Đã đến lúc phải xóa bỏ đảng cộng sản (Phần – III)

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/08/a-en-luc-phai-xoa-bo-ang-cong-san-phan.html#more

Đại Nghĩa (Danlambao)Phải xóa bỏ đảng CSVN, có như thế mới:Xóa bỏ được công hàm bán Hoàng Sa-Trường Sa của Phạm Văn Đồng; Xóa bỏ mật ước thần phục TC ở Thành Đô của Nguyễn Văn Linh; Xóa bỏ sự độc tài toàn trị, độc đảng và xây dựng đất nước Độc lập, Tự do, Dân chủ, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc Việt Nam…

*

Hành động của cộng sản là đấu tranh giai cấp và mục tiêu của cộng sản là giành chánh quyền. Để thực hiện mục đích này cộng sản lấy quân đội với công an làm lực lượng xung kích với châm ngôn “quân đội trung với đảng” còn công an thì “chỉ biết còn đảng còn mình”. Đảng Cộng sản Việt Nam được hình thành qua sự tập họp những thành phần thanh niên bất hảo, nhẹ dạ cả tin, theo cựu Trung tá QĐND Trần Anh Kim, nguyên Phó Bí thư tỉnh đội Thái Bình, người đang thọ án tù 5 năm 6 tháng về tội hoạt động lật đổ chính phủ nói:

“Khi đang hình thành, thì họ kết nạp phần lớn kẻ khố rách áo ôm, kém học vấn, rất vô văn hóa, rồi đảng dạy cho lũ cốt cán cách ‘vu oan giá họa’, ‘ngậm máu phun người’… Những thành phần trên được tập hợp lại thành một tổ chức gọi là ‘Đảng Cộng sản Việt Nam’.

Thời kỳ đổi mới, đảng CSVN lộ nguyên hình là một đảng ăn cướp. Hành vi ăn cướp của đảng ngày càng thô thiển, trắng trợn, dã man, tàn bạo… sự suy đồi về đạo đức cũng ngày càng tồi tệ”. (ThoiLuan ngay 8-8-2008).

Nhà văn Đại tá QĐND Phạm Đình Trọng trong bài “Về với dân” cũng nói lên sự nhận định của mình về đường lối sai lầm và hành động lừa dối của đảng CSVN như sau:

“Ra đời bởi học thuyết sai trái, nhà nước CSVN phải tồn tại bằng dối trá. Với nhà nước CSVN dối trá đó, mỗi người dân ngay thẳng, lương thiện, chân chính đều mang một nỗi oan khiên”. (Boxitvn online ngày 30-10-2013)

Ở đất nước Việt Nam ngày nay nhân dân phải sống dưới ách độc tài toàn trị của một đảng bán nước duy nhất là đảng CSVN. Ngay sau khi nắm được chính quyền trên toàn lãnh thổ Việt Nam thì đảng cộng sản chiếm độc quyền cai trị. Muốn được nắm độc quyền cai trị muôn năm họ dựng nên cái Điều 4 trong Hiến pháp năm 1992 và duy trì điều này trong Hiến pháp sửa đổi năm 2013 mặc dù cho có nhiều ý kiến của những vị lão thành trí thức cách mạng yêu cầu hủy bỏ nó nhưng nguyên chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã nói: “không có chuyện đó, bỏ nó là tự sát”.

Thực sự ở vị thế ngày nay, đảng CSVN bỏ Điều 4 ra là chết ngay và chết chắc. Sở dỉ họ cố bám Điều 4 là họ cố duy trì quyền lực của đảng “muôn năm” cũng như để bảo vệ những “thành quả” mà họ và gia đình vơ vét được. Để minh định đường lối cầm quyền của đảng CS đối với dân tộc Việt Nam, TBT đảng Nguyễn Phú Trọng đã lẩm cẩm và ngụy biện lòng vòng một cách trơ trẻn như sau:

“Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân; nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước thông qua tổ chức nhà nước dưới sự lãnh đạo của đảng… Nhà nước ta không tam quyền phân lập”. (RFA online ngày 21-5-2012)

Sau lời tuyên bố cực kỳ đầy mâu thuẩn và phản động của TBT Trọng những nhà trí thức cách mạng đồng thanh lên tiếng phản bác, điển hình như Giáo sư Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Khoa học Xã hội đã nhận xét:

“Một nhà nước khi mà tuyên bố rằng không tán thành quan điểm tam quyền phân lập thì ai kiểm tra khi nhóm đặc quyền đặc lợi tha hồ tung hứng?…

Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Chủ tịch UBMTTQ TP HCM tuyên bố: “Một nhà nước không có tam quyền phân lập là một nhà nước toàn trị như vậy không có ai chịu trách nhiệm cả”. (RFA online ngày 27-5-2012)

Có lần nguyên Đại sứ CSVN tại Thái Lan, ông Nguyễn Trung trao đổi với nhà báo Tống Văn Công về tình hình suy thoái của đảng CSVN, ông Công viết:

“Anh Nguyễn Trung gọi là ‘đảng hóa’. Thực chất là đảng trị, là chế độ Toàn trị của đảng, đưa đến thoái hóa hệ thống chính trị, suy đồi văn hóa đạo đức hôm nay! Những điều anh Nguyễn Trung bức xúc hỏi: ‘Tại sao cái chất của nhân dân, do dân, vì dân của nhà nước ta vẫn rất thấp?’ Tại sao những cái ‘giả, diễn, ảo’ đang trở thành nguồn sống của tất cả những ký sinh làm hao mòn sức sống của đất nước?” (DanLuan online ngày 4-10-2011)

Những nhà lãnh đạo đảng CSVN trước khi về vườn đã cấy những hạt giống đỏ để nối ngôi như Nông Quốc Tuấn con trai của Nông Đức Mạnh, Nguyễn Thanh Nghị, Nguyễn Minh Triết con trai của Nguyễn Tấn Dũng, Lê Trương Hải Hiếu con trai của Lê Thanh Hải, Nguyễn Bá Cảnh con trai của Nguyễn Bá Thanh, Tô Linh Hương con gái của Tô Huy Rứa… đã được “cơ cấu” vào các chức vụ quan trọng nhằm bảo vệ “bãi đáp an toàn” cho các “khứa lão”.

“Con vua thì được làm vua, con sải ở chùa đi quét lá đa”

Vì thế cho nên trong bài “Hiểm họa đen”, ông Nguyễn Trung viết:

“Tính đảng trị của chế độ này tạo ra cho truyền thống phong kiến cũ cha truyền con nối cái phương thức mới “làm vua tập thể” (Nguyễn Văn An) để duy trì chế độ đảng mặc nhiên và mãi mãi cầm quyền cai trị đất nước. Trên thực tế đã hình thành sự phân chia: đảng CSVN trở thành kẻ cai trị, nhân dân trở thành người bị cai trị”. (Boxitvn online ngày 22-7-2014 – trang 13)

Sự lãnh đạo đất nước của đảng CSVN trong thời kỳ xây dựng và phát triển đã bộc lộ sự kém tài và thiếu đức đang đưa đất nước đến chỗ suy vong theo như sự nhận định của Đại Tá Phạm Đình Trọng:

“… đảng CSVN, một tổ chức chính trị đã dùng bạo lực tàn nhẫn ứng xử với dân tộc Việt Nam văn hiến và đã đem lại cho dân Việt Nam gần một thế kỷ cách mạng, chiến tranh đẵm máu, li tán dân tộc, tan hoang đất nước. Đảng Cộng sản tồn tại bằng độc quyền quyền lực. Xóa bỏ độc quyền quyền lực là xóa bỏ sự tồn tại của đảng cộng sản… 

Đảng cộng sản tự đặt vào thế đối lập với nhân dân, trở thành vật cản của dòng chảy lịch sử, kìm hãm đất nước trong trì trệ, đưa đất nước vào khủng bố, đàn áp đẫm máu, vào bạo lực, rối ren, giam cầm nhân dân trong ngục tù, nhục hình của chuyên chính vô sản, đày ải, vô hiệu, thủ tiêu nhiều tài năng, trí tuệ và khí phách dân tộc”. (ĐanChimViet online ngày 7-2-12)

Trung tướng Đặng Quốc Bảo, em họ của Chủ tịch Trường Chinh trong lần trò chuyện với hai Đại tá Tạ Cao Sơn và Đại tá Quách Hải Lượng ông nói về cái đảng CS độc tài toàn trị của ông như sau:

“Chủ nghĩa tư bản phát triển có cơ chế và yếu tố chống độc tài. Những người cộng sản không học được điều này ở CNTB. Cho nên, khi lên cầm quyền đã thâu tóm quyền lực vào đảng, rồi chỉ là một tập đoàn, một nhóm người, cuối cùng là quyền lực của một người. Đảng cộng sản độc tài là như vậy. Chúng ta cần tạo cho CNTB xuất hiện ở Việt Nam… 

Độc tài của cộng sản ghê gớm lắm. Thâu tóm quyền lực, lừa bịp nhân dân, biến người dân thành nô lệ”. (ĐanChimViet online ngày 3-9-2009)

Ngày nay, đảng CSVN đang sợ nhất là “tự diễn biến”, là sự rệu rã thoái hóa từ bên trong đảng hơn là sợ “diễn biến hòa bình” của thế lực thù địch từ bên ngoài. Vì thế mà họ đã gia tăng “xây dựng đảng”, “chỉnh đốn đảng” để đối phó với tình hình “rã đám” ngày càng nghiêm trọng. Giáo sư Thiếu tướng Bùi Phan Kỳ cảnh báo:

“Nếu những người cộng sản không ‘tự diễn biến’ thì ‘diễn biến hòa bình’ ‘có ba đầu, sáu tay’ cũng không làm gì nổi. 

Vậy thế nào là ‘tự diễn biến’? Thực ra các hiện tượng này đã được báo chí chính trị trước Đại hội X nhắc đến. Đó là tình trạng ‘suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ đảng viên’, là những biểu hiện ‘xa rời mục tiêu của CNXH’, ‘tham nhũng, lãng phí, quan liêu’, ‘ chạy chức chạy quyền”. (BaoMoi online ngày 10-1-2010)

Sự suy thoái và hao mòn quyền lực của đảng CSVN đã đến hồi báo động, ngay cả TBT Nguyễn Phú Trọng cũng phải lên tiếng cảnh báo:

“Ông nói với Hội nghị rằng điều đáng lo ngại nhất và cũng là nguy cơ lớn hất đối với một đảng cầm quyền ‘có bộ phận suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống’. 

Có người công khai bày tỏ ý kiến trái với Cương lĩnh, Điều lệ đảng làm trái nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt đảng, thậm chí có người ‘sám hối’, ‘trở cờ’; tình trạng tham nhũng, quan liêu, xa dân, tổ chức không chặt chẽ, nhiều nguyên tắc của đảng bị vi phạm”. (Boxitvn online ngày 29-2-2012)

Đảng CSVN mắc phải cái bệnh cố hữu của xã hội loài người là: tham nhũng; tham nhũng thời nào cũng có, ở đâu cũng có nhưng tùy hoàn cảnh mà có mức độ khác nhau, nhưng đặc biệt là ở cái xứ gọi là CHXHCNVN thì tham nhũng ở chế độ này hơn chế độ trước và năm sau cao hơn năm trước vì nó tiến mạnh, tiến nhanh, tiến vững chắc trên bước đường “tự diệt” từ tiền triệu sang tiền tỷ rồi chục tỷ…

Trong lần tiếp xúc với cử tri quận I Sài Gòn, ông Trương Tấn Sang, lúc bấy giờ đang là ứng cử viên phát biểu:

“Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘chết’ cái đất nước này”. (Vietnamnet online ngày 7-5-2011)

Nhân ngày 22-8, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang viết trong bài Ngày Quốc khánh 2-9 bọc bạch về tình trạng phân hóa trong đảng CSVN do những “nhóm lợi ích” như sau:

“Xuất hiện những người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để ‘chọc gậy bánh xe’, thậm chí để ‘cõng rắng cắn gà nhà”.(NguoiLaoĐong online ngày 23-8-2012)

Đứng trước hiểm họa ngoài biển thì mất đảo trong đất liền thì mất rừng đầu nguồn phía Bắc, mất quặng mỏ Tây nguyên, mất bờ biển cảng Vũng Áng miền Trung, mất đất làm Thành phố Tàu ở Bình Dương…bọn CSVN chỉ biết lo thu vén. Trong nước từ Nam chí Bắc bọn gián điệp Tàu giả dạng công nhân lao động, giả dạng thương buôn đang tung người đi dò la khắp nước đồng thời đánh phá nền kinh tế của nhân dân ta. Trước tình hình Hán hóa của những tên Hán gian, Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang một người yêu nước đấu tranh không ngừng nghĩ đã viết lên tâm sự qua bài “Một người lính biết suy tư”.

“Chỉ vì quyền lợi ích kỉ của đảng, những người lãnh đạo đảng CSVN duy trì CNXH! Lại vì quyền lợi ích kỉ của đảng, lãnh đạo đảng CSVN thí bỏ lợi ích dân tộc đánh đổi lấy sự bảo lãnh của bành trướng Trung Hoa!… 

… để đánh đổi lấy sự bảo lãnh của bành trướng Trung Hoa! Những người lãnh đạo đảng CSVN sẳn sàn mở đường rước con voi Trung Hoa về giày mả tổ mình… 

Ôi chao, nhục nhã ê chề quá! Cố giữ liên minh với sức mạnh bạo lực Trung Hoa làm điểm tựa cho đảng CSVN tồn tại, dân tộc Việt Nam phải chịu hết nỗi nhục này đến nỗi nhục khác rồi tất yếu dẫn đến tận cùng nỗi nhục là mất nước!” (ĐanChimViet online ngày 15-11-2012)

Một hậu quả tai hại mà đảng cộng sản gây ra cho dân tộc Việt Nam là nguy cơ mất nước một lần nữa vào tay bọn bá quyền Bắc Kinh. Đại tá Phạm Đình Trọng người đã từ bỏ đảng sau bao nhiêu năm phục vụ vì ông đã thấy được cái đảng cộng sản ngày nay chỉ còn là một đảng bán nước mưu cầu sự tồn tại để bảo vệ quyền thống trị.

“Nguy cơ chính trị đưa đất nước trở về thời ngàn năm Bắc thuộc, đẩy dân tộc Việt Nam vào thân phân nô lệ tũi nhục. Chính trị đồng hóa dân tộc Việt Nam về ý thức hệ với Đại Hán, mở đường cho Đại Hán thực hiện tham vọng thôn tính Việt Nam… 

Đặt giai cấp lên trên dân tộc, coi lợi ích của đảng cộng sản, đảng của giai cấp vô sản lớn hơn lợi ích dân tộc, coi sự sống còn của đảng cộng sản cần thiết hơn sự sống còn của dân tộc Việt Nam…” (ĐanChimViet online ngày 6-9-2012)

Còn đảng CSVN là còn nguy cơ mất nước vào tay bọn bành trướng Bắc Kinh ngày càng lộ rõ. Đảng CSVN đã lệ thuộc đảng CSTC sâu nặng qua tình đồng chí, đồng đảng, nợ nần trong thời kỳ chiến tranh và hơn thế nữa là chỗ dựa cho đảng CSVN ngày nay.

Trong lần trò chuyện với Đại tá Tạ Cao Sơn và Đại tá Quách Hải Lượng, Trung tướng Đặng Quốc Bảo đã nhận định rằng:

“Trung Quốc tham vô đáy, không khéo ta sẽ từng bước trở thành bộ phận Trung Quốc. Vì nói phải ngã về Trung Quốc để được yên là chủ nghĩa đầu hàng, chủ nghĩa thất bại. Ngã theo Trung Quốc thực chất là bán nước”. (ĐanChim Viet online ngày 3-9-2009)

Đảng CSVN ngày nay đang trên đà suy thoái với tư tưởng bán nước cầu vinh, không còn đủ khả năng cũng như uy tính để đưa con thuyền dân tộc qua cơn sóng gió trước tham vọng của Bắc kinh. Chỉ còn con đường lựa chọn duy nhất là cần phải từ bỏ chủ nghĩa “đồng chí” với giặc Tàu cũng như mạnh tay đập tan 16 chữ vàng và 4 tốt, “không hữu nghị viễn vông”, đứng thẳng lưng lên “nhắm quân thù mà bắn” mới mong kết hợp được sức mạnh của toàn dân bảo vệ Tổ quốc. Tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã nói rõ:

“Trong thực tiễn Việt Nam hiện nay nói thoát Cựu hay thoát Cộng hay ‘vượt qua chính mình’ thực ra là cùng một nghĩa, tuy ‘vượt qua chính mình’ là cách nói dễ nghe hơn, nhưng tôi xin được dùng chữ thoát Cộng vì đúng thực chất nhất… 

Toàn bộ kế hoạch ‘đô hộ kiểu mới’ mấy chục năm nay của Trung cộng được thiết kế trên hai chữ Cộng sản, giữ cái nền Cộng sản là giúp cho mưu đồ Hán hóa có một ưu thế ở tầm chiến lược. 

Giữ Cộng sản thì Việt Nam bị ràng buộc bởi quá khứ đầy nợ nần và lầm lỡ, chẳng hạn như công hàm 1958, cam kết Thành Đô, các ký kết thời Lê Khả Phiêu, thời Nông Đức Mạnh, thời Nguyễn Phú Trọng…” (Boxitvn online ngày 3-6-2014)

Khi đã nhận thấy được sự tác hại của đảng CSVN hẳn nhiên là lòng dân bất mãn và khinh ghét, dĩ nhiên người ta không còn muốn có sự tồn tại của nó nữa. Nhưng có điều nhân dân Việt Nam ai cũng biết rằng đảng CSVN đang cố sức bám víu vào việc sinh tồn để bảo vệ quyền lực và tài sản đã vơ vét được, vì thế cho nên muốn giải trừ đảng CS này cũng không phải là dễ, nghĩa là rất khó, tuy nhiên khó chớ không phải là không làm được vì dù “khó vạn lần dân liệu cũng xong!”

Cụ Nguyễn Trải xưa có câu: “Chèo thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân cũng là dân” thì với tình hình đảng CSVN ngày nay theo ông Lê Kiến Thành, con trai của cố TBT Lê Duẫn nhận định thì:

“Bộ chính trị, các thành viên hiểu rằng đảng, hoặc sẽ phải tự chuyễn đổi hoặc sẽ bị chuyễn đổi chính người dân. Bên Liên Xô đã mạnh mẽ hơn CSVN nhưng chúng ta biết nó đã bị đào thải”. (DanLuan online ngày 7-10-2011)

Ông Trần Ngọc Thành, một đảng viên ‘vứt thẻ đảng’ từ năm 1990 sau khi tận mắt chứng kiến sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Âu và Liên Xô, ông Thành viết:

“Thật trớ trêu: chủ nghĩa cộng sản lấy giai cấp công nhân làm nền tảng, làm chỗ dựa vững chắc, thì chính cái giai cấp công nhân lại là kẻ đào mồ chôn chủ nghĩa cộng sản. Chủ nghĩa Cộng sản coi Chủ nghĩa Tư bản là kẻ thù thì giai cấp công nhân lại đấu tranh để được theo Chủ nghĩa Tư bản”. (ĐanChimViet online ngày 19-10-2011)

Theo sự nhận định của ông Phạm Đình Trọng cho thấy đảng CSVN ngày nay vì quyền lợi, vì nhu cầu bảo vệ đảng, họ đã trở nên đối lập với nhân dân ngay chính trong việc bảo vệ Tổ quốc trước hiểm họa Hán hóa đang đến gần. Họ đã cấu kết với kẻ thù và đã nhẫn tâm đàn áp người dân yêu nước biểu tình chống giặc bành trướng bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa.

Sự suy thoái của đảng CSVN ngày càng trầm trọng và cần phải có một cuộc đổi thay. Nhiều đảng viên kỳ cựu như nhà báo Tống Văn Công viết bài “Đổi mới đảng tránh nguy cơ sụp đổ” cũng như:

“Ông Nguyễn Trần Bạc, tác giả quyễn ‘Đối thoại với tương lai’ đã phát biểu rõ ràng hơn: ‘Tôi cho rằng món nợ của những nhà cầm quyền ở Việt Nam đối với dân tộc này chính là dân chủ hóa xã hội… Nếu việc ấy không được thực hiện bởi họ thì dân tộc chúng ta sẽ đối mặt với một cuộc cách mạng xã hội”. (Boxitvn online ngày 16-8-2011)

Có ai ngờ cộng sản Liên xô sụp đổ, ai có ngờ bức tường ô nhục Đông-Tây Đức trong một đêm bị vỡ tan? Có ai ngờ ngày tàn của bạo chúa Gaddafi nơi ống cống và Saddam Hussein bị treo cổ?

Có ai ngờ người anh hùng của Công đoàn Đoàn kết của Ba Lan, Lech Walesa trở thành vị tổng thống đầu tiên của nước Ba Lan hậu cộng sản và ông đã nói về những người cộng sản như thế nào?

“Người cộng sản là những tổ sư chuyên về phá hoại. Họ có thể biến một cái hồ cá thành tô súp cá – dễ như chơi. Cái mà chúng tôi phải đối đầu hôm nay là biến tô súp cá đó thành cái hồ cá lại”. (DanChimViet online ngày 5-12-2007)

Ông Imre Pozsgay, một nhân vật có đầu óc chủ trương đổi mới hàng đầu trong đảng cộng sản Hungary tiếp chuyện với Brian Hanrahan, phóng viên ngoại giao của BBC, ông nói về đảng cộng sản ra sao?

“Hồi năm 1989, ông ít chú tâm tới việc đổi mới đảng cộng sản hơn là giải tán nó đi. 

Từ lâu, tôi tin vào chủ thuyết cộng sản. Nhưng từ đầu thập niên 1980, tôi nhận thức là không thể nào đổi mới được đảng cộng sản, và điều duy nhất phải làm là thay đổi thể chế đó”. (BBC online ngày 26-10-2009)

Theo cựu Đại tá QĐND Bùi Tín thì đảng cộng sản Pháp, là một đảng cộng sản kỳ cựu ở Âu châu bốn năm trước đây cũng đã “vỡ từng mảng lớn” vì nó đã ruổng mục từ bên trong:

“Đảng CS Pháp suy sụp đến tận cùng đã vỡ từ bên trong, không phải do kẻ thù nào từ bên ngoài phá hoại, lật đổ. Nó suy sụp, thở hắt ra vì học thuyết Mác-Lênin, nguyên lý đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản nó theo đuổi không có sức sống… 

Đúng như ông Gorbachev từng nói: các đảng cộng sản quá cũ không còn khả năng tự đổi mới, chỉ có xóa bỏ, giải thể, xây dựng tổ chức mới, dân chủ, đi với thời đại”. (ĐanChimViet online ngày 2-7-2010).

Qua bao nhiêu năm chủ nghĩa cộng sản có mặt trên trái đất này nó đã chứng minh một điều là đã thất bại rồi vì nó chỉ là một chủ thuyết mơ hồ, ảo tưởng, nó chỉ chiêu dụ được con người khi còn nằm trong lý thuyết tưởng tượng và qua thực tế thì nó đã bị bốc trần, nó đã bị đào thải, bị đào thải ngay cái nơi sản sinh ra nó: Liên Xô.

Nhà báo Thiện Ý Tống Văn Công nói rõ:

“Đúng là chế độ cộng sản, bao gồm cơ chế đảng và bộ máy nhà nước của chế độ cộng sản là ‘không thể cải sửa mà chỉ bị hủy diệt hay thay thế’. Nhưng sai là ‘những con người cộng sản thì hoàn toàn có thể cải sửa, không thể hủy diệt được’… 

Chính ông Mikhail Gorbachev là một trong những lãnh tụ hàng đầu đảng và nhà nước Liên Xô đã ‘phản tỉnh’, góp phần quyết định cho sự chuyễn đổi từ chế độ độc tài toàn trị Liên Xô qua chế độ dân chủ pháp trị Cộng Hòa Liên bang Nga ngày nay. Ông nói: ‘Tôi đã bỏ quá nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà thú nhận rằng; Đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá’. 

Ông Boris Yelsin, một đảng viên cộng sản ‘phản tỉnh’, kế nhiệm ông Mikhail Gorbachev là vị Tổng thống thứ hai của nước Nga dân chủ thì nói: ‘Cộng sản không thể nào sửa chữa, chúng phải bị đào thải”. (VOA online ngày 24-2-2014)

Hiện tượng bỏ đảng ngày càng lan rộng nhất là trong những vị lão thành cách mạng đã thấy được sự sai lầm và suy thoái của đảng. Mỗi đảng viên tự từ bỏ đảng sẽ dễ dàng đi đến xóa bỏ đảng và những lời tuyên bố từ bỏ đảng của họ sẽ giúp cho mọi người thấy được cái sai lầm khi theo đảng. Ông Nguyễn Hộ, người đảng viên cộng sản kỳ cựu tuyên bố từ bỏ đảng.

“Tôi làm cách mạng trên 56 năm, gia đình tôi có hai người liệt sĩ…nhưng phải thú nhận rằng chúng tôi đã chọn sai lý tưởng: cộng sản chủ nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 trên con đường cách mạng cộng sản ấy nhân dân Việt Nam đã chịu sự hy sinh quá lớn lao, nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn lạc hậu, nhân dân không có ấm no và hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sỉ nhục”. (RFA online ngày 4-7-2009)

Đảng CSVN không còn là biểu tượng của những người yêu nước, ngày nay họ đã lộ nguyên hình của một tổ chức “cướp ngày” làm cho nhân dân và một số đảng viên không còn tin đảng nữa. Trả lời phỏng vấn của Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, hai anh em ông Huỳnh Nhật Hải Huỳnh Nhật Tấn từng giữ chức vụ quan trọng ở tỉnh Lâm Đồng đã tuyên bố:

“-Huỳnh Nhật Tấn: Tôi còn nhớ trong lá đơn xin ra khỏi đảng lúc đó tôi có viết một câu: ‘Tôi không tin đảng CSVN có thể lãnh đạo đưa đất nước đạt được những điều tốt đẹp như đảng thường nói’. 

-Huỳnh Nhật Hải: Còn trong lá đơn của tôi viết sau ông em tôi một vài tháng, tôi nhớ đã viết là: ‘Tôi không còn động cơ để phấn đấu cho mục tiêu và lý tưởng của đảng nữa’. Nhưng thực sự trong thâm tâm thì cũng giống như ông em tôi đã nói ở trên. Tôi không tin đảng CSVN nữa”. (DanLamBao online ngày 29-4-2012).

Và đảng CSVN đã làm thất vọng những người trước đây là những sinh viên của Sài Gòn đã từng đi biểu tình chống chế độ VNCH và ủng hộ họ như cố luật giaLê Hiếu Đằng người đã từ bỏ đảng CSVN trước khi mất cũng đã phải than rằng:

“Lịch sử ơi, sao ngươi chơi trò trớ trêu và cay đắng quá vậy. Ta đi chống chế độ cũ đàn áp nhân dân, nay ta ại gặp cảnh cũ như là trong cơn ác mộng!…

 Nhân dân Việt Nam trải qua biết bao hi sinh của các thế hệ để mong ước có một chế độ xã hội tốt đẹp hơn các chế độ cũ. Con thuyền Việt Nam đang bị lái chệch hướng vào con đường của thời kỳ chủ nghĩa tư bản nguyên thủy, tư bản man rợ chỉ biết đấu đá, giẫm đạp lên nhau mà sống bất kể những tiếng kêu thấu trời của quần chúng”. (Boxitvn online ngày 2-5-2012)

Thầy giáo Phùng Hoài Ngọc, một giảng viên đã nghĩ hưu thông báo nghĩ sinh hoạt đảng và cho biết tình trạng đảng CSVN ngày nay đã xa rời lý tưởng mà họ từng rêu rao:

“Đảng đã không theo đúng tôn chỉ, mục đích của mình. Nói rõ là không còn đi theo tôn chỉ đem lại độc lập, tự chủ, hạnh phúc, dân chủ. Tất cả những khẩu hiệu ban đầu bây giờ đảng không thực hiện được… Nói cách khác, họ đã từ bỏ đảng, từ bỏ mục tiêu, lý tưởng của đảng, thì không có lý do gì mà mình đi theo họ nữa”. (RFA online ngày 28-8-2014)

Chẳng những cái đảng mà họ đã từng tham gia không còn mang lý tưởng lúc ban đầu mà trái lại nó còn mang tính phản bội, Đại tá Phạm Đình Trọng đã long trọng tuyên bố chia tay với đảng CSVN, ông đã muốn nói to lên cho mọi người biết để tránh đi theo vết xe đổ và tránh phải bị thất vọng như ông từng bị.

“Càng tự hào về lý tưởng cao cả mà mình bỏ cả đời để phục vụ, tôi càng day dứt, xấu hổ vì sự thoái hóa, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ những người trong guồng máy lãnh đạo, khiến đảng cầm quyền phạm nhiều sai lầm, làm mất niềm tin của nhân dân, làm khoản cách tụt hậu của đất nước càng ngày càng xa với các nước khu vực… 

Hôm nay, con đường ấy đã bị chặn lại. Đau lòng lắm, nhưng phải đành vậy thôi! Từ giờ phút này, từ ngày hôm nay, 25-2-2014, tôi xin nói lời chia tay với đảng CSVN”. (ĐoiThoai online ngày 26-2-2014)

Nối bước theo Đại tá Trọng, Bác sĩ Trung tá QĐND Đinh Đức Long, người đã tố cáo sai phạm của cấp trên chẳng những không được khen mà còn bị trù dập nên ông đã viết Thông cáo “Từ bỏ đảng CSVN” gửi cho Bí thư đảng ủy khối Bưu chính Viễn thông Sai Gòn, ông Long viết như sau:

“…nói không đi đôi với làm, coi thường luật pháp do chính mình đặt ra, đi ngược lại truyền thống tốt đẹp của dân tộc, thậm chí còn chà đạp lên những điều ước quốc tế mà Việt Nam đã ký và long trọng cam kết tuân thủ, độc tài gia đình trị và lợi ích phe nhóm, không xứng đáng với niềm tin của tôi khi gia nhập đảng vào thời điểm mà còn 10 ngày nữa là tròn 32 năm.Vì vậy bằng thông báo này: Ngày 22 tháng 8 năm 2014 tôi tuyên bố bỏ đảng CSVN”. (ĐoiThoai online ngày 27-8-2014)

Trong một bài phát biểu của Linh mục Phan Văn Lợi từ Huế được truyền thanh qua đài Little SaiGon ở Nam California ngày 22-7-2007, ông đã hùng hồn kêu gọi giải thể cái đảng cộng sản bạo tàn như sau:

“Tố cáo trước nhân dân Hoa Kỳ cái tập đoàn cộng sản đầy tội ác, kết án trước hoàn vũ năm châu cái lũ cầm quyền cộng sản lắm bạo hành. Nhưng không chỉ có thế. Chúng ta sẽ hun đúc quyết tâm, củng cố ý chí giải thể cho bằng được chế độ cộng sản gian tà độc ác đang từng ngày tàn phá quê hương, hà hiếp dân lành, tiêu hủy sinh lực giống nòi đẩy đất nước đến chỗ tuyệt diệt”.(ĐoiThoai online ngay 28-7-2007)

Một sự dứt khoát, quyết liệt và can đảm, Đại tá Công an Lê Hồng Hà, nguyên Chánh văn phòng Bộ Công an đặt vấn đề muốn bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ và độc lập tự do thì phải loại bỏ ba chướng ngại trong Điều 4 của Hiến pháp: đảng CSVN – Mác Lênin – XHCN.

“Vấn đề đặt ra cho đất nước là: Đi đôi với vấn đề dân chủ hóa đất nước, loại trừ chế độ đảng trị độc tài, chấm dứt sự thống trị của chủ nghĩa Mác-Lênin, chấm dứt con đường XHCN, thì phải kiên trì đấu tranh để bảo vệ chủ quyền, độc lập của Tổ quốc…” (Boxitvn online ngày 30-3-2014)

 Vì thế cho nên, đã đến lúc phải xóa bỏ đảng CSVN, có như thế mới: 

1-Xóa bỏ được công hàm bán Hoàng Sa-Trường Sa của Phạm Văn Đồng 

2-Xóa bỏ mật ước thần phục TC ở Thành Đô của Nguyễn Văn Linh. 

3-Xóa bỏ sự độc tài toàn trị, độc đảng và xây dựng đất nước Độc lập, Tự do, Dân chủ, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc Việt Nam.

Đã đăng: 

Phần 1

Phần 2

Đại Nghĩa

danlambaovn.blogspot.com

Hồ Chí Minh là ai?

Nhiếp Vĩnh Trang.  2014-07-20

http://www.rfa.org/vietnamese/ReadersOpinions/who-real-is-hchiminh-07202014072439.html

Cuốn sách ‘’Hồ Chí Minh sinh bình khảo’’ bản tiếng Pháp

Cuốn sách ‘’Hồ Chí Minh sinh bình khảo’’ bản tiếng Pháp. Files photos

Mới đây, hậu duệ của người Đài Loan Hồ Tập Chương  – học giả Hồ Tuấn Hùng – viết, công bố cuốn sách ‘’Hồ Chí Minh sinh bình khảo’’ chứng minh Hồ Chí Minh (HCM) , lãnh tụ của Việt Nam không phải là Nguyễn Ái Quốc – Nguyễn Tất Thành – Nguyễn Sinh Cung ( người xã Kim Liên, Huyện Nam Đàn, tỉnh Nghê An), mà là Hồ Tâp Chương (HTC) người Đài Loan – Trung Hoa.

Cuốn sách lí giải : Ông Nguyễn Ái Quốc (Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Sinh Cung) bị bạo bệnh, đã mất năm 1932, đảng CSTQ đã chọn một sĩ quan tình báo trong cục Tình báo Hoa Nam đóng giả, thay thế Nguyễn Ái Quốc  để duy trì phong trào cách mạng ở Đông Dương (gồm 3 nước Việt – Miên (tên cũ của Căm pu chia ngày nay)  – Lào) để TQ tính kế lâu dài trong sự nghiệp bành trướng sau này.

Vấn đề còn ‘’thuyết phục’’ hơn: Một tác giả khác tên Huỳnh Tâm (cũng là người Hoa) viết cuốn sách tựa đề ‘’Giặc Hán đốt phá Nhà Nam’’, chứng minh tiếp thuyết của Hồ Tuấn Hùng với khá nhiều tài liệu cụ thể mà theo tác giả HT, được ‘’lấy ra từ văn khố của cơ quan tình báo Hoa Nam’’: Hồ Tập Chương được chọn vào vai Nguyễn Ái Quốc  lúc đang là sĩ quan tình báo của cục TBHN (có cả số hiệu quân tịch)…Mộ chôn Nguyễn Ái Quốc  còn ở Liên Xô,’’Tro cốt của Nguyễn Ái Quốc (mã số 00567) sau khi thiêu đã được lưu trữ tại nghĩa trang Kuntsevo, Moscow, Nga Sô cũ … Tài liệu gốc vẫn còn được lưu tại di tích nhà tù Hương Cảng (theo cuốn sách của HT’’.

Cuốn sách lí giải : Ông Nguyễn Ái Quốc (Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Sinh Cung) bị bạo bệnh, đã mất năm 1932, đảng CSTQ đã chọn một sĩ quan tình báo trong cục Tình báo Hoa Nam đóng giả, thay thế Nguyễn Ái Quốc để duy trì phong trào cách mạng ở Đông Dương

Trước nhưng thông tin khá’’sốc’’ này, cộng với nhưng động thái của giới lành đạo chóp bu trong Bộ Chính Trị ĐCSVN, đưng đầu là TBT Nguyễn Phú Trọng thời gian qua và cả ngay dưới thời Nông Đức Mạnh làm TBT: Trước lấn lướt của Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình. NĐM, NPT chỉ biết im lặng răm rắp làm theo… Dư luận trong nhân dân VN đặt ra: Phải chăng, giới lãnh đạo TQ đã, đang’’Tống…chính trị’’ – giống như tống tiền, tống tình của bọn Mafia – nên đảng CSVN chỉ biết tuân theo cây gậy chỉ huy từ bên kia biên giới cho dù chúng mang quân sang tàn phá đất nước giết chết hơn 6 vạn con dân đất Việt mà vẫn chấp nhận hữu hảo, 4 tốt, 16 chữ vàng..

Khi các thông tin ‘’bôi nhọ lãnh tụ’’ được họ tung ra, đảng CSVN không mở miệng lên tiếng phản đối,  giải thích hay trấn an dư luận khiến mối nghi ngờ của nhân dân VN ngày càng trở nên nhức nhối. Và đau xót khi nhận ra ông HCM cho đưa chính sách Cải Cách Ruộng đất tàn ác của TQ vào áp dụng, thực hiện trên đất nước ta, đang tâm bắn người phụ nữ có công với nước (bà Nguyễn Thị Năm), tiếp sau đó bắn hàng nghìn người khác, trực tiếp, gián tiếp giết chết hang trăm nghìn người dân VN vô tội… và còn rất nhiều việc ông cho thuộc cấp thục hiên theo TQ gây ra hậu quả nghiêm trọng cho dân Việt… (sẽ nói đến ở một bài khác…)  .

Trong suốt thòi gian làm’’lãnh tụ kính yêu’’ – thuộc cấp tung hô , ‘’cha già dân tộc’’ – tự nhận, HCM đã có những hành xử chỉ nhằm phục vụ cho lợi ích của đảng CSTQ…Trước tình hình này, càng ngày câu hỏi Hồ Chí Minh thục sụ là ai? Có đúng là Nguyễn Ái Quốc  – NTT – NSC người Việt, hay do Hồ Tập Chương người Tàu đội lốt?

Hồ Tập Chương được chọn vào vai Nguyễn Ái Quốc lúc đang là sĩ quan tình báo của cục TBHN (có cả số hiệu quân tịch)…Mộ chôn Nguyễn Ái Quốc còn ở Liên Xô,’’Tro cốt của Nguyễn Ái Quốc (mã số 00567) sau khi thiêu đã được lưu trữ tại nghĩa trang Kuntsevo, Moscow

cuốn‘’Giặc Hán đốt phá Nhà Nam’

…….Hồ Tập Chương được chọn vào vai Nguyễn Ái Quốc  lúc đang là sĩ quan tình báo của cục TBHN (có cả số hiệu quân tịch)…Mộ chôn Nguyễn Ái Quốc  còn ở Liên Xô,’’Tro cốt của Nguyễn Ái Quốc (mã số 00567) sau khi thiêu đã được lưu trữ tại nghĩa trang Kuntsevo, Moscowcuốn sách tựa đề ‘’Giặc Hán đốt phá Nhà Nam’

Câu hỏi này đã gây bao dư luận thuận – nghịch trong cán bộ, đảng viên và nhân dân. Đáng chú ý, một số Văn nghệ sỹ cũng vào cuộc bàn luận sôi nổi. Trong đó ồn ào phải kể đến phản ứng của nhà phê bình danh tiếng, chủ tịch hội nhà văn Hà Nội – Phạm Xuân Nguyên. Một lần đến thăm di tích nằm trên đỉnh núi Hồng Lĩnh, PXN thấy trên tấm bia đá trước đền thờ, người ta đục bỏ mấy câu thơ của HCM, mà theo PXN: Niềm tự hào của dân xứ Nghệ, người con của quê hương Sô viết Nghệ Tĩnh. Ông Nguyên rất bức xúc viết bài phê phán sở VHTT tỉnh Nghệ An chủ trương cho đục bỏ này. Thật tiếc cho người nghê sĩ được mang danh thiên bẩm:  Có tầm nhìn xa và luôn dự báo cho đất nước, dân tộc nhưng vấn đề cấp thiết ! Nhưng ông PXN không chịu đọc thông tin trên mạng, không tìm hiêu ngay các đồng nghiệp hoặc tiền bối khiến’’mù tịt’’ thông tin trái chiều nên mới có hành động bột phát hoàn toàn chủ quan va phản ứng theo cảm tính. Ông đâu biết rằng có thể, người ra chủ trương “đục bỏ thơ” đã – bằng mọi cách – nắm được thông tin đáng tin cậy về nhân thân người đang được tôn thờ lại không đáng được tôn thờ?! Họ không cam chịu’’Nhận giặc làm cha’’ như câu nói của các sĩ phu chân chính trong lịch sử dân tộc Việt – quan niệm !

Còn ở Hải ngoại, một nhà văn có uy tín – ông TH cũng lên đài RFA trả lời phỏng vấn, ông dè dặt hơn nhưng người nghe cũng thấy rõ ý ông phủ định thuyết Hồ Tập Chương đóng giả Nguyễn Ái Quốc , nguyên văn ông gọi  đó là’’chuyên tầm phào”. Cả hai vị Một thiếu thông tin, một thừa thông tin đều không chấp nhận thuyết của Hồ Tuấn Hùng và Huỳnh Tâm . Tất nhiên hai vị có quyền không tin vì quá kính yêu ‘’lãnh tụ vĩ đại của dân tộc’’, nhưng không nên cực đoan trong hành động bảo vệ niềm tin tâm linh của lòng mình khi nghe tin có vẻ ngược hẳn quan điểm của hệ thống truyền thông ‘’lề đảng’’- chính thống.

Muốn hóa giải được nghi ngờ, xác định rõ Hồ Chí Minh – Hồ Tập Chương có phải chính là Nguyễn Ái Quốc, không, việc này rất đơn giản nếu BCT ĐCSVN thực tâm muốn làm sang tỏ: Hồ sơ sức khỏe của HCM, hồ sơ dòng tộc của Ng. Ái Quốc hiện đã có trong tay. Chỉ cần đến tận nơi mà Hồ Tập Chương sống, lấy AND đem xét nghiệm là có câu trả lời và kết luận Thật – Giả, ngay

Chúng ta cũng chưa tin vào 2 cuốn sách mà 2 tác giả người TQ kia tung ra bơi vì…bởi vì… vân vân…và v.v ! Thế nhưng đối chiếu với lịch sử khách quan mà HCM  đã lãnh đạo, đã làm từ năm 1946 đến 1969…Đối chiếu với tình hình đã, đang xẩy ra trên chính trường VN hiện nay, chúng ta phải nghi ngờ .

Muốn hóa giải được nghi ngờ, xác định rõ Hồ Chí Minh – Hồ Tập Chương có phải chính là Nguyễn Ái Quốc, không, việc này rất đơn giản nếu BCT ĐCSVN thực tâm muốn làm sang tỏ: Hồ sơ sức khỏe của HCM, hồ sơ dòng tộc của Nguyễn Ái Quốc  hiện đã có trong tay. Chỉ cần đến tận nơi mà Hồ Tập Chương sống, lấy AND đem xét nghiệm là có câu trả lời và kết luận Thật – Giả, ngay !

(Tất nhiên cần thành lập nhóm chuyên gia khoa học – chính trị, và tiến hành chính xác, trung thực,  minh bạch).

Kêt quả xác minh này sẽ có 2 trường hợp bắt buộc sẽ xẩy ra:

Thứ nhất

Thuyết của Hồ Tuấn Hùng sai,

Hồ Chí Minh không có quan hệ huyết thống  gì với giòng tộc Hồ Tập Chương, ông đích thực là Nguyễn Ái Quốc – Nguyễn Tất Thanh – Nguyễn Sinh Cung. Lúc đó, đảng CSVN phải  có nhưng hành động pháp lí , yêu cầu HTH thu hồi sách, chịu trách nhiệm hình sụ trước pháp luật của 2 nhà nước Việt Nam – Đài Loan về tội vu khống. Nhân dân VN sẽ thở phào yên tâm mà không sọ lầm lẫn, rơi vào tình trạng đời đơì ‘’Nhận giặc làm cha…già dân tộc”.

Thứ hai

Sau khi xét nghiệm khoa học, đúng HCM chính là HTC đội lốt Nguyễn Ái Quốc  từ 1941 đến 1969. Nhân dân VN đã giải tỏa được bức xúc. Chúng ta vẫn sẽ  coi HCM – HTC là người chiến sĩ quốc tế, dù thế nào cũng đóng góp cho CMVN nhiều công sức, chúng ta nhớ ơn ông, mọi quan hệ sẽ vẫn giữ nguyên, không truy cứu, phỉ báng người đã 29 năm đóng vai trò lãnh tụ tinh thần của ĐCSVN, cho dù có những khiếm khuyết sai lầm…

Đây là vấn đề tối quan trọng. Nhưng người lãnh đạo tối cao (Bộ chính trị) của ĐCSVN  phải tiến hành ngay khi vấn đề xẩy ra trong nhiệm kì của các vị (Khóa 12). Không làm rõ vấn đề đơn giản này là có tội với đất nước, vời lịch sử, dân tộc.

Nhân dân Việt Nam đang chờ các ủy viên trung ương, bộ chính trị và đích thân 4 vị tứ trụ – TBT, Thủ Tương, Chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội, mà đứng đầu là Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng. Xin các vị hãy hành động làm sang tỏ vấn đễ đang bức xúc này !

20.7.2014

NVT

*Nội dung bài viết nhất thiết không phản ảnh quan điểm của RFA.

Kháng thư phản đối phiên tòa tại Cao Lãnh, Đồng Tháp

 http://danlambaovn.blogspot.com/2014/08/khang-thu-ve-phien-toa-xu-tai-cao-lanh.html

Hôm 26-08-2014, Tòa án Nhân dân thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp đã kết án ba nhà hoạt động nhân quyền dân chủ là bà Bùi Thị Minh Hằng, 50 tuổi, ba năm tù giam, ông Nguyễn Văn Minh, 34 tuổi, hai năm rưỡi tù giam, và cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, 28 tuổi, hai năm tù giam.

Là kết quả tệ hại của một âm mưu dàn dựng thô bỉ nhằm trấn áp công dân yêu nước, của một chiến dịch vừa tuyên truyền dối trá nhằm đầu độc công luận, vừa hăm dọa bức bách nhằm ép cung các chứng nhân, của một bản kết luận điều tra và một bản cáo trạng luận tội đầy những vu vạ trắng trợn, lập luận ngụy biện và quy kết vô lý, phiên tòa này – lại một lần nữa – phản ảnh bản chất nền tư pháp và nền cai trị của cộng sản:
1- Bên trong tòa án, thẩm phán và công tố (1) đã hết sức coi thường các luật sư (như bác bỏ yêu cầu hoãn xử của họ vì thiếu chứng nhân, chẳng thèm tranh luận với họ để tìm cho ra sự thật), (2) gian trá triệu tập thật nhiều chứng nhân buộc tội (32 người dân hiếu kỳ đến xem vụ công an chặn đường hành hung) và chỉ để cho có hai chứng nhân gỡ tội (trong số 14 chứng nhân do luật sư yêu cầu vốn nằm trong đoàn 21 người bị nạn), (3) không dám trưng biên bản ghi láo các lời khai vì các chứng nhân từng cho biết đã bất hợp tác ký nhận, (4) chỉ cho một hai thân nhân hiện diện đang khi các bị cáo là ba người, nhằm gây khủng hoảng tinh thần trầm trọng cho họ, (5) cuối cùng đưa ra một lời kết án hết sức vô lý và một bản án hết sức bất công, do chỉ thị từ trung ương.
2- Bên ngoài tòa án, công an giao thông, công an cơ động, cảnh sát trật tự, lực lượng dân phòng… tất cả đều đã hành xử một cách côn đồ vô luật. Dù phiên tòa được tuyên bố là “công khai”, nhưng từ ngày 23-08, trên toàn quốc, công an đã tung toàn lực bao vây, xích cửa và ngăn chận nhiều người muốn đến Đồng Tháp; đêm áp ngày 26-08, lại bố ráp lùng sục các khách sạn phòng trọ tại thị xã Sa Đéc và thành phố Cao Lãnh. Đúng ngày mở phiên tòa, lực lượng “chỉ biết còn đảng còn mình” này không những chốt chặn các bến xe và giao lộ, ngăn giữ từ xa (trên 500m) 2 đầu đường đến tòa án mà còn tống khứ bằng dùi cui các chứng nhân có giấy triệu tập của tòa (tới chiều lại đuổi theo bắt lại vài chứng nhân cần có mặt); không những xua đuổi thân nhân bạn bè của các bị cáo mà còn hốt từng đoàn (tổng cộng gần 100 người) lên xe đem về đồn giam giữ do họ chẳng chịu rời bỏ hiện trường; không những cướp bóc đồ đạc, điện thoại, máy thu hình, lột trần y phục, mà còn chửi bới tàn tệ, hăm dọa giết chết, chích điện vào người, cấm ngồi trong quán, đánh đập dã man công dân đến độ phải đem đi cấp cứu bệnh viện.
Từ các sự kiện nêu trên, chúng tôi nhận định:
1- Phiên tòa sơ thẩm tại Cao Lãnh, Đồng Tháp tô thêm nét ô nhục cho cái gọi là “công lý” tại nước CHXHCN Việt Nam và làm đậm thêm bộ mặt nhơ nhuốc của Cộng sản Hà Nội. Bất chấp công luận, “nhà cầm quyền Việt Nam giờ đây đã dùng tới cả lỗi giao thông ngụy tạo để truy tố hình sự các người hoạt động dân chủ. Đáng lẽ họ nên nhận thấy rằng vụ này không đáng để phải chịu sự chỉ trích của quốc tế” (Tổ chức Theo dõi Nhân quyền). “Việc kết án này không phù hợp với quyền tự do ngôn luận và những nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị cũng như các cam kết thể hiện trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.” (Đại sứ quán Hoa Kỳ). “Ở đâu không có một nhà nước pháp quyền thực sự thì những hành vi không thành tội vẫn có thể bị người ta nhân lên thành tội; và nhiều hành vi gây ra những tội rất nghiêm trọng vẫn có thể là không có tội” (Luật sư Hà Huy Sơn). Người ta cũng tự hỏi phải chăng phiên tòa kết án những công dân từng biểu tình chống Trung quốc ấy có liên hệ với việc đặc phái viên của Tổng bí thư đảng Cộng sản VN qua gặp gỡ giới lãnh đạo Trung Quốc trong cùng ngày?
2- Phiên tòa ấy là bằng chứng mới nhất và cụ thể về các đặc tính của chế độ cộng sản. Đó là gian dối, hèn hạ và tàn bạo. Sự gian dối biểu hiện qua việc dàn dựng một vụ án hết sức vô lý, tổ chức một phiên tòa hết sức vô luật, đưa ra một phán quyết coi thường công lý, chứng tỏ bản chất bất lương của chế độ cộng sản. Thói hèn hạ biểu hiện qua việc xử án kiểu đánh phủ đầu các luật sư, không dám tranh luận với họ, kiểu tiến hành cách lén lút, chẳng cho nhân dân và quốc tế chứng kiến, ngay cả người thân của bị nạn, kiểu khoác tội hình sự giả tạo cho những người đấu tranh vì nhân quyền. Nét tàn bạo biểu hiện qua việc sử dụng toàn thể bộ máy công lực (công an, cảnh sát, dân phòng), dùng sức mạnh vũ khí và cơ bắp để ngăn chặn từ xa, hành hung chỗ gần, coi nhân dân là kẻ thù cần phải trấn áp, coi những nhà hoạt động dân chủ và các tổ chức xã hội dân sự là “thế lực thù địch” cần phải triệt hạ.
3- Những bản án táng tận lương tâm, chà đạp công lý như thế là nguyên nhân đẩy xã hội ngày càng sa vào vòng xoáy bạo lực, đẩy con người ngày càng đến chỗ mất ý thức về lẽ phải và chân thiện, nhất là nơi những thành viên của bộ máy cầm quyền (từ cảnh sát trật tự, công an điều tra, kiểm sát công tố đến thẩm phán xét xử và quan chức chỉ đạo…). Những hạng này ngày càng trở nên điếc đặc trước tiếng kêu gào của nạn nhân vô tội lẫn dư luận công tâm, mà chỉ muốn “ổn định xã hội” bằng gian trá và bạo lực. Nếu thế, sẽ đến lúc bạo lực không những phá tan sự ổn định họ mong muốn, mà còn kết liễu số phận của họ và gây đại họa cho đất nước dân tộc, bởi lẽ họ đang khiến nhân dân kết thành một khối căm hờn, chuẩn bị cho một cuộc cách mạng lật đổ cái chế độ bất chính, bất nhân và bất lực đã tồn tại quá lâu này.
4- Trước hiện trạng bi thảm và nguy ngập của đất nước, do cảnh kinh tế khủng hoảng, tài chánh kiệt quệ, nợ công ngập đầu, do cảnh dân sinh lầm than, môi trường ô nhiễm, đạo đức băng hoại, do cảnh tham nhũng hoành hành, bạo lực đầy dẫy, ngoại xâm cận kề… lẽ ra nhà cầm quyền Cộng sản phải biết sáng suốt để đi tìm sự thật, phải biết phục thiện để thực thi công lý, phải biết thương dân để phục vụ đồng bào, mà chấm dứt những vụ án quái đản, những phiên tòa lố lăng như vậy. Thế nhưng họ vẫn mù quáng tin rằng bạo lực và dối trá sẽ củng cố ngai vàng và địa vị, quyền lực và quyền lợi của họ, mà quên rằng đó chỉ càng làm dày thêm hồ sơ tội ác và làm dài thêm bản cáo trạng mà quốc dân, quốc tế và lịch sử đang hình thành về họ để sẽ đưa ra công lý trong tương lai.
Làm tại Việt Nam ngày 30 tháng 08 năm 2014
1- Diễn đàn Xã hội dân sự: Tiến sĩ Nguyễn Quang A.
2- Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy: cụ Lê Quang Liêm.
3- Hội Ái hữu Tù nhân CT và TG VN: Kỹ sư Trương Minh Nguyệt
4- Hội Anh em Dân chủ: Ls. Nguyễn Văn Đài
5- Hội Bảo vệ Quyền tự do tôn giáo: Cô Hà Thị Vân, điều phối viên
6- Hội Cựu tù nhân Lương tâm: Bác sĩ Nguyễn Đan Quế.
7- Hội đồng Liên tôn Việt Nam: Lm Đinh Hữu Thoại (Công giáo), Ms Nguyễn Hoàng Hoa (Tin Lành), HT Thích Không Tánh (Phật giáo), Hội trưởng Lê Quang Liêm (Phật giáo Hoà Hảo), Chánh trị sự Hứa Phi (Cao Đài)
8- Hội Phụ nữ Nhân quyền: Cô Huỳnh Thục Vy
9- Hội thánh Tin Lành: Ms Nguyễn Mạnh Hùng, Ms Lê Quang Du
10- Khối Tự do Dân chủ 8406: Kỹ sư Đỗ Nam Hải
11- Lao Động Việt: Cô Đỗ Thị Minh Hạnh
12- Mạng lưới blogger Việt Nam: cô Nguyễn Hoàng Vi
13- Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất: Hòa thượng Thích Không Tánh.

Chuyến đi khôi phục 16 chữ vàng và 4 tốt

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok. 2014-08-31

Ông Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, Đặc phái viên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (trái) hội kiến với Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình

Ông Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, Đặc phái viên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (trái) hội kiến với Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, ngày 17 tháng 8, 2014 ở Bắc Kinh

Courtesy NEWS.CN (Xinhua/Ding Lin)

Ba điểm thống nhất được công khai sau chuyến làm việc tại Bắc Kinh của ông Lê Hồng Anh, Ủy viên Thường trực Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, khiến dư luận quan ngại. Lý do là Hà Nội không thay đổi gì trong quan hệ với Bắc Kinh sau sự cố giàn khoan Hải Dương 981 mà Trung Quốc hạ đặt trái phép trong vùng biển Việt Nam.

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, là một trong số những người có quan ngại như vừa nêu.

Gia Minh có cuộc nói chuyện với ông và trước hết ông đưa ra nhận định về những điều có thể được trao đổi tại Bắc Kinh trong chuyến đi của ông Lê Hồng Anh mà không được báo chí loan tin.

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Tôi chưa biết là có ký kết gì không nhưng theo những thông báo chung thì hai bên đồng ý khôi phục quan hệ Việt- Trung.

Nhưng tôi cho rằng thông báo công khai là một chuyện thôi, mà tôi thấy ông Lê Hồng Anh sang Trung Quốc lần này trong khi Trung Quốc vẫn duy trì quan điểm ở Biển Đông. Mặc dù vừa qua (họ) mới rút giàn khoan đi, nhưng vẫn tuyên bố lập trường của Trung Quốc ở Biển Đông không thay đổi. Như thế nghĩa là Trung Quốc vẫn cứ cứng rắn. Thế nhưng ông Lê Hồng Anh lại sang thăm trong thế Việt Nam yếu; (mà trong thế Việt Nam yếu), rất khó thảo luận bình đẳng mà bên có thế mạnh thế nào họ cũng tìm cách áp đặt. Theo tôi, họ có thể nêu ra vấn đề gác tranh chấp, cùng khai thác. Trong thông báo công khai cũng có ý đó rồi. Thứ hai nữa, họ muốn nói thôi không nói đến chuyện trước đây nữa, về tranh chấp trước đây để khỏi thương tổn đến quan hệ hữu nghị giữa hai nước. Thứ ba là họ muốn nói vẫn tiếp tục thực hiện cái ’16 chữ với 4 tốt’. Và có thể họ nêu vấn đề không nên kiện Trung Quốc. Và cũng có thể họ nêu vấn đề đừng quá quan hệ mật thiết với Mỹ.

Họ muốn nói vẫn tiếp tục thực hiện cái ’16 chữ với 4 tốt’. Và có thể họ nêu vấn đề không nên kiện Trung Quốc. Và cũng có thể họ nêu vấn đề đừng quá quan hệ mật thiết với Mỹ

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

Tôi cho rằng trong hội đàm họ có thể nêu những vấn đề như thế.

Gia Minh: Như ông nói Việt Nam ở thế yếu và với ba điểm ( thống nhất như thế thì sẽ có những nguy hiểm gì cho Việt Nam trong thời gian sắp tới?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Tất nhiên, từ trước đến giờ họ luôn âm mưu thôn tính Việt Nam. Ít nhất cũng trói buộc Việt Nam vào sự lệ thuộc của họ như kiểu thuộc địa kiểu mới. Họ vẫn thực hiện thế thôi. Tức là lúc nào Việt Nam cũng đứng trước những nguy hiểm từ Trung Quốc.

Gia Minh: Biết như vậy, nhưng theo ông vì sao những vị lãnh đạo Việt Nam, nhất là những vị trong đảng vẫn luôn kiên trì đường lối cũ như thế?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Điều này tôi không có thẫm quyền để nói gì.

Đó là lãnh đạo của chúng tôi mà tôi không đồng ý; tôi không đồng ý quá thân thiện với Trung Quốc, chỉ thân thiện với Trung Quốc. Nhưng đó là quyền của lãnh đạo, tôi biết làm sao được!

