Nếu Đảng Cộng sản TQ không còn?

Vụ giàn khoan Hải Dương 981 thể hiện sự mạnh hay yếu của Trung Quốc?

Chỉ trong hơn nửa năm 2014, hàng loạt các diễn biến khủng hoảng gần đây ở khu vực Đông Á và Đông Nam Á cho thấy chiến tranh tất yếu sẽ đến.

Động lực tham vọng tạo ra khủng hoảng, thúc đẩy tiến trình chiến tranh đều có đầu nguồn từ đệ nhị siêu cường Trung Quốc.

Qua thực hiện chiến lược cứng “Giấc mơ Trung Quốc”, việc đầu tiên của ông Tập Cận Bình và giới cầm quyền Trung Nam Hải là thay đổi nguyên trạng cân bằng chiến lược đã tồn tại trước những cửa ngõ sinh tồn của Trung Quốc.

Tranh chấp

Trung Quốc muốn đoạt cửa ngõ sinh tồn và khu vực tranh chấp sinh lợi bằng quyền lực cứng, ngay trong một thời đại mà quyền lực mềm tỏ ra hiệu quả hơn bao giờ hết.

Nước Mỹ và Khối EU dù chưa áp dụng tổng lực quyền lực mềm, nhưng qua sự kiện nước Nga sáp nhập Crimea của Ukraine, chỉ cần sử dụng quyền lực mềm có giới hạn, họ cũng đã làm nguội những cái đầu nóng ở điện Kremli

Với tốc độ và chất lượng từ các cổng thông tin điện tử toàn cầu như hiện nay, có thể nói công dân của từng quốc gia đều có cơ sở thông tin để trở thành nhà bình luận chính trị, quân sự có tầm cỡ.

Một trong những nhận định đáng chú ý nhất tại thời điểm này là Trung Quốc không chỉ đang bị bao vây, cô lập bởi những cánh cửa tự vệ từ các nước láng giềng.

Thực ra, Bắc Kinh đang chống chọi quyết liệt trước tiến trình sụp đổ.

Có nhận định cho rằng, Trung Quốc quyết không rút giàn khoan đang xâm lăng chủ quyền biển của Việt Nam, chính là một trong những bước sửa sai chiến lược cứng.

Và nếu cả khi họ thỏa hiệp để rút giàn khoan thì cũng thuộc sách lược toàn cục nhằm giữ cho Bắc Kinh phần nào đó khỏi thế cô lập để chống chọi, cầm cự giảm thiểu tốc độ tiến trình tan rã.

Mầm mống phát sinh tiến trình sụp đổ của Trung Quốc thuộc về những vấn đề bệnh lý nội tại toàn diện của chính quyền Bắc Kinh và xã hội của Trung Quốc.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình muốn khôi phục ‘Giấc mơ Trung Quốc’

Nhưng chính sự nôn nóng, quá chủ quan thể hiện chiến lược cứng để thực hiện tham vọng “Giấc mơ Trung Quốc”, cụ thể là kéo giàn khoan cùng binh đoàn giàn khoan hùng hậu xuống biển nam đã làm bít cửa sinh tồn của chính họ.

Nếu Bắc Kinh sụp đổ?

Diễn biến chuyện Bắc Kinh sụp đổ cụ thể ra sao?

Có lẽ cộng đồng quốc tế và từng công dân đa quốc gia sẽ đưa những chủ kiến riêng, nhưng ngay lúc này việc xây dựng những kế hoạch dự phòng cho từng dân tộc có chung biên giới với Trung Quốc là việc hết sức thiết thực.

Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên, đồng minh lâu đời của Bắc Kinh, đã chủ động đề nghị Đại Hàn Dân Quốc hình thành một nhà nước liên bang.

Nước Nhật thông qua luật Quyền tự vệ tập thể và có những bước liên minh quân sự, an ninh chiến lược toàn diện kéo dài đến Úc, Tân Tây Lan…

Ngay cả khi chưa có vụ giàn khoan HD 981 xâm lăng chủ quyền biển Việt Nam, Miến Điện cũng đã thức tỉnh trước Trung Quốc.

Chính thể Hà Nội sẽ làm gì? Ngay cả khi Trung Quốc không tiến hành chiến tranh trên bộ với các nước láng giềng, sự sụp đổ của Bắc Kinh đồng thời sẽ có những binh đoàn hùng hậu mất chủ cùng với dân tị nạn tràn qua biên giới thì thể chế Hà Nội sẽ làm gì?

Nếu chính thể Hà Nội hôm nay không có những quyết sách mạnh mẽ trước cận cảnh sụp đổ của Trung Quốc, thì chính sự sụp đổ của chính quyền Bắc Kinh sẽ biến thể chế Hà Nội thành bạn đồng hành.

Dư luận cho rằng đó sẽ là cơ hội để Việt Nam thu hồi thực địa chủ quyền Hoàng Sa, Gạc Ma… và các phần đất biên giới bị cướp. Nhưng liệu cơ hội đó có trong tầm suy nghĩ và dũng khí của chính thể Hà Nội không?

Thật khó trả lời cho các tiền đề hệ trọng, như làm cách nào giữ được chủ quyền nếu bùng nổ quá trình Trung Quốc sụp đổ mà họ vẫn nhất quyết không buông Việt Nam?

Làm cách nào ngay cả khi chính quyền cộng sản Bắc Kinh mất hết thực quyền và chạy xuống phía nam nắm chắc Việt Nam? Làm cách nào khi chính thể mới lập ở Bắc Kinh để cho Việt Nam thoát Trung?

Làm cách nào mà khi Trung Quốc tan rã thành nhiều quốc gia nhỏ, trong số những quốc gia đó vẫn ngang nhiên, phi pháp tuyên bố Giàn khoan và binh đoàn giàn khoan đang thực hiện quyền khai thác trên chủ quyền lãnh hải của họ?

Trong suốt quá lịch sử, các chính thể cầm quyền Việt Nam luôn luôn sáng rõ ý thức chủ, khách, bạn, thù của dân tộc Vận mạng dân tộc hiện sinh đến ngày nay đã là minh chứng mạnh mẽ nhất cho ý thức độc lập dân tộc.

Nếu chính thể Hà Nội hôm nay không có những quyết sách mạnh mẽ trước cận cảnh sụp đổ của Trung Quốc, thì chính sự sụp đổ của chính quyền Bắc Kinh sẽ biến thể chế Hà Nội thành bạn đồng hành.

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả, đang sống ở Sài Gòn.

Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người

Thế Kỷ Của Chúng Ta, 07/07/2014

Một số hình ảnh:

 

 

 

 

 

 

 
RadioCTM – Thiên Hà, Lưu Giang, Trúc Linh, Bảo Trang

Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người

Từ đầu tháng 5, Trung Cộng đã bất chấp luật Quốc tế, ngang nhiên đặt giàn khoan Hải Dương 981 vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam ở Biển Đông. Một chiến dịch vận động hướng về Biển Đông, trong tinh thần đóng góp cho cuộc tranh đấu bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ Việt Nam, đã được nhiều tổ chức trong và ngoài nước cùng nhau khởi động. Chủ Nhật vừa qua, ngay tại thủ đô Washington, Hoa Kỳ, sau khi cả nước Mỹ ăn mừng ngày Lễ Độc Lập, thì hàng ngàn đồng bào người Việt khắp nơi đã đổ xô về đây tham dự ngày “Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người” tại Freedom Plaza. Các anh em của chương trình TKCCT đã có mặt, và Trúc Linh sẽ đem đến cho chúng ta một cuộc phóng sự đặc biệt về nỗ lực này. Mời các bạn cùng nghe.


Hatchobiendong&quyenconnguoi 400x300

IMG_2535

Đỗ Thị Minh Hạnh kể lại về quá trình hoạt động

Lao Động Việt – Tại buổi họp Thứ Sáu 04/7 của các tổ chức xã hội dân sự, cô Đỗ Thị Minh Hạnh được mời phát biểu. Và trong video 32 phút do Nguyễn Tường Thụy đưa lên Youtube (dưới đây), cô kể lại tại sao đứng lên tranh đấu, tại sao lúc đầu quan tâm nhiều đến cả lao động lẫn biển đảo, dân oan, nhưng sau đó đã quyết định hướng về quyền lao động.
Hạnh cũng nói về các bác, các bạn cùng chí hướng với mình, về các công tác của Phong Trào Lao Động Việt mà cô cùng với Chương và Hùng làm (tìm hiểu điều kiện lao động, giúp công nhân tổ chức đình công, ..), và về PTLĐV cộng tác với UBBV (Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động VN) để tranh đấu cho quyền nghiệp đoàn. PTLĐV và UBBV là 2 nhóm liên minh với nhau trong Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (Lao Động Việt) để tương trợ và phối hợp.
PHÚT — NỘI DUNG CHÍNH
00:00 Trên đường đến Di Linh, Hạnh tình cờ gặp một nữ công nhân rất nghèo khổ
01:00 Những cái nghèo khổ cực nhọc của giới công nhân
02:00 Hạnh cảm thấy mình cần có tổ chức, cần tìm người cùng chí hướng. Lúc đầu gặp một số người lớn, cảm thấy trình độ quá cao với mình lúc đó
03:00 Hạnh gặp Vi, một bạn trẻ cùng chí hướng
04:00 Hạnh ra Hà Nội, gặp bác Nguyễn Thanh Giang. Bị công an bắt
05:00 In giấy về biển đảo, đứng phát truyền đơn, không biết rằng đó là trước trại giam
06:00 In thêm, phân phối truyền đơn trên xe buýt
07:00 In thêm, đem đến trường học phát, bỏ vô bao thư gởi đi
08:00 Mẹ của Hạnh khóc vì thấy Hạnh chọn con đường nguy hiểm cho bản thân
09:00 Xách máy chụp hình, thâu âm, phỏng vấn người lao động, đưa lên Paltalk
10:00 Gặp lại Anh Ba Saigon
11:00 Quen với Hùng và một số người khác. Hạnh bắt đầu quyết định tranh đấu về lao động
12:00 Chương, Hùng, Hạnh hoạt động trong Phong Trào Lao Động Việt. Để bảo toàn, phải cắt đứt liên lạc với gia đình
13:00 Hạnh qua Malaysia chứng kiến Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động tranh đấu cho lao động VN tại Malaysia
14:00 Chương, Hùng đến Thái Lan gặp nghiệp đoàn Miến Điện để học hỏi kinh nghiệm
15:00 Để tránh công an phá phách, Chương, Hùng không bay mà phải đi chui bằng đường bộ
16:00 Chương, Hùng, Hạnh sống hòa nhập trong cuộc sống khổ cực như nhiều công nhân
17:00 Cám ơn Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động hỗ trợ PTLĐV vô điều kiện
18:00 Hùng lo về tin học, làm logo cho Phong Trào Lao Động Việt
19:00 Vì hoàn cảnh, PTLĐV lúc đó chưa thể có văn bản mà chỉ có lời thề nguyền với nhau
20:00 Hùng lập danh sách nhiều công ty để tìm hiểu
21:00 Chương, Hùng, Hạnh đặt ra phương pháp để tìm hiểu về điều kiện lao động
22:00 Phân loại các công ty nào tệ hại nhất để tranh đấu
24:00 Bất chấp nguy hiểm, Hạnh qua Malaysia để tìm hiểu về UBBV
25:00 Không bay được, Hạnh phải đi đường bộ
26:00 Làm việc nhiều, ngủ ít, không ở khách sạn, không ăn xa xí, mang theo mắm ruốc do Mẹ làm
27:00 Chương, Hùng, Hạnh gặp gỡ công nhân ở cty Mỹ Phong, giúp họ viết truyền đơn
28:00 Chương, Hùng, Hạnh giúp công nhân Mỹ Phong tổ chức đình công
29:00 Lúc đó có chiến dịch Ngàn Năm Thăng Long, Phong Trào Lao Động Việt tham gia
30:00 Hạnh cũng làm phát ngôn viên về việc nói trên
31:00 Công an dùng em trai của Chương làm công cụ để tìm bắt Chương
32:00 Phong Trào Lao Động Việt đã bắt tay vào việc, Hạnh kêu gọi mọi người hỗ trợ PTLĐV
Và dưới đây là hình của tấm truyền đơn đình công mà Chương Hùng Hạnh giúp công nhân Mỹ Phong viết, và hình chụp một số công nhân đang đọc truyền đơn, do Chương Hùng Hạnh chụp và gởi đến UBBV để phổ biến.

‘TQ sẽ thắng nếu hải chiến với VN’

Máy bay xuất phát từ tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc

Một nhà nghiên cứu hải quân của Mỹ nhận định trên nhật báo New York Times rằng Trung Quốc nhiều khả năng sẽ chiến thắng ‘trong mọi kịch bản có thể’ nếu xảy ra chiến sự với Việt Nam.

Giáo sư Lyle J. Goldstein ở Viện nghiên cứu Hải quân Trung Quốc trực thuộc Trường Hải chiến của tiểu bang Rhode Island đã đưa ra nhận định trên trong bài phỏng vấn dưới dạng hỏi đáp đăng hôm 5/7.

Tuy vậy, cũng theo nhà nghiên cứu này thì ‘gần như chắc chắn Việt Nam cũng có thể gây tổn thất cho hải quân và không quân Trung Quốc’ do nước này đã có ‘những đầu tư khôn ngoan’ vào quân sự.

Lợi thế của Trung Quốc

Với việc Trung Quốc đã tiến hành công cuộc hiện đại hóa quân đội mạnh mẽ từ hai thập niên qua kể từ khi họ chịu tổn thất nặng nề trong cuộc chiến với Việt Nam năm 1979 thì giờ đây Trung Quốc ‘đang gặt hái thành quả’, theo lời vị giáo sư.

“Để chuẩn bị cho các kịch bản chiến tranh khác nhau với Hoa Kỳ hay Nhật Bản, Trung Quốc đã xây dựng sức mạnh được trang bị đầy đủ và huấn luyện tốt,” ông giải thích.

“Trong những lĩnh vực then chốt như tàu ngầm, giao tranh trên mặt nước hay tấn công chớp nhoáng, Trung Quốc có những lợi thế kỹ thuật đáng kể mà có thể giúp cho họ giành chiến thắng (trước Việt Nam) mặc dù có chịu thể tổn thất,” ông nói.

Trong trường hợp tuyệt vọng, Hà Nội có thể tính đến việc đẩy xung đột từ trên biển sang trên bộ ở khu vực biên giới giữa hai nước do lục quân của họ có thể sánh ngang với quân đội Trung Quốc.

Giáo sư Lyle J. Goldstein

Giáo sư Goldstein cũng cho rằng ở một số khía cạnh nào đó của một cuộc xung đột quân sự, Việt Nam cũng có lợi thế.

Ông chỉ ra rằng Trung Quốc đặc biệt không mạnh trong việc tiếp liệu trên không nên Việt Nam có thể tận dụng điều này để chiếm ưu thế trên vùng trời nhất là ở khu vực Biển Đông vốn nằm cách xa không phận Trung Quốc.

“Trong trường hợp tuyệt vọng, Hà Nội có thể tính đến việc đẩy xung đột từ trên biển sang trên bộ ở khu vực biên giới giữa hai nước do lục quân của họ có thể sánh ngang với quân đội Trung Quốc,” ông phân tích nhưng cũng cho biết Trung Quốc có thể không kích hoặc phóng tên lửa vào các căn cứ không quân và hải quân của Việt Nam.

Giáo sư Goldstein có bằng thạc sỹ chuyên ngành nghiên cứu chiến lược tại Trường Quan hệ Quốc tế John Hopkins và theo học tiến sỹ tại Đại học Princeton. Ông nói thông thạo tiếng Hoa và có thời gian nghiên cứu ở Trung Quốc.

Học viện nghiên cứu Hải quân Trung Quốc mà ông có công sáng lập và làm giám đốc đầu tiên cho đến năm 2011 có chức năng nghiên cứu về hải quân ngày càng lớn mạnh của Trung Quốc để phục vụ cho Hải quân Hoa Kỳ.

Hiểu rõ Việt Nam?

Hải quân Việt Nam chưa đủ trình độ điều khiển tàu ngầm lớp Kilo?

Theo ông thì Bắc Kinh đã theo dõi năng lực quân sự của Việt Nam ‘cực kỳ chặt chẽ’ và việc cả hai nước đều lệ thuộc vào vũ khí Nga đã giúp Trung Quốc nắm rõ hơn về thực lực quân sự của Việt Nam một cách tổng thể.

Giáo sư Goldstein cho biết cuộc xung đột biên giới hồi năm 1979 đã khiến Trung Quốc ‘có sự tôn trọng đáng kể’ đối với năng lực chiến tranh của Việt Nam.

Tuy nhiên, cũng theo ông thì các nhà nghiên cứu quân sự Trung Quốc đã chỉ ra một số điểm yếu trong sức mạnh quân sự của nước láng giềng của họ.

Đó là Việt Nam không có kinh nghiệm điều khiển những khí tài đặc biệt tối tân như tàu ngầm vốn đang được xem là sức mạnh chủ lực của họ.

Ngoài ra, các nhà nghiên cứu Trung Quốc cũng nhìn thấy những điểm yếu của Việt Nam trong các lĩnh vực do thám, nhắm mục tiêu và xử lý chiến sự.

“Có một suy nghĩ chung là Trung Quốc sẽ chiến thắng trong bất kỳ cuộc xung đột quân sự nào (với Việt Nam) sau khi đã xảy ra trận chiến mà các nhà quân sự Trung Quốc gọi là ‘mô hình 14/3’, tức trận hải chiến ngày 14/3 năm 1988 ở quần đảo Trường Sa mà khi đó chỉ một hạm đội nhỏ của Trung Quốc cũng đã đánh chìm một số tàu chiến của Việt Nam,” ông phân tích.

Liệu xung đột giữa Việt Nam và Trung Quốc trên biển có dẫn đến chiến tranh?

Nhà nghiên cứu người Mỹ cũng cho biết các nhà phân tích từ lâu nay đã chỉ ra rằng Trung Quốc đặc biệt yếu về chiến tranh dưới lòng biển và rằng Hà Nội có thể đã tìm ra điểm yếu trong hệ thống khí tài của Trung Quốc mà họ có thể khai thác.

Tuy nhiên, Trung Quốc đã ý thức được họ còn yếu chỗ nào và đã cố gắng cải thiện năng lực chiến tranh chống ngầm bằng cách đưa vào sử dụng hàng loạt các chiến hạm nhẹ nhưng hiệu quả trong hai năm qua.

Yếu tố Mỹ

Về phía Việt Nam, Giáo sư Goldstein cho rằng nước này đã chứng tỏ họ có khả năng chỉ huy bộ binh hiệu quả nhưng năng lực không quân và nhất là hải quân của họ thì vẫn còn rất hạn chế.

Do đó, ông cho rằng mặc dù các tàu ngầm lớp Kilo mà Việt Nam đặt mua từ Nga giúp tăng cường đáng kể năng lực hải quân của nước này nhưng do hạm đội tàu ngầm vốn thuộc vào dạng lực lượng phức tạp nhất của quân đội nên Việt Nam phải cần hàng chục năm mới xây dựng được một đội tàu ngầm thật sự hiệu quả và đáng tin cậy.

Khác với các nước như Nhật Bản và Philippines vốn là những nước đồng minh mà Mỹ có hiệp ước, trong đó có quy định việc bán vũ khí hay tập trận chung, Việt Nam phải xây dựng quan hệ quân sự với Mỹ từ con số không.

Giáo sư Lyle J. Goldstein

Về khả năng Mỹ có thể dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, Giáo sư Goldstein nhận định rằng Washington ‘sẽ thận trọng’ do lợi ích của việc này đối với Mỹ ‘chẳng có bao nhiêu’ trong khi nó có thể sẽ làm theo thang căng thẳng giữa Bắc Kinh và Hà Nội.

“Việc Mỹ bán vũ khí cho Việt Nam có thể được Bắc Kinh hiểu là một phần trong nỗ lực của Washington nhằm kiềm chế Trung Quốc. Do đó, nó không chỉ đổ thêm dầu vào lửa vào mối quan hệ Việt Nam-Trung Quốc mà nó còn gây tổn hại rất lớn cho quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc,” ông giải thích.

Khác với các nước như Nhật Bản và Philippines vốn là những nước đồng minh mà Mỹ có hiệp ước, trong đó có quy định việc bán vũ khí hay tập trận chung, Việt Nam phải xây dựng quan hệ quân sự với Mỹ từ con số không.

Trong một số lĩnh vực như do thám trên biển thì Việt Nam có thể nhờ rất nhiều vào công nghệ Mỹ nhưng họ sẽ gặp khó khăn để tích hợp thiết bị của Mỹ vào hệ thống vũ khí hiện có của họ mà đa phần là mua từ Nga.

Việt Nam: Tự do báo chí = Kiểm duyệt + Tự kiểm duyệt?

http://www.boxitvn.net/bai/27819

Phạm Chí Dũng

HOI NHABAO DOCLAP

Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam ra đời theo cung cách nhằm vinh thăng giá trị vĩnh cửu của tự do báo chí chứ không tô điểm cho vòng kim cô sắp vỡ tung của chế độ kiểm duyệt báo chí.

Cuối năm 2011, phóng viên của một tờ báo điện tử nhà nước uất ức: “Trung Quốc ngang ngược cắt cáp tàu Bình Minh của ta đến vậy mà Ban Tuyên giáo Trung ương vẫn chỉ đạo báo chí đăng là “tàu lạ”. Nhu nhược đến thế là cùng!”.

Nhưng đến mùa hè năm 2014, nỗi uất ức đã bùng nổ thành cơn giận dữ lật mặt cũng trong chính người phóng viên ấy: “Cả một chính sách ngoại giao quỳ gối đã đè bẹp các cơ quan tuyên giáo Việt Nam. Hết cấm rồi mở, hết mở rồi lại cấm, làm sao cái gọi là nền báo chí cách mạng còn chút gì là liêm sỉ?”. Vào đúng thời gian này, giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc lừng lững đầy ngạo mạn tiến chiếm vùng lãnh hải Việt Nam như vào chốn không chủ quyền.

Kiểm duyệt và tự kiểm duyệt

Nếu quá nhiều bài báo phản ánh tiêu cực xã hội đã bị “cấp trên” chỉ đạo gỡ bỏ, chẳng ai hoài nghi rằng sẽ có lúc tình cảm thiêng liêng của dân tộc bị chặn họng nghẹt thở đến như thế.

Từ lâu nay, chính sách kiểm duyệt báo chí ở Việt Nam có thể xem là một bản sao của chính thể độc trị Bắc Kinh, luôn được “nâng lên một tầm cao mới” với hàng chục cách thức can thiệp từ kín đáo đến cứng rắn. Được cấu trúc bởi quan điểm “Cương lĩnh Đảng quan trọng hơn Hiến pháp”, một phần khá lớn nhân sự chủ chốt trong số hơn 800 tờ báo quốc doanh được cấu thành từ những người không mấy am hiểu về nghiệp vụ báo chí và cả những chính khách luôn xem báo chí là một thứ “quyền lực thứ tư” cần bị nhốt xó.

Chế độ tự kiểm duyệt cũng vì thế đã tự hình thành như một công thức quyền lực vô giới hạn. Bất cứ một bài viết nào đụng đến một vấn đề hoặc lĩnh vực được coi là “nhạy cảm” rất thường bị “tuýt còi”, còn giới phóng viên thấp cổ bé họng bị tổng biên tập gạt sang một bên. Vietnamnet – một tờ báo điện tử từng có thời mang chất giọng riêng có – đã phải kiểm điểm nặng nề vì dám ví von “Mùa xuân Ả Rập” với một tương lai nếu chưa thì sẽ xảy ra ở Việt Nam.

Không ít minh họa tàn nhẫn đã khắc họa bức tranh tự do báo chí ở Việt Nam: những nhà báo có khuynh hướng tự do nhất trong sáng tác đều phải đối mặt với nguy cơ bị treo bút, rút thẻ nhà báo, sa thải và thậm chí còn bị truy tố vì những điều luật mơ hồ và cực kỳ dễ bị lạm dụng như điều 258 và điều 88 trong bộ Luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Nhưng lại có một điều trở nên quá sức chịu đựng đối với phần lớn báo giới còn liêm sỉ ở Việt Nam: thành tích tuyên giáo về tự do báo chí như thế đã được nhà nước cộng hòa mệnh danh xã hội chủ nghĩa này đem ra báo cáo ở các kỳ Kiểm điểm định kỳ phổ quát về nhân quyền tại Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc vào năm 2009 và 2014, trong lúc vẫn còn đến hơn ba chục nhà báo và blogger bị giam cầm – theo một thống kê chưa phải cuối cùng của Tổ chức Phóng viên không biên giới ở Pháp.

Vào mùa hè đỏ lửa năm 2014, ngay cả một tờ báo nhà nước là Pháp luật và Xã hội cũng bị Cơ quan an ninh điều tra của Bộ Công an khởi tố theo điều 258 về “lợi dụng quyền tự do dân chủ”, xen cài với câu chuyện phóng viên báo này có bài viết chỉ bày tỏ đôi chút nghi vấn về hoạt động của những doanh nghiệp của ngành “công an là bạn của dân”.

Con tàu dối trá

Bản báo cáo thành tích về tự do báo chí vẫn như dài bất tận, bất kể từ khi tham gia vào Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị năm 1982 cho đến tận bây giờ, Chính phủ Việt Nam đã gần như chẳng làm gì đề tiếp cận Luật Tiếp cận thông tin.

Ngược lại là đằng khác, vào năm 2013 những viên chức nhiệt tình thái quá của Bộ Công an còn đưa ra dự thảo yêu cầu báo chí phải có trách nhiệm cung cấp nguồn tin cho cơ quan công an. Nếu được thực hiện, cơ chế này đương nhiên sẽ ngược lại hoàn toàn một quy định của ngành tư pháp và cả một điều khoản của hiến pháp Việt Nam.

Khi bản hiến pháp sửa đổi năm 2013 được chính thức “chốt”, những người am hiểu thời tiết xã hội đã thừa hiểu phía sau nó là cả một vực thẳm dành cho tự do báo chí. Không những không được phản biện đối với rất nhiều sai lầm về sở hữu đất đai toàn dân và chủ đạo doanh nghiệp nhà nước, báo chí còn bị cấm cửa vào bất cứ lúc nào báo giới muốn lục tìm các bản dự thảo Luật Lập hội và Luật Biểu tình từ nhà kho trưng bày đổ nát của Quốc hội và các cơ quan công quyền.

Kiểm duyệt cùng với tự kiểm duyệt cũng bởi thế đã lên ngôi như một hình nhân trơ trọi trên cánh đồng khô hạn. Tình cảnh hiện thời là quá khó để bất cứ nhà báo còn lương tâm nào dám cất lên tiếng nói “sự thật sẽ giải phóng anh em” như nguồn nhựa sống cuối cùng trên con tàu dối trá.

Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam có lẽ là một trong số ít những kẻ trung thực dám rời bỏ con tàu dối trá ấy trước khi nó chìm nghỉm.

 

P. C. D.

Tác giả gửi BVN.

Huỳnh Anh Trí: Light Through Darkness

 http://danlambaovn.blogspot.com/2014/07/huynh-anh-tri-light-through-darkness.html

Anton Lê Ngọc Thanh (Vietnam Times)/Jasmine Tran (Danlambao) Translated  “The doctor had a private chat to Trí when he received the test result. Trí said he had already guessed it would not be a good result, and had prepared himself to accept this. The doctor burst into tears and held Trí in his arms. He said ‘This is how they destroy the patriots’. Trí recalled: ‘The doctor offered me some money and said he would try his best to save my life. I told him it did not matter, I only worried about my fellows patriots who were still imprisoned, as, in my time there, I saw with my own eyes, 14 cases of political prisoners who were infected with HIV and died’…”

*
That’s my fate, but what will happen to my fellow friends in the prison? This was the question Trí asked me, after he received his HIV positive test results.
And I can never forget that day: 28 May 2014.
Huỳnh Anh Trí was born in 1971 in Saigon. In the early 90s, Trí and his family migrated to Thailand. In 1999 in Bangkok, he joined the Việt Nam Tự Do (Vietnamese Liberty) – an organization opposing the dictatorship of the Vietnamese Communist Party.
In December 1999, Huỳnh Anh Trí and older brother Huỳnh Anh Tú were arrested in Saigon. Both were accused of being “terrorists” and sentenced to 14 years, under article 79 of the Vietnamese Criminal Code: carrying out activities aimed at overthrowing the People’s administration.
In 2001, Trí was transferred to Xuân Lộc prison in Đồng Nai province. During the period of his sentence, Trí had many disputes with prison guards and officials, as he protested their callous handling of prisoners, particularly of political detainees.

In 2005 and 2006, together with other political prisoners, Trí sent a petition to Minister of Public Security Lê Hồng Anh and to prison officials. The petition protested the prison rule ordering that only one shaving razor blade would be used for a group of prisoners (both criminal and political) – prisoners had to share razors between themselves for both facial and head hair. This unhygienic practice led to the spreading of HIV and other diseases, to the healthy people sharing in the same cell. The petition also critiqued the use of fetters contaminated with blood from HIV infected prisoners, spreading the disease to the HIV-free political prisoners. Trí was a case of being infected with HIV.

Trí said the prisoners were terrified of being fettered with contaminated, unhygienic chains. The same chains were used for HIV and AIDS victims, still retaining marks of blood, skin, and flesh, never having been washed. He recounted: “I questioned a doctor from Department 8 of the Ministry of Public Security – if I was fettered with contaminated chains previously used by HIV/AIDS prisoners, would I be infected with those diseases? He answered he did not know, and this was from a doctor that had come to give us a lecture about HIV/AIDS.”
Prisoners who wanted to prevent being fettered with unclean fetters had to know the “rules”; they would have to use part of their own money in the canteen (the money their family gave them, to be supposedly kept in the canteen) to pay off the officer responsible for the chains. This was how they could ensure clean chains. In some cases, the payment would reach a million (Vietnamese dong). Trí had been shackled with contaminated chains for a long time.
We asked Trí why he wanted to tell the story of his infection with HIV/AIDS. Trí replied, he wanted to condemn the cruelty of the prison system, and to protect political prisoners. Nguyễn Hữu Cầu, who was present at the gathering, added: “I saw a prisoner who was waiting to be fettered to dirty contaminated chains. He knelt down and bowed repeatedly to Lieutenant Giang, begging Giang not to use them on him.
On 28 May 2014, a HIV test result in a Saigon medical centre read: “HIV Rapid Testing: detected HIV antibodies. Suggest patient to undergo the Elisa HIV test”.
On 29 May 2014, the Elisa HIV test result from the Pasteur Institute, signed by Dr Lê Chí Thanh, informed: the rate of TCD4 was 5.89% (the normal range is around 29.5 – 41.9%). The amount of TCD4 was 44.00/mm3, whereas normally it should be from 576 – 1254/mm3. Trí’s body had symptoms of other diseases attacking, such as skin disease and tuberculosis. He was already in the last stage of AIDS.
Trí’s Godbrother who took him to the tests recalled: “The doctor had a private chat to Trí when he received the test result. Trí said he had already guessed it would not be a good result, and had prepared himself to accept this. The doctor burst into tears and held Trí in his arms. He said ‘This is how they destroy the patriots’. Trí recalled: ‘The doctor offered me some money and said he would try his best to save my life. I told him it did not matter, I only worried about my fellows patriots who were still imprisoned, as, in my time there, I saw with my own eyes, 14 cases of political prisoners who were infected with HIV and died’…”
Trí’s older brother Huỳnh Anh Tú said: “Political prisoners like us must maintain a good reputation; we don’t have tattoos like the criminal prisoners, so becoming infected through tattooing is impossible.”
When asked about Tri’s dreams on his last days, Tri’s partner and carer for the last six months, Võ Thị Ánh Tuyết (born 1986), said: “Trí wanted us to live together in the country. I told him, we should get married now. He said we should wait until he got better, because if something bad happened, it would be a devastating blow to me”.
Trí’s Godbrother continued: “Knowing that Trí was very ill, Tuyết’s parents wanted to visit him. But Trí did not feel that it was fair to make elderly parents have to go to visit him, a younger person. So he got up to go to An Giang, to visit his future in-laws.”
The elderly parents really wanted their daughter to look after Trí. For them, it was their daughter’s blessing and at the same time her karma.
We asked Tuyết why she chose to love a former prisoner. Tuyết calmly thought for a while, then said: “Trí is a person full of love and kindness”
Many people, some who had known Trí for a long time, and others who had not, upon knowing that Trí’s health was in danger, visited him, helped and prayed for him.
On 4 July 2014, around 10:00pm, Tú and Tuyết found that Trí’s health was quickly deteriorating. They took him to Nhiệt Đới Hospital, but the authorities there refused to admit him, suggesting the family to take Trí to Phạm Ngọc Thạch Hospital instead.
In Phạm Ngọc Thạch, Trí was not allowed to be hospitalized, as he did not have a residence permit (hộ khẩu). There, he was fainting, becoming totally unconscious. Hospital doctors and medical staff tried to eject him and his family out of the hospital. However, when one doctor came and shook his body to awaken him, the hospital had no way to refuse, and were forced to admit him.
On 5 July 2014, Huỳnh Anh Trí passed away in Phạm Ngọc Thạch hospital.
After his death, his family asked the hospital to take his body home to arrange the funeral. At this stage, the hospital said again that, as nobody could prove themselves as Trí’s relatives, they could not return his body to anyone. The condition for proving their relation, was that all of them had to have their names on the same residence permit’s book. Yes, that residence permit!
Tú and Trí, after their release from jail at the end of 2013, had had lots of difficulties with security officials, when trying to legally have their names in the same residence permit’s book as their sister Đào. Up until now, they still did not have their own residence permit. So, Trí’s body could not be returned to his family.
The other way to retrieve Tri’s body – by asking the local police to authenticate that Đào was Tri’s sister. As it was a Saturday, the family could not get a hold of any police. They also believed that the police would find a way not to clarify Tri’s family relation, the same way they acted when Tri submitted a form for the residence permit.
There was actually no way to verify Tri’s family relations, for his family to collect his body.
The prisoner of the century Nguyễn Hữu Cầu, who had been with the family right after Tri’s death, told us: “There were some people following us, suggesting they would organize the funeral from A to Z”. According to Cầu, those people belonged to a planned group, not from the normal funeral service people. He heard a woman saying to them: “Today is Saturday – odd, it is not your service day, why are you getting involved?”
Together with Tú, we tried to convince Hương, the nurse manager. We told her that Tú and Trí had been released from prison, and on their prison release certificates the names of their parents were the same. This fact proved that they are brothers. So Tú should have the right to get his brother’s body. Hương replied: “But Tú himself does not have a residence permit. We cannot just grasp onto nothing. We have to follow rules.”
Afterwards, when we requested to see the hospital manager, Hương called a doctor to come over; he too reasoned in the same way. Only until Đào (Trí’s sister) came, showed them both her own, and Trí’s birth certificates, did the doctor call his boss to decide. They then agreed to return Trí’s body to his family.
At around 6:00pm, priests from the Redemptorist Church, broadcasting staff of the Vietnamese Redemptorists’ News, co-workers of the Committee on Justice and Peace, friends from the Vietnam Path Movement, and a few former prisoners of conscience were present at the preparation of Trí’s body in Phạm Ngọc Thạch Hospital. After that, Huỳnh Anh Trí’ s coffin was transported to the hall of Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Parish, on Hoàng Sa Street near the junction of Rành Bùng Binh.
Darkness cannot stop light. It cannot blur the vision of a person with a radiant heart, a person like Huỳnh Anh Trí.
Anton Lê Ngọc Thanh, CSsR
Vietnam Times

Tin buồn: Tù nhân lương tâm Huỳnh Anh Trí đã qua đời vì bị nhiễm HIV trong nhà tù cộng sản

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/07/tin-buon-cuu-tu-nhan-luong-tam-huynh.html

Ông Huỳnh Anh Trí trong những ngày tháng sau cùng khi căn bệnh HIV/AIDS đã chuyển sang giai đoạn cuối.

Danlambao – Ông Huỳnh Anh Trí, một tù nhân lương tâm bị chế độ CS kết án 14 năm tù giam đã qua đời vào lúc 13:30′ ngày 5/7/2014 tại bệnh viện Phạm Ngọc Thạch, hưởng dương 43 tuổi.

Nguyên nhân cái chết đau lòng được xác định là do ông Huỳnh Anh Trí bị quản giáo trại giam cố tình lây nhiễm HIV/AIDS trong thời gian tù đày cộng sản. Trong những ngày tháng cuối cuộc đời, ông Trí đã lên tiếng tố cáo tội ác man rợ của chế độ lao tù cộng sản đối với những người tù lương tâm.

Những bằng chứng tố cáo kinh hoàng đã được Truyền Thông Chúa Cứu Thế ghi lại thành 4 đoạn video phổ biến rộng rãi.
Ông Huỳnh Anh Trí sinh năm 1972, bị bắt giam cùng anh trai là Huỳnh Anh Tú vào năm 1999 với cáo buộc ‘khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân’. Sau 14 năm tù đày nghiệt ngã, ông Trí ra tù vào ngày 29/12/2013 với căn bệnh HIV trong người.
Sau khi ra tù, hai anh em ông Trí liên tục bị nhà cầm quyền địa phương sách nhiễu, không cấp chứng minh nhân dân, không thể xin việc làm… Thậm chí, công an còn gây áp lực buộc chủ nhà trọ không cho hai anh em ông Trí thuê nhà.
Thậm chí, có lần ông Huỳnh Anh Trí và chị Bùi Thị Minh Hằng đã tuyên bố sẵn sàng tự thiêu trong đêm vì công an đe dọa tấn công sau khi chị Hằng đón hai anh em ông Trí về nhà cưu mang.
Sau khoảng 6 tháng ra tù, sức khỏe ông Huỳnh Anh Trí ngày càng suy yếu do căn bệnh HIV/AIDS đã chuyển sang giai đoạn cuối.
Trước khi nhắm mắt, ông Trí kêu gọi: “Công luận trong và ngoài nước can thiệp ngay vào các nhà tù CSVN và các nhà biệt giam để cho những người tù không bị cưỡng bức lao động, không bị đối xử ngược đãi, không bị xâm phạm đến thân thể và tinh thần…”
Hiện linh cữu của An Phong Huỳnh Anh Trí quàn tại nhà nguyện xóm 2, GX Đức mẹ Hằng Cứu Giúp, 795 Hoàng Sa, Phường 9, Q3, Sài Gòn.

Tiết lộ chấn động: Tù nhân lương tâm Huỳnh Anh Trí bị nhiễm HIV trong tù cộng sản (Phần cuối)

Truyền Thông Chúa Cứu Thế

Bài đã đăng:
 

Tiết lộ chấn động: Tù nhân lương tâm Huỳnh Anh Trí bị nhiễm HIV trong tù cộng sản (Phần 2)

Truyền Thông Chúa Cứu Thế – Người tù Nguyễn Thế Kỷ Nguyễn Hữu Cầu và ông Huỳnh Anh Tú – anh trai ông Huỳnh Anh Trí đã cùng giam chung với ông Trí trong suốt 14 năm, khẳng định 2 điều quan trọng:
Thứ nhất, trong trại giam Xuân Lộc, ít nhất ở thời ông Lại Xuân Hùng và ông Huy có chủ trương sử dụng 1 dao lam để cạo râu cho tất cả các tù nhân trong một trại giam. Họ lấy lý do tù nhân không được sử dụng dao lam riêng, nên không cho các tù nhân được sử dụng dao lam sạch để cạo râu.
Thứ hai, liên quan đến chuyện bị “kỷ luật” cùm chân, thì đã xảy ra tệ nạn tù nhân phải đút lót tiền mới có cùm sạch và an toàn; nếu không có tiền thì bị cùm những cùm dơ, bẩn và có nhiều cùm đã cùm những người nhiễm HIV vẫn còn rướm máu trên các cùm này. Sau đó, các cùm này lại tiếp tục cùm cho các tù nhân khác. Đây chính là nguyên nhân chính đã đẩy 14 người bị nhiễm HIV chết trong trại giam Z30, Xuân Lộc. Và, ông Huỳnh Anh Trí đã bị nhiễm HIV trong trại giam – là nhân chứng sống làm chứng cho sự việc này.
HIV lây truyền qua ba con đường: đường máu, tình dục và mẹ truyền sang con (Lúc mang thai, khi sinh hoặc khi cho con bú).

Tuyên bố thành lập Hội Nhà báo độc lập Việt Nam

Image
Sài Gòn ngày 4 tháng 7 năm 2014

TUYÊN BỐ THÀNH LẬP HỘI NHÀ BÁO ĐỘC LẬP VIỆT NAM

Làm thế nào để báo chí và các nhà báo cất được tiếng nói theo đúng nghĩa của hai từ “tự do”? Làm thế nào để báo chí được làm đúng thiên chức của mình, phản biện và xây dựng một xã hội công bằng, một đất nước thật sự độc lập tự chủ, không cúi đầu hoặc run sợ trước hiểm họa ngoại xâm đang quá cận kề?


Đã đến lúc báo chí và các nhà báo Việt Nam cần có tư cách độc lập để trả lời những câu hỏi trên. Tuân theo kinh nghiệm của mọi xã hội dân sự tiến bộ nhất trên thế giới, một trong những giải pháp cần phải có là Hội Nhà báo độc lập Việt Nam.

1* Quan điểm thành lập:

– Hội Nhà báo độc lập Việt Nam (tiếng Anh: Independent Journalists Association of Vietnam – IJAVN) là tổ chức xã hội dân sự nằm trong xã hội dân sự Việt Nam, vì một Việt Nam tiến bộ xã hội, dân chủ và đa nguyên, văn minh và giàu mạnh.

– Hội Nhà báo độc lập Việt Nam hoạt động trên cơ sở:

+ Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền và Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam là một thành viên có nghĩa vụ tuân thủ.

+ Các quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do lập hội được minh định trong Hiến pháp Việt Nam.

– Thông qua hoạt động báo chí, Hội Nhà báo độc lập Việt Nam hoạt động theo nguyên tắc ôn hòa, bất bạo động; tôn trọng đa nguyên chính trị; phi lợi nhuận; hướng đến mục tiêu cổ súy cho tự do của người dân và dân chủ cho toàn xã hội, đóng góp ý kiến phản biện dưới dạng các tác phẩm báo chí và diễn đàn ngôn luận cho xã hội và đất nước.

– Hội Nhà báo độc lập Việt Nam hướng đến mục tiêu xây dựng môi trường sinh hoạt trí tuệ và lành mạnh cho các hội viên và những người yêu thích nghề báo, đặc biệt là những người trẻ, nhằm thực hiện quyền tự do biểu đạt và tự do báo chí.

– Hội Nhà báo độc lập Việt Nam gồm những người có quá trình hoạt động báo chí không phân biệt quan điểm chính trị, tôn giáo, giới tính, độ tuổi; không phân biệt người trong nước và ngoài nước; tự nguyện dấn thân vì tự do báo chí, vì một nền dân chủ thật sự, vì tiến bộ xã hội và hạnh phúc người dân.

– Hội Nhà báo độc lập Việt Nam độc lập về quan điểm, nhân sự, tài chính…

Zoom in (real dimensions: 960 x 636)Image

2* Mục đích thành lập:

– Phản ánh trung thực và sâu sắc những vấn đề nóng bỏng của xã hội và đất nước.

– Phản biện đối với những chính sách bất hợp lý của nhà nước liên quan đến quản lý xã hội và tự do báo chí.

– Tổ chức trao đổi, đối thoại với các cấp chính quyền về tự do báo chí và quản lý xã hội khi có điều kiện, đồng thuận với những chính sách, giải pháp hợp lòng dân và có lợi cho đất nước.

– Hỗ trợ về tinh thần và vật chất, hoạt động tương thân tương ái giữa các hội viên.

– Lên tiếng và có hành động cần thiết để bảo vệ những người làm báo vì tiến bộ xã hội, nhưng bị sách nhiễu, bắt bớ, tù đày, khủng bố… Đấu tranh yêu cầu Nhà nước Việt Nam hủy bỏ những điều luật mơ hồ của Bộ luật hình sự được dùng để áp chế tự do báo chí như Điều 258, 88…

– Thu hút và đào tạo cây viết trẻ nhằm đóng góp cho nền báo chí chuyên nghiệp Việt Nam trong tương lai.

– Thu hút và tạo môi trường sinh hoạt cho các nhà báo và cộng tác viên báo chí, không phân biệt báo nhà nước hay truyền thông xã hội.

3* Những nội dung hoạt động chính:

– Sinh hoạt định kỳ và đột xuất về thông tin thời sự. Trao đổi về phương hướng và chủ đề viết.

– Tổ chức tọa đàm, hội thảo về một số chủ đề quan trọng của xã hội và đất nước.

– Xây dựng lực lượng làm báo trẻ để tạo lớp kế thừa cho lớp nhà báo lớn tuổi.

– Lên tiếng kịp thời về những trường hợp người dân và nhà báo bị xâm hại.

– Chuyển tải những vấn đề nóng bỏng và cấp thiết của đất nước, xã hội ra hệ thống truyền thông quốc tế.

– Liên kết và hợp tác với những tổ chức chính phủ và phi chính phủ quốc tế về báo chí.

– Vận hành một trang báo mạng dành cho các nhà báo và cộng tác viên.

4* Cơ cấu tổ chức:

Hội Nhà báo độc lập Việt Nam có Ban lãnh đạo gồm chủ tịch và một số phó chủ tịch, ủy viên. Ban lãnh đạo được phân công điều hành theo các công việc và theo khu vực.

Image

Ban lãnh đạo:
– Chủ tịch: Nhà báo Phạm Chí Dũng.
Phụ trách chung các hoạt động của Hội. Email: phamchidungsg@gmail.com

– Phó chủ tịch thường trực: Nhà báo, linh mục Anton Lê Ngọc Thanh.
Phụ trách khu vực miền Nam và trang báo của Hội. Email: naygum@gmail.com

– Phó chủ tịch: Nhà báo Nguyễn Tường Thụy.
Phụ trách khu vực miền Bắc. Email: tuongthuy52@gmail.com

– Phó chủ tịch: Nhà báo Bùi Minh Quốc.
Phụ trách khu vực miền Trung. Email: bmquoc40@gmail.com

– Ủy viên: Nhà báo Ngô Nhật Đăng.
Trị sự hai trang báo: Việt Nam Thời Báo và Vietnam Times Email: dangngonhat@gmail.com hoặc vietnamtimes00@gmail.com

Cơ cấu ban:

Hội Nhà báo độc lập Việt Nam có một số ban chuyên môn và trang báo là cơ quan ngôn luận của Hội.

Hội Nhà báo độc lập Việt Nam mời gọi những người làm báo có tâm nguyện với dân tộc tham gia vào Hội, chung sức làm mọi việc có ích cho quê hương.

Mọi liên hệ, ghi tên tham gia và ủng hộ Hội Nhà báo độc lập Việt Nam xin gửi về các địa chỉ email: hoinhabaodoclapvietnam@gmail.com

Ban lãnh đạo Hội Nhà báo độc lập Việt Nam
– Phạm Chí Dũng
– Anton Lê Ngọc Thanh
– Nguyễn Tường Thụy
– Bùi Minh Quốc
– Ngô Nhật Đăng.

Điều lệ hoạt động của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam

1* Quan điểm:

Hội Nhà báo độc lập Việt Nam (tiếng Anh: The Independent Journalists Association of Vietnam – IJAVN) là tổ chức xã hội dân sự nằm trong xã hội dân sự Việt Nam, vì một Việt Nam tiến bộ xã hội, dân chủ và đa nguyên, văn minh và giàu mạnh.

Hội Nhà báo độc lập Việt Nam hướng đến mục tiêu xây dựng môi trường sinh hoạt trí tuệ và lành mạnh cho các hội viên, đặc biệt là những người viết trẻ, nhằm thể hiện quyền tự do biểu đạt và tự do báo chí.

Hội Nhà báo độc lập Việt Nam không phân biệt quan điểm chính trị, tôn giáo, giới tính, độ tuổi; không phân biệt người trong nước và ngoài nước; tự nguyện dấn thân vì tự do báo chí, vì một nền dân chủ thật sự, vì hạnh phúc của nhân dân.

2* Những nội dung hoạt động chính:

– Sinh hoạt định kỳ và đột xuất về thông tin thời sự. Trao đổi về phương hướng và chủ đề viết.

– Tổ chức tọa đàm, hội thảo về một số chủ đề quan trọng của xã hội và đất nước.

– Xây dựng lực lượng viết báo trẻ để tạo lớp kế thừa cho lớp nhà báo lớn tuổi.

– Lên tiếng kịp thời về những trường hợp người dân và nhà báo bị xâm hại.

– Chuyển tải những vấn đề nóng bỏng và cấp thiết của đất nước, xã hội ra hệ thống truyền thông quốc tế.

