Crimea ‘sẽ là Hoàng Sa’ của Ukraine

Nguyễn Hùng.  BBC Tiếng Việt. BBC, 11 tháng 3, 2014

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2014/03/140311_crimea_hoang_sa.shtml

Bản đồ Crimea với biểu tượng Phát Xít và với cờ Nga cùng chữ ‘hoặc’ ở giữa tại Crimea

Một nhà nghiên cứu người Úc chuyên về Việt Nam dự đoán số phận của Crimea thuộc Ukraine rồi sẽ giống như quần đảo Hoàng Sa.

Giáo sư Carl Thayer, người cũng từng giảng dạy ở Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc phòng cũng như Đại học Quốc phòng Australia, cho rằng:

“Ở chừng mực nào đó bẫy đã sập xuống rồi,” ông Thayer nói và chỉ ra rằng đã có binh lính và xe tải quân đội vượt biên giới vào Crimea.

Vị giáo sư nói đã có một phong trào ủng hộ Nga ở Crimea từ những người nói tiếng Nga, các dân quân và cả Tư lệnh Hải quân cũng đào ngũ sang phía thân Nga.

Ông Thayer nói ông không tin là Nga sẽ phủ nhận kết quả trưng cầu dân ý vào ngày 16/3 tới và cũng không loại trừ khả năng 20% người Ukraine ở Crimea có thể bị trục xuất một khi Crimea về với Nga.

“Nó giống như Hoàng Sa của Việt Nam. Mỗi ngày trôi qua Trung Quốc lại củng cố thêm vai trò quản lý của họ và Việt Nam không thể thắng được về mặt pháp lý.

“Trung Quốc tiếp tục xây dựng và phát triển Tam Á, Hải Nam, Phú Lâm, tiếp tục sản xuất thêm tàu hải quân.

“Việt Nam sẽ chẳng thể làm gì được.”

Ông Thayer nói cũng giống như Ukraine trước một Crimea bị chiếm đóng, Việt Nam sẽ không thể dùng vũ lực lấy lại Hoàng Sa và cũng không thể tuyên bố trao Hoàng Sa cho Trung Quốc.

Điều duy nhất Hà Nội có thể làm là tiếp tục ra các tuyên bố phản đối.

Giáo sư Thayer nói ông hy vọng sẽ đến lúc hai bên có thể có quan hệ cho phép ngư dân Việt Nam có thể ra Hoàng Sa đánh cá và người Việt Nam có thể du lịch tới đây.

‘Đối sách Monroe’

So sánh quyết định của cựu Tổng bí thư Liên Xô Nikita Khrushchev tặng Crimea cho Ukraine hồi năm 1954 và công hàm hồi năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng “tán thành” một tuyên bố của chính phủ Trung Quốc mà theo đó Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) thuộc về Bắc Kinh, ông Thayer nói:

“Công hàm Phạm Văn Đồng chỉ có một trang thôi, nó không đề cập cụ thể tới Hoàng Sa và Trường Sa mà chỉ ghi nhận và thừa nhận rằng chính phủ Việt Nam thông báo để các cơ quan liên quan tôn trọng phạm vi hàng hải mới của Trung Quốc.

“Mỗi lần tôi tới Moscow tôi đều nhận thấy không ở đâu mà giới học giả lại nghi ngờ quá đáng và luôn có thuyết âm mưu về Hoa Kỳ như thế.”

Giáo sư Carl Thayer

“Một yếu tố phức tạp khác là [công hàm] có từ trước khi có luật biển quốc tế và một số người ở Việt Nam nói với tôi họ [các chính trị gia Việt Nam thời ông Đồng] quá ngờ nghệch và không hiểu được hệ lụy của công hàm. Trung Quốc coi Hoàng Sa là của họ nhưng Việt Nam lại không làm thế.”

Bình về phản ứng hiện nay của Nga trước các diễn biến ở Ukraine, giáo sư Thayer nói nó có vẻ giống như ‘Đối sách Monroe’ mà Hoa Kỳ dùng hồi Thế kỷ 19 khi họ coi bất kỳ cố gắng nào của các quốc gia châu Âu trong việc chiếm thuộc địa hay can thiệp vào các quốc gia ở Bắc và Nam Mỹ là “hành vi gây hấn” và buộc Hoa Kỳ phải ra tay can thiệp.

Ông bình luận thêm:

“Mỗi lần tôi tới Moscow tôi đều nhận thấy không ở đâu mà giới học giả lại nghi ngờ quá đáng và luôn có thuyết âm mưu về Hoa Kỳ như thế.

“Tôi có cảm giác tôi đang ở hành tinh khác,” ông Thayer nói.

Nhưng vị giáo sư cũng nói giống như George, Ukraine là “sân sau” của Nga và Moscow sẽ luôn cố gắng để có ảnh hưởng.

Ông nói để hiểu được sự xấu đi của quan hệ giữa Nga và Ukraine, người ta hãy hình dung ông Hugo Chavez là Tổng thống Mexico, ngay sát nách Hoa Kỳ, và xem Washington sẽ phản ứng như thế nào.

“Đó là sự thôn tính thầm lặng [Crimea] và Hoa Kỳ không làm gì được. Ông Vladimir Putin biết như thế.”

Nga và Ukraine chỉ trích nhau

Đã xảy ra các cuộc biểu tình chống lẫn nhau ở miền đông Ukraine

Nga lên án tình trạng “vô luật pháp” ở miền đông Ukraine, nói dân quân cánh hữu “đồng lõa” với chính quyền mới ở Kiev.

Trong một thông cáo, bộ ngoại giao Nga nói các tay súng đeo mặt nạ đã bắn vào người biểu tình hòa bình hồi tuần rồi.

Nga cũng cáo buộc Ukraine không tôn trọng tự do truyền thông sau khi bảy nhà báo Nga bị tạm giữ.

Ukraine và phương Tây lại cáo buộc Nga dùng tuyên truyền sai lạc để biện hộ cho việc điều quân tại Crimea thuộc Ukraine.

Moscow cũng bị cáo buộc khích động bất ổn ở đông nam Ukraine, mặc dù Kremlin bác bỏ.

Hôm Chủ nhật, hàng chục ngàn người tại Ukraine tổ chức các cuộc biểu tình vừa thân Nga vừa chống Nga.

Tại Sevastopol, Crimea, các nhóm ủng hộ Moscow đã đánh các nhà hoạt động ủng hộ Ukraine, theo một phóng viên BBC có mặt ở đó.

Dự kiến vào hôm 16/3 sẽ diễn ra trưng cầu dân ý tại Crimea để hỏi về khả năng gia nhập Liên bang Nga.

Tuyên bố hôm thứ Hai của bộ ngoại giao Nga nói các tay súng “có trang bị tốt” đã nổ súng vào người “biểu tình hòa bình” tại Kharkiv hôm 8/3.

Đụng độ tại Sevastopol

Tại Kharkiv đã diễn ra nhiều cuộc biểu tình chống lẫn nhau, và một số vụ đã xảy ra bạo lực.

Nga cũng nói bảy phóng viên người Nga bị cảnh sát tạm giữ ở Dnipropetrovsk, cũng ở miền đông.

Tuyên bố cũng nói Nga ngạc nhiên vì “sự im lặng đáng xấu hổ của các đối tác phương Tây, nhóm nhân quyền và truyền thông nước ngoài”.

Trước đây Ukraine đã bác bỏ cáo buộc tương tự của Nga, nói rằng Nga bóp méo sự thật để biện minh cho sự có mặt quân sự tại Crimea.

Kiev chỉ ra rằng người của Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu không được dân quân thân Nga cho vào Crimea và một số phóng viên bị dân quân đánh tại khu vực tự trị này.

Tổng thống Nga Vladimir Putin khẳng định ông có quyền bảo vệ lợi ích của Nga và quyền của người gốc Nga tại đó.

Hôm Chủ nhật, ông nói cuộc trưng cầu dân ý tại Crimea là hợp pháp.

Tuy vậy, Thủ tướng Đức Angela Merkel nói qua điện thoại với ông Putin rằng bà xem cuộc bỏ phiếu là phi pháp.

Các lãnh đạo của Mỹ và EU cảnh báo Moscow sẽ chịu trừng phạt nếu quân Nga còn ở lại Crimea.

Thái độ Trung Quốc

Ông Tập Cận Bình (phải) nói Trung Quốc muốn có giải pháp chính trị và ngoại giao

Trong một diễn biến khác, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nói chuyện qua điện thoại với Tổng thống Mỹ Barack Obama và Thủ tướng Đức Angela Merkel.

“Điều khẩn cấp nhất là mọi bên bình tĩnh và kiềm chế,” theo Bộ Ngoại giao Trung Quốc.

“Con đường chính trị và ngoại giao phải được dùng để giải quyết khủng hoảng,” ông Tập được dẫn lời.

Ông Tập nói Trung Quốc sẵn sàng liên lạc với tất cả các bên, kể cả Mỹ.

Ông nói với bà Merkel rằng tình hình Ukraine “rất nhạy cảm” và cần được cân nhắc cẩn thận.

Tuần rồi, Trung Quốc nói trừng phạt không phải là cách hay nhất để giải quyết xung đột.

Bắc Kinh cũng nói nước này tiếp tục phát triển “hợp tác thân thiện” với Ukraine, và nói Trung Quốc tôn trọng độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine.

 

Nghị viện Crimée tuyên bố độc lập

Trọng Thành, RFI, 11-3-14

http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20140311-nghi-vien-crimee-tuyen-bo-doc-lap

Biểu tình của thành phần thân Nga tại Simferopol ngày 09/03/2014.

Biểu tình của thành phần thân Nga tại Simferopol ngày 09/03/2014.

REUTERS/Vasily Fedosenko

Ngày 11/03/2014, nghị viện vùng Crimée chủ trương ly khai với chính quyền Kiev đã có thêm một bước nữa hướng về Nga, tăng khả năng chia cắt vùng Crimée ra khỏi lãnh thổ Ukraina. Cựu Tổng thống Ianoukovitch tuyên bố sẽ trở về Ukraina ngay khi có cơ hội.

78 trên 81 nghị sĩ của Nghị viện tự phong đã thông qua « một tuyên bố độc lập », nhằm dọn đường cho việc sát nhập khu vực này vào Nga. Các nghị sĩ vùng cộng hòa tự trị Crimée, vốn thuộc Ukraina, đã nêu ra tiền lệ đòi độc lập của vùng Kosovo, thuộc Nam Tư cũ, được Liên Hiệp Quốc công nhận, để biện minh cho hành động này.

Một cuộc trưng cầu dân ý, dự kiến sẽ được tổ chức vào Chủ nhật tới 16/03, để khẳng định vùng Crimée có theo Nga hay không.

Bên kia biên giới Ukraina, tại thành phố Rostove trên sông Đông (Nga), cựu Tổng thống Ianoukovitch đã xuất hiện lần thứ hai trước báo giới, kể từ khi chính quyền của ông sụp đổ. Khẳng định là Tổng thống duy nhất hợp pháp của Ukraina, tuy nhiên cựu Tổng thống bày tỏ thái độ không đồng tình với Matxcơva trong việc để cho « Crimée tách khỏi » Ukraina.

Biến cố Nghị viện Crimée tuyên bố độc lập diễn ra cùng với việc quan hệ Nga với Phương Tây cực kỳ căng thẳng. Ngoại trưởng Mỹ John Kerry từ chối gặp đồng nhiệm Nga Serguei Lavrov để bàn về khủng hoảng Ukraina, nếu nội dung của các thảo luận không được làm rõ. Phương Tây đang chuẩn bị loạt các biện pháp trừng mới nhắm vào Nga, nếu đối thoại không tiến triển.

Về phần mình, Bộ trưởng Quốc phòng Ukraina Igor Tenioukh tuyên bố tập trận, và khẳng định người Ukraina « sẵn sàng bảo vệ Nhà nước của mình ».

Nato thông báo gửi radar phòng không Awacs tới Ba Lan và Rumani, hai quốc gia láng giềng với Ukraina.

Về mặt kinh tế, Ngân hàng Thế giới tuyên bố sẵn sàng trợ giúp Ukraina tới 3 tỷ đô la trong năm nay để giúp Kiev đối mặt với các thách thức tài chính nghiêm trọng. Chính quyền Kiev cũng yêu cầu IMF hỗ trợ.

DB Loretta Sanchez: Bà Bùi Thị Minh Hằng cần sự quan tâm của chúng ta

Cũng nhân dịp ngày quốc tế phụ nữ 8/ 3, hôm qua nữ dân biểu Hoa Kỳ, bà Loretta Sanchez đưa lên trang facebook cá nhân quan điểm về trường hợp nhà hoạt động nữ Bùi Thị Minh Hằng hiện đang bị công an huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp giam giữ với cáo buộc cản trở giao thông.

Theo nữ dân biểu Loretta Sanchez thì những phụ nữ can đảm như bà Bùi Thị Minh Hằng cần sự quan tâm ngay của chúng ta. Bà Loretta Sanchez nhắc lại là bà Bùi Thị Minh Hằng từng bị giam giữ sau  khi tham gia những cuộc biểu tình ôn hòa phản đối những hoạt động tại Biển Đông của phía Trung Quốc. Cách đây gần một tháng bà lại bị đánh đập và giam giữ bất hợp pháp khi trên đường đến thăm một cựu tù chính trị tại Đồng Tháp.

Bà dân biểu Loretta Sanchez cũng nhắc lại chủ đề của ngày quốc tế phụ nữ năm nay ‘bình đẳng cho phụ nữ là sự tiến bộ cho tất cả mọi người. Theo bà này thì chủ đề đó nhấn mạnh đến quyền của phụ nữ, việc nữ giới được hưởng trọn vẹn nhân quyền và vai trò quan yếu của phụ nữ làm tác nhân cho thay đổi xã hội.

Tin, bài liên quan

Mẹ luôn kiên cường như chính Mẹ nhé!

bui-t-minh-hang-305.jpg

Bà Bùi Thị Minh Hằng cùng đoàn biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội hồi tháng 8, 2011.

RFA file

Tình hình sức khỏe của nhà hoạt động cho dân chủ – nhân quyền tại Việt Nam, bà Bùi thị Minh Hằng, và hai người khác đang bị giam giữ tại trại giam Công an huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp hiện đang được nhiều người quan tâm.

Hai người con của bà hiện cũng đang tích cực đi đòi hỏi quyền lợi chính đáng của người mẹ. Và việc làm của bà được con cái tôn trọng cũng như giúp họ có cái nhìn đúng đắn hơn về tình hình tại Việt Nam hiện nay.

Tình mẫu tử

Trong quá trình hoạt động chống Trung Quốc gây hấn với Việt Nam, hay sau đó tự lên tiếng chống lại những hành xử sai luật của chính quyền cũng như hỗ trợ những người đấu tranh khác và tham gia tuyên truyền về quyền con người, bà Bùi thị Minh Hằng có đôi lần nói đến chuyện gia đình.

Trong một lá thư viết cho các con khi đang bị giam giữ tại Trại Giáo dục Thanh Hà vào dịp tết Nhâm Thìn, 2012 bà viết như sau:

Bộ mặt xấu xa,những góc tối của chế độ này từ rất lâu tôi đã thấy từ lâu rồi, nhưng từ sau khi mẹ tôi dấn thân vào con đường này càng ngày tôi càng nhận ra được bản chất quá thối nát.
-Bùi Trung

“…Mẹ sinh được ba chị em các con, đứa nào cũng là máu thịt của mẹ, cho dù nhiều khi mẹ rất đau buồn khi có đứa không nghe lời mẹ, hay có đứa không biết phân biệt đúng sai. Song giờ đây, các con đều đã lớn, đã đủ tuổi chịu trách nhiệm trước cuộc đời nên mẹ sẽ tôn trọng những lựa chọn, suy nghĩ của các con.”

Khi đọc những dòng chữ đó người ta liên tưởng đến những bài viết trên báo chí Hà Nội và các đoạn phóng sự trên Truyền hình Nhà nước vào dịp bà bị bắt giam ở Trại Thanh Hà sau những lần tích cực tham gia biểu tình chống Trung Quốc gây hấn với Việt Nam. Nội dung những bài viết đó có phần đưa ra những chuyện mà họ cho là ‘mâu thuẫn lớn’ trong gia đình của Bà Bùi thị Minh Hằng, giữa mẹ con… Chị Đặng thị Quỳnh Anh, con gái lớn của bà Bùi Thị Minh Hằng khi được hỏi đến vấn đề đó đã cho biết:

“Từ trước đến giờ trong gia đình mẹ con tôi không hề mâu thuẫn, chỉ có tính cách hai mẹ con không hợp nhau nên cũng ít khi tôi và mẹ ngồi lại nói chuyện với nhau nhiều; thế nhưng còn đưa đến những mâu thuẫn thì chưa bao giờ có.”

Chị này cũng cho biết luôn tôn trọng những việc mà mẹ của chị làm lâu nay:

“Thực ra mỗi con người ai cũng thế thôi, mẹ tôi có lý tưởng riêng và theo đuổi thì chúng tôi hoàn toàn tôn trọng. Mặc dù chúng tôi không giúp được gì cho mẹ, nhưng đó là lý tưởng sống của mẹ tôi. Tất cả chị em trong nhà đều thể hiện tôn trọng lý tưởng sống của mẹ. Và chúng tôi nghĩ việc làm của mẹ chúng tôi không có gì sai trái.”

Hồi ngày 5 tháng 3 vừa rồi, chị Đặng thị Quỳnh Anh đưa lên mạng bức tâm thư do chị viết gửi đến tất cả đồng bào trong và ngoài nước. Bức tâm thư trình bày lại sự việc mẹ chị là bà Bùi thị Minh Hằng bị công an huyện Lấp Vò Đồng Tháp bắt giữ trong lần mới nhất. Chị cũng trình bày quá trình đấu tranh đòi quyền lợi cho người khác của mẹ chị. Và chị cũng lên tiếng xin được giúp đỡ vật chất từ mọi người để có thể trang trải các khoản chi phí cho quá trình đòi hỏi lại quyền lợi chính đáng của bà mẹ đang bị giam giữ.

Cảm hóa từ mẹ

Ngoài người chị là Đặng thi Quỳnh Anh, một người con khác của bà Bùi thị Minh Hằng là anh Trần Bùi Trung trong những ngày sau khi mẹ bị bắt giam cũng đã lặn lội xuống Đồng Tháp cũng như ra Hà Nội để tìm công lý cho bà trong vụ việc này.

Mẹ cũng hãy yên tâm, hằng ngày con ham chơi nhưng trong giờ phút này, con tuyệt đối không làm gì để mẹ phải thất vọng đâu! Và mẹ luôn kiên cường như chính Mẹ nhé!
-Bùi Trung

Hôm 26 tháng 2, anh Trần Bùi Trung, 24 tuổi, viết trên facebook một bài với tựa ‘Mẹ là tất cả’. Trong đó, anh Trần Bùi Trung thú nhận “Mẹ à! Con nhớ Mẹ lắm! Những việc mẹ làm, con đã từng không thích vì nó nguy hiểm và con cho đó là vô ích. Những gì mẹ muốn con làm con đều không thích. Có thể con và mẹ luôn không hợp nhau, nhưng con vẫn yêu thương mẹ. Bởi vì đơn giản, ‘Con là con trai Mẹ, và Mẹ là Mẹ của con’!!!”

Trong quá trình đi đòi hỏi quyền lợi hợp pháp cho bà mẹ, anh vỡ ra được nhiều điều và chia sẽ như sau:

“Bộ mặt xấu xa,những góc tối của chế độ này từ rất lâu tôi đã thấy từ lâu rồi, nhưng từ sau khi mẹ tôi dấn thân vào con đường này càng ngày tôi càng nhận ra được bản chất quá (không biết phải dùng từ gì cho đúng) thối nát đi rồi của chế độ!

Tôi thấy những hành động của mẹ tôi không có gì quá đáng ví dụ mẹ tôi không bạo động. Mẹ tôi chỉ đi biểu tình thôi mà họ có những hành động như vậy; đến hôm nay theo nhận định của tôi việc bắt mẹ ở huyện Đồng Tháp này là có sự chỉ đạo, nhúng tay vào của cấp cao hơn Công an tỉnh Đồng Tháp. Giống như họ đã giăng bẫy mẹ tôi để khép vào một tội không hề có thực, để hợp thức hóa việc bắt giữ; sau đó giữ mẹ tôi như bao nhiêu nhà đấu tranh dân chủ khác.”

Trong bài viết trên facebook, anh Trần Bùi Trung viết rõ: “Mẹ cũng hãy yên tâm, hằng ngày con ham chơi nhưng trong giờ phút này, con tuyệt đối không làm gì để mẹ phải thất vọng đâu! Và mẹ luôn kiên cường như chính Mẹ nhé! Ý chí của mẹ sẽ không lụi tàn bởi song sắt nhà tù hay sự bào tàn đâu. Lý tưởng và con đường của mẹ, con sẽ thay mẹ tiếp bước.”

Tin, bài liên quan

Thủ tướng Ukraina thề ‘không để mất một tất đất nào’

VOA. 09.03.2014

http://www.voatiengviet.com/content/thu-tuong-ukraina-the-khong-de-mat-mot-tac-dat-nao/1867512.html

Người biểu tình bên cạnh một bức tượng của nhà thơ Ukraina Taras Shevchenko trong một cuộc biểu tình chống lại sự chia cắt đất nước tại Simferopol, Crimea, ngày 9/3/2014.

Người biểu tình bên cạnh một bức tượng của nhà thơ Ukraina Taras Shevchenko trong một cuộc biểu tình chống lại sự chia cắt đất nước tại Simferopol, Crimea, ngày 9/3/2014.

Các nhà lãnh đạo Ukraina hôm Chủ nhật thề không để mất ‘một tất đất’ nào trên lãnh thổ của họ cho Nga trong lúc hàng ngàn người tham gia các cuộc biểu tình đối kháng nhau – ủng hộ và chống Moscow, trong khi tình hình căng thẳng vẫn tăng cao về cuộc khủng hoảng lún sâu tại Crimea.

Thủ tướng lâm thời Arseniy Yatsenyuk chủ trì lễ kỷ niệm 200 năm ngày sinh của nhà thơ vĩ đại nhất và anh hùng dân tộc của Ukraina, ông Taras Shevchenko.

Ông Yatsenyuk phát biểu trước một đám đông rằng ‘tổ tiên của dân tộc đã đổ máu cho tổ quốc.  Và chúng ta nhất quyết không để mất đi một tất đất nào’.

Các cuộc mít-tinh khác vinh danh thi hào Shevchenko cũng được tổ chức tại các thành phố chính của Crimea là Simferopol và Sevastopol, thành phố miền đông Donetsk và các khu vực khác. Những người theo Nga cũng tổ chức những cuộc biểu tình đối kháng tại các thành phố trên khắp Crimea và miền đông Ukraina.

Cũng trong ngày Chủ nhật, ông Yatsenyuk loan báo ông sẽ đi thăm Hoa Kỳ trong tuần này để thảo luận với các giới chức cấp cao về cuộc đối đầu với Nga ở Crimea, một bán đảo chiến lược ở miền nam của Ukraina có đa số cư dân nói tiếng Nga.

Một giới chức Tòa Bạch Ốc xác nhận các cuộc thảo luận, nhưng không có chi tiết nào khác được các giới chức Washington đưa ra.

Trong khí đó các lực lượng của Nga tiếp tục siết chặt sự kiểm soát tại Crimea bất chấp cảnh báo của Hoa Kỳ rằng việc Moscow sáp nhập khu vực này sẽ dẫn đến chuyện cánh cửa ngoại giao bị đóng lại.

Trong một hành động mới nhất hôm Chủ nhật, các nhân viên vũ trang của Nga chiếm một chốt kiểm soát biên giới giữa Ukraina với Nga. Có khoảng 30 nhân viên bị kẹt bên trong.

Một người phát ngôn của quân đội Ukraina nói rằng các lực lượng của Nga hiện kiểm soát 11 chốt canh trên khắp Crimea.

Nga bác bỏ tin nói binh sĩ Nga có mặt trên bán đảo vượt quá con số binh sĩ thường xuyên trú đóng của Hạm đội Hắc Hải của Nga có căn cứ tại Sevastopol. Hải quân của Ukraina nhỏ hơn nhiều cũng có căn cứ tại thành phố cảng này của Crimea.

Những người chứng kiến nói rằng mặc dù các binh sĩ không mang huy hiệu đơn vị của họ, họ rõ ràng là binh sĩ Nga.

Các quan sát viên  quốc tế không đến Crimea được để trực tiếp chứng kiến tình hình tại đây, và họ đã  bị buộc phải rút lui hôm thứ bảy sau khi bị những người mang theo vũ khí ủng hộ Ðiện Kremlin nổ súng cảnh cáo.

Lực lượng Nga siết chặt kiểm soát Crimea

 VOA. 09.03.2014

http://www.voatiengviet.com/content/thu-tuong-ukraina-doan-quyet-khong-nhuong-mot-tac-dat/1867678.html

Một phụ nữ cầm bức ảnh của nhà thơ Taras Shevchenko trong cuộc mít tinh đánh dấu 200 ngày sinh của ông gần đài kỷ niệm ông trong trung tâm thủ đô Kyiv, 9/3/14

Một phụ nữ cầm bức ảnh của nhà thơ Taras Shevchenko trong cuộc mít tinh đánh dấu 200 ngày sinh của ông gần đài kỷ niệm ông trong trung tâm thủ đô Kyiv, 9/3/14

Các lực lượng của Nga đã siết chặt quyền kiểm soát ở bán đảo Crimea, trong khi nhà cầm quyền của lãnh thổ ly khai này thúc đẩy kế hoạch gia nhập Nga. Hôm Chủ nhật Thủ tướng Ukraina đoan quyết sẽ không nhượng “một tấc đất” thuộc lãnh thổ của Ukraina.

Thủ tướng lâm thời của Ukraina Arseniy Yatsenyuk đưa ra tuyên bố với những người ủng hộ, đang tham gia cuộc mít tinh đánh dấu 200 năm ngày sinh của ông Taras Shevchenko, một thi hào và cũng là một anh hùng của dân tộc Ukraina.

Ông Yatsenyuk sẽ hội kiến Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama ở thủ đô Washington, vào thứ Tư tới đây để thảo luận về tình hình bế tắc ở Crimea, một bán đảo chiến lược ở miền nam Ukraina với đa số dân nói tiếng Nga.

Một nhà lập pháp Nga tuyên bố điện Kremli đã dành 1,1 tỷ đôla để tái thiết cơ sở hạ tầng công nghiệp của Crimea nếu khu vực đang tranh chấp này bỏ phiếu sát nhập Nga trong cuộc trưng cầu dân ý sẽ diễn ra vào ngày 16 tháng 3.

Tuy nhiên Thủ tướng Đức Angela Merkel nói với Tổng thống Nga Vladimir Putin, trong một cuộc điện đàm hôm Chủ nhật, rằng cuộc trưng cầu dân ý được Nga hậu thuẫn đã được hoạch định, là bất hợp pháp và vi phạm Hiến pháp của Ukraina.

Ông Putin bênh vực việc ly khai ở Crimea phù hợp với luật quốc tế, và nhà lãnh đạo vùng này, chủ tịch quốc hội Crimea Vladimir Konstantinov, nói rằng binh sĩ Ukraina còn lại nên rời khỏi vùng lãnh thổ này trừ phi họ từ bỏ sự trung thành với Ukraina.

Phó Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ Tony Blinken nói rằng Washington sẽ không thừa nhận việc Nga sát nhập vùng Crimea dù cư dân trong vùng bỏ phiếu tách ra khỏi Ukraina.

Trong khi đó, các lực lượng Nga đã siết chặt quyền kiểm soát trên bán đảo này, chiếm một đồn biên giới của Ukraina nằm ở biên giới phía tây Crimea với khoảng 30 nhân viên còn kẹt bên trong. Một phát ngôn viên quân sự của Ukraina, ông Oleh Slobodyan, cho biết hiện các lực lượng Nga kiểm soát 11 đồn biên giới trên toàn lãnh thổ.

Trong khi những người biểu tình tiến hành các cuộc xuống đường ở Crimea và trên khắp Ukraina, bạo động trên đường phố bùng phát ở Sebastopol, khi các nhà hoạt động thân Nga và người Cozak tấn công một nhóm dân Ukraina.

Một trong những người lên phát biểu tại một cuộc mít tinh

Cựu tù nhân, và tỷ phú Nga Mikhail Khodorkovsky cổ vũ dân chúng trong buổi mít tinh tại Quảng trường Độc lập ở Kyiv, 9/3/14
Cựu tù nhân, và tỷ phú Nga Mikhail Khodorkovsky cổ vũ dân chúng trong buổi mít tinh tại Quảng trường Độc lập ở Kyiv, 9/3/14

ở Kyiv là cựu tù nhân và tỷ phú Nga Mikhail Khodorkovsky, hầu như đã bật khóc khi ông van nài đám đông biểu tình hãy tin rằng không phải toàn thể dân Nga ủng hộ những hành động mới đây của Nga ở Ukraina.

Nga phủ nhận sự có mặt của binh sĩ Nga trên bán đảo Crimea nhiều hơn con số trú đóng thường xuyên với hạm đội Hắc hải đóng ở Sevastopol. Một lực lượng hải quân nhỏ hơn nhiều của Ukraina cũng đóng trong thành phố cảng của Crimea.

Các nhân chứng nói rằng mặc dù binh sĩ không đeo phù hiệu để có thể xác định, rõ ràng họ là người Nga.

Các nhà quan sát nước ngoài không thể vào Crimea để trực tiếp xem xét tình hình và đã bị buộc phải quay trở về hôm thứ Bảy sau khi các tay súng thân Nga nổ súng cảnh cáo.

Mỹ cảnh cáo Nga không sáp nhập Crimea

Tổng thống Nga PutinMỹ và phương Tây tiếp tục thúc giục Nga cùng tìm giải pháp về Ukraine.

Mỹ cảnh báo Nga rằng bất kỳ động thái sáp nhập nào với Crimea sẽ đóng sập cánh cửa ngoại giao.

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry nói với người đồng cấp Nga Sergei Lavrov rằng Crimea là một phần của Ukraine và Moscow cần tránh leo thang quân sự.

Trong khi đó, Tổng thống Mỹ Barack Obama thảo luận về cuộc khủng hoảng sâu sắc với các nhà lãnh đạo thế giới .

Động thái diễn ra sau khi có một vụ nổ súng cảnh cáo buộc các quan sát viên quốc tế trên đường đi vào Crimea phải quay bước.

Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu (OSCE) cho biết không ai bị thương trong vụ việc tại Armyansk.

“Các nhà lãnh đạo bày tỏ mối quan ngại nghiêm trọng về hành vi vi phạm rõ ràng của Nga với luật pháp quốc tế và tái khẳng định sự hỗ trợ của họ đối với chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine”

Tuyên bố của Tòa Bạch Ốc

Đây là lần thứ ba OSCE bị ngăn chặn đi vào bán đảo Crimea, nay đặt trong vòng kiểm soát của các lực lượng thân Nga.

Moscow đã đang siết chặt kiểm soát quân sự trên bán đảo Crimea và chính quyền thân Nga đã lập ngày 16/3 làm ngày trưng cầu dân ý để Crimea ly khai khỏi Ukraine và gia nhập Nga.

Trao đổi giữa ông Kerry và ông Lavrov diễn ra qua điện đàm hôm thứ Bảy, theo một quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ.

“Ông ấy (John Kerry) nêu rõ rằng việc tiếp tục leo thang quân sự và khiêu khích tại Crimea hay ở các nơi khác của Ukraine, cùng lúc với các bước thôn tính Crimea, Nga sẽ tự đóng sập lại bất cứ không gian nào còn có cho cánh cửa ngoại giao, và ông thúc giục kiềm chế tối đa,” quan chức này nói.

‘Khủng hoảng giả tạo’

Tổng thống Nga Vladimir Putin tiếp tục khẳng định ông có quyền bảo vệ các lợi ích của Nga và các quyền của người sắc tộc Nga ở Crimea .

Ông Lavrov nói rằng cuộc khủng hoảng đã có trước đó ở Ukraine đã được “giả tạo vì lý do địa chính trị thuần túy”.

Hội đàm giữa các ngoại trưởng Nga - MỹMỹ và phương Tây tiếp tục mở rộng các cánh cửa ngoại giao với Nga.

Ông khẳng định Nga đã liên lạc với chính phủ lâm thời của Ukraine nhưng nói rằng Kiev khăng khăng với các quyền quá khích.

Phát biểu với các phóng viên tại Moscow vào ngày thứ Bảy, ông nói:

“Chúng tôi sẵn sàng tiếp tục đối thoại [với phương Tây] trên cơ sở hiểu biết rằng một cuộc đối thoại cần phải trung thực và có tinh thần đối tác, không được có những nỗ lực làm cho chúng ta trông giống như một bên trong cuộc xung đột. Chúng tôi không tạo ra cuộc khủng hoảng này.”

Trong lúc các nỗ lực ngoại giao để giải quyết cuộc khủng hoảng tiếp tục, Tổng thống Obama đã có các cuộc hội đàm vào hôm thứ Bảy với Thủ tướng Anh David Cameron, Thủ tướng Ý Matteo Renzi và Tổng thống Pháp Francois Hollande, theo Tòa Bạch Ốc.

“Các nhà lãnh đạo bày tỏ mối quan ngại nghiêm trọng về hành vi vi phạm rõ ràng của Nga với luật pháp quốc tế và tái khẳng định sự hỗ trợ của họ đối với chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine,” một tuyên bố cho hay.

‘Điện đàm liên tục’

Ông Obama cũng đã điện đàm để hội thoại với Tổng thống Latvia Andris Bērziņš, Tổng thống Lithuania Dalia Grybauskaite và Tổng thống Estonia Toomas Hendrik Ilves.

Ba nước Baltic từng là một phần của Liên Xô cũ.

