thể nhờ người trưởng phòng liên lạc dùm ra bên ngoài. Có một trưởng phòng giam là người Việt Nam hiện nay. Anh ta trước đây thuộc nhóm của ông Nguyễn Hữu Chánh, đã ngồi tù 20 năm tại IDC. Ngoài ra còn có chị Diệu Tâm là người hay giúp anh Lý Tống trước đây, chị Diệu Tâm cũng giúp cho các tù nhân Việt Nam rất nhiều vì chị có thể nói Tiếng Việt
Tình hình của Đặng Chí Hùng, Trương Quốc Huy, Lê Văn Quang đang được dư luận trong và ngoài nước quan tâm. Chúng tôi đang tiếp tục theo dõi mọi diễn biến tại đây.

Trước chuyến thăm VN của NT Hoa Kỳ John Kerry

20131211_153257-305.jpg

Phái đoàn liên tôn Việt Nam và đại diện của tổ chức BPSOS trụ sở ở Virginia, Hoa Kỳ chụp tại Washington DC hôm 11/121/2013. RFA photo

Tại thủ đô Washington, hôm thứ Tư ngày 11 tháng 12 vừa rồi, một phái đoàn liên tôn Việt Nam gồm 15 người đại diện Cao Đài, Tin Lành, Công Giáo, người sắc tộc ở VN và cả đại diện của tổ chức BPSOS trụ sở ở Virginia, Hoa Kỳ đã họp với ông Scott Busby, Phụ tá Ngọai trưởng Hoa Kỳ đặc trách Nhân quyền, Dân chủ và Lao động trước khi ông tháp tùng Ngọai trưởng Mỹ John Kerry đi VN.

Ông Rông Nay, đại diện sắc tộc Hmong tại Hoa Kỳ cho biết mục đích của cuộc họp với Phụ tá ngọai trưởng Scott Busby:

Mục đích của buổi họp là chúng tôi trình bày rõ ràng với Phụ tá Ngọai trưởng Hoa Kỳ Scott Busby về vấn đề tôn giáo và nhân quyền ở VN. Sở dĩ có cuộc họp đột ngột này là vì nhân chuyến viếng thăm VN của Ngọai trưởng Mỹ John Kerry, mà Phụ tá Ngọai trưởng Scott đã mời các đại diện tôn giáo và nhân quyền đến dể trình bày rõ ràng về hiện tình tôn giáo, nhân quyền ở VN.

Một thành viên khác của phái đòan, Mục sư Y Hin từ North Carolina, cho biết thêm về mục tiêu này:

Mỗi khi phái đòan Hoa Kỳ tới VN thì Hà Nội luôn luôn nói rằng hiện nay họ rất tôn trọng tự do tôn giáo. Cho nên buổi họp vừa rồi, thứ nhất là chúng tôi cập nhật vấn đề về tự do tôn giáo, tức là xem mỗi năm, Hà Nội tôn trọng tự do tôn giáo tới mức nào ? Điều thứ nhì là chúng tôi, Ủy ban Tự do Tôn giáo, kêu gọi xúc tiến đấu tranh cho tự do tôn giáo tại VN để bảo vệ anh em tín hữu bên đó. Nếu CS bắt bớ họăc làm điều gì đó thì tất cả trên thế giới phải kêu ca, tố giác, áp lực CS phải thả những tín hữu đó.

Ông Rong Nay nhân tiện nhắc lại rằng đối với ông Scott thì trong tháng qua, ông đã có dịp viếng thăm VN, đến Hà Nội và Sàigòn và gặp các đại diện tôn giáo ở VN. Nhưng ông Rong Nay lưu ý:

Chúng tôi có trình bày rõ ràng với ông Scott rằng ở VN cũng có tôn giáo do Hà Nội dựng lên. Đó không phải là đại diện chính thức của tôn giáo cũng như nhân quyền. Chúng tôi nghĩ rằng với việc trình bày rõ ràng về sự láo khoét và bịp bợm của VN, ông Scott đã nghe cặn kẽ sự thật để ông trình bày lại với Ngọai trưởng John Kerry.

MS Y Hin cũng đề cập tới chuyện ông Scott Busby mới đi VN và gặp Ủy ban Tự do Tôn giáo của VN; Ủy ban này khẳng định rằng VN cho phép tự do thờ phượng. MS Y Hin nhấn mạnh:

Bên Tin Lành, tôi giải thích hết rằng họ “cho phép” như thế này không phải là tự do tôn giáo. Thực ra, không phải toàn bộ các Hội Thánh Tin Lành ở VN được thờ phượng Chúa đâu. Nhiều nơi, nhất là những nơi có nhiều du khách đến, VN có vẻ để cho bên ngoài thấy có Nhà Thờ, được sinh hoạt tôn giáo dễ dàng…

Nhưng thực ra không có tự do tôn giáo ở bên trong. Mỗi lần tín hữu thờ phượng Chúa đều có công an. Họ phải cám ơn, ca tụng nhà nước trước thì mới được thờ phượng Chúa. Đó là kế họach của CS kiểm soát Nhà Thờ, đặc biệt là những Nhà Thờ nào có anh em đấu tranh về nhân quyền hoặc vấn đề đất đai là nó không bao giờ cho có tự do tôn giáo. Do đó, điều chúng tôi nêu lên trong cuộc họp vừa nói là “thế nào là tự do tôn giáo ?”. VN chưa có gì chứng tỏ là có tự do tôn giáo thật sự, hoặc là tín đồ được tự do theo Đạo, không bị ép buộc. Đó là điều mà tôi đưa ra.

Và điều thứ nhì mà tôi nêu lên trong phiên họp là có phải tương lai Hội Thánh sẽ thuộc về TQ hay không ? Nhưng chúng tôi quả quyết là người Tin Lành chân chính ở VN không muốn Hội Thánh của mình phải dưới quyền truyền giáo họăc dưới sự cố vấn của TQ vì mình chưa từng học hoặc từng nghe người TQ đi giảng Tin Lành. Tôi tuyệt đối không chấp nhận Hội Thánh chúng tôi dưới hệ thống tôn giáo của TQ và Hà Nội.

20131211_143409-250.jpg
Phái đoàn liên tôn họp với ông Scott Busby hôm 11/12/2013. RFA photo

Theo phó Trị sự Trần Viết Hùng, Tổng Thư ký Liên hiệp Bàn Trị Sự Hội Thánh Em và Tín đồ Cao Đài Tòa Thánh Tây Ninh Hải ngọai, thì cuộc gặp gỡ vừa nói rất quan trọng và cần thiết nhân khi Ngọai trưởng Mỹ John Kerry và Phụ tá Ngọai trưởng Scott Busby đến VN, nhất là ông Scott Busby cho biết ông sẽ gặp những nhà lãnh đạo tôn giáo VN. Phó Trị sự Trần Viết Hùng lưu ý Phụ Tá Ngọai trưởng Mỹ:

VN cho rằng ở VN hiện giờ có rất nhiều nhà thờ, chùa chiền, thánh thất đã ghi danh với nhà cầm quyền CSVN chứng tỏ VN rất “tiến bộ” về tự do tôn giáo. Tôi lưu ý ông rằng ở VN, nhiều nhà thờ, nhiều chùa chiền, thánh thất ghi danh với nhà cầm quyền CS không có nghĩa là sự tiến bộ về tôn giáo. Mà giới cầm quyền dùng số đông đó để đàn áp những người tu hành trung kiên chơn chánh, độc lập.

Về phía Đạo Cao Đài, tôi đã trình bày rõ ràng với ông Scott rằng hiện giờ, nhất là ở Tòa Thánh Tây Ninh, đã hòan toàn bị CSVN ra sức tiêu diệt, nhưng tiêu diệt không được thì họ đồng hóa, khống chế, đưa đảng viên xâm nhập vào Tòa Thánh Tây Ninh để lãnh đạo tôn giáo, để lường gạt thế giới cũng như dân tộc VN, làm lợi cho nhà cầm quyền CS. Tôi có lưu ý ông Phụ tá Ngọai trưởng Scott Busby thế này rằng ông gặp những lãnh đạo tôn giáo của CS, những người đó phục vụ cho CS thì họ chỉ nói những gì tốt cho, có lợi cho CS.

Vẫn theo Phó Trị Sự Trấn Viết Hùng thì ông đề nghị cung cấp cho Phụ tá Ngọai trưởng Mỹ một danh sách những tín hữu Cao Đài cũng như những tín đồ các tôn giáo khác, là những người tu hành chơn chánh, tu hành độc lập, không lệ thuộc CS, để ông có thể trực tiếp gặp gỡ họ. Và ông Scott đồng ý nhận danh sách này.

Ông Trần Thanh Tùng, đại diện Hiệp hội Giáo dân Cồn dầu Hải ngọai có tham dự cuộc họp, nhận xét như sau:

Trong cuộc họp với Phụ Tá Ngọai trưởng Mỹ Scott Busby, ông rất đón nhận ý kiến, tất cả chi tiết cũng như những sự quan tâm của phái đoàn chúng tôi, đặc biệt là vấn đề tự do tôn giáo tại VN. Ông cũng hứa sẽ có cuộc họp với một vài đại diện của nhóm để có thể thông báo về vấn đề ông nêu lên trong chuyến đi.

Theo ông Trần Thanh Tùng thì đây là dịp rất tốt để cộng đồng VN hải ngọai có thể lên tiếng với Bộ Ngọai giao Mỹ khi họ có những cuộc họp cao cấp với phía VN nhằm nhấn mạnh về vấn đề nhân quyền; và cũng nên có những cuộc họp thường kỳ để phái đòan VN hải ngọai có thể kịp thời nêu lên những quan điểm, những quan tâm của đồng bào VN nước ngoài đối với tình hình đàn áp trong nước.

Kerry sẽ nêu nhân quyền khi thăm VN?

Ngoại trưởng Kerry gặp Chủ tịch Sang trong bữa trưa tại Nhà Trắng hồi tháng Bảy.

47 dân biểu Mỹ đã ký vào một lá thư thúc giục Ngoại trưởng John Kerry khuyến khích chính phủ Việt Nam cải thiện hồ sơ nhân quyền trong chuyến công du của ông tới Việt Nam bắt đầu từ ngày 15/12.

Nhiều người trong số này là các dân biểu vốn từng lớn tiếng phản đối hồ sơ nhân quyền của Việt Nam như bà Loretta Sanchez, ông Chris Smith và Zoe Lofgren.

Trong lá thư đề ngày 10/12, các dân biểu Mỹ bày tỏ “quan ngại sâu sắc về việc tăng cường quan hệ với chính phủ nước này” và đặc biệt lo ngại về hợp tác thương mại ngày càng tăng giữa hai nước, trong đó có các cuộc đàm phán TTP (Hiệp định Đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương )

“Việt tăng thêm bất cứ mối quan hệ kinh tế nào, đặc biệt là thỏa thuận thương mại, cần phải tùy thuộc vào điều kiện nhân quyền tại Việt Nam,” lá thư đề cập.

Lá thư cũng trích dẫn báo cáo gần đây của các tổ chức nhân quyền như Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ (USCIRF) và của tổ chức Human Rights Watch năm 2013 nhắc tới hồ sơ nhân quyền của Việt Nam “nói chung vẫn trong tình trạng yếu kém và thực trạng nhân quyền tiếp tục tồi tệ đi.

Nghị định 72 về Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet và thông tin trên mạng cũng được các dân biểu Mỹ nhắc tới trong thư như một ví dụ về việc chính phủ Việt Nam áp dụng một cách thái quá quyền lực của mình trong việc giới hạn tự do internet.

“Đây là một chính thể độc tài dùng các luật lệ hà khắc và chế độ độc đảng để trấn áp công dân của mình”

“Chúng tôi vô cùng quan ngại trước những nỗ lực tuyệt vọng của chính phủ Việt Nam nhằm bắt chính công dân của họ phải im tiếng và thiết lập kiểm soát đối với việc chia sẻ thông tin.

“Chúng tôi mạnh mẽ thúc giục ngài hãy đặt nhân quyền lên trước hết trong chuyến viếng thăm Việt Nam của ngài. Bất chấp những nỗ lực của chính phủ Việt Nam thể hiện mình là một đối tác thương mại mẫu mực, đây là một chính thể độc tài dùng các luật lệ hà khắc và chế độ độc đảng để trấn áp công dân của mình,” thư đề nghị viết.

Các dân biểu kết thúc lá thư với nhận định “hồ sơ nhân quyền của Việt Nam đi ngược lại các giá trị của nước Mỹ” và họ hy vọng ông Kerry sẽ yêu cầu Việt Nam chấm dứt những bất công đó trong các cuộc thảo luận với chính phủ nước này.

Trong khi đó chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan cho rằng chuyến thăm lần đầu tiên của ngoại trưởng Mỹ John Kerry tới Việt Nam trong tháng này sẽ tập trung vào trọng tâm hợp tác song phương về kinh tế – tài chính và an ninh khu vực hơn là chủ đề thúc đẩy hồ sơ nhân quyền của Việt Nam.

Trao đổi với BBC hôm 12/12/2013 từ Hà Nội, cựu thành viên Ban tư vấn của Thủ tướng Chính phủ cho rằng “Quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ còn có nhiều mặt thực sự lớn hơn và quan trọng hơn đối với cả hai phía,

“Thành ra bao giờ những người lãnh đạo như ông John Kerry đi bao giờ cũng sẽ bàn vào những vấn đề lớn, tôi cho là trước mắt hiện nay, thí dụ như làm sao để thúc đẩy cho Hiệp định xuyên Thái Bình Dương TPP có thể sớm thành công được.”

“Thử sức quan hệ”

“Nếu Hà Nội không có những tiến bộ rõ rệt về nhân quyền thì chúng tôi không thể có được ủng hộ của quốc hội cho thỏa thuận TPP”

Trong lần tiếp xúc với cộng đồng người Mỹ gốc Việt gần đây tại ngoại ô Washington vào hôm 16/08, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam David Shear đã chia sẻ thông điệp của Tổng thống Mỹ khi gặp Chủ tịch Sang tại Tòa Bạch Ốc.

Đại sứ Shear nói rằng chính quyền Obama xem các cuộc đàm phán TPP là “hết sức quan trọng.” Nhưng nếu Hà Nội không có những “tiến bộ rõ rệt về nhân quyền” thì “chúng tôi không thể có được ủng hộ của quốc hội” cho thỏa thuận TPP.

Cách đây khoảng một năm, tạp chí Economist của Anh nói ông Kerry nên sử dụng vị thế của mình để Bấm thử sức trong quan hệ Mỹ Việt và đưa ông Lê Quốc Quân và một số các nhà hoạt động dân chủ thân hữu của ông Quân ra tù.

Trong khi đó một số nhóm hoạt động tại Việt Nam đã tổ chức kỷ niệm Ngày Nhân quyền Quốc tế hôm 10/12 và cũng nhân dịp này Đại sứ Mỹ, ông David Shear, đã ra thông cáo nói “Hoa Kỳ và Việt Nam đã tái khẳng định cam kết của hai nước về ủng hộ Tuyên ngôn Nhân quyền trong Quan hệ Đối tác Toàn diện Hoa Kỳ-Việt Nam được Tổng thống Obama và Chủ tịch Trương Tấn Sang công bố hồi tháng Bảy”.

Một lần nữa, chính phủ Mỹ kêu gọi chính phủ Việt Nam “trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm, cho phép mọi người Việt Nam được bày tỏ ý kiến của bản thân, và bảo vệ tự do tôn giáo trên toàn quốc”.

“Hoa Kỳ ủng hộ một nước Việt Nam vững mạnh, thịnh vượng và độc lập, đồng thời tôn trọng nhân quyền và pháp quyền,” Đại sứ David Shear nói.

Trước đó, cũng trong tháng này, mười hai tổ chức bảo vệ tự do ngôn luận và tự do thông tin đã lên tiếng kêu gọi thả luật sư Lê Quốc Quân sau khi Liên Hiệp Quốc có ý kiến.

Ngoại trưởng Kerry gặp Thủ tướng Dũng tại Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á hồi tháng 10 năm nay.

Nhóm Công tác của Liên Hiệp Quốc về Giam giữ Trái phép kết luận hồi tháng 11 rằng việc giam giữ ông Quân là “tùy tiện” và trái với Hiến chương Nhân quyền cũng như Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị.

Tuy nhiên theo chính phủ Việt Nam thì “Ông Quân là một luật sư, với kiến thức và nghĩa vụ bảo vệ công lý và luật pháp, làm việc trong lĩnh vực đánh giá tín nhiệm doanh nghiệp, nhưng việc ông dùng những xảo thuật lừa đảo tinh vi để lừa dối cơ quan thuế đã vi phạm nghiêm trọng luật pháp và đạo đức kinh doanh.”

“Chúng tôi tái khẳng định rằng việc bắt, giam giữ và điều tra ông Lê Quốc Quân được thực hiện theo đúng trình tự và thủ tục mà luật pháp Vệt Nam quy định cũng như các tiêu chuẩn về nhân quyền quốc tế,” phản hồi của chính phủ Việt Nam trước kêu gọi thả luật sư Lê Quốc Quân của 12 tổ chức bảo vệ tự do ngôn luận và tự do thông tin này.

Lịch trình cụ thế chuyến công du của Ngoại trưởng Kerry chưa được thông báo chi tiết, nhưng Bộ Ngoại giao Mỹ nói ông sẽ tới hai thành phố Jerusalem và Ramallah trước khi tới thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội, và cuối cùng sẽ tới Tacloban và Manila ở Philippines.

Đây là chuyến công du Á châu lần thứ tư của ông Kerry từ khi ông nhậm chức Bộ trưởng Ngoại giao và cũng là lần đầu tiên ông tới thăm Việt Nam trên cương vị này.

Theo tờ The Diplomat, việc chọn lựa các quốc gia Đông Nam Á sẽ tới thăm trong chuyến công du này của ông Kerry có lẽ sẽ khiến các nhà lập chính sách tại Bắc Kinh khó chịu.

Một nhà quan sát tại Việt Nam muốn ẩn danh nói với BBC rằng Hoa Kỳ và Việt Nam đều muốn thăm dò về quan điểm của nhau sau sự kiện Trung Quốc đưa tàu sân bay Liêu Ninh vào Biển Đông gần đây.

Việt Nam và Philippines là hai nước có tranh chấp căng thẳng nhất với Trung Quốc tại Biển Đông.

Những tranh chấp đó đã tạo cơ hội cho Hoa Kỳ thiết lập quan hệ chặt chẽ hơn với cả hai quốc gia này, bất chấp có những lo ngại trong một số giới nhất định tại Hà Nội và Manila.

Tòa Bạch Ốc cũng vừa đưa lên youtube một video chuyển tải thông điệp của ông Kerry trước khi ông tới Hà Nội vào tuần này.

Gia đình các tù nhân lương tâm – Duy Thức Nguyên Kha vận động quốc tế hỗ trợ

Hòa Ái, phóng viên RFA. 2013-12-12
121213-phongvan-hoaai.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
photo-305.jpg

Ông Trần Văn Huỳnh (trái), bà Nguyễn Thị Kim Liên (giữa) cùng phóng viên Hòa Ái tại studio RFA trưa 12/12/2013. RFA photo

Thân phụ và thân mẫu của ba nhân vật trẻ tuổi và trung niên tranh đấu cho tự do dân chủ của Việt Nam đã tìm cách đi sang một nước thứ ba để từ đó vào nước Mỹ, hầu vận động quốc tế cứu giúp con của họ khỏi vòng lao lý, tìm lại tương lai.

Đó là bà Nguyễn Thị Kim Liên, thân mẫu của anh Đinh Nguyên Kha và anh Đinh Nhật Uy cùng với ông Trần Văn Huỳnh, thân phụ của tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức.

Trước tiên, với giọng nói yếu ớt không nên lời của một người cha đã 74 tuổi phải gắng đi tìm nơi cứu giúp con mình, ông Trần Văn Huỳnh bày tỏ mục đích chuyến đi:

Ông Trần Văn Huỳnh: . Mục đích của tôi trong chuyến đi này đến nước Mỹ vận động tìm sự giúp đỡ của cộng đồng hải ngoại cũng như của nhà nước Hoa Kỳ nhằm giúp vận động tự do cho con tôi, hiện đang thụ án 16 năm tù và 5 năm quản chế.

Bà Nguyễn thị Kim Liên tiếp lời:

Bà Nguyễn Thị Kim Liên: Mục đích chuyến của tôi là tôi tìm kiếm sự tự do cho bản án 4 năm tù của cháu Đinh Nguyên Kha và bản án 4 tháng rưỡi từ giam và 15 tháng tù treo của cháu Đinh Nhật Uy.

Bà nghẹn ngào nói tiếp, cố nén giọt lệ tràn:

Tôi rất hy vọng chuyến đi này, tôi được qua đây và cất lên tiếng nói của một người mẹ: Chỉ vì con mình thể hiện lòng yêu nước, quyền công dân của nó mà nó lại áp đặt những năm tù oan khốc như vậy.

