‘Tôi bị cách ly tuyệt đối trong tù’

Th.S Nguyễn Tiến Trung

Th.S Nguyễn Tiến Trung nói anh bị giam cách ly tuyệt đối khi ở trong tù.

Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung kể lại việc được thả ra tù sớm hôm 12/4/2014 và cho biết những chi tiết cuộc sống ở trong tù trong suốt gần 5 năm thi hành án.

Tiến Trung nói anh bị giam giữ cách ly tuyệt đối khi ở trong tù, không được tiếp xúc với bất cứ tù nhân nào khác trong cùng vụ án, tuy nhiên được hưởng chế độ “đối xử tốt”.

Người tù nhân chính trị sinh năm 1983 cho hay đầu tháng Tư anh đã được chính quyền và trại giam mời lên thông báo về khả năng có thể sẽ được ‘đặc xá’ trong dịp 30/4/2014 năm nay, nhưng bất ngờ vì đã được thả ra sớm hơn thời hạn này.

Thạc sỹ công nghệ thông tin nói anh mong mỏi những tù nhân khác trong đó có những người trong cùng vụ án của anh như kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức, blogger Tạ Phong Tần, blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải cũng sớm được trao trả tự do.

Tiến Trung cũng cho hay anh có thể cứu xét và cân nhắc nếu được mời ra nước ngoài định cư hoặc học tập, tuy nhiên nói anh cần thời gian để nắm bắt tình hình trước khi quyết định mình sẽ làm gì trong tương lai tới đây.

Gần năm năm trước, nhà bất đồng chính kiến trẻ tuổi đã bị Tòa án tuyên phạt với bản án 7 năm tù giam, trong vụ án Lê Công Định và những người khác bị kết tội “hoạt động chống phá chính quyền”.

Tiến Trung cho biết, trước khi ra tù, anh được phổ biến sẽ phải chấp hành chế độ quản chế ở địa phương ba năm và đã phải ký một số giấy tờ cam đoan với chính quyền.

Con đường cong mang tên Trường Chinh

vietgiaitri.com-305.jpg

Tuyến đường Trường Chinh đã bị nắn cong để tránh hàng loạt nhà của quan chức

Courtesy of vietgiaitri.com

Hiện nay dư luận đang xôn xao về việc một con đường mang tên Trường Chinh ở Hà Nội bị uốn cong để tránh những căn nhà của các sĩ quan cao cấp trong quân đội. Đây là con đường kỳ lạ và báo chí không bỏ lỡ cơ hội khai thác sự kiện hiếm có này.

Áp lực từ đâu?

Theo Quyết định 108 được Thủ tướng phê duyệt vào ngày 20/6/1998, quy hoạch chung Thủ đô đến năm 2020, dự kiến hướng tuyến của tuyến đường Trường Chinh là chạy thẳng dài khoảng 2,2km, có mặt cắt ngang quy hoạch rộng 53,5m. Hướng quy hoạch, mở rộng đường đối với đoạn Vĩnh Tuy – Minh Khai – Trường Chinh – Ngã Tư Sở – Cầu Cót được định hướng chủ yếu về phía Bắc. Đoạn đường Trường Chinh đi qua địa bàn các quận Thanh Xuân và Đống Đa. Tuy nhiên, khi triển khai thực hiện thì con đường Trường Chinh bị uốn cong khoảng 800 mét khi qua khu đất của Quân chủng Phòng không Không quân, đoạn từ Hồ Hố Mẻ đến Cống chéo sông Lừ.

Khi dư luận phản ảnh tình trạng quá lộ liễu này của Sở quy hoạch Hà Nội vào chiều ngày 8/4/2014, ông Dương Đức Tuấn, Phó Giám đốc Sở Qui Hoạch Kiến Trúc Hà Nội nói với các phóng viên quốc nội rằng đoạn cong khoảng 800 mét này của đường Trường Chinh là “đường cong mềm mại” và không ảnh hưởng đến tình trạng giao thông. Quan trọng hơn ông Tuấn nói rằng đoạn cong ở đường Trường Chinh mở rộng là do yêu cầu của Bộ Quốc phòng.

Ông Trịnh, một kiến trúc sư đang công tác tại Hà Nội nói rằng việc bẻ cong con đường Trường Chinh chỉ có lợi cho một nhóm người có nhà không bị giải tỏa:

“Thật ra bẻ cong như thế thì nó rất là bất cập, tức là xét về một gốc độ nào đấy. Ban đầu mình có thể tiết kiệm được kinh phí giải tỏa, không phức tạp về vấn đề xã hội thì thật ra việc giải tỏa rất là khó, mỗi người dân thì người ta cũng có quyền của người ta, thì bây giờ, thật ra nhà nước mình cứ phải ép buộc người ta cứ như thế này thế kia, thì tất nhiên đây là lợi ích lâu dài cho xã hội, chứ còn người ta phải chuyển đi đến một khu tái định cư, trong khi mà cuộc sống người ta đang rất bình thường rất là ngại chuyển.”

Ông Nghiêm Việt Anh nhà ở ngay gần đường Trường Chinh cho biết, con đường này đã có gần một trăm năm nay rất thẳng, có từ thời Pháp trước 1954, người dân vẫn thường gọi là đường Tàu Bay, nó như là một phần lịch sử và đã có rất nhiều lần làm đường nhưng lần nào cũng thẳng mà giờ đây:

“Tránh một cái đọan là khoảng mấy trăm mét có các biệt thự của các ông tướng trong đó có Nguyễn Đức Phát, Phó tổng tham mưu, rồi có Trung tướng Phạm Tuân, có đại khái là năm ông tướng đấy. Thật ra thì cũng không phải là cái nhà của các ông ấy bỏ tiền ra xây từ ngày xưa mà thực tế đấy là những nhà công vụ, công lao do quân đội xây bằng cái tiền của dân, tiền của quốc phòng và sức của bộ đội, sức lính thôi.”

Rõ ràng con đường bị uốn cong là đề tránh những ngôi nhà của tướng tá cao cấp của Quân đội nhân dân Việt Nam mà cụ thể là đơn vị Phòng không Không quân. Ông Việt Anh bức xúc nói thêm:

“Bây giờ ở các ông đó về hưu rồi. Các ông ở rất rộng như thế, cái biệt thự gần đường như thế, bây giờ làm nhà thì cắt của các ông đó khoảng mấy chục mét, giả sử làm đúng qui hoạch thì nhà các ông ấy vẫn còn, mà thật ra có làm hết đất đi thì các ông ấy vẫn còn có nhiều nhà khác. Vẫn có rất nhiều tiêu chuẩn để bố trí các ổng đi, nhưng mà đây là người ta không muốn lợi ích bị xâm phạm. Thành thử ra người ta vì cái quyền cao chức trọng, áp lực của bộ quốc phòng, áp lực đến Thành phố Hà Nội, chắc không phải tự nhiên thành phố thỏa thuận từ đường thẳng xuống đường cong thế đâu mà chắc lợi ích gì đấy đã thỏa thuận phía trong.“

Chuyện bình thường?

Ông Đỗ Xuân Thọ – Tiến Sỹ Cơ Học Ứng Dụng – công tác tại Viện khoa học và công nghệ GTVT nói rằng người dân Hà Nội đã quen với việc các quan chức làm những chuyện lợi ích riêng như vậy và lâu dần đã trở nên bình thường:

“Tôi chỉ biết rằng là, cái hiện tượng mà uốn cong các con đường qua các nhà của các con ông cháu cha, là thường xuyên ở Hà Nội, chắc chắn như thế. Tất là họ xây một cái biệt thư hay một cái khách sạn lên trước, sau đó họ xây một con đường chay qua đấy thì bao giờ cũng đón đầu các dự án. Đấy là một cái hiện tượng phổ biến ở Hà Nội. Rồi cái việc uốn cong đường Trường Chinh là dể hiểu thôi ….đấy có một đại gia nào đấy mà bị phá thì con đường bị uốn cong ngay giống như uốn con pháp luật bây giờ đó mà.”

Hiện tượng uốn con đường qua các nhà quan chức chính phủ, hay là quan chức hay con ông cháu cha chuyện bình thường Hà Nội này, dân Hà Nội ở ngoài vỉa hè nói chuyện đó, họ coi như chuyện bình thường.
– Ông Đỗ Xuân Thọ

Đối với một con đường chỉ dài hơn 2 km trong một thành phố đầy xe qua lại thì việc uốn cong chỉ làm cho người lái xe thêm khó khăn và tất nhiên phát sinh thêm nhiều kinh phí. Kiến trúc sư Trịnh nói rằng nếu làm thẳng thì con đường Trường Chinh sẽ tiết kiệm được nhiều kinh phí và có lợi cho xã hội:

“Con đường Trường Chinh ở Việt Nam thì chắc chắn không thể so sánh được rồi, vì nó rất là ngắn vì nếu mình làm đường thẳng, nó sẽ tiết kiệm nó sẽ tốt cho sau này. Thứ nhất nó tiết kiệm được khoảng cách con đường, kinh phí xây dựng một con đường dài hơn khoảng độ một vài chục mét, vài trăm mét thôi là tốn hơn rất nhiều kinh phí. Nếu mà vấn đề giải tỏa làm tốt thì tất nhiên con đường thẳng sau này xã hội sẽ được hưởng lâu dài, con đường ấy là một sản phẩm mãi mãi về sau, con người ta đựơc tận hưởng chứ không phải là trước mắt.”

Ông Trịnh cho biết tiếp nếu muốn làm những con đường cong trong thành phố thì phải tùy theo vị trí của từng khu vực trong nội thành:

“Tùy theo những vị tri, tức là mình ở những cái nơi khu vực có cảnh quan thì đôi khi, người ta cũng làm một con đường cong queo, ngoằn ngoèo, để dẫn hướng cho người ta đi thế này, thế kia, để người ta khám phá. Chứ còn ví dụ ở trong một quãng đường hay bị ách tắc giao thông, thì thật ra tạo một cái con đường cong, không lợi gì cả chỉ làm cho nó thêm phức tạp thôi.”

Việc công khai dùng kinh phí nhà nước để thỏa mãn yêu cầu của một số cán bộ tướng lĩnh hưu trí để bảo vệ tài sản cho họ là trái với pháp luật. Không những làm mất lòng tin của người dân mà còn khiến hố bất công ngày càng lớn và hình ảnh của người chiến sĩ không còn đẹp đẽ dưới con mắt của cả xã hội nữa.

Nhà hoạt động Vi Đức Hồi ra tù trước hạn

Ông Vi Đức Hồi, cựu Giám đốc trường Đảng, bị kết tội ‘tuyên truyền chống Nhà nước’.

Nhà bất đồng chính kiến Vi Đức Hồi, người bị tuyên án 5 năm tù giam hồi năm 2011 vì tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN’, vừa được trả tự do trước thời hạn.

Trả lời BBC ngày 12/4, ông Hồi cho biết cán bộ trại giam đã đọc quyết định trả tự do cho ông vào lúc tám giờ sáng cùng ngày và đến khoảng sau 11 giờ đêm thứ Sáu thì ông về đến nhà.

Tuy nhiên, ông vẫn sẽ bị quản chế tại gia trong ba năm.

Cán bộ trại giam không giải thích lý do ông được phóng thích, ngoài việc nói miệng rằng “đây là nhờ chính sách nhân đạo và sự quan tâm đặc biệt của Đảng và Nhà nước”, ông cho biết.

“Tôi trả lời họ rằng tôi không đến nỗi ngây ngô đâu, tốt nhất các anh đừng giải thích theo hướng đấy.”

“Sức ép quốc tế đã buộc nhà cầm quyền Việt Nam phải thả tôi ra trước thời hạn.”

Trả lời câu hỏi của BBC về cảm nghĩ sau khi nghe quyết định trả tự do, ông Hồi nói:

Tôi trả lời họ rằng tôi không đến nỗi ngây ngô đâu, tốt nhất các anh đừng giải thích theo hướng đấy. Sức ép quốc tế đã buộc nhà cầm quyền Việt Nam phải thả tôi ra trước thời hạn

“Tôi cảm thấy bình thường. Tôi nói với họ rằng đây là để phục vụ công tác đối ngoại của các anh thôi, tôi không thấy rung động hay có cảm xúc gì.”

“Chiều hôm mùng ba họ đã làm việc với tôi và nói “ở trên điện xuống, yêu cầu anh làm một số thủ tục để Chủ tịch Nước xem xét tha bổng cho anh”.”

“Họ đưa ra một số điều kiện với tôi, bao gồm cam kết không được hoạt động dân chủ và không được viết bài nữa.”

“Tôi bác bỏ tất cả những điều đó.”

“Tôi chả có gì phải suy nghĩ cả, cần thiết thì tôi ngồi tù tiếp, khi nào mãn hạn tôi về.”

“Đến sáng mùng bốn, họ lại mời tôi lên và nói tôi chỉ cần làm thủ tục thôi, không đưa ra điều kiện gì nữa”.

Ông Hồi cho biết ông sẽ tiếp tục theo đuổi “mục tiêu, lý tưởng mà mình đã chọn” vì ông cảm thấy “việc làm của mình là chân lý, phù hợp với xu thế của thời đại” và “không có lý do gì để dừng lại.”

‘Cựu Giám đốc Trường Đảng’

Ông Vi Đức Hồi gia nhập Đảng Cộng sản năm 1980 và từng là Giám đốc trường Đảng huyện Hữu Lũng, Lạng Sơn.

Từ năm 2006, ông Hồi bắt đầu viết nhiều bài báo chỉ trích Đảng – ban đầu bằng bút danh, sau đó dùng tên thật sau khi ông bị khai trừ khỏi đảng năm 2007.

Ông được trao giải Hellman/Hammett năm 2009 của tổ chức nhân quyền Human Rights Watch vì các đóng góp trong việc “thúc đẩy tự do ngôn luận”.

Ngày 27/10/2010, ông bị bắt tại tư gia và đến 26/01/2011, Tòa sơ thẩm ở tỉnh Lạng Sơn tuyên án ông tám năm tù giam và 5 năm quản chế tại địa phương vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa, theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự.

Một số tổ chức theo dõi nhân quyền quốc tế như Human Rights Watch, Amnesty International tiếp tục nhắc nhở cộng đồng quốc tế không nên quên Việt Nam vẫn còn ít nhất trên 200 tù nhân chính trị và lương tâm còn đang bị giam giữ trong các nhà tù, trại giam dưới mọi hình thức, qua xét xử hoặc không, và còn ít nhất hàng chục người khác bị quản chế chặt chẽ tại gia

Tòa phúc thẩm sau đó giảm án cho ông còn 5 năm tù giam và ba năm quản chế.

Tổ chức Human Rights Watch nói ông đã nhiều lần bị đưa ra “đấu tố” ở địa phương, và vợ của ông cũng bị khai trừ Đảng vì không chịu lên án chồng.

Gần đây, giới quan sát nhận thấy nhà cầm quyền Việt Nam có động thái trao trả tự do cho một số tù nhân chính trị và tù nhân lương tâm, trong đó có các trường hợp Đinh Đăng Định, Nguyễn Hữu Cầu, Cù Huy Hà Vũ.

Trong số này, ông Định đã chết vì ‘ung thư dạ dày’ giai đoạn cuối chỉ 3 tháng rưỡi sau khi ra tù, ông Cầu phải vào bệnh viện điều dưỡng ngay sau khi được trả về nhà và Tiến sỹ Hà Vũ được cho là bị ‘trục xuất’ dưới danh nghĩa ra nước ngoài ‘chữa bệnh’.

Một số tổ chức theo dõi nhân quyền quốc tế như Human Rights Watch, Amnesty International tiếp tục nhắc nhở cộng đồng quốc tế không nên quên Việt Nam vẫn còn ít nhất trên 200 tù nhân chính trị và lương tâm còn đang bị giam giữ trong các nhà tù, trại giam dưới mọi hình thức, qua xét xử hoặc không, và còn ít nhất hàng chục người khác bị quản chế chặt chẽ tại gia.

Thạc sĩ tin học Nguyễn Tiến Trung được trả tự do

Từ trái Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung và Lê Thăng Long trước tòa ngày 20 tháng 1, 2010

Từ trái Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung và Lê Thăng Long trước tòa ngày 20 tháng 1, 2010

RFA files

Nghe bài này

Cũng hôm nay một tù nhân lương tâm khác là thạc sĩ tin học Nguyễn Tiến Trung cũng được trả tự do về với gia đình ở Sài Gòn.

Thân mẫu của thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung xác nhận tin này với Đài Á Châu Tự do như sau:

-Thưa, lúc 10 giờ kém 5 thì Trung đến trước cổng, coi như sang nay Trung công không hề biết được là mình được tha Trung vẫn đi lao động bình thường đi ra quét sân, tưới cây thì cán bộ gọi vào mới công bố quyết định…Trại giam mới cho xe chở về bàn giao cho phường. Sau đó từ phường Trung mới thuê xe ôm chở về nhà, cho nên về đến nhà thì nhà rất là bất ngờ và nói thật…mừng mừng tủi tủi, ngày xưa khi mà Trung bị bắt thì gia đình không ai khóc cả, thế mà bây giờ Trung về là khóc như mưa.

Họ tha trước thời hạn, coi như mình chấp hành xong án nhưng mình vẫn tiếp tục 3 năm quản chế, như vầy là Trung được giảm được 1 năm rưỡi, Trung đã ngồi trại giam đúng 4 năm 9 tháng 5 ngày….

Xin phép được nhắc lại thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung sinh năm 1983. Anh là người khởi xướng tổ chức có tên Tập hợp Thanh Niên Dân chủ. Anh bị bắt hồi ngày 7 tháng 7 năm 2009 với cáo buộc âm mưu lật đổ chính quyền. Phiên tòa hồi tháng giêng năm 2010, kết án Nguyễn Tiến Trung 7 năm tù giam và 3 năm quản chế.

Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung được trả tự do

Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung

Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung từng tu nghiệp công nghệ thông tin tại Pháp.

Một nhà bất đồng chính kiến và tù nhân chính trị trẻ tuổi của Việt Nam, Thạc sỹ công nghệ thông tin Nguyễn Tiến Trung đã được thả tự do sau gần 5 năm bị tù giam và đã về tới nhà riêng ở Sài Gòn hôm 12/4/2014.

Hôm thứ Bảy, bà Lê Thị Minh Tâm nói với BBC con trai của bà đã được chính quyền trao quyết định thả tự do vào đầu giờ sáng thứ Bảy và đã về tới nhà, mà gia đình không hề được biết trước vào lúc 10h kém năm phút cùng ngày.

Bà Tâm nói: “Khi mà Trung về chúng tôi rất là mừng bởi vì chúng tôi rất bất ngờ, bất ngờ ghê gớm lắm vì không có một thông tin nào cả,

“Thậm chí như Trung, sáng nay là Trung cũng không biết luôn, Trung vẫn đi lao động bình thường, thế rồi giữa chừng cán bộ mới gọi vào mới trao quyết định,

“Người ta đưa Trung về phường, bàn giao cho phường, xong rồi Trung tự thuê xe ôm về nhà, thế thì khi Trung về tới cổng nhà, Trung nhòm vô, thì trong nhà mới nhìn thấy là mừng vô cùng vì không tin vào mắt mình nữa.”

‘Vẫn khỏe’

Về sức khỏe của con trai mình, bà Tâm cho biết thêm chi tiết:

“Sức khỏe thì Trung vẫn khỏe thế nhưng mà trong một số vấn đề cơ bản của sức khỏe thì rồi từ từ sẽ đi khám bệnh cho Trung để xem tình hình cụ thể như thế nào.”

Hôm thứ Bảy, ông Nguyễn Tự Tu, cha của Nguyễn Tiến Trung cũng nói với BBC Tiến Trung có sức khỏe tốt ‘vì ở trong trại giam vẫn thường xuyên lao động và tập thể dục.”

Tình hình VN bây giờ cũng có thay đổi… cụ thể là anh Cù Huy Hà Vũ cũng đã được ra rồi, được đi Mỹ rồi. Và một số những trường hợp khác và một số thông tin ở trên thông tin đại chúng, tôi thấy cũng cởi mở hơn, cho nên với sự đấu tranh của đồng bào trong nước, cũng như ngoài nước, thì tôi thấy tình hình cũng có thay đổi và tôi nghĩ… đó là một trong các nguyên nhân mà Trung được về

Bà Lê Thị Minh Tâm (mẹ Tiến Trung)

Khi được hỏi về lý do vì sao con trai của mình được trao trả tự do, bà Tâm, mẹ Tiến Trung, nói:

“Tôi cũng không biết rõ chính xác như thế nào, nhưng thực ra tình hình Việt Nam bây giờ cũng có thay đổi, tôi cũng thấy rõ ràng là như vậy, cụ thể là anh Cù Huy Hà Vũ cũng đã được ra rồi, được đi Mỹ rồi,

“Và một số những trường hợp khác và một số thông tin ở trên thông tin đại chúng tôi thấy cũng cởi mở hơn, cho nên với sự đấu tranh của đồng bào trong nước, cũng như ngoài nước, thì tôi thấy tình hình cũng có thay đổi và tôi nghĩ Trung về, thì đó là một trong các nguyên nhân mà Trung được về.”

‘Ba lần giảm án’

Thạc sỹ Tiến Trung, sinh năm 1983, bị bị chính quyền Việt Nam bắt giữ ngày 07/7/2009 với tội danh bị cáo buộc là “hoạt động chống chính quyền nhân dân” và qua ba lần được giảm án, mỗi lần sáu tháng, đã ngồi tù tổng cộng 4 năm 9 tháng 5 ngày, theo gia đình.

Vụ án Lê Công Đinh

Ba trong số bốn bị cáo trong vụ án Lê Công Định tới nay đã được trả tự do.

Mẹ của Tiến Trung cho hay hôm 2/4 vừa qua, gia đình đã vào thăm nuôi lần cuối cùng, nhưng tuyệt nhiên không được ai thông báo con trai có thể được ra tù đợt này.

Tiến Trung là người thứ ba trong cùng vụ án với Luật sư Lê Công Định đã được trao trả tự do, trong đó người được ra tù đầu tiên là ông Lê Thăng Long, tiếp theo là ông Lê Công Định.

Ông Trần Huỳnh Duy Thức hiện vẫn chưa được trao trả tự do.

Ngày 20/01/2010, Thạc sỹ Tiến Trung đã bị tuyên án bảy năm tù và ba năm quản thúc với tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, vi phạm khoản 1 điều 79 bộ Luật Hình sự Việt Nam. Những bị cáo khác trong buổi xét xử cũng bị tuyên án tù giam từ 5 đến 16 năm tù.

Bà Tâm cho hay sau khi hai ông Lê Thăng Long và Lê Công Định ra tù, gia đình bà đã tiếp cận các ông để hỏi thăm về tình hình của Tiến Trung, bà cho hay các ông Long và Định đều chia sẻ hy vọng mong Tiến Trung sẽ sớm được đoàn tụ với gia đình.

Cùng hôm thứ Bảy, một tù nhân chính trị khác, ông Vi Đức Hồi cũng đã được trao trả tự do và đã về đoàn tụ với gia đình.

 

3 – 10 – 8 – 6 – 4 – 9 – 7…Những hình nhân nhảy múa

http://www.boxitvn.net/bai/25040

3 – 10 – 8 – 6 – 4 – 9 – 7…

Phạm Chí Dũng

Dù vẫn quá kín tiếng bởi vòng kim cô của Ban Tuyên giáo trung ương cùng các nhóm lợi ích, một lần nữabáo chí trong nước phải bày tỏ thái độ giễu cợt chua cay đối với hành vi tùy hứng và tùy tiện rất đáng nghi ngờ của Thống đốc Nguyễn Văn Bình.

“Chỉ có Thống đốc mới biết được nợ xấu thực là bao nhiêu” – một bài viết mới đây đặt dấu hỏi, sau khi người phụ trách Ngân hàng nhà nước bất ngờ công bố tỷ lệ nợ xấu mới là 7% trong cuộc họp thường kỳ của Chính phủ vào cuối tháng 3/2014.

Sơ kết, công luận và dư luận Việt Nam đã chứng kiếnít nhất 6 lần thay đổi ngẫu hứng về tỷ lệ nợ xấu chỉ trong gần 3 năm, kể từ khi ông Bình nhậm chức Thống đốc vào tháng 8/2011.

Những hình nhân nhảy múa

Chỉ một tháng sau thời điểm ngồi vào chiếc ghếThống đốc, ông Nguyễn Văn Bình đã công bố tỷ lệ nợ xấu của Việt Nam chỉ có 3%. Nhưng trước đó hai tháng, cơ quan xếp hạng tín nhiệm có uy tín trên thế giới là Fitch Ratings đã kịp nêu ra tỷ lệ nợ xấu của Việt Nam là 13%, gấp 4 lần số báo cáo của “người Việt xấu xí”.

Đến cuối năm 2011, trong khi Thống đốc Nguyễn Văn Bình vẫn kiên trì bảo lưu trước Quốc hội về tỷ lệ nợ xấu 3%, lần đầu tiên con số về việc ít nhất 55.000 doanh nghiệp phải ngừng hoạt động và phá sản đã được công bố. Nền kinh tế Việt Nam cũng được xác nhận là rơi vào tình trạng “tái suy thoái”.

Mọi chuyện diễn ra lặng lẽ cho đến giữa năm 2012. Tại kỳ họp Quốc hội, ông Bình bất ngờ tung ra tỷ lệ nợ xấu lên đến10%. Rất nhiều đại biểu Quốc hội và nhà báo từ ngỡ ngàng đếnkinh ngạc vì sự biến hiện khuất tất đó. Người ta không thể hiểu vì sao chỉ trong một thời gian ngắn, nợ xấu đã tăng vọt gấp 3 lần. Càng không thể diễn tảnổi khi ông Bình không đưa ra một lời giải thích nào.

Chỉ biết rằng trước đó vào tháng 4/2012, Ngân hàng nhà nước đã phải làm động tác “giải hạn” cho các ngân hàng thương mại bằng một văn bản cho phép “tái cơ cấu nợ” với số nợ khoảng 250.000 tỷ đồng. Nếu không được sắp xếp lại nợ cho vay, mà về thực chất là “hoãn nợ” và “đảo nợ”, một số ngân hàng đương nhiên rơi vào tình thế khốn quẫn ngay vào thời điểm ấy vì không thể thu hồi dược dù một phần nhỏ nợ đọng từ khối doanh nghiệp.

Sau khi chủ trương “tái cơ cấu nợ” được triển khai, tình hình có vẻ dần di vào diện “bình ổn”, các ngân hàng không còn phải quá lo lắng về chuyện siết nợ đối với các doanh nghiệp bất động sản con nợ. Vì thế, cuối năm 2012, tỷ lệ nợ xấu lại được Thống đốc Nguyễn Văn Bình công bố trước quốc hội là 8% mà không kèm theo bất kỳ cơ sở thuyết minh nào.

Vào đầu năm 2013, tình hình vẫn tiếp tục được Chính phủ báo cáo “ổn định” đến mức Ngân hàng nhà nước lại một lần nữa “kéo” xuống 6%cho tỷ lệ nợ xấu. Nhưng khốn thay, đây cũng là lúc mà Ủy ban Thường vụ Quốc hội lần đầu tiên phải công bố con số chẵn 100.000 doanh nghiệp phải ngừng hoạt động và phá sản, chiếm gần 20% so với tổng số doanh nghiệp đăng ký trên toàn quốc. Tuy nhiên theo cách tính toán riêng của một số chuyên gia phản biện, thực chất con số doanh nghiệp phá sản và ngừng hoạt động còn cao hơn, có thể lên đến 200.000, liên quan đến việc số doanh nghiệp này không còn khả năng đóng thuế cho nhà nước.

Khác với những mâu thuẫn về “gói kích cầu nhà đất” trong năm 2011, 2013 lại là năm “đi đêm” giữa Ngân hàng nhà nước với Bộ Xây dựng trong một chiến dịch PR và làm mọi cách để “đánh lên” bất động sản nhằm tiêu thụ núi hàng tồn kho chất cao vời vợi, đặc biệt là ít nhất 100.000 căn hộ cao cấp dãi dầu mưa nắng. Vào giữa năm đó, trong khi số nợ cần được “tái cơ cấu” đã nâng lên 272.000 tỷ đồng và các ngân hàng lại một lần nữa kêu thét, thậm chí có ngân hàng cuống cuồng bên bờ vực phá sản, Ngân hàng nhà nước lại một lần nữa phóng thích văn bản gia hạn nợ lần thứ hai. “Bình ổn ngân hàng” cũng vì thế có cơ hội tái hiện. Sau đó và như một đồng thanh tương ứng, Ngân hàng nhà nước cùng Bộ Xây dựng tiếp tục “kéo” tỷ lệ nợ xấu về mức 4%.

Nhưng cùng trong năm 2013, một cuộc hội thảo về nợ xấu đã được tổ chức tại thành phố biển Nha Trang lãng mạn. Song mối thi vị đáng lưu tâm nhất của hội thảo này là lần đầu tiên, một vài chuyên gia nhà nước nhưông Trần Đình Thiên– Viện trưởng Viện Nghiên cứu Kinh tế Việt Nam– cùng mộtsố chuyên gia người Việt ở nước ngoài, đã hết sức bức xúc về con số nợ xấu mà theo tính toán của họ, có thể lên đến 500.000 – 540.000 tỷ đồng, tức gấp đến ba lần con số nợ xấu mà Ngân hàng nhà nước công bố vào cùng thời điểm.

Vẫn chưa phải hết. Cũng vào giữa năm 2013, Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia – một cơ quan tư vấn trực thuộc chính phủ – bất ngờ công bố tỷ lệ nợ xấu thực là từ 35-37%, tức gấp ít nhất 6 lần con số công bố của Ngân hàng nhà nước. Tình trạng“nội chiến” ghê gớm như thế làm người ta không thể bỏ mặc bài học khủng hoảng tài chính ở Thái Lan năm 1997: trước khủng hoảng, báo cáo về tỷ lệ nợ xấu chỉ có 5%; nhưng khi khủng hoảng nổ ra, tỷ lệ nợ xấu thực đã bị phát hiện lên đến 50%!

Quả thực, cây muốn lặng nhưng gió chẳng dừng. Vào cuối năm 2013, một lần nữa các ngân hàng thương mại phải đồng loạt kêu cứu bởi quy định “phân loại nợ xấu và trích lập dự phòng rủi ro” của Ngân hàng nhà nước đã khiến họ không còn đường thoát. Cho tới lúc này, công ty quản lý tài sản (VAMC) đã chưa phát huy đượcbất cứ tác dụng gì, ngoài việc “ôm” lại nợ của các ngân hàng thương mại với giá rẻ mạt nhưng không biết bán lại cho ai, kể cả các đối tác nước ngoài mà được hệ thống Tuyên giáomô tả là “xếp hàng chờ mua nợ của VAMC”.

Ngược lại, ngay đầu năm 2014, một tổ chức xếp hạng tín dụng quốc tế là Moody’s đột ngột công bố tỷ lệ nợ xấu của Việt Nam lên đến 15%. Công bố này được phổ biến trên truyền thông quốc tế và lan truyền hơn hẳn công tác thông tin vào những năm trước. Lúc này, hầu hết các nhà đầu tư đều am hiểu câu chuyện “nền kinh tế Việt Nam vẫn còn nhiều khó khăn trước mắt dù đã đạt được không ít tiến bộ”. Cũng cho đến lúc này, ngay cả những tổ chức tài chính “có thiện cảm với Việt Nam” như Ngân hàng thế giới (WB) và đặc biệt là Ngân hàng phát triển Á châu (ADB) – hai địa chỉ cho vay hào phóng nhất nhưng lại đang tìm cách cột chặt Việt Nam vào vòng xoáy nợ nần – có vẻ cũng trở nên ngượng ngùng hơn bởi thái độphải kềm giữ lòng nhiệt huyết của họ khi muốn dành cho hệ thống ngân hàng và nền kinh tế Việt Nam lời khen tặng như vào những năm trước.

Chịu áp lực nặng nề của dư luận, từ hệ thống chính trị quá khó thuận hòa và không còn cách nào khác, Thống đốc Ngân hàng nhà nước một lần nữa phải xuất hiện để “cải chính”. Cho rằng con số của Moody’s chỉ mang tính tham khảo, ông Nguyễn Văn Bình xác nhận rằng tỷ lệ nợ xấu của Việt Nam “9% là hợp lý”.

Thói dối trá chính trị

Tất nhiên trong bối cảnh nợ xấu chưa hề được xử lý và vẫn đang tăng lên từng ngày, câu chuyện “nhảy múa nợ xấu” của Thống đốc Ngân hàng nhà nước vẫn chưa dừng ở đây. Trong lúc giới báo chí nhà nước còn quá e ngại bởi sợ đụng chạm đến nhóm thân hữu, giới phản biện đối lập trong nước lại ít mê đắm hơn khi chỉ mặt điểm tên “thói dối trá bệnh hoạn của giới quan chức ngân hàng”.

Nguyễn Văn Bình – người được một số dư luận đánh giá là “cánh tay phải của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng” –cũng bị xem là người đã đóng góp cả hai tay vào công cuộc nhiệt thành làm giàu cho các nhóm lợi ích ngân hàng nhưng lại khiến lụn bại thị trường tín dụng, điên đảo thị trường vàng cùng một nền kinh tế quặt quẹo chỉ trong chưa đầy ba năm kể từ khi nhậm chức Thống đốc.

Ngày càng nhiều người dân bày tỏ công khai sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi của họ đối với nguy cơ tiền tiết kiệm bị “bốc hơi”, ngay vào lúc chính giới lãnh đạo Ngân hàng nhà nước và Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng bắt đầu phải lộ ra chuyện “sẽ cho phá sản một số ngân hàng”.

Một cuộc khủng hoảng ngân hàng trong năm 2014 là khả năng bùng nổ rất cận kề. Một trong những chỉ dấu ngọt ngào cho cuộc khủng hoảng ấy là thói bất nhất và dối trá về thông tin tỷ lệ nợ xấu của cơ quan Ngân hàng nhà nước. Để khi xảy ra cơn địa chấn ấy, toàn bộ nền kinh tế sẽ cùng chết chìm.

Vào cuối năm 2011, trong khi một tờ báo mạng ít tiếng tăm của Việt Nam là Vnexpress bầu chọn Thống đốc Nguyễn Văn Bình là “Nhân vật của năm 2011”, tạp chí Global Financial có uy tínhơn nhiều trên trường quốc tế lại liệt ông Bình vào “một trong 20 Thống đốc có thành tích điều hành tệ nhất thế giới”.

P. C. D.

Tác giả gửi BVN.

Hoa Kỳ cảnh cáo Trung Quốc

Việt-Long – RFA.  2014-04-11

 http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/hagel-trip-to-china-04112014110839.html

us-china-defense-talk

Hội nghị quốc phòng Hoa Kỳ-Trung Quốc tại Bắc Kinh, 8 tháng 4, 2014

AFP photo

 

Thông điệp từ Washington

Trong một chuyến đi đáng ra là để tạo mối quan hệ quốc phòng hòa dịu, tích cực và minh bạch, Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel đã không đạt được cả ba mục tiêu, chỉ vì mục đích của chuyến đi này không trùng hợp với mục đích được hai bên đặt ra từ khi thỏa thuận thiết lập mối quan hệ quốc phòng.

Nhìn vào lịch trình chuyến công du 10 ngày của ông Hagel lần này, người ta thấy 3 ngày đầu là hội nghị các bộ trưởng quốc phòng khối ASEAN tại Hawaii, lần đầu tiên tổ chức tại Hoa Kỳ. Sau đó nhà lãnh đạo quốc phòng Mỹ đi Nhật Bản, rồi tới Trung Quốc là nơi đến thứ ba.

Giữa bối cảnh quốc tế nổi bật cuộc chiếm đóng Crimea của người Nga, ông Chuck Hagel đã hội ý với giới lãnh đạo quốc phòng châu Á và Nhật Bản, thông báo với họ ý định của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc cũng như lập trường của người Mỹ trong hội nghị với Trung Quốc. Ông còn cam kết với họ những điều mà ASEAN và Nhật Bản muốn nghe, trước khi đem tất cả những điều đó sang Bắc Kinh như một tập hồ sơ để nói chuyện quốc phòng với tướng Thường Vạn Toàn.

chuck-warning
Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ chỉ tay ra phía các phòng viên báo chí, nhấn mạnh lời chỉ trích về vùng nhận dạng phòng không, và xác định sẽ đứng bên canh đồng minh – Courtesy of telegraphonline.com

Nhưng tại sao lần này Hoa Kỳ không nhắm vào mục đích đã đặt ra cho mối quan hệ quốc phòng qua các hội nghị đối thoại quốc phòng với Trung Quốc? Và mục đích thực sự của ông bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ là gì trong chuyến công tác này?

Nói đến mục tiêu về mối quan hệ quốc phòng minh bạch thì thực ra ông bộ trưởng Chuck Hagel đã thông báo một cách minh bạch với Trung Quốc về lập trường của Hoa Kỳ trong vấn đề quốc phòng tại Đông Á và Đông Nam Á, cụ thể là tại biển Hoa Đông và biển Đông. Mục đích thực sự của chuyến công du châu Á lần này là mang tới Đông Nam Á, Nhật Bản và Trung Quốc thông điệp sáng tỏ của hành pháp Hoa Kỳ. Thông điệp đó là:

“Washington cương quyết thực hiện chính sách chuyển trục chiến lược sang châu Á, mong Bắc Kinh đừng theo gương Moscow mà hãy tự kiềm chế trong chính sách bành trướng quân sự và tham vọng đại dương, tham vọng về nguyên nhiên liệu, về thị trường và địa bàn chiến lược mở rộng khỏi Thái Bình Dương.”

Nỗi lo của ASEAN

Nhìn lại diễn tiến chuyến đi, người ta thấy ở hội nghị quốc phòng khối ASEAN, các bộ trưởng quốc phòng Đông Nam Á nói tới hành động sáp nhập Crimea vào nước Nga, ngỏ ý lo ngại rằng việc này sẽ gây phản ứng dây chuyền: Trung Quốc quan sát phản ứng của phương Tây, để sẽ noi theo Nga và hành động tương tự ở biển Đông.

Các vị bộ trưởng nói tới ý định của Trung Quốc thiết lập vùng nhận dạng phòng không ở biển Đông như một tiền đề để chiếm hẳn 80% hải phận biển Đông. Do đó họ đề cao chính sách đoàn kết tạo sức mạnh để cùng chống lại chính sách lấn lướt của Trung Quốc ở biển Đông.

Bộ trưởng  Chuck Hagel tuyên bố với Hội nghị rằng Hoa Kỳ càng ngày càng quan tâm tới tình trạng bất ổn vì tranh chấp lãnh hải ở biển Đông, và ông khẳng định quyền của tất cả các nước phải được tôn trọng.

Tại Nhật, bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ tuyên bố ông sẽ nói với Trung Quốc rằng chính sách áp chế, đe dọa chỉ dẫn đến xung đột võ trang, mọi quốc gia mọi dân tộc phải được tôn trọng dù đó là nước lớn hay mấy hòn đảo ở Thái Bình Dương.

Ông Hagel thực sự đem những lời lẽ đó sang Bắc Kinh, lại thêm vào đó nhiều ý kiến khác nữa, và đã gây sóng gió ngay trong hội nghị đối thoại quốc

chuck-wanquang
Bộ trưởng quốc phòng Chuck Hagel và Bộ trưởng Thường Vạn-Toàn họp hội nghị quốc phòng tại Pentagon, 19 tháng 8, 2013 – Courtesy of globalbalita.com

phòng và cả ở những nơi ông được mời thăm viếng. Nhưng chuyện bất ngờ là đầu tiên ông Hagel lại được mời thăm hàng không mẫu hạm Liêu Ninh!Hiển nhiên là Trung Quốc tỏ ra hãnh diện và muốn phô trương đà phát triển quân sự, thêm vào đó có vẻ như còn ngầm ý thông báo chính sách bành trướng ra biển Đông và qua khỏi biển Đông, với một khối quân dụng mà họ coi là hiện đại, hùng dũng, để sử dụng trong những cuộc chiến tấn công lãnh thổ, tấn công xa trên biển để dành quyền kiểm soát biển khơi. Trung Quốc đã thẳng thừng thể hiện rõ tham vọng đại dương của họ như để cảnh cáo trước đối với Hoa Kỳ.

Không hiểu khi đem khoe chiếc Liêu Ninh Bắc Kinh có nghĩ đến sự so sánh khối quân dụng rỉ sét của Ukraine đem sửa lại đó với những hàng không mẫu hạm của Ấn Độ thôi, chưa nói tới hạm đội 7 của Hoa Kỳ? Thật là một sự khoe khoang đáng nực cười.

Phản ứng của Trung Quốc

Tất nhiên Trung Quốc phải có phản ứng mạnh và cũng thẳng thừng không kém. Đó là điều tất nhiên trong quan hệ quốc tế.

Lần đầu tiên vai sánh vai trong cuộc họp báo sau 2 giờ đồng hồ hội nghị, ông Hagel tuyên bố Trung Quốc không có quyền đơn phương dựng vùng nhận dạng phòng không mà không tham khảo và hợp tác với các nước liên quan, điều đó sau cùng chỉ dẫn đến xung đột, và Hoa Kỳ sẽ bảo vệ an ninh cho Nhật Bản. Bộ trưởng quốc phòng Mỹ nhấn mạnh câu này bằng cách chỉ tay vào đoàn phóng viên với máy quay phim và tiếng chụp ảnh lách cách từ cuối phòng.

Tướng Thường Vạn-Toàn đáp lời rằng Bắc Kinh theo đuổi mục tiêu giải quyết tranh chấp theo đường lối ngoại giao, nhưng nhấn mạnh rằng quân đội Trung Quốc lúc nào cũng sẵn sàng để bảo vệ chủ quyền của quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ. Bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc còn chỉ trích Philippines đã chiếm đóng phi pháp những đảo và đá của Trung Quốc ở biển Đông.  Ông nhấn mạnh: Trung Quốc sẽ không hòa giải, không nhượng bộ, không giao thương, không cho phép dù chỉ một vi phạm nhỏ bé.

Ông Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ phát biểu trước khoảng 120 đại tá và sĩ quan tham mưu Trung Quốc tại Đại Học Quân Sự của quân đội Trung Quốc rằng cả thế giới đều không hài lòng với sự kiện Trung Quốc bênh vực Bắc Hàn cũng như các hành động mang tính đe dọa, chèn ép những nước nhỏ hơn ở Đông Nam Á.  Một sĩ quan trong cử tọa đứng lên đáp lời rằng Hoa Kỳ sợ sự lớn mạnh của Bắc Kinh, dùng các nước Đông Nam Á để ngăn cản bước tiến Trung Quốc chỉ vì lo âu sẽ có ngày không thể đương đầu với một cường quốc Hoa Lục.

Bộ trưởng Hagel đáp lời, nói rằng quan điểm đó là sai, Hoa Kỳ không lợi lộc gì khi ngăn chặn be bờ Trung Quốc, Hoa Kỳ cũng không đứng về bên nào trong các cuộc tranh chấp lãnh thổ. Tuy nhiên ông nhắc đi nhắc lại rằng Hoa Kỳ sẽ đứng bên cạnh các đồng minh của nước Mỹ.

Thượng Tướng Phạm Trường-Long, Phó Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương của Trung Quốc, cũng nói với Bộ trưởng quốc phòng Mỹ rằng nhân dân Hoa Lục

defense-sec-to-mongolia
Hai bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ và Mông Cổ duyệt hàng quân danh dự dàn chào tại Ulan Bator, 10 tháng 4, 2014 – AFP photo

và ngay chính ông đều không hài lòng với những phát biểu của ông Chuck Hagel trong cuộc họp báo ở Tokyo hôm Chủ Nhật vừa rồi.Những phản ứng này có thể còn nhắm mục đích cảnh báo trước cho chuyến công du của Tổng thống Obama sang châu Á, mà Trung Quốc dự đoán là sẽ nhấn mạnh những quan điểm không khác với Bộ trưởng quốc phòng Chuck Hagel, và Bắc Kinh muốn nhắn trước với người Mỹ rằng chính sách đó sẽ không có tác dụng đối với Trung Quốc.

Bắt tay quốc phòng với Mông Cổ

Từ Bắc Kinh, Bộ trưởng quốc phòng Mỹ bay sang thủ đô Ulan Bator của Mông cổ, nước láng giềng phương bắc của Trung Quốc.  Ngày thứ năm, Bộ trưởng Hagel ký với Bộ trưởng quốc phòng Mông Cổ Dashdemberel Bat-Erdene bản thông cáo về “quan điểm chung”, kêu gọi mở rộng quan hệ quân sự song phương.

Văn kiện này được coi như chỉ mang tính cách tượng trưng, nhưng có thể làm Bắc Kinh khó chịu. Và một lần nữa, Bộ trưởng Chuck Hagel lại nhấn mạnh chính sách xoay trục chiến lược sang châu Á khi ông tuyên bố :”Một mối quan hệ quân sự mạnh mẽ giữa Hoa Kỳ với Mông Cổ có tính cách quan trọng như một phần của chính sách Hoa Kỳ nhằm tái cân bằng nơi vùng châu Á-Thái Bình Dương”. Rõ ràng thông điệp từ Washington đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần từ Hawaii, sang Nhật, đến Bắc Kinh và nay là Mông Cổ, xứ bị kẹp chặt giữa hai cường quốc quân sự Nga và Trung Quốc.

Cùng ngày, thứ năm 10 tháng 4, 2014, đại sứ Trung Quốc tại Washington, ông Thôi Thiên-Khải, cố làm dịu không khí căng thẳng do chuyến đi của Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ gây nên. Đại sứ họ Thôi nói Bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc đã trao đổi rất thật tình và thẳng thắn, và đó có thể là điều tốt hơn là điều xấu.

Tin, bài liên quan

Lời thú nhận muộn màng của ông Bộ trưởng

Nam Nguyên, phóng viên RFA

http://www.boxitvn.net/bai/25026

Bộ trưởng Nông nghiệp Phát triển Nông thôn Cao Đức Phát. Ảnh báo ANTĐ

Bộ trưởng Nông nghiệp Phát triển Nông thôn Cao Đức Phát nhìn nhận là Việt Nam không thể làm nông nghiệp như cách vẫn làm từ 30 năm qua mà phải thay đổi từ trong nhận thức. Ông Bộ trưởng đã nói như thế khi trả lời chất vấn tại phiên họp ngày 8/4/2014 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội ở Hà Nội.

Trách nhiệm của bộ trưởng ở đâu?

Các báo mạng như Đất Việt, SaigonTimes, Dân Việt, Saigon Giải Phóng và Một Thế Giới đưa nhiều tin bài về nội dung trả lời chất vấn của Bộ trưởng NN-PTNT. Theo lời người đứng đầu ngành nông nghiệp Việt Nam, khi tham gia nền nông nghiệp sản xuất hàng hóa, cạnh tranh quốc tế, mọi người tham gia quá trình này phải hiểu là làm ra sản phẩm để bán, làm ra những thứ thị trường thiếu. Theo đó, cần tập trung vào những loại cây trồng, vật nuôi có lợi thế, Việt Nam không thể trồng táo Tây hay lúa mì, nhưng có tôm, cá tra…Để thực hiện được chủ trương này phải điều chỉnh cơ chế, chính sách nhằm khuyến khích người dân áp dụng khoa học công nghệ nâng cao hiệu quả sản xuất, xây dựng thương hiệu để dù sản lượng ít nhưng giá trị vẫn cao.

Người lướt mạng đọc báo điện tử có cảm giác ông Cao Đức Phát đang đóng vai một nhà phản biện thay vì điều hành chính sách trong cương vị Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp Phát triển Nông thôn. Bởi vì bản thân ông là tổng tư lệnh ngành nông nghiệp và đáng lý ông phải đề ra những chủ trương như thế và thực hiện nó sau khi nhậm chức năm 2004. Những gì ông Cao Đức Phát trình bày ngày 8/4/2014 tại Quốc hội cũng là những gì mà các chuyên gia cả trong và ngoài chính phủ nói rất nhiều từ nhiều năm qua và có thể cho rằng chính ông là người không lắng nghe, hay trách nhiệm còn ở cấp cao hơn ông Bộ trưởng.

Những vấn đề như Bộ trưởng Cao Đức Phát vừa nêu thì chính bản thân ông phải là người có trách nhiệm lớn nhất vì ông là người thực hiện chính sách nông nghiệp phát triển nông thôn của Đảng Nhà nước và Chính phủ

Có thể kiểm chứng, nếu dựa trên những thành quả phát triển nông nghiệp ở Việt Nam nhiều năm qua. Đó là một nền nông nghiệp phát triển không định hướng, chú trọng về lượng thay vì về phẩm, kết quả là Việt Nam đứng thứ nhì thế giới về xuất khẩu gạo nhưng nông dân không đủ ăn. Người trồng lúa ở đồng bằng sông Cửu Long chỉ có lợi tức trung bình 530.000 đồng một tháng. Đó là mức thấp nhất trong tất cả các ngành nghề ở Việt Nam và tương đương chưa tới 1/2 mức lương tối thiểu của công nhân lao động. Số liệu này do chính các Viện nghiên cứu của Bộ NN-PTNT công bố.

Saigon Times và Dân Việt Online trích lời Bộ trưởng Cao Đức Phát trình bày tại Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Việt Nam đã phát triển được 102 giống lúa nhưng chất lượng gạo xuất khẩu vẫn kém. Ông Phát nhận định là bản thân các giống đó không có đột phá, hơn nữa trong quá trình tổ chức thu mua, thương lái trộn lẫn các loại lúa với nhau nên dẫn tới chất lượng thấp, giá bán không cao, khó cạnh tranh.

Người nông dân Việt Nam gánh chịu đủ mọi thiệt thòi

Những vấn đề như Bộ trưởng Cao Đức Phát vừa nêu thì chính bản thân ông phải là người có trách nhiệm lớn nhất vì ông là người thực hiện chính sách nông nghiệp phát triển nông thôn của Đảng Nhà nước và Chính phủ. Trong ba thập niên vừa qua, GSTS Võ Tòng Xuân một nhà nông học có uy tín sống và làm việc ở đồng bằng sông Cửu Long từng nói những điều tương tự trên báo chí Việt Nam. Các giới chức có trách nhiệm chẳng hành động gì, hai Tổng công ty lương thực quốc doanh thống lĩnh 70% thị phần xuất khẩu gạo không thực hiện vùng nguyên liệu và xa lạ với nông dân. Các Tổng công ty qua các công ty con của mình chỉ mua gạo nguyên liệu qua thương lái và chẳng bao giờ mua lúa của nông dân.

GSTS Võ Tòng Xuân nhận định:

“38 năm trong hòa bình mà người nông dân vẫn còn nghèo, bây giờ nông dân khi thu hoạch xong phải ráng kiếm ai mua giùm sản phẩm thu hoạch của mình ngay…kẻo còn thiếu nợ nó bủa vây, chứng tỏ họ đâu có dành dụm được bao nhiêu đâu…chính sách thì hô hào người ta trồng khối lượng lớn để xuất khẩu cho nó oai. Nhưng mà giá rất thấp tại vì mạnh ai nấy làm, với cái kiểu làm của VFA Hiệp hội lương thực và Vinafood Tổng công ty lương thực thì gạo mình không có chất lượng. Không phải tại giống của mình xấu mà tại cách làm của VFA, Vinafood. Họ chỉ mua của mấy người thương lái, mở bao gạo ra là ba bốn thứ gạo trong đó có hột vàng có hột xanh làm sao mà ăn, ai mà mua giá cao được. Bên ngoài thì tên gạo Viet Nam rice, không ai dám đứng ra chịu trách nhiệm, 90 triệu người cùng chịu trách nhiệm hết, làm sao gạo tốt được. Nói hoài không tới đâu, họ vẫn tiếp tục làm vậy hoài, tại vì cái nhóm lợi ích nó mạnh quá.”

“Mở bao gạo ra là ba bốn thứ gạo trong đó có hột vàng có hột xanh làm sao mà ăn, ai mà mua giá cao được. Bên ngoài thì tên gạo Viet Nam rice, không ai dám đứng ra chịu trách nhiệm, 90 triệu người cùng chịu trách nhiệm hết, làm sao gạo tốt được.”

GSTS Võ Tòng Xuân

Bao giờ gạo Việt Nam mới có thương hiệu?

Trở lại buổi trả lời chất vấn ngày 8/4/2014 tại Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Bộ trưởng Cao Đức Phát không cho biết khi nào sẽ chấm dứt tình trạng một bao gạo có 5-10 giống trong đó. Theo Saigon Times Online Bộ trưởng Cao Đức Phát bày tỏ hy vọng  trong 5 năm tới, ngành lúa gạo sẽ có chuyển biến rõ hơn trong quá trình tổ chức sản xuất theo hướng liên kết nông dân và doanh nghiệp đầu ra. Nhờ đó nông dân có nơi tiêu thụ ổn định và có nơi đặt hàng cho sản phẩm.

Một trong những nhược điểm của gạo xuất khẩu được Bộ trưởng Cao Đức Phát nhìn nhận, không thể có thương hiệu khi thương lái đấu trộn hàng chục giống lúa trước khi xay ra gạo nguyên liệu để bán cho doanh nghiệp.

Một chuyên gia nông nghiệp ở tỉnh An Giang, ông Đoàn Ngọc Phả trình bày ý kiến cá nhân về vấn đề tại sao đến nay vẫn chưa xây dựng được thương hiệu cho gạo xuât khẩu của Việt Nam.

Nông dân và cánh đồng lúa. AFP

“ Không ai làm thay cho doanh nghiệp được, nhà nước chỉ hỗ trợ về khung chính sách thôi. Yếu kém đầu tiên là từ doanh nghiệp, doanh nghiệp Việt Nam rất yếu kém trong vấn đề xây dựng thương hiệu.Một khi họ có chiến lược xây dựng thương hiệu thì họ mới mua vùng nguyên liệu để bảo đảm ổn định chất lượng. Thành ra vừa qua họ cũng không xây dựng thương hiệu và mua bán trôi nổi, bán bằng thương hiệu người khác không có thương hiệu của mình. Bởi vì họ cũng mua nguyên liệu gạo lức trôi nổi, mua nhiều nguồn rồi chế biến theo đặt hàng của nhà nhập khẩu nhà phân phối của nước ngoài. Nói về cách làm ăn là như vậy, bây giờ nhiều doanh nghiệp cũng đang xây dựng thương hiệu, cũng làm nhãn hàng hóa rồi xâm nhập thị trường. Nhưng thị trường nước ngoài thì khó nên họ xây dựng ở thị trường trong nước. Họ xây dựng thương hiệu nhãn hiệu hàng hóa lưu hành trong nước. Khi khách hàng nước ngoài tới Việt Nam thấy những nhãn hiệu đó mới đặt hàng cho doanh nghiệp làm. Muốn đẩy mạnh ra nước ngoài thì cần có sự hỗ trợ của nhà nước.”

“Không ai làm thay cho doanh nghiệp được, nhà nước chỉ hỗ trợ về khung chính sách thôi. Yếu kém đầu tiên là từ doanh nghiệp, doanh nghiệp Việt Nam rất yếu kém trong vấn đề xây dựng thương hiệu.”

ông Đoàn Ngọc Phả

Trao đổi với chúng tôi, ông Đoàn Ngọc Phả nhận định là, bên Campuchia thành công trong việc xây dựng thương hiệu lúa gạo do làm thương hiệu khởi đầu với các giống lúa mùa truyền thống dài ngày. Tuy năng suất thấp nhưng chất lượng cao, ít lẫn giống và có thể “chứng nhận hữu cơ”, tức sản phẩm hữu cơ không sử dụng thuốc bảo vệ thực vật hay phân bón hóa học… Theo ông Phả ở đồng bằng sông Cửu Long đã làm tăng vụ nhiều năm rồi, sử dụng các giống lúa ngắn ngày thích hợp cho thị trường trung bình thì khó mà xây dựng thương hiệu…muốn làm thương hiệu thì phải có các vùng lúa nguyên liệu tập trung được tổ chức bài bản. Ông Phả cho biết một số diện tích lúa mùa ở Cà Mau cũng có thương hiệu Vĩnh Phú được chứng nhận hữu cơ, sản phẩm này đã được xuất khẩu đi Hoa Kỳ, Anh nhưng khối lượng còn hạn chế.

Ngành chăn nuôi đang thực sự sống dở chết dở

Theo SaigonTimes, tại phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội ngày 8/4 các đại biểu nêu vấn đề năm 2013, Việt Nam xuất khẩu 2,95 tỷ USD gạo nhưng nhập khẩu hơn 3 tỷ USD nguyên liệu thức ăn chăn nuôi như bắp và đậu nành. Các đại biểu đặt câu hỏi về chuyển dịch cơ cấu cây trồng để đáp ứng nhu cầu trong nước và xuất khẩu.Ngoài ra còn vấn đề ngành thức ăn chăn nuôi đang bị đang bị các doanh nghiệp nước ngoài thao túng. Bộ trưởng Cao Đức Phát cho biết Việt Nam chỉ có thể gia tăng diện tích trồng bắp, chứ đậu nành thì năng suất thấp không thể cạnh tranh. Về chăn nuôi ông Bộ trưởng nhìn nhận đây là lĩnh vực yếu nhất và cần thời gian để tái cơ cấu, khuyến khích chăn nuôi khép kín trong trang trại lớn.