“Các nhà lãnh đạo nhấn mạnh về “nhu cầu Nga rút quân đội được gửi đến Crimea kể từ cuối tháng Hai và làm tất cả mọi thứ để cho phép việc triển khai các quan sát viên quốc tế”

Văn phòng Tổng thống Pháp Hollande

Trước đó, tổng thống Pháp nói ông Hollande và ông Obama đã thảo luận “các biện pháp mới” chống lại Nga nếu Moscow không có hành động để xoa dịu cuộc khủng hoảng.

Các nhà lãnh đạo nhấn mạnh về “nhu cầu Nga rút quân đội được gửi đến Crimea kể từ cuối tháng Hai và làm tất cả mọi thứ để cho phép việc triển khai các quan sát viên quốc tế”, văn phòng của ông Hollande nói.

Hiện chưa rõ “các biện pháp mới” là gì.

Các nhân chứng đi cùng với phái đoàn quan sát của OSCE nói một phát súng đã được bắn chỉ thiên khi một đoàn xe tiếp cận một trạm kiểm soát do các lực lượng thân Nga kiểm soát trên một con đường từ đất liền Ukraine dẫn vào bán đảo Crimea.

Một phát ngôn viên của OSCE nói rằng đoàn công vụ đã rút khỏi thành phố lớn ở gần nhất là Kherson, để quyết định các bước đi tiếp theo.

Tổ chức OSCE có trụ sở tại Vienna đã được chính phủ lâm thời của Ukraina mời tới khu vực, nhưng nhà chức trách ly Nga ở Crimea nói tổ chức này không có giấy phép để đi vào khu vực.

 

Công an Tiền Giang sách nhiễu giáo viên

danluan.org-305.jpg

Cô giáo Huỳnh Thị Xuân Mai. Courtesy of danlambao

Hiệu trưởng một ngôi trường tại tỉnh Tiền Giang đã báo công an rằng giáo viên của trường mình có hành vi bất minh, lợi dụng trang mạng xã hội để phát tán thông tin xấu. Thật sự phía sau việc báo cáo này là gì đối với cô giáo Huỳnh Thị Xuân Mai?

Xâm phạm quyền tự do cá nhân

Sáng ngày 6 tháng 3 năm 2014, công an xã An Thới Đông đến nhà cô giáo Huỳnh Thị Xuân Mai yêu cầu lên trụ sở công an làm việc. Sau khi bị cô từ chối, một phái đoàn hùng hậu gồm công  xã An Thới Đông cùng công an huyện Cái Bè và công an tỉnh Tiền Giang có thêm sự hướng dẫn của hiệu trưởng trường trung học cơ sở An Thới Đông Hồ Thị Phục nơi cô giáo Huỳnh Thị Xuân Mai công tác đã buộc cô phải theo lệnh công an. Cô giáo Xuân Mai kể lại với chúng tôi:

Hai anh an ninh tỉnh, một anh là thượng tá trưởng công an huyện đến nhà kiểm tra máy vi tính của Xuân Mai. Tôi thấy mình không có lưu trữ gì trong máy, nói chung là hoàn toàn không làm gì sai trái nên thôi kệ cứ cho người ta kiểm tra. Lúc ấy người ta mang máy vi tính của Xuân Mai lên Ủy ban và Xuân Mai đi theo lúc đó hơn 9 giờ sáng họ kiểm tra tới 11 giờ trưa thì mấy người an ninh mới đi ăn cơn trưa, Xuân Mai xin họ về nhà uống thuốc vì bị bệnh rối loạn tiền đình.

Sau khi cô giáo Xuân Mai về tới nhà cô gặp các em học sinh đến nhà để chúc mừng cô nhân ngày Phụ Nữ 8 tháng 3 lúc ấy công an quay lại nhà và yêu cầu cô tiếp tục lên Ủy ban để kiểm tra bất kể sự riêng tư của cô và sự có mặt của học sinh.

Trong khoảng thời gian đó có mấy học sinh đến nhà chơi thì công an tới nhà yêu cầu Xuân Mai qua Ủy ban làm việc tiếp. Họ đuổi mấy học đến chúc mừng ngày 8 tháng 3. Công an với hiệu trưởng đuổi học trò về hết và bắt Xuân Mai chở lên Ủy ban làm việc tiếp. Lúc đó họ cũng chỉ kiểm tra máy tính cho tới 8 giờ rưỡi tối cuối cùng họ lập biên bản ghi là trong máy của cô Huỳnh Thị Xuân Mai hoàn toàn không có tài liệu gì ảnh hưởng đến an ninh quốc gia.

… anh an ninh tỉnh Tiền Giang vô phòng ngủ của Xuân Mai, tự động giựt điện thoại cá nhân của Xuân Mai. Lúc ấy tôi mới nói anh là công an hay là ăn cướp vậy?
– Cô giáo Xuân Mai

Mặc dù xác nhận bằng văn bản như vậy nhưng công an vẫn yêu cầu cô dẫn họ về nhà để khám trong chiếc smart phone của cô có cuộc gọi hay tin nhắn gì có hại cho chính quyền hay không. Trong hoàn cảnh bị áp lực nặng nề cô giáo Xuân Mai không thể từ chối, cô kể:

Bốn người công an tỉnh, hai công an huyện, một công an xã và hiệu trưởng tới nhà thì Xuân Mai mở cửa vì ở nhà có một mình…cái anh an ninh tỉnh Tiền Giang vô phòng ngủ của Xuân Mai, tự động giựt điện thoại cá nhân của Xuân Mai. Lúc ấy tôi mới nói anh là công an hay là ăn cướp vậy? Tôi không đồng ý thái độ làm việc của mấy anh. Từ hồi sáng giờ tôi tôn trọng các anh tôi đã hợp tác cho mấy anh kiểm tra máy tính của tôi trong đó chỉ có giáo án và hình ảnh cá nhân thôi. Mấy anh đã xác nhận bằng biên bản rồi sao còn làm phiền tôi nữa?

Lúc ấy đã hơn 11 giờ khuya nhưng cô giáo Xuân Mai vẫn không được nghỉ ngơi để sáng mai tới trường. Mặc dù lập biên bản xác nhận trong chiếc điện thoại của cô cũng hoàn toàn không có tin nhắn hay cuộc gọi nào bị nghi ngờ nhưng công an vẫn cố tình trì hoãn, chỉ đến khi cô Xuân Mai lên tiếng yêu cầu ra khỏi nhà thì công an mới miễn cưỡng ra về nhưng trước khi đi công an xã vẫn còn yêu cầu cô giáo sáng mai phải lên công an Huyện để tiếp tục làm việc. Cô nói tiếp:

Hơn 11 giờ khuya rồi mà vẫn còn ở nhà, Xuân Mai mới nói là bây giờ tôi không thể nào lịch sự với mấy anh được nữa, tôi đuổi khách, đuổi các anh ra khỏi nhà vì mai sáng tôi còn phải đi dạy, bây giờ không còn lịch sự nữa đuổi thẳng!

Trước khi đi, công an xã đưa tờ giấy của công an huyện nói là mời tôi đến gặp an ninh Thanh huyện Cái Bè để trao đổi một số việc. Họ yêu cầu Xuân Mai ký tên, Xuân Mai mới nói là không đồng ý đi nên không ký tên. Đã kiểm tra và thấy tôi không vi phạm gì hết tại sao bắt tôi đi nữa. Sau đó Xuân Mai đóng cửa lại đuổi họ ra.

Vì sao?

CogiaoHuynhThiXuanMai-danlambao3-250.jpg
Cô giáo Xuân Mai trong lớp. Courtesy of danlambao

Sáng sớm hôm qua 7 tháng Ba, công an lại xuất hiện trước nhà và hỏi cô giáo tại sao công an huyện mời làm việc mà không thi hành? Trước hành động tiếp tục sách nhiễu ấy cô giáo Huỳnh Thị Xuân Mai đã đóng sập cửa trước những đôi mắt đang theo dõi cô và từ lúc ấy cô giáo tỉnh lẻ này bắt đầu bị cô lập với thế giới bên ngoài.

Xuân Mai hiện giờ sống một mình một nhà mà cái nhà này nó rất là vằng vẻ. Người ta nghèo khổ chung quanh nhà họ mua bán tảo tần không có ai ở nhà hết. Xuân Mai ở nhà một mình và chỗ này vắng dữ lắm không ai bảo vệ hết nên mới sợ. Bây giờ không dám bước chân khỏi nhà nữa vì nếu công an làm chuyện gì thì không ai biết hết.

Câu hỏi lớn nhất của chúng tôi khi nghe toàn bộ câu chuyện là tại sao bất cứ lúc nào công an xuất hiện cũng đều có mặt của bà hiệu trưởng Hồ Thị Phục. Sự nghi ngờ này được cô giáo Huỳnh Thị Xuân Mai giải thích nguyên nhân của nó:

Tại vì hồi trước trường của Xuân Mai tiêu cực dữ lắm mà Xuân Mai không đồng ý với chuyện tiêu cực của giáo viên như dạy thêm, học thêm này nọ cho nên Xuân Mai mới viết một số bài viết nói về chuyện này. Nhưng viết chung chung chứ không đụng chạm gì tới cá nhân của trường. Tuy nhiên ban giám hiệu họ có dạy thêm nên đụng chạm và không thích Xuân Mai. Họ nghĩ không theo họ để ca tụng chính quyền này nên họ không thích.

Vừa bị nhà trường vừa bị công an chú ý tới những bài viết nhận thức về dân chủ của mình nên họ không thích.

Tại vì hồi trước trường của Xuân Mai tiêu cực dữ lắm mà Xuân Mai không đồng ý với chuyện tiêu cực của giáo viên như dạy thêm, học thêm này nọ cho nên Xuân Mai mới viết một số bài viết nói về chuyện này.
– Cô giáo Xuân Mai

Một ngạc nhiên nữa là cô giáo Xuan Mai cho biết đây không phải là lần đầu tiên bà hiệu trưởng dẫn công an lục soát nhà cửa đồ đạc tư riêng của cô mà bà này đã có hành động tương tự như vậy vào tháng 10 năm ngoái. Lần đó cũng không tìm được gì trên facebook của cô giáo Xuân Mai nhưng sự sách nhiễu ấy vẫn được lập lại như một cảnh cáo đối với cô giáo này về hành động tố cáo những gì đang xảy ra tại trường Trung học cơ sở An Thới Đông.

Cái lần trước ngày 15 tháng 10 cô hiệu trưởng đã báo cáo công an huyện xuống trường điều tra Xuân Mai về cái tội viết facebook còn lần này thì công an tỉnh không biết họ có liên lạc trước với hiệu trưởng không thì Xuân Mai không rành nhưng mà khi công an làm việc thì họ yêu cầu kêu một giáo viên bên trường qua, Xuân Mai mới kêu cô hiệu trưởng.

Nghiệp vụ của công an Tiền Giang dư sức phát hiện cô giáo Xuân Mai có phản động hay có hành vi nguy hiểm hay không, tuy không có bằng chứng nào nhưng tiếp tục sách nhiễu người lương thiện và có lòng với sự nghiệp giáo dục là một câu hỏi lớn đang được đặt ra tại địa phương của cô giáo này.

Đoàn xe quân sự của Nga di chuyển qua Crimea

Hãng tin Reuters quay phim đoàn xe và xác định đây là xe của Nga, gồm 8 xe bọc thép, 2 xe cứu thương và những xe chở xăng dầu. Hãng tin AP nói đoàn xe chạy đến một sân bay có treo cờ Nga.

Nga phủ nhận có binh sĩ tại Crimea ngoài những binh sĩ trú đóng cùng với hạm đội Hắc Hải có căn cứ tại Crimea.

Sáng sớm ngày thứ Bảy, các nhân chứng cho biết có nghe tiếng súng bắn cảnh cáo khi lực lượng thân Nga từ chối không cho một toán giám sát viên quốc tế của Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu OSCE vào Crimea. Đây là ngày thứ ba liên tiếp một toán giám sát viên bị từ chối không được vào vùng này.

OSCE cho biết qua trang Twitter là toán nhân viên đó sẽ quay lại thành phố Kherson ở miền nam Ukraina.

Cũng trong ngày thứ Bảy, Ngoại trưởng Ba Lan Radoslaw Sikorski loan báo nước ông đã di tản lãnh sự quán ở Sevastopol vì “có sự quấy nhiễu liên tục của các lực lượng Nga.”

Quyền Ngoại trưởng Ukraina kêu gọi một giải pháp ngoại giao và một kết cuộc hòa bình cho vụ khủng hoảng ở nước ông.

Phát biểu tại thủ đô Kyiv ngày thứ Bảy, Ngoại trưởng Adryi Deshchytsia nói rằng Ukraina sẵn sàng chấp nhận mọi khả năng dẫn tới “những kết quả cụ thể”, nhưng ông nhấn mạnh “Crimea là và sẽ là lãnh thổ của Ukraina.”

Trong một tuyên bố được Tòa Bạch Ốc đưa ra hôm thứ Sáu, Tổng thống Obama nói ông đồng ý với các nhà lãnh đạo là Nga cần phải triệt thoái binh sĩ, để cho quan sát viên quốc tế và giám sát viên nhân quyền đến Crimea, và hỗ trợ cho cuộc bầu cử tổng thống tự do và công bằng vào tháng 5.

Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov cảnh báo Washington chớ thực hiện “những bước hấp tấp và cẩu thả”, có thể gây tổn hại cho các mối quan hệ Nga-Mỹ.

Đại diện của OSCE về Tự do Truyền thông Dunja Mijatovic nói tình hình tại Crimea cũng tạo nên cuộc khủng hoảng về tự do truyền thông.

Kết thúc chuyến đi thăm Ukraina 4 ngày hôm thứ Sáu, bà Mijatovic nói nhiều trường hợp đe dọa, đánh đập và kiểm duyệt truyền thông liên tục xảy ra, đặc biệt tại Crimea, đã khơi lên những quan ngại về sự an toàn của các nhà báo đang tường trình về những biến cố tại Ukraina. Bà cũng chỉ trích việc cắt chương trình phát hình của một vài mạng lưới truyền hình Ukraina phát đến Crimea.

Tại một căn cứ phòng thủ phi đạn của Ukraina ở bán đảo Crimea, nơi những nhà hoạt động thân Nga đã cố gắng tấn công căn cứ đó này hôm thứ Sáu nhưng bị đẩy lui, những người dường như là những dân quân thân Nga đã hành hung các nhà báo.

Một đoạn video an ninh ở Simferopol, cảng chính của Crimea, cho thấy một nhà báo ảnh bị cướp máy ảnh trong lúc bị dí súng vào đầu sau khi ông chụp hình những nhà báo khác bị đánh đập và cướp bóc.

Căng thẳng tại Crimea vẫn tiếp diễn dù trong ngày thứ Sáu, Tổng thống lâm thời Ukraina Oleksandr Turchnyov đã ký một sắc lệnh hủy bỏ một cuộc trưng cầu dân ý mà Nghị viện Crimea định tổ chức vào ngày 16 tháng 3 về việc sáp nhập bán đảo Crimea vào Nga.

Thủ tướng lâm thời Ukraina nói rằng “không ai trong thế giới văn minh” sẽ thừa nhận kết quả của cuộc trưng cầu dân ý này nhưng nhà cầm quyền địa phương tại Crimea cho biết vẫn tiến hành cuộc bỏ phiếu.

Ông Arseniy Yatsenyuk nói ông muốn ‘cảnh báo các phần tử ly khai” và những người khác ông mô tả là “những kẻ phản bội quốc gia Ukraina” là những quyết định của họ “bất hợp pháp” và “bất hợp hiến.” Hoa Kỳ và các nhà lãnh đạo châu Âu cũng gọi cuộc trưng cầu dân ý là bất hợp pháp.

Chủ tịch Thượng viện Nga Valentina Matviyenko hôm thứ 6 tuyên bố Quốc hội Nga sẽ ủng hộ quyết định của Crimea nếu khu vực này của Ukraina quyết định sáp nhập vào nước Nga.

Mỹ giục Nga tìm giải pháp cho Ukraine

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama hối thúc Tổng thống Putin tìm ra giải pháp ngoại giao đối với khủng hoảng ở Ukraine trong một cuộc điện đàm kéo dài.

Ông Putin đáp rằng mối quan hệ giữa hai quốc gia không nên bị ảnh hưởng bởi những bất đồng về Ukraine.

Việc các dân biểu Crimea muốn quay lại với Nga làm gia tăng căng thẳng.

Đội tuyển Paralympic của Ukraine đã ra quyết định sẽ tham gia thi đấu Thế Vận hội cho người khuyết tật ở Sochi.

Chủ tịch Ủy ban Paralympic Ukraine, ông Valeriy Suskevich đã xác nhận tin trên, và nói “chúng tôi giương cao cờ của mình cho hòa bình”.

Paralympics Sochi được chính thức khai mạc vào thứ Sáu 07/03.

Ông Suskevich cho biết đã yêu cầu Tổng thống Nga Putin đảm bảo hòa bình ở Ukraine trong những ngày diễn ra paralympics, nếu không đội tuyển Ukraine có thể sẽ bỏ giữa chừng.

Ông Obama nhấn mạnh với phía Nga rằng, các hành động của quốc gia này ở Crimea là vi phạm chủ quyền của Ukraine, theo một thông cáo từ tòa Bạch Ốc.

Ông nói cần có giải pháp phù hợp với tất cả các bên, trong đó có đàm phán giữa Kiev và Moscow, và các lực lượng của Ukraine và Nga cần rút trở lại căn cứ của mình dưới sự giám sát quốc tế.

Tổng thống Vladimir Putin nói quan hệ Mỹ-Nga “không nên bị phá vỡ vì những bất đồng về một quốc gia đơn lẻ, mặc dù đây là vấn đề quốc tế cực kỳ quan trọng,” Điện Kremlin nói.

Đây là cuộc điện đàm thứ hai giữa hai vị lãnh đạo về vấn đề Ukraine chỉ trong vòng chưa đầy một tuần.

‘Bất hợp pháp’

Trước đó Liên hiệp châu Âu và Hoa Kỳ cùng với chính phủ Ukraine lên tiếng chỉ trích việc khu tự trị Crimea trưng cầu dân ý về gia nhập Nga, gọi đây là hành động “bất hợp pháp”.

“Bất kỳ hành động nào khác của Liên bang Nga làm mất ổn định tình hình tại Ukraine đều sẽ mang đến hậu quả nghiêm trọng… trong có nhiều hậu quả về kinh tế.”

Thông cáo của EU

Lãnh đạo EU, hiện đang họp ở Brussels, đã dọa nếu Nga không có biện pháp giảm căng thẳng thì sẽ phải chịu “hậu quả nghiêm trọng”.

Các dân biểu Crimea đã định ngày 16/3 để tổ chức trưng cầu dân ý.

Quân đội Nga trên thực tế đã giành kiểm soát Crimea, nơi mà dân số chủ yếu là người Nga.

Quốc hội Crimea hôm thứ Năm tuyên bố quyết định “gia nhập Liên bang Nga với quyền hạn thành viên của Liên bang Nga”.

Tổ chức này cũng nói đã yêu cầu Tổng thống Nga Vladimir Putin “bắt đầu thủ tục”.

Thái độ cứng rắn

Trước cuộc họp tại Brussels, một số nước thành viên EU do Đức dẫn đầu đã nói họ muốn thương lượng với Nga hơn là đưa ra các biện pháp mạnh hơn.

Thế nhưng các phóng viên nói quyết định của các dân biểu Crimea rõ ràng đã khiến thái độ của EU trở nên cứng rắn hơn.

Trong một cuộc họp báo sau khi họp, Thủ tướng Đức Angela Merkel và Chủ tịch Ủy hội châu Âu Herman Van Rompuy cùng nói rằng việc trưng cầu dân ý ở Crimea là trái với Hiến pháp Ukraine và do vậy “bất hợp pháp”.

EU tuyên bố ngừng thảo luận với Moscow về lệnh hạn chế người Nga nhập cảnh châu Âu.

Khối này cũng nói nếu Nga không nhanh chóng có có biện pháp giảm căng thẳng thì EU sẽ “quyết định bổ sung các biện pháp như cấm đi lại, phong tỏa tài sản và hủy hội nghị thượng đỉnh EU-Nga”.

Thông cáo của EU nói rằng “bất kỳ hành động nào khác của Liên bang Nga làm mất ổn định tình hình tại Ukraine đều sẽ mang đến hậu quả nghiêm trọng… trong có nhiều hậu quả về kinh tế”.

Tổng thống Mỹ Barack Obama thì nói trưng cầu dân ý tại Crimea là “vi phạm hiến pháp Ukraine và luật pháp quốc tế”.

Ông nói có cách để giải quyết khủng hoảng với nước Nga thông qua ngoại giao, thế nhưng nếu “vi phạm vẫn tiếp diễn thì Hoa Kỳ và đồng minh vẫn sẽ quyết tâm [trừng phạt]”

Cuộc họp các lãnh đạo EU tại Brussels về vấn đề Ukraine

Tổng thống Obama ca ngợi “sự đoàn kết của quốc tế trong thời điểm này”.

Hoa Kỳ trước đó đã ra lệnh hạn chế nhập cảnh với một số quan chức và cá nhân Ukraine và Nga trên cơ sở là họ phải chịu trách nhiệm “đã đe dọa hoặc tham gia đe dọa chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine”.

Thủ tướng Anh David Cameron nói tình hình vẫn “rất nguy hiểm, bất cứ sự tính toán sai nào đều có thể khiến nó vượt qua ngoài vòng kiểm soát”.

Ông so sánh tình hình hiện nay với Thế chiến II và nói: “Điều này quan trọng vì chúng ta biết từ lịch sử rằng nếu như ta tảng lờ việc các dân tộc bị dày xéo, sự độc lập của họ bị cưỡng đoạt… thì về lâu dài sẽ có nhiều vấn đề to lớn nữa”.

Mở rộng hội nhập

Phát biểu tại Dublin, cựu Thủ tướng Ukraine Yulia Tymoshenko kêu gọi châu Âu mở rộng hội nhập một cách đầy xúc cảm.

Bà nói: “Chúng ta đang xây dựng một dân tộc châu Âu – chúng ta đang làm công việc này và không ai có thể cản bước chúng ta. Chúng ta mang nợ những người đã chết và những người còn sống khi được làm việc này”.

Phóng viên BBC Chris Morris tại Brussels nói có thể EU khó thống nhất trong quyết định đưa ra các biện pháp trừng phạt mạnh.

Phóng viên của chúng tôi nói rằng tuy một số quốc gia, nhất là các nước nằm gần biên giới với Nga, cho rằng EU cần có thái độ cứng rắn, đa số các nước thành viên lại muốn tránh xung đột kinh tế lâu dài với Nga.

“Lãnh thổ Ukraine trong phạm vi đã được cả thế giới công nhận là không thể vi phạm và có chủ quyền.”

Tổng thống tạm quyền Olexander Turchynov

Trong một phát biểu trên truyền hình, Tổng thống tạm quyền của Ukraine Olexander Turchynov chỉ trích việc trưng cầu dân ý là “bất hợp pháp và không cần thiết, trái với nguyện vọng của người dân Ukraine”.

Ông trích dẫn Điều 73 của Hiến pháp Ukraine, theo đó các vấn đề liên quan biên giới cần phải được “trưng cầu dân ý của toàn dân Ukraine”.

Ông Turchynov nói: “Lãnh thổ Ukraine trong phạm vi đã được cả thế giới công nhận là không thể vi phạm và có chủ quyền”.

Thế nhưng Phó Thủ tướng thường trực của Crimea, Rustam Temirgaliev, nói Crimea cho rằng chính phủ mới tại Kiev là bất hợp pháp và Crimea nay thuộc về Nga.

Phát biểu tại Rome, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry nói: “Crimea thuộc về Ukraine. Crimea là Ukraine.”

Các tay súng thân Nga đã chiếm nhiều vị trí chiến lược ở Crimea sau khi Tổng thống Viktor Yanukovych bị lật đổ, kết quả của nhiều tháng biều tình tại Kiev.

Các cuộc biểu tình, do những người Ukraine muốn xích lại gần phương Tây tổ chức, trở nên bạo lực vào giữa tháng Hai, với hơn 90 người thiệt mạng trong các cuộc đụng độ với cảnh sát.

Tây phương phản ứng mạnh, nhưng do dự trừng phạt kinh tế Nga

Tú Anh, rfi, 7-3-14

http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20140307-tay-phuong-phan-ung-manh-nhung-do-du-trung-phat-kinh-te-nga

Tân thủ tướng Ukraina Arseniy Yatsenyuk (trái) và Chủ tịch Hội đồng Châu Âu Herman Van Rompuy tại hội nghị  thượng đỉnh về khủng hoảng Ukraina, Bruxelles, 06/03/2014.

Tân thủ tướng Ukraina Arseniy Yatsenyuk (trái) và Chủ tịch Hội đồng Châu Âu Herman Van Rompuy tại hội nghị thượng đỉnh về khủng hoảng Ukraina, Bruxelles, 06/03/2014.

REUTERS/Yves Herman

Washington và Bruxelles cùng lúc thông báo một loạt biện pháp trừng phạt Matxcơva trong cuộc đọ sức được xem là gay go nhất từ khi Liên Xô sụp đổ. Hoặc Nga phải đàm phán tìm một giải pháp cho cuộc khủng hoảng cho Ukraina hoặc sẽ bị từng đợt trừng phạt, mà mỗi lúc mỗi nghiêm trọng hơn. Giới đại gia và quan chức có thế lực sẽ bị tác hại đầu tiên do bị cấm visa, bị phong tỏa tài sản.

Nỗ lực đối thoại của Mỹ và Liên Hiệp Châu Âu với Nga hoặc qua các cuộc tiếp xúc với ngoại trưởng Serguei Lavrov tại Paris và Roma, hay qua hai cuộc điện đàm hơn hai tiếng rưỡi đồng hồ giữa tổng thống Mỹ Barack Obama và tổng thống Nga Vladimir Putin đã thất bại. Dường như không một lập luận nào có thể thuyết phục được cựu trung tá mật vụ KGB từ bỏ ý định lấy lại vùng Crimée của Ukraina mà vào năm 1956, tổng bí thư đảng Cộng sản Liên Xô Nikita Khrouchtchev quyết định trao cho Ukraina quản trị.

Vào lúc chính quyền mới tại Kiev tiến hành thủ tục giải thế nghị viện địa phương Crimée do phe thân Nga kiểm soát đòi « sáp nhập vào tổ quốc Nga », thì Hoa Kỳ và Liên Hiệp Châu Âu đưa ra một loạt biện pháp cụ thể để trừng phạt chính quyền Nga nhưng chưa đụng đến kinh tế.

Tổng thống Mỹ ra lệnh cấm visa nhập cảnh, phong tỏa tài sản các quan chức Nga và Ukraina có trách nhiệm hay đồng lõa gây chia cắt lãnh thổ Ukraina.

Tại châu Âu, sau cuộc họp thượng đỉnh bất thường kết thúc vào chiều hôm qua 06/03/2014 ở Bruxelles, đích thân tổng thống Pháp thông báo một loạt biện pháp trừng phạt chính trị và ngoại giao.Theo một nhà ngoại giao tham dự cuộc họp khẩn cấp thì tất cả các thành viên Liên Hiệp Châu Âu, kể cả thủ tướng Đức, người có lập trường khá mềm dẻo với ông Putin, cũng phải đồng ý là Liên Hiệp Châu Âu cần « phải cứng rắn hơn » với Nga. Chủ tịch Hội đồng châu Âu Herman Van Rompuy (tương đương với tổng thống) cảnh cáo : Matxcơva không xuống thang thì quan hệ của Nga với Liên Hiệp Châu Âu sẽ bị « tác động ». Nga phải chấp nhận đàm phán với châu Âu « trong những ngày tới đây » và phải « đạt được kết quả » nhanh chóng.

Để gia tăng sức ép, Châu Âu thống nhất một chiến lược gồm ba giai đoạn : đình chỉ tức khắc tiến trình đàm phán bỏ visa nhập cảnh và thương lượng hiệp ước thương mại song phương. Nếu Nga bất động, bước trừng phạt thứ hai là nhắm vào giới lãnh đạo chính trị hay doanh nghiệp Nga như giới hạn visa nhập cảnh, phong tỏa tài sản và đình chỉ cuộc họp thượng đỉnh với ông Putin vào tháng sáu tới tại Sotchi.

Trong trường hợp Matxcơva vẫn tiếp tục « âm mưu khuynh đảo Ukraina » thì sẽ gây hệ quả sẽ « lan đến các lãnh vực khác và nghiêm trọng hơn » trong quan hệ song phương giữa Liên Hiệp Châu Âu và Nga mà bước thứ ba là trừng phạt kinh tế và thương mại.

Tổng thống Pháp cho biết là toàn bộ 28 thành viên có cùng « tiếng nói » đoàn kết.

Trong số các biện pháp trên đây, phong tỏa tài sản và cấm visa du lịch có lẽ là biện pháp gây đớn đau nhất cho thành phần lãnh đạo chính trị và các nhóm lợi ích có tiền cất giấu ở tây phương. Thụy sĩ, Áo và Liechtenstein đã thông báo danh sách khoảng 20 nhân vật Ukraina trong đó có cha con cựu tổng thống Ianoukovitch. Được biết, chỉ mới ba năm hành nghề mà tài sản của nha sĩ Alexander Ianoukovitch cất dấu ở Thụy sĩ lên đến nửa tỷ đôla Mỹ .

Vấn đề là liệu Tây phương có sẵn sàng trừng phạt kinh tế Nga hay không, một nền kinh tế đang xuống dốc ? Theo giới phân tích, Đức đồng ý « cần phải cứng rắn » với Putin và tỏ ra rất năng động trong thời gian gần đây trên hồ sơ Ukraina, đưa đến sự sụp đổ của chính quyền thân Nga tại Kiev. Nhưng đầu tàu kinh tế của châu Âu cần đến 30% lượng khí đốt nhập từ Nga. Là đối tác thương mại đứng hàng thứ ba của Matxcơva, với 6000 công ty hoạt động tại Nga và 300.000 công ăn việc làm tùy thuộc vào quan hệ kinh tế song phương, liệu Berlin sẽ nhượng bộ hay chấp nhận thách thức đối đầu với Putin ?

Vì châu Âu không muốn chiến tranh, Putin biết rõ điểm yếu này nên khăng khăng đi tới. Vũ khí duy nhất còn lại là trừng phạt kinh tế. Kinh tế là tử huyệt của Putin.

Điều đáng lưu ý là sự lựa chọn của thủ tướng Angela Merkel, dưới sức ép của doanh nhân Đức, vào thời điểm quyết định, sẽ tác động lên quyết tâm của toàn Liên Hiệp.

Quyền con người ở Việt Nam – Đám cháy đã hết thuốc chữa

VNR, 7.03.2014

http://www.chuacuuthe.com/2014/03/quyen-con-nguoi-o-viet-nam-dam-chay-da-het-thuoc-chua-2/


VRNs (07.3.2014) – Washington DC, USA –  Kể từ  sau ngày Nhà nước Cộng sản Việt Nam hòan thành “Báo cáo Quốc gia về thực hiện quyền con người ở Việt Nam” trước “cơ chế kiểm định kỳ phổ qúat” (UPR, The Universal Periodic Review) Chu kỳ  II của Liện Hiệp Quốc ngày 05/02/2014 ở Geneve, Thụy sỹ, bộ Ngọai giao Việt Nam đã làm việc không ngừng để chữa cháy những điều nói dối.

Trước hết, cả Thế giới  biết Việt Nam nhận được 227 khuyến nghị của  Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc yêu cầu Chính phủ Việt Nam bảo đảm và thực thi  các quyền căn bản của người dân, tập trung quan trọng vào  Tự do tư tưởng, Tự do ngôn luận, Tự do báo chí, Tự do hội họp, Tự do đi lại, Tự do lập hội và Tự do Tôn giáo.

Ngòai một số nước có quan hệ tốt với Việt Nam như Trung Cộng, Nga, Bắc Hàn, Cuba, Cao Miên, Nam Dương, Tân Gia Ba, Thái Lan, Lào v.v… không có nước tự do, dân chủ Tây phương nào khen  Việt Nam đã thực thi tốt các quyền con người.

Nhưng khi về đến Hà Nội, Trưởng đòan Việt Nam dự kỳ họp là Thứ trưởng Ngọai giao Hà Kim Ngọc đã vội vã “tô son điểm phấn” cho thành công phúc trình của Việt Nam.

Lễ Công bố Báo cáo quốc gia của Việt Nam theo Cơ chế kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) chu kỳ 2 của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc, năm 2013. Ảnh dantri

Lễ Công bố Báo cáo quốc gia của Việt Nam theo Cơ chế kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) chu kỳ 2 của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc, năm 2013. Ảnh dantri

Ông khoe với báo chí tại Hà Nội ngày 18/02 (2014): “Tôi xin nêu ra một nhận xét của đoàn Bosnia-Hezergovina và cũng là ý kiến của một số đoàn khác khi họ chia sẻ đánh giá về Báo cáo UPR của Việt Nam: “Báo cáo UPR của Việt Nam là một tuyên bố chân thực về cam kết tôn trọng quyền con người”.”

Lời tuyên bố chủ quan này không cần phải kiểm chứng vì lời khen của đòan Bosnia-Hezergovina không có trọng lượng chính trị.   Bosnia-Hezergovina là quốc gia nhỏ, nghèo mới được độc lập từ nước cũ Yugoslavia năm 1992 nằm ở Đông-Nam Châu Âu, giữa các nước Croatia, Serbia và Montegegro, có số dân trên 3 triệu người sống rải rác trong lãnh thổ núi đồi hiểm trở gần 52,000 cây số vuông.

Nhận xét về 227  khuyến nghị, phần lớn tập trung vào các quyền căn bản của con người mà Việt Nam đã viết trong Hiến pháp nhưng chưa bao giờ cho người dân được hưởng đầy đủ, Ông Ngọc nói : “Những khuyến nghị này đề cập tới tất cả các lĩnh vực liên quan đến việc thúc đẩy và bảo vệ quyền con người. Về cơ bản các khuyến nghị là tích cực và mang tính xây dựng. Ngay sau khi nhận được các khuyến nghị, đoàn ta gồm đại diện 11 bộ, ban, ngành đã họp và rà soát. Đoàn đánh giá sơ bộ: Phần lớn các khuyến nghị là có thể chấp nhận được vì phù hợp với đường lối đổi mới và chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước và thực tiễn về nhân quyền ở Việt Nam. Đó sẽ là sự bổ sung hữu ích, giúp chúng ta có thể xác định rõ hơn những ưu tiên thúc đẩy về vảo vệ quyền con người.