Họ nắm quyền và họ cứ làm thế. Mà không phải một mình tôi, nhiều người cũng phản đối; nhưng họ nắm quyền họ cứ thực hiện theo con đường của họ thôi.

Gia Minh: Như thiếu tướng vừa nói nếu theo đường lối như lâu nay thì Việt Nam luôn đứng trước mối nguy hiểm của Trung Quốc, vậy qua những động thái vừa rồi trong quan hệ với Trung Quốc, việc xây dựng niềm tin với những nước khác, đặc biệt với Hoa Kỳ, thì có thể khiến cho người ta tin tưởng để có thể có những hợp tác có lợi cho Việt Nam không?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Theo tôi vẫn hợp tác mật thiết hơn nữa với Hoa Kỳ. Đó là lợi ích của cả Việt Nam và của cả Hoa Kỳ.

Gia Minh: Như vậy vẫn có bị cản trở trong vấn đề này?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Tôi đã nói rồi, tổng bí thư của chúng tôi thân Trung Quốc, cho nên vẫn là cản trở khó có thể có quan hệ mật thiết hơn nữa với Hoa Kỳ.

Đến một lúc mà đẩy nhân dân đến chân tường, tôi nghĩ có khi phải ‘tức nước, vỡ bờ’ thôi

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

Gia Minh: Như thiếu tướng nói không chỉ bản thân ông mà nhiều vị khác không đồng ý và hiện nay hình như dư luận dân chúng họ cũng thấy được vấn đề?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Có thể một bộ phận nhân dân theo dõi tình hình, người ta cũng đồng tình như thế. (Nhưng) đại đa số nông dân ở nông thôn, ở nơi xa xôi họ không có điều kiện cập nhật những tin tức theo ‘lề mạng’, họ chỉ đọc báo của ‘lề phải’ và xem tivi thì không bao giờ thấy được sự thật.

Gia Minh: Sự xuất hiện của nhiều nhóm dân sự hiện nay, theo thiếu tướng tác động để giúp cho những người khác nhận thấy vấn đề đang theo chiều hướng ra sao?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Chiều hướng đó tiếp tục đẩy mạnh, tuy nhiên lãnh đạo cũng tìm mọi cách để cản trở. Nhưng xu hướng tiến bộ người ta vẫn tiếp tục đẩy mạnh hoạt động của người ta.

Gia Minh: Nhiều người cho rằng với xu hướng tất yếu như thế, việc cản trở như thế sớm hay muộn gì cũng không thể thành công?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Đến một lúc mà đẩy nhân dân đến chân tường, tôi nghĩ có khi phải ‘tức nước, vỡ bờ’ thôi.

Gia Minh: Hiện nay, mọi người có hướng đến đại hội đảng lần thứ 12 năm 2016 diễn ra trong tình hình có những vụ việc như vụ giàn khoan, đảng đang đứng trước những thách thức. Nhưng rồi qua chuyến đi của ông Lê Hồng Anh thì mọi người thấy những thách thức đó vẫn chưa thể được hóa giải?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Tôi cũng nghĩ như thế.

Gia Minh: Vậy điều trông chở vào đại hội đảng lần thứ 12 này là gì?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: (Cười) Hiện nay có bao nhiêu góp ý kiến, kể cả tôi góp ý kiến, nhưng tôi tin người ta không nghe đâu. Họ vẫn đi theo con đường mòn của họ thôi.

Gia Minh: Và như thiếu tướng vừa nói, làm như thế là dồn nhân dân vào đường cùng?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Nhưng vấn đề cần có thời gian.

Gia Minh: Cần có thời gian để có những điều kiện chín muồi hơn?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Đúng rồi, phải thời gian lâu chứ không phải là trước mắt đâu!

Gia Minh: Chân thành cám ơn thiếu tướng đã giành cho cuộc nói chuyện vừa rồi.

Cựu đảng viên tự chặt ngón tay phản đối công an ép tội

Ngày 12-6-2013 hàng trăm bà con nhân dân tại khu phố Trịnh Nguyễn - phường Châu Khê, TX Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh tập trung phản đối dự án xử lý nước thải tại Từ Sơn, Bắc Ninh.

Ngày 12-6-2013 hàng trăm bà con nhân dân tại khu phố Trịnh Nguyễn – phường Châu Khê, TX Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh tập trung phản đối dự án xử lý nước thải tại Từ Sơn, Bắc Ninh. Source Blog danoan2012

Cựu đảng viên cao niên, bà Ngô Thị Đức tại khu phố Trịnh- Nguyễn, Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh hôm qua đã công khai chặt đứt ngón tay trỏ để phản đối việc công an ép buộc bà ký tên nhận tội tham gia gây rối trật tự công cộng.

Đây là vụ việc xảy ra gần một năm qua khi người dân tập trung giữ khu đất thuộc các gia đình thương binh liệt sỹ mà địa phương lấy để làm dự án xử lý nước thải. Người dân phản đối yêu cầu phải dời dự án ra nơi khác vì địa điểm thu hồi đất là quá sát nhà dân.

Bà Ngô thị Đức là một đảng viên trong chi bộ đảng địa phương dám công khai lên tiếng phản đối dự án. Bà bị chi bộ khai trừ ra khỏi đảng vì lý do đó.

Nay tiếp tục bị ép buộc nhận tội cùng người khác gây rối trật tự, bà Ngô thị Đức phải chặt ngón tay để bày tỏ thái độ quyết liệt lên án những việc làm sai trái của chính quyền địa phương. Vào sáng ngày 31 tháng 8, bà Ngô thị Đức cho Đài Á châu Tự do biết như sau:

Họ đã khai trừ hết đảng rồi, kinh tế chính trị mất hết rồi, bây giờ họ còn bắt lên hầu tòa để nhận tội. Tôi bảo tôi không có tội gì hết, tôi chỉ đề nghị xa dân cư thôi.  Trong khi công an đánh dân, đánh người già, trẻ con thì không có tội, trong khi chúng tôi chỉ đề nghị xa dân cư thì lại qui chúng tôi thành tội. Chúng tôi không ăn cắp, không ăn trộm, chỉ giữ ruộng để cấy thôi; thế mà cứ ép buộc chúng tôi lên ký nhận tội’.

Ngày 04/07/2013, bà Đỗ Thị Thiêm, cư dân khu phố Trịnh Nguyễn - thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh - bất ngờ bị tạt axit bị thương nặng
Ngày 04/07/2013, bà Đỗ Thị Thiêm, cư dân khu phố Trịnh Nguyễn – thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh – bất ngờ bị tạt axit bị thương nặng.

Người dân địa phương cho biết, chính quyền địa phương vừa trao giấy triệu tập cho 12 người đến ngày 4 tháng 9 này phải ra tòa để xét xử về tội gây rối trật tự công cộng. Trong số này ngoài bà Ngô thị Đức, còn có một người từng tích cực lên tiếng về dự án xử lý nước thải quá sát khu dân cư tại Từ Sơn là ông Đặng Văn Nhu. Ông cho biết thông tin về việc bị đưa ra tòa và chuyện bà Đức chặt ngón tay để phản đối:

Ngày 4 này họ đưa ra xét xử 12 người, qui vào gây rối trật tự. Hôm qua, họ ép bà Đức quá nên bà Đức chặt ngón tay.

Con trai bà Ngô thị Đức cho biết mọi người đã đưa bà này đi bệnh viện để được nối lại ngón tay trỏ mà bà tự chặt để phản đối chính quyền địa phương, tuy nhiên các bác sĩ tại bệnh viện cho rằng không thể nối lại và nếu tiến hành thực hiện việc đó chỉ làm tốn tiền cho gia đình mà thôi.

Trong vụ việc phản đối dự án xử lý nước thải tại Từ Sơn, Bắc Ninh, còn có một người tích cực đấu tranh là bà Đỗ thị Thiêm. Bà này trở thành nạn nhân bị đối tượng bất hảo tạt acid đến nay vẫn còn phải chữa trị; trong khi đó các hung thủ vẫn chưa được xét xử.

Xin được nhắc lại, chính quyền địa phương tại Từ Sơn, Bắc Ninh đưa ra dự án xây dựng nhà máy xử lý nước thải tại cánh đồng Lỗ Vó- Dạ Cá, khu đất ruộng của hơn 60 hộ dân thuộc diện gia đình thương binh khu phố Trịnh- Nguyễn, phường Châu Khê, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.

Thủ tướng chính phủ phê duyệt dự án vào ngày 16 tháng 7 năm 2009. Tuy nhiên dân chúng phản đối vì dự án quá gần khu nhà dân sinh sống, mà theo họ sẽ gây hại cho sức khỏe người dân vì môi trường không bảo đảm.

Từ ngày 12 tháng 6 năm ngoái, người dân địa phương ra lập lán ngay tại đồng để giữ đất. Chừng một tuần sau lực lượng chức năng gồm công an và dân quân tràn vào đánh đập người dân trong đó có cả trẻ em, người già, phụ nữ. Tuy vậy người dân vẫn kiên quyết phản đối. Đến tháng 10, cơ quan chức năng đến bắt đi một số người và sau đó tháo giở tất cả lều bạt của người dân để triển khai san lấp và xây dựng dự án bất chấp phản đối của dân chúng địa phương.

‘Chọn Chủ nghĩa Cộng sản là sai lầm’

Việc lựa chọn chủ nghĩa cộng sản là một ‘sai lầm’ theo ý kiến của một cựu Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước TP. Hồ Chí Minh.

Trao đổi với BBC nhân bà Võ Thị Thắng, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng mới qua đời ở Sài Gòn, ông Huỳnh Kim Báu, cựu đồng chí của bà Thắng trong thời gian trước 1975 tại Sài Gòn, nói:

Chủ nghĩa Cộng sản là một sai lầm. Phải đấu tranh để loại bỏ nó đi, xây dựng một xã hội dân chủ. Chứ không thể nào duy trì một chế độ độc tài độc đảng như hiện nay

Ông Huỳnh Kim Báu

“Khi hòa bình, chúng tôi mới tiếp cận tài liệu và qua thực tế, thì chúng tôi mới thấy rằng chọn Chủ nghĩa Cộng sản là một sai lầm.

“Phải đấu tranh để loại bỏ nó đi, xây dựng một xã hội dân chủ chứ không thể nào duy trì một chế độ độc tài độc đảng như hiện nay.”

Về giới cầm quyền hiện nay ở Việt Nam, ông Hùynh Kim Báu nêu nhận xét:

“Còn giới cầm quyền, bây giờ gọi là Đảng đấy, thì đều bị tha hóa rồi, họ không còn thực hiện lý tưởng như hồi chúng tôi chọn.”

Theo ông Báu, bà Võ Thị Thắng, sau khi nghỉ hết các chức vụ đảng và chính quyền có ‘chia sẻ’ các suy nghĩ này của các cựu đồng chí của bà.

“Vâng đúng rồi, chúng tôi cùng một quan điểm, cùng một lập trường mà,” ông Báu khẳng định.

Ở phần mở đầu cuộc trao đổi với BBC, ông Báu đưa ra nhận xét về con người và nhân cách của bà Võ Thị Thắng, cũng như về một ‘nghi án’ chính trị chống lại bà Thắng từ trong nội bộ Đảng và chính quyền Việt Nam.

Ông Huỳnh Kim Báu nguyên là giáo viên tại miền Nam Việt Nam, từng tham gia các phong trào sinh viên có liên hệ với Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền nam Việt Nam ở Sài Gòn và Nam bộ, từng là tù chính trị trong chế độ ở miền Nam trước 30/4/1975.

VN “vi phạm quyền tự do đi lại”

Bà Bùi Thị Minh Hằng và bà Nguyễn Thị Thúy Quỳnh trong phiên tòa ngày 26/8

Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam và Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam vừa ra tuyên bố chung phản đối việc bắt bớ những người tham dự phiên xét xử ba nhà hoạt động tại Đồng Tháp hôm 26/8.

Phiên tòa sơ thẩm hôm 26/8 đã kết án ba năm tù giam với bà Bùi Thị Minh Hằng, 2,5 năm tù giam với ông Nguyễn Văn Minh và 2 năm tù giam với bà Nguyễn Thị Thúy Quỳnh.

Cả ba bị truy tố Tội “gây rối trật tự công cộng”, theo Điều 245, Bộ Luật hình sự.

Những người này bắt giữ hồi tháng Hai, khi đang trên đường tới nhà ông Nguyễn Bắc Truyển, một tù nhân lương tâm vừa được trả tự do hồi đầu năm, tại huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp.

Tuyên bố ngày 28/8 lên án hành động “ngăn chặn, sách nhiễu, đánh đập nhằm không cho tham dự” phiên tòa xét xử các nhà hoạt động.

“Hành động phi pháp của nhà cầm quyền Việt Nam… trái ngược với Công ước quốc tế về các quyền chính trị và dân sự”, tuyên bố có đoạn.

“Chúng tôi … thông báo khẩn cấp về ý đồ, hành động và xu hướng của nhà cầm quyền Việt Nam về việc vi phạm quyền tự do đi lại và một số quyền tự do cơ bản khác của công dân cho các chính phủ và cộng đồng quốc tế biết để có hành động thích đáng”.

Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam và Cựu Tù nhân Lương tâm Việt Nam cũng kêu gọi quốc hội và chính phủ Hoa Kỳ “xem xét một cách cẩn trọng” các điều kiện chính sách cho Việt Nam về Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), vũ khí sát thương, hợp tác quân sự, viện trợ không hoàn lại và mối quan hệ đối tác chiến lược toàn diện.

Hôm 26/8, tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội cũng đã ra thông cáo gọi “việc kết án này dường như không phù hợp với quyền tự do ngôn luận và những nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị cũng như các cam kết thể hiện trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Trong khi đó, tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW), trụ sở ở Mỹ, chỉ trích “chính quyền Việt Nam giờ đây đã dùng tới cả lỗi giao thông ngụy tạo để truy tố hình sự các nhà hoạt động”.

‘Món quà cho Trung Quốc’

Chính sách ngoại giao con tin thực ra đã bắt đầu từ năm 2013

Nhà báo tự do Phạm Chí Dũng

Trả lời BBC ngày 29/8, nhà báo Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội nhà báo Độc lập Việt Nam, đã lên án phiên xử ngày 26/8 và cho rằng đây là “món quà” Hà Nội dành cho Bắc Kinh.

“Chính quyền đã lấy việc “2 xe đi hàng ba” làm cớ về luật giao thông để bắt giữ nhóm Bùi Hằng,” ông nói.

“Đó là một bản án phi lý, một phiên tòa ô nhục.”

“Bên cạnh đó, việc ngăn chặn các nhà xã hội dân sự bên ngoài phiên tòa không theo một khuôn khổ pháp luật nào cả, dù đây được nói là một phiên tòa công khai, cho thấy chính quyền địa phương, công an địa phương ngày càng vô lối.”

Ông Dũng nói ông “bất ngờ” trước mức án dành cho ba nhà hoạt động và cho rằng đây có thể là do yếu tố Trung Quốc.

“Nhìn đi nhìn lại thì có thể thấy nhóm Bùi Hằng bị đưa ra xử vào một thời điểm khá bất lợi: Thời điểm ông Lê Hồng Anh đi Trung Quốc”.

“Thời gian qua cũng đã xuất hiện luồng thông tin cho rằng việc xử án này là một món quà cho Trung Quốc”.

“Tôi đặt ra giả thiết là phải chăng Bắc Kinh thấy Việt Nam đón tiếp các chuyến thăm của các thượng nghị sỹ Hoa Kỳ và nhìn thấy khả năng cho một mối giao lưu hợp tác quân sự với Hoa Kỳ nên quyết định tung ra một đòn câu vớt để cân bằng mối quan hệ tay ba?”

“Chuyến đi của ông Lê Hồng Anh đã làm cho Bắc Kinh mở lòng mở dạ, cảm thấy cân bằng một chút trước Hoa Kỳ.”

“Nhưng điều đó cũng có thể đã làm cho bản án Bùi Hằng không được thuận lợi như trước đây.”

“Nếu nhóm Bùi Hằng bị đưa ra xét xử trùng thời điểm với chuyến thăm của các thượng nghị sỹ mới thì có lẽ đã tốt hơn.”

Không ảnh hưởng quan hệ với Hoa Kỳ

Ông Phạm Chí Dũng cho rằng bản án tại Đồng Tháp sẽ không có nhiều ảnh hưởng đến quan hệ với Hoa Kỳ hiện nay.

“Bùi Hằng không nằm trong danh sách 25 người mà phía Hoa Kỳ đưa cho phía Việt Nam, yêu cầu trả tự do lập tức và vô điều kiện”, ông nói.

“So với những người khác thì Bùi Hằng chỉ mới nổi lên và hoạt động của bà chưa đủ để phía Hoa Kỳ quan tâm dặc biệt.”

Dù cho rằng “đây là bản án bất công”, nhưng ông Dũng cũng nói “khó có thể đụng chạm tới lộ trình quan hệ Việt Mỹ trong thời gian sắp tới nhất là khi lộ trình này bao hàm các vấn đề lớn như thỏa thuận hợp tác hạt nhân dân sự, TPP, thậm chí một vị trí dành cho người Mỹ ở Biển Đông trong tương lai gần”.

Bình luận về những ý kiến chỉ trích cho rằng Việt Nam đang sử dụng các nhà hoạt động làm con tin cho các cuộc đàm phán với Hoa Kỳ, ông Dũng nói:

“Chính sách ngoại giao con tin thực ra đã bắt đầu từ năm 2013, theo các nguồn tin không chính thức”.

“Nhưng tôi cho rằng Việt Nam đang ở thế yếu ớt, đặc biệt là kinh tế. Nếu không cẩn thận thì sẽ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng ngân hàng trong tương lai gần.”

“Trong năm nay hoặc đầu năm sau có thể xảy ra biến động lớn về ngân hàng, dẫn tới hàng loạt sự đổ bể và sản xuất kinh doanh trong kinh tế,” ông Dũng nói.

“TPP là một điều kiện then chốt, một món mồi hấp dẫn cho nhà nước, thậm chí có thể coi như là một cứu cánh.”

“Nếu không có sự nhân nhượng về nhân quyền như Thượng Nghị sỹ John McCain đã nói hoặc Quốc hội Hoa Kỳ đã yêu cầu thì sẽ không có TPP, không có vũ khí sát thương, không có gì hết.”

“Và lúc đó nhà nước thay vì phải đối mặt với quốc tế thì sẽ phải đối mặt với cơn giận dữ của dân chúng.”

Trần Gia Phụng – Nhân 45 năm ngày giỗ Hồ Chí Minh: Chuyện di chúc

1

Tại Hà Nội, ngày 20-8-2014 vừa qua, Ban tuyên giáo Trung ương đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) tổ chức hội nghị triển khai chỉ thị của Ban bí thư TƯĐCSVN về việc thực hiện kỷ niệm 45 năm di chúc Hồ Chí Minh (HCM), và đưa ra kế hoạch cho toàn quốc thực hiện từ tháng 9 đến tháng 11-2014.

Hồ Chí Minh chết ngày 2-9-1969. Vì ngày 2-9 trùng với ngày lễ lớn của CSVN, nên Bộ chính trị đảng Lao Động lúc đó, do Lê Duẫn đứng đầu, đổi thành ngày 3-9-1969. Khi chết, HCM để lại ba bản di chúc: 1) Di chúc ngày 15-5-1965. 2) Di chúc bổ sung năm 1968. 3) Di chúc ngày 10-5-1969. Bản di chúc thứ ba còn được Lê Duẫn nhuận sắc, sửa đổi, mới chính thức công bố. Như vậy, đảng viên CS học tập bản di chúc nào, không thấy nói đến? (Toàn bộ các bản di chúc nầy đã được Nxb, Thanh Niên, TpHCM ấn hành năm 1990.) Lại thêm một chỉ thị của TƯĐCSVN mập mờ không rõ.

Những điều HCM viết trong các di chúc chỉ là những dặn dò tổng quát, chung chung, không đưa ra chi tiết cụ thể. Vì vậy nếu lãnh đạo CS muốn đảng viên và đoàn viên “quán triệt, học tập, tuyên truyền về nội dung cơ bản cốt lõi trong di chúc HCM”, thì cần nhất là phải tìm hiểu cặn kẽ những tinh hoa “cốt lõi” mà chính HCM đã làm trong đời sống thực tế khi HCM còn sống.

Mở đầu di chúc đầu tiên (15-5-1965), HCM cho biết lý do viết di chúc là phòng khi “đi gặp cụ Các Mác, cụ Lê-nin…” Người Việt chúng ta thường nghĩ rằng chết là về với cha mẹ, ông bà, Phật Chúa. Vì không có tôn giáo, HCM không về với Phật Chúa đã đành, mà HCM cũng không muốn về với cha mẹ ông bà. HCM chỉ muốn về với hai người ngoại quốc xa lạ HCM chưa hề gặp mặt, như là một kẻ không biết cha mẹ là ai, mà người Việt gọi là con vô thừa nhận. Quả thật, khi còn sống, thân phụ của HCM, cụ Nguyễn Sinh Sắc không thừa nhận Nguyễn Sinh Cung tức HCM vì cụ Sắc “không muốn nghe nói đến “đứa con hư” của mình […] mà các chủ thuyết chẳng những đả phá uy quyền của nhà vua, mà còn đả phá luôn cả uy quyền của người gia trưởng.” (Daniel Hémery, Ho Chi Minh, de l ‘ Indochine au Vietnam, Paris: Nxb. Gallimard, 1990. tr. 134.) Vì không muốn gặp cha mẹ ông bà, nên trong năm điều HCM dạy cho thiếu nhi Việt Nam, không có điều nào HCM khuyên trẻ em phải có hiếu với cha mẹ cả. Như vậy, học tập theo HCM, đi gặp cụ Các Mác, cụ Lê-nin và học tập năm điều HCM dạy, không lẽ các đảng viên và đoàn viên thanh niên CS cũng là những đứa con hoang, một mai khi chết đi, không tìm về với cha mẹ ông bà?

Cũng trong bản di chúc năm 1965, nói về đảng CSVN, HCM kêu gọi “một lòng một dạ phục vụ giai cấp, phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc”. Khi bổ túc di chúc năm 1968, HCM lập lại điều nầy. Tuy nhiên khi HCM chết ngày 2-9-1969, Lê Duẫn bỏ mấy câu nầy trong di chúc HCM trước khi công bố. (Xin bạn đọc so sánh các bản di chúc). Sở dĩ Lê Duẫn làm thế, vì Lê Duẫn biết HCM đâu có phục vụ tổ quốc, đã bán Hoàng Sa từ lâu cho Mao Trạch Đông. Khi Mao viện trợ cho HCM, HCM biết rằng tại Hội nghị San Francisco vào đầu tháng 9-1951, đại diện Liên Xô theo yêu cầu của Trung Cộng, đã lên tiếng đòi hỏi hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Trung Cộng. Thế mà HCM vẫn làm lơ, mặc nhiên chấp nhận điều nầy, để nhận viện trợ của Trung Cộng. Vì đã thỏa thuận bán Hoàng Sa và Trường Sa cho Mao để đổi lấy viện trợ, HCM để cho Phạm Văn Đồng ký công hàm ngày 14-9-1958 công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Cộng. Học tập và thấm nhuần di chúc HCM về cách phục vụ tổ quốc theo kiểu HCM, đảng CSVN hiện nay tiếp tục sự nghiệp bán nốt tổ quốc Việt Nam cho Trung Cộng

Di chúc HCM còn nhắn nhủ đảng CS phải lo giáo dục đạo đức cách mạng cho đảng viên, cho đoàn viên. Tấm gương điển hình tiên tiến nhất về đạo đức cách mạng của HCM là trong cuộc CCRĐ, HCM giết hại ân nhân Nguyễn Thị Năm để trả ơn. Tấm gương đạo đức cách mạng nữa là vụ lừa bịp thế giới rằng HCM suốt đời sống độc thân, sống giản dị để phục vụ cách mạng, trong khi HCM đi đâu đều có bóng dáng đàn bà ở đó. Đạo dức cách mạng HCM nổi tiếng hơn nữa là vụ giết hại bà Nông Thị Xuân, dù bà nầy đã sinh cho HCM một người con trai để nối giòng. Đạo đức cách mạng HCM còn được lưu danh trong vụ “Tôi mất trinh khi gặp bác Hồ” của một em gái miền Nam. Còn rất nhiều em gái miền Nam khác được gởi ra Bắc học tập, đã được HCM cấy hạt giống đỏ mà không đếm hết. Đảng viên và thanh niên CS mà học tập theo gương đạo đức cách mạng tiên tiến kiểu nầy của HCM, hãy coi chừng sẽ ế vợ, vì có thiếu nữ nào dám lấy chồng đảng viên CS, để rồi bị giết thê thảm như bà Nông Thị Xuân?

Di chúc HCM ngày 15-5-1965 kêu gọi đảng CS phải có “kế hoạch thật tốt để phát triển kinh tế và văn hóa”. Kế hoạch thật tốt của HCM là chính sách kinh tế chỉ huy, quốc hữu hóa toàn bộ công thương nghiệp thành phố và toàn bộ ruộng đất ở nông thôn, vơ vét của cải toàn dân vào tay đảng CSVN như lời Việt bản Quốc tế ca: “Bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình” (câu số 8). Tuy nhiên, chính sách kinh tế chỉ huy nầy đã làm đất nước Việt Nam kiệt quệ, nên mới đẻ ra cái quái thai “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Thò lò cái đuôi XHCN là cái gì vậy?

Trong di chúc công bố năm 1969, HCM rất tự hào về sự lớn mạnh của phong trào cộng sản thế giới. Nếu bây giờ HCM biết được rằng phong trào CS đã sụp đổ tan tành, chủ nghĩa CS bị quăng vào sọt rác ở Liên Xô từ năm 1991, thì có lẽ HCM càng tự hào hơn nữa, vì đảng CS của HCM chưa sụp đổ, nhờ ở Việt Nam nhà tù nhiều hơn trường học, bạo lực cách mạng tàn bạo và tinh vi, thẳng tay đàn áp dân oan kiện tụng, bắt giam những người yêu nước, những người viết blog kêu gọi tự do dân chủ.

Nói chuyện di chúc HCM mà không nói đến tư tưởng HCM là một thiếu sót lớn. Trong Đại hội 2 của đảng Lao Động tức đảng CSVN từ 11 đến 19-2-1951 tại Tuyên Quang, HCM phát biểu: “Về lý luận, đảng Lao Động Việt Nam theo chủ nghĩa Mác-Lênin…lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam.”. (Nguyễn Văn Trấn, Viết cho Mẹ & Quốc hội, Nxb. Văn Nghệ [tái bản], California, 1995, tt. 150-152.) Cũng trong Đại hội nầy, HCM nhiều lần tuyên bố: “Ai đó thì có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể sai được.” (Nguyễn Minh Cần, Đảng Cộng Sản Việt Nam qua những biến động trong phong trào cộng sản quốc tế, California: Nxb. Tuổi Xanh, 2001, tr. 63.) Theo HCM, tư tưởng MTĐ là kim chỉ nam không bao giờ sai lầm, có nghĩa là chuyện MTĐ đòi hỏi chủ quyền trên Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam từ năm 1951 cũng không sai lầm. Đảng viên và đoàn viên CSVN học tập như thế, nên đảng CSVN ký hiệp ước nhượng đất, nhượng biển cho Trung Cộng, bắt giam những người yêu nước một cách bất bạo động chống Trung Cộng như Lê Chí Quang, Việt Khang, Bùi Hằng…

Đảng CSVN hô hào thực hiện di chúc HCM, nhưng có một điều quan trọng trong bản di chúc HCM chưa được đảng CSVN thực hiện. Điều đó là trong di chúc ngày 15-5-1965, HCM yêu cầu được hỏa táng sau khi chết, tro xương chôn ở một ngọn đồi vùng Tam Đảo – Ba Vì, và nếu đất nước chưa được thống nhất, thì gởi một ít tro xương cho đồng bào miền Nam. Thế mà khi HCM chết, đảng CSVN không chịu hỏa táng, lại xây cái lăng Ba Đình bự chảng “hoành tráng” để triển lãm xác chết HCM.

Nay lãnh đạo đảng CSVN, tức bộ Chính trị đảng CSVN muốn cho đảng viên học tập, quán triệt cốt lõi di chúc HCM, thì phải tiên phong thực hiện di chúc HCM, thực tế làm gương trước cho mọi người, là hỏa thiêu thi hài của HCM ở Ba Đình, đúng theo yêu cầu trong di chúc HCM, rồi chia tro xương thành hai phần. Một phần chôn ở một ngọn đồi vùng Tam Đảo-Ba Vì theo lời HCM đã viết trong di chúc. Còn phần tro xương kia của HCM thì đem rải ở chỗ Trung Cộng đặt giàn khoan 981 trên Biển Đông mà Trung Cộng đã tạm chiếm của Việt Nam, để HCM được mãn nguyện với sự nghiệp “lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam”. Có như thế mới thực hiện một cách “tài tình sáng tạo” di chúc HCM.

Nói cho cùng, dầu TƯĐCSVN tốn công tốn sức tuyên truyền tô điểm chuyện di chúc HCM, nhưng ngày nay, thanh niên Việt Nam biết tỏng HCM là ai. “Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó”. (Nguyễn Chí Thiện). Các bạn trẻ ngày nay không thèm học tập di chúc đâu. “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi…” Thôi, “bỏ đi Tám”.

Toronto, 27-8-2014

© Trần Gia Phụng

Con đường lệ thuộc vừa được gia cố

140828014-305.jpg

Chủ tịch TQ Tập Cận Bình tiếp ông Lê Hồng Anh nhân chuyến thăm Trung Quốc hôm 26/8/2014

Photo courtesy of baothainguyen.org.vn

Quan hệ Việt Trung sau sứ mạng Lê Hồng Anh bắt đầu được chi phối từ “nguyên tắc ba điểm” mà hai bên đạt được ngày 27/8/2014 ở Bắc Kinh. Có vẻ cuộc khủng hoảng giàn khoan Hải Dương 981 đã chìm vào dĩ vãng, để hai Đảng Cộng sản khôi phục và tăng cường quan hệ và tất nhiên là sự hợp tác toàn diện giữa hai nhà nước.

Trả lời câu hỏi này, TS Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển IDS một tổ chức tư nhân tự giải thể, từ Hà Nội phát biểu:

“Có lẽ là như vậy bởi vì ba điểm này quay trở lại thỏa thuận tháng 10/2011 giữa ông Hồ Cẩm Đào và ông Nguyễn Phú Trọng thì thực sự nó quay trở lại như cũ. Và cái như cũ đó đã thực sự thất bại không giải quyết được điều gì khi mà Trung Quốc tiếp tục gây hấn trong thời gian vừa qua đặc biệt hồi tháng 5/2014. Tôi nghĩ nó không giải quyết được một cái gì cơ bản.”

Thông Tấn xã Việt Nam và báo chí do nhà nước quản lý đã đưa tin về  nội dung nguyên tắc ba điểm, cho thấy hai Đảng và hai Nhà nước phải làm hết sức để tăng cường hợp tác giữa hai bên trên mọi lĩnh vực như chính trị ngoại giao, quốc phòng, an ninh, kinh tế. thương mại, thực thi pháp luật, nhân văn và nhiều lĩnh vực khác. Hai bên  tuân thủ các nhận thức chung quan trọng của lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước, nghiêm túc thực hiện “Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc,” sử dụng tốt cơ chế đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lãnh thổ Việt Nam-Trung Quốc, tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được, đồng thời tích cực nghiên cứu và bàn bạc các giải pháp mang tính quá độ không ảnh hưởng đến lập trường và chủ trương của mỗi bên, kể cả vấn đề hợp tác cùng phát triển; kiểm soát tốt những bất đồng trên biển, không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp; duy trì đại cục quan hệ Việt Trung và hòa bình ổn định trên Biển Đông.

Không thể quay lưng lại với Trung Quốc. Không nên đẩy họ thành kẻ thù của chúng ta mà luôn luôn giữ tình hữu nghị. Nhưng phải luôn luôn cảnh giác, vì cái bài học lịch sử nó cho thấy như thế.
– TS Nguyễn Thanh Giang

Phải chăng Việt Nam-Trung Quốc hai đảng hai nước sẽ lại tiếp tục con đường cũ, Việt Nam sẽ tiếp tục ràng buộc với Trung Quốc về mọi lĩnh vực từ kinh tế cho tới chính trị và quân sự. Chúng tôi nêu câu hỏi này với TS Nguyễn Quang A và được ông trả lời:

“Tôi rất ngại là nó đúng như thế. Đó là một thảm họa chứ không có một chút gì tích cực cả, bởi vì cả một chính sách như thế đã tỏ ra thất bại. Tất cả những hành động trước chuyến đi của ông Đặc phái viên vài ngày, cũng như trong khi ông ấy ở Bắc Kinh thì đều thấy tình hình rất không thuận lợi đối với Việt Nam. Và tôi nghĩ, gần như là một sự quay trở lại sự qui phục trước khi ông ấy đi, người ta đưa tin về chuyện Việt Nam tự nhận lỗi rồi để cho công nhân Trung Quốc vào rất là đông ở Vũng Áng và các nơi khác; rồi kiểm soát chặt chẽ vấn đề Internet; rồi xử vụ Bùi Thị Minh Hằng một cách hết sức là lố lăng. Tôi nghĩ đấy là những dấu hiệu tất cả chỉ theo một hướng mà tôi nghĩ là không hay ho gì.”

Đối những ý kiến lo ngại về việc Hà Nội và Bắc Kinh trở lại thực hiện ba nhận thức chung, vốn dĩ là những thỏa thuận giữa hai bên từ thời kỳ Tổng bí thư Hồ Cẩm Đào, có thể dẫn tới việc Trung Quốc và Việt Nam sẽ cùng khai thác tài nguyên ở vùng biển đông thuộc chủ quyền VN, tương tự như thỏa thuận 2011 ở vịnh Bắc Bộ. TS Nguyễn Quang A nhận định:

“Đó là chuyện rất là nguy hiểm và trong trường hợp chưa giải quyết một cách rõ ràng. Tôi đồng ý việc các bên song phương, đa phương phải giữ nguyên trạng và sau đó có một thỏa thuận với nhau như thế nào đó, vạch rõ rằng phần nào là của ai…v..v…Chỉ sau đó mới tính chuyện khai thác như thế nào, phần của ai thì khai thác, lúc ấy phía bên kia cũng có thể tham gia vào như một đối tác quốc tế bình đẳng. Chứ còn ở trong tình trạng nhập nhằng ai cũng bảo của mình mà bảo cùng khai thác, tôi không cũng không hiểu cùng khai thác kiểu như thế nào. Trường hợp này chỉ có kẻ mạnh là lấn lướt áp đảo mà thôi. Nó sẽ là mầm mống của những xung đột tiếp theo và tôi nghĩ cách giải quyết như thế này chỉ là mua thời gian và để cho những xung đột tiềm ẩn vẫn còn nguyên ở đó và nó có thể lại hiện ra dưới dạng này dạng khác và có thể ở mức độ nguy hiểm hơn.”

Ảnh hưởng Trung Quốc quá lớn

baothainguyen.org-250.jpg
Ông Lê Hồng Anh gặp gỡ Trưởng Ban Liên lạc Đối ngoại Trung ương Trung Quốc Vương Gia Thụy trong chuyến thăm TQ hôm 26/8/2014

TS Nguyễn Thanh Giang, một nhà phản biện nhiều kinh nghiệm, nhìn nhận một thực tế là Việt Nam không thể thoát khỏi ảnh hưởng Trung Quốc. Trả lời Kính Hòa Đài ACTD, TS Nguyễn Thanh Giang phát biểu từ Hà Nội:

“Không thể quay lưng lại với Trung Quốc. Không nên đẩy họ thành kẻ thù của chúng ta mà luôn luôn giữ tình hữu nghị. Nhưng phải luôn luôn cảnh giác, vì cái bài học lịch sử nó cho thấy như thế. Đó là một sự cay đắng, đối với hàng xóm láng giềng thì lúc nào chúng ta cũng muốn hữu hảo, nhưng bài học lịch sử lẫn cái thời gian gần đây đều cho thấy là chơi với họ thì nguy hiểm lắm.

Cho nên hữu nghị thì vẫn phải hữu nghị, không nên đặt vấn đề đối chọi với họ. Cho nên tôi rất mong các nhà lãnh đạo đề cao cảnh giác với Trung Quốc, và đề cao cảnh giác với trong cả nội bộ lãnh đạo, xem có những người nào có tư tưởng thần phục Trung Quốc, dựa vào Trung Quốc để giữ lợi riêng, giữ lấy ghế của mình, thì phải loại họ khỏi thành phần lãnh đạo, ra khỏi dân tộc.”

Trong giai đoạn khủng hoảng giàn khoan trên Biển Đông kéo dài 10 tuần lễ, Việt Nam nỗ lực tranh thủ bè bạn quốc tế trong đó Hoa Kỳ, Nhật Bản và những tưởng chính sách xoay trục châu Á của Washington là một cơ hội giúp Việt Nam bảo vệ chủ quyền biển đảo.

Thỏa thuận mang tên “nhận thức chung nguyên tắc ba điểm về tiếp tục phát triển quan hệ Việt-Trung” có thể làm Việt Nam vuột mất cơ hội tạo thế đứng độc lập với sự giúp đỡ của bè bạn quốc tế. TS Nguyễn Quang A nhận định:

“Tôi nghĩ rằng có thể Việt Nam đã bỏ lỡ một cơ hội rất là quan trọng. Và nếu bảo rằng bỏ mất một cơ hội ngả về bên này hay bên kia thì chưa chắc là đúng. Nhưng mà để có một thế đứng vững vàng độc lập hơn có thể có nhiều hơn mối liên kết, nhiều hơn mối liên minh để mà bảo vệ quyền lợi của mình thì tôi nghĩ rằng những khả năng như thế cũng vẫn còn chứ không phải hoàn toàn không có.

Chúng ta chưa biết một cách chi tiết những nội dung đó như thế nào và mới chỉ được báo chí nêu là thống nhất ba điểm ấy. Rõ ràng đánh giá ngay có thể là còn sớm.”

Vấn đề Biển Đông, quan hệ Việt Trung và thỏa thuận nhận thức nguyên tắc ba điểm sẽ vẫn còn tạo ra mầm mống của những xung đột tiếp theo và cách giải quyết này, theo lời TS Nguyễn Quang A, chỉ là mua thời gian và duy trì những xung đột tiềm ẩn. Nó sẽ có dịp hiện ra dưới dạng này hay dạng khác và có thể ở mức độ nguy hiểm hơn.

Lao động Trung Quốc ở Vũng Áng đủ lập 2 “sư đoàn”

000_Hkg9834130-305.jpg

Hàng ngàn công nhân Trung Quốc được rút ra khỏi cảng Vũng Áng ở Hà Tĩnh, Việt Nam đã về đến cảng Tú Anh ở Hải Khẩu, tỉnh Hải Nam, miền nam Trung Quốc vào ngày 20 tháng 5 năm 2014.

AFP PHOTO

 

Cùng với chuyến đi Bắc Kinh ngày 26-27/8/2014 của Ông Lê Hồng Anh, Thường trực Ban Bí thư, Đặc phái viên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mà mục đích chính là để làm giảm căng thẳng giữa hai bên, báo chí trong nước đưa tin hơn 1 vạn lao động Trung Quốc sắp đến Vũng Áng Hà Tĩnh.

Vị trí địa lý nhạy cảm về quân sự

Trước biến động tháng 5/2014, số công nhân làm việc tại các gói thầu của dự án Formosa ở Vũng Áng Hà Tĩnh lên tới 26.000 người, trong số này có rất nhiều người quốc tịch Trung Quốc nhưng con số đích thực thì không được công bố. Hiện nay số công nhân làm việc chỉ còn 19.000 người nhưng các nhà thầu đang chờ cấp phép để đưa thêm 11.000 lao động Trung Quốc vào làm việc. Với đợt tăng cường này số lượng công nhân Trung Quốc ở Vũng Áng đủ để thành lập hai sư đoàn.

Dự án Khu liên hợp Gang thép công suất 22 triệu tấn thép/năm và Cảng nước sâu Sơn Dương do Tập đoàn Formosa Đài Loan đầu tư xây dựng  được nhà nước Việt Nam biệt đãi. Dự án này có tổng mức đầu tư 15 tỷ USD được phép sử dụng 3.300 ha, bao gồm 2.000 ha trên đất liền và 1.200 ha diện tích mặt nước ở phía Nam Vịnh Vũng Áng Hà Tĩnh.

Báo chí Việt Nam từng nêu ý kiến phản biện của chuyên gia cho rằng những ưu đãi về thuế và cung cấp tín dụng ngân hàng Việt Nam đặc biệt là ưu thế về đất đai và cảng biển sẽ có thể giết chết hàng loạt doanh nghiệp thép trong nước khi khu liên hợp gang thép Formosa đi vào hoạt động.

Tuy vậy điều mà dư luận quan tâm trước hết là vấn đề an ninh chính trị. Khu Liên hợp Gang thép và Cảng nước sâu Sơn Dương thuộc khu Kinh tế Vũng Áng nằm ở vị trí địa lý nhạy cảm về mặt quân sự. Chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành từ Hà Nội phân tích:

Vungang-400.jpg
Một công trình xây dựng tại KCN Vũng Áng do nhà thầu Trung Quốc thi công. Courtesy photo.

“Vùng Vũng Áng-Hà Tĩnh đó đối diện và gần với Hải Nam. Nếu ngày nào Trung Quốc xây dựng cảng Vũng Áng ấy mà bên Hải Nam chĩa qua ngay Vũng Áng, thì có thể nói Vịnh Bắc Bộ sẽ trở thành một ao hồ của Trung Quốc và nó ngăn cản sự vận chuyển giao thông hàng hải của Việt Nam từ Bắc vào Nam, sẽ ra sao đây? Ngoài ra nó có những nguy cơ về quốc phòng, từ cảng Vũng Áng đi qua Lào chỉ có 50 km thôi. Như vậy nếu có vấn đề gì thì làm sao có thể phòng thủ khi Trung Quốc từ bên Lào đi qua Vũng Áng, 50km chạy ô tô vài tiếng đồng hồ là có thể cắt đôi Việt nam ra hai khúc.”

Trên báo Đất Việt, bà Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ mô tả dự án Gang thép Vũng Áng, cảng nước sâu Sơn Dương là một quyết định đáng tiếc. Nguyên văn lời bà Chi Lan: “Địa điểm địa lý nhạy cảm như thế nào về quốc phòng an ninh thì ai cũng biết cả rồi.” Bà Chi Lan nhấn mạnh tới việc nhà thầu Trung Quốc và công nhân Trung Quốc tham gia phần lớn các gói thầu của dự án này. Được biết công nhân Trung Quốc có thói quen đem theo gia đình sang và ở gần công trường thi công, khá nhiều nơi trở thành những cụm dân cư người Hoa.

Rút đi 4.000 nhưng đưa qua 10.000

Nếu có vấn đề gì thì làm sao có thể phòng thủ khi Trung Quốc từ bên Lào đi qua Vũng Áng, 50km chạy ô tô vài tiếng đồng hồ là có thể cắt đôi Việt nam ra hai khúc.
-Bùi Kiến Thành

Bên cạnh câu chuyện Vũng Áng Hà Tĩnh, sự kiện Nhà thầu Trung Quốc, công nhân Trung Quốc có mặt ở hầu hết các dự án lớn nhỏ ở Việt Nam đã và đang gây ra sự quan ngại trong dư luận. TS Lê Đăng Doanh, chuyên gia kinh tế độc lập ở Hà Nội từng nhận định:

“Sự lo ngại của người dân Việt Nam là hiện nay Trung Quốc đã có những dự án ở Tây Nguyên là một vùng địa bàn chiến lược về mặt quân sự cũng như về mặt chiến lược đối với Việt Nam. Ngoài ra Trung Quốc đầu tư vào nhiều dự án, nhưng khác với các nước khác, Trung Quốc xây một khu riêng và dựng hàng rào lên kín mít và người dân không biết trong đó họ làm cái gì và đấy là công nhân hay là lính hay là họ định chuẩn bị cái gì đây. Cho nên sự lo ngại trong công luận Việt Nam rất là lớn và tôi cũng không hiểu tại làm sao mà trên lãnh thổ Việt Nam lại có những đơn vị Trung Quốc kinh doanh đóng kín như người dân ở Hà Tĩnh nói lại là công an vào họ cũng không cho vào.”

Ít nhất có 4.000 lao động Trung Quốc đã sơ tán khỏi Vũng Áng sau vụ biểu tình bạo động ngày 14/5 làm một số người Trung Quốc thiệt mạng và bị thương. Lúc đó đó Bắc Kinh đã đưa mấy chuyến tàu vào Cảng Vũng Áng để thực hiện việc di tản. Rút đi 4.000 và bây giờ đưa qua  hơn 1 vạn thì chứng tỏ mọi việc đang bình thường hóa.

Chắc không phải ngẫu nhiên mà báo chí Việt Nam cùng lúc đưa tin về chuyến đi Bắc Kinh của Thường vụ Bộ Chính trị Lê Hồng Anh và sự kiện hơn 1 vạn lao động Trung Quốc sắp vào Hà Tĩnh. Sau vụ giàn khoan Hải Dương 981 và các hành động gây hấn khác của Trung Quốc trên Biển Đông, giới chuyên gia đặt vấn đề thoát khỏi ảnh hưởng Trung Quốc. Điều đáng chú ý là người dân muốn thoát Trung nhưng những gì Đảng Cộng sản và Chính quyền Việt Nam thể hiện thì đi đang ngược lại điều này.

Trả thẻ đảng thực chất là một sự góp ý

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok. 2014-08-28

Biểu ngữ đảng được treo mọi nơi, mọi chỗ...

Biểu ngữ đảng được treo mọi nơi, mọi chỗ…

AFP

Vấn đề đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam công khai từ bỏ tổ chức mà họ phấn đấu để được kết nạp lại làm xôn xao dư luận sau khi trong những ngày cuối tháng 8 này lại có thêm một đảng viên là thành phần trí thức ra thông báo công khai về quyết định đó.

Điều gì khiến họ phải làm thế và con đường mới được chọn ra sao?

Đảng không lắng nghe

Đảng viên mới nhất vừa ra thông báo từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam là tiến sĩ- bác sĩ trung tá quân đội Đinh Đức Long làm việc tại Bệnh viện Bưu Chính. Thông báo của ông được công khai trên mạng đề ngày 22 tháng 8.

Ông cho biết bản thân từng tham gia lên tiếng đấu tranh nhưng rồi việc tố cáo đến cấp cao nhất vẫn không được phúc đáp. Ông trình bày:

Cá nhân tôi trải nghiệm, năm nay tôi 55 tuổi đời và tôi cũng đứng trong hàng ngũ đảng cộng sản còn ít ngày nữa là tròn 32 năm. Gia đình tôi cũng thuộc loại lão thành cách mạng, bố tôi vào đảng năm 18 tuổi. Tôi thấy việc này đã kéo dài, mình ở trong tổ chức có đóng góp, xây dựng với toàn bộ niềm tin, sự hiểu biết và trí tuệ của mình. Tôi thấy thứ nhất họ không biết tiếp thu, thứ hai họ còn cố tình ( nói là trả thù thì không đúng) làm khó mình, họ loại mình dần ra công việc thuần túy chuyên môn mà mình đang làm.

Bệnh viên nơi tôi làm là Bệnh viện Bưu Điện, cả miền bắc và miền nam, bệnh viện làm hồ sơ ma, bệnh án giả để lấy tiền của Nhà nước, mà đó là tiền thuế của nhân dân chứ ở đâu mà ra. Nhưng khi chúng tôi có ý kiến, vì chúng tôi không tham gia việc đó, thì họ lập tức cô lập chúng tôi

bác sĩ Đinh Đức Long

Lấy ví dụ, bệnh viên nơi tôi làm là Bệnh viện Bưu Điện, cả miền bắc và miền nam, bệnh viện làm hồ sơ ma, bệnh án giả để lấy tiền của Nhà nước, mà đó là tiền thuế của nhân dân chứ ở đâu mà ra. Nhưng khi chúng tôi có ý kiến, vì chúng tôi không tham gia việc đó, thì họ lập tức cô lập chúng tôi. Đến bây giờ rõ rồi. Anh giám đốc bệnh viện là bí thư đảng ủy, luôn là người nhiều năm hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc của tổi chức đảng. Việc này tôi đã tố cáo lên các cấp là thành ủy Thành phố Hồ chí Minh rồi,nhưng họ cũng bao che cho nhau. Đơn giản theo điều lệ đảng, người ta hỏi bằng văn bản phải trả lời bằng văn bản. Họ không trả lời bằng văn bản. Nói chung về mặt luật pháp họ sai rất nhiều. Chúng tôi với trách nhiệm đảng viên, với trách nhiệm công dân, trí thức chúng tôi đóng góp theo con đường tổ chức nhiều năm nay rồi, nhưng kéo dài không chấp nhận.

Ngày hôm qua một anh bạn nói trên facebook của tôi là anh có vội vàng quá không, chúng ta có thể làm gì khác không. Tôi trả lời ngắn gọn là tôi đã làm tất cả bằng con tim và trí tuệ của mình. Tôi xin mượn lời của ông Trần Trung Đạo viết cách đây ít lâu là ‘đừng tưới nước vào gốc cây đã mục ruỗng, hãy dành gáo nước đó để tưới vào những mầm xanh dân chủ đang lên’.

Theo hiểu biết của tôi, theo kinh nghiệm, trải nghiệm của tôi thì đó là lỗi ở gốc rồi. Đó là điều đơn giản, hai năm rõ mười rồi tại sao không làm ? Họ độc tài, gia đình trị, lợi ích phe nhóm.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa


Đảng đánh mất lý tưởng ban đầu

Chính những đảng viên đến nay đã có mấy mươi năm đứng trong hàng ngũ của tổ chức này với chừng 3 triệu người, thì lý tưởng đấu tranh cho một xã hội công bằng, trong đó những người nông dân, công nhân nghèo không còn bị địa chủ hay giới chủ bóc lột… nên họ gia nhập vào Đảng.

Đất nước suy đồi, đạo đức băng hoại. Tất cả những lý do đó có thể nói là từ đường lối sai lầm cho đến đạo đức tồi. Không có lý gì mình đứng dưới ngọn cờ đó được, mình không thể cho họ mượn tên mình để họ hoạt động không đúng với tôn chỉ, mục đích của họ nữa

Thầy giáo Phùng Hoài Ngọc

Thế nhưng nay, những lý thuyết cộng sản được tuyên giáo giảng thuyết không hề được áp dụng trong thực tế.

Thầy giáo Phùng Hoài Ngọc, một giảng viên nghỉ hưu hiện sinh sống tại An Giang, người cũng thông báo nghỉ sinh hoạt đảng vào cuối tháng giêng năm nay, cho biết về tình trạng đảng xa rời lý tưởng luôn được rêu rao lâu nay:

Đảng đã không đi theo đúng tôn chỉ, mục đích của mình. Nói rõ là không còn đi theo tôn chỉ đem lại độc lập, tự chủ, hạnh phúc, dân chủ. Tất cả những khẩu hiệu ban đầu bây giờ đảng không thực hiện được. Không thực hiện được điều đó mà dung dưỡng cho tầng tầng lớp lớp hệ thống nhóm lợi ích xoắn vào nhau làm hại cho lợi ích của đất nước, đất nước suy đồi, đạo đức băng hoại. Tất cả những lý do đó có thể nói là từ đường lối sai lầm cho đến đạo đức tồi. Không có lý gì mình đứng dưới ngọn cờ đó được, mình không thể cho họ mượn tên mình để họ hoạt động không đúng với tôn chỉ, mục đích của họ nữa. Nói cách khác, họ đã từ bỏ đảng, từ bỏ mục tiêu, lý tưởng của đảng, thì không có lý do gì mà mình đi theo họ nữa.

Đảng khó có thể ‘hoàn lương’

Một đảng viên công khai từ bỏ đảng khác là bác sĩ Nguyễn Đắc Diên tại thành phố Hồ Chí Minh, trong thông báo công khai từ bỏ đảng viết rằng ‘khi vào đảng tôi đã từng thề rằng tuyệt đối trung thành với đảng. Nay tôi thà phản bội lại lời thề trung thành với đảng còn hơn phải theo đảng mà phản bội lại quyền lợi dân tộc, dân sinh, dân chủ, dân quyền mà lẽ ra dân tộc tôi phải được hưởng từ 38 năm về trước. Nhưng rồi có thể một ngày nào đó, khi đảng thực sự hoàn lương, nắm vững ngọn cờ dân tộc, vứt bỏ ngọn cờ CNXH, tôi lại phấn đấu xin vào đảng’.

Tôi không hy vọng có một nghị quyết trung ương nào, tôi không hy vọng họ hoàn lương bằng nghị quyết, bằng biểu quyết, mà tôi nghĩ phải có sự kiện lớn nào đó làm thay đổi.

Thầy giáo Phùng Hoài Ngọc

Khả năng hoàn lương của Đảng CSVN mà bác sĩ Nguyễn Đắc Diên nêu ra liệu có xảy ra hay không?

Trả lời cho câu hỏi này, thầy giáo nghỉ hưu Phùng Hoài Ngọc, tỏ vẻ hoài nghi:

Tôi nghĩ khó có khả năng hoàn lương mà chắc phải có cuộc cách mạng bên trong nội bộ, phải có những lãnh tụ, thủ lĩnh mới làm được việc đó. Chứ tôi không hy vọng có một nghị quyết trung ương nào, tôi không hy vọng họ hoàn lương bằng nghị quyết, bằng biểu quyết, mà tôi nghĩ phải có sự kiện lớn nào đó làm thay đổi. Nói thực tôi không hy vọng gì vào đại hội lần thứ 12 sắp tới.

Những sự kiện lớn lao thì tôi chưa biết được, nhưng không sớm thì muộn cũng phải xảy ra.

Con đường dân chủ: chọn lựa mới

Tiến sĩ- bác sĩ trung tá quân đội Đinh Đức Long nói rằng ông từ bỏ Đảng và nay sẽ dấn thân vào con đường dân chủ hóa đất nước. Ông cho biết:

Trở lại câu tôi nói lúc nãy, có lẽ gốc cây đã mục ruỗng rồi, không thể tưới vào đó được nữa. Tôi để dành nước để tưới vào những mầm xanh dân chủ đang lên. Tôi chọn con đường này để thể hiện chính kiến của tôi. Tôi không có quyền lực gì hết, tôi chỉ có lẽ phải và tấm lòng của tôi thôi. Tối thấy cái gì đúng phải nói ra, vì trách nhiệm đối với dân tộc, thế thôi.

Tôi có nói với một người bạn, trước khi theo đảng như tôi trước kia là người cộng sản, chúng ta là người Việt Nam. Đã là người Việt Nam phải có trách nhiệm với đất nước, với dân tộc. Đất nước mình sau mấy chục năm hòa bình vẫn còn là đất nước đang phát triển, nói một cách văn hoa là đang phát triển nhưng thực ra là còn lạc hậu rất nhiều.

Thời điểm hiện nay rất quan trọng: thù trong, giặc ngoài. Bên ngoài thì Trung Quốc kéo giàn khoan vào gây sức ép về kinh tế. Sắp tới còn 10 ngàn người của họ sang Vũng Áng nữa. Trong khi đó thanh niên Việt Nam thất nghiệp, không có việc làm.

Mà Trung Quốc thì xưa nay mọi người biết rồi, Trung Quốc đến khó đuổi đi lắm. Một ngàn năm Bắc thuộc, đó là bài học xương máu. Thế còn lý do làm sao họ làm được việc đó thì cả nước đều biết. Tất cả đều do cái gốc mà ra hết, mà như tôi nói, cái gốc mục ruỗng rồi!

Thầy giáo nghỉ hưu Phùng Hoài Ngọc cho rằng thông báo nghỉ sinh hoạt đảng của ông thực chất là một sự góp ý cuối cùng cho đảng. Trong khi ông nghi ngờ về khả năng ‘hoàn lương’ của đảng thì lại lạc quan về những hoạt động dân chủ đang được nhen nhóm lên ở Việt Nam. Theo ông thì chưa thể nóng vội có ngay những đổi thay tại Việt Nam hiện nay mà lúc này là giai đoạn khai dân trí để rồi đến một lúc nào đó mọi yếu tố đều chín muồi thì sẽ có một chuyển đổi mang tính cách mạng cho đất nước.

Phiên tòa sơ thẩm tại Cao Lãnh, Đồng Tháp xử Bùi Thị Minh Hằng và hai người yêu nước

 J.B Nguyễn Hữu Vinh. 2014-08-26

http://www.rfa.org/vietnamese/blog/bui-m-hang-trial-08262014140014.html

Sáng nay, 26/08/2014, tại Tòa án nhân dân ở Cao Lãnh, Đồng Tháp (địa chỉ: Số 1, Lê Quí Đôn, Phường 1, Quận Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp.) được hàng trăm công an, an ninh bao vây ngăn chặn để chuẩn bị cho phiên xử chị Bùi Thị Minh Hằng , chị Nguyễn Thị Thúy Qu

Sáng nay, 26/08/2014, tại Tòa án nhân dân ở Cao Lãnh, Đồng Tháp (địa chỉ: Số 1, Lê Quí Đôn, Phường 1, Quận Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp.) được hàng trăm công an, an ninh bao vây ngăn chặn để chuẩn bị cho phiên xử chị Bùi Thị Minh Hằng , chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh vào lúc 8 giờ sáng

Danlambao

Nhà cầm quyền CSVN đưa Bùi Thị Minh Hằng, một phụ nữ đã nhiều lần dẫn đầu các cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm lược ra để biểu diễn cái gọi là “Xét xử”. Hành động này được tiếp nối sau nhiều hành động khác mà nhà cầm quyền CSVN đã thực hiện đối với Bùi Thị Minh Hằng mấy năm qua như việc bắt vào Trại Lộc – một “trại Phục hồi nhân phẩm” phụ nữ, chuyên chứa các gái mại dâm và tệ nạn xã hội – hoặc tự tiện ra quyết định bắt bỏ vào Trại Giáo dục học tập cải tạo Thanh Hà cũng như nhiều hành động khủng bố cá nhân tại tư gia và nhiều nơi khác.

Bùi Thị Minh Hằng, một phụ nữ tay không, đã bị nhà cầm quyền huy động hàng trăm người vây bắt chị và các bạn mình tại Lấp Vò, Đồng Tháp trong một vụ án mà dân gian đã mỉa mai gọi là “Vụ án hai xe máy đi hàng ba”.