– Liên kết và hợp tác với những tổ chức phi chính phủ quốc tế về báo chí.

– Vận hành một trang báo mạng dành cho các nhà báo và cộng tác viên độc lập.

3* Nguyên tắc sinh hoạt:

Hội Nhà báo độc lập Việt Nam được tổ chức dựa trên hiệu quả và tinh thần đồng đội, phát huy tối đa trách nhiệm của từng cá nhân để Hội thực sự đóng góp có hiệu quả cho xã hội mà không bị lệ thuộc vào tính hình thức.

Hội được tổ chức theo tinh thần dân chủ:

– Thông tin đầy đủ; thảo luận và biểu quyết tự do; ủy nhiệm công tác; kiểm soát và báo cáo công việc.
– Quyết định bằng đồng thuận hoặc qua biểu quyết của đa số.
Hội được tổ chức trong tinh thần tự nguyện chấp hành kỷ luật:
– Tôn trọng nhân phẩm và quyền tự do của mỗi thành viên.
– Tôn trọng quyết định của tập thể.
– Tôn trọng những thành viên được ủy nhiệm công tác.
– Thực hiện và báo cáo những công việc được giao.
Các quyết định được biểu quyết theo đa số thành viên hợp lệ.

4* Hội viên:
Hội viên phải là người có ít nhất 5 tác phẩm báo chí đã công bố phù hợp với tiêu chí của Hội.
Hội viên được bảo đảm quyền tự do phát biểu đối với mọi vấn đề của Hội.
Hội viên có thể tự quyết định ra khỏi Hội.
Hội viên có thể bị khai trừ vì vi phạm kỷ luật hay có hành động ngược lại tiêu chí của Hội.

5* Cơ cấu tổ chức:

Cơ quan điều hành cao nhất của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam là Ban lãnh đạo, gồm chủ tịch và một số phó chủ tịch, ủy viên.

Ban lãnh đạo được phân công điều hành theo các công việc và theo khu vực.

Ban lãnh đạo thay mặt toàn thể thành viên ban hành quyết định và đôn đốc, giám sát việc thi hành.

Ban lãnh đạo biểu quyết mỗi khi thấy cần những qui định về cách thức sinh hoạt.

Nhiệm kỳ đầu của Ban lãnh đạo là 2 năm. Hết nhiệm kỳ đầu, các hội viên sẽ cùng quyết định cụ thể về các nhiệm kỳ kế tiếp.

Nhân sự và nhiệm vụ Ban lãnh đạo Hội và các ban chuyên môn, trang báo có thể được bố trí, điều chỉnh tùy yêu cầu tình hình và do Chủ tịch Hội quyết định.

Trong trường hợp vì lý do biến cố hoặc bất khả kháng mà Chủ tịch Hội không thể điều hành, Phó chủ tịch thường trực Hội sẽ đảm nhiệm công tác điều hành Hội. Nếu Phó chủ tịch thường trực Hội cũng không thể điều hành bởi lý do biến cố hoặc bất khả kháng, một Phó chủ tịch Hội sẽ được ủy nhiệm để điều hành công tác của Hội.

6* Các chi hội:

Trong giai đoạn đầu hoạt động, Hội Nhà báo độc lập Việt Nam có 4 chi hội:
– Miền Bắc
– Miền Trung
– Miền Nam
– Hải Ngoại
Văn phòng của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam được đặt tại Sài Gòn.

7* Ban chuyên môn:

Trong giai đoạn đầu hoạt động, Hội có các ban chuyên môn:

– Văn phòng Hội
Người phụ trách: Chủ tịch, Phó chủ tịch thường trực, Chuyên viên

– Ban Sự kiện và Đào tạo
Người phụ trách: Một Phó chủ tịch và Chuyên viên

– Ban Quan hệ quốc tế
Người phụ trách: Một Phó chủ tịch hoặc Một Ủy viên và Chuyên viên

– Trang báo
Người phụ trách: Do chủ tịch bổ nhiệm sau khi tham khảo với toàn Ban lãnh đạo
Các ban chuyên môn có thể đón nhận sự hợp tác của mọi thành viên và thân hữu.
Nhân sự và nhiệm vụ các ban chuyên môn, trang báo có thể được bố trí, điều chỉnh tùy yêu cầu tình hình và do Chủ tịch Hội quyết định.

8* Tài chính:
Hội viên tự nguyện đóng góp.
Hội tiếp nhận đóng góp tài chính của các nhà hảo tâm trong nước và ngoài nước để sử dụng cho mục tiêu chung và các chương trình xã hội.

Danh sách hội viên ban đầu của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam
(xếp theo a – b – c…)
1. Tường An (Pháp)
2. Vũ Thị Phương Anh (Sài Gòn)
3. Nguyễn Đình Ấm (Hà Nội)
4. Nguyễn Vũ Bình (Hà Nội)
5. Huỳnh Ngọc Chênh (Sài Gòn)
6. Tiêu Dao Bảo Cự (Đà Lạt)
7. Phạm Chí Dũng (Sài Gòn)
8. Ngô Nhật Đăng (Sài Gòn)
9. Nguyễn Hoàng Đức (Hà Nội)
10. Trương Minh Đức (Bình Dương)
11. Nguyễn Thanh Giang (Hà Nội)
12. Chu Vĩnh Hải (Sài Gòn)
13. Phạm Bá Hải (Sài Gòn)
14. Phan Thanh Hải (Sài Gòn)
15. Lê Hải (Đà Nẵng)
16. Vũ Sỹ Hoàng (Sài Gòn)
17. Huỳnh Trọng Hiếu (Quảng Nam)
18. Vi Đức Hồi (Lạng Sơn)
19. Lê Phú Khải (Sài Gòn)
20. Mai Thái Lĩnh (Đà Lạt)
21. Hạ Đình Nguyên (Sài Gòn)
22. Kha Lương Ngãi (Sài Gòn)
23. Hồ Ngọc Nhuận (Sài Gòn)
24. Vũ Quốc Ngữ (Hà Nội)
25. Hà Sĩ Phu (Đà Lạt)
26. Đỗ Trung Quân (Sài Gòn)
27. Bùi Minh Quốc (Đà Lạt)
28. Nguyễn Quốc Thái (Sài Gòn)
29. Lê Ngọc Thanh (Sài Gòn)
30. Phạm Đình Trọng (Sài Gòn)
31. Phạm Thành (Hà Nội)
32. Trần Quang Thành (Séc)
33. Nguyễn Văn Thạnh (Đà Nẵng)
34. Châu Văn Thi (Sài Gòn)
35. Huỳnh Công Thuận (Sài Gòn)
36. Nguyễn Tường Thụy (Hà Nội)
37. Nguyễn Trung Tôn (Thanh Hóa)
38. Nguyễn Khắc Toàn (Hà Nội)
39. Nguyễn Thị Huyền Trang (Sài Gòn)
40. JB. Nguyễn Hữu Vinh (Hà Nội)
41. Huỳnh Thục Vy (Đắc Lắc)
42. Dương Thị Xuân (Hà Nội)

Declaration to establish an Independent Journalists Association of Vietnam (IJAVN)

How would the Press and journalists raise their voices according to the true sense of the word “freedom”? How would the Press – once established – carry out its true God given role, critics and build a sustainable social justice for everyone, not bow or tremble before the danger of imminent foreign invasion?
It is therefore high time for the Vietnamese Press and its citizens-journalists to exercise their independent free will and answer these questions. Then to follow the experiment of the most progressive civil society in the world, thus one of the solutions commands us to establish an Independent Vietnam Journalists Association.

* The views regarding the Establishment:
– The Independent Journalists Association of Vietnam (IJAVN) should be one of the many civil society organizations in a socially progressive, democratic and pluralistic, civilized and prosperous Vietnam.
– The Independent Journalists Association of Vietnam will operate upon these premises:
+ The Universal Declaration of Human Rights and the International Covenant on Civil and Political Rights of the United Nations of which Vietnam is a member, therefore must comply with its obligations.
+ To follow the freedom of the press, freedom of speech, freedom of association – instituted in Vietnam constitution.
– Through the operation of the Press, the Vietnam Independent Press would operate as an initial non-profit organization, under the principle of peaceful non-violence; with respect for political pluralism, advocating freedom and democracy for all the people in society, and contribute critical rebukes, comments and articles in the national forum.
– The Independent Journalist Association of Vietnam aims to create an intellectual and healthy living environment for our members, especially young writers, in order to promote the freedom of expression and freedom of the press.
– The Independent Journalist Association of Vietnam is composed of those people have worked in journalism regardless of political views, religion, gender, age; irrespective of nationalities, regions, domestic or overseas; they voluntarily commit themselves to true democracy, people’s progress and happiness.
– The Independent Journalists Association of Vietnam operates independently on opinion, personnel, and financial concern.

* The Purposes for the Founding:
– To reflect honest, profound and burning societal and the national issues.
– To rebuke the irrational policies of the state concerning social management and freedom of the press.
– To host exchanges and dialogues with the authorities on press freedom and social management whenever possible. In some cases, we may agree with the State on a number of policies and measures deemed to be popular and beneficial for the people and the country.
– Support for physical, spiritual and active mutual assistance and solidarity between its members.
– Speak up and take action necessary to protect those writing for social progress, but have been harassed, arrested, imprisoned, terrorized… To fight and demands the government of Vietnam to rescind vague and unjust laws in the Criminal Code, used to oppress freedom of the press such as articles 258, 88.
– To attract and train young writers to contribute to Vietnam professional journalism in the future.
– Attract and create an environment for journalists and media contributors, irrespective of state-run newspapers or social media.

* The contents of the main activities:
– Periodic and unscheduled news information and current affairs sessions. Discuss directions and writing topics.
– Organize seminars and workshops on topics of social and national importance.
– Developing a young journalist force to succeed the older journalists.
– Speak up promptly on the cases of people and journalists being abused.
– To transfer hot button issues of the country’s urgent affairs to the international media system.
– To link and cooperate with non-governmental organizations in the international press.
– Operate an online media site for journalists and independent collaborators.

* Organization Structure:
The leadership of the Independent Journalists Association of Vietnam includes the president and a number of vice president, organizing member. The leadership committee is assigned to take their responsible tasks and by region.

Board of Directors:
The President is journalist Pham Chi Dung in charge of general tasks. Email: phamchidungsg@gmail.com
Vice President of the Journalists Standing Committee is Father Le Ngoc Thanh in charge of South and website. Email: naygum@gmail.com
Vice President: Journalist Nguyen Tuong Thuy in charge of North. Email: tuongthuy52@gmail.com
Vice President: The journalist Bui Minh Quoc in charge of Central. Email: bmquoc40@gmail.com
Member: Journalist Ngo Nhat Dang in charge of two websites Viet Nam Thoi Bao and Vietnam Times. Email: dangngonhat@gmail.com

Committee Structure:
The Independent Journalists’ Association of Vietnam has several professional boards and web pages (http://www.hoinhabaodoclap.org, http://ijavn.org) – the official organs of the Association.

The Independent Journalists Association of Vietnam invites journalists who care for the nation to participate in the Association along with supporters who’d like to join force with the Association and aspiring to be at least of minimal help for the homeland.
All contacts, enrollment and support for The Independent Journalists Association of Vietnam please email:
hoinhabaodoclapvietnam@gmail.com

The Board of Directors of The Independent Journalists Association of Vietnam

– Phạm Chí Dũng
– Lê Ngọc Thanh
– Nguyễn Tường Thụy
– Bùi Minh Quốc
– Ngô Nhật Đăng

Sài Gòn, July 4, 2014

By-laws of The Independent Journalists Association of Vietnam
* Viewpoints:
The Independent Journalists Association of Vietnam (IJAVN) should be one of the many civil society organizations in a socially progressive, democratic and pluralistic, civilized and prosperous Vietnam.

The Independent Journalists Association of Vietnam aims to create an intellectual and healthy living environment for our members, especially young writers, in order to promote the freedom of expression and freedom of the press

The Independent Journalist Association of Vietnam does not discriminate about political views, religion, gender, age; and irrespective of nationalities, regions, domestic or overseas; these folks would voluntarily commit themselves to a true spirit of democracy, people’s happiness and press freedom.

* Principal activities of the Association:
– Periodic and unscheduled news information and current affairs sessions. Share and discuss directions and writing topics.
– Organize seminars and workshops on topics of social and national importance.
– Developing a young journalist force to succeed the older-generation journalists.
– Speak up promptly on the cases of people and journalists being abused.
– To transfer hot-button issues of the country’s urgent affairs to the international media system.
– To link and cooperate with non-governmental organizations in the international press.
– Operate an online media site for journalists and independent collaborators.

* Activities’ guiding principle:
The Independent Journalists Association of Vietnam is based on effective organization and teamwork, maximizing individual responsibility so that the Association can contribute to societal effectiveness without being dependent on formality.

Association is founded on democratic principles:
– Free flow of information; discuss and vote freely; delegate tasks; monitor and report on tasks.
– Decision by consensus or by majority votes.
Association is organized on the spirit of voluntarism and discipline:
– Respect for individual dignity and freedom of each member.
– Respect collective decisions.
– Respect members whose work are delegated.
– Execute and report on assigned work.

The decisions that are achieved through one-person-one-vote have the highest value. The majority is made up of more than half of the valid votes.

* Membership:
Members must have at least 5 published works appropriate with IJAVN’s criteria.
Members are guaranteed the rights to freedom of expression in all matters concerning the Association.
Any member can decide to withdraw from the Association amicably.
A member may be expelled for disciplinary action for going against the Association’s stated purposes.

* Organizational Structure:
The highest executive organ of the Independent Journalists Association of Vietnam is the leadership committee, which includes the president and several vice presidents.

The leadership committee is delineated by task and by region.

On behalf of the membership, the leadership committee makes decisions, supervises and monitors program implementation.

The leadership will vote to set up rules and regulations for activities as needed.
The initial term the leadership committee is 2 years. The end of the initial term, members will make decision on next term.
Issues and matters regarding personnel, leadership and professional committees, and web pages can be arranged, adjusted depending on the situation and as requested by the President of the Association.

In the events of force majeure or reasons beyond his control, the president of the Association cannot perform his/her duties, the Standing Vice President will assume the administration of the Association. If the Standing Vice President also cannot run by reason outside his/her control or force majeure event, the Vice president shall be authorized to manage the work of the Association.

* The chapters:
In the first stage of operation, the Independent Journalists Association of Vietnam has 3 chapters:
– North
– Central
– South
– Overseas
The headquarters of the Independent Journalists Association of Vietnam is in Saigon.

* Professional Committees:
In the first phase of operation, the Association initial will have these professional committees:
– The Association Office
Persons in charge: President, Permanent Vice President, expert.
– Events and Training Department:
Persons in charge: Vice President and expert.
– International Relations Department
Person in charge: Vice Persident, organizing member, expert.
– Web Department:
Persons in charge: Appointed by President after reference with the board of directors.
The professional committee can enlist the cooperation of all members and friends.
Human Relations department and the duties of professional departments, web pages can be arranged and adjusted depending on the situation and as requested by the President of the decision.

* Finance:
Members voluntarily contribute.
The Association welcomes financial contributions from philanthropists in the country and abroad for use in its common goals and charitable programs.

Nguồn: Ba Sàm.

 

Nối vòng tay lớn đến dân oan, các nhà đấu tranh

Người nông dân mất đất chịu mọi thiệt thòi
Người nông dân mất đất chịu mọi thiệt thòi. AFP

Các thành phần đấu tranh bị chính quyền trù dập, bỏ tù và nhiều dân oan mất gia sản bị lâm vào cảnh khốn cùng lâu nay được những nhóm và cá nhân hảo tâm ở nước ngoài và ngay cả trong hổ trợ về mặt vật chất.

Thực tiễn đó ra sao?

Giúp đỡ thành phần bị dồn vào đường cùng

Nhiều người tại Việt Nam khi chấp nhận tham gia con đường đấu tranh cho công lý, sự thật, chống tham nhũng và cả việc bảo vệ chủ quyền đất nước trước nạn xâm lăng của Trung Quốc… đều bị dồn đến bước đường cùng là không thể tiếp tục hoạt động mưu sinh như trước khi dấn thân vào con đường vì con người và tổ quốc như thế.

Bên cạnh đó là biết bao người dân bị chính quyền địa phương thu hồi đất đai, tài sản một cách phi pháp phải đi khiếu kiện lâu năm cũng rơi vào cảnh bán hết sản nghiệp để đi kiện, rồi trở thành người vô sản. Đó là những người dân oan ngày ngày khiếu kiện tại các cơ quan Trung ương ở Hà Nội và Sài Gòn.

Trước thảm cảnh của những đồng bào như thế nhiều hội nhóm và cá nhân ở nước ngoài và cả trong nước đã quyên góp hay bỏ tiền túi ra để gửi đến giúp cho họ như là một sự động viên về mặt tinh thần và chia xẻ khó khăn vật chất.

Gần đây thêm một nhóm có tên Quỹ Ngòi bút tự do tại Canada ra tuyên bố với mục đích là toàn tâm toàn ý ủng hộ mọi tiếng nói dũng cảm đấu tranh cho sự thay đổi và đa dạng hóa tư tưởng tại Việt Nam.

Chúng tôi chủ trương hướng đến những người nói lên tiếng nói đúng, bất kể người đó là nhà văn, nhà báo hay là những thanh niên trẻ. Những người đó đã nói lên được tiếng nói đúng trước tình hình đất nước như vậy và những tiếng nói đó có sức lan tỏa là điều đáng quí, đáng trân trọng

Ông Phạm Ngọc Cương

Ông Phạm Ngọc Cương, người đại diện cho Quỹ Ngỏi Bút Tự do, cho biết những đối tượng trong nước mà quỹ này nhắm đến:

Blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải hiện nay vẫn còn bị giam giữ từ hơn 6 năm qua (ảnh Đại Đoàn Kết)

Thời đại này rất khác ngày xưa: cách đây khoảng 50-60 năm thì tại một thành phố của Việt Nam chí có một vài người có khả năng viết, có khả năng làm văn, làm báo. Hiện nay cùng với thời đại truyền thông, cùng với các phương tiện mạng xã hội, nhiều người công dân có thể nói lên tiếng nói vì trình độ dân trí tiến lên nhiều bậc rồi, thành ra chúng tôi không chủ trương chỉ hướng đến các nhà văn, nhà báo mà chúng tôi chủ trương hướng đến những người nói lên tiếng nói đúng, bất kể người đó là nhà văn, nhà báo hay là những thanh niên trẻ. Những người đó đã nói lên được tiếng nói đúng trước tình hình đất nước như vậy và những tiếng nói đó có sức lan tỏa là điều đáng quí, đáng trân trọng.

Ông cũng cho biết hình thức mà Quỹ Ngòi Bút Tự do hỗ trợ cho những tiếng nói dũng cảm đấu tránh cho sự thay đổi và đa dạng hóa tư tưởng tại Việt Nam thuộc mọi thành phần như thế:

Việc đầu tiên chúng tôi muốn tất cả những người nào đang bị giam cầm, tất cả những người vừa bị bắt giữ, chưa có án. Và những người đó là những tiếng nói ôn hòa nhằm đòi hỏi cho một đất nước Việt Nam dân chủ và thay đổi. Chúng tôi hết sức ủng hộ họ. Việc ủng hộ có nhiều hình thức: ủng hộ về vật chất, tinh thần, ủng hộ về khả năng. Khả năng tinh thần đầu tiên mà chúng tôi có thể làm được là chúng tôi tìm mọi cách để cho quốc tế can thiệp cho những tiếng nói đó, chúng tôi vận động bên ngoài can thiệp vào cho trong nước. Thứ hai nếu những tiếng nói đó ở Việt Nam bây giờ mà bị triệt đường sinh sống, vô cùng khó khăn thì chúng tôi sẽ bằng mọi cách để hổ trợ và liên lạc để giúp cho họ.

Sự hỗ trợ đó rất cần thiết cho những gia đình tù nhân lương tâm gặp khó khăn. Đó cũng là sự động viên một chút cho phong trào đấu tranh dân chủ

bà Nguyễn thị Huần

Cần thiết hỗ trợ

Tình cảnh của những người tham gia đấu tranh phải rơi vào cảnh khốn cùng, được chính người trong cuộc là bà Nguyễn thị Huần, một dân oan, tù nhân nay trở thành một người của Hội Bầu Bí Tương Thân tại Việt Nam, chuyên lo thăm nom những tù nhân lương tâm và những người dân oan khốn khó khác, cho biết sự cần thiết của nguồn hổ trợ như thế:

Những người dân oan kêu gọi công lý
Những người dân oan kêu gọi công lý (Files photos)

Sự hỗ trợ đó rất cần thiết cho những gia đình tù nhân lương tâm gặp khó khăn. Đó cũng là sự động viên một chút cho phong trào đấu tranh dân chủ.

Khi người ta đi đấu tranh bị Đảng Cộng sản Việt Nam bắt bớ, giam cầm, thậm chí khống chế kinh tế của gia đình.

Nhà hoạt động Trần Thị Nga ở Hà Nam, hiện đang trong thời gian dưỡng thương do bị côn đồ truy sát đánh gãy xương bánh chè trong một dịp đến thăm một nhà hoạt động khác là Nguyễn Tường Thụy hồi ngày 25 tháng 5 cũng cho biết việc các thành phần đấu tranh như bà bị dồn vào đường cùng thế nào:

Chính quyền dùng công an đàn áp, ví dụ như buôn bán thì họ dùng đủ các kiểu, đủ hình thức như trốn thuế, an toàn thực phẩm…để khống chế không còn khả năng buôn bán nữa; còn những ai đi làm ở các cơ quan Nhà Nước hay làm thuê làm mướn ở đâu đó đều bị công an gây áp lực để khống chế không có công ăn việc làm. Mục đích của họ là để không còn công ăn việc làm, không có tiền đi lại để đấu tranh nữa.

Phản ứng đối với qui chụp nhận tiền nước ngoài

Nhiều nhà đấu tranh khi an ninh làm việc đã bị chất vấn và qui chụp về vấn đề nhận tiền nước ngoài như là một lý do nhằm buộc tội họ chống lại Nhà Nước.

Bất kể ai cho thì chúng tôi có quyền nhận vì Nhà Nước còn cử lãnh đạo đi ra quốc tế xin giúp đỡ, vay mượn, quyên góp; nên chúng tôi là người dân ai quan tâm, giúp đỡ chúng tôi đều có quyền nhận

Chị Trần Thị Nga

Tuy nhiên những người như bà Nguyễn Thị Huần và chị Trần Thị Nga đều bác bỏ cho rằng sự qui chụp như thế là vô lý. Họ đều đưa ra lập luận tại sao ngay cả chính quyền cũng ra nước ngoài vận động viện trợ, trong khi người dân khó khăn nhận tiền của người khác giúp đỡ thì lại bị lên án.

Bà Nguyễn thị Huần nói:

Tôi có nói và nhiều lần người ta cũng nói rồi: ‘lá lành đùm lá rách’. Người ta thấy trường hợp của dân oan quá oan ức và bất công, người ta giúp không phải là sai. Tôi là con thuyền chuyển (các khoản đó) từ bến này đến bến khác. Đó là phần công, còn những người gửi về họ làm từ thiện. Những người dân oan, đấu tranh không còn gì hết thì phải ‘ăn xin’ từ Liên hiệp quốc trở xuống để kiếm sống. Các ông không cho nhận trong khi các ông hết đoàn này đến đoàn khác đi các nước xin tài trợ!

Chị Trần Thị Nga cũng cho biết:

Bất kể ai cho thì chúng tôi có quyền nhận vì Nhà Nước còn cử lãnh đạo đi ra quốc tế xin giúp đỡ, vay mượn, quyên góp; nên chúng tôi là người dân ai quan tâm, giúp đỡ chúng tôi đều có quyền nhận.

Thực tế chứng minh công việc lớn nào cũng đòi hỏi phải có đồng lòng, chung tay góp sức của nhiều người. Người góp công, người góp của. Trong công cuộc đấu tranh hiện nay sự chung tay góp sức như thế cũng đem lại những kết quả cụ thể như trường hợp tù nhân Đỗ thị Minh Hạnh vừa được trả tự do. Đó là sự kiên gan của chính bản thân cô trong nhà tù, sự nhẫn nại của bà mẹ và nhiều tiếng nói khắp nơi trên thế giới lên tiếng cho cô vì một đất nước Việt Nam công bằng, dân chủ, thượng tôn pháp luật.

Tin, bài liên quan

Đỗ thị Minh Hạnh ra tù : Niềm vui oà vỡ

Tường An, thông tín viên RFA, Paris. 2014-07-05

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-retur-of-do-t-m-hanh-07052014071053.html

Cô Đỗ Thị Minh Hạnh nhận hoa của người thân và bạn bè gởi đến mừng cô được trả tự do
Cô Đỗ Thị Minh Hạnh nhận hoa của người thân và bạn bè gởi đến mừng cô được trả tự do. RFA

Người tù nhân lương tâm Đỗ thị Minh Hạnh đã trở về nhà ngày 28/6 vừa qua. Rất nhiều bạn bè đã chúc mừng trên các mạng xã hội và từ Sài Gòn cũng đã có một nhóm bạn vào Di Linh thăm Hạnh.

Ngày trở về

Tin nhà hoạt động công đoàn Đỗ thị Minh Hạnh ra khỏi tù ngày 26 tháng 6 đã tràn ngập trên các mạng thông tin điện tử. Người vui nhất không ai có thể khác hơn là bà Trần thị Ngọc Minh, Mẹ của Hạnh. Người đàn bà đã đi cùng trời cuối đất để tranh đấu đòi tự do cho con mình và những tù nhân lương tâm khác. Giờ đây, giấc mơ ngày nào đã trở thành sự thật,  bà Minh chia sẻ trong xúc động nghẹn ngào :

« Khi mà nghe tin Hạnh được trả tự do, tôi bàng hoàng và bồi hồi xúc động. Thật tình mà nói, bao nhiêu ngày tháng qua  tôi thương nhớ con, đứt từng đoạn ruột khi thấy con chịu đựng trong cảnh lao tù, rồi chờ đợi mong mỏi, tìm hết cách này đến cách khác, ra nước ngoài đi hết nước này đến nước khác để kêu cứu cho con. Cứ mỗi lần đứng trước bà con, nhớ đến hình ảnh của con, tôi lại cầm lòng không đậu. Hôm nay nghe tin được trả tự do thì tôi thực sự xúc động, tôi sợ là mình nằm mơ như bao nhiêu ngày nằm mơ.

Hôm nay được tin con trở về, tôi muốn ôm con trong vòng tay ngay tức khắc, tôi muốn nhìn thấy nó bước chân vào nhà, tôi muốn nhìn thấy ánh mắt của cháu, tôi muốn nhìn thấy nụ cười của cháu. Tôi muốn nghe tiếng nói của cháu. Tôi mừng vì Minh Hạnh được ra tù, tôi mừng vô cùng, nhưng bên cạnh đó, tôi cũng chạnh lòng thương cho các cháu Hùng và Chương. Mẹ Hùng mất khi Hùng đang ở trong tù, còn Chương có hai đứa con nhỏ, vợ đau ốm luôn mà phải lặn lội nuôi con.

Khi Hạnh về mà biết Hùng và Chương chưa ra tù thì không biết Hạnh như thế nào ? Chắc là buồn lắm. tôi xin chân thành cám ơn tất cả các tổ chức, các hội đoàn, các cá nhân, và cộng đồng người Việt trong và ngoài nước. Cám ơn các vị dân biểu các nước Hoa kỳ, Úc, Canada, Úc. Cám ơn  các anh chị em đã hết lòng lo cho Hạnh, đã giúp đỡ và hỗ trợ tôi trong chuyến vận động tìm tự do cho con gái tôi »

Hôm nay nghe tin được trả tự do thì tôi thực sự xúc động, tôi sợ là mình nằm mơ như bao nhiêu ngày nằm mơ. Hôm nay được tin con trở về, tôi muốn ôm con trong vòng tay ngay tức khắc, tôi muốn nhìn thấy nó bước chân vào nhà, tôi muốn nhìn thấy ánh mắt của cháu, tôi muốn nhìn thấy nụ cười của cháu. Tôi muốn nghe tiếng nói của cháu

bà Trần thị Ngọc Minh

Hạnh có giọng hát trong trẻo, cô hát tự nhiên không chải chuốt, đặc biệt Hạnh có biệt tài chế ra những lời hát để nói về Hoàng Sa, Trường Sa, những lời hát biểu lộ quan điểm xã hội của mình. Đôi mắt sáng, nụ cười hồn nhiên, Với bạn bè, người thân, Hạnh là một cô gái vui vẽ,  liếng thoắng, dễ gần gũi và đặc biệt là lòng nhân ái của cô đối với mọi người. Ngay từ những ngày còn bé, lòng thương người của cô đã được nuôi dưỡng từ những ngày theo chân Mẹ tham gia vào hội chữ thập đỏ, lớn lên, cô và bạn bè đã giúp đỡ cho rất nhiều dân oan từ nam ra bắc.

Bảo vệ người lao động, giúp đỡ dân oan

Trong quá trình giúp dân oan và người lao động, cơ duyên đưa đẩy. Đầu năm 2009, Hạnh gặp cụ Lê Quang Liêm, Hội trưởng Ban trị sự Phật giáo Hoà Hảo Thuần Tuý. Cảm mến người con gái đầy chí khí, Cụ đã nhận Hạnh làm dưỡng nữ. Cụ Liêm cho biết :

Bà Trần Thị Ngọc Minh là thân mẫu của nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh trong buổi điều trần tại Quốc hội Hoa Kỳ, hồi tháng 1, 2014.
Bà Trần Thị Ngọc Minh là thân mẫu của nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh trong buổi điều trần tại Quốc hội Hoa Kỳ, hồi tháng 1, 2014.

« Đỗ thị Minh Hạnh đã đến gặp tôi nhiều lần để nói về cảnh khổ của những người dân oan xuống đường để đòi đất, đòi nhà, không đủ cơm ăn, không đủ áo mặc. Cô bức xúc trước cảnh lao động Việt Nam bị bóc lột quá sức, rồi đất nước mình cũng không có tự do gì hết cho nên cổ muốn dấn thân làm công chuyện đời. Rồi nó dám đi qua Campuchia, đi qua Thái Lan rồi đi qua Mã lai dự một phiên họp của Nghiệp đoàn Quốc tế gì đó…để mà thành lập cái Công đoàn Lao Động Việt Nam.

Tôi thấy một cô gái nhỏ mà tâm hồn còn cao thượng hơn những người lớn nữa. Nếu Việt Nam mình mà có thật nhiều những cô gái như vậy thì đất nước Việt Nam không đến nỗi như ngày nay đâu. Tôi đánh giá một người con gái như vậy là rất hiếm và rất quý. Nó đáng giá con tôi mà tôi phải dùng chữ khâm phục đó…(cười !..) khâm phục là khâm phục cái chí khí của một con người đã dám hy sinh tất cả tương lai của mình để dấn thân vào con đường tranh đấu cho bao nhiêu quyền lợi của người khác.

Trong tình nghĩa « Cha nuôi » và « Con nuôi » tôi rất mừng, thứ hai là một người chiến sĩ cho tự do, cho quyền lợi của dân tộc được tháo củi sổ lồng. Tôi không biết nó có bị quản chế hay không ? nhưng dù quản chế hay không quản chế thì với tính nết của Đỗ thị Minh Hạnh thì nó sẽ tiếp tục nó đi cho đến ngày nó chết »

Chọn con đường « công đoàn » để đi, Hạnh đã tiếp xúc với Uỷ Ban bảo Vệ người lao động để được hướng dẫn cách giúp cho những công nhân thành lập công đoàn độc lập để bảo vệ cho quyền lợi của người lao động. Ông Trần Ngọc Thành, chủ tịch Lao Động Việt  chia sẻ :

Đỗ thị Minh Hạnh đã đến gặp tôi nhiều lần để nói về cảnh khổ của những người dân oan xuống đường để đòi đất, đòi nhà, không đủ cơm ăn, không đủ áo mặc. Cô bức xúc trước cảnh lao động Việt Nam bị bóc lột quá sức, rồi đất nước mình cũng không có tự do gì hết cho nên cổ muốn dấn thân làm công chuyện đời

cụ Lê Quang Liêm

« Khi ý thức được việc cần thiết phải bảo vệ người lao động, giúp đỡ dân oan cũng như công nhân thì Hạnh đã liên hệ trực tiếp với anh em của Uỷ Ban Bảo Vệ người Lao Động. Cuối tháng 12 năm 2009 thì Hạnh và các anh em khác đã tham gia Đại hội lần thứ hai của Uỷ ban Bảo Vệ người lao động tại Mã lai. Sau khi ở Mã lai về thì Hạnh cùng một số anh em khác tổ chức các cuộc đình công để giúp đỡ những công nhân tranh đấu bảo vệ quyền lợi của mình, đặc biệt là cuộc đình công tại nhà máy giẩy Mỹ Phong có trên 10.000 công nhân tham gia.

Sau khi Hạnh bị bắt giữa tháng 2 năm 2010 anh em Uỷ ban Bảo Vệ đã trực tiếp liên hệ với gia đình để có điều kiện động viên gia đình và Hạnh lúc đó trong tù cũng như là thuê luật sư. Uỷ Ban bảo Vệ đã cùng với Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, Freedom Now cũng như là luật sư Lâm Chấn Thọ đã thu thập hồ sơ nộp lên Uỷ Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và kết quả là Uỷ Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đã ra nghị quyết là phải trả tự do ngay cho Hạnh, Hùng Chương cũng như là bồi thường thiệt hại cho 3 bạn trẻ này trong thời gian ở tù.

Đây là những động thái ban đầu mà nó sẽ tạo điều kiện cho những động thái sau thúc đẩy sự lên tiếng của các tổ chức Nhân quyền của Cộng đồng Việt Nam hải ngoại cũng như các Chính phủ, tổ chức  Nhân quyền  Quốc tế. Bây giờ chúng ta thấy kết quả đó là Hạnh đã ra khỏi nhà tù. Là người đồng hành cùng với Hạnh từ bao nhiêu năm nay, ngay cả khi Hạnh ở trong tù, tôi rất là vui mừng khi nghe tin Hạnh được ra tù Đây là một tin vui cho bản thân tôi cũng như tất cả các anh em khác trong Uỷ ban Bảo Vệ người Lao động Việt Nam  đã có những tình cảm rất là gắn bó trước đây trong công việc cũng như những ngày Hạnh ở trong tù »

Khi xác định rõ con đường chông gai mình đã chọn. Hạnh tìm gặp các nhà bất đồng chính kiến để trao đổi về những vấn đề nhức nhối của đất nước, về hiểm hoạ Trung Quốc đã gần kề. Hạnh tìm gặp nhà văn Dương Thu Hương năm 2005, một năm trước khi bà lên đường sang Pháp. Trong tiềm thức nhà văn Dương Thu Hương là một «  cô gái bé nhỏ, rất trẻ, người Nam »  nhà văn Dương Thu Hương bi quan về một xã hội suy đồi, trong đó những thành phần con ông cháu cha chỉ biết hưởng thụ trong khi nước nhà sắp mất. Để vực dậy xã hội này cần phải có những con người tử tế biết góp lòng cho đất nước, bà nói :

« Thật sự mà nói thì các thanh niên Việt Nam so với thanh niên các nước khác thì quá yếu kém, cho nên những người như cô Hạnh, cậu Hùng và một số người khác là những người có kiến thức và họ là những lớp người đầu tiên có khái niệm về quyền con người và những lớp người đó phải đứng lên và sau đó những lớp người còn trẻ hơn họ phải đứng lên thì đất nước mái thay đổi được. Những đứa như vậy nó vượt lên được những hấp dẫn tầm thường, những đứa như vậy nó biết lo đến tương lai của dân tộc. Cho nên những thành phần như vậy là những thành phần cứu rỗi của dân tộc đấy ! Nói thật là như vậy. Nếu dân tọc không có những đứa như vậy. Nếu dân tộc không còn những đứa như vậy nữa thì nó sẽ sa xuống hố, nó sẽ tàn kiệt thôi. Một dân tộc không có những con người đức hạnh và tử tế, biết hy sinh cho dân tộc thì dân tộc đó sẽ bị triệt diệt »

Những người như cô Hạnh, cậu Hùng và một số người khác là những người có kiến thức và họ là những lớp người đầu tiên có khái niệm về quyền con người và những lớp người đó phải đứng lên và sau đó những lớp người còn trẻ hơn họ phải đứng lên thì đất nước mái thay đổi được.

nhà văn Dương Thu Hương

Tổng Liên Đoàn Lao Động Thế Giới (ITUC) các công đoàn Úc Châu, cũng như các dân biểu ở Hoa kỳ, Úc, Đức…cũng đã góp phần quan trọng trong việc vận động trả tự do cho Hạnh. Dân biểu Úc Châu Chris Hayes đã đối thoại với Hà nội nhiều lần về Nhân quyền cũng như lên tiếng trong Quốc hội Úc cho trường hợp của Đỗ thị Minh Hạnh, ông cũng đã mời mẹ của Hạnh đến Canberra để trình bày về trường hợp Hạnh bị đối xử nghiệt ngã trong tù. Dân biểu Chris Hayes cho biết cảm tưởng khi nghe tin Hạnh được trả tự do :

« Tôi rất vui mừng khi nghe tin đó, nhưng chưa có báo cáo nào rõ về tình trạng của cô ta khi được trả tự do , tôi không nghĩ điều đó có nghĩa là chính phủ việt nam tôn trọng quyền lao động. Tôi vẫn còn quan tâm đến trường hợp của hai người bạn của cô là nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương vẫn còn ở trong tù vì cùng lý do đã giúp cho công nhân hảng giấy Mỹ Phong. Tôi tiếp tục quan tâm đến trường hợp của họ, mong muốn đầu tiên của tôi là họ cũng được trả tự do »

Nhà báo Trương Minh Đức là một trong những người đầu tiên đến thăm Hạnh. Mặc dù theo dõi về Hạnh đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhà báo Trương Minh Đức cho biết ấn tượng đầu tiên của ông về cô gái trẻ này :

« Tôi rất là ngưỡng mộ một cô gái trẻ kiên cường, bất khuất trong đấu tranh. Cô rất thương yêu những người tù đồng cảnh ngộ với mình và những người đấu tranh, đồng thời cũng rất cương quyết với chính sách độc ác của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam «  dùng tù trị tù » Tôi nhận thấy trong mắt cô đầy cương nghị, rất là có nhiều ánh lửa mà gọi là sức mạnh cho phong trào đấu tranh Dân chủ trong tương lai »

Trong ngày sinh nhật năm 2014 vừa qua, Hạnh đã viết lá thư cám ơn mọi người với lời hứa : « Xin hẹn mọi người vào sinh nhật 13/3/2017 » Nhưng rồi niềm vui lại đến sớm bất ngờ. Với lệnh đặc xá và không bị quản chế, « Con chim báo bão » ( như lời của nhà báo Phạm Chí Dũng gọi Đỗ thị Minh Hạnh) Đỗ thị Minh Hạnh  đã thoát khỏi chiếc lồng tù ngục để trở về trong vòng tay của gia đình và bạn bè. Những lời chúc mừng, những bó hoa, những bài thơ gửi đến Hạnh ngay cả khi cô chưa về đến nhà.  Này Mẹ, này Cha, này những người thân và bè bạn…Niềm vui oà vỡ như một ngày hội lớn. Thoáng đâu đó lời của nhà thơ Trần Trung Đạo «  Mẹ sẽ chờ em dù năm tháng trôi qua, Sông núi chờ em trong ngày hội lớn »

Dân oan Lê Thị Kim Thu trở về sau 2 năm tù

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok.  2014-07-06

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/land-vict-releas-07062014081031.html

Chị Lê Thị Kim Thu chụp trước ngày bị bắt năm 2008
Chị Lê Thị Kim Thu chụp trước ngày bị bắt năm 2008 RFA files

Chị Lê thị Kim Thu, người được giới dân oan biết đến do công khai khiếu kiện từ các cấp địa phương đến trung ương cho vấn đề gia đình cũng như người khác, vào chiều ngày 6 tháng 7 mãn hạn tù hai năm trở về gia đình.

Sau khi về đến nhà ở huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai, vào lúc 5 giờ chiều chị cho biết:

“Trên đất tranh chấp của (nhà) Kim Thu, bây giờ người ta xây nhà hết rồi, xây biệt thự luôn rồi. Suốt mười mấy năm, rồi mình đi tù mà đâu có tội và Kim Thu không nhận bản án. Nếu như mình có tội thì việc gì họ phải mặc cả với mình làm gì?. Dù không nhận bản án, bây giờ họ cũng xây lên biệt thự. Rất buồn, nãy giờ rất buồn.”

Trong quá trình khiếu kiện, chị bị bắt và giam tại Hà Nội 18 tháng tù từ ngày 14 tháng 8 năm 2008 về cáo buộc gây rối trật tự công cọng..

Sau đợt tù đó khi trở ra, chị tiếp tục hoạt động khiếu kiện nên bị bắt lại vào ngày 7 tháng 7 năm 2012. Phiên sơ thẩm ngày 27 tháng 12 năm 2012 kết án chị 2 năm tù giam về tội ‘phá hoại tài sản công dân . Phiên phúc thẩm vào tháng 5 năm 2013 y án sơ thẩm.

Sau khi bị giam tại hai nơi một ở Hà Nội và một tại Công an Đồng Nai, chị đưa ra sự so sánh giữa hai nơi:

“Ngoài đó cũng hà khắc nhưng đỡ hơn. Nói chung đối với những người như Kim Thu, Công Nhân, Thanh Nghiên- những người mà được cộng đồng hải ngoại biết đến thì đỡ hơn. Họ còn nới tay một chút, chứ còn trong miền nam thẳng tay trị. Không thể nào tả nổi.”

Chị Lê thị Kim Thu cho biết, trước khi mãn án tù hai năm, trại giam yêu cầu chị ký tên vào giấy nhận tội; tuy nhiên chị không ký và tiếp tục khẳng định bản thân không làm gì vi phạm pháp luật. Việc tòa xử là bất chấp công lý.

Chị Lê thị Kim Thu được mãn án và không có thời gian quản chế. Chị nói rõ sẽ tiếp tục hoạt động đấu tranh đòi hỏi công lý cho vấn đề đất đai gia đình cũng như cùng với người khác đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của người dân.

Chị nói:

“Ngoài việc riêng còn có việc chung. Vì ‘ngày xưa’ Kim Thu chỉ có mục đích của mình là đi đòi riêng thôi; nhưng từ năm 2001 khi lên Hà Nội thấy cơ quan đầu não trung ương bất công quá, rồi ra ngoài đó thấy nhiều cảnh đời dân oan đi khiếu kiện bất hạnh, những người có lương tâm phải lên tiếng, nên tôi không bao giờ từ bỏ việc đấu tranh này.”

Ngoài hoạt động khiếu kiện, trong năm 2007, chị còn tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc lúc đó ở Hà Nội.

Tại sao TBT Nguyễn Phú Trọng thay đổi lập trường về Biển Đông?

image_preview-305
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng Photo courtesy of nguyenphutrong.net

Lệ thuộc hoàn toàn vào TQ

Sự việc Trung Quốc đưa giàn khoan HD-981 vào sâu lãnh hải thuộc vùng kinh tế đặc quyền của Việt nam đến nay đã tròn hai tháng, đến nay vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm và cho thấy một lối thoát. Cho dù hành động này của phía Trung Quốc được dư luận coi đây là một hành động có chủ ý, với mục đích được sử dụng như một nước cờ chính trị nhằm tạo tiền lệ cho những bước lấn chiếm khác trong việc độc chiếm Biển Đông trong yêu sách Đường lưỡi Bò 9 đoạn của họ.

Trong bối cảnh từ sau Hội nghị Thành Đô năm 1990 đánh dấu sự bình thường hóa trong quan hệ giữa Việt nam và Trung Quốc, kể từ đó Việt Nam đã hầu như lệ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc về mọi mặt, kể cả kinh tế và chính trị. Nói như cố Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch thì đây là một thời kỳ Bắc thuộc mới đối với Đảng CSVN. Đáng chú ý, trong lúc này Việt Nam đang đối mặt với sự suy thoái về kinh tế và sự kiện giàn khoan HD-981 xảy ra vào lúc Việt nam hoàn toàn cô độc, không có một đồng minh nào về chính trị và quân sự. Về phía lãnh đạo Trung Quốc thì đã quá biết rõ rằng Đảng CSVN không thể rời bỏ chỗ dựa an toàn là người đồng chí có cùng ý thức hệ Trung Quốc, vì chỉ có gắn chặt vào Trung Quốc như thế thì mới có thể duy trì sự tồn tại của Đảng và chế độ với những đặc quyền đặc lợi quá lớn.

Các phản ứng của phía Việt nam trong 02 tháng vừa qua được dư luận chung đánh giá là quá mềm mỏng, nhũn nhặn, điều đó được coi là phù hợp với xu thế giải quyết các tranh chấp một cách hòa bình, nhằm để giải quyết tranh chấp với Trung Quốc tránh xung đột. Với phản ứng chiếu lệ nếu không nói là yếu hèn của các tàu chấp pháp thuộc các lực lượng Cảnh Sát Biển, Kiểm ngư… của Việt nam đối với các lực lượng tàu thuyền của Trung Quốc, cũng như các phản ứng và các lời tuyên bố yếu ớt và không thống nhất theo lối “Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” của lãnh đạo cấp cao Việt nam cũng đã khiến không ít người nghi ngờ về lập trường của Việt nam trong vấn đề Biển Đông. Đành rằng các phát biểu hay hành động của các lãnh đạo cao cấp trong mỗi thời điểm nhạy cảm là một vấn đề, thông qua các lời tuyên bố, các hành động của một vài lãnh đạo cao cấp thì dư luận cũng như người dân một quốc gia cũng có thể suy đoán được thái độ của chính quyền trong vấn đề đó. Điều đó đòi hỏi các lãnh đạo cao cấp cần phải kiệm lời và thận trọng trong các phát ngôn, hành động. Tuy nhiên tất cả các phát ngôn hay hành động đó của tập thể lãnh đạo phải hướng về một phía với sự nhất trí cao. Song dư luận trong thời gian qua đã cho thấy hoàn toàn không chấp nhận và nghi ngờ sự im lặng của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, người giữ cương vị cao nhất trong bộ máy Đảng, Nhà nước và chính quyền.

Đó là lý do vì sao, khi ngày 01.7.2014 các tin tức của truyền thông nhà nước cho biết về một số hoạt động cũng như phát biểu mang tính tích cực của lãnh đạo Đảng và cơ quan Chính phủ liên quan đến vấn đề quan hệ Việt – Trung. Đây là những động thái đáng lưu ý, được đánh giá là những dấu hiệu tích cực của phía Việt nam trong vấn đề bảo vệ chủ quyền biển đảo trong lúc phía Trung Quốc ngày càng tỏ ra ngạo mạn bất chấp luật pháp quốc tế. Theo đó, phát biểu tại cuộc tiếp xúc cử tri quận Tây Hồ (Hà Nội) sáng 1-7,  đây là lần đầu tiên kể từ khi xảy ra sự kiện giàn khoan HD-981 Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố một cách công khai khi khẳng định rằng “Việt Nam cần phải gìn giữ hữu nghị với Trung Quốc nhưng đồng thời cũng phải giữ vững được chủ quyền” . Đáng lưu ý khi nói về vấn đề Hoàng sa, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh rằng “Trung Quốc có ý đồ muốn hiện thực hóa đường “lưỡi bò”, độc chiếm biển Đông, muốn khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc. Ta nói rằng Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Hoàng Sa thì trên thực tế Trung Quốc đang chiếm giữ, họ đã hai lần đánh chiếm Hoàng Sa và lần gần nhất là năm 1974 khi chúng ta chưa giải phóng miền Nam. Chúng ta tiếp tục khẳng định chủ quyền, đấu tranh để lấy lại Hoàng Sa”. Không chỉ thế, ông Tổng Bí Thư còn thẳng thắn đề cập đến vấn đề xấu nhất trong quan hệ Viêt – Trung có thể xảy ra, ông nói rằng “Có người hỏi nhỡ xảy ra chiến tranh thì sao? Thì chúng ta phải chuẩn bị tất cả mọi khả năng. Chúng ta mong chiến tranh không xảy ra và cố gắng làm cho nó đừng xảy ra”. Đây là một động thái hoàn toàn không bình thường.

Ngầm chuyển tín hiệu

nguyen-phu-trong-305.jpg
TBT Nguyễn Phú Trọng gặp Ủy Viên Quốc Vụ TQ Dương Khiết Trì tại Hà Nội chiều 18/6/2014.