Tuy nhiên, cũng còn một số khuyến nghị còn thiếu cơ sở, chưa phản ánh được đúng tình hình thực tiễn một cách khách quan của Việt Nam hoặc thể hiện định kiến. Những khuyến nghị này chúng ta không chấp thuận.”

Tại sao lại “thiếu cơ sở”, “thể hiện định kiến”  và “chưa phản ánh được đúng tình hình thực tiễn một cách khách quan của Việt Nam” ?

Bởi vì các nước phương Tây đã có những bằng chứng vi phạm của Việt Nam từ nhiều năm qua. Họ cũng đã biết Hiến pháp Việt Nam viết gì về “quyền con người và nghĩa vụ công dân”, nhưng họ không bị đánh lừa bởi nhóm 5 chữ “do pháp luật quy định”  được thòng vào đuôi nhiều điều khỏan trong  Hiến pháp 2013  được Quốc hội chấp thuận ngày 28/11/2013.

Có thể  ông Hà Kim Ngọc không thuộc Hiến pháp bằng người nước ngòai, hoặc biết các quyền con người đã bị nhà nước “vô hiệu hóa”  mà vẫn lên giọng bài bác các nước  khi họ có cơ sở và không hề định kiến yêu cầu Chính phủ Việt Nam phải thi hành những cam kết Quốc tế mà mình đã ký tôn trọng.

Lý do chính quyền Việt Nam bị nhiều nước phê phán tại diễn đàn Geneve ngày 07/02/2014 vì  các quyền căn bản của con người Việt Nam đã bị hạn chế  ngay trong 3 Điều khỏan của Hiến pháp:

Điều 23: “Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.

Điều 24: “1. Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.

2. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.

3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật.

Điều 25: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.”

KHÔNG VÀ CÓ

Khi đọc những điều này, liệu ông Hà Kim Ngọc có thể trả lời cho Quốc tế tại sao có vô số công dân Việt Nam đã bị cấm không được “tự do đi lại” và “không có quyền ra nước ngòai” hay “từ nước ngoài về nước” , hoặc sau khi trở về nước lại bị câu lưu, theo dõi ?

Và khi đã cam kết “tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo” , nhưng vẫn buộc các tôn giáo phải đăng ký và gia nhập  Mặt trận Tổ quốc thì mới được ưu đãi hoạt động thì có chà đạp lên Hiến pháp không ?

Và tại sao những giáo hội không chịu đăng ký, tiêu biểu như Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Ấn Quang), Giáo hội Phật giáo Hòa hảo Thuần túy (Cụ Lê Quang Liêm) lại bị kìm kẹp, lãnh đạo bị tù tội, trù dập, canh chừng, bị theo dõi, bị ngăn cấm đi lại ?

Về Điều 25, liệu Thứ trưởng Ngọai giao Hà Kim Ngọc có dẫn chứng được có “tự do ngôn luận” và “tự do báo chí” ở Việt Nam ? Và ông có dám tranh luận công khai với những công dân đã bị bắt tù, bị đàn áp và bị ngăn cấm biều tình, dù là biểu tình yêu nước chống ngọai xâm Trung Cộng như đã diễn ra ở Sài Gòn và Hà Nội trong hai năm 2011 và 2012 ?

Còn việc hội họp và lập hội của công dân có bị ngăn chận không ? Ông Ngọc cứ hỏi cụ Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, Nguyên Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh, Giáo sư Tương Lai ở Sài Gòn và Tiến sỹ Nguyễn Quang A ở Hà Nội sẽ biết rõ hơn.

Về quyền tự do ngôn luận thì hãy hỏi thẳng các Nhà truyền thông xã hội (Bloggers) và Nhà báo 82 tuổi Tống Văn Công, người mới tuyên bố “tự ý ra khỏi đảng” sau 55 năm làm đảng viên để biết đảng của ông Ngọc đã “nói trước quên sau” như thế nào ?

Sau khi bị Đảng Ủy lên án “Có quan điểm ủng hộ hoặc tán thành đa nguyên chính trị, đa đảng; công khai phê phán bác bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, nguyên tắc tập trung dân chủ của Đảng”, Cụ Tống Văn Công cay đắng viết: “ Càng tự hào về lý tưởng cao cả mà mình đã bỏ cả đời để phục vụ, tôi càng day dứt, xấu hổ vì sự thoái hóa, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ những người trong guồng máy lãnh đạo, khiến Đảng cầm quyền phạm nhiều sai lầm, làm mất hết niềm tin của nhân dân, làm khoảng cách tụt hậu của đất nước càng ngày càng xa so với các nước khu vực. Những người lúc nào cũng hô hào kiên trì ý thức hệ lỗi thời, cấm không được tự diễn biến, thực ra, họ chỉ nhằm duy trì quyền lực, khai thác “lợi ích nhóm”, làm giàu cho bản thân, bất chấp thiệt hại của nhân dân lao động và đất nước.”

Ông cảnh giác : “ Giặc “nội xâm” bao giờ cũng là chỗ dựạ của giặc “ngoại xâm”. Bất kể bọn bành trướng hung hăng ra rả khẳng định toàn bộ Hoàng Sa, Trường Sa, cả “lưỡi bò” Biển Đông là của Trung Quốc, lời họ đáp lại chủ yếu vẫn là kiên trì “16 chữ vàng” và “4 tốt”, vì đây là “đồng chí cùng chung ý thức hệ”, cùng chống lại các thế lực thù địch phương Tây. Truyền thống bất khuất, lòng tự tôn dân tộc bị xúc phạm nghiêm trọng, làm mất dần sự đồng thuận xã hội trước hiểm họa đe dọa sự tồn vong của dân tộc, mà thực ra cũng là sự tồn vong của chính Đảng Cộng sản Việt Nam.”

Rồi ông tuyệt vọng : “Vì những lẽ đó mà thời gian qua, tôi hết sức tự kiềm chế, cố gắng tiếp tục đứng trong hàng ngũ Đảng để cùng với các đảng viên chân chính trực tiếp đấu tranh, góp ý xây dựng Đảng, hi vọng những người lãnh đạo nhận ra sai lầm, vứt bỏ ý thức hệ lạc hậu, tiến tới một Đại hội Đảng đổi mới lần 2: Đổi mới chính trị, thực hiện nhà nước pháp quyền đúng như các thể chế chính trị hiện đại. Từ đó mà vực dậy niềm tin đang cùng kiệt của nhân dân, tiếp tục sứ mệnh mà đảng viên và nhân dân giao cho.

Hôm nay, con đường ấy đã bị chặn lại. Đau lòng lắm, nhưng phải đành vậy thôi! Từ giờ phút này, từ ngày hôm nay, 25-2-2014, tôi xin nói lời chia tay với Đảng Cộng sản Việt Nam.

PHẠM BÌNH MINH NÓI DỐI ĐẾN BAO GIỜ ?

Với trường hợp của Cụ Tống Văn Công và trước đây đối với Cố Luật sư Lê Hiếu Đằng cũng phải bỏ đảng sau 45 năm chưa đủ để cho những người cầm quyền ở Việt Nam “sáng mắt sáng lòng” hay sao ?

Vậy mà, trong bài diễn văn đọc tại kỳ họp thứ 25 của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ở Geneve ngày 30/03/2014 vừa qua, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngọai giao Phạm Bình Minh vẫn có thể loè bịp Thế giới khi ông lập lại câu nói “phong trào” rằng : “Việt Nam khẳng định chính sách nhất quán về bảo đảm và phát huy quyền con người, xác định con người vừa là mục tiêu, vừa là động lực của quá trình phát triển…. Nhà nước Việt Nam đã có nhiều nỗ lực đáng kể trong công tác bảo đảm và phát huy quyền con người, được cụ thể hóa trong pháp luật, chính sách và thể hiện rõ bằng những thành tựu trên thực tế.”

Phó Thủ Tướng, Bộ ngoại giao Phạm Bình Minh. Ảnh google

Phó Thủ Tướng, Bộ ngoại giao Phạm Bình Minh. Ảnh google

Ông Minh còn không biết ngượng mồm khi khoe tại diễn đàn: “Người dân Việt Nam liên tục cập nhật hơi thở và nhịp sống của thế giới bên ngoài thông qua hệ thống gần 1000 báo in, 1174 cổng thông tin điện tử, 67 đài phát thanh truyền hình, sự có mặt tại Việt Nam của nhiều hãng thông tấn, truyền hình lớn trên thế giới, nhất là sự phát triển của Internet. Theo Liên minh Viễn thông quốc tế (ITU,  International Telecommunication Union), số người dùng Internet tại Việt Nam gần 31 triệu, đứng thứ 3 khu vực Đông Nam Á và thứ 8 tại châu Á. Ai từng đến Việt Nam cũng có nhận thấy đời sống tôn giáo, tín ngưỡng phong phú. Tất cả các tôn giáo chính trên thế giới đều có mặt và cùng chung sống hòa bình tại Việt Nam với số lượng chức sắc, tín đồ, cơ sở thờ tự, ấn phẩm ngày càng tăng.

Có thể nói rằng, chưa bao giờ người dân Việt Nam lại có mức sống cao và được thụ hưởng một cách đầy đủ, trọn vẹn tất cả những quyền và tự do của mình trên tất cả các lĩnh vực dân sự, văn hoá, kinh tế, chính trị và xã hội như hiện nay.”

Khi nói oang oang như thế, ông Minh tưởng đại biểu các nước không biết ông đang nói dối hay sao ? Chẳng nhẽ họ không biết ở Việt Nam không hề có tự do ngôn luận, chưa hề có tự do báo chí, và quyền tự do truy nhập và truyền tải thông tin tự do trên Internet  đang bị nhà nước kiểm soát và theo dõi gắt gao ?

Và liệu  ông Minh  có mảy may cảm thấy thẹn thùng khi khoe khoang hão huyền rằng: “Bản Hiến pháp được Quốc hội Việt Nam thông qua ngày 28/11/2013 sau một thời gian dài tiếp thu hàng chục triệu ý kiến đóng góp, dành riêng 36 điều/120 điều nói về quyền con người”, nhưng ông lại  giấu đi không biết bao nhiêu  “hầm chông” và “mãi mìn” ghi trong các Điều 14  và 15  về Quyền con người.

Điều 14 viết:”Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.”

Nhưng có ai giải thích được, hay đã có Luật nào của Việt Nam quy định thế nào là “ lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.” ?

Sang Điều 15 cũng  “lấp lửng con cá vàng” và “đánh bẫy” như thế này :

“1. Quyền công dân không tách rời nghĩa vụ công dân.

2. Mọi người có nghĩa vụ tôn trọng quyền của người khác.

3. Công dân có trách nhiệm thực hiện nghĩa vụ đối với Nhà nước và xã hội.

4. Việc thực hiện quyền con người, quyền công dân không được xâm phạm lợi ích quốc gia, dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.”

Nhưng thế nào là “lợi ích quốc gia, dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác” ?

Nếu chưa ai trong lãnh đạo đảng và nhà nước CSVN giải thích được thì tại sao  ông Phạm Bình Minh  phải nói dối mãi để cho đám cháy nhân quyền ở Việt Nam không còn chữa được nữa ?

Phạm Trần

(03/014)

Quốc hội Nga ủng hộ yêu cầu sát nhập của Crimée

Thanh Phương, RFI, 7-3-14

http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20140307-quoc-hoi-nga-ung-ho-yeu-cau-sat-nhap-cua-crimee

dan Crimea noi chuyen voi linh Nga

Tại thành phố Simferopol, Crimée, dân cư trò chuyện với những người mang quân phục, được cho là lính Nga, 05/03/2014. REUTERS/Vasily Fedosenko

Hôm nay, 07/03/2014, Quốc hội Nga tuyên bố sẽ ủng hộ « sự chọn lựa lịch sử » của vùng Crimée trong cuộc trưng cầu dân ý về việc sát nhập nước Cộng hòa tự trị này vào Nga.

Một phái đoàn Quốc hội Crimée đã đến Matxcơva hôm nay và đã được các nghị sĩ Quốc hội lưỡng viện Nga tiếp. Trong cuộc gặp gỡ này, chủ tịch viện Duma ( Hạ viện ) Serguei Narychkine tuyên bố : « Chúng tôi tôn trọng sự chọn lựa lịch sử của người dân vùng Crimée ». Tuyên bố này hàm ý rằng các nghị sĩ Nga sẽ bỏ phiếu ủng hộ việc sát nhập vùng Crimée vào Nga.

Về phần chủ tịch Hội đồng Liên bang ( Thượng viện ) Valentina Matvienko thì nói thẳng là, nếu người dân Crimée quyết định sát nhập vào Nga, Thượng viện Nga sẽ ủng hộ quyết định đó.

Hôm qua, Quốc hội Crimée đã yêu cầu tổng thống Putin cho vùng này sát nhập vào Nga và loan báo sẽ tổ chức cuộc trưng cầu dân ý về vấn đề này. Theo điện Kremlin, hôm qua, tổng thống Putin đã nghiên cứu yêu cầu của Quốc hội Crimée trong một cuộc họp của Hội đồng An ninh Nga.

Tổng thống lâm thời của Ukraina Tourtchinov hôm qua đã lên án « một tội ác chống Ukraina do binh lính Nga gây ra », đồng thời loan báo tiến hành thủ tục giải tán Quốc hội Crimée.

Về tình hình tại chỗ, 40 quan sát viên của Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu OSCE hôm qua đã bị những người có vũ trang ngăn không cho vào vùng Crimée, nên đã phải quay trở về. Sau cuộc họp vẫn không đạt được kết quả nào của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc hôm qua, Hoa Kỳ đã yêu cầu Nga tạo điều kiện dễ dàng cho các quan sát viên quốc tế đến Crimée.

Còn tổ chức Cảnh sát Quốc tế Interpol hôm nay cho biết là chính quyền Kiev đã yêu cầu họ ra lệnh bắt giữ cựu tổng thống Ianukovitch, dẫn độ ông này về Ukraina để xét xử về tội « lạm quyền và sát nhân ».

‘Không công nhận bỏ phiếu trưng cầu dân ý’ củaCrimea

Thủ tướng lâm thời Ukrine (trái) trong một cuộc họp với NATO hôm 06/03

Thủ tướng của chính quyền lâm thời Ukraine cảnh báo quốc hội Crimea rằng “không một ai trong thế giới văn minh” sẽ công nhận kết quả trưng cầu dân ý về việc Crimea gia nhập Nga.

Arseniy Yatsenyuk và một số nhân vật khác trong chính phủ Kiev gọi cuộc bỏ phiếu là “vi hiến” và “bất hợp pháp”

Nhưng quốc hội Nga ủng hộ cuộc trưng cầu dân ‎ý. Người phát ngôn thượng viện nói nếu người dân Crimea bỏ phiếu về việc gia nhập Nga thì họ sẽ “chắc chắn ủng hộ”.

Quyết định của các dân biểu Crimea muốn quay về với Liên bang Nga được đưa ra trong lúc căng thẳng quốc tế về sự có mặt của các nhóm quân thân Nga ở vùng bán đảo phía Nam Ukraine.

Điện Kremlin cho biết, sau một cuộc điện đàm giữa ông Vladimir Putin và ông Barack Obama, vẫn có sự khác biệt trong cách tiếp cận và đánh giá khủng hoảng.

Trong khi đó, đội tuyển Paralympic của Ukraine đã xác nhận sẽ tham gia Thế Vận hội mùa đông của người khuyết tật ở Sochi.

Trưởng đoàn, Valeriy Sushkevich, giải thích rằng tham gia “để họ nhớ chúng tôi, ghi nhớ Ukraine – một quốc gia có chủ quyền, gửi các vận động viên tới đây”.

Nhưng ông nói: “Nếu có điều gì đó quan trọng xảy ra, Ukraine sẽ rời Thế Vận hội ngay lập tức”.

‘Chủ quyền’

Các vận động viên Paralympic Ukraine vẫn thi đấu tại Sochi dù trước đó muốn tẩy chay

Thủ tướng Yatesenyuk nói hôm thứ Sáu 07/03 rằng Ukraine sẵn sàng đối thoại với Nga ngay khi Nga rút quân và tuân theo các thỏa thuận quốc tế.

Trong một cảnh báo gửi tới “những kẻ gây chia rẽ và phản bội đất nước Ukraine”, ông nói:

“Mọi quyết định của các ông là bất hợp pháp, vi hiến và không một ai trong thế giới văn minh sẽ công nhận cái gọi là trưng cầu dân ý của điều gọi là chính quyền Crimea”.

Kiev không công nhận chính quyền thân Moscow của Crimea, được đưa lên trong tình trạng khẩn cấp khi các lực lượng thân Nga bắt đầu chiếm cứ các khu vực chiến lược hồi tuần trước.

Phía lãnh đạo Crimea thì gọi chính quyền lâm thời ở Kiev là “bất hợp pháp” khi nhóm này lên nắm quyền sau khi ông Viktor Yanukovych bị lật đổ hồi tháng Hai.

Quốc hội Crimea nói hôm thứ Năm 06/03 rằng đã yêu cầu Tổng thống Putin cho phép khu vực này gia nhập với Nga, và sẽ thăm dò ý kiến của người dân Crimea trong cuộc bỏ phiếu ngày 16/03 tới.

Trong buổi đón tiếp đoàn đại diện dân biểu Crimea tới Moscow hôm 07/03, phát ngôn viện nghị viện Nga, Valentina Matviyenko nói: “Không còn nghi ngờ gì, quốc hội Crimea, với tư cách là chính quyền hợp pháp, có quyền đó… quyền làm chủ của người dân trong việc quyết định tương lai của mình.”

Hạn chế thị thực

Người biểu tình đứng bên ngoài căn cứ không quân Belbek

Trong cuộc nói chuyện kéo dài một giờ đồng hồ, ông Obama nói với ông Putin rằng hành động của Nga là vi phạm chủ quyền của Ukraine, theo một thông cáo của tỏa Bạch Ốc.

Ông nói có một giải pháp phù hợp với tất cả các bên, trong đó có đàm phán giữa Kiev và Moscow, và các lực lượng của Ukraine và Nga cần rút về căn cứ của mình dưới sự giám sát quốc tế.

Về phần mình, Tổng thống Putin nói chính quyền mới ở Kiev đã áp đặt “quyết định hoàn toàn bất hợp pháp” lên khu vực ủng hộ Nga ở phía Đông Ukraine, và Moscow “không thể làm ngơ các kêu gọi giúp đỡ”.

Nhưng ông cũng nói quan hệ Mỹ-Nga “không nên bị phá vỡ vì những bất đồng về một quốc gia đơn lẻ, mặc dù đây là vấn đề quốc tế cực kỳ quan trọng”.

Hoa Kỳ và châu Âu đã công khai ủng hộ chính quyền lâm thời của Ukraine, và hôm thứ Năm 06/03 đưa ra các biện pháp trừng phạt đối với phe chông đối.

Washington ra lệnh hạn chế thị thực đối với một số quan chức và cá nhân người Nga và Ukraine, trong khi các lãnh đạo Liên hiệp châu Âu ở Brussels đồng ý hoãn đối thoại với Moscow về việc giảm giới hạn trong đi lại đối với người Nga muốn vào châu Âu.

Các bài liên quan

  • Mỹ giục Nga tìm giải pháp cho Ukraine
  • ‘Không thể quan hệ như thường với Nga’
  • Khủng hoảng Ukraine: Toan tính của Putin
  • Có nên đem Crimea cho Nga thuê?
  • QH Crimea ‘hỏi ý dân về gia nhập Nga’
  • TQ phản ứng cầm chừng về Ukraine

    QH Crimea ‘hỏi ý dân về gia nhập Nga’

  • 6 tháng 3, 2014

  • Lính thân Nga và lính Nga trên thực tế đã làm chủ Crimea

    Quốc hội ở khu vực Crimea miền nam Ukraine đã bỏ phiếu để trở thành một phần của Nga.

    Sẽ diễn ra cuộc trưng cầu dân ý vào ngày 16 tháng Ba tại Crimea.

    Một bộ trưởng của chính phủ mới tại Kiev nói họ tin rằng về hiến pháp, Crimea không thể gia nhập Liên bang Nga.

    Crimea, khu vực có đa số là người Nga, đã trở thành tâm điểm căng thẳng sau khi Tổng thống thân Moscow Viktor Yanukovych bị lật đổ.

    Các lực lượng của Nga và thân Nga đã kiểm soát bán đảo Crimea trong nhiều ngày qua.

    Hôm nay các lãnh đạo của EU đang họp ở Brussels để tìm cách phản ứng trước hoạt động của Nga điều quân vào Ukraine.

    Tuy nhiên, các diễn biến tại chỗ có vẻ rất nhanh trong khi các nỗ lực ngoại giao vẫn chưa đạt kết quả gì đáng kể.

    Hiện nay tại Crimea, bán đảo từng có vương quốc của người Hồi giáo trước khi bị Nga Hoàng chiếm hồi thế kỷ 18, có ba sắc tộc chính là Nga (58%), Ukraine (25%) và Tatar (12%).

    Chính quyền Cộng hòa Tự trị Crimea thuộc Ukraine đã tỏ thái độ thân Nga rõ rệt những ngày qua.

    Người Nga ở Crimea đang vui mừng chờ ngày bỏ phiếu

    Trong một thông cáo, quốc hội Crimea cho hay đã yêu cầu Tổng thống Nga Vladimir Putin “bắt đầu thủ tục” để cho phép Crimea gia nhập Liên bang Nga.

    Điện Kremlin nói Tổng thống Putin biết các diễn biến tại quốc hội Crimea nhưng chưa có phản ứng chính thức.

    Theo quốc hội Crimea, nếu Nga đồng tình với yêu cầu của Crimea, người dân Crimea sẽ trả lời hai câu hỏi trong ngày 16 tháng Ba.

    • Quý vị có ủng hộ sáp nhập Crimea vào Nga?
    • Quý vị có ủng hộ giữ quy chế Crima là một phần của Ukraine?

    Bộ trưởng Kinh tế lâm thời của Ukraine, Pavlo Sheremeta, nói việc Crimea gia nhập Liên bang Nga là “không đúng với hiến pháp”.

    Thủ tướng Ukraine Arseniy Yatsenyuk thì nói ông đã mời các lãnh đạo Nato đến Kiev họp bàn về hợp tác quân sự.

    Có tin nói ông Gubarev vừa bị bắt

    Cùng lúc, tin tức nói Tổng thống Nga Vladimir Putin không có tên trong số người bị Hoa Kỳ nêu tên ở một danh sách chính quyền Mỹ trừng phạt vì có liên quan đến khủng hoảng Ukraine.

    Bộ Ngoại giao Nga nói vào chiều 6/3 rằng “Hoa Kỳ vẫn chưa chịu chấp nhận rằng diễn biến ở Ukraine không xảy ra như họ muốn, theo hãng tin Reuters.

    Tại vùng đất liền Ukraine, ở thành phố Donetsk, thủ lĩnh của nhóm ủng hộ Nga đã chiếm trụ sở chính quyền địa phương để cắm cờ, ông Pavel Gubarev bị cảnh sát bắt.

    Các bình luận cho rằng đây là lời cảnh báo với phái ‘phân chia quốc gia, xâm phạm lãnh thổ Ukraine’ từ chính quyền Ukraine.

    Các bài liên quan

Cuộc đối đầu nghẹt thở ở căn cứ quân sự Ukraine

http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/cuoc-doi-dau-nghet-tho-o-can-cu-quan-su-ukraine-2959365.html

Một đoàn binh sĩ Ukraine không vũ trang, dẫn đầu là một quân nhân mang quốc kỳ vừa đi vừa hát bài ca thời chiến tranh Vệ quốc và tiến đến sát nhóm binh sĩ thân Nga. Bất chấp cảnh cáo, họ tiến đến gần, đối mặt. Những tiếng súng vang lên.

Nga thách thức đòn trừng phạt kinh tế của Mỹ
Nga thử tên lửa đạn đạo liên lục địa

Từ đêm hôm thứ hai, hàng trăm thành viên lực lượng tự vệ Crimea và các binh sĩ đi trên xe mang biển số Nga đã bao vây căn cứ không quân Belbek, gần Sevastopol trên bán đảo Crimea thuộc Ukraine. Phía bên trong căn cứ cũng có vài trăm quân nhân Ukraine. Có tin phía Nga đã đưa ra tối hậu thư, yêu cầu quân Ukraine đầu hàng nếu không sẽ bị tấn công. Tuy nhiên Bộ Quốc phòng Nga bác bỏ.

9 h sáng qua, sau khi tấu bản quốc thiều Ukraine, một đoàn binh sĩ nước này, trên mình không có vũ trang, mang theo quốc kỳ Ukraine và Liên Xô trên vai. Họ vừa đi vừa hát. Khi đoàn người tiến đến gần nơi các binh sĩ vũ trang thân Nga, một binh sĩ Ukraine đột nhiên hát “Smuglianka, moldovanka” – một bài hát nổi tiếng thời Xô viết.

uk-2-9760-1393975187.jpg
Quân nhân Ukraine mang quốc kỳ và cờ Liên bang Xô viết. Ukraine và Nga đều là các thành viên của Liên bang trước đây, tách ra năm 1991. Ảnh: ABC

Những binh sĩ Ukraine này đòi được vào bên trong căn cứ để làm việc. Nhóm vũ trang thân Nga khi đó đang ở giữa, với phía trước mặt là các binh sĩ Ukraine, sau lưng là căn cứ của Ukraine. Căn cứ này nằm dưới sự kiểm soát của lực lượng thân Nga từ hôm 28/2.

Dòng người khoảng 200 lính Ukraine tiến dần đến vị trí của bên thân Nga, nơi một chiếc xe quân sự mang biển số Nga và ba người đàn ông đứng chắn ngang đường. Khi họ còn cách nhau hơn 20 mét, một người bắn chỉ thiên, những người khác nhanh chóng vào vị trí chiến đấu, ngay sát bên hông đội ngũ của người Ukraine.

Sau phát súng thứ nhất, các binh sĩ Ukraine khựng lại, nhưng rồi tiếp tục bước. Đến phát thứ hai, thứ ba, họ cúi đầu như để tránh đạn nếu có, rồi bắt đầu chạy. Một người lấy can đảm hô to “Chúng tôi mới là chủ ở đây”.

Một binh sĩ khác, phất cờ Liên Xô, gào lên: “Đây là quốc kỳ Liên Xô, các anh đang bắn quốc kỳ Liên Xô đấy!”.

Tổng cộng có 5 viên đạn bắn chỉ thiên. Phía thân Nga tiếp tục hét lên, rằng họ sẽ bắn; người Ukraine đáp lại “Bắn đi!”.

Video: Cuộc đối đầu căng thẳng

uk3-4347-1393975187.jpg
Các phóng viên quốc tế ghi hình trong lúc đại tá chỉ huy căn cứ của Ukraine tiến đến đàm phán với đại diện phía bên kia. Ảnh: Haaretz.

Chỉ huy căn cứ, đại tá Yuli Mamchur, sau đó ra thương lượng với đại diện nhóm vũ trang. Sau 30 phút, 15 người Ukraine được phép vào căn cứ. Họ đi giữa hai hàng binh sĩ thân Nga. Số quân nhân Ukraine còn lại vẫn phải ở phía ngoài. Có thêm hai xe tải Nga chở thêm lính vũ trang đến tăng cường tại khu vực.

Người thân của các quân nhân Ukraine đang trong căn cứ, lo lắng vì căng thẳng, đã kéo nhau đến trước khu vực này và giơ những tấm biển ghi “Không chiến tranh”.

“Tất nhiên là mẹ tôi sợ và khóc, bảo tôi phải giữ an toàn bản thân”, binh sĩ kỹ thuật radio máy bay của không quân Ukraine kể. “Nhưng mẹ cũng dặn tôi: con đã thề và phải giữ lời thề đến phút cuối”.

Một quân nhân khác, phi công phụ Severin Vetvitsky, cho biết họ nhận được các mệnh lệnh không rõ ràng cho lắm và không biết sẽ phải làm gì. Nhưng có một lệnh rất rõ, đấy là không được đầu hàng. “Chúng tôi sẽ không đầu hàng”.

Cho đến tối qua, mức độ căng thẳng có vẻ giảm bớt. Phía bên ngoài căn cứ không quân, cảnh tượng càng như siêu thực khi các binh sĩ Ukraine chơi bóng đá trước sự cảnh giác của các quân nhân Nga.

Chính phủ mới ở Kiev tố cáo Nga đã đưa 16.000 quân sang Crimea, nhưng Kremlin bác bỏ thông tin này. Nga có các quân nhân đóng tại căn cứ hải quân và không quân trên bán đảo Crimea; và theo thoả thuận giữa hai nước, Nga có thể hiện diện 25.000 binh sĩ ở đây.

uk-7448-1393975187.jpg
Binh sĩ thuộc biên chế căn cứ không quân Belbek, Ukraine, chơi bóng đá sau cuộc đối đầu. Ảnh: EuroNews.

Ánh Dương (theo NYT, EuroNews)

Lý do thật sự đằng sau vụ bắt anh Truyển, chị Hằng và 18 người ở Lấp Vò: Đàn áp Tôn giáo, đàn áp Phật giáo Hòa hảo

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/03/ly-do-that-su-ang-sau-vu-bat-anh-truyen.html#more

Ngọc Nhi Nguyễn (Danlambao) – Mặc dù nhà cầm quyền CSVN tuyên bố trên báo chí rằng LS Nguyễn Bắc Truyển bị bắt là do anh “lợi dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản người khác” và chị Bùi Thị Minh Hằng, chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh bị bắt biệt giam không tin tức đã 20 mấy ngày là vì họ “gây rối trật tự công cộng” và “làm cản trở giao thông”, nhưng trên thực tế hoàn toàn không phải như thế.

LS Nguyễn Bắc Truyển là 1 người đấu tranh dân chủ, bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền CSVN, vợ sắp cưới của anh là chị Bùi Thị Minh Phượng là tín đồ PGHH. Chị Bùi Thị Minh Hằng là 1 người đấu tranh cho dân oan và nhân quyền, gần đây chị có nhiều giao lưu gặp gỡ và thân thiết với các tín đồ PGHH. Anh Nguyễn Văn Minh và 18 người cùng bị bắt đều là tín đồ PGHH. PGHH lại có 1 mối nghi vấn rất lớn đối với đảng CSVN về sự mất tích của người sáng lập đạo là Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ, khi Thầy được Việt Minh mời đi gặp mặt rồi không trở về nữa.

Để nắm quyền điều hành Giáo hội PGHH và tín ngưỡng của tín đồ, nhà nước CSVN đã thành lập những hội, những chùa “quốc doanh”, ép tín đồ phải đến đó mà cúng lễ chứ không được tự do tu tập theo đúng lời truyền dạy của Đức Huỳnh Phú Sổ ở những chùa mà nhà nước không kiểm duyệt được như là Quang Minh Tự.

Nhà cầm quyền CSVN đã từng có nhiều hành động đàn áp PGHH dã man, nhất là vào dịp lễ Đức Thầy hàng năm. Tháng 06- 2013 đã có 1 vụ đàn áp PGHH tại chùa Quang Minh Tự ở An Giang, hình ảnh và tin tức đã được phổ biến trên mạng, bởi các báo đài hải ngoại và cả trên Youtube.

Để phản đối việc công an đàn áp dã man này, 1 tín đồ PGHH là ông Võ Văn Thanh Liêm đã tự mổ bụng định tự sát. Xin xem clip dưới đây.

Anh Nguyễn Bắc Truyển bị bắt khi về Lấp Vò, Đồng Tháp ở nhà vợ chưa cưới. Chị Bùi Thị Minh Hằng và 20 người khác bị bắt trên đường đi Lấp Vò, Đồng Tháp, chuẩn bị ghé vào chùa Quang Minh Tự. Khu vực Lấp Vò có rất nhiều tín đồ PGHH sinh sống.

Sau khi họ bị bắt thì đài truyền hình Đồng Tháp cho chiếu đoạn phim bôi nhọ những tín đồ PGHH chân chính. Họ chiếu hình ảnh 1 người mặc áo tràng lam đang quơ tay la lớn phản đối mà không cho biết đó là ai và đang phản đối điều gì, họ lại cho 1 ông tự nhận là tín đồ PGHH phát biểu theo đường lối của nhà nước, giải thích sai lạc lời dạy của Đức Huỳnh Phú Sổ, nhằm kết tội và hạ uy tín những tín đồ nào dám không tuân theo sự áp đặt của chính quyền.

Qua những sự kiện trên, chúng ta thấy rõ ràng nhà nước CSVN đã rất sợ hãi khi thấy những tiếng nói đấu tranh tiêu biểu và mạnh mẽ như LS Truyển và chị Bùi Hằng lại có mối quan hệ thân thiết với tín đồ PGHH. Họ lo sợ việc những người này đoàn kết nhau lại thì sẽ tạo thành 1 sức mạnh rất lớn, khiến cho họ khó có thể đàn áp và tiêu diệt.

Vì vậy mà nhà cầm quyền CSVN phải tìm mọi cách ngăn chận, và đương nhiên ngăn không được thì bắt bỏ tù. Tuy vậy nhà cầm quyền vẫn không dám công khai nhận là đang đàn áp tôn giáo và người bất đồng chính kiến, nên mới phải bịa ra và giàn dựng ra những “tội” khác để có lý do bắt. Bắt xong mới dùng thủ đoạn ép cung để hòng gán ghép những tội khác nặng hơn.

 

Đây là lý do vì sao công an Đồng Tháp vẫn giam giữ chị Bùi Hằng và 2 người đi cùng chị suốt 20 mấy ngày liền mà không hề có bản án tội trạng gì hợp lý. Và mới đây lại có giấy mời 18 người tín đồ PGHH bị bắt cùng ngày nhưng đã được thả ra, mục đích là để kiếm lời khai theo đúng “đơn đặt hàng” của nhà nước!