Sáng nay, tại tp Cao Lãnh, tình Đồng Tháp, nhà cầm quyền CSVN đưa Hằng và hai người bạn ra xét xử trong bầu không khia được họ giăng ra khắp nước như một sự kiện lớn lao và chấn động. Từ Hà Nội đến các tỉnh như Sài Gòn Huế, Đồng Tháp… nhiều người bị canh giữ, ngăn chặn họ đến Đồng Tháp dự phiên tòa Sơ thẩm sáng hôm nay. Rõ ràng, những hành động gia tăng ngăn chặn và đàn áp đối với công dân một cách trái luật pháp, càng làm rõ thêm tính bất chính của phiên tòa  hôm nay đối với Bùi Thị Minh Hằng và hai người bạn và sự vô tội của họ.

Chúng tôi sẽ cập nhậ thông tin về tình hình phiên xử Bùi Thị Minh Hằng sáng nay tại Tòa án Tỉnh Đồng Tháp. Số 1 Lê Quý Đôn, Cao Lãnh, Đồng Tháp.

Ngay từ đêm qua, nhiều người từ khắp nơi đổ về Đồng Tháp đã bị nhà cầm quyền CSVN chặn bắt giữ bất chấp pháp luật. Đêm qua, ít nhất 5 người và 1 cháu nhỏ đã bị bắt giữ.

Ngay từ sáng, các đường phố xung quanh khu vực Tòa án Tỉnh Đồng Tháp đã bị phong tỏa bởi Công an các loại và dân phòng.

Xe Công an, cảnh sát dày đặc như thời chiên ở Cao Lãnh, Đồng Tháp khủng bố những người dân đến dự Phiên tòa Công khai.

7h30: Các Tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo đã tập trung rất đông để tham dự phiên tòa Công khai. Nhưng họ đã bị bắt lên 2 xe ô tô chở đi đâu không rõ.

8 h30: Cho đến giờ này, rất nhiều anh em đến dự phiên tòa đã bị bắt đi trái pháp luật bao gồm:

1. Hoàng Văn Dũng
2. Trương Văn Dũng
3. Bùi Tiến Hưng
4. Nguyễn Nữ Phương Dung
5. Mai Phương Thảo
6. Nguyễn Văn Thông
7. Nguyễn Văn Kỳ
8. Nguyễn Văn Hùng
9. Lê Hồng Phong
10. Trương Minh Hưởng
11. Đinh Nhật Uy
12. Trương Minh Đức
13. Nguyễn Công Khoa
14 Nguyễn Võ Xuân Thùy
15. Huỳnh Ngọc Chênh
16. Nguyễn Đức Phước – Tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo

9h: Cho đến giờ này, kể cả những người nhà của các nạn nhân trong Tòa không hề được vào dự phiên tòa “Công khai” tại Cao Lãnh, Đồng Tháp. Người nhà của Bùi Thị Minh Hằng là Đặng Thị Quỳnh Anh vẫn không được vào Tòa mà phải đứng ở ngoài đượng Hiện cô đang bị một đám côn đồ được bổ trí đến để sỉ nhục và chửi bới cô. Người thân của hai nạn nhân bị đem xét xử cùng cũng không được vào, trừ BÙi Thị Diễm Thúy là nhân chứng bị triệu tập vào Tòa mà thôi.

Hành động bắt bớ, cấm đoán với những người đến dự phiên tòa Công khai, lại là phiên tòa Hình sự đơn giản này, nói lên điều gì nếu không phải là sự bất chính, bất minh, bất chấp luật pháp của cái gọi là Tòa Án Nhân Dân tỉnh Đồng Tháp?

Liệu có ai có thể tin được sự Công minh, luật pháp được sử dụng ra sao ở những phiên tòa này? Câu hỏi nhức nhối đó của nền tư pháp Việt Nam đang càng ngày càng được làm rõ qua những phiên tòa như hôm nay tại Đồng Tháp.

9h25: Những người đến dự “Phiên tòa Công khai xử kín”, đành phải đứng ở ngoài hè đường nhìn người qua lại, nhưng hướng tấm lòng về các nạn nhân:

Những hình ảnh này cho nhà cầm quyền CSVN thấy rõ điều này: Dù klhủng bố, bạo lực, ngăn chặn… đã được vận dụng và thi thố hết sức thô thiển và dã man. Nhưng tấm lòng của người dân Việt Nam với những người yêu nước là không thể bị dập tắt hoặc ngăn chặn.

Có lẽ đây là lần đầu tiên ở tỉnh Đồng Tháp, người dân với nỗi sợ hãi triền miên mới thấy được có một phiên tòa mà sự hiệp thông rộng rãi trong gian khó như hôm nay. Ở đó, sự sợ hãi lại chính là những kẻ cầm súng, cầm dùi cui và có nhà tù chứ không phải là những người dân tay không.

9h33: Cập nhật. Đinh Nhật Uy và Trương Minh Đức đã bị bắt vô cớ khi đi đến dự phiên tòa “Công khai” thông tin cho biết họ bị đánh đập tàn nhẫn và bắt đi trên hai chiếc xe với hình ảnh sau đây. Cần lưu ý rằng Công an Cao Lãnh vốn nổi tiếng với những vụ dùng nhục hình đối với phạm nhân, mà điển hình là việc Viện KSND Tối Cao đã khởi tố Thiếu tá Huỳnh Ngọc Tòng, Đội phó CSGT Cao Lãnh và Trung úy Phạm Xuân Bình cán bộ CSGT về việc dùng nhục hình.

9h 40: Một số anh em đến dự phiên tòa bị đẩy ra đứng từ xa ngoài đường cũng bị bắt. Trong đó có Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Thúy Hạnh, Trần Bang, Nguyễn Ngọc Lụa và một số người khác đã bị bắt vào đồn công an:

10h: Nhóm hơn 10 người gồm Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Thúy Hạnh, Trần Bang, Nguyễn Ngọc Lụa Phạm Nam Hải… đã bị bắt về Công an Phường Phú Mỹ, thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Vài hình ảnh từ trong đồn Phú Mỹ:

Một câu khẩu hiệu nói lên tính hài hước của lực lượng “Công an Nhân dân” trong đồn CA Phuòng Phú Mỹ.

10h 13: Đến giờ này, khoảng hơn 30 người đã bị bắt đưa về Đồn Công an Phường Phú Mỹ, trong đó hầu hết những người từ Hà Nội, từ miền Bắc đã bị bắt đưa về đây như Nguyễn Tường Thụy, Lã Việt Dũng…

10h 30: Cảnh bắt bớ, trấn áp tàn bạo ngay ở Công an Phường Phú Mỹ, Thành phố Cao Lãnh, Đồng Tháp tại thời điểm này:

Bản tin của Dòng Chúa Cứu thế cho hay:

Lúc 10: 04: Các luật sư trong phiên xử yêu cầu phải triệu tập các nhân chứng là tín đồ PGHH đi cùng với bà Bùi Thị Minh Hằng và hai người cùng bị bắt. Nếu không triệu tập họ, thì đề nhgị hoãn phiên tòa.

Trong khi đó, cô Nguyễn Thị Ánh Tuyết là nhân chứng, đã có mặt rất sớm ở phiên tòa nhưng công an đã không cho  vào để dự phiên tòa này;

Sự trắng trợn của Công an Đồng Tháp thể hiện sự chà đạp lên luật pháp và những nguyên tắc pháp luật cơ bản khi bắt giữ tùy tiện các công dân bất chấp quyền của họ được đến các phiền tòa Công khai, ngoài ra, việc đàn áp, đánh đập và sử dụng bạo lực với công dân là những hành động không thể chấp nhận được.

Trên hết, với những hành động này được diễn ra công khai trước cả thế giới thông tin, thì người ta có thể hi vọng gì vào việc hành xử đúng pháp luật quy định trong việc xét xử ở trong phiên tòa dàn dựng đối với các nạn nhân?

11h 20: Có thông tin cho biết lúc 11h, một chiếc xe cấp cứu đã chạy vào Tòa án, không rõ điều gì đã xảy ra ở trong “tòa án” công khai xử kín này. Chúng tôi đang theo dõi và sẽ cập nhật khi có tin về vụ này.

11h 25: Tại Đồn Công an Phường Phú Mỹ, giờ này Công an đang buộc mọi người khai về thân nhân. Việc bắt bớ họ vào đây không lý do là việc làm trái pháp luật, do vậy việc lấy thông tin về nhân thân của họ là bất hợp pháp vào lúc này.

11h30: Luật sư vừa mới rời khỏi tòa án.

Thông tin cho biết, bố và mẹ của nạn nhân Nguyễn Văn Minh đã bị ngất xỉu tại Tòa án, xe cấp cứu được đưa vào tòa.

11h33: Luật sư Trần Thu Nam từ phiên tòa ra cho chúng tôi biết:

Tại Phiên tòa, các nạn nhân (bị cáo) mặc dù sức khỏe rất kém, nhưng tinh thần rất tốt. Tất cả các nhân chứng có lợi cho bị cáo đều không được triệu tập đúng quy định của pháp luật, thậm chí một số còn bị bắt và đưa đi đâu đó. Do vậy các Luật sư đã yêu cầu hoãn phiên tòa. Thế nhưng cái gọi là Tòa án này đã không chấp nhận. Điều này không có gì lạ với những phiên tòa bỏ túi ở Việt Nam.

Tiình trạng trong phiền tòa khá căng thẳng, những gì bất lợi nhất cho các bị cáo đã được vận dụng triệt để. Sang nay, phần xét hỏi vẫn chưa xong.

Danh sách những người bị bắt sáng nay tại Đồng Tháp:

1) Hoàng Văn Dũng – Con đường Việt Nam
2) Trương Văn Dũng – Bầu bí tương thân
3) Bùi Tiến Hưng- No U FC
4) Nguyễn Nữ Phương Dung – Con đường Việt Nam
5) Mai Phương Thảo – No U FC 6) Nguyễn Văn Thông
7) Nguyễn Văn Kỳ
8) Nguyễn Văn Hùng
9) Lê Hồng Phong – No U FC
10) Trương Minh Hưởng
11) Đinh Nhật Uy – Cựu tù nhân lương tâm
12) Trương Minh Đức – Cựu tù nhân lương tâm, Anh em dân chủ
13) Nguyễn Công Khoa
14) Nguyễn Võ Xuân Thùy
15) Huỳnh Ngọc Chênh – Nhà báo độc lập
16) Nguyễn Công Thủ – Phật giáo Hòa Hảo
17) Võ Văn Bửu – Cựu tù nhân lương tâm
18) Tô Văn Mãnh – Cựu tù nhân lương tâm
19) Trương Kim Long
20) Nguyễn Tường Thụy – Nhà báo độc lập
21) Lê Ánh Hồng
22) Trương Thị Hoàng
23) Nguyễn Thúy Hạnh 24) Khởi Hoàng
25) Nguyễn Ngọc Lụa – Phụ nữ nhân quyền
26) Thúy Phượng – Văn phòng Công lý Hòa bình
27) Mai Tiến Sơn
28) Mai Dũng – No U FC
29) Lê Dũng Vova – No U FC
30) Phạm Nam Hải – No U FC
31) Bang Trần
32) Trịnh Bá Phương – Dân oan Dương Nội
33) Khúc Thừa Sơn – Nhà báo độc lập
34) Nguyễn Thị Nhung (mẹ Phương Uyên)
35) Peter Lâm Bùi – Con đường Việt Nam
36) Nguyễn Hoàng Vi – Mạng lưới blogger Việt Nam
37) Hoàng Bùi – No U SG 38) Lê Hoàng – No U FC
39) Trần Thị Thu Nguyệt
40) Bạch Hồng Quyền – Con đường Việt Nam
41) Paulo Thành Nguyễn – Con đường Việt Nam
42) Nguyễn Thúy Hạnh – Liberty – No U FC
43) Dương Thị Lâm
44) Paulus Thanh Hoang – Anh em dân chủ
45) Từ Anh Tú – Anh em dân chủ
46) Minh Khang – No U Nghệ An
47) Đinh Phương Thảo – Phụ nữ nhân quyền
48) Huỳnh Thục Vy – Phụ nữ nhân quyền
49) Huỳnh Phương Ngọc – Phụ nữ nhân quyền
50) Huỳnh Trọng Hiếu
51) Nguyễn Thị Ánh Ngân – Phụ nữ nhân quyền
52) Trần Thị Hài – Phụ nữ nhân quyền
53) Trần Văn Hiền
54) Lã Việt Dũng – No U FC
55) Nguyễn Hữu Tình

… và một số anh em thuộc Phật Giáo Hòa Hảo cũng bị bắt sáng nay.

13h 30: Tòa xử tiếp, tình hình bên ngoài yên tĩnh hơn, số đông anh chị em đã bị bắt vào các đồn Công an thuộc các phường. Thông tin nhận được là chiều nay 17h, mọi người mới được thả ra.

14h:  Hình ảnh bên ngoài Tòa án chiều nay:

Nhân dây, cũng xin lưu ý bạn đọc về Tòa nhà Tòa án Nhân dân Tỉnh Đồng Tháp là môtk tòa nhà đắt đỏ, hết sức “hoành tráng” được báo chí nhà nước mô tả như sau: ‘Để vào tới “tòa lâu đài” này, người dân phải đi bộ qua một khoảng sân rất rộng như sân bóng đá. Theo ông Nguyễn Thành Thơ, chánh án TAND tỉnh Đồng Tháp, xây dựng theo kiến trúc châu u như vậy mới đảm bảo sự uy nghiêm cần thiết của một cơ quan đặc thù là tòa án. Diện tích đất TAND Đồng Tháp lên đến 15.000m2, mặc dù chưa làm thủ tục quyết toán, nhưng kinh phí đầu tư xây dựng đã hơn 50 tỉ đồng”.

Tuy nhiên, đó chỉ là Tòa nhà, còn Công lý và pháp luật có được thực thi hay không thì nó không phụ thuộc vào  tòa nhà to hay nhỏ để làm tòa án mà nó phụ thuộc vào  thể chế đang sử dụng tòa nhà đó. Dưới chế độ Cộng sản, những vụ xét xử như Bùi Thị Minh Hằng và các nạn nhân hôm nay, sự sang trọng chỉ là một ví dụ về sự lãng phí và uổng công của những đồng tiền dân để quay lại đàn áp nhân dân mà thôi.

Tòa nhà Tòa án Tỉnh Đồng Tháp – Hình báo Đất Việt.

Điều cần nói về việc thực thi luật pháp ở đây là ngoài việc công an Cao Lãnh dùng nhục hình với nạn nhân như đã nói ở trên và hưởng những cái án “có như không” thì tại Thành phố Cao Lãnh này, đã từng có “tiền án” về vụ: “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn”.

Phan Bá Tài (nguyên Trưởng công an thành phố Cao Lãnh, Đồng Tháp) đã nhẹ tay với con bạc khi chuyển từ hình sự sang phạt hành chính. Không những thế, Tài còn trù dập, luân chuyển sai đối với 2 cán bộ trực tiếp điều tra vụ án. Thế nhưng, mức án được tuyên là 6 tháng tù giam, sau được chuyển thành án treo.

Vậy chiều nay, với tội danh “hai xe đạp đi hàng ba” tòa án Đồng Tháp sẽ diễn kết quả nào? Hãy chờ xem

15h 20: Có xe cấp cứu hù còi inh hỏi chạy từ trong Tòa ra đường, chưa biết là điều gì đã xảy ra ở đây.

Khoảng 15 giờ 15 phút: Chị Ngọc Anh Trần cùng với hơn chục bà con dân oan bất ngờ kéo đến phiên tòa Bùi Thị Minh Hằng. Tuy nhiên, họ đã bị chặn lại cách tòa khoảng 600 mét. Hiện những người dân oan này đang bị hành hung.

Để hiểu về vụ án, xin mời quý vị nghe các nhân chứng, những người trực tiếp tại hiện trường, bị bắt cùng với Bùi Thị Minh Hằng và hai nạn nhân nói về thực tế đã diễn ra tại Lấp Vò, Đồng Tháp

16h40: Đã có dấu hiệu kết thúc buổi chiều “xử án’. Lực lượng công an, an ninh đã nhộn nhạo chuẩn bị.

17h30: Tại đồn Công an Phường Phú Mỹ, Nguyễn Thị Ngọc Lụa bị công an hành hung ngất đi phải đưa đi cấp cứu. tại đây có một số người bị bắt đưa vào từ sáng hiện vẫn bị giữ tại đây.

18h: Chưa rõ có vấn đề gì mà tại sân Tòa án hiện có sự hoảng loạn, các lực lượng công an, cảnh sát, an ninh đang nhộn nhạo bất thường. Có thể có vấn đề tại Tòa khi xe cứu thương đã bất ngờ đến chiều nay và đến giờ này vẫn chưa kết thúc phiên tòa, cố sự liên hệ giữa các sự kiện đó với nhau hay không? Chúng ta cần chờ sự giải đáp.

Cho đến giờ này, phiên tòa vẫn chưa xong. Theo chúng tôi dự báo, có thể chiều nay phiền tòa chưa kết thúc. Và như vậy, nhà cầm quyền CSVN sẽ bắt giữ trái pháp luật gần 100 người đã bắt hôm qua và hôm nay.

18h 36: Theo nguồn tin vưa nhận từ Đồn CA phường Phú Mỹ: Sau khi Nguyễn Ngọc Lụa bị đánh thì đã lên cơn co giật sau khi những anh em được giam chung có thái độ chống trả thì phía CA đã đưa cô đi cấp cứu, hiện nay mọi người đã bị giam vào phòng và bị canh giữ rất gắt gao.

18h40: Cho đến giờ này, chưa có dấu hiệu kết thúc ngày xét xử. Do vậy có thể dự đoán việc kéo thêm cho xong việc ngày hôm nay kết thúc. Cũng có thể nhà cầm quyền sợ thả sớm những người đang bị bắt giữ trái phép cả ngày hôm nay, họ lại sẽ phải đối phó sau khi thả ra? Đó vẫn là một khả năng.

18h55: Bản án đã tuyên tại Đồng Tháp như sau:

– Bùi Thị Minh Hằng: 3 năm tù giam

– Nguyễn Văn Minh: 2 năm 6 tháng tù giam

– Nguyễn Thị Thúy Quỳnh: 2 năm tù giam

Chỉ có thể nói một điều khi nghe kết quả phiên tòa: Đó là sự trả thù hèn hạ nhất mà chúng tôi được chứng kiến hôm nay.

Cảm ơn các bạn đã theo dõi phiên tòa qua buổi tường thuật tại đây.

26/8/2014

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Bài và hình ảnh: http://www.rfavietnam.com/node/2170

*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

VN ‘muốn khôi phục’ quan hệ với TQ

Ông Lê Hồng Anh (thứ 2 từ phải sang) gặp ông Tập Cận Bình (thứ 2 từ trái sang) hồi năm 2011

Ông Lê Hồng Anh sang Trung Quốc với tư cách đặc phái viên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

Đặc phái viên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố Việt Nam muốn “khôi phục và thúc đẩy quan hệ hai Đảng, hai nước phát triển lành mạnh”.

Ông Lê Hồng Anh đã gặp ông Vương Gia Thụy, Phó chủ tịch Chính hiệp Toàn quốc Trung Quốc trong ngày đầu tiên tại Bắc Kinh.

Ông Lê Hồng Anh là Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Ông thăm Trung Quốc từ ngày 26 đến 27/8 trong tư cách Đặc phái viên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Đài Tiếng Nói Việt Nam dẫn lời ông Lê Hồng Anh nói khi gặp phía Trung Quốc rằng mục đích chuyến đi của ông là nhằm “trao đổi về các biện pháp nhằm khôi phục và thúc đẩy quan hệ hai Đảng, hai nước phát triển lành mạnh, ổn định lâu dài”.

Ông Anh nói thêm “việc hai Đảng, hai nước tăng cường hợp tác, duy trì quan hệ phát triển lành mạnh, ổn định là hết sức cần thiết, nhất là trong bối cảnh tình hình quốc tế hiện nay và tình hình Biển Đông có những diễn biến căng thẳng, phức tạp”.

Được biết chuyến thăm lần này được thực hiện theo lời mời của Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Xử lý ảnh hưởng

Phía Việt Nam lấy làm tiếc về vụ việc xảy ra đối với doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, trong đó có doanh nghiệp và công nhân Trung Quốc trong tháng Năm vừa qua, đồng thời lấy làm buồn về việc một số công nhân Trung Quốc bị thiệt mạng, bị thương trong vụ việc này.

Phát ngôn viên Việt Nam Lê Hải Bình

Trong một thông cáo giải thích về chuyến đi của Đặc phái viên của Tổng Bí thư, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình nói: “Phía Việt Nam lấy làm tiếc về vụ việc xảy ra đối với doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, trong đó có doanh nghiệp và công nhân Trung Quốc trong tháng Năm vừa qua, đồng thời lấy làm buồn về việc một số công nhân Trung Quốc bị thiệt mạng, bị thương trong vụ việc này”.

Việt Nam cũng gọi các vụ biểu tình hồi tháng Năm là “gây rối, mất trật tự tại một số địa phương”.

Bộ Ngoại giao hứa rằng Việt Nam “sẽ có hình thức hỗ trợ nhân đạo đối với công nhân Trung Quốc bị nạn”.

“Hội hữu nghị Việt–Trung sẽ cử đoàn sang Trung Quốc thăm hỏi một số gia đình đại diện cho những người bị nạn.”

Thông cáo của Bộ Ngoại giao cho hay phía Việt Nam “đã và sẽ tiếp tục thực hiện các chính sách, biện pháp hỗ trợ mà Chính phủ đã công bố đối với các doanh nghiệp để doanh nghiệp khắc phục khó khăn, giảm bớt thiệt hại và triển khai hoạt động bình thường”.

“Việt Nam đã và đang tiếp tục điều tra vụ việc một cách nghiêm túc và xử lý nghiêm những người gây rối vi phạm pháp luật; đồng thời áp dụng các biện pháp cần thiết để đảm bảo an ninh, an toàn cho công nhân, doanh nghiệp Trung Quốc và các nước tại Việt Nam.”

Văn bản nói trên gây ra suy đoán là thời gian gần đây đã có áp lực nào đó lên phía Việt Nam đòi “xử lý bất đồng”, vì các vụ biểu tình căng thẳng nói trên xảy ra cách đây đã hơn ba tháng.

Biểu tình chống Trung Quốc đã diễn ra tại nhiều nơi trong nước

Giới quan sát nói gì?

Trong làn sóng biểu tình chống Trung Quốc hồi tháng Năm, sau khi Bắc Kinh đưa giàn khoan 981 vào vùng kinh tế đặc quyền của Việt Nam, hàng chục cơ sở của các công ty Trung Quốc tại miền Trung và miền Nam đã bị tấn công. Ít nhất bốn người bị cho là thiệt mạng và hàng nghìn người Trung Quốc đã được rút đi khỏi Việt Nam.

Bắc Kinh đã rút giàn khoan 981 giữa tháng Bảy, trước kễ hoạch một tháng.

Sau khi có thông cáo của Bộ Ngoại giao Việt Nam hôm thứ Hai 25/8, Bộ Ngoại giao Trung Quốc cũng nhanh chóng ra thông cáo hoan nghênh quyết định bồi thường cho công nhân Trung Quốc của phía Việt Nam.

Trung Quốc ghi nhận công tác và thái độ của phía Việt Nam, hy vọng rằng phía Việt Nam sẽ thực hiện nghiêm chỉnh các biện pháp phù hợp.

Phát ngôn viên Trung Quốc Hồng Lỗi

Người phát ngôn Hồng Lỗi cho hay Việt Nam lấy làm tiếc về những gì đã xảy ra và hứa hỗ trợ nhân đạo cho người bị ảnh hưởng.

Ông Hồng nói: “Trung Quốc ghi nhận công tác và thái độ của phía Việt Nam, hy vọng rằng phía Việt Nam sẽ thực hiện nghiêm chỉnh các biện pháp phù hợp”.

Một số nhà phân tích thì cho rằng chuyến đi của Đặc phái viên Lê Hồng Anh có thể là quyết định của một bộ phận ban lãnh đạo Việt Nam, những người vẫn tin rằng cần giữ hòa hiếu với Trung Quốc cho dù nước này ngày càng có nhiều hoạt động độc đoán trên Biển Đông.

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người từng làm đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, được hãng AP dẫn lời nói ông cho rằng chuyến thăm sẽ không mang lại kết quả gì.

”Trung Quốc sẽ không bao giờ nhượng bộ. Họ chỉ tạm thời rút giàn khoan đi mà thôi. Họ sẽ không bao giờ từ bỏ tham vọng độc chiếm Biển Đông.”

Tiến sỹ Nguyễn Quang A, một nhà quan sát khác, thì được dẫn lời nói ông hoan nghênh chuyến đi nhưng lo rằng Bắc Kinh sẽ thuyết phục Hà Nội từ bỏ kế hoạch xem xét kiện Trung Quốc ra tòa trọng tài quốc tế như từng đe dọa.

Kết quả phiên xử nhà hoạt động Bùi Minh Hằng, Nguyễn Văn Minh và Nguyễn Thúy Quỳnh

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok. 2014-08-26

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/bui-m-han-n-activi-on-trial-08262014083507.html

08262014-bui-m-han-n-activi-on-trial.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Biểu ngữ kêu gọi trả tự do cho Chị Bùi thị Minh Hằng cùng hai hai nhà hoạt động khác là Nguyễn Văn Minh và Nguyễn thị Thúy Quỳnh được phổ biến trên mạng

Biểu ngữ kêu gọi trả tự do cho Chị Bùi thị Minh Hằng cùng hai hai nhà hoạt động khác là Nguyễn Văn Minh và Nguyễn thị Thúy Quỳnh được phổ biến trên mạng. RFA files

Nhà hoạt động Bùi thị Minh Hằng cùng hai người khác là Nguyễn Văn Minh và Nguyễn thị Thúy Quỳnh hôm nay bị đưa ra tòa ở Đồng Tháp để xét xử về tội danh ‘gây rối trật tự công cộng khiến ách tắc giao thông nghiêm trọng’ theo điều 245 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.

Bản án không thuyết phục

Phiên xử kết thúc lúc gần 7 giờ tối ngày 26 tháng 8 với bản án đối với nhà hoạt động Bùi thị Minh Hằng là 3 năm tù giam, anh Nguyễn Văn Minh 2 năm rưỡi và blogger Nguyễn thị Thúy Quỳnh 2 năm tù giam.

Một trong bốn luật sư tham gia bào chữa tại tòa là luật sư Hà Huy Sơn cho biết về bàn án và một số diễn tiến của phiên xử hôm nay như sau:

Cả chị Bùi Thị Minh Hằng, anh Nguyễn Văn Minh và chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh đều bị kết án vào điểm C, khoản 2, điều 245 tức là “gây rối trật tự công cộng.” Các bị cáo đều khẳng định trước tòa là họ vô tội, kết án cho họ là oan, là không đúng. Không khí phiên tòa rất là căng thẳng, ngột ngạt. Máy dò thiết bị không cho các luật sư mang máy tính và Ipad vào để thực hiện nhiệm vụ nên khá khó khăn. Người tham dự trong phòng của phiên tòa thì chủ yếu là lực lượng công an, lực lượng của cơ quan chức năng thôi.

Ngăn chặn người thân và nhân chứng

Thông tin cho hay vợ anh Nguyễn Văn Minh được cho vào dự phiên tòa, trong khi đó con gái của bà Bùi thị Minh Hằng, cô Đặng Quỳnh Anh, không được cho vào dự tòa với lý do không có giấy triệu tập. Vào lúc 9:30 phút sáng cô này cho biết về trường hợp của cô như sau:

Hiện giờ vợ chồng, con cái tôi cùng với 4 người nữa, có vợ luật sư Miếng, cô Tân vợ chú Điếu Cày, hai anh chị Tú là nhân chứng của vụ án. Anh Thịnh lúc trước ngồi cùng với chúng tôi nhưng giờ đã bị công an phường mời về để giải quyết chuyện gì đó và họ hứa sẽ giải quyết chuyện anh Thịnh.

Chúng tôi thì hoàn toàn không được vào vì họ từ chối nói không có giấy triệu tập thì không cho vào. Tôi có nói với họ tôi là con gái ruột của bị cáo. Họ khẳng định họ biết nhưng không có giấy triệu tập nên không cho vào. Họ chặn từ đầu đường vào tòa, như vậy hiện tôi đang ngồi ở đây cách phiên tòa chừng 700 mét.

Mẹ của anh Nguyễn Văn Minh, một trong ba người bị đưa ra xét xử hôm nay khi không được cho vào tòa đã ngất xỉu; tuy nhiên những người đi cùng muốn giúp đỡ bà này cũng bị ngăn cản. Cô Nguyễn Ngọc Lụa, con gái tù nhân Nguyễn Văn Lía, Phật giáo Hòa Hảo không theo phái Nhà Nước cho biết về điều này:

Khi ba mẹ anh Minh vào, thì bà mẹ ngất xỉu lúc công an không cho vào dự. Bà ngất xỉu và ngồi gần tòa án, tôi lại đi mua nước thì họ không cho đi. Đây là hành động vô nhân tính của công an, vô cùng bỉ ổi, người ta bệnh rồi, bị hạ canxi, tôi chỉ đi mua một ly trà nóng cho bà uống thôi, mà họ vẫn không cho tôi đi.

Một số người được tòa gửi giấy triệu tập đến làm chứng trước tòa, nhưng gặp trở ngại như trình bày của một trong những người đó là ông Võ Văn Bửu, cựu tù nhân lương tâm như sau:

Sáng nay, 26/08/2014, tại Tòa án nhân dân ở Cao Lãnh, Đồng Tháp (địa chỉ: Số 1, Lê Quí Đôn, Phường 1, Quận Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp.) được hàng trăm công an, an ninh bao vây ngăn chặn để chuẩn bị cho phiên xử chị Bùi Thị Minh Hằng , chị Nguyễn Thị Thúy Qu
Sáng nay, 26/08/2014, tại Tòa án nhân dân ở Cao Lãnh, Đồng Tháp (địa chỉ: Số 1, Lê Quí Đôn, Phường 1, Quận Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp.) được hàng trăm công an, an ninh bao vây ngăn chặn để chuẩn bị cho phiên xử chị Bùi Thị Minh Hằng , chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh vào lúc 8 giờ sáng

Một nhóm mặc sắc phục và thường phục đến nói chúng tôi phải trở lại phiên tòa, tôi hỏi các anh là ai? Họ nói là cảnh sát, công an, tôi nói tại sao lúc nãy mấy anh đuổi tôi ra. Họ nói tòa án đuổi, tôi nói tòa án đuổi thì lại đây bảo chúng tôi lại, giải thích lý do vì sao đuổi chúng tôi. Họ nói hết giờ.

Chúng tôi từ quán ra Phà Cao Lãnh chừng 2-3 kilomet gì đó, một nhóm xe mô tô của cảnh sát giao thông chạy theo ép chúng tôi vào lề yêu cầu chúng tôi vào công an phường 6; chúng tôi nói không có tội nên chúng tôi không vào. Họ yêu cầu chúng tôi lại dự phiên tòa, chúng tôi nói không dự vì sáng nay các anh đuổi tôi, giờ các anh muốn làm gì thì làm hay sao!

Bắt bớ thân hữu đến dự tòa

Phiên tòa xử nhà hoạt động Bùi thị Minh Hằng và hai người khác tại Đồng Tháp thu hút sự chú ý của nhiều người cả trong và ngoài nước; đặc biệt là những người cùng tham gia với bà Bùi thị Minh Hằng trong những hoạt động như chống Trung Quốc gây hấn với Việt Nam, đấu tranh chống bất công xã hội, ủng hộ dân oan, phân phát tài liệu về nhân quyền… Số này đến Đồng Tháp để bày tỏ tinh thần đoàn kết với bà Bùi thị Minh Hằng. Tuy nhiên lực lượng chức năng đã ngăn chặn, bắt bớ, sách nhiễu, đánh đập nhiều người trong số họ ngay trước ngày diễn ra phiên xử và trong ngay xử án.

Anh Bùi Tuấn Lâm, vào lúc 9 giờ sáng ngày 26 tháng 8 cho biết như sau:

Đến bây giờ thực sự tôi cũng chưa tổng kết được bao nhiêu người bị bắt nhưng con số hiện tại rất nhiều độ khoảng 30-40 người kể cả nhóm Phật giáo Hòa Hảo gần 20 người. Mới nghe tin bác Nguyễn Tường Thụy vừa mới bị bắt. Trước đó có anh Hoàng Dũng, Trương Dũng, bé Miu Mạnh Mẽ, chị Thảo Teresa… Nếu đọa hết tên những người bị bắt thì hiện tại tôi không thể đọc được, nhưng con số khoảng chừng gần 40 người.

Cô Nguyễn Ngọc Lụa cũng cho biết tình hình của nhóm từ Đà Nẵng vào như sau:

Hôm qua gồm 4 người: em và 3 người từ Đà Nẵng vào, khi đến khách sạn bị công an vây nhưng họ chỉ ở dưới sảnh thôi. Đến khuya 11 giờ họ kiểm tra phòng, nhưng không có gì nên họ canh dưới sảnh thôi. Sang nay đi thì công an đi theo và đến gần tòa án thì họ chặn không cho vào. Khi anh Khúc Thừa Sơn, người Đà Nẵng, gặp một số dân oan thì có phỏng vấn họ và anh đã bị bắt. Bắt 2 người dân oan phụ nữ lớn tuổi Tiền Giang. Một số người biểu tình ở ngoài chợ Cao Lãnh- đường Trương Định cũng bị bắt.

Hiện giờ gần tòa án còn em và 5 anh chị từ Hà Nội vào đứng ở đây.

Còn một người từ Hà Nội vào Đồng Tháp để dự phiên xử, anh Nguyễn Lân Thắng cho biết:

Hiện một số người đến được sát cạnh tòa thì họ rất hạn chế có thể liên lạc được ra bên ngoài vì họ đứng với một lực lượng đông gấp 4-5 lần toàn côn đồ. Mỗi lần một điện thoai đưa lên để nghe gọi hay chụp ảnh là họ xông vào chụp luôn. Tình trạng rất nguy hiểm.

Thế còn bên ngoài còn mấy chục người nhưng còn tản mát chưa tập trung được.

Blogger Nguyễn Tường Thụy, vào lúc 11:30 khi đang ở tại trụ sở Công an phường Mỹ Phú nói về lập luận đối với công an khi bị bắt:

Họ bảo  mời chúng tôi về phường, chúng tôi phản đối nhưng họ mang rất nhiều quân đến. Tôi nói với họ rằng mời thì chúng tôi có quyền từ chối, chúng tôi không có nhu cầu gặp lãnh đạo của các anh, nếu chúng tôi không đáp ứng yêu cầu của các anh mà các anh mang xe đến bắt chúng tôi về phường là các anh vi phạm pháp luật.

Tổng số những người bị đưa về giữ tại các đồn công an thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp trong ngày 26 tháng 8 lên đến gần cả trăm người.

Trước khi phiên tòa xử nhà hoạt động Bùi thị Minh Hằng, anh Nguyễn Văn Minh và cô Nguyễn thị Thúy Quỳnh diễn ra, các tổ chức như Hội Anh em Dân chủ, nhóm 21 tổ chức xã hội dân sự độc lập tại Việt Nam, tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch-Hoa Kỳ, Đài quan sát Bảo vệ Nhân quyền, Tổ chức Liên đới với Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền, Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn, Ủy ban Bảo vệ quyền làm người Việt Nam tại Châu Âu đã ra thông cáo báo chí kêu gọi nhà cầm quyền Hà Nội phải trả tự do ngay cho nhà hoạt động Bùi thị Minh Hằng và hai người bạn của bà tại phiên xử ở tỉnh Đồng Tháp vào ngày 26 tháng 8.

 

Diễn tiến bên ngoài phiên tòa xử bà Bùi Minh Hằng

RFA 26.08.2014

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/bui-minh-hang-trial-continues-into-night-time-08262014084829.html

Dong-Thap.jpg

Công an, An ninh bên ngoài phiên tòa xử nhà hoạt động dân sự Bùi Thị Minh Hằng tại thị xã Cao Lãnh, Tỉnh Đồng Tháp hôm 26/8.

Citizen photo

Phiên tòa xử nhà hoạt động dân sự Bùi Thị Minh Hằng được bắt đầu sáng nay (26/8) tại thị xã Cao Lãnh, Tỉnh Đồng Tháp. Lý do nhà cầm quyền cầm giữ bà Hằng, cũng như tội danh được đưa ra để luận tại tòa hôm nay là hành vi vi phạm an toàn giao thông.

Công an hành xử thô bạo

Chị Bùi Thị Minh Hằng được biết đến như người thường xuyên có mặt trong các cuộc biểu tình chống Trung quốc xâm lược, hay các cuộc biểu tình đòi đất của nông dân khắp nước. Bà Hằng bị công an Cao Lãnh cầm giữ cách đây vài tháng khi đang trên đường thăm viếng các đồng đạo Phật giáo Hòa Hảo ở miền tây nam bộ.

Tuy nhiên đã có rất nhiều người từ khắp nước đến dự phiên tòa này.

Một điều đặc biệt là một lực lượng công an đông đảo được huy động để bảo vệ phiên tòa này.

Kỹ Sư Nguyễn Văn Thạnh, từ Đà Nẵng vào Cao Lãnh ngày hôm qua, mô tả cảnh tượng bên ngoài phiên tòa vào buổi sáng nay:

DongThap-123-400.jpg
Công an, An ninh bên ngoài phiên tòa xử nhà hoạt động dân sự Bùi Thị Minh Hằng tại thị xã Cao Lãnh, Tỉnh Đồng Tháp hôm 26/8. Citizen photo.

“Hiện giờ tới đó vẫn còn rất nhiều người bị làm khó, kiểm tra hành chính, rồi bị khóa trái cửa giam, còn ngoài khách sạn thì con của chị Hằng bị xông vào kiểm tra hành chính, sáng hôm sau, sau khi ăn sáng thì tôi và anh Nam đi taxi đến phiên tòa. Cách ngã tư đi vào phiên tòa có rất đông công an giao thông, công an cơ động, cảnh sát trật tự và nhất là lực lượng dân phòng. Khi chạy xe qua, tôi thấy họ kéo xô đẩy thậm chí có hành vi đánh một người thanh niên, tôi thấy hành vi rất bạo lực. Khi tôi tới, tôi định tiến tới một quán cà phê gần đó, trên vỉa hè rất đông người, nhưng khi chúng tôi mới bước đi được khoảng 5-7 bước thì có 3 người dân phòng tới xô đẩy tụi tôi bảo rằng các anh đi lên kia không được uống cà phê. Anh Nhất Nam phản đối thì họ túm áo anh và lôi đi, còn tôi bị một người xô đẩy. Thấy tình trạng bạo lực và hỗn loạn quá nên tôi tránh xa tụ điểm, tôi đứng quan sát và thấy là bất kỳ ai đứng gần đó là bị lực lượng dân phòng xô đẩy, hành hung.

Từ ngã tư đi vào tòa thì cũng phải có đến hàng trăm người công an giao thông, cảnh sát cơ động mặc thường phục,lực lượng dân phòng đông vô kể, họ tụ tập thành 20 – 30 người một nhóm, họ hành xử rất thô lỗ, thô bạo.”

Một tín đồ Phật giáo Hòa Hảo là ông Võ Văn Bửu kể lại cảnh các đồng đạo của ông bị đàn áp khi đến dự phiên tòa sáng nay:

“Phiên tòa đến giờ này vẫn chưa kết thúc, tin tức chưa nắm được nhưng một số anh em ở ngoài hiện đang bị nó đánh như cô Lụa đang bị nó đánh tét đầu đưa vào bệnh viện cấp cứu, còn anh Nguyễn Thanh Giang bị nó đánh, anh ấy không chịu chích thuốc.”

Anh Nguyên đến từ TP HCM trả lời chúng tôi lúc sáu giờ chiều nay về quang cảnh xung quanh tòa án:

“Trời đã sập tối rồi nhưng an ninh, công an và dân phòng đứng rất dày đặc, không khí ở Đồng Tháp rất căng thẳng, rất nóng, trên dọc các tuyến đường kể cả các bến xe buýt, xe đò của những nhà xe đi từ Sài Gòn về Đồng Tháp đều có những chốt trạm của cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động và an ninh mật vụ đều xuống để điểm mặt những anh em ở khắp nơi về, ngoài ra, lực lượng thứ 2 là dân phòng.”

Có nhiều lời đồn đoán từ những người xung quanh tòa án Cao lãnh rằng tòa án định kéo dài phiên tòa cho đến tối để tránh mọi hình ảnh được tung ra trên mạng internet, cũng như tránh sự lộn xộn của đám đông.

Mỹ phản đối án tù ở Đồng Tháp

Bà Bùi Minh Hằng trong một lần biểu tình chống Trung Quốc

Hoa Kỳ nói “đáng báo động” khi tòa án Việt Nam “sử dụng các điều luật về trật tự công cộng để bỏ tù những người chỉ trích chính phủ”.

Phiên tòa sơ thẩm của tòa án ở tỉnh Đồng Tháp kết án ba năm tù giam với bà Bùi Thị Minh Hằng.

Ông Nguyễn Văn Minh bị kết án 2,5 năm tù giam và bà Nguyễn Thị Thúy Quỳnh 2 năm tù giam.

Báo Đồng Tháp nói họ “gây rối trật tự công cộng”, bị truy tố theo Điều 245, Bộ Luật hình sự.

Tuyên bố của Sứ quán Mỹ ở Hà Nội nói họ “quan ngại sâu sắc”.

“Việc các cơ quan chức năng Việt Nam sử dụng các điều luật về trật tự công cộng để bỏ tù những người chỉ trích chính phủ vì họ bày tỏ quan điểm chính trị một các ôn hoà là điều đáng báo động.”

Sứ quán Mỹ nói: “Việc kết án này dường như không phù hợp với quyền tự do ngôn luận và những nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị cũng như các cam kết thể hiện trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Tuyên bố viết tiếp: “Chúng tôi kêu gọi chính phủ hãy thả vô điều kiện ba cá nhân này, cũng như các tù nhân lương tâm khác, và cho phép mọi người Việt Nam bày tỏ quan điểm chính trị của họ.”

Trong khi đó, tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW), trụ sở ở Mỹ, cho rằng đây là các cáo buộc “hình sự nhưng có nguyên do chính trị”.

“Chính quyền Việt Nam giờ đây đã dùng tới cả lỗi giao thông ngụy tạo để truy tố hình sự các nhà hoạt động,”ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách Châu Á của HRW tuyên bố.

‘Bắt giữ, đánh đập’

Cùng ngày 26/8 khi diễn ra phiên xử, các trang mạng xã hội đưa thông tin rằng nhiều người ủng hộ các bị cáo đã bị tạm giữ, hay đánh đập.

Trang mạng Dân Làm Báo nói một người, Nguyễn Ngọc Lụa, bị công an “đánh đổ máu, hiện đã ngất xỉu và phải đưa đi cấp cứu”.

Trong khi đó, trang Dòng Chúa Cứu thế nói “từ ngày 23/8, nhiều nhà hoạt động xã hội từ Bắc chí Nam đã bị công an, an ninh mật vụ theo dõi, cấm cửa, cấm đường đi đến Đồng Tháp”.

Bà Bùi Thị Minh Hằng cùng ông Nguyễn Văn Minh và bà Nguyễn Thị Thuý Quỳnh bị bắt vào ngày 11/2/2014 khi đang trên đường thăm gia đình vợ chồng cựu tù nhân chính trị Nguyễn Bắc Truyển.

Hồi tháng Hai, anh Trần Bùi Trung, con trai bà Hằng, nói với BBC bà bị bắt sáng ngày 11/2 khi đang đường đi tới nhà ông Nguyễn Bắc Truyển, một tù nhân lương tâm vừa được trả tự do hồi đầu năm, tại huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp.

“Lúc đi cùng với mẹ tôi còn có 20 người khác … trên đường đi thì bị một lực lượng lớn công an huyện Lấp Vò chặn lại và dùng dùi cui đánh đập cả đoàn, cướp giật tài sản, máy móc rồi dẫn cả đoàn về giam tại công an huyện Lấp Vò,” anh Trung nói.

Anh Trung hiện đang có mặt ở Hoa Kỳ để vận động trả tự do cho bà Hằng.

‘Ngăn cản dự phiên tòa’

Trả lời BBC ngày 26/8, blogger Nguyễn Tường Thụy, một trong những người đến tham dự phiên tòa, nói lực lượng an ninh đã “phong tỏa hai đầu đường dẫn vào tòa”.

“Chúng tôi chỉ có thể đứng bên ngoài”, ông nói.

“Sau đó họ đuổi chúng tôi nhưng không được nên mang xe đến bắt chúng tôi đưa đi”.

Ông Thụy cho biết ông cùng với hơn 20 người khác đã bị bắt đưa đến đồn công an Mỹ Phú, thành phố Cao Lãnh, Đồng Tháp và nói một số người đã bị đưa đi nơi khác.

Nhiều blogger khác cũng phản ánh trên trang cá nhân rằng bị ngăn cản đến tham dự phiên tòa.

Theo thông tin từ blogger JB Nguyễn Hữu Vinh, tổng số người đến dự phiên tòa bị bắt đưa đi là hơn 50 người.

‘Cáo buộc ngụy tạo’

Trong thông cáo ngày 25/6, một ngày trước phiên xử, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) đã kêu gọi trả tự do ngay vô điều kiện cho bà Hằng và các nhà hoạt động khác.

“Chính phủ Việt Nam đang dùng những cáo buộc ngụy tạo về việc gây cản trở giao thông để truy tố các nhà hoạt động,” thông cáo dẫn lời ông Phil Robertson, Phó giám đốc châu Á của HRW, nói.

“Nhà cầm quyền Việt Nam nên nhận ra rằng vụ việc lần này không đáng nhận sự chỉ trích từ quốc tế và cần hủy những cáo buộc này ngay lập tức.”

“Chính quyền càng cố gắng buộc Bùi Thị Minh Hằng phải im lặng bao nhiêu, tiếng nói của bà trong cuộc đấu tranh cho các quyền cơ bản và các quyền tự do ngày càng trở nên lớn hơn.”

“Chính quyền nên bắt đầu lắng nghe ý kiến từ bà và các nhà hoạt động khác thay vì giam giữ họ sau song sắt.”

Phía sau tờ giấy xác nhận bệnh tâm thần

tam-than-305.jpg

Một người bị tâm thần ngủ bên hiên nhà trên đường phố Sài Gòn. RFA

Bệnh tâm thần, nói theo nghĩa nào cũng là một sự không may mắn trong số phận của người mang lấy nó. Và chẳng có ai dại gì dây dưa với những người bị loại bệnh này. Nói cách khác, đó là một tai nạn số phận đeo đẳng suốt cuộc đời. Thế nhưng gần đây, người ta chen nhau xin giấy chứng nhận để được làm bệnh nhân tâm thần mặc dù bản thân họ không dính dự gì đến loại bệnh này. Và đây cũng là đầu mối của nhiều tội ác trong xã hội.

Giấy chứng nhận tâm thần trở nên có giá

Giám đốc một bệnh viện tâm thần chia sẻ:

“Bệnh tâm thần nói nôm na là chia ra làm ba loại, một là tâm căn, thứ hai là nó liên quan đến loạn thần, thứ ba là nó liên quan đến hành vi và các loại nhiễm. Hiện có hai hệ thống phân loại chuẩn mà Việt Nam mình dùng, một là hệ thống ICD-10 của tổ chức y tế thế giới mà bộ y tế chính thống hiện tại đang dùng tức hệ thống bảng phân loại các loại bệnh tâm thần, thứ hai nữa là như mình hay những người làm về lâm sàng thì thích DSM, cái này là theo tiêu chuẩn của Mỹ, bây giờ là DSM-5 tức là mới ra đời năm 2013, hai hình thức phân loại này là chuẩn nhất hiện nay giới chuyên môn dùng. Trong các tiêu chí xác định ai đó có bị tâm thần hay không là dựa vào cấp chuyên môn, rõ ràng khi một ai đó đến bệnh viện tâm thần, thì mặc định rằng người khám mình là có chuyên môn nên họ có một cái quyền là xác nhận mình có tâm thần hay không nên điều này dẫn đến một hiện tượng khá kỳ cục là họ mua giấy, khi người ta chạy án hoặc là khi người ta làm việc không đúng với đạo đức hành nghề.”

Khi một ai đó đến bệnh viện tâm thần, thì mặc định rằng người khám mình là có chuyên môn nên họ có một cái quyền là xác nhận mình có tâm thần hay không nên điều này dẫn đến một hiện tượng khá kỳ cục là họ mua giấy.
-GĐ một bệnh viện tâm thần

Theo vị giám đốc này, bệnh tâm thần được chia thành nhiều nhóm theo chuyên môn của các bệnh viện và theo qui định của chuyên khoa tâm thần Việt Nam, đương nhiên là các nhóm này được chia căn cứ theo cách phân chia của quốc tế. Và bệnh tâm thần thường phát bệnh từ những ngày cuối mùa Đông mãi cho đến mùa Hạ năm sau. Có thể nói rằng trong thời gian này, sự chật vật của bệnh nhân sẽ tăng gấp nhiều lần so với những mùa khác vì số lượng bệnh nhân tăng quá cao mà buồng bệnh, thì quá hạn chế, chật hẹp, chính vì vậy mà các bệnh nhân càng dễ trở nên nổi loạn và đôi khi các bác sĩ không tài nổi quản lý họ được.

Và cũng theo vị giám đốc này, không hiểu sao gần đây có rất nhiều người liên lạc với ông để xin giấy chứng nhận tâm thần hoặc một số người không có dấu hiệu nào cho thấy bị bệnh tâm thần nhưng lại cố tình gào thét, đập phá để gia đình đưa nhập viện tâm thần, sau đó lại quậy phá ở bệnh viện một thời gian nữa nhưng mỗi khi đưa thuốc thì lại lén vứt đi, mặc dù các bác sĩ làm một số bài kiểm tra tâm lý và đưa ra kết luận người đó không bị bệnh tâm thần. Nhưng người đó lại tiếp tục quậy phá cho đến khi có giấy ra viện của bệnh viện tâm thần cùng với giấy xác nhận bệnh nhân tâm thần mới chịu thôi.

Vị bác sĩ này cho rằng một khi người ta chen chân nhau để lấy giấy xác nhận bị bệnh tâm thần như vậy là có hai vấn đề: Xã hội đang mỗi ngày càng giống bệnh viện tâm thần hơn và; Giấy chứng nhận tâm thần rất có ý nghĩa trong xã hội này. Mà một khi giấy chứng nhận tâm thần có giá trị trong xã hội thì cũng đồng nghĩa rằng xã hội đó có quá nhiều vấn đề mờ ám cũng như tội ác tiềm ẩn, rất có thể người ta mượn chứng bệnh tâm thần để chạy tội vì người mang phải bệnh này được xếp vào diện mất năng lực quản lý hành vi, họ không phải chịu bất cứ trách nhiệm hình sự nào.

Xã hội sẽ đi về đâu?

tam-than-400.jpg
Một người bị tâm thần (ảnh minh họa). RFA PHOTO.

Một giáo sư xã hội học người miền Trung, hiện đang làm việc tại thành phố Sài Gòn, chia sẻ:

“Trốn trách nhiệm pháp luật nghĩa là có giấy chứng nhận tâm thần thì có giết người cũng không có tội lỗi. Bị tâm thần nó thế đó nên giờ nó có tiền nó chạy giấy đó đó, liên quan đến vấn đề tài chính thì có giấy tâm thần thì huề vốn. Vừa rồi có một giám đốc bệnh viện tâm thần ăn hối lội nhiều quá trời rồi ra khám cũng bị tâm thần luôn, thế là huề vốn. Bây giờ có giấy đó lợi lắm, có giết người cũng không ở tù.”

Theo vị giáo sư này, tất cả những kẻ cố tình tạo dáng tâm thần và chạy cho được giấy chứng nhận tâm thần đều có vấn đề trong các quan hệ xã hội, mà nói cụ thể họ là những kẻ đã gây ra một thứ tội ác nào đó khó bề tránh khỏi lưới pháp luật cũng như khó bề tránh được tòa án lương tâm. Chính vì biết tội ác của mình quá nặng, họ cố tình chạy cho được giấy chứng nhận tâm thần để trốn tránh trách nhiệm hình sự.

Trách nhiệm pháp luật nghĩa là có giấy chứng nhận tâm thần thì có giết người cũng không có tội lỗi. Bị tâm thần nó thế đó nên giờ nó có tiền nó chạy giấy đó đó.
-Một giáo sư xã hội học

Ví dụ như một kẻ buôn ma túy, đến lúc y phát hiện ra đường dây của y đã bị lộ nhiều chỗ, nguy cơ y bị bắt chỉ là sớm muộn và với tội của y, khó mà thoát được án nặng. Y bèn tìm cách chạy giấy chứng nhận tâm thần để lách luật. Và chuyện này đã xảy ra quá nhiều ở Việt Nam, không ngoại trừ những cán bộ, chức sắc nhà nước, sau quá trình tham nhũng dai dẳng, họ biết bản thân không thể thoát tội một khi đường dây quyền lực của họ bị vỡ, cái dù bên trên của họ đã bị vô hiệu hóa thì bệnh viện tâm thần trở thành cái dù khác thay thế cho cái dù quyền lực trước đây. Họ sẽ bằng mọi giá kiếm cho được giấy chứng nhận bệnh tâm thần… Mọi việc xem như xuôi thuyền mát mái, bệnh viện tâm thần trở thành đấng cứu rỗi, thần hộ mệnh cho các quan tham một khi cái dù quyền lực bị hỏng.

Trong một số trường hợp khác, những kẻ phạm tội giết người cũng tìm cách chạy cho được giấy chứng nhận tâm thần để chạy tội. Có không ít kẻ giết người trước đó là một người lành lặn, không bị gì nhưng khi bước ra trước vành móng ngựa thì mắt mũi kèm nhèm, gật gù, méo mó, nói năng không dầu không đũa… và luật sư của y lại trưng ra giấy chứng nhận tâm thần, mọi việc xem như xong, không đủ cơ sở về năng lực hành vi của y để kết án.

Chuyện này xảy ra ở khắp đất nước, có một điều lạ là không hiểu vì sao cho đến bây giờ, những kẻ mạo danh bệnh tâm thần kia vẫn chưa bao giờ bị soi xét hồ sơ lần nào và các quan tòa vẫn tin rằng y bị bệnh tâm thần, mọi tội ác của y được gác lại sau tấm bình phong tâm thần của y. Đã có rất nhiều trường hợp như thế trong các phiên tòa hình sự, kinh tế ở Việt Nam nhưng chưa bao giờ có một cuộc điều tra cụ thể nào về trách nhiệm của những bác sĩ tâm thần có thẩm quyền đã cấp giấy chứng nhận tâm thần man trá này.

Điều này cho thấy hiện nay, xã hội Việt Nam đang ở cao trào mượn giấy chứng nhận tâm thần để chạy tội, hệ thống pháp luật cũng như những cơ quan thi hành pháp luật đã bỏ ngỏ hướng này, để nhiều kẻ gây tội dễ dàng qua mắt pháp luật cũng như lương tri cộng đồng. Thậm chí, rất có thể một số quan tòa đã thông đồng với người nhà kẻ phạm tội và bác sĩ tâm thần để thực hiện phương án tâm thần hóa tội phạm mà thoát tội.