Đáng lưu ý, động thái này của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng xảy ra cùng ngày với việc  tại phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 6. Tại cuộc họp này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã giao các cơ quan liên quan củng cố hồ sơ pháp lý Kiện Trung Quốc để báo cáo lãnh đạo Đảng, Nhà nước xem xét cân nhắc việc đấu tranh pháp lý về Biển Đông. Được biết cũng tại Hội nghị này Thủ tướng Việt Nam khẳng định Trung Quốc đã bất chấp đạo lý, pháp lý và quan hệ song phương khi hạ đặt giàn khoan HD981 trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Đồng thời, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nhấn mạnh hành động này của TQ xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam. Và không chỉ thế Chính phủ Việt Nam cho biết đã chuẩn bị cho “tình huống xấu” nhất với Trung Quốc. Những động thái nói trên cho thấy quan hệ Việt nam – Trung Quốc đã một lần nữa lại xấu đi, khác trước là các phản ứng của các nhà lãnh đạo Việt nam đã cho thấy họ đã tìm được một tiếng nói chung.

Hành động của ông Tổng Bí Thư đã được coi là ông Nguyễn Phú Trọng đã ngầm chuyển tín hiệu bày tỏ sự đồng thuận của mình với Chính phủ trong việc đấu tranh bảo vệ chủ quyền trên Biển Đông của Việt nam. Đây là bước đột phá mới và điều đó trái với các đánh giá nhận định từ trước đến nay của dư luận trong và ngoài nước cho rằng Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng là một nhân vật đứng đầu phe giáo điều bảo thủ và có xu hướng thân Trung Quốc, người luôn có tư tưởng ủng hộ bảo vệ đại cục trong mối quan quan hệ Việt nam – Trung Quốc. Hành động này của ông Nguyễn Phú Trọng thể hiện sự xích lại gần nhau về quan điểm giữa các nhà lãnh đạo Việt nam trong Bộ Chính trị, điều mà các ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang… đã từng lên tiếng trong những ngày trước đó với các nội dung tương tự.

Vấn đề đặt ra là: “Vì sao ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng lại có sự thay đổi quan điểm một cách bất ngờ như vậy và sự xích lại gần nhau về lập trường – quan điểm giữa hai phe “Cải cách” của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và phe “Bảo thủ – thân Trung Quốc” của  Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng có là tín hiệu mới để chuyển tải thông điệp Thoát Trung hay không?”

Nếu theo dõi diễn biến về quan điểm và lập trường của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng về vấn đề Biển Đông trong thời gian gần đây, sẽ thấy ông Tổng Bí Thư nay đã tỏ ra quan tâm hơn tới vấn đề Biển Đông thay cho việc phát biểu vô trách nhiệm hoặc sự im lặng đáng ngờ như trước đây không lâu. Gần đây, trong buổi tiếp Ủy viên Quốc vụ Viện Dương Khiết Trì trong tháng 6.2014 ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cũng đã từng tuyên bố về tính nghiêm trọng và tác động rất tiêu cực của việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD-981 tại vùng biển của Việt Nam từ đầu tháng 5.2014 đến nay đối với Việt Nam, điều đó đã ảnh hưởng đến cục diện quan hệ Việt-Trung và tình hình khu vực. Và mới đây, ngày 01.7.2014 Tổng Bí Thư đã khẳng định lập trường về chủ quyền của Việt Nam đối với các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và trên Biển Đông là trước sau không thể thay đổi. Ông Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định “Đấu tranh với Trung Quốc là việc lâu dài, chúng ta làm sao phải khẳng định được chủ quyền để lấy lại Hoàng Sa.”.

Phải chăng sự thay đổi đột ngột này là kết quả của sự tỉnh ngộ của ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng sau khi bị Chủ tịch Trung Quốc đã từ chối tiếp, khi trong tháng 5.2014 ông Nguyễn Phú Trọng nhiều lần đề nghị được tiếp kiến để bàn thảo về vấn đề giàn khoan HD-981? Đây là điều mà các nhà bình luận và phân tích chính trị cho rằng đã đến lúc phe bảo thủ thân Trung Quốc trong nội bộ Đảng CSVN đã bị Bắc Kinh coi rẻ và không thèm đếm xỉa tới nữa. Vì Trung Quốc từ xưa đến nay – nhất là từ sau Hội nghị Thành đô đã nắm được tử huyệt của ban lãnh đạo Đảng CSVN. Đó là trước hay sau thì ban lãnh đạo Việt nam sẽ không bao giờ dám nghĩ đến việc thoát Trung, bởi ngoài Trung Quốc ra thì không có một chỗ dựa nào khác dành cho họ.

Tuy nhiên một trong những lý do khiến ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng buộc phải thay đổi quan điểm được đánh giá cao, đó là mâu thuẫn giữa các phe phái trong nội bộ lãnh đạo cao cấp của Đảng CSVN ngày càng trầm trọng. Được biết, trong buổi tiếp xúc Ủy ban Mặt trận Tổ quốc TP Hồ Chí Minh, của Chủ tịch Nước ông Trương Tấn Sang,  ông Lê Kế Lâm chuẩn đô đốc hải quân Việt Nam đã đưa ra thông tin là Trung Quốc sẽ dùng 20 tỷ đô la Viện trợ Phát triển Chính thức (ODA) và 100 tỷ đô la tín dụng để mua chuộc Chính phủ Việt Nam. Đến nay thông tin này chưa được kiểm chứng, song một thông tin tày đình như vậy được đưa ra bởi một sỹ quan quân đội cao cấp trong một cuộc họp của người đứng đầu Nhà nước – Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang thì cơ sở tin cậy của nguồn tin này là khá cao. Đây phải chăng là một trong những lý do có sự thay đổi lập trường của ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng?

Quan trọng hơn, từ đầu năm 2014 trở lại đây trở lại đây có nhiều dấu hiệu cho thấy phe của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang ở thế thượng phong và khuynh loát. Nhiều dấu hiệu cho thấy ông Nguyễn Tấn Dũng đang nắm số đông trong Bộ Chính trị và đa số trong Ban Chấp hành TW. Với bằng chứng rõ ràng nhất là trong thông điệp đầu năm mới 2014 của mình, ông Dũng đã không ngại ngần đề cập tới vấn đề cải cách thể chế chính trị đúng vào ngày Bản Hiến pháp 1992 Sửa đổi năm 2013 chính thức có hiệu lực. Điều đó xảy ra vào lúc chỉ còn hơn một năm Đại hội Đảng khóa XII sẽ khai mạc, mà đây là lúc quyền lực giữa các phe phái trong Đảng sẽ được thỏa thuận làm cơ sở để chia chác quyền lực. Đó là mục tiêu cuối cùng của các phe phái trong Đảng CSVN đang hướng tới để làm sao chiếm được ưu thế trong Đại hội 12 sẽ diễn ra năm 2016. Và từ nay đến lúc khai mạc Đại hội Đảng khóa XII thì các quyết định liên quan đến chính sách đối nội và đối ngoại, đặc biệt là vấn đề Biển Đông sẽ có thay đổi gì không? Đây là vấn đề sống còn giữa các phe phái, vả lại thời gian cũng còn quá ít nếu vào lúc này ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng không quyết tâm thay đổi thì chắc chắn sẽ lãnh thất bại. Điều đó đồng nghĩa với việc ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng phải thay đổi cho phù hợp và để duy trì sự tồn tại của bản thân và phe nhóm. Chứ sự thay đổi về lập trường trong vấn đề quan hệ Việt – Trung hoàn toàn là hành động mang tính chiến thuật để lôi kéo dư luận trong và ngoài Đảng, chứ không vì mục đích phục vụ cho lợi ích của dân tộc hay của đất nước.

Về lâu dài trong vấn đề quan hệ giữa hai đảng Cộng sản Việt nam và Trung Quốc mãi mãi sẽ vẫn là lợi ích cốt lõi, nhưng nó sẽ được che dấu một cách tinh vi và khéo léo hơn. Mà công văn của Bộ Ngoại giao Việt nam gửi cho các ban, ngành và một số tỉnh, thành phố về “Các việc cần làm” sau chuyến thăm Việt Nam hồi tháng Tư của Bí thư Tỉnh ủy Hồ Xuân Hoa, người lãnh đạo cao nhất của tỉnh Quảng Đông là một ví dụ điển hình về quan hệ giữa hai người vừa là đồng chí, vừa là thù địch này. Văn bản này, được phát đi chỉ một tháng sau khi Trung Quốc đưa giàn khoan HD-981 vào vùng biển mà Việt Nam tuyên bố là thuộc chủ quyền của mình, điều đó đã và gây căng thẳng rất nghiêm trọng trong quan hệ giữa hai nước là điều không bình thường. Không chỉ thế, theo Tạp chí Xây Dựng Đảng nà 26-6-14 cho biết một đoàn cán bộ Ban Tổ chức Trung ương sẽ sang nghiên cứu về công tác xây dựng đảng tại Trung Quốc từ ngày 15-6 đến 24-6-2014. Nói như thế để thấy quan hệ giữa hai Đảng CS Việt nam và Trung Quốc chỉ là vấn đề bằng lòng mà không bằng mặt, hay nói một cách khác là hình như hai Đảng, hai chính quyền của Việt nam và Trung Quốc đang diễn trò để hợp thức hóa sự có mặt của các giàn khoan trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt nam. Với phương châm để lâu cứt Trâu hóa bùn. Nếu đúng như thế thì là điều cực kỳ nguy hiểm.

Điều đó cho thấy mọi hy vọng sẽ có sự chuyển hướng ngoại giao thân phương Tây hơn để Thoát Trung của chính quyền Việt nam trong thời gian tới chỉ là sự vô vọng và viển vông. Vì chả bao giờ những người (mang danh) cộng sản lại đoạn tuyệt với những người đồng chí “kẻ thù” có cùng ý thức hệ để ngả theo bọn đế quốc, nếu không tiến hành cải cách thể chế chính trị một cách triệt để và toàn diện.

Ngày 02 tháng 7 năm 2014

© Kami

*Nội dung bài viết không thể hiện quan điểm của RFA.

Ra mắt báo của Hội nhà báo độc lập

Việt Nam Thời Báo ra mắt trên Facebook

Một tổ chức vừa thành lập để có “báo chí tự do” ở Việt Nam đã ra mắt với tên gọi Hội Nhà báo Độc lập, tuyên bố thành lập hôm thứ Sáu 4/7 tại TP HCM.

Tổ chức này tạm thời thành lập trang Việt Nam Thời Báo trên Facebook để đăng tải thông tin.

Ông Ngô Nhật Đăng, ủy viên phụ trách trị sự Việt Nam Thời Báo, nói với BBC vào cuối ngày khai trương báo trên Bấm Facebook và lưu trên trang của Dòng Chúa Cứu Thế:

“Mục tiêu của tờ báo cũng như của những người yêu mến tòa báo và toàn thể anh em tham gia trong Hội báo chí độc lập Việt Nam … thì chúng tôi cố gắng để nó là nơi có những thông tin độc lập, tôn trọng sự thật.

“Mơ ước thì rất lớn nhưng sức người có hạn. Tôi cũng cố gắng hết sức.

“Tất nhiên nó cũng sẽ có những hệ lụy thì anh em đều chấp nhận và … cố gắng vượt qua.

Báo mới ra đời chưa đầy 24 tiếng đồng hồ thì các phản ứng, thực sự chúng tôi cũng rất vui mừng, nó đã vượt quá sự chờ đợi của chúng tôi, cái ủng hộ từ các đồng nghiệp, từ các nhà báo.

Ủy viên trị sự Ngô Nhật Đăng

“Cái quan trọng nhất chúng tôi nghĩ rằng nằm ở phía bạn đọc, những người yêu mến, liệu tờ báo có đáp ứng được lòng yêu mến của mọi người hay không.”

Khi được hỏi về những phản ứng ban đầu của người đọc và những người quan tâm tới Việt Nam Thời Báo, ông Đăng nói:

“Báo mới ra đời chưa đầy 24 tiếng đồng hồ thì các phản ứng, thực sự chúng tôi cũng rất vui mừng, nó đã vượt quá sự chờ đợi của chúng tôi, cái ủng hộ từ các đồng nghiệp, từ các nhà báo.

“Bài vở đang về rất nhiều và có rất nhiều thư yêu cầu được tham gia.

“Những ý kiến trái chiều thì cũng có nhưng đó là những ý kiến mà ban trị sự và ban lãnh đạo báo đều đã lường trước.”

‘Tiếp bước Nguyễn Văn Hải’

Ông Ngô Nhật Đăng gần đây đã tham gia nhóm các nhà báo tự do Việt Nam tới Hoa Kỳ để vận động cho tự do ngôn luận.

Mặc dù vậy ông nói việc thành lập tờ báo vào ngày 4/7, ngày Quốc khánh Hoa Kỳ chỉ là tình cờ.

Ông nói thêm:

“Bắt đầu từ ý tưởng khi Câu lạc bộ nhà báo tự do của anh Điếu cày Nguyễn Văn Hải thành lập và sau đó tan rã, nó thúc đẩy chúng tôi.

Việc đó đã chuẩn bị từ rất lâu. Việc chúng tôi đi vận động cho nền báo chí độc lập Việt Nam ở Hoa Kỳ vừa rồi là một bước trong tiến trình đó.”

Ông Đăng cũng nói với BBC rằng những người lo bài vở cho Việt Nam Thời Báo ý thức được những khó khăn họ có thể gặp phải với chính quyền:

“Đã có tiền lệ và trong môi trường Việt Nam thì ban lãnh đạo của tờ báo có thể bị bắt hay đi tù như trường hợp blogger Nguyễn Hữu Vinh của trang Ba Sàm chẳng hạn.

“Chúng tôi đều xác định là có thể xảy ra những chuyện đó.

“Những người trong ban lãnh đạo đều có người thay thế … và thậm chí những người thay thế cũng có chuẩn bị những người thay thế đằng sau nữa.”

Thoát Trung là tìm một mô hình khác

Sức mạnh của Trung Quốc lan tỏa ra quốc tế và lấn án Việt Nam

Với sự kiện HD 981, những tiếng nói yêu cầu ‘thoát Trung’, dù đã vang lên từ lâu nhưng ít nhận được sự quan tâm đầy đủ, giờ đây trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết.

Những phê phán về ảo tưởng ‘đồng minh Ý thức hệ’ giữa Hà Nội và Bắc Kinh đã được nhiều người cảnh báo.

Tuy nhiên, sâu xa hơn, hệ lụy trực tiếp của “Đồng minh ý thức hệ’ không chỉ là những lơ là trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, điều đáng lo ngại là Việt Nam đang lệ thuộc lớn vào đối thủ nguy hiểm nhất của mình về Mô hình Phát triển, thứ tạo nên nền tảng quyết định tương lai lâu dài của dân tộc Việt Nam.

Những người Việt Nam quan tâm đến Trung Quốc, dù bị chi phối đến đâu bởi lòng tự tôn dân tộc, cũng không thể không nhận thấy những tương đồng căn bản giữa Việt Nam và Trung Quốc trong cả cấu trúc và tổ chức hệ thống chính trị, xã hội lẫn đường lối và chính sách phát triển kinh tế hay nói rộng ra là Mô hình Phát triển đất nước trong giai đoạn vừa qua.

Hướng về Bắc Kinh

Có thể giới lãnh đạo Việt Nam không ngây thơ tin tưởng quá mức vào những người ‘đồng chí’, nhưng không thể phủ nhận, Hà Nội vẫn đang nhìn về Bắc Kinh như nơi cung cấp chủ yếu những kinh nghiệm về phát triển đất nước.

Những quyền căn bản của công dân và quyền con người nói chung, do đó khó có điều kiện được bảo vệ trong hệ thống tư pháp này

Mục đích đến hai bên không mấy khác nhau: tăng trưởng kinh tế bằng mọi giá nhằm bảo vệ tính chính danh và duy trì vị thế độc tôn chính trị của Đảng cầm quyền.

Hậu quả trước mắt đã rõ ràng, chủ quyền lãnh thổ đã và đang bị xâm hại và đe dọa; hàng hóa Trung Quốc đang tràn ngập thị trường Việt Nam và Hà Nội đang lo lắng chuyện bị Bắc Kinh trả đũa về kinh tế.

Và nhìn về tương lai lâu dài hơn, ít người dám lạc quan về việc Mô hình Phát triển hiện nay sẽ đưa Việt Nam đến đâu.

Những quan sát bước đầu có thể chỉ ra rất nhiều tương đồng ở những đặc trưng cốt lõi.

Thứ nhất, về tổ chức hệ thống chính trị, đó là mô hình một chính Đảng độc quyền lãnh đạo và kiểm soát tuyệt đối về mặt chính trị.

Cả hai Đảng Cộng Sản đều đang thực hiện chế độ dân chủ mang tính trình diễn: bầu cử theo chế độ phổ thông đầu phiếu; có hệ thống quyền lực nhà nước được tổ chức theo ba nhánh lập pháp, hành pháp, tư pháp mà họ gọi là ‘tam quyền’ không ‘phân lập’.

Chịu sự lãnh đạo và chỉ đạo từ phía Đảng, các cơ quan tư pháp này hiếm khi giữ được vị thế độc lập đúng nghĩa để thực hiện chức năng tố tụng và giải thích pháp luật của mình.

Những quyền căn bản của công dân và quyền con người nói chung, do đó khó có điều kiện được bảo vệ trong hệ thống tư pháp này.

Việt Nam theo Trung Quốc về mô hình một chính Đảng độc quyền lãnh đạo

Khuôn mặt của khối tạm gọi là ‘xã hội dân sự’ tại hai nước cũng không có sự khác biệt đáng kể.

Các hội đoàn chính thức trong hệ thống chính trị- cánh tay nối dài của Đảng Cộng Sản là các tổ chức chính trị xã hội, được gọi là tổ chức quần chúng, hoạt động với ngân sách được cung cấp từ nhà nước.

Các tổ chức xã hội dân sự khác chưa có được vị trí pháp lý chính thức và vẫn là đối tượng nghi kỵ của chính quyền.

Hệ quả của mô hình chính trị và tổ chức nhà nước đó, như Đảng Cộng Sản hai nước đều thừa nhận là tính minh bạch thấp, tham nhũng tràn lan, và sự yếu kém của chính phủ cả ở cấp Trung ương và địa phương.

Hệ thống Chính trị Trung Quốc, như phân tích của nhà nghiên cứu Lý Thành (Cheng Li), lộ rõ những vấn đề nan giải: đó là nạn bè phái và chia rẽ trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao; Chính quyền với năng lực yếu kém trong lúc các nhóm lợi ích càng lúc càng lớn mạnh…

Dù mang những nét đặc trưng cơ bản giống nhau, Trung Quốc, xét một cách khách quan, đang thành công hơn Việt Nam rất nhiều trong việc theo đuổi Mô hình Phát triển kể trên.

Việc xây dựng mô hình Trung Quốc, như Đặng Tiểu Bình thừa nhận là là cách làm ‘dò đá qua sông’;

Việt Nam cũng tự nhận đang xây dựng một thứ “Chủ nghĩa Xã hội chưa có tiền lệ’; tuy nhiên đáng tiếc là dù đi sau, Việt Nam đã không thể làm tốt được như Trung Quốc, cả trong tầm nhìn, hoạch định lẫn thực thi chính sách phát triển.

Việt Nam đi sau xa

Những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu… hiện đại và phát triển (xét về quy hoạch và năng lực quản lý) không thua kém các thành phố hàng đầu thế giới.

Trung Quốc cũng có những công ty, gồm cả tập đoàn kinh tế nhà nước Trung Quốc cũng như tư nhân đã vươn lên trở thành những tập đoàn cạnh tranh toàn cầu.

Vị trí của họ trong chuỗi giá trị sản xuất toàn cầu đương nhiên cao hơn hẳn Việt Nam, tạo ra giá trị gia tăng lớn hơn, khả năng cạnh tranh cao nhờ năng lực công nghệ vượt trội Việt Nam.

Về Giáo dục, Trung Quốc có được những đại học nằm trong luôn nằm nhóm 100 đại học hàng đầu thế giới, như Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh.

Nhiều nghiên cứu cho thấy, mức độ ảnh hưởng của các học giả và giới nghiên cứu Trung Quốc lên những người làm chính sách là khá đáng kể.

Điều đó cho thấy, dù cùng ở vị thế có quyền lực tuyệt đối trong hoạch định chính sách, giới lãnh đạo Trung Quốc vẫn biết tôn trọng và tiếp thu có chọn lọc những đóng góp của các học giả và chuyên gia.

Tuy nhiên, giới nghiên cứu và phân tích cũng bày tỏ nhiều hoài nghi sâu sắc về tính bền vững của Mô hình Phát triển Trung Quốc.

Sau gần bốn thập kỷ cải cách, Trung Quốc đang đối mặt với những thử thách gay gắt.

Trung Quốc, ngay từ khi bắt đầu nhiệm kỳ mới của Tập Cận Bình đã thể hiện quyết tâm mạnh mẽ để đổi mới mô hình tăng trưởng của mình.

Sự phân hóa thu nhập và chất lượng sống giữa các nhóm xã hội, vùng miền (Vành đai Duyên hải phía Đông và khu vực phía Tây) đang ngày càng sâu sắc; thu nhập của nông dân chậm cải thiện và chính quyền tùy tiện thu hồi đất nông nghiệp phục vụ đô thị hóa.

Những hạn chế của chế độ hộ khẩu và thách thức trong việc đưa hàng trăm triệu công nhân trở thành tầng lớp trung lưu mới; tình trạng ô nhiễm môi trường tồi tệ; xung đột dân tộc leo thang gay gắt ở các khu tự trị.

Nhìn vào mô hình Trung Quốc, nhiều ý kiến cho rằng Trung Quốc sẽ không thể thành công như các nước công nghiệp mới ở Đông Á để đứng vào hàng ngũ các quốc gia phát triển.

Để giải quyết những thách thức đó, Trung Quốc, ngay từ khi bắt đầu nhiệm kỳ mới của Tập Cận Bình đã thể hiện quyết tâm mạnh mẽ để đổi mới mô hình tăng trưởng của mình.

Nhưng cần chú ý rằng, những đổi mới đó, trước hết và chủ yếu tập trung vào vấn đề tăng trưởng kinh tế.

Không có dấu hiệu cho thấy Trung Quốc sẽ đổi mới Mô hình Phát triển của họ, theo nghĩa bao gồm việc tiến hành những cải cách căn bản về chính trị và xã hội.

Nói cách khác, Đảng Cộng Sản Trung Quốc vẫn sẽ tìm mọi cách để duy trì tốc độ tăng trưởng kinh tế cao, né tránh những cải cách hướng tới dân chủ hóa đời sống xã hội.

Cuộc đua phát triển

Dù mang nặng tâm lý “bài Hoa’ đến đâu đi nữa, ít người dám phủ nhận được Việt Nam về đại thể gần như bản sao của mô hình Trung Quốc.

Và dù là người đi sau, Việt Nam lại hầu như không tránh được những vết xe đổ và sai lầm mà Trung Quốc gặp phải.

Nói cách khác, ‘phiên bản phát triển Việt Nam’ còn nhiều lỗi hơn ‘phiên bản gốc’ vốn dĩ đã rất nhiều vấn đề.

Các đô thị lớn của Trung Quốc đều hơn hẳn đô thị Việt Nam

Do đó, nếu hiện trạng này tiếp tục được duy trì, khoảng cách phát triển giữa Việt Nam và Trung Quốc sẽ ngày càng rộng hơn.

Khi đó, trong cuộc cạnh tranh khốc liệt với gã khổng lồ Phương Bắc, những thua thiệt của Việt Nam sẽ càng thể hiện rõ nét hơn.

Từ những quan sát và phân tích ở trên, có thể nói Việt Nam, một cách tỉnh táo và thực dụng hơn, thay vì nhìn Trung Quốc như ‘kẻ thù’, hãy nhìn họ như những đối thủ cạnh tranh trên con đường phát triển.

Bản chất bá quyền và bành trướng của họ đã lộ rõ, nhưng những ngôn ngữ mang màu sắc dân tộc chủ nghĩa và kích động như ‘Trung Cộng’ hay ‘Bè lũ xâm lược Trung Nam Hải’ không phải là vũ khí hiệu quả giúp chúng ta tự vệ thành công.

Muốn vượt lên trên Trung Quốc, Việt Nam cần một mô hình phát triển vượt trội hơn.

Khó khăn rất nhiều, nhưng cơ hội vẫn còn đó, vì với quy mô dân số ít hơn nhiều và mức độ đồng nhất xã hội cao hơn, việc khởi động và chèo lái một cỗ máy phát triển như Việt Nam sẽ đi nhanh hơn là cỗ xe khổng lồ, phân mảnh và phức tạp như Trung Quốc.

Hơn thế nữa, việc một Trung Quốc đang bị cả thế giới soi xét với con mắt dè chừng đầy nghi kỵ cũng là lợi thế không nhỏ cho Việt Nam.

Trong giới hạn bài viết ngắn này, tác giả chưa tham vọng tham gia góp tiếng nói vào việc đề xuất những gợi ý cho một mô thức phát triển mới.

Tuy nhiên, tác giả hoàn toàn đồng ý với đề xuất của nhiều tiếng nói nghiên cứu độc lập (như Huỳnh Thế Du, Jonathan London, Lê Quang Bình, Lê Xuân Khoa … ), đây là thời điểm không thể tốt hơn để Việt Nam có thể đổi mới Mô hình Phát triển và thoát khỏi hoàn toàn quỹ đạo ảnh hưởng của Trung Quốc.

Một cuộc đổi mới toàn diện, tất nhiên sẽ không né tránh những đổi mới về chính trị, bởi hệ thống chính trị là cấu thành quan trọng nhất của mọi mô hình phát triển, quyết định sự thành bại của mô hình đó.

Nhưng đổi mới và dân chủ hóa hoàn toàn không nhất thiết đe dọa vị thế lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam, nhất là khi Đảng Cộng Sản lĩnh xướng và làm chủ quá trình đó.

Đây là thời điểm tốt để Việt Nam thoát khỏi quỹ đạo TQ

Có thể nói, với Đảng Cộng Sản Việt Nam, đây cũng là thời điểm thích hợp và là cơ hội lớn để tái khẳng định tính chính danh và năng lực lãnh đạo của mình.

Nhìn vào tương quan các lực lượng chính trị hiện nay, vị thế cầm quyền của Đảng Cộng Sản vẫn là vững chắc.

Dù đánh mất đáng kể cảm tình của một bộ phận không nhỏ người dân, tại thời điểm này, không một lực lượng chính trị nào đủ điều kiện và có vị thế tốt hơn Đảng Cộng Sản Việt Nam trong việc lĩnh xướng ngọn cờ canh tân đất nước.

Vì vậy, không cần chờ đến Đại hội Đảng gần nhất vào năm 2016, ngay lúc này Đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn có thể khởi xướng một cuộc thảo luận rộng rãi trong nội bộ Đảng và các nhóm xã hội về một MÔ THỨC PHÁT TRIỂN mới cho đất nước.

Một ‘hội nghị Diên Hồng’ lúc này, không phải để bàn về ‘Sát Thát’ mà bàn cách xây dựng một con đường, một Mô hình Phát triển vượt trội so với người láng giềng phương Bắc.

Cả trong ngắn hạn lẫn dài hạn, điều Việt Nam cần không phải là một cuộc chiến tranh, đích đến của chúng ta nên là một quốc gia thịnh vượng về kinh tế và bền vững về xã hội và môi trường.

Nên nhớ, Trung Quốc không thể ‘bắt nạt’, cũng không dám gây chiến với Hàn Quốc hay Nhật Bản bởi những nước này tiến bộ hơn hẳn họ về mức độ phát triển.

Và với Đảng Cộng Sản Việt Nam, vị thế và tính chính danh của họ sẽ được duy trì, không phải bằng trấn áp các tiếng nói độc lập và đối lập mà là đưa Đất nước thành công trong cuộc canh tân.

Vì vậy, HD 981 không đơn thuần là mối họa, nó là đưa đến cơ hội lớn lao để khởi xướng một DIÊN HỒNG về con đường và Mô hình Phát triển mới cho Việt Nam, mở ra tương lai phát triển lâu dài cho đất nước.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả Quang Nguyễn từ Việt Nam.

Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam chính thức ra mắt

hnbdl0703.jpg

Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam chính thức ra mắt hoạt động vào ngày 4 tháng 7 năm 2014.

Courtesy HNBĐLVN

Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam là một tổ chức mới được hình thành và chính thức ra mắt hoạt động vào ngày 4 tháng 7 năm 2014.

Một tiếng nói độc lập

Tiến sĩ Phạm  Chí Dũng, một trong những thành viên sáng lập, có cuộc nói chuyện với Đài Á Châu Tự Do về những thông tin liên quan hội này trong ngày chính thức ra đời. Trước hết ông cho biết:

TS Phạm Chí Dũng: Ngày hôm nay là một ngày vui và theo một số anh em thì đó là ngày lịch sử của Việt Nam vì lần đầu tiên Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam ra đời.

Có thể nói đây là một tiếng nói độc lập với công luận, độc lập với các hội đoàn dân sự. Có một sự thú vị, một sự ngạc nhiên thú vị, như anh Bùi Minh Quốc nói, là ngày thành lập Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam lại rơi đúng vào ngày 4 tháng 7- ngày của Bản Tuyên Ngôn Độc lập của Hoa Kỳ năm 1776, và điều đó quá xứng đáng cho tính chất độc lập của Hội Nhà báo Độc Lập Việt Nam, đặc biệt trong bối cảnh chủ quyền quốc gia bị xâm phạm nghiêm trọng như thế này.

Gia Minh: Vừa qua đã có Hội Nhà Văn Độc Lập ra đời, nay có Hội Nhà Báo Độc Lập ra đời thì sẽ có những hoạt động khác với Hội Nhà Văn Độc Lập cũng như các tổ chức xã hội dân sự ra đời trong thời gian vừa qua như thế nào?

Chúng tôi là một hội nghề nghiệp, và phục vụ cho các nhà báo, cũng như các cộng tác viên báo chí độc lập, và kể cả những nhà báo quốc doanh.
-TS Phạm Chí Dũng

TS Phạm Chí Dũng: Chắc cũng có một số khác biệt nhất định. Trước hết chúng tôi là một hội nghề nghiệp, và phục vụ cho các nhà báo, cũng như các cộng tác viên báo chí độc lập, và kể cả những nhà báo quốc doanh muốn tham gia vào trong hội của chúng tôi.

Thứ hai chúng tôi hướng đến những hoạt động thực chất thay cho tính chất hình thức của những hội đoàn dân sự mà vẫn bị dư luận phàn nàn trong thời gian gần đây. Thực chất có nghĩa là chúng tôi sẽ hướng đến những hoạt động cụ thể như tạo ra diễn đàn tự do ngôn luận cho các hội viên. Diễn đàn này sẽ được thể hiện bằng các cuộc tọa đàm, hội thảo, hội nghị liên quan đến một số chủ đề và vấn đề nóng bỏng của đất nước như luật lập hội, luật biểu tình, luật trưng cầu dân ý, và một số vấn đề khác liên quan đến vấn đề thời sự rất nóng bỏng trong tình hình hiện nay là vấn đề truyền thông và vấn đề thoát Trung.

Hoạt động thứ hai là chúng tôi phải có ngay một trang báo để phục vụ cho nhu cầu của độc giả; và chúng tôi kỳ vọng trong 10 năm, nó phải trở thành một tờ báo có đẳng cấp quốc tế trong khu vực Đông Nam Á và ít nhất có thể sánh ngang với tờ Bangkok Post và có thể tiến lên so sánh với tờ  Strait Times của Singapore.

Đồng thời chúng tôi cũng tổ chức đào tạo cho các phóng viên trẻ vốn xuất thân từ giới blogger hiện nay. Đó là một hoạt động hết sức quan trọng vì đó là lớp kế thừa, kế cận cho lớp nhà báo lớn tuổi hiện nay.

pham-chi-dung-250.jpg
Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, một trong những thành viên sáng lập trả lời phỏng vấn VRNs, tháng 7 năm 2014. Screen Capture.

Gia Minh: Để có thể trở thành tờ báo có thể so sánh với những tờ như Bangkok Post và Strait Times mà ông vừa mới nói, thì ai là người viết đóng góp cho tờ báo (của Hội Nhà báo Độc Lập)?

TS Phạm Chí Dũng: Hiện nay chúng tôi bắt đầu từ con số không tròn trĩnh, nhưng như anh biết để có thể tạo ra một tờ báo chuyên nghiệp và có đẳng cấp quốc tế thì phải có những cây viết và những nhà làm báo chuyên nghiệp. Mà muốn có những cây viết và những nhà làm báo chuyên nghiệp thì phải đào tạo. Có hai nguồn có thể tiếp sức cho Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam và trang báo độc lập này, chúng tôi hy vọng nhất là nguồn các tay viết có kinh nghiệm từ giới báo chí quốc doanh. Đó là những người viết mà theo chúng tôi là những người có trình độ, có năng lực, có nhu cầu để thể hiện nhưng chưa có nhu cầu để thể hiện. Và chúng tôi hy vọng trong thời gian tới họ có điều kiện để tham gia và để thể hiện trên trang báo độc lập này.

Thứ hai là nguồn đào tạo từ lớp trẻ. Đây là nguồn mà báo chí Việt Nam từ lề phải lẫn lề trái đều đang thiếu hụt trầm trọng và thậm chí đang bị khủng hoảng. Chúng tôi sẽ cố gắng đào tạo.

Thứ ba, chúng tôi cố gắng gửi những người trẻ được đào tạo đi nước ngoài để học hỏi dựa vào một số tổ chức phi chính phủ quốc tế về báo chí như Tổ chức Phóng viên Không Biên giới, hay Tổ chức Bảo vệ Ký giả Quốc tế, hay Văn bút Quốc tế, hoặc Freedom House…

Chúng tôi hy vọng với tất cả những biện pháp, giải pháp như vậy, chúng tôi có thể làm cho tờ báo có tiếng nói không chỉ là tự do và độc lập mà còn nâng cao về mặt chuyên môn của nó và dần dần có thể vượt ra ngoài biên giới Việt Nam.

Không phân biệt thành phần hội viên

Gia Minh: Đó là những cây bút, như ông nói, ở trong nước. Hiện trên khắp thế giới có những người Việt Nam sinh sống, lâu nay có những người đã viết và có đưa bài lên mạng, vậy lực lượng đó có được sử dụng cho tờ báo của Hội Nhà Báo Độc Lập không?

Theo điều lệ của hội không phân biệt người trong nước và người ngoài nước. Tất có thể trở thành hội viên, và chúng tôi dự kiến có thể xây dựng một vài chi hội của Hội Nhà báo Độc Lập VN ở nước ngoài.
-TS Phạm Chí Dũng

TS Phạm Chí Dũng: Đó là những cây viết đáng giá nhưng chúng tôi không dám hy vọng họ tham gia vào hội một cách toàn phần. Có lẽ họ còn chờ chúng tôi hoạt động và chứng tỏ hiệu quả như thế nào. Tuy nhiên theo điều lệ của hội không phân biệt người trong nước và người ngoài nước. Tất có thể trở thành hội viên, và chúng tôi dự kiến có thể xây dựng một vài chi hội của Hội Nhà báo Độc Lập Việt Nam ở nước ngoài nếu có điều kiện. Cho tới nay đã có vài ba anh chị là nhà báo ở nước ngoài tham gia Hội Nhà báo Độc Lập. Chúng tôi hy vọng từ những người đó sẽ lan tỏa ra và sẽ thu hút một lực lượng cây viết hải ngoại đóng góp cho trang báo và cho Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam.

Gia Minh: Qua kinh nghiệm lâu nay, bao giờ có những trang web và đặc biệt bây giờ tờ báo tên Việt Nam Thời báo của Hội Nhà báo Độc lập ( Việt Nam) ra đời, đều bị sự đánh phá từ phía chính quyền; vậy hội có những biện pháp gì để có thể đưa tờ báo đến độc giả thường xuyên, không bị gián đoạn do những hoạt động đánh phá như thế?

TS Phạm Chí Dũng: Trong Ban lãnh đạo Hội đã giao cho nhà báo độc lập, linh mục An Tôn Lê Ngọc Thanh, Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn phụ trách về trang báo và cùng với anh Ngô Nhật Đăng, cũng là một nhà báo độc lập trị sự trang báo này.

Chúng tôi cũng đã tính tới những phương án kỹ thuật chặt chẽ và có mối quan hệ, liên hệ chặt chẽ với hệ thống Facebook. Và vấn đề kỹ thuật, nếu cần thiết thì anh có thể hỏi thêm linh mục An Tôn Lê Ngọc Thanh vì đây là người nắm chắc vấn đề kỹ thuật và làm sao bảo đảm trang báo không bị xâm nhập, không bị hack trong quá trình hoạt động và vẫn chó thể phục vụ được cho độc giả.

Gia Minh: Là một trong những thành viên của ban biên tập và thành viên của ban sáng lập Hội Nhà báo Độc lập, trong ngày ra mắt ông muốn nhắn gửi gi đến người đọc và người xem tại Việt Nam và trên thế giới?

TS Phạm Chí Dũng: Tôi chỉ xin nói ngắn gọn là chúng tôi sẽ cố gắng làm thế nào để Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam hoạt động một cách có thực chất và đại diện cho tiếng nói độc lập của báo giới Việt Nam, không chỉ trong nước mà còn quốc tế. Và làm thế nào để những hội viên của Hội Nhà báo Độc Lập Việt Nam trong tương lai không xa có thể và hoàn toàn có quyền tự hào rằng họ là những nhà báo độc lập đầu tiên của Việt Nam và có tiếng nói quốc tế, được quốc tế nể trọng.

Gia Minh: Cám ơn Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, một trong những thành viên khởi xướng Hội Nhà báo Độc Lập Việt Nam, trong ngày ra mắt có những chia sẻ với khán thính giả của Đài chúng tôi.

Thành lập Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam

Lễ ra mắt Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam tại Sài Gòn 4/7

Hội Nhà báo Độc lập, một tổ chức dân sự mới, vừa tuyên bố thành lập hôm thứ Sáu 4/7 tại TP HCM “nhằm thực hiện quyền tự do biểu đạt và tự do báo chí”.

Lễ ra mắt được tiến hành vào buổi sáng tại Nhà thờ Chúa Cứu thế tại Sài Gòn.

Chủ tịch Hội, nhà báo tự do Phạm Chí Dũng, nói với BBC rằng việc thành lập hội là “hoàn toàn phù hợp với xu thế hoạt động dân sự” trong nước.

Hội Nhà báo Độc lập là “tổ chức xã hội dân sự nằm trong xã hội dân sự Việt Nam”, có tôn chỉ “vì một Việt Nam tiến bộ xã hội, dân chủ và đa nguyên, văn minh và giàu mạnh”, theo tuyên bố thành lập.

Tổ chức này ban đầu có 42 thành viên, với ban lãnh đạo gồm 5 người là các cây viết Phạm Chí Dũng, Anton Lê Ngọc Thanh, Nguyễn Tường Thụy, Bùi Minh Quốc và Ngô Nhật Đăng.

Trong giai đoạn đầu, Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam có bốn chi hội ở cả ba miền đất nước và ở hải ngoại.

Ông Phạm Chí Dũng nói với BBC: “Chúng tôi thành lập với mục tiêu phản ánh trung thực sự thật trong nước, giúp nhà nước điều chỉnh các chính sách và phản biện chính sách chứ không phải cái gọi là thế lực phản động”.

Hiện chưa có phản ứng gì từ phía giới chức về sự kiện này.

‘Phản biện xã hội’

Mục đích của Hội Nhà báo Độc lập được tuyên bố trước hết là: “Phản ánh trung thực và sâu sắc những vấn đề nóng bỏng của xã hội và đất nước; Phản biện đối với những chính sách bất hợp lý của nhà nước liên quan đến quản lý xã hội và tự do báo chí và Tổ chức trao đổi, đối thoại với các cấp chính quyền về tự do báo chí và quản lý xã hội khi có điều kiện, đồng thuận với những chính sách, giải pháp hợp lòng dân và có lợi cho đất nước”.

Tổ chức này cũng cam kết “Lên tiếng và có hành động cần thiết để bảo vệ những người làm báo vì tiến bộ xã hội, nhưng bị sách nhiễu, bắt bớ, tù đày, khủng bố… Đấu tranh yêu cầu Nhà nước Việt Nam hủy bỏ những điều luật mơ hồ của Bộ Luật Hình sự được dùng để áp chế tự do báo chí như Điều 258, 88…”

Hội Nhà báo Độc lập sẽ sinh hoạt định kỳ với các tọa đàm và hội thảo về các chủ đề thời sự, đồng thời cho ra một tờ báo mạng dành cho các nhà báo và cộng tác viên độc lập.

Trước đó, một tổ chức tập hợp các cây viết với mục tiêu phản biện xã hội có tên gọi ‘Văn đoàn Độc lập’ đã được tuyên bố thành lập nhưng cho tới nay chưa có hoạt động gì đáng kể.

Giàn khoan HD-981 chỉ là bước khởi đầu

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/oil-rig-2mon-after-07012014051846.html

2014-07-01. 07012014-oil-rig-2mon-after.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
Một tàu Trung Quốc ngăn chặn một tàu tuần tra của Cảnh sát biển  Việt Nam gần một giàn khoan HD 981 của Trung Quốc nằm trong vùng đặc khu kinh tế của VN hôm 28 tháng 5 năm 2014.
Một tàu Trung Quốc ngăn chặn một tàu tuần tra của Cảnh sát biển Việt Nam gần một giàn khoan HD 981 của Trung Quốc nằm trong vùng đặc khu kinh tế của VN hôm 28 tháng 5 năm 2014.  AFP 

Giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc được hạ đặt và hoạt động trong vùng biển và thềm lục địa Việt Nam tròn hai tháng nay. Hành xử của Bắc Kinh tiếp tục ra sao? Phản ứng của Hà Nội thế nào? Và ước nguyện chính của người dân Việt Nam trước tình thế là gì?

Thêm giàn khoan- gấp rút xây căn cứ

Đến chiều ngày 30 tháng 6, tại thực địa khu vực giàn khoan Hải Dương 981, Trung Quốc tiếp tục cho tàu của họ bảo vệ ở cự ly từ 10 đến 11 hải lý. Tin cho biết khi các tàu chấp pháp của phía Việt Nam cố tiếp cận tuyên truyền kêu gọi phải rút giàn khoan và các tàu đi, thì tàu Trung Quốc tăng tốc và áp sát không để tàu của Việt Nam tiến thêm.

Ngoài giàn khoan Hải Dương 981, Cục Hải Sự Trung Quốc hồi trung tuần tháng 6 loan báo giàn khoan Nam Hải số 9 được đưa vào hoạt động tại khu vực Cửa Vịnh Bắc Bộ trong gần hai tháng từ ngày 24 tháng 6 cho đến 20 tháng 8.

Về mặt ngoại giao, ngày 9 tháng 6 Trung Quốc đệ trình tuyên cáo lên Liên hiệp quốc nêu ra những chứng cứ mà Bắc Kinh nói chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa trước đây thừa nhận hai quần đảo Tây Sa và Nam Sa là của Trung Quốc. Đồng thời Trung Quốc tố cáo ngược là tàu Việt Nam quấy nhiễu và đâm va 1400 lần vào tàu Trung Quốc. Số lần này sau đó còn tăng lên đến 1500 lần.

Một cán bộ Viện Nghiên cứu Quốc tế của Việt Nam trong một bài viết được đưa ra ngày 30 tháng 6 cho biết Trưởng ban Đối ngoại Trung Quốc đã gặp Trưởng ban Đối Ngoại Trung ương Việt Nam là ông Hoàng Bình Quân, sau khi giàn khoan Hải Dương 981 hoàn tất 2 mũi cắm vào lòng biển Việt Nam. Lần gặp đó được cho biết phía Trung Quốc đe dọa, yêu cầu Việt Nam chấm dứt quấy rối và chỉ trích phản ứng của Việt Nam là phá vỡ quan hệ hữu nghị giữa hai nước.

Trong khi hoạt động giàn khoan tiếp diễn bất chấp mọi yêu cầu từ phía Hà Nội, Bắc Kinh lại cho tiến hành hoạt động cải tạo và triển khai xây dựng căn cứ quân sự có đường băng máy bay tại đảo đá Gạc Ma mà họ chiếm của Việt Nam hồi năm 1988

Thế rồi ủy viên quốc vụ Trung Quốc Dương Khiết Trì đến Việt Nam vào trung tuần tháng 6. Chuyến đi của ông này theo báo chí quốc tế loan đi là nhằm kêu gọi ‘đứa con hoang trở về nhà’. Trong dịp này Tân hoa xã cũng công bố ‘4 không’ mà Bắc Kinh đưa ra với Hà Nội là không được quấy rối Trung Quốc, Hoàng Sa là của Trung Quốc không bàn cải, xung đột Biển Đông do lãnh đạo 2 nước bàn với nhau; Việt Nam không được kiện ra tòa án quốc tế; không được lôi kéo các nước vào câu chuyện này, không để Mỹ và Phương Tây lợi dụng diễn biến hòa bình phá hoại 2 nước. Trung Quốc đe dọa, nếu Việt Nam vi phạm nguyên tắc đó sẽ phải chịu hậu quả.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mạnh mẽ tố cáo Trung Quốc bất chấp đạo lý, pháp lý tại phiên họp thường kỳ tháng Sáu năm 2014 (Video clip-nguyentandung.org)
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mạnh mẽ tố cáo Trung Quốc bất chấp đạo lý, pháp lý tại phiên họp thường kỳ tháng Sáu năm 2014 (Video clip-nguyentandung.org) 

Trong khi hoạt động giàn khoan tiếp diễn bất chấp mọi yêu cầu từ phía Hà Nội, Bắc Kinh lại cho tiến hành hoạt động cải tạo và triển khai xây dựng căn cứ quân sự có đường băng máy bay tại đảo đá Gạc Ma mà họ chiếm của Việt Nam hồi năm 1988. Đây là thông tin mà truyền thông Philippines loan tải. Phía Philipines gần đây cũng lên tiếng yêu cầu Trung Quốc chấm dứt hoạt động xây dựng trái phép như thế.

Theo nhiều người thì đây là mưu đồ chính của Trung Quốc, còn việc đưa giàn khoan Hải Dương 981 chỉ là động thái ‘giương đông, kích tây’ mà thôi.

Ông Nguyễn Khắc Mai, giám đốc Trung Tâm Minh Triết Việt, hồi ngày 14 tháng 6 nói về tầm quan trọng của căn cứ quân sự xây dựng tại Gạc Ma:

Tình hình nguy hiểm khi Trung Quốc làm một chốt quân sự ở đó. Một sân bay quân sự, một căn cứ quân sự ở đó nguy hiểm đối với Việt Nam về mặt an ninh hàng hải. Vì vậy đây vấn đề Gạc Ma rất lớn.

Tướng anh hùng quân đội của Việt Nam Lê Mã Lương nói về tham vọng của Trung Quốc đối với Biển Đông:

Trung Quốc vẫn nhất quán với chiến lược độc chiếm Biển Đông và sẽ tìm mọi cách đánh chiếm và làm chủ toàn bộ Hoàng Sa và tiến tới chiếm các đảo tại Trường sa của Việt Nam, của Việt Nam hay của nước nào mà Trung Quốc lấy được đều lấy bằng hằng động quân sự; bất chấp luật pháp, bất chấp dư luận quốc tế.

Tình hình nguy hiểm khi Trung Quốc làm một chốt quân sự ở đó. Một sân bay quân sự, một căn cứ quân sự ở đó nguy hiểm đối với Việt Nam về mặt an ninh hàng hải. Vì vậy đây vấn đề Gạc Ma rất lớn.

Ông Nguyễn Khắc Mai

Hà Nội chỉ lên tiếng

Trước những diễn biến suốt thời gian qua cho thấy rõ ý đồ muốn chiếm trọn Biển Đông của Trung Quốc như thế, một số lãnh đạo của Việt Nam đã lên tiếng.

Mới nhất trong phiên họp chính phủ thường kỳ tháng 6 vào hai ngày 30 tháng 6 và 1 tháng 7, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lặp lại là Trung Quốc đã bất chấp đạo lý, pháp lý và quan hệ giữa hai nước khi đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.

Trước đó khi trả lời báo chí nước ngoài tại Philippines nhân chuyến thăm nước này và tham dự Diễn đàn Kinh tế Thế giới từ 21 đến 22 tháng 5, ông Nguyễn Tấn Dũng nói rằng Việt Nam không sử dụng biện pháp quân sự để giải quyết căng thẳng tại Biển Đông, song Việt Nam không chấp nhận đánh đổi chủ quyền lãnh thổ, biển đảo thiêng liêng để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viễn vông, lệ thuộc nào đó.

Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng phát biểu tại phiên bế mạc kỳ họp thứ 7, quốc hội khóa 13 rằng độc lập, chủ quyền quốc gia, hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn, tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông bị đe dọa nghiêm trọng khi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan tại vùng biển và thềm lục địa của Việt Nam.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, khi được cử tri thành phố Hồ Chí Minh chất vấn hồi ngày 27 tháng 6 cũng cho rằng trước sau như một vấn đề chủ quyền là thiêng liêng, bất khả xâm phạm, phải giữ gìn.

Ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại cuộc tiếp ủy viên quốc vụ Trung Quốc Dương Khiết Trì ở Hà Nội cũng nói rằng lập trường chủ quyền biển đảo của Việt Nam là nhất quán, không thay đổi và không thể thay đổi.

Mới nhất trong phiên họp chính phủ thường kỳ tháng 6 vào hai ngày 30 tháng 6 và 1 tháng 7, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lặp lại là Trung Quốc đã bất chấp đạo lý, pháp lý và quan hệ giữa hai nước khi đưa giàn khoan HD 981 vào hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của VN

Còn Bộ trưởng Thông tin- Truyền Thông Nguyễn Bắc Son khi trả lời cử tri tại Hà Nội thì nói rằng vấn đề Biển Đông phải giải quyết trường kỳ, lâu dài, Việt Nam nhẫn nại, nhẫn nhịn nhưng không nhẫn nhục để giải quyết bằng giải pháp hòa bình.

Lòng dân muốn kiện

Nhiều người dân quan tâm đến tình hình đất nước lên tiếng yêu cầu chính phủ phải kiên quyết, mạnh mẽ hơn trong công cuộc đấu tranh với Trung Quốc hiện nay. Theo họ thì biện pháp trước mắt là phải khởi kiện về việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, cũng như đưa ra đường đứt khúc 9 và 10 đoạn bao trọn đến gần 90% Biển Đông.

Luật sư Trần Quốc Thuận từ Sài Gòn nói về việc nên liên kết với Philippines kiện Trung Quốc về đường lưỡi bò đó:

Thôi cứ kiện cái đã để cho thế giới thấy. Trung Quốc nói rằng họ có 1000- 2000 năm thì cứ đưa ra để thế giới xem thấy có được không. Tại hội nghị Shangri-la ở Singapore nhiều học giả yêu cầu Trung Quốc giải thích thì đại diện Trung Quốc ăn nói lờ mờ rồi. Câu chuyện bây giờ phải để lên bàn nói cho thế giới và yêu cầu Trung Quốc là một trong 5 nước thành viên của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc và nước ký vào công ước quốc tế phải giải thích lý do lịch sử…, xác định tọa độ. Theo tôi đó là cơ bản lớn và chính điều đó là có lợi, cả thế giới sẽ hậu thuẫn. Còn việc tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc như ở Hoàng Sa …, thì đó là những bước tiếp theo. Nhưng trước hết phải làm đường chín đoạn trước để tạo thế mạnh tốt hơn.

Tại cuộc họp báo gần nhất hồi chiều ngày 26 tháng 6 vừa qua, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết chính quyền Hà Nội đang cân nhắc thời gian khởi kiện Trung Quốc với thừa nhận đó là biện pháp hòa bình, văn  minh được luật pháp quốc tế và thế giới ủng hộ.

Nhà đấu tranh Lư Văn Bảy vừa mãn hạn tù

Tường An, thông tín viên RFA.  2014-07-03

 http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/lu-van-bay-ta-07032014104453.html

2681287-305.jpg
Ông Lư Văn Bảy tại phiên tòa ngày 22/8/2011 ở Kiên Giang. Courtesy toaan.gov.vn

Ngày 26 tháng 6 vừa qua, lại có thêm một nhà hoạt động nữa vừa được trả tự do sau 4 năm tù. Đó là ông Lư Văn Bảy, Thông tín viên Tường An gửi những thông tin về nhà hoạt động này như sau:

Chỉ thực hiện quyền tự do ngôn luận

Cùng một ngày ra khỏi tù với nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh là một nhà đấu tranh thầm lặng ít được biết đến hơn, đó là ông Lư Văn Bảy. Ông được giảm án 2 lần = 9 tháng và ra tù ngày 26/6 vừa qua.

Sinh năm 1952, quê tại Kiên Giang, ông Lư Văn Bảy nguyên là chuyên viên kỹ thuật không quân trước năm 1975. Sau thời gian tù cải tạo, ông về quê làm ruộng. Tháng 9 năm 1977, ông tham gia “Mặt Trận Liên Tôn” bị bắt vào tháng 12 cùng năm đó, bị kết án 6 năm tù. Mãn hạn tù giam, ông trở về nhà vào tháng 9 năm 1983.

Những tưởng sẽ an bình với cuộc đời làm ruộng, nhưng rồi, bức xúc trước sự xâm lấn ngang ngược của Trung Quốc trên lãnh hải Việt Nam, từ năm 2006 ông đã bắt đầu viết những bài viết dưới những bút hiệu khác nhau như: Chánh Trung, Nguyền Hoàng, Hoàng Trung Việt, Hoàng Trung Chánh… gửi đến các mạng truyền thông nước ngoài, có những bài ông gửi thẳng cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ Lê Công Phụng, cho Quân đội Nhân dân Việt Nam hoặc cho ông Nguyễn Cao Kỳ. Ông cho biết lý do thôi thúc ông, từ một người nông dân chỉ quen với ruộng vườn trở thành tác giả của những bài viết với chủ đề nhạy cảm như: dân chủ đa nguyên, chủ quyền lãnh hải…v.v

Tôi viết những bài, trước nhất là để lên án Trung Quốc đồng thời phản đối chính quyền Việt Nam quá mềm yếu đối với Trung Quốc.
-Lư Văn Bảy

“Tình cờ tôi đọc được trong một cuốn sách “Sự thật về chiến tranh biên giới năm 1979” do đó tôi được biết được những cảnh tàn ác của Trung Quốc, do đó lòng yêu nước của tôi, lòng thương dân tộc của tôi trỗi dậy. Tiếp theo đó là tôi coi được đoạn phim về đảo Gạc Ma, nó ngang nhiên chiếm năm 1988 và tôi cũng đã nhìn thấy cảnh 64 chiến sĩ hải quân ở đó, nó dàn hàng ngang nó bắn từng người. Còn trong nước thì hàng hoá của Trung Quốc là chất độc mà biểu tình thì không được, lên tiếng nói Trung Quốc cũng không được. Do tự do ngôn luận của tôi, tôi mới viết những bài, trước nhất là để lên án Trung Quốc đồng thời phản đối chính quyền Việt Nam quá mềm yếu đối với Trung Quốc.”

Tháng 1 năm 2008, ông bị công an tịch thu máy tính với nhiều bài vở. Sau đó ông được thả với lời hứa sẽ không viết nữa. Tuy nhiên, một thời gian sau, bức xúc trước sự xâm lấn của Trung quốc và chính sách mềm yếu của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam, ông lại tiếp tục viết dưới bút hiệu khác là Trần Bảo Việt với nội dung kêu gọi một nền Dân chủ đa nguyên, lên án Trung Quốc xâm lược, xin chút tình thương cho Người tù xuyên thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu, người tù Trương Văn Sương… Về nội dung của những bài viết này, ông khẳng định:

“Tôi chỉ viết ra những bài về nền Dân chủ Đa nguyên thôi chứ tôi không chủ trương lật đổ chính quyền, tôi cũng không chủ trương chống đối chính quyền gì hết mà tôi chỉ thực hiện quyền tự do ngôn luận theo điều 69 của tôi là thực hiện một chế độ đa nguyên để đất nước có một sự đoàn kết toàn dân, nhưng mà chuyện thực hiện đa nguyên bây giờ ở Việt Nam lại rơi vào điều 88 là tuyên truyền chống nhà nước.”

Không muốn đất nước bị lệ thuộc

Lu-van-Bay-tranh-cua-hoa-si-Tran-Thuc-Lan-250.jpg

Ngày 26/3/2011 ông lại bị bắt và trong phiên tòa kéo dài nửa ngày tại tỉnh Kiên Giang ngày 22/8/2011, ông bị kết án 4 năm tù và 3 năm quản chế với tội danh “Truyền truyền chống nhà nước XHCNVN” theo điều 88 bộ luật hình sự Việt Nam. Ông bị Thẩm phán tòa án Kiên Giang buộc tội đã viết trên 10 bài kêu gọi đa nguyên đa đảng đăng trên các mạng truyền thông hải ngoại từ năm 2007 đến 2011. Mặc dù trước áp lực của tòa án, ông Bảy đã nhận việc mình làm là không đúng với luật pháp Việt Nam nhưng ông vẫn tin rằng việc lên tiếng cho một xã hội đa nguyên là phù hợp với điều 69 về Tự do Ngôn luận của pháp luật Việt Nam. Ông bày tỏ:

“Trước phiên tòa tôi cũng nói là tôi không quen biết bất cứ một ai, tôi cũng không tham gia bất cứ một tổ chức nào mà tôi chỉ thực hiện cái quyền tự do, cái quyền của một người công dân của tôi thôi. Trong phiên tòa đó thì họ nói là tôi “Truyền truyền chống nhà nước XHCNVN”, điều 88. Họ nói tôi viết những bài lên án như vậy tức là không đi đúng theo đường lối của nhà nước, nói xấu nhà nước. Trong lúc làm việc với công an điều tra, tôi nói rằng tôi chỉ thực hiện quyền 69, trong đó có quyền tự do ngôn luận, quyền tự do chính trị. Nhưng bây giờ bắt tôi vi phạm điều 88 thì tôi cũng chịu thôi tại vì tôi quá cô đơn, tôi không có ai bênh vực, tôi chỉ bộc phát cá nhân của mình thôi. Nhưng nói đúng ra, họ đối xử với tôi cũng đàng hoàng, có sao tôi nói vậy, tôi là một phật tử. Cái quan trọng của tôi, là một con người, tôi không muốn đất nước của mình phải bị lệ thuộc, nhất là lệ thuộc một bọn bá quyền Trung Quốc.”

Qua những bài viết của ông, người ta nhận thấy ở đó một con người luôn luôn đau đáu trước vận mệnh đất nước, một người yêu nước thầm lặng và chấp nhận trả giá cho lòng yêu nước đó bằng những ngày tù tội. Thân sinh ông chết trước ngày ông ra tù 3 tháng, hậu quả của 4 năm tù là một người vợ bệnh hoạn vì tần tảo nuôi ông trong những năm tháng bị giam cầm. Vẫn không ân hận về những việc đã làm, ông nói:

Trước phiên tòa tôi cũng nói là tôi không quen biết bất cứ một ai, tôi cũng không tham gia bất cứ một tổ chức nào mà tôi chỉ thực hiện cái quyền tự do, cái quyền của một người công dân.
-Lư Văn Bảy

“Hối hận thì tôi không hối hận đâu, nhưng mà bản án quá nặng, tại vì tôi không biết bất cứ một tổ chức nào hết mà tôi cũng không tham gia một tổ chức nào hết, cũng không ai xúi dục tôi hết mà tôi chỉ bộc phát cá nhân của tôi thôi, nhưng mà cái bộc phát cá nhân của tôi mà cái bản án này thì nó quá nặng. Đối với đất nước, đối với tổ quốc, đối với nhân dân thì tội không thẹn với lương tâm của mình. Bản án 4 năm tù, tôi thấy quá nặng đối với tôi, nhưng mà tôi cũng không ân hận vì tôi đã nói lên được tiếng nói của mình mặc dầu tiếng nói của tôi quá bé nhỏ, nó không đủ sức để cảm hoá ai hết, nhưng mà đối với đất nước tôi cũng chỉ làm được thế thôi, biết sao bây giờ !”

Sau 4 năm, tình thế hình như có nhiều thay đổi, đã có những lên tiếng mạnh mẽ hơn từ phía nhà cầm quyền, mặc dù vẫn còn những ngần ngại đâu đó. Những thông tin từ báo chí nhà nước đã cho ông một chút hy vọng:

“Khi tôi ra tù, tôi nói với mấy anh công an như thế này: Trước đây khi Trung Quốc lấn lướt chúng ta mà chính phủ có những hành động như bây giờ thì tôi không ở từ. Và bây giờ tôi hy vọng rằng tất cả những lời nói của ông Nguyễn Tấn Dũng, của chủ tịch nước Trương Tấn Sang và của tất cả những nhà lãnh đạo Việt Nam là đúng sự thật. Tôi rất mong rằng những lời nói của mấy ông này không phải là lời nói suông. Tôi hy vọng rằng những lời nói này sẽ biến thành sự thật, tôi rất mừng. Nhưng nếu những lời nói đó chỉ là những lời nói suông thì nói thật, tôi không biết những gì sẽ xảy ra…”

Khi mà mọi quyền uy chỉ tập trung vào một cá nhân, khi mà một nhóm độc tài lăm le đem quê hương ra làm miếng mồi để thủ lợi. Để được an toàn, người dân chỉ còn biết thể hiện lòng yêu nước trong những giấc mơ. Từ Kiên Giang, người chiến sĩ thầm lặng gửi đến quý thính giả đài Á châu Tự do một niềm ước vọng:

“Tôi xin cám ơn tất cả những người đã quan tâm đến tôi trong thời gian tôi ở tù, và tôi gửi đến tất cả quý khán thính giả của Đài Á Châu Tư Do những lời chúc tốt đẹp và tôi mong rằng đất nước Việt Nam của chúng ta thoát khoải sự xâm lăng của Trung Quốc.”

 

Hát cho Biển Đông và quyền con người

Vũ Hoàng, phóng viên RFA. 2014-07-03

 http://www.rfa.org/vietnamese/programs/MusicForWeekend/festival-advo-hm-right-vn-sovereig-vh-07032014153447.html

hcdb_poster_viewing-600.jpg
Poster vận động cho chương trình Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người diễn ra tại Washington DC vào ngày 6/7/2014. Photo of SBTN

Trước cảnh Trung Quốc ngang nhiên hạ đặt giàn khoan trái phép trong vùng hải phận của Việt Nam, nhạc sĩ Trúc Hồ đã dùng lời ca nốt nhạc để thể hiện tình yêu đất nước quê hương, cũng như cổ võ cho tinh thần người dân Việt trong công cuộc tranh đấu bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ của đất nước. Không dùng sự mạnh mẽ của âm nhạc chiến đấu, nhưng những lời ca và giai điệu trong Việt Nam Ơi lại đầy cảm hóa lòng người, thôi thúc và lôi cuốn những ý chí Việt Nam luôn sẵn lòng đứng lên khi vận mệnh quốc gia lâm nguy:

Trúc Hồ viết bài đó vào dịp lễ ngày Memorial Day. Trúc Hồ cũng làm trong cơ quan truyền thông SBTN tin tức mỗi ngày dồn dập, chuyện gì xảy ra chúng ta đều biết, mình cũng suy nghĩ nhiều về vấn đề như vậy thì tự nhiên những dòng nhạc cứ tuôn ra và Trúc Hồ viết xuống, Trúc Hồ nhớ là hôm đó là ngày thứ 6, buổi họp ở SBTN mà anh em đến họp mỗi tuần.

Về nhà, đến ngày chủ nhật là ngày Memorial Day và lấy ra viết cho xong luôn. Cũng may mắn là Trúc Hồ chỉ phải sửa một vài từ, một vài nốt thôi. Đến ngày thứ hai, Trúc Hồ bắt đầu hòa âm rồi gửi cho các anh em ca sĩ học trước và thứ ba tới hát. Sau khi ca sĩ hát thâu xong, Trúc Hồ gửi cho mọi người trên khắp thế giới, gửi qua bên Pháp, bên Úc, rồi Canada cũng như ở Việt Nam: tại Sài Gòn, Hà Nội và Vinh để mọi anh em có thể thâu. Khi anh em ở các nơi thâu xong, họ gửi ngược qua lại bên này thì Trúc Hồ bắt đầu mix nhạc và edit video. Có trên youtube video Việt Nam Ơi của Trúc Hồ, khi quí vị bấm vào đó quý vị sẽ biết những gì đang xảy ra hiện nay.

Điểm đặc biệt của bài hát Việt Nam Ơi là ở chỗ những hình ảnh trong video có sự tham gia của những tổ chức dân sự trong nước cũng như nhiều nơi trên thế giới được lồng ghép một cách khéo léo để cho thấy sự đồng lòng cùng hướng về biển đảo quê hương:

Họ đã ca chung với tất cả các anh chị em nghệ sĩ của Asia trong bài nhạc Việt Nam Ơi. Nếu vào youtube của SBTN sẽ có bài Việt Nam Ơi, trong đó có nhiều tổ chức dân sự hát chung với các ca sĩ của Trung tâm Asia, các anh chị em thanh niên trẻ bên Úc Châu, cũng như bên Pháp, Canada… Trong nước có hệ thống truyền thông Dòng Chúa Cứu Thế, hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm, hội Phụ Nữ Vì Nhân Quyền, No U Hà Nội, No U Sài Gòn, Anh Em Dân Chủ, đó là những nhóm Xã Hội Dân Sự họ tham gia vào công tác này, tất nhiên mọi người đều cùng một lòng đứng lên chống ngoại xâm.

Được biết cùng với bài hát Việt Nam Ơi, nhạc sĩ Trúc Hồ còn đứng ra tổ chức chương trình Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người diễn ra tại Washington DC vào ngày 6/7, chương trình với mục đích thu hút người Việt hải ngoại khắp nơi trên thế giới về thủ đô Hoa Kỳ góp tiếng nói phản đối sự bá quyền của Trung Quốc trên Biển Đông, đồng thời nhạc sĩ Trúc Hồ giải thích vì sao vừa là ngày Hát Cho Biển Đông lại vừa là ngày Hát vì nhân quyền Việt Nam:

Ngày 6/7 tới đây có mục đích là chúng ta phải đoàn kết các hội đoàn, cộng đồng, đoàn thể, đảng phái của người Việt khắp nơi trên thế giới, cùng một tiếng nói, để cùng với những người dân trong nước đứng lên biểu tình đòi lại quyền làm người và nhất là chống ngoại xâm Trung Quốc đang ăn hiếp đất nước chúng ta mang giàn khoan vào lãnh hải của đất nước Việt Nam.

Đây là ngày quan trọng bởi vào lúc 11 giờ, chúng ta tới tòa đại sứ TQ biểu tình, đến 2 giờ chúng ta tới tòa đại sứ Việt Nam để biểu tình. Đến 1 giờ, chúng ta về Freedom Plaza, quảng trường Tự Do trước Tòa Bạch Ốc và chúng ta có một ngày hát cho Biển Đông và quyền làm người từ 1 giờ tới 4 giờ. Sau đó, chúng ta tuần hành về Tòa Bạch Ốc, rồi quay về quảng trường Freedom Plaza và chia tay nhau ở đó.

Chúng ta phải tranh đấu cho Biển Đông và tranh đấu cho quyền con người bởi nếu chúng ta không tranh đấu cho quyền con người, thì những anh em trong nước khi họ đứng lên biểu tình thì họ sẽ bị bắt liền. Nếu chúng ta tranh đấu được cho những quyền căn bản như vậy thì tương lai, đường dài cho những người dân trong nước có cơ hội đứng lên, không sợ.

Tinh thần của người Việt Nam rất cao, hôm bữa, Trúc Hồ vào Asia thì gặp nhạc sĩ Anh Bằng, bác Bằng nói “Tức quá! Bác buồn quá!” hỏi sao vậy bác, thì bác nói rằng “tụi nó mang thêm giàn khoan vào nữa, bác tức lắm, buồn lắm! chẳng lẽ 90 triệu dân người Việt Nam lại chịu nhục như vậy sao?” đó là lời của nhạc sĩ Anh Bằng. Rất nhiều người khi bị ngoại xâm xâm lăng đất nước thì mỗi người có một sự biểu lộ khác nhau, bác Bằng nói rằng bác sẽ về sáng tác một ca khúc.

Trúc Hồ cũng nói là bác về bác sáng tác giống như bài Phải Lên Tiếng, bây giờ mình lên tiếng và cả hành động, không lẽ chúng ta phải chịu nhục sao? Những câu như vậy mà mang vô âm nhạc cũng hay. Lòng dân từ những người bình thường, những ca sĩ trẻ họ cũng để ý đến chuyện này, mọi tầng lớp đều để ý và quan tâm và có thái độ. Tất nhiên đó là những điều tốt, trước hết, chúng ta phải biết thông tin, thông tin phải mạnh, người dân trong nước từ giới trẻ cho tới người lớn cũng phải biết đất nước chúng ta đang đứng thảm họa mất nước.

Với tinh thần thượng tôn dân tộc, dù là người Việt trong nước hay hải ngoại thì trái tim của những con dân Lạc Hồng bao giờ cũng luôn hướng về đất mẹ, hướng về biển đảo quê hương đang từng ngày dậy sóng. Một lần nữa mượn lời ca của Việt Nam Ơi, chương trình âm nhạc kỳ này xin tạm khép lại và hi vọng ngày Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người được thành công mỹ mãn.

Tin, bài liên quan

 Lãnh đạo VN kêu gọi chuẩn bị mọi tình huống cho tranh chấp Biển Đông

Trà Mi-VOA.  02.07.2014

http://www.voatiengviet.com/content/vietnam-chuan-bi-cho-tinh-huong-xau-nhat-trong-tranh-chap-bien-dong/1949226.html

Các lãnh đạo hàng đầu của Việt Nam đồng loạt lên tiếng xác quyết cam kết bảo vệ chủ quyền và thúc giục quốc gia chuẩn bị cho mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra trong tranh chấp với Trung Quốc ở Biển Đông.

Truyền thông nhà nước trích phát biểu của Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam hôm 1/7 nói rằng Việt Nam chủ trương đấu tranh ‘toàn diện’ với tinh thần ‘bình tĩnh’, ‘kiềm chế’, ‘không để xảy ra xung đột’ và ‘không để nội bộ rối ren.’

Tuy nhiên, ông Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh dù không mong muốn chiến tranh nhưng Việt Nam cũng phải chuẩn bị tất cả mọi phản ứng cho mọi tình huống, kể cả chiến tranh.

Ông Trọng khẳng định vấn đề Biển Đông là rất hệ trọng và nhạy cảm, liên quan đến chiến lược phát triển kinh tế của Việt Nam.

Ông nói Việt Nam không thể chọn nước láng giềng ‘ăn đời ở kiếp’ với mình nên phải tìm cách để sinh sống hòa bình-hữu nghị trên tinh thần giữ được độc lập chủ quyền, nhưng ông thừa nhận rằng đây là việc khó.

Cùng ngày, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu các ban ngành chuẩn bị những giải pháp ứng phó với các tình huống kinh tế khó khăn giữa lúc tranh chấp Biển Đông liên quan đến giàn khoan Trung Quốc đang leo thang.

Ông Dũng nói giàn khoan Hải Dương 981 đã gây ra nhiều hệ quả tiêu cực cho sự phát triển kinh tế-xã hội của Việt Nam và cảnh báo tình hình sẽ xấu hơn nếu căng thẳng giàn khoan không lắng dịu.

Các tình huống xấu ở đây bao gồm khả năng Trung Quốc sẽ ngưng các hoạt động xuất-nhập khẩu tại các đường biên giới với Việt Nam hoặc tệ hơn là rút các nhà thầu đang thi công các dự án ở Việt Nam về nước. Đây cũng chính là quan ngại mà giới phân tích lâu nay đưa ra khi nhận định rằng nền kinh tế Việt Nam phụ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc.

Tuy nhiên, tờ Tuổi Trẻ thuật lời Thủ tướng Dũng nói chính sách của Việt Nam là phát triển thành một nền kinh tế độc lập, hợp tác bình đẳng với tất cả các nước trên thế giới, không lệ thuộc vào một nền kinh tế đơn lẻ nào.

Theo tường thuật của Vietnamnet, ông Dũng nói Việt Nam mong muốn hợp tác kinh tế bình thường với Trung Quốc nhưng sẽ có biện pháp chủ động nếu Bắc Kinh không hợp tác.

Cũng hôm thứ ba, Chủ tịch Trương Tấn Sang tuyên bố Việt Nam sẽ không quỳ lụy nước láng giềng phương Bắc dưới bất cứ tình huống nào. Phát biểu của ông Sang do báo Thanh Niên trích thuật được đưa ra trong cuộc giao lưu trực tuyến với lực lượng thực thi luật pháp trên biển.

Chủ tịch nước cũng yêu cầu lực lượng kiểm ngư và cảnh sát biển duy trì áp lực đối với giàn khoan Trung Quốc, tiếp tục tuyên truyền để thuyết phục Bắc Kinh rút giàn khoan ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam.

Hôm 1/7 đánh dấu lần đầu tiên các lãnh đạo cao cấp của Việt Nam đồng loạt đưa ra những phát biểu công khai, mạnh mẽ ‘đối đầu’ với Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông.

Lãnh đạo VN kêu gọi chuẩn bị mọi tình huống cho tranh chấp Biển Đông

Đây có phải là tín hiệu chứng tỏ sự quyết tâm của giới lãnh đạo Việt Nam và liệu sẽ tác động thế nào đối với Trung Quốc? Nhà quan sát-Tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng từ Hà Nội nhận định:

“Tôi cho đây là tín hiệu đáng quan tâm về sự thất vọng của Việt Nam sau chuyến đi của ông Dương Khiết Trì tới Hà Nội không đạt được một thỏa thuận như mong muốn. Điều này nhắc lại rằng những đề nghị của Bộ Chính trị và cá nhân ông Trọng khi làm việc với Bắc Kinh dường như không mang lại những gì họ mong muốn, cuối cùng đành phải trở về với nhân dân, thuận theo xu hướng của thời đại. Nói ngắn gọn phải chuẩn bị ‘chiến tranh’.”

Một thái độ ‘đối đầu’ với Trung Quốc sẽ mang lại cho Việt Nam nhiều thiệt hại trong mọi mặt từ kinh tế tới quân sự. Tuy nhiên, Tiến sĩ Dũng cho rằng:

“Tất cả những hệ quả sinh ra cho tới giờ này chính do nhà nước Việt Nam gây ra và phải gánh chịu. Họ không còn cách nào khác là phải đối đầu để khắc phục những hậu quả do họ gây ra. Còn đối đầu như thế nào để mang lại ưu thế cho Việt Nam? Đó là câu hỏi mà chính nhà nước Việt Nam, chứ không phải người dân Việt Nam, phải trả lời vì họ đã tự làm suy yếu chính họ.”

Nhà kinh tế-chính trị học chuyên về Việt Nam, giáo sư Jonathan London thuộc Khoa nghiên cứu Châu Á và Quốc tế trường đại học Hong Kong
Nhà kinh tế-chính trị học chuyên về Việt Nam, giáo sư Jonathan London thuộc Khoa nghiên cứu Châu Á và Quốc tế trường đại học Hong Kong

​Nhà kinh tế-chính trị học chuyên về Việt Nam, giáo sư Jonathan London thuộc Khoa nghiên cứu Châu Á và Quốc tế trường đại học Hong Kong, nhận định các phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam là một thông điệp hai chiều.

Tiến sĩ Jonathan London:

“Giới lãnh đạo muốn thể hiện sự thống nhất của lãnh đạo nhà nước Việt Nam đối với vấn đề trên biển, cụ thể là Trung Quốc xâm lược. Thứ hai, đây cũng là một cách để họ gửi thông điệp tới Bắc Kinh thể hiện sự quyết tâm. Chưa rõ liệu các phát biểu của họ có bao hàm nguy cơ tình hình trên biển có thể xấu đi hay không, nhưng ít nhất qua đó chúng ta có thể thấy lãnh đạo Việt Nam đang cố gắng thể hiện một mặt trận thống nhất dù mặt trận đó thật sự hay không thì chưa rõ.”

Liệu những tuyên bố mạnh mẽ lần này của các nhân vật hàng đầu trong bộ máy cầm quyền Việt Nam sẽ kéo theo những hành động cụ thể, chủ động hơn từ Hà Nội trong vấn đề bảo vệ chủ quyền?

Giáo sư London dự đoán:

“Tôi nghĩ chiến lược của Việt Nam là vẫn còn chờ đợi xem sao vì hình như sự phát triển của những tranh chấp trên biển, những vấn đề đối với Trung Quốc, chủ yếu xuất phát từ động thái của phía Trung Quốc chứ không phải Việt Nam. Chiến lược trước nay của Việt Nam vẫn là chờ đợi và dần nâng cao áp lực quốc tế.” 

Theo Tiến sĩ London, để đối phó với những khó khăn một khi ‘đối đầu’ với Trung Quốc, Việt Nam cần nhanh chóng tiến hành các biện pháp pháp lý quốc tế; tham gia cùng với Philippines trong vụ kiện bản đồ ‘đường lưỡi bò’; sớm giải quyết tranh chấp với các nước khác trong khu vực để mạnh hơn trong việc đối phó với Trung Quốc; và cải cách thể chế sâu rộng.

Ông London nói những cải cách về nhân quyền và chính trị sẽ giúp Việt Nam thu phục sự ủng hộ của quốc tế và mang lại vị trí tốt hơn rất nhiều cho Việt Nam trong vấn đề bảo vệ lãnh thổ.


Trà Mi

VN ‘chuẩn bị cho tình huống xấu’ với TQ

Cuộc họp chính phủ hôm 1/7

Chính phủ Việt Nam cho biết đã chuẩn bị cho ‘tình huống xấu’ với Trung Quốc, trong lúc ý kiến chuyên gia nói Bắc Kinh sẽ không chọn cách cắt giao thương.

“Với tình huống xấu xảy ra, hoạt động giao thương kinh tế thương mại với Trung Quốc đình trệ thì cần mở rộng thị trường”, ông Nguyễn Văn Nên, Chủ nhiệm văn phòng chính phủ, được báo Dân Trí dẫn lời nói trong cuộc họp chính phủ hôm 1/7.

“Trong các tình huống đó, tuy có ảnh hưởng nhưng không quá lớn đến mức chúng ta không giải quyết được”.

“Thực ra các kịch bản này đã được đề ra từ lâu. Với đường lối độc lập tự chủ của Việt Nam, các cấp lãnh đạo nhà nước đã nêu yêu cầu làm sao để nền kinh tế Việt Nam không quá phụ thuộc vào thị trường nào”, ông nói thêm.

Căng thẳng trên Biển Đông từ khi Bắc Kinh đưa giàn khoan vào vùng biển mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền đã gây nhiều lo ngại rằng nền kinh tế Việt Nam, vốn dựa vào Trung Quốc để làm nguồn cung vật liệu và sản phẩm trung gian cho nhiều ngành xuất khẩu, sẽ bị ảnh hưởng tiêu cực.

Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng Trung Quốc sẽ không muốn quan hệ thương mại với Việt Nam bị xấu đi.

Trả lời BBC ngày 2/7, tiến sỹ Vũ Minh Khương, giảng viên tại Đại học Quốc gia Singapore, nói “khả năng Trung Quốc đóng cửa hoàn toàn là không có”.

“Nếu Việt Nam bị thiệt hại một thì Trung Quốc cũng bị thiệt hại thêm nhiều lần.”

“Hơn ai hết, Trung Quốc rất sợ rơi vào bẫy thu nhập trung bình, mà cách hành xử vừa qua của Trung Quốc đối với khu vực và thế giới đã tạo ra những trở lực rất lớn cho Trung Quốc phát triển nhanh chóng.”

“Việt Nam phải chủ động trong những tình huống có thể xảy ra và xem tình huống hiện nay là động lực để cải cách toàn diện, trong đó có những cải cách lâu nay vẫn ngần ngại.”

‘Hy sinh cho thế hệ sau’

Theo ông Khương, Việt Nam cần chú trọng vào việc “vượt trên đầu” những người muốn ngăn trở mình, thay vì chỉ “đối đầu”.

“Đây là một nguyên lý rất quan trọng để Việt Nam trỗi dậy trong những thập kỷ tới”, ông nói.

“3 chữ C: Con người, cơ chế, chiến lược sẽ cho Việt Nam khả năng vượt lên đầu và tránh đối đầu.”

“Cần tìm những người có lòng với đất nước, cần có hệ thống chính trị sẵn sàng đổi mới cơ chế để cho phép người tài được cống hiến hết khả năng của mình và từ nhiệm khi đã hoàn thành nhiệm vụ.”

Ông cho rằng căng thẳng hiện nay là động lực để Việt Nam tái cân bằng điều mà ông gọi là sự ‘rối loạn về cơ cấu thương mại’.

“Việt Nam xuất sang Trung Quốc chỉ hơn 15 tỷ đôla, hầu hết là hàng nông sản, nguyên liệu, trong khi nhập hơn 35 tỷ đôla. Đó là mức thâm hụt rất lớn”, ông nói.

“Việt Nam nhập siêu rất nhiều hàng tiêu dùng và nguyên vật liệu, nhưng không có tính chất gì về công nghệ hay giá trị cao cả, chỉ tham giá rẻ, chấp nhận chất lượng thấp.”

“Trong ngắn hạn mà nói thì mọi rối loạn về thương mại đều gây sốc cho nền kinh tế, nhưng đó là cú sốc buộc Việt Nam phải chấn chỉnh cơ cấu thương mại mất hợp lý quá lâu dài”.

“Thế hệ ngày này phải chấp nhận những hy sinh gian khổ rất lớn để thế hệ sau có thể thừa hưởng những thành quả mà thế hệ này đã tạo ra.”

‘Không thiếu nguồn lực’

Tiến sỹ Vũ Minh Khương nói nỗ lực của Việt Nam hiện nay không bằng Hàn Quốc và Đài Loan thời Chiến Tranh Lạnh

Ông Khương cho rằng Việt Nam không thiếu nguồn lực mà thiếu ‘tâm thế’ để vượt lên.

“Đài Loan và Hàn Quốc gặp rất nhiều thách thức trong thời Chiến Tranh Lạnh và tài trợ của thế giới vào họ rất hạn chế, chủ yếu là từ Mỹ,” ông nói với BBC trong cuộc phỏng vấn ngày 2/7.

“Nhưng tôi quan sát kinh nghiệm của họ thì thấy các nhà đầu tư giúp đỡ họ đều cảm thấy kinh ngạc vì nỗ lực của những nước này vượt xa kỳ vọng của nhà viện trợ.”

“Trong khi đó, nếu nhìn lại các dự án của Việt Nam thì phần lớn đều bị đánh giá thấp hơn kỳ vọng hoặc trung bình thấp.”

“Như vậy vấn đề ở đây là sử dụng nguồn lực thế nào để vượt lên chứ không phải là thiếu nguồn lực.”

“Ba chữ C mà tôi nói: con người, cơ chế, chiến lược, mới là cái Việt Nam đang thiếu.”

“Cần phải có quyết tâm lớn từ Đảng, Nhà nước, Chính phủ Việt Nam. Rất nhiều bạn bè quốc tế cũng rất sẵn sàng tư vấn để giúp Việt Nam phát triển.”

“Có điều họ có coi trọng sứ mệnh đưa đất nước trở nên phồn vinh hay không, hay vẫn bám lấy thứ ý thức hệ giáo điều, lợi ích cá nhân và những thứ mơ hồ khác?”cebook

‘It takes a world’ – Cần cả một thế giới hay trường hợp Đỗ Thị Minh Hạnh

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/07/it-takes-world-can-ca-mot-gioi-hay.html

Tâm Việt (Danlambao) – Đã không ít người khóc khi được tin CS trả tự do vô điều kiện cho Đỗ Thị Minh Hạnh hôm 26/6 vừa qua. Ca Dao ở Pháp cũng khóc, chị Hương ở Houston, TX, cũng khóc, và Chương trình VanhoaNBLV (Văn-hóa Nhân-bản Lạc Việt) phỏng vấn một số người ở Cali, cũng có người như Nguyên Dung khóc.

Mà không khóc sao được! Ta hãy nghe Ca Dao nói về trường-hợp gặp Hạnh với [Nguyễn Hoàng Quốc] Hùng như thế nào: “Năm 2009, khi tiếp xúc với công nhân bên Mã Lai, tôi thấy họ tội nghiệp quá, ngây thơ quá, họ như thân nhọng phơi mình trước nỗi bất công của xã hội, giữa đàn áp của bọn chủ ác ôn. Và gặp Hạnh với Hùng. Cô cho tôi xem những tấm hình cô và Hùng lên tận Bauxit Tây Nguyên chụp về, cô kể về những buổi tối đi gặp dân oan… Sự nhiệt tình và lòng thương người của cô bé ấy đã làm tôi xấu hổ. Tôi sống an nhiên trong cái tháp ngà của mình trong khi quê hương còn bao nỗi!!! Kể từ đó, tôi quyết định ở lại với Lao Động Việt.”
Thế rồi Đỗ Thị Minh Hạnh, cô bé 25 tuổi, trở về VN lao mình vào Phong trào Lao Động Việt, làm việc với công-nhân VN để tạo được một cuộc đình công thuộc hàng lớn nhất ở VN, tới 10 nghìn người ở hãng giầy Mỹ Phong, Trà Vinh, đòi được một số quyền lợi như tăng lương và cải tiến các điều kiện làm việc. Nhưng rồi Hạnh và Hùng và Đoàn Huy Chương đã phải trả giá cho sự thành công của mình: sau khi bị bắt, Hùng đã lãnh án 9 năm tù giam, Chương và Hạnh mỗi người 7 năm.
Cả thế-giới lên tiếng
Chính-quyền CS tưởng đã bẻ gẫy được ý-chí của Hạnh. Ra tòa, Hạnh không chỉ hiên-ngang, khi tòa tuyên án, Hạnh đã cất tiếng hát và nói: “Để em hát cho hai anh nghe!” Vào tù, bị đưa vào sống chung với những người tù hình-sự có bệnh HIV-AIDS và dù bị quản-giáo xúi giục những người kia đánh Hạnh, Hạnh vẫn một lòng rộng lượng chia xẻ cơm quà cho họ, và tuy nhỏ người Hạnh vẫn tìm cách bảo bọc cho bà Mai Thị Dung, một tín-đồ Hòa Hảo bất khuất.
Chuyện về Hạnh, kể không hết được. Vì được những bạn tù khác thương yêu, Hạnh đã viết được một bức thư dài trên 10 trang gửi về cho ba Hạnh kể hết những chuyện gì đã xảy ra cho Hạnh.
Khi Hạnh từ chối lao-động cưỡng bức (bóc hột điều để phải phỏng các ngón tay), Hạnh bị chúng đánh đến điếc một bên tai.
Khi Hạnh thấy có u ở ngực, các quản giáo cũng không cho Hạnh đi khám bác-sĩ.
Những chuyện xảy ra cho Hạnh biến người mẹ hiền lành, sợ sệt là bà Trần thị Ngọc Minh, trở thành một con hổ dữ, một con hùm mẹ quyết trốn khỏi VN để đi khắp thế-giới cầu cứu cho con. Bà đã sang Mỹ, Canada, Úc-châu, Đức, đến đâu bà cũng không ngần ngại ra trước Quốc-hội các nước nói lên tiếng nói bênh vực cho Chương-Hùng-Hạnh.
Và kết-quả thì như ta đã thấy, theo blog của Phạm Chí Dũng ở Sài-gòn:
 
Được biết hồ sơ Đỗ Thị Minh Hạnh được nêu ra trong quá trình thương thuyết gia nhập Hiệp Định Xuyên Thái Bình Dương (TPP) giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Đỗ Thị Minh Hạnh được biết tới như một nhà đấu tranh bảo vệ quyền lợi của người công nhân tại Việt Nam. Cô bị bắt năm 2010, khi đó mới 25 tuổi, với cáo buộc “xúi giục” công nhân của một công ty giày da tỉnh Trà Vinh tổ chức đình công. Cô bị xử 7 năm tù giam với tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân” theo điều 89 Bộ luật Hình sự, vì đã rải truyền đơn kích động công nhân biểu tình, đình công.
Đây là một điều đáng mỉa mai, vì Đảng CSVN – đại diện trung thành cho lợi ích của giai cấp lao động – là người người bắt giữ Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương. Trong khi chính phủ Hoa Kỳ, đại diện cho chủ nghĩa đế quốc và chủ nghĩa tư bản bóc lột người lao động, lại là người can thiệp để Việt Nam phải trả tự do cho Hạnh và đòi hỏi một hệ thống công đoàn thực sự độc lập và thực sự vì quyền lợi của người công nhân được thiết lập ở Việt Nam.
“Trong 4 năm bị giam cầm, Hạnh vẫn tiếp tục đấu tranh phản kháng sự áp bức bóc lột sức lao động của các tù nhân từ công an trại giam. Vì lý do này cô đã bị đối xử tàn tệ, bị đánh đập và chuyển trại ra miền Bắc – xa gia đình, rất khó khăn cho việc thăm nuôi. Sức khỏe của Hạnh cũng suy yếu nhiều, dù năm nay cô mới 29 tuổi.
“Hai tuần trước đã có tin Hạnh sẽ được trả tự do, nhưng cuối cùng điều đó đã không thành sự thật vì Hạnh từ chối ký giấy tờ cơ quan công an ép cô ký. Chúng tôi mong rằng lần này Hạnh sẽ được trả tự do thực sự, và xin gửi lời chúc mừng tới Hạnh và gia đình!
“Không còn là tin đồn nữa. Khi chính một nữ cựu tù nhân lương tâm còn trong vòng quản chế như Phạm Thanh Nghiên nghẹn ngào cho tôi biết, và chính anh Đỗ Ty – cha của Hạnh – xác nhận qua điện thoại, thì mọi ngờ vực đều tan biến.
“Chiều muộn ngày 27/06/2014, Đỗ Thị Minh Hạnh – cánh chim báo bão những năm về trước – đã làm cộng đồng dân chủ trong nước và hải ngoại tràn ngập một niềm vui khó tả: cô vừa được tự do!
“Hạnh đang trên đường về nhà!
“Hầu tương tự như trường hợp của “người tù xuyên thế kỷ” Nguyễn Hữu Cầu, những tin tức đầu tiên về việc Minh Hạnh có thể được “cho về” đã xuất hiện cách thời điểm trả tự do khoảng một tháng. Và trong khoảng thời gian một tháng ấy, “họ cố ép tôi ký bản nhận tội, nhưng tôi nói rõ với họ là tôi không ký vì tôi không có tội gì hết!” – tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu thản nhiên thuật lại và còn ngâm nga bài thơ “Con bò kéo xe” của ông.
“Cách đây chưa đầy một tuần, những thông tin từ gia đình Đỗ Thị Minh Hạnh và người mẹ vận động không mệt mỏi cho cô như đã cảnh báo về ý đồ “giấy nhận tội”. Lẽ đương nhiên, ai cũng hiểu đó là quán tính của một chính thể chưa thể quen với quán tính bắt buộc phải thừa nhận sai lầm khi bắt người, nhất là khi người đó lại chỉ đấu tranh cho quyền lợi của công nhân Việt Nam chứ chẳng hề nhắm tới động cơ lật đổ chế độ hiện hành.
“Vào buổi sơ khai của phong trào đấu tranh công nhân, hành động chính quyền bắt ba người tranh đấu Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cũng tràn sắt máu nguyên thủy. Không một ai được thanh minh, cũng chưa từng có một dấu hiệu thỏa hiệp nào của Nhà nước Việt Nam với nhu cầu công đoàn độc lập quá sức bức bối.”
Khác hẳn với giờ đây…
“Giờ đây, gần 1.000 cuộc đình công của công nhân diễn ra hàng năm tại nhiều vùng ở Việt Nam đã đủ chứng minh cho tính “ưu việt” đến thế nào của Tổng liên đoàn lao động Việt Nam – một cơ quan công quyền nhưng trung gian để trực tiếp hưởng 2% trên tổng quỹ lương doanh nghiệp và cũng ăn vào công sức lao động của công nhân, một tổ chức “đại diện cho quyền lợi của công nhân” song đã chưa từng chấp nhận bất kỳ một cuộc đình công nào trên toàn quốc, ngược hẳn với mối giao hảo chung chịu của họ với giới chủ doanh nghiệp.
“Giờ đây và khác hẳn với thời kỳ làn sóng công nhân tranh đấu bị đàn áp, chính thể cầm quyền ở Việt Nam đang phải dần chấp nhận đòi hỏi về định chế công đoàn độc lập do người Mỹ và phương Tây đặt lên bàn đàm phán Hiệp định TPP. Không phải vô cớ mà cũng vào tháng Sáu này, hơn 150 dân biểu quốc hội Mỹ đã đồng gửi thư kiến nghị cho Đại diện thương mại Hoa Kỳ về “không TPP nếu không có công đoàn độc lập” và “Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Đỗ Thị Minh Hạnh”.
“Cũng không phải vô cớ mà kịch bản cánh chim báo bão Đỗ Thị Minh Hạnh được trả tự do vô điều kiện không chỉ là niềm vui bất ngờ của cô và gia đình, mà còn khiến bật lên một tia hy vọng lớn lao hơn nhiều: đã có tín hiệu về một khả năng nào đó tổ chức công đoàn độc lập được chính quyền “thí điểm” ở Việt Nam trong vài năm tới.
“Hãy khóc…
“Nếu có thể nhớ lại, hãy nên so sánh những bước chân của Hạnh bần thần ra khỏi phòng giam với không khí òa vỡ của đám đông vào tháng 8/2013, khi nữ sinh áo trắng Phương Uyên đột ngột được phóng thích ngay tại tòa Long An. Để sau tháng Tám ấy là một sự chuyển mùa dân chủ ở Việt Nam, nơi mà tiếng chim hót dân sự đã không còn bị vùi dập quá tàn nhẫn.
“Cánh chim báo bão Minh Hạnh hẳn cũng như vậy thôi. Phía trước không chỉ là bầu trời tự do với riêng cô, mà một chân trời mới đang hé rạng cho các tổ chức xã hội dân sự ở đất nước đầy cam go này, nơi mà mới đây 16 tổ chức dân sự đã tiếp bước Hạnh để ra một tuyên bố về sự cần kíp xây dựng tổ chức công đoàn độc lập cho 5 triệu công nhân Việt Nam.
“Hạnh hãy khóc đi, những giọt nước mắt siết bao ơn nghĩa với Người Mẹ và Dân Tộc…”
Và cuối cùng, để kết, chúng tôi xin cho in lại như một thứ phụ-lục bản Thông Cáo Báo Chí của Lao Động Việt tổng-kết tất cả những nỗ lực của người Việt hải-ngoại trong thời-gian Đỗ Thị Minh Hạnh bị cầm tù, để thấy rằng chúng ta là một cộng-đồng thật đoàn-kết khi chúng ta có những gương sáng như Đỗ Thị Minh Hạnh và Chương-Hùng soi con đường đi tới của tuổi trẻ Việt-nam.
Thông Cáo Báo Chí của Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do ( Lao Động Việt) về việc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam buộc phải trả tự do cho thành viên Lao Động Việt Đỗ Thị Minh Hạnh
Ngày hôm nay, 28 tháng 6 năm 2014, sau hơn 4 năm 4 tháng bị cầm tù trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, Đỗ Thị Minh Hạnh, một trong những người sáng lập „Phong Trào Lao Động Việt“, thành viên Lao Động Việt đã được về tới nhà sau khi được trả tự do từ trại tù ở miền Bắc.
Đây là kết quả của cuộc tranh đấu kiên quyết, không ngừng của rất nhiều tổ chức, cá nhân có uy tín quốc tế; của rất nhiều tổ chức, cá nhân trong cộng đồng người Việt trong nước và hải ngoại, ngay sau khi Đỗ Thị Minh Hạnh bị bắt và bị kết án tù cùng hai người bạn là Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.
Lao Động Việt xin chân thành cảm ơn quý vị đã đồng hành, chia sẻ những khó khăn với LĐV trong thời gian qua và xin quý vị tiếp tục hỗ trợ các nhóm thành viên trong liên minh Lao Động Việt tranh đấu cho Chương, Hùng, cùng các tù nhân lương tâm khác và cho quyền nghiệp đoàn của người Việt tại Việt Nam.
Danh sách rất dài, không thể liệt kê đầy đủ, LĐV chỉ xin nêu những tổ chức, cá nhân và những hoạt động điển hình trong nỗ lực tranh đấu cho Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng trong hơn 4 năm qua.
NĂM 2010
Chỉ vài ngày sau khi Chương-Hùng-Hạnh bị bắt, các ông Tony Sheldon, Paul Howes, và Barry Tubner đã huy động các nghiệp đoàn của họ ở Úc (vận tải TWU, xưởng máy AWU, may mặc TCFUA) cũng như vận động với các liên đoàn thế giới ITF, IMF, v.v… Từ đó đến nay, họ tiếp tục giúp đỡ các nhóm thành viên trong Lao Động Việt để tranh đấu cho Chương-Hùng-Hạnh. Họ cũng hỗ trợ LĐV để một số công nhân VN tại Mã Lai thành lập được một số nghiệp đoàn hoặc gia nhập nghiệp đoàn của Mã Lai – đó cũng là ý muốn của Hạnh khi cô đến Mã Lai năm 2009.
Ông Joe De Bruyn, TTK, huy động nghiệp đoàn SDA ở Úc của ông, vận động với liên đoàn thế giới ngành bán lẻ UNI, và lên tiếng với Ngoại Trưởng Úc.
Đức Tổng Giám Mục George Pell ở Sydney lên tiếng với ngoại trưởng Úc sau khi ngài được thông báo bởi ông Paul Howes và ông Andrew Casey, viên chức AWU.
Nhóm LabourStart tung ra chiến dịch online năm 2010, và trong đại hội ở Sydney của họ năm 2012 cũng nhắc lại trường hợp Chương-Hùng-Hạnh.
Hưởng ứng chiến dịch online của LabourStart, 4.189 người ký tên trong thư chung, và 2.533 người ghi danh trên Facebook Cause của LS. Họ là thành viên hoặc viên chức các nghiệp đoàn khắp thế giới (New Zealand, Do Thái, Hong Kong, v.v.).
Human Rights Watch  Amnesty International, các tổ chức này lên tiếng nhiều lần bằng thông cáo, bản tường trình, hoặc khi vận động với QH các nước.
Tổng Liên Đoàn ACTU của Úc chính thức ra Nghị Quyết, vận động với chính quyền Úc, với ITUC, hỗ trợ chiến dịch của LabourStart, và muốn gởi phái đoàn ACTU đến VN để thăm 3 gia đình, nhưng Hà Nội không cấp chiếu khán.
Cuối năm này, Anh Đoàn Huy Chương được Mạng Lưới Nhân Quyền VN trao Giải Nhân Quyền năm 2010.
Chính quyền Úc bắt đầu lên tiếng với Hà Nội. Năm 2013, sau khi đích thân lên tiếng trong cuộc họp riêng với CSVN, Ngoại Trưởng Bob Carr viết tweet trên Twitter để lên tiếng trên công luận, việc này rất hiếm khi xảy ra.
NĂM 2011
Liên đoàn thế giới ngành vận tải (ITF), ngành xưởng máy (IMF), và tổng liên đoàn thế giới ITUC (Intenational Trade Union Confederation) lên tiếng, qua các bản báo 2010 và 2011 của ITUC, qua thư gởi Hà Nội, hoặc trong các bản tin nội bộ.
Nghiệp đoàn xưởng máy của Nhật, IMF-JC, một thành viên của liên nghiệp đoàn IMF, gởi viên chức Shinya Iwai đến VN thăm 3 gia đình. Sau khi về Nhật, ông báo cáo trong tờ báo nội bộ của IMF-JC.
Cuối năm, Đỗ Thị Minh Hạnh đã được trao Giải Nhân Quyền của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam ở Úc.
NĂM 2012
Tuần lễ từ 17 đến 24 tháng Sáu 2012, Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt họp Đại Hội lần thứ ba ở Mỹ. Trong thời gian Ủy Ban có mặt ở Washington (19 đến 24/6), Ủy Ban đã đi vận động ráo riết cho Chương-Hùng-Hạnh, như gặp Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Human Rights Watch, Amnesty International U.S.A., và nhất là tổ chức Freedom Now. Các luật sư thiện nguyện của Freedom Now sau đó đã nộp hồ sơ lên WGAD (Working Group on Arbitrary Detention – Nhóm Đặc Trách về Giam Vô Cớ của LHQ) về trường hợp của Chương-Hùng-Hạnh, FN cũng ráo riết vận động với Quốc Hội và hành pháp Hoa Kỳ.
Khối 1706 và đài Việt Nam Sydney Radio cấp tốc tổ chức cuộc biểu tình ngay khi biết tin phái đoàn CSVN đến xin ACTU viện trợ, trưng hình của 3 người này, và qua đó đã thông tin cho nhiều viên chức nghiệp đoàn ở Sydney về Chương-Hùng-Hạnh.
 