Bà chia sẻ thêm tâm tình của một người mẹ về những nỗi ngang trái phủ chụp lên gia đình bà cùng tương lai hạnh phúc của hai người con, vì những áp lực ác nghiệt của Nhà nước Việt Nam tác động lên những gia đình của những người hôn phối tương lai của Đinh Nguyên Kha, Đinh Nhật Uy:

Tôi nghĩ là những người mẹ như tôi rất nhiều ở nước Việt Nam. Tôi rất đau khổ khi con mình bị như vậy. Một gia đình mà có một người bị đi tù như vậy thì rất là khốn khổ mà gia đình tôi lại là hai đứa. Những hệ lụy đến rất nhiều, rất nhiều. Kể cả chị Hai của nó cũng bị chồng li dị vì bên chồng nói là có gia đình phản động. Cháu Uy bây giờ ra tù thì bên nhà vợ cháu cũng từ hôn. Tôi rất mong qua đây để lên tiếng nhờ chính phủ Mỹ, những tổ chức của Liên Hiệp Quốc, nhờ những báo, đài mà mấy ngày nay tôi có đi và cả Bộ Ngoại giao Mỹ  lên tiếng để giúp đỡ những gia đình như tôi bên Việt Nam .

Hỏi về tình cảnh tù đày của ông Trần Huỳnh Duy Thức, ông Trần Văn Huỳnh kể rõ chi tiết hoàn cảnh ngày càng khắc nghiệt mà người con phải chịu đựng nơi các trại tù do công an quản lý:

Ông Trần Văn Huỳnh: Khi bắt đầu bị đưa về trại giam Xuân Lộc vào năm 2010 cho đến 30 tháng sáu vừa rồi, 2013 thì bên trại giam Xuân Lộc sinh hoạt có vẻ thoáng hơn cho nên sức khỏe tương đối ổn định; Nhưng từ khi chuyển qua trại Xuyên Mộc đêm 30 tháng sáu sau sự kiện xảy ra tại đó. Khi sang Xuyên Mộc cái quản lý khắt khe hơn, chẳng hạn những tiếp phẩm của gia đình mang đến hàng tháng theo qui định mỗi tháng được thăm một lần. Chúng tôi luôn mang đến những tiếp phẩm theo nhu cầu mà Thức cần dùng mỗi ngày.

Tuy nhiên ở Xuyên Mộc thì đồ tiếp tế của gia đình mặc dầu họ cho nhận nhưng lục soát rất kỹ cho nên thay vì xài được 4 tuần thì một tuần nó đã hư hỏng rồi. Đó là một trong những nguyên nhân gây ảnh hưởng đến sức khỏe của Thức. Cũng như 4 tù nhân lương tâm khác khi bị chuyển qua Xuyên Mộc, Thức không được nầu nướng như bên trại Xuân Lộc. Họ bị biệt giam mỗi người một chỗ. Do vậy phải mua thức ăn của căn-tin của trại giam. Điều kiện sinh hoạt khó khăn hơn nên làm ảnh hưởng đến sức khỏe của con tôi.

Chúng tôi cũng chỉ nói với nhà cầm quyền Việt Nam rằng chúng tôi đi vì tình cha con. Tôi với con tôi. Nó bị oan sai. Tôi đi tìm tự do cho nó bằng sự giúp đỡ của bên trong và bên ngoài nước.

Ông Trần Văn Huỳnh, thân phụ ông Trần Huỳnh Duy Thức

Ông cho biết ông và bà Nguyễn thị Kim Liên đã dự kiến những tình cảnh ác nghiệt mà họ sẽ gặp phải khi trở về sau chuyến đi này:

Ông Trần Văn Huỳnh: Tôi nghĩ điều đó là điều chúng tôi đã dự đoán trước khi ra đi trong chuyến đi này . Qua truyền thông thì họ biết chúng tôi có chuyến đi này thì khi trở về chắc chắn có những khó khăn thì chúng tôi cũng chấp nhận. Tuy nhiên, chúng tôi đi với tấm lòng của người cha, người mẹ vì con cho nên chúng tôi chấp nhận hết mọi tình huống xảy ra.

Ông gắng nhấn mạnh, giọng cứng cỏi:

-Chúng tôi cũng chỉ nói với nhà cầm quyền Việt Nam rằng chúng tôi đi vì tình cha con. Tôi với con tôi. Nó bị oan sai. Tôi đi tìm tự do cho nó bằng sự giúp đỡ của bên trong và bên ngoài nước.

Có thể khi về tôi sẽ bị tù đày, bị câu lưu hoặc là gia đình tôi sẽ bị sách nhiễu. Bằng chứng là từ ngày hai tháng 12 tôi đi qua đây  thì ngày 3 tháng 12, an ninh Long An đã lên đứng đối diện nhà tôi, mỗi ngày hai người. Họ theo dõi, khủng bố tinh thần ông xã tôi đang còn bên nhà nhưng tôi chấp nhận

Bà Nguyễn thị Kim Liên, thân mẫu Đinh Nguyên Kha, Đinh Nhật Uy

Bà Nguyễn Thị Kim Liên tiếp lời, rằng bà chấp nhận mọi tình cảnh khó khăn để vì các người con, tìm lấy tự do cho các con, bằng sự giúp đỡ của chính quyền Hoa Kỳ và các tổ chức yêu chuộng tự do:

Bà Nguyễn Thị Kim Liên: Tôi rất mong đợi chuyến đi này. Từ lâu rồi rất mơ ước nhưng không ngờ là có những tổ chức phi chính phủ giúp đỡ như chúng tôi qua được đến đất Mỹ này. Đất Mỹ mà lúc nào tôi cũng nghĩ đến sự tự do, dân chủ và công bằng. Bởi vậy tôi chấp nhận sự hiểm nguy. Có thể khi về tôi sẽ bị tù đày, bị câu lưu hoặc là gia đình tôi sẽ bị sách nhiễu. Bằng chứng là từ ngày hai tháng 12 tôi đi qua đây  thì ngày 3 tháng 12, an ninh Long An đã lên đứng đối diện nhà tôi, mỗi ngày hai người. Họ theo dõi, khủng bố tinh thần ông xã tôi đang còn bên nhà nhưng tôi chấp nhận. Tôi đi tìm tự do cho các đứa con tôi vì tụi nó còn rất là trẻ. Nếu chính phủ và các tổ chức Quốc tế bên này mà họ cứu được hai đứa con tôi thì tuổi trẻ bên Việt Nam chúng tôi họ sẽ biết đường đi mà thay đổi theo dân chủ, tự do.

VN bị thúc giục cải thiện nhân quyền

Chính quyền Việt Nam giải tán buổi hoạt động cổ súy nhân quyền trong nước hôm 8/12

Anh, Đức, Mỹ vừa đồng loạt ra tuyên bố kêu gọi Việt Nam tôn trọng quyền con người và mở đường cho các thanh sát viên quốc tế về nhân quyền.

Động thái này diễn ra vào dịp ngày kỷ niệm Bản Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền được Đại hội đồng Liên hiệp quốc thông qua, ngày 10/12.

BấmThông cáo đăng tải trên trang web Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội nói “Hoa Kỳ và Việt Nam đã tái khẳng định cam kết của hai nước về ủng hộ Tuyên ngôn Nhân quyền trong Quan hệ Đối tác Toàn diện Hoa Kỳ-Việt Nam được Tổng thống Obama và Chủ tịch Trương Tấn Sang công bố hồi tháng 7”.

“Thông điệp rất rõ ràng: Hoa Kỳ ủng hộ một nước Việt Nam vững mạnh, thịnh vượng và độc lập, đồn thời tôn trọng nhân quyền và pháp quyền.”

Tuyên bố của phía Hoa Kỳ nhấn mạnh việc Việt Nam “đạt được tiến bộ rõ ràng về nhân quyền có tầm quan trọng quyết định” trong quan hệ giữa hai nước và “có tác động đến mọi khía cạnh của chính sách đối ngoại”.

“Chúng tôi đều đồng thuận rộng rãi rằng những tiến bộ đáng kể về nhân quyền là điều cần thiết để có quan hệ song phương chặt chẽ hơn và để củng cố vững chắc hơn nữa những lợi ích mà chúng ta đã đạt được trên một loạt các lĩnh vực gồm kinh tế, chính trị, xã hội, và an ninh.”

“Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam thực hiện các bước cụ thể để cải thiện thành tích của mình, bao gồm cả việc trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm, cho phép mọi người Việt Nam được bày tỏ ý kiến của bản thân, và bảo vệ tự do tôn giáo trên toàn quốc.”

Đại sứ Mỹ David Shear cho biết: “Chỉ ít tháng sau cuộc họp giữa Tổng thống và Chủ tịch của hai nước chúng ta, Việt Nam đã ký Công ước Liên Hiệp Quốc về Chống Tra tấn và đã chủ động liên lạc với Báo cáo viên Đặc biệt về Tự do Tôn giáo và Tín ngưỡng để thu xếp một chuyến thăm Việt Nam vào mùa thu.”

Mở đường cho chuyên viên Liên Hiệp Quốc

“Việc Việt Nam đạt được tiến bộ rõ ràng về nhân quyền có tầm quan trọng quyết định trong quan hệ giữa hai nước và có tác động đến mọi khía cạnh của chính sách đối ngoại”

Tuyên bố của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội

Trong tuyên bố chung đưa ra hôm 9/12, Đại sứ Cộng hòa Liên bang Đức, Jutta Frasch, và Phó Đại sứ Vương Quốc Anh, bà Lesley Craig, nói việc trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc “đặt Việt Nam trước một cơ hội và trách nhiệm to lớn”.

Đại diện của Anh, Đức thừa nhận “Việt Nam đã đạt được kết quả to lớn trong việc thực thi các quyền xã hội và kinh tế”, tuy nhiên, “đáng tiếc là tại Việt Nam, nhiều người bị giam giữ vì công khai bày tỏ chính kiến”.

“Liên minh châu Âu và các nước thành viên ước tính có hàng chục tù nhân chính trị tại Việt Nam, đa số bị giam giữ vì thực hiện quyền tự do chính kiến và tự do hội họp của họ. Các tổ chức phi chính phủ đánh giá thấp Việt Nam trong việc tôn trọng các quyền dân sự và chính trị.”

Qua tuyên bố này, Anh và Đức cũng kêu gọi Việt Nam mở đường cho các thanh sát viên Liên Hiệp Quốc về nhân quyền:

“Liên Hiệp Quốc đã cử ra những chuyên gia khác nhau được ủy quyền tìm hiểu những vấn đề nhân quyền chuyên biệt … Các chuyên gia này chỉ có thể thực hiện một chuyến thăm thực địa tại một nước thành viên nếu có lời mời của nước đó.”

“Trong thực thế nhiều nước đã đưa ra lời mời thường xuyên (standing invitation) đối với các chuyên gia, có nghĩa là một lời mời có giá trị lâu dài. Cho đến nay Việt Nam chưa đưa ra lời mời thường xuyên đó,” tuyên bố viết.

Hồi 12/11, Việt Nam lần đầu tiên giành ghế thành viên Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc với kết quả 184 trên 192 phiếu bầu, xếp cao nhất về số phiếu trong số 14 thành viên mới, trong đó có Cuba, Trung Quốc.

Mạng lưới nhân quyền VN với các tổ chức Phóng viên và Luật sư không biên giới

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới vinh danh LS Lê Quốc Quân

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới vinh danh LS Lê Quốc Quân. Photos MLNQVN

Nghe bài này

Năm nay tổ chức Mạng lưới nhân quyền Việt Nam trao giải nhân quyền 2013 cho các ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Lê Quốc Quân và Trần Huỳnh Duy Thức tại Paris, nước Pháp. Cũng tại đây đại diện của Mạng lưới nhân quyền Việt nam là ông Nguyễn Bá Tùng có một ngày làm việc với hai tổ chức Phóng viên và Luật sư không biên giới. Từ Paris, ông Nguyễn bá Tùng dành cho Kính Hòa buổi trao đổi liên quan đến việc vinh danh và việc xúc tiến nhân quyền tại của hai tổ chức này. Đầu tiên ông Nguyễn Bá Tùng cho biết về giải thưởng năm nay,

Ông Nguyễn Bá Tùng: Giải nhân quyền hàng năm được tổ chức nhân ngày quốc tế nhân quyền vào tháng 12. Năm nay là lần thứ 12 Mạng lưới nhân quyền tiến hành việc trao giải và việc này được tiến hành tại Paris, Pháp vào ngày 8/12 vừa qua. Có ba người được chọn là khôi nguyên giải nhân quyền năm 2013 là ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, luật sư Lê Quốc Quân, và anh Trần Huỳnh Duy Thức. Những người này được chọn từ danh sách 17 ứng viên được gửi đến từ 23 tổ chức trong và ngoài nước.

Kính Hòa: Nhân dịp giải nhân quyền này, ông có phát biểu gì không về việc mới đây thôi, là chính phủ Việt Nam được ngồi vào ghế hội đồng nhân quyền tại Liên Hiệp Quốc?

Ông Nguyễn Bá Tùng: Như anh đã biết, trước đây Mạng lưới nhân quyền Việt Nam cùng các tổ chức đấu tranh cho nhân quyền Việt Nam đã phản ứng để làm sao Việt Nam không ngồi vào cái ghế đó. Tuy nhiên họ đã vận động và sau cuộc bầu vừa rồi thì kết quả không như mình mong muốn. Tuy nhiên nhìn cái thể thức chọn thì kết quả không làm chúng tôi ngạc nhiên. Có bốn ghế cho vùng Á châu Thái Bình Dương, thì cũng có bốn ứng viên, cho nên việc ấy là đương nhiên thôi. Tuy không theo ý mình muốn nhưng việc họ ngồi vào đó cũng có lợi cho cuộc đấu tranh, vì chúng ta sẽ đòi hỏi họ ứng xử trong tư thế đó. Họ phải làm đúng nhiệm vụ đó, và chúng ta phải căn cứ vào những điều họ cam kết, nhất là 14 điều họ cam kết trước khi được bầu.

Có ba người được chọn là khôi nguyên giải nhân quyền năm 2013 là ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, luật sư Lê Quốc Quân, và anh Trần Huỳnh Duy Thức

Ông Nguyễn Bá Tùng

Chiều hôm nay chúng tôi gặp tổ chức luật sư không biên giới thì chúng tôi cũng nói điều đó. Họ nói với chúng tôi rằng làm việc với Việt Nam rất là khó, nhưng chúng tôi nói là bây giờ thì dễ hơn vì Việt Nam bị ràng buộc bởi cái ghế đó. Các cơ quan quốc tế như chúng ta có thể đòi hỏi Việt Nam phải cư xử trong tư thế đó.

Kính Hòa: Trở lại ngày làm việc của ông với hai tổ chức đó, có gì mới không ạ?

Ông Nguyễn Bá Tùng: Lần đầu tiên có hai tổ chức quốc tế đứng ra bảo trợ cho giải nhân quyền hàng năm. Đó là điều mới. Hôm qua anh Benjamin Ismail, trưởng văn phòng Phóng viên không biên giới tại Á châu là người đứng ra vinh danh luật sư Lê Quốc Quân, bà đại diện cho Luật sư không biên giới là Natalie Miller Saraillier đứng rat hay mặt gia đình luật sư Quân nhận giải do Mạng lưới nhân quyền trao.

Ngày hôm nay chúng đã làm việc với hai tổ chức này. Chúng tôi trình bày những khó khăn của những người hành xử cái quyền tự do ngôn luận của mình, các bloggers, và chúng tôi cũng đi đến những bàn thảo cụ thể. Chẳng hạn như, chúng tôi sẽ làm việc với nhau chặt chẽ hơn trong trường kỳ. Cung cấp những thông tin, đặc biệt là việc kiểm điểm định kỳ của Việt Nam trong tháng giêng sắp tới.

Phóng viên và Luật sư không biên giới có những qui chế đặc biệt NGO của họ. Họ có thể lên tiếng trên những diễn đàn quốc tế, chúng ta thì không thể, nên họ sẽ lên tiếng thay thế chúng ta. Đòi Việt nam phải làm những điều mà họ cam kết trước khi gia nhập tổ chức Liên Hiệp Quốc.

Kính Hòa: Ông cho câu hỏi cuối là trên thực tế các tổ chức Phóng viên không biên giới và Luật sư không biên giới có quan hệ nào với chính phủ việt nam hiện tại không ạ?

Trưởng văn phòng Phóng viên không biên giới tại Á châu là người đứng ra vinh danh luật sư Lê Quốc Quân, bà đại diện cho Luật sư không biên giới là Natalie Miller Saraillier đứng rat hay mặt gia đình luật sư Quân nhận giải do Mạng lưới nhân quyền trao

Ông Nguyễn Bá Tùng

Ông Nguyễn Bá Tùng: Dạ không, họ không phải là những tổ chức chính phủ. Họ làm việc theo những tiêu chuẩn, những lý tưởng mà họ tự do lựa chọn. Chẳng hạn như, Phóng viên không biên giới thì họ nhắm vào những quyền tự do ăn nói, tự do thông tin, tự do truyền đạt. Luật sư không biên giới không chỉ bênh vực các luật sư như chúng ta tưởng bấy lâu nay. Mà mục tiêu của họ là rộng hơn. Nhưng mà vì họ là những luật sư nên khi chúng tôi tiếp xúc với họ, chúng tôi nhờ họ lên tiếng về những trường hợp các luật sư Việt Nam bị bắt bớ, ở Việt nam nguwofi dân bị đàn áp đã đành mà các luật sư bảo vệ công lý cũng bị bắt bớ là điều hết sức vô lý. Họ đã ghi nhận điều đó. Họ nói rằng dù cái lĩnh vực của họ là đấu tranh cho công lý một cách tổng quát, nhưng họ là luật sưu nên sẽ để ý đến các trường hợp luật sư bị bắt bớ, với các trường hợp cụ thể như Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ…

Kính Hòa: Thưa vâng, ý của tôi cũng muốn hỏi là với tư cách là các tổ chức Phi chính phủ, trong thực tế họ có hoạt động nào ở Việt nam, hoặc với chính phủ Việt Nam không ạ?

Ông Nguyễn Bá Tùng: Dạ không ạ. Bà Natalie nói với chúng tôi là nhiệm vụ khó của Luật sư không biên giới là vào được một quốc gia, và đứng ra bênh vực những người bị đàn áp trước tòa án. Nhưng ở Việt nam thì họ không làm được điều đó. Đó là cái khó khăn của họ.

Kính Hòa: Còn đối với tổ chức Phóng viên không biên giới thì sao ạ?

Ông Nguyễn Bá Tùng: Đối với phóng viên không biên giới thì cũng vậy thôi. Nhưng họ có những phương cách khác hơn là hiện diện tại Việt Nam. Ví dụ như gây áp lực với các chính phủ Pháp và Hoa Kỳ để gây sức ép lên Việt Nam. Tự thân họ không thể vào Việt Nam, đói với những quốc gia khác thì họ có thể gửi phóng viên vào, nhưng Việt Nam thì chưa thấy, họ chỉ bênh vực giúp đỡ thôi. Như trường hợp vừa rồi, anh thấy đó, các bloggers Việt nam phải đi nước ngoài để gặp họ chứ họ đâu có mặt tại Việt Nam.

Kính Hòa: Rất cám ơn ông dành thời gian cho buổi nói chuyện hôm nay.

Ra mắt tập hợp blogger VN ‘vì tự do’

Buổi ra mắt tại Hà Nội diễn ra khá suôn sẻ, nhưng xảy ra bạo lực tại Sài Gòn

Một tập hợp mới của những người viết blog ra mắt tại Việt Nam để ‘góp phần phát huy nhân quyền, tranh đấu cho tự do’.

Nhóm này mang tên Mạng Lưới Blogger Việt Nam, được nói là một tập hợp các blogger ở nhiều tỉnh thành trong cả nước, từ Hà Nội, Đà Nẵng đến Sài Gòn và cả blogger người Việt ở nước ngoài.

Hôm 10/12, nhân Ngày Quốc Tế Nhân Quyền, họ công khai tổ chức buổi ra mắt ở Hà Nội và Sài Gòn.

BấmTrang web của nhóm này cho biết 7h tối ngày 10/12 tại Hà Nội, khoảng hai chục blogger có mặt tại cafe Thủy Tạ ven hồ Hoàn Kiếm.

Họ cho biết buổi gặp mặt diễn ra mà không bị công an quấy rối, mặc dù biểu ngữ chào mừng ngày nhân quyền của họ cũng bị an ninh thu giữ.

Buổi ra mắt ở Hà Nội có sự tham dự của TS. Nguyễn Quang A, một nhà bình luận và hoạt động có tiếng ở thủ đô, và nhà nghiên cứu-blogger người Mỹ đang dạy ở Hong Kong, Jonathan London.