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo (Kỳ 7)

 http://danlambaovn.blogspot.com/2014/08/ho-chi-minh-mot-gian-iep-hoan-hao-ky-7.html
Chói lọi của “Hồ” đem quân Hán nhuộm đỏ Việt Nam
Ngày 10 tháng 1 năm 1950. Tại biên giới xuất hiện một nhân vật Hán có tên Trương Tín Dật () bí danh Trương Văn Dật, quân hàm Thiếu Tướng, bí thư kiêm tư lệnh Quảng Tây, thi hành lệnh Trung Cộng (CPC). Chức vụ cuối cùng của họ Trương, Ủy viên Bộ chính trị Trung ương đảng và nhà nước Trung Cộng (CPC).
Nhiệm vụ hiện tại của một “thông minh” (tình báo) họ Trương, vào Việt Nam liên lạc những địa chỉ đã định trước, và sau đó họ Trương phối trí công tác bí mật, chia ra làm hai hướng xuất phát. Nhóm một, gồm các b/d Niệm phụ trách điện đài, Phạm Văn Khoa, Ngô Vi Thiện (bí danh), Lê Phát, Lâm Kính. Nhóm hai, gồm Hồ Chí Minh, Bác sĩ riêng của Hồ có b/d Chánh, cần vụ của Hồ có b/d Nhất, Trần Đăng Ninh, Nguyễn Thế Tài và Lý Thủy Thọ.
Cả hai nhóm tiếp nhận, tận tụy thi hành lệnh của Quân ủy Trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc (CPC). Nhiệm vụ của họ không liên quan đến những đơn vị hành quân hay đặc nhiệm.
Người được chọn cần kinh nghiệm chiến đấu những năm 1948, đã từng tham gia chiến dịch phát động khẩu hiệu “Chuyển mạnh từ cầm cự sang tổng phản công” (去强烈抵制和反击总) từ phía bên kia Việt Bắc, chiến dịch gây cảm hứng cho những thành phần người Việt “ba rọi” hăng hái đem thân trao cho Hán, tạo cơ hội cho những người cộng sản tại bưng biền phấn khởi. Và năm 1949, các đơn vị quân cộng sản miền Bắc được lệnh chuẩn bị cho những chiến dịch Thu Đông như thường lệ mỗi năm. Cho đến nay cuộc chiến phức tạp đã bước qua năm thứ tư, tình hình trên chiến trường lúc nào cũng sôi động. Trong khi đó, Bắc Kinh triệu hồi Hồ Chí Minh, giao lại chiến trường cho những Cố vấn Trung Cộng chỉ huy, Giáp và Đồng có nhiệm vụ tử thủ chiến khu bên trong lãnh thổ Việt Nam, quân giải phóng Trung Quốc ứng chiến vòng ngoài, đóng quân bên kia biên giới tại khu tự trị Choong. Một đoàn quân khác 20.000 chiến binh, trợ chiến đang di chuyển bọc hậu, đã vượt sông Trường Giang Nam Hạ, tiến vào bám sát nách biên giới Việt Nam.
Trương Tín Dật () được tình báo Việt Hoa Nam cung cấp toàn bộ tài liệu về tình hình quân sự, quân số, vũ khí, khả năng chiến đấu của Việt Minh và quân Pháp trong phạm vi toàn quốc, đối chiếu phù hợp tài liệu của Bộ Tổng tham mưu Hồ Chí Minh. Công tác bố trí bí mật, một đoàn cán bộ cao cấp của Trung ương đảng cộng cản Việt Nam đi từ Việt Bắc lên biên giới qua Trung Quốc và điểm cuối đến Bắc Kinh. Nhóm một, nhận chỉ thị đem theo một cái võng, chăn bông và đòn cáng, điều này làm những thành viên trong nhóm hơi thắc mắc, tưởng chừng đi đón Hồ Tùng Mậu người cao niên nhất trong Trung ương đảng đã từng hoạt động lâu năm bên Trung Quốc. [1]
Cuộc hành trình khởi hành từ Bắc Cạn, Cao Bằng, Trương Tín Dật luôn nhắc nhở 2 nhóm phải giữ tuyệt đối bí mật, mỗi ngày di chuyển 30 kilo mét, đạp mọi trở ngại băng cồn lở đất, từng chặng đường đều có cán bộ tỉnh ủy viên dẫn đường, khi nghỉ chọn nhà đồng bào cơ sở tin cậy của đảng hay có gốc cán bộ cách mạng địa phương, khi đoàn đến, gia đình của chủ nhà tạm lánh, trong nhà để sẵn đầy đủ gạo, thực phẩm, đoàn tự nấu ăn lấy. Trong đêm đoàn tạm trú không tiếp xúc với bất cứ ai, kể cả tỉnh ủy viên dẫn đường, tỉnh ủy viên phải ở nhà khác, gần đâu đó, khi cần nhóm sẽ chủ động tìm đến.
Thuở ấy Pháp còn chiếm thị xã Cao Bằng, kiểm soát đường số 4, cho nên Trương Tín Dật phải mở hành trình len qua núi Lam Sơn. Trung Cộng có đặt một Công binh xưởng “Lê Tố” trên đỉnh núi tại Thủy Khẩu, huyện Long Châu tỉnh Cao Bằng (nay thuộc tỉnh Quảng Tây) đường đi sang qua đất Trung Quốc thuận tiện hơn và rất gần.
Vừa sang biên giới Trung Quốc, Trương Tín Dật liên lạc với cán bộ của chính quyền nhân dân giải phóng, riêng Lâm Kính có tên khai sinh Lâm Cẩm Như, gốc Hán cũng liên lạc được với gia đình, vốn cơ sở cách mạng Trung Cộng. Trước khi xuất phát từ căn cứ Việt Bắc, Bộ Tài chính, giao cho mỗi người mang theo 7 thoi vàng, gặp việc cấp bách làm lộ phí. Nhờ quan hệ của Lâm Kính chưa dùng đến vàng, trong khi chờ nhóm thứ hai tại nhà khách của huyện Long Châu, cả nhóm được ăn cơm trưa thoải mái.
Hồ Chí Minh đi Tàu cầu viện
Nhóm một, tạm nghỉ ngơi tại Long Châu vài ngày không hiểu lý do nào dừng chân ở đây, sáng hôm sau Trương Tín Dật cho biết: “Nhóm hai, đã đến nơi an toàn, hiện ở tại địa điểm bí mật, tất cả theo tôi”.
Được biết nhóm hai, cũng phải băng rừng lội suối, đạp chông gai, đường rừng núi Lạng Sơn cheo leo nguy hiểm, vất vả lắm gian khổ mới đến nơi an toàn, đặc biệt nhóm hai có đại đội Trung đoàn 174, chính Trung đoàn Trưởng Nguyễn Thế Tài trực tiếp chỉ huy, bảo vệ suốt hành trình, và Cục Quân báo thuộc Bộ Tổng tham mưu Việt Minh cử Lý Thủy Thọ, một tình báo Hoa Nam hoạt động lâu năm tại Việt Nam, phối hợp với Trương Tín Dật. Lạ thay chỉ có vài người biết lão già bịt mặt là ai, đang nằm trên võng cáng, từ Việt Bắc đến Quảng Tây, suốt hánh trình ông ta ít xuống võng chỉ khi cần, cho nên thay phiên nhau cáng, ăn uống trên võng như người bệnh, và không nói chuyện, những người trong nhóm tưởng rằng lão bệnh nhân đang chờ ngày chết.

Từ trái: Lê Phát, b/d Niệm, Hồ Chí Minh nằm trên võng, 
b/d Nhất, Phạm Văn Khoa. Nguồn: Bạch Di, bản quyền Huỳnh Tâm.

Vừa vào đất Trung Quốc, Lý Thủy Thọ liên lạc với đại quân Trung Quốc, và nhờ họ điện về Bắc Kinh. Mao Trạch Đông trả lời: “Vui mừng tiếp đón phái đoàn của Trung ương Việt Minh”. Trương Tín Dật dẫn nhóm một vào thẳng trụ sở có lính giải phóng Trung Quốc gác ở ngoài cửa, đi lần đến một toà nhà, vào tới trong căn phòng thấy có Trần Đăng Ninh sử lý thường vụ Trung ương Đảng, từ đầu kháng chiến được Hồ giao giải quyết đẹp các việc quan trọng nhất như vụ gián điệp H122, vụ vua Mèo ở Hà Giang và các vụ Lang Đạo tỉnh Hòa Bình. Phạm Văn Khoa bí thư riêng của Trần Đăng Ninh và Trương Tín Dật giới thiệu một quân nhân Trung Quốc, ngưới tầm thước, nhanh nhẹn, cao lớn:
– Đây là Phó sư trưởng Tạ Lương Anh, được Mao chủ tịch cử đón đoàn của Trương Tín Dật từ Bắc Cạn, Cao Bằng đến Long Châu.
Tại cột mốc biên giới Trực Tây (TQ-VN) bên trái cán bộ Giải Phóng Quân Trung Quốc đi đón phái đoàn. Phó sư trưởng Tạ Lương Anh nhận lệnh của Mao, đón tiếp Hồ Chí Minh, lo ăn ở, từ khi đến cũng như khi về lại biên giới Việt-Trung. Nguồn: ĐV, bản quyền Huỳnh Tâm.
Lúc này trong phòng gồm có Niệm, Nhất, Bác sĩ Chánh, Ngô Vi Thiện, Phạm Văn Khoa, Lê Phát, Lý Thủy Thọ, Nguyễn Thế Tài, Trương Tín Dật, Hồ Chí Minh, và Tạ Lương Anh. Ông ta luôn miệng cười đểu (狡), (theo lời của họ Trương). Bởi thấy một ông già đang ngồi trên giường gỗ, tay cằm điếu thuốc lá thơm, hút như kẻ nghiện, từ đầu đến mặt vẫn còn trùm khăn như đang bệnh sốt rét rừng.
Ngày 18/1/1950. Ảnh chụp trước một Hương công sở thôn tại huyện Long Châu Nam Ninh (Quảng Tây). Từ trái qua phải: B/d Niệm phụ trách điện đài riêng của Hồ, bí danh Nhất (sĩ quan chuyên lo cần vụ hàng ngày của “Hồ”), Bác sĩ Chánh, Ngô Vi Thiện (bí danh), Tạ Lương Anh, Phạm Văn Khoa, Hồ Chí Minh với chiếc khăn len đen, trùm từ đầu đến cổ, chỉ để hở mặt, gián sắc như kẻ trộm thua cuộc đêm dài mệt mỏi, và Lê Phát. Nguồn: ĐV, bản quyền Huỳnh Tâm.
Công việc đầu tiên Trương Tín Dật thông báo cho hai nhóm hợp thành một đoàn, bây giờ mọi người trong đoàn mới biết “Hồ” đi Tàu cầu viện. “Hồ” vẫn đội khăn len trùm đầu kéo xuống cổ, chưa ai biết đến bao lâu chiếc khăn quàng len hết tác dụng, càng không biết bí mật bên trong. “Hồ” mặc bộ quần áo kaki, kiểu Tôn Trung Sơn, bên ngoài khoác chiếc áo bông đen, lúc này, đôi khi chịu khó xuống võng đi bộ.
“Hồ” thường trao đổi với b/d Chánh, bác sĩ riêng về tình hình sức khoẻ, b/d Nhất sĩ quan chuyên lo cần vụ hàng ngày cho “Hồ”, và b/d Niệm phụ trách điện đài. “Hồ” rất tin tưởng những người trong đoàn đã được chọn từ tình báo Hoa Nam. Tuy nhiên vẫn phải che mặt bởi trong chuyến hồi hương cố quốc còn nhiều phức tạp và bí ẩn bên trong.
Lắm lúc Trương Tín Dật cử các ông Lâm Kính, Ngô Vi Thiện và Niêm, phụ trách cơ yếu điện đài tiền trạm, khi đoàn đến nhà khách của huyện, nhận được một thông báo: Tất cả cùng ở chung một nhà, từ đây họ với tư cách đoàn “tùy tùng”. Trần Đăng Ninh làm Trưởng đoàn, Lâm Kính, Phạm Văn Khoa lo việc tiếp xúc bên ngoài. Những tùy tùng, ăn ở riêng một phòng đối diện phòng của “Hồ”. Mỗi bữa ăn của đoàn tự đến nhà ăn tập thể, còn Hồ ăn cơm riêng do cần vụ Nhất lo tất cả, mỗi khi di chuyển, cần vụ Nhất đưa cho Hồ một ba lô nhỏ mang trên vai như mọi tùy tùng khác, khó ai có thể nhận ra Hồ, thực sự Hồ cố tình để lộ thân phận trước sự bảo vệ của mạng lưới Hoa Nam, bí mật đó chỉ che đậy được người dân bản xứ.
Hồ Chí Minh và Trần Đăng Ninh xem bố cáo của Giải Phóng Quân Trung Quốc mới dán trên tường, trong khi chờ đợi ăn cơm trưa. Nguồn: ĐV, bản quyền Huỳnh Tâm.
Suốt hành trình Hồ giao tiếp bằng ngôn ngữ Hán âm giọng Hẹ. Sau buổi tiệc chiều hôm đó, Trương Tín Dật vào phòng hỏi Hồ:
– Tạ Lương Anh đề nghị, sáng mai chúng ta lên đường sớm, từ 5 giờ cho mát. Nghỉ ăn trưa ở dọc đường. Có thế mới đến Nam Ninh sớm, thấy thế nào?.
Hồ cười đáp: Trưởng đoàn lấy quyết định, ư sao mà hỏi tôi làm gì? Mọi người tiếp tục ăn cơm.
Hôm sau đoàn đi rất sớm, có thêm một đại đội lính giải phóng Trung Cộng bảo vệ, lúc này Hồ bỏ lại võng cáng sau lưng, di chuyển bằng bốn xe tải, hai xe đi đầu, hai xe đi cuối. Tạ Lương Anh đi một xe Jeep nhỏ sau xe lính, nhóm Trương Tín Dật đi “đại xa” có hai băng ghế dọc theo thành xe, phía giữa rộng, cần vụ Nhất chọn một chỗ, kê nệm bông ép, gối cao để Hồ nằm êm ngủ ấm. Trước khi ra xe, Hồ cẩn thận kiểm tra lại chiếc mũ len, kéo xuống che kín mặt, đeo ba lô trên vai rồi đi ra xe.
Trong buổi ăn ở trưa ở dọc đường, bên trái: Lâm Kính, Hồ Chí Minh. bên phải: Trần Đăng Ninh đội mũ cối, Phạm Văn Khoa, còn lại những cán bộ tỉnh ủy viên Trung Quốc. Nguồn: ĐV, bản quyền Huỳnh Tâm.
Trưa hôm sau, Tạ Lương Anh cho dừng lại ở một Hương công sở bên đường để nghỉ ngơi và ăn cơm trưa. Ông cho bố trí cảnh giác, một số khác thu xếp phía trong nhà và dọn cơm cho đoàn. Trong khi chờ đợi, Hồ và Trần Đăng Ninh đọc các thông báo dán trên tường của chính quyền Trung Cộng nói về những quy định tại vùng mới giải phóng. Buổi ăn trước Hương công sở, Hồ vẫn đội mũ len kín đầu, chỉ hở mặt, lần này Hồ giả nông dân chân đi đất, những ai chú ý cũng nhận ra được, dáng một kẻ lưu manh hơn là người làm cách mạng, bởi trên tay cầm điếu thuốc thơm, hút bốc khói phì phào.
Tạ Lương Anh cùng ăn với đoàn, Hồ tình nghi để ý thấy Tạ Lương Anh lắng nghe từng lời nói của những thành viên trong đoàn, hình như hiểu được tiếng Việt. Đôi lúc ông nói với Lâm Kính bằng tiếng Quang Thoại, chêm vào vài tiếng Việt, giọng Nam Bộ. Lâm Kính và Trần Đăng Ninh có cùng nhận xét, nghi ngờ Tạ Lương Anh tình báo của Tưởng Giới Thạch nằm vùng trong “thông minh Hoa Nam”. Ăn xong, nghỉ ngơi một chút, đoàn xe lại tiếp hành trình.
Trong buổi tiệc chiêu đãi đầu tiên tại Nam Kinh ngày 21 tháng 1 năm 1950. Hồ không còn phủ đầu bịt mặt nữa, công bố: “Từ nay tôi sẽ thay đổi lịch sử Việt Nam”. bên trái: Tạ Lương Anh, bên phải: Trần Đăng Ninh, đối diện Hồ là Trương Tín Dật (), bí thư kiêm tư lệnh Quảng Tây sau này là thành viên trong bộ chính trị nhà nước Trung Cộng, những người còn lại cán bộ cao cấp của tỉnh Quảng Tây. Nguồn: ĐV, bản quyền Huỳnh Tâm.
Tại thành phố Nam Ninh
Bỗng một lúc lâu, mọi người thấy Tạ Lương Anh đến, theo sau một đoàn xe du lịch kiểu Mỹ, còn mới bóng loáng, xe dừng lại, ông Tạ bước xuống xe, tay làm hiệu cho đoàn xe dừng lại, ông đi về phía phái đoàn. Trần Đăng Ninh tiến về phía trước ông Tạ, hai người nói chuyện với nhau một lúc, Ninh trở về, lúc này cả đoàn đã lên xe.
Tạ Lương Anh nói với Hồ:
 Tôi liên lạc với các đồng chí ở tỉnh Quảng Tây và Quân khu Hoa Nam, tất cả đều biết có Hồ chủ tịch đi trong đoàn này nên họ đến đây chào Chủ tịch“.
Mấy tháng sau, một tờ báo xuất bản tại Hồng Kông loan tin ngắn: “Hồ Chí Minh sắp sang làm chủ tịch tỉnh Quảng Tây” (胡志明总统即将广西省). Bài báo đã nói rõ từng ngày Hồ đến Nam Ninh. Đúng sự thực diễn biến chính trị, chỉ có điều bản tin đưa chậm vài tháng.
Báo Hồng Kông loan tin không sai, tin đó do tình báo chính trị Hồng Kông cung cấp: “Mao Trạch Đông muốn thay đổi nhân sự vào vị trí chiến lược Quốc tế cộng sản, bằng sự chọn lựa đưa Hồ Chí Minh về nhậm chức tỉnh ủy Quảng Tây. Hồ Tập Chương nhậm chức chủ tịch Việt Nam và Hồ Tùng Mậu nhậm chức đảng cộng sản Đông Dương” (毛泽东想改变人员在国际共产胡志明选择就职委员会广西的战略地位. 首届湖分会主席何东茂越南和印度支那就职).
Tạ Lương Anh đưa Hồ và đoàn tùy tùng về Trung tam Giao Tế Xứ của tỉnh, vào một phòng rộng, có ghế kê sát tường, giữa phòng là một bàn đầy hoa quả, bánh trái và nước. Hồ kéo mọi người ngồi một góc riêng chăm chú nói chuyện với Trần Đăng Ninh, còn Lâm Kính đứng nói chuyện với Tạ Lương Anh cùng vài cán bộ Trung Quốc. Từ xa vọng lại lời nói của Hồ bằng tiếng Hán:
– 现在, 我的家 (Bây giờ đã về nhà của ta rồi).
Đoàn tùy tùng lên lầu, mỗi người được phân phối phòng riêng. Nửa giờ sau, Trương Tín Dật đến, Hồ ôm hôn ông, nói chuyện thân mật. Hồ đã biết ông từ trước là Tư lệnh Tân tứ quân, hoạt động ở Hoa Nam. Lúc này, Hồ đồng ý tiếp một số lãnh đạo của quân khu Hoa Nam và tỉnh ủy Quảng Tây để bàn công tác, căn cứ vào tình hình địa phương, trong lúc chờ đợi viện trợ to lớn và nhiều mặt hơn từ Bắc Kinh, trước mắt, quân khu và tỉnh ủy có thể giúp ngay cho phía Việt Nam nếu cần. Hôm sau, Hồ gặp Trần Đăng Ninh, Lâm Kính và Phạm Văn Khoa, họp suốt cả ngày để bàn việc chuyến đi cầu viện.
Trần Đăng Ninh, Hồ Chí Minh, Lâm Kính, Phạm Văn Khoa, đọc những báo cáo của Bắc Kinh và bàn luận kế hoạch cầu viện. Nguồn: ĐV, bản quyền Huỳnh Tâm.
Sáng ngày 20 tháng 1 năm 1950. Trong khi chờ ăn sáng, báo hàng ngày (Thời báo) đưa đến, Hồ lướt qua tờ báo nói: “Có tin hay, các chú lại cả đây “Bác” đọc cho nghe”. Mọi người đến đông đủ, Hồ lật vào trang trong tại cột đầu có tít lớn, dịch: “Chính phủ Liên Xô và Trung Quốc chính thức đặt quan hệ với Việt Nam“.
Hôm sau, Hồ bí mật gặp tướng Trần Canh, mà Hồ đã quen biết từ trước, Ông ta sắp đi Vân Nam cho nên chụp chung với Hồ một tấm ảnh kỷ niệm. Hồ làm một bài thơ tặng Trần Canh:
Khi xưa gặp chú một thanh niên
Nay chú cầm quân giữ soái quyến
Trăm vạn hùng binh theo lệnh chú
Giữ gìn cách mạng cõi điền biên“.
Tướng Trần Canh, chuẩn bị đi chiến trường Vân Nam, chụp ảnh kỷ niệm vì đã quen biết nhau từ trước, sau này Trần Canh làm phó tổng tham mưu trưởng GPQTQ. Nguồn: ĐV, bản quyền Huỳnh Tâm.
Tạ Lương Anh kể lại gia thế để Hồ và đoàn tùy tùng an tâm: Tôi còn một mẹ già sống tại Chợ Lớn Sài Gòn miền Nam Việt Nam, năm 1938 lúc còn trẻ, nghe nói đến Vạn Lý trường chinh, tôi mê quá, nên trốn lên một chiếc tàu đi Thượng Hải. Từ đó tôi tìm đường vào Diên An, tham gia Hồng quân Trung Quốc và lên được tới Sư trưởng. Khi có tin phái đoàn của Trung ương đảng Việt Nam sang, trên cử tôi đi đón. Nay tôi chúc phái đoàn của Hồ, hy vọng chuyến đi cầu viện thành công. Sau này là Trung tướng Tạ Lương Anh, cụm trưởng tình báo Hoa Nam tại Chợ Lớn miền Nam Việt Nam.
Hôm sau, phái đoàn được phát mỗi người một bộ quân phục Giải phóng Trung Quốc. Hồ không còn đội mũ len như trước nữa, ngày mai cả đoàn đi bằng phương tiện quân xa, từ Nam Ninh đến Liễu Châu, từ đó khởi hành bằng tàu hoả đến Bắc Kinh.
Mao Trạch Đông bí mật lập Hồ làm chiến lược Việt Nam
Ngày 01 tháng 10 năm 1949. Bắc Kinh công bố: Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc. Đồng thời củng cố tình hình Cộng sản ở Việt Nam và Đông Dương bởi lãnh đạo Hồ Chí Minh, vào thời điểm này tuy Mao Trạch Đông chưa hẳn tiếp nhận HCM làm một đệ tử lý tưởng, bởi đại đa số người Việt không thiện cảm với Hồ. Phải chờ sau khi thành lập nhà nước Trung Cộng, Mao mới để mắt nhiều hơn vào Việt Nam, phần lớn, trong đó có vị trí chiến lược, và vùng lãnh thổ có nhiều cơ sở tài sản khác tại Việt Nam, vẫn còn nằm trong tay của quân đội Pháp, tại biên giới Trung-Việt Nam cũng còn do quân đội Pháp hoàn toàn kiểm soát.
Cộng hòa Dân chủ Việt Nam của đảng Hồ, và các cơ quan, lãnh đạo quân sự chỉ có thể hoạt động trong phạm vi bí mật, từ Hà Nội đến vùng núi rừng sâu miền Bắc Việt Nam, cho nên cần có sự lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Pháp trong nhân dân Việt Nam. Tại thời điểm này, cộng đồng Quốc tế không có một sự công nhận nào đối với quốc gia có tên nước Cộng hòa Dân chủ Việt Nam, cũng không phải bất kỳ tổ chức Quốc tế nào để lòng đến thiết lập liên lạc với Việt Minh. Cũng như một số phương tiện truyền thông phương Tây đã tuyên bố:
“Sự lãnh đạo của Cộng hòa Hồ là một “bóng ma” của nước Trung Cộng”. Vì vậy, khi Việt Nam không có vị thế Quốc tế, cũng không nhận được bất kỳ viện trợ nào.
Dù rằng, Trung Cộng đã chiến thắng tại đại lục Trung Hoa, nhưng không phải là chiến thắng tất cả, vì vậy Mao Trạch Đông đẩy mạnh chiến tranh chống Pháp ngoài tiền tuyến (Việt Nam), Mao lãnh đạo cả bóng cộng sản Hồ, thất nhiên Hồ được Mao khuyến khích cướp lân bang. Mao lấy quyết định cho phép Hồ nối vào đường dây điện “đỏ”, phục vụ chiến tranh, Hồ còn yêu cầu Trung Quốc viện trợ nhiều hơn nữa và vô hạn.
Năm trước vào tháng 9 năm 1949. Hồ Chí Minh lấy quyết định cử Lý Bích Sơn () tức Lý Ban (), đại diện đảng Cộng sản Đông Dương làm Ngoại trưởng tại Trung Quốc. Nguyễn Đức Thụy () làm giám đốc ngoại giao của Ủy ban Đông Dương và Đảng Cộng sản Việt Nam, Hoàng Văn Hoan vẫn giữ đại sứ của nước Cộng hòa Dân chủ Việt Nam tại Bắc Kinh. Hồ Chí Minh (胡志明) cử những cán bộ tình báo Hoa Nam làm tay chân của mình, đã từng ở Trung Quốc, nay thay mặt Hồ tại Bắc Kinh. Trung Cộng lấy quyết định thôi thúc Hồ thực hiện chiến tranh chống Pháp. Theo kế hoạch của Mao, vận dụng và tạo điều kiệt pháp lý cho Hồ được phép nhận vũ khí, đạn dược, y tế, và tài chính của Trung Quốc, nếu viện trợ tự nhiên, thì chuyện nhiều ít không thành vấn đề, miễn người dân Trung Hoa đáp ứng phong trào Quốc tế cộng sản anh em.[2]
Mao Trạch Đông bí mật thành lập đường dây điện nóng, tạo điều kiện cho Hồ Chí Minh chuyển đến tận tay những nhà lãnh đạo Trung Quốc và Thú rừng số 5 tại Việt Nam. Hồ Chí Minh viết tay những bức mật thư gửi Chu Ân Lai (周恩来) và Đặng Dĩnh Siêu () yêu cầu cho phép Hồ thanh toán bằng phần lãnh thổ biên giới ở phía Bắc Cao Bằng giáp Quảng Tây. Để duy trì bí mật thư này, đầu bức thư bút danh Hồ Chí Minh sử dụng ngôn ngữ Hoa Nam gọi nhau bằng “Ân-Dĩnh ca”-恩哥颖.
Hồ gửi mật thư cho Ân-Dĩnh ca (恩哥颖), tên của Chu Ân Lai và Đặng Dĩnh Siêu).

Nội dung mật thư của Hồ Chí Minh xin thanh toán nợ chiến tranh bằng cách chi trả đổi đất lãnh thổ biên giới ở phía Bắc Cao Bằng. Nguồn: Hoa Nam.
Tháng 11 năm 1949. Hồ Chí Minh ủy nhiệm Lý Bích Sơn (), Nguyễn Đức Thụy () đến Bắc Kinh, qua bức mật thư gửi cho Lưu Thiếu Kỳ, nội dung chuyển tải các yêu cầu viện trợ quân sự cho Việt Nam, hỗ trợ chính trị và xin công nhận ngoại giao của Trung Quốc theo thư bí mật.
Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh liên kết xây dựng Quốc tế Cộng sản qua đường dây điện “đỏ”. Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC) cũng bắt đầu nghiên cứu và tham vấn với hai đại diện của các thiết lập quan hệ ngoại giao, và các vấn đề có liên quan hỗ trợ cho nhau nhiều hơn.
Ngày 28 tháng 12 năm 1949. Quân Ủy Trung ương Trung Quốc (CPC), gọi Hồ Chí Minh cho biết: “Đồng ý, thành lập ngay lập tức khắc các quan hệ ngoại giao giữa Trung Quốc và Việt Nam”, nhưng muốn đạt được điều này Trung Cộng đưa ra khuyến nghị: “Trung ương đảng Trung Cộng, đề nghị chọn tên nước Cộng hòa Dân chủ Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của đồng chí Hồ Chí Minh, có thế mới phù hợp tên nước Cộng hòa Dân chủ Trung Quốc, về phía Việt Nam phải lập tức đưa ra một công bố công khai, và tuyên bố bằng phương tiện phát thanh hay truyền thông quốc gia. Việt Nam sẵn sàng thiết lập quan hệ ngoại giao với Trung Quốc”.

Khuyến nghị của Trung Cộng đặt Việt Nam vào 
chiến lược tiền tuyến của Trung Quốc. Nguồn: Hoa Nam.

Hồ Chí Minh bí mật viết thư gửi cho Đặng Dĩnh Siêu:
 Đại ca, tỷ vĩ nhân, những năm qua em luôn luôn bỏ lỡ cơ hội, và đến nay có quá nhiều nhớ đến đại ca, và nay đệ muốn để hết tâm trí về tình riêng. Nhờ người anh vĩ đại thay mặt cho sự phát triển cuộc cách mạng tại Việt Nam, hy vọng đại ca chúc mừng sự nghiệp của tôi”, “ắt chuyến kinh doanh này trong những năm tháng gần đây nhất định khá tốt, hy vọng từ đây có nhiều cơ hội để giành chiến thắng và chiến đấu hơn nữa, tôi xin gửi đến đại huynh tỷ lòng chân thành và hy vọng sự giúp đỡ của dại vĩ nhân”. Bức mật thư chữ ký cuối cùng, sử dụng bút danh Hồ Chí Minh trong chiến tranh chống Nhật Bản tại Trung Quốc, tôi sử dụng bút danh “Hồ Quang” (胡光).
Bức thư bí mật của Hồ Chí Minh gửi Chu Ân Lai qua trung gian Đặng Dĩnh Siêu. Nội dung viết rất rõ “ắt chuyến kinh doanh này trong những năm tháng gần đây nhất định khá tốt, hy vọng từ đây có nhiều cơ hội để giành chiến thắng và chiến đấu hơn nữa. Ký tên “Hồ Quang” (胡光)”. Nguồn: Hoa Nam.
Sau khi nhận được của Trung ương (CPC) Telegraph, vào ngày 14 tháng 1 năm 1950. Hồ Chí Minh ban hành tuyên bố với các chính phủ trên thế giới: “Chính phủ nước Cộng hòa Dân chủ Việt Nam là chính phủ hợp pháp duy nhất của tất cả người dân Việt Nam với lợi ích chung của nhân dân, Chính phủ nước Cộng hòa Dân chủ Việt Nam sẵn sàng thiết lập quan hệ ngoại giao với bất kỳ chính phủ và sẵn sàng hợp tác trong một bình đẳng phù hợp và tôn trọng lẫn nhau đối với chủ quyền quốc gia và cơ sở lãnh thổ, để tìm kiếm sự phòng thủ chung của hòa bình và dân chủ thế giới”.
Ngày hôm sau, Bộ trưởng Ngoại giao Cộng hòa Dân chủ Việt Nam, Hoàng Minh Giám (黄明鉴), viết thư gửi Thủ tướng Chu Ân Lai Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc, tuyên bố rằng “Công nhận chính phủ Cộng hòa Nhân Dân do Chủ tịch Mao Trạch Đông lãnh đạo nước Trung Quốc”. Tiếp theo cùng ngày Trung Quốc tuyên bố “Quyết định thiết lập quan hệ ngoại giao chính thức với Cộng hoà Nhân dân Việt Nam với chính phủ và trao đổi đại sứ.”

Hồ Chí Minh thực hiện đúng lời hướng dẫn của Mao, 
chọn thể thức ngoại giao để giải quyết một ca mổ ướp xác Việt Nam. 
Nguồn: Hoa Nam.

Vào ngày 18, Chu Ân Lai gửi đến Hoàng Minh Giám văn thư hồi đáp ngoại giao:
Cộng hòa nhân dân Trung ương của Chính phủ nhân dân Trung Quốc và Chính phủ nước Cộng hòa Dân chủ Việt Nam sẵn sàng thiết lập quan hệ ngoại giao và đại sứ trao đổi, quan hệ ngoại giao giữa hai nước nhằm củng cố và tăng cường tình hữu nghị và hợp tác giữa hai nước“.
Và bày tỏ sẵn sàng công nhận Trung Quốc sau khi thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam, Liên Xô, Bắc Triều Tiên và Đông Âu, Trung Âu tất cả các chính phủ dân chủ nhân dân cũng đã được công nhận Cộng hòa Dân chủ Việt Nam. Cho đến nay, Cộng hòa Dân chủ Việt Nam cuối cùng đã thoát khỏi bản thân của “ma Trung Quốc” không còn diệt vong đất nước, trong môi trường Quốc tế mới và bối cảnh Quốc tế đã mở ra một cuộc đấu tranh chống Pháp mới.
Đối với Trung Cộng ngoại giao cũng là một phương thức cướp lân bang, tuy nhiên có cấp giấy chứng nhận qua hình thức ngoại giao, trò chơi đểu của Mao-Hồ công nhận lẫn nhau để có hình thức Quốc tế. Nguồn: Hoa Nam.
Tại Bắc Kinh, Hồ nhận được báo tin của Hoa Nam từ trong nước gửi ra, vừa tung ra khẩu hiệu “Một triệu lần dân chủ hơn chế độ tư bản” làm đẹp cho đảng và chế độ. Người trí thức tưng bừng đoán nhận, hy vọng tương lai không bao giờ có. Một bánh vẽ đại bịp quá tầm phóng pháo, từ đó lịch sử dân tộc Việt Nam kéo dài đến nay đã 74 năm, vẫn chưa thấy xuất hiện một lần “dân chủ” (1940-2014). Hồ thừa biết độc đảng cộng sản, cai trị bằng bàn tay sắt thép không bao giờ cho dân tộc Việt Nam hưởng được một tí mùi “dân chủ”. Hồ Quang (La Liêu) nói: “đừng xôn xao cũng đừng hy vọng chỉ chuốc lấy đau khổ triền miên” (不要搅拌,不要指望仅仅要求慢性疼痛!).

Tuyên bố chung trước phiên xử Bùi Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/08/tuyen-bo-chung-cua-cac-to-chuc-xa-hoi.html

Tuyên bố chung của các Tổ chức Xã hội Dân sự Độc lập tại Việt Nam trước phiên xử Bùi Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh

Theo công văn số 69/2014/HSST-QĐ do thẩm phán Bùi Phước Lộc ký ngày 28-07-2014 với nội dung “đưa ra xét xử sơ thẩm vụ án hình sự truy tố về tội “gây rối trật tự công cộng” theo Khoản 2, Điều 245 BLHS”, bà Bùi Minh Hằng, cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và ông Nguyễn Văn Minh sẽ bị xét xử vào lúc 7g30 ngày 26-08-2014 tại tòa án nhân dân tỉnh Đồng Tháp. Cả 3 người đã bị bắt giam từ ngày 11-02-2014 tại đồn công an huyện Lấp Vò (Đồng Tháp), sau đó bị chuyển về giam giữ tại trại giam công an tỉnh Đồng Tháp (xã An Bình, huyện Cao Lãnh).

I- Chúng tôi, các Xã hội Dân sự ký tên dưới đây đồng nhận định: 
1- Vụ việc xảy ra tại con đường nông thôn liên xã thuộc khu vực cầu Nông Trại, xã Mỹ An Hưng, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp ngày 11-02-2014 liên can đến 3 bị can nói trên và 18 bạn đồng hành đang trên đường viếng thăm một gia đình đồng đạo là vợ chồng ông Nguyễn Bắc Truyển, nạn nhân của công an mấy ngày trước đó. Đa phần trong đoàn đã cùng làm chứng họ bị một lực lượng công an hàng trăm người cải trang thành côn đồ, mai phục trong rừng cây bên đường, bất ngờ xuất hiện chặn xe máy của họ, hạch sách giấy tờ, khiêu khích thóa mạ. Trước việc đòi cho ra lẽ của đoàn người, công an đã phản ứng bằng cách dùng gậy gộc đánh đập dã man tất cả, bất kể nam phụ lão ấu, vừa quay phim chụp hình với máy móc chuẩn bị sẵn (x. Đơn tố cáo của tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm ngày 23-02-2014 và Thư gởi đồng bào của Đặng Thị Quỳnh Anh -con gái bà Hằng- ngày 05-03-2014). Sau khi nhiều người đã bị đổ máu, thương tích và bất tỉnh nhân sự, các nhân viên cảnh sát công an này (trong đó có đại úy Huỳnh Văn Thuận, đội phó an ninh huyện Lấp Vò và thượng tá Lê Hoàng Dũng, phó thủ trưởng cơ quan điều tra Công an Lấp Vò, kẻ nặng tay nhất với bà Hằng và sau này sẽ là người ký lệnh khởi tố) mới khoác sắc phục công an rồi dẫn giải cả 21 người về giam giữ, đồng thời tước đoạt mọi tài sản họ mang theo (máy vi tính, máy chụp hình, điện thoại, băng-rôn…). Tất cả bị bỏ đói nửa ngày, bị ép tội “chống người thi hành công vụ”, bị giam trong nơi tối tăm bẩn thỉu và sau đó 18 người được thả ra.
2- Trong ba người còn lại bị giam giữ với lý do “gây rối trật tự công cộng” thì bà Hằng là một chiến sĩ dân chủ nổi tiếng và kiên cường, có mặt từ các cuộc xuống đường biểu tình ôn hòa chống quân xâm lược Trung cộng đến những phiên tòa bất công xử người yêu nước. Từ các phong trào khiếu kiện đòi công lý của dân oan mất đất đến những chuyến đi phát Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền. Bà từng bị giam giữ 5 tháng tại trại Thanh Hà năm 2012. Cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh thì từ năm 2010 đã tham gia phong trào biểu tình ở Sài Gòn để chống hành động xâm lăng gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông, sau đó dấn thân vào nhiều hoạt động nhân quyền dân chủ. Còn ông Nguyễn Văn Minh là một tín đồ nhiệt thành thuộc Phật giáo Hòa Hảo độc lập, con rể và anh rể của hai cha con tù nhân lương tâm là ông Bùi Văn Trung và anh Bùi Văn Thâm. Khi bị bắt, cả 3 đã bắt bắt đầu tuyệt thực để phản đối. Riêng cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh bị dụ dỗ hãy buộc tội bà Hằng như kẻ cầm đầu việc tổ chức gây rối để được thả ngay (nhưng cô không làm). Còn bà Hằng thì đã tuyệt thực đến 04 lần dài ngày và mãi tới gần đây (19-08-2014) mới được gặp con gái.
3- Ngày 27-02-2014 chương trình “Vì An ninh Tổ quốc” của Đài truyền hình Đồng Tháp đã thực hiện phóng sự về việc bắt giữ ông Nguyễn Bắc Truyển rồi 21 người liên quan trong vụ án nói trên. Mọi sự đã được ghi hình chu đáo ngay từ lúc vụ việc xảy ra, nhằm mục đích miêu tả lại toàn bộ diễn biến của vụ việc, cho dư luận thấy những người bị bắt giữ trong vụ án này đã vi phạm pháp luật, và Công an Đồng Tháp đã thực hiện đúng theo quy định luật pháp!?! Phân tích băng hình phóng sự, người ta thấy tất cả các cáo buộc của công an đưa ra đối với 3 người đang bị bắt giữ là “gây cản trở giao thông nghiêm trọng”, “chống người thi hành công vụ”, và “gây rối trật tự công cộng” đều vô căn cứ. Dù phóng sự đã được dàn dựng và chuẩn bị từ trước, công an đã không thể đưa ra bất kỳ bằng chứng nào cho các cáo buộc đã nêu. Trái lại, nó là bằng chứng tố cáo cách hành xử côn đồ, lối vu khống công dân, thói đổi trắng thành đen của công an Đồng Tháp.
4- Ngày 10-03-2014, để tìm chứng cứ gian, nhằm hợp thức hóa hành vi “vô cớ hành hung công dân” và “bắt giam người trái pháp luật”, công an huyện Lấp Vò đã triệu tập 5 người thuộc nhóm đồng hành là ông Tô Văn Mãnh, anh Phan Đức Phước, anh Nguyễn Vũ Tâm, chị Bùi Thị Diễm Thúy và chị Đỗ Thị Thùy Trang. Cả 5 người ngay sau đó đều tố cáo trước công luận (qua đài RFA ngày 11-03-2014:
rằng nhân viên điều tra đã có hành động mớm cung và ép cung, tự tiện ghi trên biên bản nhiều điều mà các nhân chứng hoàn toàn không nói tới. Thêm nữa những điều họ chứng kiến, khai ra thì nhân viên điều tra không ghi vào biên bản. Trong các buổi làm việc ấy, để xây dựng “người đầu vụ”, công an luôn xoáy vào vai trò “tổ chức gây rối” của bà Hằng, ngõ hầu dễ đưa bà vào tròng pháp luật. Rõ ràng công an muốn bằng chứng hóa lời vu cáo của thượng tá Huỳnh Văn Thạnh, phó trưởng Công an Lấp Vò: “Đoàn người đó đánh công an trước, tấn công công an trước, công an không thể đánh lại, thì dân ở hai bên đường mới nhảy vào đánh phụ công an”!?!
5- Chưa hết, Công an huyện Lấp Vò còn gửi thông báo cho luật sư Trần Thu Nam (văn phòng luật sư Tín Việt – Hà Nội) nói rằng bà Bùi Minh Hằng từ chối thuê luật sư. Nhưng trước bằng chứng không thể chối cãi do luật sư Nam cung cấp là bản hợp đồng trợ giúp pháp lý chính tay bà Hằng đã ký với ông cùng văn phòng luật sư của ông (chính các con của bà Hằng cũng đồng lòng với ý muốn nhờ luật sư Nam tham gia bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho mẹ), nên ngày 12-03-2014, công an huyện Lấp Vò đã buộc phải gửi giấy chứng nhận người bào chữa số 03 cho luật sư Trần Thu Nam và đồng ý để luật sư tham gia bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bà Hằng.
6- Cũng phải kể thêm: Tối ngày 22-03-2014, sau thánh lễ cầu nguyện cho bà Bùi Hằng và 2 người bạn Thúy Quỳnh và Văn Minh tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, Hà Nội, cô Quỳnh Anh con gái bà Bùi Hằng đã bị công an chặn đường bắt cóc, một số blogger bị bao vây nhà khám xét. Riêng blogger Trương Văn Dũng bị bốn công an bịt mặt chặn đường đánh trọng thương phải đưa đi cấp cứu. Sáng hôm sau, 13-03, một cuộc biểu tình nhỏ đòi trả tự do cho ba nạn nhân tại Hà Nội đã bị công an đàn áp dã man. Đặc biệt bà Trần Thị Nga đã bị lực lượng CA tấn công tình dục và đánh đập tàn nhẫn tại trụ sở công an phường Quang Trung, quận Đống Đa, Hà Nội.
Mới đây, ngày 28-07-2014, trong chuyến viếng thăm Việt Nam, Báo cáo viên Liên Hiệp Quốc về tự do tôn giáo là ông Heiner Beilefeldt đã không thể tiếp cận các nạn nhân và nhân chứng của vụ án vì công an bao vây chùa Quang Minh Tự của Tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm, đạo tràng của ông Bùi Văn Trung và gia đình ông Nguyễn Bắc Truyển. Trong những ngày qua, công an tỉnh An Giang còn gởi giấy mời nhiều tín đồ Phật giáo Hòa Hảo để cấm họ tham gia phiên tòa ngày 26-08.
7- Cuối cùng, trong Bản kết luận điều tra vụ án (do Đại tá Lê Văn Bé Sáu – thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra công an Đồng Tháp đưa ra công luận ngày 02-07-2014), ngoài các luận điệu vu khống nói trên, người ta còn đọc thấy những “bằng chứng tội phạm” của 3 ba bị can như các câu chửi “Công an là đồ ăn cướp!”, “Công an chặn đường cướp tài sản!”, “Đả đảo CS”… hay như các khẩu hiệu trên băng-rôn bị tịch thu: “Đả đảo công an côn đồ bắt người trái pháp luật”, “Yêu cầu xử lý công an côn đồ để làm gương cho dân”, “Nhân dân không thể đóng thuế nuôi nhà nước côn đồ”… Đối chiếu với các sự kiện đã xảy ra và hiện trạng của chế độ, những câu trên là hoàn toàn chính xác, và chẳng hề là tội phạm trong pháp chế của các xã hội dân chủ văn minh. Phần 3 bị can, không ai ký nhận bản cáo trạng cũng như chấp nhận những lời buộc tội từ bản Kết luận điều tra lẫn bản Cáo trạng của Viện Kiểm sát. Còn 5 nhân chứng bị triệu tập tới tòa (Võ Văn Bửu, Võ Văn Bảo, Bùi Thị Diễm Thúy, Phan Đức Phước, Đỗ Thị Thùy Trang), tất cả đều sẵn sàng làm chứng tố cáo công an huyện Lấp Vò và công an tỉnh Đồng Tháp phục kích đánh người vô tội.
II- Từ những nhận định nêu trên, chúng tôi, các tổ chức Xã hội Dân sự ký tên dưới đây đồng tuyên bố: 
1- Ba bị can Bùi Minh Hằng, Nguyễn Văn Minh và Nguyễn Thị Thúy Quỳnh phải được trả tự do lập tức và vô điều kiện vì họ vô tội hoàn toàn. Chính công an mới là những kẻ mắc tội “gây rối trật tự công cộng” vì đã âm mưu từ trước, lén phục kích, đánh người dã man, khiến cho nhân dân phải tụ tập lại đông đảo.
2- Những động thái đầy mưu mô xảo trá của nhà cầm quyền tiếp đó (ép cung chứng nhân, bức bách nạn nhân, đầu độc công luận…) nhằm đưa những người hoạt động nhân quyền can đảm vào vòng tù tội chứng tỏ đây không phải là một vụ án hình sự bình thường mà đã được chính trị hóa, xuất phát từ động cơ chính trị.
3- Việc đánh đập giam giữ hoàn toàn phi lý rồi tiến hành tố tụng hoàn toàn phi pháp này không chỉ là hành vi chà đạp nhân quyền trầm trọng mà còn chà đạp cả chính bộ mặt pháp quyền giả tạo của chế độ. Đây mới là thực tế tình trạng nhân quyền tại Việt Nam chứ không phải như những luận điệu dối trá của mọi quan chức của bộ máy cầm quyền CSVN khi trả lời các chất vấn và phê phán của công luận hoàn vũ.
4- Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước cũng như toàn thể phong trào dân chủ quốc nội lẫn hải ngoại hãy chung tay và kiên trì tranh đấu (với sự trợ giúp của các quốc gia dân chủ và các cơ quan nhân quyền quốc tế) cho một nền pháp chế theo đúng những chuẩn mực của nhân loại văn minh, một nền pháp chế không còn là công cụ trong tay đảng cầm quyền độc tài.
Làm tại Việt Nam ngày 21-08-2014
Các Tổ chức Xã hội Dân sự đồng ký tên:
– Bach Dang Giang Foundation: Ths. Phạm Bá Hải
– Cao Đài: Ông Hứa Phi, Bà Bạch Phụng
– Cao Trào Nhân Bản: Bs. Nguyễn Đan Quế
– Con Đường VN: Ông Hoàng Văn Dũng
– Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự: Ts. Nguyễn Quang A
– Hiệp Hội Dân Oan: Ông Nguyễn Xuân Ngữ
– Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị & Tôn Giáo: Ông Nguyễn Bắc Truyển
– Hội Anh Em Dân Chủ: Ls. Nguyễn Văn Đài
– Hội Bảo Vệ Quyền Tự Do Tôn Giáo: Lm. Nguyễn Ngọc Thanh
– Hội Bầu Bí Tương Thân: Ông Nguyễn Lê Hùng
– Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm: Bs. Nguyễn Đan Quế, Lm. Phan Văn Lợi
– Hội Đồng Liên Tôn: Lm. Đinh Hữu Thoại
– Hội Nhà Báo Độc Lập: Ts. Phạm Chí Dũng
– Hội Phụ Nữ Nhân Quyền: Cô Huỳnh Thục Vy, Bà Trần Thị Hài
– Lao Động Việt: Cô Đỗ Thị Minh Hạnh
– Mạng Lưới Blogger Việt Nam: Cô Nguyễn Hoàng Vi
– Nhóm Linh Mục Nguyễn Kim Điền: Lm. Nguyễn Hữu Giải
– Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy: Cụ Lê Quang Liêm
– Phong Trào Liên Đới Dân Oan: Bà Trần Ngọc Anh
– Tăng Đoàn PGVNTN: HT. Thích Không Tánh
– Tin Lành: MS Nguyễn Hoàng Hoa, MS Nguyễn Mạnh Hùng
*
Joint statement of Vietnam CSOs on the coming trial of Bui Minh Hang, Nguyen Thi Thuy Quynh and Nguyen Van Minh 
Translation by Trang Thien Long.
Pursuant to Document No. 69/2014 / HSST-QD, signed by the judge Bui Phuoc Loc on July 28, 2014, about “bringing into court under the charge of “disturbing public order ” Paragraph 2, Article 245 of the Penal Code, the trial of Bui Minh Hang, Nguyen Thi Thuy Quynh and Nguyen Van Minh is scheduled to open on Aug 26, 2014 at 7:30 AM in the People’s court of Dong Thap province. All 3 people have been detained since Feb 11, 2014 in Lap Vo District police station (Dong Thap province), then they were transferred to Dong Thap provincial detention center (An Binh commune, Cao Lanh city).
I/. We, the civil society organizations have the same view that:
1. The incident took place on a communal rural road of the bridge Nong Trai, My An Hung Commune, Lap Vo district, Dong Thap province on Feb 11, 2014 when 21 friends of Nguyen Bac Truyen and his wife were on the way to visit them. Truyen and his wife had been attacked some days earlier. All 21 people were suddenly stopped, been asked ID papers, provoked and then attacked by hundred policemen in uniform and plainclothes and thugs. The attackers used sticks, clubs to hit them badly regardless woman or man while many others videoed.
After many people were beaten, injury and unconscious, these police officers (including Captain Huynh Van Thuan, deputy head of the security team, and Lieutenant Colonel Le Hoang Dung, deputy chief of the investigative office of Lap Vo district, who was heavy-handed with Minh Hang and later it was him to sign an order of prosecution) then put on their police shirts and seized all communication gadgets and banners of 21 people. They were detained for 12 hours without food in the dark, dirty room. 18 people got released later.
2. One of the three defendants, Bui Minh Hang is a prominent pro-democracy activist, who is always present in anti-china protests and the unfair trials of patriotic dissidents. She also threw herself into the struggle of land petitioners and disseminated the booklets of Universal Declaration of Human Rights. She used to be detained for five months at Thanh Ha education camp. Ms.Nguyen Thi Thuy Quynh joined anti-China protests in Saigon since 2010 and then engaged in human rights and democracy activities. Mr.Nguyen Van Minh is a fervent believer of the independent Hoa Hao Buddhists, he is a son-in-law and brother-in-law two prisoners of conscience Bui Van Trung and Bui Van Tham. When being arrested, all 3 took a hunger strike to protest. Nguyen Thi Thuy Quynh refused to obey the investigators to accuse the ringleader Hang in return for getting release immediately. Bui Minh Hang had taken hunger strike four times, and her daughter first time was allowed to meet her in prison on Aug 18,2014.
3. On Feb 27, 2014 the TV program “For Homeland Security” of Dong Thap did report about the arrest of Nguyen Bac Truyen and 21 people said. Everything was carefully recorded from the moment the incident occurred. For the purpose of giving fake evidence to describe those people who were arrested due to violating the law and Dong Thap police complied with the rule of law!?! Video analysis reports, we see all of the allegations made against three people as “obstructing traffic,” “against person on duty”, and “disturbing public order “are unfounded. Although the video was staged and prepared in advance, the police could not provide any evidence for the allegations stated. On the contrary, it is evidence to accuse of bully behavior, slander to citizens, cunning manner of police in Dong Thap.
4. On Mar 10, 2014 to find false evidence to hide the acts of “gratuitous violence” and “unlawful detention,” Lap Vo district police have summoned five persons among 21, To Van Manh, Phan Duc Phuoc, Nguyen Vu Tam, Ms. Bui Thi Diem Thuy and Ms. Do Thi Thuy Trang. All 5 people then publicly denounced (through RFA on Mar 11) that investigators had primed them about what to say and forced to testify, arbitrarily writing down on the minutes what witnesses did not talk about, and not writing what they did. During the interrogation, police always focused on the role of “ringleader” Bui Minh Hang in order to easily to put her in the law trap. Apparently these investigators want to prove the words of Captain Huynh Van Thuan: “That group beat police first, attacked police first. Police could not fight back so people on the roadside jumped out to beat for police”!?!
5. Yet, Lap Vo district police also sent a communiqué to the attorney Tran Thu Nam (Viet Tin law office – Ha Noi) that Bui Minh Hang refused to hire him as a lawyer. After lawyer Nam submitted the indisputable evidence that Hang had signed the contract with his office (Hang’s children also wanted lawyer Nam to protect their mother’s rights and interests), Lap Vo district police had to allow lawyer Tran Thu Nam to be her third lawyer on Mar 12, 2014.
6. Furthermore, on the evening of Mar 22, 2014, after the Mass to pray for three defendants at the Redemptorist church of Thai Ha, Hanoi, Hang’s daughter Quynh Anh was abducted by police, some bloggers’ houses were besieged to examine. Blogger Truong Van Dung was intercepted and severely beaten to hospitalize. The next morning, Mar 13, a small rally demanding release of three victims in Hanoi was brutally suppressed. Ms. Tran Thi Nga had been sexually assaulted and brutally beaten at the police station of Quang Trung ward, Dong Da district, Hanoi.
On July 28, 2014, the UN rapporteur on freedom of religion, Heiner Bielefeldt, could not meet victims and witnesses, including Quang Minh pagoda of Vo Van Thanh Liem, worship place of Bui van Trung and Nguyen Bac Truyen’s house. Recently, An Giang province police have sent invitation letters to Hoa Hao Buddhists in order to ban them to participate the coming trial of the trio.
7. Finally, in the investigative conclusion issued by Colonel Le Van Be Sau – the head of the investigative department of Dong Thap province on July 2, 2014 there are slanders as said above, we can find the “incriminating evidence” against the three accused as cursing “police are robbers!”, “police block road to rob!”, “Down with Communists,” etc.; or with slogans on placards confiscated:” Down with police, thugs who illegally detained people,”” Ask correcting the thug-like police to set an example for the people”,” the people can not pay taxes to feed thug-like state ” etc. In comparing the incidents that happened and the status quo of the regime, those words are perfectly correct, never being a crime in the democratic, civilized countries.
The three defendants declined to sign the indictment and denied the accusation of the investigative conclusion. Five witnesses Vo Van Buu, Vo Van Bao, Bui Thi Diem Thuy, Phan Duc Phuoc and Do Thi Thuy Trang are ready to testify to denounce Lap Vo police ambushed and attacked the innocent people.
II/. From the observations above, we, the CSOs co-signed below declare:
1. Three accused Bui Minh Hang, Nguyen Van Minh and Nguyen Thi Thuy Quynh must be released immediately and unconditionally because they are completely innocent. It is policemen, who ambushed, beat people, caused the roadside people gathered crowded, is a “disturbing public order” maker.
2. The dynamic of the treacherous scheming rulers aims at criminalizing the courageous human rights activists. This proved that it is not an ordinary criminal case but created by political motives.
3. The unjustified beating and detention and then the illegal proceedings act not only as a serious human rights abuses, but also labeled the regime falsity. It is the actual human rights situation in Vietnam, not as deceitful allegations of any official of the ruling Communists when they answered the question and the public criticism worldwide.
4. Vietnam compatriots and democracy movement at home and abroad lay heads together and perseveringly struggle (with the help of democratic countries and international human rights bodies ) for the legal institutions in accordance with the standards of civilized humanity, a legislative system is no longer a tool in the hands of the ruling Communist dictatorship.
Vietnam, Aug 21, 2014
The CSOs co-signed:
– Association to Protect Freedom of Religion: Catholic Priest Le Ngoc Thanh.
– Bach Dang Giang Foundation: Pham Ba Hai (MBE).
– Brotherhood for Democracy: Lawyer Nguyen Van Dai.
– Cao Dai Church: Mr. Hua Phi, Mrs. Bach Phung
– Civil Society Forum : Nguyen Quang A (Ph.D.)
– Council of Religion Alliance: Catholic Priest Dinh Huu Thoai
– Delegation of Vietnamese United Buddhists Church: Ven. Thich Khong Tanh.
– Evangelical Protestant: Reverend Nguyen Hoang Hoa, Nguyen Manh Hung
– Former Vietnamese Prisoners of Conscience: Dr. Nguyen Dan Que, Catholic Priest Phan Van Loi.
– Friendship Association of Political and Religious Prisoners: Nguyen Bac Truyen, LLB.
– Gourd and Squash Mutual Association: Mr. Nguyen Le Hung
– Hoa Hao Buddhists, Purity: Mr. Le Quang Liem.
– Independent Journalists Association of Vietnam: Pham Chi Dung (Ph.D.)
– Network of Vietnamese Bloggers: Ms. Nguyen Hoang Vi
– Nguyen Kim Dien Group: Catholic Priest Nguyen Huu Giai
– Non-violent Movement for Democracy: Dr. Nguyen Dan Que.
– Oppressed Petitioners Solidarity Movement: Ms. Tran Ngoc Anh
– Peasants Petitioners Association: Mr. Nguyen Xuan Ngu.
– Viet Labors: Ms. Do Thi Minh Hanh
– Vietnam Path: Mr. Hoang Van Dung
– Vietnamese Women for Human Rights: Ms.Huynh Thuc Vy, Mrs. Tran Thi Hai

Dân biểu Mỹ kêu gọi VN thả Lê Quốc Quân

BBC, 23 tháng 8, 2014

Ông Lê Quốc Quân tại tòa hôm 18/2/2014

Ông Lê Quốc Quân tại tòa hôm 18/2/2014

Bốn dân biểu Mỹ viết thư cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi Việt Nam trả tự do cho luật sư Lê Quốc Quân.

Ông Quân bị Tòa phúc thẩm TP Hà Nội y án 30 tháng tù giam vì Tội Trốn thuế hồi tháng Hai.

Các tổ chức nhân quyền nói bản án có động cơ chính trị nhắm đến vị luật sư hoạt động vì nhân quyền.

Lá thư ngày 22/8 được dân biểu Zoe Lofgren, Alan Lowenthal, Gerry Connolly và Lorretta Sanchez ký tên.

Họ viết: “Mặc dù nhà cầm quyền Việt Nam đã biểu lộ ý muốn thắt chặt quan hệ kinh tế và an ninh với Hoa Kỳ, chúng tôi quan ngại việc tiếp tục giam cầm các tù nhân chính trị như ông Lê Quốc Quân, cho thấy thiếu cam kết việc tôn trọng nhân quyền.”

“Chúng tôi kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam phải tôn trọng các cam kết đối với luật pháp quốc tế và thả ông Quân ngay lập tức và vô điều kiện.”

Quan tâm

Trường hợp luật sư Quân đã thu hút sự quan tâm của chính phủ và dân biểu các nước như Mỹ, Canada, Úc và Na Uy.

Nhiều vị dân biểu đã viết thư gửi chính phủ Việt Nam từ khi ông bị bắt tháng 12/2012 và bị buộc tội trốn thuế.

Trong khi đó, nói chuyện với BBC ngày 23/8, em trai ông Quân, Lê Quốc Quyết, cho biết sức khỏe của ông “bình thường”.

Ông Quyết thăm anh trai trong trại giam hôm 18/8.

Theo ông Quyết, cả ông và anh trai đều không biết liệu có khả năng ông Quân được trả tự do vào dịp Quốc khánh ngày 2/9 hay không.

Ông Lê Quốc Quân bị bắt ngày 27/12/2012 vì tội Trốn thuế theo quy định tại Khoản 3, Điều 161 Bộ Luật Hình sự.

Sinh năm 1971, ông từng là Giám đốc Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam và là người tham gia đấu tranh dân chủ tích cực trước khi bị bắt,

Luật sư Lê Quốc Quân cũng là tiếng nói bất đồng mạnh mẽ ở Hà Nội và từng bị giam 100 ngày sau khi du học từ Hoa Kỳ về nước.

Bấm Bình luận của độc giả trên Facebook của BBC Tiếng Việt.

15:26′ 10/8/2014

http://www.tapchicongsan.org.vn/Home/Tieu-diem/2014/28599/Vi-nen-doc-lap-tu-do-cua-dat-nuoc-vi-su-toan.aspx

Truong_tan_sang

Đồng chí Trương Tấn Sang, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Lời Bộ Biên tập: Nhân kỷ niệm 69 năm Cách mạng Tháng Tám (19-8-1945 – 19-8-2014) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2-9-1945 – 2-9-2014); Kỷ niệm 45 năm thực hiện Di chúc thiêng liêng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tạp chí Cộng sản trân trọng giới thiệu bài viết quan trọng dành riêng cho Tạp chí của Đồng chí Trương Tấn Sang, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam về nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ độc lập chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.