Trong dịp trả lời chúng tôi bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế ở Hà Nội từng nhận xét về vấn đề liên quan.

“ Trên lĩnh vực chăn nuôi đã để cho các nhà đầu tư nước ngoài, một số công ty nước ngoài khống chế thị trường về thức ăn chăn nuôi và từ đó tạo nên nhiều sức ép đối với người nông dân. Bản thân họ còn tổ chức chăn nuôi ở Việt Nam biến nông dân thành những người làm gia công cho họ và đặt mức giá rất thấp.Tất cả những việc đó gây thiệt hại cho người nông dân, ngành chăn nuôi bây giờ đang thực sự sống dở chết dở và tương lai hết sức đáng lo ngại.”

Bộ trưởng NN-PTNT Cao Đức Phát đã tại chức được gần 10 năm từ cuối 2004 cho tới nay. Ông đã là người điều hành chính sách nông nghiệp của Việt Nam trong một thời gian đủ dài để có thể cải cách nền nông nghiệp lạc hậu của Việt Nam. Nếu nhìn kết quả để đánh giá nhà lãnh đạo thì ông Cao Đức Phát phải là người chịu trách nhiệm cao nhất. Nhưng người nông dân có thể không oán trách ông Bộ trưởng mà oán ông chính phủ, ông Đảng vì cơ chế ở Việt Nam là như vậy.

N. N.

Nguồn:http://www.rfa.org/vietnamese/programs/ReviewOnlineDomesticPress/lat-admis-of-minis-04112014062745.html

Hòa giải, vẫn còn nhiều khó khăn

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok. 2014-04-10

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/mediatio-diffi-stil-ahea-04102014061616.html

nguyên Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Phú Bình, Chủ nhiệm Hội liên lạc người Việt ở nước ngoài

Nguyên Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Phú Bình, Chủ nhiệm Hội liên lạc người Việt ở nước ngoài

Nguồ tinmoitruong.vn

Nghe bài này

Trong thời gian gần đây lời kêu gọi hòa giải của ông Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn đã gây rất nhiều tranh cãi trong khi Việt Nam đang đón nhận một đợt Việt kiều từ nhiều nước trên thế giới về giỗ tổ Hùng Vương và thăm đảo Trường Sa như một nỗ lực hòa giải người Việt trong và ngoài nước. Mặc Lâm phỏng vấn nguyên Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Phú Bình, Chủ nhiệm Hội liên lạc người Việt ở nước ngoài để tìm hiểu thêm chính sách hòa giải này.

Mặc Lâm: Thưa ông theo chúng tôi biết thì ông Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn vừa tuyên bố là chúng ta nên cởi mở để trong cũng như ngoài nước hòa giải với nhau. Theo nhận xét của ông sau một thời gian làm việc trực tiếp với người Việt hải ngoại thì ông thấy thái độ của họ đối với chuyện hòa giải họ có mở rộng lòng ra hay không, hay vẫn còn những e ngại nào?

Ô. Nguyễn Phú Bình: Theo tôi có lẽ đánh giá thì không thể đánh giá chung được tất cả mọi người, bởi vì bây giờ đất nước cũng đã thống nhất được gần 40 năm rồi và đang phát triển. Thế thì, tiếng nói chung để cùng nhau phát triển đất nước thì ngày càng nhiều lên. Bà con ở trong đã đành, nhưng mà ở ngoài mọi người cũng đều thấy đất nước đang phát triển đang đi lên, cố nhiên cũng còn vấn đề này, vấn đề kia thì đất nước nào cũng có. Tiếng nói chung thì nó vẫn nhiều hơn nhưng đâu đó chắc còn nhiều người người ta cũng chưa phải là đã hiểu, thậm chí người ta cũng chưa từng về nước sau khi rời khỏi đất nước vài chục năm.

Tôi cũng nghĩ là những cố gắng đều phải đến từ hai phía. Về phía nhà nước, tôi thấy rằng nhà nước cũng chủ động nhiều thay đổi về luật pháp, về các quy định ngày càng nhiều cởi mở hơn. Tôi nghĩ luật quốc tịch là một ví dụ

Ô. Nguyễn Phú Bình

Cho nên những tiếng nói khác biệt thì chúng tôi nghĩ rằng không có gì là khó hiểu cả. Nhưng tôi nghĩ là cái xu thế chung chắc chắn là những tiếng nói chung với đất nước càng ngày thì càng nhiều hơn.

Mặc Lâm: Nhìn chung về vấn đề hòa giải thì người Việt hải ngoại dù sao họ vẫn còn mặc cảm vì bị đối xử không thích đáng. Theo ông thì nhà nước Việt Nam nên làm thêm những gì để họ vững tin hơn về sự chân thành của nhà nước đối với vần đề hòa giải thưa ông?

Ô. Nguyễn Phú Bình: Thưa ông, tôi cũng nghĩ là những cố gắng đều phải đến từ hai phía. Về phía nhà nước, tôi thấy rằng nhà nước cũng chủ động nhiều thay đổi về luật pháp, về các quy định ngày càng nhiều cởi mở hơn. Tôi nghĩ luật quốc tịch là một ví dụ. Nhưng luật quốc tịch thì hiện nay chúng tôi vẫn kiến nghị tiếp tục phải có cải tiến để mở rộng hơn nữa, thí dụ như vấn đề thời hạn để đăng ký giữ lại quốc tịch Việt Nam chẳng hạn thì ông thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn cũng đã nói.

Hàng năm đông đảo dân chúng và kiều bào  tham dự chương trình Lễ giỗ Tổ Hùng Vương.
Hàng năm đông đảo dân chúng và kiều bào tham dự chương trình Lễ giỗ Tổ Hùng Vương. (Nguyentandung.org)

Chúng ta cũng là con một Mẹ mà ra cả. Cho nên lúc nhất thời, ở trong thời gian còn có những suy nghĩ khác nhau, xuất phát từ lịch sử nó cũng có phức tạp. Tôi nghĩ gần 40 năm trôi qua khi đất nước đã kết thúc chiến tranh và bắt đầu thống nhất rồi, tôi rất mong hòa giải dân tộc càng ngày càng mạnh mẽ

Ô. Nguyễn Phú Bình

Những người bây giờ muốn tham gia vào công tác vận động người Việt Nam ở nước ngoài thì chúng tôi đề nghị là không nên lấy cái ngày mùng Một tháng Bảy tới như là thời hạn để kết thúc việc đăng ký giữ lại quốc tịch Việt Nam thì đấy cũng là một ví dụ. Chắc cũng còn tiếp tục có thay đổi hoặc là những luật về nhà ở hay về đất đai cũng đang tiếp tục có những thay đổi. Tất nhiên là những việc này nó cũng phù hợp với xu thế chung là hội nhập quốc tế.

Ông cũng biết là sắp tới chúng ta sẽ tham gia vào cộng đồng ASEAN thì  luật của chúng ta cũng đang phải thay đổi để làm sao hội nhập cùng với ASEAN hoặc TPP. Tôi nghĩ rằng tất cả những điều này nó hòa chung với xu thế hội nhập, còn đối với bà con ta ở nước ngoài thì nó lại gần gũi hơn, bởi vì chúng ta cũng là con một Mẹ mà ra cả. Cho nên lúc nhất thời, ở trong thời gian còn có những suy nghĩ khác nhau, xuất phát từ lịch sử nó cũng có phức tạp. Tôi nghĩ gần 40 năm trôi qua khi đất nước đã kết thúc chiến tranh và bắt đầu thống nhất rồi, tôi rất mong hòa giải dân tộc càng ngày càng mạnh mẽ.

Mặc Lâm: Thưa ông về luật quốc tịch thì theo nhận xét của riêng chúng tôi cũng có người muốn xin giữ quốc tịch Việt Nam vì những lý do riêng của họ, tuy nhiên trong quá trình đơn từ hành chánh thì họ gặp rất nhiều trở ngại không khác gì người dân trong nước đang gặp. Theo ông thì những trở ngại có tính quan liêu đó phải được giải quyết như thế nào vì người Việt ở nước ngoài vốn đã quen với sự nhanh lẹ khi giải quyết đơn thư tại nước họ đang cư ngụ thưa ông?

Theo tôi, nhà nước bây giờ đã cởi mở. Cũng không có hạn chế nào đâu, cố nhiên là vị nào về nước lại có những hành động vi phạm pháp luật VN thì tất nhiên là Chính phủ VN không hoan nghênh, nhưng nhìn chung tôi thấy không có những cản trở hay hạn chế.

Ô. Nguyễn Phú Bình

Ô. Nguyễn Phú Bình: Tôi nghĩ là những ý kiến của bà con ở ngoài rất là chính đáng, và chúng tôi sẽ cố gắng cùng với cơ quan của chính quyền. Hội liên lạc với người Việt Nam ở nước ngoài cũng sẽ có những đóng góp để cho các cơ quan chức năng cải tiến và thông thoáng hơn nữa để làm sao việc đăng ký giữ quốc tịch cũng như tất cả mọi việc làm giấy tờ khác được thuận lợi hơn. Thưa, ông cũng phải thông cảm cho là việc này cũng không phải là một sớm một chiều có thể xong ngay được, bởi vì các cơ quan hành chính thường là tệ quan liêu vẫn còn khá là phổ biến.

Thế nhưng với cố gắng của chúng tôi những quy định đó sẽ càng ngày càng đơn giản và thông thoáng hơn. Tôi hy vọng rằng bà con sẽ ngày càng hài lòng hơn, mặc dù sẽ không hoàn toàn hài lòng. Cái này nó cần có thời gian,

Mặc Lâm: Trong nỗ lực kêu gọi hòa giải thì chúng tôi được biết chính phủ Việt Nam có tổ chức các chuyến đi mời gọi người Việt Hải ngoại về thăm Trường Sa. Thưa ông đối với những người đã từng có những hoạt động chống đối chính phủ Việt Nam thì lần này nhà nước có mở rộng tay cho phép họ về để họ thấy thực trạng Việt Nam hay không hay họ còn cần thêm một thời gian nữa?

Ô. Nguyễn Phú Bình: Theo tôi, nhà nước bây giờ đã cởi mở. Cũng không có hạn chế nào đâu, cố nhiên là vị nào về nước lại có những hành động vi phạm pháp luật Việt Nam thì tất nhiên là Chính phủ Việt Nam không hoan nghênh, nhưng nhìn chung tôi thấy không có những cản trở hay hạn chế. Tuy nhiên việc đi thăm các đảo ở Việt Nam, ông cũng biết là ở Việt Nam thời gian mà đi thăm được chỉ có trong vòng cuối tháng Ba cho đến đầu tháng Năm thôi còn ngoài ra thời tiết nó rất là khắc nghiệt không đi được.

Sắp tới sẽ có một chuyến mà bà con ta nhân dịp về dự giỗ tổ, ngày hôm nay là giỗ tổ Hùng Vương bà con về thì Ủy ban nhà nước người Việt Nam ở nước ngoài có tổ chức cho một đoàn đi thăm Trường Sa và việc ấy nó đang diễn ra. Tôi hy vọng sau này phương tiện nó tốt hơn thì việc đi thăm Trường Sa ngày càng ngày dễ dàng hơn. Số đông bà con ở ngoài có nguyện vọng sẽ được đáp ứng.

Nhưng đáp ứng tất cả thì cũng khó, do thời tiết và tổ chức thôi chứ việc hạn chế bà con ở ngoài thì theo tôi không có hạn chế nào về chính trị đâu.

Mặc Lâm: Xin cảm ơn ông.

Tin, bài liên quan

Hòa giải, vẫn còn nhiều khó khăn

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok. 2014-04-10

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/mediatio-diffi-stil-ahea-04102014061616.html

nguyên Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Phú Bình, Chủ nhiệm Hội liên lạc người Việt ở nước ngoài

Nguyên Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Phú Bình, Chủ nhiệm Hội liên lạc người Việt ở nước ngoài

Nguồ tinmoitruong.vn

Nghe bài này

Trong thời gian gần đây lời kêu gọi hòa giải của ông Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn đã gây rất nhiều tranh cãi trong khi Việt Nam đang đón nhận một đợt Việt kiều từ nhiều nước trên thế giới về giỗ tổ Hùng Vương và thăm đảo Trường Sa như một nỗ lực hòa giải người Việt trong và ngoài nước. Mặc Lâm phỏng vấn nguyên Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Phú Bình, Chủ nhiệm Hội liên lạc người Việt ở nước ngoài để tìm hiểu thêm chính sách hòa giải này.

Mặc Lâm: Thưa ông theo chúng tôi biết thì ông Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn vừa tuyên bố là chúng ta nên cởi mở để trong cũng như ngoài nước hòa giải với nhau. Theo nhận xét của ông sau một thời gian làm việc trực tiếp với người Việt hải ngoại thì ông thấy thái độ của họ đối với chuyện hòa giải họ có mở rộng lòng ra hay không, hay vẫn còn những e ngại nào?

Ô. Nguyễn Phú Bình: Theo tôi có lẽ đánh giá thì không thể đánh giá chung được tất cả mọi người, bởi vì bây giờ đất nước cũng đã thống nhất được gần 40 năm rồi và đang phát triển. Thế thì, tiếng nói chung để cùng nhau phát triển đất nước thì ngày càng nhiều lên. Bà con ở trong đã đành, nhưng mà ở ngoài mọi người cũng đều thấy đất nước đang phát triển đang đi lên, cố nhiên cũng còn vấn đề này, vấn đề kia thì đất nước nào cũng có. Tiếng nói chung thì nó vẫn nhiều hơn nhưng đâu đó chắc còn nhiều người người ta cũng chưa phải là đã hiểu, thậm chí người ta cũng chưa từng về nước sau khi rời khỏi đất nước vài chục năm.

Tôi cũng nghĩ là những cố gắng đều phải đến từ hai phía. Về phía nhà nước, tôi thấy rằng nhà nước cũng chủ động nhiều thay đổi về luật pháp, về các quy định ngày càng nhiều cởi mở hơn. Tôi nghĩ luật quốc tịch là một ví dụ

Ô. Nguyễn Phú Bình

Cho nên những tiếng nói khác biệt thì chúng tôi nghĩ rằng không có gì là khó hiểu cả. Nhưng tôi nghĩ là cái xu thế chung chắc chắn là những tiếng nói chung với đất nước càng ngày thì càng nhiều hơn.

Mặc Lâm: Nhìn chung về vấn đề hòa giải thì người Việt hải ngoại dù sao họ vẫn còn mặc cảm vì bị đối xử không thích đáng. Theo ông thì nhà nước Việt Nam nên làm thêm những gì để họ vững tin hơn về sự chân thành của nhà nước đối với vần đề hòa giải thưa ông?

Ô. Nguyễn Phú Bình: Thưa ông, tôi cũng nghĩ là những cố gắng đều phải đến từ hai phía. Về phía nhà nước, tôi thấy rằng nhà nước cũng chủ động nhiều thay đổi về luật pháp, về các quy định ngày càng nhiều cởi mở hơn. Tôi nghĩ luật quốc tịch là một ví dụ. Nhưng luật quốc tịch thì hiện nay chúng tôi vẫn kiến nghị tiếp tục phải có cải tiến để mở rộng hơn nữa, thí dụ như vấn đề thời hạn để đăng ký giữ lại quốc tịch Việt Nam chẳng hạn thì ông thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn cũng đã nói.

Hàng năm đông đảo dân chúng và kiều bào  tham dự chương trình Lễ giỗ Tổ Hùng Vương.
Hàng năm đông đảo dân chúng và kiều bào tham dự chương trình Lễ giỗ Tổ Hùng Vương. (Nguyentandung.org)

Chúng ta cũng là con một Mẹ mà ra cả. Cho nên lúc nhất thời, ở trong thời gian còn có những suy nghĩ khác nhau, xuất phát từ lịch sử nó cũng có phức tạp. Tôi nghĩ gần 40 năm trôi qua khi đất nước đã kết thúc chiến tranh và bắt đầu thống nhất rồi, tôi rất mong hòa giải dân tộc càng ngày càng mạnh mẽ

Ô. Nguyễn Phú Bình

Những người bây giờ muốn tham gia vào công tác vận động người Việt Nam ở nước ngoài thì chúng tôi đề nghị là không nên lấy cái ngày mùng Một tháng Bảy tới như là thời hạn để kết thúc việc đăng ký giữ lại quốc tịch Việt Nam thì đấy cũng là một ví dụ. Chắc cũng còn tiếp tục có thay đổi hoặc là những luật về nhà ở hay về đất đai cũng đang tiếp tục có những thay đổi. Tất nhiên là những việc này nó cũng phù hợp với xu thế chung là hội nhập quốc tế.

Ông cũng biết là sắp tới chúng ta sẽ tham gia vào cộng đồng ASEAN thì  luật của chúng ta cũng đang phải thay đổi để làm sao hội nhập cùng với ASEAN hoặc TPP. Tôi nghĩ rằng tất cả những điều này nó hòa chung với xu thế hội nhập, còn đối với bà con ta ở nước ngoài thì nó lại gần gũi hơn, bởi vì chúng ta cũng là con một Mẹ mà ra cả. Cho nên lúc nhất thời, ở trong thời gian còn có những suy nghĩ khác nhau, xuất phát từ lịch sử nó cũng có phức tạp. Tôi nghĩ gần 40 năm trôi qua khi đất nước đã kết thúc chiến tranh và bắt đầu thống nhất rồi, tôi rất mong hòa giải dân tộc càng ngày càng mạnh mẽ.

Mặc Lâm: Thưa ông về luật quốc tịch thì theo nhận xét của riêng chúng tôi cũng có người muốn xin giữ quốc tịch Việt Nam vì những lý do riêng của họ, tuy nhiên trong quá trình đơn từ hành chánh thì họ gặp rất nhiều trở ngại không khác gì người dân trong nước đang gặp. Theo ông thì những trở ngại có tính quan liêu đó phải được giải quyết như thế nào vì người Việt ở nước ngoài vốn đã quen với sự nhanh lẹ khi giải quyết đơn thư tại nước họ đang cư ngụ thưa ông?

Theo tôi, nhà nước bây giờ đã cởi mở. Cũng không có hạn chế nào đâu, cố nhiên là vị nào về nước lại có những hành động vi phạm pháp luật VN thì tất nhiên là Chính phủ VN không hoan nghênh, nhưng nhìn chung tôi thấy không có những cản trở hay hạn chế.

Ô. Nguyễn Phú Bình

Ô. Nguyễn Phú Bình: Tôi nghĩ là những ý kiến của bà con ở ngoài rất là chính đáng, và chúng tôi sẽ cố gắng cùng với cơ quan của chính quyền. Hội liên lạc với người Việt Nam ở nước ngoài cũng sẽ có những đóng góp để cho các cơ quan chức năng cải tiến và thông thoáng hơn nữa để làm sao việc đăng ký giữ quốc tịch cũng như tất cả mọi việc làm giấy tờ khác được thuận lợi hơn. Thưa, ông cũng phải thông cảm cho là việc này cũng không phải là một sớm một chiều có thể xong ngay được, bởi vì các cơ quan hành chính thường là tệ quan liêu vẫn còn khá là phổ biến.

Thế nhưng với cố gắng của chúng tôi những quy định đó sẽ càng ngày càng đơn giản và thông thoáng hơn. Tôi hy vọng rằng bà con sẽ ngày càng hài lòng hơn, mặc dù sẽ không hoàn toàn hài lòng. Cái này nó cần có thời gian,

Mặc Lâm: Trong nỗ lực kêu gọi hòa giải thì chúng tôi được biết chính phủ Việt Nam có tổ chức các chuyến đi mời gọi người Việt Hải ngoại về thăm Trường Sa. Thưa ông đối với những người đã từng có những hoạt động chống đối chính phủ Việt Nam thì lần này nhà nước có mở rộng tay cho phép họ về để họ thấy thực trạng Việt Nam hay không hay họ còn cần thêm một thời gian nữa?

Ô. Nguyễn Phú Bình: Theo tôi, nhà nước bây giờ đã cởi mở. Cũng không có hạn chế nào đâu, cố nhiên là vị nào về nước lại có những hành động vi phạm pháp luật Việt Nam thì tất nhiên là Chính phủ Việt Nam không hoan nghênh, nhưng nhìn chung tôi thấy không có những cản trở hay hạn chế. Tuy nhiên việc đi thăm các đảo ở Việt Nam, ông cũng biết là ở Việt Nam thời gian mà đi thăm được chỉ có trong vòng cuối tháng Ba cho đến đầu tháng Năm thôi còn ngoài ra thời tiết nó rất là khắc nghiệt không đi được.

Sắp tới sẽ có một chuyến mà bà con ta nhân dịp về dự giỗ tổ, ngày hôm nay là giỗ tổ Hùng Vương bà con về thì Ủy ban nhà nước người Việt Nam ở nước ngoài có tổ chức cho một đoàn đi thăm Trường Sa và việc ấy nó đang diễn ra. Tôi hy vọng sau này phương tiện nó tốt hơn thì việc đi thăm Trường Sa ngày càng ngày dễ dàng hơn. Số đông bà con ở ngoài có nguyện vọng sẽ được đáp ứng.

Nhưng đáp ứng tất cả thì cũng khó, do thời tiết và tổ chức thôi chứ việc hạn chế bà con ở ngoài thì theo tôi không có hạn chế nào về chính trị đâu.

Mặc Lâm: Xin cảm ơn ông.

Phạm Chí Dũng : Hãy để yên cho ông Cù Huy Hà Vũ sống như một người bình thường

Thụy My, RFI, 10-4-2014

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140410-pham-chi-dung-hay-de-yen-cho-ong-cu-huy-ha-vu-song-nhu-mot-nguoi-binh-thuong

Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ tại phiên xử ở Hà Nội, ngày 04/04/2011

Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ tại phiên xử ở Hà Nội, ngày .04/04/2011. (DR)

Nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng của Việt Nam, tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã được bất ngờ trả tự do hôm 06/04/2014, đưa thẳng từ nhà tù ra sân bay và đến Hoa Kỳ hôm 7/4. Nếu báo chí nhà nước không hề loan một dòng tin nào về sự kiện này, thì trên các mạng xã hội việc ông Cù Huy Hà Vũ được phóng thích và đi Mỹ ngay sau đó đã làm dấy lên nhiều bình luận sôi nổi. RFI Việt ngữ đã phỏng vấn nhà báo tự do Phạm Chí Dũng ở TP Hồ Chí Minh về vấn đề này.

RFI : Thân chào nhà bình luận Phạm Chí Dũng. Thưa anh, việc thả tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ tất nhiên là một tin vui nhưng nhiều người cho là các nhà bất đồng chính kiến một khi đã ra hải ngoại sẽ khó thể tiếp tục tranh đấu cho dân chủ được nữa ?

Nhà bình luận Phạm Chí Dũng – TP Hồ Chí Minh 10/04/2014 by Thụy My

 

Nhà báo Phạm Chí Dũng DR

Nhà báo Phạm Chí Dũng : Tôi thấy tình hình dư luận càng ngày càng phức tạp và đa chiều, thậm chí là hỗn mang, và có nét dị biệt không thể tránh khỏi trong quan điểm của cộng đồng. Gọi là cộng đồng, nhưng thực ra có rất nhiều nhóm, phái. Và điều này đã xảy ra không phải chỉ với ông Cù Huy Hà Vũ – đối với ông thì đây không phải là lần đầu tiên, mà cả với những người khác nữa. Thí dụ như ông Đoàn Viết Hoạt, bà Trần Khải Thanh Thủy – cũng từ trong nước mà đi ra, cũng từ nhà tù mà đi ra – nhưng cũng đã phải chịu những lời dị nghị khá nhiều. Ông Cù Huy Hà Vũ cũng vậy.

Và tôi xin nhắc lại, cho tới giờ vẫn có dư luận đánh giá ông Đoàn Viết Hoạt là một loại « » của chính quyền cộng sản đưa ra hải ngoại để hoạt động, quấy phá « phong trào dân chủ ». Tôi cho đó là quan điểm khá cực đoan. Bà Trần Khải Thanh Thủy cũng thế, một số người cho rằng bà là tay sai của Nhà nước, và cũng được gài vào trong các nhóm, các phong trào dân chủ để hoạt động.

Thì ngay lập tức khi ông Cù Huy Hà Vũ mới đáp xuống phi trường Washington DC có một ngày thôi, lại đã xuất hiện dư luận tương tự như đối với bà Trần Khải Thanh Thủy và ông Đoàn Viết Hoạt. Điều đó làm cho tôi cảm thấy ngạc nhiên vì tại sao mới chỉ có một ngày, trên người đang mang một số thứ bệnh – và đúng là có lý do để đi chữa bệnh thật sự – ông Cù Huy Hà Vũ lại bị lôi ra trước công luận để mổ xẻ, với một thái độ không mấy thiện cảm như thế.

Còn có luồng dư luận đánh giá là ông sẽ phải chịu những điều tiếng khá nặng nề nếu ông không hòa nhập được với cộng đồng. Và có thể bản thân ông Cù Huy Hà Vũ, vốn là một người xuất thân từ chế độ, mang những đặc tính tâm lý truyền thống khó tránh khỏi, sẽ khó thể hòa nhập được cộng đồng người Việt hải ngoại, ở Mỹ hoặc ở một số nước khác trên thế giới. Đó là một thách thức mà ông Cù Huy Hà Vũ phải đối mặt, phải giải quyết trong thời gian tới. Và người ta cho rằng có thể ông Cù Huy Hà Vũ sẽ không vượt qua được thử thách đó.

Mà khi không vượt qua được thì làm thế nào ? Hoặc là ông sẽ phải im lặng, hoặc là ông từ bỏ con đường tranh đấu. Vì nói gì thì nói, để tạo dựng nên một uy tín, năng lực và chân đứng ở hải ngoại, điều đó khó hơn nhiều so với ở trong nước.

Khi ở trong nước, người ta đương nhiên là có uy tín, đặc biệt là những nhân vật mới ở tù ra, và còn có thể tập hợp được một số quần chúng nào đó. Nhưng mà ở hải ngoại, với đặc tính có quá nhiều các nhóm thậm chí là phe phái, thì việc có thể đứng vững được trên đôi chân của mình, với uy tín của mình dù là có năng lực, cũng là một điều khá khó khăn.

Điều đó đã được chứng thực là hiện nay cho tới giờ, ở hải ngoại vẫn ít có gương mặt nào được coi là trở thành thủ lĩnh có thể thống nhất được các lực lượng tranh đấu hải ngoại. Thậm chí chỉ có một ít thủ lĩnh nhỏ thôi, và những người thủ lĩnh đó cũng đang phải đối mặt với khá nhiều khó khăn. Đó là đặc thù mà người ta gọi là tính chia rẽ, trong các phong trào đấu tranh dân chủ hải ngoại nói riêng, và trong đặc tính tâm lý của người Việt nói chung.

Đây là vấn đề mà chúng ta phải bàn tới ngày hôm nay. Tôi cho đó cũng là một thử thách mà trong những ngày tới, ông Cù Huy Hà Vũ dù có muốn đấu tranh trở lại hay là không vẫn phải đối mặt với nó, vẫn phải tìm cách vượt qua nó.

RFI : Thưa anh, như vậy khi trả tự do ông Cù Huy Hà Vũ, Việt Nam có được lợi thế nhiều hơn là bất lợi phải không ạ ?

Tôi có cảm giác là kỳ này Nhà nước Việt Nam đã giành một lợi thế nho nhỏ trong việc thả ông Cù Huy Hà Vũ. Bởi vì trước mắt họ đáp ứng được điều kiện của phía Hoa Kỳ, và Hoa Kỳ dường như cũng hài lòng về chuyện đó – lên tiếng hoan nghênh, thậm chí từ phía dân biểu Ed Royce. Đó là người đã cùng một số nghị sĩ khác vào tháng 7/2013, trước khi ông Trương Tấn Sang đến Washington DC gặp Tổng thống Barack Obama, thì ông Ed Royce và một nhóm nghị sĩ đã gửi thư riêng cho ông Trương Tấn Sang, đề nghị trả tự do cho ông Cù Huy Hà Vũ. Nhà nước Việt Nam đã đáp ứng một vấn đề, có thể nói là một điều kiện nhỏ của phía Hoa Kỳ – một điều kiện nhỏ thôi.

Thứ hai nữa, có thể là một bước tiến nhỏ trên con đường đạt tới mục tiêu tối thượng mà tôi nghĩ Nhà nước Việt Nam đang muốn tiến tới, đó là Hiệp định Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương. Và sau đó nữa, có thể cả một lời hứa của Tổng thống Barack Obama – hoặc vào cuối năm nay, hoặc sang năm tới – nhưng gần như chắc chắn là vào một lúc nào đó, phía Hoa Kỳ sẽ xác định là Tổng thống Obama đến Việt Nam.

Lúc đó sẽ là một hình ảnh tái lập chuyến đi của Barack Obama đến Miến Điện vào cuối năm 2012, khi tình hình dân chủ Miến Điện được cởi mở, Tổng thống Thein Sein đã thả khoảng hơn 100 nhân vật được coi là bất đồng chính kiến và tù nhân chính trị. Đó là mối lợi của Việt Nam.

Đồng thời về mặt trong nước, nếu Nhà nước Việt Nam chịu khó tuyên truyền thì tôi nghĩ rằng họ cũng đạt thêm được một mối lợi nhỏ. Rằng họ đã bắt đầu mở cửa, bắt đầu có dân chủ hơn, và đã bắt đầu chiếm được một chút lòng tin của dân chúng.

Nhưng khách quan mà nói, sau cuộc Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát Nhân quyền vào tháng 2/2014 tại Thụy Sĩ, Nhà nước Việt Nam đã bắt buộc phải thể hiện sự tôn trọng hơn chút đỉnh đối với Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Công ước quốc tế về chống tra tấn. Trong đó liên quan tới những điều kiện thả tù nhân chính trị, cải thiện chế độ lao tù một chút.

Điều đó cho thấy, có những tín hiệu đang phát ra về một lối mở thỏa hiệp – nhẹ nhàng hơn, mềm dẻo hơn, và có triển vọng hơn một chút, giữa Nhà nước Việt Nam với Hoa Kỳ, trong mối quan hệ thương thảo giữa hai bên về chính trị, ngoại giao, quân sự và kinh tế. Đó là một tương lai mà tôi cho là cũng không đến nỗi quá tồi đối với nền dân chủ Việt Nam nói chung, và đối với ông Cù Huy Hà Vũ nói riêng.

RFI : Nhưng tại sao lại là ông Cù Huy Hà Vũ, trong lúc nhà tù Việt Nam hãy còn nhiều tù nhân lương tâm khác.

Còn bản thân ông Cù Huy Hà Vũ tại sao lại được chọn để thả ? Trong trường hợp này, nói « thả » vì thực chất là Nhà nước Việt Nam cho ông đi luôn, chứ không phải là sau khi chữa bệnh, ông Cù Huy Hà Vũ phải trở lại thụ án nữa. Theo đánh giá của tôi, ông Cù Huy Hà Vũ không phải là một nhân vật quá nguy hiểm đối với Nhà nước Việt Nam.

Ông có tiếng nói, nhưng có thể về mặt tập hợp quần chúng và vị thế trong phong trào dân chủ ở Việt Nam, ông khó mà bằng được những nhân vật khác đang nằm trong chốn lao tù như ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải hay ông Lê Quốc Quân, ông Trần Huỳnh Duy Thức, hoặc linh mục Nguyễn Văn Lý.

Khi xác định chọn thả nhân vật nào đó, Nhà nước Việt Nam phải tính toán rất kỹ về ảnh hưởng của nhân vật đó sau khi được thả, tác động của của người đó trên trường quốc tế và cả với chính trị đối nội trong nước như thế nào.

Chúng ta nhớ rằng vào tháng 8/2013, sau chuyến đi của ông Trương Tấn Sang đến Washington DC gặp Barack Obama, thì nghe nói phía Hoa Kỳ đã đưa ra một danh sách có năm người, đề nghị phía Việt Nam trả tự do. Đứng cuối danh sách đó là cô Phương Uyên – bị bắt năm 2012 trong một vụ rải truyền đơn. Và phía Việt Nam đã chọn nhân vật nhẹ nhàng nhất, trẻ tuổi nhất, ít ảnh hưởng nhất, chỉ mang tính biểu tượng nho nhỏ mà thôi. Đó chính là cô Phương Uyên, và họ đã trả tự do cho cô. Sau đó vào tháng 11/2013, họ tiếp tục trả tự do tại tòa cho một blogger là Đinh Nhật Uy.

Đối với những trường hợp như thầy giáo Đinh Đăng Định, hay cựu đại úy quân lực Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Hữu Cầu, mà Nhà nước Việt Nam đưa ra lệnh đặc xá cho họ vào đầu năm 2014, cũng là những bước đi có tính toán. Vì đó là những người có thể nói là không còn sức khỏe để hoạt động nữa, hay nói cách khác đó là những người « sắp chết ».

Đó là cách tính toán của Nhà nước Việt Nam, làm sao vừa tạo ra một điều gọi là « nhân hòa » đối với tình hình chung, mà vẫn không làm cho các tù nhân chính trị được thả có điều kiện để hoạt động mạnh.

Riêng với ông Cù Huy Hà Vũ, vấn đề sức khỏe của ông có thể khả quan hơn nhiều so với thầy giáo Đinh Đăng Định (đã mất) và ông Nguyễn Hữu Cầu. Nhưng việc quyết định đưa ông đi nước ngoài, tôi cho đó là một tính toán khôn ngoan, vì đó là một cách – theo Nhà nước Việt Nam – là « tống khứ » được nhân vật bất đồng chính kiến nào ra hải ngoại thì càng tốt chừng đó.

Ở hải ngoại, họ sẽ khó có điều kiện như ở trong nước để tập hợp quần chúng, để nói lên tiếng nói và tạo được phản ứng của dư luận. Đặc biệt là ở nước ngoài, họ khó có độ cảm nhận, độ rủi ro thường trực len lỏi, theo đuổi như là người ở trong nước. Vì vậy họ sẽ khó thể phân tích, đánh giá tình hình một cách thuyết phục như là những người trong nước.

Đó là lý do mà tôi nghĩ Việt Nam đã chọn lựa khi thả ông Cù Huy Hà Vũ, phù hợp tương đối theo cách nhìn của Nhà nước.

RFI : Dư luận cũng đang cho là việc thả những tù nhân lương tâm nổi tiếng là một cách vô hiệu hóa họ. Người ta mong muốn họ được trả tự do nhưng vẫn ở lại trong nước.

Tình trạng chung hiện nay là nhiều tù nhân lương tâm còn trong tù chỉ muốn ở Việt Nam khi được tự do, không muốn đi nước ngoài. Những người thể hiện quan điểm kiên định nhất theo tôi biết là Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Lê Quốc Quân, linh mục Nguyễn Văn Lý, kể cả một số người khác. Nghe nói họ đã được gợi ý đi định cư ở nước ngoài, nhưng họ kiên quyết không chịu, và cũng kiên quyết không ký kết bất kỳ một cam kết nào đối với giám thị hay cơ quan công an, an ninh điều tra về việc đi nước ngoài và phải chấp nhận im lặng.

Thế thì vấn đề đối với ông Cù Huy Hà Vũ là như thế nào ? Ngay lập tức đã xuất hiện những dư luận có vẻ bất lợi cho ông. Dường như là những người nóng ruột đang muốn ông ngay sau khi đến Hoa Kỳ phải lập tức lao vào dòng thác đấu tranh, và làm tất cả những gì theo họ là có lợi cho phong trào dân chủ. Họ không hài lòng về việc tại sao ông Cù Huy Hà Vũ đến Washington DC một cách lặng lẽ như thế. Không có bạn bè tiếp đón ở phi trường, thậm chí đài VOA muốn phỏng vấn cũng không nhận được hồi âm ngay của ông.

Theo một số dư luận, điều đó cho thấy dường như đã có một sự thỏa hiệp nào đó giữa cá nhân ông Cù Huy Hà Vũ, giữa gia đình của ông với ngành công an, với Nhà nước Việt Nam. Thậm chí có sự thỏa hiệp giữa Việt Nam với Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ trong việc đưa đón ông Cù Huy Hà Vũ – từ nhà tù không phải ghé qua nhà ông ở đường Điện Biên Phủ ở Hà Nội mà ra thẳng sân bay để đi Mỹ.

Vấn đề đặt ra là ông Cù Huy Hà Vũ sẽ suy nghĩ như thế nào, và sẽ phải đối mặt ra sao trước vấn đề này. Nhưng theo quan điểm của tôi, thì tôi xin nói luôn là những người ở ngoài, chưa từng bao giờ chịu cảnh tù đày, nên có một chút chia sẻ và thông cảm đối với những người đã từng trải qua tình trạng mà người ta gọi là một ngày tù bằng ngàn thu ở ngoài.

Nhà tù không phải là môi trường lãng mạn một chút nào hết. Đó là một môi trường mà người ta đói ăn, nóng bức, chịu những áp lực về tâm lý, kể cả sự xúc phạm về thân thể thường xuyên, thậm chí là có thể dẫn tới những căn bệnh nan y như đối với thầy giáo Đinh Đăng Định mà chúng ta vừa chứng kiến.

Vì vậy cần có một sự cảm thông nhất định đối với những người mới ở tù ra. Đừng quá đặt nặng việc họ phải là một nhân vật này, nhân vật kia ; đừng quá coi trọng sự nổi tiếng của họ, để rồi tạo ra áp lực là họ cần phải đấu tranh ngay lập tức. Hãy xem họ là một người bình thường thôi, và một người bình thường thì cũng có tâm sinh lý hết sức bình thường.

Đối với ông Cù Huy Hà Vũ, trước mắt ông cần đi chữa bệnh, thì hãy để cho ông đi chữa bệnh. Còn những điều ông làm trong quá khứ – ông là một trong những người đầu tiên trong phong trào phản biện đối với dự án bauxite ở Việt Nam, thì chúng ta hãy ghi công ông. Còn đối với hiện tại và tương lai thì hãy để cho ông bình yên chữa bệnh.

Đừng tạo áp lực quá lớn đối với ông rằng trong tương lai gần ông phải làm một điều gì đó, còn nếu ông không làm sẽ trở thành một nhân vật thừa thãi, ở trong cái xã hội hết sức công nghiệp. Một xã hội mà nếu người ta không làm việc thì sẽ phải nhận trợ cấp, sẽ phải nhờ vả tới mọi người, và có thể sẽ trở thành một ngoại lệ không đáng có.

RFI : Về phía người được thả là ông Cù Huy Hà Vũ đã tỏ ra hết sức lặng lẽ. Nhưng về phía chính quyền – như lúc nãy anh có nói, nếu chịu khó tuyên truyền thì sẽ có được uy tín. Nhưng Việt Nam cũng không thông tin gì về việc trả tự do cho tù nhân lương tâm nổi tiếng này?

Tôi hơi ngạc nhiên về điều đó. Và chẳng lẽ điều mà tôi muốn nói lại là mách nước cho Nhà nước Việt Nam rằng, nếu đúng họ đang có những lợi thế nho nhỏ về chuyện thả Cù Huy Hà Vũ, thì tại sao họ không tuyên truyền về chuyện đó ? Đúng ra bộ máy Nhà nước Việt Nam có thể làm điều này, trong khi nhiều trường hợp khác không đáng có mà họ vẫn tuyên truyền.

Nhưng lần này tôi cho rằng họ rơi vào thế bị động. Và đó là thế bị động truyền thống vốn có, tức là không ai dám quyết định về một vấn đề, một trường hợp quan trọng. Họ luôn e ngại rằng tuyên truyền vấn đề này ra thì dân biết, và có thể « lợi bất cập hại ». Có thể sẽ phản tác dụng cho chế độ – rằng Nhà nước Việt Nam đã phải yếu thế trước đòi hỏi của Hoa Kỳ và phương Tây, phải nhượng bộ trước các vấn đề nhân quyền, và phải thả tù chính trị.

Thực ra đối với vấn đề Cù Huy Hà Vũ thì tôi cho rằng Việt Nam nên làm điều đó. Và một khi đã tuyên truyền, thì tính minh bạch chỉ gây hiệu quả tốt đối với họ thôi. Không chỉ minh bạch đối với trường hợp này, cứ nói thẳng ra tất cả những trường hợp khác. Kể cả về thầy giáo Đinh Đăng Định, về ông Nguyễn Hữu Cầu, về tất cả những trường hợp họ thả người, và viết một cách khách quan, tôi cho đó không chỉ là tính minh bạch mà còn là tính chính danh của chế độ nữa.

Họ cứ nói thẳng ra điều đó đi, đừng có ngại ngần gì cả. Càng nói ra thì tôi nghĩ phương Tây và người Mỹ sẽ yêu mến họ hơn, và càng dễ vào Hiệp định Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương hơn.

RFI : Thưa anh, có ý kiến cho là đối với phong trào dân chủ bây giờ, không chỉ cần đấu tranh đòi thả các tù nhân lương tâm, nhưng còn phải đòi hỏi chính quyền không buộc họ phải ra nước ngoài sau khi được trả tự do.

À, tất nhiên ! Đó là một vấn đề mà tôi nghĩ phong trào dân chủ và những người bất đồng chính kiến Việt Nam sẽ phải làm trong thời gian tới. Và không chỉ làm đơn độc trong tập thể, cá nhân, mà sẽ vận động quốc tế – đặc biệt là áp lực của quốc tế.

Các báo cáo viên, thanh sát viên quốc tế của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc can thiệp vào vấn đề Việt Nam để làm sao trong xu hướng mở dần sắp tới, thì những tù nhân chính trị được thả – và tôi cho là trong năm 2014 này sẽ còn thả thêm một số nhân vật nữa – sẽ được ở lại Việt Nam, không bị áp lực đi định cư ở nước ngoài.

Và một trong những lý do mà tôi cho rằng nên nêu ra là gia đình họ ở đây, khi họ ra tù và ở Việt Nam sẽ có điều kiện để đóng góp hơn nhiều hơn là ở nước ngoài. Vì Nhà nước Việt Nam đã kêu gọi sự phản biện mà, và những người tù bất đồng chính kiến thực ra trước đó họ cũng chỉ thể hiện sự phản biện, tự do biểu đạt mà thôi.

Nếu sắp tới họ ra tù thì họ cũng sẽ thể hiện tự do quan điểm, tự do chính kiến, đóng góp phản biện với Nhà nước Việt Nam, thì tại sao phải đưa họ ra nước ngoài ? Ở đây họ sẽ đóng góp tốt hơn, nhiều hơn, hiệu quả hơn ; và nếu Nhà nước chịu thỏa hiệp với họ, thì tôi cho đó là một điều kiện tốt để cùng phát triển.

RFI : Xin rất cảm ơn nhà bình luận Phạm Chí Dũng đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ.

Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại Biểu Tình Phản Đối Kết Nghiã Với TP Nha Trang Vì Vi Phạm Nhân Quyền

CỘNG ĐỒNG NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT HAY GỌI LÀ NGƯỜI TỴ NẠN CSVN TẠI MIỀN NAM CALIFORNIA CHỐNG CSVN XÂM NHẬP VÀO BẤT CỨ NƠI NÀO CÓ NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN SINH SỐNG – IRVINE KHÔNG NGOẠI LỆ – THÁI ĐỘ DỨT KHOÁT CỦA CỘNG ĐỒNG TỴ NAN ĐỐI VỚI CSVN TẠI NHA TRANG KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ ĐỐ KỴ ĐỒNG BÀO TẠI QUÊ NHÀ VÌ HỌ CŨNG LÀ NẠN NHÂN CỦA CHẾ ĐỘ PHI NHÂN NÀY, VÀ THÀNH PHỐ NHA TRANG LÀ XƯƠNG THỊT CỦA TỔ QUỐC VIỆT NAM MẾN YÊU

tai tien sảnh Irvine City Hall2

Tường trình : Hoàng Thụy Văn

Le chao co xuat phat bt chong ket nghiã

LỄ XUẤT PHÁT TẠI WESTMINSTER: 2:00 pm 8 tháng Tư Đen 2014

Ảnh : Vương Huê

Chiều ngày 8 tháng Tư 2014 cả ngàn người Mỹ gốc Việt đã giữ được sự bình tĩnh đáp lại lời mời của Thị Trưởng Steven Choi của Irvine có mặt để tham dự phiên họp của Hội Đồng Thành Phố Irvine cùng với dân cử các địa phương, được lắng nghe và được trình bày quan điểm tại sao chống chiêu bài của nhóm chủ trương kết nghĩa giữa thành phố Irvine của xứ sở tự do Hoa Kỳ và Nha Trang của Việt Nam bị áp bức bởi bộ máy cai trị của CSVN. Không thể nói lời nào cho đủ, và cũng không thể không nói những điều cần nói ra cho những ai chỉ nghe “những gì cộng sản nói, mà chưa nhìn kỹ những gì cộng sản làm”, nào là tàn ác, tham ô, nào là chà đạp luật pháp dù là luật pháp do chế độ này bày đặt ra, nào là tước đoạt Nhân Quyền, cũng như ngăn cấm tự do Tôn Giáo theo tin ngưỡng của người dân Việt Nam trong nước. Đó cũng là lý do tại sao người Việt Nam bỏ xứ ra đi trốn chạy chế độ cộng sản Việt Nam khi những người cộng sản này cưỡng chiếm Việt Nam Cộng Hoà của người dân Tự Do ở Miền Nam (Republic of Vietnam of the South Vietnam’s free people). Nói như thế để phân biệt Miền Nam loang lổ da beo của cái Mặt Trận Giải Phóng của các chính trị gia Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát… do Lê Duẩn và Lê Đức Thọ tạo dựng… tiếp tay ác quỉ để tạo ra trận Đại Hồng Thủy để rồi cho đến chết sự hối tiếc không nói được nửa lời…

 bieu tinh chong ket nghia voi Nha Trang

Không phải ngẫu nhiên mà các viên chức Irvine nhìn thấy một sự biểu lộ khí thế mạnh mẽ với một rừng Cờ Vàng như thế xẩy ra và làm chủ tình hình ngay tại tiền đình toà thị sảnh của họ suốt nhiều giờ đồng hồ. Cũng không phải ngẫu nhiên mà ông Tiến Sĩ Steven Choi và hai đồng viện là Phó thị trưởng Jeffrey Lalloway và Nghị viên Christina Shea cùng chí hướng với ông có cảm tình với người Việt Nam tỵ nạn đến thế. Sự thể khởi đi từ năm 2008 sau khi nghị viên HĐTP Irvine có sẵn trong tay bản quy chế Friendship City Program tháng 12 năm 2007 và trên đà phát triển thành phố, việc kết nghĩa Friendship City Relationship (FCR) chỉ là thời gian và sự lựa chọn cho đúng đắn.

 Le xuat phat tai Den Hung1

 

LỄ XUẤT PHÁT TẠI WESTMINSTER: 2:00 pm 8 tháng Tư Đen 2014.  Lễ xuất phát bắt đầu từ Westminster trong khí thế hùng dũng.

Đây không phải lần đầu tiên CSVN giao thiệp quốc tế về FCR trên vài thành phố Hoa Kỳ. Câu trả lời là Nghị viên Larry Agran tự ý xúc tiến FCR với các thành phố bên ngoài một cách không rõ ràng, không thông báo qua  HĐTP và cố ý đặt sự việc đã rồi cho HĐTP này. Người đồng hành với Larry là Nghị viên Beth Krom về FCR với các thành phố không thuộc các nước Tự do Dân chủ, khi đã cảm thấy sự thất bại trước mắt trong biến cố này sẽ ảnh hưởng lâu dài cho cuộc đời chính trị của phe nhóm nên bà đã có thái độ không thiện cảm với nhóm chính trị gia cùng người dân đang đấu tranh này. LS. Trần Thái Văn của cộng đồng tỵ nạn Việt Nam có liên hệ hiểu biết với Tiến Sĩ Steven Choi gốc Đại Hàn, và Irvine, không xa với Little Saigon, thủ đô tinh thần của người Việt tỵ nạn CSVN, nơi có 8 ngàn người Mỹ gốc Việt sinh sống dù chiếm một tỷ lệ cử tri đi bầu khiêm nhường trong mỗi kỳ bầu cử của nước Mỹ, nhưng người ta không thể tưởng tượng sảnh đường của Irvine hôm nay lại trở thành một đấu trường theo nghĩa nào đó đối với một người dày dạn tại địa phương trong nghề nghiệp chính trị như ông Larry Agran. Cả ngàn người tràn ngập nhưng một cách trật tự khu tiền đình của Irvine Civic Center với Cờ Vàng giương cao, trong khi cả trăm người được mời phát biểu tối hôm nay từ các vị dân cử như Thượng Nghị Sĩ Lou Correa rất có uy tín của Nghị viện California, Giám Sát Viên Janet Nguyễn của Orange County, Thị Trưởng Tạ Đức Trí của Westminster… cho đến các cư dân Irvine mà hầu hết đã chống lại phương cách kết nghĩa “Friendship City relationship between Nha Trang and Irvine” theo thỏa thuận và vận động của Tổng lãnh sự VC Nguyễn Bá Hùng và Nghị viên Larry Agran.

Sự tập hợp đông đảo của cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở miền Nam California chiều hôm nay tại Irvine để lên tiếng phản kháng một toan tính kết hợp bất an giữa Irvine và Nha Trang. Cuối cùng HĐTP Irvine đã mở thủ tục bầu chọn với 3 chống 2 trên 5, phần thắng nghiêng về những người yêu chuộng Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền của Thế giới Tự Do, trong đó có ông Thị Trưởng Steven Choi, Phó Thị Trưởng Jeffrey Lalloway, Nghị Viên Christina Shea, và đặc biệt là cư dân của thành phố Irvine không muốn thấy cờ đỏ sao vàng của chế độ Hà Nội đã gây bao tang tốc cho đất nước và người dân Việt Nam xuất hiện tại đây cùng với mớ tài liệu tuyên truyền bịp bợp và sách báo có nội dung không đúng sự thật. “Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm”, lời tuyên bố của TT. Nguyễn Văn Thiệu ngày nay đã trở thành khẩu hiệu diệt cộng của mọi người dân trong nước, không có bom đạn nào có thể đánh phá nổi, cực hình nào có thể lung lạc được ý chí của người dân trong nước yêu chuộng Tự Do, Dân Chủ, và toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam. Nếu không có một thế lực ma quỉ đang nuôi dưỡng cẩn thận chế độ Hà Nội trong kế hoạch thì “công cụ bạo lực để trấn áp bọn phản động” sẽ không là một trở lực quan trọng lắm cho công cuộc trỗi dậy của toàn dân.

 tai tien sảnh Irvine City Hall

Đây là một cuộc biểu tình bất bạo động của những người Việt Nam có quá khứ tỵ nạn trốn chạy Cộng sản Việt Nam trên xứ sở Tự Do này để thay tiếng nói của hàng chục triệu người Việt Nam trong nước không được phép biểu lộ. Đây cũng là một tiếng bom vang rền trên bầu trời miền Nam California để cảnh tỉnh những mưu toan nào tại đất nước Tự Do này nhằm dẫn đường tiếp sức cho chế độ Cộng Sản Việt Nam phi nhân chính thức bước vào để tuyên truyền, chiêu dụ làm ăn nhưng thực tế chỉ làm lợi cho cán bộ đảng viên và người môi giới, không mang về lợi lộc gì cho người dân Hoa Kỳ và người dân đau khổ của Việt Nam.

tai tien sảnh Irvine City Hall1

 

tai tien sảnh Irvine City Hall3

NGOÀI TIỀN SẢNH CỦA IRVINE CIVIC CENTER: 4:00 pm

cac bieu ngu chong ket nghia

Biểu ngữ nêu lý do chính đáng cần có cuộc biểu tình hôm nay.

bieu ngu chong ket nghia

bieu tinh chong ket nghia voi Nha Trang2

bieu ngu chong ket nghia2

Nội dung cuộc biểu tình được ghi rõ trên các biểu ngữ.

tai tien sảnh Irvine City Hall1

LS. Nguyễn Xuân Nghĩa, một trong các người lãnh đạo cuộc biểu tình hôm nay đang hướng dẫn cuộc biểu tình tuần hành chốc nữa đây.

tai tien sảnh Irvine City Hall4
Ông Phan Kỳ Nhơn của Liên UB Chống CS và Tay Sai, một trong những người lãnh đạo cuộc biểu tình này.
dan cu phat bieu

Mayor Tri Ta cùng đồng sự ở Westminster lúc nào cũng sát cánh trong đấu tranh chống độc tài CSVN.
dan cu phat bieu 1
California Senate Lou Correa tươi cười đáp lễ người biểu tình hoan nghênh ông sau lời tuyên bố của ông chống Irvine – Nhatrang “Sister City” relationship – Not Say Yes!

dan cu phat bieu 2

LS. Trần Thái Văn có vài điều nhắc nhở đồng hương tỵ nạn, chốc nữa đây sẽ được mời vào phòng hội của thành phố.  [Không phân biệt Dân Chủ – Cộng Hoà ở đây mà chỉ có Dân Chủ Tự Do chống lại độc tài áp bức!]

bieu tinh chong ket nghia voi Nha Trang 3

bieu tinh chong ket nghia voi Nha Trang 4

bieu tinh chong ket nghia voi Nha Trang

bieu tinh chong ket nghia voi Nha Trang1
Biểu tình tuần hành với Cờ Vàng giương cao và biểu ngữ chống CSVN xâm nhập là những thông điệp được chuyển đi chính yếu của cuộc biểu tình hôm nay.

BÊN TRONG PHÒNG HỘI:

trong phong hop cua TP Irvine 0

Irvine City Council sẵn sàng làm việc, sẽ quyết định một vấn đề khá hệ trọng vào phút cuối của phiên họp.

trong phong hop cua TP Irvine
Khách mời tham dự phiên họp người ta nhận thấy hầu hết là người Việt tỵ nn đến trình bày và hỗ trợ cho ý kiến tại sao chống Irvine – Nhatrang “Sister City” relationship.

Janet Nguyen phat bieu
GSV. Janet Nguyễn được mời phát biểu trước tiên.

NS Lou Correa Phat bieu
TNS California Lou Correa phát biểu nhấn mạnh những điểm khuyến cáo không giúp cho CSVN xâm nhập, đón nhận những tràn pháo tay tán đồng.
NV_Larry Agran

Nghị Viên Larry Agran, tác giả của “Friendship City Recommendations“, 5.1.

NV_BethKrom
Nghị Viên Beth Krom, người tán thành đề nghị của NV. Larry Agran.

LsNghia phat bieu
LS. Nguyễn Xuân Nghĩa, chủ tịch Cộng Đồng NVQG Nam California phát biểu. Trước LS Nghĩa đã có ông Lê Khắc Lý hiện là chủ tịch lâm thời một cộng đồng khác của người tỵ nạn Việt Nam, Nha Sĩ Cao Minh Hưng, chủ tịch tổ chức CLB Tình Nghệ Sĩ có home-base ở Nam California, bà Kim Đỗ thuộc CĐ NVQG San Diego và còn nhiều người khác nữa chờ tới phiên lên phát biểu. Đây là một cơ hội mà vị Thị Trưởng gốc Cao Ly, một đất nước cũng là nạn nhân của những người cộng sản ở phía Bắc vĩ tuyến 38, mở ra cho người tỵ nạn Việt Nam gửi thông điệp đi khắp bốn phương trời cảnh báo ngăn chặn Cộng sản Việt Nam xâm nhập vào Irvine, cũng là cảnh báo ngăn chặn CSVN công khai đến bất cứ nơi nào có người Việt tỵ nạn sinh sống.

Nguyen Manh Chi phat bieu

Ông Nguyễn Mạnh Chí, chủ tịch HĐ Giám Sát CĐ NVQG NC, sau khi nêu rõ quan điểm lập trường tại sao người Mỹ gốc Việt ở đây chống CSVN xâm nhập vào Irvine lấy cớ kết nghĩa “Chị Em”, tiến lên trước Nghị Viên Larry Agran và trân trọng tặng ông là Cờ Vàng biểu tượng tinh thần của Cộng đồng tỵ nạn Việt NamÔng Agran nhận lá Cờ Vàng bằng hai tay. Người ta không chống ông Agran mà chống CSVN xâm nhập, ông nhận lá Cờ Vàng là tạo tự tin cho ông và sẽ được Cộng đồng người Mỹ gốc Việt yêu thương và hỗ trợ ông.

Một thương gia cũng là một cư dân Irvine, gốc Á châu? Sau khi phát biểu tìm cách chống chế sự phản kháng của các ý kiến trước và bênh vực đề nghị của Agran đã bị người tham d phản đối. Chắc chắn ở xứ sở Tự Do và trọng pháp này không ai có quyền bắt ai và chặn họng ai một cách trái phép và lỗ mãng rất ư mọi rợ theo kiểu du-đảng-trị của cộng sản Việt Nam. [Tấm ảnh bịt miệng Cha Lý là nỗi nhục ngàn đời của con cháu Hồ]

ba nguoi bo phieu chong ket nghia
Thị Trưởng Steven Choi và hai bạn đồng s: Phó Thị Trưởng Jeffrey Lalloway, bên trái và Nghị Viên Christina Shea là những người bỏ phiếu chống Agran’s Recommendation đưa thắng lợi cho người dân yêu chuộng Tự Do tại Irvine cộng đồng người Việt tỵ nạn tại miền Nam California nói riêng và người tỵ nạn Việt Nam khắp nơi trên các xứ sở T Do, cũng là một thông điệp mà người tỵ nạn chuyển đến nhà cầm quyền CSVN một bài học đừng “hèn với giặc ác với dân”, và đồng thời xin chuyển về trong nước để xác quyết một sự yểm trợ hết lòng cho đồng bào trong nước đang sẵn lòng hỗ trợ cho những nhà đấu tranh vì Tự Do, Dân Chủ, và Nhân Quyền cho Việt Nam.