NĂM 2013
Dân Biểu Chris Hayes ở Úc lên tiếng, và từ đó đến nay không ngừng nghỉ.
Trả lời đơn của Freedom Now, đầu năm 2013 WGAD ra bản Tuyên Bố bác bỏ lời bào chữa của Hà Nội, đòi trả tự do vô điều kiện, và đòi bồi thường cho Hùng-Hạnh-Chương.
Chủ Tịch Thượng viện Borusiewic của Cộng Hòa Ba Lan đòi trả tự do cho Hùng Hạnh Chương khi một phái đoàn CSVN do Chủ Tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đến viếng thăm.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, họp ở Paris, trao Giải thưởng Nhân Quyền năm 2013 cho Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, bạn của Hạnh.
NĂM 2014
Một số DB Mỹ – Frank Wolf, James McGovern, Michael Honda, Randall Hultgren, Zoe Lofgren, Loretta Sanchez, Christopher Smith, Sheila Jackson Lee, Chris Van Hollen, Alan Lowenthal, George Miller – ký thư chung. Bản tin của Freedom Now nói 11 DB đã nêu đích danh Chương-Hùng-Hạnh, đòi CSVN trả tự do cho họ.
BPSOS vận động với lập pháp và hành pháp Mỹ, tạo ra nhiều kết quả, trong đó có DB Chris Van Hollen đã đỡ đầu cho Hạnh sau khi nghe bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của Hạnh, điều trần về tình trạng của Chương-Hùng-Hạnh.
Tháng 4- 2014, tổ chức VETO tại Cộng Hòa Liên Bang Ðức ðã cùng bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của Hạnh, vận động tại QH Đức. Nữ dân biểu Sabine Bätzing-Lichtenthäler nhận đỡ đầu cho Hạnh.
Cuối tháng 5 năm 2014 , 153 dân biểu Mỹ đồng ký tên vào lá thư gởi cho đại diện thương mại Hoa Kỳ yêu cầu lên tiếng đòi trả tự do cho nhà hoạt động công đoàn trẻ tuổi này.
Khối 8406 ở Úc đã tổ chức chuyến đi vòng quanh nước Úc cho bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của Hạnh. Hàng ngàn đồng hương đã tham dự và hỗ trợ.
Dân Biểu Luke Donnellan cùng 6 DB khác thuộc Nghị Viện Victoria của Úc viết thư chung đến Hà Nội đòi thả Đỗ Thị Minh Hạnh.
VP Melbourne của Ân Xá Quốc Tế cho hay rằng VP trung ương tại Luân Đôn đang chuẩn bị để tung ra chiến dịch tranh đấu cho Hùng – Hạnh – Chương.
Một lần nữa, Lao Động Việt cám ơn tất cả những hội đoàn, các cơ quan truyền thông, các cá nhân đã âm thầm vận động và giúp đỡ cho Hạnh về tinh thần cũng như vật chất.
LAO ĐÔNG VIÊT
Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (gọi tắt: Lao Động Việt, web: laodongViet.org) là liên minh của một số tổ chức lao động trong và ngoài nước gồm: Phong Trào Lao Động Việt, Công Đoàn Độc Lập, và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam.

Tuyên bố nhân việc nhà cầm quyền thả tù cô Đỗ Thị Minh Hạnh.

8406 letterhead

Kính thưa toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước cùng các Thân hữu quốc tế

Cô Đỗ Thị Minh Hạnh, thành viên Khối 8406, vừa ra khỏi nhà tù cộng sản sau khi đã chịu một bản án bất công hơn nửa thời gian (7 năm). Mọi ai yêu tự do dân chủ đều vui mừng trước sự trở về này cũng như đều muốn cảm ơn những cá nhân và tập thể, tổ chức và cơ quan trong lẫn ngoài nước, Việt Nam lẫn ngoại quốc, đã kiên trì vận động, áp lực nhà cầm quyền Hà Nội phải thả tù một trong những chiến sĩ đấu tranh can đảm nhất cho quyền con người, nhất là quyền công nhân. Nhân dịp này, Khối 8406 chúng tôi tuyên bố:

1-      Đây không hề là dấu hiệu của cái gọi là “chủ trương khoan hồng nhân đạo trong việc giam giữ” của nhà cầm quyền CSVN (như họ thường rêu rao), mà chỉ là hình ảnh của chính sách coi mọi công dân, đặc biệt các công dân đòi hỏi nhân quyền, như những con tin và con bài mà nhà nước sẵn sàng bắt và sẵn sàng thả khi cần mặc cả với quốc tế để có một mối lợi về kinh tế hay chính trị. Trong trường hợp Đỗ Thị Minh Hạnh là mối lợi được gia nhập Hiệp ước Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà CSVN đang hết sức mong mỏi giữa lúc nền kinh tế và tài chánh đất nước lâm vào cơn khủng hoảng và khánh kiệt do sự điều hành một cách ngu dốt và thói tham nhũng một cách trắng trợn của toàn thể bộ máy nhà nước cộng sản.

2-      Nhà cầm quyền phải trả tự do tiếp cho ba chiến hữu của cô Minh Hạnh, từng cùng cô đấu tranh cho quyền lợi các công nhân là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và Lê Trí Tuệ (cả 3 đều là thành viên Khối 8406, riêng Lê Trí Tuệ bị bắt cóc từ lâu) cũng như cho mọi tù nhân lương tâm khác còn bị giam giữ. Ngoài ra phải chấm dứt mọi biện pháp ngược đãi các tù nhân, nhất là tù nhân lương tâm (mà cô Đỗ Thị Minh Hạnh, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà báo Nguyễn Văn Hải, blogger Tạ Phong Tần, mục sư Nguyễn Công Chính, tín đồ Mai Thị Dung… là những trường hợp điển hình đã khiến cả thế giới phẫn nộ).

3-      Nhà cầm quyền phải giải tán Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam vốn chỉ là một công cụ đê hèn trong tay Đảng, mà từ bao năm nay chỉ biết kiểm soát theo dõi mọi công nhân, ngăn chặn các công nhân đòi hỏi những quyền lợi chính đáng của mình bằng việc biểu tình đình công, bằng việc thành lập công đoàn độc lập…, chỉ biết đứng về phe giới chủ công ty xí nghiệp để bóc lột tận xương tủy mọi công nhân Việt Nam đang lao động trong lẫn ngoài nước…

4-      Nhà cầm quyền phải xóa bỏ điều 4 đầy dối trá, mỉa mai và lường gạt trong Hiến pháp 2013: “Đảng Cộng sản Việt Nam – Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc..” Vì trong thực tế, công nhân và nông dân là hai thành phần dân chúng đông đảo nhất, đóng góp kinh tế cho xã hội nhiều nhất, nhưng từ hơn nửa thế kỷ nay đã bị đảng Cộng sản lợi dụng, bóc lột và đàn áp tàn nhẫn nhất.

5-      Nhà cầm quyền phải để cho các công nhân tại mọi công ty xí nghiệp tự do thành lập công đoàn độc lập để bảo vệ các quyền lợi chính đáng của mình, trong đó có quyền hưởng lương đủ nuôi sống bản thân và gia đình (vì mức lương tối thiểu tại VN hiện vào hạng thấp nhất thế giới), quyền được mọi điều kiện thuận lợi để lao động trong an toàn và thoải mái (vì công nhân VN hiện phải sống và làm việc trong những điều kiện hết sức tồi tệ, di hại cho bản thân và con cái họ cũng như cho toàn thể giống nòi).

6-      Các chính phủ dân chủ, nhất là Hoa Kỳ, các cơ quan lao động quốc tế và các tổ chức nhân quyền hoàn vũ xin hãy luôn liên kết nhân quyền với kinh tế, chính trị, văn hóa trong bang giao với nhà cầm quyền CS Hà Nội, xin hãy theo dõi không ngừng tình trạng công nhân và điều kiện lao động đang hết sức vô nhân đạo tại nước CHXHCNVN, xin hãy dùng những biện pháp chế tài để buộc CSVN phải tuân giữ các cam kết trước quốc tế về quyền con người và quyền lao động. Cụ thể, xin Quý vị hãy dùng cơ hội TPP để buộc nhà cầm quyền CSVN tôn trọng mọi nhân quyền và dân quyền.

            Làm tại VN ngày 30 tháng 06 năm 2014

            Ban điều hành Khối 8406:

1- Kỹ sư Đỗ Nam Hải – Sài Gòn – Việt Nam.

2- Linh mục Phan Văn Lợi – Huế – Việt Nam.

3- Giáo sư Nguyễn Chính Kết – Houston – Hoa Kỳ.

4- Bà Lư Thị Thu Duyên – Boston– Hoa Kỳ.

Với sự hiệp thông của Linh mục Nguyễn Văn Lý, cựu quân nhân Trần Anh Kim, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và các tù nhân lương tâm khác đang ở trong lao tù Cộng sản.

Quảng Đông gửi VN ’16 việc cần làm’

Ông Hồ Xuân Hoa (thứ hai từ trái) là ngôi sao đang lên trên chính trường Trung Quốc

Chính quyền tỉnh Quảng Đông của Trung Quốc được cho là đã gửi cho Bộ Ngoại giao Việt Nam một bản danh mục ‘Các việc cần làm’ sau chuyến thăm Việt Nam hồi tháng Tư của ông Hồ Xuân Hoa, người lãnh đạo cao nhất của tỉnh này.

Đây là các công việc mà Bí thư Hồ Xuân Hoa triển khai cho công chức thuộc quyền của mình, và được Bộ Ngoại giao Việt Nam gửi công văn yêu cầu các bộ ngành và các tỉnh thành trong nước tham khảo thực hiện.

Hiện tại công văn này, có số hiệu 1832/BNG đề ngày 3/6 năm 2014, đang được lan truyền trên các diễn đàn mạng.

BBC hiện chưa có điều kiện kiểm chứng văn bản này, tuy nhiên nó có đóng dấu Bộ Ngoại giao và có chữ ký của Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn.

16 ‘việc cần làm’

Văn bản này, nếu xác thực, được phát đi chỉ một tháng sau khi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 ra vùng biển mà Việt Nam tuyên bố là thuộc chủ quyền của họ, gây căng thẳng nghiêm trọng trong quan hệ giữa hai nước.

“Để triển khai tốt các chương trình hợp tác giữa các bộ, ngành, địa phương ta với tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, Bộ Ngoại giao xin chuyển đến quý cơ quan danh mục này để tham khảo, đưa vào chương trình hợp tác của quý cơ quan với tỉnh Quảng Đông,” công văn viết.

Tổng cộng có 16 công việc mà các sở ngành thuộc tỉnh Quảng Đông được Bí thư họ Hồ yêu cầu thực hiện đính kèm theo công văn của Bộ Ngoại giao.

Trong đó, việc cần làm số một là xúc tiến các chuyến công du Quảng Đông của bí thư Thành ủy Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh là Phạm Quang Nghị và Lê Thanh Hải.

Ông Nghị là người đứng đầu phía Việt Nam hội đàm với ông Hồ Xuân Hoa trong chuyến công du của ông Hồ hồi tháng Tư. Bí thư Quảng Đông sau đó cũng đã có cuộc tiếp xúc với ông Lê Thanh Hải khi đến thăm Thành phố Hồ Chí Minh.

Việc cần làm quan trọng thứ hai là xúc tiến việc nhờ tỉnh Quảng Đông đào tạo cán bộ cho Đảng Cộng sản Việt Nam trong khuôn khổ chương trình đào tạo đã được Đảng Cộng sản hai nước thỏa thuận.

Theo đó, kế hoạch đề ra là Quảng Đông sẽ giúp đào tạo 300 cán bộ cho phía Việt Nam trong 5 năm, trong đó Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh mỗi nơi có 100 cán bộ còn 100 người còn lại đến từ các tỉnh thành có quan hệ chặt chẽ với Quảng Đông như Hải Phòng, Đà Nẵng, Quảng Ninh và Quảng Nam.

Quan hệ Việt-Trung đang trải qua giai đoạn khó khăn nhất trong nhiều năm

Ngoài ra tỉnh Quảng Đông cũng đề nghị các hoạt động kinh tế thương mại như nâng cao kim ngạch thương mại giữa tỉnh này với Việt Nam, thúc đẩy đầu tư của họ vào Việt Nam ‘đặc biệt là ở những ngành cho có lợi cho kinh tế và tạo việc làm ở địa phương’.

Danh mục còn có các công việc hợp tác về thương mại, du lịch, nghiên cứu lý luận giữa tỉnh Quảng Đông với các tỉnh, thành của Việt Nam như Quảng Ninh, Đà Nẵng và Thành phố Hồ Chí Minh.

Quảng Đông còn muốn phối hợp với Việt Nam tổ chức kỷ niệm 90 năm ngày cố Chủ tịch Hồ Chí Minh đến tỉnh này ‘hoạt động cách mạng’.

‘Vượt thẩm quyền’

Trao đổi với BBC, ông Dương Danh Dy, cựu tổng lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu, nhận xét rằng việc chính quyền Quảng Đông gửi bản danh mục này cho Bộ Ngoại giao Việt Nam là ‘vượt quá thẩm quyền một tỉnh’.

Theo ý ông thì chính quyền Quảng Đông nên thông qua Bộ Ngoại giao Trung Quốc trong việc liên lạc với Bộ Ngoại giao Việt Nam.

Ông Dy cho biết tỉnh Quảng Đông ‘gìn giữ cẩn thận và nghiêm chỉnh’ các di tích có liên quan đến hoạt động của ông Hồ Chí Minh ở tỉnh này.

Tỉnh Quảng Đông hiện là một trong những địa phương giàu có và năng động nhất của Trung Quốc, là đầu tàu trong công cuộc cải cách mở cửa của nước này. Tỉnh này có lợi thế gần gũi về mặt địa lý trong giao thương với Việt Nam.

Trong chuyến thăm Việt Nam hồi tháng Tư, ngoài cuộc hội đàm với ông Phạm Quang Nghị, ông Hồ Xuân Hoa còn được Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ

Các bài liên quan

Việt Nam tiếp tục tố cáo TQ về giàn khoan

Căng thẳng quanh giàn khoan 981 kéo dài gần hai tháng nay

Thủ tướng Việt Nam, trong phát biểu mới nhất về căng thẳng chủ quyền với Trung Quốc tại Biển Đông, gọi hành động của Bắc Kinh là “bất chấp đạo lý, pháp lý, quan hệ hữu nghị Việt Nam-Trung Quốc”.

Trong phát biểu khai mạc phiên họp thường kỳ tháng 6/2014 theo hình thức truyền hình trực tuyến với sự tham dự của lãnh đạo 63 địa phương trên cả nước hôm thứ Hai 30/6, ông Dũng nói “phiên họp diễn ra trong bối cảnh đặc biệt”, website Chính phủ Việt Nam tường thuật.

“… từ ngày 2/5 tới nay, Trung Quốc đã bất chấp đạo lý, pháp lý, quan hệ hữu nghị Việt Nam-Trung Quốc, đưa và hạ đặt trái phép giàn khoan thăm dò dầu khí Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.”

Ông thủ tướng được dẫn lời nói: “Việc làm này của Trung Quốc không những xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam, ảnh hưởng xấu tới quan hệ Việt Nam- Trung Quốc mà còn de dọa nghiêm trọng đến hòa bình, ổn định, an ninh của khu vực”.

Ông Nguyễn Tấn Dũng nói với đại diện các tỉnh thành rằng nhiệm vụ đặt ra đối với lãnh đạo Việt Nam hiện nay là “vừa phải nỗ lực cao nhất bằng các giải pháp phù hợp với luật pháp quốc tế để đấu tranh bảo vệ chủ quyền vùng biển của Tổ quốc, vừa phải bằng mọi giải pháp phù hợp để gìn giữ môi trường hòa bình, ổn định, an ninh trật tự để xây dựng và phát triển kinh tế-xã hội của đất nước”.

Ông khẳng định “không điều chỉnh các chỉ tiêu, mục tiêu phát triển kinh tế-xã hội được đề ra cho 2014”.

Đây là lần đầu tiên chủ đề Biển Đông được mang ra thảo luận tại một phiên họp Chính phủ.

‘Tiếp tục gây hấn’

Trong khi đó, Cục Kiểm ngư Việt Nam tỗ cáo Trung Quốc đưa thêm khoảng tám tàu đến hiện trường giàn khoan 981 nằm trong thềm lục địa của Việt Nam.

Theo Cục này, “Trung Quốc hiện đang có khoảng 116 – 122 tàu gồm các loại tàu hải cảnh, tàu vận tải, tàu kéo, 34 tàu vỏ sắt và sáu tàu quân sự”.

Các báo trong nước dẫn lời Cục Kiểm ngư nói tàu Trung Quốc sử dụng ‘chiến thuật’ chia thành hai lớp ngăn chặn hướng di chuyển của tàu thực thi pháp luật Việt Nam.

Kiểm ngư Việt Nam là lực lượng chịu thiệt hại khá lớn trong quá trình căng thẳng xung quanh giàn khoan ở khu vực biển gần quần đảo Hoàng Sa, với phía Việt Nam cáo buộc tàu kiểm ngư số 951 bị tới 5 tàu Trung Quốc vây đuổi và đâm hỏng hôm 23/6.

Tàu này đã về tới Đà Nẵng để sửa chữa vào Chủ nhật 29/6.

Cùng ngày, Hội Nhà báo Việt Nam đã gửi thư phản đối điều mà hội này gọi là “hành động gây hấn của Trung Quốc”.

Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam Thuận Hữu đã gửi thư tới Chủ tịch Hội Nhà báo toàn Trung Quốc “phản đối mạnh mẽ hành động của Trung Quốc… và yêu cầu Trung Quốc dừng ngay lập tức các hoạt động bất hợp pháp và rút giàn khoan Hải Dương-981 và các phương tiện hộ tống khỏi vùng biển của Việt Nam”.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mạnh mẽ tố cáo Trung Quốc bất chấp đạo lý, pháp lý…

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng  tại phiên họp thường kỳ tháng Sáu nhằm đánh giá tình hình kinh tế - xã hội, an ninh quốc phòng, đối ngoại trong 6 tháng đầu năm

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại phiên họp thường kỳ tháng Sáu nhằm đánh giá tình hình kinh tế – xã hội, an ninh quốc phòng, đối ngoại trong 6 tháng đầu năm

Video clip-nguyentandung.org

Thủ tướng Việt Nam khẳng định Trung Quốc đã bất chấp đạo lý, pháp lý và quan hệ song phương khi hạ đặt giàn khoan HD981 trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Đồng thời, ông Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh hành động này của TQ xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam.

Đây là một trong những nội dung được đưa ra tại phiên họp thường kỳ tháng 6 nhằm đánh giá tình hình kinh tế – xã hội, an ninh quốc phòng, đối ngoại trong 6 tháng đầu năm và định hướng nhiệm vụ 6 tháng cuối năm của Chính phủ Việt Nam.

Trong bối cảnh căng thẳng ở Biển Đông hiện nay, Thủ tướng VN một lần nữa nhắc nhở vừa phải nỗ lực cao nhất bằng các giải pháp phù hợp với luật pháp quốc tế để đấu tranh bảo vệ chủ quyền, vừa bằng mọi cách để gìn giữ hòa bình, ổn định phát triển kinh tế đất nước.

Được biết, riêng về các chỉ tiêu, mục tiêu kinh tế xã hội, Thủ tướng VN yêu cầu không có những điều chỉnh cho dù có những biến động về vụ việc giàn khoan HD981 của Trung Quốc.

Theo lịch trình, phiên họp sẽ kết thúc vào ngày mai 1/7.

Đỗ thị Minh Hạnh, liều thuốc tinh thần cho cuộc đấu tranh cho dân chủ

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok. 2014-06-30

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/inspi-fr-pris-dtm-hanh-06302014051957.html

Chị Đỗ thị Minh Hạnh trước lúc bị bắt và ngày được ra tù năm 2014, chị đã hy sinh đổi 4 năm tuổi trẻ cái tuổi đẹp nhất của người con gái, cho dân chủ và nhân quyền....
Chị Đỗ thị Minh Hạnh trước lúc bị bắt và ngày được ra tù năm 2014, chị đã hy sinh đổi 4 năm tuổi trẻ cái tuổi đẹp nhất của người con gái, cho dân chủ và nhân quyền…. RFA files
Tù nhân lương tâm Đỗ thị Minh Hạnh khi ra tù được nhiều người đang tham đấu tranh cho dân chủ- nhân quyền tại Việt Nam đến thăm. Sau khi trở về những người này bày tỏ lòng cảm phục và cho biết Đỗ thị Minh Hạnh tiếp thêm cảm hứng cho họ trên con đường đã chọn đó.

Lo cho tù nhân khác

Đỗ thị Minh Hạnh là một trong số những tù nhân lương tâm nữ hiện nay ở Việt Nam như Tạ Phong Tần, Hồ Bích Khương, Mai thị Dung, Trần Thị Thúy…

Trại tù Thanh Xuân ở Hà Nội là nơi mà Đỗ thị Minh Hạnh bị giam chung cùng một nữ tù chính trị khác là chị Mai Thị Dung, tín đồ Phật giáo Hòa Hảo theo phái chân truyền bị kết án 11 năm tù giam vì không chịu khuất phục và nhận tội theo qui chụp của cơ quan chức năng. Bà này bị những chứng bệnh gan, mật và tim nên sức khỏe suy kiệt.

Đỗ thị Minh Hạnh là người giúp đỡ cho bà này nhiều khi ở trong tù và dù được ra khỏi trại, mối quan tâm lớn của Đỗ thị Minh Hạnh là người bạn tù lớn tuổi bệnh tật như thế.

Ông Võ Văn Bửu, chồng bà Mai Thị Dung cũng là một cựu tù nhân lương tâm đã mãn án tù, cho biết việc Đỗ thị Minh Hạnh mời ông đến gặp để thông tin về bà vợ:

Minh Hạnh trên đường về có yêu cầu bố nói tôi lên để gặp Minh Hạnh liền. Do đó tôi đến nhà Minh Hạnh khoảng trước đó 3 tiếng đồng hồ. Qua hỏi thì Minh Hạnh cho biết Dung lúc này rất yếu, huyết áp tụt còn 50,60,80; nhưng yêu cầu Trại đo huyết áp để sử dụng thuốc thì Trại từ chối nói hai ngày mới kiểm tra một lần. Họ lấy lý do phải làm sổ sách. Minh Hạnh nói là Dung bảo nếu không làm thì tiếp tục tuyệt thực. Minh Hạnh ngăn nói rằng lúc này sức khỏe chị rất yếu nếu chị tuyệt thực nữa sẽ xảy ra vấn đề. Chị chờ em về, và anh Bửu lên rồi gặp gỡ tính gì thì tính. Minh Hạnh nói rất đau lòng, khi về mà bỏ chị Dung ở lại thì không muốn, nhưng vì Minh Hạnh là một nhân chứng sống nên ra để đấu tranh cho chị Dung.

Minh Hạnh nói rất đau lòng, khi về mà bỏ chị Dung ở lại thì không muốn, nhưng vì Minh Hạnh là một nhân chứng sống nên ra để đấu tranh cho chị Dung.

Ông Võ Văn Bửu

Anh Hoàng Văn Dũng, một thành viên của nhóm Con Đường Việt Nam, khi đến thăm Đỗ Thị Minh Hạnh sau khi từ Trại giam về nhà cũng xác nhận mối quan tâm lớn nhất của cô hiện nay:

Hạnh đang rất lo cho chị Mai Thị Dung, tù nhân chính trị ở cùng khu với Hạnh. Em nghĩ rằng thời gian tới Hạnh sẽ tập trung để lên tiếng cho chị Mai thị Dung.

Tinh thần vững chắc

Đỗ thị Minh Hạnh bị kêu án 7 năm tù giam trong phiên xử hồi tháng 10 năm 2010; sau bốn năm chịu tù đày qua năm trại giam từ Trà Vinh, Long An, Bình Thuận, Đồng Nai, đến Hà Nội, khi được ra khỏi tù sớm, tinh thần của cô được những người đến thăm xác nhận là rất vững vàng.

Bạn Nguyễn Nữ Phương Dung, sau khi gặp Đỗ thị Minh Hạnh, cho biết:

Từ trước đến giờ khi đọc thông tin về chị Hạnh, em cũng ngưỡng mộ tinh thần đấu tranh mạnh mẽ của thị rất lâu rồi; nhưng khi tận mắt đến gặp, trò chuyện, tiếp xúc, nói chuyện với chị em lại càng ngưỡng mộ tinh thần đó hơn nữa.

Anh Võ Văn Bửu, từng bị giam tù 7 năm, nhưng ông cũng bày tỏ lòng khâm phục đối với tinh thần của một nữ tù trẻ tuổi như Đỗ thị Minh Hạnh:

Từ trước đến giờ sau khi nghe Dung kể trong những lần thăm nuôi, tôi đã công nhận Minh Hạnh là một con người rất kiên trì rồi. Nhưng thực chất hôm nay tôi là người chứng kiến, và anh em tâm sự suốt một đêm đó, sau khi Minh Hạnh về. Khi Minh Hạnh mới về thì chỉ có anh em, dòng họ trong gia đình thôi, lúc đó bạn bè chưa tới. Minh Hạnh nói tối nay anh em mình thức, và em sẽ tâm sự với anh để sáng mai anh về. Tâm sự thì thấy Minh Hạnh rất vững vàng, một con người đáng để tôi phục. Dù Minh Hạnh ở tù 4 năm thôi, và trong giai đoạn 4 năm đó việc theo dõi, nắm bắt tình hình bên ngoài không được rõ ràng mấy; nhưng tôi nghĩ trong thời gian gần, Minh Hạnh sẽ hòa đồng sẽ tìm hiểu và trở thành một nhân vật giỏi chứ không phải tầm thường. Khi nói chuyện, tôi thấy lập trường của Minh Hạnh quá rõ ràng.

Hạnh có nói ‘ngày xưa’ Hạnh đi đấu tranh rất cô đơn, và gần như không có những người trẻ như Hạnh…nhưng đến khi ra tù thì thấy đa số giới trẻ lên tiếng, nên Hạnh cảm thấy không còn cô đơn nữa….Đó là liều thuốc tinh thần cho Hạnh để cảm thấy rất vui mừng về những gì Hạnh làm trước đi nay đã có kết quả.

anh Hoàng Văn Dũng

Một người hiện đang dấn thân đấu tranh cho dân chủ- nhân quyền tại Việt Nam như anh Hoàng Văn Dũng cũng có nhận xét về Đỗ thị Minh Hạnh qua cuộc gặp sau khi cô này vừa mới từ Trại giam về nhà:

Khi Hạnh ra, cô thấy mọi người ủng hộ và đến thăm, Hạnh rất mừng vì Hạnh có nói ‘ngày xưa’ Hạnh đi đấu tranh rất cô đơn, và gần như không có những người trẻ như Hạnh, làm công việc tương tự. Hạnh chỉ gặp những người lớn tuổi và không có giới trẻ; nhưng đến khi ra tù thì thấy đa số giới trẻ lên tiếng, nên Hạnh cảm thấy không còn cô đơn nữa mà cảm giác con đường mình đi ‘ngày xưa’ rất đúng. Đó là liều thuốc tinh thần cho Hạnh để cảm thấy rất vui mừng về những gì Hạnh làm trước đi nay đã có kết quả.

Nguồn cảm hứng

Về phía những bạn trẻ như Nguyễn Nữ Phương Dung và Hoàng Văn Dũng hiện đang tham gia đấu tranh cho dân chủ và quyền con người tại Việt Nam, thì Đỗ thị Minh Hạnh, từng phải bị tù tội vì lên tiếng theo đúng lương tâm mách bảo, lại là nguồn cảm hứng, động viên để họ tiếp tục con đường lâu nay.

Nguyễn Nữ Phương Dung nói rõ:

Em thấy những trở ngại em đang gặp phải rất nhỏ so với những gì mà chị Hạnh đã trải qua. Em có một số tương đồng cũng như chị Hạnh. Ban đầu khi em tham gia thì gia đình không ủng hộ cho em làm những việc này; chị Hạnh cũng vậy: chị phải chọn cách ra đi để có thể bảo vệ được lý tưởng của mình vì sợ an ninh sách nhiễu gia đình của mình. Chị nói lúc đó chị rất thương gia đình, nhưng vì đặt tình yêu quê hương- đất nước lên đầu nên phải dứt áo ra đi và chị đã khóc rất nhiều. Em thấy đồng cảm với chị và thấy khi chị làm như vậy rất mạnh mẽ và tạo cho em rất nhiều cảm hứng, tiếp sức cho em để có thể đi trên con đường này.

Anh Hoàng Văn Dũng cũng cho biết những điều mà bản thân anh học hỏi được từ một con người như Đỗ thị Minh Hạnh:

Điều đầu tiên mà tôi học được ở Đỗ thị Minh Hạnh là phải yêu nước một cách đúng đắn, một cách trọn vẹn và phải biết có những gian khổ … và phải biết tuổi trẻ phải có trách nhiệm đối với đất nước, phải biết hy sinh những quyền lợi cá nhân, quyền lợi gia đình, những tình cảm riêng của cá nhân để đóng góp vào công cuộc chung của đất nước.

Thực ra chúng tôi đấu tranh công khai rồi, cảm giác mình mạnh mẽ,, nhưng khi gặp Hạnh thì Hạnh lại truyền thêm mạnh mẽ cho mình.

Việc Đỗ thị Minh Hạnh được trả tự do làm nhiều người đang lo lắng đến vận mệnh đất nước vui mừng như tiến sĩ Phạm Chí Dũng từ Sài Gòn viết ‘phía trước không phải chỉ là tự do cho chỉ riêng cô mà một chân trời mới đang hé rạng cho các tổ chức xã hội dân sự ở đất nước đầy cam go này, nơi mà mới đây 16 tổ chức dân sự đã tiếp bước Hạnh để ra một tuyên bố về sự cần kíp xây dựng tổ chức công đoàn độc lập cho 5 triệu công nhân Việt Nam’.

Vấn đề Trung Quốc của Việt Nam – không chỉ áp lực từ bên ngoài

Viện Friedrich Naumann vì tự do. Phan Ba dịch

Cuộc tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc về các quần đảo ở biển Đông thống trị những cuộc thảo luận ở Việt Nam. Áp lực nặng nề của láng giềng to lớn cũng thúc đẩy cuộc tranh cãi nội bộ về những cải cách cần thiết và để cho người ta nhận ra được sự hình thành phe phái trong Đảng Cộng sản.

Tàu Trung Quốc trước giàn khoan, tháng Năm 2014. Hình: Asia Pacific Defense Forum

Leo thang trên biển

Từ ngày 1 tháng Năm, Trung Quốc đã đặt giàn khoan HD-981 to lớn vào vùng biển 200 hải lý được Việt Nam tuyên bố chủ quyền ở biển Đông. Sự kiện này đã dẫn tới bước leo thang lớn nhất lâu nay trong quan hệ vốn cũng đã căng thẳng giữa hai đất nước cộng sản. Hiện giờ, Trung Quốc đã gởi sáu tàu chiến, 36 tàu cảnh sát, 21 tàu vận tải và 44 tàu đánh cá tới vùng biển tròn mười hải lý quanh giàn khoan. Ở phía Việt Nam có 63 tàu cảnh sát và đánh cá. Việt Nam cáo buộc Trung Quốc đã đâm va vào tàu thuyền của họ và đã tấn công bằng súng phun nước mạnh. Qua đó 24 tàu cảnh sát Việt Nam được cho là đã bị hư hỏng nặng và hàng chục người đã bị thương. Một tàu đánh cá Việt Nam bị chìm. Ngược lại, Trung Quốc cáo buộc Việt Nam đã đâm húc tàu của họ 1416 (!) lần. Trong một kháng thư gửi lên Liên Hiệp Quốc, Trung Quốc cáo buộc Việt Nam tiến hành một chính sách thù địch đối với Trung Quốc và người Trung Quốc. Có ý muốn nói tới là những cuộc biểu tình bạo lực ở miền Nam và Trung Việt Nam trong tháng Năm mà trong đó hàng trăm xí nghiệp Trung Quốc và nước ngoài khác đã bị phá hủy, bốn người Trung Quốc bị giết chết và hơn một trăm bị thương.

Phản ứng trên đất liền

Kể từ lúc đó, bước leo thang này là tâm điểm trong các truyền thông Việt Nam do nhà nước định hướng. Nhiều trí thức Việt Nam và cựu quan chức cao cấp của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), những người thường được gọi là “nhà cải cách”, nhìn tình huống này không chỉ là một mối đe dọa mà còn là cơ hội, để giải phóng Việt Nam ra khỏi “ách Trung Quốc” và cải tổ đất nước theo hướng dân chủ. Vì trước sau thì đất nước này vẫn đứng dưới sự thống trị của một đảng và mặc cho sự phát triển hết sức nhanh chóng về kinh tế vẫn chiếm những thứ hạng sau cùng trong các chỉ số như Freedom Barometer Asia.

Bức thư ngỏ của giới trí thức gởi Đảng

Vào ngày 25/5/2014, hàng trăm nhà trí thức đã viết một bức thư ngỏ gởi ĐCSVN. Lá thư này được đăng trong diễn đàn Internet boxitvn.net từ nhiều tuần nay. Giới trí thức và khoa học đã thành lập diễn đàn này năm năm trước, để phản đối các dự án bôxít của chính phủ, cộng tác với công ty Trung Quốc tại Lâm Đồng trên cao nguyên Việt Nam. Hiện nay đã có hàng ngàn người Việt ký tên, các nhà trí thức nổi tiếng của Việt Nam trong và ngoài nước. “Tình thế hiểm nghèo … đòi hỏi phải phân tích, dự báo diễn biến và có đối sách chủ động ứng phó. Trách nhiệm này được đặt ra trước hết cho cơ quan lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN)”. Những phản ứng dè dặt như phản ứng của tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng bị phê phán là “vô trách nhiệm”. Ngược lại, các hành động của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại nhận được nhiều khen ngợi. Trong một bài diễn văn ở Manila vào ngày 22/5, thủ tướng đã nói: “Chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng. Chúng tôi … nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó.”

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Manila , 22/5/2014. Hình: Sikarin Thanachaiary

Phe phái hình thành trong ĐCSVN

Những lời đồn đại về sự chia rẽ trong ĐCSVN đã có từ lâu. Người ta cho rằng có một cánh theo phương Tây với thủ tướng Dũng và một cánh theo Trung Quốc với sếp ĐCSVN Trọng. Người ta cũng có thể nhận ra phỏng đoán này trong bức thư ngỏ của giới trí thức gởi ĐCSVN. Trong đó có viết: “Tình hình hiện nay đòi hỏi và tạo cơ sở cho các cán bộ, đảng viên trung thành với tâm nguyện vì dân vì nước cùng với nhân dân vạch rõ và đấu tranh không khoan nhượng chống lại những quan điểm và thái độ nhu nhược đối với kẻ xâm lược…đặc biệt là những kẻ có quan hệ mờ ám với nhà cầm quyền Trung Quốc.” Cuối cùng, bức thư đi tới thông điệp chính, rất đáng để chú ý: “Chúng tôi tin tưởng rằng cuộc đấu tranh nêu trên của những đảng viên vì nước vì dân của Đảng CSVN sẽ được nhân dân nhiệt tình ủng hộ, góp sức. Mọi người Việt Nam hãy đồng lòng kiên quyết đấu tranh bảo vệ độc lập, chủ quyền quốc gia bằng nhiều hình thức thể hiện rõ tính chính nghĩa và nhân văn, hết sức cảnh giác trước những thủ đoạn kích động của thế lực bành trướng Trung Quốc và tay sai, hết lòng cổ vũ, hỗ trợ các chiến sĩ bảo vệ biển đảo và ngư dân bám biển, đồng thời góp phần tích cực thúc đẩy cải cách chính trị, xây dựng nền dân chủ và pháp trị thực sự, đổi mới và phát triển kinh tế, văn hóa để bảo vệ chủ quyền, đưa đất nước thoát khỏi lệ thuộc và tụt hậu.”

“Làm thế nào để thoát Trung?”

Trong một hành động hết sức đáng chú ý, nhà xuất bản Tri Thức (Knowledge Piblishing House) đã cùng với quỹ Phan Chu Trinh tổ chức một cuộc hội thảo công khai vào ngày 5/6/2014 với đề tài “Làm sao để thoát Trung?” Người tổ chức là giáo sư Chu Hảo nổi tiếng, giám đốc nhà xuất bản Tri Thức. Chu Hảo, sinh năm 1940, đã từng là thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ từ 1996 đến 2005. Cha ông, Chu Đình Xương, là một nhà cách mạng trước đây đã thuộc giới thân cận nhất xung quanh Hồ Chí Minh (Chu Đình Xương là sếp công an của miền Bắc Việt Nam trong năm 1945). Trong những năm 1950, Chu Hảo là học trò được gởi sang Trung Quốc, rồi ông học đại học ở Liên Xô trong những năm 60 và hoàn thành luận án tiến sĩ trong những năm 70 ở Paris. Năm 2005, ông lui ra khỏi tất cả các chức vụ chính trị và thành lập nhà xuất bản Tri Thức nằm dưới sự bảo trợ của Hội Khoa học và Kỹ thuật. Từ đó, ông đã xuất bản hàng trăm quyển sách cổ vũ khai trí, nhà nước pháp quyền và dân chủ, một phần cũng được Viện Friedrich Naumann vì tự do hỗ trợ, ví dụ như Chủ nghĩa Tự do của Ludwig von Mises.

Từ một vài năm nay, nhiều nhà trí thức nổi tiếng đã tụ tập quanh nhà xuất bản Tri Thức, quỹ văn hóa Phan Chu Trinh và diễn đàn Bauxite, ví dụ như khoa học gia và nhà phê phán Nguyễn Quang A (ông bị ĐCSVN nhìn như là một nhà bất đồng chính kiến), tướng Nguyễn Trọng Vĩnh (cựu đại sứ tại Trung Quốc) hay triết gia, người dịch Kant Bùi Văn Nam Sơn. Cho tới nay, các diễn đàn này được ĐCSVN khoan dung cho, có lẽ vì những người trí thức này không trực tiếp chống lại quyền lực của ĐCSVN (phần lớn họ là đảng viên), mà ủng hộ một cuộc cải cách từng bước một.

Tiến sĩ Chu Hảo (đứng) tại hội thảo “Làm thế nào để thoát Trung?”. Hình: Nguyen Duc Thanh, VEPR

Ba tiên đề và bảy trụ cột

Đã có nhiều mong đợi hội thảo này, nhưng đáng tiếc là ít nghe được những điều gì thật sự mới. Hai đề tài được những người tham dự thảo luận: sự phụ thuộc về ý thức hệ và về kinh tế vào Trung Quốc. Từ nhiều thập niên nay, ĐCSV nhìn mô hình Trung Quốc và thành công kinh tế như là một tấm gương và cố gắng sao chép càng nhiều càng tốt từ Trung Quốc. Nhưng đó là một sai lầm, theo thảo luận, vì qua đó, Việt Nam tiếp tục đi sau Trung Quốc cả về kinh tế lẫn ý thức hệ. Liệu đó có là một luận cứ thuyết phục và nên theo đuổi hay không thì vẫn còn là câu hỏi. Nhưng rất đáng tiếc là cho tới nay vẫn chưa được thảo luận một cách hợp lý. Người ta đơn giản chấp nhận nó và nhanh chóng đi đến những giải pháp mang tính hời hợt, truyền thống.

Tiến sĩ Giáp Văn Dương, người được mời đến để diễn thuyết và cũng là nhà thành lập học viện trực tuyến độc lập đầu tiên ở Việt Nam (GiapSchool), ngược lại đã giải thích rõ ràng: Giải pháp duy nhất cho câu hỏi “Làm sao để thoát Trung?” là: Việt Nam phải phát triển nhanh hơn và bền vững hơn Trung Quốc! Làm thế nào để đạt được điều đó? Bằng cách là giới lãnh đạo Việt Nam tuân theo ba tiên đề: (1) Ưu tiên cho lợi ích quốc gia (chứ không cho lợi ích ý thức hệ), (2) Phát triển tốt hơn và bền vững hơn trên cơ sở chất lượng của các thể chế và nguồn nhân lực, và (3) Ổn định qua phát triển (chứ không phải phát triển qua ổn định).

Trong đó, xã hội Việt Nam cẩn phải đứng trên bảy trụ cột, tức là (1) Con người tự do, (2) Giáo dục khai phóng, (3) Xã hội dân sự, (4) Hành chính chuyên nghiệp, (5) Mô hình dân chủ (6) Kinh tế thị trường tự do, (7) Nhà nước pháp quyền.

Tất nhiên là các giải pháp do tiến sĩ Giáp Văn Dương đưa ra được những nhà cải cách và đấu tranh cho dân chủ ủng hộ. Tuy vậy, chúng không phải là mới và trước hết là trong hình thức này thì không đủ cụ thể. Những giải pháp tương tự như vậy, đặc biệt là về việc cải cách chính trị ý thức hệ của đất nước, đã được thảo luận từ nhiều năm nay trong các diễn đàn khác nhau. Thế nhưng hiện thực cho tới nay là: giới lãnh đạo ĐCSVN không muốn lắng nghe bất cứ điều gì từ đó và ngay cả khi họ có nghe điều gì từ đó thì họ cũng không muốn thảo luận.

“Làm thế nào để thoát Trung? Thưa quý vị, câu hỏi tốt hơn là: Làm thế nào để thoát ĐCSVN?”, tiến sĩ nguyễn Quang A nói với tính hài hước vốn có của ông. Những người tham dự cười to. Nhưng không có câu trả lời cho câu hỏi này.

Hội thảo “Làm thế nào để thoát Trung?”. Hình: Nguyen Duc Thanh, VEPR

Cũng là thời gian sôi động cho đề tài công đoàn tự do

Câu hỏi cải cách và dân chủ hóa đất nước cho tới nay không được thảo luận công khai ở Việt Nam. Các nhà phê phán Đảng và hệ thống bị lực lượng an ninh giám sát chặt chẽ. Mỗi năm có hàng chục người và nhóm, trong đó có nhiều blogger, bị tuyên xử án tù nhiều năm vì có những “hành động trái pháp luật” như “tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa”, “phổ biến tài liệu phản cách mạng”, “mưu đồ lật đổ chính quyền nhân dân” hay “trốn thuế”. Việt Nam vẫn còn chưa có các đạo luật cho hội họp nơi công cộng (như biểu tình), công đoàn độc lập hay tổ chức phi chính phủ.

Mối đe dọa Trung Quốc, láng giềng “không ưa thích” với cùng một mô hình chính trị, có thể sẽ trở thành một cơ hội được chào đón để thúc đẩy Việt Nam phát triển theo hướng dân chủ Phương Tây. Các quan hệ mật thiết hơn với Hoa Kỳ và Nhật Bản đang được thảo luận sôi nổi. Việt Nam cần đồng minh và đối tác mới. Nhưng giá phải trả cho việc đó là sự thay đổi của Việt Nam.

Vào ngày 8/6/2014, đại diện của 17 “tổ chức dân sự” Việt Nam đã hội họp tại thành phố Hồ Chí Minh – tất cả đều không được nhà nước công nhận – để đưa ra một tuyên bố chung về “Sự cần thiết của công đoàn độc lập ở Việt Nam”. Lần này thì tiếng nói của họ có được ĐCSVN lắng nghe hay không? Hay họ lại bị truyền thông nhà nước mắng chửi hạ thấp là “vô lý” và “không đúng lúc” như các nhóm khác trong quá khứ (Nhóm 8406, Nhóm 72)?

Kết luận

Liệu mối đe dọa từ bên ngoài có dẫn tới các cải cách chính trị trong nước hay không, điều này khó mà tiên đoán được. Kinh nghiệm của quá khứ thường hay minh chứng cho điều ngược lại. Hans Georg Jonek, giám đốc văn phòng Viện Friedrich Naumann ở Việt Nam, cho rằng mặc dù vậy, người ta có thể nhận thấy rõ tại các cuộc thảo luận này, rằng sự việc giàn khoan Trung Quốc không chỉ là một vấn đề chưa được giải quyết về tranh chấp lãnh thổ mà còn dẫn tới các câu hỏi về ý thức hệ và hệ thống. “Cuộc xung đột một phần được sử dụng trong chính trị đối nội một cách rõ ràng đến mức đáng ngạc nhiên”, theo Jonek.

Đội ngũ văn phòng Viện Friedrich Naumann tại Hà Nội, Việt Nam.

Phan Ba dịch từ http://www.freiheit.org/Vietnams-Chinaproblem-nicht-nur-Druck-von-aussen/1804c29925i/index.html

Nguồn bản dịch: http://phanba.wordpress.com/2014/06/28/van-de-trung-quoc-cua-viet-nam-khong-chi-ap-luc-tu-ben-ngoai/

Cô Đỗ Thị Minh Hạnh trả lời RFA ngay sau khi ra tù

Hanh2-305.jpg

Cô Đỗ Thị Minh Hạnh (trái) tại nhà riêng sau khi ra tù. FB Photo

Sau ba năm bị giam cầm qua nhiều trại tù khác nhau, nhà hoạt động công đoàn trẻ tuổi Đỗ Thị Minh Hạnh vừa được trả tự do hôm thứ Sáu 27 vừa rồi. Từ Paris, thông tín viên Tường An của Đài Á Châu Tự Do đã có cuộc phỏng vấn đặc biệt với Cô Đỗ Thị Minh Hạnh, mời quý vị nghe cuộc phỏng vấn:

tuongan06282014.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Phạm Chi Lan: “Không thể tránh cải cách thể chế nữa”

Việt Nam đứng trước áp lực cải cách toàn diện để đáp ứng nhu cầu hội nhập của nền kinh tế

Kinh tế gia Phạm Chi Lan nói nhu cầu hội nhập của nền kinh tế giữa lúc căng thẳng gia tăng với Trung Quốc sẽ khiến Hà Nội không thể không cải cách thể chế.