Sáu mươi chín năm trước, vào mùa thu năm 1945, nhân dân Việt Nam, dưới ngọn cờ của Đảng, đã làm nên cuộc Cách mạng Tháng Tám vĩ đại trong lịch sử nước nhà: đập tan xiềng xích của chế độ thực dân, phong kiến; giành lại nền độc lập dân tộc; khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Nhà nước của nhân dân và vì nhân dân; nhân dân ta từ thân phận nô lệ trở thành người làm chủ đất nước, làm chủ vận mệnh của mình. Ngày 2-9-1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trịnh trọng tuyên bố với thế giới về sự ra đời của nước Việt Nam độc lập, tự do và khẳng định toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để bảo vệ nền tự do, độc lập ấy. Gần 70 năm qua, nhân dân ta đã vượt qua biết bao khó khăn, thử thách để xây dựng, phát triển đất nước, nâng cao đời sống nhân dân, như lời Bác Hồ dạy: nước được độc lập mà dân không được hưởng tự do, hạnh phúc thì độc lập cũng không có ý nghĩa gì. Đồng thời, nhân dân ta cũng đã phải hy sinh biết bao xương máu, đánh bại mọi kẻ thù xâm lược để bảo vệ nền độc lập tự do, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.

Ngày nay, trong một thế giới đang diễn ra mạnh mẽ quá trình toàn cầu hóa, đan xen nhiều mối quan hệ phức tạp, vừa hợp tác, vừa cạnh tranh, đấu tranh gay gắt giữa các nước, giữa các nền chính trị, kinh tế và văn hóa khác nhau, sự hưng thịnh hay tồn vong của mỗi quốc gia, dân tộc không còn chỉ là chuyện riêng của từng quốc gia hay dân tộc. Điều đó đã tạo ra cả thời cơ và thách thức với mọi quốc gia, nhất là với các nước nhỏ trong việc bảo vệ lợi ích, bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của đất nước. Trong bối cảnh đó, đặc biệt là trước diễn biến phức tạp của tình hình khu vực và trên thế giới trong những năm gần đây, hơn bao giờ hết, đòi hỏi đất nước ta phải phát triển nhanh, bền vững, nâng cao sức mạnh tổng hợp, nội lực của đất nước về mọi mặt; đồng thời phải luôn nêu cao cảnh giác, kiên quyết bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc trong bất cứ hoàn cảnh nào. Đây là nghĩa vụ thiêng liêng và cao cả của chúng ta hôm nay trước tổ tiên và các thế hệ cha anh đi trước, như lời Bác Hồ dạy: “Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước” và trước các thế hệ con cháu muôn đời sau.

Nước Việt Nam ta độc lập! Non sông gấm vóc Việt Nam ta thống nhất, toàn vẹn từ cao nguyên Đồng Văn đến mũi Cà Mau, từ dãy núi rừng Trường Sơn hùng vĩ đến các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa hiên ngang trong sóng gió Biển Đông! Đất nước Việt Nam, do ông cha để lại, dọc ba miền Bắc-Trung-Nam liền một dải, đẹp đẽ vô cùng và thiêng liêng vô giá. Đồng bào Việt Nam ta dù ở miền xuôi hay miền ngược, đang ở trong nước hay ở nước ngoài đều là đồng bào con Lạc, cháu Hồng, cùng chung tay xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thịnh vượng và giữ gìn vững chắc non sông gấm vóc của Tổ quốc.

Thời nào cũng thế, nhân dân ta không dung thứ bất cứ ai, bất cứ hành động nào làm xâm hại lợi ích của đất nước, của dân tộc. Đó chính là đạo lý thiêng liêng nhất và là pháp lý công minh nhất! Ai vi phạm hoặc làm vấy bẩn điều vô giá đó, người ấy không xứng đáng là người con đất Việt. Điều nhân dân ta cần và tôn vinh là những người yêu nước chân chính, sẵn sàng hy sinh lợi ích riêng của mình vì lợi ích chung của đất nước, thể hiện lòng yêu nước bằng những việc làm thiết thực, cụ thể có lợi cho dân, cho nước như lời Bác Hồ dạy: Cái gì có lợi cho dân, cho nước thì cố hết sức làm, cái gì có hại cho dân, cho nước thì cố hết sức tránh. Vì vậy, để góp phần giữ vững độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, mỗi người chúng ta, dù làm gì, ở bất kỳ vị trí làm việc, công tác nào, cũng phải làm hết sức mình để hoàn thành tốt nhất nhiệm vụ, chức trách của mình, tích cực đấu tranh ngăn chặn, đẩy lùi các thói hư, tật xấu, tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí, thiếu trách nhiệm. Chúng ta không thể chấp nhận những người miệng nói yêu nước nhưng vì lợi ích cá nhân, “lợi ích nhóm” mà tham nhũng, lãng phí, làm tổn hại đến lợi ích của đất nước, làm nghèo, suy yếu đất nước. Đây là “giặc nội xâm”, là những “khối u” trên cơ thể đất nước cần phải cắt bỏ.

Để bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ đất nước đòi hỏi phải có tầm nhìn xa, bản lĩnh vững vàng, kiên định về nguyên tắc nhưng tỉnh táo, linh hoạt, khôn khéo trong sách lược, “dĩ bất biến ứng vạn biến”. Những bài học giữ nước của cha ông ta để lại là hết sức quý giá với chúng ta ngày nay. Những cảnh báo của nhà bác học Lê Quý Đôn về những nguy cơ làm mất nước: “Một, trẻ không kính già; hai, trò không trọng thầy; ba, binh kiêu tướng thoái; bốn, tham nhũng tràn lan; năm, sỹ phu ngoảnh mặt” là điều chúng ta cần phải suy ngẫm; hay những lời nói của Quốc công Tiết chế Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn: phải biết chủ động “rút củi đáy nồi”, “phải kiềng canh nóng mà thổi rau nguội” trong xử lý quan hệ với kẻ thù; “vua tôi đồng lòng, anh em hòa mục, cả nước góp sức, giặc phải bị bắt”, xây dựng “quân đội một lòng như cha con thì mới dùng được”, “phải khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc là thượng sách giữ nước”… vẫn còn nguyên giá trị với chúng ta hôm nay.

Ngày nay, kế thừa và phát huy truyền thống yêu nước, bất khuất, kiên cường của dân tộc, những bài học giữ nước của cha ông, bằng sự nỗ lực phấn đấu không ngừng phát triển kinh tế – xã hội, xây dựng nền kinh tế độc lập, tự chủ, nâng cao sức mạnh tổng hợp và uy tín quốc tế của đất nước, phát huy sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc kết hợp với sức mạnh quốc tế, lấy lợi ích quốc gia, dân tộc làm mục tiêu cao nhất, nhân dân ta nhất định sẽ vượt qua mọi khó khăn, thử thách, giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước, bảo vệ vững chắc non sông gấm vóc do cha ông để lại để trao truyền cho muôn đời con cháu mai sau.

*
*   *

Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của gần 30 năm đổi mới mà nhân dân ta đạt được khiến chúng ta hãnh diện và tự hào, bạn bè quốc tế ngưỡng mộ. Nhưng, chúng ta vẫn luôn đau đáu vì nền kinh tế nước ta còn tụt hậu, cuộc sống của đồng bào ta ở nhiều vùng, nhiều đối tượng còn rất khó khăn; vẫn còn tệ tham nhũng, lãng phí, thiếu trách nhiệm, thói quan liêu hống hách cửa quyền với nhân dân, tình trạng trù dập, ức hiếp người dân lương thiện, gây ra bao nỗi oán thán, bất bình trong nhân dân. Chúng ta vẫn còn phải trăn trở, đau lòng khi nghe những câu truyền miệng lâu nay trong nhân dân: “Nhất hậu duệ, nhì tiền tệ, ba quan hệ, bốn trí tuệ…” trong công tác cán bộ và những nhận xét về thứ “đạo đức bốn mặt” (trước mặt, sau lưng, trước cấp trên và trước đồng bào mình) đang là phương thức hành xử của không ít cán bộ, đảng viên, cũng như trước tình trạng không ít cán bộ “tay đã nhúng chàm” bị dư luận xã hội lên án hoặc đã và đang bị truy tố, xét xử. Đây chính là những điều đã làm xói mòn lòng tin của nhân dân đối với Đảng, Nhà nước, chế độ ta, là mầm họa đối với độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.

Người xưa nói: không biết xấu hổ thì không thành người được! Ấy là liêm sỉ ở đời! Không trừ một ai, dù là cán bộ lãnh đạo, người đứng đầu các tổ chức, cơ quan, đơn vị hay một công dân bình thường luôn phải tự vấn về nghĩa vụ và trách nhiệm của mình, luôn phải biết tự hổ thẹn với lương tâm về đạo lý làm người! Không trừ một ai, ở bất kỳ cấp nào, có việc làm hại cho dân cho nước, làm nhân dân bất bình, nếu đạo lý, lương tâm không đủ thức tỉnh, răn đe thì pháp lý phải được triệt để áp dụng. Ai vi phạm thì khuyên răn, nếu vẫn chưa thức tỉnh thì cần thiết phải nghiêm trị, “xây” phải đi đôi với “chống”, để giữ gìn, củng cố lòng tin của nhân dân, củng cố và tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Bởi vì “dân là gốc”; Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “Gốc có vững, cây mới bền. Xây lầu thắng lợi trên nền nhân dân”, cũng như người Anh hùng dân tộc, Danh nhân văn hóa Nguyễn Trãi đã từng viết: “làm lật thuyền mới biết sức dân mạnh như nước”. Vì vậy, để có đủ sức mạnh vượt qua mọi chướng ngại, chông gai trên con đường bảo vệ nền độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, thì mối quan hệ máu thịt, sinh tử giữa Đảng với nhân dân lại đòi hỏi phải được chăm lo ở một tầm cao mới, với chất lượng mới. Chúng ta không sợ bất cứ một thế lực nào, dù là hung bạo nhất. Chúng ta chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước, chế độ ta. Khối đoàn kết, thống nhất, đồng tâm hiệp lực của hơn 90 triệu đồng bào ta ở trong nước cũng như ở nước ngoài sẽ là sức mạnh vô địch để giữ gìn, bảo vệ non sông đất nước Việt Nam mãi mãi trường tồn.

*
*     *

Bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc là nhiệm vụ thường xuyên, hằng ngày, hằng giờ không được phép sao nhãng, lơ là, nhưng cũng là cuộc đấu tranh lâu dài, kiên trì, bền bỉ với những khó khăn, thử thách to lớn. Đây là sự nghiệp của toàn dân, của mọi người Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước ta, những người lãnh đạo và quản lý đất nước, có vai trò và trách nhiệm to lớn. Tháng 9 năm nay tròn 45 năm toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta thực hiện Di chúc thiêng liêng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Chúng ta phải tiếp tục học tập và làm theo những lời dạy trong Di chúc của Bác: “việc cần phải làm trước tiên là chỉnh đốn Đảng, làm cho mỗi đảng viên, mỗi chi bộ đều ra sức làm tròn nhiệm vụ Đảng giao phó cho mình, toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân”, “phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ của nhân dân”, “mỗi đảng viên, cán bộ phải thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư”; phải giữ gìn sự đoàn kết thống nhất trong Đảng như “giữ gìn con ngươi của mắt mình”; đoàn kết trên cơ sở Cương lĩnh, Điều lệ, quan điểm, đường lối, nguyên tắc tổ chức và hoạt động của Đảng, trên cơ sở bảo vệ lợi ích của dân tộc, của đất nước, vì sự ấm no, hạnh phúc của nhân dân. Trên tinh thần đó, các cấp ủy, tổ chức đảng, mọi cán bộ, đảng viên cần phải tiếp tục thực hiện thật tốt Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 khóa XI “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” gắn với thực hiện Chỉ thị số 03-CT/TW, ngày 14-5-2011, của Bộ Chính trị về tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh; kiên quyết đẩy lùi sự suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, chống quan liêu, tham nhũng, lãng phí, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức; phải dựa vào nhân dân để xây dựng Đảng, để giám sát các cấp ủy, tổ chức đảng, để đánh giá cán bộ, đảng viên. Trên cơ sở đó, triển khai thực hiện Hiến pháp sửa đổi vừa mới được Quốc hội thông qua, xây dựng, hoàn thiện Nhà nước ta thật sự là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, được toàn dân tin cậy, ủng hộ. Làm được như vậy thì dù công việc to lớn mấy, khó khăn mấy, chúng ta cũng nhất định thắng lợi.

Phát huy tinh thần và truyền thống vẻ vang của cuộc Cách mạng Tháng Tám vĩ đại, tiếp tục học tập và thực hiện Di chúc thiêng liêng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta đoàn kết một lòng thành một khối vững chắc, nỗ lực phấn đấu, nhất định sẽ vượt qua mọi khó khăn thử thách, xây dựng nước ta “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”, sánh vai với các cường quốc năm châu và bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, để dân tộc ta, đất nước ta phồn vinh, mãi mãi trường tồn. Đó cũng là thước đo lòng yêu nước của mỗi chúng ta lúc này./.

Trương Tấn SangỦy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

In bài này    Gửi bài này

Bài cùng chuyên mục

‘Một bài viết toát lên nỗi sợ’

Thông điệp trên tờ ‘Tạp chí cộng sản’ nhân dịp các sự kiện 19/8 và 2/9 của Chủ tịch Nước Việt Nam mới đây là ‘không rõ ràng’ và ‘toát lên một nỗ sợ ‘, theo một nhà hoạt động mạng xã hội từ trong nước.

Trao đổi với BBC hôm 21/8/2014, kỹ sư Nguyễn Lân Thắng đặt dấu hỏi không rõ ông Chủ tịch Trương Tấn Sang ngụ ý gì khi dùng cụm từ ‘chúng ta’.

“Ông Trương Tấn Sang viết ‘chúng ta không sợ bất cứ một thế lực nào, dù là hung bạo nhất.’ Tôi tự hỏi là cái chữ ‘chúng ta’ này là ai? Chúng ta này là nhân dân ta, hay đảng ta hay chính quyền ta?

Có lẽ không tới 1% thanh niên người ta có thể đọc hết được bài này, một cái bài này nó cũng giống như một chục năm trước đây, nó là những câu từ rất sáo rỗng

Kỹ sư Nguyễn Lân Thắng

“Câu thứ hai ông viết là ‘Chúng ta chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước, chế độ ta…’, hai câu trong bài diễn văn này của ông Trương Tấn Sang toát lên một uẩn khúc trong câu văn này…

“Đối tượng của bài viết này ông định nói cho ai, ông định nói cho những đảng viên hay cho tất cả quần chúng nhân dân?”, ông Thắng nói với BBC.

‘Thông điệp sáo rỗng’

Cây viết trên mạng xã hội cũng cho rằng các thông điệp chính trị ‘sáo rỗng’ được hiểu là ‘thiếu thực chất’ này sẽ không gây tác động được với người dân vốn đã ‘quá chán ghét’ chế độ và ‘mất lòng tin’ vào giới lãnh đạo, đặc biệt là giới trẻ.

“Có lẽ không tới 1% thanh niên người ta có thể đọc hết được bài này, một cái bài này nó cũng giống như một chục năm trước đây, nó là những câu từ rất sáo rỗng, cuối cùng thực hiện những điều ấy, thì các ông làm được những cái gì?

“Đất nước này ngày càng tan hoang, cứ theo dõi truyền thông báo chí thì bao nhiêu tệ nạn, bao nhiêu thứ và bức xúc của người dân, mà cuối cùng thì ngày càng tệ hại hơn, không giải quyết được cái gì cả,” kỹ sư Lân Thắng nói với BBC.

Nỗi sợ của Chủ tịch Sang ‘là có căn cứ’

Chủ tịch VN Trương Tấn Sang

Chủ tịch Trương Tấn Sang lo lắng về việc người dân mất lòng tin vào Đảng.

‘Nỗi sợ’ của Chủ tịch Nước Việt Nam về việc người dân đang ‘mất lòng tin’ ở Đảng là có cơ sở, theo bình luận của một quan chức thành viên Hội đồng Lý luận Trung ương, cơ quan tham mưu của Ban chấp hành Trung ương Đảng CSVN.

Trong một thông điệp đăng trên tờ BấmTạp chí Cộng sản mới đây nhân dịp ngày 19/8 và 2/9, Chủ tịch nước Việt Nam ông Trương Tấn Sang viết: “Chúng ta không sợ bất cứ một thế lực nào, dù là hung bạo nhất. Chúng ta chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước, chế độ ta.”

Bình luận với BBC hôm 21/8 từ Hà Nội, Giáo sư Hoàng Chí Bảo, Ủy viên Thư ký Hội đồng Lý luận Trung ương Đảng, nói:

“Điều Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang nói là có căn cứ, bởi vì quy luật của muôn đời là có dân thì có tất, mà mất dân thì cũng mất hết…

Cái mà nhân dân hiện nay người ta đang mất lòng tin chính vì không nhìn thấy những cán bộ, đảng viên công chức, quan chức của mình gương mẫu, hy sinh vì dân, mà lại làm hại cho dân

Giáo sư Hoàng Chí Bảo

“Thế còn nói không sợ bất kỳ thế lực xâm lăng nào, chỉ sợ nhất là mất lòng dân, thì muốn vậy phải chống được giặc nội xâm, chủ nghĩa cá nhân,

“Cái mà nhân dân hiện nay người ta đang mất lòng tin chính vì không nhìn thấy những cán bộ, đảng viên công chức, quan chức của mình gương mẫu, hy sinh vì dân, mà lại làm hại cho dân.

“Dù bộ phận này không phải là tất cả, nhưng cũng là một bộ phận đáng kể, đáng phải lưu ý trong việc xử lý.

Trong một đoạn khác, thông điệp của ông Sang viết: ‘Chúng ta không thể chấp nhận những người miệng nói yêu nước nhưng vì lợi ích cá nhân, “lợi ích nhóm” mà tham nhũng, lãng phí, làm tổn hại đến đất nước, làm nghèo, suy yếu đất nước.

“Đây là giặc nội xâm, là những khối u trên cơ thể đất nước cần phải cắt bỏ.”

‘Dũng cảm, nghiêm khắc’

Trước đây, Chủ tịch Sang từng ví tham nhũng trong Đảng như những “con sâu”, “đàn sâu”, khi được hỏi lần này ông Sang có hàm ý gì hay không khi lại ví tệ nạn này với ‘nội xâm’ và ‘các khối u’ cần cắt bỏ, Giáo sư Bảo nói tiếp:

“Những cách diễn đạt ấy của Chủ tịch Trương Tấn Sang ở những thời điểm khác nhau, nhưng cùng chung một ý nghĩa, bản chất, tức là nhấn mạnh nỗi lo lắng của chúng tôi (VN) hiện nay trước tình trạng tham nhũng đã trở thành quốc nạn…

“Và nói rõ điều là trong một số người có chức, có quyền hiện nay mà thoái hóa, hư hỏng, thì người ta có thể ‘miệng nói vì dân’, nhưng mà hành động của họ lại ‘không phải vì dân’, cái gọi là ‘lợi ích nhóm’ đấy, thì đó là một cách nói rất dũng cảm, thẳng thắn và nghiêm khắc.”

Hôm thứ Năm, một cựu Quan chức lãnh đạo Văn phòng Quốc hội nói với BBC cho rằng bài viết của Chủ tịch Việt Nam trong thời điểm hiện nay là một thông điệp có tính ‘nhắc nhở’ và ‘thức tỉnh’.

Lãnh đạo Việt Nam

Thông điệp của Chủ tịch Sang kêu gọi tiếp tục chỉnh đốn trong Đảng.

Từ Sài Gòn, luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm thường trực Văn phòng Quốc hội nói:

“Bài đó cũng là một bài đánh động để mọi người phải nhìn thấy ra nên đặt lợi ích của dân tộc này, đất nước này, với độc lập dân tộc, tự do, thống nhất đất nước, lãnh thổ là trên hết.”

‘Sai phạm đồng chí X’

Cho nên lúc nào họ nghĩ ra, họ tỉnh ra, và đặt lợi ích dân tộc lên trên, thì lúc đó đất nước này mới khá

Luật sư Trần Quốc Thuận

Theo luật sư Thuận, thông điệp của Chủ tịch Sang trong thời điểm này không nhất thiết liên quan điều được cho là một “chiến dịch PR” chuẩn bị cho cuộc vận động tái tranh cử của cá nhân ông cho Đại hội Đảng lần thứ 12 sắp tới.

Ông nói: “Cái đó không có ai có thể đoán được, nhưng rõ ràng cái nguyên tắc của nó là những người nào đã làm công việc của mình không hoàn thành một cách xuất sắc, chưa nói rằng hư hại, thì không thể được đưa lên chức vụ cao hơn.

“Cho nên những người nào ở trên cương vị đó mà làm thành công, tốt, thì xứng đáng được tín nhiệm trong nước và quốc tế, được đề cao, thì người đó xứng đáng được đưa lên, thì tôi cho rằng như vậy thì Đại hội Đảng chọn người như thế mới là sáng suốt, chứ không phải cứ là tuần tự như tiến.

“Ông này đi, ông kia ở, còn nếu những người đang làm được việc mà để nghỉ thì đó cũng là một việc hoang phí, mà Đảng và dân tộc Việt Nam người ta cũng không thể để một người hoang phí như thế được.”

Liên hệ việc một lần Chủ tịch Trương Tấn Sang đề cập sai phạm của “đồng chí X” với thông điệp nhân dịp 19/8 và 2/9 năm nay vốn nhấn mạnh chỉnh đốn trong Đảng, Luật sư Trần Quốc Thuận nói:

“Những sai phạm của những người, mà tạm gọi như sai phạm của đồng chí X, thì sai phạm đó ở trên các cơ quan trung ương, thủ trưởng cơ quan Trung ương, cũng như những người ở địa phương, là ‘sai phạm đồng dạng’…

“Hiện bây giờ những người đó họ cũng phải nghĩ ra rằng nếu họ cứ tiếp tục như thế này, họ không tỉnh ra, thì thử hỏi cái đảng này, dân tộc này sẽ đi đâu, cho nên lúc nào họ nghĩ ra, họ tỉnh ra, và đặt lợi ích dân tộc lên trên, thì lúc đó đất nước này mới khá.”

‘Toát lên nỗi sợ’

Có lẽ không tới 1% thanh niên người ta có thể đọc hết được bài này, một cái bài nó cũng giống như một chục năm trước đây, nó là những câu từ rất sáo rỗng

Kỹ sư Nguyễn Lân Thắng

Cũng hôm thứ Năm, bình luận với BBC về điều mà Chủ tịch Việt Nam đang quan ngại như một ‘nỗi sợ’ trong thông điệp tháng Tám của ông, một nhà hoạt động trên mạng xã hội của Việt Nam từ trong nước nói.

“Bài viết này toát lên một nỗi sợ, đó là điều mà tôi thấy rõ nét nhất…” kỹ sư Nguyễn Lân Thắng nêu quan điểm từ Hà Nội.

“Ông Trương Tấn Sang viết “chúng ta không sợ bất cứ một thế lực nào, dù là hung bạo nhất”.

“Tôi tự hỏi là cái chữ ‘chúng ta’ này là ai? Chúng ta này là nhân dân ta, hay đảng ta hay chính quyền ta?”

Khi được hỏi về khả năng và phạm vi có thể tác động đến công chúng, đặc biệt là giới trẻ, của thông điệp này, nhà hoạt động bình luận thêm:

“Có lẽ không tới 1% thanh niên người ta có thể đọc hết được bài này, một cái bài này nó cũng giống như một chục năm trước đây,

“Nó là những câu từ rất sáo rỗng, cuối cùng thực hiện những điều ấy, thì các ông làm được những cái gì?

“Đất nước này ngày càng tan hoang, cứ theo dõi truyền thông báo chí thì bao nhiêu tệ nạn, bao nhiêu thứ và bức xúc của người dân, mà cuối cùng thì ngày càng tệ hại hơn, không giải quyết được cái gì cả,” kỹ sư Lân Thắng nói với BBC.

Các bài liên quan

Trò chuyện cùng Lê Công Định nhân kỷ niệm 4 năm thành lập DLB

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/08/tro-chuyen-cung-le-cong-inh-nhan-ky.html#more

LCĐ: Hiện nay xu thế dân chủ là không thể đảo ngược. Bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát mọi toán tính dẫn dắt dân tộc khỏi quỹ đạo dân chủ nhằm duy trì một chính thể độc tài toàn trị .

DanlambaoChào Ls. Lê Công Định, rất vui và cảm ơn vì anh đã nhận lời cuộc phỏng vấn đặc biệt này, nhân kỷ niệm 4 năm ngày ra đời chính thức của Danlambao. Đầu tiên, xin gửi đến anh lời chúc sức khỏe và thành công trong những công việc và dự định của mình.
 
Có lẽ hơn một năm sau khi rời khỏi trại giam và về với gia đình, anh đã bắt nhịp được với cuộc sống thường nhật và cập nhật được diễn biến chính trị xã hội gần đây. Chắc anh cũng biết thời điểm anh bị bắt, có rất nhiều sự quan tâm được dành cho anh. Có rất nhiều trang mạng cổ xúy tự do ngôn luận đã xuất hiện sau khi anh bị bắt, Danlambao (DLB) là một trong số đó. Điều đặc biệt hơn nữa, DLB là trang mạng khởi phát từ một trang mạng đòi thả tự do cho chính anh, trang FreeLecongdinh, và sau đó phát triển thành DLB. Anh đánh giá gì về tình hình tự do ngôn luận trước khi anh bị bắt và hiện tại?
LCĐ: Tôi được trả tự do đã hơn 18 tháng, nên phần nào đó đã bắt nhịp lại với cuộc sống thường nhật. Tuy nhiên, do bị quản chế suốt 3 năm sau khi ra tù, với quy định khắc nghiệt chỉ được đi lại trong phạm vi phường nơi cư trú, nên sinh kế của tôi bị trở ngại nghiêm trọng do nhà cầm quyền cố tình sử dụng công cụ kinh tế gây khó khăn cho cuộc sống riêng của từng nhà bất đồng chính kiến như tôi. Về tình hình chính trị và xã hội của đất nước, tôi đã kịp cập nhật các diễn biến chính gần đây, kể cả liên quan đến khoảng thời gian tôi còn ở trong tù, nhưng tất nhiên khó có thể nói là đầy đủ hoàn toàn.
Khi vào tù, do tình cảnh bị cô lập về mọi phương diện, đặc biệt đối với thông tin bên ngoài, tôi không biết có nhiều sự quan tâm dành cho mình, thậm chí còn cảm thấy rất đơn độc như thể chỉ mình làm, mình chịu mà thôi. Mãi đến lúc tự do, tôi mới đọc lại tin tức và vô cùng cảm kích trước sự quan tâm và tình cảm của nhiều cá nhân và dư luận chung từng dành cho mình. Biết đến trang FreeLecongdinh, tiền thân của Dân Làm Báo bây giờ, tôi càng tin vào sự ủng hộ của nhiều tầng lớp xã hội đối với những việc mà nhóm chúng tôi đã làm vì một tương lai tốt đẹp hơn của đất nước.
Tất nhiên, cũng có nhiều người không thấu hiểu hành động của tôi thực hư ra sao vì thông tin bị cản trở, một phần do cách đưa tin một chiều và hỏa mù được tung ra khéo léo nhằm bôi nhọ tôi từ bộ máy tuyên truyền khổng lồ, nên đã chỉ trích và thất vọng về tôi. Tuy nhiên điều đó không làm tôi buồn hoặc nao núng, bởi lẽ dám chấp nhận dấn thân thì phải dám chấp nhận mọi rủi ro.
Điều tôi hài lòng là nhiều bạn bè đến gặp tôi đã khẳng định rằng kể từ thời điểm vụ án gây chấn động của chúng tôi diễn ra, xã hội Việt Nam đã thay đổi, người dân nhận thức tốt hơn về thực trạng đáng buồn của đất nước và mạnh dạn cất tiếng nói trung thực đòi thay đổi tận gốc thiết chế chính trị. Nói như vậy không có nghĩa là tình hình tự do ngôn luận sau khi tôi bị bắt tốt hơn trước kia, vì thật ra nhà cầm quyền không thực tâm muốn cải thiện tình trạng vi phạm quyền con người nói chung và quyền tự do ngôn luận nói riêng. Nhiều người vẫn còn bị bắt và sách nhiễu vì dám mở miệng.
Sau khi anh bị được thả ra trước thời hạn, cùng với đó là sự tự do của khá nhiều Tù nhân lương tâm khác, như Nguyễn Tiến Trung, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hữu Cầu, … Phải chăng phía nhà cầm quyền Việt Nam đã nhận ra vấn đề sai lầm của họ, hay là sức ép quá lớn từ bên ngoài? Những trang mạng lề Dân đã có những đóng góp gì? Theo đánh giá của anh, việc Việt Nam tham gia Hội đồng nhân quyền LHQ và tiến trình đàm phán TPP có ảnh hưởng gì đến việc này không?
LCĐ: Như đã nói ở trên, việc trả tự do cho tôi và một số tù nhân chính trị khác không xuất phát từ ý định cải thiện tình trạng vi phạm quyền con người của nhà cầm quyền, mà tất cả đều do sức ép về ngoại giao và kinh tế từ các nước khác. Có lẽ một phần sức ép trong quá trình đàm phán TPP đã tác động lớn đến việc trả tự do gần đây và sắp tới mà chúng ta đã và sẽ thấy, chứ không phải do chính quyền nhận ra sai lầm như câu hỏi đã nêu. Cần phải nhớ rõ, từ trước đến nay Đảng Cộng Sản và chính quyền này chưa bao giờ thực tâm thừa nhận và sửa chữa sai lầm của mình. Đừng mơ mộng về điều đó!
Quả thật, báo chí lề dân đã đóng góp nhiều vào những chuyển biến gần đầy ở góc độ đưa tin kịp thời và đầy đủ, giúp các tổ chức vận động nhân quyền có thông tin xác thực về từng trường hợp bị đàn áp và sách nhiễu. Báo chí lề dân cũng đã giúp nhiều tầng lớp xã hội khác nhau mở mắt ra trước thực trạng đất nước tệ hại ngày nay, phá tan bức màn thông tin một chiều và giả dối được báo chí lề đảng dựng lên bấy lâu.
Gần đây, nhà cầm quyền đang đối mặt với rất nhiều vấn đề trong nước rất nan giải, cụ thể như nợ công đang ở mức rất cao, tình trạng tham nhũng lan tràn với những số tiền khổng lồ dẫn đến sự sụp đổ của các tập đoàn nhà nước lớn như Vinashin, Vinaline; nguy cơ sụp đổ của hệ thống ngân hàng. Đặc biệt, niềm tin của dân chúng vào Đảng cộng sản, đảng phái đang giữ độc quyền lãnh đạo nước hiện nay, xuống thấp ở mức thảm hại. Theo LS, họ sẽ làm gì để duy trì sự độc tôn của mình? Liệu có khả năng diễn ra một sự sụp đổ dây chuyền hay là sự thay đổi của đảng cầm quyền để đưa đất nước thoát khỏi tình trạng này?
LCĐ: Thể chế chính trị có thể ví như cơ thể sống của một con người dưới sự chi phối của các quy luật sinh diệt, tồn vong. “Cơ thể” của xã hội rõ ràng đang mắc bệnh ung thư bất trị, nên diệt vong là điều tất yếu và hợp lẽ trời đất. “Vật cùng tắc biến” là vậy, không phương thuốc nào cải số được nữa. Một đế quốc hùng mạnh như Liên Sô trước kia còn phải sụp đổ tan tành trong chớp mắt theo quy luật phát triển tất yếu của xã hội, thì không một chế độ nào tương tự, song yếu kém hơn, có thể trường tồn.
Chủ nghĩa xã hội từ khi ra đời đã mang dị tật bẩm sinh, đó là thiếu tôn trọng quyền con người và sử dụng bạo lực để cai trị, nên dù được cải sửa theo định hướng thị trường chăng nữa, cũng chỉ giúp kéo dài thời gian giãy chết với bao hệ lụy mà thôi. Người dân bây giờ ai cũng nhận ra khoảng cách giàu nghèo ngày càng gia tăng giữa tầng lớp cầm quyền cùng giới doanh nhân bám theo nó để trục lợi với đại đa số quần chúng lao động, đó là chưa nói đến sự phát triển lệch lạc về đầu tư giữa nông thôn và thành thị và giữa các ngành sản xuất với nhau dưới tác động của các nhóm lợi ích và của tầm nhìn hoạch định chính sách ngắn hạn. Điều này dẫn đến tình hình tội phạm gia tăng ngoài vòng kiểm soát. Trong khi đó, phúc lợi xã hội chỉ là giấc mơ hoang đường của tất cả người dân Việt Nam.
Tuy vậy, tôi vẫn thầm mong một nhà lãnh đạo Đảng Cộng Sản nào đó đủ dũng khí và đảm lược đứng lên thực hiện một cuộc chuyển hóa ngoạn mục dưới ngọn cờ dân chủ, giúp canh tân đất nước và giải quyết mọi vấn nạn hiện tại. Tất nhiên, nếu không ai trong Đảng Cộng Sản làm thế, thì dân tộc này cũng sẽ chẳng diệt vong theo họ, mà bánh xe lịch sử phải mất thêm thời gian vô ích quay nhiều vòng hơn để lăn về đích. Trong bối cảnh đó, điều tôi e ngại là cái giá mà dân tộc chúng ta phải trả để bước vào con đường dân chủ sẽ cao hơn so với trường hợp những người cộng sản hành động vì dân tộc ngay lúc này.
Quay lại sự kiện rất nóng hổi thời gian gần đây, là việc Trung cộng đưa giàn khoan Haiyang 981 vào khu vực Biển Đông, cùng với những phát ngôn rất hung hăng từ phía Bắc Kinh. Tuy nhiên, phía nhà cầm quyền VN không những có thái độ và hành động để thực sự bảo vệ biển đảo, ngư dân mà còn mạnh tay đàn áp những cuộc biểu tình phản đối Trung cộng ở Sài Gòn và Hà Nội. Những diễn biến gần đây, có vẻ như đảng và nhà nước đang muốn “xoay trục “ về phía Mỹ, thực hiện một cuộc thoát Trung thật sự. Anh đánh giá về điều này như thế nào và họ cần những điều kiện gì để làm một cuộc “xoay trục” thực sự?
LCĐ: Tôi tin rằng nhà cầm quyền đang chuẩn bị kế hoạch “xoay trục” về phía phương Tây, đặc biệt Hoa Kỳ, vì nhu cầu kinh tế cấp bách và nhu cầu phòng thủ hiệu quả. Vấn đề là nhịp độ như thế nào và trở ngại gì trong tương lai. Các chuyến thăm gần đây của các quan chức cao cấp Hoa Kỳ cho thấy khả năng đó rất lớn. Tôi không nghĩ nhà cầm quyền còn mơ hồ về dã tâm của Trung cộng và tiếp tục đặt cược toàn bộ canh bạc chính trị của Đảng Cộng Sản vào một đồng minh bất lương và bất trung như vậy.
Tuy nhiên, điều đáng buồn là trong chính sách đối nội, có vẻ điều nhà cầm quyền chú trọng giải quyết lúc này là thỏa mãn các yêu sách về nhân quyền của phương Tây ra sao để vẫn giữ vững sự ổn định xã hội cần thiết cho việc tiếp tục duy trì quyền lực độc tôn. Do đó, tuy thả tù chính trị từng bước, nhưng tiếp tục mạnh tay sách nhiễu và đàn áp mọi phản kháng. Quyền lợi của Đảng Cộng Sản suy cho cùng vẫn là trên hết. Xét các diễn biến lịch sử trải từ năm 1945, chúng ta có thể thấy không sai rằng chính sách đối ngoại của họ từ ngày lập quốc đến nay luôn là “bán trôn nuôi miệng” nhằm duy trì một chính sách đối nội độc tài cứng rắn.
Gần đây, có vẻ tiến trình dân chủ đã có những bước phát triển tích cực từ khi anh bị bắt và thả ra. Ngày càng có nhiều người tham gia vào công cuộc đấu tranh này, nhiều hội nhóm vẫn được thành lập và tồn tại dưới áp lực từ phía nhà cầm quyền. Anh hy vọng điều gì cho tiến trình dân chủ tương lai?
LCĐ: Hiện nay xu thế dân chủ là không thể đảo ngược. Bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát mọi toán tính dẫn dắt dân tộc khỏi quỹ đạo dân chủ nhằm duy trì một chính thể độc tài toàn trị. So với thời điểm trước khi vụ án của chúng tôi diễn ra, phong trào dân chủ đã nở rộ và đang đâm hoa, kết trái. Các hội dân sự hình thành và phát triển nhanh chóng bất chấp nhà cầm quyền muốn hay không, bởi đó là nhu cầu đương nhiên của xã hội. Hễ có tư tưởng độc lập và đối lập, thì tất sẽ có tổ chức độc lập và đối lập xuất hiện dưới nhiều hình thức khác nhau. Chính người cộng sản hiểu rõ điều này hơn ai hết từ cuộc đấu tranh giành chính quyền của họ trước đây. Vì vậy, mọi cố gắng quyết liệt cấm các tổ chức đối lập tồn tại cũng chỉ là viển vông mà thôi. Tôi luôn có niềm tin bất diệt vào tiền đồ dân chủ tươi sáng của đất nước chúng ta, kể cả lúc tôi còn đang trong ngục tối.

Nhà báo độc lập Chí Dũng có còn độc lập?

Cách trích dẫn bình luận về Thủ tướng VN của ông Phạm Chí Dũng bị chất vấn

Hôm 21/08/2014, giới quan sát chính trị Việt Nam lại sóng gió và bàn tán xôn xao khi xuất hiện một bài viết trên BBC Việt Ngữ Bấm “Sẽ có “đả hổ diệt ruồi” ở Việt Nam” của nhà báo độc lập, chủ tịch Hội Nhà Báo Độc Lập – anh Phạm Chí Dũng.

Tôi cảm thấy đã đến lúc cần phải phản biện lại quan điểm của anh Phạm Chí Dũng, với tư cách một ngưởi quan tâm đến chính trị Việt Nam.

Tôi phản biện vì một loạt bài gần đây, anh Phạm Chí Dũng đều lý luận rằng quan hệ bang giao Việt-Mỹ khởi sắc là do chuyến đi Mỹ của ông Phạm Quang Nghị và “Mỹ bắt tay phe bảo thủ”.

Bài viết mới của anh là “giọt nước làm tràn ly” để tôi phải phản biện chuỗi lý luận của anh.

“Phe lợi ích” sao lại chống “phe bảo thủ” ?

Tôi thất vọng về những nhận xét của anh Phạm Chí Dũng đối với các sự kiện chính trị nổi bật của đất nước hai tháng nay, nhất là các nội dung trả lời phỏng vấn và viết bài nhận định quan hệ Việt-Mỹ.

Các bài phỏng vấn, bài viết của anh đều mang hơi hướng nói rằng “quan hệ Việt Mỹ xuất hiện những bước tiến mới và xích lại gần nhau lúc này” là do ông Phạm Quang Nghị và phe bảo thủ, với những tin tức, sự kiện mơ hồ.

Việc các nhà quan sát bình luận ủng hộ một đảng phái hay một phe nhóm nào đó là việc cá nhân, và người dân chủ cần tôn trọng điều đó.

Tuy nhiên bài viết mới đây của anh thì tôi buộc phải góp ý, vì nó có nhiều thông tin sai lệch quá mức.

Nó xa rời tiêu chí “nhà báo độc lập” vì đưa tin sai sự thật và không khách quan khi nhìn nhận vấn đề.

Trước hết, ở cách đặt vấn đề trong bài viết.

Trong tình hình mà chính ông Trương Tấn Sang và nhiều quan chức cao cấp của đảng phải nói “một bầy sâu ăn hết phần của dân- họ ăn không chừa một cái gì” thì e rằng đa số quan chức đảng cầm quyền đều là phe lợi ích.

Anh dùng hai khái niệm “phe lợi ích” và phe bảo thủ” để lý luận phe này vượt lên phe kia là một sự đánh tráo chủ thể.

Trong tình hình mà chính ông Trương Tấn Sang và nhiều quan chức cao cấp của đảng phải nói “một bầy sâu ăn hết phần của dân- họ ăn không chừa một cái gì” thì e rằng đa số quan chức đảng cầm quyền đều là phe lợi ích.

Phe bảo thủ càng có lợi ích, vì lợi ích sinh ra từ bảo thủ.

Khép kín chính trị không cải cách chính là để giữ lợi ích.

So sánh phe bảo thủ với phe lợi ích và cho rằng phe bảo thủ thắng, là công khai cho rằng phe bảo thủ “tốt” do không vì lợi ích.

Điều này vừa sai vừa ủng hộ bảo thủ, cả hai điều đều phản lại tính chất “độc lập” của một nhà báo độc lập, lại là Chủ tịch Hội Nhà Báo Độc Lập.

Phải dùng khái niệm “phe cải cách” và “phe bảo thủ” khi bình luận phe này lấn lướt phe kia thì khách quan và đúng đối tượng hơn.

Khi nói về hai phe đang tranh chấp nhau thì các từ ngữ phải thể hiện được tính đối lập chính thức, không thể đánh tráo được.

Do đó tôi xin phép sửa lại từ ngữ của anh. Sự tranh chấp hiện nay trong đảng là “phe cải cách” và “phe bảo thủ”.

Không có và không bao giờ có “phe lợi ích” nào tranh chấp với “phe bảo thủ” cả. Tôi sẽ dùng từ “phe cải cách” để thay thế cho cụm từ “phe lợi ích” trong lập luận tranh luận ở bài này.

Việc Petrolimex giảm giá xăng theo anh lý luận là do “phe cải cách” sợ chiến dịch chống tham nhũng “đập ruồi đả hổ” sắp diễn ra giống như ông Tập Cận Bình nên phải từ bỏ bớt lợi ích của mình thì tôi cho rằng không phải.

Việc giá xăng giảm, theo tôi đơn giản là nền kinh tế đã quá khủng hoảng về sức mua.

Giá xăng là thành phần quan trọng trong giá cả hàng hóa, giá xăng hạ thì giá hàng hóa có thể giảm xuống, tổng cầu tăng lên, giúp doanh nghiệp bán hàng ra, tổng cầu lên thì kinh tế lên.

Nếu có động cơ chính trị, thì ở đây là phe cải cách muốn ghi điểm và tạo ưu thế trong Đại Hội Đảng 12 sắp đến.

Phe nào thúc đẩy bang giao Việt-Mỹ?

Anh Phạm Chí Dũng, trong nhiều bài bình luận đều nói rằng do “công của ông Phạm Quang Nghị và phe bảo thủ” thì đó là ý của anh và tôi tôn trọng quan điểm đó.

Tuy nhiên tôi chính thức phê phán cái sai của anh khi anh viết rằng “Đại Tướng, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Mỹ Martin Dempsey gặp ông Nguyễn Phú Trọng” [chú thích của BBC – ông Phạm Chí Dũng đã đề nghị BBC sửa lại chi tiết này ít lâu sau khi bài viết được đăng].

Đây là tin không chính xác. Tất cả các báo chí Việt Nam và nước ngoài lẫn báo của quân đội Mỹ đều nói rằng “ông Dempsey qua Việt Nam theo lời mời của đồng cấp- thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, gặp xã giao Bộ Trưởng Quốc Phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng”.

Ông Phạm Chí Dũng (trái) là Chủ tịch Hội nhà báo độc lập VN

Bên cạnh đó gặp một thuyền trưởng đánh cá ở Đà Nẵng, Không hề có cuộc gặp với ông Nguyễn Phú Trọng.

Có nhiều dư luận nói rằng có thể ông Martin Dempsey gặp ông Nguyễn Phú Trọng “bí mật theo hình thức đi đêm” vì sự vận động của ông Phạm Quang Nghị.

Chuyện này chắc chắn là không có. Ông Phạm Quang Nghị đi Mỹ nhằm “mở ngoại giao qua kênh đảng”. Quân đội Mỹ là phi đảng phái, ông Martin Dempsey qua Việt Nam với tư cách đại diện quốc gia, thành viên quân đội và chính phủ Mỹ. Từng hành động, phát ngôn của ông ta sẽ được truyền thông, các nhân viên tình báo các nước chú ý sát sao. Sẽ có một scandal chính trị nếu quan chức cao cấp quân đội Mỹ “đi đêm” với tổng bí thư một đảng, nhất là đảng đó luôn có “phát ngôn phê phán nước Mỹ” lâu nay.

Chính ông Dempsey khi trả lời phỏng vấn báo chí, cũng đã nói “tôi thấy khả quan sau khi trao đổi cùng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và một thuyền trưởng tàu cá ở Đà Nẵng” Thành ra việc anh gán ghép phát biểu lạc quan của ông Dempsey “Việt Nam có thể trở thành người bạn tốt nhất của Hoa Kỳ” là do ông Nguyễn Phú Trọng nói “Mỹ là đối tác quan trọng hàng đầu của Việt Nam” lại không đúng.

Ý này là ông Nguyễn Phú Trọng nói khi gặp ông J. McCain, và dư luận nên lưu ý rằng hiện nay, ít nhất là trên danh nghĩa, quan hệ Việt-Trung vẫn là quan hệ anh em.

Quan hệ hàng đầu và quan hệ anh-em, quan hệ nào nặng ký? Lẽ ra anh Phạm Chí Dũng nếu phân tích khách quan và độc lập, như một nhà báo độc lập, thì nên phân tích hai chiều như thế.

Ông Dempsey cũng nói “Tôi đã không mời thượng tướng Đỗ Bá Tỵ (Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam) đến Washington (năm 2013) và cũng không đến đây chỉ để xoáy vào vấn đề Trung Quốc.

“Tôi đến đây là để tập trung thảo luận về quan hệ quân sự giữa Mỹ và Việt Nam”. Thế là rõ ràng, ông Dempsey giao lưu cùng ông Đỗ Bá Tỵ, quân đội Mỹ hợp tác với quân đội Việt Nam là một nghị trình lâu dài giữa hai bên, chả thấy dính dáng gì vào việc ông Nghị đi Mỹ mới đây cả.

Quan hệ hàng đầu và quan hệ anh-em, quan hệ nào nặng ký? Lẽ ra anh Phạm Chí Dũng nếu phân tích khách quan và độc lập, như một nhà báo độc lập, thì nên phân tích hai chiều như thế.

Về chuyến đi của phái đoàn ông McCain, trong buổi họp báo tại Hà Nội, TNS McCain chỉ nhắc đến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Ông McCain cũng đã trả lời chính thức cho công luận “tôi đến Việt Nam hôm nay là kết quả lâu dài của gần 20 năm quan hệ Việt-Mỹ. Tôi hi vọng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ dẫn dắt đảng phất ngọn cờ dân chủ, như thông điệp đầu năm 2014, và vì Trung Quốc cắm giàn khoan, chúng ta phải nhanh lên”.

Điều này có thể kiểm chứng qua báo chí quốc tế và lề phải của Việt Nam, cũng như bài viết chính thức trên website của ông McCain..

Ông Carl Thayer có nói “thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thể bị gạt ra rìa” trong nhận định hồi đầu tháng 7, khi Việt Nam chưa kiện Trung Quốc (theo thông báo chính thức của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “việc kiện Trung Quốc là do Bộ Chính Trị quyết định).

Sau đó, khi ông Thayer sang Việt Nam dự hội thảo Biển Đông (22-27/07/204), ông ấy có thay đổi và nói “Tôi không nghĩ là ai có thể đắc cử trở lại ở trong Đảng nếu họ dám thúc đẩy một chính sách thỏa hiệp với Trung Quốc.”.

Xin công luận bình xét, ai trong phe cầm quyển muốn thỏa hiệp?. Giáo Sư Carl Thayer đã có nhận xét mới như thế sau khi ông đến Việt Nam, vì sao anh Phạm Chí Dũng không nêu ra mà lại dẫn chứng một nhận xét cũ hơn ? Vô tình hay cố ý? Vì sao chỉ nêu ra tiêu cực mà bỏ đi sự tích cực???

Ông Nghị tuyên bố khi ở Mỹ “Đàm phán không được thì mời Trung Quốc cùng ra tòa”.

Sau vụ giàn khoan, chính phủ và nhân dân Việt Nam cũng như giới quan sát chính trị quốc tế đến Việt Nam tham vấn đều nói “ đây là lúc phài kiện ra tòa” thì ông Nghị lại nói như trên. Vậy phải chăng quan điểm của phe bảo thủ (qua ông Nghị) là “không nên kiện mà là đàm phán tiếp”.? (dù thiệt hại toàn ở phía VN nhiều năm nay).

Vậy ai, phe nào chủ trương “thỏa hiệp”, phe bảo thủ hay phe cải cách?

Cũng chính trong chuyến đi Mỹ, ông Nghị vẫn nói “Trung Quốc đã giúp Việt Nam nhiều. Chúng tôi ý thức được tầm quan trọng của mối quan hệ hữu nghị với Trung Quốc. Chúng tôi muốn giải quyết tranh chấp trên biển Đông như đã giải quyết đường biên giới trên bộ, vịnh Bắc Bộ (đàm phán song phương tiếp như trước). Cho đến nay Trung Quốc vẫn chưa sẵn sàng cùng chúng tôi đưa vụ việc ra tòa”.

Thế nghĩa là nếu Trung Quốc chưa sẵn sàng thì Việt Nam sẽ đợi Trung Quốc và trong thời gian đó, VN-TQ tiếp tục “thỏa hiệp” song phương như biên giới và Vịnh Bắc Bộ ?

Sai lầm chiến lược

Thiết nghĩ phân tích đến đây là khá rõ để bạn đọc bình xét về các phản biện của tôi với bài viết mới nhất của nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng.

Tôi thẳng thắn kết luận rằng các bài viết và nhận định chính trị của anh Phạm Chí Dũng đã không còn đúng theo tiêu chí một nhà báo độc lập.

Việc anh “nhầm lẫn” thì không biết vô tình hay cố ý, nhưng hậu quả là làm dư luận ngộ nhận về các sự kiện, qua đó tác động sai lạc vào tư duy –đây là điều có thể đang xảy ra.

Cũng thế, lẽ ra ở tư thế một nhà báo tranh đấu cho sự cải cách chính trị, anh cần ủng hộ của phe cải cách thì anh quay ra phê phán và có ý bôi xóa cố gắng của họ.

Một điều nguy hiểm hơn là anh còn là chủ tịch Hội Nhà Báo Độc Lập, điều này dễ dẫn đến ác cảm của phe cầm quyền cải cách khi họ nhận xét về Hội này.

Tôi không trông mong một kết quả bi quan là Hội Nhà Báo Độc Lập do anh dẫn dắt sẽ rơi vào giữa hai làn đạn, đó là sự ghét bỏ của tất cả các phe phái trong đảng.

Hậu quả của việc này thế nào, tôi nghĩ công luận sẽ hình dung được. Chúng ta không ai muốn như thế và cần hết sức giúp để Hội tránh được hậu quả này.

Tôi mong các thành viên của Hội Nhà Báo Độc Lập nỗ lực gìn giữ được tính trung thực và độc lập của Hội, để không phụ lòng mong đợi của tất cả những người quan tâm và ủng hộ quyền tự do ngôn luận và báo chí tại Việt Nam.

Bài phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả, một cây viết từ TP HCM.

Tư liệu dùng trong bài viết:

Bấm http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/190439/ong-pha-m-quang-nghi–va–cau-ho-i-kho–o–new-york.html

Bấm http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/190383/mot-tuan-cong-du-nuoc-my-cua-ong-pham-quang-nghi.html

Bấm http://www.McCain.senate.gov/public/index.cfm/press-releases?ID=f5fd4b07-3d87-4a9f-a892-03018c779888

Bấm http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140816/dai-tuong-martin-dempsey-chung-ta-buoc-phai-hinh-dung-ve-quan-he-my-viet-45-nam-toi.aspx

Bấm http://nguyentandung.org/gs-carlyle-thayer-khong-ai-co-the-dac-cu-neu-dam-thuc-day-mot-chinh-sach-thoa-hiep-voi-trung-quoc.html

Những nghi can vụ hành quyết nhà báo James Foley

http://news.zing.vn/Nhung-nghi-can-vu-hanh-quyet-nha-bao-James-Foley-post449801.html

 Ba kẻ cuồng tín người Anh là những nghi can chính trong vụ hành quyết nhà báo James Foley, nhưng danh tính thực sự của chúng vẫn còn bí ẩn.
Những nghi can vụ hành quyết nhà báo James FoleyPhóng to
Reyaad Khan, Nasser Muthana và Abdul Raqib Amin, ba trong số 500 kẻ cuồng tín gốc Anh đang chiến đấu cho IS. Ảnh minh họa: Daily Mail

Chân dung các nghi can

Tờ Guardian của Anh cho biết kẻ đeo mặt nạ, trực tiếp thực hiện vụ hành quyết nhà báo Mỹ James Foley nhiều khả năng là chỉ huy của nhóm cuồng tín cực đoan gồm 3 người sinh ra tại Anh. Nhóm này chịu trách nhiệm giam giữ con tin nước ngoài ở Raqqa, thành trì của Nhà nước Hồi giáo (IS) ở miền đông Syria. BBC cho biết, chúng lấy biệt danh là “John, Paul và Ringo”, trùng với tên các thành viên của nhóm nhạc rock “The Beatles” một thời vang danh của Anh.

“John” là kẻ cầm đầu nhóm chiến binh Hồi giáo cực đoan ở Iraq. Giới chức Anh nghi ngờ y chính là kẻ đeo mặt nạ, thực hiện vụ hành quyết nhà báo 40 tuổi người Mỹ tại một địa điểm chưa xác định. Những con tin từng bị nhóm của “John” giam cầm cho biết y là một kẻ thông minh, có học thức và vô cùng cuồng tín.

Vụ hành quyết nhà báo Foley cho thấy các chiến binh hồi giáo cực đoan gốc Anh ngày càng đóng vai trò tích cực trong phong trào thánh chiến man rợ. Một thống kê cho thấy có hơn 500 chiến binh Hồi giáo gốc Anh đang chiến đấu cho những tổ chức cực đoan ở Iraq. Daily Mail còn đánh giá các chiến binh gốc Anh là đối tượng nguy hiểm và hiếu chiến nhất của IS.

Những nghi can vụ hành quyết nhà báo James Foley
Nhà báo người Mỹ James Foley trước khi bị hành quyết. Ảnh: Daily Mail

Ghaffar Hussain, một nhà nghiên cứu và chuyên gia chống khủng bố ở London, cho biết: “Thật đáng lo ngại khi những kẻ sinh ra, lớn lên và được hưởng nền giáo dục của Anh lại bị lây truyền chủ nghĩa cực đoan và trở thành những kẻ cuồng tín, sẵn sàng hãm hiếp phụ nữ và chặt đầu người khác vì đức tin mù quáng của mình”.

Trước đó, 4 chiến binh hồi giáo người Anh, trong đó có 2 người từng tới các trại huấn luyện của al-Qaeda tại Pakistan, đã gây ra vụ đánh bom liều chết ở London làm 52 người thiệt mạng trong tháng 7/2005. Gần đây, Nhà nước Hồi giáo (IS) tách khỏi al-Qaeda vì muốn hoạt động theo phương thức khác thay vì tấn công phương Tây.

Sự sống mong manh của những phóng viên chiến trường

Việc nhà báo Mỹ James Foley bị chặt đầu một lần nữa là lời cảnh báo về sự nguy hiểm mà các nhà báo tự do phải đối mặt, đặc biệt là những người tác nghiệp ở khu vực chiến sự.

“Phương Tây sẽ chứng kiến nhiều thảm cảnh tương tự”

IS thay đổi mục đích khi Tổng thống Mỹ Barack Obama ra lệnh không kích các mục tiêu trên đất Iraq. Trong đoạn clip hành quyết nhà báo James Foley, những kẻ cuồng tín còn dùng Steven Sotloff, một nhà báo Mỹ khác, để đe dọa chính quyền của Tổng thống Obama. “Obama! Số phận công dân Mỹ này phụ thuộc vào quyết định của ông”, kẻ đeo mặt nạ đe dọa.

Những nghi can vụ hành quyết nhà báo James Foley
Các chiến binh IS sử dụng nhà báo Steven Sotloff để đe dọa chính quyền Obama. Ảnh: Daily Mail

Tuy nhiên, trong tuyên bố gần đây, Tổng thống Mỹ Barack Obama gọi IS là “ung nhọt” đồng thời khẳng định Mỹ “tiếp tục đối đầu với chủ nghĩa khủng bố đầy hận thù nhằm thay thế nó bằng hy vọng và văn minh”. Ông chủ Nhà Trắng cũng tuyên bố Mỹ sẽ đáp trả không khoan nhượng vụ hành quyết nhà báo Foley.

Trong cuộc họp báo ngày 21/8 tại Washington, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel thừa nhận Tổ chức IS phức tạp hơn mọi hình thái mà Mỹ từng biết đồng thời khẳng sự nguy hiểm của tổ chức này. “Chúng ta phải để tâm tới nó dù ở Iraq hay bất cứ nơi nào khác. Chúng nằm ngoài khái niệm của chủ nghĩa khủng bố thông thường. Nó là sự kết hợp giữa sự cuồng tín và tinh hoa của sức mạnh quân sự”, ông Hagel cho biết.

Tướng Martin Dempsey, chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, coi IS là một mối nguy hiểm và cần phải đánh bại nó ở Syria. Theo ông Dempsey, IS chỉ bị tiêu diệt khi chúng không còn đất sống trên cả lãnh thổ Iraq và Syria.

Ngài Michael Graydon, cựu tham mưu trưởng Không quân Hoàng gia Anh, cảnh báo Anh và phương Tây sẽ phải đối mặt những thảm cảnh tương tự vụ hành quyết nhà báo Mỹ Foley đồng thời kêu gọi Thủ tướng David Cameron tăng cường không kích IS nhằm đánh bại lực lượng này.

Video

Những khoảnh khắc đáng nhớ của James Foley

James Foley đánh đổi mạng sống để quyết tâm theo đuổi nghề săn tin trên những chiến trường khốc liệt nhất Trung Đông, như chính anh từng chia sẻ: “Thế giới luôn đầy rẫy rắc rối”.

Nghi can hành quyết nhà báo James Foley là kẻ có học

Đao phủ hành quyết nhà báo James Foley được đánh giá là một kẻ thông minh, có học và cuồng tín trong tổ chức tự xưng Nhà nước Hồi giáo (IS) ở Iraq.

Đặc nhiệm Mỹ bất lực khi giải cứu nhà báo James Foley

Hàng chục lính biệt kích ưu tú nhất thuộc hai lực lượng đặc nhiệm Delta và SEAL của Mỹ đã không thể giải cứu nhà báo James Foley và các con tin khác.

Hồng Duy

Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) vừa khuyến nghị chính phủ Mỹ thực hiện các biện pháp cụ thể nhằm ngăn chặn tham vọng của Trung Quốc trên Biển Đông.