Xin mời theo links sau đây nghe lời phát biểu tại Irvine Civic Center của các vị LS . Trần Thái Văn, TNS. Lou Correa, Ông Nguyễn Mạnh Chí, CT/HĐ Giám Sát CĐ NVQG NC :

https://www.youtube.com/watch?v=ng_P95LHt6M

https://www.youtube.com/watch?v=MelG-w6nuYw

https://www.youtube.com/watch?v=rlYzZJv_0ro

Và sau cùng theo link sau đây để giữ ảnh làm tài liệu:

https://plus.google.com/photos/100800038531505182033/albums/6000452812733748609?banner=pwa

HRW: ‘TS Hà Vũ phải lưu vong’

Ông Cù Huy Hà Vũ

Ông Hà Vũ từng được truyền hình công an và VTV làm ‘phóng sự’ trong tù.

Một số tổ chức quốc tế đang tiếp tục tìm hiểu nguyên nhân đằng sau việc Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ được chính quyền Việt Nam thả khỏi tù và sang Hoa Kỳ ‘chữa bệnh’.

Tuy nhiên có ý kiến đặt lại nói là ông Cù Huy Hà Vũ đã bị ‘đưa đi lưu vong’ (exile) chứ không phải được ra nước ngoài chạy chữa bệnh nặng.

Hôm 08/4/2014, ông Brad Adams, Giám đốc Châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) bình luận với BBC việc ông TS Hà Vũ được đưa thẳng từ trại giam ra sân bay sang Mỹ.

Ông Adams nói đây là ‘tin vui’ nhưng lại cũng là một việc ‘đáng buồn’, không ‘công bằng’ đối với ông Hà Vũ và sự nghiệp tranh đấu cho cải tổ thể chế, chính trị ôn hòa mà nhà hoạt động này lâu nay theo đuổi.

Ông Adams nói: “Hiện nay, ông Cù Huy Hà Vũ đã có mặt ở Washington DC, chúng tôi hài lòng về điều này, nhưng đồng thời đây là một ngày rất buồn cho Việt Nam, bởi vì đây là một nhà hoạt động chủ chốt của Việt Nam là người đã luôn kêu gọi một cuộc cải tổ chính trị hòa bình cho thể chế ở Việt Nam và bây giờ ông ấy đã bị bắt buộc phải rời khỏi đất nước,

“Việt Nam đang cần những người như ông Hà Vũ, ở Việt Nam ông ấy có thể làm việc để nỗ lực tạo ra một xã hội dựa trên cơ sở tôn trọng quyền con người và nay ông ấy phải sống lưu vong, và điều này không công bằng cho ông ấy và gia đình của ông ấy và cả đất nước, bởi vì ông ấy đã không làm gì sai trái.”

‘Chữa bệnh hay trục xuất?’

Việt Nam đang cần những người như ông Hà Vũ, ở Việt Nam ông ấy có thể làm việc để nỗ lực tạo ra một xã hội dựa trên cơ sở tôn trọng quyền con người và nay ông ấy phải sống lưu vong, và điều này không công bằng cho ông ấy và gia đình của ông ấy và cả đất nước.

Brad Adams, Human Rights Watch

Trước câu hỏi liệu việc ông Vũ được đưa ra nước ngoài ‘chữa bệnh’ là lý do thực sự và duy nhất hay đâu là lý do thực, ông Adams bình luận:

“Chúng tôi hiểu rằng ông Cù Huy Hà Vũ có vấn đề về sức khỏe, nhưng đồng thời ông ấy không bao giờ nên bị bỏ tù, và ông ấy lẽ ra phải được trao trả tự do và ra khỏi tù từ sớm hơn để được chạy chữa, thật là một điều đáng hổ thẹn cho chính phủ Việt Nam khi mà ông ấy phải ‘tới Mỹ để chữa bệnh’ ngay khi là một tù nhân chính trị,

“Dù là lý do được đưa ra là ‘chữa bệnh’ đi chăng nữa thì chúng tôi cũng tin rằng đó là lý do không thích hợp, theo quan điểm của chúng tôi, ông Hà Vũ đã bị tống đi lưu vong hơn là vì ly’ do sức khỏe.

Trước câu hỏi liệu trong tình huống ông Vũ có bệnh nan y hoặc suy sụp sức khỏe nguy ngập, đây là một hành động ‘nhân đạo’ của nhà chức trách hay không, ông Adams nói thêm:

“Chính phủ không muốn ông ấy chết ở trong tù vì đây là điều mà sẽ gây cho họ nhiều khó khăn, thế nên họ đã ‘thả ông ta’ và cho ông ta thẳng lên máy bay.

“Ông ấy có thể có những kháng cự nào đó về điều kiện ra tù, nhưng người ta có thể làm gì được khi đang bị bệnh tật mà lại thiếu các thiết bị chăm sóc và vẫn còn những bốn năm nữa ở trong tù.”

‘Vẫn cần ông Vũ ở trong nước’

Ông Cù Huy Hà Vũ

Ông Cù Huy Hà Vũ được đánh giá là một nhà hoạt động có ảnh hưởng lớn ở Việt Nam.

Theo Giám đốc châu Á của Human Rights Watch, ông Hà Vũ đã thu hút được sự chú ý, theo dõi, ủng hộ của khá đông đảo các tầng lớp trong xã hội và là một nhân vật có ảnh hưởng lớn khi mà ngay sau khi ông bị bắt, hàng loạt kiến nghị đòi phóng thích ông đã được các giới như cựu quan chức, nghệ sỹ, nhà giáo, giáo sư đại học, nhà khoa học, nhà báo, giáo sỹ, công nhân, nông dân… ký tên.

Ông Adams nói: “Ông ấy đã có sự ủng hộ của đông đảo và rộng rãi trong quần chúng, tôi nghĩ nếu Việt Nam là một quốc gia tự do, người ta có thể tưởng tượng ông ấy có thể trở thành một nhà lãnh đạo hay một ứng viên tranh cử thành công, thay vì là bị ứng xử và bị coi là một tội phạm, chỉ vì ông ấy có một quan điểm chính trị khác biệt,

“Do đó, đó là một ngày tồi tệ cho Việt Nam khi một trong những người có tài năng như vậy đã bị buộc phải rời khỏi đất nước.”

Về câu hỏi phải chăng nhà cầm quyền muốn đưa ông Vũ ra khỏi Việt Nam càng xa càng tốt để ông có thể giảm khả năng, phạm vi ảnh hưởng, hoặc thậm chí trở nên ‘im lặng’ như một số nhà hoạt động Việt Nam trước đây sau khi ra hải ngoại, đại diện Human Rights Watch đáp:

“Có một thực tế là nhiều nhà hoạt động sau khi ra nước ngoài đã bị đụng độ và thậm chí bị nhiều nhóm tranh đấu dân chủ khác ở hải ngoại tấn công và đây là điều đáng tiếc.

“Chúng tôi đã nói chuyện với một số các nhà hoạt động Việt Nam bị lưu đầy, trục xuất, là những người đã cố gắng tiếp tục tập trung các nỗ lực của họ tranh đấu cho tự do và nhân quyền ở Việt Nam khi đã ra nước ngoài, nhưng đã gặp các trở ngại như vậy. Hy vọng là ông ấy sẽ tránh được vấn đề như thế.

‘Thách thức và cơ hội ở hải ngoại’

Những năm gần đây, con số các vụ bắt bớ và các vụ xử các nhà hoạt động đã tăng chóng mặt và có thể nhà cầm quyền Việt Nam muốn giảm một số áp lực trong vấn đề này bằng cách thả tự do cho ông Hà Vũ và bằng việc cố tỏ ra rằng họ cũng linh hoạt

Olof Blomqvist, Ân xá Quốc tế

Khi được hỏi về việc nếu ông Hà Vũ vẫn muốn tiếp tục vận động, hoạt động cho cải cách chính trị, thể chế ở Việt Nam, mà ông không được chính quyền cho về nước, thì liệu ông Vũ có thể làm được gì từ bên ngoài Việt Nam, ông Adams nêu quan điểm:

“Ngày nay mạng Internet có thể cho phép người ta sống ở nước ngoài nhưng vẫn tiếp tục có những tác động, ảnh hưởng ở trong nước, để những điều mà họ viết ra có thể được truyền bá đi, được phát trên truyền thông hay là được người khác đọc và theo dõi.”

Thế nhưng, đại diện Human Rights Watch từ London cũng cảnh báo một số khó khăn mà ông Vũ có thể đương đầu với tư cách một nhà hoạt động khi đã ra hải ngoại.

Ông Adams nói: “Một vấn đề khác làm cho nhiều người phải lo toan là phải lo liệu cuộc sống, chi phí cuộc sống ở Mỹ cũng có thể là một áp lực.

Do đó, nếu ông ấy có thời gian để cống hiến cho các hoạt động tranh đấu của ông ấy thì tôi nghĩ ông ấy vẫn có thể là một người có ảnh hưởng dù ở trên đất Mỹ.

Về thời điểm thả ông Vũ của chính quyền Việt Nam, ông Adams bình luận:

“Tôi nghĩ là trong những năm gần đây, con số các vụ bắt bớ và các vụ xử các nhà hoạt động đã tăng chóng mặt và có thể nhà cầm quyền Việt Nam muốn giảm một số áp lực trong vấn đề này,

“Bằng cách thả tự do cho ông Hà Vũ và bằng việc cố tỏ ra rằng họ cũng linh hoạt, nó cũng có thể vì sức khỏe của ông ấy, có thể họ thực sự lo lắng rằng sức khỏe của ông ấy có thể giảm sút và ông ấy có thể qua đời trong tù.

‘Lẽ ra phải thả sớm hơn’

Ông Cù Huy Hà Vũ

Đại diện Ân xá Quốc tế nói lẽ ra TS Cù Huy Hà Vũ phải được thả sớm hơn.

Hôm thứ Ba, BBC cũng trao đổi với đại diện của Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International), Khu vực Châu Á, Thái Bình Dương để tìm hiểu động cơ và hệ quả của việc ông Hà Vũ được đưa sang Hoa Kỳ.

Từ London, ông Olof Blomqvist, phát ngôn nhân của tổ chức này nói:

“Chúng tôi đang tìm cách tìm hiểu có thỏa thuận gì đằng sau vụ chính quyền Việt Nam thả ông Cù Huy Hà Vũ. Tất nhiên chúng ta luôn luôn vui mừng mỗi khi một tù nhân lương tâm như trường hợp ông Hà Vũ được thả,

“Mặc dù ông đã bị bắt giam, xử tù chẳng vì l‎y’ do gì ngoài viêc ông đã thực hiện quyền tự do thể hiện quan điểm một cách ôn hòa, môt vụ án đã làm dấy lên sự quan ngại sâu sắc về công ly’ ở Việt Nam, chúng tôi hài lòng vì ông Hà Vũ đã được trao trả tự do.

“Tuy nhiên viêc trao trả tự do này lẽ ra phải được thực hiện từ sớm hơn rất nhiều, và Việt Nam tiếp tục phải thay đổi cơ chế để tiếp tục trao trả tự do sớm hơn nữa cho các tù nhân chính trị và lương tâm ở Việt Nam, trong bối cảnh mà chúng tôi thấy tiếp tục diễn ra các vụ bắt bớ.

‘Tiếp tục các áp lực quốc tế’

Khi được vấn ý về việc cộng đồng quốc tế liệu sẽ dừng lại các động thái, áp lực của mình đối với Việt Nam về cải cách chính trị, cải thiện tình trạng nhân quyền và thả tự do vô điều kiện cho ít nhất vài trăm tù nhân chính trị và lương tâm khác còn đang bị giam giữ xét xử hay không, kể cả chịu quản chế, sau khi ông Vũ ra tù, ông Blomqvist nói:

Cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục làm nhiều hơn nữa, có một số các bước đi hữu hạn đã diễn ra, nhưng giới chức Việt Nam tiếp cục cần phải được nhắc nhở, cảnh báo rằng xâm phạm các quyền tự do ngôn luận và biểu đạt là vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế

Phát ngôn nhân Amnesty International

“Tôi nghĩ việc cộng đồng quốc tế tiếp tục duy trì các áp lực đối với Việt Nam, không để cho việc đàn áp tự do ngôn luận tiếp diễn, là rất quan trọng.

“Nhà cầm quyền Việt Nam cần phải được các chính phủ trên thế giới nói cho biết rằng tự do ngôn luận và biểu đạt là một quyền con người cơ bản, và Việt Nam phải tôn trọng điều này.

“Chúng tôi ghi nhận rằng rất nhiều trường hợp trong đó không chỉ có nhiều các bloggers, các nhà hoạt động chính trị mà cả các nhạc sỹ cũng bị bắt giam, bỏ tù chỉ vì họ đã biểu đạt ôn hòa quan điểm của họ.

“Dựa trên thực tế những gì đã đang diễn ra ở Việt Nam, chúng tôi thấy rằng cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục làm nhiều hơn nữa, có một số các bước đi hữu hạn đã diễn ra, nhưng giới chức Việt Nam tiếp cục cần phải được nhắc nhở, cảnh báo rằng xâm phạm các quyền tự do ngôn luận và biểu đạt là vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế,” phát ngôn nhân của Ân xá Quốc tế nói với BBC.

Khả năng quay về nước

Hôm 09/4, luật sư Nguyễn Văn Đài từ Hà Nội nói với BBC, ông tin rằng ông Cù Huy Hà Vũ khó có thể quay trở lại Việt Nam trong ngắn hạn, tuy bày tỏ hy vọng ông Vũ có thể có cơ hội trong tương lai.

Khả năng quay trở lại Việt Nam rất khó, gần như là không thể, thế nhưng tình hình chính trị Việt Nam trong vòng một vài năm tới tôi cho rằng có thể thay đổi và khi đó thì tôi tin anh Cù Huy Hà Vũ sẽ có thể có cơ hội quay trở lại Việt Nam với một vị thế khác so với vị thế hiện nay

LS Nguyễn Văn Đài (thứ ba, hàng đầu, trái sang)

Ông nói: “Theo kinh nghiệm những trường hợp đã được đi theo như vậy chữa bệnh, hoặc đi định cư hẳn, thì khả năng quay trở lại Việt Nam rất khó, gần như là không thể, thế nhưng tình hình chính trị Việt Nam trong vòng một vài năm tới tôi cho rằng có thể thay đổi,

“Và khi đó thì tôi tin anh Cù Huy Hà Vũ sẽ có thể có cơ hội quay trở lại Việt Nam với một vị thế khác so với vị thế hiện nay.”

Luật sư Đài cho hay cách đây hơn 1 tháng rưỡi, ông và một số ‘bè bạn’ của ông đã được luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, vợ của TS Hà Vũ, cho biết trước về khả năng ông Vũ sẽ đi Mỹ.

Theo ông Đài, người cũng từng bị là tù nhân chính trị bị kết án và phải ngồi tù trong bốn năm, thì điều kiện chăm sóc sức khỏe ở trong tù không tốt và không phù hợp với sức khỏe của ông Vũ, người bị một số căn bệnh như ‘tim bẩm sinh, máu nhiễm mỡ và huyết áp cao.”

Tuy nhiên, theo ông Đài, chắc chắn cộng đồng quốc tế và đã có các tác động nhất định trong việc ông Hà Vũ được thả ra tù, trong đó có Hoa Kỳ, Liên minh châu Âu, Úc, là các bên đã luôn luôn thúc giục chính quyền Việt Nam.

‘Và kỳ vọng trong nước’

Hôm thứ Ba, một số nhà hoạt động ở Việt Nam cũng nói với BBC, họ tin rằng các nỗ lực trong và ngoài nước, khu vực và quốc tế cần tiếp tục được tiến hành và thúc đẩy để gây áp lực cho Việt Nam cải thiện tình trạng nhân quyền, đẩy mạnh lộ trình trao trả các tù chính trị và tù nhân lương tâm, cũng như chấm dứt việc bắt bớ các nhà hoạt động ôn hòa.

Từ Sài Gòn, Giáo sư Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam, nêu quan điểm về việc nên hay không tiếp tục các nỗ lực này. Ông nói:

“Quá nên chứ không phải là nên hay không nên, quá nên, và thứ hai, một Cù Huy Hà Vũ được thả, nhưng còn rất nhiều tù nhân lương tâm khác, anh Điếu Cày chẳng hạn, và rất nhiều người khác nữa,

Một Cù Huy Hà Vũ được thả, nhưng còn rất nhiều tù nhân lương tâm khác, anh Điếu Cày chẳng hạn, và rất nhiều người khác nữa. Và tôi hy vọng sau sự kiện thả Cù Huy Hà Vũ, thì khát vọng của nhân dân là những người tù lương tâm khác cũng sẽ được tự do

GS Tương Lai

“Và tôi hy vọng sau sự kiện thả Cù Huy Hà Vũ, thì khát vọng của nhân dân là những người tù lương tâm khác cũng sẽ được tự do.”

Cũng hôm 08/4, từ Hà Nội, thành viên tổ chức Mạng lưới Blogger Việt Nam, kỹ sư Nguyễn Lân Thắng nói với BBC:

“Tôi nghĩ rằng có lẽ nhà nước họ tính toán thả riêng anh Cù Huy Hà Vũ là có sự lựa chọn, thế nhưng về phía những người đấu tranh, những người hoạt động dân chủ, những người đòi hỏi những quyền tự do của con người (như) chúng tôi,

“Chắc chắn việc đấu tranh cho những tù nhân lương tâm, những người vẫn còn trong vòng quản chế, đấu tranh cho họ những quyền dân sự ấy là chúng tối sẽ phải tiếp tục làm,” blogger Lân Thắng nêu quan điểm.

Trước đó, Tiến sỹ Phạm Chí Dũng, một nhà báo tự do nói với BBC đã đến lúc quốc tế yêu cầu Việt Nam cung cấp danh sách đầy đủ các tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị, những người bị xét xử hay không, những người bị quản chế, đóng cửa các trại lao cải dưới hình thức ‘phục hồi nhân phẩm’.

Ông cũng nói Việt Nam cần cho quốc tế biết lộ trình thả hết tù nhân và những người bị giam giữ vì đã lên tiếng, đấu tranh ôn hòa vì tự do và nhân quyền ở nước này.

Thư của “quân Giải Phóng” gửi “Ngụy Quân”

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/04/thu-cua-quan-giai-phong-gui-nguy-quan.html#more

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) – Nguyễn Bá Chổi vừa nhận được lá thư dưới đây của của một cựu bộ đội cụ Hồ. Nhận thấy nội dung liên quan đến “đại thắng mùa xuân” mà “đảng ta” đang chuẩn bị ăn mừng ngày kỷ niệm lần thứ 39, Chổi xin cho đăng lại nơi đây sau khi được sự đồng ý của tác giả bức thư với điều kiện dấu tên. Tiện thể, người nhận xin gửi nơi đây lời cám ơn đến anh cựu “giải phóng quân” Kách Mạng đã chia sẻ tâm sự phản tỉnh với cựu thù.
Anh Chổi,
Trước hết tôi xin thú thật, nhờ đọc những bài viết của anh suốt mấy năm nay, tôi biết được anh từng là một người lính trong Quân đội Việt Nam Cộng Hòa trước 30 tháng Tư 1975, và tuổi anh với tôi cũng xêm xêm nhau. Tôi viết “xêm xêm” theo kiểu nói người Miền Nam các anh hay dùng để anh hay rằng tôi, một bộ đội cụ Hồ thập thành trước kia nay đã tự giác tự nguyện tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc trên con đường Ngụy-quân hóa và Mỹ-cút hóa.
Ngụy quân hóa vì cái gì của Ngụy tôi cũng thích, như nhạc Ngụy, sách Ngụy, nói chung là thượng vàng hạ cám gì của Ngụy đều… hiện đại. Mỹ- cút hóa là con cháu tôi bây giờ học tiếng Mỹ thay vì tiếng Nga, như đảng đã bái bai Kinh Tế Tập Trung đói meo chạy theo Kinh Tế Thị Trường béo bở, bỏ đồng Rúp ông Liên Xô để úp mặt vào đồng Đô “đế quốc” Mỹ; còn đồng Hồ thì khỏi nói, như anh thấy tướng Phạm Quý Ngọ vừa rồi nhận hối lộ do Dương Chí Dũng giao nạp tới 1 triệu 510 ngàn đồng Đô, chứ đồng Hồ thì phải vận dụng cơ man nào là bao bố.
Mỹ-cút hóa vì con gái rượu của Thủ tướng Dũng thiếu gì con trai của các nhà lão thành Cách Mạng gạ gẩm cưa kéo mà cứ một hai “em chả, em chả”, cứ nằng nặc đòi lấy bằng được thằng con Ngụy đã cút theo Mỹ ngày Mỹ cút; Mỹ- cút hóa đến nỗi mấy đứa cháu tôi bây giờ mừng sinh nhật cũng hát bài Hép Pi Bớt Đê (Happy Birth Day), hể mở miệng là Ô Kê Ô Gà! Ra phố thì cứ đòi uống Cô Ca, ăn thì Mạc Đá Nồ (McDonald), Bơ Gơ Kinh (Burger King), Ken Tơ Ky Phờ Rai Trích Cần (Kentucky Fried Chicken)… con quan CS chỉ toàn muốn du học Mỹ Tư Bản… đó Anh.
Chả dấu gì Anh, sau khi thống nhất đất nước, tôi khoái Miền Nam của anh quá xá rồi xin chọn nơi này làm quê hương luôn đó anh. Xin anh đừng buồn hay thấy bị xúc phạm khi tôi dùng chữ “Ngụy” trong thư này, lý do giản đơn là, một phần do quen mồm quen mép, một phần khác quan trọng hơn là, nhờ ở lại Miền Nam, sống giữa đồng bào Miền Nam mà tôi đã chuyển biến từ sai lầm đáng tiếc căm thù khinh bỉ Ngụy thành khoái cụ tỷ Ngụy, bái phục văn hóa “đồi trụy” Ngụy, và nhất là Quân đội Miền Nam các anh có anh hùng Ngụy… Văn Thà, trong khi Thủ tướng Miền Bắc của chúng tôi tự cho mình là chân chính lại ký công hàm bán nước, dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho Tàu cộng, mà bây giờ nhờ đọc qua loạt bài “Những sự thật không thể chối bỏ của Đặng Chí Hùng kèm theo những hình ảnh tư liệu dẫn chứng, tôi mới biết được thực sự ai ngụy ai ngay, nhưng đây không phải là nội dung tôi muốn đề cập đến trong thư này.
Thưa anh Chổi, điều tôi muốn đề cập với anh hôm nay là cám ơn các anh đã… thua cuộc chiến tranh mà trước kia chúng tôi hăm hở gọi là “giải phóng Miền Nam”. Thực tế cho thấy đó là “giải phóng Miền Bắc”. Nói thế nghe ra là ”phản động”, nhưng thực chất là vậy. Nếu bác Hồ từng nói “Nước Việt nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi” – cứ cho bác Hồ nói đúng đi, mặc dầu theo sách giáo khoa Cách mạng dạy thì Việt Nam ta không chỉ có một mà có tới 53 dân tộc (trong Nam các anh gọi là 53 sắc tộc, xem ra đúng hơn), thì ta cũng có thể nói, nhờ chiếm được Miền Nam mà Miền Bắc được giải phóng, sông có thể cạn núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy nay đã hiển nhiên không thể chối cãi.
Thực tế đó là gì? Cũng giản đơn và dễ dàng như tòa án Hải Phòng xử phạt tù anh em Đoàn Văn Vươn là nạn nhân, và phạt tù treo đám thủ phạm tép riu, còn đám đầu sỏ chủ mưu thì hoàn toàn vô can, trong vụ cưỡng chế tài sản nhân dân mà chính Thủ tướng kết luận “hoàn toàn trái pháp luật”. Nếu các anh không thua cuộc chiến thì bộ đội cụ Hồ chúng tôi đâu có thu được hàng tỷ khối chiến lợi phẩm mang về làm náo nức nhân dân Miền Bắc, trong đó có cậu bé 13 tuổi quê hương Xô Viết Nghệ Tĩnh sau này là nhà báo Huy Đức ghi lại:
“Những gì được đưa ra từ những chiếc xe đò Phi Long thoạt đầu thật giản đơn: Mấy chiếc xe đạp bóng lộn xếp trên nóc xe; Cặp nhẫn vàng chóe trên ngón tay một người làng tập kết vừa về Nam thăm quê ra; Con búp bê nhựa – biết nhắm mắt khi nằm ngửa và có thể khóc oe oe – buộc trên ba lô của một anh bộ đội phục viên may mắn. 
 
Những cuốn sách của Mai Thảo, Duyên Anh… được các anh bộ đội giấu dưới đáy ba lô đã giúp bọn trẻ chúng tôi biết một thế giới văn chương gần gũi hơn Rừng Thẳm Tuyết Dày [1], Thép Đã Tôi Thế Đấy [2]… Những chiếc máy Akai, radio cassettes, được những người hàng xóm tập kết mang ra, giúp chúng tôi biết những người lính xa nhà, đêm tiền đồn còn nhớ mẹ, nhớ em, chứ không chỉ có “đêm Trường Sơn nhớ Bác”. Có một miền Nam không giống như miền Nam trong sách giáo khoa của chúng tôi.” (Bên Thắng Cuộc).
Còn chính bộ đội cụ Hồ như chiến sĩ gái Dương Thu Hương háo hức bao nhiêu trên đường giải phóng Miền Nam thì sau 30/4/75, khi vào đến Sài Gòn đã… Ta thử đọc trích đoạn cuộc trao đổi giữa cô với nhà báo Đinh Quang Anh Thái (*)
– Đinh Quang Anh Thái: Bà từng viết rằng, ngày 30 tháng Tư năm 1975, khi các phụ nữ khác trong đoàn quân của bà trầm trồ trước sự trù phú vật chất của miền Nam thì bà ngồi khóc trên lề đường Sài Gòn. Bà có thể nhắc lại tâm trạng của bà lúc đó?
 
– Dương Thu Hương: (thở dài) Điên rồ thì tôi có nhiều thứ điên rồ. Khóc thì tôi có hai lần khóc. 
 
Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975, trong khi tất cà mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí. Tôi không choáng ngợp vì nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà vì tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy dẫy các phương tiện thông tin như TV, radio, cassette. Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ. Ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Trung Quốc. Còn toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói. Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ… nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải. ”
 
Rồi chuyện ông bác sĩ bộ đội cụ Hồ mà anh gặp tại nhà người bạn chiến hữu của anh ở Tân Định ngay sau khi mới giải phóng Sài Gòn trông như người ngoài hành tinh mới đến, cứ ngơ ngơ ngáo ngáo, bảo “có vào đây mới biết đồng bào Miền Bắc ngoài đó quá khốn khổ.
Anh Chổi ơi, vài mẩu chuyện trên đây là của vài ba cá nhân lẻ tẻ nhưng là đại diện cho tâm trạng chung của tuyệt đại bộ phận đoàn quân “đại thắng mùa xuân” ngay sau khi mèo mù vớ được cá rán Miền Nam đó anh. Bây giờ xin tạm thôi những mẩu chuyện cá nhân để nhìn vào tổng thể sờ sờ trước mắt.
Giá như ngày đó Mỹ không chịu cút, Ngụy không chịu nhào và các anh cứ tiếp tục giữ vững Miền Nam với chế độ Tư Bản một mình thì chúng tôi, tức Miền Bắc, cứ vẫn xếp hàng cả ngày và chỉ được tiêu chuẩn “mỗi năm ba tấc vải thô, lấy gì che kín cụ Hồ em ơi”, Ba Ếch cứ tiếp tục trốn chui trốn nhủi trong rừng tràm U Minh, đêm du kích ngày chích mông, chứ làm gì có nhà thờ họ hoành tráng lừng lựng giữa Rạch Giá như bây giờ. Nói chung không nhờ Miền Nam các anh thua thì làm gì chúng tôi được nếm mùi bã Tư bản để được như ngày nay. Không nhờ các anh bỏ của chạy lấy người thì của đâu cho Cách Mạng lấy làm giàu như bây giờ. Không nhờ các anh thua cuộc thì ngày nay chắc chắn Miền Bắc chúng tôi còn tệ hơn nước anh em XHCN Bắc Triều Tiên của cậu Giun Kim Ủn bây giờ.
Nói túm lại, kỷ niệm ngày 30 tháng Tư 75 là để mừng cho Miền Bắc chúng tôi được giải phóng, chứ Miền Nam các anh thì bị một vố phỏng… nhớ đời này qua đời khác. Nhưng ở đời này, anh còn lạ gì, khốn nạn của người này có khi là hạnh phúc của người kia. Thôi thì Miền Nam các anh đã hưởng lâu rồi, nhiều rồi, nhường cho đồng bào Miền Bắc chúng tôi được giải phóng một ti, cho công bằng.
Cảm ơn anh đã đọc hết thư này của một người cựu thù cùng máu đỏ da vàng, cùng quê hương “ông bác” mà ngày nay mỗi lần nghe nhắc đến là tôi muốn độn thổ vì xấu hổ.
Trân trọng chào Anh,
Một cựu bộ đội cụ Hồ trong đoàn “giải phóng quân” 1975.
TB. Tôi bị “Ngụy hóa” đến nỗi văn phong của tôi cũng bị… Chổi hóa luôn!
Sài Gòn năm thứ 39 ngày Giải phóng Miền Bắc.

Ukraine ra tối hậu thư cho phe thân Nga

Chừng 56 người đã được cho phép ra khỏi tòa nhà an ninh tại Luhanks, giới chức nói

Bộ trưởng Nội vụ Ukraine cảnh báo các nhà hoạt động thân Nga, những người đã chiếm tòa nhà công quyền ở các thành phố miền đông, hãy tham gia đàm phán nhằm tìm giải pháp chính trị, nếu không sẽ phải đối diện với “vũ lực”.

Ông Arsen Avakov nói tình hình “sẽ được giải quyết trong vòng 48 tiếng” bằng một trong hai cách trên.

Trước đó, một số người trong tòa nhà an ninh tại thành phố Luhansk từ hôm Chủ Nhật đã rời đi.

EU, Nga, Hoa Kỳ và Ukraine tuần tới sẽ có cuộc họp bốn bên đầu tiên kể từ khi nổ ra khủng hoảng Ukraine.

Các cuộc thảo luận nhằm tìm cách phá vỡ thế bế tắc kể từ khi Nga sáp nhập bán đảo Crimea miền nam của Ukraine vào Nga hồi tháng Hai. Lính Nga hiện đang đồn trú đông đảo dọc biên giới hai nước.

‘Trả lời bằng vũ lực’

Căng thẳng dâng cao kể từ khi tòa nhà công sở ở các thành phố miền đông Luhansk, Donetsk và Kharkiv bị những người thân Nga chiếm đóng hôm Chủ Nhật.

Ông Avakov nói một “chiến dịch chống khủng bố” đang diễn ra ở ba khu vực và sẽ được chốt lại trong vòng hai ngày tới.

“Có hai lựa chọn,” ông nói với các phóng viên, “dàn xếp chính trị thông qua các cuộc đàm phán, hoặc là sử dụng vũ lực”.

“Với những người muốn đối thoại, chúng tôi đề xuất có các cuộc thảo luận và một giải pháp chính trị. Với số ít những người muốn xung đột, họ sẽ nhận được câu trả lời bằng vũ lực từ giới chức Ukraine.”

Tin tức nói những người thân Nga vẫn đang chiếm các tòa nhà công sở ở Donetsk

Người lãnh đạo các nhà hoạt động có vũ trang bên trong tòa nhà an ninh tại Luhansk đã kêu gọi Tổng thống Nga Vladimir Putin giúp đỡ.

Gọi Luhansk là “hy vọng cuối cùng còn lại cho toàn bộ Ukraine”, người đàn ông được xác định có tên là Vitaly nói: “Ông Putin, hãy xót thương các chiến binh của ông. Nếu ông mất chúng tôi thì ông sẽ mất đi hy vọng cuối cùng trong việc tạo ra một láng giềng tốt”.

Trước đó, an ninh Ukraine nói 56 người cố thủ bên trong văn phòng của họ tại Luhansk đã được phép rời đi sau hai vòng đàm phán với các chính trị gia địa phương.

Hôm thứ Ba, cơ quan này nói “những người cực đoan” được trang vị vũ khí và cầm giữ 60 người trái nguyện vọng. Hiện không rõ còn bao nhiêu người vẫn đang ở trong tòa nhà.

Trong cuộc tuần hành bên ngoài tòa nhà hồi đêm, những người có mặt đã len án giới lãnh đạo lâm thời tại Kiev và lặp lại lời kêu gọi tổ chức trưng cầu dân ý về việc đòi quyền tự trị lớn hơn cho khu vực, hãng tin Associated Press tường thuật.

Giới chức Ukraine hôm thứ Ba nói họ đã lấy lại được quyền kiểm soát tòa nhà công sở tại Kharkiv, nhưng người biểu tình được cho là vẫn đang chiếm tòa nhà chính phủ tại Donetsk.

Moscow đã cảnh báo Ukraine rằng việc dùng vũ lực để chấm dứt các cuộc biểu tình có thể sẽ dẫn tới nội chiến.

Irvine không kết nghĩa với Nha Trang

Nha Trang được Nghị viên Larry Agran đề xuất kết nghĩa với thành phố Irvine

Hội đồng Thành phố Irvine thuộc Quận Cam, bang California, Hoa Kỳ, trong phiên họp chiều thứ Ba 8/4 đã biểu quyết hủy bỏ đề xuất kết nghĩa với Nha Trang.

Trong phiên họp kéo dài khoảng hơn năm giờ đồng hồ với sự tham dự và phát biểu của nhiều người gốc Việt, hội đồng Irvine đã biểu quyết ba chống, hai thuận đối với đề nghị của nghị viên kỳ cựu Larry Agran.

Đây là kết quả không khiến người ta bất ngờ, bởi chiến dịch vận động phản đối của cộng đồng người Việt tại Quận Cam trước đó đã giành được cam kết ủng hộ từ ít nhất hai trong số năm nghị viên của Irvine.

Chiến dịch vận động kết nghĩa được khởi xướng với sự ủng hộ của người đứng đầu Tổng lãnh sự Việt Nam tại San Francisco, ông Nguyễn Bá Hùng.

Tuy nhiên, nó đã vấp phải phản ứng dữ dội từ cộng đồng và nhiều chính trị gia gốc Việt trong vùng, những người cho rằng chính quyền các cấp ở Việt Nam chưa tôn trọng nhân quyền, tự do ngôn luận và tự do tôn giáo.

Đa số những người phát biểu phản đối trong phiên họp là người gốc Việt ở Little Saigon

Kết quả biểu quyết 3-2 cũng thông qua việc gửi một lá thư cho ông Tổng lãnh sự Việt Nam nhằm thông báo rằng “chúng tôi, những người sống tại Irvine, ủng hộ cho tự do,” trang Orange County Register cho biết.

Về phần mình, nghị viên Agran trong phiên họp nói rằng đề xuất ban đầu của ông đã được tham vấn và không có dấu hiệu nào trước đó cho thấy nó sẽ gây tranh cãi.

Ông nói ông chưa từng nói chuyện với Giám sát viên Janet Nguyễn, dân cử gốc Việt cao cấp nhất ở Quận Cam, người nói rằng ông đã phớt lờ lời kêu gọi của bà là hãy rút lại ý định kết nghĩa.

Kể từ khi nghị trình họp của Irvine được công bố hôm thứ Sáu trước, tin tức đã lan đi nhanh chóng và các lãnh đạo cộng đồng đã tổ chức các cuộc họp nhằm tìm cách phản đối.

Được biết trang thỉnh nguyện thư phản đối đã thu thập được hơn 3000 chữ ký chỉ trong thời gian ngắn vài hôm.

Rút lại đề xuất

Kịch tính dâng cao khi bản thân nghị viên Larry Agran ngay trước hôm họp cũng đã rút lại đề xuất kết nghĩa với Nha Trang, nhưng phiên thảo luận vẫn diễn ra theo kế hoạch.

Theo luật định, một khi nghị trình được công bố thì việc thay đổi phải được đa số các nghị viên chấp thuận.

Do vậy, tuy tin rằng nhiều khả năng đề xuất kết nghĩa sẽ bị bác bỏ, hàng trăm người Việt vẫn kéo về trụ sở chính quyền thành phố Irvine để biểu tình phản đối.

Trong số những người phản đối có Thị trưởng Westminster Trí Tạ

Được biết riêng lượng người tham gia phát biểu đã lên tới hơn một trăm người.

Trong số này có nhiều gương mặt dân cử gốc Việt như Giám sát viên Janet Nguyễn, Thị trưởng thành phố Westminster cũng thuộc Quận Cam Trí Tạ, Ủy viên đặc khu vệ sinh Midway City Tyler Diệp, Phó Thị trưởng Garden Grove Dina Nguyễn, Thị trưởng Fountain Valley Michael Võ, cựu dân biểu Trần Thái Văn, cựu Ủy viên Quy hoạch Garden Grove Phát Bùi, Ủy viên Học khu Garden Grove Nguyễn Quốc Lân.

Trong buổi họp, nghị viên Larry Agran cho biết trong quá trình đề xuất, ông đã gặp gỡ với tổng lãnh sự Việt Nam nhưng “không nói rõ sẽ kết nghĩa với thành phố nào. Chỉ sau này, họ [phía Việt Nam] mới đề nghị là Nha Trang”.

Nha Trang là một trong ba thành phố được nghị viên Larry Agran đề xuất kết nghĩa. Hai thành phố còn lại là Karachi của Pakistan và Baoji của Trung Quốc.

Và tuy rút lại đề xuất, nhưng nghị viên Agran vẫn bỏ phiếu thuận cho nội dung được nghị bàn, với lý do ông vẫn muốn Irvine làm bạn với hai thành phố còn lại.

Kết quả biểu quyết cuối cùng của thành phố Irvine bác việc làm thân với cả ba thành phố này.

Thành phố chị em

Trước đây, đã có nhiều thành phố của Việt Nam kết nghĩa với các thành phố của Mỹ.

Đầu tiên là Thành phố Hồ Chí Minh, kết nghĩa với San Francisco từ năm 1995, khi quan hệ hai nước mới được thiết lập.

Hoặc Đà Nẵng kết nghĩa với không chỉ Oakland ở bắc California từ 2005, mà còn cả với Pittsburgh của bang Pennsylvania từ 2008.

Ngay mới hồi tháng trước, thành phố Riverside vừa quyết định kết nghĩa với Cần Thơ tuy có vấp phải phản đối từ một số cựu binh Mỹ từng chiến đấu tại Việt Nam.

Tuy nhiên, chưa bao giờ đề xuất kết nghĩa lại bị phản đối mạnh mẽ như lần này.

Irvine nằm cách Little Saigon, nơi được coi là thủ phủ của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ, chừng 15 phút lái xe.

Người gốc Việt tại đây có khoảng tám ngàn người, chiếm chưa tới 3,5% cư dân thành phố.

Những người chống đối nói rằng họ muốn tỏ thái độ với chính quyền Việt Nam, chứ không phải với người dân của thành phố Nha Trang cũng như người Việt trong nước.

Ông Hà Vũ sẽ tiếp tục ‘bản lĩnh’ đấu tranh

GS Tương Lai

Giáo sư Tương Lai tin tưởng ông Hà Vũ dù đã sang Mỹ sẽ tiếp tục ‘bản lĩnh yêu nước’ và đấu tranh.

Dù đã được ra tù và sang Mỹ, Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ sẽ vẫn tiếp tục ‘bản lĩnh yêu nước’ và đấu tranh với tư cách một người ‘trí thức chân chính’, theo Giáo sư Tương Lai từ TP. HCM.

Bình luận về việc ông Hà Vũ mới được trả tự do, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học cho rằng ông Vũ đã từng tranh đấu trước khi vào tù, trong thời gian trong tù, cho nên không có lý do gì gợi ý rằng ông Vũ sẽ thay đổi bản lĩnh tranh đấu của mình.

Nhà quan sát cho rằng đã có những thỏa thuận ngầm được diễn ra giữa nhà nước Việt Nam và cộng đồng quốc tế, đặc biệt là Hoa Kỳ để ông Hà Vũ có thể qua Mỹ chữa bệnh.

Ông khẳng định đây là một quyết định mang tính chất ‘chính trị’ hơn là một lý cớ cho ông Hà Vũ đi ‘chữa bệnh’ thông thường.

Theo Giáo sư Tương Lai, ông Hà Vũ có thể đã bị từ chối một trong các điều kiện để ông được thả, đó là việc ông muốn được đưa từ trại giam về qua thăm nhà riêng của ông ở đường Điện Biên Phủ, Hà Nội, trước khi sang Mỹ.

‘Tiếp tục áp lực’

Một Cù Huy Hà Vũ được thả, nhưng còn rất nhiều tù nhân lương tâm khác, anh Điếu Cầy chẳng hạn, và rất nhiều người khác nữa. Và tôi hy vọng sau sự kiện thả Cù Huy Hà Vũ, thì khát vọng của nhân dân là những người tù lương tâm khác cũng sẽ được tự do

“Có thể gia đình của ông Hà Vũ đã phải chấp nhận điều này”, giáo sư Tương Lai nói.

Về diễn biến tiếp sau việc Tiến sỹ luật đã được ra tù, Giáo sư Tương Lai cho rằng cộng đồng quốc tế nên tiếp tục các nỗ lực để ‘áp lực’ nhà cầm quyền Việt Nam phải cứu xét lại và tiến tới thả nhiều tù nhân chính trị và lương tâm khác còn đang bị giam giữ trong các trại giam, kể cả giải tỏa cho những người bị quản thúc tại gia.

“Quá nên chứ không phải là nên hay không nên, quá nên, và thứ hai, một Cù Huy Hà Vũ được thả, nhưng còn rất nhiều tù nhân lương tâm khác, anh Điếu Cày chẳng hạn, và rất nhiều người khác nữa,

“Và tôi hy vọng sau sự kiện thả Cù Huy Hà Vũ, thì khát vọng của nhân dân là những người tù lương tâm khác cũng sẽ được tự do,” ông nói với BBC từ Sài Gòn hôm 8/4/2014.

‘Chính quyền sợ ông Cù Huy Hà Vũ’

Kỹ sư Nguyễn Lân Thắng

Blogger Nguyễn Lân Thắng nói chính quyền ‘rất sợ ông Hà Vũ’.

Chính quyền Việt Nam hiện vẫn còn ‘rất sợ ảnh hưởng’ của Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ, tuy nhiên việc họ buộc phải thả ông ra khỏi nhà tù mới chỉ là ‘thắng lợi bước đầu’ của các nỗ lực tranh đấu trong và ngoài nước vì tự do, công lý và nhân quyền cho Việt Nam hiện nay, theo nhà hoạt động, blogger Nguyễn Lân Thắng.

Bình luận với BBC hôm 08/4/2014 về việc ông Hà Vũ mới được chính quyền cho sang Mỹ chữa bệnh, kỹ sư Lân Thắng, thành viên Tổ chức Mạng lưới Blogger Việt Nam, cho rằng trước hết đây là một tin mừng cho bản thân ông Vũ và gia đình của ông.

‘Tiếp tục đấu tranh’

Blogger cho rằng chính quyền đã ‘bắt buộc’ phải thả ông Hà Vũ vì áp lực đòi công lý của trong nước và quốc tế rất mạnh. Tuy nhiên việc ông Hà Vũ đi thẳng từ nhà tù ra sân bay để xuất cảnh cho thấy chính quyền đã ‘cân nhắc’ rất kỹ và không muốn cộng đồng tranh đấu cho nhân quyền, quần chúng tiếp xúc với ông, do ngại rằng ‘ảnh hưởng’ của ông còn rất lớn.

“Tôi nghĩ rằng có lẽ nhà nước họ tính toán thả riêng anh Cù Huy Hà Vũ là có sự lựa chọn, thế nhưng về phía những người đấu tranh, những người hoạt động dân chủ, những người đòi hỏi những quyền tự do của con người (như) chúng tôi,

“Chắc chắn việc đấu tranh cho những tù nhân lương tâm, những người vẫn còn trong vòng quản chế, đấu tranh cho họ những quyền dân sự ấy là chúng tối sẽ phải tiếp tục làm,” kỹ sư Lân Thắng nêu quan điểm.

 

8 năm Khối Dân Chủ 8406

8406-8years-600.jpg

Khầu hiệu mừng ký niệm 8 năm Khối 8406 trên đường phố Việt Nam hôm 08/04/2014.

Citizen photo

Nghe cuộc phỏng vấn này
Tải xuống – download

Hôm nay 08/04/2014 đánh dấu 8 năm ngày thành lập Khối Dân Chủ 8406. Nhân dịp này, chúng tôi có cuộc trao đổi với Linh mục Phan Văn Lợi, một trong những thành viên sáng lập Khối 8406. Trước tiên Linh mục cho biết những thành quả đạt được của khối 8406:

“Kính thưa toàn thể quý vị, khối 8406 ra đời cách đây tám năm, với một tuyên ngôn dân chủ cho Việt nam, và tuyên ngôn này nhanh chóng được sự hưởng ứng của đồng bào, trong nước và ngoài nước, lên đến hàng ngàn người có cả chính khách quốc tế. Thậm chí có cả những người đã từng thuộc các nước Đông Âu.

Sau Tám năm, nhờ cảm hứng từ tuyên ngôn Tự do dân chủ cho Việt nam cũng như chương trình bốn bước và tám giai đoạn cho quá trình dân chủ hóa Việt nam, khối 8406 đã gây nên được một phong trào quần chúng rộng rải, các thành viên của khối đã có những hoạt động tích cực khiến cho nhà cầm quyền cộng sản phải lo sợ.

Có hơn 50 thành viên của chúng tôi bị ngồi tù với tổng án là 230 năm. Nhưng nhờ sự cố gắng liên tục, sự đấu tranh không ngừng nghỉ và chấp nhận gian khổ, khối 8406 của chúng tôi được hơn 60 giải nhân quyền của Việt nam và quốc tế.

Và cái thành quả lớn nhất của chúng tôi là chúng tôi đã thúc đẩy phong trào đấu tranh ngày càng rộng hơn, sâu hơn. Cho nên bây giờ có các tổ chức xã hội dân sự được thành lập, như  là Con đường Việt nam, Hội bầu bí tương thân, Hội anh em dân chủ, Hội Cựu tù nhân lương tâm, Hội đồng liên tôn quốc nội, Hội dân oan, rồi đến Văn đoàn độc lập, và nhiều hội khác nữa.

Sau 8 năm, Khối 8406 đã gây nên được một phong trào quần chúng rộng rải, các thành viên của khối đã có những hoạt động tích cực khiến cho nhà cầm quyền cộng sản phải lo sợ.

LM Phan Văn Lợi

Tất cả những cái đó chúng tôi nghĩ rằng  xuất phát từ tinh thần của tuyên ngôn 8406, một tuyên ngôn đòi hỏi quyền con người. Mở ra một hướng mới cho phong trào đấu tranh tại Việt Nam”.

Kính Hòa: Linh mục đánh giá thế nào về hiện trạng của khối 8406?

LM Phan Văn Lợi: Thưa quí vị là khối 8406 của chúng tôi bây giờ vẫn tiếp tục con đường của mình là khai dân trí, chấn dân khí. Khai dân trí là chúng tôi luôn bám sát thời sự của đất nước để lên tiếng kịp thời, để có những kháng thư, ví dụ như chống lại những hành vi sai lầm của nhà cầm quyền, lên tiếng về Hiến pháp.

Khi Hiến pháp 2013 ra đời chúng tôi đã có những lời phản bác rất mạnh mẽ để cảnh giác đồng bào. Ngoài ra chúng tôi cũng làm một tờ báo, đưa lên mạng và in ra ở trong nước để cố gắng chuyển đạt tới đồng bào.

Các thành viên 8406 hiện diện trong các tổ chức dân sự, như là thành viên sáng lập hay là thành viên tham gia. Đó là nổ lực không ngừng của chúng tôi.

Bloc8406-supporter-305.jpg
Một ủng hộ viên của Khối 8406. Hình chụp từ  youtube.

Kính Hòa: Xin đặt câu hỏi cuối là nếu bây giờ được thành lập lại khối 8406 thì Linh mục thấy có điều gì phải thay đổi không?

LM Phan Văn Lợi: Chúng tôi sẽ vẫn trung thành với hướng đi của chúng tôi, tức là tinh thần của tuyên ngôn dân chủ tự do cho Việt nam. Và luôn là một phong trào quần chúng, chúng tôi không phải là một đảng phái.

Chúng tôi mời tất cả mọi người tham gia vào. Để mọi người dẹp đi nỗi sợ hãi mà đấu tranh cho tự do dân chủ. Những người trong khối 8406 bây giờ có những hoạt động trong các nhóm.

Đó là điều mà chúng tôi tiên liệu từ lúc thành lập là sẽ có những thành viên thành lập các đảng phái chính trị hoặc các tổ chức dân sự xã hội.  Chúng tôi vẫn trung thành con đường của mình đã đi.

Chỉ có đi vào các khối quần chúng, kêu gọi họ đồng loạt xuống đường, lúc đó mới có thể xoay chuyển tình hình ở tại Việt Nam.

LM Phan Văn Lợi

Kính Hòa: Thưa, xin hỏi thêm rằng Linh mục có nhận thấy phong trào 8406 có những khiếm khuyết nào cần phải khắc phục không ạ?

LM Phan Văn Lợi: Dĩ nhiên là phong trào nào cũng có những khuyết điểm của nó. Đối với chúng tôi thì sau khi nhiều thành viên bị đi tù thì co nhiều người lại im lặng đi.

Chúng  tôi thấy rằng chúng tôi chưa đi được vào các khối quần chúng. Bởi vì thật ra nhân sự của chúng tôi rất là ít ỏi và các thành phần cốt cán đã bị ở tù.

Nên chúng tôi đề nghị các nhóm xã hội dân sự mới được thành lập nên có các hoạt động thực tế. Đó là đi sâu vào khối công nhân, khối nông dân, khối trí thức, để tác động trong đó. Chỉ có đi vào các khối quần chúng đó, kêu gọi họ đồng loạt xuống đường với các thành viên của các nhóm xã hội dân sự, lúc đó mới có thể xoay chuyển tình hình ở tại Việt Nam.

Kính Hòa: Cảm ơn Linh mục Phan Văn Lợi đã dành cho đài RFA buổi nói chuyện hôm nay.

8406 letterhead

Tuyên bố nhân kỷ niệm lần thứ 8 ngày thành lập

(8/4/2006 – 8/4/2014).

          Kính gửi:

– Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.

– Các chính phủ dân chủ, các tổ chức nhân quyền và cộng đồng thế giới tiến bộ.

Hôm nay kỷ niệm 8 năm ngày Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006 được công bố (08-04-2006), một bản văn tranh đấu lần đầu tiên được hàng vạn Đồng bào trong lẫn ngoài nước cũng như hàng trăm chính khách quốc tế tán thành ủng hộ. Như mọi người đều biết, đây là bản văn trình bày một đường lối đấu tranh mới giữa lòng chế độ Cộng sản Việt Nam -khiến nhà cầm quyền phải lo sợ- cũng như đã tạo một sức bật mới cho phong trào quần chúng quốc nội giành lại các nhân quyền và dân quyền bị đảng CSVN tước lấy -khiến đồng bào hải ngoại và nhiều tổ chức quốc tế phải thừa nhận. Bằng chứng là hơn 50 thành viên Khối 8406 đã bị tống ngục với tổng án tù là 232 năm và hơn 60 giải nhân quyền của người Việt lẫn ngoại quốc đã được trao tặng cho từng ấy thành viên Khối 8406. Bằng chứng nữa là công cuộc đấu tranh tại VN ngày càng dâng cao từ đó với nhiều điều mới mẻ, khiến cho nhà cầm quyền Cộng sản cũng ngày càng phản ứng với nhiều kiểu khó lường. Nhân kỷ niệm 8 năm này, Khối 8406 chúng tôi xin nêu lên một số điểm:

          1- Công cuộc đấu tranh tại VN ngày càng dâng cao với nhiều điều mới mẻ: mới mẻ về hình thức kết hợp, mới mẻ về số lượng tổ chức và mới mẻ về phương cách tranh đấu.         

Về hình thức kết hợp, đó là sự xuất hiện không phải những cá nhân nhưng là những tập thể đấu tranh mang danh nghĩa xã hội dân sự độc lập. Nói là xã hội dân sự độc lập vì từ lâu nay, vẫn có những tổ chức xã hội dân sự do nhà nước và đảng Cộng sản thành lập và chỉ đạo nằm trong cái gọi là Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, chẳng hạn Hội nông dân, Hội nhà báo, Hội nhà văn, Liên đoàn Lao động v.v… tất cả đều phục vụ cho đảng. Nay đã đến lúc người dân thấy phải thoát khỏi cái ách toàn trị phi lý đó để tự mình kết hợp với nhau, nhằm giành lại sự độc lập trong tổ chức hội nhóm, trong sinh hoạt đoàn thể, trong hành động phục vụ và nhất là trong nhận định lẫn ảnh hưởng chính trị.

Về số lượng tổ chức, người ta nhận thấy từ giữa năm 2013 đến nay đã xuất hiện trước hết là Câu lạc bộ Bóng đá No-U Hà Nội, Nhóm Bóng đá No-U Sài Gòn của các thanh niên vừa yêu bóng đá vừa chống đường lưỡi bò Tàu cộng. Tiếp đó là Phong trào Con đường VN của các công dân đòi hỏi dân chủ, Nhóm Kiến nghị 72Diễn đàn Xã hội dân sự của các nhà trí thức đòi được phản biện, Hội Anh em Dân chủ của một số công dân muốn cùng nhau học hỏi và phổ biến các giá trị dân chủ, Hội Phụ nữ nhân quyền của các chị em muốn hỗ trợ nhau về nhân quyền phụ nữ. Rồi Hiệp hội Dân oan quyết tranh đấu cho hàng triệu nông dân bị cướp đất cướp nhà, Hội Bầu bí Tương thân muốn bày tỏ sự thông hiệp với gia đình các tù nhân lương tâm lâm nạn. Hội đồng Liên tôn gồm nhiều chức sắc 5 tôn giáo muốn đấu tranh cho tự do hành đạo và dân chủ nhân quyền. Gần đây nhất là Hội Cựu tù nhân Lương tâm gồm những chiến sĩ đã tôi luyện trong nhà tù và nay muốn tiếp tục tranh đấu, Văn đoàn Độc lập quy tụ các nhà văn, nhà thơ đòi được sáng tác trong tự do chứ không phải theo đơn đặt hàng của nhà nước. Trong hầu hết các tổ chức xã hội dân sự nói trên, rất nhiều thành viên Khối 8406 hiện diện như người sáng lập viên hoặc như người tham gia. Có thể trong thời gian tới, sẽ xuất hiện Hội nhà báo độc lập, Hội nghệ sĩ độc lập và nhất là Công đoàn độc lập dành cho hàng triệu công nhân đang bị bóc lột.

Về phương cách tranh đấu, trước đây người ta chứng kiến những hoạt động thực tế, trực diện như căng băng rôn, rải truyền đơn, dán khẩu hiệu. Nay thì có việc phát bóng bay Nhân quyền, Cẩm nang Nhân quyền đến tận tay người dân, việc trao kiến nghị phản đối các điều luật phi nghĩa tới các cơ quan, tổ chức nhân quyền quốc tế ở quốc nội hay hải ngoại, việc đi ra nước ngoài cách cá nhân hay tập thể để vận động cho nhân quyền. Ngoài ra còn có hoạt động dã ngoại nhân quyền, thảo luận nhân quyền, cà-phê nhân quyền, có mời các nhân viên ngoại giao lẫn nhân viên công lực. Rồi đồng hành tuyệt thực cùng các tù nhân lương tâm, tổ chức những Thánh lễ cầu nguyện cho họ, tham gia các phiên tòa xử án họ, đến thăm gia đình đau khổ của họ. Chưa hết, còn có việc biểu tình chống Tàu cộng xâm lược, tưởng niệm các liệt sĩ trong các cuộc chiến tranh Việt Trung, đặc biệt là việc đầy sáng tạo, ý nghĩa và hữu ích là việc “đòi người”. Khi một cá nhân hoặc một nhóm người bất ngờ bị bắt bớ, bị câu lưu sau một cuộc biểu tình, sau một chuyến xuất ngoại, thì thân nhân bằng hữu bên ngoài tập hợp đến địa điểm công an giam giữ họ, để yêu cầu gặp họ, thả họ hay đưa ra những đòi hỏi chính đáng theo theo pháp luật hiện hành.

          2- Nhà cầm quyền Cộng sản ngày càng phản ứng một cách dã man, tàn bạo với nhiều kiểu khó lường trong đường lối và cũng như trong hành động.