Bà có nhận định trên trong cuộc phỏng vấn với BBC ngày 27/6, ngay sau khi Tổng cục Thống kê (GSO) công bố chỉ số tăng trưởng kinh tế trong 6 tháng đầu năm.

Báo cáo mới nhất của GSO cho biết trong giai đoạn từ tháng 1 đến tháng 6 năm nay, kinh tế của Việt Nam đã tăng trưởng 5,18%, cao hơn so với mức 4,9% cùng kỳ năm ngoái.

Tuy nhiên, theo bà Lan, con số này có thể chưa phản ánh hết tác động của tình hình bất ổn vừa qua.

“Có thể những tác động của giàn khoan đối với Việt Nam chưa được tính hết vào vì thống kê tăng trưởng của Việt Nam thường có độ trễ nhất định,” bà nói.

“Nhưng tôi nghĩ ảnh hưởng cũng không nhiều, vì thời gian xảy ra các sự kiện đó cũng ngắn và phần đóng góp của các doanh nghiệp đó vào toàn bộ sản lượng công nghiệp và xuất khẩu cũng không lớn lắm.”

Đẩy mạnh cải cách thể chế

Nhận xét về chỉ tiêu tăng trưởng 5,8% trong năm nay và 6% cho năm sau của chính phủ, bà Lan cho rằng mức này là “cao so với khả năng”.

“Thực tế là những vấn đề như giàn khoan và quan hệ kinh tế với Trung Quốc có thể có những diễn biến phức tạp hơn và do đó có thể ảnh hưởng tới tăng trưởng kinh tế, cho nên tôi nghĩ là cần đặt ở mức khiêm tốn hơn”, bà nói.

Bà Lan nhận định kinh tế Việt Nam trong năm 2015 và những năm tới sẽ phụ thuộc vào việc chính quyền Việt Nam ứng phó ra sao trước căng thẳng trên biển và những thay đổi trong quan hệ với Trung Quốc.

Bên cạnh đó, bà cũng cho rằng chính phủ cần ‘đẩy mạnh các chương trình tái cơ cấu kinh tế, cải cách thể chế để tạo động lực mạnh hơn, môi trường thuận lợi hơn cho khu vực tư nhân phát triển”.

“Chương trình tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước cũng phải được thúc đẩy mạnh hơn để hướng nguồn lực hiếm hoi của Việt Nam vào khu vực hiệu quả hơn”, bà nói.

Trả lời câu hỏi của BBC về việc liệu nỗ lực cải cách thể chế của Việt Nam sẽ có biên độ lớn đến đâu, bà nói:

“Càng ngày Việt Nam càng thấy rõ hơn sức ép về việc cải cách thể chế và cảm thấy cần làm nhanh hơn nữa”.

“Những phát triển trong thời gian qua không được như mong muốn và nhiều chương trình tái cơ cấu chưa được đẩy mạnh lên do việc cải cách thể chế chưa tiến hành được bao nhiêu.”

“Mặt khác, sức ép từ những cuộc hội nhập mà Việt Nam sắp tham gia từ 2015 trở đi cũng như từ các hoạt động đối ngoại sẽ khiến chính quyền không cải cách không được.”

“Tôi nghĩ thực sự trong thời gian tới Việt Nam sẽ phải thúc đẩy cải cách thể chế mặc dù trong nước còn ngần ngại.”

“Đến lúc không thể không làm được nữa rồi.”

Giảm lệ thuộc

Ngành xuất khẩu của Việt Nam sử dụng một lượng lớn nguyên vật liệu nhập từ Trung Quốc

Thống kê tăng trưởng được GSO công bố một tuần sau khi Ngân hàng Nhà nước công bố quyết định điều chỉnh tỷ giá đôla/VNĐ trong nỗ lực nhằm thúc đẩy xuất khẩu.

Mặc dù vậy, bà Lan cho rằng quyết định này “không có tác động lớn” về ngắn hạn.

“Nhiều ngành xuất khẩu của Việt Nam vẫn dựa rất nhiều vào hàng nhập khẩu từ bên ngoài, nhất là sản phẩm trung gian,” bà nói.

“Vì vậy tác động đối với xuất khẩu được cải thiện một chút thì lại bị phần nhập khẩu vào với giá cao hơn bù lại”.

Tuy nhiên, các doanh nghiệp xuất khẩu tại Việt Nam đang có nỗ lực để khắc phục điều này, bà cho biết.

“Ngành xuất khẩu đang cố gắng phát triển những khâu có thể làm được ở Việt Nam để giảm bớt sự lệ thuộc từ bên ngoài, nhất là các sản phẩm trung gian.”

“Kinh tế Việt Nam đã đủ phát triển để có thể sản xuất ra các sản phẩm trung gian ở trong nước.”

Nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh được trả tự do

Bà Hạnh bị bắt giữ hồi năm 2010 với cáo buộc ‘xúi giục’ công nhân của một công ty giày da ở Trà Vinh đình công

Nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh, người bị tuyên án tù hồi năm 2010 vì tội ‘Phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân’, vừa được trả tự do, gia đình bà xác nhận.

Trả lời BBC ngày 28/6, ông Đỗ Tỵ, bố của bà Hạnh, nói cách đây hai ngày, con gái ông đã gọi cho gia đình thông báo vừa nhận quyết định “đặc xá”.

Hiện bà Hạnh đang được công an đưa từ Hà Nội vào TP.HCM và dự kiến sẽ về đến nhà vào tối 28/6, ông cho biết.

“Gia đình cũng được báo trước nên không ngỡ ngàng gì”, ông Tỵ nói.

“Trong chuyến thăm lần trước cháu đã cho biết là sắp được thả”.

“Họ đem nhiều giấy tờ nói cháu ký, nhưng nó biết là dù ký hay không thì cũng vẫn được thả nên đã từ chối ký vào những chỗ mà nó cho là không đúng”.

Trong lần thăm mới đây, điều kiện sức khỏe của bà Hạnh đã cải thiện đáng kể so với những năm trước, ông cho biết thêm.

Ông Tỵ nói những năm qua là một quãng “thời gian dài” đối với gia đình ông.

“Gia đình thiếu vắng một người, cảm giác mất mát, vắng vẻ, không tả hết”, ông nói.

“Đó là chưa kể cháu cũng bị mất mát nhiều thời gian, vì bị bắt khi mới chớm lớn”.

Tuy nhiên ông Tỵ cũng khẳng định quan điểm của gia đình đối với những hoạt động của bà Hạnh trước đây vẫn không thay đổi.

“Quan điểm gia đình trước sau như một. Cháu nó bị bắt oan, không có tội, dù là nhỏ nhặt nhất. Người ta bị nó vạch trần nên mới bắt”.

‘Đấu tranh cho người lao động’

Quan điểm gia đình trước sau như một. Cháu nó bị bắt oan, không có tội, dù là nhỏ nhặt nhất

Ông Đỗ Tỵ, bố của nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh

Bà Đỗ Thị Minh Hạnh, sinh năm 1985, bị bắt giữ hồi đầu năm 2010 cùng với hai người khác là các ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương.

Cả ba bị cáo buộc “xúi giục” công nhân của một công ty giày da tỉnh Trà Vinh tổ chức đình công.

Tòa sơ thẩm ngày 26/10/2010 tuyên án ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 năm tù giam, bà Đỗ Thị Minh Hạnh và ông Đoàn Huy Chương 7 năm tù giam vì tội ‘Phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân’ theo Điều 89 Bộ Luật Hình sự.

Phiên tòa sơ thẩm bị chỉ trích đã không cho luật sư bào chữa, tuy quan chức nói các bị cáo “không mời luật sư”.

Tòa phúc thẩm tỉnh Trà Vinh sau đó quyết định y án đối với cả ba nhà hoạt động trong phiên tòa ngày 18/03.

Báo Công an Nhân dân lúc đó nói ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, sinh năm 1981, “từng bị Công an TP HCM lập biên bản cảnh cáo về hành vi cấu kết với một số đối tượng chống đối chính trị, khiếu kiện cực đoan, gây rối trật tự công cộng”.

Bà Đỗ Thị Minh Hạnh cũng theo báo Công an Nhân dân, “từng bị Cơ quan An ninh gọi hỏi, răn đe về hành vi câu kết với một số đối tượng chống đối ở trong nước”.

Cáo trạng nói ba người này có quan hệ với ông Trần Ngọc Thành, người đứng đầu “Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam”(UBBV) ở Ba Lan, và đã “thực hiện các vụ kích động biểu tình, rải truyền đơn ở Trà Vinh, Đồng Nai, TP. HCM”.

Trong khi đó, các tổ chức nhân quyền thì nói ba người này đã đấu tranh cho quyền của công nhân và nông dân bị tịch thu đất oan.

Ông Đoàn Huy Chương là một trong những thành viên sáng lập Hiệp hội Đoàn kết Công nông và đã từng bị tù 18 tháng vào năm 2006 với tội danh ‘Lợi dụng tự do dân chủ’.

Cha của Chương cũng bị bắt năm 2006 và hiện bị giam giữ vì cùng tội danh này.

Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch (HRW) gọi ba người này là “nhà vận động vì quyền lợi người lao động”.

Họ chỉ “khẳng định quyền của công nhân Việt Nam được tổ chức, nhóm họp và bãi công một cách ôn hòa để đòi tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc,” theo HRW trong một thông cáo năm 2011.

Hà Nội cân nhắc thời điểm kiện Bắc Kinh

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết Hà Nội đang “cân nhắc kỹ lưỡng” thời điểm dùng biện pháp pháp lý để bảo vệ chủ quyền ở Biển Đông.

Trong khi đó Trung Quốc cảnh báo Việt Nam “sẽ phải gánh chịu mọi hậu quả” nếu tiếp tục đối đầu.

Ông Lê Hải Bình nói tại cuộc họp báo chiều thứ Năm 26/6 về khả năng kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế: “Chúng tôi cho rằng, biện pháp pháp lý là một biện pháp hòa bình, văn minh được luật pháp quốc tế và thế giới ủng hộ”.

“Việt Nam vẫn đang nghiên cứu, cân nhắc xem xét kỹ lưỡng về thời điểm thực thi biện pháp này.”

Trước đó, việc Việt Nam ký hiệp định hợp tác với Tòa Trọng tài Thường trực Liên Hiệp Quốc (PCA) gây suy luận rằng tiến trình pháp lý có thể sớm bắt đầu.

Giới chuyên gia cho rằng Việt Nam có thể có hành động tương tự như Philippines, tức khiếu nại về đường tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông lên Tòa Trọng tài.

Tuy nhiên phán quyết của Tòa Trọng tài nếu có đều không đi kèm chế tài để bắt buộc các bên thực hiện.

Tàu khảo sát thăm dò

Ông Lê Hải Bình gọi các hành động gần đây của Trung Quốc tại Biển Đông là “đơn phương và ngang ngược”.

Mới nhất, Cục Hải sự Trung Quốc đăng thông báo hàng hải số 14050 về việc tàu khảo sát thăm dò vật lý địa cầu Hai Yang Shi You 719 hoạt động tại Biển Đông từ 23/6 – 20/8.

Khu vực này, nằm ở cửa Vịnh Bắc Bộ nơi Việt Nam và Trung Quốc chưa phân định ranh giới, cũng là nơi Trung Quốc đang vận hành giàn khoan Nam Hải 09.

Hồi đầu tháng Năm, Trung Quốc cũng đã chuyển giàn khoan nước sâu Hải Dương 981 tới vùng biển mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền, sâu trong khu vực kinh tế đặc quyền của Việt Nam.

Quan hệ hai bên gần hai tháng nay đã lâm vào tình trạng rất căng thẳng.

Người phát ngôn Việt Nam nói: “Quan điểm của chúng tôi cho rằng, theo luật pháp quốc tế, thực tiễn quốc tế, trong khi đang phân định các bên không được có hoạt động đơn phương thăm dò khai thác dầu khí ở vùng biển chồng lấn này”.

… nếu nước nào đó một mực làm liều, tiếp tục gây đối đầu, sẽ phải gánh chịu mọi hậu quả do việc này gây nên.

Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Trung Quốc Dương Vũ Quân

Ngoài hoạt động dầu khí, Trung Quốc còn tiến hành một loạt các hoạt động khẳng định chủ quyền khác như phát hành Bản đồ địa hình Trung Quốc và Bản đồ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa khổ dọc trong đó có đường “lưỡi bò” bao trùm gần như toàn bộ Biển Đông; đưa hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào hệ thống đăng ký quyền sử dụng đất mới của Trung Quốc; khởi công xây dựng dự án trường học và hoàn thiện dự án nhà ở công cộng trên đảo Phú Lâm thuộc Hoàng Sa…

Phía Việt Nam cũng tố cáo Trung Quốc dùng “thủ đoạn mới” như dùng tàu kéo để đâm va tàu kiểm ngư của Việt Nam tại khu vực gần giàn khoan 981; điều hàng chục tàu hải cảnh, hải giám và tàu cá tạo vành đai bảo vệ giàn khoan từ ngoài dưới sự yểm trợ của máy bay trinh sát và trực thăng.

Trung Quốc ngược lại tố cáo Việt Nam ngăn cản hoạt động làm ăn bình thường của công ty Trung Quốc.

‘Một mực làm liều’

Bắc Kinh cũng đe dọa về các hậu quả cho hành động phản kháng của Việt Nam.

Tân Hoa Xã cho hay ngày 26/6, phát biểu về tình hình Nam Hải (Biển Đông), Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Trung Quốc Dương Vũ Quân nói: “Giữ gìn hoà bình và ổn định của Nam Hải phù hợp với lợi ích chung của các bên”.

Khi được hỏi về “một số nước chỉ trích hành động của quân đội Trung Quốc trên Nam Hải là nhân tố gây bất ổn cho an ninh khu vực”, ông Dương Vũ Quân nhận định: “Việc này là do cá biệt nước gây nên, trách nhiệm không ở phía Trung Quốc”.

Rõ ràng phát biểu của ông Dương là nhằm vào Việt Nam và Philippines, những nước đang có căng thẳng chủ quyền với Trung Quốc.

Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Trung Quốc cảnh báo: “Trung Quốc luôn chủ trương do nước đương sự giải quyết tranh chấp thông qua đàm phán và hiệp thương trên cơ sở tôn trọng sự thật lịch sử và luật pháp quốc tế, nếu nước nào đó một mực làm liều, tiếp tục gây đối đầu, sẽ phải gánh chịu mọi hậu quả do việc này gây nên”.

Người Việt chống Trung Quốc khắp nơi

protest-at-china-embassy-305.jpg
Người Việt biểu tình trước Đại sứ quán Trung Quốc ở Washington DC hồi đầu tháng 6 năm 2014. RFA

Sau cuộc gặp gỡ chính thức giữa đại diện lãnh đạo VN và Trung Quốc để giải quyết vụ việc giàn khoan Hải Dương 981 đang hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của VN hôm 18/6, người Việt trong và ngoài nước bày tỏ sự thất vọng với Chính phủ Hà Nội cũng như đẩy mạnh các hành động tự phát để thể hiện tinh thần chống lại sự bành trướng của Bắc Kinh ở biển Đông.

Thắng lợi ngoại giao?

Hai ngày sau cuộc gặp gỡ giữa đại diện cấp cao của VN và ông Dương Khiết Trì-Ủy viên Quốc Vụ viện Trung Quốc tại Hà Nội, Chủ Tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh trong cuộc phỏng vấn với Thông tấn xã VN rằng Trung Quốc đã đơn phương vi phạm thỏa thuận cấp cao giữa 2 nước về những nguyên tắc cơ bản để giải quyết vấn đề trên biển cũng như vi phạm luật pháp quốc tế; nói thêm rằng Đảng, Nhà nước và nhân dân VN kiên quyết không để một tấc đất, tấc biển nào của Tổ quốc bị xâm phạm.

Tuy nhiên, trong cùng ngày 20/6, truyền thông Trung Quốc mô tả chuyến đi của ông Dương Khiết Trì đến VN là một thắng lợi ngoại giao lẫn thắng lợi tinh thần. Tờ The Diplomat trích dẫn tờ Hoàn Cầu của Hoa Lục viết về cuộc gặp gỡ hôm 18/6 với câu chữ “Trung Quốc thúc giục ‘đứa con hoang đàng hãy trở về nhà’”. Thông điệp truyền thông Trung Quốc gửi đi là VN nên đáp ứng một cách đúng đắn với những đề nghị của Trung Quốc bằng cách chấm dứt quấy rối và phản kháng với giàn khoan HD 981.

Khi Trung Quốc xâm lược cảm nhận được đúng tinh thần bất khuất của người Việt thì nó sẽ nản chí thôi, tức là đến hơi thở cuối cùng thì người Việt vẫn cứ chống.
-Anh Tuyến

Trong khi không một đại diện nào của Chính phủ VN lên tiếng về giọng điệu của truyền thông Trung Quốc về cuộc hội đàm chính thức giữa đại diện 2 quốc gia thì người Việt trong và ngoài nước bày tỏ sự phẫn nộ trước hành động “vừa ăn cướp vừa la làng’ của người hàng xóm xấu bụng nhưng là đồng chí “4 tốt-16 chữ vàng” của Đảng CSVN.

Kể từ khi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD 981 hôm mùng 2/5 cho đến nay, người Việt trong và ngoài nước đã và đang lên tiếng mạnh mẽ để chống trả hành động ngang tàng của Trung Quốc ở biển Đông. Cộng đồng người Việt hải ngoại biểu tình khắp nơi ở các nước họ định cư. Nhiều người dân trong nước dù không được biểu tình ôn hòa sau cuộc bạo động ở Bình Dương và Hà Tĩnh, họ thể hiện tinh thần chống đối Bắc Kinh bằng cách ký tên vào các tuyên bố lên án Trung Quốc xâm lược lãnh thổ VN và yêu cầu Nhà nước VN kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế. Có người đã chọn cách biến mình thành ngọn đuốc như bà Lê Thị Tuyết Mai đã tự thiêu tại Sài Gòn hôm 23/5 và ông Hoàng Thu vừa tự thiêu hôm 20/6 tại Bang Florida, Hoa Kỳ.

Vào ngày 22/6, anh Đinh Quang Tuyến một mình cầm biểu ngữ “Chần chừ kiện Trung Quốc ra tòa là phản bội dân tộc” tại khu vực Nhà thờ Đức Bà. Anh Tuyến hô to “Đả đảo Trung Quốc Xâm lược” thì bị công an đến xiết cổ và bị đưa lên xe chở về tạm giữ ở phường Bến Nghé. Trao đổi với Hòa Ái, anh Tuyến cho biết động cơ khiến anh đơn độc biểu tình ôn hòa chống Trung Quốc:

976260_DSC_0304-305.jpg
Hàng ngàn công nhân ở Đồng Nai xuống đường phản đối Trung Quốc hôm 13/5/2014.

“Đó là xuất phát từ lòng yêu nước, từ sự thất vọng đối với Chính phủ. Bây giờ nhân dân làm và mình sẽ làm, 1 người cũng làm”.

Hành động đơn phương thể hiện tinh thần yêu nước của mình khiến anh Tuyến bị câu lưu hơn 5 giờ đồng hồ. Dù được công an giải thích hành động biểu tình ôn hòa của mình là gây rối trật tự nhưng anh Tuyến quả quyết sẽ có rất nhiều người trong số 90 triệu dân ở trong nước VN hành động giống như anh. Anh Tuyến lập luận tinh thần yêu nước của người Việt như anh hùng Nguyễn Trung Trực đã tuyên bố “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây” thì chỉ khi nào Trung Quốc nhổ hết cỏ nước Nam mới hết người VN chống Trung Quốc. Anh Tuyến nói:

“Trong cái rổ trứng ấp thì có 1 con nở ra, thấy có 1 con thôi nhưng phải hiểu rằng là có rất nhiều con sắp nở. Dĩ nhiên gà mẹ có ấp thì trứng sẽ nở thôi. Cái trứng này nở trước, cái trứng kia nở sau, rồi tất cả các con gà con đều sẽ nở và sẽ lên tiếng gáy. Khi Trung Quốc xâm lược cảm nhận được đúng tinh thần bất khuất của người Việt thì nó sẽ nản chí thôi, tức là đến hơi thở cuối cùng thì người Việt vẫn cứ chống”.

Gây tiếng vang cho thế giới

Có phải những hành động tự phát thể hiện tinh thần bất khuất chống giặc ngoại xâm phương Bắc trong suốt chiều dài lịch sử 4.000 năm qua như của bà Lê Thị Tuyết Mai, của ông Hoàng Thu hay của anh Tuyến là đơn độc hay thực sự lan tỏa đến tâm hồn của mỗi người con đất Việt? Từ Úc, cô Nguyễn Thị Thanh Nhàn, một trong những người phát động chiến dịch “Selfie for Vietnam” qua hình thức chụp hình mỗi gương mặt với biển hiệu “ChinagetoutofVietnam”, cho biết tất cả các bức hình khắp năm châu gửi về được đăng tải qua trang mạng xã hội như Facebook, Youtube để gây một tiếng vang cho thế giới về tinh thần đoàn kết chống Trung Quốc của người VN. Cô Thanh Nhàn chia sẻ:

Hành động chụp hình này chỉ là một trong những phương thức thúc đẩy sự đoàn kết của mọi người và gây nên tiếng vang tất cả người VN đều đoàn kết trong việc chống Trung Quốc.
-Cô Thanh Nhàn

“Tôi nghĩ những hình ảnh này chắc chắn không thể nào đem giàn khoan ra khỏi bờ biển của VN được nhưng quan trọng một trong những mục đích chính là thúc đẩy sự đoàn kết của những người trẻ ở khắp năm châu, ai cũng có thể tham gia được hết. Đó là tinh thần đoàn kết mà những người Cộng Sản VN và Trung Quốc, họ đều sợ sự đoàn kết của tất cả người Việt ở năm châu. Hành động chụp hình này chỉ là một trong những phương thức thúc đẩy sự đoàn kết của mọi người và gây nên tiếng vang tất cả người VN đều đoàn kết trong việc chống Trung Quốc qua xâm lược VN”.

Ở trong nước, lên tiếng với báo giới, Anh hùng quân đội Nhân dân VN, Thiếu tướng Lê Mã Lương cho rằng lâu lắm mới thấy được lòng dân thể hiện tình yêu đối với biển đảo quê hương như thế. Thiếu tướng họ Lê khẳng định Việt Nam sẽ tiếp tục kiên trì con đường đấu tranh hòa bình, không bao giờ chủ động tấn công Trung Quốc trước. Tuy nhiên, ông này nhấn mạnh bản thân ông cùng với 4 triệu cựu chiến binh sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ đất nước một khi Trung Quốc gây hấn bằng võ lực. Kiến trúc sư Trần Thanh Vân ở Hà Nội kể lại ghi nhận này với đài RFA sau khi tham dự cuộc hội đàm về tình hình biển Đông do Trung tâm Minh Triết Việt tổ chức, có sự tham dự của Thiếu tướng Lê Mã Lương:

“Thiếu tướng- Anh hùng quân đội Lê Mã Lương đến và có nói rằng hiện nay có 4 triệu cựu chiến binh sẵn sàng xông ra mặt trận bất cứ lúc nào, và quân đội sẽ theo họ chứ không theo ông Phùng Quang Thanh. Dân mạnh lắm”.

Qua những hành động thực tiễn của mỗi cá nhân hay một tập thể ở trong và ngoài nước cho thấy người Việt sẵn sàng đối đầu với Trung Quốc. Và câu hỏi đặt ra liệu Chính phủ VN có đứng cùng chiến tuyến với người Việt hay chăng?

Trương Tấn Sang cương: ‘Bắc Kinh không được phép áp đặt’

Ông Trương Tấn Sang nói Việt Nam sẽ có cách ‘trả nợ’ Trung Quốc của riêng mình

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nói rằng Việt Nam ‘mang ơn’ Trung Quốc trong quá khứ thì sẽ trả theo cách của mình, chứ Bắc Kinh không được phép áp đặt, báo Dân Trí đưa tin.

Trong buổi tiếp xúc Ủy ban Mặt trận Tổ quốc TP Hồ Chí Minh, ông Sang nói đã đọc rất kỹ công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng và không thấy nó thừa nhận “Hoàng Sa-Trường Sa là của Trung Quốc”. Chủ tịch nước Việt Nam cũng cho rằng chủ quyền được “luật pháp quốc tế thừa nhận” thì “phải giữ gìn”.

“Năm nay không xong thì năm tới, mười năm này không xong thì mười năm sau, đời ta không xong thì đến đời con cháu, phải dứt khoát như vậy. Trước sau như một, vấn đề chủ quyền là thiêng liêng, bất khả xâm phạm,” Tuổi trẻ dẫn lời chủ tịch nước nói.

Đại biểu của TP Hồ Chí Minh, ông Huỳnh Tấn Mẫm nói “hữu nghị là không còn” và đề nghị kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế. Ông Mẫm cũng nói lấy làm tiếc vì Quốc hội không ra nghị quyết về biển Đông, báo Dân trí đưa tin.

Trong buổi gặp mặt, chuẩn đô đốc hải quân Việt Nam Lê Kế Lâm đặt nghi vấn là Trung Quốc “đưa ra chiêu bài đồng chí tốt, bạn bè tốt, láng giềng tốt, đối tác tốt”, nhưng thực chất “không có cái gì tốt đối với chúng ta cả”.

‘20 tỷ đô ODA và 100 tỷ đô tín dụng?’

Trước sau như một, vấn đề chủ quyền là thiêng liêng, bất khả xâm phạm.

Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang

Thiếu tướng Lâm cũng đưa ra thông tin là Trung Quốc dùng 20 tỷ đô la Viện trợ Phát triển Chính thức (ODA) và 100 tỷ đô la tín dụng để “nhử mồi” Việt Nam. Hiện không rõ ông Lâm lấy số liệu ở đâu.

Trả lời chất vấn của đại biểu quốc hội về nợ vay từ Bắc Kinh đầu tháng Sáu, bộ trưởng Tài chính Đinh Tiến Dũng từng nói “số liệu này không ảnh hưởng lớn nhưng có tính nhạy cảm” và “xin được trả lời trực tiếp với đại biểu sau”.

Theo số liệu của Cục Đầu tư Nước ngoài, thuộc bộ Kế hoạch-Đầu tư, lũy kế tổng vốn đầu tư FDI của Trung Quốc tại Việt Nam cho đến tháng 6/2014 là hơn bảy tỷ đô la, xếp thứ chín trong danh sách các nhà đầu tư tại Việt Nam.

Báo Đất Việt trích nguồn báo cáo của bộ Kế hoạch-Đầu tư cho biết ODA của Trung Quốc vào Việt Nam là 380 triệu đô la trong vòng 10 năm.

Tuy vậy, VnExpress trích số liệu của Ủy ban Tài chính và Ngân sách Quốc hội tính đến năm 2010 nói 90% các dự án tổng thầu EPC (phương thức chìa khoá trao tay, tức bên thầu thực hiện tòa bộ dự án và ‘trao chìa khóa’ công trình cho đối tác khi hoàn thành) của Việt Nam do nhà thầu Trung Quốc đảm nhiệm, trong đó có 30 dự án trọng điểm quốc gia và nhiều dự án “tỷ đô” của ngành điện.

TCBC3: Chương trình Hát Cho Biển Đông và Nhân Quyền & Thời gian cập nhật

BTC Ngày Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người

Ngày 25 tháng 6, 2014

Liên lạcsbtn@sbtn.tv

Chương Trình & Thời Gian Cập NhậtBan Tổ Chức xin trân trọng thông báo, sau một tuần kêu gọi, con số các hội đoàn, tôn giáo, chính đảng, cơ quan truyền thông trong và ngoài nước cùng hưởng ứng chiến dịch vận động “Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người” đã vượt lên đến 116.

Sau đây là chương trình cập nhật cho Ngày “Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người”tại Washington DC ngày 6 tháng 7, 2014:

[10:00 AM]   Xe bus đón đồng hương tại Eden Center để đi biểu tình

Địa điểm: 6751 Wilson Blvd, Falls Church, VA 22044
Xe bus đón tại bãi đậu xe Eden gần cây xăng
Quý vị có thể đậu xe tại Eden Center nguyên ngày

[11:00 AM – 11:45 AM]   Biểu tình trước Tòa Đại Sứ Trung Cộng

Để bày tỏ tinh thần đoàn kết chống ngoại xâm và khẳng định dân tộc Việt Nam không bao giờ chấp nhận các hành vi xâm lược của Bắc Kinh
Địa điểm: 3505 International Pl NW, Washington, DC 20008

[11:45AM – 12:00 PM]   Phái đoàn sẽ đi xe bus đến Toà Đại Sứ CSVN

[12:00 PM – 12:45 PM]   Biểu tình tại Tòa Đại Sứ CSVN

Để phản đối chính sách Hèn với giặc – Ác với dân của nhà cầm quyền CSVN
Địa điểm:  Sheridan Circle, Washington DC 20008

[12:45 PM – 1:00 PM]   Phái đoàn sẽ đi xe bus đến Freedom Plaza

[1:00 PM – 4:00 PM]   Concert “Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người”

Chương trình concert miễn phí ngoài trời có sự tham gia của nhiều nghệ sĩ ASIA như Ns. Trúc Hồ, Nguyên Khang, Y Phương, Lâm Thuý Vân, Lâm Nhật Tiến, Đan Nguyên, Mai Thanh Sơn, Đoàn Phi, Đặng Thế Luận, Huỳnh Phi Tiễn, Hoàng Anh Thư, Nga My, Ngọc Minh, cùng các xướng ngôn viên Đài Truyền Hình SBTN như Diệu Quyên, Mai Phi Long, và Victoria Tố Uyên
Địa điểm: 1455 Pennsylvania Ave NW, Washington DC

[4:00 PM – 5:00 PM]   Tuần hành ngang qua Tòa Bạch Ốc

Để kết thúc ngày sinh hoạt, chúng ta sẽ tuần hành từ Freedom Plaza ngang quaTòa Bạch Ốc rồi quay trở về Freedom Plaza (xem route map: http://goo.gl/JwPUJj). Lộ trình dài khoảng 1 mile.

Di chuyển bằng Metro đến Freedom Plaza

Ban Tổ Chức kêu gọi tất cả đồng hương nếu không theo đoàn xe bus để đi biểu tình thì nên dùng hệ thống Metro đến Freedom Plaza. Các trạm Metro có bãi đậu xe miễn phí vào ngày Chủ Nhật.

Nếu quý vị khởi điểm từ khu vực gần Eden Center (Virginia) quý vị có thể lấy Metro từ trạm East Falls Church, Orange line đi hướng New Carrollton. Sau đó xuống một trong hai trạm gần Freedom Plaza là trạm Federal Triangle hoặc Metro Center.
Hai trạm gần Freedom Plaza:

    – Metro Center: chọn xe lửa màu Orange, Blue hoặc Red line
    – Federal Triangle: chọn xe lửa màu Orange hoặc Blue line

– Bản đồ Metro

Ban Tổ Chức sẽ có nhân sự có mặt tại các trạm Metro: East Falls Church, Federal Triangle và Metro Center để hướng dẫn quý đồng hương.

Trân Trọng,

Ban Tổ Chức

Các hội đoàn hưởng ứng và hỗ trợ cho Ngày Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người:

– Báo Điện Tử Việt Vùng Vịnh
– Báo Điện Tử Vietinfo
– Bên Em Đang Có Ta Foundation
– Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt San Diego
– Câu Lạc Bộ Văn Hóa & Truyền Thông Quận Cam
– Câu Lạc Bộ Văn Học & Nghệ Thuật Hoa Thịnh Đốn / Nhà Việt Nam
– Chùa Kỳ Viên Davenport, Iowa
– Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Illinois
– Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali
– Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Pennsylvania
– Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Philadelphia & Vùng Phụ Cận
– Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam New Jersey
– Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tampa Bay
– Cộng Đồng Việt Nam Arizona
– Cộng Đồng Việt Nam Nam Cali
– Cộng Đồng Việt Nam Raleigh
– Cộng Đồng Việt Nam San Diego
– Cộng Đồng Việt Nam Washington DC, Maryland, & Virginia
– Diễn Đàn Giáo Dân
– Diễn Đàn Hội Luận Phỏng Vấn Hiện Tình VN
– Đại Học Nhân Quyền Việt Nam
– Đài Phát Thanh Đáp Lời Sông Núi
– Đài Radio Chân Trời Mới
– Đài Radio Người Việt Wichita
– Đài Radio Tiếng Nước Tôi Houston
– Đài Radio Tiếng Nước Tôi tại Hoa Kỳ: San Diego, Sacramento, Atlanta, Austin, Kansas City, Boston, Phoenix
– Đài Radio Tiếng Nước Tôi tại Úc: Adelaide, Melbourne, Brisbane, Sydney
– Đài Radio Tiếng Nước Tôi Vancouver
– Đài Truyền Hình BYN
– Đài Truyền Hình SBTN
– Đài Truyền Hình SET
– Đại Việt Cách Mạng Đảng
– Đảng Dân Chủ Nhân Dân
– Đảng Tân Đại Việt
– Đảng Việt Tân
– Đoàn Nữ Quân Nhân Quân Lực VNCH Hải Ngoại
– Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu Toronto
– Giáo Hội Phật Giáo Hòa HảoHội Đồng Trị Sự Trung Ương
– Hiệp Hội Đoàn Kết CôngNông Việt Nam
– Hội Ái Hữu Cựu Sinh Viên Học Sinh Di Cư 54
– Hội Ái Hữu Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam Vùng Đông Vịnh
– Hội Ái Hữu Hải Quân VNCH Ontario
– Hội Ái Hữu Không Quân Miền Trung California
– Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị & Tôn Giáo Việt Nam
– Hội Anh Em Dân Chủ Việt Nam
– Hội Bảo Vệ Quyền Tự Do Tôn Giáo Việt Nam
– Hội Cao Niên Diên Hồng Oakland
– Hội Cựu Quân Nhân & Chiến Sĩ Quốc Gia Wichita
– Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực VNCH Ontario
– Hội Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Nam Cali
– Hội Đền Hùng San Diego
– Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam
– Hội Hỗ Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH
– Hội Người Việt Cao Niên Hoa Thịnh Đốn
– Hội Người Việt Cao Niên Vùng Vịnh Cựu Kim Sơn
– Hội Người Việt Tự Do Đan Mạch
– Hội Người Việt Tự Do Vùng Quad Cities
– Hội Pháo Binh Quân Lực VNCH Houston
– Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England
– Hội Phụ Nữ Vì Nhân Quyền
– Hội Phụ Nữ Việt Nam Oakland
– Hội Phụ Nữ Việt Nam Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ
– Hội Thanh Thiếu Niên Việt Nam Paris
– Hội Thân Hữu Quốc Gia Quảng Ngãi
– Hội Tương Trợ Thương Phế Binh VNCH Bắc Cali
– Human Rights For Vietnam PAC
– Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Houston
– Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam Cali
– Liên Hội Người Việt Canada
– Liên Minh Dân Chủ Việt Nam
– Liên Minh Dân Chủ Việt Nam Thuần Túy
– Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản Và Tay Sai
– Little Saigon San Diego Foundation
– Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc
– Lực Lượng Sỹ Quan Thủ Đức Bắc California
– Nationwide Viet Radio
– Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt Hoa Kỳ
– Nhóm Người Việt Quốc Gia Ottawa
– Nhóm Tinh Thần Việt Dzũng Charlotte
– Nhóm Trẻ Sóng Việt Sydney
– Nhóm Ý Thức San Jose
– No-U Sài Gòn
– Phật Giáo Dấn Thân Úc Châu
– Phòng Thương Mại Việt Nam San Diego
– Phong Trào Con Đường Việt Nam
– Sinh Viên Cờ Vàng
– Thành Đảng Bộ Việt Nam Quốc Dân Đảng Washington DC & Vùng Phụ Cận
– Tổ Chức Hưng Việt
– Tổ Chức Kết Nghĩa Dân Chủ Dallas
– Tổ Chức Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ
– Tổng Hội Cảnh Sát Quốc Gia
– Tổng Hội Không Lực
– Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Liên Bang Úc Châu
– Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Miền Nam Cali
– Trung Tâm Cộng Đồng Việt Nam Mississauga
– Trung Tâm Điều Hợp Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Vùng Đông Nam Hoa Kỳ
– Trung Tâm Điều Hợp Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Vùng Tây Nam Hoa Kỳ
– Trung Tâm Huấn Luyện Vovinam Việt Võ Đạo Toronto
– Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Pháp Vân Canada
– Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Tăng Già Thế Giới
– Truyền Thông Chúa Cứu Thế Việt Nam
– Ủy Ban Bảo Toàn Đất Tổ San Jose
– Ủy Ban Bảo Toàn Đất Tổ Tây Bắc Hoa Kỳ
– Ủy Ban Chống Cộng Bắc Cali
– Ủy Ban Cờ Vàng Oakland
– Ủy Ban Vận Động Bảo Toàn Đất Tổ Houston
– Ủy Ban Yểm Trợ Đấu Tranh Tự Do Dân Chủ Quốc Nội Florida
– Ủy Ban Yểm Trợ Quốc Nội Houston
– Ùy Ban Yểm Trợ Quốc Nội San Jose
– Viện Chủ Chùa Điều Ngự
– Viện Chủ Chùa Pháp Vân
– Viện Hành Đạo GHPGTGKS
– Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng
– VOICE
– VOICE Canada
– Voice of Vietnamese Americans

Thông Cáo Báo Chí số 2 về Ngày “Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người”

Ngày 19 tháng 6, 2014

Liên lạc: sbtn@sbtn.tv

Nhiều Hội đoàn đã tích cực hưởng ứng và ráo riết chuẩn bị

Chúng tôi, Đài Truyền Hình SBTN và Nhóm vận động tổ chức ngày “Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người” trân trọng thông báo:

Hai ngày sau khi Thông Cáo số 1 được phổ biến, nhiều Cộng đồng, Hội đoàn, Chính đảng, Cơ quan truyền thông đã hưởng ứng tích cực. Số Hội đoàn ghi tên tham gia hỗ trợ đã lên đến 87.

Với nhiều việc phải chuẩn bị trước mặt, Ban Tổ Chức kêu gọi quý vị cùng góp sức và tham gia vào những công việc cần thiết như sau:

– Quảng bá rộng rãi tin tức về Ngày “Hát cho Biển Đông & Quyền Con Người”.
– Vận động đồng bào cùng về Washington DC ngày 06 tháng 07 để tham dự các sinh hoạt đấu tranh.
– Giúp đưa đón và tìm nơi cư trú cho đồng bào từ xa.
– Đóng góp phương tiện như thức ăn, nước uống, chi phí di chuyển, v.v.
– Đóng góp vào chương trình văn nghệ đấu tranh.
– Thực hiện các băng rôn, biểu ngữ.

Di chuyển và tuần hành

Địa điểm tập trung: Freedom Plaza nằm giữa Toà Bạch Ốc và Tòa Nhà Quốc Hội, rất tiện để di chuyển bằng metro. Từ Freedom Plaza đến Toà Đại sứ CSVN là 1.8 miles. Chúng tôi trông đợi đây sẽ là cuộc Tuần hành lịch sử để bày tỏ tinh thần đoàn kết yêu nước của người Việt tị nạn khắp nơi quyết tâm chống “Trung Cộng xâm lược Biển Đông” và “chính sách nô dịch ngoại bang của CSVN ” .

Ban Tổ Chức sẽ thu xếp phương tiện để đưa bà con từ Trung Tâm Thương Mại Eden đến Freedom Plaza và từ Freedom Plaza đến Tòa Đại sứ CSVN (cho những vị không thể tuần hành) và sau đó đến Toà Đại sứ Trung Cộng.

Trong những ngày tới, BTC sẽ cung cấp thêm chi tiết về chương trình ngày 6 tháng 7, chi tiết đón xe buýt, và những việc các tham dự viên cần chuẩn bị để tham dự tuần hành.

Xin quý vị lưu ý: Đây là Chương trình sinh hoạt được chuẩn bị cho nguyên một ngày. BTC sẽ cung cấp thực phẩm, nước uống, cũng như các dịch vụ y tế và vệ sinh.

Chúng tôi xin giới thiệu và chân thành cám ơn các Tổ chức và cá nhân sau đây đã nhận lời giúp đỡ và nhận các phần vụ.

– Chương trình: Nhạc sĩ Trúc Hồ (SBTN)
– Âm thanh: Ông Võ Thành Nhân (SBTN – DC)
– PR&Tuần hành: Cô Angelina Trang Huỳnh (Đảng Việt Tân)
– Ẩm thực: Ông Nguyễn Văn Đặng (Cộng Đồng Việt Nam DC, Maryland & Virginia)
– Tiếp đón phi trường: Ông Trần Quang Duật (SBTN-DC)
– Biểu ngữ: Ông Phạm Hoài Nhân (Việt Nam Quốc Dân Đảng, vùng DC)
– Thông tin tại Quốc Nội: Linh mục Lê Ngọc Thanh (Truyền Thông Chúa Cứu Thế VN)

Quý Hội đoàn nào có thể góp phần vào việc tổ chức, xin vui lòng liên lạc với Ban Tổ Chức.

Ban Tổ Chức kêu gọi quý Đồng hương hãy rủ nhau về Washington DC thật đông để chúng ta cùng nhau lên tiếng báo động với Thế giới về hiểm họa Trung Cộng xâm lược Việt Nam và lên án sự hèn nhát trước kẻ thù của nhà cầm quyền CSVN.

Trân trọng,
Ban Tổ Chức

(Vào đây để xem danh sách các hội đoàn hưởng ứng và hỗ trợ cho Ngày Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người: http://goo.gl/U0GwRN)

Dân chủ và Phát triển

000_Hkg9227925-305.jpg
Hình minh họa chụp tại TPHCM hồi tháng 11 năm 2013. AFP

Từ mấy năm qua, dư luận chứng kiến một nghịch lý tại nhiều nơi, như Miến Điện, Thái Lan hay Trung Quốc về mối quan hệ giữa hai phạm trù dân chủ và phát triển với một kết luận được nhiều người cho là chân lý. Đó là dân chủ chưa chắc đã có lợi cho phát triển kinh tế, ít ra tại các nước chưa qua giai đoạn công nghiệp hóa như nhưng các nước Tây phương. Mục Diễn đàn Kinh tế lần lượt phản bác “chân lý” đó qua phần trao đổi do Vũ Hoàng thực hiện sau đây cùng chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.

Chuyển hóa không dễ dàng

Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nghĩa. Thưa ông, hôm Thứ Hai đầu tuần, Liên hiệp Âu châu quyết định hạn chế mối quan hệ với Thái Lan sau cuộc đảo chính của quân đội vào tháng trước. Dường như là nền quân chủ lập hiến theo thể chế dân chủ của Thái đang có vấn đề với hai cuộc đảo chính, vào Tháng Chín năm 2006 và Tháng Năm năm 2014, xen kẽ là hai cuộc bầu cử và nhiều năm hỗn loạn. Cùng giai đoạn ấy, xứ lân bang là Miến Điện cố chuyển hóa từ chế độ độc tài quân phiệt qua chế độ dân chủ mà chưa có kết quả sau ba năm vẫn đầy bất ổn. Trong khi đó, một xứ ai cũng nói là độc tài, kể cả người dân tại đặc khu kinh tế Hong Kong, là Trung Quốc lại có tiến triển vượt bậc về kinh tế. Khi thế giới bị khủng hoảng và Miến Điện bắt đầu thay đổi thì kinh tế Trung Quốc qua mặt kinh tế Nhật Bản, đến nay thì chuẩn bị vượt Mỹ để là nền kinh tế lớn nhất thế giới. Thưa ông, chúng tôi nhắc lại bối cảnh quốc tế vừa qua để hỏi ông một câu, rằng nền dân chủ có ích lợi gì cho kinh tế không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Đây là đề tài có thể giúp ta nhìn lại Việt Nam, với hai điều kiện. Thứ nhất, về không gian thì hoàn cảnh mỗi nước mỗi khác nên ta cần thận trọng khi so sánh. Thứ hai, về thời gian thì nền dân chủ không là loại cỏ cứ gieo là mọc nên ta cần tính bằng nhiều thập niên.

Kết luận của tôi là dân chủ có ích cho kinh tế mà không là sự chuyển hóa dễ dàng.
-Nguyễn-Xuân Nghĩa

Tôi xin nhấn mạnh tới nhận thức sai của nhiều người ở phương Tây về ưu thế của chế độ độc tài Á Châu trong công cuộc phát triển quốc gia. Người ta cứ ngợi ca thành tích Trung Quốc sau ba chục năm cải cách kinh tế, xen kẽ với nhiều vụ tàn sát và đàn áp chính trị, trong khi nóng ruột đợi phép lạ của Miến Điện sau có ba năm chuyển hóa. Kết luận của tôi là dân chủ có ích cho kinh tế mà không là sự chuyển hóa dễ dàng. Những gì xảy ra tại Bắc Phi sau mùa Xuân Á Rập cách nay ba năm có thể cho thấy khó khăn của sự chuyển hóa, nhưng chẳng vì vậy mà mình nên duy trì chế độ độc tài.

Vũ Hoàng: Chúng ta sẽ khởi đi từ đó và xin đề nghị ông lần lượt giải thích cho ưu điểm của nền dân chủ cho công cuộc phát triển kinh tế sau khi trả lời cho một câu hỏi vì ông vừa nhắc đến. Tại sao nhiều người ở các nước dân chủ Tây phương lại cho rằng chế độ độc tài Á Châu hay tại nơi khác nữa lại có lợi cho công cuộc phát triển?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi nhắc đến hiện tượng này là để cảnh báo thính giả của chúng ta tại Việt Nam là đừng nên hiểu lầm mà mang họa.

Tại các nước dân chủ Âu-Mỹ, giới trí thức thiên tả thường cho rằng nhà nước nên can thiệp vào kinh tế để điều tiết thị trường và bảo vệ lẽ công bằng xã hội. Nếu sống trong các xã hội này thì ta hiểu ra và chấp nhận điều ấy vì xứ sở đã có quyền tự do nên tranh luận về mức độ can thiệp của nhà nước để nâng cao phẩm chất của cuộc sống ở nơi ấy. Nhưng trí thức Tây phương trở thành duy ý chí khi cho là chế độ độc tài lại có ưu điểm là lấy quyết định sáng suốt và mau lẹ về phân bố tài nguyên quốc gia. Thí dụ được họ hay nêu ra là thành tích tăng trưởng của Trung Quốc.

000_Hkg9637658-250.jpg
Ảnh chụp tại Hà Nội hôm 24/03/2014. AFP PHOTO.

Cũng các nước dân chủ lại có một thành phần chuyên gia kinh tế hay tư tưởng xã hội xuất thân từ các nước nghèo. Họ đưa ra một quan điểm khác trong các đại học hay trung tâm nghiên cứu Âu-Mỹ. Đó là nền dân chủ vẫn có lợi nhất cho công cuộc phát triển. Lý do là vì họ đã sống trong thực tế lạc hậu và ý thức được cái giá của nạn độc tài mà giới trí thức sinh đẻ ở phương Tây không biết, nên mới cứ đề cao vai trò can thiệp của nhà nước trong các quốc gia đang phát triển.

Vũ Hoàng: Sau khi ông cảnh báo về hoàn cảnh khác biệt ở hai nơi, ta sẽ bắt đầu vào đề. Thưa ông, dân chủ là gì mà có lợi cho công cuộc phát triển hơn chế độc tài?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Nếu thính giả để ý thì đã thấy là từ cả chục năm nay, tiết mục chuyên đề của chúng ta không đề cao dân chủ như một lý tưởng xa vời mà thần diệu như một khẩu hiệu sách động.

Trả lời cho câu hỏi “dân chủ là gì” thì thật vô ích nếu nói “dân chủ là thể chế chính trị đảm bảo quyền bình đẳng của mọi người dân trước hệ thống luật pháp do người dân góp phần xây dựng”. Định nghĩa có vẻ trừu tượng ấy thật ra lại xa vời trước mối quan tâm thiết thực của nhiều người về sinh hoạt kinh tế. Vì thế, tôi xin nói về nội dung cụ thể của dân chủ.

“Không ai có độc quyền chân lý”

Vũ Hoàng: Như vậy, ta đi vào nội dung cụ thể đó. Thưa ông, dân chủ bao hàm những gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trước hết, một xã hội chỉ có dân chủ khi được cởi mở tư tưởng.