Hành động lừa đảo và thủ đoạn gian xảo này của nhà nước VN không qua được con mắt của người dân, và sẽ bị tố cáo rộng rãi trên các phương tiện truyền thông và quốc tế.

Cục xương này to lắm đảng nuốt không trôi đâu, tốt nhất là nên thả người ngay lập tức, trước khi bị lên án là lại đàn áp tôn giáo trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, mà VN vừa mới chật vật mãi mới xin được 1 ghế!

Ngọc Nhi Nguyễn

Phương Tây trừng phạt Matxcơva sau khi vùng Crimée đòi nhập với Nga

Thanh Phương, RFI, 7-3-14

http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20140307-phuong-tay-ra-cac-bien-phap-trung-phat-matxcova-sau-khi-vung-crimee-doi-sat-nhap-va

Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry phát biểu tại cuộc họp báo tại Đại sứ quán Mỹ ở Kiev, 04/03/2014.

Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry phát biểu tại cuộc họp báo tại Đại sứ quán Mỹ ở Kiev, 04/03/2014.

REUTERS/Kevin Lamarque/Pool

Thông tin về việc Quốc hội Crimée thông qua yêu cầu sát nhập vùng này vào Nga đến ngay giữa lúc các lãnh đạo Liên hiệp châu Âu đang họp thượng đỉnh bất thường tại Bruxelles hôm qua, 06/03/2014, bàn về khủng hoảng Ukraina.

Các lãnh đạo châu Âu đã lên án quyết định nói trên của Quốc hội Crimée và đã quyết định đình chỉ các cuộc đàm phán về visa với Nga và dọa sẽ thi hành các biện pháp trừng phạt khác, đặc biệt là về kinh tế, nếu tình hình tiếp tục xấu đi.

Theo lời chủ tịch Hội đồng châu Âu Herman Van Rompuy, Matxcơva phải chấp nhận đàm phán nhằm chấm dứt khủng hoảng với Ukraina trong những ngày tới và những đàm phán này phải nhanh chóng đạt kết quả.

Ông Van Rompuy cũng thông báo là Liên hiệp châu Âu sẽ ký hiệp định liên kết với Kiev trước cuộc bầu cử ngày 25/05 ở Ukraina.

Về phần Hoa Kỳ, hôm qua, tổng thống Barack Obama ra lệnh hạn chế cấp visa cho những cá nhân và quan chức bị xem là có trách nhiệm hoặc đồng lõa trong việc đe dọa chủ quyền Ukraina. Ông Obama cũng đã ký sắc lệnh cho phép phong tỏa tài sản các lãnh đạo Nga và Ukraina.

Hôm qua, tổng thống Mỹ đã nói chuyện qua điện thoại với tổng thống Nga Vladimir Putin để nhấn mạnh rằng do Nga đã vi phạm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraina, cho nên Washington đã thi hành các biện pháp trừng phạt, với sự phối hợp với các đối tác châu Âu. Nhưng ông Putin vẫn không nhân nhượng, theo tường trình của thông tín viên RFI Muriel Pomponne từ Matxcơva :

« Khi trao đổi với Barack Obama, ông Vladimir Putin vẫn giữ nguyên lập luận : ”Các lãnh đạo Ukraina đã lên nắm quyền bằng một cuộc đảo chính, muốn áp đặt những quyết định phi pháp lên miền Nam và miền Đông Ukraina. Nước Nga không thể làm ngơ trước những lời kêu gọi trợ giúp trong vấn đề này, cho nên đã có hành động để đáp lại những lời kêu gọi đó, theo đúng công pháp quốc tế.” Ông Putin dường như còn nói thêm rằng quan hệ Nga-Mỹ có tính chất thiết yếu cho ổn định thế giới và mối quan hệ này không thể bị hy sinh cho những vấn đề quốc tế riêng lẻ, cho dù rất quan trọng. »

Như vậy Matxcơva dứt khoát không tỏ dấu hiệu yếu thế, nhất là trước những biện pháp trừng phạt đầu tiên của phương Tây. Matxcơva cho rằng những lời lẽ ở Bruxelles hôm qua là không thích hợp với trao đổi giữa hai đối tác. Ngành ngoại giao Nga phớt lờ hoàn toàn việc Hoa Kỳ hạn chế visa, khi nào mà những biện pháp này không liên quan đến ông Putin.

Về việc đình chỉ hợp tác quân sự giữa Mỹ và khối NATO với Nga, Matxcơva cho rằng đó là « tâm lý thời chiến tranh lạnh » và cảnh cáo rằng : « Những biện pháp trừng phạt giống như những boomerang sẽ quay trở ngược đập vào những người đã quyết định những biện pháp đó ». Về phần mình, các dân biểu Nga dọa sẽ tịch biên tài sản các công ty châu Âu và Mỹ trong trường hợp phương Tây trừng phạt kinh tế.

Phó Tổng thanh tra CP nói về tài sản

Ông Ngô Văn Khánh làm phó Tổng thanh tra từ cuối 2011

Phó Tổng Thanh tra chính phủ Ngô Văn Khánh vừa lên tiếng về khối tài sản lớn của ông mà báo Người Cao Tuổi công bố hồi tuần trước.

Trong bài ngày 28/2 ở mục Bạn đọc, tờ Người Cao Tuổi đề cập tới các tài sản của ông Ngô Văn Khánh, được nói là theo bản kê khai của chính ông khi ông Khánh làm thủ tục theo quy trình bổ nhiệm ông vào vị trí Phó Tổng thanh tra Chính phủ vào tháng 11/2011.

Theo đó, ông Ngô Văn Khánh kê khai rằng ông và gia đình sở hữu các bất động sản gồm hai ngôi nhà và một mảnh đất.

Hai nhà được nói là của ông đều ở quận Hoàng Mai, Hà Nội và đều đã xây 5 tầng: nhà thứ nhất diện tích 114m2 đất, và nhà thứ hai diện tích 248m2 đất.

Mảnh đất của ông Ngô Văn Khánh rộng tới 1.800m2, nằm trong khuôn khổ dự án Mê Linh gần đền Hai Bà Trưng, Hà Nội.

Theo Người Cao Tuổi, giá đất tại đó trong thời điểm hiện nay là 10 triệu – 15 triệu đồng/m2; có nghĩa riêng mảnh đất này đã có giá trị ít nhất 18 tỷ đồng.

Ngoài ra, bài trên Người Cao Tuổi cũng cho hay ông có tài khoản trị giá trên 7 tỷ đồng tiền gửi tại Ngân hàng VIB và nhiều cổ phiếu tại bốn ngân hàng và hai công ty.

Bài của Người Cao Tuổi không ký tên và cũng không dẫn nguồn.

Ngày 6/3, ông Khánh đã lên tiếng phản hồi về các thông tin trên trong phỏng vấn với báo Pháp luật Việt Nam, được các báo khác đăng tải lại.

Không phải việc của cá nhân

Ông Ngô Văn Khánh nói ông đã xin ý kiến Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh và ông Tranh đã cho ý kiến rằng: “Đây không không phải chuyện của riêng cá nhân tôi nữa”.

“Vì vậy, cơ quan Thanh tra Chính phủ nói riêng và cơ quan chức năng của nhà nước liên quan nói chung sẽ có trả lời chính thức về việc này.”

Ông cũng khẳng định mọi việc ông vẫn “đang làm đúng theo quy định của pháp luật”.

Dư luận đang đặt nhiều câu hỏi về tài sản cán bộ như biệt thự của ông Trần Văn Truyền (trong ảnh)

Ngoài ông Ngô Văn Khánh, báo Người Cao Tuổi còn nhắm vào phanh phui điều mà báo này gọi là “của nổi” của người tiền nhiệm của ông Huỳnh Phong Tranh – ông Trần Văn Truyền, người từng giữ vị trí Tổng Thanh tra Chính phủ từ 2007-2011.

Ông Truyền còn là cựu Ủy viên Trung ương Đảng CSVN.

Tuy trong các bài viết, Người Cao Tuổi không đề cập tới nguồn gốc tài sản của các vị quan chức và cựu quan chức ngành thanh tra, thông tin mà báo này đưa ra đã khiến dư luận đặt dấu hỏi về khối tài sản đồ sộ của họ.

Cũng có dấu hỏi về cách thức đề cập vấn đề của các bài báo, mà một số người cho rằng trái với quyền riêng tư của công dân.

Công khai trong giới hạn?

Báo Lao Động hôm thứ Sáu 7/3 đăng phỏng vấn với ông Phí Ngọc Tuyển, Phó Cục trưởng Cục chống tham nhũng của Thanh tra Chính phủ.

Theo ông Tuyển, Chính phủ đã có quy định về chế độ công khai bản kê khai tài sản của cán bộ công chức trong Nghị định 68 ra năm 2011.

Theo đó, phạm vi và đối tượng công khai bản kê khai tài sản của cán bộ “chỉ là những người cùng làm trong một cơ quan” và người chịu trách nhiệm công khai bản kê khai ấy là thủ trưởng cơ quan đó.

Ông Phí Ngọc Tuyển nói: “Xét về mặt tổ chức thì chỉ có tổ chức mới được công khai, không phải cá nhân nào cũng được công khai bản kê khai ấy”.

“Pháp luật luôn bảo vệ tài sản hợp pháp của bất cứ ai và việc công khai tài sản phải nằm trong những giới hạn nhất định.”

Phó Cục trưởng Cục chống tham nhũng của Thanh tra Chính phủ Phí Ngọc Tuyển

“Như vậy, bất kể nghị định nào, cách công khai nào mà vượt quá phạm vi, địa điểm công khai, không đúng người có thẩm quyền công khai thì đều là sai.”

Nói cách khác, lãnh đạo Cục chống tham nhũng của Thanh tra Chính phủ hàm ý rằng việc công khai bản kê khai tài sản của ông Ngô Văn Khánh không phải từ thủ trưởng cơ quan – ở đây là Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh, là sai.

Ông khẳng định: “Pháp luật luôn bảo vệ tài sản hợp pháp của bất cứ ai và việc công khai tài sản phải nằm trong những giới hạn nhất định”.

Cục phó Phí Ngọc Tuyển giải thích rằng chưa thể công khai tài sản cán bộ trên mạng internet, “với tất cả mọi người”, là vì lý do an ninh.

“Nước ta, trong bối cảnh các loại tội phạm gia tăng, hoạt động hết sức tinh vi, nhưng cơ chế bảo vệ tài sản của cán bộ, công chức lại chưa tốt; bây giờ tôi công khai tài sản rộng rãi trên mạng, bọn tội phạm biết được sẽ nhòm ngó, lúc ấy ai bảo vệ tôi, vợ con, tài sản của tôi?”

“Quốc hội cũng đã họp và cân nhắc việc công khai tài sản cán bộ ở nơi cư trú, nhưng phải đi kèm với việc bảo vệ tốt hơn; do vậy, phải có lộ trình nên chưa thể nóng vội.”

Ông cũng nói Thanh tra Chính phủ không tránh né việc này, và câu hỏi có thể được đặt ra cho lãnh đạo Thanh tra Chính phủ tại cuộc họp thường kỳ cuối tháng Ba.

Các bài liên quan

Người Cao Tuổi lại nhắm vào thanh tra CP

Ông Ngô Văn Khánh làm phó Tổng thanh tra từ cuối 2011

Sau cựu Ủy viên Trung ương Trần Văn Truyền, Báo Người Cao Tuổi lại tiếp tục “nhắm vào” tài sản phó Tổng thanh tra Chính phủ Ngô Văn Khánh.

Ngày 21/2, tờ báo của Hội người cao tuổi Việt Nam gây chấn động khi đăng bài và ảnh về điều mà báo này gọi là “của nổi” của ông Truyền, người từng giữ vị trí Tổng Thanh tra Chính phủ từ 2007-2011.

Sau bài đăng trên Người Cao Tuổi, báo chí và dư luận Việt Nam đã dành khá nhiều thời gian tranh cãi về khối tài sản của ông Trần Văn Truyền, người thuộc diện quản lý của Ban Bí thư, khiến ông Truyền phải lên tiếng giải thích.

Lần này, trong bài ngày 28/2 và cũng đăng trong mục Bạn đọc, tờ Người Cao Tuổi đề cập tới các tài sản của ông Ngô Văn Khánh, được nói là theo bản kê khai của chính ông khi ông Khánh làm thủ tục theo quy trình bổ nhiệm ông vào vị trí Phó Tổng thanh tra Chính phủ vào tháng 11/2011.

Bài của Người Cao Tuổi không ký tên và cũng không dẫn nguồn.

Theo đó, ông Ngô Văn Khánh kê khai rằng ông và gia đình sở hữu các bất động sản gồm hai ngôi nhà và một mảnh đất.

Hai nhà được nói là của ông đều ở quận Hoàng Mai, Hà Nội và đều đã xây 5 tầng: nhà thứ nhất diện tích 114m2 đất, và nhà thứ hai diện tích 248m2 đất.

Mảnh đất của ông Ngô Văn Khánh rộng tới 1.800m2, nằm trong khuôn khổ dự án Mê Linh gần đền Hai Bà Trưng, Hà Nội.

Theo Người Cao Tuổi, giá đất tại đó trong thời điểm hiện nay là 10 triệu – 15 triệu đồng/m2; có nghĩa riêng mảnh đất này đã có giá trị ít nhất 18 tỷ đồng.

Ngoài ra, bài trên Người Cao Tuổi cũng cho hay ông có tài khoản trị giá trên 7 tỷ đồng tiền gửi tại Ngân hàng VIB và nhiều cổ phiếu tại bốn ngân hàng và hai công ty.

Đặt dấu hỏi

Tuy trong bài viết, Người Cao Tuổi không đề cập tới nguồn gốc tài sản của ông Ngô Văn Khánh, khi đọc danh sách liệt kê tài sản của ông người đọc chắc chắn sẽ đặt dấu hỏi trước khối tài sản đồ sộ trên của một quan chức chính quyền đương nhiệm, nhất là khi quan chức này hoạt động trong lĩnh vực ‘nhạy cảm’ là thanh tra.

Trước bài này, ngày 18/2 tờ báo này cũng đăng Bấm bài của nhóm phóng viên điều tra cáo buộc ông Khánh “có nhiều dấu hiệu vi phạm pháp luật, vi phạm Điều lệ Đảng từ việc giải quyết khiếu nại”.

Bài viết này nói về chỉ đạo của ông phó tổng thanh tra trong cuộc thanh tra tại Đại học Quốc gia Hà Nội và tố cáo ông Ngô Văn Khánh “đã làm sai lệch mục tiêu mà văn bản Kết luận của Tổng thanh tra đã ban hành”.

Báo Người Cao Tuổi cáo buộc:

“Trong quá trình giải quyết khiếu nại, ông Khánh với cương vị là Phó Tổng TTCP, cơ quan đầu ngành về giải quyết khiếu nại tố cáo của đất nước, vừa làm trái nguyên tắc, vừa có những phát ngôn rất ngông cuồng…”

“Rõ ràng, những vi phạm của ông Ngô Văn Khánh là có chủ ý, lặp đi lặp lại. Ông Khánh là Phó Tổng TTCP, Ủy viên BCH Đảng ủy Cơ quan TTCP nhưng đã lợi dụng chức vụ quyền hạn, không trung thực, cố ý vi phạm pháp luật về giải quyết khiếu nại…”

Báo này cũng đề xuất các cơ quan Trung ương xem xét, xử lý ông Ngô Văn Khánh.

Hiện chưa có thông tin gì cho thấy đề xuất của báo Người Cao Tuổi được chấp thuận.

Ông Ngô Văn Khánh, sinh năm 1958, có học vị thạc sỹ kinh tế.

Theo website của Thanh tra Chính phủ, trách nhiệm của ông bao gồm giúp Tổng Thanh tra Chính phủ “chỉ đạo thực hiện chức năng quản lý nhà nước về công tác thanh tra khối kinh tế ngành, khối nội chính và kinh tế tổng hợp; công tác giám sát, thẩm định và xử lý sau thanh tra; theo dõi, đề xuất chỉ đạo, điều phối, tổng hợp công tác thanh tra của thanh tra Chính phủ và ngành Thanh tra”.

Ông cũng trực tiếp phụ trách một số đơn vị của Thanh tra Chính phủ.

Vận động thành lập ‘Văn đoàn Độc lập VN’

Một cuộc họp của nhóm chủ trươngVăn đoàn Độc lập VN được dự kiến là một tổ chức xã hội dân sự độc lập, ái hữu.

Một tổ chức xã hội dân sự mới thuộc lĩnh vực văn học với tên gọi Văn đoàn độc lập Việt Nam’ vừa được tuyên bố vận động thành lập.

Hôm 03/3/2014, một nhóm 61 cây bút thuộc các lĩnh vực văn học, thi ca, nghiên cứu, phê bình, kịch tác gia, dịch giả v.v… là người Việt Nam ở trong và ngoài nước đã công bố một tuyên bố vận động thành lập Văn đoàn.

Tuyên bố do Trưởng ban vận động, nhà văn Nguyên Ngọc, cùng nhiều cây bút khác là thành viên Ban vận động như Bùi Chát, Bùi Minh Quốc, Bùi Ngọc Tấn, Dương Tường, Đặng Tiến, Đỗ Lai Thúy, Đỗ Trung Quân, Giáng Vân, Hoàng Hưng, Nguyễn Duy, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Quang Lập, Phạm Đình Trọng, Phạm Xuân Nguyên, Lưu Trọng Văn, Võ Thị Hảo, Vũ Thư Hiên, Ý Nhi v.v… đồng ký tên, cho hay Văn đoàn có ba sứ mạng chính.

Thứ nhất là “đoàn kết tương trợ giữa những người viết văn tiếng Việt trong và ngoài nước;

Thứ hai là “tạo điều kiện nâng cao về nghề nghiệp, thúc đẩy sáng tạo cá nhân, khuyến khích đổi mới trong sáng tác và nghiên cứu phê bình văn học và ngôn ngữ;”

Và thứ ba là “bảo vệ mọi quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng, hợp pháp của hội viên, đặc biệt là quyền tự do sáng tác và công bố tác phẩm, cũng như quyền tự do tiếp cận tác phẩm văn học của mọi người.”

‘Cạnh tranh nhưng không đối lập’

Văn đoàn độc lập Việt Nam được nhóm vận động xác định và tuyên bố “là một tổ chức của xã hội dân sự, ái hữu nghề nghiệp, hoàn toàn độc lập đối với mọi hệ thống tổ chức và thiết chế trong và ngoài nước.”

Theo tuyên bố, Điều lệ và Chương trình hành động cụ thể của Văn đoàn sẽ được hình thành và công bố trong quá trình vận động tổ chức này.

“Sự cạnh tranh đó sẽ trên hoạt động, mà trên hoạt động rồi thì sẽ thấy cái chuyện cạnh tranh hay không. Chứ không phải mục đích là lập ra hội này để đối lập với hội kia, để cạnh tranh, thì điều đó, bản thân sự thành lập cũng đã có cái khác rồi”

Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên

Trao đổi với BBC hôm 03/3/2014, nhà phê bình văn học, dịch giả Phạm Xuân Nguyên, thành viên Ban vận động nói Văn đoàn Độc lập không có ý định ‘đối lập’ với các tổ chức, hiệp hội đang tồn tại ở Việt Nam như Hội nhà văn Việt Nam, Hội liên hiệp Văn học Nghệ thuật, tuy nhiên ông Nguyên cho rằng sẽ một độ cạnh tranh nhất định.

Nhà phê bình giải thích: “Sự cạnh tranh đó sẽ trên hoạt động, mà trên hoạt động rồi thì sẽ thấy cái chuyện cạnh tranh hay không,

“Chứ không phải mục đích là lập ra hội này để đối lập với hội kia, để cạnh tranh, thì điều đó, bản thân sự thành lập cũng đã có cái khác rồi,

“Sự tồn tại của một sự vật nào đó là nó có lý của nó, thì tất nhiên nó đã khác rồi.”

Ông Nguyên cho hay theo dự kiến của ban vận động, Văn đoàn sẽ là một tổ chức mở và các hội viên khi tham gia vẫn có thể đồng thời là thành viên, hội viên của các tổ chức, hội đoàn chuyên môn khác, trừ phi các hội đoàn đó có yêu cầu khác như yêu cầu hội viên chỉ được tham gia một hội đoàn mà thôi.

Được biết tại Việt Nam hiện nay, Hội nhà văn Việt Nam, hội chính thức được nhà nước công nhận và cấp kinh phí hoạt động từ ngân sách nhà nước, đã có 57 năm hoạt động.

Tổ chức này là thành viên của Hội Liên hiệp Văn học, Nghệ thuật Việt Nam và đương kim Chủ tịch Hội, nhà văn Hữu Thỉnh, đã có ba nhiệm kỳ liên tiếp làm lãnh đạo Hội kể từ năm 2000 tới nay.

Bà Bùi Hằng ‘tuyệt thực trong trại giam’

Bà Bùi Thị Minh Hằng là người tích cực tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc

Bà Bùi Thị Minh Hằng, một người tham gia nhiều cuộc biểu tình, đang tuyệt thực tại trại tạm giam của công an tỉnh Đồng Tháp để phản đối việc mình bị bắt giữ, gia đình bà cho biết.

Trả lời phỏng vấn BBC ngày 6/3, cô Đặng Thị Quỳnh Anh, con gái bà Hằng, nói: “Hôm vừa rồi, đến ngày thăm gặp, tôi có xuống để gửi đồ và nước uống cho mẹ tôi.

“Tôi có gặp một giám thị trại giam ở đấy và hỏi về vấn đề sức khỏe của mẹ tôi thì được xác nhận là mẹ tôi đã tuyệt thực kể từ ngày bị giam giữ tại Lấp Vò.”

“Bà chỉ uống trà thảo mộc và hoàn toàn không ăn gì”.

Quỳnh Anh cũng cho biết tính đến ngày 6/3, bà Hằng đã bị giam giữ tổng cộng là 24 ngày.

Khởi tố vụ án

Bà Hằng bị bắt từ ngày 11/2 khi đang cùng 20 người khác đến thăm nhà cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển tại huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp.

“Lúc đi cùng với mẹ tôi còn có 20 người khác … trên đường đi thì bị một lực lượng lớn công an huyện Lấp Vò chặn lại và dùng dùi cui đánh đập cả đoàn, cướp giật tài sản, máy móc rồi dẫn cả đoàn về giam tại công an huyện Lấp Vò,” anh Trần Bùi Trung, con trai bà Hằng, nói với BBC hôm 22/2.

Sang ngày 12/2, 18 người trong số này được trả tự do, ngoại trừ bà Hằng và hai người khác là bà Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và ông Nguyễn Văn Minh.

Trong khi đó, ngày 1/3 báo điện tử Công an Nhân dân cho biết: “Sáng 11/2, tổ tuần tra giao thông công an huyện Lấp Vò đang tuần tra trên tuyến tỉnh lộ 846, phát hiện một nhóm hàng chục xe môtô chạy dàn hàng ngang trên đường nên ra hiệu lệnh dừng xe, kiểm tra.”

“Tuy nhiên, nhóm người này không chấp hành, còn tuyên bố kéo đến nhà Bùi Thị Kim Phượng gây áp lực với chính quyền cơ sở, đồng thời, có hành vi, lời lẽ thoá mạ, thách thức và tấn công người dân cùng lực lượng đang làm nhiệm vụ.”

“Ngày 28/2, công an huyện Lấp Vò đã tống đạt quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh về hành vi ‘Gây rối trật tự công cộng’ và Nguyễn Văn Minh về hành vi ‘Chống người thi hành công vụ’.

“Viện Kiểm sát Nhân dân huyện Lấp Vò đã phê chuẩn quyết định khởi tố” đối với các bị can, CAND nói thêm, đồng thời cho biết “hiện vụ án đang được điều tra mở rộng và xử lý các đối tượng có liên quan”.

Theo Quỳnh Anh, cho đến nay, phía công an vẫn chưa có văn bản chính thức gửi đến gia đình về quyết định khởi tố đối với bà Hằng và lần duy nhất gia đình nghe tin bà Hằng bị khởi tố là từ lời nói miệng của một điều tra viên ở cơ quan điều tra huyện Lấp Vò.

Kêu gọi giúp đỡ

Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển bị câu lưu hôm 9/2 nhưng sau đã được thả.

Tối ngày 5/3, trên các trang mạng đã xuất hiện một ‘tâm thư’ của Quỳnh Anh, kêu gọi “sự giúp đỡ vật chất” cũng như sự “tư vấn, góp ý” giúp gia đình “trong cuộc đấu tranh đòi hỏi sự công bằng cho mẹ tôi”.

Quỳnh Anh đã xác nhận về bức thư này trong cuộc phỏng vấn với BBC:

“Sau khi thống nhất ý kiến gia đình gồm tôi và hai em trai thì tôi đã đứng ra và đăng tải bức thư đó lên,” cô nói.

“Chúng tôi đã thống nhất với nhau là thuê luật sư để bảo vệ quyền lợi cho mẹ tôi, nhưng hoàn cảnh gia đình lại khó khăn.”

Quỳnh Anh cho biết sáng ngày 6/3, đã có một số người gọi điện đến ngỏ ý giúp đỡ gia đình.

Bà Bùi Thị Minh Hằng là người tích cực tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, từng bị chính quyền đưa vào trại cải tạo Thanh Hà với lý do ‘gây rối trật tự công cộng’ hồi năm 2012.

Sau khi được thả về, bà đã đâm đơn kiện ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội, vì quyết định hành chính của UBND Hà Nội về áp dụng biện pháp đưa bà vào ‘cơ sở giáo dục’.

Ukraine – VN: 7 điểm giống và khác

Nguyễn Hùng. BBC Tiếng Việt- 5 tháng 3, 201

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/blogs/2014/03/140304_ukraine_and_vietnam.shtml

Người biểu tình với quan tài ở Kiev hôm 21/2Hơn một trăm người chết trong các cuộc đụng độ ở Kiev

Những diễn biến khó lường ở Ukraine trong hơn hai tuần qua thu hút sự chú ý của nhiều người Việt Nam.

Số người vào trang chính của BBC Tiếng Việt trong những ngày gần đây tăng hơn 40% trong khi có những tin đăng trên Bấm Facebook tới được hơn nửa triệu người.

Một số nhà bình luận đã nhìn nước cựu thành viên của Liên bang Xô Viết này như tấm gương để Việt Nam soi vào.

Mặc dù có một số điểm tương đồng, Hà Nội và Kiev hiển nhiên cũng có nhiều khác biệt.

1. Vị trí của Đảng Cộng sản

Tại Việt Nam, Đảng Cộng sản là đảng duy nhất và thống lĩnh trong chính trường. Tại Ukraine, Đảng Cộng sản, một trong số hơn 20 đảng phái trong chính trường hiện nay, từng bị cấm hoạt động trong hai năm ngay sau khi Ukraine độc lập khỏi Liên Xô hồi năm 1991.

Dù được sự ủng hộ khi mới được hoạt động trở lại số ghế trong Quốc hội của họ đã giảm từ 120 trên tổng số 450 ghế hồi năm 1998 xuống còn hơn 30 ghế như hiện nay.

Trong những ngày bất ổn mới đây tại Kiev, trụ sở của đảng này đã bị tấn công khiến các đảng cộng sản ở cả Nga Hoa Kỳ đều lên tiếng. Đảng Cộng sản Hoa Kỳ thậm chí còn lo ngại chính quyền mới sẽ lại cấm Đảng Cộng sản Ukraine hoạt động.

2. Uy tín của lãnh đạo

Trong 23 năm độc lập khỏi Liên Xô, Ukraine đã trải qua năm đời tổng thống kể cả Tổng thống tạm quyền Oleksandr Valentynovych Turchynov hiện nay.

Duy nhất ông Leoni Kuchma nắm quyền qua hai nhiệm kỳ cho dù vào cuối nhiệm kỳ thứ hai chỉ số tín nhiệm của ông trong dân chúng chỉ còn chưa tới 10% một phần do nghi ngờ ông chỉ đạo vụ bắt cóc và sát hại nhà báo có tiếng Georgiy Gongadze hồi năm 2000.

Ông Yanukovych đã phải bỏ của chạy lấy người

Người kế nhiệm ông Kuchma, Tổng thống Viktor Yushchenko, đã phong cho ông Gongadze danh hiệu ‘Anh hùng Ukraine’ khi lên cầm quyền hồi năm 2005 dù ông Kuchma ủng hộ đối thủ Viktor Yanukovych trong cuộc bầu cử bị tố cáo gian lận dẫn tới Cách mạng Cam không đổ máu hồi năm 2004.

Uy tín của cả ông Yushchenko và người kế nhiệm Yanukovych đều bị hoen ố khiến ông Yushchenko thất cử hồi năm 2010 còn ông Yanukovych phải bỏ trốn sau khi một cuộc cách mạng khác, lần này khiến hơn 100 người thiệt mạng, nổ ra ở Kiev, tròn 10 năm sau Cách mạng Cam.

3. Tham nhũng

Trong bảng xếp hạng của Minh bạch Quốc tế trong năm 2013, Ukraine đứng thứ 144 trên tổng số 175 nước được thăm dò so với hạng thứ 38 của Ba Lan, nước láng giềng giàu có hơn dù được coi là có gần như cùng xuất phát điểm hồi đầu những năm 1990.

“Kể từ khi trở thành quốc gia độc lập 23 năm trước, Ukraine đã bị cướp bóc bởi hệ thống chính quyền ở mọi cấp và những người xung quanh họ. … Đó là chính sách cướp bóc đất nước và trong mấy năm qua đã chuyển thành tống tiền có hệ thống và thành định chế nhắm vào [mọi tầng lớp] xã hội xuống tận dưới đáy sau khi trên đỉnh không còn gì nhiều nhặn để trộm.”

Tiến sỹ Tatiana Zaharchenko

Người láng giềng khổng lồ Nga đứng thứ 127 trong khi thứ hạng của Việt Nam là 116. Tiến sỹ Tatiana Zaharchenko, người làm nghiên cứu cả ở Ukraine, châu Âu và Hoa Kỳ nói từ ‘tham nhũng’ không thể tả nổi sự bòn rút của các quan chức Ukraine. Bà viết ngay sau khi ông Yanukovych bỏ trốn:

“Kể từ khi trở thành quốc gia độc lập 23 năm trước, Ukraine đã bị cướp bóc bởi hệ thống chính quyền ở mọi cấp và những người xung quanh họ. … Đó là chính sách cướp bóc đất nước và trong mấy năm qua đã chuyển thành tống tiền có hệ thống và thành định chế nhắm vào [mọi tầng lớp] xã hội xuống tận dưới đáy sau khi trên đỉnh không còn gì nhiều nhặn để trộm.”

Bà nói dưới thời ông Yanukovych, bà được biết trong một cơ quan bộ mỗi nhân viên buộc phải trích ra một phần lương để góp lại gửi lên biếu cấp trên.

Bà cũng nói phương Tây đã sai lầm khi thúc đẩy Ukraine cải cách kinh tế và tư nhân hóa trong khi các cải cách thể chế và chính quyền chưa được thực hiện khiến tài sản qua tư nhân hóa chui vào túi những người ở gần quyền lực.

4. Căn cứ của Nga

Hải cảng Cam Ranh của Việt Nam từng là căn cứ quân sự của Nga phục vụ cho Hạm đội Thái Bình Dương theo thỏa thuận 25 năm ký hồi năm 1979. Đáng ra tới năm 2004, năm ở Ukraine diễn ra Cách mạng Cam, Nga mới phải rút đi hoặc gia hạn thỏa thuận nhưng Điện Kremlin đã rút đi sớm hơn hai năm vào năm 2002.

Tàu Nga chặn hải cảng Sevastopol nơi Ukraine có căn cứ Nga đã gia hạn sử dụng căn cứ hải quân ở Crimea tới 2042

Hợp đồng thuê cảng Sevastopol ở Crimea của Nga đáng ra hết hạn năm 2017 nhưng dưới thời ông Yanukovych đã được gia hạn thêm 25 năm tới năm 2042 với giá chưa tới 100 triệu đô la một năm.

5. Quan hệ với Nga

Quan hệ của Ukraine với Nga cũng bị nhiều người chỉ trích như quan hệ Việt Nam và Trung Quốc.

Tổng thống Vladimir Putin bị chỉ trích đã bán khí đốt cho Ukraine với giá đắt hơn giá dành cho các nước khác ở châu Âu và bà Yulia Timoshenko, người giờ đã được trả tự do, bị bỏ tù chủ yếu vì đã “lạm quyền” khi lệnh cho công ty Naftogaz của Ukraine ký hợp đồng với Gazprom của Nga với giá bất lợi cho Ukraine.

Gazprom nói Ukraine còn đang nợ công ty này 900 triệu đô la.

Ông Putin cũng bị cáo buộc cài điệp viên vào nhiều cơ quan của Ukraine và muốn chi phối chính sách ngoại giao của Ukraine qua việc gia hạn căn cứ quân sự ở Sevastopol tới 25 năm và dùng khí đốt như vũ khí trong quan hệ.

Ông Vladimir Putin và ông Trương Tấn Sang ở Hà Nội tháng 11/2013Quan hệ Việt-Nga đang ngày càng chặt chẽ

Trong khi đó quan hệ giữa Nga và Việt Nam đang ngày càng chặt chẽ với những hợp đồng mua vũ khí từ Nga với giá hàng tỷ đô la. Hồi tháng Hai chuyến bay thẳng đầu tiên từ Nga tới Phú Quốc đã diễn ra.

Tiếng Nga, một thời là ngoại ngữ thịnh hành ở Việt Nam, cũng đang có sự phục hồi nhờ quan hệ ấm nóng hơn.

6. Quan điểm chính thống

Chính quyền lâm thời hiện nay ở Ukraine nói rõ họ muốn ngả vào vòng tay của Hoa Kỳ và EU bất chấp đe dọa trả đũa của Nga.

“Việt Nam quan tâm theo dõi chặt chẽ tình hình tại Ukraine và mong muốn Ukraine sớm ổn định, mọi vấn đề được giải quyết trong khuôn khổ pháp luật, vì lợi ích của nhân dân Ukraine, vì hòa bình, phát triển tại khu vực và trên thế giới.”