– Trước hết, với việc nhà cầm quyền CS kêu gọi toàn dân tự do góp ý sửa đổi bản Hiến pháp 1992, người dân tưởng đã đến lúc hàng lãnh đạo chính trị quan tâm hơn đến nhân quyền và dân quyền để cùng đồng bào đưa đất nước ra khỏi các cơn khủng hoảng chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, quốc phòng… ngày càng trầm trọng. Thế nhưng rốt cục chỉ là một Hiến pháp hết sức thụt lùi, phản động, củng cố thêm cho các độc quyền và ưu quyền của đảng cũng như của các nhóm lợi ích trong đảng. Dù bị mọi giới đồng bào phản đối, nhà cầm quyền vẫn quyết tâm áp đặt văn bản phản dân chủ đó vào tâm trí mọi người qua chiến dịch tuyên truyền, phổ biến và học tập cả toàn quốc, và vào tâm trí của học sinh sinh viên qua chương trình sửa lại sách giáo khoa những chỗ nói về Hiến pháp. Mới đây, qua bộ công an trong Hội nghị tổng kết việc thi hành Bộ luật hình sự năm 1999 được tổ chức hôm 14-03-2014, nhà cầm quyền toan tính hình sự hóa thái độ phê phán hay phủ nhận đầy chính đáng và cần thiết của nhân dân đối với “Cương lĩnh đảng” thứ 2 này.

– Với việc Việt Nam ký Công ước Chống tra tấn (ngày 07-11-2013), thiết lập Ngày Luật pháp Việt Nam (hôm 08-11-2013), ngồi vào ghế Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (ngày 12-11-2013), báo cáo “thành tích” trong cuộc Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát về Nhân quyền (ngày 05-02-2014), quốc dân lẫn quốc tế đã tưởng rằng sau những cam kết công khai trước toàn thể nhân loại như thế, nhà cầm quyền CS sẽ tỏ thiện chí để rửa sạch bộ mặt vi phạm nhân quyền lem luốc và làm mỏng hồ sơ vi phạm nhân quyền đã dày cộm.

Thế nhưng, CS vẫn gia tăng các hành vi tra tấn tù nhân và thường dân (điển hình là việc để nhà giáo Đinh Đăng Định lâm trọng bệnh trong tù [nghi ngờ bị đầu độc] đến mức không cứu chữa được, khiến ông mới qua đời vì bệnh ung thư dạ dày hôm 03-04-2014, việc tuyên án quá nhẹ 5 công an đánh chết công dân Ngô Thanh Kiều trong phiên tòa cũng ngày 03-04-2014…). CS vẫn tiếp tục chà đạp luật pháp về quyền công dân (điển hình là việc phá nhà ông Nguyễn Bắc Truyển tại Lấp Vò, Đồng Tháp ngày 09-02-2014, việc phục kích đánh đập cướp bóc giam giữ 21 công dân cũng tại Lấp Vò, Đồng Tháp hôm 11-02-2014, việc bắt giữ và khởi tố ông Nguyễn Văn Minh, bà Bùi Minh Hằng, cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh với những tội danh hoàn toàn vu khống và bịa đặt, việc tra tấn bà Hồ Thị Bích Khương trong tù…). CS vẫn tiếp tục coi khinh luật pháp về quyền con người (điển hình là việc kết án nhiều đồng bào H’Mông qua các phiên tòa từ ngày 20 đến 27-03-2014 chỉ vì họ từ bỏ hủ tục; việc đàn áp nhiều người dân Thuận Nam, Ninh Thuận ngày 27-03-2014 chỉ vì họ chống lại chuyện bắt bớ những đồng bào phản đối việc khai thác titan gây tổn hại dân sinh và môi trường; việc đàn áp người dân Kỳ Anh, Hà Tĩnh ngày 29-03-2014 chỉ vì họ chống lại việc cướp đất của dân giao cho người Tàu; việc đàn áp người dân Dương Nội, Hà Đông hôm 29-03-2014 chỉ vì họ phản đối việc bắt cóc hai thân nhân của họ rồi loan tin hai người này đã cắn lưỡi tự sát; việc cướp đất đai…). CS vẫn tiếp tục chà đạp tự do tôn giáo (điển hình qua việc đàn áp khốc liệt và cướp bóc trắng trợn tín đồ Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo khi họ tổ chức lễ kỷ niệm ngày Đức Huỳnh Giáo chủ thọ nạn tại Chợ Mới, An Giang hôm 25-03-2014…)

– Với lễ kỷ niệm 40 năm cuộc hải chiến Hoàng Sa (19-01-1974), kỷ niệm 35 năm cuộc chiến tranh biên giới (17-02-1979), và 26 năm cuộc hải chiến Trường Sa (14-03-1988), nhà cầm quyền Cộng sản, qua thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đã tuyên bố tại cuộc gặp mặt giữa Thủ tướng với Hội Khoa học Lịch sử ngày 30-12-2014: “Chính phủ đã lên kế hoạch kỷ niệm 40 năm sự kiện Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam (1974) và 35 năm sự kiện tháng 2 năm 1979 – chiến tranh bảo vệ biên giới phía bắc”.Ông Thủ tướng còn chỉ đạo đưa các sự kiện này vào sách giáo khoa. Thế nhưng trong thực tế, các hoạt động kỷ niệm do nhà cầm quyền dự trù đã bị bãi bỏ, còn các hoạt động kỷ niệm do nhân dân tổ chức thì bị đàn áp một cách vô văn hóa và vô pháp luật. Song song đó, nhân dân ngày càng bất lực chứng kiến sự xâm nhập ngày càng đông đảo của người Tàu: Nhà cầm quyền CSVN từ năm 2008 chẳng những đã mời người Tàu đến Tây Nguyên khai thác bauxite với rất nhiều tác hại về môi trường, nguy hiểm về quốc phòng và lỗ lã về kinh tế mà còn chấp nhận cho họ đuổi dân, cướp đất, tạo biệt khu, xây hải cảng tại Vũng Áng, Hà Tĩnh và Cửa Việt, để hình thành một “tam giác quỷ” với quân cảng Du Lâm đảo Hải Nam, hòng chặn đường vào vịnh Bắc bộ và cắt đứt Việt Nam làm hai.

          Trước hiện tình chính trị và xã hội như trên, trung thành với Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho VN của mình, Khối 8406 chúng tôi kêu mời:

1- Các tổ chức xã hội dân sự hãy ngày càng phát triển về lượng và chất, có những hoạt động đấu tranh đa dạng và cụ thể, củng cố nội bộ và phối hợp đoàn kết, để làm thành một liên minh rộng rãi. Ngoài ra, các tổ chức xã hội dân sự cần đi vào giữa lòng quần chúng, đến với các khối công dân đang bị bóc lột nặng nề và đàn áp dữ dội như nông dân, công dân, tín đồ, giới chữ nghĩa… để trở thành nhân tố tác động và tổ chức, chuẩn bị cho ngày toàn thể Dân tộc xuống đường với những cuộc biểu tình đại quy mô trong ôn hòa nhưng quyết liệt, để buộc đảng Cộng sản trả lại mọi quyền cho nhân dân.

2- Đảng và nhà cầm quyền Cộng sản hãy thấy trước nguy cơ cho toàn thể Dân tộc và cho cả chính mình. Đối với Dân tộc là nguy cơ tụt hậu, đói nghèo, hỗn loạn xã hội và nhất là mất nước, nô lệ ngoại bang. Đối với Đảng và nhà cầm quyền là nguy cơ trở thành tội đồ Dân tộc, tội phạm chống Nhân loại, mà nếu không mau chóng hoán cải, phục thiện, thì chính mình hoặc con cháu mình sẽ phải trả lời trước công lý của nhân dân và của lịch sử. Đến lúc đó thì đã muộn.

3- Đồng bào và chính giới, báo giới các nước dân chủ và các cơ quan nhân quyền quốc tế xin hãy luôn cảnh giác trước các động thái của đảng và nhà cầm quyền Cộng sản VN, vốn luôn nói một đàng làm một nẻo, và sẵn sàng có những biện pháp chế tài; xin hãy hỗ trợ mọi cách cho phong trào tranh đấu tại quốc nội, về mặt chính sách cũng như về mặt hoạt động, để toàn dân trong nước đứng lên thực hiện một cuộc cách mạng dân chủ, ngõ hầu VN góp phần chặn đứng hiểm họa Tàu cộng và góp phần xây dựng cộng đồng thế giới.

          Tuyên bố tại VN ngày 08-04-2014, kỷ niệm 8 năm Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho VN.

          Ban điều hành Khối 8406:

1- Kỹ sư Đỗ Nam Hải – Sài Gòn – Việt Nam.

2- Linh mục Phan Văn Lợi – Huế – Việt Nam.

3- Giáo sư Nguyễn Chính Kết – Houston – Hoa Kỳ.

4- Bà Lư Thị Thu Duyên – Boston– Hoa Kỳ.

Với sự hiệp thông của Linh mục Nguyễn Văn Lý, cựu quân nhân Trần Anh Kim, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và các tù nhân lương tâm khác đang ở trong lao tù Cộng sản.

Tin, bài liên quan

Làm thế nào để tiếp tục tranh đấu từ hải ngoại?

doanviethoat-600.jpg

Giáo sư Đoàn Viết Hoạt. RFA photo

Nghe cuộc phỏng vấn này
Tải xuống – download

Người tù chính trị Cù Huy Hà Vũ vừa được nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do và đã sang Hoa Kỳ. Nhân dịp này, Đài Á Châu Tự Do hỏi chuyện Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, cũng là một người tù chính trị được trả tự do hơn 10 năm trước, và hiện đang sống tại Hoa Kỳ.

Kính Hòa: Xin chào Giáo sư Đoàn Viết Hoạt. Tin tức nóng bỏng 2 ngày nay là việc người tù chính trị Cù Huy Hà Vũ được nhà cầm quyền Việt nam trả tự do và đã sang đến Hoa Kỳ. Khi nghe câu chuyện này Giáo sư có nhớ gì về trường hợp của mình hơn mười năm về trước không ạ?

GS Đoàn Viết Hoạt: Thưa quý khán thính giả của Đài Á Châu Tự Do và anh Kính Hòa, tất nhiên là tôi nhớ rất rõ câu chuyện của tôi hồi năm 1998. Lúc đó nhân dịp mồng 2 tháng 9, sáu tháng trước khi đưa tôi đi thì tôi đang bị giam cô lập ở Thanh Cầm hơn bốn năm rưỡi rồi.

Bên Bộ nội vụ cử người xuống và nói với tôi rằng đang có dịp đặc xá và đề nghị tôi làm một cái đơn xin được đặc xá. Tôi từ chối và nói rằng tôi chẳng việc gì làm đơn xin đặc xá cả. Nếu nhà nước cảm thấy không giữ được tôi thì thả tôi ra. Chứ tôi coi việc chúng tôi làm là đúng.

Sau đó họ nói thế thì không thả được, thì tôi nói đó là quyết định của nhà nước. Cuối cùng họ nói rằng thả ra nhưng đi Mỹ, thì tôi nói là tôi không đi Mỹ. Bởi vì nếu đi Mỹ thì tôi đã đi nhiều lần rồi, đây là đất nước của tôi, tôi phải ở lại.

Thế là họ đưa nhà tôi từ bên Mỹ về, vào thẳng trong trại để thuyết phục tôi đi. Các con tôi và các bạn tôi cũng muốn tôi đi bởi vì họ lo sức khỏe của tôi, đã bốn năm không có tin tức gì hết. Thậm chí nhà tôi còn lo là liệu tôi có ngồi xe lăn không.

Mỗi một người đi ra ngoài là mất một chiến sĩ trong nước, mà chiến sĩ ở trong nước mới là chính. Ngoài này chúng tôi chỉ hỗ trợ thôi.

GS Đoàn Viết Hoạt

Vì những lời thỉnh cầu như vậy nên tôi đồng ý đi, thì họ lại bắt làm một đơn xin đặc xá để xuất ngoại chữa bệnh, thì tôi không chấp nhận. Tôi nói chỉ làm đơn xuất ngoại chữa bệnh thôi chứ không đặc xá. Ba lần như vậy. Cuối cùng thì họ không bắt tôi làm đơn nữa. Họ đưa tôi về Thanh Liệt ở Hà Nội và ba ngày sau thì đi Bangkok.

Kính Hòa: Theo những thông tin đầu tiên thì dường như là gia đình luật gia Cù Huy Hà Vũ cũng đã trải qua thương lượng với nhà cầm quyền để đi đến quyết định rằng ông được trả tự do nhưng phải đi Hoa Kỳ.

Thưa Giáo sư, hiện ngay giờ phút này đây, đã có những tiếng nói từ trong nước lẫn hải ngoại rằng những anh em đấu tranh cho dân chủ ở trong nước khi ra nước ngoài thì hiệu năng của cuộc đấu tranh sẽ giảm đi. Và dường như đó là một cái cách mà nhà cầm quyền Việt Nam hiện giờ sử dụng để đối phó với phong trào dân chủ. Theo ý của Giáo sư thì…

GS Đoàn Viết Hoạt: Những nhận định đó là chính xác. Chính vì thế mà cá nhân tôi đã cũng không chịu đi. Chỉ trừ khi nhà tôi, các con và bạn bè tôi khuyên vì họ lo sợ cho sức khỏe của tôi sau bốn năm không có liên lạc.

Tôi nghĩ rằng nếu có thể thì chúng ta nên ở lại để đấu tranh. Tôi cũng muốn sớm được trở lại để đấu tranh với các bạn trong nước. Và ở ngoài này thì chúng ta phải vận động để thả ở trong nước chứ không đưa ra ngoài.

Mỗi một người đi ra ngoài là mất một chiến sĩ trong nước, mà chiến sĩ ở trong nước mới là chính. Ngoài này chúng tôi chỉ hỗ trợ thôi. Khi sang ngoài này thì chúng tôi làm hết sức mình để hỗ trợ trong nước.

Tất nhiên trong nước là cái chính, chúng ta phải bằng mọi giá đấu tranh để Hà nội thả anh em ra trong nước. Và phải chấp nhận những tiếng nói đối lập để đi đến dân chủ một cách ôn hòa bất bạo động.

Chúng ta phải tôn trọng mỗi trường hợp cá nhân bởi vì mỗi người có một hoàn cảnh đặc biệt khác. Riêng trường hợp anh Cù Huy Hà Vũ, tôi tin là anh sẽ tiếp tục đấu tranh.

GS Đoàn Viết Hoạt

Kính Hòa: Thưa Giáo sư, theo Giáo sư thì đó là phương cách tốt nhất, nhưng bây giờ thì luật gia Cù Huy Hà Vũ cũng sang Hoa Kỳ rồi. Ông Cù Huy Hà Vũ  cũng đã bắt đầu những ý tưởng của những phong trào đấu tranh trong nước. Với phần chắc là ông Vũ sẽ không được trở về Việt Nam, vậy liệu phong trào dân chủ ở hải ngoại có thể giúp gì cho ông ấy  và ngược lại với kinh nghiệm của mình, TS Cà Huy Hà Vũ có thể giúp gì cho phong trào dân chủ ở hải ngoại cho các hoạt động hướng về quốc nội không, thưa giáo sư?

GS Đoàn Viết Hoạt: Theo tôi thì chúng ta phải tôn trọng mỗi trường hợp cá nhân bởi vì mỗi người có một hoàn cảnh đặc biệt khác. Riêng trường hợp anh Cù Huy Hà Vũ, tôi tin là anh sẽ tiếp tục đấu tranh; Cũng như chúng tôi cũng đã tiếp tục và vẫn sẽ tiếp tục.

Tôi rất mong là chúng tôi sẽ hợp tác với nhau để cùng đấu tranh ở hải ngoại. Chúng tôi sẽ tìm mọi cách gây áp lực để chúng tôi sớm trở về Việt Nam và cùng đấu tranh với anh em trong nước. Tuy nhiên, trong thời gian còn ở hải ngoại thì như chúng tôi cũng đã làm, chắc chắn anh Cù Huy Hà Vũ cũng sẽ không ngừng vận động quốc tế hỗ trợ anh em trong nước.

Chúng tôi nghĩ phong trào vẫn tiếp tục được. Nếu những người tù chính trị hiện vẫn còn đang ở trong nước và đang ở trong tù mà cứ phải đi như vậy thì tôi nghĩ không tốt. Do đó, ở hải ngoại chúng ta có nhiệm vụ hỗ trợ để Hà Nội phải thả hết để không bắt họ phải đi.

Kính Hòa: Xin cảm ơn giáo sư Đoàn Viết Hoạt đã dành cho đài Á châu Tự do buổi phỏng vấn hôm nay.

Video: GS Đoàn Viết Hoạt trả lời phỏng vấn RFA

Tin, bài liên quan

Vì sao ông Cù Huy Hà Vũ được trả tự do?

Ông Cù Huy Hà Vũ đã cùng vợ đến Washington DC hôm 7/2 sau khi được phóng thích

Một nhà quan sát trong nước cho rằng việc trả tự do cho ông Cù Huy Hà Vũ là quyết định có lợi cho chính quyền Việt Nam trong vấn đề đối nội lẫn đối ngoại.

Trả lời phỏng vấn BBC ngày 8/4, nhà báo tự do Phạm Chí Dũng nói ông “đặc biệt thú vị” trước tin ông Cù Huy Hà Vũ được phóng thích.

Ông Dũng cho rằng điều này một phần là do tác động từ chuyến thăm của Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ Wendy Sherman tại Hà Nội hồi đầu tháng Ba năm nay và chuyến thăm của Ngoại trưởng John Kerry hồi tháng 12 năm ngoái.

‘Lợi ích của nhà nước’

Bình luận về nguyên nhân dẫn đến việc ông Vũ được trả tự do, ông Phạm Chí Dũng nói:

“Ông Cù Huy Hà Vũ thực chất theo tôi là một tù nhân không phải quá căng thẳng đối với nhà nước.”

“Đối với chính sách không được công bố của nhà nước Việt Nam hiện nay, người ta chỉ muốn các tù nhân chính trị như ông Cù Huy Hà Vũ đi càng nhiều càng tốt, đi được chừng nào thì nhà nước khỏe chừng đó.”

“Hôm qua có một blogger kể với tôi là được công an gợi ý đi nước ngoài. Công an phường nói với anh ta như thế này: “Thôi anh đi định cư ở nước ngoài đi, anh ở đây bọn tôi cực quá, cứ hàng tuần, hàng tháng phải làm báo cáo cho cấp trên. Anh đi thì bọn tôi khỏe”.”

“Đó là một tâm lý đặc thù trong chính quyền Việt Nam hiện nay, khi họ quản không được thì họ bắt, và khi bắt mà họ không thể làm công tác dân vận được thì họ thả.”

“Thế nhưng họ thả thì phải có lý do”, ông Dũng nói, đồng thời cho rằng việc ông Vũ bị nhiều căn bệnh như tim mạch và huyết áp là “lý do nhà nước Việt Nam có thể dựa vào và để ông đi mà không phải quá căng thẳng.”

Đó là những tín hiệu mới mà những năm trước chưa bao giờ xảy ra trước đây và chúng ta có thể coi là những tín hiệu cho một lộ trình có tính mở hơn trong thời gian tới

Nhà báo tự do Phạm Chí Dũng

Nhận định về những lợi ích ở trong và ngoài nước mà chính quyền Việt Nam có được trong việc trả tự do cho tiến sỹ Vũ, ông Dũng nói:

“Một là đối với cộng đồng quốc tế, họ muốn cho thấy ‘chúng tôi có tôn trọng quyền con người và đã trả tự do cho tù nhân chính trị’, dù họ chưa bao giờ thừa nhận là ở Việt Nam có tù nhân chính trị cả.”

“Thêm nữa là họ đáp ứng được một chút trong các khuyến nghị của các nước thành viên trong Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Việt Nam đã tham gia Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc trong năm 2013, và đã tham gia thì phải có một chút tôn trọng, thay vì sự thiếu tôn trọng như trước đây.”

“Đối với trong nước thì tất nhiên họ có thể lấy lòng được một số dân chúng, đặc biệt là trong giới bất đồng chính kiến và giới dân chủ, làm cho người ta có một chút niềm tin đối với chế độ.”

“Đối với chế độ hiện nay, niềm tin của dân chúng và các tầng lớp là rất quan trọng, không có niềm tin thì mọi thứ sẽ rất dễ bị sụp đổ.”

Chủ trương về lâu dài?

Ông Cù Huy Hà Vũ từng tuyệt thực trong tù

“Thế nhưng nói như dân biểu Ed Royce, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại của Hạ viện Hoa Kỳ, thì vẫn còn vô số tù nhân lương tâm đang ngồi trong những nhà tù của Việt Nam. Danh sách những người này không được công bố trước quốc tế,” ông Dũng nói.

“Ngoài ông Cù Huy Hà Vũ ra, đó là những người chịu phải chịu khổ nạn nhiều nhất và cần được phóng thích trong thời gian sớm nhất.”

Trả lời câu hỏi của BBC về việc quyết định trả tự do cho ông Cù Huy Hà Vũ có nói lên một chủ trương gì về lâu dài hay không, ông Dũng nói:

“Tôi cho đó là tín hiệu, còn về một chủ trương thì tôi chưa chắc chắn.”

“Tất cả đã bắt nguồn từ chuyến đi của ông John Kerry qua Việt Nam. Đó là chuyến đi quan trọng thứ hai, tiếp nối cho chuyến đi của ông Trương Tấn Sang với Tổng thống Barack Obama tại Washington. Điều đó đã mở ra một mối quan hệ mà tôi cho là tương đối ổn thỏa giữa hai nước.”

“Thời gian này, bên cạnh việc ông Cù Huy Hà Vũ được trả tự do, còn có hai sự kiện đáng chú ý, là việc ông Đinh Đăng Định được đặc xá, dù đó là một quyết định đặc xá quá muộn màng. Thứ hai là tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu, một đại úy của quân lực Việt Nam Cộng hòa được đặc xá sau 37 năm trong nhà tù của chế độ.”

“Đó là những tín hiệu mới mà những năm trước chưa bao giờ xảy ra trước đây và chúng ta có thể coi là những tín hiệu cho một lộ trình có tính mở hơn trong thời gian tới.”

“Nhưng mở đến thế nào thì sẽ còn tùy thuộc vào vấn đề Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương.”

Ukraine cố giành lại quyền kiểm soát

Chính quyền Ukraine tuyên bố đã giành lại quyền kiểm soát trụ sở công quyền thành phố Kharkiv từ tay lực lượng ly khai thân Nga.

Kiev cũng hi vọng sẽ sớm chiếm lại trụ sở ở Luhansk và Donetsk.

Vào thứ Hai, những người biểu tình thân Nga đã chiếm giữ các tòa nhà công quyền tại ba thành phố trên.

Nga vừa sát nhập bán đảo Crimea của Ukraine sau cuộc trưng cầu dân ý giữa tháng Ba vừa qua.

Kiev và phương Tây cho rằng cuộc trưng cầu dân ý là bất hợp pháp. Crimea có đa số người dân nói tiếng Nga.

Moscow đã huy động hàng ngàn quân lính dọc biên giới phía đông Ukraine.

Mặc dù Kremlin khẳng định không có ý định xâm lược Ukraine, Nga nói rằng họ có quyền bảo vệ thiểu số người Nga ở bên kia biên giới.

Thứ trưởng Ngoại giao Ukraine Danylo Lubkivsky trả lời trên BBC cho biết tình hình ở đông Ukraine “đang trong tầm kiểm soát nhưng vẫn nguy hiểm.”

Tổng thống lâm thời Oleksandr Turchynov nói rằng một vài cảnh sát đã bị thương trong chiến dịch giải cứu trụ sở công quyền ở Kharkiv.

Bộ Nội vụ Ukraine cho biết 70 người đã bị bắt giữ mà không tốn một viên đạn nào.

Ông Turchynov nói rằng những người chiếm đóng trụ sở công quyền sẽ được coi là “khủng bố và tội phạm,” và sẽ bị truy tố theo pháp luật.

Những người nổi loạn chiếm giữ tòa nhà chính quyền tại Donetsk đã tuyên bố thành lập một “cộng hòa nhân dân” và kêu gọi trưng cầu dân ý để tách khỏi Ukraine vào ngày 11/5.

Hoa Kỳ ‘lo ngại’

Hoa Kỳ đã lên tiếng bày tỏ ‘quan ngại sâu sắc’ về căng thẳng đang dâng cao ở miền đông Ukraine sau khi những người biểu tình thân Nga chiếm giữ các cơ quan chính quyền ở ba thành phố.

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã nói qua điện thoại với người đồng cấp Nga Sergei Lavrov rằng mọi nỗ lực của Nga nhằm gây bất ổn sẽ phải ‘trả giá’.

Hai vị ngoại trưởng cũng bàn bạc khả năng đối thoại trực tiếp trong vòng 10 ngày nữa.

Hiện có hàng ngàn quân Nga đang đồn trú dọc theo biên giới phía đông với Ukraine. Mặc dù Nga luôn nói họ không có ý định xâm lược nước láng giềng nhưng cho rằng họ có quyền bảo vệ người gốc Nga ở đây.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Jen Psaki cho biết trong cuộc điện đàm ông Kerry đã kêu gọi Nga ‘công khai bác bỏ sự liên quan với hoạt động của những kẻ ly khai, phá hoại và khiêu khích’ ở Ukraine.

Bà nói rằng ông Kerry nhận thấy các diễn biến hiện nay ở đông Ukraine ‘dường như không phải là tự phát’

Hãy dừng chỉ vào nước Nga mà đổ cho tất cả những bất ổn đang xảy ra ở Ukraine.

Thông cáo của Bộ Ngoại giao Nga

“Ông nói rõ rằng bất cứ hành động nào của Nga nhằm gây bất ổn với Ukraine thì Nga sẽ phải trả giá,” bà Psaki cho biết.

Về phần mình, Ngoại trưởng Nga Lavrov trong một bài báo đăng trên trang mạng của tờ Guardian của Anh bác bỏ Nga đang gây bất ổn ở Ukraine và cáo buộc phương Tây ‘thổi bùng căng thẳng một cách vô căn cứ’.

Ông cũng cảnh báo chính quyền Kiev không được dùng vũ lực chống lại những người biểu tình thân Nga.

Bộ Ngoại giao Nga cho biết họ đang ‘theo dõi chặt chẽ’ các diễn biến ở đông Ukraine, nhất là ở các thành phố Donetsk, Luhansk và Kharkiv.

Moscow lặp lại yêu sách một nước Ukraine liên bang với quyền hạn lớn hơn cho các địa phương.

“Hãy dừng chỉ vào nước Nga mà đổ cho tất cả những bất ổn đang xảy ra ở Ukraine,” thông cáo của Bộ Ngoại giao Nga viết.

Những người biểu tình thân Nga đã chiếm các cơ quan công quyền ở Donetsk, Luhansk và Kharkiv vào tối Chủ nhật ngày 6/3. Cảnh sát cho biết họ đã giải tán người biểu tình ở Kharkiv nhưng còn ở Luhansk người biểu tình có vũ khí.

‘Làm tan rã Ukraine’

Đang có nghi ngờ rằng những người biểu tình này là do Nga giật dây

Tổng thống tạm quyền Ukraine Oleksandr Turchynov gọi cuộc bạo động này là nỗ lực của Nga nhằm ‘làm tan rã’ Ukraine.

Phát biểu trên truyền hình quốc gia, ông cáo buộc đây là ‘làn sóng thứ hai’ của các hoạt động của người Nga nhằm gây bất ổn cho Ukraine, lật đổ chính quyền và gây gián đoạn bầu cử.

Ông đã hủy chuyến công du đến Lithuania để xử lý cuộc khủng hoảng.

Thủ tướng lâm thời Arseniy Yatsenyuk nói trong một cuộc họp nội các khẩn rằng Nga phải chịu trách nhiệm cho các hành động này.

“Kế hoạch (của người Nga) là gây bất ổn, đưa quân qua biên giới và chiếm đóng đất nước – điều mà chúng tôi không cho phép,” ông nói.

Kế hoạch (của người Nga) là gây bất ổn, đưa quân qua biên giới và chiếm đóng đất nước – điều mà chúng tôi không cho phép.

Thủ tướng lâm thời Ukraine Arseniy Yatsenyuk

Ứng viên tổng thống Ukraine, bà Yulia Tymoshenko, cũng có phát biểu tương tự khi đang ở Donetsk hôm 7/4.

Bà nói những người biểu tình thân Nga đang ‘làm việc cho mật vụ Nga’.

Phóng viên BBC Daniel Sandford ở Moscow cho biết mặc dù những gì đang diễn ra ở Donetsk giống như các sự kiện ở Crimea nhưng cũng có những khác biệt lớn.

Donetsk có nhiều người nói tiếng Ukraine bên cạnh cộng đồng nói tiếng Nga chiếm đa số. Các cuộc thăm dò dư luận ở đây cho thấy phần lớn ủng hộ một nước Ukraine thống nhất.

TS Cù Huy Hà Vũ đã đến Mỹ

cuhuyhavu-04072014-600

TS Cù Huy Hà Vũ và vợ LS Nguyễn Thị Dương Hà, cùng cô Jenifer L Neidhart de Ortiz, đặc trách nhân quyền của Toà Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, đặt chân xuống phi trường Dulles International Airport, ngày 7 tháng 4, 2014.

Courtesy BPSOS

Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã sang Mỹ sau khi được Việt Nam trả tự do.

Nguồn tin có thẩm quyền cho Ban Việt ngữ Đài Á Châu Tự Do biết, ông Cù Huy Hà Vũ và gia đình đã có mặt tại thủ đô Washington của Hoa Kỳ, sau khi ra khỏi nhà tù Việt Nam.

Một nguồn tin đáng tin cậy khác cũng cho RFA biết, ông Hà Vũ được trả tự do vào tối Chủ nhật 06/04/2014 và được đưa thẳng từ nhà tù đến sân bay Nội Bài để sang Mỹ.

Sự kiện TS Cù Huy Hà Vũ được trả tự do và sang Mỹ diễn ra vội vàng đến mức con trai ông, anh Cù Huy Hà Hiếu đang định cư tại Úc cũng không được thông báo kịp.

Nói chuyện với Đài Á Châu Tự Do chiều thứ Hai giờ Washington DC, tức sáng thứ Ba 08/04 giờ Việt Nam, anh Hiếu cho biết hồi tuần trước có nghe Mẹ là LS Dương Hà nói về tin này nhưng không biết rõ ngày giờ nào TS Cù Huy Hà Vụ được tự do.

000_Hkg4765495-305.jpg
TS luật Cù Huy Hà Vũ tại phiên tòa ở Hà Nội hôm 04-04-2011.
Tưởng cũng xin được nhắc lại, theo thông cáo của văn phòng Chủ tịch Ủy ban ngoại giao Hạ viện Hoa Kỳ loan báo vào chiều thứ hai 7 tháng tư, 2014, TS Cù Huy Hà Vũ đã được chính quyền Việt Nam trả tự do trong lúc đang thụ án 7 năm tù với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.Thông cáo ký tên dân biểu Ed Royce, chủ tịch Ủy ban, viết rằng Việt Nam rốt cuộc đã nghe theo lời kêu gọi của quốc tế về việc giam nhốt bất hợp pháp TS. Cù Huy Hà Vũ, và trả tự do cho ông.

Dân biểu Ed Royce nói ông đón mừng tin này, nhưng mọi người đừng quên rằng vô số người khác vẫn còn bị giam nhốt bất công. Chủ tịch Ủy ban ngoại giao Hạ viện tuyên bố những người nói lên tiếng nói bênh vực nhân quyền và dân chủ không thể bị ngược đãi, và ông sẽ tiếp tục làm việc nhân danh những người Việt Nam đang tiếp tục thúc ép thực hiện nền tự do.

Ông Cù Huy Hà Vũ bị công an bắt giữ vào ngày 5 tháng 11 năm 2010 tại thành phố Hồ Chí Minh.

Ngày 6 tháng 11 cùng năm, Bộ công an Việt Nam tổ chức họp báo và cáo buộc ông Vũ đã làm ra các tài liệu chống lại nhà nước Việt Nam, tuyên truyền luận điệu chiến tranh tâm lý, đòi lật đổ chế độ, thực hiện đa nguyên đa đảng, đi ngược lại với quyền lợi dân tộc, kêu gọi nước ngòai can thiệp.

Tại phiên xử sơ thẩm diễn ra hôm 04/04/2011, Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội đã tuyên phạt TS Cù Huy Hà Vũ 7 năm tù giam và 3 năm quản chế tại địa phương với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”.

Tòa phúc thẩm Việt Nam hôm 02/08/2011 đã quyết định giữ y bản án sơ thẩm 7 năm tù và 3 năm quản chế đối với Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ.

Tin, bài liên quan

Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ đi Mỹ, gia đình các tù nhân khác nghĩ gì?

Nhà bất đồng chính kiến Cù Huy Hà Vũ cùng vợ đã tới Mỹ hôm 7/4 sau khi ông được phóng thích khỏi trại giam. Luật sư này đang ở thủ đô Washington DC, chuẩn bị gặp các giới chức ngoại giao và hành pháp Mỹ.

Hiện chưa có thông tin rõ ràng về sự ra đi này cũng như kế hoạch của ông Vũ tại Hoa Kỳ trong thời gian tới.

VOA Việt Ngữ đã tìm cách liên lạc với ông Vũ, nhưng người đại diện cho ông nói rằng ‘ông chưa sẵn sàng cho việc phỏng vấn’.

Phía chính quyền Việt Nam nói ông Vũ ‘đi Mỹ để chữa bệnh theo nguyện vọng cá nhân’, và giới chức Mỹ chỉ lên tiếng ‘hoan nghênh việc ông được tự do’ mà không cho biết thêm các thông tin cụ thể xoay quanh việc ông ra tù.

Trong khi đó, có nhiều ý kiến trái chiều từ phía thân nhân của một số nhân vật bất đồng chính kiến hiện vẫn bị cầm tù tại Việt Nam.

Luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân trong phiên xử tại Hà Nội, ngày 2/10/2013. Ông Quân bị kết án 2 năm rưỡi tù giam về tội danh ‘trốn thuế’, nhưng các tổ chức bảo vệ nhân quyền cho rằng đó chỉ là cái cớ để Hà Nội bị miệng các tiếng nói bất đồng.Luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân trong phiên xử tại Hà Nội, ngày 2/10/2013. Ông Quân bị kết án 2 năm rưỡi tù giam về tội danh ‘trốn thuế’, nhưng các tổ chức bảo vệ nhân quyền cho rằng đó chỉ là cái cớ để Hà Nội bị miệng các tiếng nói bất đồng.
Anh Lê Quốc Quyết, em trai của luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân, nói với VOA Việt Ngữ rằng trường hợp của ông Cù Huy Hà Vũ ‘không có gì là tốt lành’ vì tiến sỹ luật này ‘không được trả tự do vô điều kiện’.

“Trường hợp của anh Cù [Huy Hà Vũ], Quyết vẫn chưa rõ được bởi vì nói là được trả tự do nhưng mà theo như Quyết thấy anh Cù Huy Hà Vũ bị trục xuất từ Việt Nam qua Mỹ luôn và không được về nhà một giây phút nào. Ra sân bay và đi Mỹ luôn. Đó là một tín hiệu cũng chẳng lành gì bởi vì cái mong mỏi và hy vọng là [Việt Nam] trả tự do cho các tù nhân lương tâm khác và họ vẫn được sống yên bình trên đất nước Việt Nam này thôi”.

Hồi tháng Hai vừa qua, Tòa án phúc thẩm ở Hà Nội y án sơ thẩm là 30 tháng tù giam vì tội ‘trốn thuế’ đối với luật sư Lê Quốc Quân nhưng các tổ chức bảo vệ nhân quyền cho rằng đó chỉ là cái cớ để Hà Nội ‘bịt miệng các tiếng nói bất đồng’.

Anh Quyết cho biết thêm rằng điều mong mỏi nhất lúc này là ông Quân ‘được tự do và gia đình đỡ bị sách nhiễu bởi chính quyền’.

“Rất mong muốn anh tự do vô điều kiện. Anh vẫn là một công dân của quốc gia Việt Nam này, và anh xem đất nước này là tất cả đối với anh.”

Mặc dù rất là vui cho chú (Cù Huy Hà Vũ) nhưng mà về phía gia đình em không nghĩ họ sẽ sớm thả đâu dù lúc nào em cũng nuôi hy vọng bố em được thả.

Trong khi đó, anh Nguyễn Trí Dũng, con trai blogger Điếu Cày (tức ông Nguyễn Văn Hải), nói với VOA Việt Ngữ rằng anh ‘mừng cho chú Vũ và cô Dương Hà’.

Nhưng anh nói gia đình anh ‘không có hy vọng gì’ sau khi ông Vũ được ra tù.

“Nhưng mà để lấy một cái trường hợp này để so sánh với một trường hợp khác thì nó khập khiễng, nó không có giống nhau. Cho nên là, mặc dù rất là vui cho chú nhưng mà về phía gia đình em không nghĩ họ sẽ sớm thả đâu dù lúc nào em cũng nuôi hy vọng bố em được thả. Nhưng mà để lấy trường hợp đó mà dẫn giải theo một lý do nào đó để họ thả bố em ngay tức thì, thì thực sự em không thể nào thấy có lý do gì cả”.

Blogger Điếu Cày vẫn đang thọ án 12 năm tù giam vì tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước theo điều 88 Bộ Luật Hình sự’Blogger Điếu Cày vẫn đang thọ án 12 năm tù giam vì tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước theo điều 88 Bộ Luật Hình sự’

Trong phiên phúc thẩm diễn ra cuối năm 2012, blogger Điếu Cày bị y án 12 năm tù giam vì tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước theo điều 88 Bộ Luật Hình sự’. Trước đó, ông còn bị khép vào tội ‘trốn thuế’.

Tổng thống Mỹ Barack Obama từng nêu rõ trường hợp của blogger Điếu Cày trong một bài phát biểu của mình.

Anh Dũng nói cha anh sẽ không bao giờ chấp nhận thỏa thuận nào ‘trái với lương tâm, trái với công lý để ông được đi nước ngoài’.

“Không phải ý em nói là trường hợp Cù Huy Hà Vũ là như vậy. Ý em là nếu bằng mọi cách để đi thì bố em sẽ không bao giờ đi mà chỉ có một cách duy nhất đó là để cho công lý được thực thi thì đó mới là cái mà gia đình em hy vọng nhất. Đó là con đường đẹp nhất mà bố em muốn đi”.

Rất mong muốn anh (Lê Quốc Quân) tự do vô điều kiện. Anh vẫn là một công dân của quốc gia Việt Nam này, và anh xem đất nước này là tất cả đối với anh.

Hoa Kỳ nói ‘việc chính quyền Việt Nam sử dụng các luật lệ về thuế vụ để bỏ tù những người chỉ trích chính phủ vì họ bày tỏ quan điểm chính trị một cách ôn hòa là điều đáng lo ngại’.

Hà Nội luôn khẳng định Việt Nam không có tù nhân lương tâm mà chỉ bỏ tù những người vi phạm pháp luật.

Hồi tháng Bảy năm 2013, nhiều dân biểu Mỹ đã gửi thư ngỏ tới Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang trước khi ông tới thăm Hoa Kỳ để bày tỏ quan ngại về tình trạng sức khỏe của luật sư Cù Huy Hà Vũ và kêu gọi trả tự do cho nhà bất đồng chính kiến này.

Các nhà lập pháp của Hoa Kỳ nói rằng ‘một cử chỉ thiện chí như vậy sẽ phát đi một tín hiệu rằng Việt Nam nỗ lực nhiều hơn trong lãnh vực nhân quyền’.

Tuyên Bố Chung Về TS Cù Huy Hà Vũ Được Trả Tự Do

Mạch Sống, ngày 8 tháng 4, 2014

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2828

http://machsong.org

Hôm nay, hai tổ chức Environmental Defender Law Center (EDLC) và Boat People SOS (BPSOS) ra tuyên bố chung về việc Ts. Cù Huy Hà Vũ đã được tự do và đã đến Hoa Kỳ bình an với vợ là luật sư Nguyễn Thị Dương Hà.

Trong nhiều năm, hai tổ chức này đã phối hợp với nhau và một số tổ chức nhân quyền quốc tế để đòi công lý cho Ts. Cù Huy Hà Vũ. EDLC chú ý đến các vụ kiện mà văn phòng luật Cù Huy Hà Vũ đã thực hiện để bảo vệ văn hoá và môi sinh, điển hình là vụ kiện Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng về dự án khai thác Bauxite ở Tây Nguyên.

EDLC đã đưa hồ sơ của Ts. Cù Huy Hà Vũ ra Tổ Công Tác Về Giam Giữ Tuỳ Tiện của Liên Hiệp Quốc và đã được Hãng luật WilmerHale, LLP, trợ giúp pháp lý hoàn toàn miễn phí.

Dưới đây là bản tuyên bố chung bằng Anh ngữ.

Leading Vietnamese Environmental Defender Freed

EDLC and Boat People SOS are delighted to announce that Dr. Cu Huy Ha Vu, 56, a lawyer, environmentalist, and pro-democracy activist, has been released from a Vietnamese prison and arrived on April 7, 2014 in Washington, D.C. He will serve as a scholar and fellow at the National Endowment for Democracy. EDLC and its partners have been working steadfastly for Dr. Vu’s release for the past three and one-half years.
CuHuyHaVu den My

Ts. Cù Huy Hà Vũ, Ls. Nguyễn Thị Dương Hà và Cô Jenifer L Neidhart de Ortiz, đặc trách nhân quyền ở Toà Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam, tại phi trường Dulles International Airport, ngày 7 tháng 4, 2014 (ảnh BPSOS)

Dr. Vu became nationally known for his pro-democracy views and for filing a lawsuit challenging construction of a hotel resort on a protected cultural heritage site, and a lawsuit against Prime Minister Nguyen Tan Dung for having unlawfully approved a bauxite mining project in Vietnam’s Central Highlands that threatened environmental and health harms. He enjoyed extraordinarily broad support among diverse sectors of Vietnamese society, and became a cause célèbre through the power of the internet. Human Rights Watch issued a lengthy report, “Vietnam: The Party vs. Legal Activist Cu Huy Ha Vu,” describing the unique elements that made his case Vietnam’s most high-profile political trial in decades. Dr. Vu’s family’s revolutionary credentials made him one of the most prominent people to publicly question the rule of the Communist Party of Vietnam.

The trial of Dr. Vu in April 2011 lasted less than six hours. He was convicted on charges of “propaganda against the government of the Socialist Republic of Vietnam” according to Article 88 of the Criminal Code and sentenced by Vietnam’s Supreme Court to seven years in prison and an additional three years of probation.

In 2011, EDLC filed legal briefs with both the trial and appeals courts in Vietnam, and alerted the Working Group on Arbitrary Detention at the U.N. High Commissioner for Human Rights to the human rights violations in Dr. Vu’s case. The Working Group soon found Dr. Vu´s deprivation of liberty to be arbitrary and to violate human rights treaties to which Vietnam is a party, and urged the government to release him.

EDLC enlisted the support of attorneys at WilmerHale, LLP who, on a pro bono basis, have advocated on behalf of Dr. Vu in coordination with EDLC, Boat People SOS, Human Rights Watch, and other human rights organizations.

EDLC is thrilled that Dr. Vu is now free and welcomes him to the United States.

More information about the case can be found on the EDLC website.

Bài liên quan:

Tù Nhân Lương Tâm: Một Mũi Nhọn Của Ngày Vận Động Cho Việt Nam

http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2826

 

 

 

Toà Đại Sứ Hoa Kỳ Hỏi Han Hai Chức Sắc Tôn Giáo Đã Điều Trần Trước Quốc Hội

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2827

Mạch Sống, ngày 6 tháng 4, 2014

http://machsong.org/

Đáp ứng lời kêu gọi của DB Frank Wolf, Toà Đại Sứ Hoa Kỳ đã liên lạc với hai chức sắc tôn giáo ở Việt Nam tham gia buổi điều trần ng ày 26 tháng 3 vừa qua: LM Phan Văn Lợi và nữ Chánh Trị Sự Nguyễn Bạch Phụng. Dưới đây là phần tường trình của hai vị này.

LM Phan Văn Lợi: “Sáng 04-04-2014, Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội đã có gọi điện cho tôi, hỏi tôi là từ hôm điều trần tới giờ có bị gì đặc biệt không? Tôi trả lời là không có bị gì đặc biệt, ngoại trừ việc bị canh chừng thường xuyên trước cửa nhà như hơn 10 năm qua, và việc các khách khứa của tôi bị theo dõi khi họ ra về (nhiều người bị chặn lại giữa đường để xét hỏi giấy tờ tùy thân và xét hỏi lý do vào nhà tôi). Trước mắt là thế, nhưng trong những ngày tới, nhà cầm quyền Việt Nam sẽ có những hành động gì khác mang tính sách nhiễu đối với chúng tôi thì ai mà biết được?”

Nguyen bach Phung

Nữ Chánh Trị Sự Nguyễn Bạch Phụng: “Ngày hôm qua 04-04-2014, có một vị gọi điện thoại nói rằng, tôi thuộc Lãnh Sự Quán của Mỹ tại Hà Nội hỏi thăm tình hình của chị mấy hôm nay như thế nào. [Tôi trả lời là] vừa qua, từ ngày 20 đến 27-03-2014, Công an tỉnh Vĩnh Long đã đóng chốt 2 đầu đường canh giữ tôi, tôi vừa lên xe đi ra khỏi nhà thì có công an theo dõi. Tối 26 là đêm cao điểm nhất của buổi điều trần, công an đã cắt internet, cắt điện nhà tôi cho tới 9g sáng hôm sau mới được nối lại. Khoảng 5g chiều ngày 27, công an mới rút đi, và đến nay tạm bình yên, còn thời gian tới thì chưa biết ra sao.”

Father Phan Van Loi at hearing

LM Phan Văn Lợi tại buổi điều trần, Quốc Hội ngày 26/03/2014

Điều này cho thấy sự quan tâm của Quốc Hội và Toà Đại Sứ Hoa Kỳ đối với tình trạng an nguy bản thân của những người đã ra điều trần.

“Chúng tôi đặt sự an nguy của đồng bào trong nước lên hàng đầu,” Ts. Nguy ễn Đình Thắng, Giám Đốc của BPSOS, nói. “Tuy Ngày Vận Động Cho Việt Nam đã hoàn tất, chúng tôi vẫn làm việc sát cánh với Quốc Hội và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ để theo dõi tình trạng của tất cả những ai ở trong nước đã phát biểu tại buổi điều trần ngày 26 tháng 3 hay tại Hội Nghị Xã Hội Dân Sự Việt Nam ngày hôm sau.”

Bài liên quan:

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2824

Tù Nhân Lương Tâm: Một Mũi Nhọn Của Ngày Vận Động Cho Việt Nam

http://machsong.org

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2826

NguyenDinhThang

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 6 tháng 4, 2014

Trong một buổi hội luận gần đây, có người thắc mắc tại sao chúng tôi đặt nặng vấn đề tù nhân lương tâm: “Tại sao không tập trung đạt dân chủ thì tự động các tù nhân lương tâm sẽ được giải thoát?”

Câu hỏi này là cơ hội để chúng tôi chỉ ra rằng chính các tù nhân lương tâm là những dũng tướng trên tuyến đầu của cuộc tranh đấu cho dân chủ, mà nay đang lâm nạn. Nếu không bằng mọi cách giải cứu họ, thì tương lai dân chủ sẽ mãi mãi mờ mịt.

Do đó, đòi tự do cho tất cả tù nhân lương tâm là một mũi nhọn của Ngày Vận Động Cho Việt Nam 2014. Các phái đoàn vận động, và có 30 phái đoàn như vậy, tại mỗi buổi tiếp xúc đều cầm theo danh sách tù nhân lương tâm để kêu gọi các dân biểu “đỡ đầu”. Đã có đến gần trăm buổi tiếp xúc như vậy. Một số vị dân biểu đã ngỏ ý sẽ đỡ đầu như là Ted Poe (Cộng Hoà, Texas), Gerry Connolly (Dân Chủ, VA), Al Green (Dân Chủ, Texas), Loretta Sanchez (Dân Chủ, California)…

Thêm vào đó, các phái đoàn đều kêu gọi cả bên Hạ Viện lẫn bên Thượng Viện cài điều kiện nhân quyền vào cuộc thương thảo Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) với Việt Nam, và điều kiện tiên quyết vẫn là trả tự do cho mọi tù nhân lương tâm.

 

Phái đoàn Houston trước Điện Capitol, ngày 26 tháng 3, 2014

 

Phái đoàn tiếp xúc với Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ trong ngày 26 tháng 3, tức ngày đầu của cuộc tổng vận động, cũng nêu vấn đề tự do cho mọi tù nhân lương tâm.

Tại buổi điều trần cùng ngày trước Uỷ Hội Nhân Quyền Tom Lantos, cựu tù nhân lương tâm LM Phan Văn Lợi là một nhân chứng phát biểu. Ngày hôm sau, ba cựu tù nhân lương tâm tham gia tham luận đoàn tại Hội Nghị Xã Hội Dân Sự Việt Nam: Luật Sư Nguyễn Văn Đài, Mục Sư Nguyễn Trung Tôn và Ký Giả Trương Minh Đức.

Từ năm 2008, BPSOS đã bắt đầu chương trình can thiệp cho tù nhân lương tâm. Chương trình này hoạt động âm thầm cho đến tháng 7 năm ngoái thì được chính thức công bố dưới tên “Chiến Dịch Đòi Tự Do Cho Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam.”

Chiến dịch gồm 5 bộ phận.

Thứ nhất là vận động dân biểu Hoa Kỳ đỡ đầu tù nhân lương tâm Việt Nam. Đỡ đầu có nghĩa là dùng mọi phương tiện mà họ có được để tranh đấu cho tù nhân lương tâm không bị lãng quên và được trả tự do. Sẽ rất khó cho các vị dân biểu ủng hộ Việt Nam tham gia TPP hay bênh vực cho Việt Nam về các lãnh vực khác khi mà tù nhân lương tâm được họ đỡ đầu vẫn còn trong tù.

Thứ hai là bảo vệ cho tù nhân lương tâm không bị tra tấn, đánh đập, ngược đãi trong thời gian còn tù đày. Đầu năm nay BPSOS phổ biến bản phúc trình về tra tấn để vận động Việt Nam xoá bỏ tra tấn. Các văn phòng dân biểu và thượng nghị sĩ đều nhận được bản phúc trình này do các phái đoàn trao tận tay.

Thứ ba là chương trình kêu gọi mỗi người Việt ở hải ngoại kết nghĩa với một tù nhân lương tâm. Kết nghĩa có nghĩa là liên lạc thường xuyên để cổ động tinh thần của gia đình tù nhân lương tâm, yểm trợ tài chánh trong phạm vi khả năng, và báo động cho BPSOS khi tù nhân lương tâm cần sự can thiệp đặc biệt và chuyên môn.

Thứ tư là tạo phương tiện và điều kiện cho thân nhân của các tù nhân lương tâm có tiếng nói trên trường quốc tế. Ngày 16 tháng 1, BPSOS sắp xếp để Bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh, điều trần trước Uỷ Hội Nhân Quyền Tom Lantos. Đây chỉ là bước khởi đầu trong một nỗ lực dài hạn để giúp thân nhân của tù nhân lương tâm trở thành những nhà tranh đấu hữu hiệu cho nhân quyền của người đang ở trong tù.

Thứ năm là phục hồi khả năng tranh đấu cho các tù nhân lương tâm sau khi được tự do. Không ít các cựu tù nhân lương tâm mà trước đây đã nhận sự trợ giúp trong chương trình kể trên của BPSOS từ 2008 nay vẫn tiếp tục con đường tranh đấu cho lý tưởng của họ và đồng thời giúp cho các tù nhân lương tâm còn đang trong tù.

Tôi thiết tha kêu gọi mỗi phái đoàn, đã từng cầm trong tay hồ sơ tù nhân lương tâm để kêu gọi các dân biểu đỡ đầu, cũng vận động thành viên của mình đứng ra kết nghĩa với tù nhân lương tâm. Một số phái đoàn đã làm điều này. Tôi cũng kêu gọi mọi đồng hương, nếu đã có lòng với dân tộc và quê hương, kết nghĩa với một tù nhân lương tâm. Nếu ai ai cũng làm vậy thì rất nhanh chóng mọi tù nhân lương tâm đều có người kết nghĩa.

Được vậy thì chúng ta sẽ tiến một bước gần hơn đến nhân quyền, tự do và dân chủ cho 90 triệu đồng bào trong nước.

Để kết nghĩa với tù nhân lương tâm, xin liên lạc: bpsos@bpsos.org

Bài liên quan:

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&new_topic=41

 

Thông tin về dân oan Dương Nội tự tử trong trại giam

 http://danlambaovn.blogspot.com/2014/03/thong-tin-ve-dan-oan-duong-noi-tu-tu.html

Trần Thị Cẩm Thanh (Danlambao) – Chúng tôi đã tìm về Dương Nội chiều ngày 30/3/2014 sau khi nghe tin tin anh Trần Văn Sang và anh Trần Văn Miên đã cắn lưỡi để tự tử trong trại giam, làng vắng tang, bà con đang ngồi tập trung ở lều canh đồng ngay sát đường Bảo Sơn.

Qua tìm hiểu được biết hai người nông dân Dương Nội bị bắt cóc không có lý do, sau đó công an chuyển đến cho hai gia đình thông báo về việc bắt bị can để tam giam theo điều 245 của Bộ luật hình sự về tội gây rối trật tự nơi công cộng (xem thông báo kèm theo), nhưng không ghi rõ là gây mất trật tự công cộng ở đâu, vào ngày tháng năm nào, không có gì để chứng minh hai ông gây rối trật tự công cộng, không có ai tố cáo hai ông gây mất trật tự công cộng.
Dân oan Trần Văn Sanh (trái) và dân oan Trần Văn Miên (phải)
Công an đã sai khi bắt người oan trái, rồi báo tin cho 2 gia đình là người thân của họ đã tự tử, với người dân Dương Nội đấu tranh, bây giờ họ chỉ biết công an bắt người đấu tranh của họ đi và giết.
Anh Trần Văn Tuấn là anh trai của anh Trần Văn Sang cho biết “Chúng tôi quyết tâm đòi người, lúc nào người ta xác minh cụ thể là em tôi phải có tội thì tôi mới không đòi, còn không có tội thì tôi phải đòi bằng được người thôi, sống thì đòi người mà chết thì đòi xác” (xem video)
Chị Thêu, một nông dân ở Dương Nội chia sẻ “Chúng tôi chỉ mong muốn là hai ông đấy bình yên… trở về nguyên vẹn với bà con… nếu không… thực sự chúng tôi có giữ được đất thì chiến thắng cũng không được trọn vẹn… người ta là người từ đầu trong cuộc đấu tranh gian khó trong 6 năm qua, bà con đang cầu nguyện, đang cầu mong cho hai ông ấy trở về với chúng tôi” (xem video)

Công an là người có lỗi, vậy tại sao lại tiếp tục đánh đập những người thân của hai dân oan bị công an bắt đi và thông báo với gia đình là tự tử, không rõ hai dân oan của Dương Nội đang được cứu chữa hay là đang ở đâu mà công an chưa công bố
Sau đây là hình ảnh của hai anh nông dân Dương Nội tự tử trong trại giam, đó là Trần Văn Sang sinh năm 1975 và anh Trần Văn Miên sinh năm 1959.
Thông báo bắt giam anh Trần Văn Miên và Trần Văn Sanh của côn an Tp. Hà Nội:

danlambaovn.blogspot.com

Lễ tang thầy giáo Đinh Đăng Định

Mặc Lâm, biên tập viên RFA.  2014-04-06

 http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/teacher-dinh-dang-dinh-s-funeral-ml-04062014082759.html

14040618-305.jpg

Lễ tang thầy giáo Đinh Đăng Định tại DDCT Sài Gòn hôm 06/04/2014.

Courtesy Blog Quê Choa

Vào lúc 9 giờ 35 phút tối 03 tháng 04 năm 2014 thầy giáo Đinh Đăng Định một người bất đồng chính kiến nổi tiếng đã từ trần vì chứng bệnh ung thư. Sự ra đi của ông đã để lại thương tiếc cho nhiều người biết ông trực tiếp hay gián tiếp qua các cơ quan truyền thông quốc tế hay trên trang mạng xã hội.

Một trí thức yêu nước

Thầy giáo Đinh Đăng Định điển hình cho một trí thức yêu nước đúng nghĩa. Ông bỏ thời giờ, công sức và cả sinh mạng để đòi hỏi nhà cầm quyền bãi bỏ dự án bauxite vốn đang làm cho nơi ông cư trú có những biểu hiện ô nhiễm cũng như cả đất nước đang bị ô nhiễm vì sự cai trị của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Không những lên tiếng ông còn viết thư thỉnh nguyện tìm 3.000 chữ ký do chính ông cầm đi xin từng người lẫn tung ra trên mạng. Những tận lực không mệt mỏi ấy đã đẩy ông vô tù với bản án 6 năm tù giam về tội “Lợi dụng tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước”, hoạt động và tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam theo điều 88 Bộ Luật hình sự.

Qua những phát biểu của thầy Định trong những ngày cuối đời thể hiện tinh thần luôn luôn giữ vững cái con đường mình chọn.
-Đinh Hữu Thoại

Bị gửi đi An Phước thụ án, nhà giáo Đinh Đăng Định phải chống chọi lại với một bản án khác đó là căn bệnh ung thư ở giai đoạn 3, tiếc thay tuy được thông báo nhưng trại giam đã rất nhiều lần làm ngơ không cho ông đi bệnh viện để cứu chữa.