Cởi mở là “không ai có độc quyền chân lý”, tức là đưa ra một định nghĩa mà cả nước phải nghe. Tôi không nói đến chân lý “bốn tốt” và “16 chữ vàng” trong quan hệ mờ ám giữa Việt Nam và Trung Quốc mà người dân Việt phải tuân thủ. Đấy là một hình thái độc quyền chân lý, tất nhiên là cản trở dân chủ mà còn dẫn tới nạn lệ thuộc kinh tế của Việt Nam vào Trung Quốc. Tôi xin nhắc đến một định nghĩa khác của một người có thẩm quyền.

Ông ta tốt nghiệp đại học, từng là Phó Thống đốc Ngân hàng Trung ương Bắc Kinh, hiện là Chủ tịch Ngân hàng Phát triển Trung Quốc. Đấy là một chuyên gia kinh tế, Trung ương Ủy viên, con trai một lão đồng chí của Mao Trạch Đông là Trần Vân. Ông Trần Nguyên này phát biểu như sau, tôi xin trích nguyên văn: “Chúng ta là đảng Cộng sản và sẽ quyết định rằng chủ nghĩa cộng sản là gì.”

Khi một đảng viên cao cấp mà nêu ra một chân lý như vậy thì đảng cũng có quyền định nghĩa về đà tăng trưởng, về quyền làm chủ tập thể hay về phát triển kinh tế. Với tình trạng độc quyền chân lý này thì chẳng có dân chủ mà phát triển cũng chỉ là chuyện ảo. Đó là nội hàm thứ nhất và điều kiện cần thiết của dân chủ: phải có cởi mở tư tưởng và giải trừ tình trạng độc quyền chân lý.

Vũ Hoàng: Như vậy, thưa ông, nếu có cởi mở tư tưởng thì phải có tự do thông tin và thị trường mới có dữ kiện vô tư và khả tín để lấy quyết định về kinh tế hay kinh doanh. Có phải vậy không?

Cởi mở là “không ai có độc quyền chân lý”, tức là đưa ra một định nghĩa mà cả nước phải nghe.
-Nguyễn-Xuân Nghĩa

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thưa rằng đúng như vậy mà còn phải hơn vậy.

Từ địa hạt tư tưởng đến pháp lý thì nền dân chủ phải đảm bảo được các quyền “tự do dân sự”. Phạm trù này là chuyện tự nhiên trong các nền dân chủ mà không hiển nhiên cho những ai sống quá lâu trong chế độ độc tài. Khái niệm “tự do dân sự” có nghĩa là người dân phải có tự do mà nhà nước không thể hạn chế dù bằng luật lệ. Quyền tự do của người dân mang ý nghĩa đối lập với nhà nước và phải hạn chế quyền lực của nhà nước. Trong các quốc gia dân chủ thì nhà nước chỉ được làm những gì mà dân cho phép, trong khi người dân được quyền xây dựng và phát triển xã hội dân sự, tồn tại song song với nhà nước, để giải quyết yêu cầu thực tế của người dân.

Từ khái niệm tự do dân sự, ta mới có xã hội dân sự và các tổ chức hay hiệp hội của người dân để giúp dân. Vì thế, tự do dân sự mở ra tự do thông tin, tự do nghiệp đoàn, tự do giáo dục và đào tạo hay các cơ quan ngoài chính phủ có chức năng yểm trợ phát triển. Một thí dụ là Bộ Kế hoạch hay Ngân hàng Nhà nước mà muốn ban bố chính sách kinh tế hay tài chính thì phải tham khảo ý dân hay khảo sát thị trường qua các hiệp hội tư nhân, từ công đoàn đến phòng thương mại, nhờ vậy mà tránh được sai lầm hay liều thuốc đổ bệnh. Nói vắn tắt thì vì có sự giám sát và phản ứng thường trực của xã hội dân sự, quốc gia dễ tránh được chính sách sai lầm. Điếu ấy có lợi cho phát triển.

Vũ Hoàng: Thế còn những định chế mà người ta thường nói là cần thiết cho phát triển, như quyền tư hữu, quyền đầu tư và kinh doanh của tư nhân?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Những chuyện ấy dĩ nhiên cần thiết, nhưng chỉ xuất hiện và tồn tại sau khi đã có cởi mở về tư tưởng và tự do về dân quyền. Nếu nhà nước giữ độc quyền chân lý về phương hướng đổi mới và nói rằng các thành phần kinh tế đều có quyền hạn như nhau mà thực tế pháp lý lại thu hẹp quyền tư doanh hoặc đề cao chế độ công hữu thì quyền tư hữu hay tự do kinh tế trở thành vô nghĩa. Cũng từ tình trạng yếu kém về định chế này, nhà nước có toàn quyền quyết định về chính sách đầu tư hay tín dụng, chỉ nâng đỡ khu vực quốc doanh và tạo điều kiện cho tay chân nhà nước trục lợi. Đấy là liều thuốc dẫn tới tệ đầu cơ, tham nhũng, ô nhiễm môi sinh, bất công xã hội và tăng trưởng thiếu quân bình. Về dài thì dẫn tới khủng hoảng.

Vũ Hoàng: Ông nói “về dài”, tức là trở lại khái niệm thời gian. Xin ông giải thích thêm cho rõ.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi xin đi dần vào kết luận vì thời lượng của chúng ta có hạn.

Người ta nghiệm thấy trong các nước đang phát triển thì xứ nào có mức tự do và dân chủ cao hơn thì cũng có trình độ tăng trưởng khá hơn và sau nhiều thập niên thì trở thành một nước đã phát triển. Bên cạnh đó, các nước chuyển hóa từ chế độ độc tài sang dân chủ thì hay gặp dăm bảy năm khó khăn, với đà tăng trưởng giảm sút. Nhưng nếu kiên định theo hướng đó thì xứ sở sẽ có tương lai khá hơn về lượng lẫn phẩm. Thí dụ ở đây là Đài Loan, Nam Hàn, rồi Philippines hay Indonesia. Trường hợp khó khăn này nay của Miến Điện nên được xét trên cái trục thời gian đó.

Vũ Hoàng: Câu hỏi cuối, thưa ông, thế còn Việt Nam?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi có những đồng nghiệp là tư vấn kinh tế và tài chính tại Việt Nam lẫn nhiều nước đang cải cách để chuyển hóa, như Miến Điện hay Bangladesh. Họ đánh giá cao tinh thần cầu thị và cải sửa của người dân tại các xứ này trong khi phê phán tinh thần chủ quan tự mãn của Việt Nam. Đó là cái gì cũng làm như biết hết mà chẳng muốn cải cách, chỉ để duy trì đặc quyền và đặc lợi trong hệ thống mờ ám và thiếu trong sáng hiện nay.

Nhận xét của giới tư vấn được thực tế minh chứng khi các ngân hàng và giới đầu tư ngoại quốc đều lặng lẽ rút khỏi thị trường Việt Nam vì thất vọng với nạn thông tin thiếu minh bạch, trì hoãn cải cách và bảo vệ quyền lợi phe nhóm. Đã có kinh nghiệm làm ăn tại xứ độc tài và ít chú ý đến chính trị, họ vẫn coi ổn định chính trị tại Việt Nam chỉ là chuyện ảo! Nếu dám chuyển hóa qua dân chủ thì Việt Nam sẽ có thể phát triển – và ngay trước mắt thì còn bảo vệ được nền độc lập….

Vũ Hoàng: Thay mặt cho quý khán thính giả, xin cảm tạ ông Nghĩa về lời cảnh báo này.

Việt Nam dồn dập đối ngoại quốc phòng

Tham mưu trưởng quân đội Philippines đang ở thăm Hà Nội từ 23/6-26/6

Việt Nam có nhiều hoạt động ngoại giao quốc phòng trong bối cảnh tiếp tục căng thẳng với Trung Quốc ở Biển Đông.

Riêng trong một tuần này, các đoàn đại diện quân sự từ bốn quốc gia có mặt tại Hà Nội để làm việc với giới chức quốc phòng Việt Nam.

Đó là các đoàn Tham mưu trưởng Lực lượng vũ trang Philippines, Tư lệnh Tác chiến hỗn hợp Nam Phi, Cục Nhân sự Bộ Quốc phòng Vương quốc Campuchia và Đoàn công tác đặc biệt của Chính phủ Lào do Thứ trưởng Bộ Quốc phòng dẫn đầu.

Cùng lúc, một đoàn cán bộ Tổng cục Tình báo thuộc Bộ Quốc phòng Việt Nam do Tổng cục trưởng, Trung tướng Lưu Đức Huy dẫn đầu cũng thăm và làm việc ở Campuchia từ ngày 23/6-25/6.

Dường như đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, trong khi Việt Nam đang kêu gọi ủng hộ của quốc tế cho nỗ lực tìm giải pháp căng thẳng Biển Đông.

Gần đây nhất, Hà Nội đã ra chỉ dấu về việc có thể mang yêu sách chủ quyền của Trung Quốc ra Tòa Trọng tài Quốc tế, tuy chưa biết khi nào.

Trong các cuộc thăm viếng dồn dập, đáng chú ý là chuyến thăm Việt Nam của Đại tướng Emmanuel Bautista, Tham mưu trưởng Lực lượng vũ trang Philippines, từ ngày 23/6-26/6.

Philippines là quốc gia cũng đang có xung đột chủ quyền với Trung Quốc tại Biển Đông.

Trong khuôn khổ chuyến thăm, ông Bautista và phía Việt Nam đã thống nhất thúc đẩy hợp tác quốc phòng song phương, trong đó có tăng cường các chuyến thăm tàu hải quân và hoạt động huấn luyện chung.

Đại tướng Emmanuel Bautista cũng đã thăm Đoàn tên lửa bờ 679, Vùng 1 Hải quân.

Hợp tác tình báo

Một chuyến thăm đáng chú ý khác là của lãnh đạo Tổng cục Tình báo Quốc phòng Việt Nam sang Campuchia.

Lực lượng quân báo Việt Nam và Campuchia đã có lịch sử hợp tác lâu dài nhiều năm nay.

Thông tấn xã Việt Nam đưa tin đoàn cán bộ Tổng cục Tình báo Bộ Quốc phòng Việt Nam “đã có buổi làm việc với đoàn đại biểu Cục Nghiên cứu tình báo Quân đội Hoàng gia Campuchia do Đại tướng Chea Tara, Cục trưởng Cục nghiên cứu tình báo quân đội Campuchia dẫn đầu”.

Trưởng đoàn Việt Nam, Trung tướng Lưu Đức Huy, cũng đã hội kiến Bộ trưởng Quốc phòng Campuchia, Đại tướng Tia Banh. Ông đại tướng được dẫn lời nói “phải tăng cường hợp tác chính thức và công khai giữa ngành tình báo quốc phòng hai nước”.

Gần đây, Campuchia đã có nhiều hoạt động hợp tác về quốc phòng với Trung Quốc và Bắc Kinh cũng trợ giúp quân sự ngày càng lớn cho Phnom Penh.

Trong một diễn biến khác, sáng thứ Ba 24/6, tàu hậu cần USNS Cesar Chavez (T-AKE 14) của hải quân Hoa Kỳ đã vào Cảng Cam Ranh để bảo dưỡng.

Tàu này có 144 thủy thủ, lưu lại Việt Nam trong 15 ngày. Cảng Cam Ranh một vài năm nay đã thường xuyên làm dịch vụ bảo dưỡng cho tàu hải quân Mỹ.

 

Lưỡng nan của người CSVN trong thế đối đầu với Trung Quốc

Kính Hòa, phóng viên RFA. 2014-06-24

 http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vn-commu-face-confli-wt-cn-06242014072700.html

Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh (phải) tiếp đón Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì tại Nhà khách Chính phủ, Hà Nội, ngày 18/6/2014.
Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh (phải) tiếp đón Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì tại Nhà khách Chính phủ, Hà Nội, ngày 18/6/2014. AFP

 Căng thẳng với Trung quốc đã lấn sang cả ngôn ngữ ngoại giao khi mới đây ông Dương Khiết Trì nói rằng chuyến đi của ông sang Việt Nam là để kéo đưa con hoang đàng trở về. Những người cộng sản Việt nam ngày càng ở trong một thế lưỡng nan giữa bảo về quyền lợi dân tộc và quyền lực của chính mình dưới danh nghĩa cộng sản.

Sau chuyến làm việc tại Việt nam, người phụ trách ngoại giao của Trung quốc là ông Dương Khiết Trì phát biểu với báo chí nước ông rằng chuyến đi của ông như một cố gắng kéo “đứa con hoang đàng’ là Việt nam về với Trung quốc. Phát biểu này của ông Dương được truyền thông quốc tế loan đi khắp nơi, và được nhiều người Việt ghi nhận với sự giận dữ.

Lời phát biểu này như là một cuộc phản kích lại tinh thần chống Trung quốc trong cuộc khủng hỏang hiện tại. Tinh thần này là kết quả sau lịch sử hàng ngàn năm xung đột của người Việt với nước láng giềng phương Bắc.

Không thấy có lời đáp nào từ phía chính phủ Việt nam về lời phát biểu trịch thượng của nhà ngoại giao họ Dương.

Cái khó của những nhà cầm quyền cộng sản tại Việt nam khi phải lên tiếng trong những trường hợp như thế này chính là cái nhãn hiệu cộng sản của họ, có cùng nhãn hiệu với những người cầm quyền bên Trung quốc.

Sau chuyến làm việc tại Việt nam, người phụ trách ngoại giao của Trung quốc là ông Dương Khiết Trì phát biểu với báo chí nước ông rằng chuyến đi của ông như một cố gắng kéo “đứa con hoang đàng’ là Việt nam về với TQ.

Những người cộng sản có tinh thần dân tộc!

Giới quan sát bên ngoài thường có một nhận xét rằng trong thực tế là có những người trong đảng cộng sản Việt nam chống lại sự lấn lướt của Trung quốc trong quan hệ với Việt nam. Và có những sự việc cho thấy rằng không phải ý thức hệ có thể quyết định mọi ứng xử của những người cầm quyền hiện nay trong những chuyện có liên quan đến Trung quốc.

Chủ tịch Nước Việt Nam Trương Tấn Sang. AFP
Chủ tịch Nước Việt Nam Trương Tấn Sang. AFP

Tác giả Robert Kaplan, từ Hoa kỳ trích lời một quan chức ngoại giao cao cấp Việt nam cách đây vài năm là ông Nguyễn Tâm Chiến, ông Chiến nói rằng Việt nam không phải là một tỉnh của Trung quốc.

Một chuyện khác là việc Học viện Khổng tử, một cơ quan của chính phủ Trung quốc dùng để khuếch trương ảnh hưởng của họ trên thế giới chỉ đạt được thỏa thuận hồi năm ngoái, nhưng rồi không nghe nói gì tới nữa. Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, người nghiên cứu về văn học Hán Nôm và có nhiều hiểu biết về Trung quốc nói với chúng tôi khi thỏa thuận thành lập học viện Khổng tử ra đời:

Cái sức đề kháng của người Việt trước sự xâm lấn về tư tưởng, về văn hóa của người Tàu là một cái gì đó đã trở thành máu. Cho nên hễ nghe cái đó (học viện Khổng tử) thì có một phản xạ chống đối ngay lập tức. Vì vậy cái việc chậm chạp tiến hành một học viện Khổng tử như thế này nó cũng chứng tỏ là chắc có những người cũng có quyền lực và cũng rất tỉnh táo đã lên tiếng về vấn đề này

GS Nguyễn Huệ Chi

Cái sức đề kháng của người Việt trước sự xâm lấn về tư tưởng, về văn hóa của người Tàu là một cái gì đó đã trở thành máu. Cho nên hễ nghe cái đó (học viện Khổng tử) thì có một phản xạ chống đối ngay lập tức. Vì vậy cái việc chậm chạp tiến hành một học viện Khổng tử như thế này nó cũng chứng tỏ là chắc có những người cũng có quyền lực và cũng rất tỉnh táo đã lên tiếng về vấn đề này. Mà đến bây giờ mà ký kết với nhau là thế chẳng đặng đừng.”

Những người có quyền lực ở đất nước này thì chắc chắn không ai khác là những người cộng sản.

Ông Robert Kaplan cũng dẫn lời ông Đặng Thành Tâm, có lúc là đại biểu quốc hội và là người đứng đầu một tập đoàn đầu tư lớn, ông Tâm nói rằng chủ nghĩa dân tộc Việt nam chỉ có một đối tượng, đó là Trung quốc.

Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang cúi chào tại buổi lễ chào đón khi ông đến thăm Trung Quốc tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh ngày 19 tháng 6 2013
Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang cúi chào tại buổi lễ chào đón khi ông đến thăm Trung Quốc tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh ngày 19 tháng 6 2013

Tinh thần dân tộc hay quyền lợi phe đảng?

Tuy nhiên có nhà quan sát, như Tiến sĩ Vũ Tường, chuyên quan sát chính trị và lịch sử Việt nam hiện đại từ đại học Oregon, Hoa kỳ cho rằng sự phản kháng bằng lời nói của các quan chức cộng sản trong các vụ xung đột với Trung quốc có phần là một sự phân công. Không xa quan điểm này là lời chỉ trích các phát biểu gần đây của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông Dũng đã có những lời nói rất mạnh mẽ trên các diễn đàn trong và ngoài nước về hành vi lấn lướt của Trung quốc. Nhưng nhiều người nói rằng ông nói thế thôi chứ không có hành động gì, rằng ông nói thế là để xoa dịu lòng dân, và đồng thời tấn công phe đối nghịch của ông trong bộ máy cầm quyền.

Tiến sĩ Hà Sĩ Phu, một trí thức bất đồng chính kiến trong nước nói rằng không phải các nhà lãnh đạo cộng sản không nhìn thấy vấn đề là gì, mà họ đang ứng xử như thế để giữ lấy quyền lực.

Tôi nghĩ là ở cấp cao, những người có vai trò quyết định vận mệnh của đất nước thì họ không ngu tí nào, tất cả họ làm là chỉ vì quyền lợi của họ thôi.”Tiến sĩ Hà Sĩ Phu

Theo nhiều nhà nghiên cứu về Việt nam thì thực ra cái vỏ bọc ý thức hệ hiện nay cả ở Trung quốc lẫn Việt nam đều chỉ là cái vỏ bọc mà thôi.

Trong bối cảnh đó sự xung đột về quyền lợi dân tộc với Trung quốc càng làm cho những người cộng sản Việt nam khó xử. Một mặt để duy trì quyền lợi và sự lãnh đạo, họ cần sự ủng hộ của Trung quốc, một nhà nước không đem những vấn đề dân chủ nhân quyền ra để gây sức ép. Nhưng mặt khác nếu không bảo vệ quyền lợi dân tộc và giải tỏa chủ nghĩa dân tộc Việt nam thì họ cũng sẽ mất đi sự ủng hộ của dân chúng cho sự cầm quyền của mình.

Tôi nghĩ là ở cấp cao, những người có vai trò quyết định vận mệnh của đất nước thì họ không ngu tí nào, tất cả họ làm là chỉ vì quyền lợi của họ thôi

TS Hà Sĩ Phu

Trong cuộc khủng hoảng với Trung quốc hiện nay không những các nhà bất đồng chính kiến lên tiếng ủng hộ một liên minh với Hoa kỳ và phương tây để chống lại Trung quốc, cách đây vài năm ông Ngô Quang Xuân, một viên chức ngoại giao cao cấp cũng nói với tác giả Kaplan rằng sự hiện diện quân sự của Hoa kỳ trong vùng biển Đông là cần thiết để duy trì tự do hàng hải.

Trung quốc chưa bao giờ tán đồng sự hiện diện như thế.

Trong suốt lịch sử của mình, đảng cộng sản Việt nam đã sử dụng được chủ nghĩa dân tộc Việt nam trong các cuộc đấu tranh của họ để nắm lấy quyền lực, và như theo nhận định của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi mà chúng tôi đề cập ở trên thì trong số họ vẫn có những người cưỡng chống lại ảnh hưởng của Trung quốc. Song trước tình hình hiện nay, khi Trung quốc đã sử dụng đến những phương tiện bạo lực đồng thời với những lời lẽ trịch thượng trong ngoại giao thì những người cộng sản Việt nam lại gặp phải sự lưỡng nan trong việc duy trì quyền lực đồng thời phải thỏa mãn tinh thần dân tộc mà họ đã sử dụng trong quá khứ, như những nhận định của nhiều nhà quan sát trong và ngoài nước.

Hệ Thống Tòa Án Giải Quyết Tranh Chấp Dưới Công Ước LHQ Về Luật Biển 1982

GIẢI QUYẾT TRANH CHẤP DƯỚI CÔNG ƯỚC LHQ VỀ LUẬT BIỂN 1982

Nguyễn Văn Thân

Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (The United Nations Convention on the Law of the Sea) ra đời tại Montego Bay Jamaica vào ngày 10 tháng 12 năm 1982 và chính thức có hiệu lực vào ngày 16 tháng 11 năm 1994. Hiện đã có 166 quốc gia ký vào Công Ước.

Công Ước phân loại biển và đại dương thành các vùng khác nhau. Thứ nhất là nội thủy nằm phía trong của đường cơ sở (đường thẳng từ những mũi đất nhô ra bờ biển hoặc theo ngấn nước thủy triều thấp nhất ven bờ biển). Lãnh thổ và lãnh hải của quốc gia ven biển gồm có bờ biển, vùng nội thủy cộng với 12 hải lý. Trong vùng tiếp giáp (contiguous zone) gồm có 12 hải lý từ lãnh hải (tức 24 hải lý từ đường cơ sở), quốc gia có thẩm quyển thực thi hệ thống luật pháp của mình đối với một số tội phạm ví dụ như buôn lậu hoặc nhập cư bất hợp pháp. Từ đường cơ sở ra tới 200 hải lý là vùng đặc quyền kinh tế. Trong vùng này, quốc gia ven biển được hưởng độc quyền thăm dò và khai thác, bảo tồn và quản lý các tài nguyên thiên nhiên của vùng nước bên trên đáy biển, của đáy biển và dưới lòng đất đáy biển cùng với quyền tài phán trong các lãnh vực như lắp đặt và sử dụng các đảo nhân tạo, các thiết bị và công trình nghiên cứu khoa học về biển và bảo vệ và gìn giữ môi trường. Nhưng các quốc gia khác dù có biển hay không có biển được hưởng quyền tự do hàng hải và hàng không, quyền tự do đặt dây cáp và các đường ống ngầm.

Thềm lục địa của một quốc gia ven biển bao gồm đáy biển và lòng đất dưới đáy biển bên ngoài lãnh hải 12 hải lý từ đường cơ sở cho đến mép lục địa (continental margin) hoặc cách đường cơ sở 200 hải lý tính theo cái nào có giá trị lớn hơn, nhưng không được vượt quá 350 hải lý hoặc cách đường đẳng sâu 2500m một khoảng cách 100 hải lý. Quốc gia ven biển có độc quyền khai thác khoáng sản và các thứ nguyên liệu không phải là sinh vật sống. Bên ngoài thêm lục địa là hải phận quốc tế, tài sản chung của nhân loại.

Cơ chế giải quyết tranh chấp theo Công Ước

Công Ước quy định là các quốc gia thành viên khi có tranh chấp về việc diễn giải hoặc áp dụng các điều khoản của Công Ước phải tìm cách thoả thuận và giải quyết tranh chấp bằng một phương pháp hòa bình. Nếu thương lượng không thành công thì các quốc gia tranh chấp có quyền tiến kiện và lựa chọn phương thức xét xử và tòa án gồm có Tòa án Công lý Quốc tế (International Court of Justice), Tòa án Quốc tế về Luật Biển (International Tribunal for the Law of the Sea), Tòa Trọng Tài về Luật Biển dưới Phụ lục VII của Công Ước (Annex VII Arbitral Tribunal) hoặc Tòa Trọng Tài Đặc biệt dưới Phụ lục VIII của Công Ước (Annex VIII Special Tribunal). Trong trường hợp các quốc gia tranh chấp không đạt được đồng thuận về thủ tục giải quyết thì Tòa Trọng Tài về Luật Biển được thành lập dưới Phụ lục VII sẽ được áp dụng. Phán quyết của các tòa có giá trị tối hậu và ràng buộc đối với các bên tranh chấp. Không có thủ tục hoặc cơ chế kháng cáo ngoại trừ các bên tranh chấp cùng đồng ý xin tòa xét lại sự việc.

Tòa án Công lý Quốc tế

Tòa án Công lý Quốc tế được thành lập dưới Hiến Chương Liên Hiệp Quốc ký trong tháng 6 năm 1945 và có hiệu lực từ ngày 24 tháng 10 năm 1945. Trụ sở chính nằm tại The Hague, Hòa Lan. Tòa có 15 vị thẩm phán được các đại biểu Liên Hiệp Quốc và Hội Đồng Bảo An bầu chọn với nhiệm kỳ 9 năm. Tòa có thẩm quyền xét xử mọi tranh chấp giữa các quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc (State Member) với điều kiện là các quốc gia thành viên đó đã phê chuẩn chấp nhận thẩm quyền của Tòa. Tới nay thì chỉ mới có khoảng 65 quốc gia thành viên phê chuẩn. Tính tới năm 2013 thì Tòa đã xét xử hơn 150 vụ kiện liên quan tới tranh chấp biên giới, lãnh thổ, lãnh hải, chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải, quan hệ ngoại giao, con tin, tỵ nạn quốc tịch và nguyên tắc không can thiệp vào các vấn đề nội bộ của mỗi quốc gia. Tòa đã công bố hơn 110 phán quyết. Vụ kiện gần đây nhất liên quan tới việc Úc kiện Nhật bản về các chương trình săn cá voi trong vùng biển phía Nam Thái Bình Dương. Ngoài ra, Tòa cũng ban hành phán quyết tư vấn (advisory opinions) khi được các cơ quan Liên Hiệp Quốc yêu cầu. Cho tới nay thì Tòa đã ban hành 25 phán quyết tư vấn. Những phán quyết này không có tính cách ràng buộc về mặt pháp lý đối với các quốc gia thành viên nhưng có thể có nhiều ảnh hưởng về mặt ngoại giao và chính trị.

Tòa án Quốc tế về Luật Biển

Tòa án Quốc tế về Luật Biển được thành lập dưới Phụ lục VI của Công Ước và có trụ sở tại Hamburg, Đức quốc. Tòa có 21 vị thẩm phán được các quốc gia thành viên Công Ước bầu chọn cho mỗi nhiệm kỳ 9 năm. Chánh Án đương nhiệm là Shunji Yanai (Nhật). Trong các quốc gia có tranh chấp tại Biển Đông hiện nay thì chỉ có Cao Chi Quốc (Gao Zhiguo) từ Trung quốc là một thẩm phán của Tòa. Một điểm khác biệt với Tòa án Công lý Quốc tế là đương đơn gồm có nguyên đơn lẫn bị đơn không nhất thiết phải là quốc gia thành viên Công Ước.

Tới nay thì Tòa đã xét xử 22 vụ kiện. Đa số các vụ kiện này liên quan tới đơn xin thả tàu khẩn cấp (prompt release) trong các trường hợp mà tàu bị bắt giữ vì bị coi là xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế (đánh cá bất hợp pháp) và biện pháp tạm thời (provisional measures) yêu cầu các bên tranh chấp ngưng một số hành động trong khi chờ Tòa xét xử.

Cũng nên nói rõ là Tòa án Quốc tế về Luật Biển chỉ có thể xét xử các vụ tranh chấp về việc diễn giải vá áp dụng các điều khoản của Công Ước về Luật Biển chứ không có thẩm quyền giải quyết các tranh chấp về lãnh thổ hoặc lãnh hải hoặc ấn định lãnh thổ hoặc lãnh hải vốn thuộc phạm vi thẩm quyền của Tòa án Công lý Quốc tế. Tuy nhiên, trong tiến trình diễn giải và áp dụng các điều khoản của Công Ước thì có lúc Tòa phải có phán quyết liên quan tới việc phân định lãnh hải cũng như vùng đạc quyền kinh tế và thềm lục địa. Vào ngày 14 tháng 3 năm 2012 thì Tòa đã ra phán quyết về vụ kiện giữa Bangladesh và Miến điện liên quan tới sự tranh chấp về việc khai thác kinh tế trong Vịnh Bengal. Đây là một phán quyết quan trọng và là lần đầu tiên Tòa trình bày những luận cứ pháp lý trong tiến trình giải quyết các tranh chấp về biên giới lảnh hãi và phân định vùng đặc quyền kinh tế cũng như thềm lục địa.

Có một điểm quan trọng liên quan tới Công Hàm Phạm Văn Đồng trong vụ kiện này là Bangladesh lập luận rằng biên giới lãnh hải đã được quyết định sau khi hai phái đoàn thương lượng của họ và Miến điện ký vào Biên bản Đồng thuận vào năm 1974 (Agreed Minutes of 1974) và vì vậy Miến điện không được quyền đi ngược lại (estopped) với những điểm đồng thuận đó. Nhưng Tòa phán rằng Biên bản này không hội đủ tiêu chuẩn pháp lý quốc tế trói buộc Miến điện mà chỉ là một dữ kiện ghi nhận những điểm thảo luận và đồng thuận trong phiên họp. Biên bản không có tính cách ràng buộc pháp lý như là một hiệp ước vì người dẫn đầu phái đoàn thương lượng của Miến điện không có thẩm quyền đại diện quốc gia ký kết Hiệp Ước có tính ràng buộc theo Điều 7 của Công Ước và Hiệp Ước Quốc tế Vienna. Hơn nữa, Biên bản này không được bên nào thông qua dưới thủ tục hiến pháp quốc gia để biến nó thành một Hiệp Ước ràng buộc cả hai bên.

Tòa Trọng tài về Luật Biển dưới Phụ lục VII

Nếu các quốc gia thành viên không đồng thuận được việc sử dụng Tòa nào thì Tòa Trọng Tài về Luật Biển được thành lập dưới Phụ Lục VII sẽ được áp dụng. Tòa này có thẩm quyền xét xử mọi tranh chấp liên quan tới Công Ước ngoại trừ những vụ kiện có tính chuyên môn ví dụ như đánh cá, bảo vệ môi trường biển, hàng hải và nghiên cứu khoa học biển. Tòa này có 5 thành viên được chọn lựa từ danh sách thẩm phán Mỗi quốc gia thành viên Công Ước đều được quyền đề cử 4 người với Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc để đưa vào danh sách thẩm phán. Khi có tranh chấp thì các bên chỉ định thẩm phán. Nếu không đồng thuận thì sẽ do Chánh Án Tòa án Quốc tế về Luật Biển chỉ định.

Như mọi người đã biết, vào ngày 30 tháng 3 năm 2004 vừa qua, Phi Luật Tân đã để đơn kiện Trung Quốc lên Tòa Trọng Tài Thường trực được thành lập dưới Phụ lục VII. Đơn kiện gồm có hồ sơ dài khoảng 4000 trang và nguyên đơn yêu cầu Tòa phán quyến tuyên bố chủ quyền “đường lưỡi bò” của Trung quốc là bất hợp pháp. Tòa đã yêu cầu Trung quốc hồi đáp trước ngày 15 tháng 12 năm 2014. Cho tới nay thì Trung Quốc đã thông báo là sẽ không tham gia vụ kiện và không công nhận phiên tòa.

Tòa Trọng Tài Đặc biệt dưới Phụ lục VIII

Tòa này có thẩm quyền giới hạn và chuyên môn ví dụ như việc đánh bắt hải sản, bảo vệ môi trường biển, nghiên cứu khoa học biển hoặc hàng hải. Tòa này có sự đóng góp đáng kể của các tổ chức khoa học quốc tế chuyên môn chẳng hạn như Tổ chức Hàng hải Quốc tế (IMO), Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hiệp Quốc (FAO), Chương Trình của Liên Hiệp Quốc về Môi trường (UNEF)… Khi có tranh chấp, một hội đồng đặc biệt dựa trên danh sách chuyên viên sẽ được thành lập để xét xử và giải quyết tranh chấp.

Tòa Trọng Tài Thường Trực (Permanent Court of Arbitration)

Tòa Trọng tài Thường trực được thành lập dưới Công Ước The Hague 1899 và 1907 và cũng có trụ sở tại The Hague Hòa Lan. Thật ra, tên gọi Tòa Trọng Tài Thường trực là không đúng vì tổ chức này không phải là một tòa án theo nghĩa ý nghĩa thông thường mà chỉ là một tổ chức quốc tế cung cấp dịch vụ tài phán và giải quyết tranh chấp giữa các quốc gia thành viên. Tính tới tháng 2 năm 2012 thì tổ chức này có 115 thành viên. Việt nam là thành viên mới nhất gia nhập ngày 27 tháng 2 năm 2012. Tòa có văn phòng thường trực đón nhận và chuyển đơn kiện (Registry) cho các bên liên hệ trong cuộc tranh chấp.

Như đã trình bày, Phi Luật tân đã tiến hành nộp đơn kiện Trung Quốc với Tòa Trọng Tài Thường Trực được thành lập theo Phụ lục VII của Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển. Nhưng sau đó, Trung Quốc cho biết là họ sẽ không chấp nhận và tham gia vào vụ kiện. Tuy nhiên, một Tòa Trọng tài đã được thành lập gồm có 5 thành viên là Thẩm phán Thomas A. Mensah (Chánh Án-Ghana), Thẩm phán Jean-Pierre Cot (Pháp), Thẩm phán Stanislaw Pawlak (Ba Lan), Giáo sư Alfred H.A. Soons (Hòa Lan) và Thẩm phán Rudiger Wolfrum (Đức). Tòa đã chính thức yêu cầu Trung Quốc nộp hồ sơ phản biện trước ngày 15 tháng 12 năm nay. Cho tới bây giờ thì có dấu hiệu cho thấy là Tòa sẽ vẫn tiến tới xét xử cho dù Trung Quốc không tham dự vào vụ kiện.

(Các vị thẩm phán Tòa Trọng tài Quốc tế về Luật Biển thành lập dưới Phụ lục VII trong vụ kiện giữa Phi Luật Tân và Trung Quốc (Nguồn: http://www.pca-cpa.org/showpage.asp?pag_id=1529).

Tòa án nào cho tranh chấp giữa Việt nam và Trung quốc tại Biển Đông

Tranh chấp giữa Việt Nam và Trung qUốc bao gồm tranh chấp chủ quyền trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, việc Trung Quốc đặt giàn khoan trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và tổng quát hơn là tuyên bố chủ quyền 9 đoạn “đường lưỡi bò” của Trung Quốc. Cả Việt Nam lẫn Trung Quốc đều chưa tuyên bố tham gia và công nhận thẩm quyền của Tòa án Công lý Quốc tế và vì vậy Việt Nam không có cơ sở để kiện Trung Quốc về vấn đề chủ quyền quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa tại Tòa án Công lý Quốc tế. Trong khi đó thì Tòa án Quốc tế về Luật Biển lại không có thẩm quyền xét xử tranh chấp chủ quyền lãnh thổ hoặc lãnh hải.

Việt Nam và Trung Quốc là hai quốc gia thành viên Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982. Việt Nam phê chuẩn Công Ước ngày 25 tháng 7 năm 1994 và Trung Quốc hai năm sau đó vào ngày 7 tháng 6 năm 1996. Trước mắt thì Việt nam có thể tiến hành đơn kiện với Tòa án Quốc tế về Luật Biển phản đối việc Trung Quốc đặt giàn khoan 981 gần đảo Tri Tôn và cách đảo Lý Sơn 120 hải lý là vi phạm vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Nếu Việt Nam và Trung Quốc không đồng thuận thủ tục pháp lý thì Việt Nam có thể nộp đơn kiện với Tòa Trọng Tài Thường trực được thành lập dưới Phụ Lục VII của Công Ước, như Phi Luật Tân đã làm. Ngoài ra Việt Nam cũng có thể tham gia nhập vào vụ kiện của Phi Luật Tân phản đối tuyên bố chủ quyền đường lưỡi bò của Trung Quốc. Đây là yêu sách yếu nhất của Trung Quốc vì tuyên bố này thiếu hoặc không có cơ sở pháp lý. Vì vậy cả Phi Luật Tân lẫn Việt Nam đều có cơ hội thành công cao nhất. Có thể Trung Quốc sẽ không tham gia vào vụ kiện nhưng nếu Tòa phán quyết theo yêu cầu của nguyên đơn thì sẽ có tác động mạnh mẽ về mặt chính trị và ngoại giao trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương cũng như vạch rõ bộ mặt giả dối “trỗi dậy hòa bình” của Trung Quốc trước công luận quốc tế.

N.V.T.

Tác giả gửi BVN

Nhạc phẩm mới nhất của nhạc sĩ Trúc Hồ: “Việt Nam Ơi”

Việt Nam Ơi (Trúc Hồ)

Vietnam oi -Truc Ho

 

SBTN – Từ đầu tháng 5, Trung Cộng đã bất chấp luật quốc tế, ngang nhiên đặt giàn khoan Hải Dương 981 tại thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam ở Biển Đông, tạo nên sự phẫn nộ của tất cả người Việt trong và ngoài nước.
Nhạc phẩm Việt Nam Ơi đã được nhạc sĩ Trúc Hồ sáng tác để tiếp lửa cho phong trào yêu nước chống bá quyền Trung Cộng đang dâng cao ở khắp mọi nơi. Trong tinh thần đóng góp vào công cuộc tranh đấu bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ của đất nước Việt Nam, đồng thời chống lại mọi âm mưu thỏa hiệp của đảng CSVN với kẻ thù xâm lược, chiến dịch “Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người” cũng đã được Đài Truyền Hình SBTN và nhiều tổ chức trong và ngoài nước cùng nhau khởi động.
Kính mời đồng bào Việt Nam trên khắp thế giới hãy cùng tụ về Washington DC vào ngày 6 tháng 7 để tham dự Ngày “Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người”. Đây là dịp để chúng ta bày tỏ tấm lòng của chúng ta đối với đất nước trong cơn hiểm nguy, để lên tiếng cùng những người Việt yêu nước đang bị trấn áp tại quê nhà, và để cho cả thế giới thấy rõ dân tộc Việt không bao giờ hèn trước hiểm họa xâm lược.
Để biết thêm thông tin về Ngày “Hát Cho Nhân Quyền & Biển Đông”:
sbtn@sbtn.tv

Tâm sự của người đàn ông ‘Không bán nước’ trước khi bị bắt

54e41-atuyenxl1

Uyên Kha – Xin mời các bạn hãy nghe tâm sự của người đàn ông “Nước nhà không bán” một ngày trước khi bị bắt lúc 9g10 ngày hôm nay, 22/06/2014. Anh đã khấn trước bàn thờ Chúa và Tổ tiên nguyện sẽ dấn thân hết mình cho đất nước trước hiểm họa mất nước vào tay kẻ thù phương Bắc. Anh đã khấn cầu mong Tổ tiên che chở cho vợ con anh vì anh biết chắc rằng khi đã chấp nhận dấn thân vì đất nước dưới chế độ cộng sản, bị tù đày là điều không thể tránh khỏi.
Anh cũng đã chia sẻ với người dân nước Việt nỗi ưu tư lo lắng trước tình hình nước nhà với lòng mong muốn mọi người hãy đoàn kết lại với nhau cùng chống bọn Trung cộng xâm lược. Và sau đó, anh đã bước ra khỏi nhà với đôi gánh trên vai, chiếc tù-và cất lên tiếng gọi: Nước nhà không bán, mất nước là chết.


Uyên Kha

Sài Gòn: Người đàn ông ‘Không bán nước’ bị CA bắt cóc

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/06/anh-fb-uyen-kha-ctv-danlambao-luc-9-gio.html

Ảnh: Fb Uyên Kha CTV Danlambao – Lúc 9 giờ sáng nay, chủ nhật ngày 22/6/2014, anh Tuyến Xích Lô đã bị công an bắt cóc khi một mình đứng trước Nhà thờ Đức Bà (Sài Gòn) giơ cao biểu ngữ có nội dung“Chần chừ kiện Trung Quốc là phản bội Dân Tộc”.

Anh Tuyến Xích Lô tên thật là Đinh Quang Tuyến, sinh năm 1965, hiện đang sống và lao động tại Sài Gòn. Trước đó, anh Tuyến được biết đến qua hành động ‘Không bán nước’ độc đáo tại công viên Tao Đàn vào sáng hôm 8/6 với thông điệp: “Nước nhà không bán” và “Mất nước là chết”.

Một nhân chứng cho hay: Anh Tuyến Xích Lô đến trước Nhà thờ Đức Bà giơ cao biểu ngữ và hô vang khẩu hiệu: Đả đảo Trung Quốc xâm lược. Chưa đầy 5 phút sau, một đám đông công an thường phục bu đến kẹp cổ anh Tuyến, rồi bắt cóc đưa về trụ sở CA phường Bến Thành.
Trên đường áp giải, mặc dù bị công an khống chế thô bạo nhưng anh Tuyến Xích Lô vẫn tiếp tục hô to khẩu hiệu:
Đả đảo Trung Quốc xâm lược!
Đả đảo bè lũ hèn với giặc, ác với dân! 

Anh Tuyến Xích Lô từng xuất hiện tại công viên Tao Đàn với một gánh nước mang thông điệp:
 “Nước nhà không bán” và “Mất nước là chết”


Cả dân tộc bị đau


Anh Tuyến Xích Lô bị áp giải đưa về giam giữ tại trụ sở công an phường Bến Thành (Quận 1). An ninh thành phố được huy động để làm các thủ tục ‘giảng bài’ về tình hình Biển Đông, nêu lên các lý luận về mối quan hệ Việt – Trung. Sau đó, họ cáo buộc hành động của anh Tuyến là ‘gây rối trật tự công cộng’ và bắt đầu tra hỏi.

Đáp lại, anh Tuyến nói: “Tui là dân, giờ rơi vô tay công an thì các anh muốn làn gì cứ làm. Tôi biết công an Việt Nam tự nhận là ‘giỏi nhất thế giới’, vậy nên các cứ tự đi mà điều tra”.

Về hành động phản đối Trung Quốc xâm lược sáng nay, anh Tuyến thẳng thắn chất vấn: “Tay mình bị đau, mình còn có thể kêu la được. Bây giờ Trung Quốc nó xâm lược, cả Dân Tộc bị đau, không lẽ mình không được la lên một tiếng phản đối hay sao?”

Sau vài tiếng đối đáp kịch liệt, công an bèn lập biên bản ‘gây rối trật tự công cộng’ đồng thời yêu cầu phải lên xe để ‘bàn giao về địa phương’, tuy nhiên anh Tuyến đã kiên quyết từ chối ký biên bản và không chấp nhận lên xe công an.

Làm được nhiêu cũng làm

Anh Tuyến từng xuất hiện trong cuộc biểu tình chống Trung 
Cộng hôm 11/5 tại Sài Gòn với một biểu ngữ rất ‘độc’

Khoảng 13:40′, anh Tuyến Xích Lô tự đi bộ ra khỏi đồn công an Bến Thành để về nhà. Trời Sài Gòn bắt đầu đổ mưa.

Trong lúc tạm dừng trú mưa bên đường, anh Tuyến tỏ ra vui vẻ khi chia sẻ với Danlambao về việc làm sáng cùng ngày:

“Mấy ngày nay tôi phẫn nộ khi thấy vùng biển của mình bị Trung Quốc nó mang giàn khoan vào nhiều quá. Trong khi nhà nước vẫn chưa dám kiện Trung Quốc, thế nên tui mang biểu ngữ “Chần chừ kiện Trung Quốc là phản bội Dân Tộc” cho tất cả mọi người cùng thấy.” 

“Mấy ‘ông lớn’ không dám làm thì mình làm, đơn giản vậy thôi”, anh Tuyến giải thích.

Người đàn ông ‘Không bán nước’ nói thêm:
“Làm xong tui cảm thấy hạnh phúc lắm. Vì tui đã thực hiện được phần nào trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc và Dân tộc nên lương tâm rất thoải mái. Bản thân tui tài hèn sức mọn, nên tui nghĩ mình làm được nhiêu thì làm, và làm được nhiêu rui cũng ráng làm”.


Trước đó, anh Tuyến đã được biết đến qua hành động hết sức độc đáo khi xuất hiện với hình ảnh người đàn ông ‘Không bán nước’ tại công viên Tao Đàn hôm 8/6. Việc làm đơn giản nhưng rất có ý nghĩa của anh Tuyến ngay lập tức đã nhận được sự hưởng ứng của dư luận.

Chia sẻ về hành động này, anh Tuyến nói: “Cuộc sống bây giờ khó khăn, tui cũng như mọi người dân phải chật vật cho miếng cơm manh áo. Dù vậy, nhiều người vì tất bật lo toan nên đã chưa ý thức rõ được nguy cơ mất nước. Qua gánh nước “Nước nhà không bán” và “Mất nước là chết”, tôi muốn cảnh báo với mọi người về nguy cơ mất nước và cái giá sẽ phải trả đối dân tộc chúng ta”. 

Qua Danlambao, anh Tuyến gửi lời cảm ơn đến tất cả mọi người đã ủng hộ và cho anh có cơ hội được chia sẻ tâm tư, tình cảm của mình đối với đất nước. Anh tự ví mình như một con én nhỏ nhoi và không thể làm nên mùa xuân, “Nhưng con én đó phải bay chứ không đậu một chỗ. Nếu tất cả cùng làm thì sẽ giống như một đàn én mang lại mùa xuân cho Dân Tộc”.

Dưới đây là một số hình ảnh do Facebook Uyên Kha ghi lại sáng 22/6:

Anh Tuyến Xích Lô một mình giơ cao biểu ngữ “Chần chừ kiện Trung Quốc là phản bội Dân Tộc”.
 Và hô vang khẩu hiệu: Đả đảo Trung Quốc xâm lược!
 Tên an ninh đã kẹp cổ anh Tuyến Xích Lô và đưa về trụ sở CA
 Tên an ninh thường xuyên đeo bám các cuộc biểu tình của những người yêu nước.
Góc đường Phạm Ngọc Thạch – Hàn Thuyên bên hông nhà thờ Đức Bà
Nước nhà không bán, chỉ mời bà con nhân dân VN dùng lấy thảo. https://www.youtube.com/watch?…

Cam kết UPR : Việt Nam từ chối nhiều khuyến nghị nhân quyền cơ bản

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140621-cam-ket-upr-viet-nam-tu-choi-nhieu-khuyen-nghi-nhan-quyen-co-ban

Một phiên họp của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp Quốc tại Genève (Ảnh : LHQ)

Một phiên họp của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp Quốc tại Genève (Ảnh : LHQ)
Trọng Thành

Hôm qua, 20/06/2014, trong phiên họp thông qua báo cáo Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) chu kỳ 2, dưới sự chủ tọa của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, tại Genève, chính phủ Việt Nam thông báo giữ lại 182 khuyến nghị trong số 227 khuyến nghị do các nước đề xuất, và bác bỏ 45 khuyến nghị còn lại.

Từ Genève, trả lời RFI, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một trong bốn đại diện của nhóm 10 tổ chức xã hội dân sự Việt Nam, cho biết diễn biến của phiên họp, các hoạt động của đoàn và quan điểm của ông về quyết định nói trên của chính quyền.

RFI : Thưa ông, xin ông cho biết một số nhận xét của ông về phiên họp ngày hôm qua ?

TS Nguyễn Quang A : Trong phiên họp này, đầu tiên đoàn Việt Nam trình bày bản báo cáo của mình, trong đó nêu rất nhiều thành tích, nhiều tiến bộ, cũng như là thông báo chấp nhận đến trên 80% kiến nghị. Sau đó, đến các nước phát biểu, như Lào, Myanmar, Malaysia, Philippines, Singapore, một loạt các nước khác như Maroc, Srilanka đều rất hoan nghênh việc cam kết của Việt Nam, đã chấp nhận khuyến nghị của họ…

Trong các ý kiến này, EU – Liên Hiệp Châu Âu – thì tôi không thấy phát biểu gì, duy nhất chỉ có của Mỹ nói nhiều về vấn đề nhân quyền, vấn đề nghị định 72, đích danh nêu tên anh Ba Sàm (Nguyễn Hữu Vinh), kêu gọi thả tù nhân chính trị. Đó là về phía các nước.

Sau đó đến các tổ chức xã hội dân sự, một số lên tiếng rất mạnh mẽ, như Human Rights Watch, nêu rất chi tiết. Nhiều tổ chức xã hội dân sự cũng nêu ý kiến là Việt Nam còn rất nhiều khiếm khuyết trong vấn đề nhân quyền. Trong đấy có một số tổ chức xã hội dân sự, như Hội đồng Hòa bình Thế giới, và Hội chất độc màu da cam rất hoan nghênh Việt Nam, đã có thành tích nhân quyền rất tốt, đòi Mỹ phải bồi thường cho nạn nhân chất độc màu da cam. Trong các tổ chức xã hội dân sự từ Việt Nam đến, có Hội dân số, kế hoạch hóa gia đình ca ngợi việc «kế hoạch hóa dân số » đang rất tốt, bảo đảm được rất nhiều quyền. Cũng có đại diện một hội nữa của xã hội dân sự Việt Nam (ISEE/Viện nghiên cứu Xã hội, Kinh tế và Môi trường), bảo vệ cho tiếng nói của những người đồng tính phát biểu khá là tốt, cũng khen một số tiến bộ, nhưng cũng cho biết luật Hôn nhân gia đình vừa rồi vẫn không được ghi nhận (không công nhận hôn nhân giữa những người đồng tính – ndr)… Đoàn của chúng tôi, đại diện cho hơn 10 tổ chức xã hội dân sự, rất đáng tiếc là vì xếp ở quá sau, nên hết giờ, không còn thời gian, nên không được phát biểu.