Giàn khoan Hải Dương 981 và tàu hải cảnh Trung Quốc hoạt động trái phép trong vùng biển Việt Nam hồi tháng 6. Ảnh: Reuters
Giàn khoan Hải Dương 981 và tàu hải cảnh Trung Quốc hoạt động trái phép trong vùng biển Việt Nam hồi tháng 6.. Ảnh: Reuters

Trong báo cáo “Các xu hướng gần đây ở Biển Đông và chính sách của Mỹ” gồm 22 trang, CSIS khẳng định tình trạng bất ổn trên Biển Đông ngày càng tăng. Các hành vi của Trung Quốc đối với những nước đòi chủ quyền trên biển Đông trở nên “quyết đoán” từ năm 2009 và ngày càng hung hãn trong thời gian qua.

Báo cáo của CSIS nhắc đến một số trường hợp cụ thể – như việc tàu chiến Trung Quốc cản trở tàu Philippines ở bãi Cỏ Mây, tỉnh Hải Nam đòi cấm tàu bè các nước vào biển Đông. Sự kiện nghiêm trọng nhất là vụ Tổng công ty Dầu khí hải dương Trung Quốc (CNOOC) đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào vùng thềm lục địa và đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam.

Mỹ cần phê chuẩn UNCLOS

CSIS đánh giá trong thời quan qua, chính phủ Mỹ đã thực hiện một số bước quan trọng nhằm giảm căng thẳng trên Biển Đông – như kêu gọi các bên giải quyết tranh chấp một cách hòa bình, tôn trọng luật pháp quốc tế và hỗ trợ các nước Đông Nam Á tăng cường năng lực tuần tra hàng hải. Tuy nhiên, CSIS cho rằng, Washington cần lập tức thực hiện các chính sách bổ sung cần thiết để ngăn chặn nguy cơ tham vọng chủ quyền của Trung Quốc dẫn tới chiến tranh trên Biển Đông.

Thứ nhất, CSIS cho hay Mỹ cần hỗ trợ các nước ASEAN xác định rõ các vùng thuộc diện tranh chấp chủ quyền trên biển Đông, công khai một bản đồ thể hiện rõ các khu vực này.

“Một trong những yếu tố cản trở việc quản lý tranh chấp là các bên đòi chủ quyền không xác định được vùng tranh chấp và vùng không tranh chấp”, CSIS nhấn mạnh, đồng thời cho rằng đây là một lý do cản trở tiến trình thành lập Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC).

Thứ hai, Mỹ cần công bố bản phân tích pháp lý chi tiết các đòi hỏi chủ quyền trên Biển Đông, đặc biệt là bản đồ “đường chín đoạn” bất hợp pháp của Trung Quốc. CSIS lập luận rằng Washington nên kêu gọi ASEAN tình nguyện tạm dừng các hoạt động trong vùng tranh chấp trên Biển Đông trong khi theo đuổi nỗ lực xây dựng COC. Hành động đó sẽ buộc Trung Quốc phải hành động tương tự. Ngoại trưởng Mỹ John Kerry sẽ đưa ra lời kêu gọi như vậy tại Diễn đàn khu vực ASEAN (ARF) sắp tới.

Mỹ không muốn Trung Quốc bắt nạt nước nhỏ trong tranh chấp

Một quan chức trong chính phủ Mỹ hôm qua tuyên bố Washington không muốn Bắc Kinh dùng vũ lực để hà hiếp các quốc gia nhỏ trong tranh chấp lãnh thổ.

CSIS nhấn mạnh chính phủ Mỹ cần lập tức phê chuẩn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển (UNCLOS). Trước đó, phía Trung Quốc thường chỉ trích Mỹ “đạo đức giả” khi yêu cầu Bắc Kinh tuân thủ UNCLOS trong khi không phê chuẩn công ước này. CSIS cho rằng chính quyền Tổng thống Barack Obama cần vận động Quốc hội sớm phê chuẩn UNCLOS.

Vạch “ranh giới đỏ”

Theo CSIS, Mỹ nên mở rộng sự hiện diện quân sự ở Biển Đông. Washington cần tuyên bố rõ ràng về việc xem xét hỗ trợ Philippines theo đúng tinh thần hiệp ước phòng thủ chung nếu các hành vi khiêu khích của Trung Quốc tại vùng biển tranh chấp dẫn tới việc các binh sĩ Philippines thiệt mạng hoặc bị thương. CSIS nhấn mạnh Washington cần vạch rõ “lằn ranh đỏ” mà Bắc Kinh không thể xâm phạm để tránh gây xung đột trên Biển Đông.

CSIS cũng kêu gọi Mỹ nâng cấp và sử dụng căn cứ hải quân vịnh Oyster ở Philippines, hỗ trợ quân đội Philippines hiện đại hóa, tăng cường năng lực phòng vệ trên biển. “Trong trường hợp khủng hoảng xảy ra, Mỹ có thể phải triển khai lực lượng riêng tới vịnh Oyster và do đó có đủ khả năng phản ứng kịp thời”, trung tâm CSIS đánh giá.

Cuối cùng, CSIS kêu gọi Mỹ triển khai nhiều cơ sở tín hiệu tình báo trong khu vực để theo dõi chặt chẽ mọi diễn biến trên Biển Đông, sử dụng các dữ liệu một cách minh bạch, hợp pháp. “Mỹ nên tăng cường nỗ lực xây dựng năng lực giám sát biển cho các nước khu vực, bao gồm Australia, Indonesia, Malaysia, Philippines, Singapore và Việt Nam để xây dựng một hệ thống giám sát hiệu quả trên Biển Đông”, CSIS khẳng định.

Mỹ thay đổi chiến thuật kiềm chế Trung Quốc ở biển

Lầu Năm Góc sẽ tăng cường máy bay trinh sát và đẩy mạnh hoạt động của lực lượng hải quân để kiềm chế tham vọng của Trung Quốc tại Biển Đông.

Những kế sách giúp Mỹ đối phó Trung Quốc

Một chuyên gia quân sự Mỹ gợi ý những phương kế mà Washington có thể áp dụng nhằm đập tan giấc mộng bành trướng của Trung Quốc từ nay đến năm 2020.

Theo Hiếu Trung/Tuổi Trẻ

Mỹ ‘giải cứu nhà báo Foley không thành’

James Foley mất tích từ hồi năm 2012 khi đang tác nghiệp tại Syria

Lầu Năm Góc nói Hoa Kỳ đã triển khai một chiến dịch bí mật nhằm giải cứu các con tin nước này tại Syria nhưng không thành.

Cơ quan này không nói liệu nhà báo James Foley, người vừa bị phiến quân Nhà nước Hồi giáo hành hình, có nằm trong số này hay không.

Tuy nhiên, các quan chức cao cấp của Mỹ cho biết với điều kiện ẩn danh rằng ông Foley cũng nằm trong số các con tin mà quân đội nước này giải cứu bất thành.

IS nói cái chết của nhà báo Foley là để trả thù cho các đợt oanh tạc của Hoa Kỳ nhằm vào các tay súng của tổ chức này tại Iraq.

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama lên án vụ giết hại nhà báo Mỹ, gọi đây là “hành động bạo lực gây chấn động lương tâm của toàn thế giới”.

Ông so sánh IS, lực lượng hiện đang kiểm soát một phần lớn lãnh thổ của Syria và Iraq, với “căn bệnh ung thư” và nói tổ chức này đang theo đuổi một lý tưởng “suy đồi”.

Liên Hiệp Quốc, Anh Quốc và nhiều nước khác đã lên án đoạn video ghi lại cảnh hành hình ông Foley.

Mẹ của Foley nói ông đã “đánh đổi tính mạng của mình để giúp thế giới biết về nỗi thống khổ của người dân Syria”.

Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ) nói tổ chức này “vô cùng lo ngại” về tính mạng của các nhà báo đang bị IS bắt giữ và miêu tả Syria là “nơi nguy hiểm nhất thế giới” cho phóng viên tác nghiệp.

Cái chết của James Foley đã làm chấn động nước Mỹ

‘Giao tranh’

Trong một thông cáo, Lầu Năm Góc nói chiến dịch được thực hiện với “sự phối hợp của các lực lượng trên không cũng như trên bộ và tập trung vào một mạng lưới bắt giữ con tin bên trong ISIL (tên gọi cũ của IS)”.

“Rất đáng tiếc là chiến dịch đã không thành công do các con tin không có mặt tại địa điểm được nhắm đến”.

Trong khi đó, các quan chức cao cấp của chính quyền Obama nói hàng chục lính đặc nhiệm đã được không vận đến Syria hồi mùa hè này để tìm cách giải cứu các con tin Mỹ, trong đó có cả Foley.

Những người này cũng cho biết các binh sỹ Mỹ đã bắn hạ một số tay súng của IS trong một vụ đụng độ. Không có binh sỹ Mỹ nào thiệt mạng.

James Foley, 40 tuổi, bị bắt cóc tại Syria hồi năm 2012.

Ông đã từng tác nghiệp ở nhiều nơi tại Trung Đông và làm việc cho báo GLobal Post – có trụ sở tại Hoa Kỳ, cũng như các hãng tin khác, trong đó bao gồm hãng thông tấn Pháp AFP.

Bố của James Foley nói ông bị “ám ảnh” bởi những gì con trai mình phải chịu đựng

‘Cảnh cáo Obama’

Trong đoạn video với tựa “Thông điệp gửi đến Hoa Kỳ” của IS, một người đàn ông, được xác nhận là James Foley xuất hiện trong một bộ đồ màu cam và bị ép quỳ gối bên cạnh một tay súng trong trang phục màu đen ở một nơi có địa hình giống như sa mạc.

Trong một thông điệp gửi đến gia đình, ông nói cái chết của ông là do chiến dịch không kích của Hoa Kỳ nhằm vào các mục tiêu của IS tại Iraq.

Ông cũng bị buộc phải kêu gọi “bạn bè, gia đình và những người thân đứng lên chống lại những kẻ sát nhân thực sự – chính phủ Hoa Kỳ, vì những gì xảy ra đối với tôi là hậu quả từ hành động tội ác của chúng”.

Tay súng bịt mặt đứng cạnh ông Foley sau đó cảnh báo chính phủ Mỹ bằng một giọng Anh: “Nếu ông, Obama, tìm cách bác bỏ quyền được sống trong yên bình của người dân tại vương quốc Hồi giáo, công dân của ông sẽ phải đổ máu”.

Sau lời cảnh báo, tay súng này đã cắt cổ con tin của mình trước khi đoạn video kết thúc. Thi thể của ông Foley được nhìn thấy nằm trên đất.

Một con tin khác, được xác nhận là nhà báo người Mỹ Steven Sotloff, cũng xuất hiện ở phần cuối đoạn video, với lời cảnh báo rằng tính mạng của ông phụ thuộc vào động thái tiếp theo của Tổng thống Obama.

Ông Sotloff bị bắt cóc ở miền bắc Syria một năm về trước.

Tổng thống Obama cảnh báo chiến binh IS sau vụ giết ký giả Mỹ

 Luis Ramirez. 20.08.2014

http://www.voatiengviet.com/content/tong-thogn-obama-canh-bao-chien-binh-is-sau-vu-giet-ky-gia-my/2422713.html

Tổng thống Obama phát biểu tại Edgartown, bang Massachusetts về việc thành viên nhóm Nhà nước Hồi giáo IS giết hại nhà báo Mỹ James Foley, 20/8/2014.

Tổng thống Obama phát biểu tại Edgartown, bang Massachusetts về việc thành viên nhóm Nhà nước Hồi giáo IS giết hại nhà báo Mỹ James Foley, 20/8/2014.

Tổng thống Barack Obama lên án vụ giết một nhà báo Mỹ của nhóm chiến binh Nhà Nước Hồi Giáo, nói rằng Hoa Kỳ sẽ làm những điều cần thiết để công lý được thực thi.

Tổng thống Obama đã cắt ngang kỳ nghỉ ở tiểu bang Massachusetts của Hoa Kỳ để đưa ra một tuyên bố nghiêm khắc và trang trọng sau khi tình báo Mỹ xác nhận tính xác thực của video cho thấy một phần tử chủ chiến giết chết nhà báo James Foley. Ông Obama nói:

“Hôm nay, cả thế giới kinh hoàng trước vụ giết Foley của ISIL.”

Nhóm Nhà Nước Hồi Giáo, còn gọi là ISIL, có những bước tiến ở vùng tây bắc Iraq trong những tuần lễ gần đây. Tổng thống Obama gần đây đã ra lệnh không kích để giúp cho các lực lượng Iraq, bao gồm các chiến binh người Kurd, ngăn chặn các phần tử chủ chiến tiến đến thành phố miền bắc Irbil. Các cuộc không kích cũng đã giúp cho các lực lượng Iraq lấy lại quyền kiểm soát đập nước chính của nước này và có thể giải cứu được hàng ngàn người tỵ nạn Yazidi bị mắc kẹt ở núi Sinjar miền bắc Iraq.

Các phần tử chủ chiến nói họ đã giết Foley để trả đũa cho các vụ không kích.
Ông Obama cho biết các hoạt động của Hoa Kỳ sẽ tiếp diễn và cảnh báo rằng Hoa Kỳ sẽ mưu tìm công lý:

“Hoa Kỳ sẽ tiếp tục làm những điều mà chúng tôi phải làm để bảo vệ người dân. Chúng tôi sẽ cẩn trọng và sẽ không nao núng. Khi người ta làm hại người Mỹ ở bất cứ nơi đâu, chúng tôi sẽ làm những gì cần thiết để công lý được thực thi.”

Tổng thống Obama ca ngợi Foley, một nhà báo độc lập 40 tuổi đã tường thuật về những đau khổ của người dân Syria trong cuộc nội chiến ở nước này và đã không có ai nhìn thấy ông kể từ khi các phần tử chủ chiến bắt cóc ông ở Syria gần hai năm trước. Ông Obama nói:

“Cuộc đời của Jim Foley trái ngược với những kẻ giết ông. Hãy nói rõ về ISIL. Họ đang điên cuồng trên các thành phố và làng mạc, giết những thường dân vô tội không vũ trang bằng hành động bạo lực hèn hạ.”

Các giới chức tình báo Mỹ xác nhận video được công bố tuần này cũng cho thấy ông Steven Sotloff, một nhà báo người Mỹ bị mất tích khác.
Số phận của ông Sotloff hiện vẫn chưa rõ.

TT Obama: ‘Thế giới kinh hoàng’ trước vụ chặt đầu phóng viên

Tổng thống Mỹ Barack Obama nói rằng “cả thế giới kinh hoàng” trước việc những phần tử chủ chiến Nhà nước Hồi giáo chặt đầu phóng viên người Mỹ James Foley ở Trung Đông.

Phát biểu hôm thứ Tư tại nơi nghỉ mát của mình, nhà lãnh đạo Mỹ lên án vụ hành quyết và cho biết đã gọi điện thoại gửi lời chia buồn đến gia đình Foley.

Ông nói những chiến binh nhóm Nhà nước Hồi giáo thể hiện sự vô nhân tính bằng việc tiếp tục những cuộc tấn công tàn bạo tại Syria và Iraq, và bằng việc sát hại Foley, quay lại cảnh hành quyết và đăng lên mạng những hình ảnh về cái chết của công dân Mỹ 40 tuổi này.

“Cuộc sống của Foley hoàn toàn trái ngược lại đối với những kẻ sát hại anh,” ông Obama nói. “Chúng lộng hành khắp các thành phố và làng mạc, giết hại những người vô tội, những người người dân không vũ khí bằng những hành động bạo lực hèn hạ.”

Ông Obama nói nhóm Nhà nước Hồi giáo không đại diện cho bất kỳ một tôn giáo nào, và đại đa số nạn nhân của nhóm này là người Hồi giáo.

Tổng thống Obama tuyên bố Mỹ sẽ “cảnh giác” và “không nao núng” trong việc bảo vệ người Mỹ khỏi những cuộc tấn công khủng bố.

Trước đó, các giới chức Mỹ xác nhận đoạn video ghê rợn quay cảnh chặt đầu Foley được những phần tử chủ chiến công bố là thực. Gia đình Foley cũng xác nhận cái chết của anh và nói rằng anh đã cống hiến cuộc đời của mình để “cho thế giới biết đến nỗi khổ mà người Syria phải chịu đựng.”

Foley đã mất tích trong một chuyến đi tác nghiệp đến Syria vào tháng 11 năm 2012 và không có tin tức nào về anh kể từ khi đó.

Sẽ có “đả hổ diệt ruồi” ở Việt Nam?

Petrolimex – một đại diện của ‘phe lợi ích’?

“Phe lợi ích” – một khái niệm mới chu toàn từ năm 2013 lồng trong hiện tình chính trị và các phe phái bằng mặt không bằng lòng ở Việt Nam, vừa bất chợt xuất hiện những dấu hiệu bị suy giảm quyền lực từ giữa tháng 7/2014.

Tín hiệu từ Petrolimex

Không phải vô cớ mà Petrolimex (Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam) chấp nhận đến ba lần giảm giá xăng chỉ trong vòng hai chục ngày, tạo nên một kỷ lục hiếm thấy hoặc chưa từng thấy trong lịch sử kinh doanh độc quyền của tập đoàn đầy tính “thân hữu” này.

Dù với tổng mức giảm khiêm tốn 1.430 đồng/lít cho đến ngày 18/8/2014, giá xăng đã trở về gần mức đầu năm 2014. Một tín hiệu “hồi tâm” của Petrolimex? Hay có thể hiểu khác hơn – một dấu hiệu suy giảm quyền lực của “Phe lợi ích” mà Petrolimex luôn là một đại diện tiêu biểu và xứng đáng?

Nhưng đã chưa từng diễn ra một trải nghiệm xứng đáng nào từ Petrolimex suốt từ năm 2007 – lúc kinh tế được coi là “hoàng kim” cho đến thời suy thoái kinh tế bắt đầu từ năm 2008 và tiếp dẫn đến cuối quý 2/2014. Đặc biệt trong bối cảnh hàng trăm ngàn doanh nghiệp “chết” vào năm 2012 và tiếp tục ít nhất 60.00 doanh nghiệp khác “tử vong” vào năm 2013, trong đó có không ít doanh nghiệp vận tải, giá xăng dầu vẫn tăng tiến đều đặn.

Điểm ngoặt có vẻ khá kỳ lạ khởi nguồn từ khoảng trung tuần tháng 7/2014 khi một số vụ việc vốn chìm sâu trong lẩn khuất của giới ngân hàng – nhóm lợi ích được xem là thao túng mặc tình và ghê gớm nhất Việt Nam – “bỗng dưng” phát lộ.

Có chăng, giá chỉ tạm “giải lao” vào lúc Quốc hội Việt Nam không giải lao. Mặt bằng giá xăng dầu cũng bởi thế luôn tiến chiếm hết kỷ lục này đến kỷ lục khác, khiến bầu không khí tiêu dùng tại đất nước “Thơ tôi khóc, lệ rơi hình chữ S” luôn quằn quại trong vô vàn bức bối và phẫn nộ.

Đó cũng là bối cảnh mà các chuyên gia phản biện, báo giới và người dân than vãn và kêu gào không ngớt trên tất cả các diễn đàn công luận và trong dư luận. Nhiều bài viết đã phân tích tường tận, cặn kẽ về các cơ sở có thể để kéo giảm giá xăng dầu. Rất nhiều trường hợp giá dầu quốc tế giảm nhưng Petrolimex vẫn kiên định tư tưởng giá xăng Việt Nam chỉ có tiến chứ không lùi. Thảng hoặc phải nhận lãnh phản ứng trực tiếp từ đại biểu quốc hội, Petrolimex lại thực thi chiến thuật “lùi một tiến hai”.

Trong suốt thời gian những năm nền kinh tế chìm vào tồi tệ, các kiến nghị của hội đoàn tới tấp bay về tổng hành dinh bộ ngành liên quan. Thái độ phẫn nộ của những người tiêu dùng nghèo khó nhất như xe ôm cũng cũng đã phải bật lên… Tuy nhiên, mọi tiếng kêu la đều như vấp phải một bức tường đặc sệt não bộ và cực kỳ vô cảm.

Thậm chí một số quan chức của Bộ Công thương và Bộ Tài chính – hai cơ quan liên đới trực tiếp và gián tiếp đến việc tăng giá xăng dầu – còn biểu lộ phát ngôn rằng xăng dầu tăng giá hoàn toàn không làm ảnh hưởng lớn đến chỉ số tiêu dùng và đời sống người dân (!?).

Trong bối cảnh u ám đầy bất nhẫn như thế, điểm ngoặt có vẻ khá kỳ lạ lại khởi nguồn từ khoảng trung tuần tháng 7/2014. Một số vụ việc vốn chìm sâu trong lẩn khuất của giới ngân hàng – nhóm lợi ích được xem là thao túng mặc tình và ghê gớm nhất Việt Nam – “bỗng dưng” phát lộ.

Vụ bắt một hơi ba quan chức cao cấp của Ngân hàng Xây dựng – tổ chức tín dụng được một số dư luận xem là “ruột rà” với Ngân hàng nhà nước – đã khơi dậy một tín hiệu về đòn tấn công của một lực lượng chính trị nào đó nhắm vào “Phe lợi ích”.

Quy luật song hành và bổ trợ giữa kinh tế và chính trị không bao giờ là lạc hậu, đặc biệt trong những điều kiện hết sức “đặc thù” ở Việt Nam.

Không phải ngẫu nhiên mà sau quá nhiều năm tháng nhóm ngân hàng hầu như không bị suy xuyển, mà chỉ đến bây giờ mới lộ diện những Agribank ngập ngụa nợ xấu và nợ rất có thể không cánh mà bay, về ít nhất 8 ngân hàng khác thuộc loại “top ten” cũng bất chợt bị tung hê nợ xấu, về những quan chức ngân hàng dắt dây với nhau và có thể cả với một số chính khách nào đó, về khối tài sản đồ sộ của nguyên Tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền như được ai đó “bật đèn xanh” để báo chí làm công tác “thống kê”…

Thành thật mà nói, chưa bao giờ Petrolimex tỏ ra “thâm tình” như lúc này trong việc kéo giá xăng dầu xuống “cùng với đà giảm giá dầu quốc tế”.

Chủ tịch Tập Cận Bình khởi xướng chiến dịch Đả hổ diệt ruồi ở Trung Quốc

Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” ở Việt Nam?

Cùng với chuyển động “hồi tâm” của Petrolimex và hàng loạt vụ việc đang được khơi gợi trong ngành ngân hàng, một liên tưởng êm dịu cũng dẫn tới việc so sánh về tính thời điểm và sự kiện, khi có vẻ như chiến dịch “diệt ruồi” trong các ngân hàng Việt Nam tiếp liền sau chuyến đi của Dương Khiết Trì – ủy viên quốc vụ viện Trung Hoa – đến Việt Nam, một hành động được coi là mang hàm ý “lên dây cót” cho những quan chức có quan điểm gần gũi với Bắc Kinh.

Cùng thời gian này, đất nước Trung Hoa như lên cơn sốt với chiến dịch “Diệt cả hổ lẫn ruồi” của Tập Cận Bình.

Dường như sau lần chịu việt vị bởi giàn khoan HD981 ở Biển Đông, Tập Cận Bình đã chấp nhận chừa ra một khoảng dung sai nào đó cho những “đồng chí tốt” ở Hà Nội, thay vì gia tăng siết bức mà có thể khiến Trung Quốc bị ảnh hưởng lợi ích giao thương Trung – Việt và còn phải đối phó với một hình ảnh liên minh quân sự “phản Trung” đang hình thành gấp rút tại vòng cung châu Á – Thái Bình Dương.

dường như những người trong “Phe bảo thủ” đã vượt lên một nhịp so với “Phe lợi ích”, khi trước đó thế giằng co là tương quan nổi trội tưởng như còn kéo dài đến tận Đại hội Đảng 12.

Thời gian cuối tháng 7/2014 lại chứng kiến một sự kiện, tuy âm thầm nhưng dường như không sút kém tính quan trọng so với chuyến đi của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến Washington vào tháng Bảy năm ngoái: đại biểu Quốc hội Phạm Quang Nghị hiện diện cũng tại Hoa Thịnh Đốn.

Những gì diễn ra tiếp sau chuyến đi của ông Phạm Quang Nghị thì hầu hết mọi người đều biết. Đó là chuyến công du đột ngột không kém đến Việt Nam của Thượng nghị sĩ John McCain và sau đó là chuyến “giao lưu hải quân” của Đại tướng Martin Dempsey, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Mỹ.

Thậm chí còn diễn ra cuộc gặp giữa Martin Dempsey với Nguyễn Phú Trọng, để sau đó khi người đứng đầu đảng tuyên bố “Mỹ là đối tác quan trọng hàng đầu của Việt Nam”, thì Martin Dempsey cũng không kém cạnh: “Việt Nam có thể trở thành người bạn tốt nhất của Hoa Kỳ”.

Chỉ trong khoảng ba tuần lễ, dường như những người trong “Phe bảo thủ” đã vượt lên một nhịp so với “Phe lợi ích”, khi trước đó thế giằng co là tương quan nổi trội tưởng như còn kéo dài đến tận Đại hội Đảng 12. Ưu thế về chính trị đối ngoại lại dẫn đến ưu điểm về công tác đối nội và tạo ra hiệu ứng toàn diện tới từng từng tế bào của các nhóm lợi ích, trong đó đương nhiên có cả các tế bào doanh nghiệp và những nhân vật “trung kiên” với lợi ích nhóm.

Bất chấp dân tình khổ sở vì thu nhập eo hẹp nhưng vẫn phải oằn vai gánh số lỗ hơn 10.000 tỷ đồng cho mình, Petrolimex chẳng có lý do nào để “hồi tâm” bằng ba lần giảm giá xăng liên tiếp.

Chỉ có thể một mệnh lệnh thầm kín và khẩn cấp nào đó được truyền xuống từ “Thủ trưởng” mới có thể làm cho con tim tê liệt của tập đoàn xăng dầu độc tôn và độc quyền này phải rung động, khiến họ bắt đầu phải tính đến “hậu sự”, nhằm tránh thoát những đòn roi hiểm hóc có thể phát ra bởi một chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” – ngộ nhỡ sẽ xảy ra đến mức xáo trộn đời sống chính trị ở Việt Nam ngay trong thời gian tới.

Lại nhớ về thời điểm sau trung tuần tháng 7/2014 một chút, Carl Thayer – một trong số ít chuyên gia quốc tế được coi là thạo tin về nội tình triều chính Việt Nam – đã bật ra một nhận định mà có lẽ khiến nhiều người sửng sốt: “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thể bị gạt sang một bên”…

Bài phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả, nhà báo độc lập ở TP HCM.

Điều gì sẽ xảy ra khi Mỹ đồng hành cùng chế độ Cộng Sản và phong trào đấu tranh dân chủ tại Việt Nam?

Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng Mỹ, Tướng Martin Dempsey và Tổng tham mưu trưởng quân độ nhân dân Việt Nam, Trung tướng Đỗ Bá Tỵ duyệt hàng quân danh dự tại Bộ Quốc phòng Hà Nội vào ngày 14 tháng 8 năm 2014.

Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng Mỹ, Tướng Martin Dempsey và Tổng tham mưu trưởng quân độ nhân dân Việt Nam, Trung tướng Đỗ Bá Tỵ duyệt hàng quân danh dự tại Bộ Quốc phòng Hà Nội vào ngày 14 tháng 8 năm 2014. AFP

Điều gì sẽ xảy ra khi Mỹ đồng đồng hành cùng chế độ Cộng Sản và phong trào đấu tranh dân chủ tại Việt Nam?

Vài ngày qua, sự kiện đại tướng quân đội Hoa Kỳ là Martin Dempsey sang thăm Việt Nam đã đánh dấu một mốc quan trọng trong chương trình Mỹ tiến tới hợp tác toàn diện với Việt Nam, nhất là về quân sự, đặc biệt trong lĩnh vực hải quân.

“Việt Nam” ở đây chính là nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam, là Nguyễn Tấn Dũng, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Chí Vịnh – những kẻ tai to mặt lớn, nắm quyền sinh sát của chế độ hiện nay – những kẻ đã đại diện Việt Nam tiếp đón và hội đàm cùng đại tướng Martin.

Một điều không thể chối bỏ từ phía Mỹ đó là: Mỹ không thể làm ngơ trước việc quyền lợi của mình và của các đồng minh ở Châu Á có nguy cơ bị xâm hại từ thế lực Trung Cộng, và vị trí địa lý của Việt Nam là đặc biệt quan trọng trong chiến lược phòng thủ của Mỹ tại Châu Á.

Người ta có thể đặt ra câu hỏi, “Mỹ có yêu chế độ Cộng Sản hay không?” và đương nhiên một câu hỏi khác đặt ra là, “Mỹ có muốn có dân chủ (ở Việt Nam) hay không?” Câu trả lời (của rất nhiều người Việt) sẽ là: Mỹ không yêu Cộng Sản cũng chẳng mến dân chủ ở Việt Nam. Họ chỉ làm những gì có lợi cho bản thân họ và đồng minh mà thôi.

Hiện nay chế độ Cộng Sản Việt Nam đã buộc phải bắt tay với Mỹ để chống Trung Cộng. Nhưng mặt khác họ cũng rất lo ngại Mỹ hậu thuẫn cho phong trào đấu tranh dân chủ Việt Nam.

Qua tin rò rỉ từ Wikileaks và từ những người như điệp viên đào tẩu Snowden trong những năm qua, người ta biết rằng, nhiều thập kỷ qua, bằng những tổ chức trung gian, Mỹ vẫn ngầm hỗ trợ đối kháng chống độc tài tại rất nhiều quốc gia từ Đông Âu, Phi Châu, Trung Đông cho đến Việt Nam…

Khoảng 5 năm trở lại đây phong trào dân chủ Việt Nam đã có những chuyển biến tương đối rõ nét. Có được điều đó là do nhu cầu đấu tranh nội tại ngày một gia tăng, nhưng cũng không thể không nhắc đến yếu tố quan trọng nhất đó là sức mạnh chính trị và tiền bạc từ người Mỹ.

Về mặt chính trị, bằng con đường vận động hành lang ngoại giao, Hoa Kỳ đã gây áp lực buộc nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam phải cải thiện dân chủ, trả tự do cho một số nhà đối kháng đang bị cầm tù như Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Phương Uyên, Đỗ Thị Minh Hạnh v…v…

Trong những hành động đó, cả phía Mỹ và chế độ Cộng Sản Việt Nam đã cùng thắng, nếu như không muốn nói đầy đủ là “ba bên cùng thắng”, vì đó cũng là một trong những thắng lợi của phong trào đấu tranh dân chủ Việt Nam.

Hơn lúc nào hết, hiện cả hai phe Cộng Sản và chống Cộng đều đang cần dựa vào người Mỹ.

Đối với nhà cầm quyền Cộng Sản, cả thế giới đều nhìn thấy là họ đang cố gắng dựa vào Mỹ để tồn tại. Nhưng còn phe chống Cộng Sản, họ dựa vào người Mỹ như thế nào?

Là một người đấu tranh chống Cộng Sản hoạt động độc lập trong nước từ năm 2003; sau này chạy sang Thái Lan gần 5 năm, nay lại đang sống ở Úc, qua tiếp xúc với rất nhiều thành phần đấu tranh tại hải ngoại, tôi biết rõ: Phong trào đối kháng trong nước tồn tại được đều nhờ người Mỹ. Cơ sở nào để nói như vậy?

Thứ nhất, bằng con đường phi chính phủ, Mỹ (tôi đã dùng từ “Mỹ” từ đầu bài viết, chứ không nói “chính phủ Mỹ”) đã ngầm tài trợ cho một số tổ chức chống Cộng có thực lực ở nước ngoài, cụ thể là các tổ chức được đánh giá “làm được việc” hoặc ít nhất là “có cố gắng làm việc”. Những tổ chức đó đã triển khai được một thế trận đấu tranh tại Việt Nam.

Một điều không thể bác bỏ khác, đó là: Bằng hình thức này hay hình thức khác, tất cả các hội đoàn đối kháng trong nước đều “sống” được là do tiền tài trợ thông qua các tổ chức yểm trợ đấu tranh hải ngoại. Tiền của các tổ chức hải ngoại vừa kể lại đến từ hai nguồn: Từ người Mỹ như đã nói, và từ sự đóng góp của các công dân Mỹ (Úc, Canada, Châu Âu…) gốc Việt.

Cũng phải giải thích rằng chuyện đối kháng “sống” được trong chế độ Cộng Sản Việt Nam là điều khó khăn vì các thành viên đều bị o bế kiềm tỏa, phá hoại về kinh tế, do chính sách đàn áp của nhà cầm quyền. Chỗ dựa chính của họ chính là nguồn tài chính từ hải ngoại.

Một câu hỏi đặt ra là: Mỹ có bình đẳng trong quan hệ với cả hai phe, nhà cầm quyền và phe đấu tranh đối kháng tại Việt Nam hay không? Chắc chắn là có! Nhưng cái cần quan tâm nhất đối với người Mỹ đó vẫn là quyền lợi của họ và đồng minh. Chính vì điều này Mỹ phải đặt quan hệ với nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam lên hàng đầu vì hiện nay chỉ họ mới có thể đáp ứng được các yêu cầu chiến lược cấp bách của Mỹ.

Nhưng có lẽ người Mỹ sẽ chỉ ủng hộ phong trào đấu tranh dân chủ tại Việt Nam ở mức độ nào đó vì nhiều lẽ. Bài học đau đớn Việt Nam Cộng Hòa năm xưa người Mỹ không thể quên: Họ đã tốn hàng núi Dollas chỉ để tạo được một thể chế gia đình trị lạc hậu trong Đệ nhất VNCH; do Mỹ hậu thuẫn, sống nhờ tài chính Mỹ nhưng lại không chịu làm theo ý đồ chiến lược của Mỹ. Sau này Đệ nhị VNCH cũng lại trượt theo “vết xe đổ Ngô Đình Diệm” và trong khủng hoảng chính trị bởi nguy cơ đảo chính thường trực…

Vậy lấy gì để người Mỹ tin rằng, nếu giả sử như chế độ thối nát Độc tài Cộng Sản Việt Nam hiện nay bị lật đổ thì chế độ tiếp sau nó có hoàn toàn thân Mỹ như Nhật Bản, Hàn Quốc hay không. Điều này người Mỹ biết rõ vì bản thân những nhà lãnh đạo của các tổ chức có thực lực ở hải ngoại phần lớn đều là các cựu quân cán chính của VNCH khi xưa, nhiều người vốn tận đáy lòng vẫn ghét Mỹ vì họ luôn cho rằng “Mỹ bỏ rơi đồng minh” năm xưa.

Một câu hỏi khác nảy sinh là, tại sao người Mỹ vẫn hậu thuẫn đấu tranh? Rất dễ hiểu, đó chính là chính sách dân chủ hóa toàn cầu của họ, và họ muốn có lý do để gây áp lực với nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam. Tuy nhiên, để tránh bị coi là chống lại xu thế dân chủ, một điều trớ trêu thay là nhà cầm quyền Cộng Sản lại dùng chiêu bài trả tự do nhỏ giọt cho một vài tù nhân chính trị để đổi lấy sự ấm lên trong quan hệ ngoại giao với Mỹ!

Bằng các động thái ngoại giao song phương dần tiến tới quan hệ đối tác toàn diện Việt – Mỹ, bằng việc cử một viên đại tướng sang thăm Việt Nam, có vẻ như Mỹ đã đạt được mục đích then chốt của mình tại khu vực Biển Đông. Nếu tiến xa hơn trong quan hệ và dần loại bỏ tầm kiềm tỏa của Đảng Cộng Sản Việt Nam, chính phủ Việt Nam có thể tồn tại lâu hơn nếu thực lòng trở thành đồng minh của Mỹ.

Đối với giới đấu tranh dân chủ, tất nhiên họ phải cố gắng hết mình, sẵn sàng đối đầu với công an, nhà tù để đấu tranh đến cùng. Nhưng hơn bao giờ hết, họ phải thực sự quên đi câu chuyện “đồng minh” ngày trước với Mỹ. Và có lẽ điều quan trọng nhất là họ cần làm cho người Mỹ thấy được, họ (đặc biệt là những nhà đấu tranh hải ngoại) thực sự có tâm và có tầm.

“Tâm và tầm” ở đây cụ thể là gì? Có tâm là làm việc hết mình, không tư lợi, đừng tham nhũng, đừng lừa dối, đừng tiểu xảo với những nhà tài trợ. Có tầm là tập hợp được những con người có năng lực thực sự gia nhập các tổ chức đảng phái đấu tranh của mình, vì chỉ có sức mạnh của tập thể gồm nhiều người có thực tài mới có thể làm nên việc lớn. Tai mắt của Mỹ khắp nơi, chẳng có tật xấu nào của người Việt hải ngoại che được mắt họ.

Như vậy có thể thấy: Chuyện Mỹ đồng đồng hành với cả hai phe Cộng Sản và chống Cộng là điều có lý. Phía nhà cầm quyền chỉ cần cải thiện dân chủ nhỏ giọt để làm hài lòng người Mỹ là đủ. Về phía những người đấu tranh, ngoại trừ họ có khả năng phát động một cuộc lật đổ thần thánh (điều này chưa thể xảy ra trong tương lai gần) thì cũng hãy nên tạm bằng lòng với vị thế hiện nay của mình.

“Mạnh vì gạo, bạo vì tiền” hay “có thực mới vực được đạo”, người Mỹ có quyền vì họ có sức mạnh vật chất. Nhưng vốn tôn thờ Chủ nghĩa Thực dụng, họ sẽ nhìn thấy ngay đâu là điều họ nên làm. Khi nhà nước Việt Nam Cộng Sản đồng hành với Mỹ thì đó cũng chính là lúc lợi thế giữa hai phe Cộng Sản và đối kháng thêm sự mất cân bằng.

Trong đấu tranh, nếu biết tận dụng mọi nguồn lực, cụ thể (đối với người Việt đối kháng) đây là nguồn lực Mỹ, thì không gì khôn ngoan hơn. Nhưng họ phải làm sao để người Mỹ có cơ sở tin tưởng mình. Rất dễ và cũng thật khó!

Tuy nhiên, với những con người thông minh và giàu ý chí, có nghị lực, chỉ có cái chưa thể chứ không có cái không thể! Cơ hội vẫn còn đang ở phía trước cho những người đấu tranh chống Cộng Sản. Chẳng có gì hạnh phúc hơn là tự mình làm nên mọi chuyện mà chẳng cần dựa vào ai. Nhưng điều này quả là không hề đơn giản!

Lê Nguyên Hồng – Sydney, Australia

Đọc bài viết trên trang blog Lê Nguyên Hồng:

http://lenguyenhong.blogspot.com.au/2014/08/le-nguyen-hong-ieu-gi-se-xay-ra-khi-my.html#more

Không có đột phá từ chuyến thăm VN của Tướng Martin Dempsey

Việt Hà, phóng viên RFA. 2014-08-20

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/no-breakthrough-fr-dempsey-visit-vh-08202014104452.html

000_Hkg10088724.jpg

Tướng Martin E. Dempsey tại Bộ Quốc phòng Việt Nam trong chuyến thăm Hà Nội vào ngày 14 tháng 8 năm 2014

AFP photo

Chuyến thăm mới đây của Tướng Martin Dempsey, Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, tới Việt Nam được các phân tích gia quốc tế đánh giá là một bước tiến trong hợp tác quốc phòng giữa hai nước. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng chuyến thăm nay vẫn chưa thực sự cho thấy một đột phá lớn trong quan hệ quốc phòng giữa hai nước.

Một bước tiến rõ rệt

Chuyến thăm Việt Nam của Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Mỹ, Tướng Martin Dempsey từ ngày 13 đến 18 tháng 8 vừa qua được coi là một bước tiến quan trọng trong quan hệ quốc phòng hai nước kể từ khi hai nước bình thường hóa quan hệ vào năm 1995.

Nói về ý nghĩa của chuyến thăm lần này của tướng Martin Dempsey đối với quan hệ quốc phòng hai nước, Giáo sư Carl Thayer, thuộc Học viện Quốc phòng Úc nhận định:

Chuyến thăm của tướng Dempsey đánh dấu một bước tiến rõ rệt trong quan hệ hai nước vì chưa từng có một Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Mỹ nào đã từng đến Việt nam kể từ sau thống nhất. Theo tôi biết thì lần cuối là vào năm 1971. Kể từ khi hai nước bình thường hóa quan hệ, hai nước vẫn chưa đạt đến mức độ đó. Năm ngoái tổng tham mưu trưởng quân đội nhân dân Việt Nam, tướng Đỗ Bá Tỵ đến thăm Washington và đi cùng ông là những viên chức cấp cao. Cho nên chuyến thăm này từ phía Mỹ là chuyến đáp trả. Cho nên ý nghĩa của chuyến thăm này chính là hai bên đã đạt được mức cao hơn trong quân đội chỉ thấp hơn mức Bộ trưởng quốc phòng.

Chuyến thăm của tướng Dempsey đánh dấu một bước tiến rõ rệt trong quan hệ hai nước vì chưa từng có một Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Mỹ nào đã từng đến Việt nam kể từ sau thống nhất.
– Giáo sư Carl Thayer

Kể từ khi bình thường hóa quan hệ ngoại giao vào năm 1995, quan hệ quốc phòng giữa Việt Nam và Mỹ đã có những bước tiến nhất định, mở đầu là chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ William Cohen đến Hà nội vào năm 2000. Sau đó, vào năm 2003, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, tướng Phạm Văn Trà đến thăm Mỹ. Cũng trong chuyến thăm này hai bên đã đồng ý sẽ có các chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng hai nước cứ 3 năm một lần.

Theo Giáo sư Carl Thayer, quan hệ quốc phòng hai nước thật sự có những bước tiến mạnh và rõ rệt kể từ năm 2009 với việc các giới chức quân sự Việt Nam được bay đến tàu sân bay USS John D. Stennis ở biển Đông. Cũng trong năm đó, Việt Nam mở cửa cơ sở sửa chữa tàu tại vịnh Cam Ranh, và Mỹ là nước đầu tiên tận dụng cơ hội này. Các tàu của Mỹ thường xuyên ghé vịnh từ đó tới nay. Chỉ riêng trong năm 2011 và 2012, đã có 4 tàu hải quân Mỹ được sửa chữa nhỏ tại đây.

Năm 2011, hai nước ký Bản ghi nhớ về hợp tác quốc phòng, theo đó có 5 lĩnh vực ưu tiên hợp tác chính gồm các đối thoại chính sách cấp cao thường xuyên, an ninh biển, tìm kiếm cứu nạn, trợ giúp nhân đạo và thảm họa, và gìn giữ hòa bình. Kể từ năm 2011, Việt Nam cũng đã gửi các sĩ quan đến Mỹ để được đào tạo.

Thông tấn xã Việt Nam cho biết nhân chuyến thăm lần này, hai bên sẽ đẩy mạnh hợp tác trong các lĩnh vực khắc phục hậu quả chiến tranh, tìm kiếm cứu nạn, cứu trợ thảm họa thiên tai, đào tạo, tăng cường chia sẻ thông tin, và hợp tác thực thi pháp luật trên biển.

Trong chuyến thăm này, tướng Dempsey cũng đến thăm Đà nẵng là nơi Mỹ đang trợ giúp Việt Nam tẩy rửa chất độc da cam còn sót lại sau chiến tranh.

Cơ hội

Chuyến thăm lần này cũng cho thấy những cơ hội trong việc phát triển quan hệ quốc phòng giữa hai nước. Nói về cơ hội trong quan hệ quốc phòng giữa hai quốc gia, Giáo sư Carl Thayer cho biết:

Cơ hội chính là sự gặp nhau của lợi ích chiến lược và nó càng ngày càng sắc bén hơn vì những hành động của Trung Quốc…. Việt Nam tham gia vào sáng kiến chống phổ biến vũ khí hủy diệt hàng loạt (proliferation security initiative) mà trước đó Việt nam vẫn từ chối tham gia cùng Trung Quốc. Đây là bước tiến cho thấy Việt Nam đang làm điều tiến tới hướng mà Washington ủng hộ, và khi Việt Nam là thành viên không chính thức hội đồng bảo an liên hiệp quốc, Washington đã ca ngợi các hoạt động có tính xây dựng của Việt Nam. Cho nên là có sự hội tụ về lợi ích chiến lược ở khu vực và toàn cầu.

fd5b7cac-2c4f-4c4c-a9af-aa292742ebe8-250.jpg
Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng Mỹ, Tướng Martin Dempsey và Tổng tham mưu trưởng quân độ nhân dân Việt Nam, Trung tướng Đỗ Bá Tỵ duyệt hàng quân danh dự tại Bộ Quốc phòng Hà Nội vào ngày 14 tháng 8 năm 2014. AFP photo

Ngày 20 tháng 5 năm nay, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh tuyên bố Việt Nam ủng hộ việc tham gia hiệp ước sáng kiến chống phổ biến vũ khí hủy diệt hàng loạt.

Đầu tháng 5 năm nay, Trung Quốc đã hạ đặt giàn khoan dầu khổng lồ HD 981 gần quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc. Hành động này đã kéo theo những đụng độ trên biển giữa các tàu chấp pháp của Việt Nam và tàu của Trung Quốc gần khu vực giàn khoan, và làm căng thẳng quan hệ giữa hai nước vốn là đối tác chiến lược toàn diện.

Cơ hội chính là sự gặp nhau của lợi ích chiến lược và nó càng ngày càng sắc bén hơn vì những hành động của Trung Quốc….
– Giáo sư Carl Thayer

Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, thuộc trường đại học George Mason, Hoa Kỳ, trong bài viết được đăng tải trên trang blog của Trung Tâm Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế (CSIS) hôm 30 tháng 5 viết rằng, hành động này từ Trung Quốc cộng với những phản ứng yếu ớt khác từ những đối tác chiến lược khác đã khiến Việt Nam tìm đến Mỹ, đối tác hợp tác toàn diện của Việt Nam.

Trong khi đó Hoa Kỳ cũng đã lên tiếng phản đối hành động gây hấn đơn phương từ Trung Quốc và coi đây là hành động gây mất ổn định và an ninh trong khu vực. Đồng thời Hoa Kỳ cũng luôn khẳng định nước này có lợi ích chiến lược tại khu vực.

Để trợ giúp cho các nước trong khu vực chống đỡ lại các hành động lấn lướt từ Trung Quốc, Hoa Kỳ vào năm ngoái cam kết cung cấp tàu tuần tra cho Philippines và  Việt Nam trị giá 32 triệu đô la. Theo cam kết được Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry đưa ra nhân chuyến thăm Việt Nam hồi năm ngoái, Việt Nam sẽ nhận được 18 triệu đô la, bao gồm 5 tuần tra trên biển.

Khó khăn

Quan hệ quốc phòng giữa Mỹ và Việt Nam hiện tại cũng còn tồn tại những khó khăn. Theo Giáo sư Carl Thayer, những khó khăn này bao gồm việc mở rộng các hoạt động chung như tìm kiếm cứu nạn, y khoa trong quân sự, tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình.

Từ lâu Hoa Kỳ vẫn muốn gia tăng các hoạt động chung của quân đội hai nước cũng như tăng số lần tàu chiến Mỹ ghé thăm các cảng của Việt Nam nhưng Việt nam vẫn còn rất miễn cưỡng với các đề nghị này. Và vì vậy, chuyến thăm của tướng Dempsey lần này tới Việt Nam không cho thấy những bước đột phá. Giáo sư Carl Thayer nói:

Tôi không thấy bất cứ một dấu hiệu cho thấy đột phá mới nào sắp xẩy ra từ chuyến thăm của tướng Dempsey…. Phía Mỹ dường như muốn có thêm các chuyến ghé thăm của tàu Mỹ đến Việt Nam nhưng Việt Nam chỉ giới hạn với tất cả các nước là một chuyến thăm cảng mỗi năm nhưng có thể nhiều tàu. Cho nên nếu Việt Nam thay đổi lệ này với một nước thì họ phải thay đổi với các nước khác. Việt Nam có mở rộng cho trường hợp tàu quân y của Mỹ tới vì đây không được coi là tàu chiến ghé thăm, hoặc cho phép tàu Mỹ tới tìm kiếm phần máy bay rơi ở vùng nước của Việt Nam.

Một khó khăn khác nữa chính là lệnh cấm bán vũ khí sát thương của Mỹ dành cho Việt Nam. Trong chuyến thăm của Thượng nghĩ sĩ John McCain tới Việt Nam trước chuyến thăm của Tướng Dempsey một tuần, Thượng Nghị sĩ John McCain đã lên tiếng ủng hộ việc dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương dần dần cho Việt Nam.

Phía Mỹ dường như muốn có thêm các chuyến ghé thăm của tàu Mỹ đến Việt Nam nhưng Việt Nam chỉ giới hạn với tất cả các nước là một chuyến thăm cảng mỗi năm nhưng có thể nhiều tàu.
– Giáo sư Carl Thayer

Hãng tin  Wall Street Journal mới đây trích nguồn tin quốc phòng Việt Nam cho biết Việt Nam đang có ý muốn mua máy bay P 3 C Orion của Mỹ. Việc dỡ bỏ lệnh cấm, có thể giúp Việt Nam mua được những máy bay này cho việc tuần tra trên biển.

Tuy nhiên, theo chuyên gia về Trung Quốc, bà Bonnio Glaser, thuộc CSIS, việc Việt Nam muốn mua vũ khí sát thương từ Hoa Kỳ cũng còn phụ thuộc vào ý chí chính trị từ phía Việt Nam.

Với Việt Nam, đây cũng là câu hỏi mang tính chính trị, tức là liệu họ có muốn phải chịu những hậu quả có thể xảy ra trong quan hệ với Trung Quốc khi họ mua vũ khí từ Mỹ. Đây là một tranh luận đang diễn ra ở Việt Nam về khả năng Việt Nam mở rộng quan hệ an ninh với Mỹ. Đây là một quá trình và sự tiến triển mà chúng ta cần phải chờ xem cuối cùng thế nào.

Với những hành động lấn lướt gần đây của Trung Quốc trên biển Đông, nhắm vào Việt Nam và Philippines, Việt Nam dường như đang xích lại gần hơn với Hoa Kỳ trong hợp tác quân sự và an ninh. Những cơ hội cho hợp tác hai bên là rõ ràng nhưng những khó khăn và thách thức cũng không nhỏ. Câu hỏi đặt ra là liệu hai nước sẵn sàng nhượng bộ đến mức độ nào để có thể đạt được những bước đột phá trong quan hệ quốc phòng hai nước.

Luật sư Trần Đình Triển: ‘Thông tư 28 là trái pháp luật’

Luật sư Trần Đình Triển nói Thông tư 28 của Bộ Công an trong đó cho phép điều tra viên lập hồ sơ luật sư là một văn bản “trái pháp luật”.

Nhận định trên được ông Triển đưa ra sau khi một hội thảo của Đoàn luật sư TP Hà Nội về thông tư này bị hủy do ban quản lý hội trường đơn phương rút hợp đồng.

“Họ nói rằng họ cương quyết không cho thuê nữa vì có sự can thiệp bên Bộ Công an”, ông nói BBC trong buổi phỏng vấn ngày 19/8.

“Tôi đã yêu cầu họ trả lời bằng văn bản, nhưng đến nay vẫn chưa nhận được”.

“Nhưng tôi tin chắc rằng có thể có áp lực nào đó vì đoàn luật sư Hà Nội lâu nay vẫn thuê hội trường này”.

“Văn bản của một Bộ đưa ra trong đó đặt điều tra viên lên trên luật sư là không được.”

“Đây là một văn bản trái pháp luật, không phù hợp với luật thực định và thực tiễn”.

“Không thể vì lợi ích cục bộ hay quyền lợi của một nhóm nào đó mà đưa ra một văn bản cản trở lợi ích của dân tộc, của nhà nước, của Đảng,” ông nhận định.

Phê phán chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam hiện nay

000_Hkg2678165.jpg

Công nhân đô thị chăm sóc công viên Lê Nin ở Hà Nội.

AFP photo

 

Một trong những khía cạnh mà những người tham dự hội thảo nhan đề “Thoát Trung” ở Hà Nội vừa qua đề cập tới là chủ nghĩa cộng sản, cũng như những biến thái của nó là chủ nghĩa Stalin và chủ nghĩa Mao. Mặc dù trong hội thảo này, tranh luận về văn hóa được đưa lên hàng đầu nhưng không tránh khỏi những bàn luận về chính trị xoay quanh ba thứ chủ nghĩa vừa nêu.

Điều trớ trêu là ngay giữa lòng Hà Nội, dưới câu khẩu hiểu ca tụng chủ nghĩa cộng sản và các nhà lý luận của nó như Marx, Engels, Lenin, người ta công khai thách thức tính đúng đắn của chủ nghĩa cộng sản.

Sự thách thức chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam có lịch sử dài lâu chứ không phải mới đây, từ những ngày đầu tiên chủ nghĩa này bám rễ vào Việt Nam. Sự thách thức đó vẫn tồn tại trong lúc chủ nghĩa này lên đến đỉnh điểm hùng mạnh nhất. Và khi hệ thống cộng sản đổ vỡ khắp nơi, cộng với bùng nổ của công nghệ thông tin thì sự thách thức đó ngày càng lớn.

Một trong những người thách thức chủ nghĩa cộng sản ngay trước khi đảng cộng sản chấp nhận nền kinh tế thị trường là tiến sĩ Hà Sĩ Phu, người học hành và lớn lên trong lòng chế độ cộng sản. Trước cuộc hội thảo ở Hà Nội trong tháng tám này, cũng có một cuộc hội thảo khác tương tự, ông Hà Sĩ Phu nói với chúng tôi sau cuộc hội thảo ấy rằng vấn đề chung của cả hai dân tộc Việt và Hoa là chủ nghĩa cộng sản.

Năm 2013 chủ nghĩa cộng sản chứng kiến một thách thức lớn là 72 nhân sĩ trí thức gửi kiến nghị đòi bỏ điều bốn trong Hiến pháp quốc gia về sự độc tôn của chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam.

Tháng bảy 2014 đến lượt 61 đảng viên hiện vẫn còn sinh hoạt đảng kiến nghị kêu gọi từ bỏ chế độ toàn trị.

Cũng trong tháng bảy 2014, luật sư Nguyễn Đăng Trừng tại Sài Gòn bị khai trừ ra khỏi đảng. Lý do được nhiều người nói đến chính là việc luật sư Trừng không đồng ý sự can thiệp quá nhiều của đảng bộ TP HCM vào công việc của đòan luật sư Thành phố HCM.

Con đường đến Việt Nam của CNCS

Chủ nghĩa cộng sản đến Việt Nam với lý do làm phương tiện cho việc đòi độc lập. Lý do lớn này làm cho ngay chính những đảng viên cộng sản không coi trọng phương diện ý thức hệ của nó bằng những vấn đề thực tế. Ông Trần Đức Nguyên, từng là thư ký của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt nới với chúng tôi sau khi ký tên vào bản kiến nghị 61:

Cái việc mà đưa ra yêu cầu sửa đổi chế độ toàn trị thì đã nói từ thời kiến nghị 72 rồi. Sau đó có những ý kiến đã nói rõ là đất nước phải chuyển từ chế độ toàn trị sang dân chủ một cách ôn hòa. Và như thế là không đụng đến những vấn đề về chữ nghĩa. Cái đó là cái thực trạng thì cần phải thay đổi.

Mới đầu thì họ chống ở một chừng mực nào đó nhưng thật ra họ bị ảnh hưởng của Khổng giáo mà chính họ không biết bởi vì nó ăn vào trong máu, và điều đó làm cho chính quyền hiện nay hưởng lợi.
– Nhà văn Thùy Linh

Trên con đường đến Việt Nam nói riêng và đến châu Á nói chung chủ nghĩa cộng sản đã gặp phải một thực trạng mà nhiều người cho là thuận lợi để phát triển, đó chính là khía cạnh chuyên chế của ý tưởng xã hội Khổng Giáo.  Nhà văn Thùy Linh, từ Hà Nội nói với Mặc Lâm của đài RFA, sau hội thảo “Thoát Trung” trong tháng tám:

Sau khi chủ nghĩa cộng sản nắm quyền thì đạo Khổng rất có lợi cho sự tồn tại của họ. Mới đầu thì họ chống ở một chừng mực nào đó nhưng thật ra họ bị ảnh hưởng của Khổng giáo mà chính họ không biết bởi vì nó ăn vào trong máu, và điều đó làm cho chính quyền hiện nay hưởng lợi.”

Phản hồi của ĐCS và ảnh hưởng của sự thách thức

Sau khi kiến nghị 72 ra đời hồi năm 2013, đảng cộng sản im lặng một thời gian rồi lên tiếng chỉ trích những người đưa kiến nghị 72 là chống lại sự cai trị của đảng. Hiến pháp Việt nam sửa đổi 2013 vẫn duy trì đảng cộng sản và ý thức hệ của nó ở vị trí độc tôn.

Sau khi ký kiến nghị 61, Giáo sư Tương lai nói rằng ông chờ đợi sự phản hồi của đảng. Từ đó đến thời điểm chúng tôi hoàn thành bài viết này thời gian đã hơn một tháng, người ta chưa thấy truyền thông của đảng cộng sản lên tiếng. Còn ông Hà Sĩ Phu thì nói rằng đảng cộng sản cũng sẽ bỏ ngoài tai kiến nghị 61:

Có thể nói chắc chắn rằng họ không nghe gì cả. Điều đó là đương nhiên, họ không nghe một tí gì, không nghe một phần trăm nào. Bởi vì cái lập trường của đảng thì quá rõ rồi, vì đối với đảng cộng sản chân lý là vô nghĩa, lòng tốt là vô nghĩa, đặt trên bàn của họ chỉ là lợi ích.”

Tuy nhiên cũng có người, như Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng người theo dõi sát chính trị Việt nam cho rằng mặc dù có thể không được lắng nghe, nhưng những kiến nghị như thế là rất tốt. Nhà văn Phạm Đình Trọng thì hy vọng tác động của kiến nghị 61 đến các đảng viên của chính đảng cộng sản:

Có thể nói chắc chắn rằng họ không nghe gì cả. Điều đó là đương nhiên, họ không nghe một tí gì, không nghe một phần trăm nào.
– TS. Hà Sĩ Phu

Cái kiến nghị này là văn bản chính thức của một số đảng viên, họ đã dứt khoát lên tiếng đoạn tuyệt với chủ nghĩa Marx, chủ nghĩa cộng sản. Đoạn tuyệt với chủ nghĩa Marx tức là cái lõi lý luận của chủ nghĩa cộng sản. Đây là một tiếng nói rất rõ ràng. Còn lại là những người kiếm lợi từ chủ nghĩa cộng sản, những người bất tài, kém cỏi, và nhờ có chủ nghĩa cộng sản họ mới có vị trí như thế, thì họ sẽ cố duy trì, nhưng đây là một đợt tấn công mạnh mẽ vào cái thành trì bảo thủ ấy.”