Tuyên bố của nhóm viết: “Chúng tôi tin rằng mọi công dân Việt Nam phải có quyền tự do tư tưởng và tự do bày tỏ quan điểm mà không bị can thiệp hay đối xử bất công; tin rằng chúng ta có quyền tìm kiếm, tiếp nhận, phổ biến tin tức và ý kiến bằng mọi phương cách như đã được xác định bởi Điều 19 của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.”

Họ nói thêm “công dân Việt Nam phải có quyền quyết định vận mạng của mình và góp phần quyết định vận mạng của đất nước; và những quyền này không thể là đặc quyền, được giao phó hay bị giành riêng bởi một nhóm người, một tập thể nào trong xã hội”.

Tuyên bố nói công dân Việt Nam phải có quyền tự do tư tưởng

Vị khách nước ngoài, tiến sĩ Jonathan London, nói sự kiện là “một bước tiến lớn của Việt Nam và của chiến dịch vì nhân quyền ở Việt Nam”.

Ông hy vọng sự ra đời của tập hợp “sẽ đánh dấu bước đi đầu tiên trong hàng loạt bước đi hướng tới một Việt Nam thực sự tự do”.

Trong khi đó, cùng ngày tại Sài Gòn, nhóm này nói đã xảy ra bạo lực khi vào 5h chiều, “hàng chục dân phòng, phụ nữ tự quản đã bao vây nhà của blogger Nguyễn Hoàng Vi”.

Khi cô Hoàng Vị cùng một blogger khác, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (biết đến với bút danh Mẹ Nấm) bước ra ngoài, định gọi taxi đến tham dự cuộc gặp mặt, thì bị “đánh túi bụi”.

Nhóm cáo buộc con của cô Như Quỳnh, 13 tuổi, “cũng bị đánh rất đau”.

Hai blogger khác, Hoàng Dũng và Trần Hoàng Hận, cũng được nói là bị đánh và hình ảnh về họ được đưa lên mạng.

Theo giới quan sát, việc ra mắt Mạng Lưới Blogger Việt Nam là diễn biến mới trong cố gắng thách thức biên độ của sự kiểm soát của chính quyền trong bối cảnh việc lập hội vẫn bị giới hạn tại Việt Nam.

Các bài liên quan

‘Tôi đang muốn vào Đảng Cộng sản’

Lê Thăng Long.  Gửi cho BBCVietnamese.com từ Hà Nội. 11 tháng 12, 2013

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/12/131211_toi_muon_vao_giup_dang.shtml

Cựu cán bộ ngành an ninh Phạm Chí Dũng đã bỏ Đảng Cộng sản

Trong thực tế nhiều năm qua đến nay được là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, được làm việc trong bộ máy chính quyền Việt Nam thì đó là cơ hội lớn để thăng quan tiến chức nhằm có nhiều đặc quyền, đặc lợi.

Vậy mà nhà báo yêu nước Phạm Chí Dũng lại tuyên bố từ bỏ Đảng, chứng tỏ anh rất dũng cảm.

Tôi sinh năm 1967, kém Phạm Chí Dũng một tuổi, nhưng tư cách của anh rất xứng để tôi coi anh là bậc đàn anh.

Làm anh khó lắm, vì làm anh thì phải làm gương về nhiều mặt. Anh xứng đáng là tấm gương của tôi.

Hành động dũng cảm ra khỏi Đảng Cộng sản của anh làm cho tôi có thêm nhiều sự hứng khởi, dũng cảm.

Vào ngày nghe tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp mất, nhà báo Phạm Chí Dũng ngậm ngùi nói với tôi là anh ấy rất tiếc thương bác Võ Nguyên Giáp.

Anh Phạm Chí Dũng có tâm sự một điều ước, anh ấy nói với tôi rằng là anh ấy cầu nguyện linh hồn đại tướng Võ Nguyên Giáp linh thiêng phù hộ độ trì anh để cống hiến nhiều lợi ích cho dân tộc Việt Nam.

Vào ngày 22/12/1944, nhận lệnh của chủ tịch Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp đã tập hợp 34 chiến sĩ cách mạng dưới gốc đa Tân Trào để thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân.

Đó chính là tiền thân của Nhà nước và Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Hoàn cảnh bây giờ của Việt Nam không nhất thiết là phải có đủ 34 người mới trở lại gốc đa Tân Trào xưa để tuyên thệ.

Nhiều nơi khắp 63 tỉnh, thành phố của Việt Nam có nhiều gốc đa lắm. Không có gốc đa thì có gốc bồ đề, gốc me, gốc mận, gốc ổi, gốc mít, gốc sầu riêng, gốc vú sữa, gốc xoài, gốc cây gì gì đó cũng được.

Tôi nghĩ, nếu anh Phạm Chí Dũng ra lời kêu gọi thành lập một tổ chức gì đó tương tự như đội quân tuyên truyền giải phóng năm xưa thì sẽ có ít nhất là 340 người, nhiều có thể là 3400 người và hơn nữa tham gia.

Tôi xin gợi ý cho anh Phạm Chí Dũng nên sớm thành lập Liên minh Dân chủ – Nhân quyền – Yêu nước Việt Nam.

Trong những năm gần đây anh rất tích cực hoạt động, viết bài cổ động cho những hoạt động vì dân chủ, nhân quyền, yêu nước của người Việt Nam.

Một cây làm chẳng nên rừng, nhiều cây hợp lại là thành rừng.

Một chiếc đũa dễ bẻ gãy, một bó đũa khó bẻ gãy.

Tôi nghĩ đã đến lúc mọi người, mọi nhóm hoạt động dân chủ, vì quyền con người, yêu nước Việt Nam hãy sớm đoàn kết lại.

‘Anh ấy cầu nguyện linh hồn đại tướng Võ Nguyên Giáp linh thiêng phù hộ độ trì’

Nhà báo yêu nước Phạm Chí Dũng có đủ tài năng, tâm huyết để lãnh đạo liên minh.

Cần phải liên minh để hợp tác tốt hơn nhằm diệt tệ nạn tham nhũng, lãng phí, nhũng nhiễu nhân dân, cản trở sự phát triển của dân tộc do một lực lượng không nhỏ quan chức chính quyền và Đảng cấu kết với nhau trục lợi đè nén nhân dân tạo nên.

‘Tôi muốn làm ngược lại’

Riêng tôi bây giờ lại muốn làm ngược lại 180 độ với nhà báo yêu nước Phạm Chí Dũng.

Anh xin ra khỏi Đảng thì tôi lại muốn xin vào.

Tôi muốn vào không phải là để tìm kiếm danh lợi cho bản thân mà hoàn toàn là vì tôi muốn cống hiến cho dân tộc Việt Nam.

Tôi muốn vào để giúp Đảng tiếp tục cải cách. Từ khi Cố tổng bí thư Nguyễn Văn Linh cải cách kinh tế Việt Nam năm 1986 đến nay công cuộc này vẫn còn nửa vời, thiếu triệt để, thiếu toàn diện, mới chỉ ở phần ngọn.

Cải cách tư duy nhận thức mới là cải cách ở phần gốc rễ.

Đảng Cộng sản lãnh đạo toàn diện xã hội Việt Nam và lấy hệ lý luận chủ nghĩa Cộng sản Mác – Lê Nin làm nền tảng lý luận cơ bản chủ yếu để tư duy lãnh đạo.

Nhưng lý luận chủ nghĩa Cộng sản Mác – Lê Nin lại sai lầm và thiếu sót rất nhiều.

Một số chúng tôi đã chắt lọc toàn bộ tinh hoa của hệ lý luận chủ nghĩa Cộng sản Mác – Lê Nin và nhiều tinh hoa của các chủ thuyết khác cùng với nhiều sự sáng tạo mới của chúng tôi để viết ra một hệ lý luận mới có tên là hệ lý luận Chủ nghĩa Cộng đồng.

“Nếu được làm Tổng bí thư Đảng Cộng sản, trong 11 tháng tôi sẽ làm cho bộ mặt dân tộc Việt Nam thay đổi “

Ông Lê Thăng Long (bìa phải)

Tôi muốn trở thành Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam hoặc trở thành cố vấn cải cách của Tổng bí thư Đảng và tự nguyện làm việc không lương để phục vụ lợi ích cho nhân dân.

Nếu được làm Tổng bí thư Đảng Cộng sản, trong 11 tháng tôi sẽ làm cho bộ mặt dân tộc Việt Nam thay đổi rất nhiều.

Tôi xin được giới thiệu công khai, rộng rãi kế hoạch cải cách Việt Nam của tôi cho toàn thể đảng viên cộng sản, công chức chính quyền, người Việt Nam ở trong nước và ngoài nước cùng bè bạn quốc tế tham gia phản biện tưng bừng.

Dù Đảng Cộng sản và chính quyền quảng bá rầm rộ chương trình tái cấu trúc nền kinh tế nhưng từ năm 2011 Việt Nam có hơn 100 ngàn doanh nghiệp bị ngưng hoạt động, giải thể, phá sản, nền kinh tế dần đi đến bế tắc và khủng hoảng lớn.

Nếu tôi được làm Tổng bí thư thì chỉ trong vòng 11 tháng tôi sẽ tái cấu trúc xong toàn diện nền kinh tế Việt Nam.

Tôi đã lập kế hoạch để chỉ trong 10 đến 20 năm Việt Nam sẽ trở thành một trong 50 quốc gia giàu nhất thế giới, từ 20 đến 30 năm Việt Nam sẽ trở thành một trong 10 quốc gia giàu nhất thế giới. Hiện nay trên thế giới có gần 200 quốc gia, Việt Nam vẫn còn là một trong 50 quốc gia nghèo nhất thế giới.

Tôi muốn nói rất nhiều, viết ra rất nhiều, cống hiến rất nhiều lợi ích cho dân tộc Việt Nam nhưng từ những năm qua đến nay tôi bị chính quyền ngăn cản.

Họ đã bắt giam tù oan, xử án oan tôi 5 năm tù giam và nay tôi ra tù nhưng vẫn bị quản chế ba năm.

“Những ai còn lương tâm, còn lòng tự trọng hãy đừng đứng cùng hàng ngũ với những kẻ tham nhũng và phản bội lại lợi ích của nhân dân Việt Nam”

Chỉ vì hoạt động vì quyền con người cho nhân dân Việt Nam mà tôi bị đi tù.

Tôi mong toàn thể đồng bào trong nước và ngoài nước cùng bè bạn quốc tế hãy cùng bảo vệ quyền con người chính đáng của tôi, xin hãy tạo điều kiện cho tôi được cống hiến nhiều lợi ích cho dân tộc Việt Nam.

Lời cuối bài viết này, tôi xin kêu gọi toàn thể các đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, công chức chính quyền hãy học theo tấm gương đạo đức, dũng cảm của nhà báo yêu nước Phạm Chí Dũng.

Những ai còn lương tâm, còn lòng tự trọng hãy đừng đứng cùng hàng ngũ với những kẻ tham nhũng và phản bội lại lợi ích của nhân dân Việt Nam.

Những ai không ra khỏi Đảng Cộng sản như nhà báo Phạm Chí Dũng thì xin hãy làm cuộc cải cách triệt để, toàn diện trong Đảng, trong bộ máy chính quyền để chống tham nhũng, lãng phí, cản trở sự phát triển của dân tộc một cách mạnh mẽ, thẳng tay.

Đã đến lúc dân tộc Việt Nam cần trỗi dậy để sớm trở thành cường quốc.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của ông Lê Thăng Long, hiện bị quản chế tại gia ở Việt Nam sau vụ xử đầu năm 2010 cùng các ông Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung.

Ngoại trưởng Hoa Kỳ sắp thăm Việt Nam

Đây là chuyến công du Á châu lần thứ tư và thăm Việt Nam lần đầu tiên của Ngoại trưởng Kerry

Bộ Ngoại giao Mỹ cho hay Ngoại trưởng John Kerry sẽ tới TP HCM và Hà Nội trong chuyến công du Trung Đông và Đông Nam Á kéo dài từ 11/12-18/12.

Giới quan sát nhận định ông Kerry có thể sẽ thảo luận với lãnh đạo Việt Nam về việc gia nhập Hiệp định Quan hệ Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) trong chuyến thăm này.

Lịch trình của ông ngoại trưởng chưa được thông báo chi tiết, nhưng Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói ông sẽ tới hai thành phố Jerusalem và Ramallah trước khi tới TP HCM rồi Hà Nội, và cuối cùng là tới Tacloban và Manila ở Philippines.

Thông cáo của bộ này cho hay đây là chuyến công du Á châu lần thứ tư của ông Kerry từ khi ông nhậm chức bộ trưởng ngoại giao.

Đây cũng là lần đầu tiên ông thăm Việt Nam trong chức vụ này.

“Trong chính sách tái cân bằng về châu Á-Thái Bình Dương, Đông Nam Á có tầm quan trọng đặc biệt và chuyến đi của ông bộ trưởng tới Việt Nam và Philippines chứng tỏ cam kết lâu dài của Hoa Kỳ cũng như liên hệ cá nhân của ông với khu vực.”

“Chuyến thăm Việt Nam của ông bộ trưởng sẽ nhấn mạnh sự chuyển biến mạnh mẽ trong quan hệ song phương những năm qua và quan hệ đối tác đang lớn mạnh của chúng ta trong nhiều lĩnh vực.”

Cách đây khoảng một năm, tạp chí Economist của Anh nói ông Kerry nên sử dụng vị thế của mình để thử sức trong quan hệ Mỹ Việt và đưa Lê Quốc Quân và một số các nhà hoạt động dân chủ thân hữu của ông Quân ra tù.

Thúc đẩy hợp tác

Tại TP HCM ông John Kerry sẽ có các cuộc gặp tập trung vào quan hệ thương mại song phương và giáo dục. Ông cũng sẽ thăm đồng bằng sông Cửu Long để xem xét khả năng hợp tác Mỹ-Việt trong lính vực thay đổi khí hậu và năng lượng tái sinh.

“Tại Hà Nội, ông bộ trưởng sẽ gặp các quan chức cao cấp của Việt Nam nhằm thúc đẩy quan hệ đối tác toàn diện mà Tổng thống Obama và Chủ tịch Sang đã loan báo hồi tháng Bảy, đồng thời thảo luận một loạt các chủ đề song phương và khu vực.”

Giới thạo tin nói có thể ông John Kerry sẽ ở Việt Nam ba ngày, một thời gian khá dài.

Cả Mỹ và Việt Nam lâu nay đều tỏ cam kết sớm hoàn tất đàm phán TPP, đã từng có kỳ vọng sẽ kết thúc vào cuối năm nay.

TPP giữa Hoa Kỳ với các nước Australia, Brunei, Canada, Chile, Nhật Bản, Malaysia, Mexico, New Zealand, Peru, Singapore và Việt Nam sẽ thiết lập một khu vực hợp tác quanh vùng Thái Bình Dương chiếm tới 40% kinh tế toàn cầu.

Trong khi đó các nhóm vận động về quyền lao động, nghiệp đoàn và nhân quyền cũng coi đây là dịp để nêu ra các chủ đề mang tính toàn cầu nhằm gây sức ép lên các chính phủ đang đàm phán TPP, trong đó có Việt Nam.

Kỷ niệm Ngày Nhân quyền

Một số nhóm hoạt động đã tổ chức kỷ niệm Ngày Nhân quyền Quốc tế 10/12 ở trong nước. Có cáo buộc một số người bị sách nhiễu, làm phiền.

Đại sứ Hoa Kỳ David Shear nhân dịp này ra thông cáo nói “Hoa Kỳ và Việt Nam đã tái khẳng định cam kết của hai nước về ủng hộ Tuyên ngôn Nhân quyền trong Quan hệ Đối tác Toàn diện Hoa Kỳ-Việt Nam được Tổng thống Obama và Chủ tịch Trương Tấn Sang công bố hồi tháng Bảy”.

“Ở Hoa Kỳ, chúng tôi đều đồng thuận rộng rãi rằng những tiến bộ đáng kể về nhân quyền là điều cần thiết để có quan hệ song phương chặt chẽ hơn…”

Đại sứ Mỹ David Shear

Một lần nữa, chính phủ Mỹ kêu gọi chính phủ Việt Nam “trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm, cho phép mọi người Việt Nam được bày tỏ ý kiến của bản thân, và bảo vệ tự do tôn giáo trên toàn quốc”.

Thông điệp của Mỹ, theo ông Shear, là rất rõ ràng: “Hoa Kỳ ủng hộ một nước Việt Nam vững mạnh, thịnh vượng và độc lập, đồng thời tôn trọng nhân quyền và pháp quyền”.

Mỹ cho rằng như vậy, Việt Nam “sẽ là một đối tác vững mạnh hơn nữa đối với Hoa Kỳ và sẽ có khả năng tốt nhất để ủng hộ hiệu quả các ưu tiên chung Hoa Kỳ-Việt Nam về an ninh khu vực và thương mại song phương”.

Washington ghi nhận các hành động của Việt Nam như ký Công ước Liên Hiệp Quốc về Chống Tra tấn và tổ chức cho Báo cáo viên Đặc biệt về Tự do Tôn giáo và Tín ngưỡng của Mỹ thăm Việt Nam.

Việt Nam được khuyến khích đưa ra các minh chứng bằng hành động cho cam kết nhân quyền của mình.

“Đạt được tiến bộ rõ ràng về nhân quyền có tầm quan trọng quyết định đối với mối quan hệ của chúng ta, có tác động đến mọi khía cạnh của chính sách đối ngoại.”

Thông cáo của Đại sứ Shear nhấn mạnh: “Ở Hoa Kỳ, chúng tôi đều đồng thuận rộng rãi rằng những tiến bộ đáng kể về nhân quyền là điều cần thiết để có quan hệ song phương chặt chẽ hơn và để củng cố vững chắc hơn nữa những lợi ích mà chúng ta đã đạt được trên một loạt các lĩnh vực gồm kinh tế, chính trị, xã hội, và an ninh.”

Các nhà ngoại giao phương Tây kêu gọi Việt Nam tôn trọng nhân quyền

Giới trẻ tham dự buổi sinh hoạt mừng ngày Quốc Tế Nhân Quyền và cầm các bong bóng màu xanh với hàng chữ ‘Quyền con người của Chúng Ta phải được tôn trọng’ (Ảnh: Danlambao)

Các nhà ngoại giao hàng đầu của Mỹ, Đức và Anh tại Hà Nội đã lên tiếng thúc giục Việt Nam cải thiện thành tích nhân quyền và không hạn chế các quyền tự do của người dân.

Phát biểu của Đại sứ Mỹ David Shear, Đại sứ Đức Jutta Frasch và Phó Đại sứ Anh Lesley Craig đồng loạt được đưa ra nhân ngày Nhân quyền Quốc tế 10/12.

Ngày này kỷ niệm Bản Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền được Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 10/12/1948.

Trong thông cáo ra ngày 10/12, ông Shear nêu việc Hoa Kỳ và Việt Nam ‘tái khẳng định cam kết của hai nước về ủng hộ Tuyên ngôn Nhân quyền trong Quan hệ Đối tác Toàn diện Hoa Kỳ – Việt Nam  được Tổng thống Obama và Chủ tịch Trương Tấn Sang công bố hồi tháng Bảy’.

Ðại sứ Shear lặp lại một tuyên bố trước đây rằng Mỹ ‘ủng hộ một nước Việt Nam vững mạnh, thịnh vượng và độc lập mà cũng tôn trọng nhân quyền và pháp quyền’.
Ðại sứ Shear lặp lại một tuyên bố trước đây rằng Mỹ ‘ủng hộ một nước Việt Nam vững mạnh, thịnh vượng và độc lập mà cũng tôn trọng nhân quyền và pháp quyền’.

Ông Shear cũng lặp lại một tuyên bố trước đây rằng Mỹ ‘ủng hộ một nước Việt Nam vững mạnh, thịnh vượng và độc lập mà cũng tôn trọng nhân quyền và pháp quyền’.

Đại sứ Hoa Kỳ nói rằng đạt được tiến bộ rõ ràng về nhân quyền ‘có tầm quan trọng quyết định đối với mối quan hệ của chúng ta, có tác động đến mọi khía cạnh của chính sách đối ngoại’.

Ông cũng kêu gọi Việt Nam ‘trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm, cho phép mọi người Việt Nam được bày tỏ ý kiến của bản thân, và bảo vệ tự do tôn giáo trên toàn quốc’.

Trong khi đó, cơ quan đại diện ngoại giao của Đức và Anh cũng ra chung một thông cáo, trong đó cho rằng ‘Việt Nam đã đạt được kết quả to lớn trong việc thực thi các quyền xã hội và kinh tế’.

Nhưng hai nhà ngoai giao của châu Âu cho rằng ở Việt Nam ‘có những người bị giam giữ vì họ công khai đưa ra chính kiến của mình’.