RFI : Xin ông cho biết mục tiêu của phái đoàn đại diện các tổ chức xã hội dân sự độc lập của Việt Nam lần này tại Genève ?

TS Nguyễn Quang A : Mục tiêu đầu tiên là vận động quốc tế, các tổ chức quốc tế, các tổ chức xã hội dân sự của các nước khác, cũng như là các đoàn ngoại giao ở đây để họ biết rõ hơn, kỹ hơn về tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Bởi vì, chúng tôi thấy có một số tổ chức đến dự bảo là Việt Nam rất tiến bộ, người dân được tham khảo ý kiến về luật pháp, về Hiến pháp, đủ mọi thứ. Thế thì người ta chỉ dựa trên các thông tin do Nhà nước, hoặc do báo chí (của Nhà nước – ndr) nêu ra. Nhưng cái thực chất như thế nào thì người ta không biết. Cho nên nhiều khi các thông tin một chiều như thế khiến họ có những đánh giá không thật chính xác lắm. Mục tiêu của chúng tôi là làm cho họ rõ thêm về chuyện đó.

Ở tại Genève, chúng tôi còn làm việc đến ngày 25/06. Chúng tôi sẽ tiếp tục công việc như đã làm. Chúng tôi nghĩ rằng hoạt động ở bên ngoài cuộc họp chính mới là chuyện quan trọng. Còn chuyện trong một cuộc họp chính, mà nếu còn thời gian để được đọc, ví dụ như anh Trịnh Hữu Long, người được phân công đại diện cho đoàn đọc bài phát biểu, thì cũng rất tốt, nhưng điều đó chỉ là một phần.

Chúng tôi đi với lời mời của tổ chức CIVICUS, một tổ chức xã hội của Nam Phi rất nổi tiếng. Bài mà lẽ ra anh Long được phát biểu, tôi được người phụ trách CIVICUS nói là đã phân phát cho các đoàn tham dự hội nghị.

RFI : Thưa ông, xin ông cho biết nhận định của đoàn về các khuyến nghị nhân quyền mà chính phủ Việt Nam vừa thông báo chấp thuận và bác bỏ tại phiên họp toàn thể hôm qua ?

TS Nguyễn Quang A : Một chuyện ghi nhận là (chính phủ Việt Nam – ndr) chấp nhận nhiều như thế là rất tiến bộ. Vấn đề là các tổ chức xã hội dân sự và người dân Việt Nam, cũng như là các tổ chức quốc tế, sẽ yêu cầu trong thời gian tới là 182 cái khuyến nghị được chấp nhận, thì hãy cố gắng thực hiện được tốt một nửa số đấy cũng là tốt rồi. Còn nếu mà không làm, thì có thể họ chấp nhận 182 điều, nhưng họ chỉ thực hiện 15, 16 cái dễ dàng thôi, còn những điều khác mà lờ đi, thì cũng không phải là hay.

Cái việc tới là phải thúc đẩy để thực hiện cả 182 điều thì càng tốt, nếu không, chí ít cũng phải được một nửa chẳng hạn.

RFI : Thưa ông, thế còn về 45 điều bị bác bỏ ?

TS Nguyễn Quang A : 45 kiến nghị mà Việt Nam bác bỏ, theo nhận định của tôi, đấy là những kiến nghị cốt lõi nhất về vấn đề nhân quyền. Hay nói một cách tóm tắt là, trong một cái « cây nhân quyền » có rất nhiều lá, người ta chấp nhận 182 lá và các cành con (trong trường hợp này – ndr) , nhưng các cành chính và thân của nó là 45 kiến nghị của các nước Châu Âu, của Séc, của Ba Lan, của Mỹ… thì đều bị từ chối cả. Đó là những vấn đề đa nguyên, đa đảng, về thả tù nhân chính trị, về quyền tự do ngôn luận, vấn đề bỏ điều 79, bỏ điều 88, điều 258. Tất cả những điều cốt lõi nhất của sự vi phạm nhân quyền đều nằm trong 45 kiến nghị ấy.

Cũng như, một điều rất quan trọng là Việt Nam ký những thỏa ước quốc tế, nhưng bên dưới những thỏa ước ấy, thì có những nghị định thư, những protocole, buộc phải công nhận các tài phán quốc tế, thì tất cả những khuyến nghị có cái đó đều bị từ chối cả. Hay nói cách khác, những thỏa ước quốc tế dù có được ký, nhưng chỉ tồn tại trên danh nghĩa thôi, chứ Việt Nam không chấp nhận thực hiện theo đúng như tinh thần các thỏa ước quốc tế về quyền con người, quyền dân sự và chính trị. Vì chính quyền Việt Nam không chấp nhận phán quyết của các tổ chức độc lập, nếu Việt Nam có sự vi phạm ấy. Như thế cũng giống hệt như Trung Quốc, ký vào Công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển, nhưng không công nhận quyền tài phán của bất kể tổ chức tài phán nào. Và việc ký đấy chỉ để cho vui, để trang trí cho « bức tranh nhân quyền » của Việt Nam.

RFI : Dường như đây cũng là trường hợp của khuyến nghị liên quan đến Công ước chống tra tấn ?

TS Nguyễn Quang A : Thí dụ như là Công ước ấy chẳng hạn. Trong phiên họp hôm qua, ông trưởng đoàn Việt Nam tuyên bố rất hùng hồn, cuối năm nay Quốc hội Việt Nam sẽ phê chuẩn hiệp ước đó. Nhưng điều đáng chú ý là, người ta từ chối ký nghị định thư đi kèm với Công ước ấy (Đây là trường hợp Việt Nam bác bỏ khuyến nghị 31 của Tunisia « Tăng cường khuôn khổ pháp lý và thể chế bằng cách phê chuẩn Công ước Chống Tra tấn và Nghị định thư tùy chọn kèm theo … », trong khi đó lại chấp nhận khuyến nghị 21 của Burkina Faso về « Phê chuẩn Công ước về Quyền của Người Khuyết tật, Công ước Chống Tra tấn… » – ndr).

Vì nếu theo nghị định thư này, Việt Nam phải sẵn sàng chấp nhận những phán xét của các tổ chức (quốc tế) về việc vi phạm Công ước đó. Tôi giả sử một người nào ở trong tù, bị tra tấn, người ấy khiếu nại lên các cơ quan quốc tế theo thỏa ước đó, thì đều vô hiệu cả. Vì người ta không chấp nhận. Hay nói cách khác, việc ký như thế có vẻ như để thể hiện là : chúng tôi có vẻ cũng tôn trọng nhân quyền thôi, nhưng thực bụng thì chúng tôi không ký những cam kết đằng sau. Và như thế, thì thực sự là vô hiệu.

Nói tóm lại, tôi quay lại với 227 kiến nghị của các nước, được coi như là một cây nhân quyền sum suê đấy, có 182 lá và cành con, còn các cành lớn và thân cây – tức 45 khuyến nghị đấy, đều bị bác bỏ cả. Cái cây nhân quyền mà cành và thân cây chính mà không có, thì nó cũng héo thôi.

RFI xin cảm ơn Tiến sĩ Nguyễn Quang A.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A (Genève)

21/06/2014

HT Thích Quảng Độ trả lời RFA về bức Thư Ngỏ Chống Ngoại xâm

Ỷ Lan, thông tín viên RFA
2014-06-20
tqd-305

Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ, ảnh chụp trước đây.

File photo

Sự kiện Trung Quốc đặt giàn khoan Hải dương 981 trong vùng biển đặc khu kính tế Việt Nam hồi đầu tháng 5, đã làm xôn xao dư luận trong ngoài nước cũng như quốc tế. Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, một Giáo hội không được Nhà nước công nhận, qua tiếng nói của vị lãnh đạo tối cao, là Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ đã công bố “Tuyên cáo về việc Trung Quốc vi phạm lãnh hải Việt Nam” hôm 10.5. Ngày 16.6 vừa qua, Ngài lại cho công bố “Thư Ngỏ về Giải pháp Dân chủ đa nguyên như vũ khí chống Ngoại xâm và Phát triển đất nước”.

Để tìm hiểu vì sao một tôn giáo như đạo Phật, thông qua Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, lại quan tâm tới việc thế sự quốc gia, chúng tôi đã gọi điện thoại viễn liên phỏng vấn Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ về bức Thư Ngỏ này.

Hy vọng cho Việt Nam

Ỷ Lan: Kính bạch Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ. Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế vừa phát hành “Thư Ngỏ về Giải pháp Dân chủ đa nguyên như vũ khí chống ngoại xâm và phát triển đất nước”. Kính xin Đức Tăng Thống cho độc giả được biết nội dung lá thư ngỏ này?

HT Thích Quảng Độ: Bao nhiêu năm nay Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất hết lòng kêu gọi cho cái sự Dân chủ hoá của đất nước. Bởi vì thời đại này là thời đại dân chủ, bây giờ nếu chế độ độc tài tồn tại ở đất nước nào, đất nước ấy chỉ đi vào thế kẹt, lạc hậu, không đuổi kịp cái đà tiến bộ của thời đại.

Do đó cho nên Đảng Cộng sản từ trước đến nay, họ cố thủ, họ sợ bỏ Đảng Cộng sản ra là họ mất quyền. Trước đây còn khối Liên Xô, Trung Quốc đoàn kết với nhau thì nó khác. Chứ bây giờ Liên Xô tan rã, thì họ lại dựa cái thế Trung Quốc để mà cầm quyền ở Việt Nam, thống trị nhân dân Việt Nam. Nhưng bây giờ cái thế Trung Quốc họ không cho dựa nữa, họ đang ở vào giai đoạn rất khó khăn.

Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất cho rằng, chừng nào đất nước chưa có dân chủ, thì đất nước còn gặp nhiều khó khăn. 
-HT Thích Quảng Độ

Cho nên bây giờ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất cho rằng, chừng nào đất nước chưa có dân chủ, thì đất nước còn gặp nhiều khó khăn. Cái họa trước mắt là Trung Quốc họ vào thẳng, chiếm hẳn lãnh thổ Việt Nam rồi. Họ coi như là đất của họ, nước của họ, biển của họ. Thành đảng Cộng sản bây giờ ngoái lại, họ kêu gọi dân chúng ủng hộ để mà chống Tàu. Nhưng mà bây giờ dân chúng rất thờ ơ. Bao nhiêu năm nay họ nói lừa, nói gạt dân chúng nhiều rồi. Người dân cũng không có niềm tin vào Đảng Cộng sản.

Cho nên bây giờ gặp cái tai họa ngoài Biển Đông mà giờ họ vào hẳn cái đặc khu kinh tế của Việt Nam. Bây giờ chính phủ Cộng sản mới cuống lên, không biết làm thế nào, thì mới đi kêu gọi thế giới, cũng muốn mượn thế Mỹ. Nhưng mà muốn đi với Mỹ, thì trước hết phải dân chủ hóa đất nước đã. Rồi họ mới giúp, còn chưa dân chủ hoá thì họ không có giúp đâu.

Tôi cho rằng đây là cái tai họa của dân tộc, mà Đảng Cộng sản đã gây ra từ bao nhiêu chục năm nay, từ khi Hồ Chí Minh về nắm quyền Việt Nam. Thì đấy là tất cả những khó khăn, rồi khó khăn nữa, là có thể nếu mà các nước tự do dân chủ bây giờ, nhất là Mỹ và lãnh đạo là Mỹ, không giúp đỡ là có thể mất Việt Nam. Việt Nam mất chứ không còn cách nào khác, không thoát được nữa.

Nhưng mà tôi hy vọng rằng Mỹ không thể để mất Việt nam, Nếu mà Trung Quốc nuốt được Việt Nam, thẳng đường họ sẽ đi thẳng xuống Đông Nam Á. Các nước Đông Nam Á sẽ vào tay Trung quồc hết, thì cái đó Mỹ cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Đó là cái thế chinh trị nó như thế. Việt Nam còn một chút hy vọng.

Ỷ Lan: Đã từ 13 năm trước, Đức Tăng Thống từng gióng Lời Kêu gọi cho Dân chủ, với một chương trình thực hiện 8 điểm. Nhưng từ đó đến nay, dân chủ vẫn chưa thực hiện được. Vậy Đức Tăng Thống có nghĩ rằng ngày nay, một giải pháp như thế có hy vọng tiến hành được chăng?

HT Thích Quảng Độ: Cách đây 13 năm, nếu lúc đó mà họ thi hành thực hiện được như thế, thì không có cái hậu quả như ngày nay. Hiện giờ Đảng Cộng sản là người nắm quyền cai trị đất nước. Họ là chủ đất nước. Nhưng họ có một cái, tôi biết chắc chắn họ sợ, họ không bao giờ buông cái Đảng Cộng sản ra. Tại sao? Lý do trong ba mươi mấy năm họ cai trị đất nước, họ gây quá nhiều tội ác cho đất nước. Nhất là những cuộc đấu tố ở ngoài Bắc trước năm 1975. Ghê gớm. Sau năm 54 về, họ thực hiện cái chủ nghĩa Cộng sản, ông tố cha, vợ tố chồng, anh em bè bạn tố lẫn nhau. Đảo lộn tất cả những trật tự xã hội.

Cho nên giờ chỉ còn một cách duy nhất. Đó là dân chủ hoá, tuy rằng chậm. Nhưng chậm còn hơn không. Nếu bây giờ họ dân chủ hoá được, rất may mắn cho đất nước. Bởi vì dân chủ hoá là toàn dân đoàn kết lại. Dân chủ hoá phải bầu lại một chính phủ thực sự do dân bàu ra, là chính phủ thực sự của dân, do dân, thì lúc đó mới có sự đoàn kết toàn dân, để đương đầu với những cái gì đang diễn ra ở Biển Đông đây. Mới thoát được cái kiềm tỏa của Trung Quốc.

Mình tách rời hẳn Trung Quốc ra, là phải đi với tư bản. Phải đi với thế giới tự do mới tách rời khỏi Trung Quốc.

Cần dân chủ hoá

Ngoài dân chủ hoá ra không còn cách nào nữa. Rất dễ. Nhưng mà đối với Đảng Cộng sản thì cái đó lại rất khó. Họ sợ nhất là mất Đảng Cộng sản. Cho nên phải có gì đảm bảo với họ. 
-HT Thích Quảng Độ

Ỷ Lan: Kính xin Đức Tăng Thống cho biết trong tình hình như thế, Nhà cầm quyền Việt Nam cần làm gì để giải quyết vấn đề xâm lăng lãnh hải Việt Nam của Trung Quốc?

HT Thích Quảng Độ: Cái đó rất dễ. Ngoài dân chủ hoá ra không còn cách nào nữa. Rất dễ. Nhưng mà đối với Đảng Cộng sản thì cái đó lại rất khó. Họ sợ nhất là mất Đảng Cộng sản. Cho nên phải có gì đảm bảo với họ. Toàn dân phải làm sao?

Mà họ không quan tâm đến dân, họ không quan tâm tiếng nói của dân. Họ coi dân như cỏ rác. Ai mà đòi hỏi dân chủ nhân quyền họ bỏ tù, họ bắt. Bao nhiêu người bị bỏ tù mới đây thôi. Cứ nói lên đòi hỏi dân chủ tự do là họ bỏ tù. Cũng như tôi, bản thân tôi quản chế mấy chục năm nay.

Chứ bây giờ họ đừng sợ, họ cho dân nói tự do đi. Giải thích lý do tại sao họ phải chặt chẽ như thế. Họ cho biết rõ đi. Rồi bây giờ cần phải làm sao có tự do cho toàn dân. Để làm gì? Để đoàn kết chặt chẽ với nhau, đương đầu với một cái khó khăn lớn nhất. Hiện tại đây là cái thế lực của Trung Quốc. Nếu họ có được cái cuộc họp, như cái hội nghị Diên Hồng ngày xưa, nếu họ làm được như thế thì ai cũng vui, ai cũng bỏ qua quá khứ hết. Người Việt Nam là vậy đó, khi đất nước lâm nguy thì tất cả những thù oán riêng của cá nhân, của gia đình họ bỏ hết. Tất cả chỉ nghĩ đến đất nước, làm sao cho đất nước tồn tại. Đất nước phát triển, đất nước giàu mạnh. Người Việt Nam yêu nước lắm. Dưới chế độc độc tài Cộng sản nó vậy đấy.

Cho nên chính cái sự khó khăn ngày nay đối với dân tộc Việt Nam nói chung là do Đảng Cộng sản gây ra. Bao nhiêu công trình xây dựng của tổ tiên ngày xưa, từ thời Đinh, Lê. Lý, Trần, Lê, về sau tới nhà Nguyễn này, xây dưng được cái gì về văn hoá, về chính trị, phong tục, tập quán, Cộng sản Hồ Chí Minh lật đổ hết, đào hết, đổ đi hết.

Đấy là cái họa từ bao nhiêu chục năm nay, hậu quả cho đến bây giờ đây.

 Lan: Xin cám ơn Đức Tăng Thống.

Ỷ Lan, Phóng viên Đài Á châu Tự do tại Paris.

Thay đổi kinh tế hay thay đổi chính trị?

Trên Diễn đàn BBC ngày 7-5-2014, Luật sư Ngô Ngọc Trai cho rằng nguyên lý thị trường thực chất là lẽ công bằng trong địa hạt kinh tế và để phát triển kinh tế thì phải duy trì động lực cố gắng của các doanh nghiệp, bảo vệ lẽ công bằng hay tôn trọng các nguyên lý thị trường.

Luật sư Trai cho rằng dựa trên định hướng xã hội chủ nghĩa nhà cầm quyền Việt Nam lấy thẩm quyền quản lý điều tiết nền kinh tế, liên tục tác động vào thị trường, hệ quả là nền kinh tế yếu kém và vì thế để phát triển xã hội cần phải có một “chủ thuyết” kinh tế mới cho Việt Nam.

Đến ngày 7-6-2014 trong kỳ họp Quốc hội thứ 7 – khóa XIII bà Trương Thị Mai Ủy viên Thường vụ Quốc hội, Chủ Nhiệm Ủy Ban Các Vấn Đề Xã Hội, đánh giá và đưa ra nhận định sự chênh lệch giàu nghèo đang có xu hướng gia tăng.

Nhìn từ góc cạnh xã hội chúng ta sẽ thấy rõ hơn vai trò của chính phủ trong việc phát triển kinh tế xã hội và để từ đó có thể thấy được cần thay đổi kinh tế hay chính trị.

Quan hệ chủ thợ

Người chủ doanh nghiệp có tiền vốn, có công cụ sản xuất, có quyền quyết định đầu tư sản xuất, quyền thuê mướn lao động, quyền tối thiểu chi phí để tối đa lợi nhuận.

Trong khi ấy ngừơi thợ chỉ có sức lao động để trao đổi cho cuộc sống cá nhân và gia đình.

Ở các doanh nghiệp sản xuất nhỏ, chủ và thợ còn có thể tự thương lượng và thỏa thuận các điều kiện để hai bên cùng có lợi. Khi doanh nghiệp mở rộng hơn quan hệ này dần dần mất đi.

Ở các quốc gia dân chủ người thợ tham gia các công đoàn, tạo một tiếng nói chung, thương lượng cho quyền lợi chính mình.

Ở Việt Nam Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam là tổ chức duy nhất được phép tổ chức các vụ đình công và được đứng ra bảo vệ quyền lợi của người lao động.

Theo báo cáo của tổ chức này, từ năm 1995 đến hết năm 2012, cả nước xảy ra 4,922 cuộc đình công, trong đó: doanh nghiệp nhà nước xảy ra 100 vụ; doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài xảy ra hơn 3,500 vụ; doanh nghiệp tư nhân xảy ra gần 1,300 vụ.

Hầu hết các cuộc đình công là do doanh nghiệp trả lương thấp hoặc còn nợ lương, trả lương làm thêm quá thấp hay không trả lương làm thêm, điều kiện lao động không được bảo đảm, bữa ăn trưa kém phẩm chất, không được ký hợp đồng lao động hay không đóng bảo hiểm xã hội. Nói chung là vì quyền lợi lao động.

Hầu hết các cuộc đình công các chủ doanh nghiệp đã nhượng bộ đòi hỏi của công nhân, chứng tỏ các doanh nghiệp bóp chẹt hay bóc lột người lao động. Điều cần nói là tất cả các cuộc đình công đều tự phát, bất hợp pháp hay Tổng Liên Đòan luôn đứng bên ngòai các cuộc đình công.

Điều này không lạ vì Tổng Liên Đòan và các Công Đòan cơ sở chỉ là những tổ chức ngọai vi nhằm thực hiện các kế họach, đường lối, nghị quyết và chỉ thị của đảng Cộng sản. Thậm chí Công đòan được chủ trả lương nên gần như đứng về phía chủ hơn là phía công nhân.

Đời sống công nhân thì càng ngày càng khó khăn, lạm phát gia tăng, thu nhập giảm sút, ngừơi công nhân chỉ còn hai cách hoặc nghỉ việc hay phải liên tục đình công. Một số các cuộc đình công đã biến thành bạo động, cảnh sát phải giữ an ninh và thậm chí đánh công nhân đến trọng thương.

Việc đình công tự phát sẽ được giải quyết khi Việt Nam có những công đòan tự do và độc lập. Người công nhân có quyền tự do gia nhập các công đòan, được tự do chọn lựa và bầu ra ban đại diện công đòan, để họ đứng ra thương lượng cho quyền lợi công nhân. Và khi ấy chính giới chủ doanh nghiệp cũng không dám vi phạm luật pháp quốc gia.

Công Đoàn và Chính Phủ

Khi nền kinh tế mở rộng, với đầu tư và giao thương quốc tế, việc bóc lột lao động tại một nước đồng nghĩa với việc giảm cạnh tranh lao động tại nước khác và tạo ra thất nghiệp tại nước này. Bởi thế công đòan các nước thường liên kết thêm sức mạnh tạo sự công bằng cho công nhân trên tòan thế giới.

Vai trò của chính phủ là đề ra những chính sách mang lại lợi ích cho người dân, rõ ràng ‘mức lương tối thiểu’ chưa hay không mang lại lợi ích thiết thực cho tầng lớp công nhân Việt Nam.

Gần đây hai tổ chức công đoàn lớn ở Hoa Kỳ: AFL-CIO và Communications Workers of America đã cùng hằng trăm dân biểu Hoa Kỳ đồng tuyên bố Việt Nam không hội đủ tiêu chuẩn để tham gia Hiệp Định Xuyên Thái Bình Dương (TPP) vì Việt Nam không tôn trọng quyền tự do lập công đoàn độc lập.

Nói rõ hơn họ ngăn chặn Việt Nam gia nhập TPP không phải vì quyền lợi của người công nhân Việt Nam, mà vì họ muốn giảm thiểu ảnh hưởng từ sự bóc lột lao động tại Việt Nam, tạo công bằng cạnh tranh và giữ công việc cho công nhân tại Hoa Kỳ.

Việc đình công tại Việt Nam không phải chỉ giới hạn giữa chủ doanh nghiệp và công nhân. Vào đầu năm 2006 cuộc Tổng Đình Công với hằng trăm ngàn công nhân đồng lọat tham dự đã buộc thủ tướng Phan Văn Khải phải ký chỉ thị tăng mức lương tối thiểu cho công nhân thêm 40 phần trăm.

Vai trò của chính phủ là đề ra những chính sách mang lại lợi ích cho người dân, rõ ràng “mức lương tối thiểu” chưa hay không mang lại lợi ích thiết thực cho tầng lớp công nhân Việt Nam.

Trên thương trường không phải lúc nào người chủ cũng đầu tư một cách khôn ngoan sáng suốt. Khi người chủ thua lỗ phải đóng cửa người thợ sẽ lâm vào tình trạng thất nghiệp.

Kinh tế thị trường cũng thừơng xuyên bước và những chu kỳ suy thoái ảnh hưởng trực tiếp đến tầng lớp công nhân.

Vai trò của Công đòan là vận động các đảng chính trị để chính phủ phải đề ra những chính sách mang lại lợi ích thiết thực cho xã hội, cho tập thể công nhân.

Vì thế Công đòan cần phải độc lập với các đảng chính trị để có thể sử dụng sự độc lập và sức mạnh tập thể công nhân ảnh hưởng đến các chính sách quốc gia.

Chính Phủ đối với các Tầng Lớp Khác

Trong quá trình sản xuất các doanh nghiệp thường không tính đến môi trường bị hủy họai ảnh hưởng đến sức khỏe của người thợ và của các cư dân trong vùng. Môi trường bị hủy họai còn ảnh hưởng đến nhiều thế hệ nối tiếp, tạo ra những nỗi bất công truyền kiếp cho dân nghèo.

Nhìn rộng hơn việc chính phủ trợ giúp cho một tầng lớp nhất định, dễ tạo ra bất công cho các tầng lớp khác. Như phát triển kỹ nghệ và đô thị gần đây tạo ra nạn dân oan mất đất hay không được bồi hòan một cách thỏa đáng. Dẫn đến các cuộc biểu tình, những cuộc đàn áp, liên tục tạo ra những bất ổn xã hội.

Nhìn xa hơn một xã hội được ổn định phát triển khi mà đời sống của tòan dân đựơc nâng cao và khỏang cách chênh lệch giàu nghèo được giới hạn. Muốn thế năng xuất lao động phải cao, giáo dục và đào tạo phải đúng tầm, vệ sinh ý tế phải được quan tâm, an sinh phải đựơc bảo đảm… và nhất là tự do dân chủ cần được thăng tiến. Muốn đạt được như thế Việt Nam cần:

Thứ nhất, một xã hội dân sự gồm các tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, tổ chức dân sự được hình thành và phát triển, để tạo sức mạnh vận động các đảng chính trị đề ra những chính sách phát triển quốc gia. Các tổ chức này cần độc lập với các đảng chính trị để có thể sử dụng sự độc lập và sức mạnh tập thể ảnh hưởng đến các chính sách quốc gia.

Thứ hai, một môi trường chính trị lành mạnh gồm sự phát triển của các đảng chính trị cạnh tranh quyền lực qua những chính sách quốc gia và cầm quyền qua những cuộc bầu cử tự do và được sự tín nhiệm của người dân.

Mặc dù cả hai nhóm có những khác biệt về quyền lợi và phương cách họat động nhưng đều có cùng chung một mục đích là phát triển kinh tế, xã hội và quốc gia.

Nói tóm lại việc thay đổi kinh tế Việt Nam chỉ là điều kiện cần, thay đổi chính trị mới là chính điều kiện đủ, để đưa đất nước đi lên đồng thời tạo một xã hội công bằng và thịnh vượng.

Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, nguyên chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Canberra và phó chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Úc Châu.cebookTwitterGoogle+hia sẻGửi cho bạn bèIn trang này

Các bài liên quan

‘Gặp thời thế, thế thời phải thế’

‘Học để trở thành công cụ 27.03.14

Các diễn đàn xã hội dân sự ở Việt Nam

Vì sao chính quyền ‘sợ’ xã hội dân sự?

VN chấp nhận 80% đề nghị nhân quyền

BBC, 20 tháng 6, 2014

Đại sứ Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc Nguyễn Trung Thành

Đại sứ Nguyễn Trung Thành công kích những chỉ trích ‘thiên lệch’ và ‘vô căn cứ’

Việt Nam tuyên bố chấp nhận phần lớn những khuyến nghị về nhân quyền nhưng bác bỏ những đề nghị cụ thể về thả tù nhân và bỏ án tử hình.

Cả thảy có Bấm227 khuyến nghị của các nước đã được đưa ra tại phiên Kiểm định Định kỳ Phổ quát về nhân quyền diễn ra bốn năm một lần ở trụ sở Liên Hiệp Quốc tại Thụy Sĩ.

Đại diện của Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc, Đại sứ Nguyễn Trung Thành nói Việt Nam chấp nhận 182 đề nghị và ghi nhận 45 ý kiến nhưng không đồng ý làm theo những ý kiến đó.

Trong số 45 đề nghị bị bác bỏ này có yêu cầu trả tự do cho bốn tù nhân mà Hoa Kỳ đưa ra trong phiên kiểm điểm nhân quyền hồi tháng Hai.

Tuy nhiên một người trong số này, ông Cù Huy Hà Vũ, hiện đang ở Hoa Kỳ vì lý do sức khỏe.

Các đề nghị khác bị bác cũng bao gồm khuyến cáo sửa đổi một số điều luật bị cho là ngăn cản tự do ngôn luận và hủy án tử hình.

Ông Thành cũng chỉ trích những ý kiến “thiên lệch” và “vô văn cứ” của một số đại diện các tổ chức dân sự và nhân quyền tại phiên họp hôm 20/6, những người nói Việt Nam tiếp tục hạn chế quyền tự do ngôn luận, dân chủ hình thức và cầm tù những người bày tỏ chính kiến trong những điều kiện hà khắc.

Ông nói những người này không hiểu rõ tình hình Việt Nam và thậm chí “có dụng ý xấu”.

‘Cam kết thấp’

Bốn nhà hoạt động Nguyễn Quang A, Phạm Lê Vương Các, Nguyễn Thị Vy Hạnh và Trịnh Hữu Long tại Liên Hiệp Quốc

Các nhà hoạt động đã có mặt ở Liên Hiệp Quốc trước phiên họp về Việt Nam

Trước khi diễn ra phiên họp, các nhà hoạt động Nguyễn Quang A, Phạm Lê Vương Các, Nguyễn Thị Vy Hạnh và Trịnh Hữu Long, những người có mặt tại trụ sở của Liên Hiệp Quốc để tham gia phiên họp buổi chiều, đã tham gia tọa đàm trực tuyến với BBC.

Trong tọa đàm video trực tuyến từ 19:00-19:30 giờ Hà Nội, bốn nhà hoạt động cho rằng tình hình nhân quyền Việt Nam sẽ cải thiện dù ở những mức độ khác nhau.

Tiến sỹ Quang A nói: “Cái quan trọng là họ thực hiện những cam kết đó như thế nào, còn cam kết trên giấy mà không thực hiện trên thực tế thì đều vô nghĩa.”

Ông cũng nói các tổ chức dân sự tự thành lập ở Việt Nam đều coi mình là hợp pháp dù chính quyền không thừa nhận và không cho đăng ký.

Vị tiến sỹ nói thêm: “Tôi xin lưu ý khán giả rằng có một tổ chức rất lớn ở Việt Nam cũng hoạt động giống hệt như chúng tôi, tức là không chính thức và chưa có đăng ký bao giờ cả và tôi không gọi họ là bất hợp pháp đó là Đảng Cộng sản Việt Nam, 80 năm nay rồi hoạt động [không có đăng ký].

“Tôi không biết là ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có giới thiệu cho tôi được là đăng ký của Đảng Cộng sản Việt Nam với chính quyền ở chỗ nào hay không?

“Thế thì, Đảng Cộng sản Việt Nam cũng chỉ là một tổ chức hoạt động phi chính thức, như các tổ chức xã hội dân sự phi chính thức bây giờ.”

Ông nói Đảng Cộng sản Việt Nam nên tạo khuôn khổ pháp luật để các tổ chức xã hội dân sự hoạt động để góp phần vào sự phát triển của Việt Nam.

‘Bớt thành kiến’

Luật gia Trịnh Hữu Long nói họ nhóm hoạt động dân sự của Việt Nam đã có một số cuộc gặp gỡ ở Liên Hiệp Quốc trước phiên họp về nhân quyền.

Ông cũng nói trong tọa đàm rằng ông mong người dân “bớt thành kiến” với các nhà hoạt động và nên nhìn những đòi hỏi của họ với chính quyền theo cách tích cực hơn.

Trang web BấmVietnamUPR cho biết thêm sự có mặt của bốn nhà hoạt động ở Geneva chỉ là khởi đầu của cuộc vận động nhân quyền cho Việt Nam ở châu Âu kéo dài trong hai tuần.

VietnamUPR cũng dẫn lời Tiến sỹ Quang A nói Việt Nam chỉ đồng ý với 96 trong tổng số 123 khuyến nghị trong lần họp hồi năm 2009 và ông xem đó là sự “cam kết rất thấp” về nhân quyền.

Mặc dù vậy Việt Nam đã để Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ tới Hoa Kỳ chữa bệnh sau phiên họp UPR hồi tháng Hai trong đó Hoa Kỳ yêu cầu Việt Nam trả tự do cho ông và ba nhà hoạt động khác.

Đa số các khuyến nghị được đưa ra hồi tháng Hai tập trung vào việc cải thiện nhân quyền qua sửa đổi luật, trả tự do cho những người bị giam giữ sai trái và mời các quan sát viên Liên Hiệp Quốc tới tìm hiểu tình hình nhân quyền ở Việt Nam.

Khi đó các nhà hoạt động người Việt cũng nói với BBC Tiếng Việt qua tọa đàm video trực tiếp từ Geneva về chuyện tình hình nhân quyền của Việt Nam còn cần phải cải thiện nhiều.

ấm

Thêm về tin này

Bốn nhà hoạt động dân sự tới Geneva, tham dự phiên họp UPR của Việt Nam

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/06/bon-nha-hoat-ong-dan-su-toi-geneva-tham.html

Viet Nam UPR – Geneva, 19/6/2014 – Bốn nhà hoạt động dân sự gồm Nguyễn Quang A, Phạm Lê Vương Các, Nguyễn Thị Vy Hạnh  Trịnh Hữu Long đã tới Geneva (Thụy Sĩ) ngày 19/6, bắt đầu chiến dịch vận động nhân quyền kéo dài hai tuần tại châu Âu. Một trong những sự kiện quan trọng của chiến dịch lần này là phiên họp thông qua báo cáo về Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) của Việt Nam diễn ra tại Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc (HRC) vào chiều ngày 20/6, giờ địa phương.
bon nha hoat dong nhan quyen

Phái đoàn lần này đại diện cho 10 tổ chức xã hội dân sự trong nước đang hoạt động trong lĩnh vực thúc đẩy và bảo vệ quyền con người. Đây đều là các tổ chức hoạt động hoàn toàn độc lập với chính quyền và thường xuyên bị chính quyền sách nhiễu.
Theo lịch làm việc của HRC, phiên họp UPR của Việt Nam sẽ kéo dài một giờ trong khoảng thời gian từ 15-18:00 giờ, giờ Geneva, tức là từ 20-23:00 giờ Việt Nam. Đây được cho là sự kiện khép lại một quy trình kiểm điểm về nhân quyền theo cơ chế UPR của Liên hợp quốc. Quy trình này bắt đầu từ phiên điều trần về UPR ngày 5/2 khi Việt Nam trình bày trước HRC về việc thực thi các khuyến nghị UPR chu kỳ 1 (2009-2013), lắng nghe bình luận của các quốc gia thành viên LHQ và tiếp nhận các khuyến nghị mới cho chu kỳ 2 (2014-2018). Tại phiên họp ngày 20/6 này, chính phủ Việt Nam sẽ phải trả lời trước HRC về việc họ đồng ý thực thi những khuyến nghị nào trong số 227 khuyến nghị của hơn 100 quốc gia thành viên.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho biết, “ở lần kiểm điểm đầu tiên tháng vào năm 2009, chính phủ Việt Nam chỉ đồng ý 96 trên tổng số 123 khuyến nghị của các nước, trong đó hầu hết là các khuyến nghị chung chung, khó đánh giá. Họ từ chối các khuyến nghị liên quan đến việc trả tự do cho tù nhân chính trị, tư nhân hóa báo chí và sửa đổi hệ thống pháp luật. Điều đó thể hiện mức độ cam kết rất là thấp”.
Đặt phiên họp lần này trong bối cảnh mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc ngày càng xấu đi, blogger Phạm Lê Vương Các cho rằng, “phản ứng của Việt Nam tại phiên họp này sẽ cho chúng ta thấy sự uy hiếp từ Trung Quốc tác động như thế nào đến tiến trình dân chủ hóa và sự tôn trọng nhân quyền ở Việt Nam. Nói cách khác, chỉ cần theo dõi các khuyến nghị UPR mà Việt Nam đồng ý hay từ chối, chúng ta có thể đo lường được tác động của cuộc khủng hoảng trên Biển Đông hiện nay”.
Phái đoàn lần này dự kiến sẽ dừng chân tại bốn nước châu Âu gồm Thụy Sĩ, Bỉ, Ba Lan và Cộng hòa Séc để gặp gỡ với các cơ quan Liên hợp quốc, các cơ quan ngoại giao của Liên minh châu Âu (EU) cũng như một số quốc gia và các tổ chức quốc tế. Nguyễn Thị Vy Hạnh, một luật sư nhân quyền người Mỹ gốc Việt, đánh giá cao tầm quan trọng của các cơ chế nhân quyền quốc tế và cho rằng “vận động quốc tế là phần việc mà cộng đồng người Việt ở nước ngoài có thể làm rất tốt để hỗ trợ các hội nhóm dân sự và người dân trong nước trong công cuộc đấu tranh vì quyền con người”.
Luật gia Trịnh Hữu Long, người đã tham dự phiên điều trần UPR của Việt Nam ngày 5/2, cho biết: “Bất chấp mọi phản ứng của chính phủ Việt Nam tại phiên họp UPR lần này, chúng tôi vẫn tiếp tục thúc giục và kêu gọi cộng đồng quốc tế, cộng đồng người Việt trong và ngoài nước nỗ lực hơn nữa, thực hiện những công việc cụ thể hơn nữa để cải thiện tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Đó là một quá trình lâu dài, cam kết nhất thời của chính phủ, nếu có, cũng hoàn toàn không đủ”./.
***
Các tổ chức tham gia chiến dịch:
Diễn đàn Xã hội Dân sự
Hiệp hội Đoàn kết Công nông Việt Nam
Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam
Hội Anh em Dân chủ
Hội Bầu bí tương thân
No-U FC Hà Nội
No-U FC Sài Gòn
Phật giáo Hòa Hảo Miền Tây (Nam Việt Nam)
Phong trào Con đường Việt Nam
VOICE.
Mọi chi tiết xin liên hệ: Nguyễn Thị Vy Hạnh –
Điện thoại: (+41) 76 660 8623 hoặc email  vietnamupr@gmail.com.

Hội đàm Dương Khiết Trì – Phạm Bình Minh không đạt tiến bộ nào

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140618-hoi-dam-duong-khiet-tri-pham-binh-minh-khong-dat-tien-bo-nao

Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh (P) tiếp  Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc  Dương Khiết Trì, tại trụ sở chính phủ, Hà Nội, 18/06/2014.

Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh (P) tiếp Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Dương Khiết Trì, tại trụ sở chính phủ, Hà Nội, 18/06/2014.

Reuters
Thanh Phương

Trong cuộc hội đàm đầu tiên giữa hai nước kể từ khi Bắc Kinh đặt giàn khoan Hải Dương 981 trên Biển Đông, Uỷ viên Quốc vụ Trung Quốc Dương Khiết Trì đã yêu cầu Việt Nam chấm dứt « thổi phồng » vụ giàn khoan, khẳng định Hoàng Sa là thuộc chủ quyền của Trung Quốc.

Theo hãng tin AFP, trước khi tiếp ông Dương Khiết Trì hôm nay 18/06/2014 tại Hà Nội, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã chào mừng chuyến viếng thăm của « đồng chí Trung Quốc » ở Việt Nam. Cũng theo AFP, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam đã tuyên bố rằng : « Mong muốn của hai nước là giải quyết vấn đề ở Biển Đông ». Về phần ông Dương Khiết Trì, cũng nguyên là Ngoại trưởng Trung Quốc, thì tuyên bố ông đến đây để thảo luận « thẳng thắng » với « đồng chí » Phạm Bình Minh về vấn đề biển Hoa Nam ( Biển Đông ).

Trong cuộc hội đàm với Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh, ông Dương Khiết Trì nhìn nhận rằng quan hệ hai nước đang gặp khó khăn và ông đến Việt Nam lần này theo lệnh của Ban chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc để có các cuộc thảo luận « thẳng thắng, sâu rộng » với « đồng chí » Phạm Bình Minh.

Nhưng trong cuộc họp báo hôm nay tại Bắc Kinh, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh cho biết là khi thảo luận với Bộ trưởng Phạm Bình Minh, ông Dương Khiết Trì đã nói rằng, đối với vấn đề trên biển hiện nay, hai bên cần phải « xuất phát từ đại cục gìn giữ quan hệ giữa hai Đảng và hai nước, tránh mở rộng, làm phức tạp và quốc tế hoá vấn đề liên quan ». Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc yêu cầu Việt Nam cần phải đình chỉ « quấy nhiễu » hoạt động của giàn khoan, ngưng « thổi phồng » bất đồng, gây ra tranh chấp mới. Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc khẳng định việc Trung Quốc khoan dầu ở vùng này là « hoàn toàn hợp pháp » và nói thêm rằng quần đảo Hoàng Sa là thuộc chủ quyền Trung Quốc. Ông Dương Khiết Trì còn yêu cầu Hà Nội « khắc phục hậu quả » của các vụ bạo động nhắm vào các doanh nghiệp Trung Quốc giữa tháng 5 vừa qua.

Còn theo thông cáo của Bộ Ngoại giao Việt Nam, trong cuộc hội đàm với ông Dương Khiết Trì, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã nhắc lại quan điểm của Việt Nam rằng việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Dầu khí Hải dương 981 sâu trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam đã vi phạm luật pháp quốc tế, Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan và tàu ra khỏi vùng biển của Việt Nam, đàm phán giải quyết các bất đồng giữa hai nước trên cơ sở luật pháp quốc tế, Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982.

Theo hãng tin AP, một quan chức Việt Nam, xin được miễn nêu tên, hôm nay cho rằng, cuộc hội đàm giữa ông Dương Khiết Trì và ông Phạm Bình Minh đã không đạt được tiến bộ nào để giải tỏa bế tắc của cuộc đối đầu ngày càng gay gắt giữa hai nước trên Biển Đông. Theo lời quan chức này, hai bên vẫn giữ nguyên lập trường đối lập nhau.

Cho tới nay, Hà Nội vẫn cho rằng việc đặt giàn khoan Hải Dương 981 là trái phép, vì khu vực này nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam và đã liên tục yêu cầu Bắc Kinh rút giàn khoan này đi. Vào tháng trước, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố là Việt Nam đang xem xét khả năng kiện Trung Quốc ra trước tòa án quốc tế về vụ này.

Trước khi rời Hà Nội hôm nay, Ủy viên Quốc vụ Dương Khiết Trì đã gặp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng Bí thư Đảng Nguyễn Phú Trọng.

Nguyên đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Nguyễn Trọng Vĩnh, được hãng tin AFP trích dẫn, hôm nay cho biết, ông rất ngạc nhiên về chuyến viếng thăm của ông Dương Khiết Trì, bởi vì, kể từ khi có vụ giàn khoan, Hà Nội đã nhiều lần muốn đối thoại cấp cao với Bắc Kinh, nhưng đều bị từ chối. Tuy vậy, ông Nguyễn Trọng Vĩnh cho rằng Trung Quốc không hề có thực tâm muốn giải quyết tranh chấp Biển Đông, mà có lẽ chỉ nhằm tô điểm lại hình ảnh của nước này trước quốc tế.

AFP cũng trích lời giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về Việt Nam, nhận định rằng, Trung Quốc, mà hiện là đối tác thương mại hàng đầu của Việt Nam, đang ở thế thượng phong và chắc chắc rằng ông Dương Khiết Trì trong chuyến đi này sẽ cảnh cáo Việt Nam về những hậu quả kinh tế nếu quan hệ Việt – Trung xấu đi.

Hồi ký Clinton: TQ ‘quá đà’

Bà Hillary Clinton giới thiệu hồi ký

Bà Clinton nói sự hung hăng của Trung Quốc đẩy các nước nhỏ vào thế phải liên minh quân sự

Cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton nói trong hồi ký mới xuất bản, ‘Lựa chọn Khó khăn’ rằng Trung Quốc đã ‘đi quá đà’ ở châu Á.

Hồi ký nói các vụ chạm trán giữa tàu Trung Quốc và tàu của Philippines, Việt Nam và Nhật Bản thực tế đã diễn ra sau vụ đối đầu giữa tàu hải quân Hoa Kỳ Impeccable với năm tàu của Trung Quốc hồi năm 2009.

Trong sự cố xảy ra cách đảo Hải Nam chừng 120km, các thủy thủ Trung Quốc đã ném những tấm gỗ xuống nước để chặn tàu Impeccable và tàu này đáp lại bằng phun vòi cứu hỏa vào thủy thủ Trung Quốc khiến có thủy thủ bị nước xối bay hết quần áo chỉ còn xà lỏn.

Cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ nói Trung Quốc đã ngày càng hung hăng (aggressive) với các nước láng giềng thay vì cải thiện quan hệ với họ giữa lúc Bắc Kinh cho rằng Hoa Kỳ đang vắng bóng ở châu Á và còn đang bị chi phối bởi hai cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan.

Bà nói sự hung hăng của Trung Quốc sẽ có thể đẩy các nước, nhất là các nước Đông Á nhỏ vào những liên minh quân sự đắt đỏ trong vùng mà cho tới nay Hoa Kỳ chỉ có hiệp ước bảo vệ Nhật Bản và Philippines khi hai nước này bị tấn công.

Nhìn chằm chằm vào tôi, ông ấy gạt đi những xung đột ở Biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) và cảnh cáo sự can thiệp của bên ngoài.

Bà Clinton nói về ông Dương Khiết Trì tại cuộc họp ở Hà Nội hồi năm 2010

Trong sách bà Clinton nói nhiều tới Trung Quốc, từ được nhắc tới hơn 300 lần trong hồi ký so với khoảng 10 lần đối với từ Việt Nam.

Nhưng Việt Nam chính là nơi hồi năm 2010 bà đã có phát biểu mạnh mẽ nhấn mạnh chuyện tự do hàng hải là “lợi ích quốc gia” của Hoa Kỳ để đối trọng với “lợi ích cốt lõi” mà Trung Quốc gắn cho Biển Đông, bà Clinton viết trong sách.

Bà nói thêm phát biểu của bà tại cuộc họp của khối ASEAN ở Hà Nội đã khiến Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc khi đó Dương Khiết Trì “giận tái người” và đề nghị giải lao một giờ trước khi trở lại với bài phát biểu hùng hồn của ông.

“Nhìn chằm chằm vào tôi, ông ấy gạt đi những xung đột ở Biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) và cảnh cáo sự can thiệp của bên ngoài,” bà viết.

Bà Clinton cũng nói ông Dương nhắc cử tọa rằng “Trung Quốc là nước lớn. Lớn hơn bất cứ nước nào ở đây.”

‘Cơ hội độc đáo’

Liên quan tới Việt Nam, vị cựu ngoại trưởng nhớ lại chuyến tháp tùng chồng, Tổng thống Bill Clinton, tới Việt Nam hồi năm 2000 và nói rằng họ đã chuẩn bị sẵn để đương đầu với sự căm phẫn hay thậm chí thù nghịch nhưng đông đảo người dân Việt Nam đã xếp hàng chào đón.

Mười năm sau bà trở lại trong cương vị ngoại trưởng để chứng kiến thương mại song phương đạt gần 20 tỷ đôla, tăng đáng kể từ mức 250 triệu đôla trước khi quan hệ được bình thường hóa năm 1995.

Bà nhận xét: “Việt Nam là cơ hội độc đáo chiến lược cho dù đầy thách thức.

Bà Clinton có vẻ ủng hộ quan điểm của Việt Nam rằng cần ngăn chặn sự hung hăng của Trung Quốc

“Một mặt đây vẫn là quốc gia độc đoán với tình trạng nhân quyền kém, nhất là tự do báo chí.

“Mặt khác họ đang dần dần mở cửa kinh tế và cố gắng có vai trò lớn hơn trong khu vực.”

Bà Clinton nói hiệp ước Đối tác Xuyên Thái Bình Dương là một trong những công cụ quan trọng để kết nối với Việt Nam.

Hiệp ước, hiện vẫn đang được đàm phán, có mục tiêu hạn chế các rào cản thương mại trong khi nâng cao tiêu chuẩn lao động, môi trường và sở hữu trí tuệ.

Bà Clinton cũng nói trong tư cách ngoại trưởng bà đã nêu những lo ngại cụ thể của Hoa Kỳ về chuyện Việt Nam áp đặt hạn chế tùy tiện đối với các quyền tự do căn bản trong đó có các vụ bắt bớ và mức án nặng dành cho giới luật sư, blogger, những người bất đồng chính trị, các nhà hoạt động Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo.