Thêm người quyết định bỏ Đảng: Phạm Chí Dũng

Ông Phạm Chí DũngÔng Phạm Chí Dũng hiện là nhà báo độc lập

Tiếp sau đảng viên kỳ cựu Lê Hiếu Đằng, nhà báo tự do Phạm Chí Dũng cũng gửi tâm thư từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam.

Bức tâm thư của ông Dũng mà BBC có trong tay, đề ngày 5/12/2013, viết đây là một “quyết định khó khăn” của ông.

“Xuất thân trong một gia đình có truyền thống cách mạng, được đào tạo từ môi trường quân đội và nhiều năm công tác trong hệ thống chính quyền, Đảng cùng nhiệm vụ bảo vệ an ninh, tôi đã từng tràn đầy nhiệt huyết đóng góp cho một đất nước xã hội chủ nghĩa công bằng và bác ái.”

Ông Phạm Chí Dũng, Tiến sỹ Kinh tế, từng làm cán bộ Ban An ninh Nội chính Thành ủy TP HCM. Ông là con trai ông Phạm Văn Hùng, cựu Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy TP HCM.

Lý do khiến ông Dũng quyết định bỏ Đảng được ông giải thích: “Tất cả những gì mà Đảng Cộng sản thể hiện vai trò ‘lãnh đạo toàn diện’ trong ít nhất một phần tư thế kỷ qua đã khiến cho tôi, cũng như nhiều đảng viên khác, đi từ thất vọng đến tuyệt vọng về lý trí lẫn tình cảm”.

Ông gọi tình trạng hiện tại ở trong nước là “thảm cảnh” và cho rằng Đảng CSVN phải chịu trách nhiệm về điều này.

Cùng ngày, ông Phạm Chí Dũng, người vào Đảng CSVN năm 1993, cũng gửi đơn xin ra Đảng tới Đảng ủy Viện Nghiên cứu Phát triển, trực thuộc Ủy ban Nhân dân TP HCM – nơi ông sinh hoạt.

Đảng và nhóm lợi ích

“Một khi Đảng đã không còn đại diện cho quyền lợi của đại đa số người dân, vì sao chúng tôi phải tiếp tục trung thành với Đảng?”

Ông Phạm Chí Dũng

Tâm thư của ông Phạm Chí Dũng viết: “Đảng Cộng sản hiện thời chỉ còn mang bóng hình và hơi thở của các nhóm lợi ích”.

“Lời thề trung thành với Đảng Cộng sản của tôi đã bị thực tế đau đớn thẳng thừng phủ nhận.”

Ông đặt câu hỏi “một khi Đảng đã không còn đại diện cho quyền lợi của đại đa số người dân, vì sao chúng tôi phải tiếp tục trung thành với Đảng?”

Ông cảnh báo: “Có sinh có diệt, những người lãnh đạo Đảng Cộng sản ắt phải thấy quy luật trời đất đó đang ứng nghiệm vào chính họ”.

“Không nhằm mục đích chống Đảng, tôi thành tâm cho rằng thái độ từ bỏ Đảng Cộng sản là một trong những con đường ngắn nhất để gần gũi hơn với nhân dân và quyền lợi người nghèo.”

Khác với ông Lê Hiếu Đằng, người quyết định thoái Đảng sau 40 năm làm đảng viên, ông Phạm Chí Dũng không kêu gọi thành lập chính đảng khác.

Ông chỉ lộ bạch rằng: “Trong tận cùng tâm thức, một công dân tốt có ý nghĩa hơn nhiều so với một đảng viên tồi”.

Hồi năm ngoái ông Phạm Chí Dũng đã bị bắt và sau đó bị tạm giữ sáu tháng để điều tra tội lật đổ. Tuy nhiên công an đã phải đình chỉ điều tra và kết thúc vụ án.

Ông Phạm Chí Dũng cho BBC biết rằng sau ông Đằng và ông, bác sỹ Nguyễn Đắc Diên – một nhà hoạt động xã hội khác ở TP HCM, cũng đã quyết định từ bỏ Đảng CSVN.

Trên thực tế, đã có nhiều người khác thôi không sinh hoạt Đảng và từ bỏ Đảng một cách âm thầm.

Ông Lê Hiếu Đằng bỏ Đảng Cộng sản

Lê Hiếu Đằng
Sức khỏe ông Đằng hiện trong tình trạng rất yếu

Ông Lê Hiếu Đằng, nguyên phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Thành phố Hồ Chí Minh, xác nhận với BBC rằng ông đã quyết định từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam.

Trên các trang mạng có hình ảnh chụp bản viết tay của mà ông Đằng xác nhận do chính ông viết hôm thứ Tư ngày 4/12, trong đó ông ‘tuyên bố công khai ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam’.

Lý do ông có quyết định này là vì ‘Đảng Cộng sản Việt Nam bây giờ không còn như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc) mà đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc, đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân’.

Ông Đằng xuất thân là một sinh viên ở miền Nam Việt Nam trước 1975 tham gia vào quá trình đấu tranh chống chính quyền Sài Gòn. Ông đã có hơn 40 năm tuổi Đảng.

Cách đây hơn ba tháng, ông Đằng đã có bài viết lưu truyền trên mạng với tựa đề ‘Viết trong những ngày nằm bịnh’ trong đó ông kêu gọi thành lập một đảng chính trị khác đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam.

Bài viết này của ông Đằng đã bị các cơ quan truyền thông do Đảng kiểm soát đả kích dữ dội.

‘Giọt nước làm tràn ly’

Nói với BBC khi vẫn trên giường bệnh, ông Đằng cho biết việc Quốc hội vừa mới thông qua Hiến pháp sửa đổi ‘là giọt nước làm tràn ly’ khiến ông đi đến quyết định thoái Đảng.

“Điều này chứng tỏ Quốc hội chỉ là bù nhìn chứ không có thực quyền, phản lại lợi ích quần chúng,” ông nói và cho biết người thân và bạn bè đều ủng hộ việc ông thoái Đảng.

“Đó là một Hiến pháp đi ngược lại lòng dân, không có dân chủ, nhất là trong vấn đề ruộng đất,” ông nói thêm.

“Người dân khổ sở về vấn đề này (ruộng đất) mà mấy ông không cảm, coi như không có xúc động gì về hoàn cảnh của người dân,” ông giải thích.

“Tôi thấy không thể nào chần chừ được nữa (trong việc bỏ Đảng),” ông nói, “Đó là kết quả logic của bài viết trên giường bệnh.”

“Tôi phải rút ra thôi, bởi vì nếu mình còn là thành viên của Đảng Cộng sản thì dù sao mình cũng phải có trách nhiệm.”

Ông Đằng cho biết kể từ nay ông trở thành ‘công dân tự do’ để ‘đấu tranh cho chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, cho dân chủ và nhất là đấu tranh bảo vệ lợi ích người dân’.

Ông nói khi đi đến quyết định này, ông cũng tiếc cho hơn 40 năm ông đóng góp cho Đảng và ‘cũng buồn’ nhưng ‘không thể làm khác được’.

Khi được hỏi Đảng có khả năng thay đổi cho phù hợp với tình hình hiện nay của đất nước hay không, ông Đằng đề cập đến tác nhân có thể tác động làm Đảng thay đổi.

Đó là xây dựng xã hội dân sự mạnh để ‘làm sao người dân có thể đấu tranh để chuyển một Nhà nước toàn trị sang một Nhà nước dân chủ’.

Phản ứng về Hiến Pháp đã được sửa đổi của Việt Nam

Việc sửa đổi Hiến Pháp năm 1992 không có gì thay đổi là bởi vì chủ yếu của Đảng Cộng Sản Việt Nam là vẫn muốn duy trì quyền lực độc tôn của đảng. Nhưng tôi nghĩ trong lần này, họ đã tạo ra một chấn thương rất lớn trong nội bộ đảng, khi mà có một số những trí thức, cán bộ sẵn sàng bỏ đảng bởi vì mong muốn có một sự thay đổi nhưng cuối cùng, đảng đã đi ngược lại cái điều mong chờ, tạo ra sự phẫn uất.
Lý Thái Hùng

Hiến pháp năm 2013 do quốc hội Việt Nam thông qua với đa số phiếu áp đảo hôm qua, sẽ có hiệu lực từ ngày 1 tháng Giêng năm 2014, thay thế Hiến pháp 1992, nhưng trên thực chất không có sửa đổi đáng kể nào trong các lĩnh vực chính trị và kinh tế.

Hiến pháp mới của Việt Nam vẫn duy trì vai trò độc tôn của Đảng Cộng sản Việt Nam và vai trò chủ đạo của các công ty quốc doanh, đã gây thất vọng cho các tổ chức doanh nghiệp và thành phần ủng hộ cải cách, trước đó đã hy vọng rằng giới lãnh đạo Việt Nam sẽ tạo ra một sân chơi công bình hơn để tăng tính cạnh tranh trên trường quốc tế.

Đó là nhận định được đăng trên báo The Wall St. Journal số ra hôm 29 tháng 11. Tờ báo tường thuật phản ứng của Phòng Thương mại Hoa Kỳ ở Việt Nam, AmCham, nói rằng thật là đáng tiếc, Hiến pháp mới tái khẳng định vai trò chủ đạo của nhà nước trong nền kinh tế, AmCham trước đó đã hy vọng rằng hiến pháp được sửa đổi sẽ tạo ra một sân chơi công bằng hơn cho doanh nghiệp tư nhân, như thế không những sẽ kích thích lĩnh vực tư, mà còn có khả năng cải thiện việc quản lý các công ty quốc doanh qua cạnh tranh.

Tờ báo cũng trích lời luật sư Nguyễn Văn Đài ở Hà Nội, nói thật là đáng thất vọng là giới lãnh đạo Việt Nam đã loại trừ bất cứ cơ chế nào cho một sự chuyển đổi sang một chế độ đa đảng. Như nhiều người chỉ trích, Luật sư Nguyễn Văn Đài nói văn kiện này “không có thay đổi gì  đáng nói so với Hiến pháp cũ, bởi vì đa số các thành viên trong Ủy ban Dự thảo Hiến pháp đều là đảng viên của Đảng Cộng sản, không thực sự đại diện cho quần chúng”.

Tin của Reuters hôm nay nhắc đến ông Lê Hiếu Đằng, một cựu cán bộ kỳ cựu của Đảng Cộng sản Việt Nam nay trở thành một trong những người chỉ trích đường lối của Đảng, cực lực phản đối lần sửa đổi Hiến pháp kỳ này. Ông nói ông đã “chiến đấu cho một xã hội tốt đẹp hơn, một cuộc sống công bằng hơn cho người dân. Nhưng nay, người lao động vẫn nghèo, nông dân thì mất đất”, và ông cho rằng “sự thể này là không thể chấp nhận được. Việt Nam đang nằm dưới quyền độc tôn chính trị của một chế độ độc tài.”

Luật sư Nguyễn Văn ĐàiLuật sư Nguyễn Văn Đài

​Một trong những động cơ chủ yếu của việc sửa đổi Hiến pháp lần này là Đảng Cộng sản Việt Nam muốn tạo tính chính danh và được quần chúng ủng hộ trong vai trò độc quyền cai trị đất nước. Nhưng cũng có ý kiến cho rằng một mục tiêu khác là tạo sự ổn định trong quyền lực cai trị trong nội bộ Đảng, trong bối cảnh có nhiều thay đổi hiện nay.

Trong một cuộc phỏng vấn dành cho ban Việt ngữ – VOA, ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư của Đảng Việt tân, nói ông không chờ đợi gì nhiều về việc sửa đổi Hiến pháp lần này, bởi vì Đảng Cộng sản Việt Nam chủ trương không chấp nhận bất cứ sự đối lập nào. Ông nhận định về một số sửa đổi trong Hiến pháp mới như sau:

Họ đã duy trì sự độc tôn và họ chối từ tất cả những khát vọng, những đòi hỏi dân chủ tự do của người dân thì rõ ràng là sự chính danh này nó không có. Tuy nhiên trong Hiến pháp kỳ này, họ bị áp lực của những xu thế chung họ có một số thay đổi. Đầu tiên là đưa hẳn một chương liên quan về quyền con người, thì rõ ràng trong xu hướng dân chủ hóa. Và điều thứ hai là vị trí của đảng càng ngày càng suy yếu trong sự vận hành của nhà nước cho nên họ phải tăng cường vị trí của Chủ tịch nước, để cân bằng với vị trí của Thủ tướng, để tránh sự lộng quyền của Thủ tướng. Chính vì vậy mà tôi nghĩ kỳ sửa đổi Hiến pháp này, một trong các mục tiêu của họ không phải là để thay đổi kinh tế hay tạo sự chính danh, mà mục tiêu là sắp xếp làm sao tạo sự ổn định trong vấn đề quyền lực cai trị của đảng trong bối cảnh thay đổi này.”

Về khía cạnh kinh tế, ông Lý Thái Hùng nói trong thời buổi kinh tế thị trường, mà Việt Nam vẫn tiếp tục duy trì vai trò chủ đạo của quốc doanh, vai trò của nhà nước, là đi ngược lại xu hướng chung của những cải đổi kinh tế mà người dân mong muốn, là muốn quyền tư hữu và luật chơi của thị trường phải được tôn trọng.

Ông Lý thái Hùng cho rằng những bức xúc do việc thông qua Hiến pháp lần này có thể đưa đến nhiều đối kháng hơn trong những ngày sắp tới.

“Việc sửa đổi Hiến pháp năm 1992 không có gì thay đổi là bởi vì chủ yếu của Đảng Cộng sản Việt Nam là vẫn muốn duy trì quyền lực độc tôn của đảng. Nhưng tôi nghĩ trong lần này, họ đã tạo ra một chấn thương rất lớn trong nội bộ đảng, khi mà có một số những trí thức, cán bộ sẵn sàng bỏ đảng bởi vì mong muốn có một sự thay đổi nhưng cuối cùng, đảng đã đi ngược lại cái điều mong chờ, tạo ra sự phẫn uất. Chính từ sự phẫn uất đó nó sẽ có những vụ đối kháng mạnh mẽ hơn trong thời gian trước mặt.”

Ông Lý Thái Hùng được bầu làm Tổng Bí thư Đảng Việt tân từ năm 2001. Đảng Việt tân là một đảng đấu tranh để dân chủ hóa Việt Nam một cách bất bạo động, bị cấm hoạt động ở Việt Nam và bị chính quyền tại Hà Nội coi như một tổ chức khủng bố, mặc dù chính phủ Mỹ đã nhiều lần nói rằng không có chứng cớ gì để nói Việt tân là một tổ chức khủng bố.

Lực lượng nào khiến đảng cộng sản khiếp sợ?

Trần Ngọc Thành (Danlambao) – “Cuốc Hội” của đảng cộng sản Việt Nam đã kết thúc vở diễn tốn kém hơn 40 ngày, với màn cuối thông qua Hiến pháp 486 phiểu thuận và 2 không bỏ phiếu. Các “đại biểu” do “dân cử” đã nhập vai ăn ý dưới chiếc gậy chỉ huy của bộ chính trị: Báo cáo, giải trình, chất vấn, trả lời, phỏng vấn, quay phim, truyền hình trực tiếp giống y trang Quốc Hội của các nước dân chủ Âu, Mỹ.

Màn hạ. Tổng Trọng thở phào, “thật sự vui mừng và xúc động” vì vở diễn đã thành công(!). Nợ công lên tới 95% GDP; các tập đoàn, tổng công ty nhà nước nợ 1,35 triệu tỷ đồng,… đã có 87 triệu con dân và các thế hệ con cháu gánh chịu đâu phải chuyện của đảng và Cuốc Hội. Điều 4 vẫn giữ nguyên, 87 triệu con dân, dưới con mắt đảng vẫn là 87 triệu con cừu, là thức ăn dự trữ để đảng “trường tồn”.
Tại sao các đại biểu cuốc hội đã bình thản bấm nút dù đất nước đang lao xuống vực thẳm?
Có hai lý do: 
1. Sự tồn tại của đảng cộng sản gắn liền với quyền lực và túi tiền của họ. Trong con mắt họ, Đất Nước là bản thân họ, gia đình, con cháu họ.
2. Lực lượng đối lập chưa làm họ bận tâm, chưa đe doạ trực tiếp đến cái ghế của họ, ít nhất họ có thể ngồi rung đùi hoặc ngủ gật vài ba khoá nữa. Khi đã hạ cảnh an toàn với của chìm của nổi kếch sù, đất nước là của Tàu hay của ai đối với họ không quan trọng.
Đây là điều thực tế để mỗi một chúng ta, những người tranh đấu vì tương lai đất nước, sau khi chờ đợi và thất vọng vì kết quả bỏ phiếu của cái Cuốc Hội này phải bình tĩnh, suy xét và trao đổi kỹ càng để rút ngắn thời gian tranh đấu, tránh được thảm hoạ cận kề cho Dân tộc Việt Nam.
Một thực tế đã xẩy ra, gần hai năm qua nhiều hình thức tranh đấu của các bạn trẻ,của một số Trí thức đã phát triển mạnh so với nhiều năm trước: Nhóm NoU, Mạng lưới Blogger Việt Nam phản đối điều luật 258, nhóm phản đối sửa đổi Hiến pháp 72; Tuyên bố của Hội Đồng Giám Mục, Tuyên bố của Hội Đồng Liên Tôn, Sự lên tiếng mang tính cá nhân của một vài cán bộ đảng lão thành. Nhưng Bộ Chính Trị đảng, BCH Trung ương và Cuốc Hội vẫn kiên định và thản nhiên bấm nút cho cái Hiến pháp mà họ đẻ ra để áp đặt cho Dân Tộc Việt Nam.
Vậy, vài câu hỏi tiếp đặt ra:
Đảng Cộng sản sợ ai? Lực lượng nào lật đổ được chế độ cộng sản?
486 đại biểu bấm nút vì họ sợ mất ghế, mất quyền lợi, chứ khộng sợ những người tranh đấu.
Tại sao họ không sợ những người tranh đấu?
Vì những người tranh đấu chưa đủ mạnh để họ sợ.
Sức mạnh nào uy hiếp quyền lực của họ? Làm thế nào để tạo ra sức mạnh?
Tại Việt Nam sức mạnh đó đã có chưa?
Đây là những câu hỏi nghiêm túc để mỗi người suy nghĩ và thảo luận.
Đã có những “Sách giáo khoa” về tranh đấu bất bạo động qua những cuộc cách mạng dân chủ Đông Âu, Bắc Phi, của phong trào Otpor tại Serbia, kể cả bài học cách mạng tháng 10 Nga và cách mạng tháng 8.1945.
Tôi đồng tình với bài viết của tác giả Vũ Đông Hà: “Cuộc cách mạng của Sợ Hãi”, “sức mạnh của đám đông” đã đăng trên Danlambao
Tại Việt Nam đã có sức mạnh đó
Tại Việt Nam đã có lực lượng uy hiếp quyền lực của đảng cộng sản
Nhưng, những người tranh đấu chưa vận dụng được sức mạnh đó.
Biết vận dụng nó, chúng ta có thể đánh đổ chế độ độc tài trong tương lai rất gần.
Ba nguồn sức mạnh tại Việt Nam hiện nay: Công Nhân, Dân Oan, Cộng đồng Công Giáo. 
1. Công nhân 
15 triệu công nhân Việt Nam thực tế là những con người hiền lành, họ chăm chỉ, nhẫn nại làm việc để nuôi sồng bản thân và gia đình, họ không hiểu biết đến chính trị, không quan tâm đến “chính trị”. Nhưng, khi sức lao động của họ bỏ ra bị bóc lột thái quá, bị làm nhục, bị quỵt lương, bị lừa dối, họ có thể chấp nhận một lần nhưng không thể chịu nhục nhiều lần và họ đã vùng lên chống lại giới chủ bằng những cuộc đình công. Đó là thái độ chính trị, hành động chính trị.
Chống lại giới chủ tức là chống nhà cầm quyền trong phạm vi xí nghiệp, nhà máy. Vì giới chủ là sản phẩm của nhà cầm quyền bằng những hợp đồng béo bở với sức lao động công nhân rẻ mạt.
Cho đến nay, tại Việt Nam đã có gần 5000 cuộc đình công của công nhân. Có nhiều cuộc đình công trên 10 ngàn, 15 ngàn, 20 ngàn người tham gia. Hãy nhìn hình ảnh của những cuộc đình công với sức mạnh hào hùng, nhưng tại sao họ chỉ giới hạn trong phạm vi xí nghiệp? Tại sao họ không xuống đường sánh vai với những người biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng?
Chỉ cần một, hai nhà máy với vài chục ngàn công nhân cùng xuống đường với Trí thức, với tuổi trẻ thì đảng cộng sản có huy động côn đồ từ cả nước để đối phó cũng sẽ bị vô hiệu hoá.
Cần phải thẳng thắn trao đổi rằng,phần lớn những người tranh đấu trong và ngoài nước coi thường công nhân , không chú ý đến họ,coi thường học vấn, coi thường trình độ của họ. Nhưng, thử hỏi rằng ai trong chúng ta đã tổ chức được những cuộc chống đối có 10,15,20 ngàn người tham gia.
Hàng chục năm qua họ tranh đấu rất cô đơn. Có hàng ngàn cuộc đình công thắng lợi, nhưng cũng có hàng ngàn cuộc đình công bị đàn áp, thậm chí công nhân bị thương, bị đánh chết.
Đã có hàng trăm trường hợp bị ngộ độc tập thể với hàng trăm, hàng ngàn nạn nhân là công nhân. Nhưng chẳng có tổ chức hay cá nhân tranh đấu nào trong nước lên tiếng ủng hộ họ, bênh vực họ.
Cần phải đến với họ, giúp đỡ họ, vì, trước hết họ cũng là con dân Việt Nam, họ là tầng lớp đáy của xã hội, với mọi chính sách khốn nạn của chế độ độc tài (tăng giá xăng, giá điện, giá sinh hoạt,…) họ là nạn nhân bị ảnh hưởng nhiều nhất.
Nhìn vào từng cá nhân đơn lẻ, họ là những con người yếu ớt, thiếu trình độ học vấn. Nhưng cả khối quần chúng ấy hợp lại, nó có sức mạnh vô biên. Khối quần chúng ấy có chung số phận, chung hoàn cảnh, chung việc làm, hàng ngày sát cánh bên nhau. Khối quần chúng ấy rất dễ tiếp cận.
Đến với họ khi họ đình công, khi họ bị ngộ độc thức ăn, khi họ bị giới chủ hành hạ, bị quỵt lương.
Đến với họ với những lời động viên và cho họ biết nguyên nhân của mọi nguyên nhân tại sao họ bị bóc lột, tại sao họ khổ. Họ hiểu, và chắc chắn họ sẽ không để cho những Trí thức yêu nước xuống đường đơn độc. Họ sẽ làm tròn trách nhiệm công dân khi Tổ Quốc lâm nguy.
Cuộc tranh đấu của giới Trí thức Ba Lan là một bài học quý giá: Năm 1968, giới Trí thức và sinh viên Balan đã tổ chức một cuộc bãi khoá toàn quốc chống chế độ cộng sản, dù có hàng chục ngàn người tham gia nhưng không được giai cấp công nhân ủng hộ, cuộc đấu tranh bị đàn áp và thất bại nặng nề.
Từ thất bại đó, giới trí thức Balan hiểu rõ lực lượng nào, giai cấp nào sẽ đập tan chế độ cộng sản. Năm 1976, khi làn sóng đình công của công nhân nổ ra khắp cả nước, Trí thức Balan đã thành lập “Uỷ Ban Bảo Vệ Công Nhân”. Những Trí thức hàng đầu như giáo sư Geremek, J. Koron, Mazowiecki, A. Michnik, v,v… đã quan tâm đến công nhân, đã xuống các nhà máy giúp đỡ công nhân, giúp họ thảo yêu sách tranh đấu đòi quyền lợi, giúp họ tổ chức đình công, quyên góp gây quỹ ủng hộ đình công,…
Năm 1980, “Công Đoàn Đoàn Kết” ra đời, Chủ Tịch là L. Welesa, một thợ điện, nhưng đằng sau là những Trí thức làm cố vấn. Trí thức Ba Lan không lập đảng chính trị mà tất cả các tổ chức tranh đấu từ trường Đại hoc, bệnh viện, công sở, nhà máy đều mang một tên chung là “Công Đoàn Đoàn Kết”. Khẩu hiệu bất diệt của họ có giá trị muôn đời: MUỐN TỰ DO, PHẢI ĐOÀN KẾT, và Đoàn Kết đã đập tan chế độ cộng sản tại Đông Âu và Liên xô.( Hãy xem lại: “Từ Đoàn Kết Đến Tự Do” – YouTube phần I,II,III,IV)
Công Nhân công ty Mỹ Phong đình công.
Công nhân đình công đòi tăng phụ cấp.
Gần 20 ngàn công nhân Cty Linh Trung 1 đình công.
1200 công nhân công ty Wondo Vina bị ngộ độc thức ăn.
2 – Dân Oan
Nếu không có chính sách cướp đất trắng trợn của đảng cộng sản, Việt Nam sẽ không có “Giai Cấp Dân Oan”. Dân oan đã lớn mạnh thành giai cấp. Họ cũng là những nông dân, những tiểu thương hiền lành, chất phác, cũng sợ sệt, yếu đuối. Họ bị đảng cướp đất, cướp nhà, vứt họ ra đường. Ước vọng sinh tồn đã giúp họ trở thành con người mạnh mẽ. Họ có mặt khắp nơi, trên mọi miền đất nước, nhưng thường tụ hội tại Hà Nội và Sài Gòn. Họ không còn gì để mất. Con đường sống của họ là tranh đấu.
Họ đã bày tỏ thái độ chính trị và hành động chính trị.
Chúng ta đã quan tâm đúng mức đến lực lượng này chưa? Sao chúng ta không kết nối với họ được?
Hàng ngàn dân oan Văn Giang, Hàng ngàn dân oan Dương Nội, Hàng ngàn dân oan Hà Tây sao không kết nối được với nhau, sao không phối hợp hành động, không ứng cứu nhau kịp thời khi bị đàn áp? Sao không kết nối được dân oan cả nước? Sao lại để 6 dân oan Văn Giang tranh đấu đơn độc với lũ côn đồ đội lốt công an?
Nếu coi cuộc tranh đấu vì Đất Nước là đúng đắn, không tuỳ hứng, không phải là hình thức trang trí cho lý lịch bản thân thì mỗi người cần phân tích và trả lời nghiêm túc cho những câu hỏi đó, nếu không, đừng trách những ông quan bấm nút trong hội trường Cuốc Hội.

3. Cộng Đồng Giáo Dân
Đây là cộng đồng mà tôi luôn ngưỡng mộ và hy vọng. Chính sách hận thù tôn giáo,đàn áp tôn giáo của cộng sản đã làm cho cộng đồng Công Giáo đoàn kết chặt chẽ hơn. Nhà Chung, Thái Hà, Tam Toà, Cồn Dầu, Mỹ Yên,… đã làm cho đồng bào công giáo nhìn rõ hơn mặt thật của đảng cộng sản. Tôi không phải là Giáo Dân nhưng tôi rất hãnh diện khi nhắc tên những Người như Linh Mục Ngô Quang Kiệt, Linh Mục Cao Đinh Thuyên, Linh Mục Nguyễn Thái Hơp, Bloger Nguyễn Hữu Vinh,…
Nếu đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo đê nhị (John Paul II) người Balan còn sống thì cộng sản Việt Nam chắc không giám lộng hành với cộng đồng Công Giáo như hiện nay.
Câu nói của Đức Giáo Hoàng John Paul II khi về thăm Tổ Quốc đã khích lệ cộng đồng Công Giáo Balan: “Các Con đừng sợ”;
“Hãy hiện lên linh hồn của Chúa và tái sinh Mặt Đất. Mảnh đất này.” 
Chừng nào còn chế độ cộng sản độc tài thì đức tin tôn giáo còn bị hành hạ, chắc chắn cộng đồng Công giáo sẽ đồng hành cùng Dân Tộc tranh đấu cho đức tin, cho một xã hội công bằng.

Ba lực lượng trên là những lực lượng khiến đảng cộng sản phải khiếp sợ.
 
Làm thế nào để phát huy được sức mạnh đó, kết nối được sức mạnh đó là câu hỏi cho những người tranh đấu nghiêm túc.
Thật ra, từ khi thấy được sức mạnh của công nhân qua những cuộc đình công từ những năm đầu của thế kỷ 21, một số anh chị em trong nước như luật sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Thị Công Nhân, anh Nguyễn Khắc Toàn, chị Trần Khải Thanh Thuỷ, anh Lê Trí Tuệ,… đã chú ý đến lực lượng này và thành lập tổ chức để giúp đỡ và bênh vực quyền lợi của công nhân. Ngày 20.10.2006, Công Đoàn Độc Lập Việt Nam đã ra mắt. Ngày 27.10.2006 tại sảnh đường Quốc Hội nước Cộng Hoà Ba Lan đã diễn ra cuộc Hội thảo Quốc tế về “Quyền của Người Lao Động tại Việt Nam”. Hội Nghi quy tụ gần 70 đại biểu và khách mời khắp thế giới: Mỹ, Canada, Pháp Bỉ, Hà Lan, Đức, Tiệp, Úc, và Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động VN được thành lập. Luật sư Lê Thị Công Nhân, khách mời của cuộc Hội thảo bị giữ tại sân bay Nội Bài và bị cấm xuất cảnh. Ngày 7.01.2007, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông do anh Đoàn Huy Chương làm chủ tịch cũng được thành lập.
Tuy nhiên, sau khi được gia nhập WTO và tổ chức hội nghị APEC tại Hà Nội, đảng cộng sản đàn áp khốc liệt những người sáng lập Nghiệp Đoàn. Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Đoàn Huy Chương lần lượt vào tù, một số người phải lánh nạn, Bạch Ngoc Dương, Trần Văn Hoà,… phải sang Mỹ tỵ nạn, Lê Trí Tuệ bị mất tích tại Căm Pu Chia, anh chị em tranh đấu cho quyền lợi của Người Lao động phải bí mật hoạt động và gây dựng phong trào. Gần 4 năm trước, Đoàn Huy Chương, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàn Quốc Hùng lại bị bắt vào tù vì giúp đỡ cho 10 ngàn công nhân nhà máy Mỹ Phong, Trà Vinh tổ chức đình công bảo vệ quyền lợi.
Nguy hiểm và khó khăn, nhưng giai cấp công nhân cần có tổ chức độc lập của mình để tranh đấu bảo vệ quyền lợi. “Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do” đã ra đời (Hợp nhất các tổ chức tranh đấu vì quyền lợi của công nhân), đã nạp đơn và đang chờ xét làm thành viên của Nghiệp Đoàn Lao Động Thế Giới (ITUC).
Dân Oan cũng cần có người đại diện của mình để kết nối, hỗ trợ và tranh đấu với nhà cầm quyền.
Thời gian qua nhiều anh chị em tranh đấu trong nước đã đến với dân oan, cuộc tranh đấu của dân oan đã được khích lệ, nhưng vì nhiều lý do, sức mạnh tranh đấu của khối này vẫn chưa được phát huy.
Nếu giai cấp công nhân và dân oan được chú ý đúng mức, nếu kết hợp được sức mạnh của ba khối Công Nhân, Dân Oan và Cộng Đồng Giáo Dân chế độ độc tài cộng sản đã tiêu tan, anh chị em Trí thức, các bạn trẻ sẽ không cô đơn khi xuống đường thể hiện trách nhiệm của mình trước Tổ Quốc, trước Dân Tộc.
4. Lực lượng tranh đấu hải ngoại:
Những năm qua, Cộng đồng Người Việt hải ngoại, các tổ chức, các đảng phái tranh đấu hải ngoại đã hỗ trợ lực lượng trong nước bằng nhiều hình thức. Hiệu quả đến mức nào tuỳ theo cách nhìn và cách đánh giá của từng người.
Theo cá nhân tôi, với tiềm năng như vậy, các Tổ chức tranh đấu hải ngoại đáng lẽ yểm trợ trong nước tốt hơn, hiệu quả hơn. Nguyên nhân? Mọi người đều biết, nhưng khó có thể khắc phục, kể cả bây giờ. Thiếu đoàn kết, đố kỵ, không thống nhất khi hành động đã làm phân tán lực lượng và giảm lòng tin đối với cộng đồng.
Các tổ chức, đảng phái đã lẫn lộn mục tiêu tranh đấu trước mắt và mục tiêu tranh đấu lâu dài. Trước mắt: Cần tập trung, đoàn kết mọi lực lượng và thống nhất hành động để đập tan chế độ độc tài. Khi chế độ độc tài không còn, lúc đó hãy cạnh tranh trong việc lãnh đạo đất nước, xây dựng xã hội dân chủ. Thế nhưng, dù chế độ cộng sản vẫn đang hiện diện, cả dân tộc đang bị kìm kẹp, các tổ chức, đảng phái đã cạnh tranh lẫn nhau, tranh dành ảnh hưởng kể cả trong và ngoài nước. An ninh cộng sản đã lợi dụng điều đó để chia rẽ, đánh phá.
Những anh chị em dấn thân trong nước chấp nhận mọi gian khổ hy sinh, bị đàn áp, bị tù đày, bị cô lập, bị phong toả mọi đường làm ăn sinh sống. Gia đình và bản thân anh chị em vô cùng cực khổ. Đáng lẽ họ phải được chi viện vật chất tối thiểu để sống, và hoạt động. Nguồn chi viện đó từ hải ngoại rất hạn chế so với yêu cầu của anh chị em trong nước.
Phải chăng cộng đồng người Việt hải ngoại quá nghèo, không có khả năng? Không đúng. Vì hàng năm bình quân có trên 10 tỷ USD kiều hối gửi về nước. Những năm qua, nhiều tổ chức từ thiện, nhà chùa chỉ trong một đợt ngắn đã quyên góp được hàng chục, hàng trăm ngàn đô la. Mới đây nhất, trong một thời gian ngắn, VOICE do LS Trịnh Hội tổ chức đã quyên góp được trên 200 ngàn đô-la giúp nạn nhân bão Hải Yến tại Philipin.
Cộng đồng người Việt hải ngoại không tin các tổ chức, các đảng phải.
Đề nghị thành lập một “Quỹ yểm trợ dân chủ” độc lâp. Thành phần đứng tên và ban điều hành gồm những nhà hoạt động có uy tin trong các lĩnh vực: văn hoá, khoa học, xã hội, tôn giáo cả trong và ngoài nước. Ví dụ trong nước: Hoà Thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Phan Văn Lợi, cụ Lê Quang Liêm, Luật sư Nguyễn Văn Đài, LS Lê Thị Công Nhân, Bloger Nguyễn Hữu Vinh; Ở Hải ngoại có nhà khoa học Dương Nguyệt Ánh, nhạc sỹ Nam Lộc, Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, nhạc sỹ Việt Dũng, LS Trịnh Hội, nhạc sỹ Trúc Hồ, Tiến sỹ Nguyễn Đình Thắng,… Khi những vị này đứng tên gây quỹ, người cho tiền tin tưởng đồng tiền của họ sẽ được chi đúng mục đích và không bị đảng phái, tổ chức nào lợi dụng. Mỗi khi gây quỹ, các tổ chức, đảng phái cùng vận động và hỗ trợ. Với niềm tin đồng tiền bỏ ra sẽ góp phần vào việc sớm dân chủ hoá Đất Nước, đồng bào sẽ không ngần ngại khi trút hầu bao.
5. Phối hợp hành động.
Hiện nay, một công việc mà anh chị em tranh đấu trong nước , các tổ chức đảng phái hải ngoại có thể phối hợp hành động:
Để cứu nền kinh tế “định hướng XHCN” đang sụp đổ, đảng cộng sản đang ra sức vận động để gia nhập “Hiệp Ước Thương Mãi xuyên Thái Bình Dương”( TPP).
Nếu nền kinh tế sụp đổ, đảng cộng sản sẽ chết.
Một trong những điều kiện mà các đối tác đặt ra cho Việt Nam là Việt Nam phải có công đoàn độc lập.
Nếu nhà nước cộng sản buộc phải công nhận công đoàn độc lập thì đây là một cơ hội lớn cho giai cấp công nhân Việt Nam. Thời gian rất gấp rút.
Mong các lực lượng tranh đấu trong và ngoài nước vì mục đích chung cùng phối hợp hành động.
Thưa các anh chị, các bạn trẻ,
Là người tranh đấu, là người hành động, trước hiện tình Đất Nước, sau cái “ngày tang khốc cho Dân Tộc Việt Nam” như lời của nhà văn Võ Thị Hảo, tôi nêu quan điểm của mình như một ý kiến để cùng thảo luận, cùng suy ngẫm, nhằm tìm hướng đi và hành động đúng, rút ngắn thời gian cho cuộc đấu tranh.
Warszawa, 02.12.2013. 

Trần Ngọc Thành
danlambaovn.blogspot.com

* Về tác giả:

Ông Trần Ngọc Thành hiện đang là Chủ tịch Ủy Ban Bảo vệ Người Lao Động Việt Nam.

Ông Trần Ngọc Thành du học Ba Lan từ năm 1967, tham gia tổng bãi khóa (đình công) của sinh viên, trí thức Ba Lan năm 1968; tốt nghiệp năm 1973.

Sau khi về nước, ông làm việc ở Tổng cục hàng hải VN, gia nhập đảng cộng sản. Trong thời gian làm việc ở VN vẫn liên hệ với các trí thức tranh đấu Ba Lan.

Năm 1988 khi Công đoàn đoàn kết sắp dành thắng lợi, theo lời mời của giáo sư cũ, ông quay lại Ba Lan làm nghiên cứu sinh. Chứng kiến các cuộc cách mạng tại các nước Đông Âu, ông viết nhiều kiến nghị đề nghị thay đổi tại VN, tuy nhiên ĐCS VN không chấp thuận và đe dọa sẽ bắt ông khi về lại VN. Sau đó ông quyết định ở lại Ba Lan, vứt thẻ đảng và tham gia tranh đấu, sau đó cùng một số bạn bè ở Ba Lan phát hành báo Đàn Chim Việt.

Tháng 10.2006 tổ chức cuộc hội nghị về quyền lao động VN tại Warszawa thủ đô nước Cộng Hòa Ba Lan,  thành lập Ủy Ban Bảo Vệ  Người Lao Động Việt Nam.

Mục đích của Ủy ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam là không ngừng phấn đấu cho mục tiêu của mình là tranh đấu vì quyền lợi của người lao động và giai cấp công nhân Việt Nam.

Trần Ngọc Thành (Danlambao)

GS Võ Tòng Xuân: Ai tiếp tay cho giống lúa Trung Quốc tràn vào Việt Nam

Bauxite Việt Nam

http://www.boxitvn.net/bai/21666

GS Võ Tòng Xuân nói thẳng: “[…] nhiều quan chức lại đứng đằng sau lưng những công ty nhập khẩu lúa giống Trung Quốc để kiếm lợi ích cá nhân, khuyến cáo nông dân nên trồng lúa Trung Quốc không nên trồng giống lúa Việt Nam.” Như thế đủ để Bộ Công An vào cuộc để đưa “nhiều quan chức” này ra ánh sáng chưa, thưa Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng? Hay chuyện tiếp tay phá hoại nông nghiệp Việt Nam tuy khó chịu nhưng chỉ là như “ngứa ghẻ”, buộc “hệ thống chính trị” phải động tay, không đáng? Hay là đằng sau nhóm lợi ích này còn có nhóm lợi ích khác to hơn, huy động công an, không tiện? Hay là chuyện này “nhạy cảm” vì động đến ông bạn 4 tốt, 16 chữ vàng, không dám?

Bauxite Việt Nam

(Thị trường) – Mặc dù Việt Nam là một trong những quốc gia xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới nhưng giống lúa, phân bón, thuốc trừ sâu lại nhập chủ yếu từ Trung Quốc. Đề án phát triển sản phẩm quốc gia cho mặt hàng gạo đã được thông qua nhưng theo GS Võ Tòng Xuân, chuyên gia về Nông nghiệp, đề án này không có tính khả thi.

 

 GS Võ Tòng Xuân
GS Võ Tòng Xuân

PV: – Mặc dù Việt Nam là một trong những quốc gia xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới nhưng đầu vào như giống lúa, phân bón, thuốc trừ sâu lại nhập khẩu 50-70% từ Trung Quốc. Xin ông cho biết nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này là gì?

GS Võ Tòng Xuân: – Nông dân hiện vẫn tự do sản xuất, không có người chỉ đạo, muốn cấy giống gì thì cấy, bón phân loại nào thì bón.

Thấy sản phẩm được thương lái mua nhiều, họ sẽ ồ ạt trồng theo kiểu của họ. Bón phân cũng sai, mật độ trồng sai dẫn đến nhiều sâu bệnh, sau đó phải mua thuốc để phun.

Nguyên nhân sâu xa do nhà nước đã bỏ mặc, không quan tâm tới người nông dân, dù có khuyến nông nhưng nông dân lại không mặn mà, tin tưởng vì chưa đủ trình độ để quản lý, tham gia tư vấn.

Giống lúa Việt Nam do các viện làm ra nhưng quảng cáo không mạnh bằng những công ty nhập giống của Trung Quốc. Ngoài ra, giống lúa Trung Quốc cũng nhận được sự hỗ trợ của chính quyền, khuyến khích dân mua giống lúa đó.

PV:- Dù chất lượng gạo của lúa lai Trung Quốc không cao, độ dinh dưỡng không bằng giống lai hoặc lúa thuần của VN sản xuất tuy nhiên năng suất lại cao hơn nhiều và phù hợp với từng trà đất, từng mùa vụ. 

Tại sao Việt Nam lại không tự sản xuất lúa giống để phục vụ thị trường trong nước và tự cung cấp giống cho nông dân sản xuất, thưa ông?

GS Võ Tòng Xuân: – ĐH Nông nghiệp Hà Nội và những viện, trung tâm làm được nhưng năng suất hạt giống của mình không thể địch nổi với giống Trung Quốc.

Một lý do quan trọng hơn là nhiều quan chức lại đứng đằng sau lưng những công ty nhập khẩu lúa giống Trung Quốc để kiếm lợi ích cá nhân, khuyến cáo nông dân nên trồng lúa Trung Quốc không nên trồng giống lúa Việt Nam.

 Phụ thuộc đầu vào từ TQ, chuỗi giá trị như giống, kỹ thuật, chế biến, tiêu thụ còn lỏng lẻo là những rào cản khiến VN khó sản xuất lúa chất lượng cao để xuất khẩu.
Phụ thuộc đầu vào từ TQ, chuỗi giá trị như giống, kỹ thuật, chế biến, tiêu thụ còn lỏng lẻo là những rào cản khiến VN khó sản xuất lúa chất lượng cao để xuất khẩu.

PV: – Mới đây, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đã thông qua đề án phát triển sản phẩm quốc gia cho mặt hàng gạo. Mục tiêu là chọn ra 5- 7 giống lúa thơm, ngắn ngày, có chất lượng cao, hướng đến xuất khẩu với giá 600- 800 USD/tấn để có thể cạnh tranh với gạo chất lượng cao của Thái Lan vào năm 2020. Xin ông cho biết, đề án liệu có khả thi không?

GS Võ Tòng Xuân: – Theo tôi, tính khả thi của đề án hầu như không có vì không có sự tổ chức đồng bộ. Việc phát triển ngành lúa gạo còn rời rạc từng ban ngành, mạnh ai người ấy lo trong khi người nông dân cần nguyên một chuỗi giá trị nhưng giống, kỹ thuật, chế biến, tiêu thụ với mức giá tốt.

Dưới danh nghĩa tái cơ cấu tỉnh nào cũng nói mình trồng giống lúa chất lượng cao nhưng không biết ai mua và người nông dân cứ trồng theo họ.

Ngoài ra, sức cạnh tranh từ 2 thị trường Thái Lan, Ấn Độ cũng rất lớn vì họ cùng sản xuất lúa gạo trong mùa khô. Giá gạo xuất khẩu của Thái Lan hiện 800 USD/tấn trong khi của mình là gần 1.000 USD/tấn.

Nếu cứ để nông dân tự phát thì không đời nào chấm dứt tình trạng này, không thể có sản phẩm độc đáo trên thị trường.

Xin trân trọng cảm ơn ông!

Hương My

Nguồnbaodatviet.vn

Trọng tài nhân quyền LHQ: LS Lê Quốc Quân bị bắt giam tùy tiện

 Trà Mi-VOA. 04.12.2013

http://www.voatiengviet.com/content/trong-tai-nhan-quyen-lhq-ls-le-quoc-quan-bi-bat-giam-tuy-tien/1803289.html

Luật sư bất đồng chính kiến ​​Lê Quốc Quân tại phiên xử tại Hà Nội, ngày 2/10/2013.

Luật sư bất đồng chính kiến ​​Lê Quốc Quân tại phiên xử tại Hà Nội, ngày 2/10/2013.

Nhóm Hành động của Liên hiệp quốc Chống giam giữ tùy tiện (UNWGAD) lên án việc Hà Nội giam giữ luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân là tùy tiện, vi phạm luật quốc tế về quyền con người.

UNWGAD, tổ chức đóng vai trò như trọng tài nhân quyền quốc tế được thành lập dưới Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc, xác định bản án 2 năm rưỡi tù giam về tội danh ‘trốn thuế’ Việt Nam dành cho luật sư Quân là nhắm trừng phạt các hoạt động ôn hòa của ông cổ xúy cho nhân quyền.

UNWGAD kêu gọi Hà Nội phóng thích ông Quân ngay lập tức hoặc xem xét lại vụ án bằng một phiên tòa công minh và đền bù thiệt hại cho nhà hoạt động này theo quy định của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của công dân mà Việt Nam tình nguyện ký kết từ năm 1982.

UNWGAD nhận xét rằng ông Quân trở thành mục tiêu tấn công của nhà cầm quyền chỉ vì thực thi các quyền tự do căn bản được luật nhân quyền quốc tế bảo vệ trong đó có quyền tự do ngôn luận.

Lời kêu gọi được đưa ra sau khi UNWGAD điều nghiên kiến nghị thư cùng hồ sơ tài liệu do các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế đệ nạp cho luật sư Quân.

Việt Nam có nghĩa vụ đạo đức quan trọng là phải tuân thủ các tiêu chuẩn và luật lệ quốc tế về quyền con người, nhất là sau khi gia nhập vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc. Hà Nội cần phải lưu ý kỹ điều này.
Luật sư Nani Jansen.

Luật sư Nani Jansen, cố vấn luật cao cấp của Media Legal Defence Initiative, một trong những tổ chức đồng ký tên trong kiến nghị thư, nói với VOA Việt ngữ:

“Chúng tôi quyết định trình kiến nghị thư lên Nhóm Hành động của Liên hiệp quốc Chống giam giữ tùy tiện về vụ việc của luật sư Lê Quốc Quân hồi tháng 3 năm nay vì ông Quân rõ ràng bị truy tố chỉ vì đã thực thi quyền của một luật sư bảo vệ nhân quyền và quyền tự do ngôn luận căn bản của công dân. Ông cũng không có được một phiên xử công minh. Chúng tôi thấy vụ việc này phải được công luận quốc tế biết tới.”

Luật sư Jansen nói dù không có biện pháp chính thức nào buộc Hà Nội phải đáp ứng lời kêu gọi từ Nhóm hành động Liên hiệp quốc Chống giam giữ tùy tiện, nhưng đã đến lúc Việt Nam-tân thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc-không thể tiếp tục phớt lờ như đã từng làm lâu nay.

Luật sư Jansen:
“Ý kiến của UNGWAD có thẩm quyền nhưng không phải là một quyết định mang tính cưỡng hành pháp lý. Tuy nhiên, Việt Nam có nghĩa vụ đạo đức quan trọng là phải tuân thủ các tiêu chuẩn và luật lệ quốc tế về quyền con người, nhất là sau khi gia nhập vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc. Hà Nội cần phải lưu ý kỹ điều này.”