Ngày 15 tháng 2 năm 2014 sau khi thấy không thể im lặng được nữa, ông được hoãn thi hành án vì bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Tính đến lúc ấy thì ông đã thụ án hơn 27 tháng tù giam.

Vào ngày 21 tháng 3 năm 2014 Chủ tịch nước ký lệnh đặc xá cho người tù nhân lương tâm này sau khi căn bệnh của ông đã hết phương cứu chữa.

14 ngày sau khi nhận được đặc xá thầy giáo Đinh Đăng Định đã từ trần tại căn nhà ọp ẹp nghèo khó của ông tại Đak Nông sau khi được làm phép thanh tẩy để trở thành con chiên của Thiên chúa giáo.

Linh mục Đinh Hữu Thoại nói về phép rửa đặc biệt cho người thầy giáo cũng đặc biệt này:

0015-300225-250.jpg
Lễ tang thầy giáo Đinh Đăng Định tại DDCT Sài Gòn hôm 06/04/2014. Courtesy Blog Quê Choa.

“Ngày cuối cùng qua con gái của ông là Thảo cho biết ông có lòng ước ao muốn được làm con cái Chúa và có lẽ cái bài tác động cuối cùng đối với ông là bài ông Nguyễn Hữu Cầu với cha Nguyễn Công Đoan, bé Thảo có đọc cái bài đó và nói chuyện với bố và thầy Định ngỏ ý muốn được rửa tội để theo đạo.

Mới sáng hôm qua tôi nghe được cái ước nguyện đó thì tôi bàn với cha Thanh phải gấp rút cho ông rửa tội chứ ông yếu lắm rồi. Cha Thanh tới nhà và mới thanh tẩy cho ông vào 4 giờ chiều hôm qua. Trên đường cha Thanh trở về Sài gòn thì nghe tin ông mất.”

Vợ ông, bà Đặng Thị Dinh người theo ông suốt cuộc đời cho biết những ngày cuối cùng của người chồng đầy sức mạnh của bà:

“Từ hôm anh ấy từ bệnh viện về thì sức khỏe rất yếu. Từ hôm về đến nay anh ấy yếu lắm không nói được vì không ăn được gì cả mấy tháng nay anh không nói được nhiều.

Lúc mà anh biết mình bị ung thư thì anh nói sau này anh có mất thì mẹ con mang ảnh đi hỏa táng chứ không cần chôn làm gì tốn đất, cái thứ hai anh ấy muốn làm con Chúa bởi vì lúc nào anh ấy đau đớn trong người ảnh cũng cầu Chúa giúp cho ảnh được thanh thoát và bớt đau đi, lúc nào anh cũng muốn thế. Khi ảnh đau ảnh nói là nếu sau này ảnh có sao thì nhờ bên Dòng Chúa giúp anh để anh được làm con cái Chúa đề khi có mất đi ảnh cũng được làm con của Chúa.”

Nhiều người yêu mến ông

Trong những người bạn tù của ông người ta thấy rất nhiều người có mặt trong lễ tang. Khi được hỏi tại sao lại có nhiều người yêu mến ông ấy như thế ông Huỳnh Anh Tú cho biết:

“Nếu nói về phẩm chất thì trước tiên phải nói đối với bạn tù thì anh Định rất tốt. Thỉnh thoảng được gia đình thăm nuôi thì ảnh cũng chia sẻ. Chính tôi cũng đã được sự giúp đỡ của anh Định tôi rất cảm phục anh về việc này.

Còn đối với lập trường và ý chí anh định cũng rất mạnh mẽ. Đôi khi trong trại họ dùng hình thức này hay hình thức khác để o ép chúng tôi, có lần anh em chúng tôi tuyệt thực để đòi hỏi những nhu cầu chính đáng theo pháp luật thì chính anh Định cũng có mặt.

Có những buổi họp anh Định đề xuất trong văn bản cuộc họp anh ấy nói bây giờ tôi không muốn nói gì nhiều, chỉ muốn đề nghị cán bộ chuyển lên Bộ chính trị tôi yêu cầu là đất nước Việt Nam phải đa đảng rồi chừng đó mấy anh mới nói về tự do dân chủ tại Việt Nam. Qua buổi họp đó tôi rất ngưỡng mộ anh Định vì anh rất kiên cường.

Khi nghe tin anh bệnh tôi tới thăm thì có vẻ anh rất buồn tuy vậy trong đó nếu có sự ép buộc nào thì anh ấy cũng sẵn sàng đứng ra hết. Nhìn chung anh rất đáng ngưỡng mộ và chính tôi cũng rất mến ảnh.”

Còn đối với lập trường và ý chí anh định cũng rất mạnh mẽ. Đôi khi trong trại họ dùng hình thức này hay hình thức khác để o ép chúng tôi, có lần anh em chúng tôi tuyệt thực để đòi hỏi những nhu cầu chính đáng theo pháp luật thì chính anh Định cũng có mặt.
-Huỳnh Anh Tú

Ý kiến Linh mục Đinh Hữu Thoại về việc nhiều người kính trọng người tù trí thức này:

“Tôi thấy họ ngưỡng mộ cái chí khí và tinh thần của thầy Định kiên cường cho tới giờ phút cuối cùng. Qua những phát biểu của thầy Định trong những ngày cuối đời thể hiện tinh thần luôn luôn giữ vững cái con đường mình chọn. Họ cũng quý con người dám lên tiếng cho những gì mình nghĩ nhất là vấn đề bảo vệ môi trường Tây nguyên, thầy chết vì chính nghĩa đó cho nên được ngưỡng mộ.

Đinh Phương Thảo, con gái lớn nhất của người tù lương tâm này đã theo chăm sóc cha suốt những ngày trên giường bệnh, cô kể lại kinh nghiệm khó quên của người cha khi cô nhìn thấy ông quằn quại rên xiết trên giường bệnh:

“Dạ thưa cái hồi mà bố con nằm bệnh viện bố con ói liên miên vì những cơn đau hành hạ thì con nói với bố con như thế này: ‘con căm thù lắm bố ơi, họ đẩy bố đến nông nỗi này con căm thù lắm’ nhưng mà bố con bảo: ‘Con không được như thế. Khi người ta đối xử với mình bằng bạo tàn, bằng lòng căm thù, bằng bạo lực thì con không được dùng cái đó đối xử lại mà con phải dùng lòng từ bi để đối xử lại với văm thù’. Con nghe lời dạy của bố con nên từ đó trở đi thì con dùng lòng từ bi của bố đế đối xửa lại với họ chứ không có một chút gì căm hờn đâu, thưa chú.”

Một người theo dõi sát sao trường hợp của thầy giáo Đinh Đăng Định là LS Nguyễn Bắc Truyển nói về tang lễ:

“Hôm nay tại Dòng Chúa Cứu Thế số 38 Kỳ Đồng rất đông thân hữu, các tù nhân chính trị các nhà đấu tranh và giáo dân đã tới viếng thầy giáo Đinh Đăng Định. Cách dây ba ngày khi thầy Định vừa mất thì lãnh sự quán có liên hệ tôi để hỏi thăm về nơi quàn ở đâu để Tổng lãnh sự gửi vòng hoa tới viếng.”

Ngay sau khi được hoãn thi hành án để về nhà chữa bệnh thầy giáo Đinh Đăng Định đã trả lời Gia Minh của đài chúng tôi với những câu tâm huyết:

“Điều mà tôi muốn tâm sự cùng quí khán thính giả của Đài Á châu Tự do là những thế hệ bậc đàn anh của tôi, những nhà trí thức yêu nước đi trước, họ đã hy sinh, họ đã dấn thân, họ đã cống hiến thân mình và cả gia đình mình cho Quốc gia Dân tộc. Sự nghiệp vẫn còn dang dở.

Tôi chỉ là một cá nhân đơn thuần đóng góp vào con đường ấy. Đến bây giờ con đường ấy cũng chưa đi tới đích, song tôi tin chắc rằng, con đường ấy nhất định ngày càng trải thảm rộng rãi.

Hy vọng rằng các thế hệ người Việt Nam, nhất là tầng lớp trí thức trẻ tuổi cũng như tầng lớp thanh niên, sinh viên, học sinh Việt Nam sẽ bước tiếp con đường ấy để có ngày nền dân chủ, tự do của Việt Nam sẽ thành hiện thực.”

Không ai ngờ rằng chỉ một thời gian rất ngắn sau khi phát biểu thì người con gái của ông lại lên tiếng trên đài Á Châu Tự Do nhưng là để cám ơn sau khi ông mất:

“Con xin gửi lời cám ơn của gia đình con tới quý đài cũng như tất cả mọi người khắp nơi trên thế giới. Quý đài cũng như mọi người luôn luôn theo dõi từng bước gia đình con, theo dõi bố con từ những ngày đầu xửa án đến nay. Quý đài cũng luôn kịp thời cập nhật thông tin đến mọi người. Gia đình con không biết nói gì chỉ mong nhận lời cảm ơn của gia đình tới với mọi người.”

Thầy giáo Đinh Đăng Định từng là một sỹ quan quân đội Nhân dân Việt Nam trước khi trở thành giáo viên dạy hóa tại trường phổ thông trung học Lê Quý Đôn ở Đăk Nông do đó trong lễ tang ông tổ chức tại DCCT Sài Gòn đã có rất nhiều giáo viên cùng trường tới viếng.

Không ai bất ngờ về cái chết sẽ xảy ra cho ông nhưng đối với nhiều người vẫn cho rằng người tốt như ông đáng ra không thể chết vì con đường dân chủ pháp trị mà ông đeo đuổi vẫn còn quá nhiều bừa bộn và gian nan cho những người còn lại.

Video: Nông dân oan Đồng Nai cùng dân oan miền Tây biểu tình tại Sài Gòn ngày 02/04/2014

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/04/video-nong-dan-oan-ong-nai-cung-dan-oan.html

Nguyễn Hùng (Danlambao) – Ngày 02/042014 nhiều bà con dân oan từ Đồng Nai cùng dân oan miền Tây đã xuống đường biểu tình tố cáo và đòi lại tài sản bị đảng cộng sản Việt Nam cấu kết với bọn lợi ích cướp đất đai ruộng vườn liên tục trong nhiều năm qua đã xuống đường biểu tình đòi lại đất đai ruộng vườn bị đảng cộng sản cùng các nhóm lợi ích về đất đai và bất động sản bị cướp đoạt.’
dan oan Dong Nai bieu tinh tai SG
Bà con biểu tình trong ôn hoà đa số là phụ nữ đứng tuổi và có một số cụ già tuổi đời tên dưới 80 nhưng vẫn tiếp tục bị lực lượng công an côn đồ tay sai của lãnh đạo đảng cộng sản hành hung thô bạo ngay trên đường phố và trong cơ quan an ninh.
Dười đây là tập họp những clip video bà con thâu lại trong lúc biểu tình. Tình trạng bà con bị bắt và bị ép buộc về cơ quan an ninh khu vực sau đó bọn công an hành hung không thể quay lại nhưng lời tố cáo của một chi bị bọn côn đồ công an kẹp cổ đánh thô bạo vô đầu nói lên tính vô nhân và thú tính của bọn công an côn đồ đảng viên đảng cộng sản.

TNS Ngô Thanh Hải trả lời RFA về cuộc gặp gỡ TT Nguyễn Thanh Sơn

nguyen-thanh-son-ngo-thanh-hai-305.jpg

Thượng Nghị sĩ Canada gốc Việt Ngô Thanh Hải và Thứ trưởng ngoại giao VN Nguyễn Thanh Sơn gặp gỡ tại Canada hôm 12 tháng 3 năm 2014.

Courtesy Thời Báo

Ngày 12 tháng 3 vừa qua. Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn và đại sứ Việt Nam tại Canada có cuộc gặp gỡ riêng với Thượng Nghị sĩ Canada gốc Việt Ngô Thanh Hải. Sau đó, trong một cuộc trả lời phỏng vấn với đài Phố Bolsa TV, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn đã tiết lộ về nội dung cuộc gặp gỡ này, trong đó có những chi tiết đã làm một số người Việt trong cộng đồng hải ngoại bất mãn và nghi ngờ về quan điểm của Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải. Để rộng đường dư luận, Thông tín viên Tường An có cuộc trao đổi với Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải để có tiếng nói hai chiều.

Phục vụ cộng đồng người Việt Quốc gia

Tường An: Thưa Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải, xin ông có thể cho biết cuộc gặp gỡ riêng này là do ông yêu cầu hay do từ phía ông Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Dạ thưa xin chào cô Tường An của đài Á Châu Tự Do, trước hết xin cám ơn cô đã cho chúng tôi cuộc phỏng vấn ngày hôm nay.

Để trả lời câu hỏi của cô thì cái cuộc gặp gỡ riêng thì cuộc gặp gỡ riêng là do chính phái đoàn Việt Nam Nguyễn Thanh Sơn xin gặp riêng tôi để trình bày một số việc trước khi có cuộc gặp chính thức với bên phái đoàn của Bộ Ngoại Giao. Thực ra, lúc đầu họ chỉ muốn xin gặp riêng tôi thôi, nhưng tôi không chịu. Tôi đòi gặp riêng rồi thì phải gặp chính thức bên Ngoại giao nữa mới được. Sau đó, ngày 12/3 tôi gặp riêng họ (gồm ông Nguyễn Thanh Sơn, đại diện Đại sứ Việt Nam tại Canada và tôi) trong vòng 1 tiếng, sau đó phái đoàn bên Cộng sản Việt Nam gồm 8 người gặp chính thức phái đoàn Bộ Ngoại Giao, trong đó có phái đoàn của tôi và bên Thượng viện, có bà Tổng giám đốc đặc trách vấn đề Nhân quyền của Canada.

Tường An: Xin Thượng Nghị sĩ có thể cho biết về nội dung của cuộc gặp gỡ riêng này không ạ?

Tôi là người Canada gốc Việt, tôi cũng là người là người tranh đấu, do đó tôi cũng phải tranh đấu cho tất cả những người Việt Nam.
-TNS Ngô Thanh Hải

TNS Ngô Thanh Hải: Dạ thưa thì trong buổi họp đó thì Nguyễn Thanh Sơn chỉ nêu ra một số vấn đề mà đảng Cộng sản Việt Nam không bằng lòng về công việc làm của tôi. Thứ nhất Nguyễn Thanh Sơn có đặt vấn đề là cấp lãnh đạo Việt Nam không bằng lòng về các lời tuyên bố của tôi tại Canada, nhất là tại Toronto khi tôi tuyên bố là tôi không chấp nhận chế độ Cộng sản Việt Nam và đảng Cộng sản Việt Nam phải giải thể và phải được thay thế. Vấn đề thứ hai ông Nguyễn Thanh Sơn cũng không bằng lòng việc tôi tranh đấu cho các nhà đấu tranh, các tổ chức tranh đấu cho tự do dân chủ, tự do báo chí, tự do ngôn luận cho Việt Nam ở trong nước, nhất là họ chống Trung cộng trong vấn đề chiếm đảo Hoàng Sa và Trường Sa và họ chỉ trích đảng Cộng sản Việt Nam không bảo vệ đất nước, thì ông Nguyễn Thanh Sơn cho tôi có cái nhìn một chiều về vấn đề này. Ông Nguyễn Thanh Sơn ráng thuyết phục, ráng cắt nghĩa rằng những người này vi phạm luật lệ, luật hành của Việt Nam chứ không phải là những người tranh đấu.

Cái thứ ba nữa, ông Nguyễn Thanh Sơn cũng không bằng lòng công việc của tôi như một Thượng Nghị Sĩ Canada, ổng nói rằng tôi đại diện Canada thì tôi chỉ nên lo sự liên hệ giữa Canada và Việt Nam mà thôi chứ không có đặt vấn đề phục vụ cho cộng đồng. Thì tôi cũng nói rằng: thứ nhất, tôi là Thượng Nghị Sĩ Canada do đó cái vấn đề liên hệ giữa Canada và Việt Nam sẽ dựa trên vấn đề di trú, vấn đề giáo dục… Tuy nhiên tôi là người Canada gốc Việt, tôi cũng là người là người tranh đấu, do đó tôi cũng phải tranh đấu cho tất cả những người Việt Nam ở trong nước và tôi cũng phục vụ cho cộng đồng người Việt Quốc gia tại hải ngoại, thành ra Nguyễn Thanh Sơn cho rằng tôi có cái nhìn một chiều và không giữ đúng vai trò của một Thượng Nghị sĩ Canada.

Yêu cầu thả tù nhân chính trị

Tường An: Được biết, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn cũng có khuyên ông về Việt Nam để nhìn thấy sự phát triển của đất nước, để không có cái nhìn một chiều, ông có nghĩ rằng ông sẽ suy xét để làm theo lời khuyên đó không ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Ông Nguyễn Thanh Sơn cũng ráng thuyết phục tôi về thăm Việt Nam. Tôi khẳng định từ chối. Tôi nói rằng như một người Canada gốc Việt, tôi không về thăm Việt Nam, tôi không về thăm một quốc gia Cộng sản. Tôi ra điều kiện với ông Nguyễn Thanh Sơn rằng nếu mà tôi về thì các ông phải thả những người tù nhân chính trị mà tôi đã đưa danh sách 10 người, đó là Cha Lý, như là Nguyễn văn Hải Điếu Cày, Võ Minh Trí tức là Việt Khang, rồi Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ rồi (Đinh) Nguyên Kha đó… Tôi đòi cô Phương Uyên phải được đi học, Huỳnh Thục Vy, Thầy Quảng Độ, bác sĩ Nguyễn Đan Quế không bị quản chế. Thì đó là danh sách tôi đưa cho ông Nguyễn Thanh Sơn rằng nếu mà tôi về thì những người đó phải được thả thì tôi mới về chứ về để đi viếng thăm, đi du lịch thì tôi không về. Sau khi nói cái này rồi thì ổng cho tôi có cái nhìn một chiều và ổng cũng so sánh rằng ông Nguyễn Cao Kỳ là một cựu Thủ tướng, một cựu lãnh tụ quốc gia mà sao tôi không về, thì tôi có nói rằng Nguyễn Cao Kỳ là việc của ông Nguyễn Cao Kỳ còn Ngô Thanh Hải là việc của ông Ngô Thanh Hải vì tôi về thì có cái điều kiện là anh phải thả các tù nhân chính trị.

HN_280314_HN2-250.jpg
Thượng Nghị sĩ Canada gốc Việt Ngô Thanh Hải và Thứ trưởng ngoại giao VN Nguyễn Thanh Sơn gặp gỡ tại Canada hôm 12 tháng 3 năm 2014. Courtesy Thế Giới Mới.

Tường An: Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn cũng nói rằng Thượng Nghị sĩ đã hoàn toàn nhất trí với quan điểm của ông ấy về việc Việt Nam đã xử sự hợp tình hợp lý với những người bất đồng chính kiến vi phạm pháp luật Việt Nam cũng như đồng ý với quan điểm của ông Sơn rằng Linh Mục Nguyễn văn Lý là người quậy phá. Xin ông nói rõ hơn về việc này ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Đúng lý ra, ông Nguyễn Thanh Sơn nhờ tòa đại sứ liên lạc để gặp riêng tôi, yêu cầu xin gặp riêng tôi, ráng phân trần và giải thích mọi sự bắt bớ và cho rằng những người này đã vi phạm luật lệ của Việt Nam chứ không phải là những người đấu tranh cho tự do báo chí và tự do ngôn luận. Theo tôi nghĩ thì đảng Cộng sản Việt Nam rất ráng cố gắng để giải thích những chuyện bắt bớ, đánh đập. Theo tôi nghĩ, nếu nói rằng Cha Lý hay là Việt Khang mưu toan lật đổ chính phủ với điều lệ 88 hay 258, tôi nghĩ rằng những người này không có súng đạn, không có quân đội làm sao mà âm mưu lật đổ chính phủ được? Thành ra đó là điều mà tôi không có chấp nhận, dù họ cố gắng giải thích, giải bày như thế nào trong cuộc gặp gỡ riêng tư thì tôi nghĩ rằng công việc bào chữa của ông đối với những người đấu tranh ở trong nước, những bloggers vi phạm luật lệ nhà nước là không đúng sự thật. Hơn nữa, chính tôi đã vận động Bộ Ngoại giao Canada can thiệp cho Linh Mục Lý đi chữa bênh thì không có lý do gì mà tôi đồng ý với ông Nguyễn Thanh Sơn rằng Linh Mục Lý là người quậy phá cả.

Mặc dù ông ta cũng đã phân trần riêng tư với tôi rất nhiều. Nhưng tôi cũng nêu ra tại buổi họp chính thức. Buổi họp với đại diện Bộ Ngoại Giao kéo dài 45 phút. Và trước Bộ Ngoại giao thì họ cũng phân trần giống như họ phân trần riêng với tôi. Khi mà gặp gỡ chính thức thì tôi cũng nêu ra chính thức trước mặt Bộ Ngoại giao. Có thể vì lý do đó mà họ không bằng lòng chăng? Tôi không hiểu!

Tường An: Trước đây, Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn cũng nói rằng có những người Việt ở hải ngoại chỉ vì đồng tiền, muốn có thu nhập thêm, chỉ vì nhu cầu cuộc sống mà tham gia biểu tình, lần này ông Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn lại nói những điều mà như nãy giờ chúng ta trao đổi thì thấy rằng dường như nó không đúng với nội dung cuộc tiếp xúc. Ông có nhận định gì về việc này ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Những lời của ông Nguyễn Thanh Sơn nói ra thì có thể lung lay sự đấu tranh của một số người thì tôi xin những người đó nên vững tâm và nên có niềm tin vững chắc. Tôi xin chúng ta nên có một cái nhìn phán đoán khi có một lời tuyên bố nào ở phía Cộng sản Việt Nam. Đừng để nghị quyết 36 mà họ đã đưa ra chia rẽ cộng đồng của chúng ta tại hải ngoại.

Những gì mà Cộng sản đã nói, đã nếu ra để phân bày, thanh minh thanh nga đối với tôi thì tôi cũng không cho đó là sự thật mà công việc của tôi vẫn là tranh đấu cho một nước Việt Nam Dân chủ Tự do. Ngoài ra, với tư cách là Thượng Nghị sĩ Canada tôi có bổn phận và trách nhiệm đòi hỏi Cộng sản Việt Nam phải thả tất cả những người đấu tranh trong nước vì Cộng sản Việt Nam đã vi phạm nhân quyền.

Tường An: Ngoài những chi tiết mà ông cho biết về cuộc gặp gỡ, ông Nguyễn Thanh Sơn còn nói thêm điều gì không ạ?

Cái chuyện mà ông Nguyễn Thanh Sơn nói là tôi đồng ý với các vấn đề của Cộng sản Việt Nam thì tôi không bao giờ tôi nói là tôi đồng ý cái gì cả.
-TNS Ngô Thanh Hải

TNS Ngô Thanh Hải: Dạ thưa… (cười)… khi mà ông Nguyễn Thanh Sơn vô phòng tôi mà gặp lá cờ vàng ba sọc đỏ đứng bên cạnh lá cờ Canada thì ông ta cũng không vui lắm, kể cả ông Đại sứ Việt Nam cũng không vui lắm và ông ta nói rằng cái lá cờ này là lá cờ của quá khứ rồi, anh là một Thượng Nghị sĩ Canada thì trong vấn đề liên hệ ngoại giao thì anh phải treo cờ của chúng tôi. Thì tôi cũng nói rằng: tôi là một Thượng Nghị sĩ Canada gốc Việt, tôi phục vụ cho Canada là một chuyện mà tôi còn phục vụ cho cộng đồng Việt Nam hải ngoại ở Canada nữa mà cái lá cờ này là lá cờ tượng trưng cho cộng đồng Việt Nam hải ngoại ở Canada đấu tranh cho Tự do Dân chủ mà tôi là người đấu tranh cho Tự do Dân chủ thì tôi không có lý do gì mà tôi không treo cờ Việt Nam Cộng Hòa trong văn phòng của tôi cả, còn cờ Cộng sản Việt Nam thì tôi đã không chấp nhận chế độ Cộng sản Việt Nam thì chuyện treo cờ Cộng sản Việt Nam trong văn phòng tôi là không có, thành ra ổng cũng hơi hơi bực mình, ổng không vui. Nhưng mà không vui hay bực mình là chuyện của ông Nguyễn Thanh Sơn chứ không phải là chuyện của tôi, thành ra chuyện mà tôi treo cờ cũng là một hình thức mà họ không bằng lòng lắm.

Chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa

Tường An: Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn có nói trong cuộc phỏng vấn với đài Phố Bolsa TV là Thượng Nghị sĩ đã đồng tình, đồng ý với những gì ông ấy nêu ra về các nhà bất đồng chính kiến, ông ấy cũng đánh giá đó là hai cuộc gặp gỡ (cuộc gặp gỡ riêng với Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải trong vòng 1 tiếng và cuộc gặp gỡ chung với đại diện Bộ Ngoại Giao Canada trong vòng 45 phút. RFA) có nhiều đồng thuận giữa hai bên. Xin ông cho biết cuộc gặp gỡ 1 tiếng đồng hồ này này đã đưa đến những đồng thuận gì ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Dạ thưa không có đồng thuận gì hết đó, tôi không đồng ý những gì mà ông Nguyễn Thanh Sơn nói. Cái chuyện mà ông Nguyễn Thanh Sơn nói là tôi đồng ý với các vấn đề của Cộng sản Việt Nam thì tôi không bao giờ tôi nói là tôi đồng ý cái gì cả. Bởi vì ông Nguyễn Thanh Sơn ráng lo phân trần và giải thích những hành động của Cộng sản Việt Nam đối với những nhà đấu tranh, đối với Cha Lý, đối với việc Trung cộng chiếm đất Hoàng Sa và Trường Sa. Ổng có nói rằng Hoàng Sa và Trường Sa không có mất, thì ổng ráng giải thích. Nói tóm lại, trong buổi nói chuyện hôm đó thì cái phần “thanh minh thanh nga”, phân trần, bào chữa của ông Nguyễn Thanh Sơn mà tôi không bao giờ chấp nhận lời phân trần đó.

Trong cuộc nói chuyện riêng đó, cá nhân tôi không đồng ý bất cứ một điểm nào mà ông Nguyễn Thanh Sơn nói về những nhà bất đồng chính kiến bị bắt tù và tôi cũng không có nhu cầu hòa hợp hòa giải với Cộng sản Việt Nam mà chính Cộng sản Việt Nam phải hòa hợp hòa giải với người dân trong nước.

Tuy nhiên trong buổi họp riêng đó thì ổng tưởng rằng tôi sẽ không nêu ra trong buổi họp chính thức với Bộ Ngoại giao. Nhưng mà khi mà trong buổi họp chính thức với Bộ Ngoại giao về danh sách 10 người mà tôi đã nêu ra. Trong 45 phút nói chuyện với Bộ Ngoại Giao Canada, ông Nguyễn Thanh Sơn đã cố gắng phân trần từng trường hợp trong danh sách 10 người mà tôi đưa ra, nói là họ vi phạm pháp luật Việt Nam, nhưng tôi hoàn toàn bác bỏ luận điệu đó. Theo tôi nghĩ đó là lý do mà làm cho họ không hài lòng cho lắm.

Và sẵn đây tôi cũng nói luôn với cô là Canada của chúng tôi đã chấp nhận hồ sơ của Cha Lý cho Cha Lý qua Canada chữa bệnh, hồ sơ đã xong xuôi hết rồi, vào giờ chót thì chính Cha Lý không chịu đi qua Canada bởi vì Cha Lý sợ khi qua Canada chữa bệnh rồi thì ông không được trở lại Việt Nam để tranh đấu. Thì trong buổi gặp với ông Phó Thủ tướng Vũ văn Ninh tôi có nêu ra là những người được đi ra chữa bệnh thì các ông cũng phải cho họ về, thì ông Sơn kể cả ông phó Thủ tướng Vũ văn Ninh không trả lời câu hỏi của tôi. Và ông Sơn có nói một câu rất là… rất là vui, ông Sơn nói rằng: Những người tù nhân chính trị này, nếu Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải và Canada bảo lãnh thì tôi thả cho ra hết… Tôi không biết rằng khi ông nói ra câu đó là với ngụ ý gì? Tuy nhiên tôi biết rằng ông Nguyễn Thanh Sơn không có đủ quyền hành, bởi vì trên ông còn 16 người trong Bộ Chính trị nữa, thành ra vấn đề đó ông nói ra, ông đưa ra thì tôi cũng chỉ cười vậy thôi chứ tôi không có đặt nặng vấn đề đó những tôi có lưu ý Bộ Ngoại Giao lưu ý câu đó của ông Nguyễn Thanh Sơn. Tôi có nói với Bộ Ngoại Giao: quý vị nhớ nghe nhé! Chính ông này nói rằng nếu chúng ta bảo lãnh thì họ sẽ thả ra đó!”

Tường An: Thưa Thượng Nghị sĩ, được biết trong thời gian gần đây, đặc biệt nhiều đoàn viên của Liên Minh Dân chủ Việt Nam hoặc thân nhân của đoàn viên Liên Minh Dân chủ Việt Nam, (một đoàn thể chính trị mà ông Ngô Thanh Hải là Chủ Tịch. RFA) về Việt Nam bị sách nhiễu hoặc trục xuất mặc dù họ không hề làm chính trị mà họ chỉ là thân nhân của đoàn viên Liên Minh Dân Chủ Việt Nam.Thượng Nghị sĩ nghĩ sao về việc này ạ?

TNS Ngô Thanh Hải: Từ ngày tôi lên Thượng Nghị sĩ cho tới nay, thì tôi cũng có cái nhận xét đó: Tất cả những người Liên Minh Dân Chủ Việt Nam, thân nhân hay những người có liên hệ đến Liên Minh Dân chủ Việt Nam khi họ đi về thì họ bị bắt, hoặc làm khó dễ, hoặc trục xuất ra khỏi Việt Nam dù rằng họ đi về chỉ để thăm Cha Mẹ ốm đau, hoặc lo vấn đề chôn cất thì cũng bị tương tự như vậy. Tôi không hiểu rằng đó là một hình thức cảnh báo của Cộng sản Việt Nam đối với Liên Minh Dân Chủ Việt Nam của chúng tôi hay không nhưng mà tôi thấy có những hành vi, những hành động khá đặc biệt riêng với Liên Minh Dân Chủ Việt Nam do tôi lãnh đạo. Thành ra lời nói của ông Nguyễn Thanh Sơn kêu gọi hòa hợp hòa giải với hải ngoại, tôi thấy rằng câu nói đó không đi đôi với hành động. Cộng sản Việt Nam đưa ra hòa hợp hòa giải mà nội cái chuyện đi về thăm Cha Mẹ hay là chôn cất mà Cộng sản Việt Nam còn không làm được thì tôi không tin rằng những câu nói của Cộng sản Việt Nam hoặc là của ông Nguyễn Thanh Sơn về vấn đề hòa hợp hòa giải hay hòa giải hòa hợp gì đó thì đối với tôi không thật lòng hoặc không trung thực lắm.

Tường An: Xin cám ơn Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải đã dành cho đài Á Châu Tự Do cuộc phỏng vấn này ạ.

‘Thủ đoạn lũng đoạn của nhóm lợi ích’

Cổ phần hóa ở Việt Nam

Việt Nam có kế hoạch cổ phần hóa 432 doanh nghiệp từ nay tới 2015.

Các nhóm lợi ích, đặc quyền, đặc lợi có thể sử dụng các thủ đoạn của mình để thao túng các khâu từ định giá tài sản doanh nghiệp, sắp xếp quân xanh, quân đỏ trong đấu giá, mua tài sản doanh nghiệp, nhưng nghiêm trọng hơn, có thể lũng đoạn, tác động ngay từ đầu vào một chủ trương, chính sách cổ phần hóa doanh nghiệp của nhà nước, theo Tiến sỹ Nguyễn Quang A.

Trao đổi với BBC hôm 04/4/2014, nhà quan sát còn cảnh báo các nhóm này đang ‘nhòm ngó’ các lĩnh vực từ viễn thông tới giao thông, xây dựng, trong khi một số là tổ chức, cá nhân là người nước ngoài có thể tranh thủ dịp này tiếp cận cơ hội mua bán doanh nghiệp trong một số lĩnh vực và địa hạt nhạy cảm như an ninh, quốc phòng, qua đợt cổ phần hóa.

‘Quyền dân được biết’

Có nghĩa là cổ phần hóa công ty nào, thông tin về công ty đó, thông tin về những người mua và mua với giá bao nhiêu phải được công bố rộng rãi và quan trọng nhất là phải có một cơ chế giám sát để làm sao ngăn chặn được sự đi đêm của họ với nhau

Theo nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu phản biện độc lập IDS (đã tự giải thể), để ngăn ngừa việc các nhóm lợi ích ‘ăn cắp’ hay ‘xâm phạm’ tài sản quốc gia, nhà nước cần được công khai hóa, minh bạch hóa các thông tin liên quan các vụ cổ phần hóa, từ định giá, giá cả, người mua, người bán, các quá trình, điều kiện đấu thầu v.v… để người dân, cộng đồng, các giới quan tâm có thể tham gia theo dõi, giám sát.

Ông nói: “Minh bạch có nghĩa là các quy định phải được công bố một cách rất công khai, bởi vì đây thực sự là bán một phần tải sản của toàn dân, cho nên toàn dân phải có quyền được biết,

“Có nghĩa là cổ phần hóa công ty nào, thông tin về công ty đó, thông tin về những người mua và mua với giá bao nhiêu phải được công bố rộng rãi và quan trọng nhất là phải có một cơ chế giám sát để làm sao ngăn chặn được sự đi đêm của họ với nhau.”

Lợi ích công hay lợi ích toàn dân? Mối quan hệ giữa Nhà nước và Xã hội dân sự

Lợi ích công hay lợi ích toàn dân? Mối quan hệ giữa Nhà nước và Xã hội dân sự trong vấn đề thu hồi đất đai qua góc nhìn kinh tế luật

http://www.boxitvn.net/bai/24878

Phạm Hải Vũ

  I. Giới thiệu

Bài viết này sử dụng góc nhìn kinh tế luật để phân tích một mâu thuẫn lớn trong xã hội Việt Nam đương đại : mâu thuẫn giữa Nhà nước và bên dân sự liên quan đến thu hồi cưỡng chế đất đai.

Theo quan điểm trình bày, các tranh chấp thu hồi đất đai phản ánh mối quan hệ phức tạp giữa Nhà nước và xã hội dân sự tại Việt Nam. Các tranh chấp liên quan một phần đến thể chế sở hữu được áp dụng, nhưng phần lớn ở việc Nhà nước có thể can thiệp thay đổi quyền sở hữu mà không cần giải trình quyết định của mình. Khái niệm lợi ích công là cơ sở cho việc can thiệp cũng không được định nghĩa rõ ràng. Bản chất sâu xa của hiện tượng là do các chủ thể kinh tế, trong đó có Nhà nước, tranh đoạt các quyền sử dụng (chứ không phải sở hữu) tài nguyên đất đai.

Trước hết, cần giải thích vì sao quyền sử dụng lại là một khái niệm quan trọng và là đối tượng của bài viết, mà không phải là quyền sở hữu. Dưới góc nhìn kinh tế chính trị, điều quan trọng không phải là ai nắm quyền sở hữu danh nghĩa, mà là ai có quyền kiểm soát và phân bổ tài nguyên, ở đây là tài nguyên đất ? Quyền kiểm soát và phân bổ này cần được nhìn nhận như một thực quyền, tức là một quyền không chỉ được công nhận trên giấy tờ mà còn phải có hiệu lực thực sự và phải đem lại giá trị. Thực quyền sử dụng được xác định khi các quyền luật định được triển khai trong thực tế. Để tiện so sánh với quyền sở hữu luật định tại các quốc gia khác, thuật ngữ «quyền sở hữu luật định» sẽ được sử dụng kể từ đây để chỉ các quyền trên đất đai được Nhà nước công nhận bằng văn bản pháp luật. Tại Việt Nam, quyền sở hữu luật định sẽ tương đương với thuật ngữ mà luật Đất đai Việt Nam gọi là «quyền sử dụng». Còn thuật ngữ «quyền sử dụng» hoặc «thực quyền sử dụng» trong bài viết sẽ được hiểu theo nghĩa kinh tế chính trị là các quyền mà người dân được hưởng thật sự trên đất.

Quan sát hệ thống luật của Pháp và Mỹ cho thấy, vấn đề tranh chấp thu hồi đất đai tại Việt Nam không liên quan nhiều đến thể chế sở hữu, mà liên quan đến cơ sở để Nhà nước can thiệp vào hệ thống pháp lý và nền kinh tế làm thay đổi (thực) quyền sử dụng, tức là việc định nghĩa thế nào là lợi ích công. Đây là một vấn đề lớn có liên quan đến rất nhiều lĩnh vực luật. Nó vượt ra ngoài luật đất đai. Nhìn tổng thể, các tranh chấp liên quan đến vai trò điều tiết các dòng lợi ích đối lập của Nhà nước trong nền kinh tế thị trường. Từ góc nhìn kinh tế luật, cơ chế luật của Việt Nam đang «khuyến khích» các chủ thể kinh tế thông qua Nhà nước chiếm (đoạt) lấy các quyền sử dụng đất. Lý do là vì chi phí kinh tế để có (thực) quyền sử dụng như vậy thấp hơn giá mua bán trên thị trường nhiều lần. Sở dĩ chuyện này xảy ra vì luật pháp chưa xác định rõ ràng nội hàm khái niệm lợi ích công, từ đó cho phép đưa vào trong khái niệm này nhiều lợi ích kinh tế mang tính tư hữu. Một khi đường ranh giới xác định quyền sử dụng không được luật pháp bảo vệ một cách vững chắc, các chủ thể kinh tế đương nhiên có động cơ can thiệp để vẽ lại chúng theo hướng có lợi cho mình.

Bài viết gồm hai phần. Phần I tóm lược lại những nét chính về khái niệm lợi ích công, cũng như những ảnh hưởng của nó lên quyền sở hữu tư nhân đất đai tại Pháp. Phần này cũng đưa vài nét sơ bộ của khái niệm này tại Mỹ và tại Việt Nam. Mục đích chính để chỉ ra rằng quyền sơ hữu tuy quan trọng nhưng luôn nằm dưới lợi ích công. Mâu thuẫn thu hồi đất đai xảy ra không phải do Nhà nước có công nhận quyền sở hữu tư nhân đất đai hay không, mà là có xác định được nội hàm khái niệm lợi ích công hay không. Phần thứ hai sẽ giới thiệu các lý thuyết kinh tế luật hiện đại, và dùng nó để phân tích mối quan hệ giữa Nhà nước và các thành phần kinh tế. Nội dung chính của phần này là trình bày các quan điểm khoa học xã hội về vai trò của luật pháp trong một nền kinh tế thị trường. Phần II kết luận về sự cần thiết tồn tại một hệ thống tư pháp độc lập, với những tòa án và chánh án & thẩm phán đặc biệt có thẩm quyền xét xử các tranh chấp giữa nhà nước và bên dân sự.

  1. Lợi ích công và ảnh hưởng lên quyền sở hữu tư nhân đất đai

I.1 Khái niệm lợi ích công

Năm 1789, cuộc cách mạng Pháp nổ ra, xóa bỏ hoàn toàn chế độ quân chủ phong kiến ở Pháp. Những giá trị nền tảng của cuộc cách mạng này được kết tinh trong bản tuyên ngôn dân quyền và nhân quyền nổi tiếng với câu trích dẫn: “Con người sinh ra bình đẳng và phải luôn bình đẳng về quyền”. Cũng trong bản tuyên ngôn này, điều 17 nói: “Quyền sở hữu tài sản là một quyền bất khả xâm phạm và thiêng liêng, không ai có thể bị tước đoạt tài sản, trừ khi điều đó là cần thiết vì công ích, nhưng với điều kiện là việc tước đoạt phải được thiết lập trên cơ sở luật pháp, và được đền bù trước đó một cách công bằng»[1]. Cho tới ngày hôm nay, quyền sở hữu tư nhân đất đai của Pháp luôn là một quyền quan trọng và được tôn trọng, nhưng nhà nước vẫn có quyền trưng thu đất tư nhân (expropriation) để làm các công trình công cộng. Đương nhiên việc trưng thu vấp phải rất nhiều phản đối, vì theo lẽ thường không ai lại muốn bị mất cái mà mình sở hữu, cho dù có là vì phục vụ lợi ích công. Theo cơ quan tư pháp của Pháp, hàng năm, rất nhiều tranh chấp đất đai giữa người dân và chính quyền vẫn xảy ra, liên quan đến các dự án công ích. Muốn thông qua một dự án, nhà nước đương nhiên sử dụng quyền thu hồi của mình, nhưng cũng phải mất rất nhiều thời gian đối thoại, cũng như phải trả lời thỏa đáng các câu hỏi của người dân về ảnh hưởng dự án và mức bồi thường.

Tại Mỹ quyền sở hữu đất đai tư nhân được coi như một quyền tự nhiên, gắn liền với nhân quyền. Tu chính hiến pháp thứ 5 của Mỹ (the fifth amendement) viết : «Không ai có thể bị tước đoạt tài sản riêng nếu không phải là để phục vụ cho công quyền, và với điều kiện được đền bù thỏa đáng»[2]. Đất đai thuộc sở hữu tư nhân được luật pháp hết sức bảo vệ. Người Mỹ không ngại ngần dùng súng đuổi kẻ xông vào lãnh địa của mình và coi đó là một quyền phòng ngự chính đáng. Điều đó không ngăn cản nhà nước có quyền trưng thu lại đất đai tư nhân vì mục đích công. Điều khoản nói trên của tu chính hiến pháp thứ 5 còn được gọi là điều khoản chiếm đoạt hợp pháp (regulatory taking), vì ngoài việc bảo vệ quyền sở hữu đất tư nhân, nó đồng thời là cơ sở cho việc nhà nước bang hoặc liên bang thu hồi đất đai tư nhân; Điều kiện thu hồi đương nhiên là phải chứng minh được mục đích thu hồi là mục đích công ích. Mức tiền bồi thường ít nhất phải tương đương với mức giá thị trường của tài sản, có tính thêm lãi suất nếu bồi thường sau khi thu hồi.

Hai quan sát từ hai quốc gia phát triển mà logic luật là đại diện cho hai hệ thống luật lớn trên thế giới (luật châu Âu lục địa và luật Anh Mỹ) cho thấy không phải vì một quốc gia công nhận quyền sở hữu tư nhân đất đai mà có thể tránh được việc Nhà nước thu hồi đất. Tranh chấp có thể xảy ra ngay cả khi quyền sở hữu luật định được dựa trên các thiết chế luật vững chắc như Hiến pháp, và được coi là bất khả xâm phạm. Trong cả hai hệ thống, luật sở hữu tư nhân bảo vệ quyền sở hữu của người dân, nhưng quyền này luôn bị xếp dưới những vấn đề liên quan đến lợi ích quốc gia, hoặc lợi ích công cộng. Trong trường hợp phải cân nhắc, Nhà nước luôn được ưu tiên và tư nhân luôn là bên thiệt thòi. Nguyên tắc này là bất di bất dịch, bởi vì nếu không làm như thế, tức là nếu đặt lợi ích tư cao hơn lợi ích công, thì sẽ không còn sự kết dính xã hội. Xã hội sẽ không tồn tại nếu các công dân đều thấy lợi ích của mình cao hơn lợi ích cộng đồng.

Ở đây cần lưu ý hai điểm chung quan trọng trong nguyên tắc thu hồi: a. Nhà nước phải chứng minh được tính công ích của việc thu hồi, và b. Nhà nước phải đưa ra một mức bồi thường xác đáng. Điểm b. ít gây ra tranh cãi, vì luật pháp nhiều nước cũng như các tập quán xã hội thường công nhận mức bồi thường xác đáng là mức giá thị trường. Điều này có nghĩa là người bị thu hồi sẽ được trả một khoản bồi thường tương đương với giá trị của đất xác định trong điều kiện mua bán tự nguyện thông thường. Ngược lại, điểm a. thường xuyên gây ra tranh cãi. Lợi ích công là gì ? Làm sao biết một quyết định thu hồi là phục vụ mục đích công ? Trả lời câu hỏi này mang tính sống còn với các quốc gia phát triển, bởi vì nếu dự án không có tính công ích thì không thể ra quyết định thu hổi. Mà đã không có thu hồi thì câu chuyện bồi thường xứng đáng cũng không cần nhắc đến.

Khái niệm lợi ích công hay lợi ích chung – intérêt général – là một khái niệm chính trị xuất phát từ lý thuyết cộng hòa của nhà tư tưởng Pháp Jean Jacques Rousseau. Nó gắn liền với lý thuyết về Nhà nước cộng hòa, và được vận dụng tại các quốc gia có tổ chức chính trị – luật pháp theo tư tưởng Rousseau. Tuy nhiên nó không được phổ biến tại các quốc gia đi theo chủ nghĩa kinh tế tự do (liberalism). Để giải thích khái niệm lợi ích công, chúng tôi trình bày những nét chính của lý thuyết này.

Một cách tổng quan, lý thuyết của Rousseau giả định rằng xã hội được thành lập một cách lý tưởng trên cơ sở tự nguyện của các thành viên, nhờ thông qua một bản khế ước xã hội (le Contrat Social). Khế ước xã hội là một bản hợp đồng, một bản cam kết khổng lồ, quy định các nguyên tắc sống và các quy tắc xã hội. Nó được các thành viên thống nhất để chung sống với nhau một cách tự do trong hòa bình. Nói đơn giản, khế ước xã hội quy định các quyền và nghĩa vụ của mỗi công dân. Sau khi chấp nhận nó, mỗi công dân sẽ là một bên của khế ước và cam kết tuân theo các điều khoản đã được định ra. Đối với một quốc gia, tập hợp các quy tắc chung này sẽ được chi tiết hóa bởi một hệ thống quy tắc cụ thể hơn, là các văn bản luật pháp.

Về logic, mọi người đều có quyền tham gia soạn thảo các «điều khoản» của khế ước xã hội. Trên thực tế chỉ có một số người đại diện được trao quyền này. Quốc hội là tập hợp của những người đại diện. Thông qua quốc hội, công dân trao một phần tự do của mình cho người đại diện, để họ thay mình quyết định các vấn đề cộng đồng. Khái niệm lợi ích công xuất phát từ sự mong muốn chung – volonté générale – của người dân cùng xây dựng xã hội. Sống chung với nhau có nghĩa là chấp nhận mất một phần tự do, bởi phải tuân theo các quy tắc tập thể. Ranh giới giữa tự do cá nhân và quy tắc xã hội do đó phải được định nghĩa rõ ràng, và phải có người đảm bảo. Theo lý luận của Rousseau, bất cứ sự nhân danh quốc gia nào làm giảm tự do của cá nhân đều phải được quốc hội thông qua, bởi quốc hội là đại diện của mong muốn chung. Cũng theo Rousseau, quyền lực của quốc hội cần được kiểm soát bởi một cơ quan cơ quan tư pháp bởi vì Quốc hội không phải lúc nào cũng tôn trọng chính xác các điều khoản của bản khế ước ban đầu. Riêng đối với các vấn đề dân sự, cần có một cơ quan hành pháp (chính phủ) hỗ trợ, vì quốc hội không có thời gian để đại diện cho mọi vấn đề dân sự. Quyền lực tư pháp cũng sẽ kiểm soát luôn quyền lực hành pháp. Lý thuyết này rốt cùng dẫn chiếu về nguyên tắc tam quyền phân lập được Montesquieu phân tích trước đó, và tạo ra một pháp nhân mới – Nhà nước – đại diện cho nước Cộng hòa và đứng cao hơn tất cả mọi cá nhân & pháp nhân của xã hội. Sở dĩ Nhà nước đứng cao hơn cá nhân là vì chỉ như thế nó mới có quyền phán xét cá nhân. Nguyên tắc bình đẳng về quyền không cho phép cá nhân & hoặc pháp nhân không phải Nhà nước được phán xét các cá nhân & pháp nhân khác.

Những nét khái quát nêu trên cho phép hiểu nền tảng của khái niệm lợi ích công. Về bản chất, lợi ích công là lợi ích quốc gia. Đó là lợi ích mà Nhà nước là người đại diện, phục vụ cho quyền lợi của toàn dân, và tuân thủ các nguyên tắc của bản khế ước xã hội (hiến pháp) đã được thông qua. Cụ thể hơn, lợi ích công là lợi ích do Quốc hội quyết định với tư cách là tập thể những người đại diện cho đất nước. Nó quyết định sự chính danh của Nhà nước. Trong một số trường hợp được luật định trước, quốc hội trao quyền đại diện cho chính phủ, và chính phủ sẽ sử dụng bộ máy hành chính quốc gia để làm những việc này. Cơ sở của việc trao quyền tồn tại trên các văn bản luật, mà Chính phủ và cơ quan hành chính có nhiệm vụ diễn giải và thi hành (theo cách của mình). Đây cũng chính là đầu mối của nhiều nguyên nhân tranh chấp giữa người dân và Nhà nước, mà cụ thể là tranh chấp giữa một bên dân sự và Chính phủ hoặc cơ quan hành chính, nếu bên dân sự không đồng ý với quyết định của cơ quan hành chính trong tinh thần diễn giải luật. Việc trao quyền giải thích vì sao tất cả các văn bản hành chính đều phải mở đầu bằng việc dẫn chiếu đến các văn bản luật làm cơ sở cho cơ quan công quyền làm việc. Cũng như thế, các văn bản luật phải bắt đầu bằng việc dẫn chiếu các cơ sở luật cao hơn nó, bắt đầu là Hiến pháp.

Như vậy, lợi ích công trước hết là một khái niệm chính trị, không thể tách rời khỏi khái niệm Nhà nước. Nó không nhất thiết là lợi ích kinh tế. Lấy ví dụ, các vấn đề liên quan đến chủ quyền quốc gia, các vấn đề quốc phòng, hay bảo vệ sinh mạng người dân đều thuộc loại này. Một ví dụ khác, một bệnh dịch vừa được phát hiện cần phải được dập tắt trước khi lan rộng đến mọi người cũng thuộc vào khái niệm lợi ích công. Tại các quốc gia phát triển, những vấn đề này luôn được đặt trên các lợi ích kinh tế trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Tại một số quốc gia, các vấn đề như Y tế, Giáo dục, Bảo hiểm xã hội, hay thậm chí Giao thông công cộng cũng thuộc về phạm trù lợi ích công, tuy nhiên không phải quốc gia nào cũng nhìn nhận như vậy. Đặc biệt hơn, tôn trọng quyền sở hữu tư nhân cũng được nhiều quốc gia coi là lợi ích công, bởi thiết chế luật này vừa đảm bảo quyền tự do của cá nhân, vừa đảm bảo lợi ích của xã hội.

Tuy nhiên, lợi ích công cũng cũng có thể là lợi ích kinh tế. Ví dụ Nhà nước có thể quyết định một chính sách an sinh xã hội, hoặc một chính sách kinh tế, tức là gây ảnh hưởng trực tiếp đến lợi ích kinh tế của các thành viên. Đến đây, ranh giới giữa lợi ích công và lợi ích tư trở nên mỏng manh hơn, và những rối rắm nhận thức bắt đầu phát sinh. Nếu mục đích của quyết định Nhà nước đơn thuần là để đi tìm một lợi ích kinh tế chung, thì ai sẽ là người hưởng lợi, và ai sẽ là người chịu thiệt từ các quyết định này? Quyết định của nhà nước có tạo ra thặng dư giá trị hay không, hay chỉ đơn thuần là một quyết định tái phân phối giá trị (nghĩa là lấy của người này trao cho người khác)? Vì sao Nhà nước lại phải can thiệp, và trên cơ sở nào ?

Lấy ví dụ, nếu Nhà nước muốn xây dựng một đặc khu kinh tế quốc gia, thì liệu tất cả người dân sẽ được hưởng lợi, hay chỉ một số? Tệ hơn thế, liệu có phải chỉ các doanh nghiệp trong đặc khu được hưởng lợi? Nếu các doanh nghiệp này không sử dụng lao động tại chỗ mà đưa nhân công từ nước ngoài vào, sau đó sản phẩm làm ra được xuất khẩu toàn bộ, cuối cùng tiền bán hàng được lập tức chuyển khoản ra các ngân hàng nước ngoài nơi có thể gửi ổn định với lãi suất cao, thì dự án đặc khu kinh tế có thể được coi là mang lợi ích công hay không ? Những trường hợp cuối cùng, có thể thấy là khái niệm lợi ích công đã bị lạm dụng, nhưng sự thật là trường hợp này hoàn toàn có thể xảy ra tại các quốc gia mà xã hội dân sự không kiểm soát được quyền lực của Nhà nước. Một ví dụ khác gần với chủ đề đất đai hơn: Nhà nước thu hồi một mảnh đất để làm trung tâm thương mại với mục tiêu phát triển kinh tế. Ai sẽ là người hưởng lợi? là xã hội hay công ty đầu tư kinh doanh? Vì sao Nhà nước lại can thiệp để thu hồi đất mà không để cho công ty đầu tư trực tiếp thương lượng với người chủ đất? Các mâu thuẫn đất đai giữa Nhà nước và bên dân sự bắt đầu từ nhận thức khác biệt giữa các bên, liên quan đến cơ sở quyết định thế nào là lợi ích công.

Về mặt lịch sử, khi khái niệm lợi ích công được đưa vào trong đời sống chính trị tại Pháp, đường ranh giới giữa lợi ích công và phạm vi quyền lực của Nhà nước nằm trùng lên nhau. Nhà nước có quyền lực ở đâu thì lợi ích công được xác định ở đó. Điều này có nghĩa là chính Nhà nước Pháp cũng đã từng thường xuyên nhầm lẫn giữa khái niệm lợi ích công (kinh tế) và lợi ích tư. Nhiều nhà chính trị Pháp đến trước chiến tranh thế giới thứ 2 vẫn có một quan điểm về lợi ích công khá ấu trĩ. Họ đơn giản cho rằng lợi ích công là lợi ích do cơ quan công quyền định đoạt. Một quan điểm như vậy không tiến xa nhiều hơn so với quan điểm của vua Louis XIV khi ông này nói “Nhà nước chính là ta”. Năm 1844, Jules Dupuit kỹ sư cầu đường và cha đẻ của phương pháp tính toán Chi phí – Lợi ích (Cost avantage analysis) viết : «Một nghị định, một sắc lệnh, hay một quyết định công quyền không biến một con đường, một tuyến đường sắt hay con kênh thành có ích nếu thật sự chúng không có ích”. Hiển nhiên, Dupuit hiểu rằng không phải vì cơ quan chức trách quyết định một dự án sẽ mang lợi ích công, mà trên thực tế dự án này sẽ mang lợi ích công. Việc xem xét thế nào là lợi ích công trong lĩnh vực kinh tế còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác, mà một trong số đó là cân đối giữa lợi ích và thiệt hại xã hội khi làm dự án. Phải chờ đến những thay đổi chính trị lớn vào những năm 1960-1970 tại Pháp, người ta mới dần tách rời khái niệm lợi ích công ra khỏi quyền lực nhà nước. Những câu hỏi về giá trị pháp lý của một quyết định liên quan đến lợi ích công mới được đặt ra.

I.2 Ảnh hưởng của khái niệm lợi ích công lên sở hữu đất đai tư nhân tại Pháp

Quyền sở hữu đất đai tư nhân ở Pháp ra đời vào năm 1804 cùng với bộ luật dân sự – Code civil. Trước khi cuộc cách mạng Pháp xảy ra năm 1789, đất đai là sở hữu của các lãnh chúa phong kiến. Quyền lực của lãnh chúa là quyền lực gắn liền với đất đai, chứ không phải gắn liền với dòng họ theo kiểu cha truyền con nối. Ví dụ, vào cuối thời kỳ phong kiến, người ta có thể trở thành bá tước X, công tước Y bằng cách mua lại một mảnh đất có phong tước hiệu. Năm 1802, Napoléon trở thành hoàng đế và năm 1804 bộ luật dân sự ra đời. Điều 544 của Code civil viết «Quyền sở hữu (tài sản) là quyền được hưởng thụ và định đoạt tài sản một cách tuyệt đối nhất, miễn là không xâm phạm các mục đích sử dụng cấm mà luật pháp quy định». Vậy là bộ luật dân sự công nhận quyền sở hữu tuyệt đối của tư nhân trên một mảnh đất trong khuôn khổ pháp luật. Sở hữu tuyệt đối có nghĩa là người chủ sở hữu có thể tự do làm bất kỳ những gì mình muốn trên mảnh đất của mình. Ông ta sở hữu tất cả các đồ vật (meubles) và hoa lợi (fructus) trên đó, cũng như sở hữu tất cả những gì ở bên dưới lòng đất. Đây là nền tảng của chế độ sở hữu tư nhân đất đai tại Pháp ngày hôm nay; cũng là chế độ sở hữu được nhiều quốc gia châu Âu khác công nhận.