Người phát ngôn Lê Hải Bình của Bộ Ngoại giao

Điều mà Tổng thống Nga Vladimir Putin mô tả là cuộc đảo chính vi hiến của những kẻ theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan được xem là cuộc cách mạng bởi lãnh đạo ở Kiev và phương Tây.

Về phía Việt Nam, một bộ phận truyền thông có vẻ ủng hộ hành động của Nga ở Crimea và gọi vùng này là “nước Cộng hòa tự trị Crimea” như trong bản tin của Thông tấn xã Việt Nam được trang web của Đảng Cộng sản dẫn lại.

Về mặt chính thức, Việt Nam đưa ra tuyên bố ngoại giao qua người phát ngôn Lê Hải Bình: “Việt Nam quan tâm theo dõi chặt chẽ tình hình tại Ukraine và mong muốn Ukraine sớm ổn định, mọi vấn đề được giải quyết trong khuôn khổ pháp luật, vì lợi ích của nhân dân Ukraine, vì hòa bình, phát triển tại khu vực và trên thế giới.”

Ông Bình cũng được dẫn lời đề nghị Ukraine bảo vệ tính mạng và tài sản cho khoảng 10.000 người Việt đang ở Ukraine.

7. Kịch bản Ukraine có thể xảy ra ở Việt Nam?

Điều khác biệt lớn giữa Ukraine và Việt Nam là 23 năm trải nghiệm đa đảng và sự dung thứ đối lập và quan điểm đối lập ở các mức độ khác nhau trong hơn hai thập niên qua.

Cuộc Cách mạng Cam không đổ máu hồi năm 2004 diễn ra chỉ 13 năm sau khi độc lập khỏi Liên Xô và người ta đã từng hy vọng sẽ lại có cuộc cách mạng không đổ máu khác trong tháng Hai vừa qua.

Cũng có những cáo buộc rằng các thành phần cực hữu bài ngoại và bài Do Thái trong số những người biểu tình đã cố tình gây bạo lực và góp phần vào tình trạng bạo lực mất kiểm soát hồi đầu năm nay.

Hàng vạn người Ukraine đã xuống đường phản đối chế độ

Người biểu tình bám trụ và giáng trả bạo lực của cảnh sát ở Kiev

Tuy nhiên ngay từ hồi tháng 12 đã có những lời kêu gọi một số chính trị gia trong đó có ông Yanukovych hãy từ bỏ quyền lực và tìm kiếm một thỏa thuận bảo đảm sự an toàn cho họ và người thân cùng các tài sản của họ. Tuy nhiên điều này không diễn ra và ông Yanukovych đã phải tháo chạy để lại lâu đài xa hoa mà người dân biến thành nơi tham quan.

Với dân số khoảng 45 triệu, giảm từ gần 52 triệu hồi năm 1991 và hiện bằng khoảng một nửa dân số Việt Nam, Ukraine có thu nhập bình quân đầu người hồi năm 2012 theo thống kê của Ngân hàng Thế giới là hơn 3.800 đô la Mỹ so với gần 1.800 của người Việt Nam. Cả Việt Nam và Ukraine đều nằm trong danh sách 100 nước tham nhũng nhất thế giới do Minh bạch Quốc tế đưa ra năm 2013 cho dù Hà Nội kém Kiev gần 30 bậc trong bảng xếp hạng.

“Các cuộc cách mạng không có nhà lãnh đạo cũng giống như những chiếc xe hơi xuống dốc không phanh – người ta không bao giờ có thể chắc chắn cú trượt dốc sẽ dừng ở đâu và liệu chiếc xe có còn an toàn sau cú đâm lao.”

Giáo sư David Marples

Một điều có thể thấy từ biến cố tháng Hai ở Kiev là cố nắm quyền lực tới cùng chỉ để củng cố vị trí của các chính trị gia và thân hữu của họ không phải là cách kéo dài tuổi thọ chính trị.

Và bạo lực không phải khi nào cũng giúp các chính trị gia tại vị dù nhờ nó mà họ có thể lên cầm quyền.

Còn câu hỏi mà một số nhà bình luận đặt ra về chuyện liệu điều tương tự có thể xảy ra ở Việt Nam hay không là câu hỏi trị giá triệu đô.

Điều có thể khẳng định là cũng giống như ở Ukraine, nếu cách mạng ở Việt Nam xảy ra, nó có nhiều khả năng sẽ là cuộc cách mạng không có nhà lãnh đạo.

Và như vậy tình huống xảy ra sẽ giống như nhà nghiên cứu Ukraine có tiếng, Giáo sư David Marples nhận định từ vài tuần trước khi chính quyền Yanukovych sụp đổ:

“Các cuộc cách mạng không có nhà lãnh đạo cũng giống như những chiếc xe hơi xuống dốc không phanh – người ta không bao giờ có thể chắc chắn cú trượt dốc sẽ dừng ở đâu và liệu chiếc xe có còn an toàn sau cú đâm lao.”

Mỹ kêu gọi trả tự do cho blogger Trương Duy Nhất

 VOA Tiếng Việt. 04.03.2014

http://www.voatiengviet.com/content/my-keu-goi-tra-tu-do-cho-blogger-truong-duy-nhat/1863623.html

Blogger Trương Duy Nhất trong phiên xử tại Tòa án Nhân dân TP Đà Nẵng, ngày 4/3/2014.

Blogger Trương Duy Nhất trong phiên xử tại Tòa án Nhân dân TP Đà Nẵng, ngày 4/3/2014.

Chính phủ Hoa Kỳ mới lên tiếng ‘bày tỏ quan ngại sâu sắc’ sau một khi tòa án hôm 4/3 kết án blogger Trương Duy Nhất 2 năm tù theo điều 258 Bộ Luật Hình sự.

Thông cáo của Đại sứ quán Mỹ ở Hà Nội kêu gọi chính phủ Việt Nam ‘trả tự do cho Trương Duy Nhất và các tù nhân lương tâm, đồng thời cho phép người Việt bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa’.

Hà Nội chưa lên tiếng hồi đáp trước lời kêu gọi của chính phủ Hoa Kỳ, nhưng trước đây từng nói rằng Mỹ ‘can thiệp vào công việc nội bộ’.

Ông Trương Duy Nhất yêu cầu phải làm rõ từng vấn đề trong vụ án này. Chúng tôi đã cố gắng làm việc đó. Và chúng tôi đang làm rõ thì bà thẩm phán tìm mọi cách cắt ngang, bảo là đã rõ hết rồi. Chắc là có sự chỉ đạo nào đó, người ta muốn cắt ngắn phiên tòa…
Luật sư Trần Vũ Hải.

Sau phiên xử ở TP Đà Nẵng, ông Trần Vũ Hải, luật sư bào chữa của ông Trương Duy Nhất, cho VOA Việt Ngữ biết rằng ông Nhất bị kết án ‘tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân’ sau năm tiếng bị đưa ra xử.

Theo luật sư này, ông Nhất đã ‘trình bày bản bào chữa, nhưng không được phép nói nhiều’.

“Ông Trương Duy Nhất và luật sư yêu cầu phải làm rõ từng vấn đề trong vụ án này. Và chúng tôi đã cố gắng làm cái việc đó. Và chúng tôi đang làm rõ trong 12 bài liên quan trong vụ án thì mới đang làm được 7 bài thì bà thẩm phán tìm mọi cách cắt ngang, bảo là đã rõ hết rồi. Chắc là có sự chỉ đạo nào đó, người ta muốn cắt ngắn phiên tòa.”

Theo bản cáo trạng được đưa lên mạng Internet, 12 bài viết của ông Nhất ‘có nội dung xuyên tạc đường lối, chính sách của đảng, pháp luật nhà nước; bôi nhọ lãnh đạo đảng, nhà nước và đưa ra những cái nhìn bi quan, một chiều về tình hình kinh tế, xã hội, gây hoang mang lo lắng, làm ảnh hưởng tới lòng tin của quần chúng, nhân dân’.

Cáo trạng cũng nêu lên bài viết có tựa đề như: ‘Chất lượng chính phủ: quá tệ’ hay ‘Tổng bí thư và Thủ tướng nên ra đi’.

Luật sư Hải nhấn mạnh với VOA Việt Ngữ rằng người lập nên trang blog ‘Một góc nhìn khác’ ‘không xâm phạm quyền lợi của bất kỳ ai’.

“Chúng tôi đã trình bày và chứng minh rằng anh Nhất không xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của công dân hay tổ chức nào, kể cả của các vị lãnh đạo cũng như không xâm phạm lợi ích của nhà nước. Chúng tôi đề nghị phải triệu tập các vị mà trong cáo trạng cho rằng các bài viết [của ông Nhất] xâm phạm đến quyền lợi của các vị lãnh đạo đó, nhưng tòa đã không triệu tập và họ cũng không có ý kiến gì trong hồ sơ, nên điều đấy chứng minh rằng các vị này cũng không cảm thấy bị xâm phạm các lợi ích hợp pháp và không có quy định nào cho phép bên công tố thay mặt họ nói rằng là họ bị xâm phạm quyền lợi”.

Trước khi diễn ra phiên xử, tổ chức thúc đẩy nhân quyền trên thế giới Human Rights Watch đã kêu gọi Việt Nam thả ông Trương Duy Nhất.

Ông Nhất là người nói lên sự thật và quan điểm của mình. Ông Nhất nói có thể điều đó khiến ai đó không hài lòng nhưng ông có nghĩa vụ phải lên tiếng. Ông nói rằng ông không sợ bị tù đày.
Luật sư Hải.

Ông Nhất bị bắt hồi tháng Năm năm 2013, một tháng trước khi một blogger khác là Phạm Viết Đào bị bắt, cũng dựa trên điều 258 Bộ Luật hình sự. Hiện chưa rõ khi nào ông Đào sẽ bị đưa ra xét xử.

Khi được hỏi ông Nhất có thể hiện sự thất vọng đối với bản án hai năm tù không, luật sư Hải cho biết:

“Ông Nhất thì ông ấy khảng khái. Ông nói rằng là ông không có ngại gì cả. Ông là người nói lên sự thật và quan điểm của mình. Có thể điều đó khiến ai đó không hài lòng nhưng ông có nghĩa vụ phải lên tiếng. Ông nói rằng ông không sợ bị tù đày. Ông ấy nói rằng có những loại tù mà người ta cảm thấy ân hận, xấu hổ nhưng mà có những trường hợp như ông thì lại tự hào vì ông đã bản lĩnh, và nói rõ những việc mà ông cần phải nói. Ông ấy không chấp nhận phiên tòa mà diễn ra một cách nhanh chóng này cũng như đã không tạo điều kiện cho ông nói ra hết các vấn đề để làm rõ các vấn đề”.

Theo luật sư đại diện cho blogger từng có thời gian làm việc cho báo Công an Quảng Nam – Đà Nẵng và báo Đại Đoàn Kết, ông Nhất ‘tuyên bố sẽ kháng án cho tới khi ông được tự do và được tuyên bố vô tội’.

Putin nói gì về Ukraine?

Tổng thống Nga Vladimir Putin vừa có cuộc gặp gỡ báo chí hôm thứ Ba 4/3, trong đó ông trả lời các câu hỏi liên quan tới tình hình Ukraine.

Cuộc họp báo này được thực hiện bằng tiếng Nga. Sau đây là một số ý chính, theo tường thuật của thông tấn xã Nga Ria Novosti.

Tình hình Ukraine

Chỉ có thể có một đánh giá: đây là một cuộc đảo chính có vũ trang. Không ai có thể tranh cãi về điều này. Tuy nhiên câu hỏi đối với tôi là: mục đích để làm gì? Ông Yanukovich, thông qua sự trung gian của các bộ trưởng ngoại giao, hôm 21/2 đã ký thỏa thuận, mà theo đó ông ta gần như đã trao chính quyền, ông ta đồng ý với tất cả những gì phe đối lập đòi hỏi – cả bầu cử tổng thống và Quốc hội trước thời hạn, cả quay trở lại Hiến pháp 2004.

Ông ta cũng đã đồng ý không sử dụng vũ lực. Hơn thế nữa, ông ta ra lệnh cho lực lượng cảnh sát rút lui. Thế mà ông ta vừa lên đường đi Kharkov thì người ta chiếm luôn nhà của ông. Ông ta không còn có cơ hội nào để tái cử, tất cả các đồng nghiệp của tôi đều đồng ý với điều này. Thế thì tại sao lại phải đẩy cả nước vào tình trạng hỗn loạn hiện giờ? Không có câu trả lời nào [cho câu hỏi này].

“Ông ta [Yanukovych] không còn tương lai chính trị gì nữa. Chúng tôi liên quan tới ông ta hoàn toàn là vi ̀lý do nhân đạo. Tôi cho là nếu ông ta còn ở đó thì chắc sẽ bị thủ tiêu.”

Phô diễn quyền lực, theo tôi, là hành động ngu dốt. Người ta đã làm rung chuyển phía nam và đông nam Ukraine bằng những hành động kiểu này.

Những người lính Berkut lúc đó chỉ có lá chắn, mà người ta bắn súng vào họ. Ai ra lệnh thì tôi không biết. Tôi chỉ biết những gì Yanukovich nói với tôi, và ông ta nói với tôi rằng ông không ra lệnh nào như thế. Hơn thế nữa, ông ta đã gọi điện cho tôi, và tôi đã bảo ông ấy không nên làm như vậy.

Tôi đã nói với họ (chính quyền mới tại Ukraine) hàng nghìn lần, rằng “các quý vị làm xáo động đất nước để làm gì?”, “các quý vị đang làm gì đây?”. Nói chung, cần phải thông qua hiến pháp mới, mang nó ra trưng cầu dân ý, làm sao để tất cả các công dân Ukraine đều cảm thấy rằng họ có ảnh hưởng tới sự hình thành các nguyên tắc cơ bản [cho xã hội]. Nhưng đây không phải việc của chúng ta.

Rõ ràng đây là chiếm chính quyền bằng vũ trang, có phải không? Vi phạm hiến pháp, có phải không? Vậy thì tại sao khi chúng ta chứng minh rằng đây là đảo chính trái hiến pháp người ta lại nói “không, đây là cách mạng”.

Nếu đây là cách mạng, thì tôi thấy khó có thể không đồng ý với một số chuyên gia nói rằng trong lãnh thổ này đang nảy sinh một chính quyền mới mà chúng ta chưa ký kết một văn bản ràng buộc nào hết cả.

Tình hình cách mạng như thế này đã hình thành từ những ngày đầu độc lập của Ukraine. Người dân thường Ukraine đã phải chịu đựng suốt các thời Nikolai Đẫm máu, thời Kravchuk, thời Yuschenko.

Người dân muốn thay đổi, nhưng không thể khuyến khích các thay đổi bất hợp pháp. Nền kinh tế tại các nước hậu Soviet còn yếu ớt, hành động bằng phương thức bất hợp hiến là không nên.

Tôi thậm chí không hình dung ra (ai có thể trở thành tổng thống mới của Ukraine). Sau các diễn biến như vừa rồi thì thật khó có thể dự đoán điều gì. Có thể xảy ra những phương án bất ngờ nhất. Khi mà người dân đòi hỏi một cách chính đáng những thay đổi sâu rộng trong nền chính trị và người mới lên cầm quyền thì có nguy cơ là cũng có thể nảy sinh tâm lý dân tộc chủ nghĩa, bài Do thái, tư duy cực đoan…

Tất cả các mối quan hệ kinh tế và nhân đạo của chúng ta chỉ có thể phát triển sau khi tình hình được bình ổn và bầu cử tổng thống.

Khả năng ảnh hưởng của nước ngoài

Mọi việc đều đã được chuẩn bị kỹ càng (nói về chiếm chính quyền ở Kiev). Các huấn luyện viên phương Tây đã rất cố gắng. Nhưng nếu như chính quyền mà mạnh thì các phần tử dân tộc chủ nghĩa đã không thể thực hiện được những cuộc sát hại mà bây giờ chúng ta đang chứng kiến. Đôi khi tôi cảm thấy rằng, có ai đó đang ngồi đâu đó ở nước Mỹ và làm thí nghiệm mà không hiểu rõ hậu quả của những gì họ đang làm.

Họ làm thế để làm gì thì không có câu trả lời. Họ đã biến đời sống chính trị ở Ukraine thành một tấn bi hài kịch.

Chúng ta đang để người dân làm quen với suy luận rằng người ta có thể vi phạm được thì mình cũng có thể – để rồi chỉ có hỗn loạn. Hành xử như con voi trong cửa hàng đồ sứ thì thật là nguy hiểm. Thay đổi chính quyền cần được thực hiện bằng con đường hợp pháp, trong khuôn khổ hiến pháp hiện hành.

Tính chính danh

Quốc hội hiện nay chỉ một phần là hợp pháp, còn lại thì không. Người hiện đang làm tổng thống tạm quyền không có tính chính danh gì hết. Chỉ có một vị tổng thống mà thôi, tuy ông ta không có quyền gì nhưng từ khía cạnh luật pháp thì tổng thống hợp pháp của Ukraine vẫn là Yanukovych.

Ở thành phố Dnepropetrovsk người ta đã đưa ngài Kolomoisky lên nắm quyền, mà ông ta thì là một tay lừa đảo, mấy năm trước còn chơi khăm cả nhà tài phiệt Abramovich của chúng ta. Đưa một kẻ như thế lên làm thống đốc thì tất nhiên là người dân sẽ không hài lòng. Cần phải cho người dân quyền quyết định số phận của gia đình mình, khu vực của mình. Họ phải được tham gia định đoạt số phận đất nước của mình.

Ở mức cao nhất thì tại Ukraine không có người tương nhiệm với tôi vì không có tổng thống được bầu cử toàn dân. Nếu như bầu cử diễn ra trong bối cảnh khủng bố như bây giừ thì tất nhiên chúng tôi sẽ không công nhận kết quả.

Quốc hội Crimea theo đúng quy trình và luật pháp tại kỳ họp của Hội đồng Tối cao đã bầu chọn ra thủ tướng mới. Đây là điều hợp pháp, theo đúng trình tự và không có vi phạm.

Khả năng đưa quân vào Ukraine

Hiện thì chưa cần thiết, nhưng vẫn có khả năng. Các cuộc tập trận mới rồi của chúng tôi hoàn toàn không có liên quan gì tới các sự kiện ở Ukriane.

Sử dụng quân sự là chuyện bất đắc dĩ. Nhưng chúng tôi có yêu cầu của tổng thống hợp pháp của Ukraine, ông Yanukovych, xin trợ giúp quân sự để bảo vệ công dân Ukraine.

Chúng ta thấy sự lộng hành của những kẻ tân phát xít, dân tộc chủ nghĩa, bài Do thái, tại một số nơi ở Ukraine, kể cả Kiev. Đưa quân vào là hành động bất đắc dĩ.

Chúng tôi cho rằng Ukraine là láng giềng gần gũi nhất, nước cộng hòa anh em của Nga. Lực lượng vũ trang của hai nước chúng ta là bạn bè, là đồng ngũ. Tôi tin chắc rằng binh lính Ukraine và binh lính Nga sẽ luôn chung một chiến hào. Chính điều đó hiện đang diễn ra ở Crimea. Không có đụng độ gì, không có nổ súng gì cả.

Chúng tôi chỉ làm đúng một điều là tăng cường bảo vệ công dân của chúng tôi. Chúng tôi không định can thiệp, nhưng chúng tôi cho rằng tất cả các công dân Ukraine phải cùng có được quyền tham gia vào cuộc sống của đất nước và định đoạt tương lai của đất nước giống như nhau.

Đó là lực lượng dân phòng địa phương (tại khu vực Crimea). Chúng tôi không tham gia huấn luyện họ.

Chúng tôi sẽ không chiến đấu với nhân dân Ukraine. Nếu như chúng tôi quyết định mang quân vào thì chỉ có mục đích là bảo vệ công dân. Chúng tôi không hành động để ép buộc, chỉ bảo người khác làm việc gì nhưng tất nhiên chúng tôi không thể đứng yên nhìn người dân nói tiếng Nga bị truy bức, tiêu diệt, nhục mạ. Tôi mong rằng chuyện đó sẽ không xảy ra.

Về ông Viktor Yanukovych

Ông ta không còn tương lai chính trị gì nữa. Chúng tôi liên quan tới ông ta hoàn toàn là vi ̀lý do nhân đạo. Tôi cho là nếu ông ta còn ở đó thì chắc sẽ bị thủ tiêu.

Ông ta không từ chối ký thỏa thuận về hội nhập châu Âu và hành động trong khuôn khổ hiểu biết của mình. Tôi có gặp ông ta hai hôm trước, ông ta còn sống, khỏe mạnh và cũng chúc các quý vị sức khỏe. Có khi tới đám tang những kẻ tung tin [Yanukovych qua đời] ông ấy mới cảm lạnh ấy chứ.

Về Yulia Tymoshenko

Tình hình trước kia khác bây giờ, trước kia chúng tôi có quan hệ bởi các hoạt động chung. Cũng có cãi cọ nhưng nói chung là quan hệ công tác có tính xây dựng. Nếu bà ấy muốn thì cứ tới [Nga], nhưng nay bà ấy không còn là đại diện chính quyền nữa.

Giá gas

Gazprom sẽ không quay lại giá cũ nữa, tập đoàn này không muốn tiếp tục chính sách giảm giá hiện thời, vốn đã thỏa thuận là sẽ áp thực hiện hay không theo từng quý một. Gazprom giảm giá, chính phủ Nga cho chịu đợt đầu nhưng chính thức thì đó không phải là cho vay mà là bảo đảm mua hàng. Phía Ukraine phải trả hết nợ, bắt đầu từ nửa cuối năm ngoái, cũng như trả các khoản hiện nay.

Nợ cũ chưa được trả, các khoản hiện nay cũng chưa trả hết. Dĩ nhiên là trong hoàn cảnh này thì Gazprom phải nói là nếu đằng nào các quý vị cũng không trả nợ thì hãy quay lại giá bình thường. Đây hoàn toàn là việc làm ăn của Gazprom.

Trợ giúp tài chính cho Ukraine

Về nguyên tắc chúng tôi sẵn sàng cân nhắc các bước tiếp theo [về các khoản cho vay], nhưng các đối tác phương Tây của chúng tôi yêu cầu không làm như vậy. Họ yêu cầu chúng tôi cùng hợp tác nhằm thúc giục chính phủ Ukraine thực hiện cải cách vực dậy nền kinh tế. Chính phủ hiện đang nghiên cứu các phương án khác nhau.

Trợ giúp tài chính cho Crimea

Tất nhiên là chúng tôi sẽ giúp.

Về số phận Crimea

“Chúng tôi đang chuẩn bị cho hội nghị G8 (ở Sochi), chúng tôi sẵn sàng tiếp đón các đồng nghiệp. Nhưng nếu họ không muốn đến thì thôi cũng chẳng cần. “

Câu hỏi về sáp nhập Crimea vào lãnh thổ Nga không ̣được đề ra. Người dân Crimea có quyền quyết định vận mệnh của mình trong điều kiện tự do biểu đạt. Không ai có thể tước quyền tự định đoạt của một dân tộc. Chúng tôi không bao giờ khiêu khích hay kích động tâm lý. Chỉ có người dân sống tại những nơi đó có quyền quyết định số phận của mình.

Phản ứng quốc tế

Người ta cáo buộc hành động của chúng tôi là bất hợp pháp, nhưng cần phải nhớ lại hành động của Hoa Kỳ ở Iraq, Libya, nơi họ hành xử hoặc không có sự phê chuẩn nào hoặc xuyên tạc các phê chuẩn của quốc tế. Các đối tác của chúng tôi luôn vạch ra rất rõ các mục tiêu địa chính trị của mình. Rồi sau đó họ bắt cả thế giới đi theo mình, ai không chịu theo thì họ chế nhạo.

Hành động của chúng tôi hoàn toàn phù hợp với các tiêu chuẩn quyền quốc tế, bởi vì chúng tôi có lời thỉnh cầu của vị tổng thống hợp pháp, phù hợp với những lợi ích của chúng tôi, bởi vì chúng tôi giúp đỡ những người gắn bó với chúng tôi về cả phương diện văn hóa và lịch sử.

Khả năng trừng phạt Nga

Những ai đang nghĩ đến việc trừng phạt Nga cần cân nhắc các hậu quả của chúng. Trừng phạt sẽ gây thiệt hại cho cả hai bên, cần nghĩ tới điều này. Các đối tác của chúng tôi đã ủng hộ việc chiếm chính quyền bằng vũ lực, công nhận tính chính danh của những người chiếm chính quyền. Chúng tôi cho rằng tất cả các đe dọa hướng tới chúng tôi là vô tác dụng và nguy hại.

Về nhóm G8 thì tôi không rõ. Chúng tôi đang chuẩn bị cho hội nghị G8 (ở Sochi), chúng tôi sẵn sàng tiếp đón các đồng nghiệp. Nhưng nếu họ không muốn đến thì thôi cũng chẳng cần.

Về khả năng triệu hồi đại sứ từ Hoa Kỳ

Chúng tôi thấy tuyên bố của các chính trị gia khác nhau, triệu hồi đại sứ là biện pháp bất đắc dĩ nhưng nếu cần thì có thể sẽ được sử dụng. Tôi thì tôi không muốn. Trong hợp tác quốc tế không chỉ có nước Nga, mà các đối tác của chúng tôi cũng quan tâm tới hợp tác với chúng tôi và điều này không dễ gì mà vi phạm được.

Blogger Trương Duy Nhất đã nói gì trước tòa?

000_Hkg9564658.jpg

Blogger Trương Duy Nhất tại phiên tòa ở Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng số 374 đường Núi Thành Quận Hải Châu Đà Nẵng sáng hôm 4 tháng 3 năm 2014. AFP

Sáng nay 4/3 trong phiên xử kéo dài chỉ vài giờ đồng hồ, Tòa Án Đà nẵng đã tuyên phạt nhà báo, blogger Trương Duy Nhất 2 nằm tù, cáo buộc ông tội lời dụng quyền tự do, dân chủ, để xâm phạm lợi ích nhà nước, chiếu theo điều 258 của bộ luật hình sự.

Ông Nhất, 50 tuổi, bị bắt giữ từ tháng Năm năm ngoái, sau loạt 11 bài viết của ông được phổ biến trên trang blog cá nhân mang tên “Một Góc Nhìn Khác”, chưa đựng nội dung đòi hỏi đổi mới chính trị.

Một trong những bài viết của ông được phổ biến hồi tháng Tư 2013 mang nội dung đòi hỏi cả Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lẫn thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nên từ chức, đồng thời nói rằng hai nhân vật hàng đầu của đảng và chính phủ phải chịu trách nhiệm vì đã để xảy ra tình trạng kinh tế suy thoái, hỗn loạn chính trị, và tham nhũng không thể kiểm soát nổi.

Những bài viết của ông được người đọc đón nhận, nhưng cáo trạng của Tòa lại cho rằng đó là những bài viết mang nội dung sai trái, bôi nhọ lãnh đạo, tạo thành cái nhìn tiêu cực.

Trước tòa ông Trương Duy Nhất khẳng định không có tội, nói rằng đáng lý ra ông phải được ghi công vì đã đưa ra những sai trái mà lãnh đạo đảng và chính phủ Việt Nam cần nhìn thấy để sửa đổi.

Ông Nhất cũng nói với tòa rằng phê bình lãnh đạo là điều rất bình thường trong một quốc gia dân chủ.

Luật Sư Trần Vũ Hải, người bào chữa cho ông, cho đài BBC biết thêm rằng lời cuối cùng của ông Nhất trước khi Tòa tuyên án là với tư cách một nhà báo độc lập, ông Nhất tin mình góp phần xây dựng dân chủ ở Việt Nam, góp phần giúp các nhà lãnh đạo Việt Nam nhận thức được những vấn đề của đất nước, cũng như những suy nghĩ của người dân.

Ông Nhất cũng trình bày với Tòa rằng có những loại tù mà người bị kêu án cảm thấy ân hận hay xấu hổ, riêng với ông thì ông lại tự hào, nói thêm rằng chừng nào ông chưa được tự do mà còn bị kết tội thì ông sẽ còn tranh đấu cho đến khi tất cả các tội danh cào buộc cho ông phải được xóa bỏ.

Cũng xin nói thêm là ngay sau khi bản án được công bố, Đại Sứ Quan Mỹ ở Hà Nội cho phổ biến bản thông cáo, trong đó viết rằng chính phủ Hoa Kỳ quan ngại sâu sắc việc Tòa Án Việt Nam kết án ông Trương Duy Nhất và các tù nhân lương tâm khác, đồng thời yêu cầu phía chính quyền Việt Nam cho người dân được quyền bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa.

Bản thông cáo cũng nói rằng hôm nay trong các cuộc thảo luận ở Hà Nội, bà Phụ Tá Ngoại Trưởng Wendy Sherman đã nêu vấn đề nhân quyền với chính phủ Việt Nam.

Từ Paris, bản thông cáo chung của Tổ Chức Hành Động Cho Dân Chủ Việt Nam và Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người Việt Nam cũng lên án việc nhà nước kết án ông Trương Duy Nhất, đồng thời đòi hỏi chính phủ hà Nội phải công nhận và tôn trọng những quyền căn bản của người dân.

Bốn lý do tại sao Putin đang thua cuộc ở Ukraina

Simon Shuster từ Simferopol,

Time, ngày 3/3/2014

Vũ Thị Phương Anh dịch 

Tổng thống Nga Vladimir Putin (trái), và Tổng cục trưởng Tổng cục huấn luyện chiến đấu của Lực lượng vũ trang Ivan Buvaltsev quan sát cuộc diễn tập tại trường bắn Kirillov, tỉnh Leningrad, ngày 3 tháng Ba, 2014. Mikhail Klimentyev—RIA Novosti/Reuters

Chỉ một tuần trước đây, ý tưởng về sự can thiệp quân sự của Nga vào Ukraina vẫn còn rất xa vời nếu không phải chỉ là những đồn thổi nhằm gây hoang mang dư luận. Bởi các rủi ro là quá lớn đối với Tổng thống Vladimir Putin và đất nước mà ông đã cai trị trong suốt 14 năm qua. Nhưng sự xuất hiện của quân đội Nga ở Crimea vào cuối tuần qua đã cho thấy rằng Putin chẳng phải là không thích những cuộc phiêu lưu liều lĩnh, ngay cả khi chúng hầu như chẳng mang lại lợi ích gì cả. Trong những ngày tới, ông sẽ phải quyết định xem mình sẽ tiếp tục can thiệp đến đâu và sẵn sàng trả giá cho nó đến mức độ nào. Tuy nhiên, rõ ràng là Putin đã không thể nổi lên như kẻ chiến thắng trong cuộc xung đột này, ít ra là không cân nhắc những thiệt hại và lợi ích mà ông đạt được qua cuộc xung đột. May lắm thì đó sẽ là một chiến thắng với cái rất cao, còn nếu không may thì đó sẽ là một thảm họa hoàn toàn. Dưới đây là những lý do:

Trong nước, can thiệp này có vẻ là một trong những quyết định mất lòng dân nhất mà Putin đã từng thực hiện. Bộ phận thăm dò dư luận riêng của Kremlin hôm Thứ Hai vừa công bố kết quả một cuộc khảo sát cho thấy 73 % người Nga không đồng ý với việc Nga can thiệp vào Ukraina. Trong cuộc thăm dò được đưa ra vào đầu Tháng Hai với số lượng tham gia là 1.600 người trên toàn quốc, các nhà xã hội học tại WCIOM, một tổ chức sử dụng kinh phí của nhà nước, rõ ràng đã cố gắng viết câu hỏi sao cho có được càng nhiều sự ủng hộ cho sự can thiệp càng tốt: “Nước Nga có nên phản ứng về việc lật đổ một chính quyền đã được bầu lên một cách hợp pháp ở Ukraina không?” – câu hỏi được diễn đạt như vậy. Chỉ có 15% đồng ý – khó có thể xem đây là một sự đồng thuận quốc gia.

Kết quả này thật đáng kinh ngạc nếu ta xét đến việc người dân Nga đã bị tẩy não như thế nào với những thông tin liên quan đến Ukraina. Trong nhiều tuần, tin tức độc quyền hiệu quả của điện Kremlin thông qua kênh truyền hình đã tạo ra một tâm lý báo động về Ukraina. Cuộc cách mạng ở Ukraina, họ tuyên bố, chính là kết quả của sự liên minh giữa Mỹ và Đức Quốc xã nhằm làm suy yếu nước Nga. Mặc dù thế, có đến gần ba phần tư dân Nga đã phản đối việc Nga có “phản ứng” dưới bất kỳ hình thức nào, chứ đừng nói là một cuộc chiếm đóng quân sự như đang diễn ra ở Crimea. Cuộc xâm lược năm 2008 vào Gruzia  đã nhận được sự ủng hộ rộng rãi hơn nhiều, vì Gruzia không phải là Ukraina. Ukraina là một quốc gia của người Slave với mối quan hệ văn hóa và lịch sử sâu sắc đối với Nga. Hầu hết người Nga đều có ít nhất một vài thành viên của gia đình hoặc bạn bè sống ở Ukraina, và ý tưởng về một cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn giữa hai quốc gia cùng gốc Slave lớn nhất thế giới gợi lên một nỗi kinh hoàng mà dù có bị Kremlin tẩy não đến cỡ nào thì người ta cũng không thể bình tĩnh chấp nhận.

Thật vậy, cuộc khảo sát hôm Thứ Hai cho thấy ảnh hưởng của các kênh truyền hình của Putin đang thất bại. Các thông tin về Ukraina sai lệch trắng trợn và mị dân trên truyền hình Nga dường như đã đẩy dân Nga lên mạng để tự tìm thông tin cho mình. Còn đối với những người không có kết nối Internet, họ chỉ cần nhấc điện thoại lên và gọi cho bạn bè và người thân đang hoảng loạn của họ ở Ukraina để biết.