Những lời phát biểu này thể hiện rằng sự thách thức chủ nghĩa cộng sản tại Việt nam theo năm tháng đã chuyển từ sự thách thức trên phương diện ý thức hệ sang sự thách thức về quyền lực và quyền lợi không còn mang màu ý thức hệ nữa. Chỉ trích ý thức hệ vẫn có thể diễn ra một cách công khai khi mà nó chưa xuống đường để đụng chạm tới quyền lợi của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.

Điều này được thấy rõ trong một tương quan so sánh sau đây: chỉ sau hội thảo “Thoát Trung” vài ngày, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong buổi nói chuyện với lực lượng công an đã nhắc đến thế lực thù địch và sự chuyển hóa chính trị nguy hiểm cho chế độ. Tuy nhiên trước đó, trong hội trường diễn ra hội thảo “Thoát Trung” nhiều người nêu lên sự không đúng đắn của chủ nghĩa Marx ngay dưới chân dung ông.

Công an ngăn hội thảo của đoàn luật sư?

Luật sư Trần Đình Triển nói Thông tư 28 có thể không phải do quyết định từ Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang

Hội thảo của đoàn luật sư TP Hà Nội về một thông tư của Bộ Công an bị hủy sau khi cơ quan quản lý hội trường thông báo “có sự can thiệp” từ bộ này.

Thông tư 28, được ban hành ngày 7/7, quy định về công tác điều tra hình sự trong công an nhân dân và dự kiến sẽ có hiệu lực từ ngày 25/8.

Tuy nhiên, quy định trong thông tư về việc cho phép điều tra viên lập biên bản luật sư nếu có sai phạm đã gây nhiều ý kiến phản đối từ giới luật sư trong nước.

Trả lời BBC ngày 19/8, Luật sư Trần Đình Triển, Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư TP.Hà Nội cho biết ban quản lý hội trường ở số 1, Liễu Giai hôm 15/8 đã đơn phương chấm dứt hợp đồng cho thuê mặt bằng ngay trước ngày diễn ra hội thảo.

“Họ nói rằng họ cương quyết không cho thuê nữa vì có sự can thiệp bên Bộ Công an”, ông nói.

“Tôi đã yêu cầu họ trả lời bằng văn bản, nhưng đến nay vẫn chưa nhận được”.

“Nhưng tôi tin chắc rằng có thể có áp lực nào đó vì đoàn luật sư Hà Nội lâu nay vẫn thuê hội trường này”.

“Thông tư trái pháp luật”

Không thể vì lợi ích cục bộ hay quyền lợi của một nhóm nào đó mà đưa ra một văn bản cản trở lợi ích của dân tộc, của Nhà nước, của Đảng

Luật sư Trần Đình Triển

Theo luật sư Triển, Thông tư 28 của Bộ Công an là một văn bản “trái pháp luật”.

“Văn bản của một Bộ đưa ra trong đó đặt điều tra viên lên trên luật sư là không được,” ông nói.

“Đây là một văn bản trái pháp luật, không phù hợp với luật thực định và thực tiễn”.

“Không thể vì lợi ích cục bộ hay quyền lợi của một nhóm nào đó mà đưa ra một văn bản cản trở lợi ích của dân tộc, của Nhà nước, của Đảng,” ông nhận định.

Ông Triển cho rằng thông tư này “không phải của Bộ trưởng Trần Đại Quang mà do cấp dưới nào đó làm mà không có ý kiến của bộ trưởng”.

“Việc hội thảo bị dừng lại gây bức xúc trong xã hội và dù báo chính thống không đăng nhưng lại lan tỏa trên mạng xã hội, rất mất uy tín”.

“Hội thảo của các nhà khoa học, các luật sư, chỉ mang ý nghĩa nội bộ, không có phá đám hay phá rối mà người ta lo sợ rồi ngăn cản như vậy thì theo tôi về góc độ nghiệp vụ là sự dốt nát, ấu trĩ.”

‘Dễ bị lạm dụng’

Trước đó, trong bài viết gửi cho BBC hôm 12/8, Luật sư Ngô Ngọc Trai từ Hà Nội cho rằng Thông tư 28 “sẽ dẫn đến sự lạm dụng gây bất lợi cho luật sư khi hành nghề”.

“Trong tố tụng hình sự có thể nói luật sư bào chữa là bên đối trọng với điều tra viên, đứng ở hai phía đối lập nhau mà lại trao quyền cho một bên được quyền nhận định phán xét bên kia đúng sai thì làm sao công tâm khách quan được,” ông viết.

Ông Trai cho rằng việc lập biên bản, “bản thân nó là một sự cản trở không phù hợp với Luật luật sư đã quy định nghiêm cấm cơ quan tổ chức cá nhân có hành vi cản trở hoạt động hành nghề của luật sư.”

“Đây là tệ trạng đã được nói đến nhiều không có gì mới, vấn đề là giới luật sư nắm luật và làm cái nghề bảo vệ người khác thì phải thấy được quy định trong Thông tư 28 đã sai và phải có trách nhiệm lên tiếng”.

“Luật sư còn không bảo vệ được quyền lợi cho mình thì còn bảo vệ được cho ai?” ông nhận định.

Nợ xấu ngân hàng VN ‘toàn số ảo’

Chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành cảnh báo về các biện pháp xử lý nợ xấu trong khối ngân hàng Việt Nam.

Lời cảnh báo được đưa ra trong bối cảnh nhiều ngân hàng lớn như Vietcombank), Ngân hàng Quân đội (MB), Ngân hàng Á châu (ACB), Ngân hàng Kỹ thương (Techcombank)… đều đã lần lượt gia nhập điều được gọi là “câu lạc bộ quá 3%”;

Trả lời BBC qua điện thoại, chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành nói các thông tư đưa ra không được áp dụng. NHNN là cơ quan quản lý thì lại thông cảm với các ngân hàng thì làm gì chúng ta có con số thật. Con số nào đưa ra cũng là con số ảo cả.”

“Hiện hệ thống ngân hàng Việt Nam không khai báo nợ xấu với con số thực và bức tranh thực tế không những không được cải thiện mà còn tồi đi.

“Đó là vì ngân hàng cho doanh nghiệp vay, mà doanh nghiệp thi chết hàng loạt. Vừa rồi báo cáo của Bộ Kế hoạch Đầu tư và Viện thống kê cho thấy doanh nghiệp bị phá sản năm nay còn nhiều hơn năm ngoái.

“Vậy nếu doanh nghiệp mà như thế thì làm sao mà ngân hàng lại sáng sủa hơn được”, ông Thành nói.

Ông Thành cũng nói thêm rằng việc đợi tới đại hội đảng mới làm chính sách là “vấn đề của Việt Nam”.

“Chính sách kinh tế là ngày hôm nay, chứ sao lại nhìn vào Đại hội. Làm sao để mà doanh nghiệp (hiện tiếp tục đang chết hàng loạt) có thể phục hồi và phát triển, làm sao để doanh nghiệp tạo công ăn việc làm cho nhân dân.

“Làm sao để doanh nghiệp trả lại được nợ xấu. Chuyện kinh tế là chuyện kinh tế còn các ông làm chính trị thì lại là chuyện khác.

“Ai mà suy nghĩ giải quyết kinh tế phụ thuộc vào chính sách của Đại hội thì có lẽ nên nghĩ lại”, ông Thành nói thêm.

‘Làm kinh tế, đừng nhìn đại hội Đảng’

Giới quan sát cho rằng giới lãnh đạo thường không đưa ra quyết định táo bạo về cải cách kinh tế truớc đại hội Đảng.

Một chuyên gia cảnh báo giới lãnh đạo Việt Nam phải lấy ngày hôm nay để khắc phục khó khăn kinh tế chứ đừng chờ tới Đại hội 12.

Trả lời BBC qua điện thoại, chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành ở Hà Nội nói “đợi tới đại hội đảng mới làm chính sách là vấn đề của Việt Nam”.

“Chính sách kinh tế là ngày hôm nay, chứ sao lại nhìn vào Đại hội.

“Làm sao để mà doanh nghiệp có thể phục hồi và phát triển, làm sao để doanh nghiệp tạo công ăn việc làm cho nhân dân. Làm sao để doanh nghiệp trả lại được nợ xấu.

“Chuyện kinh tế là chuyện kinh tế còn các ông làm chính trị thì lại là chuyện khác. Ai mà suy nghĩ giải quyết kinh tế phụ thuộc vào chính sách của Đại hội thì có lẽ nên nghĩ lại,” ông Thành nói thêm.

Một số nhà quan sát nói rằng trong quá khứ thường Việt Nam không đưa ra các chính sách cải cách mạnh từ khoảng 1-2 năm trước Đại hội Đảng.

Truyền thông trong nước cho đầu tuần này cho hay phần lớn các ngân hàng đã công bố báo cáo tài chính nửa đầu năm theo đó nhìn chung, nợ xấu đồng loạt tăng.

Chuyện kinh tế là chuyện kinh tế còn các ông làm chính trị thì lại là chuyện khác.

Bùi Kiến Thành

“Tình hình chung, nợ xấu tại hầu hết các ngân hàng đã công bố báo cáo tài chính tính đến 30/6/2014 đều tăng, có những bước tăng mạnh và có những thành viên đã vượt 5%, thậm chí từ 7-8%… Theo đó, mức bình quân hệ thống đến tháng 6/2014 (hiện chưa công bố) có thể cũng đã tăng mạnh sau khi giảm dưới 4% cuối 2013.

“Ngay cả những thành viên có tỷ lệ nợ xấu rất thấp những năm gần đây như Ngân hàng Công thương Việt Nam (Vietinbank), Ngân hàng Sài Gòn Thương Tín (Sacombank) cũng không tránh khỏi xu hướng chung,”BấmVneconomy đưa tin.

‘Toàn số ảo’

Trước câu hỏi của BBC về việc có tổ chức tín nhiệm quốc tế lại có đánh giá tích cực cho Việt Nam trong thời gian gần đây, ông Bùi Kiến Thành nói ông không hiểu họ đưa ra mức đánh giá đó dựa trên cơ sở nào.

“Các thông tư đưa ra không được áp dụng. Ngân hàng Nhà nước là cơ quan quản lý thì lại thông cảm với các ngân hàng thì làm gì chúng ta có con số thật. Con số nào đưa ra cũng là con số ảo cả.”

“Hiện hệ thống ngân hàng Việt Nam không khai báo nợ xấu với con số thực và bức tranh thực tế không những không được cải thiện mà còn tồi đi.

“Đó là vì ngân hàng cho doanh nghiệp vay, mà doanh nghiệp thi chết hàng loạt. Vừa rồi báo cáo của Bộ Kế hoạch Đầu tư và Viện thống kê cho thấy doanh nghiệp bị phá sản năm nay còn nhiều hơn năm ngoái.

“Vậy nếu doanh nghiệp mà như thế thì làm sao mà ngân hàng lại sáng sủa hơn được,” ông Thành nói.

Hồi tháng Hai năm nay, hãng đánh giá tín dụng Moody’s, nợ xấu trong hệ thống ngân hàng Việt Nam ước tính ở mức thấp nhất là 15% tổng tài sản. Con số này cao hơn gấp ba lần số liệu Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (SBV) công bố vào cuối năm ngoái là 4.7%.

Một nhân viên ngân hàng muốn ẩn danh nói với BBC vấn đề về nợ xấu của ngân hàng đang là ẩn số vì “định nghĩa nợ xấu rất khác nhau”. Người này cũng nói thêm rằng nợ xấu trên thực tế gấp nhiều lần so với những gì công bố và rằng nợ xấu tại nhiều ngân hàng đã “vượt qua cả vốn đăng ký”.

‘Mỹ có thể giúp hải quân VN’

Đại tướng Mỹ Martin Dempsey và Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam

Đại tướng Mỹ Martin Dempsey nói Mỹ có thể giúp tăng cường năng lực hải quân Việt Nam nếu lệnh cấm vũ khí được xóa bỏ.

Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ là quan chức quân đội cao cấp nhất của Mỹ thăm Việt Nam từ nhiều thập niên.

Ông tiết lộ “trong tương lai gần” Mỹ sẽ có một thảo luận về việc dỡ bỏ hay không lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam vì lo ngại nhân quyền.

Phát biểu tại TP. HCM trong chuyến thăm bốn ngày, Đại tướng Dempsey nhấn mạnh “lĩnh vực hàng hải là quan tâm chung lớn nhất hiện nay”.

Ông nói trong các cuộc gặp, ông không yêu cầu Việt Nam “chọn làm bạn của Mỹ hay Trung Quốc”.

“Chúng tôi nói rõ rằng Mỹ không về phía ai trong tranh chấp lãnh thổ, nhưng rất quan tâm về cách giải quyết.”

Đại tướng Mỹ nói “thật không may” khi Trung Quốc bác bỏ đề xuất của Mỹ về việc tạm ngừng các hành động khiêu khích trên biển.

‘Xây dựng niềm tin’

Bản tin trên trang web chính thức của Bộ Quốc phòng Mỹ nói “xây dựng niềm tin” là chủ đề của chuyến thăm Việt Nam.

Phía Mỹ cho biết đây là chuyến thăm đầu tiên của Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ đến Việt Nam kể từ năm 1971.

Giới chức Mỹ nói chuyến thăm của ông Dempsey là “tín hiệu gửi khu vực rằng Mỹ nghiêm túc về việc tái cân bằng ở châu Á – Thái Bình Dương”.

Trong khi đó, trang web chính phủ Việt Nam đưa tin ông Dempsey nói với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rằng nhiều người tại Mỹ ủng hộ dỡ bỏ lệnh cấm vũ khí.

“Hiện số lượng những người trong chính phủ, quốc hội, giới ngoại giao và quân đội ủng hộ dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam ngày càng lớn,” phía Việt Nam dẫn lời tướng Mỹ.

Các bài liên quan

Con trai bà Bùi Hằng sang Mỹ vận động cho Mẹ

trung02-305.jpg
Anh Trần Bùi Trung (thứ hai từ trái sang) trong chuyến sang Mỹ để lên tiếng về trường hợp của Mẹ là Bà Bùi Thị Minh Hằng.

RFA

Đã hơn 6 tháng kể từ khi bà Bùi Thị Minh Hằng cùng 2 người bạn bị công an đồng tháp chặn và bắt giam với tội danh “gây rối trật tự công cộng”. Trong suốt thời gian đó đến nay, gia đình bà đặc biệt là người con trai lớn của bà, anh Trần Bùi Trung đã khiếu nại, cũng như đã vận động trong và ngoài nước để lên tiếng về trường hợp của bà. Nhân chuyến vận động cho mẹ tại Hoa Thịnh Đốn, phóng viên Chân Như đã có cuộc trò chuyện cùng với Trần Bùi Trung.

Muốn thế giới biết về nhân quyền VN

Chân Như: Xin chào Bùi Trung, được biết Trung đã phải trải qua nhiều gian nan mới có thể đến được Hoa Kỳ. Trước tiên thì Trung có thể cho biết cảm nghĩ của mình sau những ngày làm việc và gặp gỡ với các nhóm và hội đoàn để lên tiếng vận động cho mẹ của mình?

Theo em, bản án của mẹ em nó giống như các vụ xử án của bao nhiêu tù nhân lương tâm khác ở Việt Nam. Nó vốn là cái án bỏ túi rồi.
-Bùi Trung

Bùi Trung: Trong những ngày qua và hôm nay em được làm việc với một số tổ chức cũng như một số cộng đồng, hội đoàn ở bên Hoa Kỳ. Điều đầu tiên cảm nhận trong thâm tâm của em, có một cái gì đó rất vui cũng như hạnh phúc khi mà sự việc của mẹ em, bà Bùi Thị Minh Hằng cùng hai người bạn, được nhiều người, nhiều tổ chức biết đến rộng rãi. Từ đó mình cũng biết thêm rằng vụ việc của mẹ mình được quốc tế biết đến nhiều hơn cũng như tình hình nhân quyền ở Việt Nam được quan tâm một cách sâu sắc; Hơn mình tưởng tượng rất nhiều.

Chân Như: Bùi Trung đánh giá thế nào về việc làm lần này và liệu với sự hiện diện của Trung ở đây, một nhân chứng của sự việc thì sẽ có ảnh hưởng thế nào đến tình trạng của mẹ Trung?

Bùi Trung: Đó cũng là lý do em muốn mang sự việc của mẹ em ra nước ngoài vận động. Bởi vì em, ngoài mặt là con trai lớn, nhưng cũng là một trong những tiếng nói trực tiếp từ trong nước. Điều này giúp đem vụ việc cũng như tình hình nhân quyền ở Việt Nam ra thế giới một cách triệt để hơn, tích cực hơn và trực tiếp hơn.

trung01-250.jpg
Anh Trần Bùi Trung (trái) và phóng viên Chân Như tại trụ sở Đài Á Châu Tự Do ở Washington DC hôm 13/8/2014. RFA PHOTO.

Chân Như: Vào ngày 26 tháng 8 tới đây thì mẹ của Trung tức bà Bùi Thị Minh Hằng sẽ được đưa ra xử sơ thẩm tại tòa án tỉnh Đồng Tháp. Theo Trung vụ xử này dù với bất cứ kết quả như thế nào thì nói lên điều gì về thực trạng của Việt Nam?

Bùi Trung: Theo em, bản án của mẹ em nó giống như các vụ xử án của bao nhiêu tù nhân lương tâm khác ở Việt Nam. Nó vốn là cái án bỏ túi rồi. Chưa cần ra tòa thì cái mức án đã được định sẵn bởi một số người trong chính quyền. Nhưng với bất kỳ một mức án nào đó thì qua phiên tòa của mẹ em hay các tù nhân lương tâm khác đều nêu lên tình trạng nhân quyền ở Việt Nam và thấy rõ bộ mặt thật của chính phủ Việt Nam. Họ không coi trọng nhân quyền, cũng như những công ước họ đã ký với Liên Hiệp Quốc.

Tìm lại công lý cho mẹ

Chân Như: Một câu hỏi mà chắc sẽ có nhiều người thắc mắc đó là Trung là một người còn rất trẻ, ở cái tuổi cùng trang lứa này thì người ta sẽ dành thời gian cho vui chơi bồ bịch, những nguyên nhân nào khiến Trung lại tham gia tích cực vào việc tranh đấu không những cho mẹ mình mà cho các tù nhân lương tâm khác; cũng như cho đất nước có công bằng tự do thật sự?

Đối với em hiện tại bây giờ công việc chính mục tiêu trước mắt của em cũng chỉ là đi kêu oan cho mẹ, đi khắp các nơi mình nghĩ có thể giúp được cho mẹ mình, có thể cứu được mẹ mình.
-Bùi Trung

Bùi Trung: Riêng trường hợp của mẹ em thì em cũng đang trong lứa tuổi không phải già dặn, chín chắn để có thể hiểu được hiện tình đất nước sâu sắc như những người lớn. Đối với em hiện tại bây giờ công việc chính mục tiêu trước mắt của em cũng chỉ là đi kêu oan cho mẹ; Đi khắp các nơi mình nghĩ nơi đó có thể giúp được cho mẹ mình, có thể cứu được mẹ mình. Em sẽ cầu cứu tất cả mọi nơi và đó cũng là hoàn cảnh hiện tại của em: một đứa con đi tìm lại công lý cho mẹ thôi bởi vì em thấy được những bất công, bất cập vốn có trong vụ án của mẹ. Còn việc đấu tranh thì ở bất kỳ một đất nước, xã hội nào cho dù với nền giáo dục văn minh hay không thì đã là thanh niên thì bao giờ cũng có lửa trong người, bao giờ cũng có một lý tưởng sống. Rất nhiều người ở lứa tuổi của em, điển hình như Phương Uyên hay Đinh Nguyên Kha, họ đấu tranh thì chắc chắn là họ phải có lý tưởng. Và lý tưởng đó làm cho họ sống và làm việc và họ sẵn sàng hy sinh vì lý tưởng của họ.

Chân Như: Và trước khi kết thúc cuộc trò chuyện này thì em có điều gì muốn gởi đến cho những bạn trẻ cũng đang tranh đấu công lý cho cha mẹ của họ, điển hình như các bạn, Nguyễn Trí Dũng, con trai blogger Điếu Cày, hay Trịnh Bá Phương, con trai của ông bà Trịnh Bá Khiêm dân oan Dương Nội và còn nhiều trường hợp khác?

Bùi Trung: Nếu được chuyển một lời nhắn, cũng không phải là lời nhắn mà chỉ là một lời chia sẻ đến tất cả những thân nhân của những người tù nhân lương tâm đang bị giam giữ ở Việt Nam đang trên con đường đấu tranh để đòi lại công lý cho người nhà của mình thì em muốn nói với các bạn rằng nếu mình cảm thấy việc làm của mình là đúng đắn; Nếu mình cảm nhận được công việc của thân nhân mình là hoàn toàn hợp lý, đúng không có gì sai cả thì mình cứ việc đấu tranh.Và phải đấu tranh đến cùng, tại vì công lý thì lúc nào cũng sẽ chiến thắng.

Chân Như: Chắc chắn rằng mẹ của em cũng rất vui vì có được đứa con dấn thân tranh đấu cho mẹ mình cũng như cho những tù nhân lương tâm khác, xin chúc em thành công và chúc em luôn vững tin trên con đường tìm công lý cho mẹ mình.

“Đả hổ diệt ruồi” hay “phục hổ- hàng long”?

xi-jinping

TBT, Chủ tịch nước TQ Tập Cận-Bình

Courtesy of chinadailymail.com

Mục đích chính trị hay tư pháp?

Hôm thứ ba 12 tháng 8, 2014, lại có tin một tướng lãnh cựu Phó chủ tịch Quân ủy trung ương Trung Quốc,  Thượng tướng Quách Bá Hùng, bị câu lưu để điều tra như môt nghi can tham nhũng. Họ Quách cũng bị bắt về cùng một tội danh giống như cấp trên của ông là Thượng Tướng Từ Tài Hậu: “nhận hối lộ để cho hàng loạt sĩ quan quân đội thăng cấp”.

Tin hôm qua mới là tin chính thức, nhưng báo Hoa ngữ hải ngoại Bác Tấn đã loan tin từ một tháng trước, nói là họ Quách có thể đã bị bắt. Tướng Bá-Hùng là người thân cận với Thượng tướng Từ Tài Hậu, và cũng có quan hệ thân thiết với nhân vật được gọi là trùm tham nhũng của Trung Quốc, cựu Ủy viên Thường trực Bộ chính trị Chu Vĩnh Khang. Những nhân vật này còn là những người rất thân cận về chính trị với cựu Bí thư Trùng Khánh đã bị thanh trừng là Bạc Hy Lai, và tất cả đều phục tùng một nhân vật cao hơn nữa.

guo-boxiong-trong
Thương tướng Quách Bá Hùng với TBT Nguyễn Phú Trọng tại Hà Nội, 13 tháng tư, 2011

Cả ba vị quan lớn trong nhóm đảng viên cao cấp nhất của đảng Cộng sản Trung Quốc, trong đó có một Ủy viên Thường vụ Bộ chính trị lãnh đạo ngành công an và tình báo, Chu Vĩnh Khang, hai cựu Phó chủ tịch Quân ủy Trung ương Từ Tài Hậu, Quách Bá Hùng, ngoài những điểm chung về tham nhũng và thân cận với ông Bạc Hy Lai đã đành, họ còn là những người thân tín của ông Giang Trạch Dân, do ông Giang đưa vào Quân Ủy trung ương dưới thời chủ tịch Hồ Cẩm Đào,  người lãnh đạo Đảng vào lúc đó. Ông Giang Trạch Dân làm như vậy để giữ ảnh hưởng quyền lực lâu dài về quân sự và chính trị.

Vì thế vụ thanh trừng cấp cao của đảng Cộng sản Trung Quốc không khỏi liên quan đến vấn đề chính trị trong Đảng. Rõ ràng ông Tập Cận-Bình vẫn tiếp tục thanh toán phe cánh của Bạc Hy Lai, cựu bí thư Trùng Khánh đã bị hạ bệ cùng với vợ là Cốc Khai Lai. Nhưng đối tượng sau cùng có thể là chính người bảo kê của những con hổ dữ này.

Một chiến dịch tư pháp chống tham nhũng phải do hệ thống tòa án và an ninh quyết định mục tiêu và hành động.  Ở đây việc quyết định bắt ai và chừa lại những ai chỉ do hai người, là Chủ tịch Tập Cận-Bình và người thân tín nhất của ông, Trưởng ban kỷ luật trung ương Đảng Vương Kỳ Sơn.

Ngoài những nhân vật cao cấp có ảnh hưởng chính trị và quyền bính, hay nói rõ hơn là trong cuộc đấu tranh quyền lực trong giới lãnh đạo tối cao ở Bắc Kinh, chiến dịch còn nhắm đến tất cả viên chức ở mọi cấp, chính trị cũng như cấp chuyên viên, dính líu vào tham nhũng từ trước đến nay. Vài khuôn mặt điển hình mới nhất trong giới này là Đào Ly-Minh, cựu giám đốc Ngân hàng tiết kiệm quốc doanh Bưu điện Trung Hoa, bị bắt hôm 13 tháng 8, hay Vương Tôn Nam, cựu tổng giám đốc công ty thực phẩm quốc doanh lớn nhất của Trung Quốc ở Thượng Hải, bắt hôm 12 tháng 8. Thêm nữa, trong hai tháng nay còn có hằng chục viên chức, đảng viên cỡ lớn như thế đã bị câu lưu và điều tra, chưa kể trên 30 viên chức cấp thứ trưởng trở lên đã là mục tiêu của cuộc thanh trừng.

Điều này chứng tỏ hành động vá trời lấp biển của ông Tập Cận-Bình nhắm cả hai mục tiêu chính trị lẫn tư pháp, chống tham nhũng,

Sờ gáy “Thái Thượng Hoàng”?

Chỉ riêng vụ Chu Vĩnh Khang và Từ Tài Hậu bị thanh trừng đã được mô tả là trận động đất lớn trong tầng lớp lãnh đạo tối cao của Trung Quốc, nay nếu tới lượt “Thái Thượng Hoàng của ĐCSTQ” Giang Trạch Dân bị sờ gáy thì đúng là trận đại hồng thủy của nền chính trị Trung Quốc do đảng Cộng sản lãnh đạo từ 65 năm nay..

Tuy nhiên trước Giang Trach Dân, nếu có thể kể tới ông này, người ta đã chú ý đến cựu Phó chủ tịch nước Tăng Khánh Hồng, có thể đang trong tầm ngắm của chủ tịch họ Tập và các đồng chí thân tín.

Được coi là nhân vật từng chống lưng cho Chu Vĩnh Khang,Tăng Khánh Hồng năm nay 75 tuổi, từng là Ủy viên Bộ chính trị cùng với Ôn gia bảo, Giả Khánh Lâm, Ngô Bang Quốc cùng 4 người khác và Hồ Cẩm Đào lãnh đạo nền chính trị quân sự Trung Quốc, sau thời Giang Trạch Dân và Chu Dung Cơ.

Tăng Khánh Hồng cũng giống như Chu Vĩnh Khang, từng công tác hơn 30 năm trong ngành dầu khí, và đều được cựu Bộ trưởng dầu khí–năng lượng Trương Đường Khắc đề bạt, sau đó thăng tiến nhanh chóng và trở thành nhân vật mà dư luận người Hoa trong và ngoài nước gọi là “chưởng môn nhân bang dầu khí”.  Tăng Khánh Hồng còn được xưng tụng là “đầu rồng” của “bang dầu khí” giàu có này.

Nhưng lúc con hổ Chu Vĩnh Khang sa lưới cũng là lúc bang hội dầu khí giàu có ngất trời này bắt đầu lâm nạn. “Đầu rồng” chắc không tránh khỏi tai họa. Tờ Minh Báo cho biết đã có hơn 120 quan chức từ cấp sở trở lên bị điều tra. Nhiều người trong số đó từng có quan hệ trên mức thân thiết với Tăng Khánh Hồng và Chu Vĩnh Khang.

Tướng lãnh bất tuân

jiang
Cựu TBT, chủ tịch nước Giang Trạch-Dân – Courtesy of english.sina.com

Về Giang Trạch-Dân, người ta phải mở lại hồ sơ Chu Vĩnh Khang, Từ Tài Hậu, Ôn Gia Bảo, Hồ Cẩm Đào.

Đầu tiên cần nhằc lại rằng Chu Vĩnh Khang là một trong đôi ba nhân vật có quyền lực cao nhất ở Bắc Kinh, được giới quan sát gọi là “Sa Hoàng” ngành an ninh tình báo của Trung Quốc, một cơ chế không lồ lâu đời quản lý chặt chẽ đời sống chính trị và an ninh của toàn đảng Cộng sản
và hơn 1 tỷ 300 triệu người Trung Quốc, có ngân sách tương đương hay có thể còn lớn hơn ngân sách của quân đội.

Từ Tài Hậu là Phó chủ tịch Quân ủy Trung ương vào thời Hồ Cẩm Đào là Tổng bí thư Đảng, Chủ tịch Nước và Chủ tịch Quân ủy trung ương. Tuy nhiên nhiều người cho rằng vị Chủ tịch Quân ủy Trung ương này chẳng khác gì bù nhìn, khi họ Từ và một Phó chủ tịch kia chỉ nghe lệnh Giang Trạch-Dân, khi đó đã về hưu và đã bàn giao chức vụ cho ông Hồ.

Giới quan sát biết là sau trận động đất ở Văn Xuyên, Tây tạng năm 2008, Thủ tướng Ôn Gia-bảo đến thị sát tại chỗ, nhưng quân đội bất tuân lệnh của ông khiến nhiều người đã mất cơ hội quý giá để được cứu sống.

Ôn Thủ tướng thúc đẩy công cuộc cứu cấp, ra lệnh khai thông ngay lập tức bằng mọi giá con đường tiếp cận Văn Xuyên. Nhưng các đơn vị quân đội tỏ ra cố tình trì hoãn thi hành, có đơn vị còn dám từ chối đưa quân tới giúp, với lý do “thời tiết chưa tốt”! Thủ tướng họ Ôn tức giận hét lên trong điện thoại với một tướng lãnh “Tôi không cần biết lý do. Nhân dân trả lương cho anh. Việc đó tùy anh” và dập mạnh chiếc điện thoại xuống.

Tướng Từ Tài Hậu điều khiển quân đội trong 10 năm, nhưng trong khoảng thời gian đó Giang Trạch-Dân vẫn nắm giử quyền lãnh đạo quân sự dù ông đã nghỉ hưu. Người ta chỉ thấy Chủ tịch đương nhiệm Hồ Cẩm Đào không có quyền hành gì với quân đội, vì các tướng chỉ huy cao cấp đều là người do họ Giang đề bạt, và họ chỉ nghe lệnh của Giang Trạch-Dân.

Tướng Trần Bính Đức, Tổng tham mưu trưởng quân đội thời đó, phổ biến một báo cáo cho biết sau khi động đất ở Văn Xuyên tới 72 giờ đồng hồ hai ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo vẫn không thể điều động được quân đội tới nơi, vì Giang Trạch-Dân giữ quyền quyết định và chuẩn y mọi hành động quân sự.

Nhà nghiên cứu, cựu Giám đốc xuất bản của Đại học Quốc phòng Trung Quốc Tân Tử Lăng nói với đài VOA rằng Hồ Cẩm Đào chỉ có quyền ban lệnh cho cấp Thiếu tướng trở xuống, từ trung tướng trở lên chỉ nhận lệnh của Giang Trạch-Dân. Họ Tân còn cho biết Hồ Cẩm Đào “không thể nói” được quân đội.

(Nhà nghiên cứu Tân Tử Lăng là tác giả quyền “Mao Trạch Đông, ngàn năm công, tội” (Thông tấn xã Việt Nam dịch và in năm 2009, bản điện tử do “Mõ Hà Nội” đưa lên mạng, http://www.viet-studies.info/kinhte/MaoTrachDong_NganNamCongToi.htm))

Hẳn nhiên ông Tập Cận-Bình không thể không rõ về những sự kiện đó.

Đầu tháng 7 vừa qua, bốn “con hổ lớn” được coi là “đệ tử” của Giang Trạch-Dân cùng bị trục xuất khỏi Đảng và đi tù cùng một lúc. Đó là: Từ Tài Hậu, Lý Đông Sanh, Tưởng Khiết Mẫn và Vương Vĩnh Xuân.

Trước đó nữa là vụ Bạc Hy Lai. Họ Bạc nhanh chóng thăng tiến ở Đại Liên, Liêu Ninh, Trùng Khánh cũng nhờ được Giang Trạch-Dân chiếu cố. Mối quan hệ khởi đầu từ năm 1999 khi Bạc Hy Lai đi Bắc Kinh mời họ Giang thăm Đại Liên trong lễ kỷ niệm 100 năm tuổi của thành phố. Ông Giang Trạch-Dân đã rất hài lòng khi thấy bức chân dung khổng lồ của mình được treo trên quảng trường trung tâm thành phố. Từ đó sự nghiệp của Bạc Hy Lai lên như diều gặp gió, tuy phải nói một phần cũng do tài năng lãnh đạo và quản lý của ông họ Bạc.

bo-xilai-xu-caihu
Bạc Hy-Lai và Từ Tài Hậu, tại Bắc Kinh 2012

Bạc Hy Lai và Từ Tài Hậu còn là những trợ thủ rất đắc lực của Giang Trạch-Dân khi họ Giang khởi sự chiến dịch tiêu diệt Pháp Luân Công từ 1999.

” Phục Hổ, Hàng Long”?

Không thể không thấy rõ “nhà săn bắn” Tập Cận-Bình đã đưa vào tầm ngắm và bắn hạ toàn những tay chân trong vòng thế lực của cựu TBT, Chủ tịch nước Giang Trạch-Dân.

Tăng Khánh Hồng cũng nằm trong phe nhóm đó. Vì thế rất đông trong giới phân tích về Trung Quốc đang nóng lòng chờ loạt đòn phản công của Giang Trạch-Dân phối hợp cùng những tay chân còn lại, hay là cảnh họ Giang lên xe “bảo hộ” để đi trả lời trước hệ thống kỷ luật của đảng Cộng sản và tòa án.

Chưa có tin chính thức về việc này, nhưng chỉ với việc cựu Phó chủ tịch Nước họ Tăng xuất hiện trong kính ngắm của nhà săn bắn “đả hổ diệt ruồi” Tập Cận-Bình, nhiều người đã chuẩn bị phong tặng ông họ Tập danh hiệu “hàng long phục hổ” nhờ thành tích nắm đuôi những “đầu rồng” họ Tăng, hay họ Giang.

Nói về phía quân đội, thời Giang Trạch-Dân và Chu Dung Cơ có lần Thủ tướng họ Chu đã phải công khai lên án tập đoàn Thiên Thành thuộc Tổng Cục chính trị, bộ Tổng tham mưu hoạt động buôn lậu, có sĩ quan cao cấp bảo kê và can thiệp, còn dám bắt giam cả phái viên của Thủ tướng đến điều tra. Chuyện tham nhũng và xa hoa trụy lạc động trời của nhiều sĩ quan cao cấp trong quân đội nhân dân Trung Hoa đã được lôi ra ánh sáng từ khi đó, nhưng mãi đến nay những con hổ lớn mới sa lưới vì cả hai lý do phe phái chính trị và hành vi tham nhũng, phạm pháp hình sự.

Liệu “nhà săn bắn cấp cao”, “tráng sĩ hàng long phục hổ” có trở thành “liệt sĩ” về mặt sự nghiệp và thanh danh chăng?

Dư luận có mường tượng đến chuyện ấy, và người ta nhớ lại, vài ngày trước khi xảy ra vụ Chu Vĩnh Khang vào ngày 30 tháng 6, ông Tập Cận-Bình tuyên bố trong một buổi họp tối mật của Bộ chính trị, nguyên văn được chép lại, rằng :”Hai đạo quân tham nhũng và chống tham nhũng đang trong thế đối đầu bế tắc”

Một tờ báo nhà nước ở vùng đông bắc Trung hoa thuật lại tin này, cho biết thêm ông Tập còn nói :”Trong cuộc tranh đấu  chống tham nhũng, tôi không cần biết sống chết, cũng không lo thanh danh hủy hoại”. Một số báo chí Nhà nước trích lại tin này nhưng sau đó đều bị kiểm duyệt gỡ xuống khỏi mạng. Và chỉ vài ngày sau 4 ông chúa sơn lâm dữ dằn nhất nước đã vào trong cũi.

Đến nay đã hai tháng qua, hai “ông ba mươi” cựu Phó chủ tịch Quân ủy Trung ương vẫn không gầm thét gì được nữa, chứng tỏ ông họ Tập hôm đó chỉ báo động tình hình như vậy để đòi hỏi sự ủng hộ, yểm trợ của bộ chính trị, và đã thành công.

Tráng sĩ Việt Nam?

Người Việt ta có mong Việt Nam sắp có một tráng sĩ  “Phục Hổ Hàng Long” như Tập Cận-Bình, dẫu chẳng thành công thì cũng thành nhân, hay chăng? Mong quý vị trả lời câu hỏi này trong mục “Ý kiến bạn đọc” ở cùng trang.

Câu trả lời của Mặc Lâm, RFA, là “Võ Tòng đả hổ có quốc tịch Trung hoa, không phải người Việt Nam!”

Tuy nhiên Mặc Lâm đã quên rằng nước Đại Việt cũng có dũng sĩ Lê Văn Khôi, con nuôi của Tả Quân Lê Văn Duyệt, biểu diễn tay không đấm chết hổ trong buổi Tả Quân khao tiệc sứ thần Xiêm La.

Sau khi Lê Tả Quân qua đời và bị vua Minh Mạng truy án, Khôi khởi binh chiếm thành Phiên An (Sài Gòn) và các thành lân cận, nhưng sau cùng bị vây trong thành và chết vì bệnh phù thủng.

Nên xử lý thi hài Hồ Chí Minh thế nào cho phù hợp?

000_Hkg9084896-305.jpg

Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh ở Hà Nội hôm 11/10/2013.

AFP

Trong Di chúc của mình, ông Hồ Chí Minh đã bày tỏ nguyện vọng được hỏa táng thi hài sau khi qua đời. Việc này được cho là không chỉ tốt xét ở góc độ văn minh vật chất mà còn rất tốt dưới góc độ tâm linh. Dư luận xã hội đã nói gì về điều này?

Nguyện vọng của nhân dân?

Hồ Chí Minh (1890–1969) là một nhà cách mạng, sáng lập Đảng Cộng sản Việt Nam, một trong những người đặt nền móng cho chế độ hiện tại ở VN.

Ở VN, ông là nhà lãnh đạo được nhiều người dân ngưỡng mộ và tôn sùng, hình ảnh của ông được nhiều người dân treo trong nhà, đặt trên bàn thờ. Không chỉ thế, hiện nay ông được thờ cúng ở một số đền thờ và chùa ở Việt Nam.

Trong Di chúc của mình, phần “Về việc riêng” ông Hồ Chí Minh đã ghi rõ:

“Sau khi tôi đã qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thì giờ và tiền bạc của nhân dân. Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, tức là “hỏa táng”. Tôi mong rằng cách “hỏa táng” sau này sẽ được phổ biến. Vì như thế đối với người sống đã tốt về mặt vệ sinh, lại không tốn đất ruộng. Tro thì chia làm 3 phần, bỏ vào 3 cái hộp sành chia cho 3 miền. Đồng bào mỗi miền nên chọn l quả đồi mà chôn hộp tro đó. Trên mả, không nên có bia đá tượng đồng, mà nên xây 1 ngôi nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ, để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi.”

Lãnh đạo Đảng và Nhà nước thì công bố rằng thể theo nguyện vọng của toàn dân, nhưng có đưa ra Quốc hội xin ý kiến đâu.
-Nhà báo Võ Văn Tạo

Tuy nhiên, Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa III đã tiến hành ướp xác và xây lăng của ông, với lý do “theo nguyện vọng và tình cảm của nhân dân“.

Nhà báo Võ Văn Tạo cho rằng chủ trương xây Lăng CT Hồ Chí Minh, là việc làm đơn phương của Bộ Chính trị, điều đó không chỉ trái ý nguyện của ông Hồ Chí Minh mà còn trái với tập tục của người VN, với mong muốn được mồ yên, mả đẹp.

Từ Nha trang, nhà báo Võ Văn Tạo nói với chúng tôi:

“Lãnh đạo Đảng và Nhà nước thì công bố rằng thể theo nguyện vọng của toàn dân, nhưng có đưa ra Quốc hội xin ý kiến đâu. Nếu là nguyện vọng của toàn dân thì phải đưa ra Quốc hội xin ý kiến chứ? Lẽ dĩ nhiên khi đó xây Lăng thì tình cảm của đồng bào Miền Bắc thì đa số ủng hộ, vì nhận thức lúc đó của họ là như vậy. Song sau này mới biết việc duy trì cái Lăng này là hết sức tốn kém.”

Nhà báo Mai Xuân Dũng thấy rằng ông Hồ Chí Minh là biểu tượng của Đảng CSVN và là biểu trưng của chế độ, cho nên việc xử lý thi hài của ông Hồ Chí Minh là một vấn đề hết sức nhạy cảm. Theo ông xây lăng là một việc làm vô nghĩa, vì thực tiễn lịch sử đã chứng minh các vị tiền nhân như Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi… không cần lưu ướp xác, nhưng tên tuổi của họ đã trở thành bất tử và gắn liền với lịch sử dân tộc VN.

000_Hkg4446073-250.jpg
Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh ở Hà Nội hôm 11/01/2011. AFP PHOTO.

Từ Hà nội, Nhà báo Mai Xuân Dũng nói:

“Tôi nghĩ VN còn là một đất nước quá nghèo, nhân lực tài lực quá yếu kém, rất là khổ. Vậy tại sao ta không nghĩ đến mấy chục triệu người còn đang sống rất khổ? Sao ta phải tốn kém mỗi năm hàng chục tỷ, hàng trăm tỷ, với một quỹ đất hàng trăm hecta để duy trì cho một cái Lăng như thế?”

Cho rằng việc xây dựng và duy trì Lăng CT Hồ Chí Minh hiện nay, là điều không đúng với di chúc của người đã khuất, nhà báo Võ Văn Tạo cho biết lý do thực chất của việc duy trì Lăng CT Hồ Chí Minh. Ông nói với chúng tôi:

“Một số người ở cấp lãnh đạo muốn duy trì cái đó, theo tôi đánh giá và người dân nói với tôi. Đấy là cái bình phong để giữ quyền lực cho nhóm có lợi ích chóp bu của thể chế hiện nay, lấy đó để thu hút và lôi kéo nhân dân thôi. Vì bản thân họ cũng chả kính trọng gì Cụ, nếu kính trọng thì đã không làm sai Di chúc của Cụ.”

Cần tạo tiền đề cho việc hòa giải

Khi được hỏi quan điểm cá nhân về việc nên xử lý thi hài CT Hồ Chí Minh thế nào cho phù hợp?

Nhà báo Mai Xuân Dũng thấy rằng chính quyền cần tôn trọng ý nguyện như đã nêu trong Di chúc của ông Hồ Chí Minh. Song quan trọng hơn theo ông việc xử lý thi hài Hồ Chí Minh còn là tạo tiền đề cho việc hòa hợp, hòa giải dân tộc.

Từ Hà nội, Nhà báo Mai Xuân Dũng nói với chúng tôi:

Thể chế này, chính quyền này nếu thực sự coi trọng Hồ Chí Minh, ai cũng biết rằng ông đã có nguyện vọng được hỏa tang và rắc tro trên 3 miền đất nước. Thì tại sao người ta không làm cái việc đó?
-Nhà báo Mai Xuân Dũng

“Thể chế này, chính quyền này nếu thực sự coi trọng Hồ Chí Minh, ai cũng biết rằng ông đã có nguyện vọng được hỏa tang và rắc tro trên 3 miền đất nước. Thì tại sao người ta không làm cái việc đó? Tại sao người ta không tôn trọng một người có Di chúc như thế?”

Nhà báo Võ Văn Tạo thấy rằng việc duy trì lăng tẩm như hiện nay khiến người ta nghĩ về chế độ phong kiến. Theo ông vẫn còn một bộ phận không nhỏ người VN, đặc biệt là người Miền Bắc vẫn ủng hộ việc duy trì Lăng CT Hồ Chí Minh như hiện tại. Theo ông đó là hệ quả của chính sách tuyên truyền trong một thời gian dài, cũng như lăng Lenin ở nước Nga đã nhiều chục năm cũng chưa giải quyết được.

Nhà báo Võ Văn Tạo nói với chúng tôi:

“Ở Việt nam hiện nay, một bộ phận không nhỏ người dân tin vào chuyện tâm linh, để như vậy nó không được hay, điều đó trái với đời sống tâm linh của dân tộc mình. Tức là không được mồ yên, mả đẹp. Thế thì theo tôi tốt nhất là ta nên làm đúng theo Di chúc, tuy rằng nó đã quá muộn. Những người có trách nhiệm của Đảng và Nhà nước hiện nay cần thực hiện theo Di chúc và cho hỏa táng. Còn tro rắc ở đâu thì tùy, như thế thì nó thỏa mãn ý nguyện của người đã khuất”.

Hiện nay đã có nhiều ý kiến thấy rằng nên hỏa táng hoặc chôn cất theo đúng nguyện vọng của người đã khuất theo lẽ “Nghĩa tử là nghĩa tận”. Điều đó sẽ không chỉ tiết kiệm tiền bạc trong việc bảo quản, mà còn phù hợp với vấn đề văn hóa tâm linh.

Nhà báo Huy Đức đã viết trên facebook của mình rằng: “Những ai còn kính yêu Hồ Chí Minh thì nên lắng nghe ý kiến này. Theo tôi, nên bảo tồn Lăng như một di tích không chỉ là di tích về Hồ Chí Minh mà còn là di tích về thời đại Cộng sản. Trong lăng, từ di hài cho đến 4 tiêu binh đứng quanh nên tái hiện bằng sáp (để các cháu túc trực trong nhiệt độ rất thấp như vậy cũng không nên). Hỏa táng hoặc an táng Cụ không chỉ tốt xét ở góc độ văn minh vật chất mà còn rất tốt dưới góc độ tâm linh”.

“Nghĩa tử là nghĩa tận”, đáp ứng nguyện vọng của người đã khuất là điều phù hợp với truyền thống văn hóa, truyền thống tâm linh của người VN. Nó không chỉ là sự kính trọng với người đã khuất, mà còn là hành động phù hợp với một thế giới văn minh của loài người.

Video: Chuyện đời thật của ông Hồ Chí Minh

Nếu Việt Nam vỡ nợ công

Hoi-nghi-nganh-dau-tu-3-305.jpg

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại Hội nghị Ngành Kế hoạch và Đầu tư ở Đà Nẵng hôm 7/8/2014.

Courtesy chinhphu.vn

Gánh nợ quốc gia nguy ngập?

Phát biểu tại Đà Nẵng hôm 7/8/2014 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trấn an toàn dân: “Việt Nam dứt khoát không để vỡ nợ.”Thực tế gánh nợ quốc gia của Việt Nam nguy ngập thế nào mà Thủ tướng phải lên tiếng như vậy.

Trả lời Nam Nguyên, ông Bùi Kiến Thành một chuyên gia có nhiều kinh nghiệm về thị trường tài chính quốc tế từ Hà Nội nhận định:

“Thủ tướng nói như thế nhưng lấy cái gì để bảo đảm Việt Nam không vỡ nợ công. Nếu Việt Nam cứ tiếp tục đi vay nợ như thế này trong tình hình kinh tế không sáng sủa, doanh nghiệp chết hàng loạt. Kinh tế Việt Nam thì khó khăn mà mình cứ việc đi vay như thế thì lấy gì bảo đảm sẽ không vỡ nợ.”

Ngay từ đầu năm nay, TS Lê Đăng Doanh chuyên gia kinh tế độc lập ở Hà Nội đã bày tỏ sự đặc biệt quan ngại về tình trạng nợ công của Việt Nam. Ông nói:

“Theo tôi vấn đề nợ công rất là phức tạp, hiện nay cứ mỗi ba tháng ngân sách Nhà nước phải trả nợ nước ngoài khoảng 1 tỷ USD. Đấy là một khoản nợ không phải là nhỏ và số nợ công trong những năm gần đây đã tăng lên một cách nhanh chóng. Đấy cũng là một yếu tố rất đáng chú ý và rất đáng lo ngại.”

Theo tôi vấn đề nợ công rất là phức tạp, hiện nay cứ mỗi ba tháng ngân sách Nhà nước phải trả nợ nước ngoài khoảng 1 tỷ USD. Đấy là một khoản nợ không phải là nhỏ.
-TS Lê Đăng Doanh

Ngày 31/7/2014 vừa qua Argentina một quốc gia Nam Mỹ đã vỡ nợ lần thứ nhì, sau khi mất khả năng thanh toán 1,5 tỷ USD trái phiếu quốc gia cho cho hai quỹ đầu tư của Mỹ. Một trong các tổ chức đánh giá tín nhiệm là Fitch Ratings đã định giá trái phiếu Argentina xuống mức hạng Junk bond tức không khác gì giấy lộn. Như thế Argentina không thể vay tiền được nữa kể cả từ Quỹ Tiền tệ Quốc tế, cho đến khi khả năng trả nợ được phục hồi.

Giả thiết trường hợp Việt Nam rơi vào tình trạng vỡ nợ thì điều gì sẽ xảy ra, chuyên gia Bùi Kiến Thành phát biểu:

“Nếu Việt Nam vỡ nợ, tất nhiên hệ số tín nhiệm của tín dụng đối với Việt Nam sẽ rất là thê thảm, trong trường hợp nhà nước muốn vay tiền chỉ số tín dụng từ BB sẽ rơi xuống B- và xuống hơn nữa….như thế làm sao Việt Nam có thể tồn tại trên thị trường tài chính quốc tế. Những chuyện ấy sẽ kéo theo làm cho một nước không thể ngóc đầu lên nổi. Chúng ta đã thấy chuyện đó xảy ra rồi, thí dụ bên Argentina vỡ nợ lần thứ hai kéo theo bao nhiêu hệ lụy của nền kinh tế.”

Từ hai năm qua, các đại biểu Quốc hội, chuyên gia đã lên tiếng báo động về tình trạng nợ công của Việt Nam. Báo động không những về cách tính nhằm giảm nhẹ tổng nợ công thực tế mà còn về tình trạng lãng phí nợ vay nước ngoài thực hiện tràn lan các dự án. Chuyên gia Bùi Kiến Thành nhận định:

“Phải tìm cách hãm lại gánh nợ công, hãm lại đầu tư công, hãm lại những thứ gọi là những phí phạm trong vấn đề quản lý nhà nước, hãm lại những cái rút ruột công trình, hãm lại vấn đề cán bộ nhà nước không kiểm tra đầy đủ chi tiêu nợ công.”

Theo báo điện tử VnEconomy, tại Hội nghị ngành kế hoạch đầu tư tổ chức tại Đà Nẵng ngày 7/8/2014 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo xin trích nguyên văn “Việt Nam dứt khoát không để vỡ nợ, phải bố trí đủ để trả nợ, chủ yếu là trả nợ phần đầu tư xây dựng trước. Trái phiếu cũng phải tính 5 năm. Tổng trái phiếu chính phủ và địa phương sẽ được tính kỹ, căn cứ vào bảo đảm nợ công rồi mới tính phát hành trái phiếu thế nào để có nguồn vốn bổ sung cho đầu tư phát triển nhưng đồng thời phải giữ vững an toàn cho nền tài chính quốc gia.”

Tính nợ công mập mờ?

no-cong-250.jpg
Ảnh minh họa. AFP PHOTO.

Báo cáo của Bộ Tài chính đưa ra tại hội nghị Đà Nẵng cho thấy tổng số nợ công tính đến cuối năm 2013 chỉ là 41,5% GDP. Đây là một chỉ số đẹp toàn hảo nhưng bị các chuyên gia ngoài chính phủ cho là một con số ảo. Theo các chuyên gia độc lập, cách tiếp cận vấn đề nợ công của Chính phủ Việt Nam hoàn toàn khác với thông lệ quốc tế.

Cách tính nợ công mập mờ tách rời những món nợ lớn của doanh nghiệp nhà nước mà chính phủ bảo lãnh gây ra nhiều tranh cãi trong giới chuyên gia.

Chuyên gia Bùi Kiến Thành nhận định:

“Chúng ta thấy tỷ lệ nợ công không rõ ràng, có thể nói là nhà nước không thực sự công bố hết nợ công, phần nợ công nào đi vay nước ngoài, nợ công nào đi vay trong nước; nợ công nào trực tiếp của Trung ương; nợ công nào của địa phương; nợ công nào nhà nước bảo lãnh cho các tập đoàn nhà nước… nếu mà cộng hết những cái đó lại thì không phải 50%-60% GDP như công bố mà có nhiều chuyên gia nói là có thể hơn 100% GDP. Vấn đề ở đây là nợ công và sự an toàn của nó là khả năng trả nợ. Phải có nền kinh tế phát triển tốt thì lúc đó mới có tiền vào ngân sách để trả nợ. Trong khi nền kinh tế Việt Nam ba bốn năm nay các doanh nghiệp chết hàng loạt thì làm sao có khả năng mà trả nợ nổi.”

Báo chí Việt Nam trích lời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi sử dụng hiệu quả mọi nguồn lực cho đầu tư phát triển. Đó là tiền đề cho sự thúc đẩy tăng trưởng, tạo nền tảng ổn định vĩ mô, tạo công ăn việc làm và đảm bảo an sinh xã hội.

Chúng ta thấy tỷ lệ nợ công không rõ ràng, có thể nói là nhà nước không thực sự công bố hết nợ công, phần nợ công nào đi vay nước ngoài, nợ công nào đi vay trong nước.
-Bùi Kiến Thành

Tuy vậy trên các diễn đàn, chuyên gia ngoài chính phủ trong ngoài nước nhiều lần kêu gọi Việt Nam cải cách thể chế, công khai minh bạch và dân chủ trong kinh tế thì mới có thể phát triển kinh tế bền vững. Tham nhũng đi đôi với lãng phí và đầu tư không hiệu quả. Chuyên gia Bùi Kiến Thành nhận định:

“Thanh tra kiểm tra không đủ cho nên bao nhiêu công trình bị rút ruột. Tất cả các vấn đề nó phải giải quyết chứ không thể để nhà nước bỏ ra 100 đồng mà vào trong công trình có 40-50 đồng còn lại thì bị ăn xén ăn bớt hết, tạo ra những công trình không có chất lượng rồi phải đầu tư thêm để sửa chữa những công trình ấy. Có những công trình không sửa chữa được, một con đường đã hỏng rồi như Đại lộ Thăng Long đi lên Láng Hòa Lạc làm chưa xong đã hỏng rồi, cái nền ở dưới nó hỏng thì phải đào hết nó lên để làm lại hai ba lần. Ông Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư nói là chi phí làm đường ở Việt Nam cao hơn bên Mỹ tới hai ba lần, như thế là làm sao? Không phải chỉ nói nợ công đó là bao nhiêu mà nợ công đó làm gì có ích lợi gì, tồn tại bao lâu. Cái nợ công đó tạo ra nợ công khác. Phải có những biện pháp khống chế vấn đề tiêu xài của nhà nước như thế nào đừng gây ra lãng phí.”

Không riêng nợ công và cách tính nợ công khác thường của Bộ Tài chính Việt Nam cho ra một con số đẹp, cách tính GDP tổng sản phẩm quốc nội của Việt Nam cũng gây cho giới chuyên môn một trận cười bất tận. Thời báo kinh tế Việt Nam trích lời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 7/8 tại Hội nghị Đà Nẵng, xin trích nguyên văn: “Cách tính GDP của các tỉnh thành hiện nay là không xác thực và so với quốc tế thì không giống ai.” Thủ tướng yêu cầu các tỉnh thành từ nay phải tính toán xác thực không tô hồng hay làm sai lệch vì trong những năm qua tỉnh thành nào cũng báo cáo GDP tăng trưởng 10% tới 15% nhưng GDP cả nước chỉ tăng từ 5% đến 7%.

Theo các chuyên gia cách tính GDP không xác thực dẫn tới sai lầm dây chuyền trong nền kinh tế, từ kế hoạch phát triển cho đến đầu tư sai lạc và dàn trải kém hiệu quả. Lần đầu tiên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhìn nhận phương pháp tính GDP của Việt Nam không xác thực và phải mau chóng cải cách. Các kế hoạch kinh tế của 63 tỉnh thành ở Việt Nam dựa trên những con số tô hồng chuốt lục dẫn tới những sai lạc cho cả quốc gia.

Một đất nước với các chỉ số ảo về tăng trưởng GDP, nợ công không được công bố một cách đầy đủ và minh bạch thì khó có thể đảm bảo không có ngày vỡ nợ. Những khoản nợ công bị phung phí ngày hôm nay chính là gánh nặng cho các thế hệ Việt Nam mai sau.

‘Ủng hộ dự luật nhắm vào quan chức VN’

Cộng đồng người gốc Việt tại Mỹ thường tổ chức biểu tình kêu gọi giới chức Việt Nam cải thiện vấn đề nhân quyền, trả tự do cho các nhà bất đồng chính kiến ở trong nước

Thành phố Garden Grove của California vừa thông qua nghị quyết ủng hộ Dự luật Chế tài Giới chức Cộng sản Việt Nam Vi phạm Nhân quyền (HR4254).

Việc bỏ phiếu trong phiên họp thường kỳ của Hội đồng thành phố hôm thứ Ba, 12/8 đã thu được toàn bộ năm phiếu thuận từ các thành viên có mặt.

Dự luật HR4254 muốn áp đặt những biện pháp trừng phạt đối với những quan chức chính phủ Việt Nam “đồng lõa trong những vụ vi phạm nhân quyền nhắm vào người dân Việt Nam.”

Đây là dự luật lưỡng đảng nhắm trừng phạt các quan chức chính phủ, công an và các cá nhân bị cho là vi phạm nhân quyền với các nhà bất đồng chính kiến ôn hòa, với các chế tài được kiến nghị gồm hạn chế đi lại và trừng phạt tài chính.