Nhiều người vẫn nghĩ rằng sở hữu tư nhân tại các quốc gia phương Tây là được tự do tuyệt đối để làm những gì mình thích phía trong mảnh đất mình sở hữu. Tuy nhiên đây là một sự nhầm lẫn đáng tiếc. Trước hết, quyền sở hữu tư nhân được ghi trong Bộ Luật dân sự, có nghĩa là nó nằm dưới Hiến pháp, và chỉ ngang hàng với các quyền khác mà một công dân được hưởng. Một cách dễ hiểu, quyền sở hữu tư nhân về đất đai thấp hơn chủ quyền quốc gia, và không cao hơn các quyền tự do của các công dân khác. Trong bộ luật dân sự Pháp, điều 545 ngay sau đó quy định : «Không ai có thể bị ép nhượng lại tài sản của mình nếu không phải là để phục vụ mục đích lợi ích công cộng, trong trường hợp này họ cần phải được trả trước một khoản bồi thường tương xứng»[3]. Điều 545 đã lập tức hạn chế nội hàm khái niệm sở hữu tư nhân. Nói cách khác, quyền sở hữu tư nhân đất đai phải nằm dưới các lợi ích chung khác của nước Pháp. Người chủ sở hữu có thể bị tước đoạt tài sản (đất) sở hữu của mình nếu việc đó là cần thiết cho lợi ích công. Trong trường hợp này, ông ta đưởng hưởng một khoản đền bù xứng đáng, tức là tương đương với giá trị tài sản (đất đai) bị trưng thu. Các nhà lập pháp vào thời kỳ đó đã hoàn toàn ý thức rằng việc trao quyền sở hữu đất tuyệt đối cho tư nhân có thể tạo ra các xung đột, mâu thuẫn đi ngược lại với lợi ích quốc gia; do đó đã rất cẩn thận bố trí một hệ thống khác cho phép Nhà nước can thiệp vào quyền sở hữu tư nhân mỗi khi cần thiết. Chuyện này không có gì đáng ngạc nhiên nếu đã biết lý thuyết Khế ước xã hội của Rousseau: Nhà nước được đặt cao hơn công dân vì nó đại diện cho bản khế ước xã hội.

Cụ thể hơn, tại Pháp, Nhà nước có thể can thiệp vào sở hữu tư nhân đất đai bằng các biện pháp sau:

  1. Thu hồi hoàn toàn đất tư nhân để phục vụ các công trình công ích (expropriation pour cause d’utilité publique). Ví dụ : giải tỏa đất để xây dựng sân bay, bệnh viện, trường học công hay thậm chí đặt một căn cứ quân sự.
  2. Thiết lập các quy phạm hạn chế việc thực thi quyền sở hữu tuyệt đối, trên cơ sở mục đích công. Ví dụ : Công nhận quyền sở hữu đất tư nhân, nhưng lại hạn chế không cho phép xây dựng nhà cửa tại các khu vực nhạy cảm như gần nhà máy nguyên tử, trạm phát năng lượng, nguồn nước, v.v… hoặc công nhận quyền sở hữu tư nhân trên một diện tích rừng, nhưng cấm săn bắn chim & thú vật trong rừng ; cấm xây nhà cạnh rừng, hoặc cấm phá rừng để xây các công trình dân sự cho dù đó là rừng tư nhân.
  3. Đơn phương thu hồi đất và tái phân bổ cho nông dân đối với đất nông nghiệp (droit de préemption – SAFER) 

Có thể thấy tại nước cộng hòa Pháp, mặc dù quyền sở hữu đất tư nhân được Hiến pháp và Luật dân sự công nhận một cách tuyệt đối, nó vẫn bị đặt dưới lợi ích công. Nhà nước Pháp có trong tay rất nhiều công cụ được luật pháp đảm bảo để can thiệp và hạn chế quyền sở hữu tư nhân đất đai. Tuy các công cụ luật pháp này đều được quốc hội thông qua, chứ không phải là các Nghị định, quyết định do cơ quan hành pháp đơn phương công bố, không ít mâu thuẫn xung đột đất đai vẫn xảy ra hàng năm. Nguồn gốc của các mâu thuẫn đến từ sự đối lập lợi ích giữa người bị thu hồi đất và những người trực tiếp hoặc gián tiếp được hưởng lợi từ việc thu hồi đất của nhà nước.

Câu hỏi đầu tiên mà một người bị trưng thu đất đặt ra là “dự án yêu cầu thu hồi đất của tôi có đại diện cho lợi ích công không ?hay nó đang phục vụ cho một lợi ích tư nào đó đang mượn danh nghĩa lợi ích công ?» Để trả lời cho câu hỏi này, nước Pháp ban hành bộ luật Thu hồi đất vì lợi ích công – Code de l’expropriation pour cause d’utilité publique. Theo đó, lợi ích công được công nhận nhờ một loạt các tiêu chí cụ thể :

  1. Được cơ quan hành chính ban bố bằng văn bản pháp luật.
  2. Dự án không được phép xâm hại đến các lợi ích công và các giá trị cộng đồng khác đã tồn tại trước đó (ví dụ không được gây tác hại xấu đến môi trường, di sản văn hóa vật thế & phi vật thể, sức khỏe cộng đồng, etc)
  3. Dự án phải lấy ý kiến của mọi người dân liên quan. Cụ thể như sau. Trước khi tuyên bố thu hồi đất, một người tiến hành khảo sát lấy ý kiến của người dân (commissaire enqueteur) sẽ được tòa án cắt cử để nghiên cứu về lợi ích và ảnh hưởng của dự án. Người phụ trách này làm việc mà hoàn toàn không bị quản chế bởi cơ quan hành chính. Mục đích chính ở đây là để đảm bảo ý kiến độc lập giữa cơ quan hành chính (hành pháp) và cơ quan giám sát luật pháp (tư pháp). Độc lập ý kiến là đòi hỏi bắt buộc của nguyên tắc tam quyền phân lập. 

Sau khi đã có văn bản hành chính về thu hồi đất, luật pháp vẫn cho phép người dân đề nghị hủy quyết định trước một tòa án hành chính của Pháp. Tòa án hành chính đóng một vai trò quan trọng trong việc xác định lợi ích công. Là một đặc trưng của hệ thống tư pháp của Pháp, tòa hành chính có thẩm quyền giải quyết các tranh chấp giữa một bên là bên dân sự và bên kia là cơ quan Nhà nước. Thẩm phán hành chính (le juge administratif) có quyền hủy một quyết định dự án nếu thấy rằng nó vi phạm các tiêu chí do luật thu hồi đất quy định, hoặc trong trường hợp thấy rằng lợi ích công không được đảm bảo. Trong trường hợp ý kiến của tòa hành chính không thuyết phục được một trong hai bên tranh chấp, tòa hành chính phúc thẩm (Cours administratif d’appel) sẽ phúc thẩm lại quyết định, và Hội đồng nhà nước (Conseil d’Etat) sẽ có tiếng nói cuối cùng. Hệ thống tư pháp hành chính hoạt động độc lập với hệ thống tư pháp thông thường, nhờ những chánh án & thẩm phán có chuyên môn đặc biệt trong lĩnh vực luật hành chính.

Nói tóm lại, luật pháp của Pháp đặt sở hữu tư nhân xuống dưới các lợi ích công. Nhà nước có quyền trưng thu đất tư nhân để phục vụ các mục đích công ích, với điều kiện có bồi thường xứng đáng. Luật pháp cũng yêu cầu khảo sát lấy ý kiến người dân, và đặc biệt là cho phép bất kỳ người dân hay tổ chức nào bị thiệt hại quyền lợi khiếu kiện trước tòa án hành chính. Luật pháp khuyến khích người dân khiếu kiện tập thể để bảo vệ thiết thực quyền lợi của mình. Mô hình này phát triển trên nền tảng lý thuyết Khế ước xã hội của Rousseau, và tận dụng triệt để nguyên tắc phân quyền giữa một bên là cơ quan hành chính, và bên kia là tòa án có trách nhiệm kiểm soát quyết định các cơ quan hành chính. 

 I.3 Vài nét về quan hệ lợi ích công – sở hữu tư nhân tại Mỹ

Như đã nói, khái niệm lợi ích công được công nhận ở hầu hết các nước phát triển theo truyền thống Cộng hòa của Rousseau, nhưng lại bị bỏ qua tại các quốc gia theo chủ nghĩa kinh tế tự do như Anh, Mỹ, Úc, etc. Điều trùng lặp là các quốc gia này cũng có một hệ thống luật thiên về án lệ (jurisprudence) chứ không theo hệ thống luật La mã. Thuật ngữ gọi đây là các nước Common Law.

Trình bày khái niệm lợi ích công tại các quốc gia này là một vấn đề khó khăn, trước hết là về ý thức hệ. Các nhà tư tưởng theo trường phái tự do không công nhận sự tồn tại của một lợi ích công đặt cao hơn lợi ích cá nhân. Chủ nghĩa tự do (liberalism) không giới hạn ở tự do kinh tế mà còn bao trùm nhiều không gian xã hội khác. Milton Friedman viết trong cuốn Chủ nghĩa Tư bản và Tự do như sau : “ Với một con người tự do, tổ quốc chỉ là một tập hợp các cá nhân làm nên nó, chứ không phải cái gì đó bao trùm và cao hơn cá nhân[4]. Nói cách khác không có lợi ích chung nào có thể được đặt lên trên lợi ích cá nhân. Theo chủ nghĩa tự do, Nhà nước không nên can thiệp vào kinh tế mà chỉ nên giới hạn mình ở tư cách một trọng tài, người đảm bảo luật chơi. Lợi ích chung chẳng là gì khác ngoài một tập hợp các lợi ích cá nhân. Nó đơn giản là phép tính tổng số học các lợi ích cá nhân.

Về mặt luật pháp, quyền sở hữu tư nhân đất đai được Hiến pháp công nhận, và Tu chính hiến pháp thứ 5 của Hoa Kỳ có quy định một điều khoản đặc biệt “Taking clause” nói rằng «Không ai bị tước quyền sở hữu nếu không vì các mục đích sử dụng công và được bồi thường hợp lý[5]. Ở đây, hai khái niệm mục đích sử dụng công (public use) và bồi thường hợp lý (just compensation) mang nội hàm gần với điều 545 bộ luật dân sự của Pháp. Việc tước đoạt quyền sở hữu phải vì mục đích công, và phải được bồi thường trên cơ sở giá trị (thương thảo) của tài sản. Tuy nhiên khác trường hợp của Pháp, luật của Mỹ về nguyên tắc không giải quyết các vấn đề lợi ích công kinh tế, nhờ đó tránh được các phức tạp liên quan đến tranh chấp quyền lợi trực tiếp giữa nhà nước và bên dân sự. Các public use/public interest về mặt lý thuyết liên quan đến các vấn đề phi kinh tế như quốc phòng, an ninh, chứ không phải các dự án kinh tế. Trong trường hợp cần thu hồi, Nhà nước và chủ sở hữu sẽ phải cùng nhau thương thảo từng điều khoản và mức bồi thường. Ngoài ra cần nhắc lại rằng hệ thống Common Law được xây dựng trên cơ sở các án lệ, có nghĩa là nguyên tắc giải quyết tranh chấp không phụ thuộc vào các Luật hay Bộ luật do Nhà nước ban bố. Tranh chấp được tòa án xét xử độc lập trên cơ sở các phán quyết khác thiết lập trước đó.

Một điểm khác biệt quan trọng giữa hệ thống luật châu Âu lục địa, và luật Anh Mỹ (Common law) là nội hàm của khái niệm sở hữu. Đây là một chi tiết khá phức tạp, lại không liên quan trực tiếp đến nội dung chính của bài viết, tuy nhiên xin được trình bày ngắn gọn để người đọc tránh nghĩ rằng hệ thống luật Anh Mỹ “ưu việt” hơn luật châu Âu lục địa trong vấn đề sở hữu. Trong hệ thống luật châu Âu lục địa, quyền sở hữu là một quyền duy nhất tương ứng với một tài sản sở hữu duy nhất (droit sur une chose). Quyền sở hữu có thể được chia thành 3 quyền nhỏ là quyền sử dụng (usus), quyền hưởng phúc lợi (fructus), và quyền định đoạt (abusus), nhưng tất cả đều dẫn chiếu về một quan hệ sở hữu thống nhất duy nhất. Ngược lại trong hệ thống luật Common law, quyền sở hữu đất đai chuyển nhượng được thực chất là một tập hợp quyền sử dụng (bundle of rights). Mỗi quyền sử dụng được định nghĩa một cách rốt cùng trên một mối quan hệ sử dụng giữa hai người. Ví dụ : một người A có thể xây nhà trong khu vườn của mình với điều kiện là không che mất ánh nắng mặt trời vào nhà một người hàng xóm B, bởi trước khi mua khu đất, đã có một thỏa thuận về việc này. Nói cách khác, người chủ sở hữu A có quyền tuyệt đối trên mảnh đất của mình nhưng sự tuyệt đối đó bị giới hạn bởi các cam kết quy định quan hệ sử dụng trước đó với một người chủ sở hữu khác. Vì lý do này, quyền sở hữu trong hệ thống Common law là một khái niệm thiên hình vạn dạng. Biên giới của nó phụ thuộc vào việc xác định các mối quan hệ sở hữu giữa người chủ sở hữu và những người chủ sở hữu khác có liên quan quyền lợi. Mỗi hệ thống luật có một đặc điểm riêng, việc so sánh không nằm trong nội dung của bài viết này. Vì lý do lịch sử, Việt Nam không đi theo hệ thống luật Anh Mỹ. Hệ quả là các chế tài sở hữu theo luật Anh Mỹ dù có được cho là “ưu việt hơn» cũng không thể tương thích với hệ thống luật Việt Nam hiện tại.

(còn một kỳ)

P.H.V.

Tác giả gửi BVN


[1] Article 17 : Déclaration des droits de l’Homme et des citoyens « La propriété étant un droit inviolable et sacré, nul ne peut en être privé, si ce n’est lorsque la nécessité publique, légalement constatée, l’exige évidemment, et sous la condition d’une juste et préalable indemnité. »

[2] (No one) shall private property be taken for public use, without just compensation.

[3] Article 545 code civil : Nul ne peut être contraint de céder sa propriété, si ce n’est pour cause d’utilité publique, et moyennant une juste et préalable indemnité

[4]To the free man, the country is the collection of individuals who compose it, not something over and above them” – Friedman, M. 1962. Capitalisme and Freedom, Ed. University of Chicago Press

[5]nor shall private property be taken for public use without just compensation

Phạm Hải Vũ

(tiếp theo)

I.4 Lợi ích công và sở hữu đất đai tại Việt Nam

Hệ thống luật của Việt Nam được xây dựng trên truyền thống Châu Âu lục địa[1] giống như Pháp, và công nhận quyền sở hữu tư nhân. Tuy nhiên Việt Nam không công nhận quyền sở hữu tư nhân đất đai. Hiến pháp – văn bản luật có giá trị cao nhất – quy định tại điều 57 đất là tài sản chung của toàn dân, do Nhà nước thay mặt quản lý. Luật đất đai mới năm 2013 ghi tại điều 4 «Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý. Nhà nước trao quyền sử dụng đất cho người sử dụng đất theo quy định của Luật (này)». Nếu so sánh với luật của các quốc gia phương Tây – lấy hai ví dụ điển hình được trình bày ở trên là Pháp và Mỹ – thì sự khác biệt là ở Việt Nam là người dân không làm chủ sở hữu tuyệt đối đất. Người dân chỉ được Nhà nước trao quyền sử dụng. Tuy nhiên điểm khác biệt này thật ra sẽ không ảnh hưởng đến đời sống người dân nếu Nhà nước thiết lập các quyền sử dụng có tính ổn định lâu dài, cho phép người nắm quyền sử dụng hiệu quả đất của mình.

Nhiều mẫu thuẫn đất đai tại Việt Nam giữa nhà nước và bên dân sự đã diễn ra trong thời gian vừa qua. Mâu thuẫn phát sinh vì người dân coi đất là tài sản của mình, và không đồng ý bị nhà nước thu hồi cho các mục đích sử dụng khác. Về luật pháp, đất đai là tài sản của toàn dân do nhà nước quản lý, nhưng về mặt kinh tế, người dân coi đất là tài sản riêng, bởi đất chính là phương tiện làm việc và sống. Ngoài ra trên đất còn có các tài sản khác như nhà cửa và các động sản là các tài sản riêng có giá trị, được pháp luật công nhận. Trong một nền kinh tế mở cửa theo định hướng thị trường, tất cả các tài sản này đều có khả năng tham gia vào sản xuất, dẫn đến nhu cầu có một cơ sở pháp lý an toàn bảo vệ quyền của người chủ sở hữu. Ngày càng có nhiều ý kiến cho rằng sở hữu tư nhân đất đai là một xu hướng tất yếu, và khuyến nghị nhà nước nên sửa đổi lại luật đất đai, công nhận sở hữu tư nhân đất đai. Một số ý kiến còn cho rằng sở hữu tư nhân đất đai giúp giải quyết những xung đột đất đai liên quan đến việc thu hồi đất. Lý lẽ viện dẫn là nếu đất thuộc sở hữu tư nhân thì Nhà nước sẽ không thể tiến hành thu hồi cưỡng chế, mà phải thông qua thương lượng.

Trước hết cần thấy rằng công nhận sở hữu tư nhân đất đai không thể giải quyết tranh chấp, bởi vì tranh chấp tồn tại ngay cả ở các quốc gia phát triển có công nhận sở hữu tư nhân đất như Pháp và Mỹ. Sau đó cần thấy rằng đối tượng của tranh chấp ở đây rốt cục không phải là quyền sở hữu luật định mà là (thực) quyền sử dụng, tức là quyền (lợi) tương ứng với lợi ích kinh tế thật sự của các bên.

Quyền sở hữu luật định là cơ sở để xác định nội dung của quyền sử dụng, nhưng nhiều yếu tố khác cũng có thể ảnh hưởng lên quyền sử dụng, đặt biệt là quyền được can thiệp trực tiếp vào kinh tế của Chính phủ. Trong trường hợp Việt Nam, có thể thấy rõ ràng sự khác biệt giữa hai quyền. Quyền sở hữu đất đai – do Quốc hội công nhận và Nhà nước đại diện quản lý – chỉ là một quyền danh nghĩa. Đây không phải là (thực) quyền sử dụng, tự nó cũng không có giá trị kinh tế. Quyền mang giá trị kinh tế thật là quyền được sử dụng và kiểm soát tài nguyên. Quyền sử dụng này thuộc về Chính phủ và các cơ quan hành chính, mặt khác do chính người dân và các chủ thể kinh tế khác nắm giữ thông qua các quyền sử dụng mà Nhà nước đã trao. Kể từ sau thời kỳ đổi mới, Nhà nước cho phép trao đổi quyền sử dụng đất trên thị trường. Giá đất được mua bán chính là giá trị của (thực) quyền sử dụng đất do thị trường định đoạt. Nói rộng hơn, nó là giá trị mà thị trường ước lượng cho khả năng sản xuất & sử dụng & đầu tư sinh lời của mảnh đất, dựa trên các cơ sở pháp lý được pháp luật công nhận.

Giống như nhiều quốc gia trên thế giới, tại Việt Nam các (thực) quyền sử dụng được xác định trước hết bởi Nhà nước thông qua các văn bản luật, có nghĩa là trên cơ sở quyền sở hữu luật định. Ngoài ra nội dung của các (thực) quyền này có thể bị thay đổi tùy theo hoàn cảnh, ví dụ có can thiệp của cơ quan hành chính trong các trường hợp đặc biệt, hoặc trong trường hợp  quyền sở hữu luật định thuộc về một tập thể. Trong trường hợp này, (thực) quyền của mỗi chủ sở hữu có thể bị hạn chế bởi các quyết định chung của tập thể đó. Vấn đề của Việt Nam là khi các cơ quan hành chính đại diện cho Chính phủ can thiệp để thay đổi nội dung và giá trị của quyền sở hữu luật định, họ không công bố cơ sở của can thiệp đó.

Về mặt lý thuyết, cơ sở của các can thiệp của Chính phủ chỉ có thể là để thực thi lợi ích công. Tuy nhiên nội dung của khái niệm lợi ích công chưa hề được luật pháp Việt Nam xác định cụ thể. Nó chỉ được minh họa một cách chung chung qua khái niệm lợi ích quốc gia. Cụ thể điều 16 Luật đất đai sửa đổi năm 2013 liên quan đến quyết định thu hồi, trưng dụng đất quy định như sau :

1. Nhà nước quyết định thu hồi đất trong các trường hợp sau đây:

a) Thu hồi đất vì mục đích quốc phòng, an ninh; phát triển kinh tế – xã hội vì lợi ích quốc gia, công cộng;

b) Thu hồi đất do vi phạm pháp luật về đất đai;

c) Thu hồi đất do chấm dứt việc sử dụng đất theo pháp luật, tự nguyện trả lại đất, có nguy cơ đe dọa tính mạng con người.

2. Nhà nước quyết định trưng dụng đất trong trường hợp thật cần thiết để thực hiện nhiệm vụ quốc phòng, an ninh hoặc trong tình trạng chiến tranh, tình trạng khẩn cấp, phòng, chống thiên tai.

Tại khoản 1.a, có thể thấy khái niệm phát triển kinh tế được coi là một lợi ích công, nhưng bị đánh đồng với các lợi ích quốc gia khác như Quốc phòng, an ninh.  Dưới góc nhìn kinh tế chính trị, đây là một điểm không thỏa đáng bởi vì mục đích an ninh quốc phòng và mục đích phát triển kinh tế là hai việc rất khác nhau về bản chất.

Ngoài ra, chúng ta cũng có thể hiểu khoản 1.a điều 16 như sau : «Nhà nước có quyền thu hồi đất vì mục đích phát triển kinh tế vì lợi ích công cộng», có nghĩa là bản thân việc phát triển kinh tế không phải là lợi ích công, nhưng nó phục vụ cho lợi ích công. Trong trường hợp này, cũng vẫn cần phải dẫn chiếu đến khái niệm lợi ích công, và cần có một thủ tục cho phép xác định nó. Bởi nếu không xác định rõ ràng, điều luật trên đơn giản cho phép Chính phủ thay đổi nội dung của quyền sở hữu luật định một cách thô bạo.

Một điểm khác cần lưu ý trong luật Đất đai Việt Nam, là việc Nhà nước ủy quyền xác định lợi ích công cho các cơ quan hành chính cấp địa phương. Tại điều 66 Luật đất đai 2013, Quốc hội đã chính thức ủy quyền xác định lợi ích công cho các Ủy ban nhân dân tỉnh và huyện. Cụ thể, điều 66 quy định rằng Ủy ban nhân dân cấp tỉnh và cấp huyện có thẩm quyền thu hồi đất trong các các trường hợp  xác định tại điều 62 mục 3 cùng bộ luật:

a) Dự án xây dựng trụ sở cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội; công trình di tích lịch sử – văn hóa, danh lam thắng cảnh được xếp hạng, công viên, quảng trường, tượng đài, bia tưởng niệm, công trình sự nghiệp công cấp địa phương;

b) Dự án xây dựng kết cấu hạ tầng kỹ thuật của địa phương gồm giao thông, thủy lợi, cấp nước, thoát nước, điện lực, thông tin liên lạc, chiếu sáng đô thị; công trình thu gom, xử lý chất thải;

c) Dự án xây dựng công trình phục vụ sinh hoạt chung của cộng đồng dân cư; dự án tái định cư, nhà ở cho sinh viên, nhà ở xã hội, nhà ở công vụ; xây dựng công trình của cơ sở tôn giáo; khu văn hóa, thể thao, vui chơi giải trí phục vụ công cộng; chợ; nghĩa trang, nghĩa địa, nhà tang lễ, nhà hỏa táng;

d) Dự án xây dựng khu đô thị mới, khu dân cư nông thôn mới; chỉnh trang đô thị, khu dân cư nông thôn; cụm công nghiệp; khu sản xuất, chế biến nông sản, lâm sản, thủy sản, hải sản tập trung; dự án phát triển rừng phòng hộ, rừng đặc dụng;

đ) Dự án khai thác khoáng sản được cơ quan có thẩm quyền cấp phép, trừ trường hợp khai thác khoáng sản làm vật liệu xây dựng thông thường, than bùn, khoáng sản tại các khu vực có khoáng sản phân tán, nhỏ lẻ và khai thác tận thu khoáng sản

Các quy định trên, thoạt nhìn có vẻ rất logic và phù hợp với lý thuyết Nhà nước can thiệp điều chỉnh thị trường, nhưng lại tạo ra các vấn đề pháp lý khác liên quan đến hoạt động của nền kinh tế thị trường hiện tại ở Việt Nam.

Chúng ta đều biết là các dự án xây dựng khu đô thị mới, khu sản xuất, cụm công nghiệp, v.v… ngày hôm nay tại Việt Nam là các dự án kinh tế, tuân thủ các nguyên tắc của thị trường. Ở đây, định hướng phát triển kinh tế của Nhà nước phụ thuộc lớn vào logic kinh doanh, tức là đi tìm lợi ích kinh tế. Nói cách khác, các doanh nghiệp chỉ tham gia khi có lợi cho họ. Tương tự, các dự án khai thác khoáng sản đơn giản chỉ trao quyền sử dụng & khai thác tài nguyên cho các tập đoàn kinh doanh tư nhân, hoặc nhà đầu tư nước ngoài để họ làm lợi cho chính họ. Trong các trường hợp trên, xã hội nếu được hưởng lợi thì cũng chỉ là hưởng lợi gián tiếp. Do đó muốn nói đến lợi ích công thì cần có các tính toán minh chứng cho việc xã hội được hưởng lợi. Sau đó, nếu nói rằng cơ sở pháp lý cho phép làm những điều này là lợi ích công, thì cũng cần tái khẳng định lại nguyên tắc bồi thường xứng đáng, là nguyên tắc mà quốc tế cũng như các quốc gia phát triển đều áp dụng.

Trên thực tế cả hai khái niệm lợi ích công và bồi thường xứng đáng đều vắng bóng trong luật đất đai 2013. Điều 112  luật đất đai cho phép chính phủ định khung giá đất, và điều 114 cho phép các Ủy ban nhân dân tỉnh định giá đất, làm cơ sở cho việc bồi thường. Việc định giá này không những đi ngược lại với nguyên tắc thị trường mà còn xóa nhòa hết nội dung của khái niệm lợi ích công bởi nó đơn giản cho phép các cơ quan hành chính vừa thu hồi không cần nguyên tắc, vừa bồi thường theo cảm tính. Trong tình trạng hiện tại chúng ta chưa có bất cứ một cơ sở dữ liệu cấp quốc gia nào cho phép xác định giá đất một cách khách quan và khoa học, có thể nói đơn giản là điều 112 và 114 luật đất đai cho phép các cơ quan công quyền ở cấp tỉnh & huyện định giá đất một cách tùy tiện.

Nói tóm lại, cơ sở pháp lý của quyền sở hữu luật định với đất tại Việt Nam không được bảo vệ một cách vững chắc. Khái niệm trao quyền sử dụng đất của luật đất đai Việt Nam, tuy khác biệt với nước ngoài, rút cục không phải là điểm gây vấn đề cho chúng ta phát triển kinh tế. Nhờ nắm quyền sở hữu tuyệt đối, Nhà nước có thể dễ dàng can thiệp để khắc phục các khiếm khuyết của thị trường. Mặt khác, nhìn từ góc độ kinh tế chính trị, các chủ thể kinh tế chỉ quan tâm đến các (thực) quyền sử dụng đất, và cần chúng được xác định ổn định và rõ ràng, chứ không quan tâm đến các quyền sở hữu tuyệt đối do luật định.

Vấn đề chính ở Việt Nam là nội dung và giá trị của các quyền do luật định có thể dễ dàng bị thay đổi, thông qua quyết định của cơ quan hành chính các cấp. Một khi cơ chế này tồn tại, dễ hiểu tại sao các chủ thế kinh tế tư nhân lại tìm cách chiếm lấy các quyền này, thông qua việc bắt quan hệ ngầm với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền.  Đất đai càng có giá trị thị trường cao nhưng không được bảo vệ về mặt pháp lý một cách vững chắc thì càng chất chứa tiềm năng tranh chấp. Đó có thể là đất có chứa khoảng sản, đất nông nghiệp & lâm nghiệp hay đất trống gần các thành phố lớn, đất ở nhưng chưa xây dựng, đất chuyển đổi mục đích sử dụng mà chưa được công nhận, hay đất mà giấy tờ sử dụng chưa được cấp… Về bản chất các thu hồi gây tranh cãi rốt cụ là để phục vụ các mục đích kinh tế tư nhân. Điều đáng tiếc là Nhà nước với tư cách là đại diện của toàn dân lại xen vào các tranh chấp này.

II Quyền lực tư pháp trong nền kinh tế thị trường

Các lý thuyết kinh tế luật hiện đại chỉ ra rằng (thực) quyền sử dụng và kiểm soát tài nguyên mới là một quyền có ý nghĩa kinh tế quan trọng. Tại các quốc gia có hệ thống luật pháp vững chắc, quyền sở hữu luật định là nền tảng của thực quyền này. Trong khi đó tại các quốc gia có ít kinh nghiệm về kinh tế thị trường như Việt Nam, vẫn còn tồn tại có một khoảng cách lớn giữa quyền sở hữu danh nghĩa trên văn bản, và thực quyền kiểm soát các tài nguyên. Ví dụ, Nhà nước là cơ quan đại diện cho sở hữu các tài nguyên ở Việt Nam, nhưng thực quyền phân bổ và sử dụng tài nguyên hoàn toàn do các cơ quan hành chính nắm giữ. Chúng tôi cho rằng đây là một hiện trạng chưa được giải quyết xong của quá trình chuyển từ nền kinh tế tập trung sang nền kinh tế thị trường theo định hướng Nhà nước.

Trong một nền kinh tế tập trung, Nhà nước nắm toàn quyền phân bổ tài nguyên nên đương nhiên cơ quan hành chính có (độc) quyền phân bổ quyền sử dụng. Về mặt lý luận, người ta có thể đặt câu hỏi cho hiệu quả kinh tế của quyết định Nhà nước, nhưng không thể đặt câu hỏi cho cơ sở pháp lý của việc nắm quyền. Trong hệ thống này, việc Nhà nước nắm quyền toàn quyền là một việc hoàn toàn logic.

Trong một nền kinh tế thị trường, vai trò của Nhà nước dừng lại ở việc công nhận quyền sở hữu còn quá trình phân bổ các quyền này do thị trường quyết định. Các chủ thể kinh tế được tự do trao đổi quyền của mình trong khuôn khổ pháp luật. Lý thuyết bàn tay vô hình của Adam Smith nói rằng khi các chủ thể kinh tế tự do theo đuổi lợi ích riêng của mình (trong khuôn khổ pháp luật), điều này vô hình chung làm lợi cho xã hội. Vai trò của pháp luật dừng lại ở việc đảm bảo luật chơi công bằng cho các chủ thể kinh tế.

Trong một nền kinh tế thị trường có sự can thiệp của Nhà nước, cả hai nguyên tắc thị trường và nhà nước cùng được kết hợp. Nhà nước phải “chia sẻ quyền lực” của mình với thị trường, và nếu ranh giới giữa chúng không được phân định rõ ràng, sẽ có những vùng chồng chéo gây tranh. Tại Việt Nam, việc các cơ quan hành chính vừa có quyền định đoạt hoặc thu hồi quyền sử dụng đất, vừa đồng thời công nhận vai trò của thị trường trong việc mua bán đất chính là một yếu tố có thể gây ra chồng chéo. Vì không có ranh giới can thiệp rõ ràng, cơ quan hành chính có thể ra các quyết định mâu thuẫn với chính mình. Ví dụ thu hồi đất đai vì mục đích phát triển kinh tế, xã hội nhưng thực chất là trao quyền sử dụng của người dân cho các tập đoàn kinh tế. Về bản chất, xã hội không được lợi gì nếu Nhà nước thu của người này trao cho người khác. Nói cách khác, nếu không chứng minh được cơ sở công ích của quyết định thu hồi, thì Nhà nước chỉ thay đổi người hưởng lợi chứ không tạo ra phúc lợi tập thể. Một quyết định như vậy vi phạm nguyên tắc tối ưu Pareto mà tất cả những ai được học kinh tế học đều biết. Nguyên tắc Pareto nói rằng xã hội chỉ có lợi khi một số chủ thể kinh tế được hưởng thêm phúc lợi, nhưng không có chủ thể nào phải hy sinh phúc lợi của mình.

Kinh nghiệm tại các quốc gia phát triển cho thấy Nhà nước cần thiết lập rõ ràng các nguyên tắc can thiệp vào kinh tế, và đặc biệt cần định nghĩa rõ ràng thế nào là lợi ích công, làm cơ sở cho can thiệp của mình. Nếu Nhà nước tùy tiện can thiệp thì rủi ro rất lớn đi cùng là các nhóm lợi ích sẽ tìm cách sử dụng  cơ quan công quyền, biến luật pháp thành các công cụ đi tìm lợi ích cá nhân. Cũng theo kinh nghiệm tại Pháp và Mỹ, cần phải có một quyền lực tư pháp độc lập cho phép kiểm soát các quyền lực của Nhà nước và thị trường, đảm bảo công bằng xã hội.

Theo lý thuyết kinh tế luật trường phái Mỹ, không phải Nhà nước nói chung mà chính là quyền lực tư pháp nói riêng sẽ khắc phục những hạn chế của nền kinh tế thị trường. Trong tác phẩm Nền tảng pháp luật của Chủ nghĩa tư bản [2], nhà kinh tế học người Mỹ John Commons  giải thích vì sao nền kinh tế thị trường vẫn hoạt động được mặc dù nó sản sinh ra vô số mâu thuẫn, vô số tranh chấp. Tư tưởng chủ đạo của tác phẩm này là coi hoạt động của thị trường luôn diễn ra trong một khung luật pháp quy định trước, nơi một vị trí quan trọng hàng đầu được dành cho quyền lực tư pháp. Theo Commons, thị trường có rất nhiều thói quen xấu, nhưng các phán quyết của tòa án sẽ cho phép lựa chọn các quy tắc tốt (hay bất công), và loại bỏ các quy tắc tồi. Các phán quyết này sau đó  lại đóng góp vào các thể chế luật pháp, giúp luật pháp luôn kiểm soát và điều hòa thị trường.

Kết luận quan trọng của Commons là để có một khung pháp luật thích hợp, không nên dựa vào các nhà lập pháp và hành pháp, mà phải dựa vào quyền lực tư pháp ; cần phải có các tòa án độc lập, và các thẩm phán công tâm làm việc. Những người này sẽ có vai trò lọc bỏ các thủ thuật xấu tham gia vào giao dịch thị trường (bad practices), đồng thời thiết lập các quy tắc (thị trường) mới theo hướng có lợi cho xã hội. Kết luận này đóng góp lớn vào tư duy luật pháp của nhiều quốc gia hiện đại ngày hôm nay. Đặc biệt Commons nhấn mạnh vai trò của luật pháp một cách thực tiễn chứ không dừng lại ở việc ban hành các văn bản pháp luật. Là một người theo chủ nghĩa Thực dụng (pragmatics) Commons không tin vào các văn bản luật, mà chỉ quan tâm đến các hành động cụ thể, những hành động mà chúng ta có thể quan sát đo đếm, và ghi nhận được ảnh hưởng sau khi triển khai luật. Või ông, quyền lực tư pháp độc lập chính là nền tảng sống còn của chủ nghĩa tư bản hiện đại. Tư pháp có giá trị cao hơn hành pháp bởi nó độc lập: trong khi đó các chính sách mà chính phủ ban hành thường xuyên chịu ảnh hưởng của các nhóm lợi ích làm vận động hành lang[3].

Còn theo quan điểm của các nhà kinh tế chính trị học trường phái Pháp, Nhà nước có một vai trò quan trọng nhưng cần có các tòa án hành chính làm nhiệm vụ kiểm soát quyền lực của Nhà nước. Cụ thể hơn, Nhà nước có hai thuộc tính xấu cố hữu là quan liêu và lạm dụng quyền lực. Do đó Nhà nước chỉ có thể can thiệp hiệu quả vào nền kinh tế nếu nó hợp tác chặt chẽ với xã hội dân sự. Nhà nước phải chia sẻ quyền lực với xã hội dân sự và phải bị kiểm soát để tránh lạm quyền.

Kinh nghiệm của Pháp và Mỹ cho thấy mô hình phát triển kinh tế thị trường có sự tham gia của Nhà nước cần phải được kiểm soát bởi hệ thống tư pháp. Về mặt này có thể thấy Việt Nam đã có dấu hiện thay đổi khi gần đây Quốc hội đã thông qua luật khởi kiện hành chính. Thế nhưng người dân vẫn rất mù mờ khả năng khiếu kiện hành chính[4]. Trên thực tế rất nhiều yếu tố ngăn cản việc khởi kiện này. Thứ nhất, người dân chưa có văn hóa khiếu kiện hành chính. Trong khi đó điều này là cần thiết bởi Nhà nước ngày càng tham gia sâu vào kinh tế, có nghĩa là ngày càng có khả năng rơi vào tranh chấp lợi ích với tư nhân. Thứ hai, thủ tục xét xử hành chính về lý thuyết cho phép tòa án nhân dân thụ lý đơn, nhưng thực tế không có gì đảm bảo một tòa án nhân dân cấp tỉnh hay cấp huyện có đủ nhân lực và chuyên môn, đảm bảo công bằng xét xử cho bên dân sự. Hơn thế, chi phí khởi kiện là quá cao so với thu nhập của người dân. Liệu người dân có dám đi kháng nghị một quyết định hành chính sau khi theo dõi một vụ án như vụ thu hồi đất tại Tiên Lãng của ông Đoàn Văn Vươn. Riêng án phí thua kiện đã lên tới 23 triệu đồng. Cuối cùng cần nhắc lại là tại Pháp và Mỹ, quyền lực tư pháp tồn tại độc lập trên cơ sở xã hội được quyền lựa chọn và kiểm soát Nhà nước thông qua lá phiếu bầu cử. Tại Việt Nam, đa số người dân không biết người đại diện cho mình tại quốc hội là ai. Đó là một thực tế đáng buồn.

Cả lãnh đạo và người dân đều có thể thấy các vấn đề trên tồn tại. Chúng tôi sẽ không bình luận thêm và cũng không muốn (không thể) đưa ra giải pháp cho chúng. Nếu có thể nói đến hướng giải quyết, thì có lẽ trước mắt là đảm bảo tính độc lập cho hệ thống tư pháp, và quy định các điều khoản luật đặc biệt xác định cơ sở can thiệp vào kinh tế của Nhà nước. Chí ít, Nhà nước phải phân biệt được hai vai trò khác nhau của mình trong việc can thiệp kinh tế và trong  vai trò chính trị như đảm bảo chủ quyền, đảm bảo an ninh, trật tự xã hội, v.v. Tuy nhiên các hướng giải quyết này chỉ có tính gợi ý, vì người viết bài không có và không thể có trách nhiệm với bất kỳ giải pháp cụ thể nào.

I.                Vài lời kết luận

Các tranh chấp đất đai liên quan đến thu hồi đất là một vấn đề nhạy cảm tại Việt Nam. Nó rốt cùng không liên quan nhiều vấn đề sở hữu, mà liên quan chủ yếu đến việc xác định biên giới quyền lực của Nhà nước, cụ thể là xác định quyền của các cơ quan hành chính các cấp. Cụ thể hơn, nó phụ thuộc vào việc định nghĩa thế nào là lợi ích công và thủ tục tiến hành thu hồi đất theo lợi ích công. Luật pháp hiện tại cho phép cơ quan hành chính can thiệp khá tùy tiện trong việc thu hồi đất, trong khi đó cơ sở can thiệp là lợi ích công lại không được giải thích cụ thể rõ ràng. Quyền lực tư pháp dường như không đóng góp vai trò gì trong việc làm sáng tỏ khái niệm này.

Bước ra khỏi các tranh chấp đất đai, cần thấy rằng luật pháp công bằng là chìa khóa xây dựng nền kinh tế bền vững. Nền kinh tế Việt Nam hiện tại đi theo định hướng của Nhà nước nhưng hiểu biết pháp luật của người dân còn thấp. Đặc biệt người dân nhầm lẫn giữa luật pháp, cơ quan hành chính và lực lượng trấn áp. Đây âu cũng là điều dễ hiểu bởi thông qua đài báo, có thể thấy chuyện các nhân viên hành chính đặc biệt là công an vẫn thường xuyên lạm quyền, còn các tòa án đều có xu hướng xử nhẹ cho nhân viên công quyền phạm luật. Mới nhìn có thể thoạt nghĩ giữa phát triển kinh tế và công chức lạm dụng quyền lực không có quan hệ gì. Một số người còn cho rằng đặc trưng của việc làm kinh doanh ở Việt Nam là phải có quan hệ với cơ quan công quyền để lách luật, và cười nhạo những người được học kinh doanh trường lớp ở nước ngoài. Sự thật đáng buồn là khi có những người tự cho mình các quyền không tôn trọng luật pháp, xã hội mất đi một nền tảng để xây dựng nền kinh tế bền vững, tất cả chúng ta đều trực tiếp hoặc gián tiếp bị thiệt hại (trừ những người nắm quyền lực). Lạm dụng quyền lực cũng chỉ đơn giản có nghĩa là tạo cơ hội cho các chủ thể kinh tế mua chuộc cơ quan công quyền để thủ lợi riêng.

Nhà kinh tế học người Peru, Hernando de Soto, viết trong cuốn Sự bí ẩn của Tư bản[5] như sau: «Vì sao Chủ nghĩa Tư bản huy hoàng tại phương Tây nhưng không thành công tại những nơi khác? Vì sao chỉ một phần nhỏ của xã hội tích lũy được tài sản và trở nên giàu có, trong khi xung quanh họ là nghèo đói hiện diện khắp nơi… Bí ẩn của Tư bản nằm trong việc xây dựng một thể chế luật sở hữu duy nhất. Những người nghèo thật ra không nghèo như ta thường nghĩ. Có trong tay một khối lượng tài sản khổng lồ, nhưng không nắm được quyền sở hữu, họ không thể biến chúng thành công cụ sản xuất: chúng là Tư bản chết».  Kết luận của De Soto có thể sẽ khiến nhiều người Việt Nam chúng ta suy ngẫm nhiều hơn về quyền sở hữu, quyền sử dụng, và một hệ thống luật pháp công bằng và ổn định cho người dân.

P.H.V. 

Tác giả gửi BVN


[1] gọi tắt cho hệ thống Germano-Romanic, theo nghĩa là sử dụng một hệ thống văn bản quy phạm sắp xếp theo thứ tự hiệu lực

[2] Commons, J, 1924, Legal foundations of Captalism, NewYork, McMillan

[3] Cũng cần nói các tòa án tại Mỹ là nguồn luật chủ chốt của hệ thống luật pháp

[4] không nên quên rằng tại Pháp, các Tòa án hành chính mới chỉ được lập ra vào năm 1953, và các Tòa án hành chính phúc thẩm vào năm 1987

[5] De Soto H. (2000) The Mystery of Capital: Why Capitalism Triumphs in the West and Fails Everywhere Else

Sài Gòn: Chuyển địa điểm tang lễ thầy giáo Đinh Đăng Định do CA quấy phá

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/04/chuyen-ia-iem-tang-le-thay-giao-inh-ang.html

Linh cữu thầy giáo Đinh Đăng Định đã được gia đình và bạn bè đưa về nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn vào lúc 18h30 tối ngày 5/4/2014.
CTV Danlambao – Trước lúc qua đời, thầy giáo Đinh Đăng Định bày tỏ ý nguyện được Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn lo hậu sự. Theo dự kiến ban đầu, chương trình tang lễ cho thầy sẽ được làm nghi thức tẩn liệm và nhập quan tại Đắk Nông, sang đến ngày 5/4/2014 sẽ di quan về Sài Gòn và quàn tại Nhà nguyện Đức Mẹ Thăm Viếng (đường Hoàng Sa, phường 9, quận 3, Sài Gòn).
Tuy nhiên, do nhiều thủ đoạn quấy phá của an ninh cộng sản, vào giờ chót, địa điểm quàn linh cữu thầy giáo Đinh Đăng Định đã phải dời vào bên trong khuôn viên Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài Gòn (Địa chỉ: 38 Kỳ Đồng, Phường 9, Quận 3, Sài Gòn), tại Phòng A.06 (cuối hành lang Văn phòng Công lý Hòa bình).
Theo facebook linh mục Đinh Hữu Thoại, vào chiều ngày 5/4/2014, khoảng 10 viên công an cả sắc phục lẫn thường phục đã đến nhà riêng của ông trùm Thắng, người quản lý Nhà nguyện Đức Mẹ Thăm Viếng. Sau đó, những viên công an này ép ông ký vào “giấy cam kết không làm mất an ninh trật tự”.Linh mục Đinh Hữu Thoại cho biết: “Dẫu biết rằng tờ giấy lộn đó không có giá trị pháp lý gì, nhưng sẽ là cớ để an ninh đến phá rối đám tang rồi đổ vấy tội cho ông trùm, nên chúng tôi quyết định di chuyển vào khuôn viên giáo xứ, chấp nhận một chút phiền hà cho sinh hoạt của Giáo xứ ngày Chúa Nhật”.

“Chúng tôi cảnh cáo công an cộng sản các cấp về hành vi vô nhân đạo này. Đạo lý người VN không chấp nhận đụng chạm đến những vấn đề linh thiêng như đám tang. Tôi xin công bố số điện thoại của 1 an ninh chìm đi làm việc với tác phong không khác côn đồ (áo thun, quần lửng), thậm chí còn giấu tên: 0938940886.”
Được biết, linh cữu, gia đình và bạn bè thầy giáo Đinh Đăng Định đã về tới nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn vào lúc 18h30 tối cùng ngày. Rất đông những người yêu mến thầy đã tập trung tại nhà thờ để chờ sẵn và đón thầy.
Những người yêu mến thầy cũng vừa lập một trang facebook có tên “Tưởng nhớ Thầy Đinh Đăng Định” thường xuyên cập nhật các thông tin, hình ảnh về người thầy đức độ và giàu lòng yêu nước.

Đông đảo Giáo viên của trường THPT Lê Quý Đôn (ngôi trường thầy dạy học trước khi bị bắt), đồng nghiệp cũ của thầy Đinh Đăng Định đã đến thăm viếng linh cữu của thầy… 

CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

Hiệp định sông Mekong ‘đang tan vỡ’?

Sông Mekong là nguồn sống của 60 triệu người ở hạ lưu

Trong khi lãnh đạo các nước Ủy hội sông Mekong họp tại Việt Nam, đang có ý kiến chỉ trích cơ chế hiện hành, nhất là Hiệp định sông Mekong ký năm 1995.

Hội nghị thượng đỉnh Ủy hội sông Mekong lần thứ hai đang họp từ ngày 2/4-5/4 tại TP HCM, với sự tham gia của Thủ tướng các nước Việt Nam, Lào, Campuchia, Phó thủ tướng Thái Lan; các đoàn Trung Quốc, Miến Điện, các nhà tài trợ và các chuyên gia về sông Mekong.

Hội nghị thượng đỉnh do Ủy hội sông Mekong (Mekong River Commission – MRC) tổ chức bốn năm một lần, năm nay tập trung vào chủ đề “An ninh nguồn nước, năng lượng và lương thực trong bối cảnh biến đổi khí hậu”.

Vào thứ Bảy 5/4, hội nghị được trông đợi sẽ cho ra Tuyên bố chung.

Trong khi hội nghị diễn ra, đang có tiếng nói chỉ trích cơ chế hoạt động của Ủy hội sông Mekong cũng như tính hiệu quả của Hiệp định sông Mekong mà bốn nước Lào, Việt Nam, Campuchia và Thái Lan ký ngày 5/4/1995, được xem như cơ sở hoạt động của MRC.

Một trong những vấn đề gây tranh cãi nhất và cũng làm lộ ra nhiều bất cập nhất trong quá trình gần 20 năm của MRC là sự thiết lập các đập thủy điện dọc dòng sông này.

Theo thỏa thuận ký năm 1995, bốn nước thành viên MRC nhất trí tham vấn lẫn nhau khi mỗi nước lên kế hoạch xây đập.

Tuy nhiên thỏa thuận này lại không có tính ràng buộc, có nghĩa rằng không nước nào có thể phủ quyết các kế hoạch của những nước khác.

Kết quả là có những dự án gây tranh cãi quyết liệt, như dự án đập Xayabury của Lào, cho dù bị các quốc gia láng giềng cùng hàng trăm tổ chức quốc tế phản đối, vẫn được tiến hành.

Tin cho hay công trình này nay đã xây dựng được khoảng 1/3.

Đập Don Sahong

Một dự án khác của Lào, đập Don Sahong ở Siphandone, tỉnh Champassak miền nam nước này, gần biên giới với Campuchia, cũng đang bị phản đối.

Nhiều tổ chức quốc tế và đại diện của chính phủ hai nước hạ nguồn là Việt Nam và Campuchia đã khuyến nghị với chính phủ Lào, yêu cầu phải được tham vấn để tìm giải pháp.

Kỹ sư Phạm Phan Long, Chủ tịch tổ chức môi trường Quỹ Sinh thái Việt Nam (Vietnam Ecology Foundation) đặt tại bang California của Hoa Kỳ, nói ông và các đồng sự đã gửi Bấm đơn lên Thủ tướng Lào Thongsin Thammavong từ tháng 11/2013 yêu cầu dừng xây đập nhưng tới nay vẫn chưa có hồi đáp.

Theo phân tích của giới khoa học, nếu đập Don Sahong được xây dựng, nó sẽ mang lại các tác động môi trường vô cùng “nghiêm trọng và tiêu cực”.

Từ năm 2007, hàng chục khoa học gia đã gửi thư ngỏ nhận định: “Tác động môi trường nghiêm trọng và tiêu cực nhất của con đập giáng xuống – điều cần quan tâm nhất cho dân cư sống hai bên Mekong và khắp phụ lưu trung và nam Lào, kể cả sông Sekong và các phụ lưu trong hai tỉnh Sekong và Attapeu, cũng như Campuchia, Việt Nam ở phía nam và Thái Lan ở phía bắc – là vào ngư sinh và ngư nghiệp”.

“Đập Don Sahong sẽ ngăn dòng chảy chính trong vùng thác Khone mà đại đa số di ngư cần có sử dụng đặc biệt vào mùa khô để đi lên thượng nguồn từ Campuchia.”

Kỹ sư Long nhấn mạnh rằng trong mùa khô, dòng chảy Hou Sahong nơi Lào định xây đập là sinh lộ duy nhất của loài cá, và đập này sẽ làm rối loạn kho tàng thiên nhiên không chỉ của hai nước Campuchia và Việt Nam, mà còn của chính nước Lào.

Ông bày tỏ thất vọng về cơ chế hoạt động của MRC, mà đáng ra phải đóng vai trò lớn trong việc điều phối giữa các quốc gia để giải quyết các quan ngại về sông Mekong.

Các đập thủy điện trên sông Mekong (nguồn: Tổ chức sông ngòi Quốc tế)

“MRC có một quy tắc hoạt động hết sức lạ lùng, là họ không trả lời trực tiếp các kiến nghị của công chúng mà chỉ trả lời giữa các chính phủ với nhau, nên công chúng không được biết.”

‘Đang đà tan vỡ’?

Ông Phạm Phan Long nói với BBC: “Theo nhận định của chúng tôi, cũng như nhiều tổ chức ngay cả ở trong Việt Nam như Vietnam River Network, thì Hiệp định sông Mekong đang trên đà tan vỡ”.

“Các lãnh đạo tỏ ra không vững vàng, không cổ súy cho tinh thần hợp tác phát triển một cách bền vững, mà để cho các quốc gia tìm cách khai thác tận cùng tài nguyên của dòng sông, đua nhau làm cho dòng sông chết nhanh hơn.”

Trước lập luận cho rằng các quốc gia luôn đặt quyền lợi của mình lên trước, ông Long nói lịch sử khai thác nhiều dòng sông khác trên thế giới cho thấy các quốc gia hoàn toàn có thể hợp tác, cùng nhau khai thác trong sự thỏa hiệp để duy trì sự sống của các dòng sông.

Ngoài hiểm họa về môi trường và môi sinh, hiện cũng đang có ý kiến lo ngại về sự có mặt của các công ty Trung Quốc trong các dự án hạ tầng và thủy điện ở trung và nam Lào.

Luồng ý kiến này cho rằng với hiện diện mạnh ở đây, người Trung Quốc có thể vươn ra tới các quốc lộ mạch máu của cả phía bắc Campuchia và miền trung Việt Nam trong một địa bàn trọng yếu nhất về an ninh-quốc phòng.

Về vấn đề này, kỹ sư Long nói ông chỉ có một suy nghĩ sơ khởi là Trung Quốc đang có một đại chiến lược về khai thác khoáng sản tại toàn vùng và đang theo đuổi kế hoạch này để thỏa mãn nhu cầu về nhiên, nguyên liệu ở trong nước.

“Khi Trung Quốc đang tìm cách khai thác khoáng sản ở Tây Nguyên và lập những con đường sang Lào và Campuchia, thì chúng ta thấy rằng thủy điện ở đây sẽ là nguồn năng lượng để họ khai thác khoáng sản để đưa thẳng [thí dụ qua Vũng Áng] sang Vân Nam hoặc Hải Nam.”

Nhà bất đồng chính kiến Đinh Đăng Định qua đời

 Trà Mi-VOA, 04.04.2014

http://www.voatiengviet.com/content/nha-bat-dong-chinh-kien-dinh-dang-dinh-qua-doi/1886284.html

Nhà hoạt động Đinh Đăng Định qua đời ngày 3 tháng Tư, 2 tuần sau khi ra tù

Nhà hoạt động Đinh Đăng Định qua đời ngày 3 tháng Tư, 2 tuần sau khi ra tù

Một nhà hoạt động nhân quyền được quốc tế biết tiếng đã từ trần, 2 tuần sau khi nhận được ‘lệnh đặc xá’ từ Chủ tịch nước Việt Nam cho bản án 6 năm tù về tội danh ‘tuyên truyền chống phá nhà nước’ trong những ngày cuối đời chống chọi với căn bệnh ung thư.Cựu tù nhân lương tâm Đinh Đăng Định lãnh án tù năm 2012 vì các bài viết kêu gọi dân chủ-đa đảng tại Việt Nam và bày tỏ các quan ngại về an ninh cũng như tác hại môi trường đối với dự án khai thác bauxite Tây Nguyên do Trung Quốc trúng thầu.

Hôm 21/3, ông Định chính thức được trả tự do vì tình trạng nguy kịch của căn bệnh ung thư dạ dày mà ông cho biết đã phát hiện rất sớm nhưng trại giam không cho chữa trị cho tới khi bệnh trầm trọng sang giai đoạn 3 hồi tháng 9/2013.

Bấm vào nghe bài tường trình

Gia đình ông Định cho biết cựu giảng viên môn hóa của trường trung học Lê Qúy Đôn, Dak Nong, qua đời lúc 9 giờ 40 phút tối ngày 3/4 tại tư gia, 50 tuổi.Cô Đinh Phương Thảo, con gái ông Định, nói với VOA Việt ngữ:

“Bố em đã rơi vào hoàn cảnh hôn mê từ 4-5 ngày nay. Trong 4-5 ngày nay, ông không còn nói được gì hết. Thực sự lời nhắn gửi của bố em đã được truyền tải từ lâu, từ khi ông còn tỉnh. Ông nói là ông căm thù chế độ này vì nó làm bố thân tàn ma dại đến thế. Nhưng bố em lại dạy chúng em rằng chúng em không được dùng lòng căm thù để đối xử lại với người ta, mà hãy đối xử lại với họ bằng lòng từ bi. Bố bảo khi bố chết, bố muốn được hỏa táng thả xuống sông Sài Gòn. Bố muốn đi phiêu du khắp đất nước để hồn bố lúc nào cũng ở quanh đất nước.”

Trong cuộc phỏng vấn hồi tháng 2 với chúng tôi sau khi rời trại giam, ông Định kêu gọi quốc tế và các cơ quan giám sát nhân quyền Liên hiệp quốc tới thăm các trại tù Việt Nam để đánh giá thực trạng nhân quyền của Hà Nội, thành viên của Công ước Chống tra tấn Liên hiệp quốc và Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc.

Con gái ông Định bức xúc nhắc lại tâm nguyện lớn nhất của bố mình:

“Thực sự mà nói ung thư không phải là căn bệnh không thể chữa được. Nếu như được chữa trị kịp thời, chắc chắn sẽ có biện pháp để ngăn chặn. Bố em là một trường hợp điển hình, một ví dụ điển hình về tình trạng ngược đãi tù nhân trong nhà tù. Nếu ông được chạy chữa đúng mức, không phải chữa câu giờ hay làm cho có, thì chắc chắn ông không phải ra đi như thế này đâu. Mong mỏi lớn nhất của bố em và của gia đình, như bố em đã nói trong lần phỏng vấn trước với VOA, là muốn quan sát viên quốc tế, các cộng đồng chú ý đến nhân quyền Việt Nam hãy đến chứng kiến trực tiếp tại các nhà tù Việt Nam để thấy được cảnh sống của tù nhân, chứ không phải qua các bản báo cáo từ phía chính phủ Việt Nam đưa ra, những cái đó không hoàn toàn thật.”

Cô Thảo bày tỏ lòng biết ơn của gia đình đối với sự quan tâm từ cộng đồng quốc tế và những người ủng hộ trong và ngoài nước đối với bố cô:

“Mọi người gọi điện, nhắn tin chia sẻ rất nhiều. Qua đài VOA, gia đình con xin gửi lời cảm ơn các quý ân nhân luôn quan tâm đến bố và gia đình con.”

Nhà đấu tranh dân chủ Đinh Đăng Định nhất mực phản đối bản án mà ông gọi là bất công và cho rằng việc phóng thích ông không ‘nhân đạo’ hay ‘khoan hồng’ như nhà nước Việt Nam tuyên bố, như lời chia sẻ của ông với VOA Việt ngữ cách đây 2 tuần khi nhận tin được trả tự do:

“Không khoan hồng, không chút nhân đạo gì. Những người quan tâm, xin hãy quan tâm đến phương diện chung đó là cuộc đấu tranh chống độc tài của chế độ cộng sản. Còn cá nhân tôi thì cũng không còn gì để quan tâm nữa.”

Ông Định được tạm hoãn thi hành án từ tháng 2 năm nay sau khi hàng chục đại sứ nước ngoài gửi thư cho nhà cầm quyền Việt Nam yêu cầu phóng thích ông trên cơ sở nhân đạo.

Chính phủ Việt Nam chưa lên tiếng bình luận chính thức về trường hợp của ông Định và những quan ngại từ quốc tế liên quan đến vụ việc của nhà giáo bất đồng chính kiến này.

Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH có trụ sở tại Châu Âu mới tháng rồi công bố thống kê cho thấy Việt Nam là nhà tù lớn nhất tại khu vực Đông Nam Á giam giữ tù nhân chính trị.
FIDH nói ước tính hiện có ít nhất 212 nhà bất đồng chính kiến đang bị Hà Nội giam cầm và nhiều người khác đang bị quản thúc tại gia.

Hà Nội lâu nay vẫn tuyên bố ở Việt Nam không có tù nhân chính trị hay tù nhân lương tâm, chỉ có những người phạm pháp mới bị xử lý theo đúng pháp luật.


Tra Mi

Nhà đầu tư nước ngoài ngại gì ở VN?

Các nhà đầu tư đang đặt nhiều kỳ vọng vào thỏa thuận tự do thương mại Việt Nam-EU và TPP

Báo cáo mới nhất từ Tổng cục thống kê (GSO) hồi cuối tháng Ba cho thấy Vốn đầu tư trực tiếp từ nước ngoài (FDI) vào Việt Nam trong quý một năm nay giảm gần 50% so với cùng kỳ năm ngoái.

Tổng vốn FDI đăng ký trong ba tháng đầu năm 2014 chỉ đạt 3,334 tỉ đôla, giảm 49,6% so với mức 6,034 tỷ đôla cùng kỳ năm 2013.

BBC đã có cuộc phỏng vấn với ông Nicolas Audier, Ủy viên Ban điều hành của Phòng thương mại châu Âu (Eurocham) tại Việt Nam, để tìm hiểu đâu là nguyên nhân khiến những dự án FDI lớn vắng bóng ở thời điểm hiện tại, cũng như xu hướng FDI tại Việt Nam trong tương lai gần.

BBC: Tâm lý nào của giới đầu tư khiến những dự án FDI tại Việt Nam vắng bóng vào đầu năm nay, thưa ông?

Ông Nicolas Audier: Theo Cục Đầu tư nước ngoài thuộc Bộ Kế hoạch và Đầu tư, tổng mức vốn FDI trong năm 2013 là 21,6 tỷ đôla, cao hơn 54,5% so với con số của năm 2012.

Điều này cho thấy mức tín nhiệm của các nhà đầu tư nước ngoài đối với môi trường kinh doanh tại Việt Nam ngày càng tăng và đây một phần là nhờ nỗ lực bình ổn kinh tế của chính phủ Việt Nam.

Tại Diễn đàn Doanh nghiệp Việt Nam ở TP.HCM ngày 24/3, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh nói cơ quan này sẽ tăng cường giản lược những thủ tục cần thiết để quản lý khu vực FDI hữu hiệu hơn.

Bên cạnh đó, ông Vinh cũng cho biết sẽ thúc đẩy việc bãi bỏ giấy phép đầu tư, ngoại trừ bốn trường hợp: Ngành ngân hàng, các dự án sử dụng nhiều vốn đất, các khoản đầu tư có thể gây ô nhiễm, và những dự án cần giấy chứng nhận để hưởng ưu đãi đầu tư.

Bước đi mới này của Bộ Kế hoạch và Đầu tư cho thấy quyết tâm của chính phủ Việt Nam trong việc thu hút vốn FDI.

Thông tin vốn FDI tại Việt Nam giảm một nửa trong quý đầu năm 2014 là hợp lý với Chỉ số Môi trường Kinh doanh (BCI) của Eurocham trong quý cuối năm 2013.

Vào cuối năm ngoái, chỉ số biểu hiện mức tín nhiệm và sự kỳ vọng của các doanh nghiệp châu Âu tại Việt Nam chỉ đạt mức trung bình: 50 điểm, trong quý thứ ba liên tiếp.

Những vấn đề dẫn đến sự đình trệ này bao gồm nạn tham nhũng, thực thi luật pháp một cách không đồng đều, những rắc rối về hành chính và tình trạng thiếu minh bạch.

Những yếu tố khác ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lý của nhà đầu tư và dẫn đến sự suy giảm của FDI trong quý một năm 2014 còn bao gồm những tranh cãi xung quanh vấn đề giá chuyển nhượng, sự bất an về vấn đề pháp lý của các nhà đầu tư nước ngoài trong một số khu vực kinh tế của Việt Nam, sự yếu kém trong công tác bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ cũng như những hình thức ưu đãi đầu tư không thích đáng.

Những vấn đề dẫn đến sự đình trệ hiện nay bao gồm nạn tham nhũng, thực thi luật pháp một cách không đồng đều, những rắc rối về hành chính và tình trạng thiếu minh bạch.

Ông Nicolas Audier, Ủy viên Ban điều hành của Phòng thương mại châu Âu

BBC: Theo ông thì vì sao các dự án FDI lớn lại vắng mặt vào lúc này?

Ông Nicolas Audier: Sự vắng mặt của các dự án lớn tại Việt Nam rõ ràng là có liên quan trực tiếp tới suy thoái kinh tế trên toàn cầu.

Bên cạnh đó, bất chấp những nỗ lực trong thời gian gần đây của chính phủ Việt Nam, tâm lý bất định về vấn đề pháp lý có thể sẽ vẫn gây tác động tiêu cực lên các nhà đầu tư nước ngoài muốn đặt chân vào Việt Nam.

Hai ví dụ về vấn đề này là vấn đề pháp lý liên quan đến hoạt động Mua bán và Sáp nhập (M&A) và cấu trúc Hợp tác Công tư (PPP).

Đối với M&A: Mặc dù hình thức kinh doanh gián tiếp này được Luật Đầu tư công nhận là một trong những kênh đầu tư chính, Việt Nam vẫn thiếu một khuôn khổ pháp lý rõ ràng trong vấn đề này.

Thêm vào đó, khuôn khổ pháp lý hiện nay không được áp đặt một cách đồng đều trên khắp cả nước và ở các cấp.

Chưa hết, trên thực tế, các nhà đầu tư nước ngoài thường xuyên phải đối mặt với nhiều khó khăn trong đầu tư gián tiếp hơn so với trong nước mình vì vấn đề giấy phép thường rắc rối và tốn thời gian.

Đối với PPP:Trong lúc nền kinh tế giữ vững mức tăng trưởng trong một thập kỷ qua, khiến dân số ở khu vực thành thị tăng trưởng nhanh chóng, cơ sở hạ tầng lỗi thời của Việt Nam đang ngày càng trở nên một chướng ngại vật lớn, kiềm chế đà tăng trưởng kinh tế. Đây là khu vực mà chính phủ cần đẩy mạnh đầu tư.

Mặc dù điều này có thể mang lại cơ hội thú vị cho những dự án FDI với quy mô lớn, tuy nhiên hiện vẫn không có một hệ thống pháp lý đủ bao quát để giúp thúc đẩy những dự án như thế.

Mô hình Xây dựng-Vận hành-Chuyển giao (BOT) có vẻ như đã lỗi thời, và các nhà đầu tư vẫn đang chờ đợi những khuôn khổ pháp lý rõ ràng hơn đối với cấu trúc PPP.

Trong Sách Trắng năm 2014 của Eurocham, chúng tôi đã bày tỏ quan ngại đối với vấn đề này và đã đưa ra những lời khuyên cụ thể đối với chính phủ Việt Nam nhằm lấy lại đà cho những hình thức đầu tư nói trên.

Việt Nam đang đối mặt với sự cạnh tranh ngày càng khốc liệt từ các nền kinh tế trong khu vực

BBC: Ông có nghĩ là xu hướng này sẽ tiếp tục trong năm nay?

Ông Nicolas Audier: Dựa vào chỉ số BCI trong quý một năm nay, sự kỳ vọng và mức tín nhiệm của các doanh nghiệp châu Âu có vẻ như đang tăng lên lần đầu tiên kể từ năm 2012.

BCI đã tăng từ mức trung bình 50 điểm lên 59 điểm.

Những yếu tố quan trọng có thể đã đóng góp cho điều này bao gồm mức lạm phát thấp, sự tự tin đối với ổn định vĩ mô cũng như hy vọng thỏa thuận tự do thương mại EU-Việt Nam sẽ được ký kết trong năm nay.

Các yếu tố khác còn bao gồm sự hội nhập sâu hơn trong Cộng đồng Kinh tế ASEAN, những đàm phán hiện nay về Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP), kỳ vọng rằng những vấn đề được chỉ ra trong Sách trắng của Eurocham có thể sẽ được chấn chỉnh trong tương lai gần.

Tuy nhiên, chỉ số BCI mới nhất cũng cho thấy 30% những doanh nghiệp tham gia khảo sát vẫn đánh giá triển vọng trong tương lai ở mức tiêu cực, cao hơn mức 28% của năm ngoái.

Bên cạnh đó, những cơ hội đầu tư ở các quốc gia láng giềng trong thời điểm nguồn vốn bị thắt chặt đã khiến nhiều nhà đâu tư chuyển hướng ra khỏi Việt Nam.

Điều này cho thấy chính phủ Việt Nam cần tiếp tục khắc phục những vấn đề do cộng đồng doanh nghiệp chỉ ra.

Mặc dù vậy, chúng tôi vẫn nghĩ rằng FDI sẽ tăng trở lại vào năm nay.

Những thành viên của chúng tôi vẫn đề cao quy mô của thị trường Việt Nam, những cơ hội kinh doanh tại đây cũng như lực lượng lao động rẻ và dân số với độ tuổi trung bình thấp.

Lãnh án tù vì đòi phá lăng Hồ Chủ tịch

Nhóm ông Kiên bị bắt giữ hôm 3/2 (ảnh lấy từ mạng xã hội Facebook)

Bốn người tự nhận theo Pháp Luân Công và có kế hoạch phá hoại một số địa chỉ nổi tiếng ở Hà Nội vừa bị phạt giam.

Một trong số đó, ông Nguyễn Doãn Kiên, đã bị tòa án Hà Nội tuyên án sáu năm tù vì tội ‘Gây rối trật tự công cộng’ theo Điều 245 Bộ Luật Hình sự, gia đình ông cho biết.

Bị tuyên án vì cùng tội danh với ông Kiên trong phiên sơ thẩm ngày 27/3 còn có ba người khác là ông Vũ Hồng Tố (5 năm tù), Nguyễn Văn Kiểm (4 năm tù) và Trinh Kim Khánh (4 năm tù).

Bốn người này đã bị công an Hà Nội bắt giữ hồi 3/2 sau khi mang theo búa ra lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh với ý định đập phá.

Cả bốn tự nhận là học viên Pháp Luân Công, nhưng một số tổ chức không chính thức của Pháp Luân Công tại Việt Nam lên tiếng bác bỏ điều này.

Trước đó, hôm 4/1, nhóm ông Kiên cũng đã dùng dây cáp nhằm kéo đổ tượng Lenin ở vườn hoa trên đường Điện Biên Phủ, Hà Nội, nhưng không thành.

Kế hoạch kéo đổ tượng Lenin và đập phá lăng Hồ Chủ tịch đều được nhóm của ông Kiên công bố công khai trên mạng xã hội trước khi tiến hành.

‘Không được thông báo’

Trả lời BBC ngày 3/4, bà Nguyễn Thị Quỳnh, vợ ông Kiên, cho biết gia đình không nhận được thông báo dự phiên tòa và cũng không được nhận văn bản chính thức nào về bản án của ông Kiên.

“Sau đó một ngày thì tôi mới biết thông tin. Không hề có thông báo gì và người thân cũng không được dự phiên tòa đó,” bà nói.

Bà Quỳnh cũng cho biết vài ngày sau khi phiên tòa kết thúc, bà đã vào gặp chồng ở Trại giam Hỏa Lò và được ông Kiên cho biết phiên xử diễn ra “rất nhanh chóng, các bị cáo không được cho cơ hội để phát biểu trước tòa.”

“Dù đây là phiên tòa công khai nhưng không ai khác có mặt tại tòa ngoài các bị cáo và hội đồng xét xử,” bà nói.

“Gia đình rất bức xúc trước cách làm việc của tòa án Hà Nội.”

“Ông Kiên và ba người còn lại đã gửi đơn kháng án cho trại giam để trại giam gửi lên tòa án”, bà Quỳnh cho biết thêm.

Ông Nguyễn Doãn Kiên đã công bố kế hoạch của mình trên Facebook

“Gia đình có nguyện vọng phiên phúc thẩm sẽ diễn ra một cách công khai và minh bạch hơn”.

Giải thích về động cơ của mình trong cuộc phỏng vấn với BBC hồi tháng Một, ông Kiên nói: “Cộng sản Việt Nam chỉ là một cái vòi bạch tuộc của Cộng sản Trung Quốc, mà Trung Cộng đã bức hại Pháp Luân Công bao năm nay rồi.”

“Bản chất cộng sản không thể cải biến được, mà chỉ có thể đào thải thôi.”

Pháp Luân Công chưa được hoạt động hợp pháp tại Việt Nam và nhiều buổi tụ tập của các học viên Pháp Luân Công tại đây những năm qua đều bị giải tán.

Hồi tháng 9 năm ngoái, sáu học viên Pháp Luân Công từ Việt Nam sang Trung Quốc bị chính quyền nước này bắt giữ nhiều ngày trước khi được trả về nước.

 

Bình Dương: 2000 công nhân đình công, bảo vệ xịt hơi cay, công an đánh công nhân

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/04/binh-duong-2000-cong-nhan-inh-cong-bao.html

 
Clips: 2000 công nhân đình công, bảo vệ xịt hơi cay, công an đánh công nhân – Nguồn Fb Thành Công.

Nguyễn Huy Du (Lao Động Việt) –  03/04/2014: Công ty Wonderful Saigon Electric tăng ca nhiều mà tăng lương ít, 2000 công nhân đình công, đến hôm nay 03/4/2014 là ngày thứ 3. Công nhân cho hay công an đánh công nhân, và họ chụp hình được mặt của 2 tên này. Lực lượng bảo vệ của WSE thì xịt hơi cay vô mặt công nhân trước mặt công an. Giám đốc Nguyễn Quốc Thắng nói với đoàn đình công rằng: “Lương như thế đó, thằng nào không làm thì nghỉ”

2000 công nhân công ty Wonderful Saigon Electrics đình công
Sáng nay(03/04/2014), hơn 2000 công nhân công ty Wonderful Saigon Electrics có địa chỉ tại Số 16, đường số 10, Vsip 1, huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương(Khu Công nghiệp Việt Nam – Singapo) đã tiếp tục đình công để đòi hỏi quyền lợi cơ bản cho mình và người thân phụ thuộc.
Wonderful Saigon Electric Co., Ltd. là công ty 100% vốn đầu tư nước ngoài (thuộc Tập Đoàn SUN – S của Nhật Bản). Đã thành lập gần 2 năm và cho đến nay đã xây dựng được 3 nhà máy, trở thành một trong những công ty có vốn đầu tư lớn nhất Khu công nghiệp Việt nam-Singapore.
Trong 03 ngày qua, công nhân của công ty đã tiến hành đình công trước cổng nhà máy để phản đối chính sách thay đổi giờ làm của công nhân. Theo đó, công ty tăng giờ làm việc từ 4 ngày/tuần lên 6 ngày/tuần (cách bố trí theo kíp ca) nhưng chỉ tăng thêm 200.000VNĐ trong lương mà công nhân nhận được.
Bảo vệ công ty xịt hơi cay, công an đánh công nhân
Sáng nay, khi công nhân đình công tới ngày thứ 03 thì bảo vệ công ty đã tiến hành xịt hơi cay vào những công nhân biểu tình trước mặt nhiều công an sắc phục, khi công nhân cố đòi được gặp ban lãnh đạo công ty để nói chuyện.

 

 

 

“Lương như thế đó, thằng nào không làm thì nghỉ”: Nguyễn Quốc Thắng
Công nhân tên Thủy tham gia đình công cho hay: “Ông Nguyễn Quốc Thắng là Đại diện công ty Wonderful Saigon Electrics tại Việt Nam nói với đoàn đình công rằng: “Lương như thế đó, thằng nào không làm thì nghỉ, cứ nạp đơn là duyệt cho nghỉ việc hết””. Các công nhân cho biết là công an có đánh công nhân khi công nhân yêu cầu được vào khuôn viên công ty để gặp lãnh đạo.
Được biết, sáng nay Liên đoàn Lao động tỉnh Bình Dương sau 03 ngày công nhân công ty Wonderful Saigon Electrics đình công tại Khu công nghiệp Việt Nam – Singapore, đã tới làm việc với Ban lãnh đạo công ty, nhưng tính đến 12h trưa nay, đoàn làm việc vẫn chưa thấy có động tĩnh gì ở phía trong công ty. Công nhân đã phá cửa để phía trong đòi gặp trực tiếp ban lãnh đạo công ty Wonderful Saigon Electrics nhằm nói rõ tâm tư nguyện vọng của mình.
Công nhân Lương nói với người của Lao Động Việt: “Kinh tế lạm phát, công nhân Wonderful Saigon Electrics làm kịch liệt tăng ca hết mình mà chỉ được có 3.600.000 VNĐ thì thử hỏi làm sao sống?”
Chúng tôi sẽ cập nhật thêm thông tin về vụ việc này khi có thông tin mới hơn.
Vì một Việt Nam không có bất công, đàn áp, bóc lột trong lao động.
Xin liên hệ Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (gọi tắt: Lao Động Việt) qua Wesite: Laodongviet.org Email: chao@laodongViet.org khi công ty của các bạn có những hành vi xâm phạm tới quyền và lợi ích hợp pháp của một con người, một công dân khi bạn lao động cho họ.

http://laodongviet.org/2014/04/03/ban-tin-ldv-20140403-wonderful-saigon-electrics-binh-duong-2000-cong-nhan-dinh-cong-bao-ve-xit-hoi-cay-cong-an-danh-cong-nhan/

_______________________________
Ghi chú: Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (gọi tắt: Lao Động Việt, web: laodongViet.org) là liên minh của các tổ chức lao động trong và ngoài nước gồm: Phong Trào Lao Động Việt, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông, Công Đoàn Độc Lập, và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam.

Các chuyên gia nhân quyền LHQ lên tiếng về vụ Cồn Dầu

Bà Farida Shaheed, Báo Cáo Viên Đặc Biệt của LHQ trong lĩnh vực văn hoá.

Bà Farida Shaheed, Báo Cáo Viên Đặc Biệt của LHQ trong lĩnh vực văn hoá. Courtesy UN.org

Nghe bài này

Hôm 26 tháng 3 vừa qua các chuyên gia về nhân quyền Liên hiệp Quốc đã ra thông cáo báo chí kêu gọi chính quyền Việt Nam phải can thiệp khẩn cấp vào trường hợp cưỡng chế đất đai ở Cồn Dầu, Đà Nẵng. Theo thông cáo, trong năm 2013, hàng trăm người dân tại đây đã phải bị ép phải bỏ nhà của mình. Quyết định cưỡng chế được chính quyền Đà Nẵng đưa ra từ năm 2007 bất chấp những phản đối từ người dân địa phương. Việt Hà phỏng vấn Báo cáo viên đặc biệt về văn hóa, bà Farida Shaheed, người đã có chuyến thăm Việt nam, và đặc biệt là tới Cồn Dầu vào tháng 11 năm ngoái. Phần chuyển ngữ do Thanh Trúc thực hiện.

Việt Hà: là một Báo cáo viên đặc biệt về văn hóa của Liên hiệp quốc và đã tới thăm Cồn dầu vào năm ngoái, theo bà, việc cưỡng chế đất của người dân địa phương có ảnh hưởng thế nào tới đời sống văn hóa lâu đời tại đây?

Farida Shaheed: theo tôi khi người dân bị bắt buộc phải rời bỏ vùng đất nơi mà họ đã sinh sống nhiều năm thì nó luôn ảnh hưởng đến đời sống văn hóa của họ vì mảnh đất và cuộc đời họ gắn kết lẫn nhau dù đó là ở đâu, ở cộng đồng nào. Trong trường hợp này, đây là cộng đồng đã sinh sống hơn 1 thế kỷ tại đó. Họ đã sống ở đó rất lâu và đời sống văn hóa của họ gắn kết với xứ đạo của họ. Bây giờ, nơi chôn cất của họ vốn là một biểu tượng trong đời sống văn hóa tôn giáo của họ đã bị dời đi. Theo tôi đây là một vấn đề khi kế hoạch di dời không được bàn thảo thỏa đáng với người dân, những người đã sinh sống ở đó rất lâu. Dù là họ có được chứng nhận có chủ quyền ở đó hay không thì họ cũng cần phải được tham khảo ý kiến khi có những thay đổi lớn như vậy.

Trong trường hợp này, đây là cộng đồng đã sinh sống hơn 1 thế kỷ tại đó. Họ đã sống ở đó rất lâu và đời sống văn hóa của họ gắn kết với xứ đạo của họ. Bây giờ, nơi chôn cất của họ vốn là một biểu tượng trong đời sống văn hóa tôn giáo của họ đã bị dời đi

Farida Shaheed

Việt Hà: khi tới thăm Cồn Dầu vào năm ngoái, bà có gặp gỡ và nói chuyện với người dân địa phương không? Bà có gặp trở ngại nào trong việc tiếp cận thông tin tại địa phương?

Farida Shaheed: tôi rất cẩn trọng trong việc tiếp cận người dân ở đây vì tôi không muốn đặt họ vào những khó khăn liên quan. Họ sẵn sàng nói chuyện với tôi và họ vẫn liên hệ với tôi qua thư từ trao đổi. Khi tôi ở đó, tôi muốn gặp một số người, tôi thăm cơ sở của xứ đạo và nơi chôn cất trước đó ngay cạnh nơi ấy. Dường như sự phát triển nhanh chóng và tăng trưởng kinh tế đã khiến quyền của người dân bị lờ đi và theo tôi đó là vấn đề.  Chính quyền Đà Nẵng và chính quyền trung ương ra quyết định là quyền của người dân phải được phục hồi nhưng điều này không được thực hiện. Đó là lý do vì sao mà chúng tôi gửi yêu cầu chính phủ Việt Nam phải can thiệp vào vụ việc này.

Bà Farida Shaheed, Báo Cáo Viên Đặc Biệt của LHQ, thị sát Xứ Đạo Cồn Dầu, ngày 22/11/2013
Bà Farida Shaheed, Báo Cáo Viên Đặc Biệt của LHQ, thị sát Xứ Đạo Cồn Dầu, ngày 22/11/2013. Photo TTT

Việt Hà: kể từ đó đến nay, bà có thấy có bất cứ cải thiện nào tại địa phương cho người dân?

Farida Shaheed: tôi không thấy có bất cứ cải thiện nào. Thông tin gần đây nhất từ cuộc họp tổ chức vào ngày 7 tháng 3 đã có 7 nhà nữa bị phá, bất chấp thực tế là họ đã sống ở đây rất lâu và họ vẫn bị cưỡng chế. Đây là một quan ngại lớn.

Việt Hà: vấn đề phát triển và lấy đất xẩy ra phổ biến ở nhiều nước đang phát triển trong đó có Việt Nam. Theo bà thì Việt Nam cần học bài học gì từ những trường hợp tương tự đã xảy ra trên thế giới và trường hợp Cồn Dầu nói riêng?

Farida Shaheed: trong phát triển, vấn đề này không phải riêng của Việt Nam. Nó xẩy ra ở khắp nơi, ở các nước đang phát triển, ở những nơi mà chỗ ở của họ, nôi chon cất của họ bị phá hủy cho đường xá hay nhà cửa. theo tôi, họ cần có những thảo luận với người dân ở đó vì có thể là họ sẽ có được giải pháp có thể là họ sẽ cống hiến một phần đất. Ví dụ như cộng đồng này, dù họ sống cuộc sống nông nghiệp nhiều đời nhưng  họ sẵn sàng cống hiến đất nông nghiệp nếu như họ vẫn được sống gần nhà thờ của họ và sống trong cộng đồng của mình. Cho nên dù ở bất cứ đâu, chúng ta cũng cần phải tham khảo ý kiến người dân và cần tạo điều kiện cho việc này, nhất là chính quyền địa phương và chính quyền trung ương cần phải tạo điều kiện cho việc này.

Tôi không thấy có bất cứ cải thiện nào. Thông tin gần đây nhất từ cuộc họp tổ chức vào ngày 7 tháng 3 đã có 7 nhà nữa bị phá, bất chấp thực tế là họ đã sống ở đây rất lâu và họ vẫn bị cưỡng chế. Đây là một quan ngại lớn.

Farida Shaheed

Việt Hà: Sau chuyến thăm Việt Nam vào năm ngoái, bà có đưa ra một số kiến nghị cho chính phủ Việt Nam bao gồm việc tôn trọng quyền bày tỏ ý kiến của người dân, tự do cho nghệ sĩ, quyền xuất bản… Bà đã thấy có những tiến bộ nào từ Việt Nam sau những kiến nghị này?

Farida Shaheed: còn quá sớm để tôi có thể kết luận là đã có những tiến bộ nào từ Việt nam trong những lĩnh vực này. Tôi cần phải có thêm thông tin từ chính phủ. Tôi hy vọng họ lắng nghe những kiến nghị của tôi. Mục đích chính là có được những đối thoại mang tính xây dựng với chính quyền và từ đó mà cải thiện. Theo tôi thì Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu trong nhiều cách, nhưng tôi nghĩ bầy giờ giới trẻ cần được tham gia vào quá trình đưa ra quyết định. Dù kinh tế phát triển mạnh nhưng lúc này chính phủ Việt Nam cần cân nhắc đến những mối nguy trong phát triển nhanh và cần cân nhắc để mọi người được tham gia vào quá trình đưa ra quyết định. Vấn đề chủ sở hữu cũng rất quan trọng. Khi đi qua các vùng miền của Việt Nam tôi thấy nhiều công trình xây dựng, nhà cửa được xây cất, không chỉ ở vùng quê mà ở cả các vùng khác. Tôi không biết người dân có được tham gia không nhưng yếu tố then chốt là người dân cần phải được tham gia.

Việt Hà: Việt nam mới được bầu vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp  Quốc, theo bà điều này có giúp gì cho Việt Nam trong việc thực hiện các cam kết với quốc tế về nhân quyền nói chung và quyền về văn hóa nói riêng?

Farida Shaheed: theo tôi điều này phụ thuộc vào người dân Việt Nam, nó có ý nghĩa gì cho đất nước. Khi được bầu vào hội đồng nhân quyền thì đây cũng là một cách để đảm bảo là họ tuân thủ các tiêu chuẩn nhân quyền. Đây là cơ hội cho người dân Việt Nam thấy liệu chính phủ có thực hiện nghĩa vụ của mình trong cam kết với quốc tế hay không và bảo vệ cũng như kêu gọi cho nhân quyền trong nước.

Việt Hà: Xin cảm ơn bà đã dành cho chúng tôi buổi phỏng vấn

Chiến dịch toàn cầu kêu gọi phóng thích 3 nhà hoạt động Việt Nam

Trà Mi-VOA. 28.03.2014

http://www.voatiengviet.com/content/chien-dich-toan-cau-keu-goi-phong-thich-3-nha-hoat-dong-viet-nam/1881283.html

Ông Andrea Giorgetta, Giám đốc khu vực Châu Á của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH

Ông Andrea Giorgetta, Giám đốc khu vực Châu Á của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH

 
Tin liên hệ
Liên đoàn quốc tế nhân quyền FIDH mở chiến dịch toàn cầu kêu gọi phóng thích 16 nhà bảo vệ nhân quyền trên thế giới, trong số này có 3 phụ nữ Việt Nam.Chiến dịch mang tên ‘Vì Tự do’ được Liên đoàn FIDH phát động trên mạng ngày 27/3 nhằm mục đích huy động tiếng nói và sự ủng hộ của mọi người khắp nơi đối với những nhà hoạt động đang bị giam cầm chỉ vì thực thi các nhân quyền căn bản.

Nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh, tranh đấu vì quyền lợi công nhânNhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh, tranh đấu    vì quyền lợi công nhân

Ba nhà bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam có tên trong danh sách vận động của FIDH bao gồm Đỗ Thị Minh Hạnh, Hồ Thị Bích Khương, và Tạ Phong Tần.

Ông Andrea Giorgetta, Giám đốc khu vực Châu Á của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH, cho VOA Việt ngữ biết:

“Ba phụ nữ này là những trường hợp đặc biệt quan trọng vì họ bị tuyên án tù nhiều năm chỉ vì các hoạt động cổ xúy nhân quyền căn bản. Đặc biệt nghiêm trọng là hai người trong số này là nạn nhân của tệ tra tấn, ngược đãi trong trại giam. Chúng tôi dùng trường hợp của họ để nêu bật thực trạng đáng bạo động trong các trại nhà lao Việt Nam.”

FIDH kêu gọi những người sử dụng internet trên toàn cầu dùng tài khoản Twitter liên lạc với những người có thẩm quyền để thúc đẩy trả tự do cho những nhà bảo vệ nhân quyền đang bị giam cầm tùy tiện vì các hoạt động cổ xúy dân chủ.

Ho Bich Khuong

Nhà hoạt động vì quyền đất đai Hồ Thị Bích Khương

Nhà hoạt động vì quyền đất đai Hồ Thị Bích Khương bị bắt lần thứ ba vào đầu năm 2011 và bị kết án 5 năm tù giam về tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” vì đăng tải lên mạng những bài viết bị Hà Nội cho là phê phán chính phủ, chống nhà nước.

Nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh bị kêu án 7 năm tù hồi năm 2010 với cáo buộc “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân” sau khi rải truyền đơn và tổ chức cho công nhân đình công đòi tăng lương.

Blogger Tạ Phong Tần bị tuyên án 10 năm tù cuối năm 2012 về tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” về các bài viết phản ánh tham nhũng và bất công xã hội. Bà Tần từng được Bộ Ngoại giao Mỹ vinh danh Giải Phụ nữ Can đảm 2013 vì “sự dũng cảm đặc biệt và khả năng lãnh đạo để vận động cho quyền và sức mạnh phụ nữ, bất chấp rủi ro cá nhân”.

Nhà hoạt động Tạ Phong TầnNhà hoạt động Tạ Phong Tần

Giải thưởng này bị Bộ Ngoại giao Việt Nam phản đối, cho rằng “Đây là việc làm sai trái, can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, không có lợi cho sự phát triển quan hệ hai nước.”

Liên đoàn FIDH gồm 178 tổ chức phi chính phủ bảo vệ nhân quyền tại hơn 100 quốc gia trên thế giới nói một nhà bảo vệ nhân quyền là người có các hoạt động ôn hòa nhằm cổ xúy hoặc bảo vệ các quyền con người được quy định trong Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.

FIDH kêu gọi cộng đồng quốc tế đòi hỏi Hà Nội phải chấm dứt đàn áp giới bất đồng chính kiến ôn hòa và phóng thích tất cả tù nhân chính trị.

Tại kỳ Kiểm điểm nhân quyền Định kỳ Phổ quát UPR trước Liên hiệp quốc hôm 5/2 vừa qua, Việt Nam khẳng định “chính sách cơ bản” của Việt Nam là tôn trọng, bảo vệ, và thăng tiến nhân quyền.


  Tra Mi

Federal MP Chris Hayes in the Australian Parliamentary : « I will not remain silent face human rights abuses in Vietnam”

http://www.viettan.org/Federal-MP-Chris-Hayes-in-the.html

Chris Hayes

COMMONWEALTH OF AUSTRALIAPARLIAMENTARY DEBATES

HOUSE OF REPRESENTATIVES

PROOF

ADJOURNMENT

Vietnam: Human Rights

SPEECH

Monday, 29 October 2012

BY AUTHORITY OF THE HOUSE OF REPRENTATIVES

Mr Hayes (Fowler) (21:33) For the majority of the Vietnamese people, last September was an exciting month of celebrations. The streets of Vietnam lit up as people celebrated the lead-up Mid Autumn Festival. However, behind the festivities and beneath the smiles and cheers of the 90 million Vietnamese people lies the sad story of suppression and the continued denial of human rights.

Perhaps the Vietnamese government had timed the recent series of trials around the Mid Autumn Festival in an attempt to minimise the amount of external attention these trials attracted. The results of the recent trial demonstrate that Vietnamese people do not have a responsibility to speak up against these injustices.

September was a very dark month for freedom of expression. It was three Vietnamese bloggers were handed down excessively harsh sentences. Nguyen Van Hai was sentenced to 12 years in prison, Ta Phong Tan to 10 years and Phan Thanh Hai to four years. They were each convicted under article 88 of the Criminal Code for posting articles on their blog sites that supposedly distorted facts and opposed the state.

I have often spoken about the human rights abuses in Vietnam, but today I want to specifically focus on the court system in Vietnam and the way in which the system allows such abuses to occur. In Australia, as in most democratic countries, the doctrine of the separation of powers applies to ensure the independence of the judiciary so it can act without fear of favour in the administration of justice. In Vietnam, however, there appears to be no clear division between the legislature, executive and judiciary, as all administrative organs are ultimately subservient to the Communist Party.

From a legal perspective, it would appear that Vietnam’s evidence law applies in a completely different way when it is applied in the courts. The World Organisation Against Torture identified several procedural irregularities in the Vietnamese justice system which they claim have blatantly contravened fair trial standards. In the case of the three bloggers, there was no public hearing, as provided for by article 14 of the International Covenant on Civil and Political Rights, to which Vietnam is a signatory. The defendant’s families were prevented from attending. And the defendants were provided with no opportunity to defend themselves of call witnesses in their defence.

The human rights abuses in Vietnam have attracted President Obama’s attention. In May this year, President Obama mentioned Nguyen Van Hai’s case in a speech that called for greater freedom for media around the world. Whilst Vietnam continues to grow and expand economically, the Vietnamese community in Australia have on numerous occasions stressed to me the worsening condition of human rights in Vietnam. They are not alone in their fears. The international community, whilst seeking closer economic ties with Vietnam, is also pressing Vietnam to improve its records on human rights.

Earlier this year I dedicated a speech to acknowledging the relatives of those bold enough to stand up for freedom. Today I would like to bring to the attention of parliament the tragic circumstances of Ms Dang Thi Kim Lieng.

Last 30 July, Dang Thi Kim Lieng, mother of Ta Phong Tan, who was recently sentenced to 10 years in prison, self-immolated outside the offices of the Bac Lieu People’s Committee Building and died. She sacrificed her life to draw attention to the plight of her daughter. Apart from this being a demonstration of a mother’s love and concern for her daughter, I understand that Kim Lieng also had faced constant harassment from government officials.

Whilst many of us see Vietnam as a nation of enormous economic potential and a country which has much to offer on the world stage, I ask the House to look beyond this and see the human rights violations, the suppression of free speech and the harassment that Vietnamese people are subjected to. True friends who believe in a strong and prosperous future for Vietnam and its people would not remain silent in face of such human rights abuses, so neither will I.

PDF - 33.8 kb
Chris Hayes speech (pdf)

Trung Quốc bất ổn kinh tế: trục Bắc Kinh-Hà Nội sẽ ra sao?

 Phạm Chí Dũng. 01.04.2014

http://www.voatiengviet.com/content/trung-quoc-bat-on-kinh-te-truc-bac-kinh-ha-noi-se-ra-sao/1884238.html

10 ngành công nghiệp sắp vỡ nợ!

Tết nguyên đán 2014 mới trôi qua được một tháng, những tin tức về một đợt suy thoái kinh tế ở Trung Quốc bất chợt dồn dập. Từ sâu thẳm của những tháng năm chật chợi, những nguồn tin bắt đầu lộ diện. Nhưng rõ ràng nhất là việc hãng nghiên cứu có uy tín Business Wisdom đưa ra dự báo sắp có làn sóng vỡ nợ ở 10 ngành công nghiệp Trung Quốc, bao gồm: (1) đóng tàu; (2) sắt thép; (3) đèn LED; (4) nội thất; (5) bất động sản; (6) vận tải biển; (7) tín chấp và các định chế tài chính; (8) quản lý tài chính; (9) vốn tư nhân và (10) mua theo nhóm.

Dự báo của Business Wisdom có lẽ chỉ mới xuất hiện hầu như lần đầu tiên nhưng lại mang tính chi tiết nhất, trong khi trước đó ngay cả những tổ chức xếp hạng tín nhiệm nổi bật của phương Tây như S&P, Fitch Ratings, Credit Suisse, Moody’s cũng ngần ngại khi phải xoáy tia mắt vào chốn thâm cung bí sử trong lòng Nội Hán.

Cách nào đó, dự báo của Business Wisdom lại có nét tương đồng với một dự báo khác – thuộc về một hãng nghiên cứu có tiếng của Anh quốc vào năm 2013 – phác ra 3 kịch bản về sự tồn vong của chế độ chính trị đương thời ở Trung quốc. Trong đó kịch bản về tuổi thọ lâu nhất kéo dài được 10 năm. Hai kịch bản kia thiên về tương lai đoản thọ hơn – chỉ khoảng từ 5-7 năm nữa.

“Việt Nam tận dụng gì từ cơ hội Trung Quốc suy thoái kinh tế?” – một số tờ báo “lề phải” ở Việt Nam cũng không che giấu sự phấn chấn khi thẳng thừng rút tít như vậy. Nhưng hàm ý cần ngầm hiểu còn lớn hơn thế: bất chấp tia cấm cản và soi mói truyền thống cùng tính mặc định “mười sáu chữ vàng” được phát từ trong cái chăn dán nhãn “Ban Tuyên giáo trung ương”, những tờ báo này vẫn như khá hả hê trước một viễn tượng sụp đổ của quốc gia láng giềng phương Bắc.

Quả thực, Việt Nam đã phải chịu đè nén quá lâu, quá bức bối và cả quá nhục nhã từ người bạn có tên “Bốn Tốt”.

Nợ đến 265% GDP?

Sự chao đảo của nền kinh tế Trung Quốc trong thời gian gần đây cũng phác ra một viễn cảnh không mấy xa xôi: nồng độ can thiệp của Bắc Kinh đối với Hà Nội sẽ khó mà giữ nguyên trong những lời hứa hẹn về “làm mọi cách để bảo vệ nền chuyên chính vô sản”. Ngược lại, đó là một cơ hội để biểu tả cho trường phái “Thoát Trung luận” đang ngày càng mở rộng và ăn sâu trong dân chúng Việt Nam.

Tất nhiên Trung Quốc không thể đảo ngược định đề kinh tế – chinh trị luôn song hành và quyết định lẫn nhau. Hơn cả thế, quy luật này ứng biến thiết thực với những chế độ còn cố trì nại thể chế độc đảng và luôn tìm cách che giấu sự thật về thực trạng kinh tế. Đơn giản là sự thật càng bị giấu kín càng dễ bùng nổ.

Vốn đã giấu nhẹm những con số thực về tình trạng nợ công và nợ của chính quyền địa phương, nhưng từ năm 2011 Trung Quốc đã bị giới quan sát quốc tế chiếu rọi vào quá nhiều bất cập trong hệ thống ngân hàng và tài chính. Nếu Fitch Ratings đã nêu con số nợ của chính quyền địa phương lên đến 2.250 tỷ USD thay cho con số báo cáo của Ngân hàng trung ương Trung Quốc chỉ vào khoảng 1.500 tỷ USD vào năm 2011, thì đến cuối năm 2013, lần đầu tiên giai tầng “thái tử đỏ” ở Bắc Kinh phải thừa nhận mức nợ này đã lên đến 3.000 tỷ USD, tức gấp đôi so với con số mà họ công bố trước đó vài năm.

Nợ công lại càng biến thành một vấn nạn không thể chối từ. Không khác mấy Việt Nam, con số báo cáo của Trung Quốc cho thấy loại nợ này chỉ chiếm khoảng 45% GDP.

Nhưng theo cách tính toán khách quan và thành thực hơn rất nhiều của các hãng xếp hạng tín nhiệm quốc tế, tỷ lệ nợ công quốc gia thực tế của Trung Quốc phải lên đến 150% GDP. Thậm chí, một phân tích của Business Wisdom còn cho rằng Bắc Kinh chịu trách nhiệm đối với khoản nợ tương đương 265% GDP, vượt hơn nhiều so với tỷ lệ nợ công quốc gia 200% GDP của Nhật Bản khi đất nước này lâm vào cuộc khủng hoảng tài chính – tiền tệ bắt đầu từ năm 1997, để sau đó phải chấp nhận một “thập kỷ mất mát” không thể khác hơn.

“Đầu tư nhiều nhất trong một thời gian ngắn nhất” là những gì mà đám đông bầy đàn tài phiệt ở Trung Quốc đã biến đất nước này thành con nợ của chính nó. Từ khi Ngân hàng Lehman Brothers của Mỹ bị phá sản năm 2008, tín dụng cá nhân của Trung Quốc tăng đã từ 9.000 tỷ USD lên 23.000 tỷ USD, tương đương toàn bộ hệ thống ngân hàng thương mại của Hoa Kỳ chỉ trong 5 năm. Tỷ lệ tín dụng trên GDP cũng đã tăng từ 75% lên 200%, so với Hoa Kỳ chỉ 40% vào 5 năm trước khi vỡ bong bóng thế chấp, hoặc ở Nhật Bản trước khi Nikkei tan vỡ vào năm 1990. Một vấn đề đáng quan ngại là cả nợ tư nhân và cung tiền đều tăng quá nhanh ở Trung Quốc. Theo Forbes, lượng cung tiền M2 nước này tăng 13,6% trong năm ngoái, tăng tới 1.000% so với năm 1999.

Từ năm 2009, Lou Jiwei, Chủ tịch Quỹ đầu tư toàn quyền Trung Quốc đã ngụ ý: “Cả Trung Quốc và Hoa Kỳ đang xử lý các bong bóng bằng cách tạo ra thêm nhiều bong bóng”.

Quả vậy, chỉ trong vòng 12 tháng từ tháng 9/2009, tài sản các ngân hàng Trung Quốc đã tăng thêm 3.600 tỷ USD, thêm vào 140% GDP bình quân, hay 12.500 tỷ USD vào sổ sách. Để so sánh, trong cùng kỳ các ngân hàng Hoa Kỳ thêm chưa tới 700 tỷ USD, 4,4% GDP bình quân, thấp hơn 18 lần so với các ngân hàng Trung Quốc. Sự gia tăng tài sản ngân hàng của Trung Quốc trong 4 năm qua tương đương 7/8 tổng số tài sản tồn đọng của tất cả tổ chức bảo hiểm của FDIC (Công ty Bảo hiểm tiền gửi liên bang Hoa Kỳ), tương đương 30% tổng tài sản ngân hàng khu vực đồng EUR.

Người ta có thể dễ dàng hình dung sự sụp đổ ở Trung Quốc sẽ ồn ã như thế nào một khi quả bong bóng tài chính bị vỡ. Năm 2013, tờ International Business Times lưu ý rằng ngành công nghiệp thép nặng nợ của Trung Quốc đang trên bờ vực phá sản. Vào cuối năm đó, một công ty than lớn của Trung Quốc là Tập đoàn Liansheng Resources đã phải tuyên bố phá sản với 5 tỷ USD nợ…

Hà Nội đơn độc?

Giờ đây, thế giới đang nhận ra bóng ma ngân hàng Lehman Brothers ở Mỹ vào cuối năm 2007 như đang ám ảnh thị trường tài chính Trung Quốc.

Cuộc chiến đấu “diệt cả hổ lẫn ruồi” của Tập Cận Bình vẫn đang tiếp diễn, nhưng dù thành công bằng việc lôi ra ánh sáng viên cựu bộ trưởng công an Chu Vĩnh Khang cùng gia tộc của ông ta với con số kinh ngạc đến 16 tỷ USD tài sản đen, Bộ Chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc lại hầu như không khả vọng trong việc thực hiện cải cách nền kinh tế và đặc biệt là hệ thống tài chính của quốc gia này. Nguồn gốc cho tham nhũng và nạn chuyên quyền, độc quyền bởi thế vẫn còn y nguyên.

Tất cả những câu chuyện đau thương và trái khoáy giữa ý thức hệ và “thực tiễn cách mạng” như thế cũng là bản sao y ở Việt Nam. Tháng 5/2013, cuộc gặp của người đứng đầu nhà nước Việt Nam với Tập Cận Bình ở Trung Quốc với hình thể chào cờ quá thấp mà gây ra không ít lời đàm tiếu nguy hại về quốc thể, đã chưa mang lại kết quả đáng kể nào từ những “gói hỗ trợ” của Bắc Kinh cho Hà Nội. Thậm chí ngược lại, các thương lái Trung Hoa còn có cơ hội tung hoành hơn ở khu vực đồng bằng sông Hồng và đồng bằng sông Cửu Long khi họ tìm cách vơ vét đến cả lá điều khô, dừa khô, rễ tiêu, rễ sim, rễ hồi, lá khoai mì, lá khoai lang và cả…đỉa.

Cũng hàng chục năm qua, lớp nông dân Việt Nam nhẹ dạ luôn lao từ nỗi bấn loạn này sang cơn điêu đứng khác khi phải chặt bỏ những cây nông nghiệp chính và lâm vào cảnh bị ngân hàng siết nợ.

Ở vào thế cùng kiệt và còn bị phản bội bởi chính một số quan chức bị xem là “ăn lương của người Hán”, những di họa của nền kinh tế Việt chỉ có thể được ngăn chặn phần nào một khi chính tự thân hệ thống ngân hàng Trung Quốc “tự diễn biến”. Khi đó, những cái vòi bạch tuộc cũng bởi thế có thể co rút trong cơn bạo bệnh đa chấn thương.

Vậy sẽ ra sao đối với Việt Nam nếu nền kinh tế Trung Quốc thực sự sa chân vào cung đường suy thoái trong những năm tới? Với tư cách một đất nước duy trì sự lệ thuộc đến 80% vào các nguồn nhập khẩu nguyên phụ liệu từ Trung Quốc, chắc chắn nhiều doanh nghiệp Việt Nam sẽ bị “hẫng hụt” bởi tình trạng sụt giảm lợi nhuận qua con đường chính ngạch lẫn tiểu ngạch. Nhưng đối với giới chính khách mang quan điểm “thân Tàu”, có lẽ sự thất vọng còn vĩ đại hơn. Không chỉ khó có hy vọng nhận được những gói hỗ trợ về kinh tế, có thể họ còn phải tức tối nhận ra thái độ nhăng cuội của Trung Nam Hải về những gói “kích cầu chính trị” – nhân tố đặc biệt cần kíp trong trường hợp lớp chính khách Việt “lâm nạn”.

Nhưng xét cho cùng, trong cái rủi có cái may. Sự thất thiệt của giới chính trị gia hưởng lợi ích từ Trung Hoa đại lục lại mang đến chút hy vọng “thoát Trung” cho đại đa số tầng lớp dân chúng còn lòng liêm sỉ và tinh thần bám đất bám làng ở Việt Nam.

Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.


Phạm Chí Dũng

Phạm Chí Dũng là nhà báo tự do hiện đang sinh sống tại Sài Gòn.

Nga ‘rút quân một phần’ khỏi biên giới

Ông Putin hiện đang đối diện sức ép lớn từ phương Tây về vấn đề Ukraine

Tổng thống Nga Vladimir Putin đã ra lệnh ‘rút quân một phần’ ra khỏi khu vực biên giới với Ukraine, Chính phủ Đức cho biết.

Ông Putin đã thông báo cho Thủ tướng Đức Angela Merkel về động thái này trong một cuộc điện đàm, theo văn phòng của bà Merkel.

Hàng ngàn binh sỹ Nga được cho là vẫn còn đồn trú dọc biên giới giữa hai bên.

‘Phạm luật trắng trợn’

Trong khi đó, Ukraine đã lên án chuyến thăm Crimea của Thủ tướng Nga Dmitry Medvedev và một phái đoàn các bộ trưởng trong chính phủ Nga.

Đây là chuyến thăm cấp cao nhất của Nga đến bán đảo này kể từ khi nó được sáp nhập vào Nga.

Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Ukraine lên án hành động này là ‘vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế’.

Ukraine đã gửi công hàm phản đối sự hiện diện của quan chức một nước đến ‘lãnh thổ một nước khác mà không có sự đồng ý trước’.

Ông Medvedev thông báo ông sẽ biến Crimea thành một đặc khu kinh tế với chính sách giảm thuế và đơn giản hóa thủ tục để thu hút đầu tư nước ngoài.

Ông cũng cam kết sẽ nhanh chóng tăng lương và lương hưu cũng như nâng cấp giáo dục, y tế và cơ sở hạ tầng.

Trước đó, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã nói với người đồng cấp Nga Sergei Lavrov trong cuộc gặp hôm Chủ nhật ngày 30/3 việc giải quyết cuộc khủng hoảng tùy thuộc vào Nga có rút quân khỏi biên giới với Ukraine hay không.

Sau đó một ngày, ông Putin đã thông báo cho Thủ tướng Đức về việc ‘ông đã ra lệnh rút quân một phần ra khỏi biên giới với Ukraine,’ văn phòng Thủ tướng Merkel cho biết tronng một thông cáo.

“Trên hết, hai nhà lãnh đạo đã thảo luận các bước tiếp theo để ổn định tình hình ở Ukraine và Trans-Dniester,” thông cáo viết.

Trans-Dniester là vùng đất nằm sát biên giới phía Tây của Ukraine và tuyên bố độc lập khỏi Moldova hồi năm 1990.

‘Vượt qua điều tồi tệ’

Các nước phương Tây lo ngại về việc Nga dồn quân qua sát biên giới với Ukraine

Về phần mình, Điện Kremlin ra thông báo cho biết hai nhà lãnh đạo Nga và Đức đã bàn bạc về ‘sự ủng hộ quốc tế để khôi phục hòa bình’ ở Ukraine. Tuy nhiên thông cáo không đề cập gì đến việc rút quân.

Ông Putin đã nói với bà Merkel rằng Ukraine cần phải thực thi cải cách Hiến pháp để đảm bảo rằng lợi ích của tất cả các vùng đều được tôn trọng. Ông cũng kêu gọi các biện pháp chấm dứt ‘phong tỏa’ Trans-Dniester.

Bộ Ngoại giao Nga nói sau khi về Moscow, ông Lavrov đã tiếp tục nói chuyện với ông Kerry qua điện thoại vào thứ Hai ngày 31/3. Hai ông đã thảo luận ‘các bước để giải quyết tình hình khủng hoảng’.

Về phần mình, phát biểu sau cuộc gặp với Ngoại trưởng Pháp và Ba Lan, Ngoại trưởng Đức Frank-Walter Steinmeier nói: “Tôi hy vọng chúng ta đã vượt qua sự leo thang tồi tệ nhất.”

Các nguồn tin từ Nato cho biết họ thấy có dấu hiệu chuyển quân nhưng vào lúc này vẫn khó để đánh giá ý nghĩa của việc rút quân này, phóng viên BBC Jonathan Marcus ở Brussels cho biết.

Một nhà ngoại giao cấp cao của phương Tây nói có khoảng 40.000 binh lính Nga đang được triển khai và sự hiện diện này là đặt ra nguy cơ bị uy hiếp đối với Ukraine.

Vào thứ Ba ngày 1/4, các ngoại trưởng Nato sẽ gặp nhau Brussels để bàn bạc các bước tiếp theo để trấn an đồng minh và giúp Ukraine.

Các bài liên quan

“Kịch bản Putin” cho chính khách Việt?

Không ai có tiên định được tương lai chính trị Việt Nam sẽ biến động thế nào. Cũng không ai đoán định được số phận của các chính khách cao cấp Việt Nam sẽ kết thúc ra sao…

Chỉ đến khi chợt hình dung ở cuối dòng sông sẽ hiện ra một vực xoáy khủng khiếp, các chủ nhân ông mới cuống cuồng sục tìm một lối thoát đỡ va đập nhất từ con thuyền sắp đắm.

“Kịch bản Putin” là một lối thoát hầu như đã được lượng định và lượng thứ.

Cho đến một ngày, một trong những trang mạng bị xem là giả danh Thủ tướng Chính phủ Việt Nam – nguyentandung.org, bắt đầu seri bài về “Việt Nam có cần một nguyên thủ quốc gia như Putin?” và tiếp nối “Làm thế nào để Việt Nam có nhiều Putin?”.

Nhiều ngày trôi qua, vẫn không ai biết rõ trang mạng trên thực chất là do ai đạo diễn. Nhưng nói gì thì nói, cần ghi nhận một thành công nho nhỏ về sức hút công luận từ trang mạng này.

Khi mà tuyệt đại đa số báo chí quốc doanh chìm lắng trong cơn sầu muộn vô cùng tận của không ít chuyện không thể nói cùng quá nhiều việc không dám thưa thốt, vài ba tiếng chuông nguyện cầu cho cuộc chiến biên giới Việt – Trung năm 1979 trên trang nguyentandung.org hẳn làm các cựu chiến binh nguôi ngoai đôi chút về tâm trạng “người lính già đầu bạc, kể mãi chuyện Nguyên Phong”. Thậm chí trong một lần hiếm muộn, một đài quốc tế Việt ngữ còn phải đặt dấu hỏi về trang mạng vừa hoài niệm vừa đáng hoài nghi này.

Chủ tịch nước kiêm tổng bí thư vốn là một phương án mà giới chính khách [Việt Nam] ngày càng nồng nàn, thậm chí tỏ rõ độ mẫn cảm đặc biệt với khung nhân sự này.

Cũng như những gì mà người ta đang hoài nghi về Vladimir Putin và đương kim thủ tướng chính phủ Việt Nam…

Nét tương đồng chính khách?

Mỗi chính khách đều có một con đường và một thân phận. Nhưng nếu cần, lịch sử có thể được cải biên cho những con đường ấy giao thoa với nhau, còn các thân phận lại mang tính giao đồng và thậm chí còn có nét nhân văn.

Nếu một nhà sử học không tiếng tăm từng tô thắm điểm chung lớn lao giữa Nguyễn Tấn Dũng và Putin – một người từng là thứ trưởng Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an), người kia có nguồn gốc xuất thân từ Cơ quan an ninh quốc gia KGB; có thể hiểu trong tương lai không thật quá xa xôi, nhân vật được coi là quyền lực nhất Việt Nam hiện nay sẽ không còn quá cần thiết phải đứng đầu chính phủ nữa, mà vai trò của ông sẽ bằng cả vị trí hiện thời của hai ông Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang gộp lại.

Chủ tịch nước kiêm tổng bí thư vốn là một phương án mà giới chính khách ngày càng nồng nàn, thậm chí tỏ rõ độ mẫn cảm đặc biệt với khung nhân sự này.

Chưa cần biết vai trò tương lai đó có quy tập được quyền lực gần như tuyệt đối như Tập Cận Bình ở Trung Quốc hay không, nhưng vẫn có hy vọng rằng dù ai trong số các chính khách hiện thời vươn tới chân trời “nhất thể hóa”, họ đều có cơ hội để thực hiện giấc mơ trở thành một Vladimir Putin thứ hai.

Vậy Vladimir Putin là ai? Ivan Hung bạo hay Tư bản dã man?

15 năm ròng rã kể từ khi thay thế vai trò của Boris Yeltsin, sức mạnh giấu kín trong con người Putin đã đưa nước Nga trở lại vị thế một cường quốc. Sẽ chẳng phải hoài nghi nếu thuật lại câu chuyện Putin thuộc hàng hiếm hoi trong giới tổng thống trên thế giới bắn chết hổ, và là nhân vật duy nhất có đặc quyền khuấy đảo chính trường nước Nga.

Chắc chắn đó là hình ảnh mà giới chính khách kém bản lĩnh hơn nhiều ở Việt Nam phải nhất tâm mê mẩn. Dù rằng nếu chấp nhận đi theo “thuyết Putin”, chính giới Việt Nam sẽ đồng thời phải thừa nhận trạng thái đa nguyên chính trị và thể chế đa đảng, kể cả đảng đối lập.

Xét cho cùng, hệ lụy đó có hề gì một khi những người hậu bối của chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam vẫn đút gọn nền kinh tế vào túi mình, còn các tập đoàn kinh tế nhà nước chẳng cần phải lo nghĩ đến chuyện dẹp bỏ thế độc quyền muôn thuở, và nạn tham nhũng không những không cần bị triệt tiêu mà còn được hiểu như một động lực làm hài hòa tính chính danh của chế độ.