Vậy còn những kẻ theo chủ nghĩa dân tộc của Nga thì sao? Đảng Dân chủ Tự do hiếu chiến, con rối cánh hữu của Kremlin, đang kêu gào nước Nga sử dụng xe tăng. Vào ngày 28 Tháng Hai, khi các đội quân bắt đầu xuất hiện trên các đường phố của Crimea, nhà lãnh đạo của đảng này là Vladimir Zhirinovsky, đã có mặt tại hiện trường để cung cấp tiền mặt cho một đám đông dân địa phương đang reo hò ủng hộ tại thành phố Sevastopol, nơi trú quân của các hạm đội Biển Đen của Nga. “Hãy đưa tiền cho các phụ nữ, những người giúp việc lớn tuổi, các bà bầu, những kẻ cô đơn, ly dị,” ông đứng trên một chiếc ghế và nói với đám đông như vậy. “Nước Nga giàu có. Chúng tôi sẽ cung cấp những gì cần thiết cho tất cả mọi người.” Nhưng trong cuộc khảo sát hôm Thứ Hai, đến 82% số người trung thành với đảng của ông đã bác bỏ bất kỳ sự hào phóng nào tương tự như vậy. Ngay cả những tín đồ của Đảng Cộng sản, những người có xu hướng cảm thấy mình có quyền trên tất cả các vùng đất thuộc Liên Xô cũ, đa số – đến 62% – cũng tin rằng Nga không nên nhảy vào cuộc khủng hoảng nội bộ của Ukraina.

Nhưng điều đó không có nghĩa là ông Putin sẽ phải đối mặt với một cuộc nổi dậy trong nước. Cho đến nay, các cuộc biểu tình chống chiến tranh ở Moscow đều tỏ ra kiềm chế đến thảm hại. Nhưng các nhà xã hội học thì lâu nay vẫn cho rằng số cử tri nòng cốt ủng hộ Putin ngày càng giảm. Lý do khiến ông đạt được sự ủng hộ cho đến giờ – khoảng 60% dân Nga vẫn tin tưởng vào Putin trước khi cuộc khủng hoảng ở Ukraina bắt đầu – chẳng qua là do không có những lựa chọn thay thế tốt hơn cho Putin mà thôi. Nhưng quyết định can thiệp vào Ukraina lần này chắc chắn sẽ làm giảm đi đám đông thụ động gồm những người ủng hộ ông, đặc biệt là ở các thành phố lớn nhất của Nga.

Trong cuộc khảo sát hôm thứ hai, 30% người trả lời đến từ Moscow và St Petersburg cho biết nước Nga đã có thể đoán được các cuộc biểu tình chính trị lớn nhằm lật đổ chính phủ Ukraina từ tháng trước. Đối với Putin thì phương tiện duy nhất để ngăn chặn những bất ổn như vậy là thẳng tay đàn áp từ sớm. Vì vậy, vào ngày 28, nhà hoạt động đối lập nổi bật nhất của Nga Alexei Navalny đã bị quản thúc tại nhà với thời gian là dưới sáu tháng sau khi ông giành được 30% số phiếu bầu trong cuộc chạy đua giành chức thị trưởng Moscow. Và nếu phe đối lập bắt đầu mở miệng phản đối sự can thiêp vào Ukraina thì coi chừng sẽ có nhiều bản án tương tự nữa.

Tác động kinh tế đã khiến nước Nga loạng choạng. Khi thị trường mở cửa vào sáng Thứ Hai vừa qua, các nhà đầu tư đã có cơ hội đầu tiên để phản ứng với sự can thiệp của Nga vào Ukraina, với kết quả là các chỉ số chứng khoán chính của Nga giảm mạnh hơn 10 %. Sự sụt giảm đó tương đương với gần 60 tỷ USD trên giá trị cổ phiếu chỉ trong vòng một ngày, hơn cả số tiền mà Nga đã bỏ ra để chuẩn bị cho Thế vận hội Olympic mùa đông tại Sochi vào tháng trước. Gazprom, công ty khí đốt độc quyền của nhà nước, chiếm khoảng một phần tư doanh thu từ thuế của Nga, đã bị mất 15 tỷ USD giá trị thị trường trong vòng một ngày – ngẫu nhiên trùng với số tiền Nga hứa sẽ giúp đỡ cho cái hế độ đang bị khủng hoảng của Ukraina hồi tháng Mười Hai và sau đó đã bị lật đổ vào Tháng Một khi cách mạng xảy ra.

Trong khi đó, giá trị tiền tệ của Nga đã giảm giá so với đồng đô la ở mức thấp nhất đã từng được ghi nhận, và các ngân hàng trung ương Nga đã chi 10 tỷ USD vào thị trường ngoại hối để cố gắng chống đỡ cho đồng tiền của mình. “Điều này đã làm thay đổi cơ bản cách nhìn về nước Nga của các nhà đầu tư và các cơ quan xếp hạng”, Timothy Ash, người đứng đầu nghiên cứu các thị trường mới nổi tại Ngân hàng Standard Bank cho biết. Vào thời điểm khi tăng trưởng kinh tế của Nga vốn đã trong tình trạng trì trệ, “cuộc phiêu lưu quân sự mới nhất này sẽ làm tăng tình trạng thoái vốn, làm suy yếu giá tài sản của Nga, làm chậm lại sự đầu tư cũng như các hoạt động và sự tăng trưởng kinh tế. Biện pháp trừng phạt tài chính của phương Tây đối với Nga sẽ làm tổn thương thêm nữa”, Ash đã phát biểu với tờ Wall Street Journal như vậy.

Ngay cả những đồng minh thân cận nhất của Nga cũng không muốn dính líu. Đất nước Kazakhstan nhiều dầu mỏ, thành viên quan trọng nhất trong số các liên minh khu vực của Nga trong số các nước thuộc Liên Xô cũ, hôm Thứ Hai đã đưa ra lời tuyên bố lên án, đánh dấu lần đầu tiên các nhà lãnh đạo của nước này quay lưng lại với Nga về một vấn đề chiến lược quan trọng như vậy: “Kazakhstan bày tỏ quan ngại sâu sắc về những diến biến tại Ukraina,” Bộ Ngoại giao của nước này cho biết. “Kazakhstan kêu gọi tất cả các bên chấm dứt việc sử dụng vũ lực để giải quyết tình trạng hiện nay.”

Điều làm cho các nước láng giềng của Nga lo lắng nhất có lẽ là phát biểu của Kremlin vào ngày 02 Tháng Ba, sau khi Putin nói chuyện trên điện thoại với Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon. “Vladimir Putin lưu ý rằng trong bất kỳ trường hợp nào có sự leo thang về bạo lực đối với dân số nói tiếng Nga ở khu vực phía Đông của Ukraina và Crimea, Nga sẽ không thể đứng ngoài và sẽ sử dụng bất kỳ biện pháp cần thiết nào phù hợp với luật pháp quốc tế.” Điều này đặt ra một tiền lệ kinh hoàng cho tất cả các nước láng giềng của Nga.

Tất cả các quốc gia thuộc Liên Xô cũ, từ vùng Trung Á đến vùng Baltic, đều có một số lượng lớn người dân nói tiếng Nga, và tuyên bố này có nghĩa là Nga có quyền xâm nhập các nước này khi cảm thấy rằng dân nói tiếng Nga bị đe dọa. Phản ứng tự nhiên của bất kỳ đồng minh nào của Nga trong khu vực sẽ là tìm kiếm sự đảm bảo an ninh để tránh khả năng trở thành một Ukraina tiếp theo. Đối với các nước ở Đông Âu và vùng Caucasus, bao gồm cả Armenia, một đồng minh trung thành của Nga, điều này có khả năng tạo ra sự mong muốn được liên minh chặt chẽ hơn với NATO và Liên minh châu Âu. Đối với các nước Trung Á, vùng đất truyền thống nằm trong vòng ảnh hưởng của Nga trên bản đồ địa chính trị thế giới, điều đó có nghĩa là tăng cường quan hệ với đất nước Trung Quốc ở gần đó, bao gồm cả quan hệ quân sự.

Trung Quốc, đối tác vốn thường im lặng của Nga đối với tất cả các vấn đề an ninh toàn cầu từ Syria tới Iran, cũng đã đưa ra tuyên bố thận trọng về hành động của Nga trong Ukraina. “Quan điểm lâu nay của Trung Quốc là không can thiệp vào công việc nội bộ của người khác,” Bộ Ngoại giao Trung Quốc được cho là đã phát biểu như vậy trong một tuyên bố hôm chủ nhật.”Chúng tôi tôn trọng sự độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraina.” Vậy là chỉ trong vòng hai ngày cuối tuần, Putin đã làm hoảng sợ tất cả các nước mà ông muốn bao gồm trong cái Liên minh Á-Âu vĩ đại của mình, khối các quốc gia mà ông hy vọng sẽ làm cho nước Nga một lần nữa trở thành một cường quốc khu vực. Những quốc gia tích cực nhất trong cái liên minh ấy cho đến nay chỉ còn lại Kazakhstan (xem ở trên) và Belarus, vốn được gọi là chế độ độc tài cuối cùng của châu Âu. Lãnh đạo nước này, ông Alexander Lukashenko, cho đến nay vẫn giữ im lặng về sự can thiệp của Nga trong Ukraina. Nhưng tuần trước, Belarus cũng đã công nhận tính hợp pháp của chính quyền cách mạng mới tại Kiev, đánh dấu một sự thay đổi lớn để tách khỏi ảnh hưởng của Nga, vốn đang lên án các nhà lãnh đạo mới của Ukraina là cực đoan và thân phương Tây. Đại sứ Belarus tại Kiev còn chúc mừng Bộ trưởng Ngoại giao mới của Ukraina khi nhậm chức và nói rằng ông trông đợi được làm việc với người đồng cấp mới của mình.

Đối với đất nước Armenia nghèo khổ, một thành viên mới của cái Liên minh Á-Âu non trẻ của Nga, cũng đã được công nhận chính phủ mới tại Kiev mặc dù vẫn không đưa ra bất kỳ lời lên án chính thức nào đối với sự can thiệp của Putin tại Ukraina cho đến nay. Nhưng vào ngày Thứ Bảy, các chính trị gia nổi bật của nước này cũng đã dẫn đầu một cuộc biểu tình chống Putin ở thủ đô Armenia. “Chúng tôi không chống lại nước Nga”, cựu Bộ trưởng Bộ An ninh Quốc gia David Shakhnazaryan tuyên bố. “Chúng tôi là chống lại các chính sách mang tính đế quốc của Putin và của Kremlin.”

Sự cô lập nước Nga từ phương Tây sẽ tăng cường đáng kể. Vào Tháng Sáu năm trước, Putin đã lập kế hoạch để chào đón các nhà lãnh đạo G8, câu lạc bộ của các cường quốc phương Tây (cộng thêm Nhật Bản), tại thành phố nghỉ mát Sochi của Nga. Nhưng Chủ nhật vừa qua, tất cả trong các nước này đều thông báo rằng họ đã ngưng lại sự chuẩn bị tham dự hội nghị thượng đỉnh này để phản đối sự can thiệp của Nga tại Ukraina. Và thế là chẳng còn hy vọng cho chiếc ghế phải khó khăn lắm mới giành được của Putin trong cùng một bàn với các nhà lãnh đạo của thế giới phương Tây.

Trong những năm gần đây, một trong những điểm tranh cãi lớn nhất của Nga với phương Tây chính là kế hoạch để xây dựng một lá chắn tên lửa ở châu Âu của NATO. Nga đã xem điều này như một mối đe dọa lớn đối với an ninh của mình, vì lá chắn này có thể quét sạch khả năng khởi động tên lửa hạt nhân tấn công phương Tây của Nga. Khả năng ngăn chặn hạt nhân từ lâu đã bảo vệ Nga khỏi sự tấn công của phương Tây qua nhiều thế hệ – tức học thuyết chiến tranh lạnh đảm bảo hủy diệt lẫn nhau, viết tắt là MAD – vì thế sẽ bị phá hủy, các tướng lĩnh của Nga đã đưa ra lời cảnh báo như vậy. Nhưng sau khi Nga quyết định đơn phương xâm chiếm nước láng giềng phía Tây hồi cuối tuần này, tất cả mọi ý kiến chống lại dự án lá chắn tên lửa đã hoàn toàn bị gạt bỏ trước mối quan tâm an ninh mới của các thành viên NATO, mà chủ yếu là các nước ở Đông Âu và vùng Baltic. Mọi hy vọng của Nga trong việc ngăn cản xây dựng lá chắn tên lửa thông qua biện pháp ngoại giao hiện nay hầu như đã biến mất.

Gây lo ngại không kém cho Putin là các biện pháp trừng phạt kinh tế mà phương Tây đang chuẩn bị để đáp trả cho sự can thiệp của Nga tại Ukraina. Tùy thuộc vào cường độ của các biện pháp này, các công ty và doanh nghiệp Nga có thể bị cắt đứt toàn bộ khả năng vay vốn và kinh doanh với hầu hết các nền kinh tế lớn nhất thế giới. Các đồng minh của Putin cũng sẽ rơi vào tình trạng khó khăn hơn nhiều khi cho con cái đi du học hoặc giữ cho tài sản của họ trong các ngân hàng phương Tây, điều mà hiện nay họ đều làm. Tất cả những điều đó làm tăng nguy cơ cho Putin ngay trong vòng những người ủng hộ mình và thậm chí có thể dẫn đến một cuộc đảo chính bên trong cung điện. Hầu như không có bất cứ điều gì quan trọng đối với các quan chức chính trị của Nga hơn là sự an toàn của những tài sản của họ ở nước ngoài, và chắc chắn là hơn sự trung thành của họ đối với một nhà lãnh đạo có vẻ đang sẵn sàng gây ra những nguy hại cho quyền lợi riêng của họ.

Vậy có điểm nào thuận lợi cho Putin không? Hầu như không có gì nhiều, ít nhất là không nhiều so với những thiệt hại mà Putin đã gây ra cho nước Nga và cho bản thân mình. Tuy nhiên, Putin có vẻ như cũng đang cố gắng bằng mọi giá đạt được một vài điều. Ít nhất, ông đã chứng minh được với thế giới rằng các đường ranh màu đỏ của mình là dứt khoát không thể vượt qua – không giống như cách làm của Nhà Trắng.

Nếu chính quyền cách mạng của Ukraina vẫn tiếp tục với kế hoạch hội nhập thị trường EU, và, có lẽ thế nếu NATO, liên minh quân sự mà Nga coi là mối đe dọa chiến lược chính, di chuyển đến vùng biên giới phía Tây của Nga và tiến vào Crimea, thì hạm đội Biển Đen của Nga sẽ bị bao vây. Đó chính là đường ranh giới màu đỏ không thể vượt qua đối với Putin và tướng lĩnh của ông.

Bằng cách gửi quân tới bán đảo Crimea và có thể vào cả phía Đông Ukraina, Nga có thể đảm bảo một vùng đệm xung quanh hạm đội hải quân chiến lược của Nga và tại biên giới phía Tây của mình. Đối với các tướng lĩnh ở Moscow, đó là những ưu tiên quan trọng, và để đạt được điều này họ sẵn sang chấp nhận trả một giá cao. Các hành động của Putin vào cuối tuần qua cho thấy ông đang chăm chú lắng nghe các tướng lĩnh của mình. Đồng thời, nó cũng cho thấy ông dường như đang bỏ qua sự phẫn nộ đến từ hầu hết những người khác. 

S. Sh.

Dịch giả gửi trực tiếp cho BVN

4 Reasons Putin Is Already Losing in Ukraine

Russia's President Putin, Defence Minister Shoigu and head of Russian army's main department of combat preparation Buvaltsev watch military exercises at Kirillovsky firing ground in Leningrad region
Russia’s President Vladimir Putin (L), and head of the Russian army’s main department of combat preparation Ivan Buvaltsev watch military exercises at the Kirillovsky firing ground in the Leningrad region, March 3, 2014. Mikhail Klimentyev—RIA Novosti/Reuters

Russian President Vladimir Putin’s incursion into Ukraine’s Crimea region is deeply unpopular at home, Kremlin-backed polling found in recent research

Even a week ago, the idea of a Russian military intervention in Ukraine seemed farfetched if not totally alarmist. The risks involved were just too enormous for President Vladimir Putin and for the country he has ruled for 14 years. But the arrival of Russian troops in Crimea over the weekend has shown that he is not averse to reckless adventures, even ones that offer little gain. In the coming days and weeks, Putin will have to decide how far he is prepared to take this intervention and how much he is prepared to suffer for it. It is already clear, however, that he cannot emerge as the winner of this conflict, at least not when the damage is weighed against the gains. It will at best be a Pyrrhic victory, and at worst an utter catastrophe. Here’s why:

At home, this intervention looks to be the one of the most unpopular decisions Putin has ever made. The Kremlin’s own pollster released a survey on Monday that showed 73% of Russians reject it. In phrasing its question to 1600 respondents across the country, the state-funded sociologists at WCIOM were clearly trying to get as much support for the intervention as possible: “Should Russia react to the overthrow of the legally elected authorities in Ukraine?” they asked. Only 15% said yes – hardly a national consensus.

That seems astounding in light of all the brainwashing Russians have faced on the issue of Ukraine. For weeks, the Kremlin’s effective monopoly on television news has been sounding the alarm over Ukraine. It’s revolution, they claimed, is the result of an American alliance with Nazis intended to weaken Russia. And still, nearly three quarters of the population oppose a Russian “reaction” of any kind, let alone a Russian military occupation like they are now watching unfold in Crimea. The 2008 invasion of Georgia had much broader support, because Georgia is not Ukraine. Ukraine is a nation of Slavs with deep cultural and historical ties to Russia. Most Russians have at least some family or friends living in Ukraine, and the idea of a fratricidal war between the two largest Slavic nations in the world evokes a kind of horror that no Kremlin whitewash can calm.

Indeed, Monday’s survey suggests that the influence of Putin’s television channels is breaking down. The blatant misinformation and demagoguery on Russian television coverage of Ukraine seems to have pushed Russians to go online for their information. And as for those who still have no Internet connection, they could simply have picked up the phone and called their panicked friends and relatives in Ukraine.

So what about Russia’s nationalists? The war-drum thumping Liberal Democratic party, a right-wing puppet of the Kremlin, has been screaming for Russia to send in the tanks. On Feb. 28, as troops began appearing on the streets of Crimea, the leader of that party, Vladimir Zhirinovsky, was on the scene handing out wads of cash to a cheering crowd of locals in the city of Sevastopol, home of Russia’s Black Sea fleet. “Give it to the women, the old maids, the pregnant, the lonely, the divorced,” he told the crowd from atop a chair. “Russia is rich. We’ll give everybody everything.” But in Monday’s survey, 82% of his party’s loyalists rejected any such generosity. Even the adherents of the Communist Party, who tend to feel entitled to all of Russia’s former Soviet domains, said with a broad majority – 62% – that Russia should not jump into Ukraine’s internal crisis.

That does not necessarily mean Putin will face an uprising at home. So far, the anti-war protests in Moscow have looked almost pathetically temperate. But sociologists have been saying for years that Putin’s core electorate is dwindling. What underpins his popularity – roughly 60% approved of his rule before this crisis started – is a total lack of viable alternatives to Putin’s rule. But this decision is sure to eat away at the passive mass of his supporters, especially in Russia’s biggest cities.

In Monday’s survey, 30% of respondents from Moscow and St. Petersburg said that Russia could see massive political protests of the kind that overthrew the Ukrainian government last month. Putin’s only means of forestalling that kind of unrest is to crack down hard and early. So on Feb. 28, Russia’s most prominent opposition activist Alexei Navalny was put under house arrest less than six months after he won 30% of the vote in the Moscow mayoral race. Expect more of the same if the opposition to Putin’s intervention starts to find its voice.

The economic impact on Russia is already staggering. When markets opened on Monday morning, investors got their first chance to react to the Russian intervention in Ukraine over the weekend, and as a result, the key Russian stock indexes tanked by more than 10%. That amounts to almost $60 billion in stock value wiped out in the course of a day, more than Russia spent preparing for last month’s Winter Olympic Games in Sochi. The state-controlled natural gas monopoly Gazprom, which accounts for roughly a quarter of Russian tax revenues, lost $15 billion in market value in one day – incidentally the same amount of money Russia promised to the teetering regime in Ukraine in December and then revoked in January as the revolution took hold.

The value of the Russian currency meanwhile dropped against the dollar to its lowest point on record, and the Russian central bank spent $10 billion on the foreign exchange markets trying to prop it up. “This has to fundamentally change the way investors and ratings agencies view Russia,” said Timothy Ash, head of emerging market research at Standard Bank. At a time when Russia’s economic growth was already stagnating, “This latest military adventure will increase capital flight, weaken Russian asset prices, slow investment and economic activity and growth. Western financial sanctions on Russia will hurt further,” Ash told the Wall Street Journal.

Even Russia’s closest allies want no part of this. The oil-rich state of Kazakhstan, the most important member of every regional alliance Russia has going in the former Soviet space, put out a damning statement on Monday, marking the first time its leaders have ever turned against Russia on such a major strategic issue: “Kazakhstan expresses deep concern over the developments in Ukraine,” the Foreign Ministry said. “Kazakhstan calls on all sides to stop the use of force in the resolution of this situation.”

What likely worries Russia’s neighbors most is the statement the Kremlin made on March 2, after Putin spoke on the phone with U.N. Secretary General Ban Ki-moon. “Vladimir Putin noted that in case of any escalation of violence against the Russian-speaking population of the eastern regions of Ukraine and Crimea, Russia would not be able to stay away and would resort to whatever measures are necessary in compliance with international law.” This sets a horrifying precedent for all of Russia’s neighbors.

Every single state in the former Soviet Union, from Central Asia to the Baltics, has a large Russian-speaking population, and this statement means that Russia reserves the right to invade when it feels that population is threatened. The natural reaction of any Russian ally in the region would be to seek security guarantees against becoming the next Ukraine. For countries in Eastern Europe and the Caucasus, including Armenia, a stanch Russian ally, that would likely stir desires for a closer alliance with NATO and the European Union. For the countries of Central Asia, Russia’s traditional stomping ground on the geopolitical map of the world, that would mean strengthening ties with nearby China, including military ones.

China, which has long been Russia’s silent partner on all issues of global security from Syria to Iran, has also issued cautious statements regarding Russia’s actions in Ukraine. “It is China’s long-standing position not to interfere in others’ internal affairs,” the Foreign Ministry reportedly said in a statement on Sunday. “We respect the independence, sovereignty and territorial integrity of Ukraine.”

So in the course of one weekend, Putin has spooked all of the countries he wanted to include in his grand Eurasian Union, the bloc of nations he hoped would make Russia a regional power again. The only gung-ho participants in that alliance so far have been Kazakhstan (see above) and Belarus, which is known as Europe’s last dictatorship. Its leader, Alexander Lukashenko, has so far remained silent on the Russian intervention in Ukraine. But last week, Belarus recognized the legitimacy of the new revolutionary government in Kiev, marking a major break from Russia, which has condemned Ukraine’s new leaders as extremists and radicals. The Belarusian ambassador in Kiev even congratulated Ukraine’s new Foreign Minister on taking office and said he looks forward to working with him.

As for the impoverished nation of Armenia, a late-comer to Russia’s fledgling Eurasian alliance, it has also recognized the new government in Kiev while stopping short of any official condemnation of Putin’s intervention in Ukraine so far. But on Saturday, prominent politicians led an anti-Putin demonstration in the Armenia capital. “We are not against Russia,” said the country’s former Minister of National Security David Shakhnazaryan. “We are against the imperial policies of Putin and the Kremlin.”

Russia’s isolation from the West will deepen dramatically. In June, Putin was planning to welcome the leaders of the G8, a club of western powers (plus Japan), in the Russian resort city of Sochi. But on Sunday, all of them announced they had halted their preparations for attending the summit in protest at Russia’s intervention in Ukraine. So much for Putin’s hard-fought seat at the table with the leaders of the western world.

In recent years, one of Russia’s greatest points of contention with the West has been over NATO’s plans to build of a missile shield in Europe. Russia has seen this as a major threat to its security, as the shield could wipe out Russia’s ability to launch nuclear missiles at the West. The long-standing nuclear deterrent that has protected Russia from Western attacks for generations – the Cold War doctrine of mutually assured destruction, or MAD – could thus be negated, Russia’s generals have warned. But after Russia decided to unilaterally invade its neighbor to the west this weekend, any remaining resistance to the missile shield project would be pushed aside by the renewed security concerns of various NATO members, primarily those in Eastern Europe and the Baltics. Whatever hopes Russia had of forestalling the construction of the missile shield through diplomacy are now most likely lost.

No less worrying for Putin would be the economic sanctions the West is preparing in answer to Russia’s intervention in Ukraine. Depending on their intensity, those could cut off the ability of Russian companies and businessmen in getting western loans and trading with most of the world’s largest economies. Putin’s allies could also find it a lot more difficult to send their children to study in the West or to keep their assets in Western banks, as they now almost universally do. All of that raises the risk for Putin of a split in his inner circle and, potentially, even of a palace coup. There is hardly anything more important to Russia’s political elite than the security of their foreign assets, certainly not their loyalty to a leader who seems willing to put all of that at risk.

And what about the upside for Putin? There doesn’t seem to be much of it, at least not compared to the damage he stands to inflict on Russia and himself. But he does look set to accomplish a few things. For one, he demonstrates to the world that his red lines, unlike those of the White House, cannot be crossed.

If Ukraine’s revolutionary government moves ahead with their planned integration into the E.U. and possibly NATO, the military alliance that Russia sees as its main strategic threat would move right up to Russia’s western borders and, in Crimea, it would surround the Russian Black Sea fleet. That is a major red line for Putin and his generals.

By sending troops into Crimea and, potentially, into eastern Ukraine, Russia could secure a buffer around Russia’s strategic naval fleet and at its western border. For the military brass in Moscow, those are vital priorities, and their achievement is worth a great deal of sacrifice. Over the weekend, Putin’s actions showed that he is listening carefully to his generals. At the same time, he seems to be ignoring the outrage coming from pretty much everyone else.

Thứ trưởng phụ trách các vấn đề Chính trị của Mỹ gặp lãnh đạo VN

VOA.  04.03.2014

http://www.voatiengviet.com/content/thu-truong-phu-trach-van-de-chinh-tri-my-gap-lanh-dao-vietnam/1863633.html

Thứ trưởng phụ trách các vấn đề Chính trị của Mỹ Wendy Sherman.

Thứ trưởng phụ trách các vấn đề Chính trị của Mỹ Wendy Sherman.

Tin liên hệ

Chuyến thăm diễn ra vài ngày sau khi Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ công bố bản phúc trình nhân quyền thế giới thường niên, trong đó nêu ra nhiều trường hợp vi phạm nhân quyền của Việt Nam.

Thứ trưởng Ngoại giao chuyên trách các vấn đề Chính trị Wendy Sherman cho biết Việt Nam ‘là một phần không thể thiếu’ trong công cuộc tái cân bằng của Mỹ sang khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.

Giới chức Mỹ cũng ‘đánh giá cao cơ hội được trao đổi các vấn đề quan trọng với rất nhiều quan chức cao cấp Việt Nam’ như ông Hoàng Bình Quân, Chủ nhiệm Ban Đối ngoại Trung ương Đảng; Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam; Thứ trưởng Bộ Công An Tô Lâm; Thứ trưởng Bộ Quốc phòng,Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh; Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Quang Vinh, và Bí thư Thành uỷ Hà Nội Phạm Quang Nghị.

Ngoài vấn đề nhân quyền, tin cho hay, hai bên ‘mong làm việc cùng nhau’ về các vấn đề song phương và đa phương như Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương, tranh chấp Biển Đông, vấn đề bảo vệ môi trường, và việc tham gia tích cực vào các tổ chức quốc tế như Hội đồng Nhân quyền Liên hợp Quốc và Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế.

Ngoài các quan chức nhà nước, bà Sherman còn gặp gỡ các thành viên của xã hội dân sự. Bà nói rằng xã hội dân sự và các mối quan hệ giữa nhân dân hai nước là ‘một trong những mảng thú vị nhất của mối quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ’.

Trong lễ công bố phúc trình nhân quyền thế giới 2013 hôm 27/2, Quyền trợ lý Ngoại trưởng phụ trách về vấn đề Dân chủ, Nhân quyền và Lao động, bà Uzra Zeya, nói rằng phía Mỹ sẽ tiếp tục kêu gọi chính phủ Việt Nam ở cấp cao nhất ‘tuân thủ các cam kết và các nghĩa vụ về nhân quyền quốc tế của nước này”.

Bà Zeya cũng nói rằng hành động của Việt Nam sẽ có tác động tới việc Mỹ tiếp tục củng cố thêm nữa mối quan hệ song phương.

Sau đó, Hà Nội đã lên tiếng cho rằng một số nhận định trong bản báo cáo này ‘dựa trên những thông tin thiếu chính xác, không phản ánh thực tế khách quan về tình hình quyền con người ở Việt Nam’.

Trong khi đó, một số blogger cho biết họ sẵn sàng đối chất với nhà nước về những vấn đề bị coi là ‘thiếu chính xác’ đó.

Nguồn: US Embassy, MOFA

 

Cách mạng Ukraine và kịch bản Việt Nam

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng. Gửi cho BBC từ Sài Gòn, 4 tháng 3, 2014

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2014/03/140304_ukraine_vietnam_phamchidung.shtml

Tổng thống Viktor Yanukovych phải trốn sang Nga vì lo sợ

Tháng 2 năm 2014. Người dân Việt lại đau đáu với câu hỏi: kịch bản và số phận nền chính trị Việt Nam sẽ ra sao sau sự biến Ukraine?

Khi mùa xuân năm nay ùa về, cơn cuồng phong cực kỳ mau lẹ ập đến Ukraine chắc chắn đã làm nên một “Mùa xuân Ả rập” thứ hai, với chu kỳ ba năm lặp lại.

Nếu lịch sử tái hiện, liệu “Mùa xuân Ukraine” có tràn sang Belarus của Lukashenko và nước Nga của Putin hay không?

Và liệu sau ba năm nữa, tức vào năm 2017, liệu một mùa xuân khác có nở hoa trên khu rừng Đông Dương?

Nở hoa

Mong nguyện nở hoa đó là có thật.

Tương tự thái độ với cuộc cách mạng ở Libya, Tunisie và Ai Cập vào cuối năm 2010 và đầu năm 2011, biến chuyển ngoạn mục tại Ukraine đã được rất nhiều, nếu không nói là hầu hết các tờ báo lớn nhỏ ở Việt Nam đăng tải và bình luận.

“Ukraine chính là một bài học mới mẻ và có vẻ kỳ diệu nhất cho người dân Việt về một sự thay đổi hết sức chóng vánh, dù phải đổ máu.”

Tuy nhiên, một chi tiết đáng lưu tâm là nếu cách đây ba năm, “Mùa xuân Ả rập” vẫn bị hệ thống tuyên giáo trung ương áp đặt cảnh báo đối với báo chí về “cần cảnh giác với việc lợi dụng diễn biến hòa bình và các luận điệu thù địch”, và khiến giới truyền thông lề phải phải tự xác lập một ranh giới vô hình để câm lặng dừng bước, thì sự kiện Ukraine mới đây đã biến báo giới Việt Nam thành vận động viên vượt rào.

Có ít nhất hai hoặc ba rào cản của Ban tuyên giáo trung ương đã không được báo chí tôn trọng đúng mức.

Chế độ tự do biểu đạt và tự do báo chí cũng vì thế trở nên thực chất đôi chút, ứng với vị thế tân thành viên Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc của Nhà nước Việt Nam.

Với tư cách là tiếng nói và nỗi lòng của công luận, phát ngôn của báo chí cũng là tiêu chí hàng đầu nói lên nhận thức, tình cảm cùng nỗi bức xúc của các tầng lớp dân chúng.

Trong hoản cảnh một đảng ở Việt Nam, hoàn toàn có thể xem đó là một loại tiêu chí gián tiếp khi người dân không có hoặc chỉ có rất ít cơ hội để điểm mặt chỉ tên các vụ việc, cá nhân trong một chính thể cầm quyền ngập ngụa ô uế nạn tham nhũng và vô số vi phạm về quyền con người.

Đó là lý do vì sao chỉ mong đợi những “mùa xuân” nổ ra, báo chí lập tức cất tiếng.

Trước cả “Mùa xuân Ả rập”, một trong những chủ đề bị xem là rất nhạy cảm mà những tờ báo lề phải can đảm nhất ở Việt Nam thường đụng chạm là nền chính trị và xã hội đương thời ở Trung Quốc.

Nhiều vấn nạn như tham nhũng, bê bối đạo đức công chức, đàn áp dân chúng, ô nhiễm môi trường, phân hóa giàu nghèo… vẫn thường được nhắc đi nhắc lại trên mặt báo Việt Nam một cách đầy ngụ ý, đôi khi xen cài bình luận và các chỉ trích.

Hàng chục người chết trong đụng độ giữa người biểu tình và cảnh sát ở Kiev

Hành động tương tác thông tin như thế đã khiến không chỉ lớp người đọc trí thức mà cả các giai tầng khác đều có thể nhận ra đó là những vấn đề không quá dị biệt đối với nền chính trị và xã hội Việt Nam.

Mặc dù cách biệt địa lý giữa Ukraine và Việt nam lên tới một phần tư vòng trái đất, song thế giới phẳng lại quá gần gũi về nhận thức và phương pháp hành động.

Không khí bùng nổ thông tin trên vô số trang mạng đã làm cho 34 triệu người Việt dùng Internet không thể bàng quan với những gì đang xảy ra ở thế giới bên ngoài, và do đó cũng không thể thờ ơ với mối liên tưởng với hiện tình khốn quẫn của dân tộc mình.

Ukraine chính là một bài học mới mẻ và có vẻ kỳ diệu nhất cho người dân Việt về một sự thay đổi hết sức chóng vánh, dù phải đổ máu.

Bầu không khí tích hợp thông tin như thế đã lan trải ở nhiều quán cà phê, nhiều góc phố tại nhiều đô thị trong những tuần qua.