Cụ thể, nội dung dự luật muốn cấm các đối tượng bị trừng phạt cùng gia đình họ nhập cảnh gia đình vào Mỹ, kể cả vào với mục đích du học; bị phong tỏa tài sản, bị hạn chế hoặc cấm giao dịch tài chính, đưa tài sản vào hoặc ra khỏi Hoa Kỳ.

Để trở thành luật chính thức, HR4254 cần được thông qua ở cả Hạ viện lẫn Thượng viện Hoa Kỳ.

Khó được thông qua?

Từ Hoa Kỳ, nhà báo Trần Nhật Phong nhận định HR4254, cũng giống như các dự luật nhân quyền khác, khó lòng qua được cánh cửa Thượng viện: “Từ mười mấy năm nay, [các dự luật nhân quyền liên quan tới Việt Nam] Hạ viện đều thông qua cả, nhưng luôn bị chặn không lên nổi Thượng viện.”

“Dự luật đưa lên Thượng viện chỉ cần bị một hay hai thượng nghị sỹ chặn lại là đã khó được đưa vào Thượng viện để bỏ phiếu. Do đó ở Hạ viện năm nào cũng thông qua nhưng lên Thượng viện là rớt.”

Garden Grove, California là nơi có đông người gốc Việt sinh sống

“Điều này cũng tương tự như chủ đề Việt Nam xin Hoa Kỳ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương; được thông qua ở một khâu nhưng lại bị tắc ở một khâu khác, bởi sẽ có những thượng nghị sỹ phản đối điều này,” ông Phong giải thích thêm.

Nhà báo Trần Nhật Phong bình luận việc những người đề xướng nội dung trừng phạt cá nhân trong dự luật HR4254 là dựa vào tình hình thời sự Nga-Ukraine trong thời gian gần đây.

“Họ thấy Hoa Kỳ đã ra một dự luật tương tự đối với [các cá nhân thuộc] chính phủ Nga, cho nên họ làm theo mô hình đó. Còn nội dung [dự luật nhân quyền] những năm trước không có điều này mà chỉ nói chung chung về tình hình nhân quyền Việt Nam.”

Tuy nhiên, theo ông Phong, mục tiêu này sẽ khó đạt được bởi “đối với một nước nhỏ như Việt Nam, Hoa Kỳ không coi trọng các vấn đề cá nhân như đối với các nước lớn như Nga”.

‘Thông điệp chính trị’

Garden Grove là nơi có đông cử tri gốc Việt. Được biết phiên họp của Hội đồng thành phố hôm 12/8 đã thu hút nhiều cử tri tới theo dõi, và trước giờ bỏ phiếu, nhiều người đã phát biểu kêu gọi thông qua nghị quyết ủng hộ HR4254.

Báo Người Việt, Bấm bản online, trích lời một trong những người có mặt, cựu Ðại Tá Lê Khắc Lý, chủ tịch lâm thời Cộng Ðồng Việt Nam Nam California, nói: “Chiến tranh về mặt quân sự đã xong, nhưng cuộc chiến chưa chấm dứt. Hoa Kỳ hãy sử dụng dự luật này như một vũ khí!”

Tuy nhiên, nhà báo Trần Nhật Phong đánh giá việc cộng đồng người gốc Việt kêu gọi bỏ phiếu hậu thuẫn dự luật không có nghĩa là muốn gây phương hại tới quan hệ Mỹ-Việt trong bối cảnh Trung Quốc đang ngày càng tỏ ra muốn lấn lướt tại Á châu.

Việc các thượng nghị sỹ và các dân biểu ủng hộ dự luật này sẽ tạo áp lực rất lớn, buộc chính phủ Việt Nam phải thay đổi cơ chế, thay đổi hệ thống pháp luật của Việt Nam, thay vì cản trở việc đưa Việt Nam xích lại gần với Mỹ hơn

Nhà báo Trần Nhật Phong từ Hoa Kỳ

“Cần phân biệt về quan hệ đối tác chiến lược về tình hình thời sự giữa Hoa Kỳ, Trung Quốc và Việt Nam với những đòi hỏi lâu nay của khối cử tri gốc Việt. Sự khác biệt ở đây là phía Hoa Kỳ vẫn muốn thực hiện chiến lược của họ ở Á châu nhưng đồng thời cũng làm theo tinh thần dân chủ và nhân quyền của người Mỹ.”

“Do đó, việc các thượng nghị sỹ và các dân biểu ủng hộ dự luật này sẽ tạo áp lực rất lớn, buộc chính phủ Việt Nam phải thay đổi cơ chế, thay đổi hệ thống pháp luật của Việt Nam, thay vì cản trở việc đưa Việt Nam xích lại gần với Mỹ hơn.”

“Điều này mang ý nghĩa hỗ trợ cho phía Việt Nam đáp ứng những đòi hỏi xưa nay ở sân chơi của cộng đồng quốc tế. Tức là anh phải tuân theo nguyên tắc của cộng đồng quốc tế chứ không thể bước vào sân chơi quốc tế rồi nói vì văn hóa chúng tôi khác biệt nên chúng tôi cứ giữ những gì chúng tôi có, tránh né thay đổi.”

“Dự luật này sẽ buộc các lãnh đạo Việt Nam không thể tránh né được nữa mà phải đối diện vấn đề, phải thay đổi mới có thể nhận được những gì họ muốn ở sân chơi quốc tế.”

Dự luật HR4254 do Dân biểu Ed Royce, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ, đệ trình trước Hạ viện Hoa Kỳ hồi trung tuần tháng Ba 2014.

Dân biểu Ed Royce là một trong những nhà lập pháp Hoa Kỳ hoạt động mạnh mẽ cho vấn đề nhân quyền ở Việt Nam.

Trước HR4254, dân biểu Ed Royce từng soạn dự luật H. Res.128 kêu gọi Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam vào lại danh sách những quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tôn giáo, và là người đồng bảo trợ chính Dự luật Nhân quyền Việt Nam được Hạ viện bỏ phiếu thông qua hồi năm 2013. Tuy nhiên, dự luật nhân quyền này đã bị chặn ở Thượng viện.

Đại tướng Mỹ Martin Dempsey thăm VN

Tướng Dempsey cùng Tướng Đỗ Bá Tỵ duyệt đội quân danh dự sáng 14/8

Đại tướng Martin Dempsey, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Mỹ, hiện đang ở Hà Nội trong chuyến thăm chính thức kéo dài từ 13/8-16/8.

Ông là tướng lĩnh cao cấp nhất của Hoa Kỳ tới thăm Việt Nam kể từ sau cuộc chiến Việt Nam.

Lễ đón chính thức Tướng Dempsey được cử hành sáng thứ Năm 14/8 tại Trụ sở Bộ Quốc phòng.

Các nguồn tin nói chuyến thăm này là để đáp lại lời mời của Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, Tổng tham mưu trưởng Quân đội Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, người đã thăm Mỹ hồi tháng Sáu năm ngoái.

Tướng Dempsey được dẫn lời nói với Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ rằng đây là “một trong những điểm sáng” trong cuộc đời binh nghiệp của ông.

Sau lễ đón, Tướng Dempsey và đoàn đã có hội đàm với phía Việt Nam để thảo luận hợp tác quốc phòng song phương.

Thông tấn xã Việt Nam cho hay “hai bên sẽ đẩy mạnh hợp tác trong các lĩnh vực khắc phục hậu quả chiến tranh, tìm kiếm cứu nạn, cứu trợ thảm họa thiên tai, đào tạo; tăng cường chia sẻ thông tin, hợp tác thực thi pháp luật trên biển”.

Theo chương trình, ông Dempsey sẽ đến chào xã giao Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh; thăm thành phố Đà Nẵng và Dự án xử lý môi trường ô nhiễm chất dioxin và một số đơn vị khác ở Đà Nẵng.

Sự kiện này diễn ra sau một loạt các chuyến đi của chính giới Mỹ tới Việt Nam, gây phỏng đoán về quyết định bỏ cấm cận vũ khí sát thương của Mỹ đối với Việt Nam, mở đường cho quan hệ quốc phòng giữa hai nước cựu thù.

Tướng lĩnh cao cấp nhất

Hai đoàn Việt-Mỹ đã có hội đàm

Hàng trăm nghìn lính Mỹ đã tham gia vào cuộc chiến Việt Nam kết thúc năm 1975.

Việt Nam và Mỹ bình thường hóa quan hệ vào năm 1995, dưới thời Tổng thống Bill Clinton.

Tướng Dempsey được dẫn lời nói với các quan chức quốc phòng Việt Nam rằng ông rất nóng lòng thực hiện chuyến thăm của mình.

Theo ông, cả Tổng thống Barack Obama và Bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel đều hối thúc ông làm việc này.

“Họ nói: ‘Điểm đến cho anh ngay lúc này là Việt Nam’.”

Lần cuối một chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Mỹ thăm Việt Nam là Đô đốc Thomas Moorer, tới miền Nam Việt Nam năm 1971.

Năm ngoái, Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ có chuyến thăm Mỹ sáu ngày từ 17/6-22/6, trong đó ông lần đâu tiên tới Lầu Năm Góc.

P/v nhà báo Phạm Chí Dũng về chuyến đi thăm VN của Đại Tướng Mỹ

 Nha báo độc lập Phạm Chí Dũng Hoài Hương-VOA,

Thưa quý vị, tướng lãnh cao cấp nhất quân lực Hoa Kỳ, Đại Tướng Martin Dempsey, đang có mặt tại Việt Nam trong một chuyến đi thăm lịch sử, được thực hiện trong bối cảnh căng thẳng giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn cao, và làn sóng phẫn nộ dâng trào trong công chúng Việt Nam sau khi Bắc Kinh kéo giàn khoan 981 của nước này vào hoạt động trong vùng biển Việt Nam vẫn còn, cho dù Bắc Kinh đã rút giàn khoan ra khỏi khu vực tranh chấp trước thời hạn loan báo.

Tham mưu trưởng Liên Quân Hoa Kỳ Martin Dempsey duyệt hàng quân danh dự cùng Tướng Đỗ Bá Tỵ trong buổi lễ chào đón tại Bộ Quốc phòng ở Hà Nội, ngày 14/8/2014.
Tham mưu trưởng Liên Quân Hoa Kỳ Martin Dempsey duyệt hàng quân danh dự cùng Tướng Đỗ Bá Tỵ trong buổi lễ chào đón tại Bộ Quốc phòng ở Hà Nội, ngày 14/8/2014.

Chủ tịch Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, tin rằng chuyến công du của Đại Tướng Dempsey là dấu hiệu tích cực mới nhất trong quan hệ giữa hai nước cựu thù, diễn ra tiếp theo sau chuyến đi thăm Việt Nam của hai nghị sĩ Mỹ, kể cả Thượng nghị sĩ John McCain, một cựu tù nhân chiến tranh từng bị giam cầm tại nhà giam Hỏa Lò ở Hà nội– mà tù binh Mỹ dí dỏm đặt cho cái tên “Hanoi Hilton”. Trong một cuộc phỏng vấn dành cho Ban Việt ngữ-VOA, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng đề cập đến một kịch bản có khả năng diễn ra, kịch bản Miến điện, dù xác suất hãy còn rất thấp, nhưng thể hiện một sự mong mỏi rằng những căng thẳng hiện tại với Trung Quốc có thể chuyển thành một cơ hội để Việt Nam thoát khỏi vòng ảnh hưởng của nước láng giềng khổng lồ từ lâu vẫn không từ bỏ ý đồ xâm chiếm bằng cách dần dần gậm nhấm lãnh thổ Việt Nam. Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn sau đây với Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, do Hoài Hương thực hiện.

VOA: Xin Tiến sĩ một nhận định về ý nghĩa của chuyến đi thăm mà báo chí thế giới mô tả là lịch sử của Đại Tướng Tham mưu trưởng Liên Quân Hoa Kỳ tới Việt Nam?

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng: Tôi cho đây là một tín hiệu khả quan, tín hiệu này đã bắt đầu từ hồi tháng Tư năm 2013, về cuộc giao lưu hải quân đầu tiên giữa Hoa Kỳ và Việt Nam tại Đà Nẵng với 3 tàu quân sự của Hạm Đội 7.

Bấm vào để nghe toàn bộ cuộc phỏng vấn nhà báo Phạm Chí Dũng

VOA: Dạ thưa chuyến đi này diễn ra giữa lúc Việt Nam đang cần tới Hoa Kỳ như một lực đối trọng – có thể nói là duy nhất để đối phó với chính sách bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông. Có dấu hiệu cho rằng Hoa Kỳ sắp sửa tháo bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam, thì theo ông có những sự mặc cả nào ở hậu trường trước khi điều đó diễn ra và liệu có nhà bất đồng chính kiến nào sắp được thả ra trong cuộc mặc cả này không ạ?

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng: Chắc chắn là đã có một sự mặc cả, và tôi cho trên cả sự mặc cả, đó là một sự thỏa thuận giữa hai nhà nước với nhau. Điều đó đã được tuyên bố một cách rõ ràng bởi ông John McCain trong chuyến đi thăm Hà nội vừa qua. Dân chủ và nhân quyền luôn luôn là điều kiện tiên quyết đi kèm với các hiệp ước về an ninh và kinh tế giữa hai quốc gia Việt Nam và Hoa Kỳ. Và gần đây cũng có những dư luận, mặc dù chưa chính thức mà là thông tin ngoài lề cho là trường hợp có khả năng được trả tự do trong thời gian tới, nhiều khả năng nhất là Điếu Cày Nguyễn văn Hải; thứ hai là một blogger vừa bị bắt vào tháng Năm vừa qua là ông Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, và một người nữa mà người ta cũng khó hình dung ra là Trần Huỳnh Duy Thức với án như vậy là 16 năm, cũng có thể được ra. Đó là những dư luận không chính thức, ngoài lề thôi, nhưng mà dù sao điều đó phản ánh một sự trông chờ vào Hoa Kỳ và nhà nước Việt Nam đương nhiên phải trả một cái giá nho nhỏ, là thả những nhân vật bất đồng chính kiến và tù nhân lương tâm. Và cho dù nếu không phải là những nhân vật mà tôi vừa nhắc tới thì cũng sẽ có những nhân vật khác thế chỗ vào. Và có thể hy vọng rằng có một chút nhen nhóm nào đó nó giống như là tái lập kịch bản của Miến Điện cách đây 3 năm.

VOA: Dạ thưa ông có quá lạc quan hay không khi nghĩ là Việt Nam có thể đi theo kịch bản Miến Điện?

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng: Tôi mới chỉ nói là nhen nhóm mà thôi. Xác suất cho sự nhen nhóm đó cho tới nay theo tôi chỉ mới có khoảng từ 2 tới 3%. Nhưng mà dù sao so với trước đây vẫn còn khả quan hơn vì trước đây không có phần trăm nào cả. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu từ sự kiện giàn khoan Hải Dương 981của Trung Quốc đi vào vùng biển của Biển Đông, và sau đó gây ra hàng loạt sự kiện tiếp theo kể cả về mặt đối ngoại và thế đối trọng mà chị vừa nhắc, đề cập tới Mỹ là đối trọng duy nhất đối với Trung Quốc, không chỉ liên quan tới Việt Nam mà cả trên thế giới hiện nay. Điều đó cho thấy có một khả năng nhà nước Việt Nam phải nhìn vào kịch bản Miến Điện như là một tiền lệ đã có sẵn và họ chỉ việc áp dụng mà thôi.

VOA: Thưa theo chỗ ông biết thì trong giới lãnh đạo cao cấp hiện nay – trong Bộ Chính Trị ấy, có nhân vật nào đang vận động để Việt Nam nắm lấy cơ hội này để mà thay đổi và hòa nhịp với thế giới không ạ?

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng: Chuyến đi của ông Phạm Quang Nghị rõ ràng là đã đạt được một thỏa ước, một thỏa thuận nào đó, cho dù thỏa thuận đó là không công khai. Nhưng mà cuối cùng thì đã dẫn đưa tới chuyến đi của ông John McCain và của ông Sheldon Whitehouse đến Việt Nam. Sự xuất hiện của hai nghị sĩ đó cho thấy phía sau họ là cả một Quốc hội Hoa Kỳ. Mà nhà nước Việt Nam bây giờ lại đang rất cần tới sự vận động của quốc hội Hoa Kỳ, trước mắt là để giảm áp lực chống chế về việc gây sức ép không muốn cho Việt Nam tham gia vào Hiệp định Đối tác Thương mại Kinh tế Xuyên Thái Bình Dương- TPP .
*
Thưa quý vị, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng là Chủ tịch Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam (Independent Journalists Association of Vietnam – viết tắt là IAJV). Ban Việt ngữ- VOA xin chân thành cảm tạ Tiến sĩ Phạm Chí Dũng đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này.


Hoa A1i

Đây là lúc đẩy lùi sự khống chế tự do tôn giáo

Ts. Nguyễn Đình Thắng,  Ngày 13 tháng 8, 2014, http://machsong.org

http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2934

Một yếu tố quan trọng để thành công là nắm thời cơ. Muốn vậy thì phải làm đúng việc, đúng cách và đúng lúc. Theo tôi, đây đang là thời cơ để các tổ chức tôn giáo độc lập trong nước khẳng định quyền hoạt động mà không bị chi phối bởi các quy định đăng ký. Muốn vậy, các tổ chức này cần nhanh chóng phát triển nội lực, mà trước hết là khả năng báo cáo vi phạm với Liên Hiệp Quốc và các chính quyền như Hoa Kỳ, Anh, Úc, Na Uy, Đức….

Cộng đồng người Việt ở hải ngoại có thể hỗ trợ bằng cách lôi kéo sự chú ý
và can thiệp của quốc tế. Riêng cộng đồng Việt ở Hoa Kỳ còn có thêm một vũ khí: luật pháp Hoa Kỳ đối với một “quốc gia cần quan tâm đặc biệt” (CPC) vì vi phạm tự do tôn giáo đặc biệt nghiêm trọng.

Thời điểm thuận lợi

Chúng ta đang có nhiều lợi điểm mà cách đây chỉ sáu tháng không hề có.

Lợi điểm thứ nhất là thế giới bắt đầu nhìn thấu thực trạng đàn áp tôn giáo ở Việt Nam. Tuyên bố báo chí ngày 31 thang 7 của Ông Heiner Bielefeldt, Báo Cáo Viên Đặc Biệt của Liên Hiệp Quốc về Tự Do Tôn Giáo hay Tín Ngưỡng, đã vén bức màn đen mà chính quyền Việt Nam dùng để che mắt thế giới từ bấy lâu nay. Quốc tế nay bắt đầu hiểu rằng họ đã bị che mắt quá lâu. Sững sờ nhất có lẽ là Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vì chỉ cách đó 3 hôm, chính Ngoại Trưởng John Kerry công bố bản phúc trình gởi Quốc Hội về tình hình tự do tôn giáo trên thế giới; phần viết về Việt Nam có những khác biệt sâu sắc và căn bản so với nhận xét của Ông Bielefeldt.

Lợi điểm thứ hai là các tổ chức tôn giáo quốc doanh hay quy phục chính quyền đang lộ dần chân tướng. Trong thời gian dài, chính quyền dùng họ để khống chế hoạt động tôn giáo trong nước nhưng lại trình diện họ ra với thế giới bên ngoài như là điển hình của tự do tôn giáo. Qua chuyến thị sát Việt Nam, Ông Bielefeldt kết luận rằng phần lớn các tổ chức ấy chịu sự điều động của Mặt Trận Tổ Quốc, công cụ kiểm soát quần chúng của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Khi lộ chân tướng, các tổ chức này sẽ giảm cho đến mất công dụng.

Lợi điểm thứ ba, quan trọng nhất, một số cộng đồng tôn giáo bắt đầu có khả năng báo cáo các vi phạm đúng thủ tục và tiêu chuẩn để được quốc tế can thiệp. Hiện nay có trên dưới 100 người ở rải rác đó đây đã và đang phát triển khả năng này. Tuy không nhiều, nhưng đây là điều chưa hề có ở Việt Nam trước đây. Họ đã thực hiện nhiều chục bản báo cáo trong 6 tháng qua. Nhờ vậy mà Ông Bielefeldt đã nắm được phần nào hiện tình của nhiều cộng đồng tôn giáo khi đặt chân đến Việt Nam.

Huấn luyện thêm người

Lợi điểm thứ 3 này là yếu tố mà các cộng đồng tôn giáo ở trong nước có thể chủ động phát triển, và cần phát triển thật nhanh, để sao bất kỳ vi phạm nào xẩy ra ở bất kỳ nơi đâu đối với bất kỳ cộng đồng tôn giáo nào thì nội trong 48 tiếng thông tin đã đến Liên Hiệp Quốc, các chính quyền có ảnh hưởng và các tổ chức quốc tế về tự do tôn giáo.

Phát triển nhân tố này cũng sẽ giúp khai thác 2 lợi điểm kia. Ông Bielefeldt vẫn tiếp tục thu thập thông tin về sách nhiễu, kiểm soát, khống chế, đàn áp người hoạt động tôn giáo, nhất là đối với những cá nhân mà Ông và phái đoàn LHQ đã hoặc định tiếp xúc cũng như thân nhân của họ. Những thông tin này sẽ được đúc kết trong bản phúc trình chính thức công bố vào tháng 3 sang năm. Nó sẽ là một tài liệu nền tảng cho các cơ quan LHQ và các chính quyền đối chiếu khi quyết định chính sách đối với Việt Nam. Nó cũng sẽ là tài liệu quan trọng cho các tổ chức nhân quyền sử dụng trong công tác quốc tế vận. Bản phúc trình này cũng sẽ phơi bày thêm nữa thực chất của các tổ chức tôn giáo quốc doanh và mở đường cho các tổ chức tôn giáo quy phục tự xác định lại vị trí.

Hãy hình dung, nếu có một nghìn những chuyên viên báo cáo vi phạm trải rộng mọi miền đất nước, thay vì chỉ có khoảng 100 như hiện nay thì tình hình sẽ thay đổi rất nhiều. Điều này nằm trong tầm tay của các cộng đồng tôn giáo ở trong nước, nếu có quyết tâm. Trong 6 tháng qua, một cộng đồng tôn giáo nhỏ bé với không đầy một nghìn tín đồ, lại ở vùng xa xôi mà đã cử trên 20 người tham gia các đợt huấn luyên về báo cáo vi phạm. Họ đã cung cấp cho LHQ nhiều bản báo cáo giá trị. Trong thời gian tới đây chúng tôi sẽ mở rộng chương trình huấn luyện này.

Đưa Việt Nam trở lại CPC

Cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ có lợi thế đặc biệt vì luật pháp Hoa Kỳ có điều khoản chế tài đối với những quốc gia cần quan tâm đặc biệt (CPC). Theo định nghĩa trong luật, “vi phạm tự do tôn giáo đặc biệt nghiêm trọng” nghĩa là “có hệ thống, đang diễn tiến, và trầm trọng” và bao gồm những hành vi như là tra tấn, giam giữ lâu ngày mà không có cáo buộc, mất tích, hoặc khước từ trắng trợn quyền được sống, quynghiêmền tự do, hoặc sự an toàn của những con người. Các bản báo c áo từ trong nước cộng với thông tin mà Ông Bielefeldt đã công bố và đang tiếp tục thu thập là căn cứ vững chắc để chứng minh rằng Việt Nam xứng đáng với danh hiệu CPC.

Bị xếp vào danh sách CPC sẽ có hậu quả thực tiễn: Luật pháp Hoa Kỳ ấn định các biện pháp chế tài, gồm có chế tài chung cho cả quốc gia và chế tài riêng những kẻ vi phạm, tương tự như các biện pháp đang áp dụng đối với Nga. Quan trọng hơn, CPC sẽ khoá chặt cánh cửa TPP cho Việt Nam. Và đó là nút chặn thứ 3 mà Liên Minh Cho Một Việt Nam Tự Do Và Dân Chủ đang thúc đẩy.

Tóm lại, đây là th ời điểm thuận lợi để nới rộng không gian cho tự do tôn giáo ở Việt Nam bằng những nỗ lực có phối hợp trong và ngoài. Các cộng đồng tôn giáo ở trong nước cần đầu tư cho việc đào tạo các chuyên viên báo cáo vi phạm, càng đông càng tốt. Các báo cáo vi phạm, thực hiện đúng thủ tục và tiêu chuẩn quốc tế, sẽ giúp người ở ngoài vận động quốc tế tăng áp lực chế tài và đe doạ triển vọng tham gia TPP cho Việt Nam. Áp lực quốc tế gia tăng sẽ hỗ trợ cho các cộng đồng tôn giáo ở trong nước để từng bước nới rộng và củng cố không gian cho tự do tôn giáo.
Bài liên quan: 

Đằng sau chuyến đi Việt Nam của báo cáo viên LHQ về tôn giáo

http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2931

Cán bộ Việt Nam trốn ở lại Mỹ?

Ông Trần Ngọc Phi Long từng là cán bộ quản lý tại Sở Ngoại vụ Cần Thơ

Một cán bộ thuộc diện lãnh đạo của Sở Ngoại vụ thành phố Cần Thơ được cử đi công tác ở Mỹ hơn một tháng nay ‘cơ bản vẫn chưa quay về’, một cán bộ giấu tên ở cơ quan này xác nhận với BBC.

Theo báo chí trong nước thì người cán bộ này là ông Trần Ngọc Phi Long, 31 tuổi, phó Phòng Hợp tác Quốc tế thuộc Sở Ngoại vụ Cần Thơ.

‘Gửi đơn nghỉ việc’

Báo mạng Dân Trí dẫn lời ông Phạm Thế Vinh, giám đốc Sở Ngoại vụ Cần Thơ, cho biết người cán bộ này ‘đã gửi (về Sở) một phong bì có đóng dấu bưu điện từ Mỹ, bên trong có đơn xin nghỉ việc’.

“Hiện chúng tôi đang phối hợp với các cơ quan chức năng xử lý vụ việc theo quy định của pháp luật,” ông Vinh được dẫn lời nói.

Báo mạng VietnamNet cũng dẫn lời ông Vinh cho biết thêm là trong đơn xin nghỉ việc ông Long chỉ ghi lý do là ‘vì gia đình và sức khỏe’ mà ‘không nói cụ thể gì thêm’.

Cũng theo tờ báo này thì ông Long được cơ quan cử đi học một khóa ngắn hạn ở Mỹ kéo dài 13 ngày kể từ ngày 30/6 theo chương trình hợp tác của Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam.

Tuy nhiên, đến ngày kết thúc khóa học, ông Long đã không quay về Việt Nam mà ở lại Mỹ, theo VietnamNet.

Dân Trí cho biết ông Trần Ngọc Phi Long thuộc diện ‘cán bộ nguồn’ (tức được quy hoạch cho tương lai) từng được Nhà nước cho đi học thạc sỹ tại Anh trong một năm rưỡi bằng tiền ngân sách.

Cũng theo tờ báo này thì thành phố Cần Thơ đã bỏ ra ‘khoảng 300 triệu đồng’ cho ông Long đi học.

Sau khi đi học về, ông Long được nhận nhiệm sở tại Sở Ngoại vụ và được miêu tả là ‘một cán bộ giỏi ngoại ngữ cũng như chuyên môn’.

BBC đã tìm cách liên lạc với Sở Ngoại vụ ở Cần Thơ để hỏi thêm về vụ việc nhưng được biết các cán bộ của Sở đã được lệnh không được phép nói bất cứ điều gì về việc này với báo chí.

Cách nay hơn hai năm, hai tuyển thủ quốc gia bộ môn đua thuyền của Việt Nam là Nguyễn Phương Đông, 22 tuổi, và Lương Đức Toàn, 20 tuổi, cũng đã bỏ trốn khi đang tập huấn ở Úc chuẩn bị cho vòng loại Olympic London.

McCain nhắc nhở VN về dân chủ

Ông McCain là một vị khách quen thuộc ở Việt Nam

Thượng nghị sỹ Mỹ John McCain đã nhắc nhở Việt Nam về dân chủ trong bài phát biểu trước báo giới tại Hà Nội hôm thứ Sáu ngày 8/8 nhân chuyến thăm Việt Nam của ông và người đồng nhiệm Sheldon Whitehouse.

Chính trong bài phát biểu này, vị thượng nghị sỹ hàng đầu của Đảng Cộng hòa đã đề cập đến khả năng Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam nhưng nhấn mạnh rằng việc này tùy thuộc rất lớn vào thành tích nhân quyền của Chính phủ Việt Nam.

Tuy nhiên, báo chí trong nước khi đưa tin về bài phát biểu của ông McCain không hề đả động gì đến lời nhắn gửi của ông McCain về dân chủ và nhân quyền.

Nhắc lại lời thủ tướng

“Các nhà lãnh đạo Việt Nam đã nhìn nhận rằng cần phải làm nhiều hơn (về nhân quyền) chỉ vì một lý do trên hết: điều này tốt cho Việt Nam, có lợi cho ổn định, thịnh vượng và thành công của đất nước,” theo toàn văn bài phát biểu được đăng trên trang web riêng của ông McCain.

Nhắc lại thông điệp Năm Mới của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rằng ‘dân chủ là xu thế tất yếu trong quá trình phát triển’ và rằng ‘Đảng phải giương cao ngọn cờ dân chủ’, ông McCain nói:

“Chúng tôi mong là Việt Nam sẽ đưa những lời nói ấn tượng này thành hành động táo bạo chẳng hạn như thả tù nhân lương tâm, tạo không gian cho xã hội dân sự và cuối cùng là ghi rõ vào luật và chính sách rằng quyền lực nhà nước là giới hạn và những quyền con người phổ quát – quyền tự do phát biểu, hội họp, tín ngưỡng, xuất bản và tiếp cận thông tin – cần phải được đảm bảo cho mọi công dân.”

Ông nói ông tin rằng Việt Nam có thể ‘là một tấm gương đáp ứng được những mong đợi ngày càng tăng của người dân về dân chủ, quản trị tốt và pháp trị, thịnh vượng và phát triển xã hội, môi trường trong sạch và sức mạnh quốc gia để bảo vệ nền độc lập’.

Các nhà lãnh đạo Việt Nam đã nhìn nhận rằng cần phải làm nhiều hơn (về nhân quyền) chỉ vì một lý do trên hết: điều này tốt cho Việt Nam, có lợi cho ổn định, thịnh vượng và thành công của đất nước.

Thượng nghị sỹ Mỹ John McCain

“Đó sẽ là một tấm gương có thể khuyến khích những nước khác trong khu vực, bao gồm láng giềng của quý vị ở phương Bắc, phải tự hỏi: tại sao chúng ta không làm giống như Việt Nam?”

Cựu ứng viên tổng thống Mỹ bày tỏ mong muốn quan hệ Việt-Mỹ trong những năm tới sẽ dựa trên ‘những giá trị chung’ sau gần 20 năm dựa trên ‘những mục tiêu và lợi ích chung’.

Ông McCain cũng hứa hẹn Mỹ sẽ có ‘tư duy và hành động mới’ trong quan hệ với Việt Nam.

“Chúng tôi sẵn sàng đàm phán xong hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), làm việc với Việt Nam để đáp ứng các tiêu chuẩn để được Mỹ công nhận là nền kinh tế thị trường,” ông nói.

“Chúng tôi sẵn sàng tăng cường hợp tác quân sự và tăng các chuyến viếng thăm của tàu chuyến đến mức mà Việt Nam cho phép – không phải bằng cách thiết lập căn cứ, điều mà chúng tôi không có ý định – mà bằng các thỏa thuận giữa hai nước,” ông nói thêm.

“Chúng tôi cũng sẵn sàng tăng hỗ trợ an ninh để giúp Việt Nam cải thiện khả năng nhận thức về lãnh hải và xây dựng năng lực bảo vệ quyền chủ quyền.”

Phim “CHÚNG TÔI MUỐN SỐNG”

GIỚI THIỆU BỘ PHIM “CHÚNG TÔI MUỐN SỐNG”

Thế hệ thứ 2 nên xem và đọc để biết CSVN là như thế nào, nhất là các con của lính

 Bộ phim CHÚNG TÔI MUỐN SỐNG được trình chiếu từ những năm cuối của thập niên 50s và đầu 60s. Nhiều thế hệ đã đi qua, từng là nạn nhân và nhân chứng.
Những thế hệ đi sau là kẻ bàng quang khi xem những thước phim ghi lại một thảm họa đau thương của người dân trong thời kỳ “Cải cách Ruộng Đất”. Cuốn phim từ ngày xuất xưởng đến nay, lần đầu chúng ta được đọc một bài giới thiệu rất tổng quát, nhưng khá đầy đủ và lột được ý nghĩa của chủ đề bộ phim.
Đây cũng là lần đầu tiên những hình ảnh thực từ hiện trường do nhiếp ảnh gia Dmitri Baltermants của Liên Xô ghi vào ống kính, mãi cho tớí sau khi Liên Xô xụp đổ mới được “giải mật”. Những hình ảnh này do nhà văn Nguyễn Minh Cần cung cấp. Tòa soạn NGUỒN nhận được bài viết này của Chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, do một thân hữu chuyển đến. Để đáp lại tấm lòng và nghĩa khí bậc nữ nhi hào kiệt của tác giả, chúng tôi xin đăng tải Bài Điểm Phim này.
Trân trọng,
Tòa soạn KHƠI NGUỒN, số 29 Năm thứ Ba, Tháng 09/2006
Tài Tử Lê Quỳnh
“CHÚNG TÔI MUỐN SỐNG”
Là một bộ phim dựng lại bối cảnh lịch sử Việt Nam trước năm 1954. Với bầu nhiệt huyết  tuổi trẻ hăng say ngút ngàn, tinh thần ái quốc, hàng hàng lớp lớp thanh niên Việt Nam đáp lời sông núi tham gia các tổ chức chống Pháp, trong đó có Vinh, con trai ông bà Long, một địa chủ lương thiện và yêu nước.
Ông bà Long đã từng mang bạc vàng ra ủng hộ kháng chiến. Những năm thất mùa, nạn đói kém, ông bà Long đã mang hết gạo thóc ra phân phát cho dân làng và ủng hộ du kích xã.
Vinh, người con trai duy nhất của ông bà Long có một mối tình đằm thắm với cô giáo Lan, một cán bộ trong làng.Vì bổn phận làm trai và ước mơ cứu dân tộc thoát ách thực dân, Vinh đã bỏ lại cha mẹ già, người yêu để tham gia mặt trận Việt Minh và lập nhiều chiến công hiển hách.
Những chiến công Cao Bắc Lạng, Núi Voi, Đồng Khê… và rồi Vinh đã bị thương vì những phát súng từ phía sau lưng của tên Chính Ủy.
Trong khi đó thì Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam lại mưu mô lái mặt trận Việt Minh thành một công cụ của đảng Cộng Sản Quốc Tế. Tên Chính uỷ đã phù-thủy-hóa  mọi công trạng của  Đại đội trưởng Vinh và đồng đội của anh thành những chiến tích dâng “Bác và Đảng”.
Qua lời tên Chính ủy: “Đại đội trưởng Vinh, hôm nay thu được nhiều chiến lợi phẩm, Bác và Đảng rất hài lòng. Tôi sẽ báo cáo lên cấp trên để tưởng thưởng  và cho đồng chí được nghỉ phép. Bác và Đảng ghi công đồng chí.”
Vinh từ tốn trả lời:
“Xin cám ơn đồng chí Chính ủy, tôi chiến đấu đây không phải cốt để được ân thưởng mà mục đích là để giải phóng dân tộc ra khỏi ách thực dân và bất cứ một chế độ áp bức nào khác. Tôi chỉ biết chiến đầu vì Chính Nghĩa Quốc Gia Dân Tộc thôi.”
Nhưng rồi những chiến tích của Vinh được trả giá “tưởng thưởng” bằng cái chết bi thảm của song  thân.
Ông bà Long bị mang ra đấu tố dã man, bị chôn sống, bị những lưỡi cầy thân xác đớn  đau. Chiến dịch “Cải cách Ruộng Đất” của Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam, Cộng Sản đã lợi dụng, sách động mọi giai cấp để tiêu diệt, tàn sát một giai cấp khác hầu cướp đoạt mọi của cải, tài sản của người dân, làm tan nát vạn triệu gia đình, phá vỡ tình yêu hạnh phúc  lứa đôi, biến đồng lúa xanh tươi thành những biển máu và nước mắt của đồng bào vô tội. Tất cả để chứng tỏ lòng trung thành và tuân theo chỉ thị của đảng Cộng Sản Quốc Tế. Trước “Tòa Án Nhân Dân” trên tầng cao nhất của khán đài lộ thiên luôn luôn có treo ba bức ảnh khổng lồ:
Hồ Chí Minh ở giữa, Malenkov và Mao Trạch Đông  hai bên.  Chúng kích động hận thù giai cấp phải đào mồ chôn kẻ thù, như lời hô hào của Tố Hữu, một tên đồ tể đại gian ác:
 “Giết, giết nữa bàn tay không phút nghỉ,
   Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong.
   Cho Đảng bền lâu cùng rợp bóng chung lòng,
   Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Stalin bất diệt.”
Vinh từ một Anh Hùng Dân Tộc  phút chốc “đổi  đời” thành người tù lao công với bản án  “Chung thân khổ sai”, một sự phản bội của Đảng mà Bác sỹ Dương Quỳnh Hoa, một “cán bộ” Cộng Sản đã phải buông lời trung thực:
 “Trong chiến tranh, Đảng sống gần nhân dân, sống trong lòng nhân dân. Khi chiến thắng, khi quyền lực nắm trong tay rồi, Đảng đã xem nhân dân như kẻ thù tiềm ẩn!”
Thảm cảnh của gia đình ông bà Long là thảm cảnh chung của giai cấp trí, phú, địa, hào dưới chế độ Cộng Sản. “Đặc trưng ngôn ngữ” mà tác giả muốn nói qua hình ảnh ông bà Long trước khi bị hành hình, ân huệ cuối cùng là xin được  cởỉ  trói. Lời ông Long: “Thôi bà à, dẫu sao cũng một lần chết. Dẫu có chết oan đi chăng nữa thì hãy cứ can đảm lên để con cháu mình có thể hãnh diện vì cha mẹ đã chết cho Tự Do của Tổ Quốc.”
Ý muốn nói: Người dân dưới chế độ Cộng Sản chỉ có thể được cởi trói khi đi vào cõi chết  nên hãy can đảm để một lần được chết cho Tự Do của Tổ Quốc.
Lan là người con gái đầy nhiệt huyết lý tưởng cách mạng. Lan tin tưởng chính sách “ Cải cách Ruộng Đất” là một “quốc  kế dân sinh” ngày mai sẽ mang lại hạnh phúc ấm no cho mọi tầng lớp nhân dân. Nhưng ngaỳ mai không bao giờ đến. Vì cố gắng để trở thành một cán bô Cộng Sản trung kiên phải biết sắt máu và gạt bỏ tình riêng, Lan đã vâng lời tên Chủ Tịch quất vào người Vinh những lằn roi rướm máu trong lần Vinh tìm cách bỏ trốn không thành bị bắt lại và bị cực hình tra tấn dã man.
Lan và Vinh, hai mái đầu xanh, hai kẻ yêu nhau tha thiết với ước mơ một ngày cưới, một mái ấm gia đình nay trở nên hai giai cấp thù địch. Bị giằng xé trước lý tưởng ước mơ trở thành một “cán bộ”  và tình yêu éo le đớn đau trắc trở nên đã biến Lan thành điên loạn.
Hải, người thanh niên “văn công” đã thầm yêu Lan. Vì không được Lan đáp lại, lợi dụng lúc Lan tâm trí bất thường, Hải đã chiếm đọat Lan. “Cô cán bộ cuả nhân dân “đang tâm cuồng trí  loạn lại bị hành hạ bởi cái oan thai, cuối cùng Lan đã can đảm chọn cho mình một cái chết  để được trở về với Vinh, trở về vớí chính mình, để được cởi trói ra khỏi lý tưởng “cán bộ của nhân dân”, để được sống thật với lòng mình, sống thật với tình yêu, sống thật với lương tâm con người hay nói một cách khác Lan đã trở về với Dân Tộc.
Phần Vinh, cũng vì yêu, Vinh đã quên đi những đau thương oán trách lao mình đến với Lan bất chấp nòng súng bạo ngược đe dọa của những tên cán bộ. Trong cơn hấp hối này một tay Lan ôm lấy cái oan thai đang dẫy chết cố gắng với gọi người tình:
 “Anh Vinh, anh Vinh! Em không thể nào là cán bộ Cộng Sản được! Giờ này em mới thực sự trở về với anh.”
Phải, Lan không thể là “cán bộ Cộng Sản” vì Lan có trái tim con người, còn biết yêu, còn biết điều  thiện ác, còn có cảm giác khổ đau trong khi người “cán bộ Cộng Sản” luôn luôn hô hào phải tiêu diệt tất cả những kẻ địch.
“Kẻ địch “đây gồm những người có tinh thần Quốc Gia, từ chối đứng dưới bóng cờ Cộng Sản Quốc Tế, từ chối làm tay sai cho một chế độ phản nước hại dân, là những cháu con Lý Thường Kiệt “Nam Quốc Sơn Hà, Nam đế cư.”
Tác gỉả đã đưa hình ảnh người lao công trong giấc ngủ nhọc nhằn đã mớ bằng những giọng cười ngất ngưởng để nói lên nụ cười, niềm vui, hạnh phúc thực sự chỉ có trong mơ của kiếp người dân đen dưới chế  độ Cộng Sản bạo tàn.
Bộ phim kết thúc với bối cảnh vượt thoát đầy hiểm nguy của Vinh và Hải cùng những lao công bất hạnh. Máu đã chảy dài trên con đường tìm Tự Do. Nòng súng của những “cán bộ nhân  dân” đã nã vào người dân cùng khổ tay không một tấc sắt, phải đánh đổi cái chết  chỉ vì  MUỐN SỐNG!
Trên con đường hoạn nạn còn lại, Hải và Vinh lênh đênh giữa biển trời nước mênh mông, trước nanh vuốt của bầy kình ngư “cá mập”  và Hải đã chết thảm vì bị cá mập cắt đứt  đi một phần thân thể.
Hải, người thanh niên đã một lần bị ném đá chỉ vì yêu, trước tiếng thở dài của những người lao công:
“Đến thú dữ cũng không đối xử vớí nhau tàn tệ đến thế.” 
Tác giả đã họa lên bức chân dung  tuyệt vời về Tình Yêu, Dân Tộc, lòng vị tha qua hình ảnh hai người thanh niên Hải và Vinh, đáng lẽ ra là hai kẻ tình địch lại trở nên hai người  bạn đồng hành trên chiếc thuyền nổi trôi  theo cùng vận nước. Hai nạn nhân cùng khổ, dắt díu nhau đi tìm sự sống bên kia bờ vĩ tuyến.
Ngụ ý nói lên thế hệ thanh niên Việt Nam của cả hai miền Nam Bắc đều có cùng một tình yêu. Đó là Tình Yêu của Mẹ Việt Nam, tình yêu tổ quốc. Bầy cá mập tượng trưng cho chủ nghĩa Cộng Sản Quốc Tế, những thế lực hung tàn, bạo ngược đã nuốt chửng một phần thân thể  của Mẹ Việt Nam và đớn đau thay  nay chúng đã nuốt trọn thân thể của Mẹ Việt Nam  suốt 31 năm dài tang thương Quốc hận  khi chúng say men chiến thắng, say máu hận thù đã đưa dân tộc đến thảm họa vong bản vì giáo điều Mác, Lê, Mao đi ngược hoàn toàn với bản sắc truyền thống dân tộc.
CHÚNG TÔI MUỐN SỐNG đã phản ảnh trung thực nỗi thống khổ tận cùng của đồng bào miền Bắc khi miền Bắc rơi vào tay Cộng Sản, khi Hồ Chí Minh ký hiệp ước Genève chia đôi đất nước  năm 1954. Đây là những thưóc phim lịch sử, là tài liệu sống động, là bản cáo trạng về tội ác diệt chủng, chống nhân loại của Hồ Chí Minh  và tập đoàn “Mafia Hà Nội” là bọn tay sai Tầu Cộng tại Ba Đình.
Chủ đề phim muốn nói chủ nghĩa Cộng Sản chỉ là cái oan thai được tựu thành bởi sự hiếp dâm lên một thể xác, tinh thần điên loạn mà nó chỉ là giấc mơ không tưởng, một thiên đàng giả tạo, không bao giờ có sự thật.
Tôi viết những giòng chữ này bên song sắt lao tù vào ngày mùng 4 Tháng 7 năm 2006, ngày Lễ Độc Lập của nước Mỹ  trong một trạng tháí  đau đớn, xót  xa cho thân phận mình, cho thân phận Dân tộc mình. Đến bao giờ Tổ Quốc Việt Nam mới có ngày Độc Lập thật sự cho dân tộc?
Trong  tuyệt  vọng, Vinh đã tìm thấy ánh sáng, sự sống khi nhìn thấy là Quốc Kỳ “màu Vàng Ba Sọc Đỏ” phất  phới  tung bay trên một chiến hạm của Hảỉ Quân Việt Nam Cộng Hòa rực rỡ như ánh  Thái Dương.
Trong nỗi chờ đợi hoài bão, khát vọng Tự Do, Nhân Quyền cho Dân Tộc, chúng ta đã tìm được những gì, có phương cách gì để cứu lấy Dân Tộc thoát hiểm họa diệt vong, trước nanh vuốt của những thế lực đen tối trong lúc lá Đaị Kỳ Chính Nghĩa “màu Vàng Ba Sọc Đỏ”, di sản thiêng  liêng của Tổ Quốc  vẫn còn đang ngạo nghễ tung bay cùng khắp vùng trời Tự do.
Rất trân trọng giới thiệu  bộ phim CHÚNG TÔI MUỐN SỐNG  của tác giả và Đạo  diễn Vĩnh Noãn vì nhận thấy mỗi người dân Việt Nam yêu nước chúng ta phải có trách nhiệm phát huy, tác động, giớí thiệu, phổ biến rộng rãi đến Cộng Đồng nhân loại về những chúng tích tội ác tầy trời của Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam được xây dựng bằng máu và nước mắt  của chính dân tộc Việt Nam, mà máu và nước mắt đó vẫn còn đang tiếp tục chảy, dầu đã 31 năm Việt Nam không còn tiếng súng.
Như một lời tri ân đến tác giả, người đã đem tâm huyết, tấm lòng dựng lên những thước phim vĩ đại để lại cho hậu thế như một sự ký thác sứ mệnh cứu nước cho thế hệ nối tiếp, như một lời nhắc nhở đến những ai có dịp xem qua bộ phim này. Đồng thời cũng là tiếng chuông cảnh tỉnh những người còn u mê, lạc lõng trong “thiên đường mù” của chủ nghĩa Cộng sản.
Bài viết này chắc chắn không phải là bài giới thiệu hoàn hảo bởi nghệ thuật là một công trình đa dạng muôn mầu mà kiến thức hiểu biết của tôi lại hạn hẹp nên chỉ mới nói lên một góc cạnh rất nhỏ của bộ phim, như bộ phim cũng chỉ mới nói lên một góc cạnh rất nhỏ đối với tộị ác bằng non của Cộng Sản Hà Nội, tội đồ dân tộc. Rất ước mong được học hỏi, góp ý từ những nhà làm nghệ thuật, các bậc học gia, thức giả qua những bài  giới thiệu độc đáo hơn và cũng làm sống lại chủ đề CHÚNG TÔI MUỐN SỐNG để trả lại công bằng cho lịch sử, cho những nạn nhân, những người đã chết vì Tự Do cho Tổ Quốc.
Nguyễn Thị Ngọc Hạnh 
 
Viết trong những ngày giằng xé tâm can Tình nhà, Nợ Nước
  Những ngày dài nơi Sở Di Trú Hoa Kỳ
  Haskell, Texas, July 4th, 2006.

Chúng Tôi Muốn Sống / We Want To Live (1956)

Has

Quan Hệ Hoa Kỳ – Việt Nam: Có Điều Kiện Và Tiệm Tiến

Thông điệp của TNS John McCain gởi Hà Nội

Ts. Nguyễn Đình Thang, http://machsong.org

Ngày 10 tháng 8, 2014

Các bản tin quốc tế về buổi họp báo của TNS John McCain và TNS Sheldon Whitehouse ngày 8 tháng 8 ở Hà Nội đã không nêu lên hai điểm quan trọng: cải thiện nhân quyền phải ở mức căn bản và tiến trình phát triển quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam mang tính cách tiệm tiến, tuỳ thuộc mức cải thiện nhân quyền. Một số bản tin Việt ngữ cũng phạm thiếu sót vì lấy tin từ các bản tin quốc tế.

Điểm quan trọng thứ nhất là sự cải thiện nhân quyền phải ở mức căn bản và không quay lui được. Căn bản nghĩa là: trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm, xoá bỏ các công cụ trong khung luật và trong chính sách mà nhà nước dùng để đàn áp hay bỏ tù người bất đồng chính kiến, và tôn trọng ba quyền tự do căn bản: tự do phát biểu, tự do hội họp ôn hoà và tự do lập hội. Nếu thực hiện đúng như vậy thì đây là nền tảng cho một tiến trình dân chủ hoá đất nước.

TNS McCain hiểu rằng những cải thiện này không thể xảy ra “qua đêm” mà đòi hỏi một thời gian. Do đó sự phát triển quan hệ đối tác với Việt Nam, kể cả về an ninh và mậu dịch, sẽ mang tính cách tiệm tiến. Nghĩa là Việt Nam cải thiện nhân quyền đến đâu thì Hoa Kỳ sẽ đáp ứng đến đó về mức độ đối tác.

Đây chính là mục tiêu chiến lược của kế hoạch quốc tế vận 2013-2014, được nhiều trăm người chung sức thực hiện qua các đợt tổng vận động Quốc Hội và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ trong thời gian qua và ngày càng được nhiều dân biểu và thượng nghị sĩ Hoa Kỳ hưởng ứng.

TNS John McCain tham gia cuộc biểu tình chống giàn khoan HD-981, Phoenix, AZ ngày 17/05/2014

TNS McCain chỉ nói lên một thực tế: với mức chống đối hiện nay ở Quốc Hội Hoa Kỳ, không cách gì thông qua được TPP và gỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam nếu Việt Nam không thoả đáng điều kiện về cải thiện nhân quyền một cách căn bản.

Chúng ta có thể hình dung một lộ trình 5 năm để dân chủ hoá Việt Nam. Khởi điểm của lộ trình là Việt Nam phải trả tự do cho một số đáng kể các tù nhân lương tâm, xoá bỏ hay tu chính các luật vi phạm nhân quyền (Nghị Định 72 về internet, Nghị Định 92 về sinh hoạt tôn giáo, các điều 88, 258 và 79 Bộ Luật Hình Sự), và ban hành luật chống tra tấn và luật hội đoàn bao gồm công đoàn độc lập. Sau đó mỗi năm Việt Nam phải đạt những chỉ tiêu nhất định để được hưởng thêm các hỗ trợ về an ninh (bao gồm vũ khí sát thương) và quyền lợi mậu dịch qua TPP. Năm nào Việt Nam không đạt chỉ tiêu thì các quyền lợi sẽ không được tăng thêm cho đến khi đạt chỉ tiêu.

Đây không phải là một ví dụ bâng quơ mà đang là một chính sách được nhiều thành phần trong và ngoài chính quyền Hoa Kỳ thúc đẩy. Đó cũng là lý do của sự hình thành Liên Minh Cho Một Việt Nam Tự Do Và Dân Chủ.

Phát biểu báo chí của TNS McCain, mà chúng ta có thể hiểu là đại biểu cho Thượng Viện Hoa Kỳ, đánh dấu thành quả bước đầu nhưng đáng kể của kế hoạch quốc tế vận 2013-2014.

Trong 5 tháng còn lại của năm 2014, chúng tôi sẽ tiếp tục cài thêm nhiều nút chặn TPP để Hành Pháp Hoa Kỳ bị giới hạn về chọn lựa và chỉ còn cách thúc đẩy chính quyền Việt Nam chấp nhận lộ trình dân chủ hoá với khởi điểm trước cuối năm. Qua năm sau có thể là quá trễ vì cánh cửa cơ hội cho Việt Nam vào TPP sẽ khép lại rất nhanh một khi cuộc tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ bắt đầu.

Một trong những nút chặn đang được hình thành là vấn đề tự do tôn giáo mà Việt Nam đang vi phạm trầm trọng. Một nút chặn nữa là tình trạng cưỡng chiếm tài sản của công dân Hoa Kỳ mà chúng tôi đã chuẩn bị sẵn để khi cần thì dùng đến.

Từ giờ đến cuối năm, chúng ta sẽ phải đẩy mạnh hơn nữa cuộc tổng vận động .

Bài liên quan:

Các Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ Đến Việt Nam: Có gì mới?

http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2932

Hai năm hành trình cho quê hương và dân tộc

http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2927

***

Phát biểu báo chí của TNS John McCain ở Hà Nội ngày 8 tháng 8, 2014

Tôi là Thượng Nghị Sĩ John McCain, và luôn luôn cảm thấy hân hoan mỗi khi trở lại Việt Nam. Có Thượng Nghị Sĩ Sheldon Whitehouse của tiểu bang Rhode Island đi cùng tôi.

Chúng tôi đến Hà Nội vào một thời điểm quan trọng: Sang năm sẽ đánh dấu 20 năm từ ngày bình thường hoá quan hệ giữa chúng ta. Đối với những người trong chúng ta đã góp phần trong tiến trình này, tiến triển mà chúng ta đạt được trong thời gian ấy là đáng ngạc nhiên. Cùng lúc, chúng tôi ghi nhận rằng chúng ta còn có thể làm thêm nhiều hơn biết bao như là những thành phần đối tác, và chúng ta cần một chương trình nghị sự đầy tham vọng khi tiến vào năm tới, đặc biệt là trong bối cảnh của những sự kiện đáng lo gần đây ở Biển Đông. Tóm lại, bây giờ là thời gian cho Việt Nam và Hoa Kỳ cùng nhau thực hiện một bước nhảy vọt chiến lược lớn. Đó là lý do tại sao chúng tôi có mặt ở đây.

Về phần chúng tôi, Hoa Kỳ đã sẵn sàng để đáp ứng thách đố này với suy nghĩ và hành động mới. Chúng tôi đã sẵn sàng để hoàn tất một Hiệp Ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương ở tiêu chuẩn cao, với Việt Nam là một đối tác trọn vẹn. Chúng tôi đã sẵn sàng, trong bối cảnh của TPP, làm việc với Việt Nam để đáp ứng các tiêu chí để được Hoa Kỳ công nhận là nền kinh tế thị trường. Chúng tôi sẵn sàng tăng cường hợp tác quân sự giữa chúng ta và số lần chiến thuyền Hoa Kỳ cặp bến Việt Nam theo như Việt Nam cho phép – không phải bằng cách thiết lập các căn cứ, đó không là điều chúng tôi mưu cầu, mà là thông qua các thỏa thuận để tăng sự tiếp cận, như chúng tôi đang hoàn tất thương thảo với các nước khác trong khu vực. Chúng tôi cũng đã sẵn sàng để tăng cường hỗ trợ an ninh nhằm giúp Việt Nam nâng cao khả năng theo dõi trong lĩnh vực hàng hải và xây dựng năng lực bảo vệ quyền chủ quyền của mình.

Trong mục đích ấy, tôi tin rằng đã đến lúc Hoa Kỳ bắt đầu nới lỏng lệnh cấm vận vũ khí sát thương đối với Việt Nam. Điều này sẽ không, và không nên, xảy ra toàn bộ cùng một lúc. Thay vào đó, nó nên được giới hạn trước hết trong phạm vi khả năng phòng thủ, chẳng hạn như bảo vệ bờ biển và các hệ thống hàng hải, hoàn toàn thuộc về an ninh đối ngoại.

Chúng ta có thể làm đến bao nhiêu trong lĩnh vực này, cũng giống như trong các mục tiêu thương mại và an ninh tham vọng nhất khác của chúng ta, tuỳ thuộc nhiều vào hành động thêm nữa của Việt Nam về nhân quyền. Chúng tôi đánh giá cao những tiến bộ gần đây Việt Nam đã thực hiện, bao gồm việc ký Công Ước Chống Tra Tấn và đăng ký sinh hoạt cho nhiều nơi thờ phượng.

Đồng thời, các nhà lãnh đạo của Việt Nam thừa nhận còn nhiều việc phải làm, vì một lý do trên hết: Nó là điều tốt cho Việt Nam – cho sự ổn định, thịnh vượng và thành công của Việt Nam. Như Thủ Tướng Chính Phủ cho biết trong lời phát biểu đầu năm của mình, “Dân chủ là xu hướng tất yếu trong quá trình phát triển của nhân loại.” Chế độ ở Việt Nam, ông nói, “phải làm tốt hơn về dân chủ, và đảng phải giương cao ngọn cờ dân chủ.”

Chúng tôi hy vọng rằng Việt Nam sẽ chuyển những lời đáng ghi nhận này thành những hành động mạnh dạn, chẳng hạn như trả tự do cho các tù nhân lương tâm, tạo không gian cho xã hội dân sự, và cuối cùng làm rõ trong pháp luật và chính sách rằng quyền lực nhà nước là hạn chế và các nhân quyền phổ quát — các tự do phát biểu, lập hội, thờ phượng, xuất bản, và truy cập thông tin — được bảo vệ cho tất cả công dân.

Trong thế kỷ cạnh tranh này, tất cả các nước phải đối mặt với cùng một câu hỏi: Điều gì khiến chúng ta khác biệt? Những gì chúng ta có để cống hiến? Tôi tin rằng Việt Nam có thể cống hiến một câu trả lời đầy uy lực – mẫu mực về một nhà nước đáp ứng những kỳ vọng gia tăng của người dân về một nền dân chủ, quản trị tốt và pháp quyền, sự thịnh vượng và phát triển xã hội, môi trường trong lành, và sức mạnh dân tộc để bảo vệ độc lập. Đó là một mẫu mực mà sẽ truyền cảm hứng cho những dân tộc khác trong khu vực, bao gồm cả láng giềng của các bạn ở phương bắc, để phải tự hỏi: tại sao chúng ta không thể giống như Việt Nam hơn?

Trong gần hai thập kỷ, Việt Nam và Hoa Kỳ đã xây dựng được một mối quan hệ vững chãi dựa trên các mục tiêu chung và các lợi ích chung. Chúng tôi hy vọng trong những năm tới chúng ta sẽ có thể xây dựng một quan hệ đối tác chiến lược dựa trên những giá trị chung – vì đó là quan hệ hữu nghị chặt chẽ nhất, vững mạnh nhất và lâu bền nhật mà hai quốc gia có thể có.

Nguyên bản tiếng Anh: http://www.mccain.senate.gov/public/index.cfm/press-releases?ID=f5fd4b07-3d87-4a9f-a892-03018c779888