Luật sư Nani Jansen, cố vấn luật cao cấp của Media Legal Defence Initiative.
Luật sư Nani Jansen, cố vấn luật cao cấp của Media Legal Defence Initiative.

Luật sư Jansen cho biết tổ chức của bà cùng với các NGO bảo vệ nhân quyền quốc tế khác sẽ tiếp tục có hành động để bênh vực luật sư Lê Quốc Quân và vận động sự quan tâm của thế giới.

Bà Jansen: “Chúng tôi ủng hộ kháng cáo của luật sư Quân và tiếp tục kêu gọi Hà Nội phóng thích ông. Chúng tôi hy vọng Hà Nội sẽ đáp ứng lời kêu gọi của công đồng quốc tế ít nhất tại phiên tòa phúc thẩm tới đây của luật sư Quân.”

Luật sư Lê Quốc Quân bị bắt cuối năm ngoái với cáo buộc tội ‘trốn thuế’ và bị phạt 30 tháng tù giam trong phiên xử đầu tháng 10 năm nay, một mức án và tội danh tương tự như của nhà hoạt động chống Trung Quốc nhiều người biết tiếng, blogger Điếu Cày.

Chúng tôi ủng hộ kháng cáo của luật sư Quân và tiếp tục kêu gọi Hà Nội phóng thích ông. Chúng tôi hy vọng Hà Nội sẽ đáp ứng lời kêu gọi của công đồng quốc tế.
Luật sư Jansen.

Ông Quân từng bị bắt và sách nhiễu nhiều lần kể từ sau xuất học bổng năm 2006 do Cơ quan Hỗ trợ Dân chủ của Hoa Kỳ tài trợ. Từ năm 2007, ông bị tước quyền luật sư vì bị nghi có ‘hoạt động nhằm lật đổ chế độ’ sau khi ông công khai bênh vực cho các nạn nhân bị vi phạm nhân quyền, kêu gọi tự do tôn giáo và đa đảng tại Việt Nam.

Ngay sau phiên sơ thẩm của ông, Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ra tuyên bố bày tỏ lo ngại rằng ‘những bản án kiểu này có thể được dùng để bịt miệng những nhà hoạt động nhân quyền và những ai chỉ trích chính sách của nhà nước’. Thông cáo từ  Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ‘khẩn khiết yêu cầu chính phủ Việt Nam xem xét lại bản án và trình tự xét xử, những yếu tố đe dọa và ngăn cản nghiêm trọng quyền tự do ngôn luận, tự do bày tỏ ý kiến, và tự do hội họp của người dân tại Việt Nam.’

Trọng tài nhân quyền LHQ LS Lê Quốc Quân bị bắt giam tùy tiện

Ngày 25/11 vừa qua, hơn 30 trí thức có tiếng ở Châu Âu đã viết thư cho giới lãnh đạo Việt Nam yêu cầu phóng thích luật sư Quân.

Thư do Giáo sư Tiến sĩ Johannes Kals ở Đức khởi xướng viết rằng: ‘Chúng tôi rất lo lắng về lối quy tội xảo trá và hành động bất nhân đối với những nhà đấu tranh dân chủ như Lê Quốc Quân, Điếu Cày, Tạ Phong Tần và nhiều người khác. Đây là vết nhơ trong hồ sơ nhân quyền đáng ngại của chính phủ Việt Nam và là chỉ dấu cho thấy Việt Nam, quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc, vẫn tiếp tục không đáp ứng được các trách nhiệm quốc tế tối thiểu.’

Các trí thức Châu Âu yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam chấm dứt đàn áp quyền tự do tụ họp ôn hòa và tự do ngôn luận của công dân.

Những người đồng ký tên trong thỉnh nguyện thư cũng kêu gọi giới trí thức trên thế giới cùng lên tiếng đòi trả tự do cho luật sư Lê Quốc Quân.

Luật sư Quân cùng hai nhà hoạt động khác cũng đang bị giam cầm là Trần Huỳnh Duy Thức và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng được Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam vinh danh Giải Nhân Quyền Việt Nam 2013.

Lễ trao giải thưởng tuyên dương thành tích tranh đấu bất bạo động vì lý tưởng nhân quyền này sẽ diễn ra vào ngày 8/12 tới đây tại Pháp.

Hồ Ng. Nhuận: “…có một đám người “bất chấp nhân đạo và chính nghĩa”, liên tục muốn bắt lịch sử, đất nước, dân tộc ta phải lùi lại, sống kiếp sống…

Hồ Ngọc Nhuận

http://www.boxitvn.net/bai/21558

Lịch sử không­­­­­­­ để viết lại.

Nhưng lịch sử có thể bị bắt dừng lại, kéo lui. Mà độ lùi không chỉ tính bằng năm hay bằng nhiều chục năm.

Như ở nước Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên “anh em”, với đương kim “chủ tịch cháu nội”, Kim Jong-un nguyên soái, thì phải dừng lại bao nhiêu năm? Để toàn dân toàn quân Triều Tiên khóc đứng khóc ngồi trước cái chết của “chủ tịch cha” Kim Jong Il, y chang như đã từng khóc đứng khóc ngồi “chủ tịch ông nội” Kim Nhật Thành, chết cách đó 17 năm? Và để bất cứ cái gì, từ cái đi, cái đứng, đến cái tiếng hét trên các làn sóng điện, đều phải y chang những thứ cách đây hơn nửa thế kỷ?

Đó là chỉ tính theo ngày thành lập nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, tức từ năm 1948 cho đến nay là 65 năm. Chớ nếu tính trên tước vị của “chủ tịch ông nội” Kim Nhật Thành thì lịch sử nước này phải lùi về thời Tam Quốc Triều Tiên cổ đại đã thống trị bán đảo Triều Tiên trong hầu hết Thiên niên kỷ 1, và dừng lại cho tới hết đời “ông chủ tịch cháu nội” hiện nay và nhiều đời con cháu ông ta nữa. Để cho “chủ tịch ông nội” trở thành “Chủ tịch vĩnh cửu” theo hiến pháp của nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều  Tiên.

Trước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên ba năm, trong bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đọc tại Hà Nội ngày 02 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lên án bọn thực dân Pháp như sau: …Hơn 80 năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa. Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào… Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân… Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu. Chúng làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng. Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn…Chúng đã bán nước ta hai lần cho Nhật…”.

Lời kết án đanh thép đó vang lên đã hơn 68 năm rồi mà cứ ngỡ như mới hôm nay.

Như mới hôm nay, cũng đang có một đám người liên tục muốn bắt lịch sử, đất nước, dân tộc ta phải lùi lại, để sống kiếp sống mà bọn thực dân, bất chấp nhân đạo và chính nghĩa, đã “ban bố” cho ông cha ta trong ngót 80 năm.

Hơn 68 năm về trước, “về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào”, chủ tịch Hồ Chí Minh đã lên án bọn thực dân như vậy đó. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, về chính trị, có ai được một chút tự do dân chủ nào, xin cho biết? Cả những đảng viên cộng sản? Cả ông Đại tướng khai quốc công thần, và tất cả các ông tướng? Có ai tự do độc lập ứng cử đắc cử vô các Hội đồng, vô cái Quốc hội của Đảng, ngoài các đảng viên được Đảng cầm quyền chỉ định? Có bao nhiêu người yêu nước, kể cả các đảng viên cộng sản, đã bị thẳng tay đàn áp? Có một tổ chức chính trị nào được tồn tại, ngoài Đảng cầm quyền? Có một tổ chức văn hóa, xã hội, chuyên môn, nghề nghiệp… nào không bị Đảng cầm quyền nắm trong tay? …

Hơn 68 năm về trước, “chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, ai độc quyền trói buộc tư tưởng văn hóa, với mạng lưới các ban tư tưởng văn hóa bao trùm lên khắp nước? Ai nắm hết các báo chí, các phương tiện truyền thông, các cơ sở phát hành, in ấn, kể cả sách giáo khoa, kể cả kinh bổn tôn giáo? Tuyệt đối, khắc nghiệt… hơn cả bọn thực dân? Bởi chế độ thực dân còn để cho “người An Nam” làm báo, viết báo tự do. Còn bây giờ, 68 năm sau, có người Việt Nam độc lập nào ở đây được tự do làm báo, viết báo? Ai miệng nói xây dựng dân chủ mà giựt sập không chừa một cây cột nào của tòa nhà dân chủ, hàng đầu là cây cột tự do báo chí, là Quyền Thứ Tư của nền Dân Chủ? Ai miệng nói Nhà nước Pháp quyền mà “vo tròn nhập cục” ba Quyền Nhà nước làm một trong tay một đảng độc tôn cầm quyền duy nhất? Ai đang thi hành chính sách ngu dân hơn cả mọi chế độ phong kiến? Bởi phong kiến còn biết huy động, tận dụng người tài.

Hơn 68 năm về trước, “chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, hầm mỏ, nguyên liệu do các tập đoàn nước ngoài nào được thả cửa cho tha hồ khai thác? Ruộng đất nào thuộc về “người cày có ruộng”? Ruộng đất nào “thuộc về toàn dân” để bị “bọn chúng cướp không” đến nỗi người dân phải tự thiêu, tự xử?

Hơn 68 năm về trước, “chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, có anh chị lao công, lao động nào… được có nghiệp đoàn tự do để tự bảo vệ quyền lợi chính đáng? Có anh chị công nhân nào được các công đoàn nhà nước bênh vực khi bị các tập đoàn tài phiệt trong ngoài nước hà hiếp, bóc lột?

Hơn 68 năm về trước, “… hành động của bọn thực dân… áp bức đồng bào ta… là trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa”. Còn bây giờ, hành động của những ai đang muốn kéo lùi lịch sử, kéo lùi đất nước, để dân tộc này, gồm già trẻ gái trai người Việt Nam của thế kỷ 21, phải sống trở lại kiếp sống “không có chút tự do dân chủ” nào, như dưới ách nô lệ thực dân cả 100 năm trước, là trái hẳn với mọi thứ đạo lý làm người.

Một dân tộc vừa liên tục trui rèn qua bốn cuộc chiến thảm khốc trong vòng 40 năm, luôn được ca ngợi là anh hùng, và không chỉ một lần anh hùng, thì sao lại xứng đáng bị nắm ót kéo lui để sống kiếp sống cúi đầu như một dân tộc bị mất nước?

…Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm… dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập!… Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy”, như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tự hào tuyên hứa.

Dân tộc đó cũng quyết không để bị ai kéo lùi lịch sử của mình lại.

Mà phải viết tiếp. Viết gì?

Viết những gì mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở.

Mở đầu bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đọc tại Hà Nội ngày 02 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.

Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.

Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ” còn có một lời “bất hủ” khác, tiếp theo. Mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở. Đó là: “Để bảo đảm cho các quyền đó, các chính quyền được thiết lập giữa mọi người, và quyền hành của họ phải được xuất phát từ sự đồng thuận của những người họ quản lý. …” [1].

Trong bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 02 tháng 9 năm 1945 Chủ tịch Hồ chí Minh cũng đã viết: “Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi. (Điều 1)

Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được…

Nhưng bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói:

Điều 2: Mục đích của mọi tổ chức chính trị là bảo tồn các quyền tự nhiên và tuyệt đối của con người. Các quyền đó là quyền tự do, quyền sở hữu, quyền an ninh và quyền chống lại sự áp bức.

Điều 16: Xã hội nào không bảo đảm các Quyền con người, cũng không quy định rõ sự phân chia ba Quyền (Quyền Lập Pháp, Quyền Hành Pháp, Quyền Tư Pháp) thì xã hội đó không có Hiến pháp [2].

Đây cũng là những lẽ phải không ai chối cãi được. Và phải được mọi người dân Việt thời đại Hồ Chí Minh và mọi thời đại viết tiếp. Để cùng nhau xây dựng cho mỗi người và mọi người một xã hội, một thế giới, một ngày nay, một ngày mai xứng đáng với con người.

TP Hồ Chí Minh, 28-11-2013

H. N. N.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Chú thích:

(1) IN CONGRESS, July 4, 1776. The unanimous Declaration of the thirteen united States of America,

“… We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness.

That to secure these rights, Governments are instituted among Men, deriving their just powers from the consent of the governed

(2) Déclaration des droits de l’homme et du Citoyen du 26 août 1789. La Déclaration des droits de l’homme et du Citoyen de 1789 a été placée en tête de la Constitution de 1791.

Le préambule de la Constitution du 4 octobre 1958 a remis en vigueur les dispositions de la Déclaration de 1789, comme l’avait fait lepréambule de la Constitution du 27 octobre 1946

Article premier. – Les hommes naissent et demeurent libres et égaux en droits. Les distinctions sociales ne peuvent être fondées que sur l’utilité commune.

Article 2. – Le but de toute association politique est la conservation des droits naturels et imprescriptibles de l’homme. Ces droits sont la liberté, la propriété, la sûreté et la résistance à l’oppression.

Article16. – Toute Société dans laquelle la garantie des Droits n’est pas assurée, ni la séparation des Pouvoirs déterminée, n’a point de Constitution.”

Hiến pháp Việt Nam 2013 tiếp tục bị chỉ trích

VOA. 03.12.2013

http://www.voatiengviet.com/content/hien-phap-vietnam-2013-tiep-tuc-bi-chi-trich/1802496.html

Các đại biểu Quốc hội Việt Nam bỏ phiếu thông qua hiến pháp mới tại Hà Nội, ngày 28/11/2013.

Các đại biểu Quốc hội Việt Nam bỏ phiếu thông qua hiến pháp mới tại Hà Nội, ngày 28/11/2013.

Human Rights Watch mới lên tiếng cho rằng bản hiến pháp sửa đổi của Việt Nam đã không đáp ứng mong muốn thay đổi và cải cách của người dân.

Tổ chức có trụ sở ở New York cũng kêu gọi các nhà tài trợ cũng như đối tác phát triển của Việt Nam tăng cường nỗ lực hơn nữa để thúc ép Việt Nam tiến hành các cải cách hiến pháp và pháp luật để bảo vệ các quyền cơ bản như tự do ngôn luận và hội họp.

Với số phiếu thuận áp đảo, Quốc hội Việt Nam hôm 28/11 đã thông qua bản hiến pháp sửa đổi, trong đó nhấn mạnh tới vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản.

Theo Human Rights Watch, việc điều 4 Hiến pháp 2013 coi Đảng Cộng sản là ‘đội tiên phong của giai cấp công nhân’ và ‘của dân tộc Việt Nam’ hạn chế hơn nữa quyền được tham gia các cuộc bầu cử được tổ chức một cách tự do với sự tham gia đa đảng.

Hiến pháp sửa đổi, sẽ có hiệu lực từ ngày 1/1/2014, nói rằng ở Việt Nam ‘các quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật’.

‘Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình’, văn bản mới viết.

Hiến pháp cũng viết rằng ‘mọi người có quyền bất khả xâm phạm về thân thể; không bị tra tấn, bạo lực, truy bức, nhục hình’.

Tuy nhiên, ông Brad Adams, Giám đốc khu vực châu Á của Human Rights Watch được trích lời trong thông cáo ra hôm 3/12 rằng Việt Nam vẫn là một nhà nước độc đảng và bản hiến pháp cho phép giới hữu trách giới hạn các quyền cơ bản bằng những ngôn từ mơ hồ bất kỳ  khi nào họ muốn.

Báo chí trong nước, nhất là cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Việt Nam, đã đăng bài ca ngợi việc thông qua hiến pháp mới.

Tờ Nhân dân coi hiến pháp 2013 là ‘sản phẩm trí tuệ của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân’.

Trong khi đó, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang được trích lời nói rằng ‘nên tôn trọng các ý kiến khác nhau’ khi trao đổi với các cử tri ở TPHCM về việc Quốc hội bỏ phiếu tán thành bản hiến pháp mới.

Nhiều nhân sỹ trí thức đầu năm nay đã kiến nghị việc sửa đổi hiến pháp phải nhấn mạnh tới các quyền cơ bản của người dân cũng như thay đổi việc nhấn mạnh tới sự độc tôn của đảng cộng sản Việt Nam.

Trả lời VOA Việt Ngữ mới đây, tiến sỹ Nguyễn Quang A cho rằng giới trẻ Việt Nam đã hưởng ứng kiến nghị sửa đổi hiến pháp ‘rất là nhiều’.

Ông cũng nói thêm rằng việc tham gia tích cực của người dân vào hoạt động chính trị là ‘một điều kiện tiên quyết để nếu có bất kỳ sự thay đổi nào theo hướng dân chủ thì sự thay đổi đó mang tính bền vững’.

Trong bài viết ‘Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng’ về việc Quốc hội Việt Nam thông qua bản hiến pháp sửa đổi, nhà nghiên cứu về Việt Nam Jonathan London nhận định trên blog của ông rằng ‘không thể không thấy thất vọng ít nhiều về điều dường như là một cơ hội mang tính lịch sử để giải quyết những hạn chế thể chế căn bản hiện đang kìm hãm Việt Nam’.

Nguồn: HRW, VnExpress, Dân Trí, Nhân dân, VOA

Kiến nghị thúc đẩy nhân quyền

Biểu tình chống Trung Quốc ở Hà NộiBiểu tình ôn hòa được cho là hoạt động chứng tỏ nhân quyền

Kiến nghị tổ chức hội đồng thúc đẩy nhân quyền ở trong nước chưa được chính quyền Việt Nam phản hồi, một tuần sau khi gửi đi.

Bản kiến nghị được một nhóm nhân sỹ trí thức nổi tiếng ở TP HCM gửi tới Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng Chính phủ cùng Bộ trưởng Ngoại giao và Chủ tịch Ủy ban Nhân dân TP HCM hôm 26/11.

Trong số 40 người ký tên ban đầu có những tên tuổi như Giáo sư Tương Lai, nhà báo Tống Văn Công, Thế Thanh, Huy Đức, các nhân vật đấu tranh sinh viên từ thời chống Mỹ như bác sỹ Huỳnh Tấn Mẫm, ông Hạ Đình Nguyên…

Nói với BBC từ Sài Gòn, ông Hạ Đình Nguyên cho hay kiến nghị được đưa ra ngay sau sự kiện Việt Nam được bầu vào Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc.

Trước đó, Việt Nam cũng đã ký kết tham gia Công ước chống tra tấn của LHQ, đồng thời cam kết 14 điều khi nộp đơn ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền.

“Chúng tôi đánh giá, việc Việt Nam tham gia Hội đồng Nhân quyền là điều tích cực, nhất là với những cam kết đưa ra,” – ông Nguyên nhận xét – “Vì vậy, bản kiến nghị có mục đích góp thêm tiếng nói để thúc đẩy, và cũng là thể hiện nhân quyền ở trong nước”.

Hành động cụ thể

Kiến nghị của các vị trí thức bày tỏ hy vọng “kể từ nay, các quyền dân sự và chính trị, quyền kinh tế, văn hóa, xã hội và các quyền cơ bản khác của công dân… cần phải được thực thi đúng theo tinh thần Tuyên ngôn Nhân quyền LHQ và các Công ước quốc tế nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết, hoặc đã là thành viên và đặc biệt mới đây là 14 điều cam kết mà chính phủ Việt Nam ký khi nộp đơn ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền”.

Văn bản mà BBC có trong tay cũng nói “Nhà nước Việt Nam phải bằng hành động cụ thể có sự kiểm tra giám sát chặt chẽ của Nhà nước và của dân được quy định công khai, minh bạch với những chủ trương, chính sách, giải pháp, trong đó có những văn bản pháp quy nhằm đảm bảo cho 90 triệu người dân ở trong nước được hưởng và thực hiện đầy đủ các quyền”.

Những người kiến nghị đề xuất thành lập Hội đồng nhân quyền các cấp, đồng thời phổ biến rộng rãi toàn văn các văn bản về nhân quyền của LHQ mà Việt Nam đã ký kết, tham gia và kịp thời cập nhật và quảng bá thông tin về tình hình thực thi nhân quyền tại Việt Nam.

Ông Hạ Đình Nguyên nói ông biết giới hoạt động và các nhóm trí thức đã gửi nhiều kiến nghị lên lãnh đạo Đảng CSVN và Nhà nước mà chưa có phản hồi tích cực.

“Nhưng điều đó không có nghĩa chúng ta không nên tiếp tục lên tiếng.”

“Tôi luôn luôn cho rằng chúng ta cần tin tưởng vào tương lai và đấu tranh cho nó.”

Ông Dương Trung Quốc: ‘Cần sớm có luật trưng cầu dân ý’

 VOA Tiếng Việt, 03.12.2013

http://www.voatiengviet.com/content/ong-duong-trung-quoc-can-som-co-luat-trung-cau-dan-y/1802519.html

Ðại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc (Ảnh: vnexpress)
Ðại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc (Ảnh: vnexpress)
Đại biểu quốc hội Việt Nam đã nêu ý kiến như vậy sau khi có các thông tin trái chiều về việc quốc hội Việt Nam tuần trước đã bỏ phiếu thông qua bản hiến pháp sửa đổi. Ông Quốc cho rằng cần phải thực tiễn hóa một trong các nội dung đã đề ra trong bản hiến pháp đầu tiên năm 1946 để người dân có thể thể hiện quan điểm của mình. Trước hết, ông Dương Trung Quốc giải thích lý do vì sao ông lại không biểu quyết thông qua dự thảo hiến pháp sửa đổi:

Ông Dương Trung Quốc: Tôi thì tôi nghĩ một cách hết sức đơn giản thôi. Tôi chưa cảm thấy thỏa mãn và tôi thấy lẽ ra có thể làm tốt hơn, nhất là với một văn kiện mà có ý nghĩa hệ trọng như thế đối với một quốc gia.

Trong đó, cái mà tôi chưa thỏa mãn lắm ở góc độ người làm sử, như tôi đã phát biểu với nhiều người, rằng không hiểu vì sao đây là lần đầu tiên một văn bản hiến pháp của một quốc gia lại nói thẳng nguyên lý thể chế hóa cương lĩnh của đảng, ở đây là đảng cầm quyền thôi. Vì vậy, tôi không nghĩ đây là một sự tiến bộ.

VOA: Thưa ông, nếu mà có một sự lựa chọn, thì ông mong muốn thay đổi nhất trong bản hiến pháp mới này là gì?

Ông Dương Trung Quốc: Trong quá trình thảo luận, rất nhiều vấn đề được đặt ra, nói một cách hình tượng là được nâng lên, đặt xuống.

Thí dụ như vấn đề đổi tên nước chẳng hạn. Lấy lại tên dân chủ cộng hòa hay là chúng ta duy trì tên gọi cộng hòa xã hội chủ nghĩa. Chúng tôi nghĩ rằng là cái lý tưởng xã hội chủ nghĩa có thể là tốt đẹp nhưng nó còn quá xa vời. Tại sao chúng ta không trở lại những giá trị nó đã từng phổ quát thế giới mà đã dẫn dắt dân tộc Việt Nam đi cả một chặng đường rất dài, ít nhất là cho đến năm 1976? Đấy là một trong các ý kiến thôi.

Thứ hai nữa là, còn không ít vấn đề còn đang dang dở. Cuộc trao đổi tôi cảm thấy còn chưa yên ổn, nhất là các vấn đề cụ thể, liên quan tới việc triển khai hiến pháp này, thí dụ như vấn đề chính quyền địa phương, vấn đề hội đồng nhân dân rồi kể cả các vấn đề liên quan đến vai trò của kinh tế nhà nước, sở hữu toàn dân…

Giá mà có một thời gian tốt hơn để mà làm cho đến nơi đến chốn thì chắc chắn giá trị của bản hiến pháp này nó sẽ có một đời sống lâu dài hơn, nhất là trong bối cảnh năm nay những thay đổi đang diễn ra hết sức mạnh mẽ.

VOA: Ngoài những điều ông cảm thấy chưa hài lòng, theo ông, có điểm nào đáng chú ý trong bản hiến pháp không, thưa ông?

Ông Dương Trung Quốc: Thực sự ra mà nói, nếu mà đi sâu vào, phải nói có rất nhiều thay đổi chứ. Ban đầu chỉ là vấn đề sửa đổi thôi, cũng như một lần sửa đổi hiến pháp 1992. Phải nói lần này là một nỗ lực không nhỏ.

Trong quá trình tôi theo dõi và trực tiếp tham gia một phần nào đó vào công việc này, phải nói rằng rất nhiều người nỗ lực muốn làm một cái gì đó để phù hợp với quá trình thay đổi hiện nay. Nếu đọc kỹ bản hiến pháp hiện nay có thể thấy rất nhiều thay đổi chứ.

Thế nhưng mà tôi vẫn cảm thấy rằng các thay đổi ấy nếu nhận thức như là một bước chuyển cho sự phát triển của đất nước thì nó vẫn chưa đạt tới.

VOA: Theo ông, vì sao lại có nhiều người lên tiếng không đồng tình với việc tuyệt đại đa số đại biểu quốc hội bỏ phiếu tán thành hiến pháp sửa đổi?

Ông Dương Trung Quốc: Rất khó để có thể đánh giá nhiều người không đồng tình. Anh căn cứ vào đâu? Còn nêu dư luận xã hội, nhất là trên các phương tiện thông tin đại chúng, thì rất khó định lượng.

Chính vì thế, tôi rất mong muốn, và điều này tôi đã nói ở quốc hội là nên sớm thực tiễn hóa một trong các nội dung đã được đề ra từ bản hiến pháp đầu tiên năm 1946, tức là sớm có luật trưng cầu dân ý để mà người dân có thể thể hiện quan điểm của mình và người ta định lượng được.

Chứ bây giờ bên này thì nói rằng là toàn thể nhân dân nhất trí nhưng bên kia thì bảo rằng là số đông dân nhân không tán thành. Cái điều đó tôi không bình luận.

‘VN sẽ thay đổi nhưng chưa phải lúc này’

Quốc hội Việt Nam họp thông qua Hiến pháp sửa đổiVới đa số gần 98%, Quốc hội VN đã thông qua Hiến pháp sửa đổi 2013

Việt Nam có thể sẽ thay đổi về luật pháp đối với hệ thống, cấu trúc chính trị nhưng chưa phải vào thời điểm hiện nay theo một chuyên gia cố vấn của Đảng Cộng sản.

Giáo sư Đỗ Quang Hưng là thành viên Hội đồng Lý luận Trung ương, cơ quan tư vấn về đường lối, sách lược chính trị cho Ban chấp hành Trung ương và Bộ chính trị Đảng Cộng sản.

Theo ông, về lâu dài Việt Nam có thể cứu xét việc điều chỉnh, sửa đổi, soạn thảo một số luật pháp, thể chế như luật về đảng phái, cũng như hội đoàn và điều chỉnh quan hệ giữa hệ thống chính trị của nhà nước với các thực thể mà ông gọi là xã hội nhân dân, cộng đồng v.v… nhằm thừa nhận nhiều quyền và quyền lực của các thể chế này.

Về tương lai soạn thảo luật về đảng phái, mà nếu có, sẽ quy định, điều chỉnh hành vi, hoạt động, trách nhiệm của các đảng chính trị như Đảng cộng sản Việt Nam, Giáo sư Đỗ Quang Hưng, người đang là Chủ nhiệm Bộ môn Chính trị Quốc tế, Khoa Khoa học Chính trị, thuộc Đại học Xã hội & Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội, hôm cuối tuần nói với BBC:

“Về lô-gic chính trị, có tính của thời đại nữa, tôi nghĩ rằng sẽ đến một lúc nào đó, tôi chưa biết là lúc nào, thì chắc chắn phải nghĩ đến điều đó, cũng như luật về hội…”

“Chưa cho báo tư nhân chẳng hạn, tôi nghĩ cũng có cái hợp lý của nó. Đến một lúc nào đó người ta không phản ứng cái lô-gíc đó thì đến lúc nào đó nó sẽ có.”

GS Đỗ Quang Hưng, Hội đồng Lý luận Trung ương

“…Như chưa cho báo tư nhân chẳng hạn, tôi nghĩ cũng có cái hợp lý của nó. Đến một lúc nào đó người ta không phản ứng cái lô-gíc đó thì đến lúc nào đó nó sẽ có, nhưng câu chuyện có thể là của sắp tới chẳng hạn, tương tự như vậy với các vấn đề khác.”

Về quy định quân đội và các lực lượng vũ trang phải trung thành với Đảng cộng sản cầm quyền trong Hiến pháp, Giáo sư Hưng nói:

“Ở Việt Nam không dùng chữ thể chế chính trị, mà quen gọi là hệ thống chính trị. Với cấu trúc quyền lực như thế này, người Việt Nam vẫn chấp nhận cấu trúc quyền lực như thế này, thì việc liên quan đến quân đội như thế cũng dễ hiểu.”

Nhà lý luận nhấn mạnh việc quy định này là tuân theo đặc thù chế độ chính trị ở Việt Nam, tuy nhiên ông cũng đề cập tới mô hình khác biệt sẽ có thể tồn tại ở một không gian khác như một điều đương nhiên.

“Còn khi đặt vấn đề về quân đội trong vai trò tương quan đối với Đảng, thì có thể ở một thể chế chính trị khác, nó đương nhiên nó lại không phải như vậy,” ông Hưng nói tiếp,

Giáo sư Đỗ Quang HưngGiáo sư Hưng cho rằng VN có thể sẽ thay đổi về thể chế, chính trị, nhưng chưa phải hiện nay

“Nhưng mà trong cấu trúc quyền lực cũng như đặc tính của thể chế chính trị của Việt Nam, người ta đã chấp nhận cái đó, thì cái hệ luận của nó là vẫn là như thế thôi, vẫn phải chịu như thế, vẫn phải chịu một sự lãnh đạo.”

‘Sự hài hòa quyền lực?’

Nhà tư vấn tư tưởng cho Đảng cho rằng điều này thể hiện “một sự hài hòa” như một hệ quả của điều mà ông gọi là “quyền lực chính trị” và “hệ thống chính trị” hiện nay ở Việt Nam.

Quan chức nghiên cứu nhận xét Hiến pháp mới thông qua chứa đựng những bước tiến mà ông gọi là ‘tiến bộ’ trong nhiều vấn đề, từ thể hiện đáp ứng nhu cầu, trình độ phát triển của xã hội cho tới vận dụng sáng tạo trong tình hình cụ thể đặc thù của chế độ chính trị.

Tuy nhiên, trao đổi với BBC từ Hà Nội, một nhà nghiên cứu xã hội học từ Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội và Nhân văn VN cho rằng bản Hiến pháp sửa đổi vừa mới được Quốc hội thông qua thể hiện một sự hạn chế cố hữu trong nhận thức và tư duy của những người soạn thảo Hiến pháp và lãnh đạo nhà nước khi tiếp tục ‘tự hạn chế mình’ với hệ tư tưởng Mác – Lênin.

Tiến sỹ Đỗ Thiên Kính, Trưởng phòng Xã hội học Nông thôn, Viện Xã hội học bình luận với BBC hôm thứ Năm về kết quả và cách thức của Hiến pháp mới được thông qua và cho rằng ‘số đông chưa hẳn đã là chân lý.’

“Chủ nghĩa Mác – Lênin nói số đông cũng không phải là chân lý, thì tôi nghĩ rằng cái số đông bỏ phiếu tán thành hiện nay cũng không phải là chân lý. Khi mà đã hiểu như thế rằng số đông không phải là chân lý, thì đó cũng là điều bình thường.”

Trả lời câu hỏi làm thế nào giới lãnh đạo Đảng và Nhà nước có thể thay đổi một chủ thuyết mà lâu nay họ vẫn sử dụng để biện minh cho đường lối, chính sách, quyền lực và vị thế của mình, Tiến sỹ Kính nói:

“Do vậy mà chính bản thân các Đại biểu Quốc hội, chính bản thân những người cầm quyền phải thay đổi về nhận thức khoa học, anh phải có đầu óc suy nghĩ khoa học, một cách khách quan để anh đánh giá nó là anh cho nó là nền tảng tư tưởng là đúng hay không đúng…,

“Ngoài chủ nghĩa Mác – Lênin còn có cá loại chủ nghĩa khác cũng rất khoa học, anh không vượt, bỏ được cái nhận thức của anh, tự anh cầm tù trong lý luận, do vậy làm thế nào vượt, bỏ được nó là hơi khó”

Tiến sỹ Đỗ Thiên Kính, Viện Xã hội học

“Ngoài chủ nghĩa Mác – Lênin còn có các loại chủ nghĩa khác cũng rất khoa học, anh không vượt, bỏ được cái nhận thức của anh, tự anh cầm tù trong lý luận, do vậy làm thế nào vượt, bỏ được nó là hơi khó, cả một cuộc đấu tranh hay tranh luận khoa học, môi trường khoa học (phải) rất là rộng mở, rất là tự do, dân chủ, thì nó cũng phải dần dần như thế, mới thay đổi được.”

‘Mâu thuẫn ý thức hệ’

Hôm thứ Năm, một kinh tế gia, nguyên thành viên Đoàn Chủ tịch Trung ương Liên hiệp các Hội khoa học và Kỹ thuật Việt Nam (VUSTA) nói với BBC rằng bản Hiến pháp mới sửa đổi hàm chứa những mâu thuẫn đáng quan ngại mà theo ông có xuất phát điểm, nguyên nhân từ việc Hiến pháp quá bị chi phối bởi ‘ý thức hệ’ của đảng cầm quyền.

Tiến sỹ Hàn Mạnh Tiến, Chủ tịch Hội các nhà Quản trị các Doanh nghiệp Vừa và Nhỏ của Việt Nam lấy ví dụ từ việc Hiến pháp tiếp tục quy định kinh tế nhà nước ‘đóng vai trò chủ đạo’ trong nền kinh tế quốc dân để minh chứng điều này như một ‘mâu thuẫn nổi bật’ về tư duy của những nhà chủ trương Hiến pháp.

Ông nói: ‘Các thành phần là bình đẳng, nhưng mà bình đẳng lại có một anh chủ đạo… Vì vậy cái khái niệm bình đẳng, hợp tác và cạnh tranh theo pháp luật mà lại đặt bên cạnh chữ ‘chủ đạo’ thì không thể nào mà không mâu thuẫn được.”

Ông Tiến giải thích nguồn gốc của mâu thuẫn trong tư duy này: “Tôi nghĩ có nhiều lý do, có thể có một lý do mà từ trước đến nay vẫn được giải thích là ý thức hệ, cái nền ‘kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa’ là phải được gắn liền với khái niệm ‘kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo.'”

Lãnh đạo Việt Nam thông qua Hiến phápCác lãnh đạo Việt Nam và đa số Đại biểu Quốc hội thông qua Hiến pháp sửa đổi hôm 28/11

Nhà kinh tế cho rằng yếu tố ý thức hệ này đã chi phối ngay cả những chương đầu, từ diễn ngôn mở đầu của Hiến pháp, trong đó ghi rõ Hiến pháp để “thể chế hóa cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ xây dựng chủ nghĩa xã hội,” được hiểu là “cương lĩnh của Đảng cộng sản.”

Và điều này chi phối toàn bộ tinh thần, nội dung Hiến pháp, không chỉ hạn chế ở tái khẳng định vai trò chủ đạo của khu vực kinh tế nhà nước, hay việc không thừa nhận hình thức sở hữu tư nhân về đất đai.

Hôm thứ Sáu, Đại biểu Dương Trung Quốc nói với BBC ông thấy không khí bàn thảo về sửa đổi Hiến pháp diễn ra dân chủ, Hiến pháp mới cũng có “những điều sửa đổi” và “quyền con người được nhấn mạnh hơn” và có nhiều điểm khác được điều chỉnh.

Tuy thế, vị đại biểu đã xác nhận không bấm nút biểu quyết thông qua bản Hiến pháp sửa đổi mới, cho biết: “Cuộc thảo luậ̣n đã vượt qua phạm vi cương lĩnh của Đảng nên họ đã kéo lại.”

‘Bảo thủ đến cực đoan’

Hôm 29/11, nhà báo tự do, Tiến sỹ kinh tế Bấm Phạm Chí Dũng bình luận với BBC về bản Hiến pháp mới.

Ông nói từ Sài Gòn: “Nhiều người hiểu biết và băn khoăn với đất nước thì họ thực sự thất vọng vì đã không có một nội dung nào được thay đổi so với Hiến pháp 1992, và đặc biệt cũng không có một nội dung nào có thể thỏa mãn được nguyện vọng của đại đa số nhân dân và trí thức đã được Kiến nghị 72 hay một số kiến nghị khác mô tả.”

Theo ông Dũng bản Hiến pháp lẽ ra ít nhất phải xem xét lại ‘sự chủ đạo của kinh tế nhà nước’ mà theo ông trái lại, phải ‘thừa nhận vai trò chủ đạo của kinh tế tư nhân chứ không phải kinh tế nhà nước’ và do đó ‘phải giảm độc quyền của kinh tế nhà nước và ‘giảm sự lỗ lã, hoạt động kém hiệu quả lan truyền của các doanh nghiệp nhà nước.’

Vẫn theo ông Dũng, Hiến pháp mới đã không hề đề cập và cũng không có thay đổi gì đối với quy định ‘thu hồi đất nói chung và thu hồi đất nói riêng đối với các dự án phát triển kinh tế – xã hội’ mà theo ông lâu nay là nguyên nhân của một vấn đề ‘rất nóng’ và gây ra ‘nhiều cuộc biểu tình’ của người dân.

“Hiến pháp lần này đã giữ nguyên và như vậy là quá bảo thủ, bảo thủ đến mức cực đoan. Theo quy luật biện chứng lịch sử thì bất kỳ một sự bảo thủ chuyền dẫn đến cực đoan nào cũng sẽ dẫn đến sự sụp đổ và sụp đổ nhanh chóng hơn”

Nhà báo tự do, TS Phạm Chí Dũng

“Hiến pháp lần này đã giữ nguyên và như vậy là quá bảo thủ, bảo thủ đến mức cực đoan. Theo quy luật biện chứng lịch sử thì bất kỳ một sự bảo thủ chuyền dẫn đến cực đoan nào cũng sẽ dẫn đến sự sụp đổ và sụp đổ nhanh chóng hơn,” ông Dũng dẫn ý kiến của một số người về Hiến pháp mới và bình luận.

Tuy nhiên, trong diễn văn bế mạc kỳ họp thứ 6, Quốc hội khóa 13, Chủ tịch Quốc hội Việt Nam, ông Nguyễn Sinh Hùng đã đánh giá tích cực về kết quả thông qua bản Hiến pháp mới sửa đổi, coi đây là một thành tựu phản ánh được nguyện vọng của người dân, ý chí của Đảng.

Ông nói: “Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (sửa đổi) lần này đã thể hiện được ý Đảng, lòng dân; khẳng định vai trò lãnh đạo Nhà nước và xã hội của Đảng ta, đồng thời thể hiện niềm tin, ý chí, nguyện vọng của tuyệt đại đa số nhân dân với Đảng.”

Về phần mình, Giáo sư Đỗ Quang Hưng, thành viên Hội đồng Lý luận Trung ương cho hay ông tán thành với Bản Hiến pháp và cho rằng tỷ lệ biểu quyết thông qua cao tới xấp xỉ 98% là ‘khách quan’.

“Xưa nay những ý nguyện, những vấn đề lớn ở trong toàn dân như thế này, trong tình hình như thế này, thì sự đồng thuận với tỷ lệ cao như thế, cũng là phản ánh khách quan về cách suy nghĩ ở trong Quốc hội và của các Đại biểu Quốc hội,” ông nói với BBC.

Các bài liên quan

Sắp xử ‘đại án’ Vinalines và Bầu Kiên

Ông Nguyễn Bá Thanh phát biểu khi về lại Đà Nẵng nói chuyện với cử tri

Trưởng Ban Nội chính Trung ương nói sẽ đưa ra xét xử vụ án Dương Chí Dũng vào tháng 12 và ‘ông trùm ngân hàng Nguyễn Đức Kiên, còn gọi là Bầu Kiên, trước Tết.

Ông Nguyễn Bá Thanh thông báo khi tiếp xúc cử tri ở Đà Nẵng trong tư cách đại biểu Quốc hội vào hôm thứ Hai 2/12.

Theo báo Tuổi Trẻ, đoàn Đại biểu Quốc hội đơn vị Thành phố Đà Nẵng nhận được hàng loạt phản ánh của cử tri về “tham nhũng, bức xúc về thực trạng đội ngũ cán bộ, công chức ngày một phì to ra nhưng hiện có một bộ phận không nhỏ cán bộ công chức đến cơ quan chỉ để ngồi chơi xơi nước.”

“Đông đảo cử tri cũng mong muốn, cơ quan tố tụng cần sớm đưa các vụ án tham nhũng lớn ra xét xử để lấy lại lòng tin của nhân dân.

“Sắp tới đây sẽ đưa ra xét xử thêm các vụ án tham nhũng nữa. Cụ thể ngày 12-12 sẽ đưa ra xét xử vụ án Dương Chí Dũng (nguyên cục trưởng Cục hàng hải Việt Nam), còn vụ án Bầu Kiên cũng đưa ra xét xử trước tết âm lịch,” ông Nguyễn Bá Thanh được Tuổi Trẻ dẫn lời.

Hồi tháng Chín Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang yêu cầu sớm kết thúc điều tra vụ tham ô tại Vinalines và sớm đưa ra xét xử trong năm nay.

Báo chí Việt Nam cũng nói về những “đại án” mà nhà chức trách thấy có nhu cầu cần phải xét xử sử sớm.

Trước đó, Viện kiểm sát nhân dân tối cao nói đã có kết luận điều tra, hoàn tất cáo trạng sáu “đại án” để đem ra xử trong năm 2013.

Vào ngày 27/11, hai cựu lãnh đạo công ty Vifon bị phạt 30 năm và 22 năm tù, khép lại một vụ án tham ô kéo dài nhiều năm.

‘Chìm xuồng’

Ông Dương Chí Dũng bị cáo buộc mua căn hộ chung cư cho bạn gái

Trong chuyến thăm hồi tháng Chín tới Tòa án nhân dân tối cao, Trưởng ban nội chính Nguyễn Bá Thanh nói nhiều người nghĩ vụ Vifon đã “chìm xuồng” vì đã quá lâu chưa được đưa ra xét xử.

Mới đây cựu lãnh đạo Vinalines Dương Chí Dũng và chín người khác bị truy tố sau khi cơ quan tố tụng đã xác định được điều họ gọi là “hành vi cụ thể của từng bị can”.

Ông Dũng bị truy tố hai tội danh Tham ô tài sản và Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.

Cáo trạng xác định Dương Chí Dũng đã tham ô 10 tỉ đồng và các bị can phải liên đới bồi thường khoản tiền thiệt hại gần 339 tỉ đồng trong đó có thương vụ nhập khẩu thiết bị để sửa chữa tàu thủy được biết đến với tên gọi ụ nổi 83M mà ông Dũng và những người khác bị cáo buộc đã “thổi giá” lên gần 20 triệu USD.

“Bộ Giao thông Vận tải đã không cập nhật, kiểm tra, giám sát để Vinalines xảy ra nhiều sai phạm, gây hậu quả thiệt hại rất lớn nên phải kiểm điểm, có biện pháp xử lý nghiêm đối với những cán bộ có liên quan,” cáo trạng cho hay.

Gần đây một đại biểu quốc hội Việt Nam cũng đã đặt câu hỏi về quyết định của Bộ trưởng Giao Thông Vận Tải Đinh La Thăng đưa ông Dũng về ghế Cục trưởng Cục Hàng hải mặc dù biết có việc thanh tra Vinalines vào thời điểm ông còn là lãnh đạo tập đoàn có nhiều bê bối này.

Vụ Bầu Kiên được truyền thông trong và ngoài nước quan tâm theo dõi

Hôm 28/10, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao Nguyễn Hòa Bình nói Viện kiểm sát đã hoàn tất điều tra đối với doanh gia Nguyễn Đức Kiên cùng hàng loạt các vấn đề ở ngân hàng ACB.

Vụ Bầu Kiên được dư luận trong ngoài nước quan tâm theo dõi bởi một số nhà quan sát cho rằng đây là hệ lụy của cuộc tranh giành quyền lực và đấu đá nội bộ trong giới lãnh đạo cấp cao của Việt Nam.

Khi xảy ra vụ bắt doanh nhân Nguyễn Đức Kiên vào hồi tháng 8/2012, nhà quan sát Việt Nam có tiếng Carl Thayer từ Học Viện Quốc phòng Úc, giải thích về điều ông gọi là “Rõ ràng là ông Kiên đã bị đánh úp.”

“Không ai ở Việt Nam có được tài sản lớn mà không có quan hệ mật thiết với các thành viên quyền lực của Đảng Cộng sản Việt Nam. Không ai tầm cỡ như ông Kiên có thể bị bắt mà không có chuẩn thuận chính trị từ các cấp cao nhất,” giáo sư Carl Thayer bình luận.

Còn luật sư Lê Quốc Quân, hiện đang bị bắt về tội “trốn thuế”, nói rằng ‘Vỡ quẻ Bầu Kiên’ chỉ là cuộc chiến mini trong bài viết gửi BBC.

Nguyễn Kiến Giang – Hạt giống đỏ Mác-xít trở thành nhà lý luận Dân chủ tiên phong

Lê Phú Khải

http://www.boxitvn.net/bai/21634

Nguyễn Kiến Giang sinh ngày 22-1-1931 ở làng Quảng Xá, xã Tân Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình Nho học. Kiến Giang là tên con sông chảy qua làng ông. Kiến Giang học đến deuxième année tức năm thứ hai trung học đệ nhất cấp. 14 tuổi ông đã hoạt động trong hàng ngũ Việt Minh. 17 tuổi đã là huyện ủy viên rồi tỉnh ủy viên tỉnh Quảng Bình. Năm 1956 ra Hà Nội giữ chức Phó Giám đốc Nhà xuất bản Sự Thật. Tác phẩm Việt Nam năm đầu tiên sau Cách mạng Tháng Tám của ông được Trường Chinh đánh giá rất cao. Ông kể: Viết xong 400 trang sách tôi gửi cho ông Trường Chinh. Ông gọi lên nói: Rất tốt! Ông Trường Chinh chỉ sửa có một chữ và sách được in năm 1961.

 clip_image003

Nguyễn Kiến Giang và tác giả.

Chính vì thế mà năm 1962 ông được cử đi học trường Đảng Cao cấp ở Liên Xô để làm “hạt giống đỏ” cho lý luận của Đảng trong tương lai. Tháng 9-1953 Khruschov lên Tổng Bí thư, phê phán tệ sùng bái cá nhân Stalin và chủ trương các nước khác nhau về thể chế chính trị có thể chung sống hòa bình, đặt vấn đề chống chủ nghĩa cá nhân, dân chủ hóa đời sống xã hội. Ở Trung Quốc, Mao Trạch Đông phê phán Liên Xô là xét lại, chủ trương phải tiêu diệt đế quốc sạch sành sanh.

Tháng 12-1963 ta họp Hội nghị Trung ương 9, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Phạm Hùng xác định lập trường Trung Quốc, không chấp nhận báo cáo chính trị của Hoàng Minh Chính ủng hộ lập trường của Liên Xô. Những người Cộng sản Việt Nam chia rẽ về tư tưởng.

Kiến Giang kể với tôi: Sau khi trận Ấp Bắc ở miền Nam thắng lớn, Hoàng Tùng sang Liên Xô triệu tập chúng tôi lại, nói: Mỹ thua đến nơi rồi, Liên Xô có quan hệ gì với ta thì chỉ là để “dây máu ăn phần” mà thôi! Chỉ thị từ nhà sang là: cấm tham gia mọi hoạt động mà Liên Xô tổ chức. Tôi và nhiều anh em lại nhận định khác. Liên Xô và Mỹ hòa hoãn thì Mỹ sẽ đổ quân vào Việt Nam và chiến tranh sẽ mở rộng, không có chuyện Mỹ thua ngay như ông Hoàng Tùng nói. Thư tôi viết về cho gia đình còn đó, đúng như tôi nhận định.

Sau này tôi có đọc cuốn sách Điệp viên hoàn hảo nói về nhà tình báo chiến lược Phạm Xuân Ẩn, thấy ông ấy cũng nhận định tình hình lúc đó như Kiến Giang. Đầu năm 2007 tôi có đem cuốn sách này đến tặng ông Sáu Kiệt (sách còn mới, chưa gạch chân vào đó như cuốn Trang trại ở Pháp đã nói ở trên). Tôi nói với ông Sáu Kiệt: Cả hai nhận định giống nhau, nhưng P.X.A. thì được ca ngợi là sáng suốt; còn ở ngoài Bắc, sau đó Kiến Giang đi tù 9 năm! Ông Sáu Kiệt nói: Ở ngoài đó các ông ấy hay bắt nhau đi tù quá!

Kiến Giang còn kể cho tôi vào ngày 20/5/2004 tại Gò Vấp, nhà con gái ông ở đường Nguyễn Văn Nghi (vì tôi có ghi chép vào sổ tay cuộc nói chuyện này nên còn nhớ rõ ngày giờ, địa điểm): Vụ Liên Xô đưa tên lửa vào vùng biển Caribê của Cuba rồi rút ra làm cả thế giới hồi hộp, một ông trong phe Mao-ít là Nguyễn Chí Thanh đã phê phán: “Đưa vào là phiêu lưu, rút ra là đầu hàng”! Cụ Hồ phải gõ bút chì xuống bàn nói: “Chú nói gì mà quá đáng thế!” Năm 1964 Dương Bạch Mai không phục tùng nghị quyết 9, không thi hành nghị quyết 9 nên đã phải chết!

Chính vì thế mà năm 1964, Kiến Giang và một số cán bộ đang học ở Liên Xô bị Trung ương gọi về. Những người không tán đồng NQ 9 đang ở Liên Xô lúc đó như Minh Cần, Lê Vinh Quốc, Văn Doãn, Nguyễn Lân Tuất… đã ở lại xin tỵ nạn chính trị.

Kiến Giang kể: Tôi suy nghĩ mãi, ở hay về, cuối cùng tôi và Hồng Hà quyết định về. Hồng Hà và tôi được Lê Đức Thọ kêu lên gặp. Sau khi nghe Lê Đức Thọ phê phán, Hồng Hà rút khăn ra lau nước mắt. Thọ nói: Cậu đã thấy lỗi là tốt! Anh ta được ra về và sau đó thăng quan tiến chức đến Ủy viên Trung ương. Tôi ngồi chờ đến lượt mình, nghe rõ câu chuyện hai vị nói với nhau, tôi chỉ được quyết định số phận của mình có mấy giây. Tôi đã nói với Lê Đức Thọ: Khi ở Liên Xô, tôi tưởng mình nghe nhầm, nay nghe chính đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị nói thì tôi càng thấy tôi đúng! Thế là sau đó, tôi “đi thực tế” 3 năm từ 1964 đến 1967 ở Quảng Bình rồi Thái Bình, sau đó là đi tù 6 năm, 3 năm quản chế! Cái giá của một câu nói thật là thế!

Chuyện “nghe nhầm” của Kiến Giang là như sau. Tại lớp học ở trường Đảng Cao cấp ở Liên Xô có nhiều học viên là đảng viên các đảng Cộng sản các nước. Lúc đó có việc Tổng Bí thư ĐCS Irak qua đời, vợ ông ta lại đang học cùng lớp với Kiến Giang và Hồng Hà. Lớp học tổ chức truy điệu ông. Theo chỉ thị từ nhà thì các học viên Việt Nam không được tham gia bất cứ hoạt động nào do Liên Xô tổ chức, nhưng Kiến Giang và Hồng Hà cứ đến dự lễ truy điệu vì “nghĩa tử là nghĩa tận”; hơn nữa, nếu không đến thì người ta sẽ đánh giá Việt Nam thế nào? Vậy mà Lê Đức Thọ không tha vụ đó.

Lê Đức Thọ, Trưởng ban Tổ chức Trung ương và Trần Quốc Hoàn, Bộ trưởng Công an trực tiếp tổ chức cuộc bắt bớ đám xét lại chống Đảng năm 1967. Ngoài Hoàng Minh Chính và Kiến Giang là những nhân vật nổi cộm, còn nhiều nhân vật cao cấp khác bị bắt, trong đó có Vũ Đình Huỳnh – Vụ trưởng Vụ Lễ tân Bộ Ngoại giao, Đại tá Lê Trọng Nghĩa – Cục trưởng Cục 2 (Quân báo) Bộ Quốc phòng, Lê Minh Nghĩa – Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng, Nguyễn Đức Kiên – Cục trưởng Cục Tác chiến, Hoàng Thế Dũng – Tổng biên tập báo QĐND, Minh Tranh – Giám đốc NXB Sự Thật, Trần Minh Việt – Phó Bí thư kiêm Phó Chủ tịch UBND Hà Nội, v.v… Các vị Ung Văn Khiêm – Bộ trưởng Ngoại giao, Đặng Kim Giang – Thứ trưởng Bộ Nông trường, Lê Liêm – Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Nguyễn Văn Vịnh, Bùi Công Trừng… bị khai trừ Đảng.

Theo nhà nghiên cứu Sophie Quinn – Sudge viết trên tạp chí Journal of Cold War History tháng 11-2005 thì vụ án này có 300 người bị bắt, trong đó có 30 nhân vật cao cấp, tất cả bị giam giữ lâu và không xét xử gì cả, rồi thả dần.

Kiến Giang cho biết, Lê Đức Thọ sau này thuyết phục: Các cậu đi học xa không biết tình hình trong nước. Vì sao lại có Nghị quyết 9? Ta đề nghị đặt tên lửa tầm trung để đánh hạm đội 7, Liên Xô không cho thì đã có vũ khí của TQ. Chỉ có đồng chí Mao Trạch Đông mới có dũng khí cách mạng và đủ trình độ lý luận để chống chủ nghĩa xét lại.

Đến năm 1967 là kỷ niệm 50 năm cách mạng Tháng Mười thành công, bên ngoài ta tung hô LX, vì nếu không thì cũng không xong: 5/8/1964 Mỹ đã đánh phá miền Bắc bằng máy bay, bằng chiến tranh phá hoại; nếu nghe TQ, nghe Đặng Tiểu Bình đoạn tuyệt hẳn với LX thì lấy vũ khí (tên lửa) đâu ra mà đánh Mỹ? Vậy nên, bên ngoài thì Lê Duẩn tuyên bố, có hai tổ quốc: LX và VN, bên trong, năm 1967, bắt xét lại “để làm hài lòng TQ”! Vì thế Lê Đức Thọ đã có lần nói với Kiến Giang: “Các cậu ở tù cũng là tham gia chống Mỹ cứu nước!” Nhắc lại câu này của Lê Đức Thọ, Kiến Giang ở tuổi 74, đang đau yếu cũng không nén được tức giận, ông chửi thề: “Thật bỉ ổi, ấu trĩ!”

Kiến Giang nhớ rất kỹ, bắt đợt đầu là Hoàng Minh Chính ngày 27/7/1967, Sau ba tháng thì bắt đợt hai Vũ Đình Huỳnh, Minh Việt… vào ngày 18/10/1967…

Kiến Giang bị bắt đưa đi trại giam Bất Bạt của quân đội và bị chuyển trại ba lần, có lần giam ở trại Ba Sao. Ông kể về 5 năm bị giam trong xà lim: Có 4 mét vuông, như nhà mồ, rét lắm vì cửa sổ hướng về phía Tây, phải đứng suốt ngày, tưởng là phát điên. Tôi phải tự viết một cuốn tiểu thuyết trong đầu để khỏi phát điên, vì xin đi lao động nó không cho đi… Gia đình chỉ được lên thăm có hai lần, năm 1969 ở Bất Bạt, năm 1971 ở Ba Sao. Năm 1973 bắt đầu quản chế, 1975 quản chế ở xã Bối Khê Vũ Ẻn.

Ở trong tù, năm 1968 được tin đánh Mậu Thân, tôi biết trước là sẽ thua vì Mỹ chưa yếu như các ông ấy nghĩ. Còn nếu thắng thì số phận bọn xét lại chúng tôi sẽ vô cùng đen tối… Năm 1970 tôi đã viết thư cho Lê Đức Thọ về chuyện này…

Kiến Giang sở dĩ trở thành nhân vật nổi cộm trong vụ án “Xét lại chống Đảng” vì cùng với Hoàng Minh Chính ông là một nhà lý luận có kiến thức uyên bác, có tư duy sắc bén… Vì thế Lê Đức Thọ có phần nể nang, nhưng vì ông không khóc lóc van xin, không khuất phục như Hồng Hà, nên bầm dập. Ông kể: Khi Lê Duẩn lên Tổng Bí thư, ông Trường Chinh bảo tôi sang gặp anh Ba Duẩn để xin anh ấy các bài viết, các phát biểu… đem về in thành sách. Theo ý ông Trường Chinh thì lãnh tụ phải có tác phẩm. Tôi đã nghe lời sang gặp Lê Duẩn. Ông Duẩn rất cởi mở, đưa tôi một ôm tài liệu, bảo muốn làm gì thì làm… Tôi đọc kỹ thấy ông Duẩn không hiểu gì về Chủ nghĩa Mác cả, chỉ có tư tưởng dân tộc chủ nghĩa… Khi trao đổi với Lê Đức Thọ khi ông vào thăm tôi ở trong tù, tôi có nói ý đó. Thọ bảo tôi viết lại thành tài liệu đưa Thọ. Thọ về rồi, tôi suy nghĩ kỹ. Thọ nham hiểm lắm, muốn lợi dụng tôi để lập hồ sơ về Lê Duẩn, khi cần thì sử dụng. Đó là cách Thọ thường làm. Thì ra Thọ đã có ý lật Lê Duẩn từ đó. Nghĩ thế nên tôi không mắc lừa, không viết gì phê phán Lê Duẩn là dân tộc chủ nghĩa cả (!)

Kiến Giang còn kể: Lần cuối cùng Lê Đức Thọ vào thăm tôi, ông ta nói: Các cậu hay đề cao trí thức, phó tiến sỹ đi học về thì tớ cho thêm 5 đồng vào lương, thế thôi! Tôi nhìn thẳng Thọ nói: Xưa Đảng vô học vì phải đi đánh giặc, nay Đảng có chính quyền mà Đảng lại sùng bái sự vô học thì không được! Lê Đức Thọ đứng lên ra về. Ít phút sau tay Giám thị trại giam vào hoảng hốt nói: Kỳ này thủ trưởng vào là để cho ông về, vậy là chết rồi! Ông làm thủ trưởng phật lòng… vậy là tiếp tục tù dài!…

Kiến Giang là một con người như thế, quyết liệt. Từ chỗ là một tín đồ ngoan đạo của Chủ nghĩ Mác-Lênin, sùng bái LX, đến chỗ dứt khoát từ bỏ Chủ nghĩa Cộng sản. Lần đầu tiên Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện đưa ông xuống Mỹ Tho chơi với tôi vào năm 1988, bác Viện đã giới thiệu: Đây là một nhà Xô viết học! Cậu có cần hỏi gì về LX, cứ hỏi cái đầu này… Lúc đó LX đang cải tổ. Năm 1987, tức 70 năm LX, Kiến Giang còn viết cuốn sách dày hơn 200 trang mang tựa đề Liên Xô 70 năm trên đường khai phá (NXB Phú Khánh). Đọc kỹ cuốn sách đó, tôi thấy ông còn tin tưởng, hy vọng là Đảng CSLX sẽ cải tổ thành công. Đùng một cái LX tan rã và thực tế ở LX và Đông Âu, và cả ở VN những năm sau này đã đẩy tư duy của Kiến Giang đi đến cùng. Ông đã viết tiểu luận Tôi từ bỏ CNCS như thế nào? Để công bố tư tưởng của mình. Ông trở thành một nhà lý luận đổi mới hàng đầu, có uy tín lớn với trí thức VN ở trong nước và trên thế giới. Trang web Talawas ngày 11/3/2013 đã giới thiệu học giả Nguyễn Kiến Giang cả một bài dài. Nhưng Kiến Giang không phải một học giả của những vấn đề đã được xếp trong tủ kính. Ông đứng giữa dòng sông đang chảy xiết của thời cuộc đất nước mà nghiên cứu, đề xuất, phán xét, bất chấp mọi hiểm nguy. Ngày 22/8/1996 ông lại lãnh án 15 tháng tù treo cùng với Lê Hồng Hà hai năm tù giam, Hà Sĩ Phu một năm tù giam của Toà án TP Hà Nội về tội… lợi dụng quyền tự do dân chủ để chống đối chế độ!

Chính cái hôm ông vừa lãnh án tù treo về, tôi gặp ông ở Hà Nội. Tôi hỏi: Cùng một tội, các vị kia bị tù giam, anh được cái án treo coi như… tha bổng! Ông cười hóm hỉnh: Có lẽ người ta thấy tôi tù nhiều quá rồi, có giam nữa cũng thế thôi!

Kể từ cái ngày bác sĩ Nguyễn Khắc Viện đưa ông đến chơi với tôi ở Mỹ Tho và ở lại chơi đến cả tuần lễ vào năm 1988, năm nào ra Hà Nội tôi cũng đến thăm ông ở phố Tuệ Tĩnh và sau này ở ngõ Lương Sử C gần Văn Miếu. Tôi đến để xin ý kiến ông về thời vận của đất nước! Có lần ở 91 Tuệ Tĩnh, ông chỉ vào một hòn gạch trên nền nhà và nói: Chính tại cái hòn gạch này, tôi đã đứng để công an còng tay vào năm 1967, lúc đó cả cái nhà tập thể của Nhà xuất bản Sự Thật này họ nhìn tôi như kẻ tội phạm đáng ghét. Vậy mà bây giờ, họ chửi bới chế độ om xòm, còn tôi vẫn lặng lẽ đọc và viết…

Ông đã viết 25 tác phẩm và dịch 45 cuốn sách. Ông phải dịch để kiếm sống sau bao năm tù đày. Đương nhiên sách dịch của ông phải ký các tên ba lăng nhăng để che mắt chính quyền. Hai cuốn sách in trong nước của ông là cuốn Liên Xô – 70 năm trên đường khai phá và cuốn Cách mạng 1789 (Pháp) và chúng ta… Sau khi cuốn Cách mạng 1789… ra đời, Đại sứ Pháp tại Hà Nội đã đến nhà Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện mời ông qua Pháp dự lễ kỷ niệm 200 Cách mạng Pháp (1789 – 1989) tại Paris. Bác sĩ Viện đã nói với nhân viên Sứ quán Pháp rằng người viết cuốn sách đó là Nguyễn Kiến Giang, ông chỉ cho mượn tên đề ngoài bìa sách mà thôi! Người Pháp lại tìm đến Kiến Giang. Ông phải nói với họ rằng ông không thể đi được… dù mọi chi phí đi lại, ăn ở ông không phải lo!

Những lần ra chơi với Kiến Giang như vậy, tôi đều tặng ông những cuốn sách tôi mới in, với lời đề tặng đại loại như: Kính tặng anh Kiến Giang, một trí tuệ lớn, một nhân cách lớn… Chúng tôi nhìn vào anh để sống và hy vọng cho tương lai đất nước… Ở dưới có đề rõ địa chỉ và họ tên người tặng sách. Kiến Giang bảo tôi: Cuốn sách của cậu tặng, moi (tôi) để trên bàn tiếp khách, một viên công an theo dõi moi, thường xuyên đến nhà “thăm hỏi”, đã giở ra coi. Anh ta coi đi coi lại lời đề tặng của cậu như để thuộc… để ghi vào hồ sơ của moi… Cũng vì tôi hay đến chơi Kiến Giang như thế nên đã có lần chạm trán với nhân viên an ninh và đã bị truy tìm lý lịch.

Sau Tết năm 2000, tôi lại đến thăm ông. Kiến Giang bảo tôi: Hôm mùng một Tết, tướng Phạm Chuyên (Giám đốc CA Hà Nội) có đến thăm chúc Tết và cho quà. Ông ấy hỏi tôi: Anh nhận định tình hình thế nào? Tôi trỏ lên cuốn lịch nói: Năm 2000 có ba con số 0. Phạm Chuyên đề nghị tôi nói về ba con số 0 ấy. Tôi nói: Thứ nhất là không còn đường lùi, thứ hai là không tiến lên được… Phạm Chuyên sốt ruột: Còn con số 0 thứ ba nữa? Tôi nói: Nhưng không phải là không có lối thoát. Phạm Chuyên vỗ tay: Hay quá, tôi mời anh đến gặp đồng chí Tổng Bí thư (lúc đó là Lê Khả Phiêu – LPK) để anh phân tích về từng con số 0 một cho TBT nghe! Tôi trả lời: Tôi không phải là thầy bói, tôi là nhà khoa học. Nếu cần thì các anh tổ chức hội thảo khoa học để tôi đến trình bày đàng hoàng.

Dĩ nhiên là không có hội thảo nào sau đó. Nhưng cũng có những cuộc hội thảo kín, người ta mời Kiến Giang đến tham luận và yêu cầu ông không phổ biến rộng rãi tham luận đó. Nộp lại tham luận và nhận nhuận bút rất cao. Ông nói với tôi: Mình được mời đi tham luận là sẵn sàng… vì có nhuận bút cao cũng đỡ!

Sau ngày Đổi mới, Kiến Giang được phục hồi sổ hưu. Ông đưa quyển sổ hưu cho tôi coi và chỉ tay vào chỗ có đóng dấu, nói: Cậu xem có lạ không? Sổ hưu của tôi dấu vuông. Dấu của Đảng. Không có Nhà nước pháp quyền nào trả lương hưu với dấu vuông của Đảng cả (!)

Kiến Giang là như thế, bao giờ ông cũng đi đến tận cùng mọi vấn đề, và trên hết, ông là một nhà xã hội học đúng với tên của nó. Độc lập quan sát xã hội. Tôi đã được đọc tập tiểu luận của ông trong một cuộc “hội thảo kín” như ông đã kể. Tập tiểu luận tham luận có chủ đề ‘‘bàn về chủ nghĩa anh hùng cách mạng và con người mới XHCN”. Trong tập tiểu luận đó, ông đã dẫn ra tất cả những lời có dính đến hai chữ “con người” mà ông Hồ Chí Minh đã nói tới trong tất cả những gì đã được in ra từ trước đến nay. Chỉ riêng việc thống kê đầy đủ như thế đã cho thấy tính nghiêm túc khoa học trong tham luận của Kiến Giang (trả nhuận bút cao là phải!). Qua những thống kê đó, tác giả đi đến kết luận: ông Hồ coi người cán bộ, đảng viên là lõi cốt của cách mạng. Nhưng ông bác bỏ hoàn toàn khái niệm “Con người mới”. Theo ông, trong con người có cái mới và cái cũ không thể tách biệt để có “con người mới” như đã ảo tưởng! Và, tác giả cũng bác bỏ hoàn toàn quan niệm “cán bộ là đầy tớ” của nhân dân. Theo ông, cán bộ cấp cao thì phải hưởng thụ cao và phải có cống hiến xứng đáng với hưởng thụ. Còn giữ khẩu hiệu “đầy tớ nhân dân” thì sẽ dẫn đến giả dối, đến hội nghị nói một đằng, về làm một nẻo. Còn giữ khẩu hiệu này sẽ làm mất uy tín của ông Hồ. Ông Hồ nêu khẩu hiệu này trong những điều kiện đặc biệt; nay thời gian, không gian đã khác, phải cất nó vào quá khứ để xây dựng một xã hội công dân thực sự, một nhà nước pháp quyền thực sự. Kiến Giang bảo tôi: Bản tham luận được vỗ tay nhiệt liệt, người vỗ tay toàn là “đầy tớ”!

Kiến Giang là một nhà xã hội học thực sự trong một đất nước không hề có khoa học xã hội, chỉ có những vị giáo sư “ăn theo, nói leo” minh họa lời ông lớn, minh họa các nghị quyết của Đảng cầm quyền để vinh thân phì gia. Hãy đọc đầu đề các tập tiểu luận (chủ yếu là tự viết, tự in lấy) của ông, đủ thấy không mấy ai đặt bút viết về các đề tài “nhạy cảm” này: Đi tìm cách tiếp cận bản tính gốc người Việt, Một cuộc chiến chống lại “phi lý tính”, Nên đặt vấn đề Nho giáo như thế nào?, Khủng hoảng và lối ra, Thử dò tìm cách tiếp cận mới đối với thế giới hiện đại, Một quan niệm về hiện đại hóa ở VN, Đời sống tâm linh và ý thức tôn giáo, Từ Duy Tân đến Đổi mới, Nhìn nhận thực trạng văn hoá VN hiện nay, Công bằng xã hội và kinh tế, Nhìn lại quá trình du nhập của chủ nghĩa Mác-Lênin vào VN, Bàn về sự lãnh đạo của Đảng, v.v…

Tôi có may mắn và hạnh phúc được đọc hầu hết các tiểu luận trên của ông để lấy thêm vốn liếng hành nghề báo của mình. Một tiểu luận của ông như thế có độ dày đủ để in một cuốn sách giá trị. Nhiều tác phẩm của ông đã được bà con Việt kiều quan tâm đến tình hình nước nhà in ra và gửi về nước… tặng lại tác giả. Có lần Kiến Giang đưa tôi coi một cuốn sách in rất đẹp ở nước ngoài do chính nhân viên an ninh theo dõi ông đem đến. Anh ta hỏi: Bác đã nhận được cuốn sách này của bác chưa? Kiến Giang bảo tôi: Mình nói với cậu công an là mình chưa nhận được và cảm ơn cậu ta. Hóa ra tác phẩm của mình được chăm sóc kỹ thế, được in mà tác giả không biết!

Có hai tiểu luận của Kiến Giang mà tôi đọc đến thuộc từng ý chính. Một là Khủng hoảng và lối ra. Trong đó Kiến Giang cho rằng cỗ xe VN mới chỉ lắp được có một bánh là kinh tế thị trường. Vì thế khi nổ máy, cỗ xe ấy chạy vòng tròn! Nó còn thiếu ba bánh nữa phải lắp đủ để cỗ xe bốn bánh VN có thể chạy ra con đường lớn của nhân loại. Ba cái bánh còn thiếu đó là: Xã hội công dân, Nhà nước pháp quyền và Chế độ bầu cử tự do dân chủ. Kiến Giang nói một cách hài hước với tôi: Các nhà lãnh đạo VN lái xe, một chân thì đạp ga, một chân lại vội vàng đạp thắng (phanh), vừa cài số tiến lại vội vàng cài số lùi… Vì thế cỗ xe cứ nhảy tưng tưng trên đường và không biết lúc nào thì lật!

Tiểu luận thứ hai của ông, ít được nhắc đến, vô cùng bất ngờ, có nhan đề Bàn về cái chết. Khi đưa tác phẩm này cho tôi, bác sĩ Nguyễn Khắc Viện nói: Nó rất uyên bác, tôi đã đọc nhiều sách đông tây mà chưa thấy tác giả nào dám bàn đến chuyện con người từ xưa đến nay đã quan niệm về cái chết như thế nào. Đáng lẽ cuốn sách như thế này phải được in vì nó không đề cập gì đến chính trị, nhưng vì là của Kiến Giang viết nên không ai dám in! Tôi đã đọc rất kỹ tiểu luận này. Tác giả trích cả lời Khổng Tử. Khi học trò hỏi thầy Khổng: Người chết có biết gì không? Thầy trả lời: Nếu người chết mà biết thì những đứa con có hiếu sẽ chết theo bố mẹ. Nếu người chết mà không biết gì thì những đứa con bất hiếu sẽ không chôn cất bố mẹ. Nói người chết biết là bất trí, nói người chết không biết là bất nhân…

Lần Kiến Giang vô Sài Gòn mà tôi gặp gần đây nhất, cũng đã 4-5 năm. Khi đó ông đi đã phải có người dìu. Ông bảo tôi và mọi người: Cuối đời ông Viện có một vết nhơ. Thấy ông nói thế, tôi ngạc nhiên quá, vì ông với ông Viện là bạn chí thân. Ông còn mượn tên ông Viện để in sách. Thấy tôi có vẻ bức xúc ông từ tốn nói: Cuối đời mà vào nghĩa trang Mai Dịch để nằm thì không phải là vết nhơ còn gì nữa?

Tôi đã đem chuyện trên nói với một nhà báo nổi tiếng, cũng là người thân cận với bác sĩ Nguyễn Khắc Viện. Nghe xong ông nổi nóng: Kiến Giang là tên cơ hội, nói bậy, vào Mai Dịch là sự khẳng định công lao của con người ông với đất nước!

Tôi để cho ông nguôi giận rồi từ tốn nói: Kiến Giang nói đúng. Ở Pháp được đưa thi hài vào Viện Panthéon là các danh nhân, ở ta cứ ủy viên trung ương là vào Mai Dịch, nay mai anh Viện có vinh dự được nằm cạnh anh Vũ Văn Hiến, Tổng Giám đốc đài Truyền hình VN… là kẻ “đi không biết đường lại, đái không biết đường về”, chuyên nghề đi biếu xén và tham ô, con gái ông ta ăn cắp ở Thụy Điển bị bắt quả tang mà vẫn được làm MC của Đài THVN. Được nằm cạnh một con người như thế chắc ông Nguyễn Khắc Viện… mỉm cười nơi chín suối (!)

Nghe tôi nói xong, ông ngồi thừ ra và chặc lưỡi: Ừ nhỉ!

Con người mặt vuông chữ điền, cao to, đi lại, ăn nói khoan thai, yêu quí bạn bè ấy… bây giờ yếu nặng, đi phải có người dìu từng bước. Và hôm nay ông đã bỏ chúng ta mà đi! Bên tai tôi luôn văng vẳng lời ông: Bắt bọn “xét lại chống Đảng” là “cách mạng đã bắt đầu ăn thịt những đứa con của mình”… “Chúng ta không sợ lạc hậu, sợ nhất là lạc lõng giữa loài người…”

L.P.K. 

Tác giả trực tiếp gửi cho BVN

 

Nguyễn Kiến Giang: ‘Tôi tự tháo vòng kim cô Mác -Lênin’

Quang Thiều, Gửi đến BBC từ Việt Nam. bbc, 2 tháng 12, 2013

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/12/131202_nguyenkiengiang_profile.shtml

 

 

Ông Nguyễn Kiến Giang từng sang Liên Xô học về ý thức hệ cộng sản

Nhà nghiên cứu Nguyễn Kiến Giang đã từ trần hồi 9 giờ sáng nay 2/12 tại Hà Nội, để lại cho tôi nhiều nổi thương nhớ.

Ông có tên thật là Nguyễn Thanh Huyên, sinh ngày 22-1-1931 tại một làng quê Quảng Bình bên con sông Kiến Giang.

Ông Giang xuất thân từ gia đình thuộc ‘cừu gia tử đệ’, tức là gia đình có mối thù với giặc nước.

Các cụ thân sinh ra ông tham gia cộng sản từ những năm 1930, anh em của ông và bản thân ông đều tham gia Việt Minh rất sớm.

Từ năm 1945 ông đã trở thành đảng viên cộng sản, khi mới 14 tuổi.

Năm 1947 ông được cử vào huyện ủy rồi được điều lên công tác ở tỉnh ủy Quảng Bình (1945-1955).

Năm 1956 ông về công tác tại Hà Nội và đã từng được đề bạt làm Phó giám đốc nhà xuất bản Sự Thật.

Năm 1962 ông được cử đi học trường Đảng cao cấp tại Liên Xô.

Khi Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam ra Nghị quyết 9 chống chủ nghĩa xét lại thì tất cả anh em trong khóa học của ông đều bị gọi về nước.

Giam hãm một đời

Từ 1964-1967 ông bị đưa đi ‘công tác thực tế’ tại Quảng Bình và Thái Bình.

Sau đó ông bị tống giam cho đến 1973 mà vẫn không hề được xét xử.

Ra khỏi tù, ông vẫn chịu quản chế tại Thanh Ba, Vĩnh Phú cho đến năm 1976.

Sinh thời ông thường tâm sự:

“Cho đến bây giờ tôi cũng không biết là tôi có tội gì nữa cơ. Nghe người ta bảo là tôi phản động, tay sai nước ngoài, thì cũng nghe nói thế thôi, chứ còn trên thực tế từ giam ở xà lim mấy năm, và mấy năm quản chế, khoảng gần 10 năm.”

“Cho tới nay cũng không ai nói với tôi là tôi có tội gì nữa”

“Khi tôi trở về Hà nội với tư cách là một người công dân thì tôi cũng không biết là tôi có tội gì. Cho tới nay cũng không ai nói với tôi là tôi có tội gì nữa.”

Từ tháng 9-1976 được về với gia đình tại Hà Nội sống như một người ngoài lề xã hội, ông ngồi dịch và viết sách báo dưới nhiều bút hiệu khác như Lương Dân, Lê Diên, Lê Minh Tuệ…

Sách ông đã viết gồm có ‘Phác qua tình hình ruộng đất và đời sống nông dân trước Cách mạng Tháng Tám’ (1959), ‘Việt Nam năm đầu tiên sau Cách mạng Tháng Tám’ (1961), ‘Việt Nam – Khủng hoảng và lối ra’ cùng ‘Tuyển tập Nguyễn Kiến Giang’ (1993).

Ông còn viết chung với Nguyễn Khắc Viện các cuốn ‘Liên Xô 70 năm trên đường khai phá’ (1987); ‘Cách mạng 1789 và chúng ta’ (1989).

Những bài viết của Nguyễn Kiến Giang trong thập niên 90 đã đăng rải rác trên báo chí trong ngoài nước hoặc tán phát chuyền tay được Talawas gom thành một tập hợp mang tên ‘Suy tư 90’.

Trong tập hợp này có nhiều bài giá trị như ‘Đi tìm cách tiếp cận bản tính gốc người Việt’, ‘Một cuộc chiến chống lại ‘phi lý tính’; ‘Nên đặt vấn đề Nho giáo như thế nào?’…

Hai người cũng đánh giá nguồn gốc hệ thống chính trị hiện nay trong cuốn ‘Nhìn lại quá trình du nhập chủ nghĩa Mác- Lênin vào Việt Nam’.

Chủ nghĩa không tương lai

Phần đáng kể nhất trong các nghiên cứu của Nguyễn Kiến Giang có lẽ là những bài viết về các vấn đề cốt tử của chủ nghĩa xã hội và những biến cố lớn trên thế giới, liên quan đến các lựa chọn cần thiết cho Việt Nam.

Ông từng đưa ra nhiều đề nghị chân thành và tâm huyết với đảng cầm quyền những mong cải tổ nó từ bên trong.

Dĩ nhiên chính điều này lại tiếp tục biến ông thành đối tượng ‘đáng cảnh giác’ đối với chính quyền và ông vẫn bị an ninh tiếp tục theo dõi.

Chia tay ông, chúng ta không thể không nhắc lại một trong các kết luận trong nghiên cứu của ông:

“Cuộc sống đã chứng minh khá đầy đủ rằng chủ nghĩa Mác-Lênin đã thuộc về quá khứ “

“Cuộc sống đã chứng minh khá đầy đủ rằng chủ nghĩa Mác-Lênin đã thuộc về quá khứ (một quá khứ thật oanh liệt, đầy những hào hùng và những bi kịch), mà không thuộc về hiện tại, lại càng không thuộc về tương lai.

“Ở một mức độ nào đó, số phận của nó cũng giống như số phận của Nho giáo ngày xưa ”.

Nguyễn Kiến Giang không phủ định sạch trơn, không phỉ báng chủ nghĩa Mác.

Ông tâm sự trong bài trả lời phỏng vấn BBC 1/2 năm 2004:

“Trước đây tôi để chủ nghĩa Mác-Lênin lên đầu và coi là giá trị lớn nhất, giá trị cao nhất của tư tưởng loài người và tôi bị cái vòng kim cô của chủ nghĩa Mác Lênin xiết chặt đầu tôi lại”.

“Bây giờ tôi làm một việc khác, tức là tôi đặt bàn thờ chủ nghĩa Mác-Lênin sang một bên, chứ không đặt lên đầu tôi nữa, tức là ngang với những nhà tư tưởng lớn của loài người như Rousseau, Robespierre, Montesquieu…

“Tôi coi mỗi nhà tư tưởng đều có đóng góp của mình vào trong tiến triển của tư tưởng loài người cả.”

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả Quang Thiều từ Việt Nam.

 

Sự khác biệt giữa hai văn bản hiến pháp Việt Nam 1992 và 2013

Nguyễn Duy Vinh (cựu học sinh trung học Nguyễn Trãi Sài Gòn)

Vào tháng 05 năm 2013, tôi có viết và đăng một bài có tựa đề “Những biến dạng của các văn bản hiến pháp của đảng Cộng Sản Việt Nam” (xem ở đây), trong đó tôi có tiên đoán như sau:

…Và nếu chúng ta đọc kỹ bài phát biểu của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng (TBT NPT), đọc trước hội nghị của Ban Chấp hành Trung ương Đảng ngày 02 tháng 05 năm 2013 tại Hà Nội, chúng ta có thể tiên đoán rằng những thay đổi sắp đến của Hiến pháp 1992, nếu có, như nhà nước vẫn đang kêu gọi dân chúng đóng góp vào Dự Thảo sửa đổi hiến pháp 1992, sẽ chỉ đi vào những chi tiết nhỏ thôi. Phần quan trọng nhất mà đa số các nhà trí thức trong và ngoài nước kêu gọi (tỉ dụ Kiến Nghị 72), cũng như đa số các hội đoàn tôn giáo đạo Ky Tô và đạo Phật trong và ngoài nước kêu gọi, sẽ không được nhà nước coi trọng và bàn đến. Tôi xin chép lại một phần của bài phát biểu của ông TBT NPT dưới đây để chứng minh cho điều tôi vừa viết:

“Nhà nước ta, tiếp tục khẳng định Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo; tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân mà nòng cốt là liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và đội ngũ trí thức; quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp và kiểm soát giữa các cơ quan trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp; phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa… Tiếp tục kế thừa những quy định của Hiến pháp năm 1992 và các bản Hiến pháp trước đây còn phù hợp; chỉ sửa đổi, bổ sung những vấn đề thực sự cần thiết, đã rõ, được thực tiễn kiểm nghiệm và có sự thống nhất cao. Đối với những vấn đề mới hoặc còn nhiều ý kiến khác nhau, Trung ương cần xem xét, trao đổi thật kỹ để có phương án tiếp thu, giải trình phù hợp.” (TBT NPT)

Như truyền thông trong nước đưa tin, vừa qua quốc hội Việt Nam đã bỏ phiếu thông qua bản hiến pháp sửa đổi vào sáng ngày 28/11. Các đại biểu quốc hội  dùng màn ảnh điện tử và bấm nút bỏ phiếu. Trong số 488 đại biểu có mặt, 486 đại biểu đã bỏ phiếu thuận. Hai người còn lại, đã bấm vào nút “không biểu quyết” và dĩ nhiên là không có phiếu chống như trang mạng của quốc hội đã thông tin.

Vào ngày hôm sau, văn bản của hiến pháp 2013 đã được đưa lên mạng và được truyền đi khá nhanh chóng khắp thế giới qua thông tin điện tử. Tôi đã tò mò mở văn bản mới xem và tôi đã có một chút vui xen lẫn với một nỗi buồn lớn. Chút vui vì thấy mình tuy không có khả năng “bói toán hay tiên tri” như một số nhà “ngoại cảm” Việt Nam mà chỉ dựa trên bài phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng thôi cũng đủ để mình đoán đúng. Nỗi buồnlớn vì quốc hội Việt Nam đã đánhmất một cơ hội tốt để xích lại gần hơn hay hòa nhập với trào lưu tiến hóa của nhân loại.

Và đúng như tôi tiên đoán, văn bản hiến pháp 2013 không khác văn bản hiến pháp 1992 một tí nào về phương diện nền móng và những điều căn bản. Có khác chăng chỉ là những chi tiết nhỏ nhoi. Và tôi xin dẫn chứng dưới đây.

1.  Lời nói đầu vẫn giữ nguyên tính cách biện minh

Trong lời nói đầu của văn bản hiến pháp 2013 (VBHP 2013), đã có một vài biến dạng nhưng nội dung vẫn không khác VBHP 1992. Người ta đã lấy đi câu “đảng lãnh đạo, nhân dân làm chủ, nhà nước quản lý” nhưng ngược lại lại thay vào đó bằng một câu mới còn nặng ký gấp mười là “thể chế hóa cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội”. Đọc đến đây thì nếu chúng ta chịu khó tìm tòi sẽ biết cương lĩnh đó là cương lĩnh gì (vì VBHP 2013 không nói đến). Cương lĩnh đó chính là văn kiện chính thức của ĐCSVN. Nó là hướng đi, nó là phương châm, nó là cái credo hay political platform(nếu mình dùng tiếng Anh) của ĐCSVN. Xin xem link dưới đây để hiểu rõ hơn về cương lĩnh này :

http://www.chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/NuocCHXHCNVietNam/ThongTinTongHop/noidungvankiendaihoidang?categoryId=10000716&articleId=10038370.

Chỉ qua vài câu trong Lời Nói Đầu, chúng ta cũng có thể thấy rõ ràng là Đảng vẫn lãnh đạo và Đảng đứng trên và đứng ngoài quốc hội (đó là chưa kể đại đa số đại biểu quốc hội là đảng viên ĐCSVN). Đọc qua lời nói đầu này, chúng ta có thể mường tượng được những gì xảy ra sau đó trong văn bản hiến pháp. Đọc Lời Nói Đầu VBHP 2013 chúng ta cũng không thấynhững chữ như “những bè bạn xã hội chủ nghĩa”, ngược lại đọc được những chữ mới thay thế như “sự giúp đỡ của bạn bè trên thế giới”. Những chữ “chiến thắng Điện Biên và chiến dịch Hồ Chí Minh” cũng đã được lấy đi để thay vào đó bằng những từ tương đối đơn giản hơn như “chiến thắng vĩ đại”. Tuy đơn giản hơn nhưng tính cách biện minh của Lời Nói Đầu vẫn còn được giữ nguyên. Có nghĩa là đảng cộng sản VN nhờ vào công trạng cách mạng giải phóng và cứu nước qua những chiến thắng lớn, nhờ vào thừa kế để lại qua sự ra đời của ĐCSVN từ năm 1930, nên đảng có quyền nắm giữ vận mạng  quốc gia, lãnh đạo nhà nước và xã hội.

Ở đây tôi xin đưa ra một băn khoăn : từ khi nước nhà thống nhất đến nay, đã đến lúc chúng ta cần phải có một thay đổi lớn về thể chế chưa và có khi nào nhà cầm quyền nghĩ đến và cho phép  người dân được thực thi quyền phúc quyết văn bản hiến pháp mới chưa?

Và một câu hỏi rất lớn có thể làm lung lay vận mạng dân tộc là: đã đến lúc chúng ta nên có một cuộc trưng cầu dân ý trên toàn quốc về vấn đề có nên để đảng cộng sản VN tiếp tục nắm quyền hay không ? Không biết đảng nắm quyền hiện nay có dám thực hiện một trong hai điều ấy không (phúc quyết VBHP hoặc trưng cầu dân ý) vì từ khi ĐCSVN nắm quyền (1930), chưa có một cuộc tổng tuyển cử hay bầu cử tự do nào được tổ chức trong nước.

2. Nền móng trong văn bản hiến pháp mới vẫn không có gì thay đổi so với văn bản cũ

Chương I của VBHP 2013 cho thấy chế độ chính trị Việt Nam không có gì thay đổi so với văn bản cũ. Nhà nước VN vẫn do nhân dân làm chủ và nhà nước có bổn phận bảo đảm và phát huy quyền làm chủ của người dân. Đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội. Đọc thật kỹ chương I, chúng ta có thể hiểu được cấu trúc của cơ chế chính trị VN hiện nay gồm Đảng, Nhà Nước và Nhân Dân. Đảng lãnh đạo, Nhà Nước quản lý và Nhân Dân làm chủ. Theo hiến pháp VN hiện nay “sự làm chủ của nhân dân” chỉ có thể được hiểu là được thể hiện qua những đại biểu đại diện dân, tức là Quốc hội (xin xem chương V của VBHP 2013) và các Hội Đồng Nhân Dân. Tuy nhiên, nếu suy xét thật kỹ, muốn được đại diện dân và được bầu vào quốc hội cũng như vào các hội đồng nhân dân, các ủy viên đại biểu này trên thực tế phải là đảng viên nòng cốt của ĐCSVN (mặc dù VBHP không có điều lệ này). Và đây là cái vòng kim cô rất phức tạp. Nếu anh là đại biểu dân và lại muốn bảo vệ và phát huy quyền của dân mà đồng thời anh lại là đảng viên của đảng cộng sản thì công việc của anh rất khó làm. Trong các nước dân chủ Tây Phương, tuy các đại biểu quốc hội đa số là đảng viên của đảng cầm quyền qua một cuộc bầu cử tự do, sự hiện diện của đảng đối lập rất quan trọng và cần thiết. Đảng đối lập quan trọng vì nó nói lên được sự phản biện chính trị khi quyền công dân bị xâm phạm và nhất là khi việc quản lý điều hành nhà nước của chính phủ cầm quyền có sai phạm. Nó rất cần thiết trong việc gìn giữ cán cân dân chủ. Có đảng đối lập thì tình hình sẽ khác hơn. Đảng cầm quyền sẽ không dám lộng hành. Nếu họ làm sai dân sẽ xử qua lá phiếu của họ khi thời gian nắm quyền của đảng lãnh đạo hết hạn.Đó là chưa kể trong những nước dân chủ Tây Phương, tòa án tối cao hoàn toàn độc lập với nhà nước và quốc hội.

Ở nước ta hiện nay, qua VBHP 2013, việc “dân làm chủ” mà phải thông qua một quốc hội trong đó các thành viên đại biểu hoàn toàn là người của đảng thì “dân rất khó làm chủ” – theo sự hiểu biết giới hạn của người viết bài này, vì lý do vô cùng đơn giản là quốc hội nằm trong tay Đảng. Tác giả bài này rất mong ông Chủ tịch QHVN Nguyễn Sinh Hùng chỉ giáo thêm về sự suy nghĩ này. Và dĩ nhiên quốc hội đứng trên Chủ tịch nước và Thủ tướng Chính phủ. Theo VBHP VN 1992 cũng như 2013, quốc hội bầu ra Chủ tịch nước cũng như bầu ra Thủ Tướng. Nhà nước theo tinh thần của Chương I là gồm quốc hội, chủ tịch nước và chính phủ cũng như các hội đoàn và công đoàn nhân dân và mặt trận tổ quốc nói chung. Quốc hội, theo Chương V, vừa là cơ quan đại diện dân cao nhất vừa là cơ quan quyền lực cao nhất của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa VN. Và trên quốc hội là Đảng (CSVN). Quốc hội có quyền bãi nhiệm Thủ tướng chính phủ, nhưng quyền ấy, theo tác giả bài viết này, chỉ được thực thi khi có lệnh của Đảng. Xin xem bài viết dưới đây để thấy những khôn ngoan “lách luật” của Thủ tướng chính phủ VN khi bị đại biểu quốc hội đặt câu hỏi :

http://boxitvn.blogspot.ca/2012/11/lo-hong-lon-cua-hien-phap-viet-nam-va.html.

Thủ Tướng NTD đã dùng Điều 4 để cho quốc hội ra rìa mặc dù theo VBHP, chính phủ chịu trách nhiệm và báo cáo công tác trước quốc hội. Điều này cho thấy cái vòng kim cô phức tạp của chế độ độc đảng toàn trị. Quốc hội trở thành bù nhìn khi chủ tịch nước cũng như thủ tướng chính phủ đem Đảng ra làm cái khiên che chở.

3.  Quyền người dân

Tất cả những quyền công dân được quy định trong chương II và gồm tất cả 36 điều quy định từ Điều 14 đến Điều 49.  So với văn bản cũ, văn bản mới có nhiều điều quy định hơn và quyền công dân được định nghĩa rõ ràng hơn tuy những quyền căn bản vẫn không có gì mới. Riêng quyền sở hữu đất đai thì hai điều 53 và 54 (của Chương III) cho thấy rất rõ là không có chuyện sở hữu đất đai thuộc về tư nhân. Nhà nước quản lý hoàn toàn tất cả đất đai trên toàn quốc Việt Nam.

Những quyền căn bản của người dân tuy được nêu ra khá đầy đủ và khá tốt nhưng trong cả hai văn bản 1992 và 2013 vẫn còn có những điều kiện đi đôi với quyền công dân. Và đây chính là cái vòng kim cô số hai. Vòng này đi song song với những quyền căn bản, nghĩa là người dân có quyền này quyền nọ, nhưng việc thực hiện các quyền phải do pháp luật quy định ! Và đây là cái nấc cục của một miếng cơm nuốt không trôi. Tôi cho anh năm đồng nhưng tôi có điều kiện. Và ai làm pháp luật ở đây ? Theo VBHP thì quốc hội làm luật. Nhưng quốc hội phải theo cương lĩnh Đảng (Điều 4). Quyền công dân như vậy chỉ có khi nào anhsử dụng nó và không đi ra ngoài cương lĩnh Đảng CSVN. Quyền công dân VN là tất cả những quyền do Đảng quy định, cho phép.

4.  Kinh tế vẫn do nhà nước chủ đạo:

Chương III nói về kinh tế và các vấn đề liên hệ đến giáo dục, công nghệ, khoa học và môi trường. Điểm son đáng khen ngợi ở đây là văn bản mới nói đến việc bảo vệ môi trường (Điều 63). Còn lại thì không có sự khác biệt với văn bản cũ. Kinh tế VN vẫn do nhà nước chỉ đạo. Nền kinh tế này là nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa trong đó nhà nước giữ vai trò chủ đạo. Không thấy có chương nào định nghĩa rõ rệt 10 chữ “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Tác giả bài viết đi tìm thêm qua các sách báo trên mạng mà không tìm được bài nào giảng giải được rõ ràng thế nào là kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Thật là một bí ẩn lớn. Tác giả bài viết rất mong được các nhà kinh tế có tiếng trong nước chỉ giáo thêm.

Nói tóm lại, văn bản  hiến pháp Việt Nam năm 2013 không có gì mới so với văn bản 1992. Nước Việt Nam vẫn là một nước đảng trị độc quyền. Quyền tự do và quyền công dân của người dân phải do pháp luật quy định (và không được đi ra ngoài thể chế cương lĩnh quá độ xã hội chủ nghĩa). Nhà nước chủ đạo hoàn toàn về kinh tế, giáo dục, công nghệ, khoa học và môi trường. Số phận và tương lai của dân tộc Việt Nam hoàn toàn tùy thuộc vào tài lãnh đạo của ĐCSVN cũng như đức độ của đảng viên. Đảng có tài và thanh liêm thì dân nhờ. Đảng bất tài và tham nhũng thì dân lãnh đủ.

Người dân không có lá phiếu tự do chỉ còn biết cầu Trời khấn Phật và lạy Chúa cho ngày càng có nhiều đảng viên lỗi lạc tài đức dìu dắt nhân dân.

N.D.V.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

In Vietnam, weary apparatchiks launch quiet revolution

Vietnam’s National Assembly’s deputies press voting buttons to pass the new constitution during a meeting …

By Martin Petty

HANOI (Reuters) – The Vietnam of today wasn’t what Le Hieu Dang had hoped for when he joined the Communist Party 40 years ago to liberate and rebuild a country reeling from decades of war and French and U.S. occupation.

The socialist system of the late revolutionary Ho Chi Minh has been corrupted, he says, by a shift to a market economy tightly controlled by one political party that has given rise to a culture of graft and vested interests.

“I fought in the war for a better society, a fair life for people. But after the war, the country has worsened, the workers are poor, the farmers have lost their land,” Dang told Reuters.

“It’s unacceptable. We have a political monopoly and a dictatorship running this country.”

Opinions like this might be normal in many countries. But in Vietnam, where politics is taboo, free speech is stifled and the image of unity in the Communist Party of Vietnam (CPV) sacrosanct, analysts say the significance of comrades speaking out publicly cannot be understated.

The CPV-dominated National Assembly on Thursday approved amendments to a 1992 constitution that, despite a public consultation campaign, entrench the party’s grip on power at a time when discontent simmers over its handling of land disputes, corruption and an economy suffocated by toxic debt amassed by state-run firms.

Dang is vehemently against the amendments, and not alone in his views, which are of the kind that have landed dozens of people in jail as part of a crackdown that’s intensified as dissent has risen and internet usage soared to a third of the 90 million population.

Draconian cyber laws were tightened further on Wednesday, when the government announced a 100 million dong ($4,740) fine for anyone who criticizes it on social media.

But what has jolted the party is that the loudest voices calling for a more pluralist system are coming not from the general public, but from within its own ranks, an open act of mutiny not seen since the CPV took power of a reunified Vietnam in 1975, after the communists’ triumph over U.S. forces.

“Vietnam has entered a new phase. The existence of rivalries within the party is already known, but it’s now more transparent in a way never seen in the past,” said Jonathan London, a Vietnam expert at City University in Hong Kong.

“The rise of this group and its advice will influence the tenor of party discussion. What’s clear is this is a period of uncertainty and competition.”

Vietnam's National Assembly's deputies press voting …
Vietnam’s National Assembly’s deputies press voting buttons to pass the new constitution during a me …

CRISIS AND DEADLOCK

This year, Dang and 71 others, among them intellectuals, bloggers and current and former CPV apparatchiks, drafted their own version of the constitution, in response to a routine public feedback campaign ostensibly aimed at placating people and boosting the party’s dwindling legitimacy.

Their draft was posted online and 15,000 people signed an accompanying petition calling for the scrapping of Article 4, which enshrines the CPV’s political monopoly.

But lawmakers did the opposite and redrafted the article to expand the CPV’s leadership role and the military’s duty to protect it. In a summary of 26 million public opinions on the draft, a commission of the National Assembly said the majority of Vietnamese supported one-party rule.

“Theoretically, democracy is not synonymous with pluralism,” the commission said in a report in May. “No one can affirm that multiple political parties are better than one party.”

On Thursday, not a single lawmaker rejected the new draft, which expanded Article 4 to state the party is “the vanguard of the Vietnamese workers, people and nation”.

A draft of the amendments, published weeks ago, outraged opponents.

The initial 72 democracy advocates were joined by others and 165 of them, including retired government officials, published a statement on the Internet two weeks ago warning lawmakers to reject the amendments.

They said if National Assembly members passed the amendments, they would be complicit in a “crime against the country and its people” and would “only push the country deeper into crisis and deadlock”.

‘BRIDGING ROLE’

Many of the party’s open critics took part in the wars to liberate Vietnam from Western powers in the 1950s, ’60s and ’70s and have become new revolutionaries of sorts, confronting issues that most Vietnamese are afraid to discuss.

Nguyen Quang A was once part of an advisory think-tank which disbanded itself after the government introduced laws that limited the scope of its work five years ago.

It included former CPV members, diplomats, businessmen and academics. But they stay in touch at monthly meetings to debate social, economic and political issues, some of which they address in commentaries posted online.

“We want to create an environment to facilitate the emergence of other political forces and put forward a process to transition from dictatorship to democracy,” he told Reuters.

“We hope some of our members can play a bridging role to make the party listen to us. It takes time, but we have to pressure them to change and convince people not to be afraid.”

Dang and his CPV allies are going a step further. They plan to remain in the party so they can drum up support from disenchanted members to set up an opposition party to scrutinize the CPV’s policies and keep it in check.

Despite their fierce rhetoric, they insist the plan to set up the Social Democratic Party is not an attempt to overthrow the ruling party but an attempt to create a more liberal coexistence between parties that would benefit the country.

Ho Ngoc Nhuan, vice chairman of the Ho Chi Minh City branch of the Fatherland Front, the CPV’s umbrella group that manages big organizations under Marxist-Leninist principles, said the feedback campaign and constitution amendments were a “tragic comedy” that showed the party was out of touch with the people.

It was time, he said, to shake up Vietnamese politics.

“We face many problems in Vietnam, big crises, so how can we solve it with one all-powerful party? We have to get their attention, so we’re calling comrades in the party to join us so we can break this chain,” Nhuan said, admitting that it was proving difficult to convince them.

“The new generation can’t explain socialism to us anymore. They’re called the Communist Party, but they no longer believe in their own ideology.”

(Editing by Robert Birsel)

http://news.yahoo.com/vietnam-weary-apparatchiks-launch-quiet-revolution-211543792.html

Làn sóng biểu tình làm rung chuyển thủ đô Thái Lan

An Vũ, từ Bangkok và Nguyễn Khanh, Hoa Thịnh Đốn.  2013-12-01

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/plitic-violen-shk-bangko-12012013083520.html

12012013-plitic-violen-shk-bangko.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Lực lượng biểu tình bị cảnh sát đánh bật ra khi đã tiến vào lớp hàng rào cuối cùng của Phủ Thủ Tướng.

Lực lượng biểu tình bị cảnh sát đánh bật ra khi đã tiến vào lớp hàng rào cuối cùng của Phủ Thủ Tướng.Ngày 1 tháng 12, 2013. AFP

Nghe bài này

Không khí biểu tình ở Bangkok đã lên đến đỉnh điểm, khi xảy ra xung đột đẫm máu giữa hai phe chống và ủng hộ chính phủ. Trong lúc phe chống chính phủ vẫn chưa chiếm được các trụ sở cuối cùng của chính phủ là Phủ thủ tướng, Bộ tư lệnh Cảnh sát Hoàng gia và Bộ tư lệnh Cảnh sát thủ đô. Anh Vũ tường trình từ Bangkok.

Đêm qua, theo yêu cầu của Thủ tướng Yingluck Shinnawatra quân đội Thái lan đã đưa binh sĩ đến hỗ trợ lực lượng cảnh sát trong việc đảm bảo an ninh trật tự cho các trụ sở nhà nước quan trọng.

Phe biểu tình tuyên bố hoàn thành việc lật đổ chính phủ

1h30 sáng nay 01.12.2013, đã xảy ra xung đột nghiêm trọng giữa người biểu tình ủng hộ chính phủ và sinh viên trường Đại học Ramkamheang, nơi gần với địa điểm biểu tình của phe ủng hộ chính phủ. Người biểu tình cả hai bên đã dùng súng ngắn, lựu đạn tự chế và vũ khí thô sơ khác tấn công lẫn nhau. Ít nhất đã có 2 người chết và 45 người bị thương. Trước tình hình căng thẳng này, lãnh đạo lực lượng Áo đỏ ủng hộ chính phủ đã bất ngờ tuyên bố chấm dứt cuộc biểu tình của họ, trong lúc đang có khoảng 4 vạn người tham gia. Với lý do để tránh đổ máu.

Đến 11h30, chính quyền địa phương buộc phải di tản khoảng hơn 2.000 sinh viên ra khỏi Đại học Ramkamheang để tránh nguy cơ bị các tay sung bắn tỉa ẩn còn nấp trên các tòa nhà cao tầng bắn xuống. Trả lời chúng tôi ông Vuthisak Lapcharoensap Giám đốc Đại học Ramkamheang nói “Bây giờ việc quan trọng là phải đưa các sinh viên ra khỏi khuôn viên của trường. Tôi cũng đã thông báo yêu cầu cảnh sát sở tại, họ đã nhận lời sẽ tiến hành một cách tốt nhất. Đồng thời muốn các sinh viên tuân thủ theo hướng dẫn của cảnh sát để đảm bảo an toàn cho bản thân. ”

Trường Đại học Ramkamheang tuyên bố đóng cửa hai ngày 2 và 3.12.2013, được biết Hội đồng Giám đốc các trường Đại học Thái lan đang xem xét tổ chức tổng bãi khóa từ ngày 05.12.2013 nếu cần thiết.

Ông Suthep Thugsuban Tổng Thư ký MTND vì sự thay đổi Dân chủ hoàn thiện (KPPS), lãnh tụ cuộc biểu tình đã tuyên bố trên các kênh truyền hình. Khẳng định KPPS đã hoàn thành xứ mệnh lật đổ chính phủ của bà Thủ tướng Yingluck

10h45 sáng phe biểu tình chống chính phủ đã chia thanh nhiều đoàn tiến về các địa chỉ đã định trước như trụ sở Phủ thủ tướng, Bộ Tư lệnh Cảnh sát Hoàng gia, Bộ tư lệnh Cảnh sát thủ đô… Người biểu tình đã đến tất cả các đài truyền hình yêu cầu ngừng đưa tin về hoạt động của chính phủ để đưa tin thời sự về cuộc biểu tình, đồng thời sử dụng tin tức do đài truyền hình của họ truyền hình trực tiếp.

Người biểu tình chống chính phủ đang cố phá hàng rào dây thép gai chung quanh Cục Điều tra đặc biệt (DSI) tại Bangkok vào ngày 30 tháng 11 năm 2013.
Người biểu tình chống chính phủ đang cố phá hàng rào dây thép gai chung quanh Cục Điều tra đặc biệt (DSI) tại Bangkok vào ngày 30 tháng 11 năm 2013. AFP

Cảnh sát đã dùng lựu đạn cay, xe vòi rồng… để giải tán đám đông biểu tình đang cố gắng vượt rào cản để xông vào dinh Thủ tướng và Bộ tư lệnh Cảnh sát thủ đô trong nhiều giờ. Tin cho biết, cuối giờ chiều cảnh sát đã sử dụng súng bắn đạn đầu đạn cao su.

Tại hầu hết các tỉnh, các tòa Thị chính đã bị người biểu tình phong tỏa và niêm yết thông báo không cho viên chức đến làm việc vào ngày mai thứ hai 02.12.2013.

Vào lúc 16h40 cùng ngày, ông Suthep Thugsuban Tổng Thư ký Mặt trận nhân dân vì sự thay đổi Dân chủ hoàn thiện (KPPS), lãnh tụ cuộc biểu tình đã tuyên bố trên các kênh truyền hình. Khẳng định KPPS đã hoàn thành xứ mệnh lật đổ chính phủ của bà Thủ tướng Yingluck với lý do đã chống lại Hiến pháp. Và tuyên bố ngày 02.12.2013 là ngày ngừng làm việc, đồng thời yêu cầu các kênh truyền hình ngừng việc đưa tin của hệ thống chính phủ cũ để tiếp tục đưa thông tin của KPPS. Sau tuyên bố của Tổng Thư ký KPPS, tình hình trong thủ đô Bangkok vẫn còn nhiều dấu hiệu bất ổn. Do có tin cảnh sát sẽ mạnh tay hơn đối với người biểu tình.

Chưa chiếm được Phủ Thủ tướng, Bộ tư lệnh cảnh sát

Tin giờ chót: Lực lượng chống chính phủ vẫn chưa chiếm được Phủ Thủ tướng, Bộ tư lệnh cảnh sát thủ đô theo kế hoạch.

Ngoài lực lượng cảnh sát được đưa đến để bảo vệ các cứ điểm của chính quyền, họ còn thấy cả những toán binh sĩ không võ trang xuất hiện để giúp bảo vệ an ninh.

Bản tin AFP

Vừa rồi là thông tín viên Anh Vũ của Đài chúng tôi trong tường trình gửi về từ Bangkok, liên quan đến căng thẳng chính trị đang xảy ra tại Vương Quốc Thái Lan.

Xin tiếp lời bạn Anh Vũ để nhắc lại rằng cảnh sát Thái đã sử dụng hơi cay và vòi rồng để giài tán đoàn người muốn xông vào tòa nhà được dùng làm văn phòng chính phủ và Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Thù Đô.

Bản tin của hãng thông tấn AFP cho hay ngoài lực lượng cảnh sát được đưa đến để bảo vệ các cứ điểm của chính quyền, họ còn thấy cả những toán binh sĩ không võ trang xuất hiện để giúp bảo vệ an ninh.

Có tin nói rằng số binh sĩ được tăng cường cho lực lượng cảnh sát bảo vệ an ninh thủ dô Bangkok đã lên đến 2,700 người.

Cho đến tối hôm nay vẫn chưa thấy bóng dáng của Bà Thủ Tướng Yingluck Shinawatra, và có tin đồn nói rằng bà đã bỏ ra nước ngoài. Tức khắc chính phủ Bangkok lên tiếng bác bỏ tin này nhưng không cho biết bà Yingluck hiện đang ở đâu.

Một số bản tin của các hãng thông tấn quốc tế gửi về từ Bangkok cũng cho hay cả ngàn người biểu tình đã kéo nhau đến trụ sở trung ương của 3 đài truyền hình, trong đó 1 đài của nhà nước, 1 đài do quân đội làm chủ và đài còn lại là một đài độc lập.

Đại diện của đoàn biểu tình cho hay mục tiêu họ muốn nhắm đến là đòi hỏi những đài truyền hình này phải loan tải tin tức trung thực, không tiếp tục loan tải tin theo lối một chiều có lợi cho chính phủ.

Lãnh tụ biểu tình là ông Suthep Thaugsuban vẫn tiếp tục lên tiếng kêu gọi ngày mai là ngày người dân toàn quốc cùng nổi dậy để lật đổ chính phủ đương thời và sẽ thành lập một hội đồng nhân dân để điều hành guồng máy công quyền.

Tin tức chúng tôi có được cũng cho biết số người chết đã lên đến 4 người và 57 người bị thương trong vụ nổ súng xảy ra giữa một toán biểu tình chống chính quyền và đoàn biểu tình ủng hộ chính phủ.

Đến giờ vẫn chưa rõ vụ nổ súng do phe chống đối hay phe ủng hộ gây nên.

 Tin, bài liên quan

Tuyên Quang: CA tiếp tục bắt giam người H’Mông theo đạo Dương Văn Mình

Danlambao,

http://danlambaovn.blogspot.com/2013/11/tuyen-quang-ca-tiep-tuc-bat-giam-nguoi.html

Ảnh tư liệu Danlambao: Người H’Mông treo biểu ngữ trước một nhà tang lễ (nhà đòn) nhằm phản đối nhà cầm quyền vu khống đạo Dương Văn Mình

Danlambao – Hôm 19/11/2013, một người H’Mông tên Lý Văn Dinh đã bị cơ quan CA Tuyên Quang khởi tố, bắt tạm giam với cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước” theo điều 258 bộ luật hình sự.

Ông Lý Văn Dinh, 50 tuổi, cư trú tại thôn 1A Thống Nhất, xã Yên Phú, huyện Hàm Yên, tỉnh Tuyên Quang. Ông là một người đã kiên trì suốt 25 năm nay đấu tranh  đòi quyền tự do sinh hoạt tôn giáo cho đồng bào H’Mông theo đạo Dương Văn Mình.

Nguồn tin gửi đến Danlambao cho biết, ông Lý Văn Dinh bị công an bắt giữ tại một nương rẫy vắng người, gia đình không hề được thông báo.
Đến tối cùng ngày, gia đình không thấy ông về nhà nên đã đổ xô tìm kiếm trong vô vọng.
Sang đến ngày hôm sau, 20/11/2013, phía công an xã mới gửi giấy thông báo bắt người đến cho gia đình.
Được biết, vụ bắt giam ông Lý Văn Dinh có liên quan đến việc xây dựng nhà tang lễ cho người H Mông theo đạo Dương Văn Mình tại thôn Ngòi Sen, xã Yên Lâm, huyên Hàm Yên, tỉnh Tuyên Quang.
Nhà tang lễ của người H’Mông theo đạo Dương Văn Mình
Nhà tang lễ (hay còn gọi là nhà đòn) tại thôn Ngòi Sen được cộng đồng người H’Mông xây dựng và hoàn tất vào tháng 6/2013. Đây là nơi sinh hoạt tín ngưỡng và thực hiện phong tục chôn cất văn minh của hơn 200 hộ dân người H’Mông theo đạo Dương Văn Mình.
Đến tháng 10/2013, nhà cầm quyền tỉnh Tuyên Quang đã huy động lực lượng lên đến 4000 quân kéo đến đập phá nhà tang lễ này, đồng thời vu khống đạo Dương Văn Mình là ‘tà đạo’, bắt ép người dân bỏ đạo.
Do không thể ép buộc người H’Mông phải bỏ đạo, công an tỉnh Tuyên Quang đã quay sang bắt giam ông Lý Văn Dinh nhằm trả thù và đe dọa những người H’Mông khác.
Được biết, ông Lý Văn Dinh là họ hàng với ông Dương Văn Mình – người đã có công truyền bá nếp sống văn minh cho đồng bào H’Mông.
Cùng với hành vi bắt giam ông Lý Văn Dinh, nhà cầm quyền tiếp tục gia tăng các hành vi khủng bố, phá hoại đời sống bình yên của cộng đồng người H’Mông. Các ngả đường dẫn đến khu vực có đông người H’Mông sinh sống đều có công an chốt chặn, người dân đi lại ngày càng khó khăn, công an liên tục bắt người tùy tiện.
Nguồn tin gửi đến Danlambao cho biết, riêng tại Tuyên Quang, hiện nay có ít nhất 6 người H’Mông theo đạo Dương Văn Mình đã bị bắt giam. Gồm có các ông: Lý Văn Dinh, Thào Quán Mua, Hoàng Văn Khang (Sang?), Dương Văn Tu và hai người hiện chưa rõ tên.
Cả 6 người trên hiện đang bị giam giữ tại trại giam công an tỉnh Tuyên Quang. Trong khi đó, người có công sáng lập đạo là ông Dương Văn Mình hiện vẫn đang bị giam giữ, gia đình không có thông tin.
Mặc dù đã trở thành thành viên của Liên Hợp Quốc, nhưng nhà cầm quyền CSVN vẫn tiếp tục vi phạm nhân quyền một cách nghiêm trọng và có hệ thống.
Điêu 18 trong bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền nêu rõ:
Ðiều 18 [Quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo]: 
 
Tất cả mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo; quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay thế giới quan của mình cũng như quyền tự do biểu thị tôn giáo hay thế giới quan của mình bằng cách giảng dạy, thực hành, thờ phụng và tuân thủ giáo điều  cho riêng cá nhân mình hay chung với những người khác, ở nơi công cộng hay chốn riêng tư. 
Hành vi như đập phá nhà tang lễ, bắt giam và ép buộc người H’Mông bỏ đạo là những việc làm vi phạm nghiêm trọng quyền tự do tôn giáo của người dân.
Đáng chú ý, vụ bắt giữ gần đây nhất đối với ông Lý Văn Dinh diễn ra ngay trong thời điểm bà Farida Shaheed, Báo cáo viên đặc biệt về các quyền văn hóa của Liên Hợp Quốc đến thăm Việt Nam.

Phe đối lập ‘Kêu gọi tổng đình công ở Thái Lan’

Cập nhật: 12:57 GMT – chủ nhật, 1 tháng 12, 2013

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2013/12/131201_thai_protester_killed.shtml

Biểu tình ở BangkokCăng thẳng chính trị ở Thái Lan kéo sang ngày thứ tám

Lãnh đạo các cuộc biểu tình chống chính phủ ở Thái Lan kêu gọi bắt đầu tổng đình công từ hôm thứ Hai.

Cựu Phó thủ tướng Suthep Thaugsuban tuyên bố trong một diễn văn được hầu hết các kênh truyền hình ở Thái Lan phát đi.

Chủ nhật 1/12 đánh dấu ngày thứ tám diễn ra biểu tình nhằm lật đổ Thủ tướng Yingluck Shinawatra.

Bốn người đã thiệt mạng.

An ninh đã đụng độ với khoảng 30.000 người hôm Chủ nhật, sử dụng vòi rồng và hơi cay.

Phe biểu tình gọi hôm 1/12 là ngày “Chiến thắng” của cái mà họ đặt tên là “cuộc đảo chính của nhân dân”.

Cảnh sát nói những người biểu tình tập trung tại tám địa điểm, gồm Nhà Chính phủ, các kênh truyền hình và trụ sở cảnh sát.

Họ đi vào nhiều kênh truyền hình để buộc phát đi thông điệp của ông Suthep.

Ông này tuyên bố: “Ủy ban Cải tổ Dân chủ Nhân dân muốn loan báo từ hôm thứ Hai, 2/12, là ngày nghỉ cho mọi cơ quan chính phủ.”

Ông Suthep nói phe của ông đã chiếm nhiều nhà chính phủ, nhưng lãnh đạo an ninh quốc gia Paradorn Pattanathabutr nói không tòa nhà nào bị chiếm.

‘Bạo lực tối thiểu’

Trước đó, những người biểu tình đã đe dọa sẽ chiếm các cơ quan nhà nước, trong đó có trụ sở làm việc của Thủ tướng Yingluck Shinawatra.

Chủ nhật ngày 1/12 đã là ngày biểu tình thứ tám liên tiếp nhằm lật đổ Thủ tướng Yingluck.

Hai người chết và hàng chục người khác bị thương hôm thứ Bảy ngày 30/11 khi hai phe ủng hộ và chống đối chính quyền đụng độ.

Phong trào Nhân dân vì Dân chủ, nhóm chính trị tập hợp người biểu tình, đã loan báo một cuộc tổng tấn công vào đầu não của chính quyền để thay vào đó cái mà họ gọi là ‘Hội đồng Nhân dân’.

Phóng viên BBC Jonah Fisher ở Bangkok cho biết những người biểu tình đã vào được một số đài truyền hình và đang đàm phán để kiểm soát việc đưa tin. Phóng viên Fisher nhận xét tình hình đang ngày càng giống như một cuộc đảo chính.

Trước đó, bà Yingluck đã nói rằng chính phủ của bà sẽ dùng bạo lực ở mức tối thiểu để kiềm chế những người biểu tình.

Người biểu tìnhCuộc biểu tình bắt đầu trở nên bạo lực

Vàng sớm Chủ nhật ngày 1/12, lãnh đạo những người ‘áo đỏ’ ủng hộ chính phủ nói họ giải tán cuộc tập hợp lớn ở sân vận động chính ở Bangkok để tạo điều kiện cho các lực lượng an ninh kiểm soát các nhóm biểu tình đối lập.

Theo phóng viên BBC Jonathan Head ở Bangkok thì các tướng lĩnh quân đội không hề muốn dính vào tình hình bất ổn hiện nay nhưng đồng ý triển khai binh lính với điều kiện họ không mang vũ khí và chỉ đứng sau lưng cảnh sát chống bạo động đang bao quanh các trụ sở chính quyền.

Bắt đầu bạo lực

Trong khi đó, ít nhất một người bị bắn chết trong cuộc đụng độ giữa người biểu tình ủng hộ và chống chính phủ ở thủ đô Bangkok, Thái Lan, hôm thứ Bảy 30/11.

Một số sinh viên đã tấn công đoàn người đi biểu tình ủng hộ chính phủ và sau đó đã có nổ súng.

Người biểu tình cho rằng chính phủ của bà Yingluck thực ra do anh trai của bà, cựu Thủ tướng Thaksin Shinawatra, giật dậy.

Ông Thaksin bị truất chức trong một cuộc đảo chính tiếp theo sau làn sóng biểu tình năm 2006 và nay đang sống lưu vong.

Ông là một trong các nhân vật gây chia rẽ sâu sắc nhất trong nền chính trị Thái Lan. Cử tri ở vùng nông thôn nhiều người yêu quý ông, trong khi những người chống ông thường là cử tri thành phố và trung lưu.

Người biểu tình tấn công xe buýtXe buýt chở người biểu tình ủng hộ chính phủ bị tấn công

Thứ Bảy 30/11, đợt biểu tình cho tới lúc này nói chung là hòa bình đã bắt đầu chuyển sang bạo lực bên ngoài một sân vận động nơi người ủng hộ chính phủ tập trung để tránh đụng độ với người biểu tình chống chính phủ đang tuần hành nhiều nơi trong thành phố.

Một nhóm sinh viên đã tấn công xe chở người ủng hộ chính phủ đang trên đường tới sân vận động, đập vỡ kính xe và gây một số thương tích nhẹ.

Sau đó có tiếng súng nổ, nhưng không rõ ai bắn.

Cảnh sát đã được điều đến hiện trường và phong tỏa đường phố, nhưng đụng độ giữa hai bên kéo dài vài tiếng đồng hồ.

Cảnh sát đã phải gọi quân đội trợ giúp để ổn định an ninh trong thành phố.

Người phát ngôn của cảnh sát quốc gia Piya Utayo nói trên truyền hình Thái Lan rằng 2.730 binh lính sẽ được huy động.

Chính phủ đến nay vẫn không muốn điều quân đội, vốn đã lật đổ ông Thaksin bảy năm trước, nhưng có lẽ không còn lựa chọn nào khác, theo phóng viên BBC Jonathan Head.

Căng thẳng hiện đang dâng cao ở Bangkok trong khi phong trào chống chính phủ đang chuẩn bị cho điều mà họ gọi là “cuộc nổi dậy của người dân” – chiếm đóng các tòa nhà của chính phủ ở Bangkok.

Hiện cũng đang có nguy cơ nổ ra bạo lực nếu như người ủng hộ bà Yingluck từ các tỉnh khác đổ về thủ đô.

Mỹ khuyên máy bay thương mại nên tuân thủ vùng phòng không TQ

RFA 30.11.2013

 http://www.rfa.org/vietnamese/internationalnews/us-says-commercial-flights-d-observe-cn-air-zone-11302013091030.html

Máy bay boeing của hãng Japan Airlines (minh họa)

Máy bay boeing của hãng Japan Airlines (minh họa). Courtesy photos

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, hôm qua, cho biết các hãng hàng không thương mại nên tôn trọng yêu sách của Hoa Lục là thông báo trước về việc phi cơ hành khách của họ bay vào vùng không phận mới tuyên bố của Bắc Kinh.

Tuy nhiên, Bộ Ngoại giao Mỹ khẳng định rằng việc các hãng hàng không thực hiện điều đó không có nghĩa là chính phủ Hoa Kỳ chấp nhận những đòi hỏi của Trung Quốc.

Trong khi đó, các hãng hàng không Nhật, dưới áp lực của Tokyo, không nghe theo yêu sách vừa nói của Trung Quốc mặc dù thoạt đầu những công ty này có tuân thủ.

Báo Yomiuri Shimbun số chiều nay đưa tin 2 hãng hàng không lớn nhất của Nhật Bản không thay đổi lập trường, thậm chí sau khi Hoa Kỳ tuyên bố các công ty hàng không thương mại phải tôn trọng yêu cầu của Bắc Kinh.

Hãng Japan Airlines cho biết không có kế hoạch thay đổi lập trường của công ty vào lúc này, trong khi hãng All Nippon Airways nói rằng sẽ tuân theo chỉ thị của Bộ Giao thông Vận tải Nhật Bản.

Tin, bài liên quan

Gs Tương Lai: ‘Quốc hội có tội với tổ quốc và nhân dân’

Giáo sư Tương Lai gọi những bước chân đến viếng tướng Giáp là “bước đi chậm rãi của lịch sử”

Các đại biểu Quốc hội Việt Nam đã bỏ phiếu thông qua bản Hiến pháp sửa đổi vào sáng ngày 28/11 với tỷ lệ phiếu tán thành gần như tuyệt đối, 97%, theo truyền thông trong nước.

BBC đã phỏng vấn với Giáo sư Tương Lai, nhà nghiên cứu xã hội, cựu thành viên nhóm tư vấn thủ tướng và cũng là một trong 72 nhân sỹ trí thức đã tham gia ký tên vào bản kiến nghị sửa đối hiến pháp, được biết đến với tên gọi Kiến nghị 72, về sự kiện này.

BBC: Ông nghĩ gì về việc đến 97% đại biểu Quốc hội tán thành hiến pháp sửa đổi sáng nay, 28/11?

GS Tương Lai: Tôi cũng đã nghĩ rằng tình hình sẽ diễn ra như vậy thôi.

Một số anh em ngồi với nhau sáng nay vẫn hồi hộp hy vọng rằng chắc sẽ có một số phiếu phủ quyết của những người đại biểu có suy nghĩ, có lương tri và lương tâm, những người cũng thấy cắn rứt trước dư luận chung của các tầng lớp nhân dân và trước kiến nghị của trí thức nhóm kiến nghị 72.

Chúng tôi cũng hy vọng là một số người sẽ theo tiếng gọi của lương tâm mà đáp ứng tiếng gọi của nhân dân, của trí thức, dù chắc không lật ngược được tình thế đâu, nhưng chí ít cũng tỏ một thái độ không bằng lòng, trước một thực tế bị áp đặt quá trắn trợn.

Nhưng một số khác thì cho rằng tôi ảo tưởng, vì trong một cái thể chế toàn trị này, làm gì có chuyện có những người phủ quyết vào phút chót? Nếu chuyện đó có xảy ra, thì họ phải được chuẩn bị, phải có một lực lượng dẫn dắt, chứ đợi lương tri thức dậy thì rất khó.

Người ta biết khi bỏ phiếu bấm nút, ai bỏ phiếu thì bộ phận kỹ thuật đều ghi lại được hết. Phần lớn số đại biểu là đảng viên, mà đảng đã ra nghị quyết thì có lẽ họ không thể làm trái điều đó, trừ trường hợp phải đối mặt với trách nhiệm với lương tâm, với dân tộc và đất nước và nghĩa vụ với tổ chức mà họ là thành viên.

“Đây là hiến pháp kéo lùi bước phát triển của dân tộc, và những người thông qua nó, phải chịu trách nhiệm trước lịch sử, trước dân tộc.”

Giáo sư Tương Lai

Nhưng cuối cùng họ đã không vượt qua được điều đó.

Chúng tôi không có gì ngạc nhiên, và chúng tôi nghĩ rằng đây sẽ là một cuộc đấu tranh lâu dài. Và cũng không vì vậy mà chúng tôi thất vọng trước những người đại biểu nói chung. Chúng tôi không gói cả gói làm một đâu.

Chúng tôi biết rằng các anh, chị ấy vẫn còn có nhiều tâm tư, nhưng vì lý do này, lý do khác, mà người ta không thể làm khác được.

Chúng ta vẫn phải chờ đợi thôi, đừng nghĩ rằng rồi tất cả sẽ tiếp tục theo tuần tự như thế.

Lực lượng của những người im lặng một lúc nào đó sẽ bùng lên thôi. Cũng giống như không ai có thể đoán trước được đoàn người xếp hàng trên con đường Điện Biện Phủ rẽ vào đường Hoàng Diệu để đến ngôi nhà số 30, nhà của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Không ai hình dung được lại có những người, trong đó có những người cao tuổi, lại xếp hàng ròng rắn dọc đường Trần Nhân Tông, Lê Thánh Tông, Phạm Đình Hổ, Tăng Bạt Hổ để đến nhà tang lễ viếng Đại tướng.

Dòng người trầm lắng đó, là thái độ của dân, một đa số im lặng, nhưng đến một lúc nào đó, họ sẽ biểu thị một cách rõ ràng.

Lịch sử sẽ có những bước đi lắt léo, ghập ghềnh, nhưng cuối cùng lịch sử cũng sẽ phán xét, trả về sự sòng phẳng của nó đối với những giá trị chân chính.

BBC: Liệu hiến pháp vừa được thông qua sẽ ảnh hưởng đến tương lai của Việt Nam như thế nào, thưa ông?

Ý kiến đóng góp của giới trí thức VN được tiếp thu một cách ‘khiêm tốn’.

GS Tương Lai: Như trong những lời tuyên bố mà chúng tôi đã ký, đòi hỏi hiến pháp cần phải được dừng lại, không thông qua vội, vì nếu thông qua thì sẽ là một bước lùi, đưa dân tộc vào con đường khó khăn, trước những thách thức của thời đại, khi thế giới đang có rất nhiều biến động.

Thực tế cho thấy là nếu như mà không dấn bước cùng thời đại, không hội nhập theo quy luật phát triển chung của thời đại mà vẫn giữ một chế độ toàn trị thì sẽ rất khó.

Trong kết thúc của lời kêu gọi mà chúng tôi đưa ra ngày 15/11 năm 2013, chúng tôi mong đợi cử tri cả nước, tùy theo điều kiện của từng nhóm, hay từng cử tri, dùng hình thức thích hợp yêu cầu đại biểu tại địa phương mình, hay đại biểu mình quen biết, để có thái độ theo tinh thần nêu trên, đứng về phía nhân dân khi nêu ý kiến và bỏ phiếu về hiến pháp.

Nếu cam chịu thông qua một bản hiến pháp như dự thảo đang bàn, thì Quốc hội khóa 13 sẽ có tội với tổ quốc và nhân dân, và cá nhân các vị đại biểu Quốc hội khóa 13 đã bỏ phiếu thông qua hiến pháp, sẽ chịu trách nhiệm nặng nề trước tổ quốc, trước dân tộc.

Tất cả những điều đó còn nguyên giá trị, để nói rằng với việc thông qua hiến pháp, lịch sử sẽ phán xét về Quốc hội này, xem Quốc hội này có phải quốc hội của dân nữa không? Hiến pháp mà các vị thông qua, có phải hiến pháp của dân nữa không?

Nếu đối chiếu lại với Tuyên ngôn Độc lập khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa năm 1945 thì nó là một hiến pháp đi ngược lại với Tuyên ngôn Độc lập.

Vâỵ thì hiến pháp này không thể là hiến pháp của dân. Đây là hiến pháp kéo lùi bước phát triển của dân tộc, và những người thông qua nó, phải chịu trách nhiệm trước lịch sử, trước dân tộc.

BBC: Ông có đề cập đến “lực lượng của những người im lặng”. Theo ông, điều gì sẽ có thể giúp cho lực lượng này đoàn kết lại và thực sự tạo nên sự thay đổi?

“Nếu đối chiếu lại với Tuyên ngôn Độc lập khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa năm 1945 thì nó là một hiến pháp đi ngược lại với Tuyên ngôn Độc lập.”

Giáo sư Tương Lai

GS Tương Lai: Quá trình chấn hưng đất nước, là một quá trình lâu dài, và để lực lượng im lặng đó biểu tỏ thái độ thì bản thân lực lượng đó vẫn phải chất chứa trong họ ngọn lửa yêu nước và khát vọng tự do dân chủ.

Ngọn lửa ấy vẫn âm ỉ, khi được khơi dậy, thổi bùng lên, thì sẽ trở thành một ngọn lửa rất mạnh mẽ.

Lúc nào nó khơi dậy thì đây là bí ẩn của lịch sử.

Nhưng thực ra, cũng không có gì là quá bí ẩn đâu. Sự kiện tôi nhắc đến ở trên – sự kiện để tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp và bước chân thầm lặng của những người đến phố 30 Hoàng Diệu – là bước đi chậm rãi của lịch sử.

Thế nhưng lịch sử không phải lúc nào cũng bước đi chậm rãi; nó sẽ luôn có những bước đột phá, và ở những bước đột phá đó, một sức mạnh tổng hợp sẽ được khơi dậy khi nó có những yếu tố tác động vào.

Yếu tố gì? Yếu tố này bao gồm những điều kiện trong nước và thế giới. Nhưng tất cả đều phụ thuộc vào việc ý thức, trình độ dân trí được nâng lên.

Cho nên, bây giờ đây, khi chúng tôi gửi các kiến nghị đi, thì đối tượng đương nhiên là những người cầm quyền. Nhưng đối tượng thực chất là quần chúng nhân dân đông đảo – những bước chân thầm lặng, chính họ mới là những người quyết định.

Đây là lúc cần thức tỉnh ý chí và nâng cao dân khí lên. Nói như bà Aung San Suu Kyi, nhân quyền bây giờ là gì? Nhân quyền lúc này là phải vượt qua sự sợ hãi, và muốn vượt qua sự sợ hãi, thì phải có sự hiểu biết.

Việt Nam vừa rồi được bầu vào Hội đồng Nhân quyền Thế giới. Nhiều người cho rằng đây là một điều vớ vẩn, nhưng cá nhân tôi cho rằng đây là một cơ hội.

Cơ hội này sẽ là điều kiện để công khai phổ biến những cam kết của Việt Nam với thế giới trước toàn dân. Đó cũng là một cách thức tỉnh dư luận, nâng cao dân trí để chấn hưng dân khí.

Các bài liên quan

Nhà văn Võ Thị Hảo, BBC từ Hà Nội, 30 tháng 11, 2013

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/11/131130_vothihao_vn_new_constitution.shtml

Quốc hội Việt NamHiến pháp mới sửa đổi gạt ra ngoài những quyền lợi quan trọng của dân, theo tác giả

28/11/2013, ngày mà Quốc hội khóa VI thông qua bản Hiến pháp sửa đổi (HP), với tỉ lệ tán thành gần tuyệt đối 9, 59% đã tiếp nối bữa tiệc mừng kéo dài của một nhóm quyền lợi gần như vô giới hạn, nhưng lại là một ngày tang khốc cho tự do và nhân quyền của người dân Việt Nam.

Tại điều 4 của HP này quy định đặc quyền cho đảng cộng sản VN là lực lượng lãnh đạo xã hội, với chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng. Theo đánh giá của nhiều chuyên gia trong nước và quốc tế thì đó là một sự thụt lùi hoàn toàn về dân chủ so với HP 1946 cách đây đã gần một thế kỷ bởi chính điều này sẽ biến tất cả những quy định khác về tự do và nhân quyền của người dân VN ghi trong HP và các bộ luật khác trở thành giả hiệu.

Trong lời nói đầu của HP ghi rằng”nhân dân Việt Nam (VN) xây dựng, thi hành và bảo vệ Hiến pháp này”. Điều đó có đáng tin?

Ông Uông Chu Lưu, Phó chủ tịch QH đã trả lời PV báo Tuổi trẻ(ngày ( 29/11/2013): “… quá trình tham gia, quá trình chỉ đạo sửa đổi Hiến pháp thì có thể nói rằng đây là một quá trình thể chế hóa cương lĩnh, cụ thể hóa những điểm lớn, những mục tiêu lớn mà Đảng đã đề ra”.

“Thực tế là người dân có góp ý về dự thảo HP, nhưng đây là HP của QH, dưới chỉ thị trực tiếp của đảng, và HP đã gạt ra ngoài những điều cơ bản nhất để bảo vệ cho quyền lợi nhân dân”

Thực tế là người dân có góp ý về dự thảo HP, nhưng đây là HP của QH, dưới chỉ thị trực tiếp của đảng, và HP đã gạt ra ngoài những điều cơ bản nhất để bảo vệ cho quyền lợi nhân dân, chẳng hạn như quyền sở hữu về đất đai, và quy định Đảng Cộng sản (Đảng CS) là lực lượng lãnh đạo xã hội VN như trên. Trong các chương quy định về quyền tự do và quyền con người, nghe có vẻ kêu, nhưng lại chốt đuôi một “thòng lọng” khiến tiếp nối tình trạng lạm dụng và vô hiệu hóa các quyền đó như đã xảy ra lâu nay : “ công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”.

Người dân VN đã quá cay đắng khổ ải với câu “Theo quy định của pháp luật” này. Nghĩa là, sẽ tiếp tục thảm trạng muôn thuở tạo điều kiện cho nhà cầm quyền ban hành vô số luật và văn bản dưới luật trái HP để hạn chế quyền của người dân, tạo lợi ích cục bộ và kẽ hở cho tham nhũng, tiếp tục ưu tiên những tập đoàn, doanh nghiệp độc quyền thụt két nhà nước hàng tỷ USD, đẩy VN tới bên bờ vực của sự vỡ nợ khốn đốn khi nợ công đến nay đã vượt 95% GDP, có người cho rằng là 105%, (ngưỡng an toàn là dưới 60%) nếu tính cả phần nhà nước bảo lãnh cho Vinashin như thực tế đã diễn ra ngày một trầm trọng nhưng trong HP vẫn quy định “doanh nghiệp nhà nước là lực lượng chủ đạo…”.

Chủ nhiệm UB Pháp luật của QH Phan Trung Lý nhận định, việc ban hành các văn bản hướng dẫn không đảm bảo nhiều yếu tố về thời hạn, tính hợp hiến, tính hợp pháp, tính thống nhất của hệ thống pháp luật, quy trình, thủ tục ban hành văn bản cũng bị vi phạm. Việc này ảnh hưởng trực tiếp đến quyền, lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức, làm giảm hiệu quả hoạt động quản lý nhà nước, làm mất ý nghĩa thực tiễn của các văn bản pháp luật. Không chỉ ban hành chậm, trong số 1.761 văn bản của Bộ trường, Thủ trưởng cơ quan ngang bộ, đã có 223 văn bản có dấu hiệu vi phạm…, không đảm bảo tính hợp hiến, hợp pháp, tính thống nhất của hệ thống pháp luật…Trong một số trường hợp là do lợi ích cục bộ của bộ, ngành (theo Đầu tư và chứng khoán, 22/10/2013).

Tình trạng vi hiến của các Bộ ngành và vô số tổ chức, cá nhân nắm quyền lực khác đã diễn ra kể từ khi có mặt thể chế độc tài, ngày càng nghiêm trọng và không thể khắc phục được, dù ở các bộ ngành đều có những bộ phận phụ trách pháp chế. Vi hiến là một tội rất nặng, mang tính bất tuân luật pháp và phá hoại đất nước, nhưng những người soạn và ban hành những văn bản vi hiến, phạm luật lại không hề hấn gì, vẫn ngang nhiên tồn tại, vi hiến và thăng tiến tiếp. Biết tình trạng đó, nhưng HP này vẫn bỏ ra ngoài đề xuất về cơ chế bảo hiến, chẳng hạn như Tòa án HP, nghĩa là các tổ chức và cá nhân có quyền lực cứ tiếp tục vi phạm khi họ muốn.

‘Dung dưỡng tham nhũng’

VinashinHiến pháp tiếp tục mở đường cho tham nhũng nhà nước lộng hành, theo tác giả

Thực tế đã chứng minh, môi trường thể chế ấy đã sinh ra và dung dưỡng vô số những kẻ lạm dụng – tham nhũng. Đó là loài “đỉa – người” đang hút kiệt xương máu của nhân dân.

Theo báo cáo của Viện kiểm sát nhân dân Tối cao, việc xử lý hành vi tham nhũng cẫn còn tình trạng lạm dụng để xử lý kỷ luật hành chính, không khởi tố vụ án, đình chỉ vụ án. Tham nhũng trong các cơ quan tư pháp cũng diễn ra nghiêm trọng, chiếm 10% các vụ án tham nhũng đã phát hiện trong toàn quốc (kể từ 1/10/2010 đến 30/4/2013) .

Theo một khảo sát quốc tế trong năm 2011, người lao động thu nhập thấp (dưới 2 đôla/ngày) chiếm 18,2% dân số VN (16,1 triệu người), người lao động thu nhập 5 đôla/ngày chiếm đến 70,4% dân số (63,1 triệu người). Tổng số khoảng 79,2 triệu người so với khoảng 89,2 triệu dân tại Việt Nam, theo TBKTSG Online.

“Khu vực DNNN “có quy mô lớn nhưng hoạt động kém hiệu quả đã góp phần kéo dài giai đoạn suy thoái kinh tế của Việt Nam hiện nay. Thế nhưng những con nợ kếch xù ấy vẫn được QH ưu đãi tiếp trong HP ‘DN nhà nước giữ vai trò chủ đạo'”

Số dân nghèo ấy cho đến năm 2013 thì càng kiệt quệ thêm do khủng hoảng kinh tế, do bất ổn kinh tế với hàng chục ngàn doanh nghiệp phá sản, ngừng kinh doanh mỗi năm và do thất nghiệp, đặc biệt do lũ lụt gây ra bởi thiên tai và thủy điện xả lũ “hủy diệt” nhiều mạng người và tài sản, môi trường sống của người dân. Trong khi đó, giá của các mặt hàng độc quyền như điện, xăng dầu, giáo dục, y tế, dịch vụ, các loại phí, lệ phí đều tăng phi mã.

Đã thế trên đầu mỗi người dân, tỉ lệ nợ công cũng tăng vụt. Tính đến ngày 24/11/2013, mỗi người dân VN, kể cả đứa trẻ mới sinh ra, cũng phải gánh trên vai mình hơn 18.000.000đ nợ cho một chính phủ hoạt động kém hiệu quả và để tham nhũng tràn lan, ở mức một trong những nước đứng đầu thế giới về chỉ số tham nhũng.

Theo TS Vũ Quang Việt- nguyên Vụ trưởng vụ Tài khoản Quốc gia của cơ quan thống kê Liên hiệp quốc, thì nợ công VN lên tới 105% GDP, vượt xa so với con số báo cáo của CP và vượt xa ngưỡng an toàn(65%) cho một nền kinh tế, vẫn theo TBKTSG Online.

Cứ 3 tháng, người dân VN, thông qua ngân sách quốc gia, lại oằn lưng trả khoảng 1 tỉ USD tiền nợ công thay cho những kẻ “hút máu” của đất nước. Trong đó, khối doanh nghiệp nhà nước, được ưu đãi mọi cơ hội từ cơ chế, sự độc quyền, vốn…đã đem lại những khoản nợ khổng lồ.

Báo cáo của nhóm chuyên gia trong Ủy ban kinh tế của QH kết luật rằng khu vực DNNN “có quy mô lớn nhưng hoạt động kém hiệu quả đã góp phần kéo dài giai đoạn suy thoái kinh tế của Việt Nam hiện nay”.

Thế nhưng những con nợ kếch xù ấy vẫn được QH ưu đãi tiếp trong HP “DN nhà nước giữ vai trò chủ đạo”.

‘Không đáng ngạc nhiên’

Hiến phápTỷ lệ tán thành cao vì Quốc hội là của Đảng, theo tác giả

Tỉ lệ tán thành thông qua HP gần như tuyệt đối ấy không đáng ngạc nhiên. Nó đã được “cài đặt” từ trong thành phần của QH, khi hơn 90% Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) là đảng viên cộng sản, và hầu hết đều đang nằm trong hoặc dính dáng tới hệ thống quyền lợi của bộ máy thể chế hiện tại. Họ chọn bỏ phiếu ưu tiên cho quyền lợi mình và nhóm mình.

Có thể thấy rõ, HP độc đảng là bấu víu sống còn của hệ thống tham nhũng VN. Để tha hồ tham lam, cấu kết cướp bóc và hành ác với dân bằng mọi giá để thu lợi riêng, để không phải chịu trách nhiệm về bất cứ việc gì, họ phải bằng mọi giá có được một HP hỗ trợ cho thể chế khiếm khuyết bằng mọi giá. Những tiếng nói trung chính trong QH cực kỳ hiếm hoi và bị át đi bởi dàn đồng ca rầm rộ cho quyền lợi riêng, quyền lợi nhóm mà đi ngược lại quyền lợi của nhân dân và đất nước.

Khi HP ấy được thông qua, đó là lúc tiếng kèn xung trận của lũ tham nhũng, dối trá, vô trách nhiệm, bán nước, tàn hại đất nước cũng vang lên chói tai, cố tình át tiếng khóc và tiếng kêu của hàng chục triệu dân lương thiện.

“Hơn 90% ĐBQH là đảng viên CS, và hầu hết đều đang nằm trong hoặc dính dáng tới hệ thống quyền lợi của bộ máy thể chế hiện tại. Họ chọn bỏ phiếu ưu tiên cho quyền lợi mình và nhóm mình.”