Rõ ràng có một sự khác biệt hết sức quá quắt giữa một nước Nga đang lao đi với gia tốc ngày càng nhanh trên cỗ xe độc tôn với hiện tình chia rẽ dẫn đến tương lai cát cứ ở Việt Nam.

Nước Nga thời hậu Liên Xô đã là như vậy và vẫn đang là như vậy, nơi mà có thể đến hơn một nửa số người Nga tạm hài lòng với những gì Putin đang làm, kể cả việc ông vừa định đoạt một cách thô bạo vào số phận của khu vực Crimea mà rất có thể bị giới sử học so sánh với Ivan Hung bạo.

Nhưng hầu như ngược lại, chẳng có ai trong số chính khách Việt hiện thời đủ tầm và tâm để quy tụ đủ 10% dân chúng ủng hộ mình, nếu họ chấp nhận một cuộc trưng cầu dân ý mở rộng đến tận những vùng mà học sinh phải bắt chuột ăn thay cơm, những đứa trẻ lang lang không mảnh áo trong trời giá buốt, hoặc những cô giáo phải chui vào túi nylon để vượt suối…

Rõ ràng có một sự khác biệt hết sức quá quắt giữa một nước Nga đang lao đi với gia tốc ngày càng nhanh trên cỗ xe độc tôn với hiện tình chia rẽ dẫn đến tương lai cát cứ ở Việt Nam.

Không thể có được một Ivan Hung bạo và thậm chí cũng không có nổi một Ivan Đại đế để tái thiết đất nước, từ vài chục năm qua các tầng lớp cách mạng lão thành, cựu chiến binh, một phần lớp trẻ và một nhúm công dân còn rực cháy tâm nguyện đối với dân tộc luôn cầu nguyện giấc mơ cháy bỏng để Việt Nam có được một bàn tay sắt của Putin nhằm vãn hồi trật tự xã hội và đạo đức Khổng Tử.

Nhưng có vẻ điều quá quắt không kém lại đang gấp gáp: người ta tự đánh bóng cho nhau đặc biệt quá đáng. Đồng ý là nước có thể nâng thuyền, nhưng không ai biết được khi nào nước sẽ lật thuyền. Con thuyền chính trị Việt Nam, với nhiều chỗ vá víu đầy tham vọng vào thời kỳ mà tính dã man của chủ nghĩa tư bản đã khỏa lấp hầu hết những ưu việt của “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, vẫn đang cố vượt qua thác ghềnh trong ít ỏi vọng tưởng còn lại.

Để có thể gia tăng hy vọng, cách duy nhất là người ta cần phải tìm ra “người cầm lái vĩ đại”.

Ai là “người cầm lái vĩ đại”?

Những trang tin không chính thức và chưa bao giờ được coi là chính thống như nguyentandung.org đã vừa đề cập đến hai nhân vật Chủ tịch nước và Thủ tướng Chính phủ nhưng lại không buồn nhắc đến dù chỉ hình bóng của Tổng bí thư và Chủ tịch quốc hội, và càng biến mất hình hài của Bí thư thành ủy Hà Nội – nhân vật đang có ít nhiều triển vọng cho chức vụ cao nhất trong Đảng vào Đại hội 12 năm 2016.

Ít nhất, hai trong số “tứ trụ triều đình” đã có thể đang bị quên lãng. Và cũng ít nhất, một trong hai nhân vật còn lại cũng chỉ được nêu ra như một thủ pháp “làm vì” cho một tương lai bị lãng quên đối với cá nhân ông ta.

Người còn lại, ẩn số cuối cùng và có vẻ được cố ý xem là đáp số duy nhất cho phương trình chính trị tương lai của Việt Nam, nghiễm nhiên đang mở ra gương mặt mang tính “cải cách thể chế” lộ liễu nhất, cho dù tất cả mới chỉ thể hiện trên phương diện ngôn từ.

Song cứ cho là chính khách cuối cùng ấy – người có cùng xuất xứ “an ninh” như Vladimir Putin – đang được tô vẽ bởi một thế lực truyền thông ẩn hiện nào đó và có thể trở thành nhân vật “nắm chắc ngọn cờ dân chủ” như thông điệp đầu năm 2014 của ông ta phác họa, thì liệu cái gì sẽ chứng thực cho điều được xem là “lòng thành chính trị” của chính khách này?

Chứng thực cực kỳ đơn giản là sau ba tháng, bản thông điệp đầu năm 2014 của ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn chưa được thành thực bởi bất kỳ hành động thành thật nào, trong khi các nhóm kinh tế độc quyền xăng dầu, điện và sữa vẫn mặc sức đẩy bão giá trên đầu dân chúng.

Chưa từng tồn tại trong từ điển bách khoa Việt Nam, nhưng “Thành tâm chính trị” lại là một khái niệm nhân văn từng được cộng đồng quốc tế ghi nhận nơi con người Thein Sein – vị tướng thoát thân từ chế độ quân phiệt mà đã khiến đất nước Myanmar chuyển mình kỳ diệu kể từ năm 2011.

Thông điệp đầu năm 2014 của ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn chưa được thành thực bởi bất kỳ hành động thành thật nào, trong khi các nhóm kinh tế độc quyền xăng dầu, điện và sữa vẫn mặc sức đẩy bão giá trên đầu dân chúng.

Thả tù chính trị và mở cửa cho các đảng phái đối lập – ít nhất những cử chỉ đó cũng khiến hình ảnh Thein Sein được tôn tạo trên bức tranh nhân quyền, khiến dĩ vãng đàn áp của lề thói quân phiệt dần chìm vào quá khứ.

Nhưng Việt Nam lại luôn là một bài học đáng quên của độ trễ không chỉ về kinh tế mà cả với những xảo thuật tủn mủn nhất về chính trị. Dù luôn được mô tả như “người cầm lái vĩ đại”, nhưng không một lãnh đạo nào bên khối chính phủ có đủ đức hạnh và trí tuệ để trở thành lãnh tụ sáng suốt đưa nền kinh tế thoát khỏi bóng đêm suy thoái. Rất đồng pha, những lãnh đạo tư tưởng cũng không hề khá hơn khi làm cho cảm xúc của người dân về một “nhà tù lớn” ngày càng minh bạch hơn lúc nào hết.

Tất cả những hệ lụy chất chồng và còn chưa lao đến đáy như thế đang khiến cho học thuyết kinh tế – chính trị ở Việt Nam rơi nhanh xuống hố sâu phá sản chỉ trong ít năm nữa.

Chỉ đến lúc này, khi tất cả đã dợm chân vào vực xoáy khủng hoảng và sự tồn vong của thể chế một đảng bị đe dọa cực kỳ nghiêm trọng, giới chính khách đặc trưng bởi tinh thần bảo thủ và vun vén cá nhân ở Việt Nam mới buộc phải liên tưởng đến một kịch bản mà trước đó họ hoàn toàn không nghĩ đến: kịch bản Thein Sein.

Putin, Thein Sein hay lưu vong?

Làm thế nào để một chế độ và trên hết là giới cầm quyền trong chế độ đó thoát khỏi đòn roi hồi tố và quyết tâm trả thù của đám đông dân chúng bừng bừng phẫn nộ từ áp bức lâu năm? Làm thế nào để không cần đến động tác lưu vong và tẩu tán tài sản, giới chính khách và các nhóm lợi ích bên cạnh họ vẫn giữ được phần nào quyền lực và đất đai nhà cửa cùng các tài khoản ngân hàng ngay trên mảnh đất Việt Nam khốn khó trăm bề?

Kịch bản Thein Sein có lẽ vẫn còn là một phương án tương đối xa vời ngay vào thời điểm những tháng đầu năm 2014, ít nhất trong não trạng khá thiển cận và bị che mờ bởi các nguồn lợi cận kề của lớp chính khách thời nay.

Kịch bản Thein Sein vẫn là phương án xa vời

Đối với họ, hình dung từ ngày càng rõ nét hơn là con đường mà nước Nga đã trải qua cùng hình tượng thủ lĩnh hội tụ uy quyền gần như tuyệt đối là Putin. Đối lập mà không có đối trọng – đó chính là điều mà Putin và đảng “Nước Nga thống nhất” bên cạnh ông đã cố gắng, bằng nhiều thủ pháp và cả thủ đoạn, kéo mòn cho đến ngày hôm nay.

Với những chính khách Việt Nam đang lẫn lộn về phương pháp luận trong thế “đu dây”, chắc chắn đó sẽ là một kịch bản tốt ưu dành cho đảng cầm quyền, dù có phải trả một cái giá nhỏ nhoi khi phải cho phép hình thành những đảng phái đối lập một cách hợp pháp, trong khi không mấy nặng lòng về tâm thế phải chia sẻ quyền lực với nhân dân.

“Kịch bản Putin” cũng bởi thế rất có thể sẽ chiếm vị trí then chốt trong não trạng của không chỉ một mà một số chính khách đầy tham vọng lẫn tham quyền cố vị.

Chỉ có điều, hoàn cảnh nước Nga và con người Putin quá khác với tình cảnh và thực chất bản lĩnh của giới chính khách Việt Nam. Ngẫu nhiên, giới quan sát và người dân Việt Nam lại dần hiểu ra một chi tiết cốt tử: giới chính khách ở đất nước này đang túc trực bên số phận nhau bằng một tinh thần không mấy tương thân tương ái.

Thời gian đang chạy đua với Đại hội 12 của Đảng sẽ diễn ra trong năm 2016.

Với cuộc chơi được ăn cả ngã về không trong vài năm tới, sẽ chẳng có bất cứ cơ hội hoặc kịch bản nào cho bất kỳ chính khách nào nếu họ không tự gấp rút biểu hiện một lòng thành chính trị và thực tâm cải cách tối thiểu nào đó trước dân chúng, và tất nhiên sự trưng bày ấy phải được phô diễn trước đoàn diễu hành mang biểu ngữ không hẳn tung hô của chính giới phương Tây.

Bài phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả, một nhà báo tự do sống tại TP Hồ Chí Minh.

Chủ đề liên quan

Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam lên án việc bắt giam vô cớ dân oan

RFI, Thụy My, 31-3-14

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140331-hoi-cuu-tu-nhan-luong-tam-viet-nam-len-an-viec-bat-giam-vo-co-dan-oan

Hội cựu tù nhân lương tâm - Former Vietnamese Prisoners of Conscience - FVPC - (www.fvpc.org)

Hội cựu tù nhân lương tâm – Former Vietnamese Prisoners of Conscience – FVPC – (www.fvpc.org)

Hôm nay 31/03/2014, Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam ra tuyên bố lên án việc bắt giam sáu người dân khiếu kiện về môi trường ở huyện Thuận Nam tỉnh Ninh Thuận, và hai người dân oan đất đai ở huyện Dương Nội, Hà Nội trong tuần lễ vừa qua.

Tuyên bố cho rằng hàng loạt cái chết được cho là « tự vẫn » trong đồn công an trong thời gian gần đây là hậu quả của việc Quốc hội thông qua bản Hiến pháp 2013 giữ nguyên chế độ « sở hữu đất đai toàn dân », giúp các nhóm lợi ích bất động sản cấu kết với quan chức địa phương cướp đất. Bên cạnh đó, trên khắp miền đất nước, hàng triệu người dân phải chịu rủi ro ô nhiễm môi trường.

Được biết từ ngày 26 đến 28/03/2014 hàng trăm người dân xã Phước Dinh huyện Thuận Nam đã đổ về trụ sở Ủy ban tỉnh Ninh Thuận đòi chấm dứt khai thác titan làm ô nhiễm môi trường. Công an huyện Thuận Nam khởi tố sáu người, trong đó có hai người bị tạm giam. Còn tại huyện Dương Nội, Hà Nội, hai dân oan đất đai bị bắt vô cớ và đến hôm 29/3 được thông báo là đã cắn lưỡi tự tử.

Trả lời RFI Việt ngữ, linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, đồng chủ tịch Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam cho biết :

Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi  31/03/2014
 

« Kính thưa quý vị thính giả, Hội Cựu tù nhân lương tâm của chúng tôi là những người đã từng nếm mùi nhà tù cộng sản, đã lãnh chịu những bất công trong chế độ này. Vì vậy chúng tôi hết sức nhạy cảm trước vấn đề có những người dân vô tội bị bắt vào tù, bị bắt oan chỉ vì đòi công lý.

Cụ thể nhất là những người dân ở Thuận Nam, Ninh Thuận mới đây, và gần nhất là những người dân Dương Nội. Việc nhà cầm quyền bắt bớ những người này vì họ đòi quyền lợi, đòi quyền sống cho mình và cho đồng bào của mình đến nỗi lại bị giam một cách vô cớ, thậm chí bị giết chết nhưng mà công an đổ tội cho họ là cắn lưỡi tự tử – giống như trước đây đã có nhiều người bị vu cáo là tự thắt cổ trong nhà tù. Điều đó gây phẫn nộ cho tất cả mọi người dân Việt Nam.

Ai cũng thấy rằng bàn tay đích thực là của công an, và trên họ là nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, đã chủ trương dùng bạo lực để đàn áp mọi sự phản kháng của người dân, dù sự phản kháng đó là chính đáng ».

Xin cảm ơn linh mục Phêrô Phan Văn Lợi.

Mỹ và Nga tìm giải pháp ở Ukraine

Ông Kerry sắp xếp cuộc gặp với ông Lavrov qua điện thoại

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã chuyển hướng máy bay của ông vào phút chót để tham dự một cuộc thảo luận được sắp xếp vội vã về cuộc khủng hoảng ở Ukraine với Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov.

Quyết định được đưa ra sau khi Tổng thống Nga Vladimir Putin nói chuyện điện thoại với Tổng thống Mỹ Barack Obama vào tối thứ Sáu ngày 28/3.

Ông Obama đã kêu gọi ông Putin rút quân khỏi biên giới với Ukraine.

‘Không đưa quân vào Ukraine’

Hôm 29/3, Ngoại trưởng Nga Lavrov phát biểu trên truyền hình Nga rằng Moscow không có ý định đưa quân vào Ukraine.

Hai ngoại trưởng Nga-Mỹ dự kiến sẽ gặp nhau vào tối Chủ nhật ngày 30/3.

Tin cho biết ông Kerry đang trên đường bay về Mỹ sau chuyến công du Trung Đông hôm thứ Bảy ngày 29/3 thì ông đột ngột đổi hành trình và ra lệnh cho phi hành đoàn bay đến Pháp.

Còn tại Simferopol, thủ đô của khu tự trị Crimea của Ukraine, người dân ở đây đã ăn mừng khi đồng hồ được chỉnh lên hai tiếng đồng hồ để đi theo giờ của Nga.

Trong một cuộc phỏng vấn với kênh truyền hình Rossiya 1 hôm 29/3, ông Lavrov nói: “Chúng tôi tuyệt nhiên không có ý định hay ích lợi gì trong việc tiến qua biên giới Ukraine.”

Chúng tôi tuyệt nhiên không có ý định hay ích lợi gì trong việc tiến qua biên giới Ukraine.

Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov

Ông cũng nói thêm rằng Nga sẵn sàng ‘bảo vệ quyền của người gốc Nga và người nói tiếng Nga ở Ukraine bằng cách sử dụng mọi phương tiện chính trị, ngoại giao và pháp lý sẵn có’.

Sau khi cuộc phỏng vấn này được phát sóng, có tin cho biết ông Lavrov trước đó đã điện đàm với ông Kerry. Các quan chức Nga cho rằng phía Mỹ đã chủ động gọi điện.

Cuộc gọi này diễn ra sau khi hai nguyên thủ Nga-Mỹ đã điện đàm trong một giờ đồng hồ vào tối ngày 28/3. Ông Putin đã chủ ông liên lạc ông Obama, các quan chức Mỹ nói.

Trong một thông cáo, Nhà Trắng cho biết Mỹ mong muốn làm giảm căng thẳng hiện nay.

“Tổng thống Obama nói rõ rằng việc này chỉ có thể khi nào Nga rút quân và không có hành động nào vi phạm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine nữa.”

Đề xuất của Mỹ đã được đưa ra với sự tham vấn với Ukraine và một vài các quốc gia châu Âu.

Các phân tích gia nhận định đề xuất này bao gồm Nga chấm dứt dồn quân về biên giớivới Ukraine, triển khai các quan sát viên quốc tế đến đông Ukraine để bảo vệ quyền của người nói tiếng Nga và rút quân Nga ở Crimea về căn cứ.

Điện Kremlin cho biết Tổng thống Putin đã yêu cầu ông Obama quan tâm đến ‘sự phá hoại của những kẻ cực đoan’ ở Kiev và nhiều khu vực khác ở Ukraine.

Việt Nam sa lầy vì vay nợ ODA

Friday, March 28, 2014 5:32:29 PM 

HÀ NỘI (NV) .- Các chuyên gia kinh tế Việt Nam tiếp tục lặp lại cảnh báo về những tác hại khi nhà cầm quyền CSVN để các dự án có tầm vóc quốc gia lệ thuộc gần như hoàn toàn vào ODA.

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=185426&zoneid=430

Phối cảnh đường xe điện trên cao ở Hà Nội, một dự án vận chuyển công cộng nội thị thực hiện từ vốn vay ODA của Nhật đang bị điều tra về tham nhũng. (Hình: kienthuc.net)

ODA là ba chữ viết tắt của Official Development Assistance (hỗ trợ phát triển chính thức). ODA có thể là các khoản cho vay không tính lãi hoặc tính lãi thấp với thời gian cho vay dài hạn, nói chung là theo các điều kiện ưu đãi. Đôi khi ODA là viện trợ. Mục tiêu của ODA là trợ giúp để phát triển kinh tế và nâng cao phúc lợi ở quốc gia nào đó còn kém phát triển.

Những cảnh báo về ODA được lặp lại sau khi scandal các viên chức ngành đường sắt nhận 80 triệu Yen (khoảng 800 ngàn USD, tương đương 16 tỷ đồng Việt Nam) của Công ty Tư vấn Giao thông Nhật Bản (Japan Transport Consultants – JTC) để chọn công ty này làm nhà thầu, tư vấn cho các dự án được thực hiện bằng viện trợ của Nhật ở Việt Nam.

Nhật hiện là quốc gia dẫn đầu trong việc cấp ODA cho Việt Nam. Đến nay, đã xảy ra hai scandal về nhận hối lộ của các công ty Nhật để chọn họ là nhà thầu Nhật thực hiện những dự án bằng ODA do Nhật cung cấp. Scandal đầu tiên xảy ra vào năm 2010, liên quan tới PCI – một công ty tư vấn khác của Nhật về dự án đại lộ Đông Tây ở Sài Gòn.

Trên tờ Sài Gòn Tiếp Thị, ông Nguyễn Lương Hải Khôi, một người chuyên nghiên cứu về Nhật cho biết, trong thập niên vừa qua, JICA (Cơ quan Hợp tác Quốc tế của chính phủ Nhật Bản) xây dựng chiến lược giao thông toàn quốc cho Việt Nam. Sau đó, chính JICA đề nghị cho Việt Nam vay ODA để thực hiện chiến lược giao thông mà họ xây dựng. JICA kiểm soát từ A đến Z: vốn vay, tiền lãi, kỹ thuật, thị phần xây dựng, thậm chí kiểm soát cả hiểu biết về thực tiễn của Việt Nam. Việt Nam gần như chẳng phải làm gì. Chỉ cần ký vay nợ và cầu đường cứ thế mọc lên. JICA nếu có vạch ra một “hệ thống” thì “hệ thống” đó chỉ là bản đồ những dự án mà các công ty Nhật đã sẵn sàng giành hợp đồng xây dựng.

Trò chuyện với tờ Đất Việt, ông Trần Đình Bá, một chuyên gia kinh tế cho rằng, với phương thức vừa cho vay, vừa thực hiện dự án theo kiểu kiểm soát từ A tới Z: Đưa ra ra ý tưởng, tự lập dự án tiền khả thi, khả thi, thiết kế, tổ chức thi công, ép người vay làm theo ý mình như kiểu các dự án ODA của Nhật tại Việt Nam thì đấu thầu chỉ còn là hình thức.

Theo tờ Thời Báo Kinh tế Sài Gòn, sau khi kiểm tra những nôi dung liên quan đến scandal JTC, Bộ trưởng Giao thông Vận tải Việt Nam tiết lộ, gói thầu (Tư vấn Dự án Tuyến đường sắt số 1 đoạn Ngọc Hồi – Yên Viên) liên quan đến JTC là một gói thầu bất thường vì chỉ có hai nhà thầu mua hồ sơ và sau đó chỉ còn một nhà thầu là JTC tham gia đấu thầu. Về nguyên tắc, nếu có dưới ba nhà thầu thì có thể hủy cuộc đấu thầu song vì gói thầu vừa kể sử dụng vốn ODA của Nhật nên phải chọn nhà thầu Nhật và JTC nghiễm nhiên trở thành nhà thầu.

Tờ Thời Báo Kinh tế Sài Gòn cho biết, trong 20 năm vừa qua, Nhật là quốc gia cấp ODA lớn nhất (hơn 20 tỉ Mỹ kim) và 41% khoản ODA này dành cho các dự án phát triển hạ tầng giao thông. Do vậy, trong bối cảnh ngân sách èo uột, trái phiếu chính phủ yếu ớt, những dự án giao thông lớn thường nhắm vào ODA của Nhật và giá của vốn ODA không hề rẻ.

Khi tham dự Hội đồng Thẩm định quốc gia về Dự án phi trường Long Thành cả Bộ trưởng Giao thông Vận tải  lẫn Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư của Việt Nam đều cùng cảnh báo về sự “đắt đỏ” của vốn ODA bởi những ràng buộc từ nguồn vốn này. Bộ trưởng Giao thông Vận tải thú nhận, nếu chỉ nhắm vào vốn vay ODA mà không tính đến hiệu quả sử dụng vốn thì sẽ còn tạo ra nhiều kẽ hở cho tham nhũng.

Ông Trần Đình Bá thì cho rằng thực trạng lệ thuộc là giá phải trả cho cơ chế hiện hữu. Đổi mới đã ba thập niên nhưng Bộ Giao thông Vận tải vẫn không xây dựng nổi “chiến lược giao thông” mà khoán trắng cho tư vấn Nhật. Các scandal PCI, JTC lột tả bản chất thực trạng lãng phí đầu tư công trong lĩnh vực giao thông – vận tải, khiến nợ công tăng vọt. Ông Bá khẳng định, nếu không cải cách thể chế thì không thể giải quyết các vấn nạn này. (G.Đ)

Vận động cho Tự Do Tôn Giáo, Nhân Quyền ở Việt Nam

 http://www.voatiengviet.com/content/van-dong-cho-tu-do-ton-giao-va-nhan-quyen-o-vietnam/1879604.html

Ngày 26/3 và 27/3 là hai ngày Vận Động Cho Việt Nam tại Quốc Hội Hoa Kỳ do tổ chức BPSOS điều hợp với sự tham dự của nhiều đại diện các cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ. Ngày vận động này còn có các cuộc điều trần trước quốc hội Hoa Kỳ bằng Video của Linh Mục Phan Văn Lợi và Bà Nguyễn Bạch Phụng, một nữ Chánh Trị Sự Cao Đài, từ Việt Nam. Cuộc vận động qui mô này nhằm trình bày sự thật về những vi phạm nhân quyền tại Việt Nam, trong đó có sự vi phạm tự do tôn giáo, để thuyết phục Quốc hội Hoa Kỳ thông qua các đạo luật bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam.

Người Việt khắp nơi đang theo dõi cuộc vận động này, đặc biệt là các vị lãnh đạo tôn giáo trong hội đồng Liên Tôn tại Houston. Một thành viên của hội đồng Liên Tôn là Hòa thượng Thích Huyền Việt, Phó chủ tịch Văn Phòng II, Viện Hóa Đạo, Tổng vụ trưởng Tổng Vụ Thanh Niên Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ, khẳng định:

“Trong thể chế cộng sản, chúng ta dư biết rằng là hoàn toàn không có tự do tôn giáo theo ý nghĩa được qui định bởi hiến chương Liên Hiệp Quốc.”

Hòa Thượng Huyền Việt giải thích về tình trạng của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất:

“Bên phía Phật giáo ở Việt Nam, sau 1981, thì họ tạo ra cái gọi là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, nhưng mà giáo Hội Phật Giáo Việt Nam đó, chẳng qua là một hình thức mới và trở thành một bộ phận trong Mặt Trận Tổ Quốc. Mà Mặt Trận Tổ Quốc là ngoại vi của đảng CSVN, để qua đó, nhằm vận động quần chúng đi theo cái hướng gọi là yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa, yêu tôn giáo là yêu xã hội chủ nghĩa. Thành ra cái tổ chức mới chỉ là tổ chức nhằm phục vụ cho quyền lực của đảng và nhà nước CS Việt Nam.”

Hòa Thượng nói thêm là các giáo phái khác cũng đang bị nhà nước gây khó khăn:

“Giáo Hội PGVN Thống Nhất là giáo hội dân lập. Khi cộng sản vô, thì từ ngay giây phút đầu, họ đã trù dập. Không riêng gì Phật giáo, mà cả Cao đài, Hòa hảo, Tin Lành, Công giáo thì họ đều trù dập. Họ không khoan nhượng với tôn giáo.”

Linh Mục Bác sĩ Phạm Hữu Tâm, Chủ tịch Ủy Ban Công Lý Hòa Bình Việt Nam, Tổng giáo phận Houston-Galveston thì chia sẻ kinh nghiệm ông gặp những nạn nhân đang tị nạn tại Thái Lan vì bị ngược đãi tôn giáo tại Việt Nam:

“Hiện nay tại Việt nam, những trường hợp đàn áp tôn giáo rất là nhiều, điển hình là khi chúng tôi có chuyến công tác đi thăm anh chị em tị nạn bên Thái lan, thì có những anh chị em người H’mong, người Montagna đạoTin lành, sống trên miền cao nguyên của Đà lạt, rồi cao nguyên của Bắc Việt, họ bị đàn áp rất là nhiều bởi vì niềm tin tôn giáo của họ và họ phải qua Thái Lan lánh nạn. Cũng như một số anh chị em người dân tộc, đạo Công giáo vùng Di Linh, vùng Đà Lạt, họ cũng bị đàn áp về tôn giáo, họ phải chạy qua Thái Lan…”

Linh Mục Tâm nói thêm là Giáo hội Công giáo Việt Nam vẫn đang bị kiểm soát gắt gao:

“Ngay bây giờ, khi tòa thành muốn phong chức Linh Mục hoặc là Giám mục, thì danh sách phải qua sự kiểm duyệt của nhà nước. Nếu nhà nước không chấp thuận, thì các vị đó không được tiến chức. Vì vậy, đứng trên khía cạnh tự do tôn giáo, nếu nhìn vào việc tiến chức của linh mục, cũng như bổ nhiệm linh mục, bổ nhiệm giám mục, thì nó vẫn bị giới hạn rất nhiều ở Vietnam. Đây là một hình thức kiểm soát tôn giáo và đàn áp tôn giáo.”

Một thành viên khác của Hội đồng Liên Tôn tại Houston là Cư sĩ Nguyễn Anh Dũng, Hội trưởng Ban Trị sự Phật Giáo Hòa Hảo tại Houston và vùng phụ cận, cho biết là nhà nước Việt Nam đã tìm cách thay đổi giáo lý của Phật Giáo Hòa Hảo:

“Những cái lịch sử hào hùng của Phật Giáo Hòa Hảo tranh đấu trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp thì bị nhà cầm quyền CS Việt Nam xóa bỏ, và không muốn người tín đồ PG Hòa Hảo dấn thân. Nhưng cái đó đi ngược lại với đường lối chủ trương trong tôn chỉ của PGHH vì ơn thứ hai là ơn đất nước, mà người tín đồ PGHH lúc nào cũng đi trong lòng lịch sử dân tộc.”

Cư sĩ Nguyễn Anh Dũng chia sẻ là nhà nước đã cấm không cho phép Phật Giáo Hòa Hảo tổ chức đại lễ kỷ niệm ngày Đức Thầy thọ nạn vì sự ám hại của cộng sản, vào ngày 25 tháng 2 âm lịch hàng năm:

“Phật Giáo Hòa Hảo có 3 ngày lễ quan trọng: Ngày 18 tháng 5 là ngày Khai Đạo, rồi ngày Đản Sanh của Đức Huỳnh Giáo Chủ, và ngày 25 tháng 2 là ngày Đức Thầy thọ nạn. Đến giờ phút này, thì ban tôn giáo vận và nhà cầm quyền CSVN đã dứt khoát không cho tổ chức ngày 25 tháng 2. Bây giờ ngày 25 tháng 2 chỉ có ở hải ngoại mới tổ chức được thôi.”

Hòa thượng Huyền Việt chia sẻ tâm tư về cuộc Vận Động cho Việt Nam đang diễn ra tại Quốc hội Hoa Kỳ:

“Vào Quốc hội và chính phủ Hoa Kỳ để vận động cho luật nhân quyền và tự do cho Việt Nam, đã biểu tỏ sự trưởng thành, và sự hiểu biết trong sự gian khổ đấu tranh đi tìm sinh lộ cho dân tộc. Và sinh lộ đó là gì? Đó là quyền tự do căn bản và quyền tự do căn bản được bảo vệ khi đất nước có dân chủ, tự do.”

Trong khi đó, Cư sĩ Nguyễn Anh Dũng thì chia sẻ là đồng đạo PGHH đang cộng tác mật thiết với BPSOS trong ngày vận động cho Việt Nam:

“Trong hai ba tháng nay, với sự liên lạc chặt chẽ với Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng và anh Hội Trưởng ban trị sự PGHH Nguyễn Văn Tạo ở tại Arizona. Anh phối hợp với anh đồng đạoTrần Văn Sỹ là Phó Hội Trưởng trung ương, trên Washington DC, để có buổi tháp tùng của các đồng đạo khắp nơi về đó, để hỗ trợ nhân lực, cũng như nói lên tiếng nói chung với các tôn giáo bạn…”

Ông nói thêm ông hy vọng tình hình sẽ tốt đẹp hơn vì trong nước giới trẻ Việt Nam đã bắt đầu tham dự vào cuộc tranh đấu cho tự do:

“Bây giờ trong nhà tù CSVN lại giam cầm những giới trẻ sanh ra trong lòng chế độ. Các em đã thấy được sự đấu tranh mở ra một chân trời mới của Tự Do Dân Chủ mà các quý vị đấu tranh ở hải ngoại đã thực hiện được. Và các em trẻ ở Việt Nam chịu vào tù, chịu đứng lên. Chúng tôi nghĩ rằng đó là một chiều hướng tốt.”

Mặc dù thấu hiểu những khó khăn trong việc tranh đấu cho nhân quyền và đặc biệt là tự do tôn giáo tại Việt Nam, các vị lãnh đạo tôn giáo, vẫn vững tin vào một sự đổi mới và hy vọng giáo dân tiếp tục tranh đấu. Hòa Thượng Huyền Việt chia sẻ:

“Nếu chúng ta không đạt được 100% thì chúng ta cũng đạt được nhiều phần trăm trong niềm hy vọng của chúng ta. Do vậy, có làm, chắc chắn sẽ đem lại nhiều kết quả, không làm, thì không thể có một kết qủa nào để trông chờ hết.”

Linh Mục Phạm Hữu Tâm thì khuyến khích giáo dân Công giáo phải luôn luôn nói lên Sự Thật Công Lý và Hòa Bình:

“Đây là việc làm rất ý nghĩa và cũng là việc thực hiện Đạo của những anh chị em Công Giáo chúng tôi cho nên chúng tôi cũng hy vọng những anh chị em Công Giáo sống với niềm tin của mình, bằng cách tham gia đóng góp vào cuộc đời này để làm cho cuộc đời này, xã hội này cũng như đặc biệt nước Việt Nam sẽ tốt đẹp hơn.”

Nguyễn Phục Hưng, tường trình từ Houston, Texas

‘Luân chuyển cán bộ, ai thắng cuộc?’

Ông Nguyễn Thanh Nghị

Ông Nguyễn Thanh Nghị, con trai Thủ tướng Dũng, làm Phó Bí thư Tỉnh ủy Kiên Giang.

Sau một quyết định luân chuyển, 44 vụ trưởng, thứ trưởng… bỗng trở thành phó tỉnh(1).

Nhiều người trong đó sau Đại hội sẽ lại ra Hà Nội làm Bộ trưởng, vào Trung ương.

“Luân chuyển cán bộ” là một giải pháp được Hội nghị Trung ương Ba, khóa VIII (6-1997), đặt ra. Nhưng phải tới Hội nghị Trung ương Sáu (lần 2), khóa VIII (1998), mới bắt đầu được Tổng bí thư Lê Khả Phiêu áp dụng.

Chỗ trống

Nếu những nỗ lực đưa tuổi về hưu lên 65 không thành công, Đại hội sắp tới hứa hẹn sẽ có rất nhiều “chỗ trống”. Tuổi để không “tái ứng cử” của ủy viên Trung ương hiện là 60, tức là những người sinh từ năm 1956 trở về trước sẽ phải ra đi. Có tới 81/154 ủy viên trung ương (không tính Ban bí thư, Bộ chính trị) có năm sinh từ 1951-1956. Trong số này có 11 bộ trưởng, 15 bí thư tỉnh ủy và hai vị chủ tịch 2 thành phố Hà Nội, Sài Gòn.

Hy vọng không phải hoàn toàn tắt hết cho 15 vị ủy viên Trung ương sinh năm 1956. Nhưng cũng phải nhớ là ở Đại hội XI chỉ có 4 vị sinh năm 1951 (tương đương 1956 ở đại hội XII) lọt vào Trung ương: Phó chủ tịch Nước Nguyễn Thị Doan, Phó chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn, Ủy viên Thường vụ Quốc hội Đào Trọng Thi, Bộ trưởng Giàng Seo Phử. Năm 2011, cũng có ba vị bộ trưởng khác “cố đấm” nhưng không “ăn được xôi”: Lê Doãn Hợp (1951), Trần Đình Đàn (1951), Phạm Khôi Nguyên (1950).

Nếu Đại hội XII tổ chức vào đầu năm 2016, ông Trương Tấn Sang có thể chạm vào giới hạn tuổi tác (ông sinh ngày 21-1-1949) nhưng lại có lợi thế là mới giữ chức Chủ tịch Nước một nhiệm kỳ. Ông Nguyễn Tấn Dũng đang còn mấy tháng tuổi (ông sinh 17-11-1949) nhưng chỉ có một con đường “đi lên” vì đã có hai nhiệm kỳ Thủ tướng

Tuổi về hưu của ủy viên Bộ chính trị là 65. Có ít nhất 4 ủy viên Bộ chính trị chắc chắn sẽ bị vấn đề tuổi tác loại ra khỏi danh sách nhân sự Đại hội 12: Nguyễn Phú Trọng (1944), Nguyễn Sinh Hùng (1946), Ngô Văn Dụ và Tô Huy Rứa (cùng sinh năm 1947). Cũng có không nhiều cơ hội cho: Lê Hồng Anh (12-11-1949), Phùng Quang Thanh (2-2-1949), Phạm Quang Nghị (2-9-1949) và Lê Thanh Hải (20-2-1950).

Hai ủy viên Bộ chính trị, Phạm Gia Khiêm (6-8-1944) và Hồ Đức Việt (13-8-1947), đã bị đánh rớt tại Đại hội XI. Chỉ có một tiền lệ là trường hợp của Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng, ông được tái cử để đưa lên ghế Chủ tịch Quốc hội khi chỉ còn vài ngày là 65 tuổi (18-1-1946).

Quy định tuổi tác và giới hạn hai nhiệm kỳ cũng có tác dụng tích cực trong một nền chính trị cả nể như Việt Nam. Ông Phạm Văn Đồng từng làm Thủ tướng từ năm 1955 đến 1987. Hồ Chí Minh, Tôn Đức Thắng, Lê Duẩn đều giữ chức cho đến “hơi thở cuối cùng”. Trước Đại hội VIII, Đỗ Mười đã 79 tuổi nhưng vẫn còn “bám trụ”.

Bộ Tứ

Từ sau Đại hội IX, tuổi không tái ứng cử của “bộ tứ” được quy định là 67. Đại hội XI diễn ra vào tháng Giêng 2011, khi Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng vẫn còn 3 tháng… để trở thành Tổng bí thư (ông Trọng sinh ngày 14-4-1944).

Nếu Đại hội XII tổ chức vào đầu năm 2016, Ông Trương Tấn Sang có thể chạm vào giới hạn tuổi tác (ông sinh ngày 21-1-1949) nhưng lại có lợi thế là mới giữ chức Chủ tịch Nước một nhiệm kỳ. Ông Nguyễn Tấn Dũng đang còn mấy tháng tuổi (ông sinh 17-11-1949) nhưng chỉ có một con đường “đi lên” vì đã có hai nhiệm kỳ Thủ tướng (2).

Lãnh đạo Việt Nam

Dàn lãnh đạo Việt Nam được cử ở Đại hội Đảng trước có người ngấp nghé tuổi nghỉ hưu.

Tất cả các “Hồng y” đều muốn trở thành “Giáo hoàng” nhưng ai cũng phải giữ bề ngoài đạo mạo. Ai cũng cần người thay họ nói ra “tham vọng” đó (bằng cách đề cử trong những hội nghị trung ương cuối nhiệm kỳ). Trước Đại hội XI, cho dù uy tín của Nông Đức Mạnh thế nào, lời giới thiệu người kế vị của ông vẫn vô cùng quan trọng. Năm 2011, nếu không được Nông Đức Mạnh giới thiệu, Nguyễn Phú Trọng có thể chỉ là một ông già 67 tuổi về hưu.

Đề cử người kế vị của ông Nguyễn Phú Trọng chắc chắn vẫn có trọng lượng nhưng cách vận hành Bộ chính trị và Ban chấp hành Trung ương giờ đây đã phức tạp hơn. Nó chịu chi phối rất nhiều của vấn đề “thế – lực”.

Nguyễn Tấn Dũng là ủy viên dự khuyết từ tháng 12-1986. Trong khi tháng 1-1994 Nguyễn Phú Trọng mới được đặc cách vào Trung ương. Tuy vào Bộ chính trị gần như trong cùng một thời gian, mãi tới năm 2006 Trương Tấn Sang và Nguyễn Phú Trọng mới có một vị trí có quyền lực ở tầm quốc gia. Trong khi từ năm 1996, Nguyễn Tấn Dũng đã được đưa vào nhóm năm người quyền lực nhất (Thường vụ Bộ chính trị) và lần lượt giữ những chức vụ mà các quyết định có thể “quy ra thóc”, chi phối tới mọi ngóc ngách của hệ thống chính trị: Phó thủ tướng thường trực (1997); Thủ tướng (2006).

Người thắng cuộc là người có nhiều phiếu hơn. Người có nhiều phiếu hơn không hẳn vì uy tín lớn hơn mà còn có thể là người có nhiều “gót chân A-Sin” để sau khi bầu lên “đàn em” dễ dàng trục lợi.

Thành phần bỏ phiếu trong Đại hội không bị chi phối một cách trực tiếp bởi nguyên tắc lợi ích như trong Bộ chính trị, Trung ương, nhưng đại biểu lại thường là những người “phục tùng”. Cho dù xác suất rất thấp, Đại hội vẫn có thể tạo ra bất ngờ nếu như các đại biểu hiểu là lá phiếu của họ có thể chỉ tập trung đặc quyền, đặc lợi cho một số người nhân danh “tập trung dân chủ”.

Tại Sao Luân Chuyển?

“Luân chuyển”, theo Nghị quyết Trung ương Ba, là để “giúp cán bộ trẻ có triển vọng, cán bộ trong quy hoạch được rèn luyện trong thực tiễn”. Nhưng, tại sao một ông phó chánh án Toà án Nhân dân Tối cao lại phải “rèn luyện” bằng cách về tỉnh làm phó bí thư; một ông Viện trưởng Viện Nghiên cứu Châu Phi lại phải cần “thực tiễn” ở ủy ban nhân dân một tỉnh?

Xuôi chèo mát mái thì đến hẹn họ mới đi cho. Đó là thời gian “nín thở qua sông” chứ không phải là “rèn luyện

Ban Tổ chức Trung ương có bao giờ hỏi ông Nguyễn Văn Giàu, hai năm cách ly với chuyên môn ở Ninh Thuận (2004-2006) có giúp được gì cho ông khi làm Thống đốc. Bí thư tỉnh ủy là một nhà chính trị địa phương trong khi Thống đốc ngân hàng làm công việc của một nhà kỹ trị. Ban Tổ chức cũng có bao giờ hỏi ông Nguyễn Hòa Bình (luân chuyển về Quảng Ngãi 2010-2011), kinh nghiệm làm Bí thư có giúp gì để một ông tướng công an trở thành Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao. Đứng đầu “viện công tố” mà học được cái lắt léo của “chính trị gia” thì liệu có còn “độc lập, chỉ tuân theo pháp luật”.

Cũng có những cán bộ được quy hoạch để làm chính trị khi về địa phương, bị đặt trước thách thức phải tự “tìm chỗ trống có cơ cấu” như Thứ trưởng Trần Thế Ngọc (trước đương kim Bí thư Trần Thị Kim Cúc ở Tiền Giang hồi năm 2010); Phải phản công tự vệ như phó ban Tư tưởng Văn hóa Phạm Quang Nghị khi về làm Bí thư Hà Nam (1998-2001). “Đấu đá nội bộ” cũng có tác dụng trui rèn bản lĩnh nhưng không phải là con đường nhất định để trở thành chính trị gia.

Không thể coi luân chuyển là “thử thách” khi đó chỉ là quy trình một cán bộ được Ban bí thư xếp sẵn ghế rồi “ẵm” về địa phương. Chỉ có rất ít trường hợp thất bại như Vũ Trọng Kim (Quảng Trị 2001-2005). Luân chuyển chỉ là cơ hội để các bên cài đặt nhân sự của mình vào những vị trí có cơ cấu. Cả khách lẫn chủ đều biết chịu đựng nhau. Xuôi chèo mát mái thì đến hẹn họ mới đi cho. Đó là thời gian “nín thở qua sông” chứ không phải là “rèn luyện”.

Cho dù Đảng kiểm soát tuyệt đối về công tác cán bộ nhưng không có nghĩa là cán bộ của Đảng thì có thể ngồi bất cứ chỗ nào. Có những bí thư tỉnh ủy có thể làm bộ trưởng. Nhưng không có nghĩa ai có “hàm bộ trưởng” là có thể phiên ngang. Chính trị địa phương không giống như chính trị quốc gia và điều quan trọng hơn, viên chức hành chánh, viên chức chính trị và chính khách là những vị trí không thể luân qua, chuyển lại.

Hành Chánh Chuyên Nghiệp

Ông Nguyễn Xuân Anh (trái)

Ông Nguyễn Xuân Anh (trái) được bổ nhiệm ở địa bàn mà bố ông được cho có tầm ảnh hưởng.

Cho dù độc đảng hay đa đảng một quốc gia muốn ổn định đều cần phải thiết lập được một nền hành chánh công vụ chuyên nghiệp và độc lập. Các viên chức hành chánh, nếu muốn vẫn có thể “học tập đạo đức Hồ Chí Minh” và chính trị Marx – Lenin, nhưng điều họ bắt buộc phải học là chỉ được làm những gì pháp luật cho làm, tuân thủ các chuẩn mực hành chánh một cách chính xác và không cần sáng kiến.

Bộ máy hành chánh có thể hình thành từ trong các bộ, ngành, từ tỉnh, quận, huyện và phường xã. Đứng đầu các bộ máy hành chánh ở tất cả các cơ quan này là những người được đào tạo trong trường hành chánh. Họ là các chủ sự, các đốc sự và tham sự hành chánh. Họ có thể có hàm tương đương với thứ trưởng, phó tỉnh trưởng hay phó quận trưởng…

Các bộ trưởng, tỉnh trưởng có thể bị thay thế sau mỗi nhiệm kỳ, nhưng người đứng đầu bộ máy hành chánh thì chuyên nghiệp. Khi nào có bộ trưởng, tỉnh trưởng mới tới, họ lại giúp tập huấn để các chính trị gia biết giới hạn, thủ tục khi ứng xử các quyền hành chánh.

Viên chức hành chánh là một “ngạch” có thể chọn qua thi tuyển.

Viên chức chính trị bổ nhiệm (political appointee)

Nếu họ đưa “em út” hay đưa những kẻ “chạy chức, chạy quyền” vào thì có thể sẽ bị phát hiện trong quá trình điều trần. Nếu người mà họ bổ nhiệm không được phê chuẩn thì họ sẽ rất có thể mất uy tín, phải từ chức hoặc chịu thất cử trong nhiệm kỳ kế tiếp

Đây là một lực lượng hết sức hùng hậu, trung ương có các bộ trưởng, các thẩm phán (bao gồm cả chánh án), công tố viên (kiểm sát viên – bao gồm cả viện trưởng viên kiểm sát)…; địa phương có các giám đốc sở… Họ được bổ nhiệm bởi những chính trị gia được quốc hội hoặc các cuộc tổng tuyển cử bầu lên như thủ tướng, chủ tịch nước, chủ tịch tỉnh… và thường phải được phê chuẩn của quốc hội hay hội đồng nhân dân các cấp.

Quyền lựa chọn nhân sự cho các vị trí này thuộc về các chính trị gia. Nếu họ đưa “em út” hay đưa những kẻ “chạy chức, chạy quyền” vào thì có thể sẽ bị phát hiện trong quá trình điều trần. Nếu người mà họ bổ nhiệm không được phê chuẩn thì họ sẽ rất có thể mất uy tín, phải từ chức hoặc chịu thất cử trong nhiệm kỳ kế tiếp.

Tuy quyền lựa chọn là của cá nhân nhưng để có sự hậu thuẫn chính trị các chính trị gia buộc phải lựa chọn nhân sự từ nhiều nguồn khác nhau. Thay vì dựa vào “kho dự trữ cán bộ” của Bộ chính trị, Ban bí thư, Thủ tướng sẽ lựa chọn các bộ trưởng trong hàng các chính trị gia hoặc trong các nhà kỹ trị, các nhà văn hóa lớn; Chủ tịch nước sẽ chọn các thẩm phán không phải từ những người được quy hoạch mà có thể từ các luật sư nổi tiếng, giỏi nghề nghiệp và liêm chính.

Chính Trị Gia

Công tác cán bộ như hiện nay không thể làm xuất hiện chính trị gia cho dù vẫn có những chức danh được đặt vào thông qua bầu cử. Chính trị gia thực thụ phải là những người trưởng thành từ các hoạt động chính trị, xã hội… được công chúng biết đến và chọn lựa.

Nếu đội ngũ kế cận chỉ gồm những người được cha chú “lôi từ trong túi áo ra” thì cho dù họ lên tới cấp nào cũng chỉ có thể hành xử như hàng thuộc hạ

Nhà báo Huy Đức

Không phải tự nhiên, cho dù có học vấn cao hơn, phẩm chất chính trị gia của lãnh đạo càng ngày càng tụt xuống. Trước đây, các lãnh đạo địa phương được điều ra Trung ương thường nhờ thành tích “đổi mới” (như Võ Văn Kiệt, Đoàn Duy Thành, Nguyễn Văn Chính – Chín Cần…). Ngày nay, không ai biết thành tích ở địa phương của các bí thư tỉnh ủy được đưa lên là gì. Không có môi trường chính trị để những người trở thành lãnh đạo thực sự cao hơn các đồng chí của họ “một cái đầu”, các nhà lãnh đạo đã chọn những kẻ kém mình “một cái đầu” cho dễ bảo.

Hiện tượng xuất hiện các nhà lãnh đạo dưới 40 tuổi có học vấn cao, được đào tạo ở Mỹ, ở Canada như Nguyễn Thanh Nghị (phó bí thư Kiên Giang), Nguyễn Xuân Anh (phó bí thư Đà Nẵng) lẽ ra phải được coi là tích cực. Nhưng họ lại đang trở thành đối tượng để dư luận “xì xào”. Vấn đề là tại sao lại chỉ có hai vị ấy mà không phải là những người xuất sắc khác trong số hàng chục ngàn bạn trẻ vừa du học trở về.

Nếu không có một môi trường chính trị minh bạch thì những người tử tế rất khó có chỗ đứng trong giới cầm quyền. Nếu không có một môi trường tranh cử công khai thì người tài không thể xuất hiện và được thử thách. Nếu đội ngũ kế cận chỉ gồm những người được cha chú “lôi từ trong túi áo ra” thì cho dù họ lên tới cấp nào cũng chỉ có thể hành xử như hàng thuộc hạ.

(1) Trong 44 cán bộ được luân chuyển đợt này, có 2 ủy viên dự khuyết Trung ương, 19 thứ trưởng và tương đương; 25 cục trưởng, vụ trưởng và tương đương; 3 cán bộ nữ. Theo Quyết định của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, 25 người giữ chức Phó Bí thư tỉnh ủy, thành ủy; 19 người giữ chức Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố.

(2) Theo Nghị quyết Trung ương Ba, Khóa VIII: “Cán bộ đứng đầu từ cấp huyện, quận trở lên không giữ một chức vụ quá hai nhiệm kỳ”.

Bài viết gốc với tựa đề ‘Luân Chuyển Cán Bộ và Nhân Sự Cho Đại Hội’ đã được đăng tải trên trang Facebook cá nhân của nhà báo, blogger Osin Huy Đức tại địa chỉ https://www.facebook.com/Osinhuyduc?fref=ts

Thêm về tin này

Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ thăm BS Nguyễn Đan Quế

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok.  2014-03-28

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/us-cons-visi-dr-que-03282014052021.html

Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Thành Phố HCM, bà Rena Bitter, đã tới thăm xã giao Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế.

Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Thành Phố HCM, bà Rena Bitter, đã tới thăm xã giao Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế. Ngày 24 tháng 3, 2014.

Photos CTNB

Nghe bài này

Mới đây Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại thành phố Hồ Chí Minh là bà Rena Bitter đã có cuộc viếng thăm bác sĩ Nguyễn Đan Quế tại nhà riêng để tìm hiểu tình hình tự do tôn giáo và nhân quyền từ cựu tù nhân lương tâm nổi tiếng này. Mặc Lâm có cuộc phỏng vấn BS Nguyễn Đan Quế để tìm hiều thêm chi tiết.

Mặc Lâm: Trước tiên xin được cám ơn Bác sĩ Nguyễn Đan Quế đã giúp chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn này. Thưa BS theo nhận xét của ông thì bà Tổng Lãnh sự Rena Bitter có nắm vững các vần đề về nhân quyền hay các quyền tự do khác tại Việt Nam hay không?

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế: Trong buổi trao đổi này bà ấy lắng nghe tôi cũng nhiều và tôi cũng trả lời bà ấy một số câu hỏi mà bà ấy quan tâm. Có lẽ thời gian không nhiều và không đi sâu vào một cách cặn kẽ các vần đề nhưng tổng quát thì tôi nghĩ là bà ấy nắm vững. Tuy nhiên thực tế thì trong một thời gian nữa thì bà ấy sẽ nắm vững hơn.

Mặc Lâm: Thưa BS trong khi trao đổi với bà Tổng Lãnh sự ông đã đưa ra các ý kiến cụ thể của ông như thế nào?

Chúng tôi có trao đổi khá nhiều. Về vấn đề nhân quyền chúng tôi nhấn mạnh đến quyền tự do thông tin, tự do phát biểu, tự do tôn giáo, tự do đi lại và tự do nghiệp đoàn. Tôi có đề cập khá nhiều đến tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam mấy lúc gần đây gia tăng

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế: Chúng tôi có trao đổi khá nhiều. Về vấn đề nhân quyền chúng tôi nhấn mạnh đến quyền tự do thông tin, tự do phát biểu, tự do tôn giáo, tự do đi lại và tự do nghiệp đoàn. Tôi có đề cập khá nhiều đến tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam mấy lúc gần đây gia tăng. Nhất là sau khi có những buổi điều trần định kỳ về nhân quyền tại Liên hiệp quốc thì nhiều người tưởng rằng chính quyền Hà Nội sẽ mềm mỏng hơn để tỏ dấu hiệu cho thấy mình ở trong vị thế mới nên tôn trọng nhân quyền tôn trọng người dân hơn.

Nhưng tôi có nhấn mạnh với bà ấy là trên thực tế diễn ra nó hoàn toàn ngược lại. Chúng tôi có đưa ra mấy vụ điển hình các blogger như Phạm Viết Đào, Trương Duy Nhất, Đinh Nhật Uy, Lê Quốc Quân…là những vụ gần đây nhất từ đầu năm đến giờ. Tôi cũng nói đến trường hợp đối xử với các tù nhân ở trong tù. Rất nhiều những người đã ra khỏi tù hay đang ở trong tù đều kêu ca về điều kiện sống quá cực khổ và nhất là khi bệnh hoạn thì hoàn toàn không được chăm sóc đúng mức.

Tôi có nêu trường hợp điển hình của ông Đinh Đăng Định. Ông ấy bệnh và có báo trước nhiều lần lắm mà không cho đi khám. Thậm chí ông ấy nói với cho chính tôi nghe, khi tôi tới thăm ông ấy, rằng một lần trên đường đi đến bệnh xá trong trại mà ông ấy còn bị đánh! Họ quá tàn ác với người tù.

Tôi cũng nêu trường hợp anh Nguyễn Bắc Truyển ở Lấp Vò Đồng Tháp. Họ bắt người xong rồi dàn dựng những màn diễn trên truyền hình Đồng Tháp, rồi đưa về Sài Gòn, thả ra và đến bây giờ vẫn không giải quyết hay không thấy nói gì cả.

Chúng tôi thấy rằng cách tốt nhất là tất cả anh em cựu tù nhân…đã có một số kinh nghiệm đối phó với các đòn ngón đàn áp của chính quyền thì bây giờ muốn hiệu quả hơn thì chúng tôi nhận thấy rằng đã đến lúc chúng tôi phải ngồi lại với nhau thành lập một tổ chức đề tiếng nói của chúng tôi thống nhất, được mọi người nghe trong nước cũng như ngoài nước

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế

Tôi cũng nêu trường hợp của một số blogger trên đường đi ngoại quốc để dự những phiên điều trần chẳng hạn. Họ có Visa rồi nhưng khi tới sân bay thì lại không cho đi. Điển hình gần đây nhất là anh Phạm Chí Dũng và một loạt người khác thì bà ấy rất lắng nghe. Tôi thấy bà ấy có biết nhưng bà chỉ hỏi thêm chi tiết. Bà này rất mểm mỏng rất tinh tế.

Mặc Lâm: Thưa Bác sĩ, ông là chủ tịch sáng lập Cao trào Nhân bản và mới đây cũng là chủ tịch hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam hiện nay. Xin bác sĩ chia sẻ một ít thông tin về hội này.

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế: Trước tình hình đang diễn biến tại Việt Nam những lúc sau này rõ ràng là sôi động. Chính quyền có những cung cách đối xử với những người cựu tù nhân như kiềm soát, sách nhiễu và làm nhiều cái quá đáng. Tất cả anh em cựu tù nhân thấy rằng đó là những người đã từng lên tiếng, đã có những hoạt động theo lương tâm của mình chống lại những bất công xã hội, những điều nhà cầm quyền tán tận lương tâm, chà đạp nhân phẩm của người dân.

Chúng tôi thấy rằng cách tốt nhất là tất cả anh em cựu tù nhân đã kinh qua nhiều năm tháng trong tù, đã có một số kinh nghiệm đối phó với các đòn ngón đàn áp của chính quyền thì bây giờ muốn hiệu quả hơn thì chúng tôi nhận thấy rằng đã đến lúc chúng tôi phải ngồi lại với nhau thành lập một tổ chức đề tiếng nói của chúng tôi thống nhất, được mọi người nghe trong nước cũng như ngoài nước.

Chúng tôi nói rõ rằng tổ chức này được thành lập trên căn bản cho tất cả tù nhân lương tâm đã từng bị chính quyền Hà Nội bỏ tù. Chúng tôi gửi cho họ hai tài liệu căn bản của chúng tôi, một là lời kêu gọi và hai là điều lệ. Nếu đồng ý với hai tài liệu này thì đều có thể gia nhập và chúng tôi cũng nói rõ gia nhập đây để cùng làm việc, nghĩa là hội này phải có sức chiến đấu, có sức tranh đấu đề cho những người đã từng đứng lên nói tiếng nói của mình hoạt động theo lương tâm của mình thì người đó nếu chưa bị bắt chúng tôi cũng sẽ cố gắng liên lạc đề mà khích lệ.

Nếu họ bị bắt thì chúng tôi cũng tìm cách báo cho họ biết rằng sau lưng họ ở bên ngoài có một cái hội sẽ giúp họ vững mạnh ở trong tù và giữ nguyên lý tưởng nói theo lương tâm của mình ngay ở trong tù. Khi họ ra tù chúng tôi cũng sẽ cố gằng tìm cách tiếp xúc sớm nhất để quý vị đó có thể đóng góp nhiều nhất theo lương tâm của quý vị đó đã có từ trước.

Ngoài ra có những hoạt động nào có thể giúp đỡ lẫn nhau về mặt xã hội thì chúng tôi cũng có những hoạt động tương ứng như vậy.

Mặc Lâm: Xin cám ơn bác sĩ.