Thông cáo viết: “Việt Nam phải bảo đảm không hạn chế quyền tự do chính kiến, tự do báo chí và tự do hội họp và phải thả ngay tất cả những người bị giam giữ vì tội đã đưa ra những chính kiến của mình”.

Các nhà ngoại giao phương Tây cũng cho rằng việc Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc là cơ hội để Việt Nam chứng minh cam kết đối với Tuyên ngôn Thế giới về nhân quyền bằng lời nói và hành động.

Đại sứ Mỹ nói trong thông cáo: “Cùng là một thành viên trong Hội đồng, Hoa Kỳ sẽ tìm cách cộng tác với Việt Nam trong mọi cơ hội nhằm đạt được các tiêu chuẩn cao này”.

Việc Việt Nam gia nhập Hội đồng này cho thấy ‘Việt Nam muốn nỗ lực hoạt động bảo đảm nhân quyền”.

Hôm 10/12, báo điện tử của chính phủ Việt Nam đã cho đăng bài viết của Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh với tựa đề, ‘Bảo vệ quyền con người, chính sách bắt nguồn từ khát vọng của nhân dân’, trong đó đề cập nhiều tới việc Việt Nam trúng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Ông Minh viết rằng việc Việt Nam ứng cử vào Hội đồng này ‘xuất phát từ chính sách nhất quán của Đảng và Nhà nước ta là bảo vệ, thúc đẩy các quyền con người và tích cực đóng góp vào hợp tác quốc tế trong lĩnh vực này’.

Blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.
Blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Trả lời VOA Việt Ngữ tối 10/12, blogger Mẹ Nấm tức bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nói rằng việc Việt Nam trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền LHQ ‘có ý nghĩa rất lớn’.

“Nó sẽ buộc Việt Nam phải tuân thủ các luật chơi của quốc tế và các nguyên tắc mà các công ước quốc tế đã đề ra, dựa vào các công ước quốc tế để ban hành những nghị định, những luật đúng với luật pháp quốc tế. Điều này nó sẽ có lợi cho toàn bộ người dân Việt Nam. Nhưng mà mọi người biết rồi, Việt Nam luôn có luật chơi riêng. Việc Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc thì điều ý nghĩa nhất  là tất cả các nước mà đã bỏ phiếu bầu chọn cho Việt Nam trách nhiệm và nghĩa vụ phải theo dõi tình hình này”.

Bà Quỳnh từng tới các cơ quan ngoại giao nước ngoài ở Hà Nội để trao tuyên bố của Mạng lưới blogger Việt Nam.

Bà cũng là một trong các thành viên sáng lập Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam mới ra mắt.

Blogger này cho rằng bà nghĩ tình hình nhân quyền ở Việt Nam là một ‘thảm họa’ sau vụ việc xảy ra với bà và một blogger khác hôm 10/12.

“Buổi sáng khi tôi đến Sài Gòn, tôi hy vọng sẽ có một ngày rất là bình thường và sau những gì vừa mới xảy ra thì tôi nghĩ tình hình nhân quyền ở Việt Nam nó là một thảm họa bởi vì khi tôi đến thăm blogger Nguyễn Hoàng Vi xong và chuẩn bị cho ra về và hai chị em đi bộ trên đường thì an ninh, mật vụ mặc thường phục đã nhào vào cướp giật con gấu bông đồ chơi trên tay của Hoàng Vi và sau đó đánh đập Hoàng Vi rất tàn nhẫn, thậm chí là cả tôi và con trai tôi cũng không thoát khỏi những cú đánh đó. Sau đó họ đẩy hai chị em tôi và một em nữa đang có thai vào nhà và khóa trái cửa lại”.

Theo bà Quỳnh, việc bà dự định tham gia buổi ra mắt mạng lưới blogger Việt Nam tại Sài Gòn có thể là lý do dẫn tới sự việc trên.

Một đoạn video đăng tải trên Facebook của bà Quỳnh cho thấy một đám người xô đẩy nhau và to tiếng trước một ngôi nhà, và các hình ảnh cũng cho thấy cửa sau đó bị khóa trái.

Những ngày qua xuất hiện thông tin về việc nhiều blogger bị an ninh xách nhiễu nhưng VOA Việt Ngữ không thể phỏng vấn những người thuộc lực lượng công quyền.

Mạng lưới Bloggers VN chào mừng ngày Quốc tế Nhân quyền

Gia Minh, biên tập viên RFA. 2013-12-07

giaminh120713B.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

mlb5-305.jpg

Một số bloggers tiến hành hoạt động kỷ niệm ngày Quốc tế Nhân Quyền hôm 7/12 tại thành phố Nha Trang. Courtesy HuynhNgocChenhBlog 
Mạng lưới Bloggers Việt Nam ngày 8/12 dự kiến sẽ tiến hành các hoạt động chào mừng ngày Quốc tế Nhân quyền 10 tháng 12 tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, sau khi tại Nha Trang sinh hoạt này được tổ chức vào ngày hôm 7 tháng 12.

Blogger  Paolo Thành Nguyễn cho biết về kế hoạch đó tại Sài Gòn như sau:

“Thông tin trên mạng đăng là mọi người sẽ tập trung để nói về nhân quyền. Tại Sài Gòn tiến hành ở Công viên 23 tháng 9 để trao đổi về vấn đề nhân quyền, mọi người tìm hiểu về những điều trong Bản Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân quyền ký vào ngày 10 tháng 12 năm 1948. Cũng có trao đổi về tình hình nhân quyền Việt Nam so với tình hình nhân quyền quốc tế như thế nào, và củng cố thêm cách hiểu về nhân quyền của những người tham dự.

Mọi người đều chuẩn bị tâm lý sẽ có sự ngăn cản, bắt bớ nhưng mọi người đều ý thức nhân quyền là quyền không thể ngồi mà có được. Theo nhiều người thì việc bắt bớ là thường xuyên khi có sự kiện, họ thấy đó là sự trả giá để có quyền tự do của họ.

Phía cơ quan chức năng có thay đổi chút ít sau khi Việt Nam được bầu vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc. Phía an ninh có thể lý luận muốn tìm hiểu nhân quyền thì ở nhà chứ ra đường làm gì.

Đây ra đường thảo luận là cách thử và mọi người đều đã sẵn sàng.”

Tại Hà Nội, các sinh hoạt được dự kiến tổ chức tại Công viên Thống Nhất cổng đường Trần Nhân Tông.

Trong thư mời công khai trên mạng Internet, Mạng lưới Bloggers Việt Nam cho biết vào tối thứ ba ngày 10 tháng 12, nhóm này cũng chính thức ra mắt.

Xin được nhắc lại Mạng Lưới Bloggers Việt Nam vừa qua ra tuyên bố phản đối điều 258 trong Bộ Luật Hình sự của Việt Nam vì theo nhóm này thì điều luật này có thể được tùy tiện sử dụng để bắt giữ người dân khi họ sử dụng các quyền tự do ngôn luận, biểu tỏ ý kiến…

Phản ứng của dư luận về việc đảng viên bỏ đảng

Gia Minh, biên tập viên RFA. 2013-12-07

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/reaction-to-the-quitting-vcp-gm-12072013110910.html

giaminh120713BB.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

lhd-250

Luật gia Lê Hiếu Đằng, ảnh chụp trước đây.

File photo

Việc các cựu đảng viên Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Đắc Diên công khai từ bỏ Đảng Cộng sản Việt nam trong vài ngày qua khiến dư luận xôn xao.

Cảm thông và ủng hộ

Gia Minh ghi nhận phản ứng của một blogger quan tâm sát thời cuộc là ông Nguyễn Ngọc Già về vấn đề đó. Trước hết ông này cho biết:

Nguyễn Ngọc Già: Tôi rất cảm thông và ủng hộ khi anh Đằng rời bỏ Đảng cộng sản Việt Nam, và tôi có thể hiểu, hiểu rất kỹ một sự khó khăn, nỗi đau khổ và ray rứt (có thể nói như vậy). Thú thật tôi rất xúc động khi thấy anh trả lời phóng viên Huyền Trang, Đài TV Đức Mẹ.

Khi hỏi tôi có đồng ý với chuyện quá khứ hay không, thì chuyện quá khứ tôi không nhắc lại ở đây. Một chế độ độc đảng như hiện nay, tôi rất buồn cười về chế độ độc đảng: nó giống như một vương quốc nữ giới trong chuyện Tây Du Ký – một vương quốc không có đàn ông, và khi Thầy trò Đường Tam Tạng đến thỉnh kinh thì bao nhiêu người phụ nữ, kể cả Nữ vương cũng nhào ra để kiếm chồng. Một chế độ độc đảng cũng không khác gì một vương quốc dành cho nữ giới thôi mà không có đàn ông. Đó là một điều trái với qui luật tự nhiên. Nhưng rất tiếc người Cộng sản họ lại không nhận ra.

Tôi rất cảm thông và ủng hộ khi anh Đằng rời bỏ Đảng cộng sản Việt Nam, và tôi có thể hiểu, hiểu rất kỹ một sự khó khăn, nỗi đau khổ và ray rứt (có thể nói như vậy).
-Nguyễn Ngọc Già

Gia Minh: Ông có thấy rằng ông Lê Hiếu Đằng, ông Phạm Chí Dũng, bác sĩ Nguyễn Đắc Diên và cách đây một vài năm có vài người nữa, đến nay mới nhận ra có quá chậm không?

Nguyễn Ngọc Già: Theo tôi nghĩ, bây giờ chúng ta nói đến chuyện chậm hay nhanh rất là khó vì nó thuộc về tính chủ quan. Chúng ta cần nói về sự vận động. Cuộc sống là vận động, ai cũng biết điều đó. Điều tôi muốn chia xẻ với quí thính giả của RFA đó là tại sao anh Đằng, anh Dũng, anh Diên bỏ đảng vừa rồi, mới nhất lại gây ra một làn song – có thể nói – lớn; mặc dù không phải là những người đầu tiên; mặc dù họ cũng không thuộc loại cao cấp hay tiếng tăm lừng lẫy. Chỉ riêng anh Đằng, theo quan điểm của tôi, có một sự ảnh hưởng lớn, vì sao? Vì anh Đằng từng bị chế độ Việt Nam Cộng Hòa kết án vắng mặt, và những cái mà anh đi theo con đường của Cộng sản trước năm 75 đã tạo nên một chỗ đứng trong lòng của người dân, và đó là một sự vị nể đối với tổ chức Đảng cộng sản Việt Nam. Còn những người khác như anh Dũng, anh Diên (có thể nói như anh Dũng trả lời nhiều trang báo) chỉ là hậu bối; tôi thấy đúng. Điều chúng ta đặt ra là tại sao lúc này, nên tôi không muốn nói chuyện nhanh – chậm mà tôi cho là đúng thời điểm. Trước đó hai ba năm gì đó, nhà văn Phạm Đình Trọng cũng đã làm điều này, rồi anh Nguyễn Chí Đức cũng làm điều này nhưng không gây được tiếng vang, mà bây giờ anh Đằng làm điều này lại gây được tiếng vang. Đó là điều chúng ta nên suy nghĩ.

Gia Minh: Theo ông đánh giá vào thời điểm hiện nay, tiếng vang đó và theo như những người trong cuộc nói họ chỉ đóng góp những dợn sóng để tạo nên cơn sóng lớn, ông có tin tưởng qua sự việc này có dẫn đến một làn sóng nào đó ở Việt Nam không?

phamchidung
TS Phạm Chí Dũng (thứ 2 bên phải) cùng bạn hữu trong một chuyến đi Long An thăm hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha trước đây.

Nguyễn Ngọc Già: Tôi tin rằng sẽ có sự thay đổi lớn. Ít nhất trong những ngày qua, khi tôi lên một số diễn đàn về chính trị nói chung, tôi thấy một điều rất tốt ở người Việt Nam: đó là tính bao dung. Mặc dù đạo đức suy đồi, nhưng tôi thấy một đặc tính, một phẩm chất của người Việt Nam chúng ta vẫn còn giữ được. Tôi tin rằng đó là hồng phúc của tổ tiên. Đó là tính bao dung. Thành phần gọi là ném đá anh Đằng ít hơn rất nhiều so với thành phần ủng hộ và khích lệ. Điều đáng buồn là những người ném đá nếu không có ưa thích chế độ cộng sản hoặc có những ân oán với chế độ cộng sản, tôi hoàn toàn có thể thông cảm với họ; nhưng điều đáng trách nhất là những người ném đá là những người trước đây lại gọi anh Đằng là đồng chí. Họ rất dở và rất kém, họ không có đủ khả năng nhận thức, họ càng ném đá anh Đằng, họ càng chết, càng phơi lột bộ mặt đạo đức giả, thực dụng và thất nhân tâm ít nhất đối với một người từng gọi là đồng chí, ít nhất đối với một ông già đã ngoài 70 đang mang trọng bệnh. Đó là một sự bất nhân và họ tự tố cáo họ thôi, và người dân càng xa lánh thôi.

Gia Minh: Theo ông, mặc dù có những phản ứng bất lợi như thế, nhưng theo ông số người vượt qua sự sợ hãi đó để truyền cảm hứng đến cho người khác cùng vượt qua nỗi sợ hãi mà ai cũng nói đang bao trùm ở Việt Nam khiến cho nhiều người không thể hành động trước những bất công, những cái gây cản trở cho xã hội phát triển?

Nguyễn Ngọc Già: Về ý kiến này tôi cũng muốn chia xẻ thế này: tức là tôi đồng ý đây chính là thời điểm phù hợp nhất theo sự quan sát của tôi, để cho anh Đằng, anh Dũng, anh Diên làm ngọn gió. Như tôi có viết một bài gửi cho anh Đằng, nhưng viết theo văn phong của những người quen, tôi có nói với ảnh “sống trên đời sống, cần có một tấm lòng để làm gì anh biết không? Để gió cuốn đi, tôi tin anh, anh Đằng.” Và tôi tin rằng anh sẽ trở thành ngọn gió lớn để cuốn hút những ngọn gió khác tạo thành một cơn bão để quét sạch hết những đau khổ cho dân mình. Sau khi tôi viết bài đó, tôi biết anh Phạm Chí Dũng cũng từ bỏ đảng, và sau anh Dũng đến anh Diên. Tôi tin tưởng tiến trình đó đang đến, và tôi cũng tin những người còn lương tri, còn lương tâm, còn biết đau khổ với đất nước, với dân tộc mình hiện nay, thì chắc chắn họ phải bước ra thôi, họ không có con đường nào khác bởi vì như bác sĩ Nguyễn Đắc Diên đã viết và đã nói là ‘nếu như Đảng hoàn lương’; mà tôi nghe chữ hoàn lương, tôi đã thấy kinh khủng lắm rồi. Một đảng cướp, ăn cướp, người ta mới dùng chữ hoàn lương; và không thể thay đổi được Đảng cộng sản. Điều này ai cũng biết hết, hằng trăm nhân vật nổi tiếng trên thế giới người ta cũng đã khẳng định điều đó rồi. Không còn gì để băn khoăn hay nghị ngợi. Tôi tin rằng quá trình đó đang tiến tới, và tôi tin rằng trong năm 2014 sẽ có một sự thay đổi lớn. Thú thật đó là một sự cảm nhận thôi!

Gia Minh: Cám ơn Ông về những ý kiến, về những chia xẻ của ông về vụ việc vừa xảy ra là tuyên bố ra khỏi đảng của ông Lê Hiếu Đằng và sau đó là của những người như ông Phạm Chí Dũng, bác sĩ Nguyễn Đắc Diên.

Luật gia Lê Hiếu Đằng trò truyện với Bauxite Việt Nam về quyết định ra khỏi Đảng Cộng sản

Blog: boxitvn.blogspot.com

Sáng hôm nay, 5/12/2013, chúng tôi đến thăm Anh Lê Hiếu Đằng tại bệnh viện 115. Theo nguyện vọng của Anh, BVN có cuộc trò chuyện thân tình mặc dù Anh đang trở bệnh. Sau đây là bản ghi âm cuộc trò chuyện ấy do chúng tôi văn bản hóa gần như nguyên vẹn nhằm gửi đến bạn đọc xa gần.

Bauxite Việt Nam

BVN: Thưa anh, sáng sớm hôm nay thế giới mạng đã lan truyền rất nhanh lời tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam của anh sau hơn 40 năm ở trong đảng. Anh có thể cho biết vì sao anh chọn thời điểm này tuyên bố ra khỏi đảng?

LHĐ:Việc tôi tuyên bố ra khỏi đảng là hệ quả tất yếu của bài viết của tôi trước đây khi nằm trên giường bệnh. Nhưng do hoàn cảnh, do gia đình mà mình chưa thực hiện được. Nhưng bây giờ đã đến lúc thấy cần phải làm. Mình đã tuyên bố thì việc đầu tiên là chính bản thân mình phải ra khỏi đảng đã, rồi đến những người khác sẽ xem, nếu thấy việc làm của mình mà chính đáng họ sẽ hưởng ứng. Với lại bây giờ thấy đảng đã tệ hại quá đi. Vừa rồi Quốc hội thông qua bản Hiến pháp tôi thấy đi ngược lại hoàn toàn nguyện vọng, ý kiến của nhân dân. Tình hình kinh tế xã hội ngày càng xuống cấp, không thể nào chấp nhận được một cái đảng như vậy. Mình là một thành viên của đảng, dù sao mình cũng có trách nhiệm. Bây giờ mình ra khỏi đảng thì mình không còn trách nhiệm gì nữa. Mình là một công dân tự do.Với tư cách là một công dân tự do, mình có phạm vi hoạt động rộng rãi hơn, không bị vòng kim cô ràng buộc, mình có thể hoạt động rộng rãi, có thể sử dụng được tất cả các quyền công dân để mình đấu tranh.

BVN: Thực ra có không ít đảng viên muốn bỏ đảng nhưng không biết vì lý do gì mà họ vẫn lần lữa không chịu ra, hoặc chỉ lẳng lặng bỏ sinh hoạt mà không tuyên bố ra khỏi đảng. Cũng có những người tâm huyết nói với nhau cần đợi một thời điểm thích hợp sẽ cùng tuyên bố ra đảng. Anh nghĩ thế nào về tâm sự ấy?

LHĐ: Về thời điểm nào thích hợp thì tôi cho rằng thời điểm này là thích hợp rồi.Chế độ này đã quá tệ, mọi lĩnh vực đều xuống cấp không thể nào cứu vãn được, mà các ông ấy vẫn chỉ đặt lợi ích của các tập đoàn, của gia đình và bản thân chứ không còn đặt lợi ích của đất nước lên trên. Nhất là đối với người nông dân, cụ thể là vấn đề ruộng đất, người dân đã rất cực khổ mà mấy ông ấy vẫn rất vô cảm, có thể nói không có chút xúc động gì, không sửa chữa được gì hết mà còn tệ hại hơn. Vì thế tôi thấy không còn có thể chịu đựng được nữa.

BVN:Như vậy có nghĩa rằng lâu nay các đảng viên có tâm huyết, các nhân sỹ trí thức vẫn cứ kiên trì chờ đợi xem đảng, hay nói đúng ra là bộ phận lãnh đạo của đảng, có tiếp thu những ý kiến xây dựng chân thành, mở ra con đường dân chủ hóa đất nước hay không, nhưng cho đến lúc này thì họ đã hoàn toàn thất vọng, không thể còn trông cậy vào sự sửa chữa của đảng nữa?

LHĐ: Đúng thế. Thời cơ vàng là sự sửa đổi Hiến pháp và Kiến nghị của 72 nhân sỹ trí thức, lẽ ra anh phải chú ý để có thay đổi, để tạo được không khí dân chủ, mà cơ bản nhất là chuyển một nhà nước chuyên chế, nhà nước toàn trị thành nhà nước dân chủ, để hòa vào dòng chảy của thế giới. Mà thế giới hiện nay đang chú trọng bảo vệ môi trường, bảo vệ nhân quyền, làm những việc thiết thân với con người hơn với CNXH rất xa xôi, mơ hồ không bao giờ có được, nói như ông TBT chờ 100 năm nữa vẫn chưa có được. Thế thì tại sao lại bắt cả dân tộc phải chờ đợi?Bản thân các ông ấy đều cho con cháu đi Mỹ, đi Châu Âu du học, tức là đi theo Chủ nghĩa Tư bản, thế mà lại bắt cả dân tộc đi theo CNXH chẳng ra cái gì cả. Nó xa xôi, nó chỉ là hứa hẹn suông. CNXH đã tan tành trên ngay quê hương nó là Liên Xô.Lẽ ra mấy ông phải mở mắt ra chứ thế mà cứ nhắm mắt mà đi theo. Như thế chứng tỏ các ông ấy chỉ đặt quyền lợi của bản thân lên trên chứ không quan tâm gì đến quyền lợi của đất nước của dân tộc.

BVN: Cũng có người nghĩ rằng thực chất thì đảng này đang xây dựng CNTB, tất nhiên là CNTB man rợ, CNTB thân hữu. Trong khi đó cứ tuyên bố theo CNXH, chủ nghĩa Mác-Lê nin, nhưng thực ra chỉ cốt để duy trì sự độc tôn, độc trị. Cũng có biện luận rằng làm như thế là để giữ ổn định cho xã hội, nếu bây giờ tuyên bố bỏ CNXH thì xã hội sẽ loạn. Cho nên họ cứ tuyên bố như thế nhưng thực chất thì họ đang tự động chuyển sang CNTB.Vậy thì có nên cứ lẳng lặng ủng hộ quá trình ấyhay là cần phải vạch ra cho rõ ràng, phải phê phán, phản đối, phải ra khỏi đảng?

LHĐ: Đối với dân tộc, nói cái gì phải nói cho rõ ràng. Nói gì thì nói, CNTB man rợ nó còn tệ hơn trước đây. Tại sao anh lại không theo CNTB văn minh? CNTB cũng có mặt khiếm khuyết của nó nhưng lẽ ra phải không duy trì CNXH, CN Mác Lê-nin.Bây giờ có cái tệ hại là cứ dọa người dân là xã hội xáo trộn. Nhưng thực ra đôi lúc có sự xáo trôn một ít cũng rất cần thiết.

BVNCon đường đấu tranh để chuyển hóa đảng Cộng sản, chuyển hóa xã hội sang dân chủ thì bây giờ ai cũng thấy là không thể dùng vũ lực lật đổ đảng Cộng sản, mà phải chuyển hóa một cách ôn hòa theo con đường mà đảng vẫn lên án là “diễn biến hòa bình”. Có phải vì thế mà gần đây anh đã tham gia Ban cố vấn của Diễn đàn Xã hội Dân sự? Anh có thực sự tin rằng phát triển xã hội dân sựlà lối ra tốt đẹp cho đất nước hay không?

LHĐ: Bây giờ không hy vọng gì đảng và nhà nước thay đổi. Phải có yếu tố tác động đến mấy ông,phải xây dựng một xã hội dân sự mạnh đủ sức hạn chế quyền lực, tạo áp lực để mấy ông phải thay đổi. Bản thân tôi là đảng viên, cũng có nhiều bạn bè thân thiết, những đảng viên, những người lãnh đạo không cao lắm nhưng cũng là bậc trung, họ có những nhận thức tiến bộ, thấy được vấn đề, không mù quáng. Chỉ có những người chóp bu, ông nào cũng có lợi ích, có lĩnh vực để chia chác nhau làm cho đất nước khốn khổ vậy. Nông dân là lực lượng chủ chốt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ vừa rồi, lẽ ra họ phải được hưởng nhiều, bây giờ họ lại khổ nhất. Chỉ có quan chức và bà con của quan chức là hưởng lợi nhiều. Đa số người dân thì rất khổ, phải ly hương phải đi tìm sự sống. Cái này không thể chấp nhận được.

BVN:Vừa rồi theo anh nói có những đảng viên ở cương vị khá nhận thức được vấn đề nhưng cũng có nhiều người, nhất là những người ngoài đảng thắc mắc trong hàng mấy triệu đảng viên có phải những người có nhận thức tiến bộ chỉ là thiểu số, nếu không phải như thế thì tại sao đa số đảng viên lại không lên tiếng? Có phải là những đảng viên thường không có tiếng nói, không có tác động gì tới đường lối của đảng, tức là họ cũng nằm trong bộ phận bị trị mà như thế không hề đúng với cương lĩnh của đảng?

LHĐ: Đúng rồi. Tôi là đảng viên trong nhiều năm, sinh hoạt trong chi bộ tôi thấy các đảng viên, chi bộ, các cấp ủy chẳng có ý nghĩa gì, chỉ có mấy ông Bộ Chính trị, chóp bu quyết định thôi. Ban chấp hành Trung ương họp chẳng có ai dám nói gì đâu. Vừa rồi Quốc hội thông qua Hiến pháp chỉ có 2 người không bỏ phiếu thì có thể nói Quốc hội này là phản động, không phản ánh được ý chí nguyện vọng của nhân dân, nhất là vấn đề ruộng đất.

BVN: Nhân việc anh tuyên bố ra khỏi đảng, anh có gì nhắn nhủ với các đồng chí cũ của anh, tức là các đảng viên đảng cộng sản?

LHĐ: (Lặng im giây lát rồi vừa nói vừa khóc) Tôi có nhiều bạn bè là đảng viên, thực ra bây giờ tôi ra khỏi đảng rồi, không còn sinh hoạt đảng nữa. Lẽ ra bây giờ phải đoàn kết nhau lại để đấu tranh, phải có dũng khí, nếu ai cũng sợ cho bản thân mình, sợ cho bản thân gia đình mình thì đất nước sẽ ra thế nào, đất nước này ai lo? Thành ra tôi thấy thế này là không được, vì lợi ích cá nhân, gia đình, mà quên lợi ích đất nước thì không được, tôi thấy thế thì quá tệ hại.

BVN: Ngoài ra anh còn muốn thông qua diễn đàn Bauxite Việt Nam để nhắn nhủ điều gì nữa?

LHĐ: Tôi muốn nhắn anh chị em đảng viên trong đảng còn tâm huyết thì không có thời điểm nào thuận lợi bằng thời điểm này để tỏ thái độ để đấu tranh. Nếu bây giờ cứ nói tình hình lúc này chưa chín muồi, hoặc là chưa đúng lúc, thì bao giờ mới đúng lúc, mới chín muồi? Chính mình phải tác động để tình hình chín muồi chứ không lẽ ngồi chờ sung rụng à? Quan điểm ấy rất là tiêu cực, mọi người phải tích cực lên, đấu tranh mạnh mẽ, kể cả không sợ bắt bớ tù đày. Chỉ có kẻ yếu mới thích bắt bớ tù đày. Nếu mạnh thì phải đối thoại. Thí dụ như trường hợp của tôi chưa có ai đến đối thoại với tôi. Tôi nói thêm bây giờ chính là lúc của nhân sỹ trí thức. Bao giờ cũng vậy, xã hội nào cũng vậy, thời kỳ nào cũng vậy,nhân sỹ trí thức phải đi đầu, phải giương cao ngọn cờ đấu tranh, phải dũng cảm, đừng có sợ. Bây giờ là mình phải phá tan không khí sợ hãi mà  bao nhiêu năm, từ năm 1954 đến giờ, do mấy ông tạo nên. Bây giờ tôi thấy, ai cũng sợ, cái gì  cũng sợ. Sợ ma, sợ quỷ, sợ cái quái quỷ gì… Mình là con người tự do, mình sợ cái gì.Mình không sợ vì mình là chính nghĩa, và như vậy mình làm việc đúng thì không thể ai nói gì, làm gì được mình hết. Đừng có nói chưa chín muồi. Tôi hy vọng nhân sỹ trí thức đừng có đặt vấn đề chưa chín muồi hoặc là chưa đúng lúc. Chín muồi là do tác động của xã hội dân sự. Xã hội dân sự mạnh lên thì sẽ có tác động. Mà muốn xã hội dân sự mạnh thì nhân sỹ trí thức phải làm.Vậy thôi.

BVN: Xin cảm ơn anh và xin nhanh chóng truyền tải tất cả những lời tâm sự chân thành và tha thiết của anh đến bạn đọc của Bauxite Viêt Nam và qua đó sẽ gửi đến rộng rãi những người dân trong xã hội, kể cả những đảng viên và những người lãnh đạo của đảng. Một lần nữa cảm ơn anh và xin chúc anh chóng phục hồi sức khỏe.

Ông Lê Hiếu Đằng: Chủ nghĩa Xã hội chỉ là ảo tưởng

Ông Huỳnh và bà Kim Liên ‘sẵn sàng đi bất cứ đâu để cứu con’

NgườiViệt Online

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=178568&zoneid=1

LTS: Buổi sáng ngày Thứ Sáu, 6 tháng 12, ông Trần Văn Huỳnh (thân phụ tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức), và bà Nguyễn Thị Kim Liên (thân mẫu hai tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha và Đinh Nhật Uy) có một cuộc tiếp xúc với các ký giả của nhật báo Người Việt, đài phát thanh VNCR và một số đài truyền hình. Họ cho biết mục đích của chuyến đi là vận động trả tự do cho con của họ cũng như nhiều tù nhân lương tâm khác. Dưới đây là nét chính yếu của các câu trả lời phỏng vấn. Độc giả cũng có thể theo dõi toàn bộ cuộc phỏng vấn trên chương trình Người Việt TV mà chúng tôi sẽ loan tải trong ngày 6 và 7 tháng 12.

Ông Trần Văn Huỳnh (bên trái) và bà Nguyễn Thị Kim Liên trong cuộc tiếp xúc ở báo Người Việt sáng Thứ Sáu 6/12/2013. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Người Việt (NV): Xin quý vị cho biết lý do và mục đích của chuyến đi sang Hoa Kỳ lần này.

Ông Trần Văn Huỳnh: Đây là cơ hội tốt cho chúng tôi trình bày với các tổ chức, cơ quan về sự oan sai liên quan đến con chúng tôi.

Như hồi trước, con tôi đã khẳng định rằng án đó là cái án oan sai vì không có bằng chứng hợp pháp đúng theo quy định của pháp luật, rằng con tôi đã phạm tội như bị tuyên án theo điều 79. Thật sự việc con tôi làm cũng như các bạn của con, là Lê Công Định, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung là muốn góp ý về những nguy cơ của đất nước, về khủng hoảng kinh tế, xã hội, chính trị có thể xảy ra đối với tình hình của đất nước có thể trở thành nạn nhân của một chủ trương thôn tính trong bối cảnh toàn cầu hóa này.

Nhưng tiếc thay, việc làm đó lại bị xem như một kế hoạch lật đổ cho nên đó là điều mà tôi và gia đình tôi lấy làm đau đớn và làm mọi cách để giải oan cho con tôi.

Bà Nguyễn Thị Kim Liên: Chuyến đi của tôi gồm có ba mục đích. Đầu tiên là gặp bà con, cộng đồng ngoài này để cảm ơn chân tình.

Nói cảm ơn thì rất nhẹ, thật ra tôi phải nói là rất mang ơn cộng đồng hải ngoại đã cưu mang gia đình của tôi, nhất là hai đứa nhỏ trong tù. Mọi người đã ủng hộ, giúp đỡ rất nhiều.

Điểm hai, qua đây nếu có điều kiện, thời gian thì tôi sẽ đi trị bệnh vì tôi bệnh hai ba năm nay nhưng hai con lần lượt ở tù nên mình không trị bệnh được mà cơn đau mỗi ngày càng nặng.

Thứ ba, tôi mong muốn được đi  gặp các tổ chức trên thế giới, các tổ chức thuộc chính phủ Mỹ để đưa ra yêu cầu nhờ họ lên tiếng mạnh mẽ về bản án mà nhà nước Việt Nam áp đặt lên cháu Kha nhà tôi 4 năm tù, cùng vụ án với cháu Nguyễn Phương Uyên mà tôi thấy rất bất công. Tại sao họ lại thả cháu Uyên tại chỗ, chỉ cho tù treo mà cháu Kha con tôi lại 4 năm tù giam. Câu hỏi này theo đuổi tôi từ mười mấy tháng nay nên tôi muốn đi tới tận cùng chỗ nào có thể giúp tôi trả lời câu hỏi đó.

Tôi bị ‘thoát vị đĩa đệm cột sống’ hai đốt sống cuối. Bác sĩ bảo phải mổ. Nếu tôi đi mổ thì ai lo cho chúng nó, ai lên tiếng cho chúng nó nên để tôi đi tìm công lý cho con tôi xong rồi tôi mới mổ.

NV: Xin quý vị cho biết cảm tưởng khi hay tin con mình bị bắt vào tù.

Bà Nguyễn Thị Kim Liên: Tình thiệt mà nói khi cháu Kha bị bắt thì tôi không có ngờ chuyện như vậy. Hai anh em nó, Uy và Kha mở công ty. Mình có căn nhà dưới chợ, hai anh em nó làm nuôi cha mẹ dưới ruộng. Ngày Kha bị bắt, nó chỉ kịp chụp cái điện thoại kêu “Mẹ ơi, mẹ về đi, con có chuyện rồi.” Nói chưa hết chữ “chuyện” là người ta cúp điện thoại.

Tôi chạy về thì thấy cháu bị bắt. Tôi rất sững sờ. Nó rất là hiền, ít nói. Nó đang học đại học, phụ với anh sửa chữa máy vi tính nên tôi không tin. Tôi nói với cái ông cán bộ Công an từ Sài Gòn xuống: “Mấy anh có bắt lầm không. Tôi thấy nó có nói chuyện với ai đâu mà mấy anh nói nó vi phạm Điều 88.” Ổng mới dắt tôi tôi coi cái máy vi tính thấy nó liên hệ với ai vậy vậy đó.

Cháu Kha nói “Mẹ ở nhà ráng đi, chuyện con làm con chịu, không ảnh hưởng gì tới mẹ đâu. Mẹ ráng giữ gìn sức khỏe.”

Nhưng càng ngày càng nhiều chuyện thêm khi cháu Uy bị bắt, thành ra tôi tự nhủ nếu mình không cứu con mình thì ai cứu con mình, nên từ một người đàn bà quanh năm chỉ biết vườn ruộng, gà vịt, nhờ các mạng xã hội, tôi đã quen biết giao tiếp với nhiều người, luật sư, bác sĩ, các cựu tù nhân, họ chỉ bảo mình đủ thứ. Thành ra, tôi nghe nói tổ chức thiện nguyện mời tôi là mình có ánh sáng phía trước, phải đi đặng cứu hai đứa con mình.

NV: Việt Nam có một tổ chức nào liên kết các gia đình có người là tù nhân lương tâm để hoạt động với nhau hay là tự cá nhân mỗi người tự lo?

Bà Nguyễn Thị Kim Liên: Tháng 11 vừa rồi, tôi có đi ra Hà Nội. Tôi thấy có Hội Phụ nữ Nhân Quyền thành lập mà một trong những mục đích là kết hợp các phụ nữ có thân nhân bị đàn áp, đứng ra giúp đỡ lẫn nhau. Hội chỉ mới thành lập ngày 16/11.

NV: Thưa ông Huỳnh, lần ông thăm con gần đây nhất là ngày nào và tình trạng của anh Trần Huỳnh Duy Thức hiện ra sao?

Ông Trần Văn Huỳnh: Gia đình được thăm thân nhân 1 tháng một lần nên tháng nào tôi cũng đi. Kỳ thăm gần đây nhất là ngày 8/11 vừa qua. Thức bị chuyển từ trại giam Xuân Lộc (Z A 30) thuộc tỉnh Đồng Nai sang trại giam ở Xuyên Mộc thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu dù trại giam này nằm trong địa phận huyện Cẩm Mỹ của tỉnh Đồng Nai.

Cháu bị chuyển ra đó cùng với 4 tù nhân chính trị khác là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Huỳnh Anh Trí, Nguyễn Ngọc Cường và Phan Ngọc Tuấn ngày 30/6/2013 (sau khi xảy ra vụ nổi loạn ở phân trại 1 của trại Z A 30).

Sau mỗi chuyến thăm, tôi đều viết một bài đưa lên mạng nói về chuyến thăm và tình hình sức khỏe.

Bên Xuân Lộc thì họ cư xử thoáng hơn. Tiếp phẩm mình mang lên là họ cho nhận đủ hết dù vượt qua số ký 7 kí quy định thì họ vẫn cho nhận hết. Sinh hoạt ở Xuân Lộc thì được ra ngoài nhiều hơn. Xuân Lộc giam một phòng hai người, Thức cùng phòng với Việt Khang. Anh em có thể giúp nhau nấu nướng cho nên sức khỏe Thức tương đối tốt, bình ổn dù có lúc họ làm khó dễ này khác.

Sang Xuyên Mộc thì rõ ràng khắt khe hơn. Năm tù chính trị bị giam riêng mỗi người một phòng, tức là biệt giam. Việc ra ngoài thì bị giới hạn hơn chứ không như ở Xuân Lộc. Chỉ được mở cửa cho ra ngoài tập thể dục, chỉ được tiếp xúc với bên ngoài khi họ mở cửa đưa thức ăn vào. Do vậy, so với bên Xuân Lộc thì sức khỏe của Thức không bằng.

NV: Gia đình tù nhân lương tâm có bị làm khó dễ gì không? Gặp gì rắc rối không khi con của quý vị đang trong tù?

Ông Trần Văn Huỳnh:  Mỗi khi di chuyển đi thăm thì không bị cản trở gì cả nhưng trong sinh hoạt hàng ngày thì có khi họ theo rất sát. Chẳng hạn gia đình tôi lần đó tính gửi một thỉnh nguyện lên ông chủ tịch nước thì hôm đó, không biết làm sao sáng hôm đó họ cho người tới nhà tôi. Họ cũng không làm điều gì mạnh bạo lắm nhưng rất chặt chẽ là không thể đi ra ngoài nhà được. Khi đi đâu thì họ đi theo, phải cắt đuôi. Điều đó chứng tỏ họ theo dõi, rồi có khi hỏi gia đình có ai đến nhà hỏi thăm, sợ gia đình có quan hệ gì đó. Tức là sự theo dõi là có. Có khi họ mời ra ngoài, mời đi uống nước, uống cà phê để hỏi thông tin.

Bà Nguyễn Thị Kim Liên: Họ không làm khó dễ, mà là rất khó dễ. Tôi đi được qua đây ngày hôm trước là hôm sau họ canh gác nhà rồi, ngày nào cũng vậy.

NV: Mỗi lần đi thăm con, điều gì quý vị chia xẻ với thân nhân?

Ông Trần Văn Huỳnh: Thăm thì có quản giáo của họ ngồi giám sát. Cái gì nói không được là họ ngắt lại ngay. Thật ra tôi có tìm cách nói nhỏ để thông tin những điều cần thiết liên quan tới Thức cho đến những chuyện ở bên ngoài như giải thưởng nhân quyền cho ai cho ai đó, thì một cách nào đó cũng tìm cách biết được chuyện nhạy cảm. Giải thưởng nhân quyền trao cho ba người gồm Lê Quốc Quân, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và con tôi thì có thông báo cho nó biết.

Bà Nguyễn Thị Kim Liên: Lần nào cháu cũng xin lỗi mẹ là tại con mà ba mẹ khổ. Mình nghe rất đau lòng. Trại tạm giam không phải trại đã có án rồi nên còn dễ hay là tại mình không sợ mà mình nói đại nên nó không cản được. Tuy ở trong phòng thăm gặp nhỏ mà có sáu, bảy Công an canh chừng nhưng cái gì tôi muốn nói là tôi nói, không cản tôi được.

Tôi nói con đừng nói vậy. Ba mẹ ngoài này có cô bác lo hết. Con đừng tự vấn lương tâm là con làm khổ ba mẹ. Không có. Con đã chọn thì mẹ đi theo con. Khi cháu Uy bị bắt, hai anh em ở chung trại luôn. Cháu Uy bị bắt thì một tiếng đồng hồ sau cháu hay liền. Thăm nó (Kha) là nó khóc. Nó nói anh ba bị bắt thì ai lo cho ba mẹ. Nó nói mẹ à, sao mẹ không cản anh ba. Tôi khóc nói anh ba bị bắt là chỉ vì binh con mà anh ba bị bắt. Mẹ cũng đang binh con và anh ba và mẹ cũng chấp nhận luôn. Phải làm con à. Chỉ có con lên tiếng thì mẹ mới cứu được con thôi. Những gì xảy ra cho con trong trại giam, con phải nói cho mẹ tất cả, mẹ sẽ lên tiếng. Ở bên ngoài người ta rất giúp đỡ những gia đình như vầy, con hãy nhớ vậy. Chỉ có con và mẹ mới cứu được con với anh ba. Lúc cháu Uy được thả ra, bữa sau tới ngày thăm liền. Cháu Uy nói là đó mày thấy không, mẹ nói đúng. Mày phải lên tiếng. Nhớ rõ ràng là không nghe lời ai nói, chỉ nghe lời gia đình thôi. Gia đình mới nói đúng sự thật.

Tôi nói với nó là quá giới hạn của mẹ thì mẹ cũng đi nữa. Mẹ sẵn sàng đánh đổi nếu họ bắt mẹ 3 năm tù tội theo điều 258 để đánh đổi cho cái án 4 năm cho con, mẹ sẽ tìm mọi cách, nói để cháu vững lòng. Bằng mọi cách tôi phải vận động để họ đem cái án 4 năm ra xử lại.

NV: Chúng tôi xin cảm ơn ông Trần Văn Huỳnh và bà Nguyễn Thị Kim Liên đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này.

Nguyễn Lân Thắng: ‘Đảng tổn thất lớn về mặt chính danh’

BBC, 6 tháng 12, 2013

Blogger Nguyễn Lân Thắng dự đoán sẽ có một phong trào ly khai Đảng ‘ồ ạt’ diễn ra ở Việt Nam, tiếp sau sự kiện hai trí thức, nhân sỹ là Luật gia Lê Hiếu Đằng, quan chức mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, và Tiến sỹ Phạm Chí Dũng, cán bộ Viện nghiên cứu Phát triển TPHCM, tuyên bố rời khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam.

Trao đổi với BBC hôm 06/12/2013, kỹ sư Lân Thắng nói:

“Tôi nghĩ Đảng chưa bao giờ ở tình thế hiểm nghèo như thế này bởi những người trí thức tương đối có tiếng tăm, tương đối có uy tín ở trong xã hội, mà bây giờ họ tuyên bố ly khai khỏi Đảng, một cách chính thức,

“Đây là một tổn thất vô cùng lớn về mặt tính chính danh của Đảng, lúc này uy tín của Đảng không còn gì nữa, thực sự không còn gì nữa.”

‘Quyền lực của Đảng lung lay’

Ông Lân Thắng đưa ra tiên đoán về một phong trào ly khai Đảng ở Việt Nam trong thời gian tới đây:

“Hành động của ông Lê Hiếu Đằng và ông Phạm Chí Dũng có thể cũng dẫn đến một phong trào ly khai khỏi Đảng một cách ồ ạt, diễn ra với một số lượng lớn, và lúc đó sự cầm quyền của Đảng sẽ bị lung lay một cách rất dữ dội.”

Blogger nhấn mạnh ‘chưa ai biết điều gì xảy ra ở phía trước’ và cho rằng ‘với bối cảnh của Việt Nam như hiện nay, tình hình sẽ còn thay đổi rất mạnh và rất nhiều’. “Và mọi việc sẽ không chỉ dừng lại ở đây,” ông nói thêm.

Trong cuộc trao đổi hôm thứ Sáu từ Hà Nội, blogger vận động cho dân chủ và nhân quyền ở trong nước này cũng chia sẻ trải nghiệm cá nhân đối với bản thân ông về quyết định vì sao ông không vào Đảng ngay từ đầu mặc dù đã từng học lớp ‘cảm tình đảng’ và xuất thân trong một gia đình có nhiều đóng góp cho nhà nước cộng sản và chế độ ở Việt Nam.

Ông Lê Hiếu Đằng từ bỏ ĐCS

12052013-lehieudang-gm.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

000_Hkg8239642-305.jpg

Một người dân Hà Nội đi ngang một pano tuyên truyền cho ĐCS hôm 03/2/2013. AFP photo

Một đảng viên Cộng sản với thâm niên 40 năm và là người kêu gọi các đảng viên chân chính đứng ra thành lập đảng dân chủ- xã hội để đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Lê Hiếu Đằng, vừa công khai từ bỏ đảng Cộng sản.

Giọt nước tràn ly

Gia Minh: Trên mạng xuất hiện tuyên bố của ông nói rằng phải ra khỏi đảng Cộng sản Việt Nam vì bây giờ (đảng) không còn như trước nữa mà đã suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển của đất nước; vì thế ông quyết định không đứng trong hành ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam nữa. Đó có phải chính thức điều ông tuyên bố không?

Ông Lê Hiếu Đằng: Anh có thấy thủ bút của tôi không?

Gia Minh: Có thấy.

Ông Lê Hiếu Đằng: Vậy đâu còn nghi ngờ gì nữa!

Gia Minh: Những điều đó theo ông không còn nghi ngờ gì nữa, đã rất rõ ràng rồi phải không?

Ông Lê Hiếu Đằng: Đúng.

Gia Minh: Trước đây trong những ngày nằm bệnh, ông có đưa ra đề xuất thành lập đảng Dân chủ- Xã hội để đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, đến nay ông lại có tuyên bố như vậy; xin ông chia xẻ những tâm tư, tình cảm lúc này?

Ông Lê Hiếu Đằng: Chuyện tổ chức mới đó là toàn xã hội làm chứ làm sao một mình tôi làm được. Tôi khởi xướng như thế để mọi người tìm cách làm chứ một mình tôi làm sao làm được.

Gia Minh: Sau khi khởi xướng như thế ông nhận được phản hồi ra sao từ những người thân quen và những người biết được điều đó?

Ông Lê Hiếu Đằng: Nói chung rất ủng hộ, rất nhiều người đến thăm ủng hộ.

Gia Minh: Họ ủng hộ và nói với ông về cách thức cùng thực hiện những ý tưởng đó ra sao không?

Ông Lê Hiếu Đằng: Chưa nói nhưng thế nào rồi họ cũng bàn với nhau để làm thôi.

Gia Minh: Trong thời gian nằm bệnh, sức khỏe không được tốt nhưng ông vẫn quan tâm đến tình hình, đặc biệt việc Quốc hội thông qua dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, ông thấy điều mọi người mong muốn và thực tế ra sao?

Ông Lê Hiếu Đằng: Chính vì như vậy- vì Quốc hội đi ngược lại lợi ích của đất nước, của dân do đó tôi thấy mình không thể nào đứng vào hàng ngũ đảng được. Vì mục đích của Quốc hội là đi ngược lại quyền lợi của quần chúng, nhất là vấn đề nông dân, vấn đề ruộng đất, rồi vấn đề dân chủ, nhân quyền, dân quyền. Thành ra có thể nói đây là một quốc hội bù nhìn, không làm được điều gì hết.

Gia Minh: Đến bây giờ điều đó mới được thể hiện rõ ra phải không, thưa ông?

Ông Lê Hiếu Đằng: Đúng rồi. Bây giờ như giọt nước tràn ly, đã rõ.

“Đừng sợ, phải hành động”

Gia Minh: Như ông vừa nói, và quốc hội đã bỏ lỡ một cơ hội, vậy những người có tâm huyết, có tấm lòng có thể tận dụng cơ hội này thế nào?

Ông Lê Hiếu Đằng: Theo tôi nghĩ, bây giờ họ làm gì thì làm, nhiệm vụ của xã hội là phải tạo dựng một xã hội dân sự mạnh, đủ sức để kiểm soát quyền lực, đủ sức để tác động lên chính quyền; tức phải làm sao cho xã hội mạnh lên, đừng sợ nữa. Nếu như ai cũng đặt lợi ích cá nhân, lợi ích gia đình lên trên lợi ích đất nước thì đất nước này sẽ đi đến đâu. Thành ra tôi nghĩ phải hành động thôi.

Gia Minh: Vậy trong chia sẻ, thì họ (những người quen thân) chia sẻ những cách thức hành động ra sao cho có hiệu quả?

Tâm nguyện của tôi là mọi người đừng sợ gì nữa, phải hành động, phải làm việc, phải đấu tranh để bảo vệ chủ quyền – toàn vẹn lãnh thổ, đấu tranh vì nhân quyền, dân quyền, bảo vệ môi trường.
– Ông Lê Hiếu Đằng

Ông Lê Hiếu Đằng: Sắp đến đây sẽ có những người sẽ bỏ đảng nữa, xã hội dân sự đã hình thành và từ từ xã hội dân sự sẽ mạnh lên theo xu thế hiện nay, một xu thế không thể đảo ngược được. Thành ra Nhà nước làm gì thì làm, xã hội- nhân dân nhất là nhân sĩ trí thức phải thấy hết trách nhiệm của sĩ phu thời nay mà xua tan đi sợ hãi, đừng sợ. Nếu ai cũng sợ không làm gì thì đất nước đi đến đâu?!

Gia Minh: Tâm nguyện mà ông muốn gửi gắm đến cho mọi người là điều gì nữa thưa ông?

Ông Lê Hiếu Đằng: Tâm nguyện của tôi là mọi người đừng sợ gì nữa, phải hành động, phải làm việc, phải đấu tranh để bảo vệ chủ quyền – toàn vẹn lãnh thổ, đấu tranh vì nhân quyền, dân quyền, bảo vệ môi trường. Thực tế đó là ba yếu tố vì con người, cho con người. Còn chủ nghĩa xã hội là cái không nói nữa, ngay tại Liên Xô- quê hương của nó người ta cũng đã chán ngán rồi. Tại sao con cái các ông lãnh đạo đi các nước tư bản học hành, trong khi các ông bắt cả dân tộc này phải đi theo con đường mơ hồ chẳng tới đâu. Do đó trong thủ bút tôi nêu rõ đảng Cộng sản nay là lực cản sự phát triển của đất nước. Đó là cái nguy hiểm nhất, phải đấu tranh để ngăn chặn điều đó.

Gia Minh: Cám ơn ông.

LÊ HIẾU ĐẰNG MUỐN QUAY TRỞ LẠI LÀM NGƯỜI  

Nguyễn Đắc Diên thông báo công khai từ bỏ đảng

Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự

http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2013/12/07/thong-bao-cong-khai-tu-bo-dang/

Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự – “Hưởng ứng lời tuyên bố từ bỏ đảng của Luật gia Lê Hiếu Đằng và Nhà báo – TS Phạm Chí Dũng, tôi, Nguyễn Đắc Diên, Bác sĩ Nha khoa, đảng viên, số hiệu thẻ đảng 3444669, THÔNG BÁO CÔNG KHAI từ bỏ đảng Cộng sản Việt nam.”…

*
Ghi chú: Chúng tôi nhận được một Email với nội dung Thông báo dưới đây, trong đó tác giả công khai cả số thẻ đảng, số điện thoại và ảnh của mình. Tuy nhiên, do tính chất quan trọng của vụ việc, trong khi chưa có điều kiện xác thực, nên chúng tôi tạm chưa công bố các chi tiết đó cho đến khi có thêm thông tin cần thiết. – BT
Bổ sung, 7h50′, 7/12/2013: Chúng tôi đã xác thực được những thông tin cần thiết về tác giả, nên xin công bố đầy đủ.
Theo bổ sung mới của tác giả, đoạn cuối “Nhưng rồi có thể một ngày nào đó, khi đảng thực sự hoàn lương, tôi lại phấn đấu xin vào đảng”, nay được sửa lại là “Nhưng rồi có thể một ngày nào đó, khi đảng thực sự hoàn lương, nắm vững ngọn cờ dân tộc, vứt bỏ ngọn cờ CNXH, tôi lại phấn đấu xin vào đảng”.
*
Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 6 tháng 12 năm 2013
Hưởng ứng lời tuyên bố từ bỏ đảng của Luật gia Lê Hiếu Đằng và Nhà báo – TS Phạm Chí Dũng, tôi, Nguyễn Đắc Diên, Bác sĩ Nha khoa, đảng viên, số hiệu thẻ đảng 3444669, THÔNG BÁO CÔNG KHAI từ bỏ đảng Cộng sản Việt nam.
Xuất thân trong một gia đình có truyền thống chống các kiểu thực dân và áp bức, sau 1954 tuy sống ở đô thị miền Nam nhưng gia đình tôi là cơ sở CM nội thành, đã được tặng thưởng Huân Chương Kháng Chiến Hạng Nhất theo QĐ số 801/HĐNN, có Giấy Chứng Nhận Người Có Công Với Cách Mạng. Thế nên đã một thời, tôi cũng từng tràn đầy nhiệt huyết với khát vọng đồng hành cùng đảng xây dựng một đất nước công bằng dân chủ và văn minh.
Song tất cả những gì mà đảng Cộng sản đã thể hiện từ ngày Bắc Nam thống nhất khiến tôi đi từ thất vọng này đến thất vọng khác.
Tôi không tin đảng sẽ dẫn dắt dân tộc cập được bến bờ vinh quang bằng các cương lĩnh kiểu như cương lĩnh 1991, hiến pháp 2013. Bởi đó là những cương lĩnh u ám, những hiến pháp tiểu xảo. Với thỏa ước Thành Đô 9/1990, đảng đã đánh mất cơ hôi ngàn vàng trong sự nghiệp bảo toàn chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ khi sống cạnh một nước lớn có tiền sử hàng ngàn năm áp chế dân tộc Việt.
Thay vì theo đường quang mà cộng đồng thế giới văn minh đã khai phóng để đi, đảng lại liên tục quàng vào bụi rậm. Câu châm biếm “đảng tiên phong đi trước, nhân dân tiếp bước theo sau, dân hỏi đảng đi đâu, đảng lầu bầu: đang định hướng” là hình ảnh vừa bi vừa hài, nhưng mà thực và sống.
Khi vào đảng tôi đã từng thề, rằng tuyệt đối trung thành với đảng. Nay, tôi thà phản bội lời thề trung thành với đảng còn hơn phải theo đảng mà phản bội lại quyền lợi dân tộc, dân sinh, dân chủ, dân quyền mà lẽ ra dân tộc tôi phải được hưởng từ 38 năm về trước. Nhưng rồi có thể một ngày nào đó, khi đảng thực sự hoàn lương, nắm vững ngọn cờ dân tộc, vứt bỏ ngọn cờ CNXH, tôi lại phấn đấu xin vào đảng.
Bs. Nguyễn Đắc Diên
 
ĐT: 0914002424

Nhà báo Phạm Chí Dũng xin ra khỏi đảng

RFA, 2013-12-05.

phamchidung

TS Phạm Chí Dũng (thứ 2 bên phải) cùng bạn hữu trong một chuyến đi Long An thăm hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha trước đây. file photo

Nhà báo, nhà văn, tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng đã chính thức viết đơn xin ra khỏi đảng cộng sản Việt Nam.

Trong một tâm thư gửi đi từ thành phố Hồ Chí Minh hôm nay thứ Năm 05/12/2013, nhà báo Phạm Chí Dũng cho biết sở dĩ ông quyết định ra khỏi đảng là vì “Tôi tự nhận thấy Đảng Cộng sản không còn đại diện và phục vụ cho quyền lợi của đại đa số nhân dân, và điều đó đi ngược với tôn chỉ mục tiêu ban đầu của Đảng cùng lời thề của tôi khi vào Đảng. Do vậy tôi không còn phù hợp với vai trò và nghĩa vụ một đảng viên trong Đảng Cộng sản”.

Được biết, nguyên là một cán bộ kỳ cựu công tác tại Viện Nghiên cứu phát triển, trực thuộc Ủy ban nhân dân TP.HCM, ông Phạm Chí Dũng là tác giả của nhiều bài phân tích, bình luận được đăng tải trên các website trong và ngoài nước thời gian gần đây.

Dưới đây là nguyên văn bức tâm thư và đơn xin ra khỏi đảng của ông Phạm Chí Dũng mà Đài Á Châu Tự Do có được.

Tâm thư từ bỏ Đảng

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 5 tháng 12 năm 2013

Tôi là nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, đảng viên từ năm 1993, viết tâm thư này nhằm khẳng định một quyết định khó khăn trong đời mình:

Tôi chính thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam.

Xuất thân trong một gia đình có truyền thống cách mạng, được đào tạo từ môi trường quân đội và nhiều năm công tác trong hệ thống chính quyền, đảng cùng nhiệm vụ bảo vệ an ninh, tôi đã từng tràn đầy nhiệt huyết đóng góp cho một đất nước xã hội chủ nghĩa công bằng và bác ái. Với trách nhiệm của một đảng viên, tôi đã chưa từng tham nhũng hoặc bị sa đọa lối sống.

Song tất cả những gì mà Đảng Cộng sản thể hiện vai trò “lãnh đạo toàn diện” trong ít nhất một phần tư thế kỷ qua đã khiến cho tôi, cũng như nhiều đảng viên khác, đi từ thất vọng đến tuyệt vọng về lý trí lẫn tình cảm.

Kết quả của cơ chế “lãnh đạo toàn diện” của Đảng Cộng sản, mà thực chất là tư tưởng một đảng cố hữu, chính là nguồn cơn sâu xa và nguồn dẫn trực tiếp khiến cho xã hội Việt Nam rơi vào tình trạng không thể khác hơn là thảm cảnh như ngày hôm nay.

Chưa bao giờ tham nhũng lại trở thành một quốc nạn ngập ngụa từ cấp trung ương đến tận cơ sở, từ trắng trợn đến vô liêm sỉ và dã man đến thế. Chưa bao giờ các nhóm lợi ích kinh tế và nhóm thân hữu chính trị, cũng như sự cấu kết giữa hai nhóm này lại biện chứng và sâu đậm đến mức bất chấp dân tình đến như vậy. Cũng chưa bao giờ hố phân hóa giàu nghèo trong xã hội ta lại thê thiết và tàn nhẫn như hiện thời.

Những độc đoán về chính trị đã tất yếu dẫn đến hậu quả nạn độc quyền, đặc quyền và đặc lợi, trục lợi. Hậu quả ấy đã đẩy nền kinh tế vào thế vong tồn và cạn kiệt hầu hết các nguồn tài nguyên của đất nước. Cuộc trục lợi không thương tiếc đó đã, đang và sẽ dồn ép hậu quả khủng khiếp của nó lên đầu 90 triệu người dân Việt và toàn bộ lực lượng vũ trang.

Chính vào lúc này, nền kinh tế Việt Nam đang đặt một chân vào vực thẳm khủng hoảng, và chỉ cần thêm ít năm nữa thôi, cơn ung hoại sẽ lan ra toàn thân để không thể một liều thuốc đặc trị nào còn tác dụng.

Ung hoại kinh tế lại đang phá nát cơ thể đạo đức xã hội. Xã hội suy đồi toàn diện. Chưa bao giờ đạo lý và văn hóa người Việt, dân tộc Việt lại trở nên thảm thương và bĩ cực như giờ đây. Tình người và mối dây ràng buộc lỏng lẻo còn lại giữa con người với nhau luôn và sẽ phải đối mặt với nguy cơ cắn xé lẫn nhau.

Ai và cơ chế nào đã gây ra thảm cảnh không thể cứu vãn như thế? Trong tâm trạng tuyệt vọng của một đảng viên, những người như tôi đã phải nhận chân rằng điều được xem là sự “lãnh đạo toàn diện” của Đảng Cộng sản đã thất bại, thất bại một cách cố ý và quá cay đắng. Không những không hướng đến tinh thần công bằng và bác ái, làm tròn nghĩa vụ một nhà nước “của dân, do dân và vì dân”, Đảng Cộng sản hiện thời chỉ còn mang bóng hình và hơi thở của các nhóm lợi ích.

Lời thề trung thành với Đảng Cộng sản của tôi đã bị thực tế đau đớn thẳng thừng phủ nhận.

Đảng và những người như tôi, tất cả đều sinh ra từ nhân dân và vì nhân dân. Nhưng một khi Đảng đã không còn đại diện cho quyền lợi của đại đa số người dân, vì sao chúng tôi phải tiếp tục trung thành với Đảng?

Có sinh có diệt, những người lãnh đạo Đảng Cộng sản ắt phải thấy quy luật trời đất đó đang ứng nghiệm vào chính họ. Bởi thái độ vô cảm, vô trách nhiệm và tư tưởng tư hữu bất chấp dân sinh, rất nhiều đảng viên cao cấp đã đẩy xã hội vào tâm thế phản lại ý nghĩa thiêng liêng của Tổ quốc.

Đã đến lúc những người như tôi cần nhận chân rằng vai trò của Đảng Cộng sản không phải là vĩnh viễn. Cũng không thể gìn giữ lòng trung thành tuyệt đối với một lý tưởng chỉ còn là câu chữ cửa miệng.

Không nhằm mục đích chống Đảng, tôi thành tâm cho rằng thái độ từ bỏ Đảng Cộng sản là một trong những con đường ngắn nhất để gần gũi hơn với nhân dân và quyền lợi người nghèo.

Trong tận cùng tâm thức, một công dân tốt có ý nghĩa hơn nhiều so với một đảng viên tồi.

Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng

Đơn xin ra Đảng

Kính gửi:     Đảng ủy Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM

Tôi là Phạm Chí Dũng, đảng viên từ năm 1993, hiện công tác và sinh hoạt đảng tại Viện Nghiên cứu phát triển, trực thuộc Ủy ban nhân dân TP.HCM.

Tôi làm đơn này đề nghị Đảng ủy Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM hướng dẫn thủ tục và giải quyết cho tôi được ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam.

Lý do: Tôi tự nhận thấy Đảng Cộng sản không còn đại diện và phục vụ cho quyền lợi của đại đa số nhân dân, và điều đó đi ngược với tôn chỉ mục tiêu ban đầu của Đảng cùng lời thề của tôi khi vào Đảng. Do vậy tôi không còn phù hợp với vai trò và nghĩa vụ một đảng viên trong Đảng Cộng sản.

Trân trọng.

Phạm Chí Dũng

TP.HCM ngày 05 tháng 12 năm 2013

Nguyển Lân Thắng ‘Bỏ Đảng là một cú sốc rất lớn’

Blogger Nguyễn Lân ThắngÔng Nguyễn Lân Thắng cho rằng cần cảm thông với những người đang ‘lưỡng lự’

Bỏ Đảng đồng nghĩa với thừa nhận sai lầm hay tiếp tục ở lại đang là một cuộc đấu tranh tư tưởng và nội tâm rất lớn trong nhiều gia đình của các Đảng viên, trong đó có ‘gia đình tôi’, theo chia sẻ của kỹ sư Nguyễn Lân Thắng, thành viên Mạng lưới những người viết blog Việt Nam.

Theo ông Lân Thắng, người sinh trưởng trong một gia đình trí thức có nhiều người gắn bó và đóng góp với Đảng Cộng sản ở Việt Nam, những người còn chưa thể công khai tuyên bố ly khai đảng cộng sản cần nhận được sự cảm thông của cộng đồng và xã hội.

Trao đổi với BBC Việt ngữ hôm 06/12/2013 từ Hà Nội nhân sự kiện một quan chức cao cấp của Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, luật gia Lê Hiếu Đằng và Tiến sỹ Phạm Chí Dũng, nhà nghiên cứu kinh tế thuộc Viện Nghiên cứu Phát triển TPHCM, vừa ly khai Đảng, ông Lân Thắng nói:

“Tôi nghĩ rằng sự đấu tranh tâm lý để có một quyết định ra khỏi Đảng đó là một quyết định rất lớn,” blogger này phân tích.

“Thế nhưng bây giờ nếu họ tuyên bố một cách công khai, chính thức việc ra khỏi Đảng là một cú sốc rất lớn và thực sự là họ cũng rất là xấu hổi. Bởi vì họ phải thừa nhận những sai lầm của mình”

Ông Lân Thắng dẫn lại quan niệm của một quan chức trong ngạch giảng dạy và tuyên huấn quân sự của Đảng, Đại tá, Phó Giáo sư Trần Đăng Thanh, cho rằng các đảng viên cần trung thành với đảng vì lý do ‘bảo vệ sổ hưu’ như một lực cản.

Nhưng theo nhà hoạt động sinh năm 1975, còn có một lực cản rất lớn khác làm những ai đang cân nhắc bỏ Đảng phải tính tới.

“Theo như cách hiểu của ông Trần Đăng Thanh, cũng một phần tâm lý là bảo vệ sổ hưu, ông nói.

“Nhưng mà tôi nghĩ một phần sâu thẳm hơn ở sâu thẳm những người đảng viên kỳ cựu là họ rất khó vượt qua mình.”

“Bởi vì cả cuộc đời của họ, họ hy sinh cho lý tưởng cộng sản, họ hy sinh thực sự cả sinh mạng của mình cho Đảng cộng sản.”

Mặc cảm ‘xấu hổ’

Theo ông Thắng, một hậu duệ của gia đình Nguyễn Lân, những Đảng viên này đang chịu một mặc cảm tâm lý ‘xấu hổ’ khi nhìn lại quá khứ hợp tác và phục vụ cho Đảng.

Blogger Nguyễn Lân ThắngÔng Thắng (trái) rút ra các nhận xét từ quan sát chính gia đình ông và nhiều gia đình trí thức, đảng viên khác

Blogger nói thêm: “Thế nhưng bây giờ nếu họ tuyên bố một cách công khai, chính thức việc ra khỏi Đảng là một cú sốc rất lớn và thực sự là họ cũng rất là xấu hổi,

“Bởi vì họ phải thừa nhận những sai lầm của mình, vì vậy tôi nghĩ việc đánh giá người ta có dám tuyên bố ly khai ra khỏi Đảng một cách công khai hay không thì mình cần phải có một cái nhìn khách quan và nhân văn.”

Theo ông Thắng cộng đồng và xã hội cần phải có sự ‘thông cảm chứ không nên chỉ trích những người Đảng viên mà người ta chưa dám ra’.

Ông giải thích thêm về nguyên nhân tâm lý ở những trường hợp này:

“Bởi vì có những người ngoài chuyện cá nhân, họ còn vướng víu rất nhiều vào vấn đề con cái họ còn ở trong hệ thống nhà nước,

“Và cái việc bố mẹ mà làm thì họ rất sợ ảnh hưởng đến công việc của con cái.”

Khi được hỏi căn cứ vào đâu mà blogger đi đến nhận định quan sát này, ông Thắng cho hay đây là trải nghiệm ngay chính từ những trăn trở bản thân và từ trong gia đình của ông.

Ông nói: “Tôi rút ra được điều đó từ quan sát từ chính gia đình tôi, cũng như là từ những gia đình xung quanh mà tôi biết, những gia đình trí thức, cũng như những gia đình có Đảng viên có cống hiến cho Cách mạng.”

Ông Thắng sinh trưởng trong gia đình tộc họ ‘Nguyễn Lân’, với ông nội của ông là một giáo sư, học giả thuộc thế hệ ‘tiền bối’ trong lĩnh vực văn hóa, cổ học.

Ông có cha mẹ và nhiều người chú, bác, anh chị em họ hàng v.v… là các nhà khoa học có tiếng trong cả nước, có người là quan chức quan trọng, có người là Đại biểu Quốc hội.

Mâu thuẫn ‘lý tưởng’

Ông giải thích với BBC về quyết định không lựa chọn con đường phục vụ Đảng và nhà nước như một số thành viên khác trong gia đình.

“Thực ra có thể con đường đi của tôi khác với những người ở trong gia đình, thế nhưng tôi không bao giờ có ý oán trách gì, bởi vì mỗi người có một hoàn cảnh, mỗi người có một sự lựa chọn cá nhân, và mình cũng phải thông cảm với điều đó.”

Gia đình Giáo sư Nguyễn LânÔng Nguyễn Lân Thắng sinh ra trong một gia đình có nhiều người đỗ đạt và phục vụ cho Đảng và chính quyền

Nhà hoạt động vì nhân quyền nói khi đi theo con đường đã chọn, ông luôn sẵn sàng cho ‘mọi điều có thể xảy ra’.

“Hiện tại tôi không nghĩ một điều gì quá hai tháng, bởi vì tình hình ở Việt Nam rất là bất ổn và mình vẫn chưa biết chắc được như thế nào,” ông Thắng nói.

“Thế nhưng những công việc mà tôi làm nó cũng xuất phát từ tiếng gọi của lương tâm và tôi cứ làm thôi, còn sự bất trắc có thể đến với tôi bất kỳ lúc nào. Và tôi đã chuẩn bị tinh thần để đón những điều xấu nhất có thể xảy ra.”

Nhà hoạt động trên mạng xã hội cũng chia sẻ rằng sự khác biệt giữa ông và nhiều thành viên khác trong gia đình về chính kiến và sự nghiệp là một ‘mâu thuẫn về mặt lý tưởng.

“Tôi nghĩ đây không phải là một mâu thuẫn trực tiếp, mà đây là một mâu thuẫn về mặt lý tưởng, thực ra ở trong gia đình tôi, tất cả mọi người cũng vẫn rất tôn trọng tôi, những công việc mà tôi làm,

“Có thể có những người cũng không đồng ý đâu, nhưng họ không bao giờ có một chỉ trích trực tiếp những vấn đề của tôi.”

‘Tổn thất to lớn’

“Chưa ai biết điều gì xảy ra ở phía trước với bối cảnh của Việt Nam như hiện nay, tình hình sẽ còn thay đổi rất mạnh và rất nhiều. Và mọi việc sẽ không chỉ dừng lại ở đây”

Nhận định với BBC hôm thứ Sáu về tác động của việc hai ông Lê Hiếu Đằng và Phạm Chí Dũng rời bỏ Đảng, ông Thắng nói.

“Tôi nghĩ Đảng chưa bao giờ ở tình thế hiểm nghèo như thế này bởi những người trí thức tương đối có tiếng tăm, tương đối có uy tín ở trong xã hội, mà bây giờ họ tuyên bố ly khai khỏi Đảng, một cách chính thức,

“Đây là một tổn thất vô cùng lớn về mặt tính chính danh của Đảng, lúc này uy tín của Đảng không còn gì nữa, thực sự không còn gì nữa.”

Blogger cũng tiên đoán về một phong trào ly khai Đảng ở Việt Nam có thể xảy ra trong thời gian tới đây:

“Hành động của ông Lê Hiếu Đằng và ông Phạm Chí Dũng có thể cũng dẫn đến một phong trào ly khai khỏi Đảng một cách ồ ạt, diễn ra với một số lượng lớn, và lúc đó sự cầm quyền của Đảng sẽ bị lung lay một cách rất dữ dội.”

‘Chưa ai biết điều gì xảy ra ở phía trước với bối cảnh của Việt Nam như hiện nay, tình hình sẽ còn thay đổi rất mạnh và rất nhiều. Và mọi việc sẽ không chỉ dừng lại ở đây,” ông nhấn mạnh.

Các bài liên quan

Đàm phán TPP Mỹ Việt ‘còn vấn đề’

Ông Froman nói TPP quan trọng trong chính sách hướng về châu Á của Hoa Kỳ.

Giới lãnh đạo Việt Nam bày tỏ mong muốn Hà Nội và Washington sẽ sớm ký kết được Hiệp định Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương.

Truyền thông Việt Nam cho hay Trưởng đại diện Ủy ban Thương mại Hoa Kỳ Michael Froman đã tiếp xúc với cả Thủ tướng Dũng và Chủ tịch Sang trong chuyến thăm Việt Nam gần đây.

Việt Nam cùng Hoa Kỳ và 10 nước đang đàm phán để gia nhập TPP và truyền thông Việt Nam nói cuộc tiếp xúc này hai bên đã thống nhất giải quyết một số vấn đề còn tồn tại để sớm ký kết Hiệp định TPP.

Ông Sang được Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) dẫn lời khẳng định “Việt Nam tôn trọng những tiêu chí của Hiệp định TPP đưa ra và sẽ nỗ lực phấn đấu theo lộ trình để đáp ứng mục tiêu đó.

Ông Froman Trưởng đại diện Ủy ban Thương mại Hoa Kỳ được dẫn lời nói Hiệp định TPP “hết sức quan trọng trong chính sách hướng về châu Á của Hoa Kỳ”.

Ông nói “Đàm phán TPP vẫn còn một số vấn đề cần giải quyết. Hiệp định TPP cần linh hoạt nhưng cũng phải giữ chuẩn mực cao”.

VOV đưa tin ông Froman “Tin rằng với sự quyết tâm của hai bên cũng như với các quốc gia tham gia đàm phán sẽ thúc đẩy nhanh hơn tiến trình đàm phán ký kết hiệp định quan trọng này.”

Trước đó Đại diện Thương mại Hoa Kỳ cũng đã gặp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được dẫn lời khẳng định “Việt Nam sẽ hợp tác chặt chẽ với Hoa Kỳ trong tiến trình này và đề nghị cần có sự linh hoạt phù hợp với trình độ phát triển của mỗi nước, trong đó quan tâm đến lợi ích cốt lõi của Việt Nam.

“Điều này phù hợp với quan điểm của các nhà lãnh đạo các nước thành viên TPP là hướng tới một hiệp định cân bằng về quyền lợi của các thành viên”.

VOV cho biết Dũng mong muốn trong đàm phán, Hoa Kỳ xem xét điều kiện thực tiễn của Việt Nam, đặc biệt là vấn đề tiếp cận thị trường hàng hóa dệt may và da giày để đạt được thỏa thuận mà hai bên có thể chấp nhận được.

Cá tra và dệt may

“Hoa Kỳ không nên tiếp tục rào cản mậu dịch bất công với cá tra Việt Nam”

Murray Hiebert và Phoebe De Padua, CSIS

Trong bài viết hồi tháng Tám bình luận về hậu trường ngoại giao Mỹ Việt nhân chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch Sang, nhà báo Greg Rushford bình luận rằng “Điểm mấu chốt của TPP là Hà Nội muốn Hoa Kỳ giảm thuế cao đánh vào hàng da giầy và dệt may xuất khẩu vào thị trường Mỹ. Tuy nhiên để được hưởng thuế suất 0% thì mọi công đoạn từ sợi trở đi (“yarn forward”) phải được làm ở các nước thành viên TPP.

Điều này có nghĩa là Việt Nam sẽ phải mua vải và sợi từ các nhà máy đang yếu thế tại miền nam Hoa Kỳ, tức là không được mua vải và sợi từ các nước phi thành viên TPP như Trung Quốc hay Thái Lan.

Ông Rushford dự đoán có lẽ Việt Nam rồi sẽ chấp nhận một thỏa thuận TPP hạn chế, để dệt may – da giày Việt Nam phần nào hưởng lợi một cách khiêm tốn khi xuất vào Mỹ trong khi chỉ nhượng bộ tối thiểu khi mở cửa cho hàng hóa Mỹ xuất vào Việt Nam.

Vào ngày 21/11, hai tác giả Murray Hiebert và Phoebe De Padua có bài viết khuyến cáo Thượng viện Hoa Kỳ nên bỏ các biện pháp kiểm định mang tính bảo hộ mậu dịch nhắm vào cá tra từ Việt Nam trong khuôn khổ đi tới TPP nếu Washington muốn hoàn tất việc đàm phán hiệp định này trước cuối năm nay.

“Hoa Kỳ không nên tiếp tục rào cản mậu dịch bất công với cá tra Việt Nam. Đó là một đòn đánh vào đối tác mậu dịch mà Hoa Kỳ đang ép trong các cuộc đàm phán TPP để mở cửa kinh tế đất nước này và để chấp dứt các rào cản phi thuế quan của chính họ,” các tác giả viết.

Hoa Kỳ là thị trường xuất khẩu cá tra lớn thứ hai của Việt Nam, với doanh thu hơn 358 triệu đôla/năm và chiếm vào khoảng 20% tổng số cá tra mà Việt Nam xuất khẩu.

Thêm một đảng viên từ bỏ đảng Cộng sản: Phạm Chí Dũng

12052013-phamchidung-gm.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

000_APH2001041144009-305.jpg

Màn hình máy tính của nhân viên nhà nước, ảnh minh họa. AFP photo

Vừa có thêm một đảng viên Cộng sản tại Việt Nam công khai từ bỏ đảng. Đó là ông Phạm Chí Dũng, một nhà báo độc lập, người vào đảng từ năm 1993. Lý do ông nêu ra là Đảng Cộng sản không còn đại diện và phục vụ cho quyền lợi của đại đa số nhân dân. Gia Minh hỏi chuyện ông và ông cho biết:

Tôi cũng đau khổ khi nghĩ đến chuyện này anh ạ.Vấn đề là người ta đã đau khổ nhiều năm và còn lại những đau khổ thì vẫn phải tiếp tục nỗi đau khổ để chiêm nghiệm trong tương lai còn có những đau khổ tiếp nối nào. Khi phải bỏ Đảng Cộng sản đối với tôi đó là sự đau nhức giống như là anh Hiếu Đằng, anh ấy cũng rất buồn.

Chiều nay, chúng tôi vào thăm anh ấy ở trong bệnh viện 115. Anh ấy đang bị cơn bạo bệnh ung thư tiền liệt tuyến hành hạ mà bác sĩ thì bảo là khó rồi. Khi thấy anh ấy nói về quá khứ, về hiện tại và cả tương lai mà giọng anh ấy nghèn nghẹn, không rõ nữa và ngân ngấn nước mắt. Lúc đó thì tôi có quyết định ngay. Từ bỏ không phải vì một công thức nhất thời mà tôi đã suy nghĩ từ lâu. Tôi làm điều đó và mong muốn cũng như anh Hiếu Đằng là mọi người còn có cốt cách, còn có lương tâm, còn có suy nghĩ, nhìn lại để thấu hiểu đằng sau, điều gì, nguyên nhân nào, những nguồn cơn nào đã đẩy đất nước đến tình trạng ngày hôm nay.

Quá xấu, quá tệ, quá suy đồi. Tất cả mọi thứ đều xuống cấp một cách trầm trọng. Thật sự tôi cũng cầu mong những người Việt ở hải ngoại như các anh thấu hiểu được phần nào tâm trạng của người dân ở Việt Nam, một đất nước khốn khổ như thế nào – khó khăn từ kinh tế, suy thoái đến đạo đức. Vậy ai làm ra những điều đó?

Không còn ai khác ngoài sự lãnh đạo toàn diện của đảng thôi. Đảng chỉ đạo làm được cái gì? Trong khi đó, người ta chấp nhận những đối trọng chính trị có phải tốt hơn không. Người ta có cơ chế tam quyền phân lập và đồng thời cơ chế này có thể giám sát người dân từ ngoài xã hội đến trong nội bộ để làm tốt hơn. Những người đảng viên cần nhận thức ra điều đó để thấy là đã đến lúc cần phải có cơ chế mới thay cho cơ chế cũ.

Ai sẽ quyết định số phận của ĐCS

Gia Minh: Như ông nói cái việc này cũng đã được ấp ủ suy nghĩ từ lâu nay và cần phải có một cơ chế mới thay thế cho cái cũ. Theo ông thì cơ chế như thế nào có thể đáp ứng được cho tình hình hiện nay mà mọi người cần nên theo ạ?

Ông Phạm Chí Dũng: Dứt khoát là phải có đối trọng về mặt chính trị. Có điều là đối trọng như thế nào, đó là cơ chế hoàn toàn sương mù trong thời điểm hiện nay tại Việt Nam. Cho đến lúc này thì nhà nước Việt Nam mới đặt ra vấn đề nhà nước pháp quyền nhưng vẫn chưa thừa nhận chuyện tam quyền phân lập. Không tam quyền phân lập thì làm sao có được nhà nước pháp quyền. Thực ra chỉ là trò chơi chữ để người ta kéo dài thời gian. Kéo dài thời gian thì được lợi cho ai? Chẳng được lợi cho ai cả, lẫn nhà nước và người dân. Tất cả đều khủng hoảng từ xã hội đến kinh tế trong những năm sắp tới. Tất cả đều bị kéo theo. Vì vậy vấn đề là cần phải hành động ngay, cần phải giải quyết ngay. Rất may mắn là Việt Nam đã có một tiền lệ đó là kịch bản Myanmar.

Vấn đề đặt ra là Myanmar có thuận tiện, thuận lợi và những ứng lợi nào đối với Việt Nam trong thời gian tới. Chính lãnh đạo nhà nước Việt Nam cần rút ra điều đó vì kết quả của Myanmar đã thấy rõ rằng chính quyền tổng thống Thein Sein gần như không mất gì cả. Họ giữ nguyên được quyền lực, quyền lợi và những chiến công mà không gặp phải sự phản đối của cộng đồng Myamar ở nước ngoài.

Tôi cho là giới lãnh đạo nhà nước Việt Nam đã biết tự quyết định số phận của họ, ngay từ bây giờ chứ không phải là dân chúng, nhưng trong những năm tới thì chính dân chúng sẽ là người quyết định số phận của họ.
– Ông Phạm Chí Dũng

Họ chỉ cần thêm một chút dân chủ và nhân quyền cho người dân mà thôi. Những người lãnh đạo Việt Nam nên nhìn đó để có được phương án và giải pháp tối ưu cho Việt Nam trong thời gian sắp tới. Còn lại như thế nào thì tùy thuộc vào bản lĩnh và trí khôn của họ. Tuy nhiên tôi e rằng trong hoàn cảnh này thì khó có thể có được sự sáng tạo đột biến nào trong giới lãnh đạo chính trị của Việt Nam

000_Hkg9235699-250.jpg
Người dân TPHCM ngồi dưới những panô tuyên truyền cho đảng và bác Hồ hôm 19/11/2013. AFP photo

Gia Minh: Vừa qua thì giới nhân sĩ trí thức cũng như một số tầng lớp người dân đã có ý kiến nhưng qua việc sửa đổi hiến pháp thì tất cả những ý kiến đều đã được không nghe. Vậy ông có thấy cần phải có những mức độ như thế nào nữa thì mới có thế tác động để có được mọi người đang mong đợi, thưa ông?

Ông Phạm Chí Dũng: Không cần điều gì nữa anh ạ vì bản hiến pháp đã đóng khung và đã được đồng thuận 98%. Tuyệt đại đa số như vậy cho thấy Quốc hội không còn của dân, do dân và vì dân nữa. Đó không còn là đại diện do người dân bầu ra nữa. Tôi cho đó là tiền đề chấm dứt cho một triều đại. Vì thế sự kiến nghị đối với chính phủ, đối với nhà nước Việt Nam hiện nay không còn quá cần thiết nữa.

Đặc biệt những vấn đề liên quan đến những vấn đề trọng yếu như là hiến pháp thì không có gì thay đổi cả. Điều này cho thấy một sự bảo thủ gần như là tuyệt đối và như vậy có thể dẫn đến cực đoan. Theo qui luật thì tất cả những gì cực đoan đều có thể nhanh chóng dẫn đến sự sụp đổ, càng cực đoan thì càng sụp đổ nhanh chóng.

Tôi cho là giới lãnh đạo nhà nước Việt Nam đã biết tự quyết định số phận của họ, ngay từ bây giờ chứ không phải là dân chúng, nhưng trong những năm tới thì chính dân chúng sẽ là người quyết định số phận của họ. Còn giới nhân sĩ trí thức Việt Nam thì tôi cho là những vấn đề mà họ kiến nghị những tâm thư, những tâm huyết thư mà họ kiến nghị thì sắp tới thì chỉ có thể là chữa cháy thôi. Chữa cháy thì vẫn phải làm vì nhờ vào đó người dân sẽ hiểu, biết thêm thông tin. Đặc biệt là tầng lớp dân chúng, họ là những nạn nhân về môi trường và thiệt thòi về đất đai….Họ hiểu thêm và biết thêm về cách thức để đấu tranh để bảo vệ quyền sinh tồn, quyền sống của mình, đặc biệt là vấn đề nhân quyền mà vừa qua nhà nước Việt Nam đã chính thức tham gia vào Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc. Chính yếu là người dân. Và từ đó kết tựu với nhau để tạo ra những tiền đề, những manh nha hầu mong có thể dẫn đến một mô hình nào đó, một mảnh ghép nào đó của xã hội dân sự Việt Nam trong tương lai.

Liệu có ánh sáng cuối đuờng hầm?

Gia Minh: Những hành động như là công khai ra khỏi đảng Cộng sản Việt nam rồi kêu gọi thành lập xã hội dân sự…theo ông thì cần có thêm những gì và thời gian bao lâu nữa thì mọi người có thể đoàn kết chung tay để đạt được những điều mong muốn lâu nay, thưa ông?

Ông Phạm Chí Dũng: Tôi thấy cần có một sự kết đoàn anh ạ.Chúng ta cần có một vòng tay lớn giữa những tầng lớp nhân sĩ trí thức và người dân. Điều đặc biệt là không nên bỏ qua thành phần trí thức trong đảng. Đó là nguồn lực và nhân lực chính có thể làm dịch chuyển cả một quả núi bị trì trệ như hiện nay. Tôi muốn nói là năm 2013 là một năm đặc biệt, khác hẳn với những năm trước. Khởi đầu của năm nay là nhóm kiến nghị 72 với những kiến nghị động trời liên quan đến những vấn đề nhạy cảm đặc biệt là liên quan đếnay đổi hiến pháp mà trước đây chưa từng xảy ra. Cho đến cuối năm tôi hy vọng thấy điều được coi là phát pháo hiệu nổ ra được coi là của anh Lê Hiếu Đằng khi anh ấy từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam thì sẽ có một cơn sóng nhỏ dẫn đến một rừng sóng trí thức đảng viên của đảng và người ta tự quyết định xem người ta còn có trách nhiệm đối với đảng hay là nên có trách nhiệm đối với nhân dân. Nếu những cơn sóng nhỏ kết tụ lại với nhau thì có thể dẫn đến một cơn sóng lớn và nó sẽ tốt hơn cho xã hội dân chủ của Việt Nam trong tương lai. Theo tôi thì ít nhất là hai năm nữa mới có thể nhìn ra được ánh sáng.

Gia Minh: Trong giờ khắc mà có những trăn trở và khắc khoải và phải đi đến một quyết định mà ông cho rằng là đau khổ như thế thì ông còn có những tâm tư muốn chia sẻ gì với mọi người ạ?

Nếu những cơn sóng nhỏ kết tụ lại với nhau thì có thể dẫn đến một cơn sóng lớn và nó sẽ tốt hơn cho xã hội dân chủ của Việt Nam trong tương lai. Theo tôi thì ít nhất là hai năm nữa mới có thể nhìn ra được ánh sáng.
– Ông Phạm Chí Dũng

Ông Phạm Chí Dũng: Tâm tư thì tôi sẽ nói hết trong bức tâm thư nhưng điều mà tôi muốn nói thêm là các bạn trẻ ở lứa tuổi 20, 30 họ có thể lớn hơn nhiều. Những bạn trẻ đó có thể đã vào đảng, chưa vào đảng hoặc là đang cảm tình đảng hoặc đang được vận động vào đảng thì những bạn trẻ đó nên có những suy nghĩ và nhìn nhận lại. Vấn đề là thế này: chúng ta không chống đảng, chúng tôi ở trong nước chúng tôi không chống đảng nhưng chúng tôi nhìn nhận lại đảng xem là vai trò của đảng còn xứng đáng trong hiện tình đất nước như thế này hay không. 38 năm sau ngày đất nước thu về một mối, chưa bao giờ tình hình lại bi đát như hiện nay. Điều đó thì nguồn cơn tại ai, từ đâu.

Các bạn trẻ thế hệ sau này lớn lên sẽ tiếp quản đất nước trong tương lai và các bạn cũng phải trả nợ cho đất nước trong tương lai. Đó là nợ công mà hiện nay ít nhất đã lên đến 95 % GDP. Do vậy các bạn cũng nên xem xét lại chọn lực như thế nào cho xứng đáng: chọn lựa đảng cộng sản hay chọn lựa điều gì tốt đẹp hơn. Tôi không muốn nói là một đảng phái khác vì hiện nay chỉ có đảng Cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên ngoài đảng cộng sản ra bạn còn có thể lựa chọn điều gì khác? Các bạn có thể lựa chọn nhân dân hoặc các bạn có thể lựa chọn điều gì đó đại diện cho nhân dân chẳng hạn như Xã hội Dân sự, bất cứ điều gì có thể làm nên dân chủ ở Việt Nam thay vì một chế độ đóng kín.

Gia Minh: Chân thành cảm ơn ông phạm Chí Dũng đã dành cho quý thính giả của đài Á châu Tự do cuộc nói chuyện này mặc dầu lúc này đã là 1:05AM rồi. Một lần nữa xin chúc ông khỏe ạ.

Tin, bài liên quan

Đại diện PT Con Đường Việt Nam sang MỸ vận động trả tự do cho tù nhân lương tâm Việt Nam

 
Huynh Van Tran-Ng Thi Kim Lien
 
Ông Trần Văn Huỳnh (bên trái, thân phụ kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức) và bà Nguyễn Thị Kim Liên (thân mẫu tù nhân lương tâm Đinh Nhật Uy) tại phi trường Los Angeles buổi sáng ngày Thứ Năm, 5 tháng 12, khi vừa đặt chân đến Hoa Kỳ. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)
 

CTV Danlambao – Trong thông cáo báo chí vừa được gửi đến Danlambao, Phong Trào Con Đường Việt Nam cho biết ông Trần Văn Huỳnh đã lên đường sang Mĩ vào ngày 5/12/2013 vừa qua, mục đích chuyến đi nhằm vận động trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm Việt Nam.

 
Ông Trần Văn Huỳnh là ba của anh Trần Huỳnh Duy Thức – một trong những tù nhân lương tâm nổi tiếng nhất Việt Nam hiện đang bị chế độ CS kết án 16 năm tù. Năm nay đã bước sang tuổi 76, ông Huỳnh vẫn tiếp tục những nỗ lực không mệt mỏi nhằm đấu tranh đòi trả tự do cho con trai mình.
 
Ông Huỳnh đồng thời cũng là người đại diện của Phong trào Con đường Việt Nam, đây là phong trào đấu tranh đòi quyền con người cho nhân dân Việt Nam do chính con trai ông là Trần Huỳnh Duy Thức sáng lập.
 
Bản tin trên báo Người Việt có trụ sở tại Mĩ cho biết, cùng có mặt trong chuyến đi vận động lần này có bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của tù nhân Đinh Nguyên Nga – người hiện đang bị kết án 6 năm tù.
 
Ông Huỳnh và bà Liên đã đặt chân đến phi trường Los Angeles buổi sáng ngày thứ Năm, 5 tháng 12. Trong chuyến đi lần này, ông bà sẽ gặp gỡ các giới chức Hoa Kỳ và các tổ chức nhân quyền nhằm vận động trả tự do các tù nhân lương tâm mà PT CĐVN đệ trình, gồm có: Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Nhạc sĩ Võ Minh Trí (Việt Khang), Đỗ Thị Minh Hạnh, Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ, Đinh Đăng Định, Đinh Nguyên Kha.
 
Trước đó, bà Trần Thị Ngọc Minh cũng đã âm thầm rời khỏi Việt Nam để bắt đầu một chuyến đi dài qua khắp Châu Âu để kêu cứu và vận động đòi trả tự do cho con gái mình là Đỗ Thị Minh Hạnh.
 
Trong thông cáo báo chí gửi đi bằng cả tiếng Anh và tiếng Việt, ông Nguyễn Công Huân – trưởng ban điều hành của Phong trào Con Đường Việt Nam khẳng định: CĐVN sẽ tiếp tục các hoạt động trong nước để quảng bá quyền con người tới mọi người, thực hiện sứ mạng của mình là “làm cho Quyền Con Người được tôn trọng và được bảo vệ trên hết và bình đẳng tại Việt Nam để người dân có thể tự tin sử dụng đầy đủ mọi quyền pháp định của bản thân để làm chủ đất nước và làm chủ cuộc sống của mình.”
 
Dưới đây là toàn văn nội dung bản thông cáo báo chí:
 
*

 
PHONG TRÀO CON ĐƯỜNG VIỆT NAM
Thông Cáo Báo Chí về chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của ông Trần Văn Huỳnh
nhằm vận động trả tự do cho tù nhân lương tâm Việt Nam
 
Ngày 5/12/2013, nhận lời mời của một số tổ chức phi chính phủ quốc tế, ông Trần Văn Huỳnh, phụ thân của tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức, đã tới Hoa Kỳ bắt đầu chuyến đi vận động đòi trả tự do cho các tù nhân lương tâm Việt Nam. Ông Trần Văn Huỳnh là thành viên của phong trào Con Đường Việt Nam, một phong trào đòi quyền con người do chính con trai ông và những người bạn thành lập từ giữa năm 2012 tại Việt Nam.
 
Trong chuyến đi này, ông Trần Văn Huỳnh sẽ có dịp gặp gỡ giới chức Hoa Kỳ, từ Thượng và Hạ viện cho tới Bộ Ngoại Giao và các tổ chức quốc tế quan tâm đến tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Ngày 6/12/2013 ông sẽ có buổi họp báo với báo Người Việt, và sau đó sẽ tham dự buổi hòa nhạc do SBTN tổ chức.
 
Chuyến viếng thăm của ông Trần Văn Huỳnh là một phần của nỗ lực tìm kiếm tự do cho các tù nhân lương tâm ở Việt Nam của Con Đường Việt Nam. Danh sách các tù nhân lương tâm mà CĐVN đệ trình tới quốc tế trong chuyến đi này bao gồm:
 
1. Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày)
2. Tạ Phong Tần
3. Trần Huỳnh Duy Thức
4. Nguyễn Tiến Trung
5. Nhạc sĩ Võ Minh Trí (Việt Khang)
6. Đỗ Thị Minh Hạnh
7. Lê Quốc Quân
8. Cù Huy Hà Vũ
9. Đinh Đăng Định
10. Đinh Nguyên Kha
 
Bên cạnh các hoạt động mang tính đối ngoại, CĐVN sẽ tiếp tục các hoạt động trong nước để quảng bá quyền con người tới mọi người, thực hiện sứ mạng của mình là “làm cho Quyền Con Người được tôn trọng và được bảo vệ trên hết và bình đẳng tại Việt Nam để người dân có thể tự tin sử dụng đầy đủ mọi quyền pháp định của bản thân để làm chủ đất nước và làm chủ cuộc sống của mình.”
 
Ngày 5 tháng 12 năm 2013
Trưởng Ban Điều Hành
Phong trào Con Đường Việt Nam
 
Nguyễn Công Huân
 
——————– oOo ——————– 

VIETNAM PATH MOVEMENT

Press Releases on Mr. Tran Van Huynh’s visit in the US
to campaign for the release of prisoners of conscience in Vietnam
 
At the invitation of a number of international non-governmental organizations (NGO), Mr. Tran Van Huynh, father of prisoner of conscience Tran Huynh Duy Thuc, has arrived in the United States on 12/5/13 and mark the beginning of a campaign trip for the release of prisoners of conscience in Vietnam. Mr. Huynh is a member of the Vietnam Path Movement, a human rights movement launched by his son and friends in mid 2012 in Vietnam.
 
In this trip, Mr. Tran Van Huynh will meet with US officials in different parts of the government from the Senate and House of Representatives to Department of State. Mr. Huynh will also meet with other international organizations concerned about the human right situation in Vietnam. On December 6, he will have a press conference with the Vietnamese press and later will attend an SBTN concert organized to welcome him.
 
Mr. Tran Van Huynh’s visit is part of an effort to seek freedom for prisoners of conscience in Vietnam by the Vietnam Path Movement. The list of prisoners of conscience the Vietnam Path Movement will submit to international organizations in this trip includes:
 
1. Nguyen Van Hai (a.k.a. Dieu Cay)
2. Ta Phong Tan
3. Tran Huynh Duy Thuc
4. Nguyen Tien Trung
5. Vo Minh Trinh (a.k.a. musician Viet Khang)
6. Do Thi Minh Hanh
7. Le Quoc Quan
8. Cu Huy Ha Vu
9. Dinh Dang Dinh
10. Dinh Nguyen Kha
 
Besides public relation activities, the Vietnam Path Movement will continue its activities in Vietnam to promote human rights to everyone and carry out its mission, which is to “make sure Human Rights are respected and protected equally and above all in Vietnam so the people can confidently use their legal rights to take charge of the country and take charge of their life.”
 
December 5, 2013
Vietnam Path Movement
Chief Executive
 
Nguyen Cong Huan

Biểu tình chống vi phạm nhân quyền của VN nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền

 Trà Mi-VOA. 06.12.2013

http://www.voatiengviet.com/content/bieu-tinh-chong-vi-pham-nhan-quyen-cua-viet-nam-/1805043.html

Bác sĩ Đăng Vũ Chấn, một thành viên trong Ban Tổ Chức các hoạt động nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền

Bác sĩ Đăng Vũ Chấn, một thành viên trong Ban Tổ Chức các hoạt động nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền

Giữa lúc Hà Nội đánh dấu thành tích nhân quyền năm nay nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12 bằng thắng lợi dành được một ghế tại Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc, cộng động người Việt hải ngoại kỷ niệm ngày này bằng các cuộc biểu tình đánh động thế giới về những đàn áp nhân quyền tiếp diễn tại Việt Nam.

Hàng trăm người Việt từ nhiều tiểu bang của Hoa Kỳ và cả Canada theo dự kiến sẽ kéo về trung tâm thủ đô Washington DC để tham gia Ngày Sinh hoạt Đấu tranh diễn ra ngay trước trụ sở Quốc hội Mỹ ngày 7/12.

Sự kiện do cộng đồng người Việt khu vực thủ đô DC-Maryland-Virginia phối hợp với các đoàn thể tranh đấu cho nhân quyền Việt Nam cùng tổ chức với các sinh hoạt kéo dài từ 11 giờ sáng đến 7 giờ tối như biểu tình, văn nghệ đấu tranh, tọa kháng, và thắp nến cầu nguyện.

Bác sĩ Đặng Vũ Chấn, một thành viên trong Ban Tổ Chức, cho VOA Việt ngữ biết về mục đích của các sinh hoạt này:

“Sinh hoạt ngày mai nằm trong một loạt chuỗi sinh hoạt của đồng bào khắp nơi trên thế giới kỷ niệm Ngày Quốc tế Nhân quyền hằng năm. Năm nay sinh hoạt này nằm trong bối cảnh nhà nước cộng sản Việt Nam mới được gia nhập Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc. Đây là cơ hội để chúng tôi rọi đèn vào những sự đàn áp nhân quyền của cộng sản Việt Nam và đồng thời gửi thông điệp tới bà con trong nước rằng người Việt hải ngoại luôn đồng hành với họ trong cuộc đấu tranh cho dân chủ-nhân quyền tại Việt Nam.”

Bác sĩ Chấn cho biết ban tổ chức không chọn đại sứ quán của Hà Nội tại Mỹ làm địa điểm tiến hành các sinh hoạt kêu gọi nhân quyền Việt Nam nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền năm nay mà tổ chức ngay trước cơ quan lập pháp Hoa Kỳ, quốc gia đi đầu trong lĩnh vực thăng tiến nhân quyền trên thế giới, với trọng tâm thu hút sự chú ý của công luận trong cuộc quốc tế vận đòi Hà Nội phải cải thiện nhân quyền.

Bác sĩ Chấn nói sinh hoạt tương tự hồi năm ngoái đã diễn ra trước tòa đại sứ Việt Nam ở thủ đô Washington với một cuộc tuyệt thực tập thể suốt 24 giờ đồng hồ.

Bấm vào để nghe bài tường thuật

Theo Ban tổ chức, ngoài sinh hoạt biểu tình tập thể trước Quốc hội Mỹ, hôm nay một nhóm các nhà hoạt động trẻ có các buổi gặp gỡ với các nhà lập pháp Hoa Kỳ để vận động thêm áp lực buộc Việt Nam phải thả tù nhân lương tâm, những người bất đồng chính kiến đang bị giam cầm vì thể hiện quan điểm ôn hòa bất đồng với nhà nước.

Trao đổi với VOA Việt ngữ trước khi tháp tùng chuyến xe buýt của kiều bào từ Canada về thủ đô Hoa Kỳ tham dự ngày sinh hoạt vì nhân quyền Việt Nam, anh Trịnh Vinh, một người Việt sinh sống tại Toronto nói anh xem các sinh hoạt này là một nghĩa vụ lương tâm với mong muốn dân chủ cho Việt Nam.

Anh Trịnh Vinh: Ngày Quốc tế Nhân quyền hằng năm thường cộng đồng người Việt có tổ chức ở thủ đô DC, tôi tham dự lần này là thứ 3, thứ 4 rồi. Tôi tham gia vì chúng ta sống ở hải ngoại được hưởng tất cả các quyền con người, nhưng đồng bào chúng ta ở trong nước thì không có, nên tôi muốn góp sức vận động thế giới lưu ý đến vấn đề nhân quyền của Việt Nam. 

VOA: Chính quyền Việt Nam nhìn thấy thành quả nhân quyền của họ nổi bật nhất là một chiếc ghế ở Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc. Trong ánh mắt một người Việt quan tâm đến nhân quyền Việt Nam, nhìn lại nhân quyền Việt Nam trong năm qua, anh thấy nổi bật nhất điều gì?

Anh Trịnh Vinh: Tôi không nhìn thấy điểm nổi bật nào về vấn đề Việt Nam, mà tôi thấy nó càng tồi tệ. Nhà cầm quyền cộng sản bắt giam hàng loạt những người đấu tranh ôn hòa. Khi Hà Nội có chân trong Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc thì xét đoán của các quốc gia trên thế giới sẽ rõ ràng hơn đối với những nghĩa vụ mà một thành viên của Hội đồng phải thực thi trong những Công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết.

VOA: Một cách cụ thể, anh mong muốn chính quyền Việt Nam phải có những bước đi như thế nào trong lĩnh vực nhân quyền mới được gọi là cải thiện?

Anh Trịnh Vinh: Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là tích lũy tất cả suy nghĩ của nhân loại. Cho nên, điều dễ dàng nhất là cứ thực thi theo đúng những gì đã được ghi trong đó. Với tình trạng của Việt Nam hôm nay, theo tôi, điều căn bản nhất là phải trao lại quyền tự quyết cho người dân trong đó có một số quyền mà mọi người dân trên thế giới đều được hưởng như tự do báo chí, tự do tôn giáo. Cứ làm đúng theo bản Tuyên ngôn đó thì sẽ mang lại những điều tốt đẹp cho đất nước Việt Nam.

Ngoài cộng đồng người Việt tại Mỹ, người Việt Nam sinh sống ở Vương Quốc Anh cũng thông báo tổ chức cuộc biểu tình lớn đúng vào Ngày Quốc tế nhân quyền 10/12 trước đại sứ quán Việt Nam ở London nhằm ‘ủng hộ phong trào đòi thực thi quyền dân sự và chính trị trong nước’ và yêu cầu Hà Nội ‘tuân thủ các cam kết nhân quyền để xứng đáng là một thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc.’

Đề cập đến thông điệp của cuộc biểu tình, Ban tổ chức kêu gọi Việt Nam cho phép quan sát viên Liên hiệp quốc đến điều tra các tố giác vi phạm nhân quyền, chấm dứt nạn tra tấn, phóng thích những người đang bị giam giữ chỉ vì thực thi các quyền con người, hủy bỏ những điều luật có nội dung mơ hồ như 258, 79, hay 88 được Hà Nội dùng để bóp nghẹt các tiếng nói chỉ trích, chấm dứt nạn độc quyền trong lĩnh vực báo chí-xuất bản, và bảo đảm quyền tự do thông tin, tự do biểu đạt của người dân.

Năm 1950, Đại Hội đồng Liên hiệp quốc công bố lấy 10/12 hằng năm làm Ngày Quốc tế Nhân quyền, nhắc nhớ mọi người trên thế giới về Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, một chuẩn mực chung để tất cả các quốc gia hướng tới trong lĩnh vực bảo vệ, thăng tiến quyền con người.