Khi đó sẽ tiếp tục là tháng năm dằng dặc của những người nông dân bị cướp đất, là những đêm đen tham nhũng, những lãnh đạo thụt két công quỹ, tiếp tục những doanh nghiệp nhà nước độc quyền bóp chết những doanh nhiệp tư nhân, tiếp tục sự tăng giá vô tội vạ nhằm vét máu mỡ của dân để chi tiêu vô độ, những dự án ma, những kẻ rút ruột hàng ngàn hàng ngàn tỉ, của nạn nhà chức trách kết hợp côn đồ ăn hiếp dân lành, là nạn suy đồi đạo đức và văn hóa, là nạn bằng giả tràn lan, vô số người hành nghề y tế đợi dân ốm đau để xâu vào moi móc tiền bạc như giống diều quạ ăn trên xác chết…

Đó sẽ là bản trường ca như nhiều người đã nhận định: cả VN chỉ có một Tổng biên tập là Ban tuyên giáo trung ương” nên sự thật lại tiếp tục bị bưng bít, tiếp tục vô số vụ oan án vì bức cung ép cung , chạy án và án bỏ túi. Và những “trái bom nước” sẽ tiếp tục nổ trên đầu người dân, mà những kẻ vận hành điềm nhiên một tay tận diệt rừng quốc gia, một tay bỏ tiền vào túi riêng, một tay “bấm nút bom nước nổ” giết hàng loạt dân và tận diệt tài sản, môi trường sống của họ mà không thèm báo trước để họ chạy tìm đường sống nhưng vẫn được nhà chức trách bảo kê bằng câu “xả lũ đúng quy trình”.

Không phải không tiên liệu trước điều này, nhưng những ai còn chưa vô cảm, còn quan tâm đến tương lai đất nước vẫn không thể không thêm một lần chít chiếc khăn tang khốc cho tự do và nhân quyền của người VN.

‘Đỉa – người, thể chế’

Làm sao có thể không buồn đau khi chính HP này đã khước từ thời cơ tránh cho VN họa ngoại xâm, nguy cơ nội loạn, diệt trừ được loài đỉa – người tham nhũng đang đeo bám hút máu trên cổ người dân VN để làm lành mạnh thể chế?!

Làm sao không là tang khốc cho đất nước, trước việc kéo dài những “lỗi hệ thống, lỗi thể chế” dẫn tới hàng trăm hàng ngàn con đỉa – người kếch xù đeo bám vĩnh viễn hút máu trên cổ người dân?!

Hiến pháp Việt NamHơn 90% dân số Việt Nam ‘đang chưa chọn’ là Đảng viên CS

Loài đỉa thật chỉ hút máu no thì tự rơi xuống, chúng chỉ kiếm máu đủ nuôi bản thân chúng mà thôi. Nguy hại hơn, những con đỉa – người đó hút máu không biết thế nào là no chán, chúng không ngơi tích trữ hàng kho máu, hồ máu, sông máu cho lũ con cháu nhiều đời sau.

Chúng hút máu no kễnh mà không rụng xuống, vì chúng đã biến thành “ma cà rồng” và được nâng đỡ bảo vệ bởi những khiếm khuyết thể chế.

Và ngay cả so sánh những kẻ đó với ma cà rồng cũng là xúc phạm cả ma cà rồng, vì ma cà rồng dù ác nhưng cũng chỉ hút máu đủ no nuôi thân chúng trong vài ngày rồi đến lúc đói lại mới lại đi hút máu tiếp.

Điều gây phẫn nộ đối với người VN là có cơ sở từ công lý đương nhiên. HP không có quyền loại trừ sự tồn tại của Đảng Cộng sản hoặc ép buộc một nhóm người nào đó từ bỏ chủ nghĩa Mác – Lê nin, nhưng tuyệt đối không được phép quy định quyền lãnh đạo độc tôn của đảng Cộng sản hay bất kỳ đảng phái khác, vì ngoài đảng này, HP không được tước đoạt quyền bình đẳng của hơn 90% người VN khác.

Hơn 90% người VN này hiện đang chưa chọn là đảng viên Cộng sản, không lựa chọn chủ nghĩa Mác – Lê nin làm nền tảng, vì thế, không có lý do gì lại chấp nhận sự lãnh đạo độc tôn của đảng cộng sản. Nhiều người trong số họ có thể không biết đến HP, nhưng họ biết thực tế nhỡn tiền rằng, ngay cả những nước vốn là cái nôi kếch xù của cộng sản như Đông Đức, Liên Xô và khối Đông Âu, sau khi theo đuổi chủ nghĩa này trong hơn nửa thế kỷ, cũng đã phải ghê sợ từ bỏ ngay từ thập kỷ 90 của thế kỷ trước.

‘Chờ Quốc hội thật’

“Bởi vậy mới càng đau xót rằng, người VN dù đã đổ bao xương máu để dựng lên và nuôi dưỡng thể chế này, nhưng chưa bao giờ có được một thành phần QH đủ khách quan và công bằng”

Bởi vậy mới càng đau xót rằng, người VN dù đã đổ bao xương máu để dựng lên và nuôi dưỡng thể chế này, nhưng chưa bao giờ có được một thành phần QH đủ khách quan và công bằng. Muốn có một QH “sạch” như vậy, ngoài việc được ứng cử và bầu cử một cách tự do và dân chủ không giả hiệu, họ phải khước từ mọi chức vụ trong các cơ quan công quyền…. Đây là điều tối thiểu phải có đối với một QH – nghị viện đúng nghĩa, mà HP Mỹ và nhiều nước phát triển trên thế giới đã quy định và bảo vệ như con ngươi của mắt mình:

“Không một Thượng nghị sĩ nào hoặc một Hạ nghị sĩ nào trong suốt nhiệm kì của mình, có quyền được bổ nhiệm giữ một chức vụ hành chính nào thuộc thẩm quyền Hiệp Chúng Quốc sẽ được thành lập sau này, và có một số lương bổng sẽ được tăng gia trong nhiệm kì đó; và không một người nào đã giữ bất cứ một chức vụ nào trong chính phủ Hiệp Chúng Quốc có quyền được là một nhân viên của bất cứ viện nào trong hai viện, trong khi hãy còn giữ chức vụ trong chính phủ, theo Phụ bản 1: Hiến pháp của Hợp chủng quốc Hoa kỳ ngày 4/3/1789.

Tu chính án Hiến pháp Hợp chủng quốc Hoa Kỳ cũng quy định: “Nghị viện sẽ không thảo một đạo luật nào để thiết lập một tôn giáo hoặc để cấm đoán tự do tôn giáo; để hạn chế tự do ngôn luận hoặc tự do báo chí; hoặc để hạn chế quyền của dân chúng được hội họp ôn hòa và đưa lên chính phủ các điều thỉnh cầu bày tỏ những nỗi bất bình của họ”.

Từ ngày lập quốc đến nay, VN đã luôn bỏ qua điều kiện tối thiểu này nên dẫn tới một QH mà theo đánh giá của nhiều chuyên gia là sau khi thông qua HP 2013 đã “có tội với người dân và đất nước VN”.

Những quy định được nhiều người bất bình cho là “cưỡng đoạt” quyền lợi của nhân dân” trong HP mới đã ngay lập tức gây ra một làn sóng phản đối mạnh mẽ trên mạng truyền thông xã hội trong và ngoài nước, dù còn nằm trong đe dọa của Nghị định 72 và Nghị định 174/2013/NĐ-CP – hai Nghị định được ban hành dồn dập gần đây mà nhiều luật gia và Tổ chức nhân quyền, Hội Văn bút quốc tế …và nhiều nước cho là vi hiến, ngược lại những cam kết quốc tế về tự do ngôn luận và quyền con người.

Bên cạnh đó, một “Hội những người phản đối HP mới” đã được thành lập và ngay lập tức có tới hơn 1.000 thành viên được công bố công khai trên mạng Internet.

‘Dân mạnh hơn súng’

Cảnh sát cơ độngTác giả cho rằng không thể sử dụng bạo lực để đối lại những đòi hỏi chính đáng về dân chủ, tự do của nhân dân

Nhiều nhân sĩ trí thức và những người ủng hộ cũng đã đưa ra “Bản tuyên bố phản đối HP mới”:

“… Như vậy, Quốc hội khóa XIII đã tự chứng tỏ không đại diện cho nhân dân và phải chịu trách nhiệm trước lịch sử và dân tộc; hiến pháp này không thật sự là hiến pháp của nhân dân và người dân có thể sử dụng quyền bất tuân dân sự của mình…”.

Bản tuyên bố này yêu cầu Đảng, CP và QH tôn trọng quyền tự do dân chủ của nhân dân, không để cho những quy định dưới HP vô hiệu hóa những quyền này và làm mọi việc để sắp tới có một cuộc bầu cử QH trung thực, đồng thời kêu gọi những người có lương tri trong giới cầm quyền cùng nhân dân cả nước, kiều bào nước ngoài”tiếp tục phát huy truyền thống yêu nước kiên cường, đoàn kết và hợp sức đấu tranh bằng các phương thức ôn hòa để thực hiện các quyền con người và quyền công dân của mình, để thúc đẩy tiến trình cải cách chính trị nhằm đưa đất nước ra khỏi khủng hoảng và lạc hậu, phát triển bền vững và bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia”.

“Nên nhớ, gươm súng là một sức mạnh, nhưng lịch sử loài người đã chứng tỏ lòng dân cuối cùng cũng mạnh hơn gươm súng”

Người VN biết 28/11/2013 là ngày tang khốc cho tự do và nhân quyền VN, nhưng là để lương tri người người tiếp tục tỉnh thức, để không ngã lòng và tiếp tục kiên trì cho lẽ sống cùng chung tay phấn đấu cho công lý và bình đẳng cho mọi người VN.

Đương nhiên lịch sử sẽ ghi nhớ và phán xét về trách nhiệm của họ trước Tổ quốc, trước nhân dân vì đã chối bỏ mệnh lệnh của thời đại, tiếp tục tước đoạt thời cơ cho nhân dân VN có được một thể chế lành mạnh hợp tự nhiên, đã được quy định ngay trong Tuyên ngôn độc lập và HP 1946.

Bằng việc tiếp tục đặt cho mình vị trí độc tôn, qua HP và lần ‘sửa mà không đổi’ này, đảng cộng sản VN cũng đã tự triệt tiêu mọi cơ hội cho chính đảng này tự cắt bỏ những khối ung thư trong cơ thể mình để thoát khỏi tình trạng nguy ngập toàn diện hiện nay và để có năng lực cạnh tranh.

Nên nhớ, gươm súng là một sức mạnh, nhưng lịch sử loài người đã chứng tỏ lòng dân cuối cùng cũng mạnh hơn gươm súng.

Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, nhà văn, nhà báo đang sinh sống tại Hà Nội.

Thêm về tin này

Chủ đề liên quan

Đình chỉ vụ án “Khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân” đối với Đinh Nguyên Kha

Châu Văn Thi (Danlambao) – Trong lần thăm gặp Đinh Nguyên Kha ngày 29/11/2013, gia đình bà Kim Liên đã nhận được quyết định đình chỉ điều tra vụ án: “Khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân” của cơ quan an ninh điều tra tỉnh Long An do chính Đinh Nguyên Kha đưa.
Như vậy là sau hơn một năm điều tra, vụ án khủng bố của Đinh Nguyên Kha đã chính thức khép lại, Kha chỉ còn phải thụ án theo điều 88 BLHS. Bạn bè của Đinh Nhật Uy đã chúc mừng gia đình anh về sự kiện này:
*
Facebook ThanhTam Nguyen nói: Xin chúc mừng gia đình chị Kim Liên, Nhật Uy và Nguyên Kha vì tình hình đã có biến chuyển theo chiều hướng tốt. Ngày trở về với gia đình của Kha có lẽ cũng không còn xa.
Nhà hoạt động Hoàng Dũng CDVN đã viết trên trang cá nhân của mình:
“Để khủng bố tinh thần gia đình bà Liên, cơ quan an ninh điều tra tỉnh Long an đã tìm đủ mọi cách để ép Đinh Nguyên Kha vào tội khủng bố, cũng như bắt Đinh Nhật Uy và khủng bố tinh thần Uy – Kha trong trại giam.
 
Sau nhiều hình thức và thời gian khủng bố mà không đạt được ý đồ, họ đã phải thả tự do Đinh Nhật Uy và dừng điều tra với Đinh Nguyên Kha. 
 
Vậy ai mới là kẻ khủng bố?”
*
Tôi đã liên lạc được với anh Đinh Nhật Uy, là anh ruột của Kha để nghe anh nói rõ hơn về sự kiện này.
Châu Văn Thi: Chào anh, tôi có nhận được thông tin là gia đình có nhận được Quyết định đình chỉ điều tra vụ án “khủng bố” của Kha, anh có thể nói rõ hơn về việc này?
Đinh Nhật Uy: Hôm nay gia đình tôi gồm mẹ Liên, chị Như vào thăm gặp Kha theo định kỳ. Công an họ dẫn mọi người vào phòng hỏi cung nằm sâu trong trại. Sau đó Kha đi ra và có lấy trong túi ra 2 tờ giấy và nói rằng: “Vụ án khủng bố đã xếp lại, họ đã đưa ra quyết định đình chỉ điều tra”. Mẹ Liên đọc sơ qua:
– Căn cứ vào khoảng 2 điều 25 Bộ Luật Hình Sự (BLHS), điều 34 và 164 Bộ luật tố tụng hình sự. Quyết định đình chỉ điều tra bị can Đinh Nguyên Kha trong vụ án hình sự “khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân”.Kha móc trong túi ra 2 tờ giấy và nói rằng: “Vụ án khủng bố đã xếp lại, họ đã đưa ra quyết định đình chỉ điều tra”. Mẹ Liên đọc sơ qua: – Căn cứ vào khoảng 2 điều 25 Bộ Luật Hình Sự (BLHS), điều 34 và 164 Bộ luật tố tụng hình sự. Quyết định đình chỉ điều tra bị can Đinh Nguyên Kha trong vụ án hình sự “khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân”.
Châu Văn Thi: Anh đánh giá thế nào về quyết định đình chỉ điều tra vụ án “khủng bố” lần này của cơ quan an ninh tỉnh Long An?
Quyết định đình chỉ vụ án khủng bố của Kha sớm muộn gì cũng phải ra để kết thúc vụ án theo “đúng quy trình”: tòa án nhân dân trả về viện kiểm sát, VKS trả về an ninh điều tra, và an ninh điều tra quyết định đình chỉ.
Bởi vì sự thật nội tình của vụ án thì Kha không hề có động thái nào có thể gọi là “khủng bố”, những bằng chứng thu thập được từ phía an ninh cũng không thể chứng minh được Kha có thể chế tạo được một quả bom nào có sức công phá lớn hơn việc nó đã cho nổ cái bếp lò.
Mặt khác, phía an ninh cho rằng Nguyễn Thiện Thành là chủ mưu cho vụ khủng bố này. Những bằng chứng này rất mơ hồ và Thành đã lên tiếng bác bỏ nó. Họ còn nói rằng án “khủng bố” xảy ra đồng thời cùng hành vi vi phạm theo điều 88 BLHS, nên hành vi “khủng bố” chỉ ở giai đoạn chuẩn bị, và nó hoàn toàn vô hại.
Một phần nữa có thể do áp lực quốc tế áp đặt lên Việt Nam,do Việt Nam vừa gia nhập Hội đồng nhân quyền LHQ. Vì thế, công lý phải thực thi chính đáng chứ không thể tiếp tục gán ghép chụp mũ người khác theo ý mình được.
Theo bản thân tôi, vì những lý do khách quan trên, vụ án đã được khép lại theo đúng quy trình mà đáng lẽ ra nó phải không nên xảy ra.Châu Văn Thi: Vụ án khủng bố đã khép lại, còn bản án của Kha theo điều 88 có được đưa ra giám đốc thẩm không? Thời gian tới liệu họ có chuyển Kha đi đâu không thưa anh?

Đinh Nhật Uy: Về vấn đề giám đốc thẩm cho em Đinh Nguyên Kha thì gia đình tôi đã và đang tiến hành mọi thủ tục với sự trợ giúp của các luật sư.

Khả năng trong vòng 2 tháng, Kha sẽ bị chuyển trại, vì khi đó bản án Phúc thẩm có hiệu lực, liền sau đó là giai đoạn thi hành án.Châu Văn Thi: Cảm ơn anh đã dành thời gian để trò chuyện và chúc Kha mau sớm được trả tự do.

Đinh Nhật Uy: Xin cảm ơn mọi người!

Châu Văn Thi -Tường trình từ Sài Gòn

VN xây chùa Khmer ở HN vì tôn trọng tự do tín ngưỡng?

img_8748-305.jpg

Ngôi chùa Khmer tại Làng Văn hóa – Du lịch các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội.

Courtesy cinet.gov.vn

Chính phủ Việt Nam vừa làm lễ khánh thành một ngôi chùa Khmer tại Làng Văn hóa – Du lịch các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội, nơi mà chẳng có đồng bào Khmer sinh sống. Người dân và sư sãi Khmer ở miền Nam cho rằng chính phủ Việt Nam đã và đang lợi dụng nền văn hóa thiêng liêng của họ để kiếm thêm thu nhập từ làng văn hóa này.

Che giấu sự thật

Sau gần 4 năm khởi công, Việt Nam có một ngôi chùa Khmer thứ 454 của cả nước, lần đầu tiên xây dựng tại Hà Nội. Ngôi chùa này được xây dựng trong khuôn viên Làng văn hóa tại thị xã Sơn Tây, Hà Nội, với mô hình là bản sao của chùa Khleang, tỉnh Sóc Trăng, trong một khu đất rộng khoảng 0,8ha.

Quần thể ngôi chùa mới, bao gồm chính điện, tháp góc, sa la, vườn tháp, nhà thiêu, nhà để ghe ngo, nhà thuyền, am thờ, ao sen, cổng tam quan và 02 nhà ở Khmer truyền thống. Hình ảnh, hoa văn, đường nét, màu sắc, chất liệu… được các nghệ nhân, thợ thủ công thực hiện rất giống mẫu truyền thống chùa Khmer.

Đáp ứng nguyện vọng đồng bào ta trong cả nước và bạn bè quốc tế. Làng VHDL các dân tộc VN là ngôi nhà chung của các cộng động dân tộc VN, đáp ứng các nhu cầu tín ngưỡng của đồng bào cả nước.
-Ô. Lâm Văn Khang

Giới phật tử và sư sãi Khmer ở đồng bằng sông Cửu Long cho rằng quần thể chùa Khmer nói trên sẽ giúp cho thế giới biết đến bản sắc văn hóa của cộng đồng Khmer Krom ở Việt Nam, đồng thời sẽ giúp cho Nhà nước kiếm thêm thu nhập từ làng văn hóa nói trên.

Nhưng họ nói rằng chính phủ Việt Nam sẽ lấy chùa này làm lá bài để che giấu sự thật khi Việt Nam đàn áp tự do tôn giáo. Việt Nam có thể lấy chùa này phục vụ cho mục đích chính trị khác mà họ không thể lường trước được và nó có thể gây ảnh hưởng đến lợi ích của người Khmer ở Việt Nam nói riêng và người Khmer trên toàn thế giới nói chung.

Đại đức Danh Sa, từ tỉnh Kiên Giang phát biểu: “Sợ nhất là xây chùa mà nơi đó không có dân tộc Khmer. Thứ hai, nét văn hóa, truyền thống của dân tộc Khmer được người ta đem đi trưng bài để thu lợi nhuận. Không gì khác họ bán nét văn hóa của người Khmer. Ngoài ra, khách thập phương quốc tế đến Việt Nam đòi hỏi thăm chùa Khmer, nên chính phủ phải trưng bài. Cuối cùng chính phủ là người thu lợi nhuận. Nếu thật sự là chùa, thì phải có các vị sư và người Khmer sống và tu hành ở đó.”

Làng Văn hóa – Du lịch các dân tộc Việt Nam gồm các khu làng dân tộc, khu di sản văn hóa thế giới, khu trung tâm văn hóa và vui chơi giải trí, khu công viên bến thuyền, khu dịch vụ, du lịch tổng hợp, khu cây xanh mặt nước hồ Đồng Mô, và khu quản lý điều hành văn phòng được xây trên tổng diện tích 1.544 ha.

Tôn trọng tự do tín ngưỡng?

Ông Lâm Văn Khang, Phó Trưởng Ban Quản lý Làng Văn hóa-Du lịch các dân tộc Việt Nam phát biểu với RFA rằng công trình vừa thể hiện chính sách đại đoàn kết dân tộc, vừa thể hiện chính sách tôn trọng tự do, tín ngưỡng tôn giáo của Nhà nước trong việc bảo tồn và phát huy văn hóa của Phật giáo Khmer.

plu_8898-250.jpg
Bên trong Ngôi chùa Khmer tại Làng Văn hóa – Du lịch các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội hôm khánh thành 23/11/2013. Courtesy cinet.gov.vn

Ông Lâm Văn Khang: “Đáp ứng nguyện vọng đồng bào ta trong cả nước và bạn bè quốc tế. Làng VHDL các dân tộc Việt Nam là ngôi nhà chung của các cộng động dân tộc Việt Nam, đáp ứng các nhu cầu tín ngưỡng của đồng bào cả nước. Cho nên không chỉ đáp ứng nhu cầu du lịch, mà trước hết là đáp ứng đến nhu cầu tôn giáo và tín ngưỡng của đồng bào ta trong và ngoài nước.

Đường lối của Đảng và Nhà nước là tôn trọng tín ngưỡng. Tự do tín ngưỡng tôn giáo là tuân chỉ, và đang  đưa trở thành nguyên tắc.”

Mặc dù, chính phủ coi tự do tín ngưỡng tôn giáo ở Việt Nam là tuân chỉ, là nguyên tắc cần phải thực hiện nhưng thực tế nền văn hóa, nghệ thuật, ngôn ngữ, bản sắc, tôn giáo và tín ngưỡng của các dân tộc ở Việt Nam đang dần bị xói mòn.

Các hoạt động tôn giáo, phong tục tập quán, nếp sống, sắc phục, quan hệ xã hội, lịch sử, giáo dục, quyền tự do phát biểu, quyền tự do thông tin, quyền tự do mở trường để trao truyền giá trị văn hóa, quyền hội họp theo truyền thống văn hóa và những nếp sống riêng biệt của các dân tộc thiểu số đều bị áp đặt theo một nếp sống và văn hóa ngoài ý muốn.

Anh Sơn Vichet, người dân Cà Mau nhận xét: “Cái chùa đặt trong làng văn hóa, thật ra chỉ là mô hình, đại loại là đồ chơi chứ không gì tôn nghiêm là chùa của người Khmer. Thứ hai, chùa đó không mang lợi ích gì cho người Khmer vì ở HN không có người Khmer sinh sống. Trong khi đó, các chùa ở Cà Mau, Bạc Liêu, Vĩnh Long, nhiều ngôi chùa mà chính điện bị hư hỏng nặng nề mà không có ai giúp xây dựng.
Tôi thấy chùa ở HN chỉ là hình thức. Chùa là cái vô hồn, xây để làm gì khi không cho phép hoạt động tôn giáo. Ví dụ, người ta đi tu thì phải viết đơn, chính quyền xét thấy được mới cho đi tu, còn không thì không cho phép đi tu. Nó trái với truyền thống lâu nay rồi. Tại sao phải làm cái vô tri vô giác cho nó lớn, còn cái gốc của nền văn hóa không được quan tâm? Trái lại còn cản cấm. Làm như vậy không ý nghĩa…”

Xây chùa ở HN chỉ để cho quốc tế thấy Việt Nam quan tâm đến dân tộc thiểu số, đây không phải là tấm lòng thật.
-Đại đức Thạch Soriya

Trong khi đó, ông Trần Văn Thông, Tham tán phụ trách chính trị, đối ngoại và là người phát ngôn của Đại sứ quán Việt Nam tại Phnom Penh giải thích: “Việc xây dựng ngôi chùa Khmer Nam Bộ trong khu Làng văn hóa các dân tộc VN nhằm thể hiện chính sách của Nhà nước VN đối với tất cả các dân tộc. VN tôn trọng tất cả quyền văn hóa, phong tục tập quán của các dân tộc trên lãnh thổ VN.

Còn việc trùng tu hay tu sửa các ngôi chùa bị xuống cấp hay bị hư hỏng không chỉ của Khmer Nam Bộ mà của các tôn giáo khác cũng được cho phép căn cứ vào các điều kiện cụ thể sửa chữa hay tu bộ nếu nơi sinh hoạt tôn giáo phù hợp với phong tục tập quán của luật pháp VN.

Vì là công dân VN, các hoạt động tín ngưỡng, kể cả việc đi tu cũng phải thực hiện theo luật pháp VN. Do đó, phải có đăng ký, phải có xin phép theo quản lý của Nhà nước.”

Bất kể chính phủ Việt Nam giải thích thế nào, Đại đức Thạch Soriya, từ tỉnh Trà Vinh khẳng định vốn được coi là biểu tượng của dân tộc và văn hóa Khmer, một ngôi chùa trong đời sống đồng bào Khmer phải là chốn tu hành của các nhà sư, nơi tổ chức các hoạt trao truyền văn hóa đến các thế hệ mai sau.

Sư Soriya nói các hoạt động mà chính phủ Việt Nam đang thực hiện trong tuần văn hóa các dân tộc Việt Nam tại HN chỉ là họat động che giấu phái đoàn Báo cáo viên đặc biệt về quyền văn hóa của Hội đồng Nhân quyền LHQ đang thăm và làm việc tại Việt Nam từ ngày 18-29/11.

Đại đức Thạch Soriya: “Xây chùa ở HN chỉ để cho quốc tế thấy Việt Nam quan tâm đến dân tộc thiểu số, đây không phải là tấm lòng thật. Tại Trà Vinh, nơi nào chính quyền quan tâm thì quan tâm, nhưng thấy chỗ nào người Khmer phát triển nhiều thì Nhà nước rất sợ. Họ thấy mình làm phát triển là họ không vui. Chính phủ không thích người Khmer biết giữ truyền thống, văn hóa dân tộc vì nó gắn liền với lịch sử. Khi cho biết lịch sử là chính phủ sai bảo không được.”

Được biết, quần thể chùa Khmer được lễ khánh thành, kiết giới sây ma vào sáng ngày 23/11 vừa qua. Đại đức Trần Văn Lương đã được bổ nhiệm làm trụ trì chùa Khmer tại Làng Văn hóa – Du lịch các dân tộc Việt Nam.

Trong 9 tháng năm 2013, khu các làng dân tộc đã đón tiếp 612 đoàn khách, khoảng 32.500 lượt người. Con số này tăng gần gấp đôi so với năm 2012. Nếu so với một trung tâm văn hóa, du lịch đang trong giai đoạn hoàn thiện thì quả là một địa chỉ thành công phục vụ nhu cầu tham quan, du lịch và nghiên cứu của nhân dân trong nước và du khách quốc tế.

Tin, bài liên quan

Phạm Chí Dũng: ‘An ninh muốn biết tôi ra Hà Nội làm gì?’

An ninh Việt Nam tạm giữ ông Phạm Chí Dũng tại Hà Nội vì muốn biết lý do, động cơ của việc ông ra thủ đô gặp gỡ nhiều nhân vật đấu tranh cho dân chủ, theo lời của nhà báo tự do này.

Trao đổi với BBC hôm 29/11/2013, ngay khi vừa đặt chân trở lại Sài Gòn sau khi bị câu lưu 6 giờ đồng hồ trong một đồn cảnh sát ở Huyện Từ Liêm, ông Dũng nói:

“Nội dung làm việc xoay quanh các vấn đề tôi ra Hà Nội gặp gỡ những ai, nhằm mục đích gì và có thể họ cũng muốn nhấn nhá một chút về việc liệu tổ chức nào có thể hình thành hay không,

“Chẳng hạn như là tôi có tham gia vào một tổ chức hội đoàn như là Hội Anh em Dân chủ của Luật sư Nguyễn Văn Đài hay là Diễn đàn Dân sự v.v…”

‘Lộ liễu và phô diễn quá’

“Ngăn chặn quyền tự do đi lại như thế này nó lộ liễu và nó phô diễn quá, tôi cho là không nên một chút nào”

TS Phạm Chí Dũng

Ông Dũng nói ông đã bị nhà cầm quyền ngăn chặn không cho tiếp xúc với ông Nguyễn Thanh Giang, khi dự kiến gặp mặt nhà bất đồng chính kiến tại nhà riêng của Tiến sỹ Giang.

Nhà báo tự do cho rằng chính quyền cần xem lại việc họ ‘phong tỏa’ Tiến sỹ Giang và cản trở nhà bất đồng chính kiến tiếp xúc với khách khứa.

Ông Dũng nói: “Ngăn chặn quyền tự do đi lại như thế này nó lộ liễu và nó phô diễn quá, tôi cho là không nên một chút nào.”

Blogger cũng cho biết hôm thứ Năm, ông và Luật sư Nguyễn Văn Đài đã bị ngăn cản không cho tiếp xúc với một quan chức ngoại giao của Đại sứ Quán Pháp tại Hà Nội.

Nhân dịp này, trong cuộc trao đổi hôm thứ Sáu, nhà báo Phạm Chí Dũng cũng lên tiếng bình luận về cách thức các Đại biểu Quốc hội Việt Nam vừa thông qua với đa số rất cao bản Hiến pháp 1992, phiên bản sửa đổi 2013, cũng như nhận xét về nhiều nội dung mà ông không tán thành với bản Hiến pháp sửa đổi.

 

Ý kiến của Nguyễn Lân Thắng: Nên ‘giải tán Quốc hội’

Quang cảnh họp Quốc hội hôm 21/10/2013Đại đa số đại biểu thông qua Hiến pháp sửa đổi

Nhà hoạt động Nguyễn Lân Thắng nói Quốc hội nên “giải tán” sau khi thông qua Hiến pháp sửa đổi giữ nguyên sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản nhưng lại không cho người dân tư hữu đất đai và Quân đội Nhân dân lại trung thành với Đảng thay vì với nhân dân.

Nói chuyện với BBC hôm 29/11, một ngày sau khi Hiến pháp sửa đổi được thông qua với hơn 97% số phiếu, ông Thắng nói:

“Quốc hội này không đại diện cho ý chí, nguyện vọng của tôi nữa nên cá nhân tôi là tôi muốn giải tán Quốc hội này.

“Tôi đang muốn làm thế nào để có một Quốc hội khác, đại diện cho ý chí của nhân dân.”

Mặc dù vậy ông Thắng thừa nhận rằng có thể những người phản đổi Hiến pháp mới thông qua chỉ là thiểu số trong một đất nước mà Đảng Cộng sản kiểm soát toàn bộ hệ thống truyền thông.

Ông cũng nói thêm: “Hoàn toàn chưa có cách nào [để giải tán Quốc hội].

“Nhưng trong thực tiễn thì tất cả mọi chuyển đổi…đều bắt đầu từ thiểu số.”

Không đồng tình

Nói về bản Hiến pháp sửa đổi, ông Thắng cho biết:

“Có mấy điểm tôi không đồng tình.

“Điểm thứ nhất là Điều 4 của Hiến pháp [giữ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản].

“Điểm thứ hai là quy định về quyền sở hữu, không tôn trọng cái quyền sở hữu tư nhân về đất đai.

“Và một điều nữa liên quan tới quân đội. Tôi không chấp nhận cái chuyện quân đội phải trung thành với Đảng.

“Quân đội theo tôi phải trung thành với nhân dân.”

Một điểm khác gây tranh cãi là chuyện kinh tế nhà nước vẫn được xác định đóng vai trò chủ đạo cho dù điều này không có trong dự thảo Hiến pháp hồi đầu năm nay.

Với các vụ bê bối Vinalines và Vinashin bên cạnh xung đột ở Tiên Lãng và Văn Giang, sở hữu nhà nước đối với các công ty và đất đai gây nhiều tranh luận.

Thêm vào đó sự bao trùm không gian xã hội của Đảng Cộng sản cũng bị chỉ trích.

Hội phản đối

Ông Thắng cũng là một trong những người sáng lập Hội những người không đồng ý Hiến Pháp mới được quốc hội thông qua trên mạng Facebook.

Tính tới tối 29/11, Hội đã thu hút được 1.500 thành viên sau 24 giờ xuất hiện trên mạng xã hội Facebook.

Ông Thắng nói mục tiêu của Hội là thăm dò ý kiến của công dân mạng, tăng cường nhận thức của người dân và nói thêm:

Ông Nguyễn Lân ThắngÔng Thắng hy vọng sẽ tạo ra sự “bất tuân dân sự và tẩy chay Hiến pháp”

“Cái việc hành động thế nào tiếp phụ thuộc vào ý chí của nhóm này… nó đòi hỏi những người hoạt động thực tế bởi vì những người tham gia hội nhóm trên mạng nó cũng rất là ảo, nó chưa biến được thành chuyển biến trên thực tiễn cuộc sống.

“…Điều này là sự phát huy trí tuệ tập thể bởi vì khi tham gia một nhóm sẽ có rất nhiều ý kiến. Khi người ta cùng chung lý tưởng, cùng chia sẻ giá trị thì người ta sẽ đưa ra những sáng kiến.

“Khi một sáng kiến của một cá nhân trong nhóm mà hay thì chắc chắn những người khác nếu người ta nhận thấy nó hợp lý thì nó sẽ được đưa vào hành động thực tiễn.”

Ông Thắng nói Hội hy vọng sẽ nâng cao sự hiểu biết của người dân và dẫn tới phong trào “bất tuân dân sự và tẩy chay Hiến pháp.”

Nhà hoạt động này cho rằng các hoạt động của những người ủng hộ dân chủ ở Việt Nam sẽ giúp thay đổi nhận thức nhưng sẽ khó tạo ra thay đổi “ngay lập tức” mà cần có “điều kiện xã hội thuận lợi”.

Ông cũng nói ông và nhiều nhà hoạt động khác đã sẵn sàng trả giá cao hơn so với mức phạt 100 triệu đồng mà Việt Nam vừa quy định trong Nghị định 174 được ban hành hôm 13/11 về phạt hành vi “tuyên truyền chống Nhà nước …; phá hoại khối đoàn kết dân tộc mà chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự”.

Mới đây ông Thắng đã bị lực lượng công an Việt Nam giam qua đêm khi về tới sân bay Nội Bài sau một thời gian tham gia những hoạt động vì dân chủ ở nước ngoài.

Thêm về tin này

Hiến pháp và tranh luận

Chủ đề liên quan

 

Global Witness cho Việt Nam: Hãy hành động!

Phạm Chí Dũng gửi RFA từ Việt Nam.  2013-11-29

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/pham-chi-dung-blog-11292013-11292013100922.html

tdcsvn-campuchia-305.jpg

Tập đoàn Công nghiệp Cao su VN phá rừng để trồng cao su ở Campuchia. Courtesy Global Witness

Con sóng Global Witness

Khác với sự kiện bản dự thảo sửa đổi lần cuối cho hiến pháp được Quốc hội mặc định một  cách khó có thể cực đoan hơn, năm 2013 lại đánh dấu mốc thời điểm không phải những doanh nghiệp quyền biến và tráo trở của Việt Nam có thể mặc tâm xâm hại môi trường sống và môi trường tự nhiên.

Cuộc theo đuổi không khoan nhượng của Global Witness – một tổ chức phi chính phủ lớn trên thế giới có trụ sở tại Anh – đối với Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) là một bằng chứng không hề mờ nhạt cho thấy xã hội dân sự trên thế giới đang và sẽ tiêu điểm hóa hình ảnh thụt lùi pháp trị của pháp quyền Việt Nam.

Vào trung tuần tháng 11/2013, Global Witness tiếp tục ra tuyên bố về việc tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) của ông Đoàn Nguyên Đức không tuân thủ các cam kết về giải quyết xâm phạm môi trường và nhân quyền liên quan tới các khu rừng trồng cao su ở Campuchia và Lào.

Tuyên bố của Global Witness gần như đã nhập tâm: “Mặc dù HAGL đã cam kết giải quyết những vấn đề cấp bách này, nhưng đến nay hầu như vẫn chưa có bằng chứng cho thấy có bất kỳ sự thay đổi nào ở nơi diễn ra sự việc”.

Trước đó vào giữa năm 2013, Global Witness đã tạo nên một cơn chấn động chưa có tiền lệ về tác động của tổ chức phi chính phủ quốc tế đối với hoạt động vi phạm môi trường đã trở nên cố tật xấu xí của doanh nghiệp Việt Nam.

Vào lần này, Global Witness đi xa hơn một bước với đánh giá HAGL đang đem tới một mối rủi ro về tài chính và uy tín cho các nhà đầu tư của công ty, bao gồm ngân hàng Deutsche Bank của Đức và Tập đoàn tài chính quốc tế (IFC). Như một hậu sự không thể tránh khỏi, Global Witness đồng thời đưa ra khuyến nghị các nhà đầu tư hãy thoái vốn khỏi HAGL.

Bà Megan MacInnes, một thành viên của Global Witness, còn không thiếu vẻ mỉa mai: “Hoàng Anh Gia Lai rất giỏi đưa ra các cam kết, nhưng rất kém trong việc giữ lời hứa. Công ty đã liên tục nói với chúng tôi và những người khác là sẽ nghiêm túc thay đổi cách thức làm việc, nhưng các bằng chứng thực tế cho thấy, việc đốn gỗ vẫn tiếp diễn và những người dân mất đất nông nghiệp vẫn đang phải vật lộn để kiếm sống”.

rubber-barons
Quang cảnh phá rừng do tập đoàn HAGL, trong phim tài liệu của Global Witness- GW documentary film

Trong một “thỏa ước” vào giữa năm nay, Global Witness đã cho HAGL thời gian 6 tháng để giải quyết các vấn đề bị cáo buộc. Sau cuộc họp đầu tiên với Global Witness vào tháng Sáu, HAGL tuyên bố sẽ có 4 tháng ngừng phá rừng và trồng cao su tại các khu vực đã thuê đất, đồng thời nhất trí sẽ tới thăm tất cả các khu làng bị ảnh hưởng để thảo luận và giải quyết những vấn đề mà người dân địa phương đang phải đối mặt.

Nhưng những phân tích độc lập về hình ảnh vệ tinh chụp khu vực rừng trong các diện tích mà HAGL thuê đất trong tháng 7-8/2013 cũng cho thấy rừng vẫn tiếp tục bị phá.

Vào tháng 8/2013, Global Witness đã phỏng vấn người dân ở 7 khu làng xung quanh các khu vực HAGL thuê đất ở Campuchia. Tại 3 trong số 7 khu làng này, người dân nói rằng HAGL vẫn chưa tới thăm làng của họ, còn ở 4 khu làng còn lại, người dân nói là lãnh đạo của HAGL từ chối thảo luận vấn đề tranh chấp đất đai hoặc rừng. Tại 6 trong số 7 khu làng này, người dân nói rằng, HAGL tiếp tục đốn gỗ tại và xung quanh các khu rừng trồng cao su của công ty trong thời gian mà công ty cam kết là dừng các hoạt động này.

Những bằng chứng khó bác bỏ do người của Global Witness trưng ra đã khiến không chỉ HAGL mà cả giới quan chức chính phủ đầy rẫy quan liêu và bao che của Việt Nam bắt đầu nhuốm cảm giác thiếu an toàn ngay trong nhà của mình.

Cùng với con sóng xã hội dân sự đang tràn đến như một xu thế khó cưỡng lại, xã hội phi chính phủ hiển nhiên đang dằn vặt thói ăn vặt chính sách đến mức mục nát độc tài ở Việt Nam.

Hoại tử giai đoạn cuối

Xã hội mục nát Việt Nam đang cần có ngay những Global Witness.

Hoặc nếu chưa thể có, môi trường ở đất nước đã bị tàn phá đến cạn kiệt nguồn tài nguyên này đang rất cần một sự hỗ trợ không chỉ bằng lời nói của xã hội dân sự và các tổ chức phi chính phủ trên thế giới.

Đã đến lúc các tổ chức quốc tế về môi trường và nhân quyền cần lên tiếng từ chính cảm xúc và đủ mạnh mẽ của họ về quyền bảo vệ môi trường, quyền bảo vệ thân thể và quyền khiếu nại tố cáo của người dân Việt Nam đối với sự tàn hại môi trường cùng an lành dân sinh. Tác động của các tổ chức quốc tế và tốt hơn thế, nếu có được một phong trào dân sự về môi trường ở Việt Nam, sẽ khiến rút ngắn tuổi thọ của các “đày tớ” vô trách nhiệm, nhưng lại giúp cho người dân kéo dài được cuộc sống bớt băng hoại bởi cơn ung thư ác tính.

Hoàng Anh Gia Lai chỉ là một trong rất nhiều minh họa về tàn phá môi trường và khiến tiêu cực cho đời sống dân sinh. Những năm trước, cơn ác mộng xả chất thải ra sông Đồng Nai của Công ty Vedan và đặc biệt hơn – một sản phẩm được kết tinh từ chất liệu của Đảng là bà đại biểu quốc hội kiêm giám đốc Công ty Sonadezi Long Thành – đã biến môi sinh dân lành thành cơn ung thư giai đoạn cuối.

Vào tháng 11/2013, vụ xả lũ đồng loạt từ 15 hồ thủy điện ở miền Trung lại nằm trong chuỗi “giết sống” hơn bốn chục người dân một cách có hệ thống trong mùa mưa bão.

hagl-cambodia
Một khu rừng ở Campuchia được giao cho tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai khai phá để trồng cao su.

Người dân nghèo Việt Nam giờ đây đang phải nhận những hậu quả không thể tưởng tượng gây ra bởi những chính sách vô trách nhiệm cùng giới điều hành vô đạo đức. Hàng trăm dự án thủy điện đã quét đi hơn 50.000 hecta rừng, hàng ngàn hecta đất ở, đất trồng trọt của người dân… khiến dân chúng phải chuyển nhà, chuyển cửa, mất nghề và khốn đốn trong sinh hoạt.

Cùng lúc và trên tất cả, nguồn cơn được nhiều người dân xem là “nguồn gốc tội ác” mà đã gây ra nạn cường hào ác bá cướp bóc đất đai chính là chế độ sở hữu đất đai toàn dân, cho đến nay vẫn không được các nhà lập pháp “ngủ gật” tỉnh ngộ chút nào trong hiến pháp, bất chấp quá nhiều kiến nghị của các nhóm trí thức trong nước, hải ngoại và kêu gào của lớp dân chúng dưới đáy.

Ngay cả quốc nạn mà dân oan rên siết khắp nơi về việc thu hồi đất đối với “các dự án kinh tế – xã hội” vẫn tiếp tục được Quốc hội và các cơ quan liên quan của Chính phủ gìn giữ một cách không thể không nghi ngờ về động cơ chia chác. Gần đây, những tờ báo trong nước đã phải hé lộ về những vụ “lobby” chính sách nào đó của các nhóm lợi ích bất động sản kết hợp với các nhóm thân hữu chính trị.

Cũng đã mấy tháng trôi qua kể từ thời điểm vụ chôn hóa chất độc xuống lòng đất của Công ty Nicotex Thanh Thái ở Thanh Hóa – dù đã bị người dân và báo chí tố cáo về chuyện kiến tạo nên những làng ung thư xung quanh, song thái độ và hành động gần như khuất lấp của chính quyền Thanh Hóa đang khiến cho dư luận đặc biệt nghi vấn về những thủ thuật bao che nào đó của cơ quan này cho Nicotex Thanh Thái. Cũng thật đáng nói thêm là thái độ này là rất gần gũi với các điều 182 và 182a của Bộ Luật hình sự.

Hãy hành động!

Tội ác đã trở nên không thể dung thứ ở Việt Nam. Những cái chết vẫn đang liên tiếp xảy ra và có quá nhiều hứa hẹn sẽ vẫn tiếp diễn, nếu không được một bàn tay nào đó ngăn chặn.

Với tất cả tội ác ấy, mọi việc đều có thể đặt lên bàn khởi kiện, nếu không nói đến việc truy tố là hoàn toàn nằm trong tầm tay các cơ quan pháp luật. Nhưng gương mặt vô cảm, vô trách nhiệm và biểu cảm đồng lõa của các cơ quan pháp luật đã dồn hết trách nhiệm vào nỗi đau xót của người dân.

Nhưng sau tất cả nỗi đau xót ấy, điều kỳ lạ là cho đến nay vẫn chưa có nổi một phong trào dân sự nào về môi trường ở Việt Nam. Tất cả vẫn chỉ dừng ở hình thức đơn thư khiếu nại và những cuộc biểu thị không người dẫn dắt.

Nhưng kinh nghiệm không kỳ lạ của xã hội phi chính phủ trên thế giới là dân chúng không thể thụ động trông chờ thái độ cải hóa và sự cải tiến tự thân của các cấp chính quyền, mà phải tạo được hành động tác động đối với chính quyền nhằm thay đổi chính sách bất công và những vấn đề liên quan.

Người dân cũng sẽ không thể có được quyền lợi gì nếu tự họ không đứng ra làm một điều gì đó để tự bảo vệ.

Trong xã hội Việt Nam đương đại và mềm yếu, luồng ý kiến cho rằng “con kiến kiện củ khoai” chỉ phơi bày tâm thế thụ động và hèn kém của số đông người dân Việt.

Ngược lại, nhân dân hoàn toàn có ít nhất một thứ quyền là bày tỏ thái độ phẫn nộ của mình. Thái độ đó có thể hiểu thị bằng những đơn kiện tập thể, đơn thư đòi truy tố trách nhiệm hình sự và cả những cuộc biểu tình như người dân huyện Tư Nghĩa ở Quảng Ngãi đã bùng phát vào tháng 11/2013.

Hành động của người dân ít nhất sẽ mang lại cho họ những kinh nghiệm ban đầu về kiến thức pháp luật và phương pháp tổ chức biểu thị sự bất bình. Bất công và tội ác sẽ không ngừng tiếp diễn trong những năm tới, còn người dân sẽ không có đường lùi nếu họ không tự tổ chức một xã hội dân sự của họ – điều có thể đem lại dân chủ trong một cảnh huống quá thiểu năng về tâm não của thể chế.

Chỉ khi chính những nạn nhân và những người bị tổn thương bởi tác hại môi sinh môi trường đứng ra hành động, dư luận trong nước và quốc tế mới có thể quan tâm đến họ một cách đầy đủ và sâu sắc hơn.

Để đến một lúc nào đó, khi người dân nhiều vùng đã được trang bị phương pháp đấu tranh để bảo vệ quyền lợi của mình, sẽ không còn một chế độ độc tài chính trị và tham nhũng nào có thể ức hiếp được họ nữa.

Phạm Chí Dũng, Việt Nam 28-11-2013

*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA

Tin, bài liên quan

Luật đất đai: ‘Sự khôn lỏi của nhà nước’

Media Player

Mở để nghe cuộc phỏng vấn

Tiến sỹ Nguyễn Quang A nói nhà nước Việt Nam tiếp tục trốn tránh trách nhiệm chủ sở hữu đất đai thông qua Luật đất đai sửa đổi mới được Quốc hội tán thành ngày 29/11.

Trả lời phỏng vấn BBC ngày 29/11, ông nói “khái niệm sở hữu toàn dân là một khái niệm không đầy đủ”.

“Khái niệm ‘toàn dân’ là khái niệm dùng để đánh tráo một khái niệm chính xác hơn, lẽ ra phải gọi là ‘sở hữu công’, hoặc ‘sở hữu nhà nước’, có một chủ thể, một pháp nhân cụ thể, đó là chính phủ hay một UBND tỉnh nào đấy, có như thế mới gọi là chủ sở hữu.” ông nói.

“Quan trọng nhất là chủ sở hữu tức là phải tham gia vào quan hệ dân sự – mua bán chuyển nhượng quyền ở hữu của mình, và trong một số trường hợp là phải ra tòa nếu hai bên không thống nhất.”

“Một cá nhân, một doanh nghiệp, một tổ chức có tư cách pháp nhân, chính phủ, UBND tỉnh có thể bị kiện ra tòa. Thế nhưng không ai vớ được cái ông ‘toàn dân’ để đưa ra tòa.”

“Một đối tương mông lung như vậy, không phải là một đối tượng cụ thể nào cả mà bảo rằng nó là chủ sở hữu. Rồi nhà nước lại là đại diện để sử dụng quyền chủ sở hữu mà quản lý đất.”

“Thực sự là nhà nước rất khôn, trốn tránh trách nhiệm chủ sở hữu để không ai kiện được nhà nước về đất đai với tư cách là chủ sở hữu. Nhà nước lại đùn cho một ông vô hình dung gọi là ‘ông toàn dân’. Đó là một sự vô trách nhiệm của nhà nước, khôn lỏi của nhà nước, chỉ hưởng, chỉ có quyền mà không chịu trách nhiệm.”

Công an bắt giữ TS Phạm Chí Dũng

pcd-1-305.jpg

TS Phạm Chí Dũng (thứ hai bên phải) cùng bạn hữu trong lần đi Long An thăm hai sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha trước đây. File photo

9 giờ sáng ngày 29/11 anh Lê Quốc Quyết (em trai LS Lê Quốc Quân) cùng TS Phạm Chí Dũng chuẩn bị đến thăm TS Nguyễn Thanh Giang thì bị nhiều chục công an bố ráp và bắt giữ.

Để biết nguyên nhân của vụ việc, mời quí vị nghe cuộc trao đổi của Vũ Hoàng với ông Nguyễn Thanh Giang, trước hết ông Giang cho biết lý do có cuộc gặp mặt của ông với TS Phạm Chí Dũng:

TS Thanh Giang: Cách đây 2 hôm, nhà báo, nhà văn, TS Phạm Chí Dũng từ trong Sài Gòn ra có gọi điện thoại cho tôi và có hẹn 9 giờ sáng hôm nay đến thăm tôi. Lâu nay tôi cũng được biết tiếng, nhưng chúng tôi chưa gặp nhau bao giờ, tôi đã đọc bài của anh Phạm Chí Dũng rất nhiều và tôi rất quý kiến thức của anh ấy về kinh tế cũng như các nhận định xã hội và anh ấy lại là một lớp trẻ so với chúng tôi. Cho nên, tôi cũng thông báo mời một số bạn bè của tôi ở Hà Nội tới để trò chuyện cùng anh Phạm Chí Dũng.

Không ngờ, 9 giờ sáng, một lực lượng công an khá lớn phải đến vài chục người có xe cộ bao vây quanh nhà tôi và chặn ở đầu ngõ cách nhà tôi khoảng 60 mét, tất cả mọi người đều bị đuổi về. Người nằn nì cũng không được ở, người cáu bực, cãi cọ, lý sự với họ, mấy ông già cáu quá, quát mắng công an, nhưng họ cũng lì ra, không giải thích gì cả và nói hôm nay không được vào, đuổi về tất cả. Có một vài người lọt vào được đến nhà tôi thì bị 5-6 công an duyệt, người nhà tôi ra thì bị cấm không được mở cổng. Lúc tôi ra mở cổng ra, mời cả mấy anh em công an cùng các bác vào trong nhà xơi nước, chứ đứng ngoài rùm beng rồi mang tiếng tôi với hàng xóm. Nhưng họ không vào và cũng không cho ai vào cả, họ bắt mọi người về. Mọi người được ra về, riêng anh Lê Quốc Quyết là em Lê Quốc Quân cùng với anh Dũng thì bị bắt lên đồn công an ở cách nhà tôi hơn 1 cây số.

Bắt người không lý do

Vũ Hoàng: Thưa ông Giang, lực lượng công an cảnh sát có nói lý do vì sao họ bắt giữ anh Quyết và anh Dũng không ạ?

Họ đưa ra một quyết định cảnh cáo như vậy và anh Phạm Chí Dũng hỏi họ vì sao thì họ cũng không đưa ra một lời giải thích vì sao cả.
-TS Nguyễn Thanh Giang

TS Nguyễn Thanh Giang: Cho đến bây giờ cũng không hiểu vì sao, cách đây khoảng hơn 1 tiếng đồng hồ tôi có gọi được điện thoại cho anh Phạm Chí Dũng thì được biết là sau khi lên đấy, họ chỉ hỏi qua loa một số câu và họ thả anh Lê Quốc Quyết. Còn anh Phạm Chí Dũng thì bị giữ đến 3 giờ chiều để thẩm vấn nhiều chuyện suốt 6 tiếng đồng hồ, anh Phạm Chí Dũng nói là quá sức mệt mỏi. Tôi hỏi là họ hỏi những gì, họ hỏi nhiều chuyện, nhưng cuối cùng chốt lại họ đưa ra một quyết định cảnh cáo là anh Phạm Chí Dũng không được gặp 3 đối tượng: Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Văn Hải và Lê Thị Công Nhân. Họ đưa ra một quyết định cảnh cáo như vậy và anh Phạm Chí Dũng hỏi họ vì sao thì họ cũng không đưa ra một lời giải thích vì sao cả. Điều đó hoàn toàn vô lý vì anh Nguyễn Văn Hải và Lê Thị Công Nhân thì đang thụ án tù, chứ còn tôi đi với cách mạng suốt từ nửa thế kỷ trước, cho đến bây giờ, tôi chưa hề bị một cái án nào cả, không những thế, trong suốt cuộc đời làm công tác tôi cũng chưa bao giờ bị kỷ luật hay cảnh cáo gì cả, tôi làm ăn rất tử tế, tham nhũng dứt khoát là không. Những đóng góp của tôi đối với đất nước cũng không phải là nhỏ. Tôi không có khuyết điểm gì cả, mà mọi người coi tôi như một đối tượng đen xấu của xã hội, không cho tôi tiếp xúc với ai cả và không ai được tiếp xúc với tôi, thì điều đó hết sức vô lý.

Họ vừa nói họ thông qua Hiến pháp, họ thừa nhận quyền lãnh đạo của Đảng, Đảng có quyền lãnh đạo, nhưng Đảng phải sống theo Hiến pháp, pháp luật. Họ làm việc này là hoàn toàn vô lý, hoàn toàn chà đạp lên Hiến pháp, pháp luật, rồi họ vào Hội đồng nhân quyền LHQ thế mà họ chà đạp lên quyền sống của tôi. Tôi là ông già gần 80 tuổi rồi, tôi cũng cần có bạn bè, cũng cần được giao lưu với anh em, họ tước quyền sống tối thiểu của tôi thì hỏi rằng họ có xứng đáng là Ủy viên của Hội đồng LHQ không.

Vũ Hoàng: Xin được hỏi ông là trong những thông tin chúng tôi nhận được thì có nói là công an có khoảng 50 người đến bố ráp, lúc đó, ông Giang có chứng kiến được việc công an bắt người không?

TS Nguyễn Thanh Giang: Họ vây ráp cách nhà tôi từ đầu ngõ, cách nhà tôi chừng 60-70 mét, tôi cũng không ra được đến ngoài, tôi chỉ ở trong nhà thôi. Khi tôi mở cổng, tôi cũng không được bước ra và mọi người cũng không được cho vào, thành thử những gì xảy ra ngoài đó tôi cũng không được biết, chỉ có mấy ông già mô tả lại cho tôi, họ đông lắm, mấy cậu công an nhỏ tuổi, đáng tuổi con tuổi cháu nhưng nói rất hỗn xược, khăng khăng đẩy mấy ông ấy ra ngoài và không thèm giải thích điều gì cả.

Vũ Hoàng: Khi ông Thanh Giang nói là mời mấy người bạn tới thì ông có biết là bao nhiêu người bạn được mời tới không ạ?

TS Nguyễn Thanh Giang: Tôi mời dây chuyền, tôi nhắn một vài người, để rồi họ nhắn lan rộng ra, thành ra tôi cũng chưa biết là đến bây giờ có bao nhiêu người bị đuổi về và có ai bị giam giữ nữa không thì tôi cũng không biết.

Vũ Hoàng: Vâng, xin được hỏi ông Giang câu cuối là khi ông nói ông liên lạc được với anh Phạm Chí Dũng có nghĩa là anh Phạm Chí Dũng đã được thả rồi hay vẫn còn đang bị tạm giữ?

TS Nguyễn Thanh Giang: Anh ấy được thả rồi và anh Phạm Chí Dũng đang phải ra sân bay để trở về Sài Gòn.

Vũ Hoàng: Cám ơn TS Giang rất nhiều ạ.

TS Nguyễn Thanh Giang: Dạ, không có gì.

Kiến Nghị Tổ Chức HỘI ĐỒNG Thúc Đẩy NHÂN QUYỀN

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 26 tháng 11 năm 2013


Kính gửi:

CHỦ TỊCH NƯỚC CHXHCN VIỆT NAM
CHỦ TỊCH QUỐC HỘI
THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ

Đồng kính gửi :

BỘ TRƯỞNG BỘ NGOẠI GIAO

CHỦ TỊCH ỦY BAN NHÂN DÂN THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

V/v Tổ chức Hội đồng Thúc đẩy nhân quyền

Ngày 12 tháng 11 năm 2013, Việt Nam được bầu vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Trước đó 5 ngày (ngày 7/11) Việt Nam ký kết tham gia Công ước chống tra tấn của Liên hiệp quốc, đồng thời Cam kết 14 điều khi nộp đơn ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.

Trước sự kiện này, một số cơ quan Đảng – Nhà nước, hệ thống báo chí, truyền thông chính thức loan tải thông tin bình luận đó là một thành tựu to lớn của nhân quyền Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng và quản lý của Nhà nước các cấp niềm hãnh diện của Đất nước, của Nhân dân ta.

Nhiều tác giả, từ những góc nhìn, tầm nhìn khác nhau đã đưa ra những thẩm định đa dạng, nhiều chiều. Trong đó có những viên chức cao cấp của nhà nước, như ông Trần Văn Hằng, Chủ nhiệm Ủy Ban đối ngoại của Quốc hội đưa ra nhận định : “Đây là đòn đánh mạnh vào các đối tượng mà bấy lâu nay cố tình bôi nhọ, vu cáo chúng ta”. Nhiều ý kiến khác lại cho rằng Việt Nam và một số ít nước khác tuy có vi phạm nghiêm trọng Nhân quyền cũng được bầu vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc là tạo điều kiện cho các nước này phấn đấu.

Trước tình hình này, chúng tôi một số nhân sĩ, trí thức, những người quan tâm đến thời cuộc, đang cư trú, sinh sống tại Thành phố Hồ Chí Minh nhận thấy:

Hàng chục năm qua, trên các báo đài chính thống hiếm khi đăng tải toàn văn các Công ước quốc tế mà Việt Nam ký kết, tham gia là thành viên, đặc biệt là các Công ước của Liên Hiệp Quốc về nhân quyền mà dư luận rất quan tâm như Công ước về Quyền dân sự và chính trị, Công ước về cấm tra tấn…

Trên thực tế, các văn bản quan trọng này, chúng tôi chỉ nghe thấy tên, một vài trích dẫn để diễn giải theo ý kiến chủ quan của người cầm quyền. Đây lại chính là điều “cấm kỵ” đã được quy định trong Công ước. Chúng tôi hy vọng kể từ nay, các quyền dân sự và chính trị, quyền kinh tế, văn hóa, xã hội và các quyền cơ bản khác của công dân…cần phải được thực thi đúng theo tinh thần “Tuyên Ngôn Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc ” và các “Công ước quốc tế nhân quyền” của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam đã ký kết, hoặc đã là thành viên và đặc biệt mới đây là “14 điều cam kết” mà chính phủ Việt Nam ký khi nộp đơn ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.

Chúng tôi hiểu rằng, kể từ nay, Việt Nam không chỉ hãnh diện vì được bầu vào một trong hai tổ chức quyền lực bậc nhất của Liên hiệp quốc [Hội đồng Bảo An LHQ, Hội Đồng Nhân Quyền LHQ] mà vấn đề có ý nghĩa quan trọng là Nhà nước Việt Nam phải bằng hành động cụ thể có sự kiểm tra giám sát chặt chẽ của Nhà nước và của dân được quy định công khai, minh bạch với những chủ trương, chính sách, giải pháp, trong đó có những văn bản pháp quy nhằm đảm bảo cho 90 triệu người dân ở trong nước được hưởng và thực hiện đầy đủ các quyền ghi trong các Công ước mà Việt Nam đã ký kết, tham gia là thành viên.

Chúng tôi hiểu rằng, đường lối ngoại giao đúng đắn và bền vững chính là sự nghiêm chỉnh thực thi những cam kết quốc tế và khu vực thể hiện công khai trong đời sống xã hội của đất nước, thành tựu đạt được của ngoại giao là nhằm góp phần to lớn thúc đẩy xây dựng, phát triển mọi mặt xã hội của đời sống chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội cho nhân dân. Điều này không chỉ là nghĩa vụ chính trị mà còn là nghĩa vụ đạo đức của người cầm quyền. Để nhân quyền của mỗi người dân được thực thi và để sự hãnh diện của nhà nước đúng tầm với trách nhiệm đã cam kết, chúng tôi, những người quan tâm đến thời cuộc, đang cư trú, sinh sống tại Thành phố Hồ chí Minh muốn nói lên nguyện vọng bức xúc của các tầng lớp nhân dân thành phố Hồ Chí Minh, kiến nghị:

1/ Nhân ngày 10 tháng 12 năm 2013, Ngày Nhân quyền do Liên Hiệp Quốc khởi xướng, Nhà nước, các tổ chức chính trị -xã hội, các tổ chức xã hội tổ chức mit- tinh, xuống đường chào mừng sự kiện trọng đại Việt Nam được bầu vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nhằm vinh danh thắng lợi và đề cao ý thức trách nhiệm thực thi nhân quyền của chính quyền các cấp và các tầng lớp nhân dân. Công bố thành lập “Hội Đồng Nhân Quyền của nhà nước”, “Hội Đồng Nhân Quyền của Mặt trận tổ quốc Việt Nam các cấp” và tại các tổ chức chính trị- xã hội, tổ chức xã hội cùng đồng thời cho thành lập các “Nhóm tổ chức xúc tiến Nhân Quyền của nhân dân”.

2/ “Hội Đồng Nhân Quyền của nhà nước”, “Hội Đồng Nhân Quyền của Mặt trận tổ quốc các cấp” cùng các “Nhóm tổ chức xúc tiến Nhân Quyền của nhân dân” có các nhiệm vụ chính như sau:

a) Phổ biến rộng rãi toàn văn các văn bản về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam đã ký kết, tham gia… cụ thể là Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, Công ước chống tra tấn, cam kết 14 Điều khi ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền và Luật Ký kết, Gia nhập và Thực hiện Điều ước Quốc tế ( Luật số: 41/2005/QH11).

b) Chủ trì phối với các cơ quan, tổ chức hữu quan nghiên cứu, rà soát, phát hiện các văn bản qui phạm pháp luật của Việt Nam qui định khác với qui định của Điều ước quốc tế về cùng một vấn đề, nghiêm túc phổ biến một cách minh bạch và công khai cho cơ quan, tổ chức, cá nhân thực hiện, áp dụng theo qui định của Điều ước quốc tế (khoản 1 Điều 6: . Điều ước quốc tế và quy định của pháp luật trong nước. Luật Ký kết, Gia nhập và Thực hiện Điều ước quốc tế ).

c) Kịp thời cập nhật và quảng bá thông tin về tình hình thực thi nhân quyền tại VN.

d) Tiếp xúc, phối hợp giữa Hội Đồng Nhân Quyền nhà nước, Hội đồng nhân quyền của các đoàn thể, Nhóm xúc tiến nhân quyền của nhân dân với các cấp chánh quyền trong nước và các cơ quan của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc để trao đổi thông tin và xử lý thông tin về nhân quyền.

e) Phổ biến, truyền đạt kiến thức, tổ chức hội thảo về nhân quyền cho nhân dân.

g) Vận động trợ giúp, chia sẻ, góp phần khắc phục hậu quả đối với những trường hợp nhân dân bị vi phạm nhân quyền.

Chúng tôi đồng ký tên:

1. Huỳnh Tấn Mẫm, Bác sĩ, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn (trước 1975), Đại biểu Quốc hội khóa 6; Ủy viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc VN Tp HCM.

2. Trần Quốc Thuận, Luật sư, nguyên Phó chủ nhiệm thường trực Văn phòng Quốc hội

3. Lê Công Giàu, nguyên Phó bí thư thường trực Thành đoàn TNCS tpHCM, nguyên Giám đốc Trung tâm xúc tiến thương mại và đầu tư (ITPC), TPHCM

5. Lê Văn Oanh, Chủ nhiệm Khối Trí thức, CLB Truyền thống kháng chiến TP HCM

6. Võ Văn Thôn, nguyên Giám đốc Sở Tư Pháp TPHCM

7. Nguyễn Văn Kết [Tư Kết], nguyên Phó bí thư Đảng ủy Sở Văn hóa-Thông tin TPHCM

8. Bùi Tiến An, cựu tù Chính trị Côn Đảo, nguyên Cán bộ Ban Dân vận Thành Ủy TPHCM

9. Hà Thúc Huy, PGS.TS, GS Đại học TPHCM

10. Cao Lập, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Khu Du lịch Bình Quới

11. Kha Lương Ngãi, nguyên Phó tổng biên tập Báo Sài Gòn Giải Phóng

12. Tô Lê Sơn, Kỹ sư, TPHCM

13. Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã Hội Học Việt Nam, nguyên thành viên Tổ Tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên thành viên Viện IDS

14. Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức TPHCM

15. Trần Công Thạch, Hưu trí, TPHCM

16. GB Huỳnh Công Minh, Linh mục Tổng giáo phận Sài Gòn, TPHCM

17. Hạ Đình Nguyên, nguyên Chủ tịch UB Hành động thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn (trước 1975), cựu tù chính trị Côn Đảo, TPHCM

18. Nguyễn Thị Khánh Trâm, Nghiên cứu viên văn hóa, TPHCM

19. Nguyễn Mai Oanh, Chuyên gia Nông nghiệp nông thôn, TPHCM

20. Nguyễn Xuân Nghĩa, Tiến sĩ, Giảng viên TPHCM

21. Trần Văn Long, nguyên Tổng thư ký UB vận động cải thiện chế độ lao tù miền Nam Việt Nam (trước 1975), nguyên Phó bí thư Thành đoàn TNCS TPHCM

22. Lê Thân, nguyên CB Phong trào đấu tranh của nhân dân, sinh viên, học sinh tranh thủ dân chủ TP Đà Lạt, cựu tù chính trị Côn Đảo

23. Hồ Ngọc Nhuận, Nhà báo, Ủy viên UBTW MTTQ VN, Phó chủ tịch UB MTTQ TPHCM, nguyên Giám đốc chính trị Chủ bút nhật báo Tin Sáng, TPHCM

24. Tống Văn Công, Nhà báo, nguyên Tổng biên tập báo Lao Động, TPHCM

25. Nguyễn Thế Thanh, Nhà báo, Cán bộ hưu trí, TPHCM

26. Lưu Trọng Văn, Nhà báo, TPHCM

27. Lê Phú Khải, Nhà báo, nguyên Phóng viên Đài tiếng nói Việt Nam thường trú tại miền Nam

28. Trần Minh Quốc, Hội viên CLB Truyền thống kháng chiến TPHCM, Thường trực khối Thanh niên

29. Nguyễn Đắc Diên, Bác sĩ nha khoa, TPHCM

30. Đào Duy Chữ, Tiến sĩ, nguyên Phó chủ tịch Phòng Thương mại và công nghiệp Việt Nam,TPHCM

31. Hồ Hiếu, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên CB Phong trào đấu tranh của nhân dân, sinh viên, học sinh tranh thủ dân chủ TP Đà Lạt, nguyên Chánh văn phòng Quận ủy quận 1, nguyên Chánh văn phòng Ban Dân vận Thành ủy TPHCM

32. Phan Văn Thuận, Doanh nhân, Giám đốc công ty Phú An Định, TPHCM

33. Trần Văn Mỹ, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giảng viên Đại học Sài Gòn, TPHCM

34. Nguyễn Lê Thu An, cựu tù chính trị CônTPHCM Đảo, nguyên Tổng biên tập Báo Điện ảnh TPHCM

35. Nguyễn Lê Thu Mỹ, cựu chiến sĩ biệt động khu Sài Gòn- Gia Định, CB hưu trí.

36. Nguyễn Văn Lê, nguyên Chánh Văn phòng Khu đoàn Sài Gòn-Gia Định, nguyên Chánh Văn phòng Ban Dân Vận TPHCM,

37. Trần Văn Nhiệm, nguyên Phó Giám đốc Sở Lao Động-TB và XH TpHCM

38. Đào Công Tiến, PGS, nguyên Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh tế TPHCM

39. Huy Đức. Nhà báo. TPHCM

40. Hoàng Lại Giang, nhà văn. TPHCM”

Quốc Hội Việt Nam thông qua bản hiến pháp sửa đổi nhưng VẨN NHƯ CỮ

000_Hkg9235693-305.jpg

Biểu tượng Quốc gia Việt Nam bên ngoài Phủ chủ tịch tại Hà Nội, ảnh chụp ngày 21 tháng 11 năm 2013.

AFP PHOTO

Với 486 phiếu thuận, 2 phiếu trắng và không có phiếu chống, Quốc Hội Việt Nam đã thông qua bản hiến pháp sửa đổi, trong đó tái khẳng định vai trò của Đảng về cả 2 mặt chính trị và kinh tế.

Trong thời gian thu thập ý kiến của dân chúng cũng như trước khi cuộc bỏ phiếu bắt đầu, rất nhiều người dân trong và ngoài nước đã lên tiếng kêu gọi đảng, nhà nước và quốc hội phải thật sự giúp đổi mới dất nước khi sửa đổi hiến pháp, nhưng dựa vào những điều khoản trong bản hiến pháp sửa đổi mới được thông qua hồi sáng nay, có thể nói là những lời kêu gọi đó đã không được lắng nghe, cho dù ông Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng nói rằng văn kiện quan trọng nhất của quốc gia đã thể hiện được cả “ý đảng lẫn lòng dân”.

Bản hiến pháp mới của Việt Nam gồm 11 chương, 120 điều, tức giảm bớt 1 chương và 27 điều so với bản hiến pháp cũ được ban hành hồi 1992.

Điểm được chú ý nhất và chuyện vẫn giữ nguyên điều 4, quy định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản đối với đất nước, nắm vai trò chủ đạo kinh tế quốc gia.

Bản hiến pháp mới cũng quy định chủ tịch nước là tổng tư lệnh quân đội, được gọi là người thống lĩnh lực lượng võ trang nhân dân, đồng thời kiêm nhiệm vai trò chủ tịch Hội Đồng Quốc Phòng và an ninh.

Ngay sau khi cuộc bỏ phiếu kết thúc, nhiều nhân sĩ Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ quan điểm đối với bản hiến pháp vừa được thông qua, chẳng hạn như Giáo Sư Nguyễn Quang A ví von rằng thay vì phải nói tiếng nói cho dân thì Quốc hội lại nói tiếng nói cho đảng.

Cũng xin được thưa thêm là Phòng Thương Mại Hoa Kỳ tại Việt Nam cũng cho phổ biến bản thông cáo, trong đó có đoạn viết rằng sự kiện vai trò của các xí nghiệp quốc doanh vẫn được coi trọng trong bản hiến pháp mới là dấu hiệu chứng tỏ Việt Nam chưa thật lòng muốn cạnh tranh với kinh tế toàn cầu.

Tin, bài liên quan

TS Đỗ Thiên Kính: ‘Số đông chưa phải là chân lý’

Một nhà xã hội học từ Việt Nam vừa lên tiếng bình luận về kết quả và tỷ lệ thông qua rất cao của Quốc hội Việt Nam, xấp xỉ 98%, khi thông qua bản dự thảo Hiến pháp 1992, phiên bản sửa đổi 2013.

Trao đổi với BBC từ Hà Nội, Tiến sỹ Đỗ Thiên Kính từ Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội và Nhân văn Việt Nam, nói:

“Chủ nghĩa Mác – Lênin nói số đông cũng không phải là chân lý, thì tôi nghĩ rằng cái số đông bỏ phiếu tán thành hiện nay cũng không phải là chân lý,

“Khi mà đã hiểu như thế rằng số đông không phải là chân lý, thì đó cũng là điều bình thường.”

Theo Tiến sỹ Kính, người đang giữ chức vụ Trưởng phòng Xã hội học Nông thôn, Viện Xã hội học, có hai khả năng mà các Đại biểu Quốc hội hay những người thiết kế việc sửa Hiến pháp đã ứng xử từ khi phát động cho tới cuộc biểu quyết thông qua Hiến pháp sửa đổi vào hôm 28/11/2013.

‘Hai khả năng’

“Chủ nghĩa Mác – Lênin nói số đông cũng không phải là chân lý, thì tôi nghĩ rằng cái số đông bỏ phiếu tán thành hiện nay cũng không phải là chân lý”

Tiến sỹ Đỗ Thiên Kính

Ông nói: “Có thể có hai khả năng là người ta nhận thức cách khác, nhưng người ta thực hiện khác; hoặc có người nhận thức luận người ta như vậy và người ta thực hiện đến như vậy.”

Nhà xã hội học cho rằng đã có sự ‘tự cầm tù trong lý luận’ ở những người chịu trách nhiệm thiết kế bản Hiến pháp và tiến hành cuộc sửa đổi Hiến pháp.

Theo ông, bản Hiến pháp sửa đổi vẫn chịu ảnh hưởng của ý thức hệ mà Đảng Cộng sản lâu nay đề cao như một nguyên tắc và kim chỉ nam.

Tuy nhiên, nhà nghiên cứu cho rằng nên bình đẳng hóa các lý thuyết khoa học mà trong đó học thuyết Mác – Lênin là một.

Trong cuộc phỏng vấn hôm thứ Năm, Tiến sỹ Đỗ Thiên Kính cũng cho rằng bản Hiến pháp đã có ít nhất hai điểm không cải tổ về cơ bản là quy định về vai trò chủ đạo trong kinh tế của khu vực nhà nước và việc tiếp tục không thừa nhận sở hữu tư nhân về đất đai.

Nhà nghiên cứu cũng nêu quan điểm cần trung cầu dân ý và tiến hành phúc quyết trực tiếp tới các cử tri và người dân trong cả nước trong việc soạn, lập hay tu chính, sửa đổi một bản Hiến pháp.

Các bài liên quan

Ý kiến người dân về Bản hiến pháp sửa đổi mới được QH thông qua

image.jpg

Toàn cảnh buổi lễ khai mạc Kỳ họp thứ 6 quốc hội khóa 13 của Việt Nam hôm 21/10/2013. AFP photo

Quốc Hội Việt Nam vừa thông qua bản hiến pháp sửa đổi, với 486 phiếu thuận, 2 phiếu trắng và không có phiếu chống, trong đó tái khẳng định vai trò của Đảng về cả 2 mặt chính trị và kinh tế.

Ngay sau khi cuộc bỏ phiếu kết thúc, Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do chúng tôi đã tiếp xúc với một số nhân sĩ và người dân trong nước, xin ý kiến của họ về bản hiến pháp mới của Việt Nam. Chúng tôi xin được gửi đến quý thính giả những ý kiến đã ghi nhận được.

Quốc hội lại nói tiếng nói cho đảng

Đầu tiên là Giáo Sư Nguyễn Quang A ví von rằng thay vì phải nói tiếng nói cho dân thì Quốc hội lại nói tiếng nói cho đảng.

Một nhân vật có uy tín chính trị khác là Giáo Sư Tương Lai thì nói với Đài Á Châu Tự Do chúng tôi như sau:

“Kiến nghị 72 của chúng tôi yêu cầu quốc hội hoãn thông qua hiến pháp, trong đó chúng tôi nói rõ bản hiến pháp này kìm hãm sự phát triển của đất nước, kìm hãm sự hội nhập với thế giới. Cho nên việc Quốc Hội Việt Nam vừa thông qua bản hiến pháp sửa đổi đối với chúng tôi là việc đáng buồn. Nhưng chúng tôi không ngạc nhiên vì trong bối cảnh hiện nay, việc thực hiện kiến nghị 72 là không dễ, nhưng chúng tôi vẫn đưa ra kiến nghị này là để cảnh báo đối với công luận, nhằm thức tỉnh công luận, để mọi người hiểu rằng cuộc đấu tranh cho dân chủ còn nhiều gian khổ.

Hiến pháp này không theo được tinh thần bản hiến pháp khai sinh ra nước Viện Nam Dận Chủ Cộng Hòa ngày mùng 2 tháng Chín năm 1945, và từ đó từng bước từng bước, hiến pháp này xa rời mục tiêu dân chủ, tự do, và thực hiện quyền con người, tức là giải phóng quyền con người, vì mở đầu cho bản hiến pháp 1946 hay mở đầu cho bản tuyên ngôn độc lập mùng 2 tháng Chín năm 1945, thì tinh thần chung của những hiến pháp 46 và tuyên ngôn độc lập 1945 là Việt Nam tuyên bố là một thành viên dân chủ trước thế giới. Vì sao? Vì khởi đầu của bản tuyên ngôn độc lập của Việt Nam đã trích dẫn câu trong bản tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ, có nội dung là tính chất tôn trọng nhân quyền và dân quyền.

Hiến Pháp CHXHCN Việt Nam
Hiến Pháp CHXHCN Việt Nam

Nhưng sau đó từng bước do chiến tranh, vấn đề nhân quyền và dân quyền đã không được bàn tới. Nhưng từ năm 1975 sau khi đất nước được giải phóng, độc lập đã giành lại được, mà độc lập mà không có tự do, dân chủ, quyền con người không được thực hiện thì độc lập đó cũng chẳng mang lại ý nghĩa gì. Chính vì thế mà chúng tôi muốn đấu tranh đòi hỏi phải có một bản hiến pháp kế tục được tinh thần của bản hiến pháp 1946 và kế tục được tình thần cơ bản của bản tuyên nghôn đôc lập ngày 2 tháng Chín năm 1945.

Bây giờ hiến pháp mới được thông qua không có điểm có điểm gì mới, không có tiến bộ, không đáp ứng được khát vọng dân chủ tự do, những điều về quyền con người thì đều bị bị lu mờ đi, thậm chí còn bị gạt bỏ, mà còn đề cao một thể chế toàn trị đối ngược lại với dân chủ và pháp quyền.”

Kế đến là ông Phạm Đình Trọng, Cựu Đại Tá Quân Đội Nhân Dân Việt Nam:

“Buồn nhưng tất yếu nó phải thế, và có khi …trong cái rủi có cái may, có khi như thế thì người dân sẽ thấy là cái nhà nước này không đi cùng với người dân thì có khi lại là tốt.”

Ông Lê Hiếu Đằng phát biểu sau khi Hiến pháp được thông qua vào ngày 28/11/13:

Hiến pháp mới được thông qua không có điểm có điểm gì mới, không có tiến bộ, không đáp ứng được khát vọng dân chủ tự do, những điều về quyền con người thì đều bị bị lu mờ.
-GS Tương Lai

“Trước hết là Quốc hội Việt nam không phải như quốc hội các nước khác, toàn là đảng viên không, cán bộ không. Chứ họ không phải là những nhà hoạt động chính trị hay xã hội, thành ra họ đâu có đứng về phía dân.

Tôi biết thế nào họ cũng thông qua thôi, vì trước đó có họp ban chấp hành trung ương đảng về việc đó rồi. Tôi không có gì ngạc nhiên hết.

Chỉ có hai người không bỏ phiếu thôi. Quốc hội Việt Nam không đại diện cho dân được, cho lợi ích đất nước được.

Có hai vấn đề là vấn đề dân chủ và vấn đề ruộng đất rất bức thiết với người dân. Ở nông thôn, người dân khổ sở vì ruộng đất, bị chính quyền địa phương nó áp bức. Đất nước độc lập mà người dân đâu có sung sướng.”

Một Họa sĩ trẻ ở Hà nội phát biểu sau khi Hiến pháp được thông qua vào ngày 28/11/13:

“Em không ngạc nhiên, Quốc hội Việt Nam từ trước đến giờ vẫn thế mà, nó là hình thức thôi mà. Chẳng có tí hy vọng gì cả, như là tương lai chị Dậu ấy…(cười).

Không có gì để hy vọng nhưng cũng cứ hy vọng thôi (cười).”

Về mặt quốc tế, Ban Việt Ngữ chúng tôi ghi nhận được ý kiến của Phòng Thương Mại Hoa Kỳ tại Việt Nam qua bản thông cáo phổ biến ngày hôm qua, trong đó có đoạn viết rằng sự kiện vai trò của các xí nghiệp quốc doanh vẫn được coi trọng trong bản hiến pháp mới là dấu hiệu chứng tỏ Việt Nam chưa thật lòng muốn cạnh tranh với kinh tế toàn cầu.

Ngoài ra, Tổ Chức Quan Sát Nhân Quyền Human Rights Watch cũng lên tiếng, cho rằng thày vì lắng nghe tiếng nói và ý kiến đóng góp của dân chúng để bản hiến pháp đảm bảo quyền con người được tôn trọng và chính phủ phải có trách nhiệm với dân hơn, thì quốc hội Việt Nam đã bỏ phiếu thông qua bản hiến pháp sửa đổi theo như ý muốn của đảng và của nhà nước.

Ông Phil Robertson, phụ tá giám đốc dặc trách Châu Á của Tổ Chức Quan Sát Nhân Quyền Human Rights Watch còn bày tỏ mối thất vọng lớn lao vì các đại biểu Quốc Hội đã bỏ lỡ một cơ hội để chính phủ Việt Nam đến gần với chỗ phải tôn trọng những quyền căn bản của người dân, theo đúng với cam kết mà chính phủ Việt Nam đã hứa hẹn với cộng đồng quốc tế.

Xin được nhắc lại là hôm qua với 486 phiếu thuận, 2 phiếu trắng và không có phiếu chống, Quốc Hội Việt Nam đã thông qua bản hiến pháp sửa đổi, trong đó tái khẳng định vai trò của Đảng về cả 2 mặt chính trị và kinh tế.

Bản hiến pháp mới của Việt Nam gồm 11 chương, 120 điều, tức giảm bớt 1 chương và 27 điều so với bản hiến pháp cũ được ban hành hồi 1992.

Điểm được chú ý nhất là chuyện vẫn giữ nguyên điều 4, quy định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản đối với đất nước, nắm vai trò chủ đạo kinh tế quốc gia.

Bản hiến pháp mới cũng quy định chủ tịch nước là tổng tư lệnh quân đội, được gọi là người thống lĩnh lực lượng võ trang nhân dân, đồng thời kiêm nhiệm vai trò chủ tịch Hội Đồng Quốc Phòng và an ninh.

Trong thời gian thu thập ý kiến của dân chúng cũng như trước khi cuộc bỏ phiếu bắt đầu, rất nhiều người dân trong và ngoài nước đã lên tiếng kêu gọi đảng, nhà nước và quốc hội phải thật sự giúp đổi mới dất nước khi sửa đổi hiến pháp, nhưng dựa vào những điều khoản trong bản hiến pháp sửa đổi mới được thông qua hồi sáng nay, có thể nói là những lời kêu gọi đó đã không được lắng nghe, cho dù ông Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng nói rằng văn kiện quan trọng nhất của quốc gia đã thể hiện được cả “ý đảng lẫn lòng dân”.

Quốc hội thông qua Hiến pháp sửa đổi

Quốc hội Việt Nam thông qua Hiến phápHiến pháp mới của Việt Nam được thông qua với sự đồng thuận gần như tuyệt đối

Các đại biểu Quốc hội Việt Nam đã bỏ phiếu thông qua bản Hiến pháp sửa đổi vào sáng nay thứ Năm ngày 28/11, truyền thông trong nước đưa tin.

Có 486 đại biểu trong tổng số 488 đại biểu có mặt đã bỏ phiếu thuận, trang mạng của Quốc hội Việt Nam cho biết. Chỉ có hai đại biểu không biểu quyết và không có phiếu chống nào.

Đây là một trong những công việc cuối cùng và cũng là công việc quan trọng nhất trước khi Kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa 13 bế mạc vào thứ Sáu 29/11.

‘Ý Đảng, lòng dân’

Bản Hiến pháp mới này dựa trên bản Hiến pháp có hiệu lực từ năm 1992, có sửa đổi một số điều khoản cũng như thêm bớt một số điều khoản khác.

Hiến pháp mới bao gồm 11 chương với 120 điều, giảm 1 chương và 27 điều so với Hiến pháp 1992.

Theo tường thuật trên trang chủ của Quốc hội, trước khi nhấn nút bỏ phiếu, các đại biểu đã nghe lời phát biểu của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng và phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu.

“Hiến pháp mới này là một bước lùi vì sẽ đưa dân tộc vào con đường khó khăn trước những thách thức của thời đại, khi thế giới đang có rất nhiều biến động.”

GS Tương Lai

Ông Hùng được dẫn lời nói bản dự thảo đã thể hiện được ‘ý Đảng, lòng dân’.

Cũng theo ông Hùng, bản Hiến pháp này là kết quả làm việc của ‘Quốc hội, đồng bào cả nước, đồng bào Việt Nam ở nước ngoài, sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị’ nên ‘chắt lọc được tinh hoa trí tuệ của toàn dân’.

Hiến pháp vừa được thông qua giữ nguyên Điều 4 quy định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với đất nước nhưng có bổ sung thêm quy định về trách nhiệm của Đảng trước nhân dân.

Một điểm khác nữa là chủ tịch nước được quy định là người ‘thống lĩnh lực lượng vũ trang nhân dân, giữ chức Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh’.

Hai nội dung tranh cãi khác là vai trò chủ đạo của kinh tế nước và thu hồi đất để phục vụ phát triển kinh tế-xã hội, bản Hiến pháp lần này vẫn giữ nguyên.

‘Kéo lùi đất nước’

Kết quả biểu quyết được truyền hình trực tiếpKhông có đại biểu nào bỏ phiếu chống dự thảo Hiến pháp sửa đổi

Phòng Thương mại Hoa Kỳ tại Việt Nam (Amcham) nói trong một thông cáo rằng thất bại trong việc giảm vai trò của doanh nghiệp nhà nước trong hiến pháp sửa đổi là “một chỉ dấu cho thấy đất nước này không mặn mà để cạnh tranh kinh tế toàn cầu.”

Trao đổi với BBC ngay sau khi Hiến pháp được thông qua, GS Tương Lai nhận định rằng bản Hiến pháp mới này là ‘một bước lùi’ vì ‘sẽ đưa dân tộc vào con đường khó khăn trước những thách thức của thời đại, khi thế giới đang có rất nhiều biến động’.

Ông kể rằng trước khi Quốc hội thông qua Hiến pháp thì thì ‘một số anh em ngồi với nhau sáng nay vẫn hồi hộp hy vọng rằng chắc sẽ có một số phiếu phủ quyết của những người đại biểu có suy nghĩ, có lương tri và lương tâm’

Ông lên án Quốc hội khóa 13 là ‘có tội với Tổ quốc và nhân dân’ và cá nhân các đại biểu Quốc hội đã ấn nút thông qua ‘sẽ chịu trách nhiệm nặng nề trước tổ quốc, trước dân tộc’.

Ông nói có rất nhiều người dân không đồng ý với bản Hiến pháp này và gọi những người này là ‘lực lượng im lặng’.

“Cuối cùng thì Quốc hội Việt Nam cũng chứng tỏ rõ cho toàn thể dân tộc biết rằng mọi băn khoăn, thắc mắc, trăn trở của các vị đại biểu cũng chỉ là một tích chèo vụng về của Đảng cộng sản”

Giáo sư Tương Lai

“Bản thân lực lượng im lặng đó họ vẫn chất chứa trong họ ngọn lửa yêu nước và khát vọng tự do dân chủ. Ngọn lửa ấy vẫn âm ỉ, khi được khơi dậy, thổi bùng lên, thì sẽ trở thành một ngọn lửa rất mạnh mẽ,” ông nói.

Bình luận về ý kiến của giáo sư Tương Lai trên trang Facebook của BBC Tiếng Việt, Nguyễn Hữu Thọ viết: “Cuối cùng thì Quốc hội Việt Nam cũng chứng tỏ rõ cho toàn thể dân tộc biết rằng mọi băn khoăn, thắc mắc, trăn trở của các vị đại biểu cũng chỉ là một tích chèo vụng về của Đảng cộng sản.”

Nhiều Facebooker cũng cho rằng, đại đa số đại biểu quốc hội cũng là đảng viên nên việc đa số tán thành Hiến pháp là dễ hiểu.

Theo đó, tỉ lệ gần như tuyệt đối về số phiếu thuận cũng khiến nhiều người thắc mắc, “Việt Nam có tỷ lệ bỏ phiếu cùng ý kiến cao nhất thế giới,” theo Liaz Nguyen Ouadahi

Còn Nguyen Long viết: “Có tận hai chú không bỏ phiếu cơ á, phen này hai chú này chuẩn bị khăn gói về vườn là vừa.”

Trần Bá Duy bình luận, kết quả này đã có thể đoán trước, “không có gì bất ngờ cả. Biết là vậy nhưng vẫn cảm thấy thất vọng”.

“Có tận hai chú không bỏ phiếu cơ á, phen này hai chú này chuẩn bị khăn gói về vườn là vừa”

Nguyen Long, facebook.com/bbcvietnamese

Nhà báo Bấm Huy Đức viết trên Facebook cá nhân: “Tại sao nhiều người lại tỏ ra quá bức xúc khi 97% đại biểu quốc hội biểu quyết thông qua Hiến pháp?

“Tôi nhớ khi nghe Trần Quang Đức nói, ngay tượng Lý Thái Tổ ở Hồ Gươm, người ta cũng cho ngài mặc bộ trang phục có cái dải quần của đàn bà.

“Tôi quắc mắt: “Những người có học ở đâu, sao lại để cho người ta làm thế?”. Đức nói: “Anh ơi, nếu làm gì họ cũng hỏi dân chúng để làm cho đúng thì hóa ra chúng ta không phải đang sống trong thời mạt pháp sao!”.

Xê Nho Nvp thì viết “ủa, sao lạ vậy. Theo báo cáo của Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp mới đây (ghi ngày 17-10-2013) tổng hợp ý kiến của các đại biểu Quốc hội thì thì đa số đại biểu nói là không nên quy định kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo.

“Nhưng nay khi bỏ phiếu thông qua Hiến pháp thì gần như tất cả đều đồng ý với nội dung “kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”.

“Cái này chưa hiểu vì sao 158 vị này thay đổi ý kiến nhanh thế?”

Người biểu tình Thái quyết lật chính phủ

Người biểu tình Thái LanĐây là cuộc biểu tình chống chính phủ lớn nhất ở Thái Lan kể từ năm 2013

Những người biểu tình phản đối Chính phủ tiếp tục tuần hành ở Bangkok ngày thứ tư liên tiếp với quyết tâm đóng cửa các cơ quan chính phủ.

Những người biểu tình đang trên đường hướng về khu tập trung các cơ quan chính phủ ở rìa thành phố. Họ muốn chính phủ của Thủ tướng Yingluck Shinawatra phải từ chức.

Người lãnh đạo cuộc biểu tình nói họ muốn bao vây và đóng cửa 14 bộ trong nỗ lực làm gián đoạn hoạt động của chính phủ.

Họ cáo buộc chính phủ hiện tại là do cựu Thủ tướng Thaskin Shinawatra, anh trai của Thủ tướng Yingluck, kiểm soát và mong muốn thay thế chính phủ bằng một cơ quan không do dân bầu.

Cảnh sát nhẹ tay

Cuộc biểu tình do ông Suthep Thaugsuban, cựu nghị sỹ của Đảng Dân chủ đối lập, lãnh đạo. Cảnh sát Thái Lan đã ra trát bắt giữ ông này.

Những người biểu tình đã tuần hành từ hôm Chủ nhật ngày 24/11 và đã nhằm vào trụ sở các Bộ Tài chính, Nội vụ, Ngoại giao cũng như các bộ khác.

“Hãy để người dân đi đến tất cả những bộ nào còn hoạt động để các viên chức nhà nước chấm dứt làm việc cho chế độ Thaksin,” hãng tin Mỹ AP dẫn lời ông Thaugsuban nói.

“Đây không phải là chế độ Thaksin. Đây là chính phủ được bầu cử dân chủ.”

Thủ tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra

“Một khi quý vị đã giành được quyền kiểm soát, các viên chức nhà nước sẽ không còn phục vụ chế độ Thaksin nữa. Hỡi các anh chị em, hãy tiến đến chiếm Tòa thị chính,” ông nói.

Mặc dù đã có trát bắt giữ nhưng cảnh sát không hề có động thái động đến Thaugsuban khi ông dẫn đầu cuộc biểu tình, các nguồn tin cho biết.

Thủ tướng Yingluck Shinawatra đã nói rằng chính phủ của bà sẽ không sử dụng vũ lực chống lại người biểu tình.

“Đây không phải là chế độ Thaksin. Đây là chính phủ được bầu cử dân chủ,” bà phát biểu với báo chí bên ngoài Quốc hội.

Những người biểu tình tức giận trước đạo luật ân xá mà hiện nay đã bị dẹp sang một bên. Họ cho rằng đạo luật này sẽ giúp cho ông Thaksin, hiện đang sống lưu vong, về nước mà không cần thụ án tù vì tội tham nhũng.

Đây là cuộc biểu tình lớn nhất ở Thái Lan kể từ năm 2010 khi cuộc biểu tình chấm dứt bằng bạo lực đẫm máu sau khi những người ủng hộ ông Thaksin làm tê liệt nhiều khu vực chủ chốt của Bangkok.

Cho đến nay, chính phủ và cảnh sát không hề đối đầu với người biểu tình với hy vọng rằng cuối cùng những người biểu tình cũng mệt mỏi, phóng viên BBC Jonathan Head ở Bangkok cho biết.

Tuy nhiên, lãnh đạo biểu tình khẳng định rằng sẽ họ không chấm dứt cho đến khi chính phủ bị lật đổ và bị thay thế bằng cái mà họ gọi là Hội đồng Nhân dân.

Cái ổ đại tham nhũng là Doanh Nghiệp Nhà Nước

‘Có cá nhân làm giàu từ DNNN yếu kém’

Bà Phạm Chi Lan từng là Phó Chủ tịch VCCI.

Bà Phạm Chi Lan nói khi các doanh nghiệp nhà nước làm ăn không hiệu quả thì những thất thoát vẫn có thể làm giàu cho các cá nhân nào đó.

Trả lời BBC trước khi Quốc hội Việt Nam thông qua dự thảo Hiến pháp sửa đổi trong đó tái khẳng định kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, bà Phạm Chi Lan, cựu thành viên Ban tư vấn của Thủ tướng, nói chính phủ Việt Nam cần có các biện pháp mạnh dạn hơn với các doanh nghiệp nhà nước thua lỗ.

“Những doanh nghiệp nào thực sự đang ở tình trạng phá sản rồi thì nên để cho nó phá sản và bán tài sản đi để trả nợ.

“Vấn đề là ở chỗ khi các doanh nghiệp nhà nước thua lỗ thì chính phủ ra tay cứu trợ.

“Điều đó dẫn tới việc họ không có động lực thực sự và khả năng cạnh tranh và nếu để kéo dài các doanh nghiệp nhà nước làm ăn không có hiệu quả thì ảnh hưởng xấu chung tới cả nền kinh tế.”

Cựu Tổng Thư ký, Phó Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) mô tả việc xóa sổ các doanh nghiệp nhà nước làm ăn thiếu hiệu quả là hết sức cần thiết bởi “Mất ngay một lúc thì có thể không lớn nhưng về lâu dài là mất lớn bởi nhà nước cứ phải bù đắp cho các doanh nghiệp này hết năm này qua năm khác”.

Vào tuần này, theo dự kiến Quốc hội Việt Nam sẽ thông qua bản hiến pháp được sửa đổi trong đó tái khẳng định điều họ gọi là nền kinh tế thị trường định hướng XHCN và tái khẳng định kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo.

Ổn định hay trì trệ?

Báo tài chính Bloomberg ngày 27/11 dẫn lời giới đầu tư nước ngoài cảnh báo việc Hà Nội tiếp tục duy trì khối doanh nghiệp nhà nước với vai trò khuynh đảo nền kinh tế đang là trở ngại cho nỗ lực cải cách.

Ông Mark Mobius, chủ tịch điều hành tập đoàn Templeton Emerging Markets Group, quản lý 53 tỉ đôla vốn tài sản, được Bloomberg dẫn lời nói “Việc làm chững lại cải cách tạo ái ngại cho giới đầu tư trước hệ thống thiếu minh bạch của Việt Nam.”

“Một số nhà đầu tư có thể nói việc không thay đổi lớn trong hiến pháp là ổn định nhưng những người khác xem đó là sự trì trệ”

Kinh tế gia Lê Đăng Doanh

Ông Mobius và các nhà đầu tư chứng khoán đã đóng vai trò đẩy chỉ số chứng khoán Việt nam lên 24% trong năm nay trong bối cảnh người ta dự kiến chính phủ sẽ tăng giới hạn sở hữu cho bên nước ngoài tại các công ty và ngân hàng được niêm yết.

Kinh tế gia Lê Đăng Doanh được dẫn lời nói rằng “Một số nhà đầu tư có thể nói việc không thay đổi lớn trong hiến pháp là ổn định nhưng những người khác xem đó là sự trì trệ.”

Trả lời BBC vào tuần này, ông Doanh nói “Có nghiên cứu nói rằng trong bốn cỗ máy của nền kinh tế Việt Nam: Doanh nghiệp Nhà nước, doanh nghiệp tư nhân, nông nghiệp và đầu tư nước ngoài thì chỉ có đầu tư nước ngoài là hoạt động hiệu quả. Còn ba cỗ máy còn lại thì rất yếu kém.”

Doanh nghiệp nhà nước là khu vực chính tạo bất ổn cho kinh tế Việt Nam, Quỹ Tiền Tệ Quốc tế nhận định hồi tháng Tám năm nay.

Giám đốc Tài chính của hãng đánh giá tín nhiệm Fitch Ratings trong cuộc phỏng vấn với BBC tiếng Việt nói rằng “số nợ xấu trong toàn hệ thống ngân hàng tại Việt Nam thực sự cao hơn rất nhiều so với những con số mà các báo cáo đưa ra.”

Ông Alfred Chan nói rằng “Nếu như khu vực ngân hàng có thể phục hồi, nhưng một phần lớn nền kinh tế bị lũng đoạn bởi các doanh nghiệp nhà nước không tái cơ cấu theo kế hoạch thì những vấn đề hiện nay vẫn sẽ quay lại.”

Nợ xấu tại khối doanh nghiệp nhà nước ở Việt Nam là ở mức cao nhất đông nam Á và số liệu của Bộ Tài chính Việt Nam nói hai phần ba doanh nghiệp tại Việt Nam thua lỗ tính riêng trong năm nay.

Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Việt Nam ước tính tổng số nợ xấu và nợ cơ cấu lại của khu vực doanh nghiệp nhà nước (DNNN) hiện là 73.000 tỷ đồng, tương đương 3.4 tỷ đôla Mỹ.

Chính phủ Việt Nam sự báo nền kinh tế tăng trưởng ơ mức 5.4% trong năm nay và 5.8% trong năm 2014, có nghĩa là trong 7 năm liên tục tăng trưởng dưới 7%.

Các bài liên quan

Định nghĩa lại danh từ “nhân dân” trong hiến pháp

034_2631821-305.jpg

Pano tuyên truyền cho CNXH ở VN. AFP

Kể từ năm 1945 đến nay, nhà nước Việt Nam đã đưa ra bốn bản hiến pháp khác nhau nhưng chưa bao giờ người dân được quyền tham dự vào việc quyết định sinh mệnh chính trị của mình thông qua tiến trình phúc quyết hiến pháp. Nhân dân dưới chế độ cộng sản chỉ là công cụ và phương tiện phục vụ cho ý đồ cầm quyền của đảng. Nhân dân chưa bao giờ là đối tượng phục vụ, là thực thể lẽ ra phải là chủ nhân ông đất nước, có quyền lực thực sự.

Do đó, cần phải định nghĩa và đặt lại vai trò của nhân dân trong hiến pháp.

‘Dân’ trong Nhân Dân

Dân, là người trong mỗi xã hội riêng biệt. Do phân bố địa lý, hoàn cảnh lịch sử và văn hoá khác biệt, người dân tại mỗi quốc gia mỗi khác nhau. Do đó, ‘dân’ mang tính đa nguyên tương đối. Muốn thế giới ổn định, phải tôn trọng tính đa nguyên của (các) dân (tộc). Chủ nghĩa cộng sản đã hoàn toàn sai lầm khi chủ trương xóa bỏ dân tộc để mơ ước tiến đến đại đồng quốc tế. Họ không nhìn ra và phá vỡ quy luật đa nguyên tương đối này. Trên bình diện quốc gia, chính quyền cũng phải tôn trọng tính đa nguyên giữa các giai tầng quốc dân. Chủ trương chỉ công nhận giai cấp công nhân hay những người được đảng cộng sản chấp nhận, cũng phá vỡ quy luật đa nguyên của dân.

Một cách thông thường, nhân dân được hiểu là tất cả mọi người dân trong một nước – toàn dân hay quốc dân. Từ điển tiếng Việt của người cộng sản định nghĩa nhân dân là “khối người đông đảo làm nền tảng cho một nước…” không mang ý nghĩa toàn dân. Nó là thuật ngữ mang ý nghĩa chính trị, thuộc phạm trù ý hệ Mác Lê. Nhân dân, theo những người cộng sản, không phải toàn dân mà “… gồm các giai cấp công nhân, nông dân, tiểu tư sản và tư sản dân tộc. Những tầng lớp ấy, do giai cấp công nhân lãnh đạo, cùng tham gia chính quyền…” như Trường Chinh xác nhận trong dịp báo cáo trước Đại hội 2.

Điều này nêu lên ba quan điểm về nhân dân của người cộng sản.

Thứ nhất, theo Mao Trạch Đông, Trường Chinh cũng quy định có bốn giai cấp họp thành nhân dân nhưng không đưa ra tiêu chuẩn ổn định để xác định giai cấp tính. Chẳng hạn thế nào là tiểu tư sản và tư sản dân tộc? Tại sao rất nhiều tư sản dân tộc theo đảng từ những ngày đầu mà bị phản bội, bị truy tố trước toà án nhân dân hoặc bị âm thầm thủ tiêu dã man không ai biết đến? Tại sao Giang Trạch Dân lại cho phép hàng ngũ đại gia tư bản – những kẻ trên lý thuyết phải bị tiêu diệt – trở thành đảng viên theo thuyết “ba đại diện” của ông ta?

Thứ nhì, theo lý thuyết, giai cấp công nhân lãnh đạo tất cả các giai cấp khác; trên thực tế, chỉ những kẻ đại biểu mới được đứng trong hàng ngũ này. Đảng cộng sản tự phong cho mình là đại biểu của giai cấp công nhân. Mặc nhiên, chỉ có đảng mới thực sự lãnh đạo không chỉ ba giai cấp còn lại, mà cả những ai không được may mắn quy định nằm trong bốn giai cấp trên.

Thứ ba, mặc dù thòng thêm câu “cùng tham gia chính quyền”, nhưng đại biểu những giai cấp còn lại không thực sự có thực quyền. Những người ngoài đảng lại càng không. Điều 3 Hiến pháp 1980 định nghĩa nhân dân như sau: “Ở nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, người chủ tập thể là nhân dân lao động bao gồm giai cấp công nhân, giai cấp nông dân tập thể, tầng lớp trí thức xã hội chủ nghĩa và những người lao động khác mà nòng cốt là liên minh công nông, do giai cấp công nhân lãnh đạo”. Theo định nghĩa này thì nhân dân không phải là toàn dân. Ngay cả những người cùng một giai cấp được công nhận trước kia cũng bị phân biệt rõ rệt: Cùng là nông dân, nhưng nông dân tập thể được đứng trong hàng ngũ nhân dân; nông dân cá thể thì không. Cũng vậy, trí thức “Xã hội Chủ nghĩa” được nhìn nhận, trí thức “suông” thì không (*).

034_2371979-250.jpg
Lực lượng dân phòng ở TPHCM. AFP photo

Đầu thập niên 90, do sự lung lay tận gốc rễ của chủ nghĩa cộng sản với sự sụp đổ của các chế độ cộng sản Đông Ấu và Liên Xô, Việt Nam đành phải đổi mới nội dung nhân dân nơi điều 2 Hiến pháp 1992: “Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và tầng lớp trí thức”.

Quy định này không còn phân biệt tính chất nông dân (cá thể và tập thể) và trí thức (XHCN và không XHCN) nữa. Nhưng trong điều 4 ngay sau đó, giai cấp công nhân và nhân dân lao động lại được nhấn mạnh như lực lượng chính trong nhân dân. Do đó, “nhân dân” vẫn mang tính chuyên quyết, chỉ vì quyền lợi và sự tồn tại của đảng Cộng sản Việt Nam, không vì quyền lợi và sự tồn tại của toàn dân. Họ luôn mập mờ trong quy định nhân dân. Khi cần, họ sẵn sàng lôi kéo những thành phần ngoài đảng, thậm chí thuộc giai cấp đối nghịch đứng chung hàng ngũ nhân dân; lúc không cần, người cộng sản sẵn sàng loại bỏ không thương tiếc (*).

Đây là cách nhìn và hành động của những nhà nước thiếu văn minh, của những chính quyền độc tài mà luôn hô hào dân chủ.

Trong một chế độ dân chủ, nhà nước, được toàn dân trao thẩm quyền điều hành các hoạt động xã hội, phải tạo điều kiện cho mỗi cá nhân, các giai tầng và xã hội dân sự phát huy hết khả năng, sinh hoạt hoà hợp nhịp nhàng, thúc đẩy cả xã hội tiến bộ và phát triển.

Vai trò của nhà nước hiện đại, theo quan niệm mới, nghiêng nhiều về quản trị và điều hành (managing) thay vì cai trị, lãnh đạo (ruling). Mọi người dân ngày càng được khuyến khích tham dự vào đời sống chính trị chung. Đây là nền dân chủ với nội dung mới – nền dân chủ toàn dân và trực tiếp (empowered, parcitipatory democracy).

Chỉ khi nào đại diện toàn dân từ các địa phương được chính người dân cử vào cơ quan quyền lực cao nhất là quốc hội, chứ không phải bao gồm toàn các đảng viên cộng sản, thông qua đầu phiếu tự do, thì tính đa nguyên của dân mới được bảo chướng. Quốc hội phải hoạt động độc lập với đảng nhằm bảo đảm tính trung thực của các quyết định do quốc hội đưa ra liên quan tới đời sống hàng ngày của dân. Đảng phải sinh hoạt trong khuôn khổ luật pháp cho phép, quy định trong hiến pháp được toàn dân phúc quyết. Đây là điều quan trọng trong việc xác định chức năng giữa đảng và nhà nước, giữa vai trò thiết kế chính sách (chính) của ngành lập pháp  và quản trị hành chánh (trị) của ngành hành pháp. Như vậy, lập pháp là quyền của dân, hành pháp thuộc về chính quyền, tư pháp đứng độc lập.

Quan hệ giữa nhà nước và quốc dân phải là quan hệ hỗ tương hợp tác, thông lưu trên dưới, đối lập mà thống nhất, không phải là lãnh đạo một chiều từ trên xuống. Nhân dân phải được tự do, trực tiếp tham dự vào các sinh hoạt chính trị thông qua những đại diện do chính họ bầu lên, cùng nhà nước thiết kế và thực hiện (chấp hành) dân sinh, chứ không chỉ là đặc quyền của các đảng viên cộng sản, dễ trở nên lạm dụng quyền lực đi đến độc tài chuyên chế. Thực thi được điều này thì đó mới là một chính quyền văn minh, tôn trọng người dân và được toàn dân tin tưởng, kính trọng, không cần sử dụng bạo lực mà vẫn giữ được ổn định xã hội.

Dân chủ phải gắn liền với dân chứ không phải với đảng. Xây dựng hiến pháp mà không gắn với (toàn) dân khiến đảng luôn phải tìm cách đánh tráo khai niệm nhân dân.

Vào đầu tháng 10, Tổng Bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, trong tư cách đại biểu quốc hội đã gặp gỡ cử tri các quận Tây Hồ và Hoàn Kiếm, tuyên bố rằng dự thảo Hiến pháp được tuyệt đại đa số người dân đồng tình. Nhưng ngay sau đó, Chương trình Phát triển Liên hiệp quốc (UNDP) tại Việt Nam, Hội Luật gia Việt Nam, Trung tâm Nghiên cứu Phát triển và Hỗ trợ Cộng đồng đã công bố kết quả cuộc khảo sát có tên gọi Chỉ số Công lý 2012, cho thấy 65.4% dân chúng Việt Nam không biết cũng như không tham dự vào kế hoạch sửa đổi hiến pháp. Chỉ số Công lý 2012 đã chứng minh ngược lại với những phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng. Không người dân nào, ngoại trừ các đảng viên Đảng CSVN, được tham gia vào tiến trình dự thảo hay phúc quyết hiến pháp. Đảng CSVN đang sửa đổi hiến pháp là nhằm biện minh cho sự cầm quyền của họ chứ không cho toàn dân.

Ngày 19 tháng 11 năm 1863, khi đến thăm mặt trận tại Gettysburg, Tổng thống Hoa Kỳ, A. Lincohn, đã tuyên bố rằng chính phủ là “của dân, do dân, vì dân”. Định nghĩa này giúp người dân hiểu dễ dàng và giống nhau. Chính quyền Mỹ không cần phải quy định ai là (nhân) dân, ai không. Câu nói đơn giản đó khiến mọi người hiểu rõ ràng rằng chính quyền là do (toàn) dân lập ra, bằng bầu cử tự do, dựa vào dân và để phục vụ dân, chứ không phải để cai trị dân. Chính vì không phân biệt giai cấp, lấy toàn dân làm nền tảng và là cứu cánh, hiến pháp Hoa Kỳ cho tới nay chưa phải thay đổi, chỉ cần tu chính.

‘Nhân’ trong Nhân Dân

052_01218526-250.jpg
Những phụ nữ ở Hà Nội, ảnh minh họa. AFP photo

Nhân, là con người trong dòng lịch sử nhân loại nói chung. Dù thuộc dân tộc nào, con người cũng là nhân. Ở đâu, có mầu da nào, mang quốc tịch nào, con người đều phải được tôn trọng nhân phẩm như nhau, có quyền con người như nhau. ‘Nhân’ mang tính nhất nguyên tuyệt đối.

Để công nhận một cuộc hôn nhân mới, một gia đình mới giữa hai người nam và nữ, xã hội nào cũng có nghi thức nhằm ra mắt, giới thiệu hai người với cộng đồng. Đó là tính nhất nguyên của nhân. Tổ chức đám cưới như thế nào, mời bao nhiêu người, cô dâu thay bao nhiêu chiếc áo, họ hàng và bạn bè mừng tiền mặt hay tặng phẩm cho đôi trẻ, mang tính đa nguyên, khác nhau tùy mỗi dân tộc, mỗi xã hội.

Trong tương quan giữa mình với người khác, nhân loại luôn chọn lựa cách ứng xử phù hợp với đời sống con người, phù hợp với nhân tính nhất, gọi là nhân đạo – đường sống, lối sống người. Dù ở chân trời góc biển nào, con người cũng hành xử như thế, cổ đại cũng như hiện đại, tuy mức độ có khác nhau tuỳ vào tri thức ở giai đoạn đó, nhưng luôn là lối sống tương hợp với nhân tính, dần rời xa vật tính. Dù trong nhiều thời kỳ lịch sử, con người đã (và đang) có nhiều hành động, tư tưởng xa rời nhân tính, nhân đạo, nhưng rồi, qua thời gian tiến hóa, con người lại sửa sai và trở về với nhân đạo.

Qua quá trình sống hàng ngàn năm, chục ngàn năm như thế, con người dần tìm ra bảng giá trị chung mà mọi người, mọi dân tộc đều thấy hợp lý.

Kể từ sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, con người thức tỉnh ra, thấy cần phải sống hoà hợp với nhau hơn thay vì gây chiến. Trong thời đại toàn cầu hoá, mỗi dân tộc lại thấy ra hai con đường sống: không chỉ đời sống quốc dân của dân tộc, mà còn có đời sống quốc tế của dân tộc nữa.

Giao thoa giữa các nền văn hóa, việc làm ăn buôn bán, du lịch thăm thú nhau giữa các quốc gia, càng làm cho mọi người thấy tầm quan trọng của những gía trị chung buộc phải tôn trọng, mới dễ tạo nên sự ổn định toàn cầu.

Hiện tại, bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền nói về quyền con người và nền chính trị dân chủ đích thực, tham gia bởi toàn dân chứ không chỉ còn là công việc của đảng phái, là những giá trị phổ quát, thành tựu văn minh chung của toàn thể nhân loại. Với giá trị chung đó, các chính quyền độc tài, trong đó có cả Trung Quốc và Việt Nam đã ký vào bản Tuyên Ngôn, không thể biện luận dối trá rằng nhân quyền của chúng tôi khác với nhân quyền Tây phương, nhằm tước đoạt quyền làm người của dân.

Nhà nước nào càng đi gần với bảng giá trị chung và tôn trọng người dân, xã hội của nhà nước đó càng phát triển trong hoà bình và ổn định.

Hiến pháp dựa vào toàn dân với những giá trị chung của nhân loại thì lâu bền; dựa vào đảng và những người được đảng công nhận là nhân dân sẽ sớm bị đào thải. Hành động chỉ công nhận nhân dân theo định nghĩa của đảng còn tạo ra phân biệt đối xử, gây chia rẽ mọi tầng lớp quốc dân, không thể đưa đất nước đến phát triển và ổn định lâu dài.

Tạ Dzu 29-10-2013

*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA

——————————————–

(*) Trần Thanh Hiệp. Việt Nam Trên Đường Đi Tới Tương Lai Dân Chủ Hoá. Tủ Sách Thái Bình Dương: Paris 2012, 11-13.

‘Bước lùi trong luật nghĩa vụ quân sự’

BBC, 24 tháng 11, 2013
PGS. TS. Phạm Quý ThọPGS. TS. Phạm Quý Thọ cho rằng khó áp dụng chủ trương vì các hệ lụy công bằng và nguy cơ tham nhũng

Ý tưởng cho phép đóng tiền thế chân thay cho thực hiện nghĩa vụ quân sự, nếu được thông qua, sẽ là một bước lùi trong luật nghĩa vụ quân sự ở Việt Nam, theo quan điểm của một chuyên gia về chính sách công từ trong nước.

Chủ trương này không những có thể gây ra tranh cãi về tính công bằng trong xã hội giữa những người giàu và người nghèo mà còn có thể tạo lỗ hổng cho tệ nạn tham nhũng, chạy chức, chạy chỗ vốn đã phức tạp trong xã hội.

Trao đổi với BBC hôm 24/11/2013 từ Hà Nội, PGS. TS. Phạm Quý Thọ, Chủ nhiệm Khoa Chính sách Công, Học viện Chính sách và Phát triển thuộc Bộ Kế hoạch và Đầu tư, nói:

“Tôi cho rằng đặt vấn đề về nộp tiền là hoàn toàn không đúng, nghĩa vụ quân sự phải bình đẳng như nhau.

“Bây giờ người ta đưa cái này vào luật rất nguy hiểm, đưa chủ trương nộp tiền vào, sau đó không phải đi nghĩa vụ quân sự nữa, rồi những người nghèo thì phải đi thay… theo tôi đó là một sự bất bình đẳng rất lớn.”

‘Một bước lùi trong luật’

“Bây giờ người ta đưa cái này vào luật rất nguy hiểm, đưa chủ trương nộp tiền vào, sau đó không phải đi nghĩa vụ quân sự nữa, rồi những người nghèo thì phải đi thay… theo tôi đó là một sự bất bình đẳng rất lớn.”

PGS. TS. Phạm Quý Thọ

Về khả năng chính sách được đề xuất có thể gây ra tiêu cực trong xã hội, chuyên gia chính sách công nói:

“Riêng cái đó sẽ lộ ra rất nhiều tiêu cực trong tuyển quân… Về quân đội, sẽ mất đi tính chính quy hiện đại và thậm chí bất bình đẳng xã hội ngày càng gia tăng, người giàu có thể dùng cách đó để thay thế, tiền để thay vấn đề nghĩa vụ, điều đó riêng cá nhân, tôi phản đối.

“Nếu cái này được đặt ra và được chấp nhận, đây là một bước lùi về luật về nghĩa vụ quân sự.”

Ông Thọ còn cho rằng sẽ rất khó xác định các mức tiền đóng thế chân trên thực tế, vì ‘giá cả’ có thể sẽ khác nhau tùy thuộc vào tình hình kinh tế, thành phần xã hội, nơi cư trú của người đóng tiền, cũng như mức độ tính chất, nhiệm vụ, điều kiện, địa bàn đóng quân… trong quân ngũ mà người đóng tiền muốn được đánh đổi.

“Một số gia đình bây giờ mới giàu lên mà con cái của họ đi nghĩa vụ, thì có những trường hợp là vô giá. Có nghĩa là mất rất nhiều tiền để người ta có thể cho con người ta được ở nhà, không đi nghĩa vụ quân sự nữa, hoặc làm những việc này, việc kia.”

Ở phần cuối cuộc trao đổi hôm Chủ Nhật, chuyên gia cũng bình luận về giải pháp làm sao Việt Nam có thể cân đối vấn đề chi phí cho quốc phòng qua việc giải bài toán về số lượng, chất lượng quân số, trong giai đoạn ngân sách nhà nước và nền kinh tế đang đối diện nhiều khó khăn như hiện nay.

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa được trao giải Ngòi bút Can đảm Lưu Hiểu Ba

Trà Mi-VOA. 20.11.2013

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị kết án 6 năm tù về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’ vào năm 2009.
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị kết án 6 năm tù về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’ vào năm 2009.

Tin liên hệ

Trà Mi-VOA. 20.11.2013

Trung Tâm Văn Bút Trung Hoa Độc Lập ICPC trao Giải Ngòi bút Can đảm Lưu Hiểu Ba 2013 cho nhà văn bất đồng chính kiến Nguyễn Xuân Nghĩa đang bị Việt Nam giam cầm để vinh danh sự bền bỉ và can đảm bất chấp đe dọa tù đày.

Giải thưởng được trao đúng vào ngày các tổ chức thành viên của Văn bút Quốc tế trên khắp thế giới kỷ niệm ‘Ngày của những Nhà văn bị cầm tù’ 15/11.

Bà Nguyễn Thị Nga, vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, bày tỏ cảm xúc trước tin này:

Bà Nguyễn Thị Nga, vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.
Bà Nguyễn Thị Nga, vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.

“Gia đình rất lấy làm vui mừng khi ông Nghĩa được nhận giải thưởng mang tên Lưu Hiểu Ba, một ngòi bút dấn thân đã được nhận giải Nobel Hòa bình. Tôi rất lấy làm vinh dự khi chồng mình được giải thưởng mang tên Lưu Hiểu Ba. Tôi thấy việc chồng tôi dấn thân theo con đường này là một niềm vinh dự và chính đáng.”

Cùng lãnh giải thưởng này năm nay với nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa có nhà văn Trung Hoa Tan Zuoren.

Được thành lập từ năm 2006 với tên gọi ban đầu là ‘Giải thưởng cho những nhà văn bị cầm tù’, đến năm 2010 Giải được mang tên Khôi nguyên Nobel Hòa bình Lưu Hiểu Ba, Chủ tịch Danh dự của ICPC, để ghi nhận sự dấn thân của nhà văn cổ súy nhân quyền bị Trung Quốc kết án 11 năm tù về tội danh ‘âm mưu lật đổ chính quyền’.

Ông Nguyễn Xuân Nghĩa là thành viên của Hội Nhà văn Hải Phòng, biên tập viên của Bán Nguyệt San Tổ Quốc, và cũng là một sáng lập viên của Khối 8406 cổ súy dân chủ-đa đảng trong nước. Ông từng là phóng viên viết cho các tờ báo nhà nước cho đến năm 2003 khi ông bị cấm viết vì các hoạt động dân chủ.

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị kết án 6 năm tù về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’ vào năm 2009. Bản án bị tòa phúc thẩm giữ nguyên trong phiên xử mà Việt Nam cấm báo giới nước ngoài tham dự.

Gia đình ông Nghĩa cho biết ông chịu nhiều đòn trả thù sau khi tiết lộ thông tin về cuộc tuyệt thực dài ngày của blogger Điếu Cày trong trại giam hồi tháng 7 năm nay.

Bà Nga, vợ ông Nghĩa nói ới đây chồng bà đã bị chuyển trại từ Thanh Chương, Nghệ An vào Quảng Nam-Đà Nẵng trong điều kiện sinh hoạt hết sức thiếu thốn, nhưng tinh thần ông vẫn rất can đảm và vững vàng.

ICPC là một trong số 146 tổ chức thành viên của Văn bút Quốc tế. Tôn chỉ hoạt động của ICPC nhằm bảo vệ quyền tự do bày tỏ quan điểm và tự do viết lách của giới cầm bút, bênh vực cho những nhà văn hay ký giả bị cầm tù, bị đe dọa, đàn áp hay sách nhiễu.

CPJ nêu trường hợp Điếu Cày để vận động tự do ngôn luận ở Việt Nam

 Trà Mi-VOA.  20.11.2013

http://www.voatiengviet.com/content/cpj-neu-truong-hop-dieu-cay-de-van-dong-tu-do-ngon-luan-o-vietnam/1793947.html

Thỉnh nguyện thư của Ủy ban Bảo vệ Ký giả quốc tế CPJ kêu gọi Việt Nam phóng thích blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.

Thỉnh nguyện thư của Ủy ban Bảo vệ Ký giả quốc tế CPJ kêu gọi Việt Nam phóng thích blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.

Tin liên hệ

 Trà Mi-VOA.  20.11.2013

Ủy ban Bảo vệ Ký giả quốc tế CPJ vừa phát động chiến dịch thỉnh nguyện thư quốc tế kêu gọi giới lãnh đạo Việt Nam phóng thích blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải), người được Tổ chức Ân Xá Quốc tế gọi là tù nhân lương tâm đang thọ án tù 12 năm về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’.

Điếu Cày, sáng lập viên Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, bị buộc tội vì các bài viết về chủ đề chính trị nhạy cảm ở Việt Nam trong đó có nạn tham nhũng trong bộ máy chính quyền và các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Biển Đông.

Ông là một trong bốn nhà báo quốc tế được CPJ vinh danh Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế năm 2013 vào ngày 26/11 năm nay.

Thỉnh nguyện thư của CPJ kêu gọi Chủ tịch Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả tự do cho Điếu Cày cùng tất cả blogger, nhà báo đang bị cầm tù và cho phép tự do thông tin tại Việt Nam.

Trong cuộc trao đổi với Trà Mi Ban Việt ngữ VOA, ông Shawn Crispin, đại diện cao cấp của CPJ tại khu vực Đông Nam Á, nhấn mạnh Điếu Cày là ví dụ điển hình của chiến dịch đàn áp quyền tự do ngôn luận tại Việt Nam.

Ông Shawn Crispin: Đây thật sự là lần đầu tiên Ủy ban Bảo vệ Ký giả phát động chiến dịch thỉnh nguyện thư quốc tế cho một blogger Việt Nam. Theo thống kê của CPJ, năm ngoái có 14 ký giả bị bỏ tù tại Việt Nam, đa số là những blogger hay những ngòi bút trên mạng. Số này trong năm nay đã tăng lên, với nhiều vụ bắt bớ và kết án nữa. Danh sách chính thức CPJ ghi nhận sẽ phổ biến trong vài ngày tới bao gồm 19 trường hợp như vậy.

VOA: Vì sao CPJ muốn đánh động công luận về trường hợp riêng của blogger Điếu Cày với chiến dịch thỉnh nguyện thư và Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế 2013?

Ông Shawn Crispin: Chúng tôi xem Điếu Cày là một ví dụ điển hình của chiến dịch đàn áp quyền tự do ngôn luận tại Việt Nam. Điếu Cày là một trong những blogger đầu tiên bị bắt vào năm 2008. Vụ đàn áp ông rất rõ ràng vì ông đã thành lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, mở ra trang mạng cùng tên quy tụ các ngòi bút độc lập, phá vỡ sự kiểm soát độc quyền của nhà nước đối với truyền thông báo chí trong nước. Vụ án của Điếu Cày là điển hình cho quốc tế thấy những gì mà các blogger độc lập tại Việt Nam đang phải gánh chịu hôm nay. Chúng tôi hy vọng tại lễ trao giải Tự do Báo chí Quốc tế 2013 vào ngày 26/11 tới đây ở New York, chúng tôi sẽ thu hút được nhiều chữ ký của những người có danh tiếng vào thỉnh nguyện thư kêu gọi phóng thích Điếu Cày.

Hội đồng Nhân quyền LHQ đã trở thành một con hổ không răng khi cho phép một nước chà đạp nhân quyền như Việt Nam có một ghế tại Hội đồng. Đó là lý do mà chúng tôi vận động cộng đồng quốc tế tỏ rõ hơn nữa sự bất bình đối với tình trạng tiếp diễn đàn áp blogger và bóp nghẹt quyền tự do bày tỏ quan điểm tại Việt Nam.
Ông Shawn Crispin, đại diện CPJ tại Đông Nam Á.

VOA: Bất chấp những chỉ trích mạnh mẽ từ quốc tế về thành tích nhân quyền xuống dốc của Việt Nam, Hà Nội mới đây nhận được 184/192 phiếu bầu vào Hội đồng Nhân quyền của Liên hiệp quốc. Việc này nói lên điều gì?

Ông Shawn Crispin: Thật là đáng phẫn nộ. Các nước vi phạm nhân quyền khét tiếng như Việt Nam, Trung Quốc, hay Ả Rập Xê Út lại được vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc quả là một sự thật ngớ ngẩn. Hội đồng đã trở thành một con hổ không răng khi cho phép một nước chà đạp nhân quyền như Việt Nam có một ghế tại Hội đồng. Đó là một lý do mà chúng tôi vận động cộng đồng quốc tế tỏ rõ hơn nữa sự bất bình đối với tình trạng tiếp diễn đàn áp blogger và bóp nghẹt quyền tự do bày tỏ quan điểm tại Việt Nam. Đây là điều chúng tôi sẽ bao gồm trong các báo cáo nghiên cứu về tình hình Việt Nam để chú trọng đến các áp lực có thể đối với nhà cầm quyền Việt Nam trong khi Hà Nội đang cố gắng quảng bá hình ảnh và tìm chỗ đứng trong cộng đồng quốc tế.

VOA: Liệu chăng tỷ lệ phiếu bầu cao vào Hội đồng Nhân quyền có thể là một bằng chứng để Hà Nội chứng minh rằng những sự chỉ trích của quốc tế đối với thành tích nhân quyền của họ là sai lệch?

Ông Shawn Crispin: Tôi không nghĩ Hội đồng Nhân quyền là nơi để xem là đại diện cho quan điểm của quốc tế. Lâu nay Hội đồng Nhân quyền đã có các thành viên là những nước vi phạm nhân quyền tồi tệ. Cần hiểu rằng việc bầu bán vào Hội đồng Nhân quyền mang tính chính trị nội bộ của Liên hiệp quốc hơn là sự phản ánh trung thực về quan điểm quốc tế về tình hình nhân quyền của Việt Nam.

VOA: Ông có thể chia sẻ thêm các kế hoạch sắp tới của CPJ trong công cuộc vận động cho quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí tại Việt Nam?

Ông Shawn Crispin: Chúng tôi tập trung vào Giải thưởng Tự do báo chí Quốc tế 2013 cho Điếu Cày với hy vọng rằng giải thưởng này sẽ đánh động sự quan tâm của thế giới đối với tình trạng rất u ám và tồi tệ của các blogger tại Việt Nam, những người bị tù đày hay trở thành nạn nhân bị sách nhiễu thường xuyên chỉ vì thực hành quyền tự do ngôn luận, thể hiện quan điểm trái với nhà nước; những người can đảm viết lên suy nghĩ độc lập của mình thách thức sự kiểm duyệt độc đoán của nhà cầm quyền.

Đó là tâm điểm kế hoạch của chúng tôi tại thời điểm này. Tôi tin rằng thực trạng nhân quyền Việt Nam đang ngày càng được phơi bày ra ánh sáng, cộng đồng quốc tế đang trở nên chú ý hơn tới Việt Nam nhất là sau khi Miến Điện tiến hành cải cách dân chủ, bỏ lại Việt Nam như một quốc gia đàn áp dân chủ, vi phạm nhân quyền tệ hại trong khu vực.

CPJ nêu trường hợp Điếu Cày để vận động tự do ngôn luận ở Việt Nam

VOA: Xin chân thành cảm ơn ông Shawn Crispin, đại diện cao cấp của CPJ tại Đông Nam Á đã dành cho VOA Việt ngữ cuộc trao đổi này.

Cuộc đua vào ghế thủ tướng 2016 tại VN

Sẽ có ai trong ‘tứ trụ quyền lực’ nghỉ hưu sau năm 2016?

Tạp chí The Economist của Anh mới có bài phân tích về động thái bổ nhiệm các phó thủ tướng mới tại Việt Nam.

Một phần chính trong bài viết Party People (Người của Đảng) đánh giá ý nghĩa của việc Quốc hội Việt Nam vào hôm 13/11 đã đồng ý phê chuẩn vị trí phó thủ tướng với hai ông Vũ Đức Đam và Phạm Bình Minh trong khi ông Nguyễn Thiện Nhân từ tháng Chín đã nhận bàn giao công việc Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

“Các nhà quan sát chính trường Việt Nam nói việc thay đổi nhân sự cho thấy một số điều thú vị về chính trị Việt Nam.

“Điểm có thể thấy được là Thủ tướng Dũng dường như đang tái khẳng định ảnh hưởng của mình sau nhiều tháng bị nội bộ chỉ trích mạnh.

“Cách đây một năm ông bị các đối thủ của mình buộc phải công khai xin lỗi vì quản l‎ý kinh tế yếu kém, nhưng nay ông đang đưa vào nội các của mình những đồng minh trung thành và nhiều năng lực”.

‘Không đủ hậu thuẫn’

The Economist đề cập triển vọng của ba vị phó thủ tướng

Bài báo bình luận rằng ông Dũng có thể đang nhìn tới mốc 2016 khi ông từ nhiệm ghế thủ tướng nhưng vẫn có thể là thành viên trong Bộ Chính trị.

“Mặc dù không phải tất cả Phó Thủ tướng đều là ủy viên Bộ Chính trị, nhưng có người thân cận của mình trong các vị chính cao nhất của chính phủ sẽ chả có hại gì cho ông Dũng,” tác giả bình luận.

Hai vị tân phó thủ tướng không phải là ứng viên cho chức thủ tướng vào năm 2016.

The Economist đánh giá ông Phạm Bình Minh sẽ không bao giờ có khả năng đua vào ghế thủ tướng bởi ông là người “cả đời làm ngoại giao và không có đủ hậu thuẫn chính trị”.

Trong khi đó, về tương lai lâu dài, ông Vũ Đức Đam có khả năng sẽ trở thành ứng viên cho cả ghế thủ tướng lẫn ghế trong Bộ Chính trị, hiện có 16 thành viên.

Lê Quỳnh, BBCVietnamese.com

Bài báo của The Economist đáng chú ý vì trong khoảng vài tuần gần đây tin tức về ông Nguyễn Xuân Phúc được tung ra như một cách thăm dò dư luận.

Có điểm không chính xác khi tạp chí gọi ông Phúc là Phó Thủ tướng (PTT) thứ nhất, vì hiện tại chính phủ Việt Nam không có chức PTT thường trực, cũng không có PTT thứ nhất.

Bài báo có vẻ hạ thấp triển vọng của ông Nguyễn Thiện Nhân, nhưng thực tế ông Nhân và bà Nguyễn Thị Kim Ngân vẫn là hai ứng viên chính cho chức Thủ tướng năm 2016.

Một điều chắc chắn là các ứng viên cho ‘tứ trụ quyền lực’ phải đang là thành viên BCT hiện nay. Và các nhân vật có triển vọng, điều kiện cũng đều gặp phản đối của không ít người trong Ban Chấp hành TW. Điều này khiến kết quả sẽ chỉ được ngã ngũ vào phút chót, tại phiên bỏ phiếu ở Đại hội Đảng.

Tiến sỹ Tường Vũ từ Đại học Oregon ở Hoa Kỳ được tạp chí này dẫn lời mô tả chính khách có nhiều khả năng trở thành thủ tướng hơn vào năm 2016 là Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, hiện đã là Ủy viên Bộ Chính trị.

Tạp chí The Economist dẫn lời giới phân tích nói trong khi ghế thủ tướng còn bỏ ngỏ thì cơ hội cho ông Nguyễn Thiện Nhân không nhiều.

“Các nhà phân tích nói có lẽ sẽ không phải là ông Nguyễn Thiện Nhân, vị phó thủ tướng vừa rời chức. Một số người xem việc miễn nhiệm ông Nhân vừa là sự cô lập và cũng phản ánh cáo buộc ông đã thể hiện kém khi còn là bộ trưởng giáo dục.”

Đây chỉ là các đồn đoán, nhưng điều rõ ràng là “90 triệu dân Việt Nam sẽ không được vấn ý về việc Đảng sẽ chọn ai làm thủ tướng tương lai bởi chính phủ vẫn chưa cho phép có bầu cử tự do.

“Các Đại hội Đảng về cơ bản vẫn không mở cho truyền thông theo dõi, và theo dõi chính trị Hà Nội có lẽ giống như xem bóng đá với gọng kính bị đeo lộn.

“Tức là sân cỏ và nét thi đấu chung thì đủ rõ nhưng điểm không rõ là các cú dẫn bóng và những pha cản phá”.

‘Tôi thách báo tranh luận về Hiến pháp’

Tiến sỹ Nguyễn Quang A thách thức báo chính thống trong nước tranh luận công khai với ông về vấn đề hoãn Hiến pháp, diễn biến hòa bình và dân chủ.

Trao đổi với BBC hôm Chủ nhật, 17/11/2013, ông Quang A nói:

“Tôi thách báo Quân đội Nhân dân tranh luận với chúng tôi. Còn vu cáo chúng tôi thì cái chuyện đó là chuyện thường nhật của báo Nhân dân và báo Quân đội (Nhân dân), không có gì là lạ cả.”

Tiến sỹ Quang A đưa ra nhận định trên khi phản ứng về một ý kiến trên một tờ báo trong nước gần đây cho rằng việc các phong trào xã hội, hoặc các nhóm trí thức, nhân sỹ yêu cầu nhà nước ‘hoãn thông qua Hiến pháp sửa đổi’ mà chính quyền sắp thông qua hiện nay là một hình thức, mưu đồ ‘diễn biến hòa bình’ và rằng ý kiến đòi hoãn này chỉ là ‘thiểu số’.

Nguyên viện trưởng Viện IDS (đã tự giải tán) nói thêm:

“Tôi chỉ hỏi những tác giả muốn cuộc chuyển đổi hòa bình, tức diễn biến hòa bình mà họ nói như vậy, hay là họ muốn diễn biến không hòa bình?”

“Bản thân chính ông tổ của họ là ông Marx, ông cũng nói rằng toàn bộ sự việc là sự thay đổi, đấy là cốt lõi của triết lý Marx,” ông nói với BBC từ Hà Nội.

Nỗ lực thông qua Dự thảo Hiến pháp

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh HùngChủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói Dự thảo đã tiếp thu được ‘tinh hoa trí tuệ dân tộc’

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng tuyên bố các đại biểu đang “làm việc hết mình” để thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 92 ngày 28/11 tới.

Cho tới thời điểm này, gần như chắc chắn bản dự thảo sẽ nhận được sự chuẩn thuận của Quốc hội cho dù trong xã hội còn có ý kiến phản đối.

Sáng thứ Hai 18/11, các đại biểu đóng góp ý kiến trực tiếp vào dự thảo và qua phiếu thu, thay vì thảo luận tại hội trường như định trước.

Ông Nguyễn Sinh Hùng được báo Tuổi Trẻ dẫn lời phát biểu sau phiên đóng góp ý kiến: “Sau khi các vị đại biểu sửa trực tiếp vào dự thảo hôm nay, Ủy ban [Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992] sẽ tiếp tục hoàn chỉnh một vòng nữa, tiếp thu tận cùng những ý kiến xác đáng, hợp lý để có thể yên tâm là dù còn ý kiến khác nhau nhưng Quốc hội đã làm việc hết trách nhiệm”.

Tuy nhiên được biết các ý kiến phút chót này chủ yếu đi vào câu chữ, còn nội dung gần như đã được các dân biểu tán thành từ sau phiên thảo luận hội trường hôm 5/11.

Quá trình thu thập ý kiến đóng góp từ người dân cũng khép lại từ mấy tháng trước.

Mới hôm 15/11, một nhóm trí thức còn gửi thư lên Quốc hội Bấm yêu cầu dừng thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 92, tuy nhiên theo Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, “có một số ý kiến đề nghị nhưng đó chỉ là một số ý kiến thôi nên chúng tôi không tiếp thu được”.

‘Tinh hoa trí tuệ dân tộc’

Ông Hùng khẳng định: “Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đã làm việc cần mẫn, khiêm tốn, cầu thị để tiếp thu cho được ý kiến của đại biểu Quốc hội và tinh hoa trí tuệ của nhân dân”.

Trước đó, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Quốc hội, người đồng thời là Trưởng ban biên tập Dự thảo, Phan Trung Lý cho biết: “… Các vị đại biểu Quốc hội đều cơ bản tán thành với dự thảo và cho rằng Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp đã kịp thời nghiên cứu, giải trình, tiếp thu một cách nghiêm túc, đầy đủ ý kiến của các vị đại biểu Quốc hội, ý kiến của nhân dân”.

Về sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam quy định trong Điều 4 Hiến pháp sửa đổi, ông Lý nói: “Tuyệt đại đa số ý kiến tán thành với quy định tại Điều này”.

Góp ý của các đại biểu Quốc hội chỉ là chỉnh lý nhỏ, thí dụ thay quy định Đảng “chịu trách nhiệm về những quyết định của mình” bằng quy định Đảng “chịu trách nhiệm về sự lãnh đạo của mình”.

Trong khi đó, thư gửi Quốc hội ngày 15/11 của Nhóm khởi xướng và ủng hộ Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp, còn gọi là Kiến nghị 72, nhận định “Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, như đang được thảo luận và chuẩn bị thông qua tại Kỳ họp thứ 6 của Quốc hội khóa XIII, về cơ bản vẫn như Hiến pháp hiện hành, thậm chí có một số điểm còn thụt lùi hơn trước”.

Thông báo của Mạng Lưới Blogger Việt Nam về việc Việt Nam trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc

Thông báo của Mạng Lưới Blogger Việt Nam về việc Việt Nam trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc

Ngày 14 Tháng 11, Năm 2013

Với thể thức chọn 4 chỉ loại 1 trong 5 ứng viên của khu vực châu Á, các quốc gia Việt Nam, Trung Quốc, Maldives và Saudi Arabia đã trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc (UNHRC) nhiệm kỳ 2014-2016. Trước đó, việc Jordan rút tên khỏi danh sách ứng viên đã mở đường cho 4 quốc gia kể trên đắc cử một cách đương nhiên và không có cạnh tranh.

Theo nghị quyết 60/251 của UNHRC, với vai trò thành viên, quốc gia Việt Nam trong đó bao gồm cả chính quyền lẫn hơn 90 triệu công dân phải có nghĩa vụ gìn giữ những giá trị nền tảng cao nhất trong việc thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền cũng như tôn trọng những điều khoản mà Việt Nam đã tự nguyện cam kết. Nghĩa vụ này đã được Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh xác nhận sau khi Việt Nam đắc cử vào UNHRC: “Thực hiện tốt các nghĩa vụ và cam kết của một quốc gia là thành viên Hội đồng Nhân quyền và thành viên Liệp Hiệp Quốc”.

Trước sự kiện này, Mạng Lưới Blogger Việt Nam cho rằng:
Để thật sự xứng đáng là một thành viên của UNHRC, Việt Nam phải thực hiện những nghĩa vụ và cam kết này bằng những hành động cụ thể và không chỉ dừng lại ở những tuyên bố của một số quan chức chính phủ. Cụ thể là Việt Nam phải:
1. Đồng ý với 7 yêu cầu từ Liên Hiệp Quốc – nhưng chưa được đáp ứng bởi chính phủ Việt Nam – để Liên Hiệp Quốc cử phái đoàn đến Việt Nam điều tra những tố giác vi phạm nhân quyền.
2. Chấm dứt mọi hành vi tra tấn, trừng phạt hoặc đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo hoặc hạ thấp nhân phẩm đối với mọi công dân Việt Nam như đã ký kết vào Công ước Chống Tra Tấn của Liên Hiệp Quốc vào ngày 7 tháng 11 năm 2013.
3. Trả tự do cho những công dân đang bị giam giữ chỉ vì thực thi quyền tự do ngôn luận và các quyền con người khác dựa trên những nền tảng giá trị, tiêu chuẩn phổ quát từ các công ước của Liên Hiệp Quốc.
4. Hủy bỏ những điều luật có nội dung mơ hồ và bị diễn giải tùy tiện như Điều 258, Bộ luật Hình sự với nội dung: “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân…”
5. Chấm dứt tình trạng độc quyền trong các lĩnh vực báo chí, xuất bản, đảm bảo quyền tự do thành lập các cơ quan báo chí, cơ quan xuất bản của mọi cá nhân, tổ chức, gỡ bỏ tường lửa ngăn chặn sự truy cập của người sử dụng vào các trang mạng xã hội, đồng thời chấm dứt hiệu lực của Nghị đinh 72/2013/NĐ-CP với các nội dung siết chặt tự do biểu đạt và thông tin trên mạng.
Trong vị trí và vai trò của những công dân tự do và với quan niệm Việt Nam trở thành thành viên của UNHRC đồng nghĩa với “đất nước Việt Nam với tất cả hơn 90 triệu công dân Việt Nam” trở thành thành viên của UNHRC, Mạng Lưới Blogger Việt Nam (MLBVN) sẽ tham gia, đóng góp vào việc gìn giữ những giá trị nền tảng cao nhất trong việc đẩy mạnh và bảo vệ nhân quyền cũng như tôn trọng những điều khoản mà Việt Nam đã tự nguyện cam kết. Cụ thể là MLBVN sẽ khởi xướng và kêu gọi sự tham gia của mọi tầng lớp công dân Việt Nam cùng nhau:
1. Xuống đường công khai phổ biến các văn bản về nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết, cụ thể là Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, Công Ước Chống Tra Tấn và các văn bản khác có liên quan.
2. Công khai tổ chức những buổi trao đổi hoặc cổ súy nhân quyền dưới nhiều hình thức như thảo luận nơi công cộng, dã ngoại, cà phê tuổi trẻ, đi bộ / lái xe đạp vì nhân quyền.
3. Cử đại diện đến các văn phòng của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nói riêng và tổ chức Liên Hiệp Quốc nói chung để đệ trình về tình hình nhân quyền tại Việt Nam và những đề nghị, yêu cầu cải tiến để nhân dân Việt Nam thật sự được hưởng những quyền làm người phổ quát và đất nước Việt Nam thực sự xứng đáng là một thành viên của UNHRC.
4. Phối hợp với nhiều tổ chức, cá nhân để xúc tiến xây dựng một cơ sở dữ liệu trực tuyến nhằm lưu trữ những vi phạm nhân quyền của Việt Nam để các tổ chức, cá nhân quan tâm (bao gồm cả các cơ quan chính phủ) dễ dàng tham khảo nhằm thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền, đồng thời làm tròn nghĩa vụ và cam kết của một thành viên trong Hội Đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.
5. Công khai và chính thức ra mắt Mạng Lưới Blogger Việt Nam vào ngày 10 tháng 12 – Ngày Quốc Tế Nhân Quyền do Liên Hiệp Quốc khởi xướng.

ANNOUNCEMENT ON VIETNAM’S ENTRY INTO UNHRC

November 14, 2013
Following the mechanisms for electing four out of five candidates for Asia, the Socialist Republic of Viet Nam, the People’s Republic of China, the Republic of Maldives, and the Kingdom of Saudi Arabia have been elected to the United Nations Human Rights Council for the 2014-2016 term. The previous withdrawal of Jordan from the election paved the way for these four countries to win their seats in an uncontested manner.
Under UN Resolution 60/251, as a member state, Viet Nam, including both the government and its 90 million citizens, are obliged to uphold core values in promoting and protecting human rights as well as to respect provisions that Vietnam has voluntarily committed itself to. This obligation was confirmed by Vietnam’s Minister of Foreign Affairs, Mr. Pham Binh Minh, after Viet Nam’s election, who stated “[Vietnam shall] fully implement obligations and commitments as a member state of the UNHCR and the United Nations.
In light of Viet Nam’s successful election to UNHCR, the Network of Vietnamese Bloggers (NVB) holds the opinions that:
To be a credible member of the UNHRC, Viet Nam must implement its obligations and commitments through specific actions rather than mere statements by government officials.
In particular, Viet Nam should:
1. Agree to the seven UN requests, not yet met by the Vietnamese government, to allow UN delegations to visit Viet Nam to investigate alleged human rights abuses;
2. End torture, cruel, inhuman and degrading treatment and punishment of any and all Vietnamese citizens as provided for by the UN Convention against Torture, to which Viet Nam has been a state party since November 7, 2013;
3. Release those who are being imprisoned solely for peacefully exercising their freedom of expression and other rights based on core and universal values in UN treaties.
4. Repeal vaguely-worded laws and decrees which are arbitrarily interpreted, such as Article 258 of the Penal Code, on “abusing democratic freedoms to infringe upon the interests of the State, the legitimate rights of organizations and/ or citizens…”;
5. End the state monopoly on media and publishing; ensure that all individuals and organizations are entitled to establish media agencies and publishing houses; remove firewalls that bar users from accessing social media networks; and nullify Decree 72 72/2013/NĐ-CP which tightly restricts freedom of expression and of information online.
As free citizens and with the understanding that Viet Nam’s membership of UNHRC means all the 90 millions Vietnamese people are members of the Council, the NVB will participate in and contribute to upholding core values in promoting and protecting human rights and respecting provisions that Viet Nam has voluntarily committed itself to.
In particular, the NVB will call on every Vietnamese citizen to:
1. Publicly disseminate human rights documents of which Viet Nam is a signatory, specifically the Universal Declaration of Human Rights, UN Covenant on Civil and Political Rights, UN Covenant on Economic, Social and Cultural Rights, UN Convention against Torture, and related documents.
2. Openly facilitate human rights discussions and/ or advocacy events for human rights, employing diverse means, such as social gatherings, picnics, and salons, and walking or biking for human rights.
3. Assign network delegates to UNHRC offices in particular and UN offices in general to report on human rights in Viet Nam and to submit petitions and requests for change, so that the Vietnamese people can truly enjoy universal human rights and establish Viet Nam’s credible member of UNHRC.
4. Work with individuals and organizations to build an online database in order to record human rights violations in Viet Nam, which concerned individuals and organizations, including government agencies, can easily access in order to promote and protect human rights as well as to fulfill the obligation and commitments of a member of UNHRC.
5. Conduct the official inauguration ceremony of the NVB on December 10, 2013 to mark the International Human Rights Day established by the United Nations.
The Network of Vietnamese Bloggers

tuyenbo258@gmail.com
*

Vietnamese version:
Thông báo của Mạng Lưới Blogger Việt Nam về việc Việt Nam trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc

Nhân sĩ trí thức Việt Nam kêu gọi dừng thông qua Hiến pháp sửa đổi

Thanh Phương, RFI, 16 Tháng Mười Một 2013

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20131116-nhan-si-tri-thuc-viet-nam-keu-goi-dung-thong-qua-hien-phap-sua-doi

Quốc hội Việt Nam chuẩn bị thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 - DR

Quốc hội Việt Nam chuẩn bị thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 – DR

Trong một lời kêu gọi đề ngày 15/11/2013, những người khởi xướng và hưởng ứng Kiến nghị 72, một lần nữa đề nghị Quốc hội Việt Nam dừng việc thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 tại kỳ họp lần này. Trong lời kêu gọi này, mà hiện đã có 165 chữ ký, các nhân sĩ trí thức cho rằng bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp mà các đại biểu Quốc hội theo dự kiến sẽ thông qua trong kỳ họp lần này « về cơ bản vẫn như Hiến pháp hiện hành, thậm chí có một số điểm còn thụt lùi hơn trước. ».

Theo họ, điều đó có nghĩa là chính quyền Việt Nam « vẫn duy trì một nền tảng pháp lý lỗi thời của thể chế toàn trị, là nguồn gốc đã gây ra cho đất nước và nhân dân rất nhiều thảm họa ».

Cho nên, các nhân sĩ trí thức kêu gọi các đại biểu Quốc hội dừng việc thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, nếu không « sẽ phải chịu phần trách nhiệm nặng nề trước lịch sử, trước dân tộc. »

Sau đây mời quý vị nghe ý kiến của kiến trúc sư Trần Thanh Vân ở Hà Nội, một trong những người đã ký vào lời kêu gọi nói trên.

KTS Trần Thanh Vân 16/11/2013

Việt Nam giữa gọng kìm Nga – Hoa

Phạm Trần (Danlambao)

Phạm Trần (Danlambao) – Tổng thống Nga Vladimir Putin chỉ có mặt ở Việt Nam 12 giờ ngày 12/11/2013 nhưng ông đã biến đồng minh hàng đầu ở vùng Đông Nam Á thành một tiền đồn của Nga ở Á Châu và Thái Bình Dương.

Nhà lãnh đạo Nga nói với Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) Nguyễn Phú Trọng: “Liên bang Nga coi trọng phát triển quan hệ đối tác chiến lược toàn diện với Việt Nam, coi Việt Nam là đối tác ưu tiên ở khu vực châu Á-Thái bình dương”.
Tại sao Nga đã làm như vậy?
Thứ nhất, sự hiện diện của Nga ở Á Châu đã lu mờ kể từ sau cuộc chiến tranh Việt Nam kết thúc năm 1975 càng mờ nhạt hơn kể từ sau sự tan rã của Chủ nghĩa Cộng sản ở Liên Sô năm 1991.
Thứ hai, sức mạnh quân sự và kinh tế của Nga từ hạng hai sau Mỹ đã tụt xuống hàng thứ 3 sau Trung Quốc sau cuộc cải cách để “chỗi dậy” của Trung Quốc từ năm 1978 dưới thời Đặng Tiểu Bình.
Thứ ba, ngoài địa bàn quen thuộc Việt Nam trong thời chiến, ảnh hưởng của Nga tại Đông Nam Á, đặc biệt tại hai nước láng giềng của Việt Nam là Cao Miên và Lào đã bị Trung Quốc khống chế.
 
Thứ tư, Nga muốn hợp tác Quốc phòng cùng có lợi để vừa giúp canh tân hóa Quân đội Việt Nam vừa sản xuất vũ khí của Nga tại Việt Nam cho thị trường Á Châu và Thái Bình Dương.
Việc này đã được chính Tổng thống Putin tiết lộ trong bài viết trước khi lên đường qua Việt Nam. Ông nói kín đáo: “Lĩnh vực hợp tác kỹ thuật quân sự cũng có những kết quả mới về chất. Ở đây, chúng ta không chỉ nói đến những lô hàng xuất khẩu mà hiện nay ở Việt Nam cũng đang triển khai tổ chức sản xuất theo giấy phép đăng ký những trang thiết bị kỹ thuật quân sự tiên tiến với sự tham gia của các công ty Nga.”
Chương trình tiếng Việt của Đài phát thanh “Tiếng Nói Nước Nga” đưa tin ngày 11/11/2013: “Nga đang phát triển hợp tác với Việt Nam trong lĩnh vực kỹ thuật quân sự qua việc triển khai tổ chức sản xuất theo giấy phép những thiết bị quân sự hiện đại nhất trong nước này, Tổng thống Nga Vladimir Putin tuyên bố.
 
Như thông báo, theo khối lượng những hợp đồng đang thực hiện và chuẩn bị ký kết, Việt Nam là một trong ba nhà nhập khẩu lớn nhất vũ khí của Nga. Bước đột phá quan trọng thúc đẩy sự phát triển hợp tác kỹ thuật quân sự với Việt Nam là biên bản ghi nhớ liên chính phủ về chiến lược hợp tác kỹ thuật quân sự cho giai đoạn đến năm 2020, được ký kết hồi tháng Mười năm 2008. Theo đó, lần đầu tiên trong lịch sử hợp tác hai nước, tổng khối lượng các hợp đồng ký kết trong năm 2008 đã vượt quá 1 tỷ dollar. Hiện nay khối lượng này được tính vào khoảng vài tỷ dollar.
 
Chỉ trong những năm gần đây, Việt Nam đã mua của Nga 32 máy bay chiến đấu Su-30MK2, 12 tàu tên lửa cao tốc “Molnia” (Tia chớp) (2 chiếc giao thẳng và 10 chiếc được cấp phép sản xuất), bốn tàu khu trục lớp “Gepard”, sáu tàu ngầm của dự án 636 “Varshavyanka”
(Trong phân loại của NATO là tàu ngầm Kilo), một số tiểu đoàn tên lửa phòng không S -300PMU1 và nhiều loại vũ khí khác.”
Không có tiết lộ chi tiết nào về hợp tác Quốc phòng Việt-Nga trong chuyên thăm Việt Nam của Tổng thống Putin.
Tuyên bố chung Hà Nội chi viết vắn tắt: “Hai bên ghi nhận hợp tác trong lĩnh vực quân sự và kỹ thuật quân sự không ngừng phát triển và có độ tin cậy cao, phù hợp với các quy định và nguyên tắc của luật pháp quốc tế, góp phần bảo đảm hòa bình, ổn định và phát triển bền vững tại Châu Á – Thái Bình Dương và đánh giá cao quyết định thiết lập Cơ chế đối thoại chiến lược cấp Thứ trưởng Bộ Quốc phòng hai nước.”

Đồng minh quân sự?

Cũng nên biết trong cuộc thăm Nga từ ngày 07 đến 10/08/2013, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Đại tướng Phùng Quanh Thanh và Bộ trưởng Quốc phòng Nga, Đại tướng Sergei Shoigu đã đạt được nhiều thỏa thuận quan trọng về “canh tân hóa” quân đội CSVN.
Tướng Thanh xác nhận: “Những nhu cầu phía Việt Nam đề xuất cơ bản phía Bạn đều đáp ứng, trong đó Bạn đồng ý đào tạo cán bộ cho Việt Nam ở tất cả các cấp, các lĩnh vực, các quân binh chủng và một số lĩnh vực khác.
Tiếp theo là hợp tác về lĩnh vực kỹ thuật quân sự, hai bên đã bàn các biện pháp tiếp tục triển khai thực hiện các thỏa thuận hợp tác đã đạt được. Phía Bạn thống nhất một số điểm: trước hết là những hợp đồng mua vũ khí, trang bị kỹ thuật, phía Bạn bảo đảm chất lượng tốt, giá cả hợp lí và có ưu đãi đối với Việt Nam.
Thứ ba, là vấn đề hậu mãi như sửa chữa, bảo dưỡng, cung cấp vật tư, phụ tùng, đảm bảo tuổi thọ của trang bị…
Thứ tư, là Bạn thống nhất với phía ta là có thể bàn hướng hai bên có thể liên doanh thiết lập các cơ sở sửa chữa, bảo dưỡng.”
Tướng Phùng Quanh Thanh nói thêm rằng: “Bạn đã trao đổi nhiều tình hình, hai bên đều thống nhất về mặt quan điểm, đánh giá; thống nhất về tầm quan trọng cũng như sự cần thiết của việc hợp tác ngày càng sâu rộng hơn, vì lợi ích của nhân dân hai nước và đóng góp vào hòa bình, ổn định trong khu vực; quan hệ song phương không nhằm vào nước thứ ba.”
(Phỏng vấn của VOV, Voice of Vietnam – Đài Phát thanh Quốc gia Việt Nam, 10-08-2013)
Chính sách Quốc phòng của Việt Nam từng được Thứ trưởng Quốc phòng, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh xác nhận “3 không” gồm: “không tham gia các liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào; không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia.”
Như vậy, liệu hợp tác mới về quân đội và vũ khí của Việt Nam với Nga sau chuyến thăm Việt Nam ngắn ngủi ngày 12/11 (2013) của Tổng thống Putin có nằm trong diện “không là đồng minh quân sự ” giữa hai nước như cam kết của tướng Nguyễn Chí Vịnh không?
Nhưng nếu Nga đã hợp tác chặt chẽ về Quốc phòng với Việt Nam thì phía Việt Nam cũng đã có những tương nhượng thỏa mãn cho nhu cầu của Nga tại hải cảng chiến lược Cam Ranh như:
– Để Nga thiết lập một cơ sở bảo trì và huấn luyện cho đội Tầu ngầm của Việt Nam.
– Sẽ đơn giản hóa một số thủ tục cho tàu hải quân của Liên bang Nga khi ghé thăm hoặc làm dịch vụ hậu cần kỹ thuật ở các cảng Việt Nam sẽ được nhanh chóng, thuận tiện.
– Thành lập công ty hợp doanh Việt-Nga để sửa chữa, đóng tàu ở khu vực phi quân sự của cảng Cam Ranh. Tướng Phùng Quanh Thanh nói với báo chí hồi tháng 3/2013 rằng cơ sở này sẽ sửa chữa tàu, tiếp dầu, tiếp nước, tiếp lương thực thực phẩm, đón thủy thủ để vào bờ, tham quan nghỉ ngơi sau chuyến đi đường dài trên biển.
Ông Thanh cũng cho biết: “Tổng công ty Tân Cảng thuộc Quân chủng Hải quân Việt Nam được giao chủ trì, có tham gia liên doanh với Tập đoàn Dầu khí Việt Nam. Công ty Vietsopetro sẽ tham gia góp vốn. Nhưng ta làm chủ, chi phối, ta điều hành, quản lý. Chủ quyền là của Việt Nam.
 
Cơ sở đóng mới, sửa chữa tàu thuyền, các dàn khoan, các dịch vụ của dầu khí này phục vụ dịch vụ cho các tàu của bất kỳ một nước nào, trong đó có LB Nga.”
– Việt Nam cũng đã đồng ý để cho Nga bỏ vốn 100% xây dựng trung tâm nghỉ dưỡng ở Cam Ranh trong năm 2013 theo diện dự án đầu tư nước ngoài ngang hàng với Khách sạn 5 sao. Ông Thanh cho hay Nga dành cho Việt Nam quyền quản lý, điều hành. Phía Nga cũng sẽ gửi một số người tham gia cùng quản lý khi dự án hoàn thành đưa vào sử dụng.
Nga chính thức rút khỏi Cam Ranh năm 2002, sau khi hết hạn thuê mướn và Việt Nam cũng đã tuyên bố không để Cam Ranh biến thành một căn cứ quân sự của nước ngoài. Tuy nhiên, dù không có hợp đồng thuê mướn nhưng Cảng Cam Ranh sẽ trở thành trạm dừng chân thường xuyên quan trọng của lực lượng Hải Quân Nga.
Các tầu hải quân Mỹ cũng đã ra vào vịnh Cam Ranh để bảo trì theo nhu cầu.

Nga và biển Đông

Thứ năm, Nga muốn có tiếng nói trong các giải pháp giải quyết xung đột ở Biển Đông qua sự hiện diện của các Công ty tìm kiếm dầu và hơi đốt của Nga liên doanh và hợp tác với Việt Nam nhằm ngăn chặn các hành động xâm chiếm và đe dọa lưu thông trên Biển Đông của Trung Quốc.
Bắng chứng hai bên đã đồng thuận trong cuộc họp giữa ông Putin và Chủ tịch Nhà nước Việt Nam Trương Tấn Sang hôm 12/11/2013: “Khẳng định sẽ tiếp tục tăng cường hợp tác trong lĩnh vực thăm dò khai thác dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam phù hợp với luật pháp quốc tế, trước hết là Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982.
 
Lãnh đạo hai nước đánh giá cao kết quả hợp tác trong lĩnh vực dầu khí, cụ thể là việc triển khai các dự án hiện có và thúc đẩy các dự án mới tại Việt Nam và Liên bang Nga, bao gồm mở rộng khu vực thăm dò và khai thác dầu khí, nghiên cứu cung cấp khí hóa lỏng cho Việt Nam và tiêu thụ nhiên liệu động cơ. Hai bên bày tỏ sẵn sàng tạo điều kiện thuận lợi để Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam, Tập đoàn Gazprom và Công ty cổ phần mở Zarubezhneft mở rộng tìm kiếm, thăm dò và khai thác dầu khí tại Việt Nam và Liên bang Nga.
 
Hai bên đã đạt được thỏa thuận về việc tạo điều kiện cần thiết để Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam và Tập đoàn Gazprom (Công ty Gazpromneft) hợp tác đầu tư, quản lý, vận hành, nâng cấp và mở rộng Nhà máy lọc dầu Dung Quất trên cơ sở bảo đảm cung cấp dầu thô dài hạn và áp dụng chính sách thuế hợp lý trong suốt thời gian hoạt động của liên doanh tại Việt Nam phù hợp với luật pháp và cam kết quốc tế của Việt Nam. Hai bên sẽ triển khai sớm ký kết Hiệp định liên Chính phủ về việc này.”
Riêng khi đề cập đến những tranh chấp lãnh thổ và biển đạo trong khu vực, cả Nga và Việt Nam đều tránh nói đến Trung Quốc và các nước khác có tranh chấp chủ quyền với Việt Nam.
Nhưng hai nước đã bày tỏ quan điểm: “Hai bên nhận thấy vai trò ngày càng tăng của khu vực Châu Á – Thái Bình Dương trong các vấn đề quốc tế, chủ trương tăng cường hợp tác trong khu vực nhằm bảo đảm hòa bình lâu dài, ổn định và phát triển bền vững tại khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.
 
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đánh giá cao vai trò tích cực và xây dựng của Liên bang Nga trong khu vực. Tổng thống Liên bang Nga V.Putin hoan nghênh uy tín và vị thế ngày càng tăng của Việt Nam trên trường quốc tế. Hai Bên ủng hộ việc thành lập ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương một cấu trúc an ninh mở, không chia tách, minh bạch, bình đẳng và hợp tác, được xây dựng trên các quy định của luật pháp quốc tế, nguyên tắc không liên minh và tính đến lợi ích hợp pháp của tất cả các nước.
 
Hai bên cho rằng các tranh chấp lãnh thổ và các tranh chấp khác tại không gian Châu Á – Thái Bình Dương cần được giải quyết chỉ bằng biện pháp hòa bình, không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Hiến chương Liên Hợp Quốc và Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật biển năm 1982. Hai bên nhất trí ủng hộ việc thực hiện Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) năm 2002 và sớm thông qua Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) có tính rằng buộc pháp lý cao hơn.”
Đáng chú ý là cả hai bên đều cổ võ giải quyết tranh chấp bằng “biện pháp hòa bình” và cùng chống “sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực” và tranh chấp phải giải quyết dựa trên “luật pháp quốc tế, nhất là Hiến chương Liên Hợp Quốc và Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật biển năm 1982”.
Đây là điểm khác biệt quan trọng so với thỏa thuận “hợp tác trên biển” ghi trong “Tuyên bố chung về quan hệ Việt – Trung thời kỳ mới” ngày 15/10/2013 giữa hai nước Việt – Trung sau chuyến thăm Việt Nam của Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường.
Trong Tuyên bố đó, luật pháp quốc tế, Hiến chương Liên Hợp Quốc và Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật biển năm 1982 là những văn kiện pháp lý quốc tế có lợi cho Việt Nam đã không được ghi vào, nhưng không rõ Việt Nam có bị ông Lý Khắc Cường ép phải chấp nhận như thế hay ông Nguyễn Tấn Dũng đã không dám chống lại?
Thứ sáu, ngoài những điểm then chốt nêu trên Nga còn muốn giúp Việt Nam “hạt nhân hóa” kỹ nghệ điện để giảm thiểu sự lệ thuộc của Việt Nam vào Trung Quốc trong lĩnh vực điện năng để bảo vệ an ninh kinh tế và quốc phòng.
Tuyên bố chung Hà Nội (12/11/2013) chứng minh: “Hai bên nhấn mạnh ưu tiên hợp tác trong lĩnh vực điện hạt nhân, chú trọng triển khai dự án hợp tác xây dựng Nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận I với công nghệ hiện đại, an toàn, chất lượng và đạt hiệu quả kinh tế cao theo đúng tiến độ đã được hai bên thỏa thuận và phù hợp với pháp luật, quy định của hai nước.
 
Hai bên nhất trí thúc đẩy đàm phán ký kết Hiệp định giữa Chính phủ nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Chính phủ Liên bang Nga về điều kiện cung cấp tài chính cho việc xây dựng Trung tâm Khoa học và Công nghệ hạt nhân tại Việt Nam. Hiệp định sẽ xem xét việc phía Nga hỗ trợ lập Luận chứng kinh tế kỹ thuật cho việc xây dựng Trung tâm này. (ước lượng 8 tỷ dollars)
 
Nhằm phát triển ngành năng lượng hạt nhân của Việt Nam, phía Nga khẳng định tiếp tục hỗ trợ đào tạo, nâng cao trình độ cho các chuyên gia, nhà khoa học, cán bộ quản lý của Việt Nam trong lĩnh vực sử dụng năng lượng hạt nhân vì mục đích hòa bình và sẵn sàng tiếp nhận sinh viên Việt Nam sang học chuyên ngành hạt nhân tại các trường đại học của Liên bang Nga. Hai bên ghi nhận cần mở rộng hợp tác giữa các cơ quan liên quan của hai nước nhằm xây dựng hệ thống bảo đảm an toàn năng lượng hạt nhân quốc gia hiệu quả và minh bạch.”

Không phản bội nhau?

Để chứng tỏ thiện chí của một đồng minh lâu đời đối với Việt Nam, trước khi đến Hà Nội, Tổng thống Putin viết: “Tình hữu nghị giữa Nga và Việt Nam đã vững vàng vượt qua những thử thách nảy sinh từ nhiều sự kiện bi thương của thế kỷ XX cũng như những biến đổi kỳ vĩ trên thế giới và ở hai đất nước chúng ta.
 
Tuy nhiên, có một điều còn mãi không bao giờ thay đổi, đó là quan hệ tôn trọng lẫn nhau, truyền thống tin cậy và giúp đỡ lẫn nhau, biết trân trọng sự giúp đỡ vô tư không hề vụ lợi của những đối tác không khi nào phản bội nhau…”
 
“…Hai nước chúng ta được kết nối bởi những quan điểm phần nhiều tương đồng về những vấn đề thuộc chương trình nghị sự thế giới. Chúng ta đang cùng nhau tìm kiếm phương thức đối phó với những nguy cơ và thách thức mới. Chúng ta bảo vệ tinh thần thượng tôn pháp luật trong công việc quốc tế, bảo vệ tính chất duy nhất không gì thay thế của những công cụ chính trị-ngoại giao trong giải quyết tranh chấp, bảo vệ quyền của bất kỳ quốc gia nào được tự mình lựa chọn con đường phát triển.
 
Tất cả những điều đó đang đảm bảo cho mối quan hệ đối tác chiến lược Nga-Việt, mối quan hệ mà chúng ta có đầy đủ cơ sở để gọi là quan hệ đối tác chiến lược toàn diện, có sự phát triển cao.”
Ông Putin cũng nói: “Trong năm vừa qua, kim ngạch trao đổi hàng hóa song phương đã tăng 20% và đạt 3,66 tỷ USD. Kế hoạch chung là đưa con số này lên 7 tỷ USD vào năm 2015. Và tiếp đó, tới năm 2020 sẽ là 10 tỷ USD.”
Nếu so với Trung Quốc, đến năm 2015, mậu dịch Việt-Trung sẽ tăng đến 60 tỷ dollars nhưng không thể lường trước con số có bao nhiêu tỷ dollar hàng hóa của Trung Quốc sẽ nhập siêu vào Việt Nam ở thời ký đó. Chỉ biết rằng, mỗi năm Việt Nam nhập siêu từ Trung Quốc trên 10 tỷ dollars, trong khi hàng hóa của Việt Nam xuất khẩu sang Trung Quốc chỉ bằng 1/10 hàng Trung Quốc vào thị trường Việt Nam.
Sự chênh lệch mậu dịch đã khiến Việt Nam mắc nợ và đẩy Việt Nam lệ thuộc vào kinh tế và chính trị với Trung Quốc ngày một sâu đậm hơn.
Nhưng liệu Tổng thống Nga Putin có khả năng gỡ Việt Nam ra khỏi gông cùm Trung Quốc hay chính những thỏa hiệp hợp tác ông vừa chứng kiến ký tại Hà Nội ngày 12/11/2013 sẽ kẹp Việt Nam vào giữa gọng kìm của Nga – Hoa?
(11/2013)

Bộ trưởng Tài chính Mỹ thăm Việt Nam bàn chuyện TPP

VOA, 15.11.2013

http://www.voatiengviet.com/content/bo-truong-tai-chinh-my-tham-viet-nam/1790942.html

Bộ trưởng Tài chính Hoa Kỳ, Jack Lew, ghé thăm Việt Nam nhân chuyến công du Châu Á để thảo luận về Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương TPP.

Đài truyền hình CNTV của Trung Quốc ngày 15/11 đưa tin trong chặng dừng chân 1 ngày tại Việt Nam, ông Jack Lew đã có các buổi gặp gỡ làm việc với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Thống đốc Ngân hàng Trung ương Nguyễn Văn Bình, và Bộ trưởng Tài Chính Đinh Tiến Dũng.

Các cuộc thảo luận xoay quanh các triển vọng hợp tác kinh tế Việt-Mỹ, các chính sách thúc đẩy nhu cầu khu vực và toàn cầu, và các cuộc thương lượng về Hiệp định TPP đang diễn ra.

Bộ trưởng Tài chính Mỹ cho biết cả Việt Nam lẫn Hoa Kỳ đều muốn chung quyết thỏa thuận TPP trong năm nay.

Bao gồm Mỹ, Australia, Brunei, Chile, Canada, Nhật, Malaysia, Mexico, New Zealand, Peru, Singapore và Việt Nam, Hiệp định TPP trải rộng xuyên suốt khu vực chiếm gần 40% nền kinh tế thế giới.

Ân xá Quốc tế tổ chức cuộc chạy đua vinh danh Nguyễn Tiến Trung

Nguyễn Tiến Trung sinh năm 1983 được mọi người biết đến qua các hoạt động cổ xúy dân chủ, đa đảng tại Việt Nam trong và sau khi anh du học từ Pháp về

Nguyễn Tiến Trung sinh năm 1983 được mọi người biết đến qua các hoạt động cổ xúy dân chủ, đa đảng tại Việt Nam trong và sau khi anh du học từ Pháp về

Chúng tôi tổ chức sự kiện này không chỉ để gây quỹ mà còn để đánh động sự quan tâm của công luận về nhà hoạt động Nguyễn Tiến Trung bị tù đày chỉ vì bày tỏ quan điểm một cách ôn hòa. Chúng tôi muốn nêu bật trường hợp của Trung qua cuộc chạy bộ để thấy rõ sự tương phản một bên là được tự do chạy nhảy ngoài trời và một bên là bị nhốt giam trong ngục tù vì thực thi quyền tự do ngôn luận
Claudia Vandermade

Ân xá Quốc tế có trụ sở tại thủ đô Hoa Kỳ vừa tổ chức cuộc chạy đua vinh danh một nhà đấu tranh dân chủ trẻ đang bị Việt Nam cầm tù với bản án 7 năm về tội danh ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’.

Cuộc chạy bộ vì nhân quyền RunforRights hôm 12/10 ở thành phố Arlington, bang Virginia, được dành tặng cho nhà hoạt động Nguyễn Tiến Trung, thu hút sự tham gia của khoảng 100 cư dân thủ đô DC và hai bang phụ cận là Virginia và Maryland.

Bà Claudia Vandermade và một thành viên trong cuộc đua
Bà Claudia Vandermade và một thành viên trong cuộc đua

Người đứng ra tổ chức sự kiện, điều phối viên Mạng lưới Hành động của Ân xá Quốc tế chuyên trách về Đông Nam Á, bà Claudia Vandermade, nói về mục đích của cuộc đua:

“Chúng tôi tổ chức sự kiện này không chỉ để gây quỹ mà còn để đánh động sự quan tâm của công luận về nhà hoạt động Nguyễn Tiến Trung bị tù đày chỉ vì bày tỏ quan điểm một cách ôn hòa. Chúng tôi muốn nêu bật trường hợp của Trung qua cuộc chạy bộ để thấy rõ sự tương phản một bên là được tự do chạy nhảy ngoài trời và một bên là bị nhốt giam trong ngục tù vì thực thi quyền tự do ngôn luận.”

Bà Vandermade cho biết sở dĩ Ân xá Quốc tế chọn Tiến Trung trong số nhiều nhà hoạt động ở Việt Nam để vinh danh trong sự kiện này là vì Trung là một trong hai trường hợp Ân xá Quốc tế vừa nhận bảo trợ, cùng với nhà dân chủ Trần Huỳnh Duy Thức, người đang thọ án 16 năm tù về cùng tội danh với Trung.

Một thành viên trong cuộc đua RunforRights vì Nguyễn Tiến Trung, bà Kate Fink, cho biết cảm nghĩ khi tham gia sự kiện này:

“Người dân Mỹ quan tâm về quyền tự do ngôn luận và các tù nhân lương tâm trên khắp thế giới và cuộc chạy đua là cơ hội tốt để chúng tôi thể hiện điều này. Tôi nghĩ mọi người chúng ta cần phải lan truyền rộng rãi thông tin về các trường hợp tù đày chỉ vì bày tỏ chính kiến như Tiến Trung tại Việt Nam cho càng nhiều người biết càng tốt và tăng thêm áp lực với Hà Nội rằng họ cần phải ngừng tay, không thể bỏ tù người ta chỉ vì họ nói lên những điều chính phủ không thích nghe.”

Cuộc chạy đua Run for RightsCuộc chạy đua Run for Rights

Một vận động viên khác góp mặt trong cuộc chạy bộ cho nhân quyền được Ân xá Quốc tế dành tặng Tiến Trung, bà Beckly Farrar, nói:

“Đây là điển hình những hoạt động của chúng tôi trong công cuộc vận động cho tù nhân lương tâm trên thế giới. Trung bị tù chỉ vì thể hiện quan điểm cá nhân, quyền tự do ngôn luận của công dân. Cho nên tôi ủng hộ anh ấy.”

Ân xá Quốc tế tổ chức cuộc đua vinh danh Nguyễn Tiến Trung

Thân phụ Nguyễn Tiến Trung nói những sự ủng hộ và vận động cho Trung như thế này Trung không được biết vì theo quy định trại giam, các buổi thăm nuôi hằng tháng của gia đình chỉ giới hạn trong phạm vi thăm hỏi sức khỏe và tình trạng gia đình mà thôi.

Sau cuộc thăm gặp Trung gần đây nhất hôm 2/11 tại số 4 Phan Đăng Lưu, Sài Gòn, ông Nguyễn Tự Tu cho hay:

“Tuy bị biệt giam, nhưng Trung vận động tập thể dục nhiều nên sức khỏe tốt. Tinh thần vẫn vui vẻ, lạc quan. Chỉ mong sao Trung sớm được trả tự do. Trung cũng có hy vọng trước ngày 2/9 vừa rồi, nhưng thất vọng. Trại giam cũng đề nghị giảm án cho Trung nhưng lên trên người ta không đồng ý. Điều kiện giảm án là Trung cải tạo tốt trong tù, chấp hành nội quy, quy định tốt. Gia đình chúng tôi rất cảm ơn các tổ chức vận động đòi trả tự do cho Trung. Gia đình rất cảm kích.”

Ân xá Quốc tế nói họ hết sức quan ngại trước thực trạng Hà Nội tiếp tục cầm tù các nhà bất đồng chính kiến, hệ thống luật pháp Việt Nam xét xử dựa vào các bản án được chỉ định trước từ cấp trên, và sự tồn tại của các điều luật bao quát về an ninh quốc gia như điều 79 ‘âm mưu lật đổ chính quyền’, những rào cản trấn áp quyền tự do ngôn luận và quyền tự do lập hội của công dân.

Để hỗ trợ các tù nhân lương tâm tại Việt Nam, bà Verdermade nói, một trong những phương cách hiệu quả là gửi thư liên tục cho giới lãnh đạo Việt Nam, dù rằng không bao giờ được hồi đáp, để cho nhà cầm quyền Hà Nội biết  rằng rất nhiều người trên thế giới đang quan tâm đến tình hình nhân quyền Việt Nam:

“Trong quá trình suốt hơn 50 năm nay, Ân xá Quốc tế chúng tôi luôn tin tưởng và cũng nhận thấy rằng phương pháp này có mang lại hiệu quả. Chúng tôi đã chứng minh rằng có tác dụng và hữu ích khi để cho nhà cầm quyền thấy là thế giới biết rõ và đang theo dõi các hành động vi phạm nhân quyền của họ. Hà Nội ít bao giờ hồi đáp thư kêu gọi của quốc tế. Thế nhưng, chúng tôi không cho rằng họ không hồi đáp nghĩa là họ không lưu tâm tới vấn đề. Chúng tôi đoan chắc là họ có chú ý. Cho dù họ không công khai tỏ ra là họ lưu tâm, nhưng họ không thể khước từ những gì đang nghe được từ cộng đồng thế giới.”

Tuy nhiên, Ân xá Quốc tế nói sự vận động nhắm vào chính phủ Hà Nội thôi không đủ, mà cần phải có những áp lực từ các nước có ảnh hưởng quan trọng với Việt Nam như Hoa Kỳ, chẳng hạn.

Bà Vandermade tiếp lời:

“Chúng tôi cũng không ngừng vận động giới lập pháp, hành pháp Mỹ để vấn đề nhân quyền Việt Nam luôn được đặt trong nghị trình làm việc mỗi khi chính phủ Hoa Kỳ thương thảo các vấn đề với Việt Nam. Chúng tôi có những buổi tiếp xúc với Bộ Ngoại giao, làm việc với những viên chức trong Bộ đặc trách về Việt Nam để nêu trực tiếp những vấn đề chúng tôi quan tâm. Theo tôi, quan trọng là cần phải nêu lên các trường hợp cụ thể thay vì chỉ nói suông với Hà Nội rằng Washington quan ngại về nhân quyền ở Việt Nam. Vì vậy, chiến dịch vận động của Ân xá Quốc tế luôn nêu lên các trường hợp cá nhân cụ thể. Khi chúng tôi nhận bảo trợ cho Duy Thức và Tiến Trung chẳng hạn, chúng tôi phải nghiên cứu, tìm hiểu kỹ lưỡng. Qua hai bản án này, chúng tôi muốn đánh động sự quan tâm của công luận về vấn đề nhân quyền lớn hơn tại Việt Nam.”

Nhóm Hành động của Liên hiệp quốc Chống giam giữ tùy tiện đã kết luận rằng Trần Huỳnh Duy Thức bị giam giữ tùy tiện và yêu cầu Việt Nam phải cải sửa điều này. Bà Vandermade nói Ân xá Quốc tế hân hạnh là một phần trong phong trào lớn hơn trên quốc tế kêu gọi phóng thích Duy Thức và Tiến Trung.

Tháng 3 năm nay, lần đầu tiên một đại diện của Ân xá Quốc tế đến thăm Việt Nam kể từ thập niên 1970. Bà Vandermade cho hay chuyến đi ngắn ngày của ông Frank Jannuzi, Phó giám đốc văn phòng Ân xá Quốc tế tại Hoa Kỳ, tới Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh tuy chưa phải là chuyến thăm chính thức và chưa được tiếp xúc với giới chức cấp cao của Hà Nội, nhưng cũng là một tín hiệu lạc quan mở đường cho  các kênh đối thoại nhân quyền giữa Ân xá Quốc tế với chính quyền Việt Nam.

Nguyễn Tiến Trung sinh năm 1983 được mọi người biết đến qua các hoạt động cổ xúy dân chủ, đa đảng tại Việt Nam trong và sau khi anh du học từ Pháp về.

Trung khởi xướng Tập hợp Thanh niên Dân chủ vào năm 2006 với mục đích kêu gọi dân chủ hóa đất nước. Một trong những sinh hoạt nổi bật của Tập hợp này là Chương trình “Marathon Nối Vòng Tay Lớn” thu thập chữ ký gửi tới lãnh đạo các nước tới Việt Nam tham dự APEC 2006 đề nghị thúc đẩy Việt Nam cải thiện dân chủ-nhân quyền.

Khi về nước, Nguyễn Tiến Trung gia nhập đảng Dân Chủ Việt Nam do Giáo sư Hoàng Minh Chính là Tổng Thư Ký. Năm 2009, Nguyễn Tiến Trung bị khởi tố và bị bắt giam cùng với 3 nhà hoạt động Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, và Lê Thăng Long.

Cựu Tổng Thống Bill Clinton bất ngờ đến thăm Miến Điện

VOA. 15.11.2013

http://www.voatiengviet.com/content/cuu-tong-thong-bill-clinton-bat-ngo-den-tham-mien-dien/1791062.html

Cựu tổng thống Bill Clinton và nhà lãnh đạo đối lập Miến Điện Aung San Suu Kyi trong cuộc đàm luận tại tư gia của bà ở Yangon, 14/11/13

Cựu tổng thống Bill Clinton và nhà lãnh đạo đối lập Miến Điện Aung San Suu Kyi trong cuộc đàm luận tại tư gia của bà ở Yangon, 14/11/13

Trong một chuyến đi bất ngờ tới thăm Miến Điện hôm thứ Năm, cựu Tổng Thống Mỹ Bill Clinton kêu gọi các nhà lãnh đạo Miến Điện hãy tháo ngòi những chia rẽ sắc tộc và tôn giáo đã khuấy đục nước này, 2 năm sau khi Miến Điện khởi sự tiến trình chuyển tiếp khỏi chế độ quân trị.

Trong một bài diễn văn đọc tại Rangoon, cựu Tổng Thống Bill Clinton nói bất chấp rất nhiều bước tiến mà Miến Điện đã đạt được, hãy còn rất nhiều việc cần phải làm.Ông Clinton nói thế giới đã hậu thuẫn cho Miến Điện kể từ đầu năm 2011, khi nước này chấm dứt chế độ cai trị quân sự kéo dài cả nửa thế kỷ.Ông Clinton nói cả thế giới vui mừng đón nhận từng tin tích cực mới, và cảm thấy đau đớn mỗi lần đọc về những vụ bạo động phe phái.Đây là chuyến đi thăm đầu tiên của ông Bill Clinton tới Miến Điện.

Hồi năm 2011, phu nhân của ông, bà Hillary Clinton đã thực hiện chuyến đi thăm lịch sử tới Miến Điện, trong cương vị Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ.


VN cần chứng minh bằng hành động sau khi ký Công ước LHQ Chống Tra Tấn

Trà Mi-VOA. 15.11.2013

http://www.voatiengviet.com/content/viet-nam-can-chung-minh-bang-hanh-dong-sau-khi-ky-cong-uoc-lhq-chong-tra-tan/1790801.html

Ông Gerald Staberock, Tổng Thư ký Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn OMCT

Ông Gerald Staberock, Tổng Thư ký Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn OMCT

Tin liên hệ

Chúng tôi dĩ nhiên rất quan ngại về nạn tra tấn nhục hình tại Việt Nam. Có những báo cáo rất đáng tin cậy cho thấy thật sự có các vấn đề hết sức nghiêm trọng ở Việt Nam được tiếp tay bởi nạn công an bắt bớ tùy tiện, người bị bắt không được tiếp cận đầy đủ với luật sư.
Gerald Staberock

Việt Nam ngày 7/11 ký Công ước Liên Hiệp Quốc chống Tra tấn, hình phạt hoặc đối xử tàn ác, hạ nhục nhân cách (gọi tắt là UNCAT).

Trong số những điều bôi đen thành tích nhân quyền của Việt Nam lâu nay không thể không kể đến nạn công an gây chết người và tình trạng tra tấn, nhục hình, bức cung. Một ví dụ điển hình gần nhất là vụ ông Nguyễn Thanh Chấn, người vừa được tuyên bố vô tội sau 10 năm ngồi tù, tố cáo bị tra tấn ép cung dẫn tới bản án chung thân về tội danh ‘giết người’ oan trái.

Đại sứ Thường trực của Việt Nam tại Liên hiệp quốc Lê Hoài Trung nói qua việc trở thành thành viên mới nhất của Công ước, Việt Nam tái khẳng định ‘cam kết bất di bất dịch’ ngăn chặn bất cứ hành động tàn ác hay đối xử vô nhân đạo và bảo vệ tốt hơn nhân quyền căn bản.

Trong cuộc phỏng vấn với VOA Việt Ngữ, Tổng Thư ký Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn OMCT, ông  Gerald Staberock, nói cộng đồng quốc tế cần Hà Nội cần chứng tỏ trách nhiệm và thiện chí bảo vệ nhân quyền bằng hành động cụ thể hơn là những lời tuyên bố khoa trương.

Bấm vào nghe cuộc phỏng vấn về Việt Nam ký công ước LHQ chống tra tấn

Ông Gerald Staberock: Bất cứ nước nào phê chuẩn Công ước Liên hiệp quốc Chống tra tấn, vốn là văn kiện của toàn cầu ngăn chặn tra tấn, đều đáng được hoan nghênh vì đó là một tín hiệu hứa hẹn. Tuy nhiên, điều đáng nói là sau khi phê chuẩn họ phải thực thi những điều ký kết, phải có những sự thay đổi thật sự.

VOA: Làm thế nào để đảm bảo rằng những nước phê chuẩn Công ước áp dụng những điều ký kết vào thực tế, thưa ông?

Ông Gerald Staberock: Trước tiên, đây là một Công ước pháp lý của Liên hiệp quốc chứ không phải là một bản tuyên bố về ý nguyện hay dự định. Công ước chỉ ra các phương pháp phải tiến hành để thực thi vào thực tế bảo vệ người dân tránh tình trạng bị tra tấn. Cho nên, ký Công ước là một nghĩa vụ pháp lý chứ không phải là một cam kết chính trị và nó có cơ cấu cưỡng hành. Công ước mang tính ràng buộc pháp lý. Phê chuẩn Công ước, Việt Nam có nghĩa vụ pháp lý với quốc tế phải hình sự hóa tội tra tấn theo đúng định nghĩa trong Công ước, cần lập ra một hệ thống hữu hiệu chống tra tấn chẳng hạn như cho phép bị can được tiếp cận với luật sư ngay sau khi họ bị bắt, rà soát lại hệ thống giam giữ, và phải có luật bồi thường cho các nạn nhân bị tra tấn. Tóm lại, Công ước Chống Tra tấn cung cấp khung pháp lý rất chặt chẽ nhưng điều quan trọng là nước phê chuẩn phải áp dụng vào thực tiễn.

VOA: Nếu những điều được ký kết không được thực thi trong thực tế, có biện pháp chế tài nào đối với các nước phê chuẩn Công ước nói mà không làm không?

Đây là một Công ước pháp lý của Liên hiệp quốc chứ không phải là một bản tuyên bố về ý nguyện hay dự định. Công ước chỉ ra các phương pháp phải tiến hành để thực thi vào thực tế bảo vệ người dân tránh tình trạng bị tra tấn. Cho nên, ký Công ước là một nghĩa vụ pháp lý chứ không phải là một cam kết chính trị và nó có cơ cấu cưỡng hành. Công ước mang tính ràng buộc pháp lý.
Gerald Staberock

Ông Gerald Staberock: Trước tiên, tôi nghĩ các nước phê chuẩn Công ước có một nghĩa vụ như cung cấp các báo cáo thường xuyên cho Ủy ban của Liên hiệp quốc Chống Tra Tấn, cơ quan độc lập gồm các chuyên gia trong lĩnh vực chống tra tấn, về những biện pháp áp dụng để tuân thủ Công ước. Trong vòng 3-4 năm sau khi phê chuẩn Công ước, Việt Nam có nghĩa vụ phải đưa ra các báo cáo này. Tuy nhiên, trước nay chúng ta thấy rằng với các hiệp ước quốc tế khác mà Việt Nam từng phê chuẩn, họ rất trì trệ trong việc này. Dù không có lực lượng thanh sát quốc tế tới tận nơi kiểm tra và ngăn chặn tra tấn, nhưng có cơ chế thực thi mà Việt Nam phải tuân thủ.  

VOA: OMCT đánh giá tình trạng tra tấn và chống tra tấn tại Việt Nam như thế nào?

Ông Gerald Staberock: Chúng tôi dĩ nhiên rất quan ngại về nạn tra tấn nhục hình tại Việt Nam. Có những báo cáo rất đáng tin cậy cho thấy thật sự có các vấn đề hết sức nghiêm trọng ở Việt Nam được tiếp tay bởi nạn công an bắt bớ tùy tiện, người bị bắt không được tiếp cận đầy đủ với luật sư. Các tổ chức bảo vệ nhân quyền khác cũng đã nêu lên các quan ngại trầm trọng về nạn bắt bớ, ngược đãi những người bị giam giữ kể cả những người bị đưa vào các trung tâm cai nghiện ma túy hay phục hồi nhân phẩm..v.v..Đáng quan ngại là nạn tra tấn ở Việt Nam thường được bưng kín và rất khó đưa ra ánh sáng. Quan ngại của chúng tôi đối với tình trạng tra tấn ở Việt Nam là nếu không có một xã hội dân sự độc lập có thể vào những nơi giam giữ để theo dõi, lập hồ sơ báo cáo thì chúng ta không bao giờ biết hết được bức tranh toàn cảnh thật sự như thế nào.

VOA: Việt Nam lâu nay bị chỉ trích rằng tham gia nhiều Công ước quốc tế nhưng thực thi thì yếu kém. Làm thế nào thúc đẩy hữu hiệu để Việt Nam tuân thủ những điều ký kết với quốc tế ngoài những lời tố cáo hay kêu gọi?

Ông Gerald Staberock: Điều đáng nói ở đây là chúng ta cần một sự cam kết thực sự từ chính phủ Hà Nội, cho phép giới bảo vệ nhân quyền được hoạt động và có biện pháp cụ thể bài trừ tra tấn. Lúc đó mới có thể thấy được một sự thay đổi thật sự chứ không phải chỉ là những lời hoa mỹ khi ký kết Công ước. Việc mà Việt Nam cần làm để chứng tỏ thiện chí và nhiệt tâm chống tra tấn là cho phép các báo cáo viên đặc biệt của Liên hiệp quốc trong lĩnh vực chống tra tấn đến Việt Nam quan sát. Các chuyên gia độc lập này trước nay từng yêu cầu được đến mục kích sở thị tại Việt Nam để giúp đưa ra các đánh giá xem cần phải có những thay đổi thế nào, nhưng yêu cầu của họ chưa được Hà Nội đáp ứng. Những gì chúng ta được biết đáng báo động, nhưng những gì chúng ta chưa được biết hết có lẽ còn đáng báo động hơn. Để chống tra tấn, chúng ta cần có một hệ thống giam giữ minh bạch nhưng Việt Nam thì gần như không hề minh bạch trong lĩnh vực này. Các nước giữ kín những chuyện này cho thấy họ có gì đó để che giấu. Chúng tôi kêu gọi một cách đáp ứng khác tích cực từ chính phủ Việt Nam đối với các vấn đề nhân quyền đáng báo động bị quốc tế lưu ý, trong đó có tình trạng tra tấn và bạc đãi tù nhân.

VOA: Xin chân thành cảm ơn Tổng Thư ký Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn, ông  Gerald Staberock, đã dành cho chúng tôi cuộc trao đổi này.


TRÀ MI, VOA