Kết quả rất dễ kiểm chứng là mặc dù không có bất cứ buổi “xuống đường” nào ở Việt Nam để hưởng ứng cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài Yanukovych, nhưng vô số bàn tán hả hê xen tâm trạng hồi hộp ngóng đợi đã đủ để minh họa cho một tâm thế quy nạp phẫn nộ theo chiều dài toán học.

Chiều dài đó sẽ được kết thúc tại điểm mà chế độ cầm quyền ở Việt Nam không có khả năng rút ra một bài học xương máu nào từ lịch sử số phận cầm quyền Ukraine.

Kết nụ

Vốn đã thấm nhuần bài học cách đây một phần từ thế kỷ từ sự phân rã đột ngột của Liên Xô, sự sụp đổ của bức tường Berlin hay cuộc cách mạng êm đềm ở Tiệp Khắc, hiển nhiên trong não trạng giới lãnh đạo Việt Nam, biến động Ukraine mang dấu ấn như một sóng triều cập nhật nhất nhấn sâu hơn hình ảnh con thuyền bươm nát của những chế độ độc tài còn sót lại.

Người dân Hà Nội còn kháo tin về một làn sóng quan chức thủ đô vội vã gom góp của nả để bay ra nước ngoài khi cái tin Yanukovych bị lật đổ được chính thức xác nhận.

“Những người dân mẫn cảm nhất còn bình phẩm về thái độ trở nên ôn hòa hơn hẳn của một số quan chức công an mẫn cán ở Hà Nội, vào cái ngày trên mạng hiện ra hình ảnh hàng trăm cảnh sát Ukraine quỳ gối xin người dân tha thứ cho vụ các đồng nghiệp của họ đã gây ra cái chết của hàng trăm đồng bào biểu tình.”

Người ta cũng không quên câu chuyện ít nhất vài quan chức nào đó đã bị lên huyết áp đến mức phải cấp tốc nhập viện khi lệnh truy nã Yanukovych được chính phủ mới ở Ukraine ban hành.

Những người dân mẫn cảm nhất còn bình phẩm về thái độ trở nên ôn hòa hơn hẳn của một số quan chức công an mẫn cán ở Hà Nội, vào cái ngày trên mạng hiện ra hình ảnh hàng trăm cảnh sát Ukraine quỳ gối xin người dân tha thứ cho vụ các đồng nghiệp của họ đã gây ra cái chết của hàng trăm đồng bào biểu tình.

Vốn luôn bị xem là một thế lực rất không tương nghĩa với tuyên xưng “bạn của dân”, ngành công an Việt Nam như đang trong cơn rùng mình chua xót và hổ thẹn về nhận thức lại đối với tương lai của mình.

Vào đầu năm 2014, hoạt động tái nhận thức như vậy càng trở nên âm ỉ và xung đột trong đầy rẫy hoang mang, càng khiến mỗi công an viên thêm bất an và tự suy ngẫm về đường công danh, mối tư lợi hay số phận bất trắc đính kèm của anh ta, chính vào lúc xảy ra ra cái chết cực kỳ bất bình thường ngay trong nội bộ ngành: Thượng tướng, thứ trưởng công an Phạm Quý Ngọ.

Bởi tất cả đều có nguyên do của nó, và đều là thứ nguyên do xác đáng. Chưa nói tới cuộc cách mạng Ukraine có vẻ khá xa xôi về địa lý, chỉ mới cuối năm trước, chính giới cao cấp Hà Nội đã không thể bỏ qua cơn chấn động do Sam Rainsy – thủ lãnh đảng đối lập ở Campuchia – gây nên.

Người ủng hộ đối lập xuống đường ở Campuchia

Tất nhiên cuộc biểu tình dẫn tới bạo động của hàng chục ngàn công nhân ở Phnômpênh luôn có thể là một đề dẫn hấp lực cho điều tương tự có thể xảy ra ở Việt Nam trong tương lai gần.

Tương lai đó tất yếu sẽ xảy ra, nếu như các chế độ chính trị cầm quyền ở Đông Dương không tự chuyển mình, hoặc hơn nữa là tự thay máu mình. Quá nhiều bức xúc và phẫn nộ xã hội luôn có thể làm nên một thùng thuốc súng có sức công phá không kém thua những gì đã công hiệu trong lịch sử dày đặc biến loạn của dân tộc Việt.

Nhưng khác hẳn với biến động có xu hướng ôn hòa ở châu Âu, thật khó có thể hy vọng kịch bản ở Campuchia và Việt Nam tránh thoát được cơn bạo lực “hồi tố” từ phía người dân, đặc biệt từ những nạn nhân của chế độ. Mối xung đột âm ỉ từ quá nhiều năm qua giữa dân oan đất đai, nạn nhân của nạn bạo hành công an… đã tạo nên thật nhiều mối quan hệ mang tính tư thù. Một số vụ việc quan chức các địa phương và ngay tại Hà Nội bị trả thù bằng mìn, dao và súng là phần nhập đề cho bài luận văn tả cảnh, tả người và lưu trữ cả số nhà cho cái tương lai bịt bùng rất có thể xảy đến.

Cũng khác khá nhiều với đặc tính biến động chính trị ở châu Âu, các nước Đông Dương khó có được sự thay đổi tức thời và ngọt lịm. Bởi lịch sử vẫn thường cho thấy sự biến đổi ở Đông Dương nói chung và Việt Nam nói riêng luôn phải thấm trải một chu kỳ đủ dài và đủ đau, đau đến mức ứa máu và có thể cả tắm máu. Để cuối cùng, hiệu ứng lò xo nén mới xảy ra: cái gì bị áp bức tàn tệ nhất sẽ phản ứng ghê gớm nhất.

Tàn lụi

Bất chấp các tư cách háo danh trên trường đối ngoại, chế độ chính trị ở Việt Nam vẫn đang lao dốc theo một cơn nguy biến không thể kềm giữ: khủng hoảng kinh tế.

Nhưng điều đau đớn tận cùng đối với một dân tộc chính là cuộc khủng hoảng đang và sẽ trở nên cao trào trong những năm tới lại được kiến tạo bởi chính các nhóm lợi ích thuộc về lòng chế độ chứ không phải do một thế lực ngoại xâm nào.

Nhân nào quả nấy. Sự hoành hành không còn bút tích nào diễn tả của các nhóm lợi ích và nhóm thân hữu đã trở thành điều kiện cần đẩy cả dân chúng cùng chế độ xuống hố, cũng như bảo đảm cho xác suất rất cao diễn ra một phong trào “hồi tố” của dân chúng đối với quan chức trong tương lai không xa, vào bất kỳ thời điểm nào xảy ra biến động từ nhỏ đến lớn.

Và lao tới một biến động vĩ đại.

Hãy nhìn và hãy chiêm nghiệm số phận của Yanukovych: nếu sắp tới ông ta không thể có chỗ trú thân ở bất cứ nơi nào trên lục địa châu Âu kể cả Moscow, làm sao những quan chức có bề dày thành tích ngược chiều với các quyền con người ở Việt Nam lại có thể đào thoát khỏi khu vực Đông Dương?

 

Crimea: Putin hoàn thành mục tiêu

PJ Crowley. Cựu trợ lý ngoại trưởng Mỹ. 3 tháng 3, 2014

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2014/03/140303_putin_mission_analysis.shtml

Nga nói quân của họ còn ở lại cho đến khi tình hình bình ổn

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry bày tỏ tin tưởng hôm Chủ nhật rằng “Nga sẽ thua” trong cuộc đối đầu với phương Tây vì Ukraine.

Nhưng đến khi ông Kerry có mặt ở Kiev để bàn bạc khẩn cấp với chính phủ lâm thời, Tổng thống Vladimir Putin đã hoàn thành mục tiêu chính – giành lại lợi thế để chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra trong cuộc cách mạng không có kịch bản ở Ukraine.

Vấn đề khi ta cố đánh giá phe nào rồi sẽ thắng là ở chỗ, họ đang chơi các trò chơi khác nhau.

Phương Tây đang chống Nga, nhưng Nga lại đang nhắm tới Ukraine. Đến nay, ông Putin đang thắng với cái giá mà ông sẵn sàng chấp nhận.

Ukraine và phương Tây có vài lá bài dự trữ, nhưng có thể không sẵn sàng chấp nhận rủi ro và chi phí đi kèm.

Ukraine là vấn đề lớn duy nhất chưa giải quyết sau Chiến tranh Lạnh. Họ sẽ đi theo phương Đông hay phương Tây? Đó là câu hỏi chủ chốt của cuộc cách mạng và lịch sử Ukraine.

Khủng hoảng bắt đầu từ tháng 11 vì lựa chọn cho Ukraine: chọn Liên minh châu Âu hay Liên minh thuế quan Á Âu?

Cựu tổng thống Viktor Yanukovych nhìn sang phía Đông, hấp dẫn vì cam kết 15 tỉ đôla của ông Putin nhằm vực dậy kinh tế.

Một phần quan trọng trong dân số lại nhìn sang Tây, phản đối và buộc ông chạy sang Nga.

Ông Yanukovych có thể đã bỏ trốn mang theo tới 70 tỉ đôla. Quốc khố đất nước trống rỗng.

Ông Putin ngừng chi tiền sau khi giải ngân chỉ mới 3 tỉ đôla.

Liệu phương Tây và/hay các tổ chức tài chính quốc tế có chi tiền, và bao lâu? Không chắc chắn là đủ vì sự bất trắc của kinh tế phương Tây.

Phương Tây có thể áp đặt trừng phạt các cá nhân và tổ chức bị xem là xâm phạm độc lập của Ukraine.

Nhưng cũng có giới hạn để không gây hại cho lợi ích kinh tế của châu Âu. Đức vẫn nhập một phần ba lượng khí đốt từ Nga.

Nhiều khả năng cuộc họp G8 tháng Sáu ở Sochi sẽ bị hủy.

G7 có thể tạm ngừng thẻ thành viên của Nga, nhưng thực ra ông Putin quan tâm Ukraine hơn là quan hệ với phương Tây.

Mục tiêu chiến lược của ông là giữ Ukraine trong vòng ảnh hưởng của Nga, dù là một nước vệ tinh hay một hàng rào trung lập.

Lá bài của phương Tây là tái tục đàm phán để rồi có thể đưa Ukraine vào EU và có thể cả Nato.

Nhưng Mỹ và châu Âu liệu có chấp nhận rủi ro cắt đứt quan hệ với Nga chỉ để có một kết quả không chắc chắn ở Ukraine?

Không đâu.

Bầu cử ở Ukraine

Các vấn đề này chắc chắn sẽ phủ bóng cuộc bầu cử tháng Năm ở Ukraine.

Crimea dự định tiến hành trưng cầu dân ý để xem xét quy chế tự trị hiện nay, độc lập hay hợp nhất với Nga.

Để mất Crimea sẽ là viên thuốc đắng cho chính phủ mới của Ukraine.

Vladimir Putin đã giành lại lợi thế để phá cuộc cách mạng lần này như ông đã làm năm 2005.

P.J. Crowley từng là trợ lý ngoại trưởng Mỹ, do Tổng thống Barack Obama bổ nhiệm năm 2009. Ông từ chức năm 2011, và hiện là giáo sư ở Đại học George Washington, Mỹ.

Dư luận trước phiên xử Blogger Trương Duy Nhất

RFA03032014.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

tdn-305.jpg

Blogger Truơng Duy Nhất, ảnh chụp trước đây. File photo

Vài giờ đồng hồ nữa, phiên xử nhà báo, blogger Trương Duy Nhất, sẽ diễn ra tại Đà Nẵng. Ông Nhất bị nhà nước Việt Nam truy tố về tội lợi dụng quyền tự do dân chủ, chiếu theo điều 258 của Bộ Luật Hình Sự.

Hôm qua tổ chức tranh đấu cho nhân quyền Human Rights Watch đã lên tiếng kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho ông, đồng thời gọi việc đưa ông ra xét xử chỉ là một việc làm vô ích của chính phủ Việt Nam, nhằm bịt miệng cộng đồng blogger và những người cất tiếng bày tỏ quan điểm khác với đảng và nhà nước, đồng thời chứng tỏ nhà cầm quyền Việt Nam quyết tâm thực hiên chính sách đàn áp, nhắm vào những người lên tiếng chỉ trích đảng và nhà nước theo đường lối ôn hòa.

Human Rights Watch còn kêu gọi các quốc gia và những tổ chức tài trợ cho Việt Nam phải có phản ứng trước việc chính quyền Hà Nội tiếp tục bỏ tù người dân.

Trước phiên xử vài giờ, chúng tôi đã hỏi chuyện một số người quan tâm đến vụ án. Blogger Mẹ Nấm hiện đang có mặt tại Đà Nẵng để tham dự phiên tòa được cơ quan công quyền cho là công khai, cho chúng tôi biết:

“Thật ra tôi không có hy vọng một bản án nhẹ dành cho blogger Trương Duy Nhất, vì nhà cầm quyền sẽ thấy là như vậy những bloggers khác sẽ trong vào đó và không sợ hãi nữa, cho nên nói hy vọng thì không có hy vọng. Nhưng tôi vẫn đến phiên tòa xử Trương Duy Nhất, vì đây là ví dụ rõ ràng nhất cho thấy rằng cái quyền tự do ngôn luận của một blogger có tồn tại hay không! Và nếu nó không tồn tại thì phải làm gì để đòi được cái quyền đó. Tôi là một người đã từng bị bắt vì điều luật 258, tôi thấy rằng tôi sẽ phải ủng hộ ông Trương Duy Nhất bằng cách đến chứng kiến và có các hành động tiếp theo.”

Một công dân khác ở thành phố Đà Nẵng là kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh thì rất không hài lòng về sự vận hành của nền tư pháp Việt Nam qua vụ án này. Anh nói:

“Phiên tòa này cũng giống như bao phiên tòa khác mà nhiều người hay nói là phiên tòa bỏ túi. Còn cái chuyện kết tội bao nhiêu thì có lẽ kịch bản này chỉ vài người ở trên cao người ta biết thôi. Vâng kết quả thì không lường trước được vì chuẩn mực luật pháp không được đảm bảo ở Việt Nam. Nếu những chuẩn mực này được bảo đảm thì không thể kết tội anh Nhất được. Còn bây giờ người ta đã tạm giam ông chín mười tháng rồi và có cả bản cáo trạng để ngày mai đọc. Nếu mà có trí tuệ bình thường thì mình cho đó là vớ vẫn, nhưng người ta vẫn đem ông ra xử được thì tức là không có chuẩn mực luật pháp ở đây. Kết quả phiên tòa không theo chuẩn mực nên không đoán trước được.”

Thật ra tôi không có hy vọng một bản án nhẹ dành cho blogger Trương Duy Nhất, vì nhà cầm quyền sẽ thấy là như vậy những bloggers khác sẽ trong vào đó và không sợ hãi nữa.
-Blogger Mẹ Nấm

Một công dân Đà Nẵng khác là bạn Khúc Thừa Sơn thì lại có hy vọng hơn:

“Đối với em thì em vẫn hy vọng, một người còn trẻ như em thì lúc nào cũng hy vọng. Vì tuổi trẻ tụi em rất nhạy cảm với trào lưu dân chủ trên thế giới. Tuy nhiên với phiên tòa này cũng như bao phiên tòa khác, với một chính quyền mà nói là công khai mà lại xét xử kín đáo lén lút thì… bội tín với nhân dân, bội tín với chính lời nói của mình, thì chẳng mấy ai hy vọng việc tốt đẹp xảy ra. Tuy nhiên em vẫn hy vọng là sẽ có bản án trùng với số ngày mà anh Nhất bị giam từ khi bị bắt đến giờ.”

Một người trong giới luật sư là luật sư Hà Huy Sơn thì cho biết:

“Quan điểm của tôi về phiên tòa này đã được tôi trình bài trong một bài viết trên Facebook của tôi. Tôi cho rằng nó cũng gống như phiên tòa về điều 88 thôi. Tức là người ta cũng sẽ chẳng công bố những chứng cớ, những tài liệu theo như điều 214 của bộ luật tố tụng hình sự của Việt Nam qui định. Người ta sẽ kết thúc phiên tòa ngắn thôi, có thể là trong buổi sáng hay trong ngày theo cái dự định của người ta thôi. Chứ không đưa ra chứng cứ để mà tranh luận. Dự đoán của tôi là như vậy.”

Một người ở xa trong Vũng Tàu, không theo dõi chi tiết vụ án này là dịch giả Phạm Nguyên Trường thì cho biết,

“Tôi chưa nghĩ nhưng tôi cho là chẳng có hy vọng gì cả, họ đã bắt thì họ sẽ ra án bắt anh ấy đi tù chừng độ vài ba năm. Cũng giống như những phiên tòa khác, mà có thể người ta còn làm nghiêm khác hơn. Tối đa là bảy năm thì tôi nghĩ người ta có thể kết án anh Trương Duy Nhất hai ba năm tù.”

Một người quan sát từ xa hơn nữa là một bạn đọc của đài RFA từ Cộng Hòa Czech dù không thích trang blog Một góc nhìn khác của ông Trương Duy Nhất trước khi ông bị bắt nhưng cũng bất bình trước phiên tòa này:

“Tôi không theo dõi lắm. Trước đây thì cách viết của ông ấy không hợp với tôi nên tôi cũng không theo dõi. Nhưng nói chung thì việc ông ấy viết là cái quyền của ông ấy. Mà như thế thì rõ ràng là vi phạm cái quyền tự do ngôn luận của người ta. Tôi cũng không biết gì hơn nhưng cũng mong là xử nó nhè nhẹ để ông ấy sớm ra.”

Đây là ý kiến của nhiều khán thính giả và độc giả gần xa trước phiên tòa xử ông Trương Duy Nhất trong vài giờ nữa. Kính Hòa thu nhận từ Washington DC.

Tin, bài liên quan

Các nhà báo, blogger nói gì trước phiên tòa Trương Duy Nhất?

Mặc Lâm – RFA. 2014-03-02.blogger

Blogger Trương Duy Nhất

File photo

Trước phiên xử của Trương Duy Nhất những nhà báo, blogger, bạn bè thân hữu của ông đã được chúng tôi thăm dò hai việc. Thứ nhất là ý kiến của họ về điều 258 ra sao, thứ hai là thái độ ủng hộ ông trước phiên tòa này như thế nào.

Trước tiên nhà phê bình văn học, Chủ tịch hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội Phạm Xuân Nguyên, một trong những người bạn thân thiết nhất của nhà báo Trương Duy Nhất cho biết tình hình giam giữ ông cũng như khả năng bản án sẽ đưa ra trước khi phiên tòa ngày 4 tháng 3 qua bản cáo trạng của Viện Kiểm sát:

Trương Duy Nhất thừa nhận là tự mình quyết định và thực hiện những bài viết trên trang mạng của mình nhưng không thừa nhận đó là phạm tội đó là điều nhất quán của Trương Duy Nhất. Do đó ngay cả kết luận điều tra và bản cáo trạng coi như Trương Duy Nhất phạm tội nghiêm trọng.

Trong  điều 258 của bộ luật hình sự thì tội này có hai hình thức kết tội một là có thể phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hay phạt tù từ 6 tháng tới 3 năm, Trường hợp phạm tội nghiêm trọng thì phạt tù từ 2 năm đến 7 năm. Bản cáo trạng đề nghị rằng hoạt động của Trương Duy Nhất thuộc diện phạm tội nghiêm trọng.

Ý kiến về 258

Cảm nghĩ của những người được hỏi trước điều 258, nhà báo Kha Lương Ngãi nguyên Phó tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng cho biết:

-Rất nhiều ý kiến người ta đã lên án cái điều 258 bởi vì đó là một quy định rất trừu tượng có thể kết tội bất cứ ai mà đảng và nhà nước muốn quy tội họ. Ai cũng thấy vô lý hết, dư luận người ta phản đối rất nhiều, nhất là Việt Nam đã tham gia Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc mà vẫn còn tiếp tục không bỏ điều 258 mà dựa vào đó để kết tội những người có ý kiến khác với chủ trương của đảng và nhà nước.

Nhà báo và cũng là một blogger, ông Nguyễn Tường Thụy cho biết:

-Ở đây họ cố nặn ra để kết tội Trương Duy Nhất thôi chứ tôi đọc Trương Duy Nhất tôi không thấy anh có vấn đề gì ghê gớm lắm và cũng chẳng có vấn đề gì để bắt tội anh ấy về cái điều 258. Bảo anh ấy làm ảnh hưởng đến quyền lợi lợi ích hợp pháp của người khác là không đúng. Nếu chính quyền điều hành kém thì anh bảo là kém thì có sao đâu? Anh ấy đi lấy ý kiến của dư luận chẳng phải anh cố tình đặt ra nó. Chỉ có một điều là anh ấy viết lách mạnh bạo quá cho nên làm người ta khó chịu thế thôi.

pham-xuan-nguyen-
Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên – Courtesy of yume.vn

Bà Thùy Linh, một nhà văn và cũng là một blogger nổi tiếng:

-Điều 258 thì mạng lưới Blogger Việt Nam đã ký vào đó để phản đối và tôi cũng là một trong những người tham gia ký. Cái chữ ký đó cũng đã phản ảnh quan điểm của tôi về điều luật này, một điều luật hết sức mơ hồ. Nó như một cái thòng lọng khi quăng vào cổ ai thì người đó sẽ bị siết chặt lại. Nó không có ý nghĩa gì về mặt pháp luật theo những giá trị phổ quát của các nước, nhưng điều luật này nó vẫn đang tồn tại rất lâu tại Việt Nam. Sau anh Nhất hay anh Phạm Viết Đào sẽ có người gặp lại những chiêu trò của điều luật này.

Ủng hộ hay không ủng hộ?

Trước câu hỏi ông Trương Duy Nhất muốn thấy mặt bạn bè, blogger và nhân sĩ trí thức trước phiên tòa, nhà báo Phạm Chí Dũng đưa ý kiến:

Gia đình Trương Duy Nhất đã có một bức thư đề nghị giới trí thức và nhân sĩ Việt Nam có mặt tại phiên tòa ngày 4 tháng 3 tại Đà Nẵng để ủng hộ cho ông. Trước đây tôi cũng đã nghe Trương Duy Nhất là một người can trường và đã tuyên bố với luật sư và công an là có ở tù 20 năm cũng được. Tôi nghĩ hoàn toàn nên có một nhóm nhân sĩ trí thức các nhà báo, blogger, những người bất đồng chính kiến có thể ủng hộ Trương Duy Nhất làm sao có thể thực hiện được tự do biểu đạt tự do chính kiến ở Việt Nam.

Từ Quảng Nam nhà báo Thanh Thảo cho biết:

-Anh em thì sẵn sàng đây nhưng không biết mấy ổng có cho vô tham dự hay không nữa. Anh em người ta cũng muốn tham dự xem phiên tòa xử ra làm sao xử chỗ khác thì chả đi được chứ xử ở Đà Nẵng thì đi được.

thuy-linh
Nhà văn Thùy Linh – Courtesy of quechoablog

Nhà báo Kha Lương Ngãi đồng tình với việc bạn bè thân hữu cũng như những người quan tâm nên có mặt trước phiên tòa:-Tôi thấy ảnh là người bất đồng chính kiến mà ảnh cũng chỉ có ý kiến trái với Đảng và Nhà nước thôi chứ ảnh đâu vi phạm pháp luật gì đâu. Ảnh là người yêu nước cho nên chuyện ủng hộ ảnh rất là đáng làm.

Nhà văn Thùy Linh lo rằng tòa sẽ không cho mọi người có cơ hội nhưng bà khẳng định:

-Cái việc anh Nhất muốn mọi người tham dự phiên tòa thì đấy là nguyên vọng rất là chính đáng nhưng chắc chắn cũng lại như những phiên tòa công khai khác mà sẽ không tiếp cận được trước cửa tòa án, họ sẽ không cho ai vào dự hết. Cái thứ hai ở Đà Nẵng thì số người muốn đến phiên tòa sẽ không được đông như ở Hà Nội hay Sài Gòn cho nên tôi nghĩ rằng chắc anh Trương Duy nhất cô đơn lắm nhưng là cái cô đơn bên ngoài thôi vì với người như anh Trương Duy Nhất thì chắc anh ấy đủ nghị lực, đủ nội lực để đứng vững ở phiên tòa này.

Trong khi đó Nhà báo, blogger Huỳnh Ngọc Chênh chia sẻ:

-Thật ra rất muốn đến dự phiên tòa mặc dù biết là người ta cũng chẳng cho vào nhưng sự có mặt của mình ở đó thì nó vẫn có cái gì đó. Trước nhất là thỏa mãn nhu cầu bản thân mình, nhu cầu muốn hỗ trợ anh em chứ còn hỗ trợ cái gì thì mình cũng chả biết. Có những chuyện mình thấy nó không mang lợi ích gì thiết thực nhưng mình thấy vẫn cần làm.

Thí dụ như thấy một người đang bị mắc mưa thì tự nhiên mình muốn chạy ra đưa họ vào mặc dù mình ra thì cũng ướt theo chứ cũng chẳng làm cho họ hết bị ướt, bởi vì mình đi ra với tay không chứ không với áo mưa. Trong cuộc sống nó có những công việc, những hành động xuất phát từ trong lòng có thể chả mang lại hữu ích gì. Cũng như thấy người bị tai nạn mình cứ ào tới chớ không biết sau khi ào tới mình gây thêm tai nạn nữa cũng có nhưng rồi mình cũng phải ào tới.

Trong giới làm báo và blogger ai cũng thừa nhận ngòi bút Trương Duy Nhất rất mạnh mẽ đôi khi cực đoan và ông không sợ đụng chạm bất cứ ai. Đã nhiều lần ông bị phản đối dữ dội trước các bài viết phê phán cá nhân đặc biệt trong trường hợp bà Bùi Minh Hằng đã làm cho giới chơi blog tẩy chay trang Một góc nhìn khác.

Tuy nhiên trước phiên xử của ông đã có ý kiến cho rằng phải xếp lại chuyện tranh chấp để ủng hộ ông trước phiên tòa vì trên hết ông vẫn là một nạn nhân của điều 258.

ng-lan-thang
Blogger Nguyễn Lân Thắng trong vòng vây công an ngăn chặn biểu tình – Courtesy of NguyenLanThang facebook

Blogger Nguyễn Lân Thắng là người đầu tiên nêu ra ý kiến này chia sẻ:

-Ông Trương Duy Nhất thì trước đây tôi không có thiện cảm với ông ấy bởi vì ông cũng có những quan điểm, bài viết mà động chạm tới những người đấu tranh cho xã hội và rất nhiều người cũng không đồng tình. Nhưng bây giờ ông bị bắt giam xét xử bởi điều luật 258 rất là phi lý vi phạm quyền con người, quyền tự do ngôn luận của ông ấy, cho nên tôi nghĩ đây là lúc mà những người đã từng có những sự không thông cảm với ông thì nên có những hành động ủng hộ ông ấy bởi vì hơn hết chúng ta cần bảo vệ quyền con người.

Vừa rồi là ý kiến của các nhà báo, blogger quan tâm đến phiên tòa xét xử nhà báo Trương Duy Nhất, do Mặc Lâm ghi nhận từ Bangkok Thái Lan.

TS Cù Huy Hà Vũ đi Mỹ chữa bệnh?

Ông Cù Huy Hà Vũ bị án tù 7 năm hồi năm 2011

Quan chức công an Việt Nam nói trên truyền hình rằng chính quyền đã “cho Sứ quán Mỹ làm thủ tục xuất cảnh” cho TS Cù Huy Hà Vũ sang Mỹ chữa bệnh.

Thiếu tướng Lê Đình Luyện, Chánh văn phòng Thường Trực Ban chỉ đạo về nhân quyền của Chính phủ, nói trong chương trình ‘Việt Nam 7 ngày’ của kênh truyền hình đối ngoại VTV4 hôm 1/3 rằng gần đây thời gian gần đây chính quyền đã “cho Sứ quán Mỹ gặp Cù Huy Hà Vũ và làm các thủ tục để cho Cù Huy Hà Vũ được xuất cảnh đi Mỹ để chữa bệnh theo nguyện vọng cá nhân”.

Tuy nhiên vợ ông Vũ, bà Nguyễn Thị Dương Hà, nói với BBC sáng thứ Ba 4/3 rằng “gia đình chưa có thông tin gì về việc này”.

Bà Hà cho hay thực ra đề xuất cho TS Cù Huy Hà Vũ, người bị vấn đề về huyết áp, sang Hoa Kỳ đã được đưa ra từ năm ngoái trong một số tiếp xúc của giới chức Việt Nam và Mỹ.

“Tháng Chín 2013, tôi cũng từng được nghe gợi ý xin cho chồng tôi đi Mỹ.”

Lúc đó, theo bà Dương Hà, ông Cù Huy Hà Vũ đã khước từ đề nghị này.

Bà Nguyễn Thị Dương Hà vừa vào Thanh Hóa thăm chồng vào giữa tháng Hai và cho hay giám thị trại giam đã thu hết sách vở của ông Vũ.

“Tới giờ anh Vũ vẫn chỉ có một cuốn vở để ghi chép và anh hết sức phản đối việc thu giữ sách vở tài liệu của anh.”

Quan tâm Hiến pháp

Tháng 10 năm ngoái, từ trong tù, Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ đã gửi kiến nghị Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 dài 20 trang tới Quốc hội Việt Nam.

Để làm việc này, ông đã bỏ công nghiên cứu văn bản Dự thảo Hiến pháp và các tài liệu khác.

Chủ đề Hiến pháp là một trong các quan tâm lớn của TS Hà Vũ. Trước khi bị tòa kết án tù 7 năm vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự vào tháng Tư năm 2011, ông đã nhiều lần công khai nói tới nhu cầu phải cải tổ Hiến pháp, cổ súy đa đảng và bỏ Điều 4 Hiến pháp.

Ông Cù Huy Hà Vũ, sinh năm 1957, là tiến sỹ luật đào tạo tại Pháp.

Ông là con trai của nhà thơ Huy Cận, một vị công thần của chế độ, và là con nuôi của thi sỹ lừng danh Xuân Diệu.

Bị bắt ngày 5/11/2010 tại TP Hồ Chí Minh, ông Cù Huy Hà Vũ bị khởi tố trong cùng tháng về tội Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Ông Vũ hiện đang thi hành án tù 7 năm theo phán quyết của tòa sơ thẩm ngày 4/4/2011.

Phiên tòa phúc thẩm vào tháng 8/2011 giữ nguyên bản án đối với ông.

Nga, Ukraina tăng cường tư thế chiến tranh

Diễn biến quan trọng ở Ukraina từ tháng 11 năm 2013


2013

21-11: Ukraina đình chỉ kế hoạch ký hiệp định gia nhập Liên Hiệp Châu Âu
30-11: Cảnh sát chống bạo loạn trấn áp những người  biểu tình  chống chính phủ tại  Kyiv
17-12: Nga đề nghị cung cấp 15 tỉ đô la trong các khoản cho vay và hạ giá khí đốt

2014

16-01: Quốc hội  Ukraina thông qua  dự luất chống biểu tình
22-01: Các cuộc biểu tình lan rộng, hai người biểu tình bị bắn chết trong các vụ đụng độ tại  Kyiv
29-01: Quốc hội chấp thuận dự luật ân xá những người biểu tình bị bắt nếu người  biểu tình dời khỏi các tòa nhà bị chiếm.
16- 02: Những người biểu tình dời khỏi các tòa nhà chính phủ bị chiếm sau hai tháng
18-02: Cảnh sát tấn công các trại biểu tình, 18 người biểu tình và cảnh sát  bị giết
20-02: Giao tranh nổ ra mặc dầu có việc loan báo đình chiến một ngày trước đó. Ít nhất 39 người thiệt mạng
21-02: Tổng thống Yanukovych loan báo bầu cử sớm sau các cuộc hội đàm do các nhà ngoại giao của  Liên Hiệp Châu Âu đứng làm trung gian dàn xếp
22-02: Lãnh tụ đối lập Yulia Tymoshenko được trả tự do
23-02: Oleksandr Turchynov được chỉ định làm tổng thống lâm thời, chưa rõ ông Viktor Yanukovych ở đâu
24-02: Ukraina ban lệnh bắt giữ Tổng thống bị lật đổ Yanukovych

Các đoàn xe chở binh sĩ Nga tỏa ra khắp bán đảo Crimea của Ukraina hôm Chủ nhật.

Binh sĩ Nga tiến chiếm các vị trí chiến lược trên khắp bán đảo Crimea hôm Chủ nhật.

Đáp lại, hôm thứ Hai Ukraina ra lệnh 1 triệu quân nhân dự bị ra trình diện.

Tân Thủ tướng của Ukraina Arseniy Yarsenyuk nhận định về tình hình căng thẳng đang gia tăng như sau:

“Chúng ta đang ở trên bờ vực của thảm họa. Không có lý do gì để Liên bang Nga xâm lăng Ukraina.”

Tại Crimea, binh sĩ Nga bao vây các phi trường, các căn cứ quân sự, và đào hào để kiểm soát xa lộ độc nhất nối liền đất liền Ukraina với bán đảo Crimea. Thủ tướng Ukraina mô tả về hành động quân sự của Nga:

“Đây quả thật là một sự tuyên chiến với đất nước của tôi. Chúng tôi kêu gọi Tổng thống Putin nhanh chóng triệt thoái quân đội của ông.”

Không có tiếng súng ở Crimea. Tuy nhiên 2 căn cứ quân sự của Ukraina đã bị bỏ trống và viên đô đốc cao cấp nhất của Ukraina ở Crimea, xuất hiện trong một video được đưa lên YouTube, cam kết trung thành với nhà lãnh đạo của vùng chủ trương ly khai.

Các giới chức quân đội Ukraina nói rằng Nga đề nghị cấp hộ chiếu Nga cho các sĩ quan Ukraina đóng quân ở Crimea.

Hai nhà lãnh đạo quốc hội Ukraina nói, hôm Chủ nhật, rằng Ukraina động viên quân đội để thương thảo với Nga trong tư thế mạnh.

Hôm Chủ nhật, Bộ Ngoại giao Nga công bố sơ lược về cuộc điện đàm kéo dài 90 phút giữa Tổng thống Nga Vladimir Putin và Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama.

Trong cuộc điện đàm, ông Putin nói, “Nga duy trì quyền bảo vệ các quyền lợi và khối dân nói tiếng Nga” ở Ukraina. Cuộc điện đàm được thực hiện một khoản thời gian ngắn sau khi quốc hội Nga cho phép ông Putin đưa binh sĩ đến bất cứ nơi nào ở Ukraina.

Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ John Kerry đã chỉ trích gay gắt hành động xâm lăng của Nga ở Crimea trong các cuộc phỏng vấn trên 3 đài truyền hình hôm Chủ nhật.

Trong chương trình “Meet the Press” của đài truyền hình NBC, nhân vật ngoại giao cap cấp nhất của Hoa Kỳ nói rằng ông đã hội đàm với tất cả các Bộ trưởng Ngoại giao các nước trong khối G-8, ngoại trừ Nga. Ông dự đoán, “Họ đơn thuần sẽ cô lập Nga. Họ sẽ không giao tiếp với Nga theo cách giao dịch bình thường như thường lệ.”

Được biết biện pháp cụ thể duy nhất, cho đến hiện giờ là Hoa Kỳ, Anh, Canada và Pháp nói rằng họ sẽ ngừng chuẩn bị cho hội nghị thượng đỉnh khối G-8 được dự kiến diễn ra vào tháng 6 ở Sochi, thành phố của Nga trên bờ Biển Đen cách bán đảo Crimea 400 kilomet.

Tại Brussels, Tổng thư ký liên minh NATO Anders Fogh Rasmussen cũng lên án hành động quân sự của Nga.

Ông nói trước Hội đồng Bắc Đại tây dương, một cơ chế đại diện cho tất cả 28 nước đồng minh như sau:

“Những gì Nga đang làm ở Ukraina vi phạm các nguyên tắc của Hiến chương Liên hiệp quốc và đe dọa nền hòa bình và an ninh ở châu Âu. Nga phải ngưng các hoạt động quân sự và các lời đe dọa.”

Tại Moscow và thành phố St. Petersburg, hàng ngàn người xuống đường để chính thức hậu thuẫn các cuộc biểu tình ủng hộ việc đưa quân đội Nga vào Crimea.

Các cuộc biểu tình phản chiến nhỏ hơn diễn ra tại 2 thành phố này, kết quả đã có khoảng 300 người bị bắt.

Các cuộc thăm dò dư luận cho thấy phần lớn người Nga tin rằng bán đảo có đông đảo cư dân nói tiếng Nga của Ukraina nên thuộc về Nga. Các gợi ý đưa ra hôm Chủ nhật là về mục tiêu của Nga ở Crimea.

Thông tấn xã Nga loan tin một cuộc trưng cầu dân ý được dự định vào ngày 30 tháng 3 ở Crimea sẽ cho cử tri quyền lựa chọn, hoặc tiếp tục là vùng tự trị trong lãnh thổ Ukraina hoặc sát nhập vào Nga.

Song song với việc này Hạ viện Nga (viện Duma) trong tuần tới sẽ thảo luận một dự luật mới để Nga sát nhập các vùng lãnh thổ mới dễ dàng hơn. Theo luật này, các cuộc trưng cầu dân ý địa phương sẽ vượt qua các hiệp định quốc tế.

HRW kêu gọi Việt Nam phóng thích blogger Trương Duy Nhất

Trà Mi-VOA. 03.03.2014

 http://www.voatiengviet.com/content/hrw-keu-goi-viet-nam-phong-thich-blogger-truong-duy-nhat/1863028.html

Blogger Trương Duy Nhất. HRW nói phiên tòa xử ông Nhất dự kiến diễn ra ngày 4/3 chứng tỏ quyết tâm của nhà cầm quyền VN nhắm mục tiêu vào những người chỉ trích ôn hòa

Blogger Trương Duy Nhất. HRW nói phiên tòa xử ông Nhất dự kiến diễn ra ngày 4/3 chứng tỏ quyết tâm của nhà cầm quyền VN nhắm mục tiêu vào những người chỉ trích ôn hòa

Tin liên hệ

Nguyễn Lân Thắng

Tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế Human Rights Watch kêu gọi Việt Nam phóng thích blogger Trương Duy Nhất, người bị cáo buộc tội ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước’ theo điều 258 Bộ luật hình sự vì các bài viết chỉ trích chính phủ và phản đối Trung Quốc xâm lấn Biển Đông.

Human Rights Watch nói phiên tòa xét xử ông Nhất dự kiến diễn ra ngày 4/3 tại Đà Nẵng chứng tỏ quyết tâm không lùi bước của nhà cầm quyền Việt Nam nhắm mục tiêu vào những người dân chỉ trích ôn hòa.

Phó giám đốc phụ trách khu vực Châu Á thuộc Human Rights Watch, ông Phil Robertson, nói với VOA Việt ngữ:

“Phiên xử này cho thấy Hà Nội tăng đôi nỗ lực đàn áp bất cứ hình thức thể hiện quan điểm tự do nào của người dân. Ông Trương Duy Nhất là một blogger ôn hòa sắp bị biến thành một tù nhân lương tâm vì các điều luật có nội dung mơ hồ như 258 nhằm bóp nghẹt tiếng nói đang trỗi dậy của cộng đồng blogger tại Việt Nam. Chính phủ Hà Nội phải trả tự do cho ông Nhất và tất cả những ai bị giam cầm chỉ vì bất đồng quan điểm với nhà nước và đảng cộng sản. Cùng với cộng đồng quốc tế, Human Rights Watch chúng tôi sẽ tiếp tục vận động cho những nạn nhân này.”

Blogger Trương Duy Nhất, 50 tuổi, từng là phóng viên cho báo Công an Đà Nẵng (1987-1995) và báo Đại Đoàn Kết (1995-2011) trước khi tuyên bố thôi làm việc cho nhà nước và lập ra trang blog độc lập mang tên Một Góc nhìn khác.

Tháng 5 năm ngoái không lâu sau khi đăng bài trên blog kêu gọi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng bí thư đảng cộng sản Nguyễn Phú Trọng từ chức, ông Nhất bị bắt tại tư gia ở Đà Nẵng trong chiến dịch của nhà cầm quyền truy quét các blogger vi phạm điều 258 trong đó có blogger Phạm Viết Đào và Đinh Nhật Uy.

Bấm vào để nghe bài tường thuật

Cáo trạng của Việt Nam nói những quan điểm ông Trương Duy Nhất thể hiện qua blog có thể làm dân chúng mất lòng tin vào đảng và nhà nước. Nếu bị kết tội, ông có thể lãnh án tới 7 năm tù.

Chính phủ Hà Nội phải trả tự do cho ông Nhất và tất cả những ai bị giam cầm chỉ vì bất đồng quan điểm với nhà nước và đảng cộng sản. Cùng với cộng đồng quốc tế, Human Rights Watch chúng tôi sẽ tiếp tục vận động cho những nạn nhân này.
Phil Robertson
Kể từ khi ba blogger Duy Nhất, Viết Đào, và Nhật Uy bị bắt, Mạng lưới Blogger Việt Nam cùng các nhóm dân sự mới thành lập đã tiến hành các chiến dịch vận động, kêu gọi quốc tế áp lực Việt Nam hủy bỏ điều luật 258 dùng để hình sự hóa quyền tự do bày tỏ quan điểm của công dân.

Blogger Nguyễn Lân Thắng thuộc Mạng lưới Blogger Việt Nam, một nhà hoạt động xã hội tham gia chiến dịch ‘Tuyên bố 258’ nói với VOA Việt ngữ:

“Sự việc của ông Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào bị bắt vì điều 258 gây ra sự phẫn nộ rất lớn trong cộng đồng blogger. Tôi nghĩ với bản án bỏ túi và những toan tính chính trị đằng sau thì chắc chắn sự thua thiệt vẫn thuộc về những người đấu tranh. Việc xét xử ông Nhất rất là phi lý và rất nhiều người ủng hộ ông ở Việt Nam đang rất quan tâm đến diễn tiến của phiên tòa này.”

Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch lưu ý rằng quyền tự do biểu đạt tư tưởng được bảo đảm trong Hiến pháp Việt Nam và tại kỳ kiểm điểm nhân quyền định kỳ phổ quát UPR mới tháng rồi ở Geneva, các quốc gia thành viên Liên hiệp quốc đã kêu gọi Hà Nội ngưng lạm dụng điều luật 258.

Human Rights Watch kêu gọi rằng nếu blogger Trương Duy Nhất không được phóng thích, các nhà tài trợ và các đối tác phát triển của Việt Nam cần chứng tỏ cho chính phủ Hà Nội thấy rằng họ không thể đàn áp dân chúng kiểu này mà không bị trừng phạt.


Tuyên bố Vận động thành lập Văn đoàn độc lập Việt Nam

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/03/tuyen-bo-van-ong-thanh-lap-van-oan-oc.html

Sau năm 1975, kết thúc một thời kỳ lịch sử kéo dài hơn trăm năm, đất nước cần một cuộc phục hưng dân tộc căn bản, mà nền tảng là phục hưng văn hóa. Tiếc thay công cuộc cần thiết và nghiêm trang ấy đã không diễn ra như mong đợi. Trái lại văn hóa Việt Nam ngày càng suy thoái nghiêm trọng, lộ rõ nguy cơ đánh mất những giá trị nhân bản căn cốt nhất, uy hiếp đến cả sự tồn vong của dân tộc.

Những người viết văn tiếng Việt không thể nói rằng mình hoàn toàn không có phần trách nhiệm về thực trạng đó. Một trong những chức năng quan trọng nhất của văn học là thức tỉnh lương tri và bồi đắp đạo đức xã hội. Trong bước ngoặt lớn này của lịch sử, văn học Việt Nam đã không làm đúng được vai trò của mình.

Văn chương Việt Nam yếu kém có nguyên nhân chủ quan trước tiên thuộc chính người cầm bút là sự thờ ơ đối với trách nhiệm xã hội, vô cảm trước thời cuộc, quan trọng hơn nữa là thiếu độc lập tư duy, từ đó mà tự hạn chế năng lực sáng tạo.

Về mặt khách quan, một xã hội như chúng ta đang có, trong đó các quyền tự do cơ bản của con người thực tế bị vi phạm trầm trọng, đương nhiên đè nặng lên tâm lý sáng tạo của người cầm bút, làm mờ nhạt và tắt lụi các tài năng. Quyền tự do sáng tác và tự do công bố tác phẩm đang là đòi hỏi sống còn của từng nhà văn và của cả nền văn học. Không có những quyền tự do tối thiểu đó thì không thể có một nền văn học đàng hoàng.

Một thể chế tổ chức đời sống văn học nặng tính quan liêu và bao cấp càng làm nặng nề thêm tình hình, đồng thời lại không tạo được mối liên kết lành mạnh giữa những người viết để nâng đỡ và thúc đẩy nhau trong công việc, hỗ trợ nhau trong khó khăn.

Trước tình cảnh kéo dài và nay đã trở nên cấp bách đó, chúng tôi, những người cầm bút ký tên dưới đây, quyết định vận động thành lập một tổ chức độc lập của các nhà văn viết bằng tiếng Việt ở trong nước và ngoài nước, lấy tên là Văn đoàn độc lập Việt Nam, với mong muốn góp phần tích cực xây dựng và phát triển một nền văn học Việt Nam đích thực, nhân bản, dân chủ, hiện đại, hội nhập với thế giới, có thể đóng vai trò tiền phong đúng như nó phải có trong sự nghiệp phục hưng văn hóa, phục hưng dân tộc mà lịch sử đang đòi hỏi.

Hoạt động của Văn đoàn độc lập Việt Nam nhằm vào những nhiệm vụ cụ thể sau đây:

– Đoàn kết tương trợ giữa những người viết văn tiếng Việt trong và ngoài nước;

– Tạo điều kiện nâng cao về nghề nghiệp, thúc đẩy sáng tạo cá nhân, khuyến khích đổi mới trong sáng tác và nghiên cứu phê bình văn học và ngôn ngữ;

– Bảo vệ mọi quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng, hợp pháp của hội viên, đặc biệt là quyền tự do sáng tác và công bố tác phẩm, cũng như quyền tự do tiếp cận tác phẩm văn học của mọi người.

Văn đoàn độc lập Việt Nam là một tổ chức của xã hội dân sự, ái hữu nghề nghiệp, hoàn toàn độc lập đối với mọi hệ thống tổ chức và thiết chế trong và ngoài nước.

Điều lệ và Chương trình hành động cụ thể của Văn đoàn sẽ được hình thành và công bố trong quá trình vận động. Mọi liên lạc xin gửi về email: nhavandoclap@gmail.com

Hà Nội ngày 3 tháng 3 năm 2014

TM Ban vận động

Nguyên Ngọc

*
BAN VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĐĐLVN
1.   Nguyên Ngọc – nhà văn (Trưởng ban)
2.   Bùi Chát – nhà thơ
3.   Bùi Minh Quốc – nhà thơ
4.   Bùi Ngọc Tấn – nhà văn
5.   Chân Phương – nhà thơ, dịch giả (Hoa Kỳ)
6.   Châu Diên – nhà văn, dịch giả
7.   Dạ Ngân – nhà văn
8.   Dư Thị Hoàn – nhà thơ
9.   Dương Thuấn – nhà thơ
10. Dương Tường – nhà thơ, dịch giả
11. Đặng Tiến – nhà nghiên cứu phê bình (Pháp)
12. Đặng Văn Sinh – nhà văn
13. Đoàn Lê – nhà văn
14. Đoàn Thị Tảo – nhà thơ
15. Đỗ Lai Thúy – nhà nghiên cứu phê bình văn học
16. Đỗ Trung Quân – nhà thơ
17. Giáng Vân – nhà thơ
18. Hà Sĩ Phu – nhà văn
19. Hiền Phương – nhà văn
20. Hoàng Dũng – nhà nghiên cứu ngôn ngữ
21. Hoàng Hưng – nhà thơ, dịch giả
22. Hoàng Minh Tường – nhà văn
23. Lê Hoài Nguyên – nhà thơ
24. Lê Minh Hà – nhà văn (CHLB Đức)
25. Lê Phú Khải – nhà văn
26. Lưu Trọng Văn – nhà văn
27. Mai Sơn – nhà văn, dịch giả
28. Mai Thái Lĩnh – nhà nghiên cứu triết học, văn hóa
29. Nam Dao – nhà văn (Canada)
30. Ngô Thị Kim Cúc – nhà văn
31. Nguyễn Bá Chung – nhà thơ (Hoa Kỳ)
32. Nguyễn Duy – nhà thơ
33. Nguyễn Đức Dương – nhà nghiên cứu ngôn ngữ
34. Nguyễn Đức Tùng – nhà thơ, nhà phê bình văn học (Canada)
35. Nguyễn Huệ Chi – nhà nghiên cứu văn học
36. Nguyễn Quang Lập – nhà văn
37. Nguyễn Quang Thân – nhà văn
38. Nguyễn Quốc Thái – nhà thơ
39. Nguyễn Thị Hoàng Bắc – nhà thơ (Hoa Kỳ)
40. Nguyễn Thị Thanh Bình – nhà văn (Hoa Kỳ)
41. Phạm Đình Trọng – nhà văn
42. Phạm Nguyên Trường – dịch giả
43. Phạm Vĩnh Cư – nhà nghiên cứu văn học, dịch giả
44. Phạm Xuân Nguyên – nhà phê bình văn học, dịch giả
45. Phan Đắc Lữ – nhà thơ
46. Phan Tấn Hải – nhà văn (Hoa Kỳ)
47. Quốc Trọng – tác giả kịch bản điện ảnh
48. Thùy Linh – nhà văn
49. Tiêu Dao Bảo Cự – nhà văn
50. Trang Hạ – nhà văn, dịch giả
51. Trần Đồng Minh – nhà nghiên cứu văn học
52. Trần Huy Quang – nhà văn
53. Trần Kỳ Trung – nhà văn
54. Trần Thùy Mai – nhà văn
55. Trịnh Hoài Giang – nhà thơ
56. Trương Anh Thụy – nhà văn (Hoa Kỳ)
57. Võ Thị Hảo – nhà văn
58. Vũ Biện Điền – nhà văn (Nhật Bản)
59. Vũ Thế Khôi – nhà nghiên cứu văn học, dịch giả
60. Vũ Thư Hiên – nhà văn (Pháp)
61. Ý Nhi – nhà thơ
Nguồn:

Sao quan chức không được ở nhà to?

Nguyễn Quảng. Gửi cho BBC từ Milton Keynes, Anh Quốc. 3 tháng 3, 2014

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2014/03/140303_nguyenquang_vn_corruption_views.shtml

Biệt dinh của ông Trần Văn TruyềnBiệt dinh của cựu Chánh thanh tra nhà nước Trần Văn Truyền đang gây xôn xao dư luận.

Báo chí đang công kích một ngôi nhà to của một cựu quan chức to, không phải bây giờ, mà trước đây, thi thoảng tôi đọc báo cũng thấy vài bài công kích một ngôi nhà to của chủ tịch, hay bí thư.

Tóm lại, với tâm lí của đa số nhân dân, quan chức phải nghèo và không được ở nhà to.

Nhưng nhà doanh nghiệp buôn bán thì không nằm trong diện công kích, họ có thể sở hữu một đống nhà, lái xe xịn nhất, và vô khối người giúp việc, nhưng quan chức thì không được.

Tâm lí ghét quan có lẽ đã có cả ngàn năm, bất kì anh quan nào cũng bị mặc định ăn bẩn, khoác lác, khệnh cỡm, và thiếu thông minh.

Hãy xem chuyện Trạng Quỳnh chơi xỏ quan bằng những đòn hiểm kiểu dân gian, anh ba Giai hay Tú Xuất trong Nam kỳ cũng có những kiểu tương tự, mục tiêu của họ là thỏa mãn sự đố kị với người giàu hơn. Với họ, giàu mặc định là xấu xa.

Thời bao cấp, quan chức cũng không được coi trọng nhiều lắm, tôi còn nhớ bài vè :

“Mỗi người làm việc bằng hai

Để cho chủ nhiệm mua đài mua xe.”

‘Đâu có thể nghèo mãi?’

“Nếu công kích các quan chức giàu, thì đó là một sự lãng phí, đồng tiền, dù tham ô mà có, nếu vẫn ở Việt nam và sinh lời, tạo thêm công ăn việc làm, kích cầu cho xã hội thì cần được cổ vũ, hơn là chỉ trích để tạo tiền lệ xấu để các quan chức mua vàng hay đổi đô gửi ngân hàng nước ngoài, chứ không dám đầu tư hay ăn tiêu trong nước”

Lãnh tụ của Việt nam thời đó là Hồ Chí Minh, ông cũng được cho là người giản dị, đi dép cao su cắt ra từ lốp xe, mặc bộ bà ba hay ka ki cũ, ăn cơm với cà muối, và ở nhà sàn, một lãnh tụ lí tưởng cho người nghèo, hoàn toàn không xa hoa. Và ngay cả khi chết đi, ông vẫn được cho là không có tài sản gì.

Nhưng Việt nam đâu có nghèo mãi, phải dần dần giàu hơn chứ? Cà muối đâu phải món ăn xuyên thế kỉ?

Tôi cũng nhớ một án tử hình cho anh cục trưởng cục quân nhu thời ông Hồ mới nắm quyền, anh bị tử hình, vụ việc khởi động là do anh tổ chức một đám cưới quá xa hoa được tả lại như sau:

“Trên những dãy bàn dài tít tắp (bày tiệc cưới) xếp kín chim quay, gà tần, vây bóng, giò chả, nấm hương, thịt bò thui, rượu tây, cốc thủy tinh sáng choang, thuốc lá thơm hảo hạng, hoa Ngọc Hà dưới Hà Nội cũng kịp đưa lên, ban nhạc “Cảnh Thân” được mời từ Khu Ba lên tấu nhạc réo rắt” ….

Anh bị tử hình, chết có lẽ không nhắm được mắt, vì một đám cưới kiểu đó thì ở thời điểm hiện tại, đâu cũng có. Và anh chết, do dám ăn tiêu “xa hoa” khi dân còn nghèo. Tất nhiên, anh bị khép tội tham nhũng sau đó với một phiên tòa đầy cảm tính.

Cái lý dân còn nghèo thực sự tôi nghe ở khắp, mà quả thế thật, rất nhiều dân còn nghèo.

Vấn đề là, dân nghèo và nhà to của quan liệu có liên quan đến nhau không?

Nếu công kích các quan chức giàu, thì đó là một sự lãng phí, đồng tiền, dù tham ô mà có, nếu vẫn ở Việt nam và sinh lời, tạo thêm công ăn việc làm, kích cầu cho xã hội thì cần được cổ vũ, hơn là chỉ trích để tạo tiền lệ xấu để các quan chức mua vàng hay đổi đô gửi ngân hàng nước ngoài, chứ không dám đầu tư hay ăn tiêu trong nước.

‘Quan nghèo là vô dụng’

“Nếu quan chức mà nghèo, thì mới làm tôi ngạc nhiên, quan nghèo, tôi mặc định là người vô dụng, vì muốn nghèo, làm dân là đủ nghèo rồi. Và các quan sẽ dạy dân cách làm giàu thế nào, trong khi chính anh ta đang nghèo hoặc phải giả vờ nghèo như con ếch trong ruộng thuốc sâu”

Tôi biết, ở Trung quốc, và thậm chí Việt nam, các quan chức về hưu hay đương chức, họ bê tiền ra nước ngoài, mua nhà và đầu tư bên đó, họ hiểu, nếu làm như vậy ở trong nước, họ sẽ bị công kích, giống cái cách ông Truyền đang bị cùng cái nhà to của ông.

Nhưng thực sự, nhà của ông Truyền to nhưng chưa chắc đã có giá, nếu bán cả nhà cả đất, ông chỉ mua được cái giường hoàng gia của đại gia Lê Ân hay không đến một zerô mét vuông đất phố cổ Hà nội hay quận nhất Sài gòn.

L‎ý của nhân dân cũng rất hợp lý, họ nhìn vào lương tháng của ông, và khẳng định, với mức lương đó, ông không thể xây được cái nhà to như thế!

Nhưng ai cũng biết, quan chức không ai sống bằng lương, nếu bạn là quan chức, bạn có thể khẳng định giúp tôi điều này. Rất nhiều nhân viên làm việc ở các bộ ngành lái ô tô riêng đi làm, nếu chỉ trông vào lương, tất nhiên họ không thể mua những chiếc xe tiền tỷ như vậy.

Làm quan to, chỉ cần một thông tin sớm về cổ phiếu, hay một dự án về con đường mới mở v.v…, thì quan chức có thể bổ sung thêm vài hàng số không vào tài khoản mà không cần đến lương hay nhận hối lộ.

Tôi tin rằng, ở một chức vị cao, chỉ cần nhìn món đồ nào đó hơi lâu, thì khi về nhà, món đồ đó đã ở nhà rồi, do các đàn em cung tiến.

Vậy quy ra tiền lương chỉ là trò cười, đã làm được đến chức quan, thì thiếu gì mánh kiếm tiền, nếu quan chức mà nghèo, thì mới làm tôi ngạc nhiên, quan nghèo, tôi mặc định là người vô dụng, vì muốn nghèo, làm dân là đủ nghèo rồi.

Và các quan sẽ dạy dân cách làm giàu thế nào, trong khi chính anh ta đang nghèo hoặc phải giả vờ nghèo như con ếch trong ruộng thuốc sâu?

Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, một blogger người Việt đang sinh sống tại Anh.

Vì sao Crimea là điểm nóng?

Ukraine lo ngại Nga sẽ đưa quân vào can thiệp tình hình Crimea

Sau cuộc cách mạng ở Kiev, nơi phe thân phương Tây lật đổ Tổng thống Viktor Yanukovych, tâm điểm quan tâm đang chuyển hướng sang khu vực Crimea ở miền nam.

Hôm thứ Bảy 01/03/2014, nhà lãnh đạo mới thân Moscow của vùng tự trị Crimea đã yêu cầu Tổng tống Nga Vladimir Putin giúp gìn giữ hòa bình.

Quốc hội Nga đã bỏ phiếu cho phép quân Nga có thể tiến vào Ukraine.

Thủ tướng tạm quyền của Ukraine Arseniy Yatsenyuk đã gọi việc Nga triển khai quân đội tại Crimea là hành động khiêu khích để dẫn đến một cuộc “xung đột vũ trang”.

Toàn cảnh Crimea

Crimea là trung tâm của tình cảm thân Nga, mà có thể dẫn đến chủ nghĩa ly khai. Đây là một bán đảo trên bờ Biển Đen của Ukraine, nơi có 2.3 triệu người mà đa số xem họ là người Nga và nói tiếng Nga.

Vùng này bỏ phiếu ủng hộ Viktor Yanukovych trong bầu cử tổng thống 2010. Nhiều người tại đây tin rằng ông là nạn nhân của một cuộc đảo chính

Những người ly khai tại quốc hội Crimea đã đòi bỏ phiếu để quyết định có rời bỏ Ukraine không.

Crimea có thực sự là của Ukraine?

Nga là quyền lực chi phối ở Crimea trong gần 200 năm qua từ khi sáp nhập vùng này năm 1783.

Nhưng Moscow chuyển giao nơi này cho Ukraine, khi còn thuộc Liên Xô, năm 1954. Một số người Nga tại đây xem đó là sai lầm lịch sử.

Nhưng một cộng đồng thiểu số khác, người Tatar theo Hồi giáo, chỉ ra rằng họ từng là đa số tại Ukraine, và họ bị Joseph Stalin trục xuất năm 1944, với cáo buộc hợp tác với Đức Quốc xã.

Người gốc Ukraine chiếm 24% dân số ở Crimea theo thống kê năm 2001, so với 58% người Nga và 12% người Tatar.

Người Tatar đã trở về từ khi Liên Xô sụp đổ năm 1991, gây ra căng thẳng thường xuyên với người Nga vì quyền ruộng đất.

Vị trí pháp lý của vùng này?

Về luật pháp, Crimea vẫn thuộc Ukraine. Nga ủng hộ điều này trong một bản ghi nhớ năm 1994, cũng được Mỹ, Anh và Pháp ký.

Đây là nước cộng hòa tự trị bên trong Ukraine, có quốc hội riêng. Nhưng chức tổng thống Crimea bị bãi bỏ năm 1995, ngay sau khi một nhóm ly khai thân Nga chiếm được chức này nhờ thắng lợi bầu cử.

Từ đó, Kiev quyết định việc bổ nhiệm thủ tướng của Crimea thông qua tham vấn với quốc hội của vùng này.

Nhưng trong diễn biến tuần này, một nhà lãnh đạo phi chính thức thân Nga được quốc hội Crimea bầu lên. Ông này đã kêu gọi Tổng thống Nga Vladimir Putin giúp đỡ để bảo vệ hòa bình.

Nga đang làm gì?

Nga có căn cứ hải quân lớn ở thành phố Sevastopol thuộc Crimea, nơi đặt Hạm đội Biển Đen. Theo điều khoản cho thuê, quân Nga muốn ra khỏi căn cứ này phải có sự chấp thuận của chính phủ Ukraine.

Nhưng Nga đã gửi thêm quân và dùng sức mạnh quân sự để kiểm soát bán đảo, nói rằng Moscow có trách nhiệm với người gốc Nga tại đây.

Có tin nói Nga đang phân phát hộ chiếu Nga tại bán đảo.

Đa số dân ở Crimea là người Nga

Luật quốc phòng của Nga cho phép can thiệp quân sự để “bảo vệ công dân Nga”.

Đã từng có tiền lệ chưa?

Nga dùng lý lẽ tương tự để gửi quân vào Nam Ossetia năm 2008. Đây là vùng lãnh thổ đã đòi tách khỏi Georgia trong cuộc xung đột Gruzia-Ossetia đầu thập niên 1990.

Sau khi đánh bại quân đội Georgia, Nga công nhận độc lập của Nam Ossetia và Abkhazia.

Giống như với Georgia, Moscow phẫn nộ trước điều mà họ xem là sự can thiệp của EU và Nato tại Ukraine. Và nên nhớ Nato đã không giúp đỡ Georgia.

Nhưng Crime lớn hơn Nam Ossetia, Ukraine lớn hơn Georgia, và dân số ở Crimea chia rẽ hơn ở Nam Ossetia. Điều này khiến sự can thiệp của Nga tại Ukraine sẽ là ván bài rủi ro hơn.

Đã từng có chiến tranh ở Crimea?

Các phe đã thay phiên đánh nhau và chiếm Crimea trong lịch sử.

Có lẽ sự kiện nổi tiếng nhất là Chiến tranh Crimea 1853-56. Đó là hệ quả của các tham vọng đế quốc, khi Anh và Pháp, nghi ngờ tham vọng của Nga tại vùng Balkan sau khi Đế chế Ottoman sa sút, đã gửi quân vào Crimea. Nga thua trận.

Phương Tây đồng loạt yêu cầu Nga không can thiệp quân sự vào Ukraina

Ngay sau khi Nghị viện Nga bật đèn xanh cho phép Tổng thống Vladmimir Putin được quyền đưa quân sang Ukraina, các nước phương Tây đã đồng loạt lên tiếng gây áp lực, yêu cầu Matxcơva không đưa quân can thiệp vào nước này. Liên minh Bắc Đại Tây Dương – khối NATO – cũng như Ủy ban NATO – Ukraina của tổ chức này, nhóm họp khẩn cấp trong ngày hôm nay.

Hôm qua, 01/03/2014, Hoa Kỳ đã yêu cầu Nga thu rút quân đang triển khai tại vùng Crimée. Trong cuộc điện đàm kéo dài 90 phút với Tổng thống Nga Vladimir Putin, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama khẳng định rằng Matxcơva vi phạm luật pháp quốc tế khi cho triển khai quân ở vùng Crimée.

Cùng với Hoa Kỳ, nhiều nước khác như Anh, Pháp, Ba Lan cũng tỏ thái độ cứng rắn. Thậm chí một số quốc gia, như Canada, còn triệu đại sứ của mình tại Matxcơva về nước.

Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki moon đã điện đàm với nguyên thủ Nga và kêu gọi Matxcơva tiến hành đối thoại trực tiếp với Kiev.

Tối hôm qua, Hội Đồng Bảo An đã nhóm họp phiên khẩn cấp để thảo luận về tình hình Ukraina. Tại hội nghị, đại sứ Mỹ Samantha Power đã yêu cầu Nga rút quân khỏi Crimée và đề nghị đưa quan sát viên Liên Hiệp Quốc tới đây. Thế nhưng, Hội Đồng Bảo An không ra được một quyết định nào.

Từ New York, trụ sở của Liên Hiệp Quốc, thông tín viên Karim Lebhour gửi về bài tường trình:

Cuộc họp này của Hội Đồng Bảo An có mục đích là làm dịu tình hình cuộc khủng hoảng Ukraina. Thế nhưng, cuộc họp đã diễn ra hết sức căng thẳng. Ngay cả trước khi bắt đầu cuộc họp, Hoa Kỳ, Anh và Pháp đã phải đấu tranh với Nga trong suốt hai tiếng đồng hồ để phiên họp có thể diễn ra công khai và đại sứ của Ukraina có thể tham dự và phát biểu.

Đại sứ Ukraina đã kêu gọi Liên Hiệp Quốc ngăn chặn hành động xâm lược của Nga. Bị thúc ép trước nhiều câu hỏi, đại diện Nga không đưa ra lời giải thích về sự hiện diện của quân đội Nga tại vùng Crimée và cáo buộc Châu Âu, Hoa Kỳ phải chịu trách nhiệm về cuộc khủng hoảng này do đã ủng hộ phe đối lập Ukraina.

Hoa Kỳ đề nghị gửi các quan sát viên của Liên Hiệp Quốc tới Crimée. Thế nhưng, Hội Đồng Bảo An không ra một quyết định nào, vì Nga đe dọa phủ quyết.

Đối với các đồng minh của Ukraina, cuộc họp này của Hội Đồng Bảo An sẽ cho phép cô lập Nga và chứng tỏ rằng tình hình tại Crimée vẫn được theo dõi .

Áp lực ngoại giao

Nhằm phối hợp lập trường ngăn chặn Nga can thiệp quân sự vào Ukraina, ngoại trưởng các thành viên Liên Hiệp Châu Âu sẽ họp khẩn cấp vào ngày mai. Ngay chiều nay, Ngoại trưởng Hy Lạp, nước làm Chủ tịch luân phiên Liên Hiệp Châu Âu và đồng nhiệm Anh Quốc tới Kiev để gặp các lãnh đạo mới của Ukraina.

Một trong những áp lực của phương Tây là cảnh báo Matxcơva về nguy cơ bị cô lập trên trường quốc tế. Theo Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry, hành động can thiệp quân sự sẽ tác động sâu sắc đến quan hệ Mỹ-Nga và sự hiện diện của quân đội Nga tại Ukraina là một mối đe dọa đối với hòa bình và an ninh khu vực.

Hoa Kỳ, Canada và nguyên thủ một số nước Châu Âu còn đe dọa tẩy chay Thượng đỉnh G8, sẽ được tổ chức tại Sotchi, Nga, vào tháng Sáu tới. Trả lời phỏng vấn RFI, ông Pascal Boniface, Giám đốc viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược Pháp cho rằng việc đe dọa tẩy chay G8 không có tác dụng.

« Hoàn toàn không có tác dụng gì cả, bởi vì ông Putin chỉ tin vào việc đọ sức và ông ta biết rằng về mặt quân sự, các nước phương Tây sẽ không làm gì.

Do không muốn có rủi ro là phải đối mặt với những leo thang quân sự, ông Putin cho triển khai lực lượng, bằng cách củng cố các lực lượng quân sự đã mặt trong khu vực Crimée. Ông ta muốn nhìn xem phản ứng của Obama. Việc Tổng thống Mỹ đe dọa không tham dự Thượng đỉnh G8, theo tôi, ít có tác dụng đối với ông Putin ».

Trong khi đó, hôm nay, để làm dịu tình hình, Ngoại trưởng Pháp Laurent Fabus kêu gọi tân chính quyền Ukraina phải chú ý tới thực tế của đất nước, nơi vốn có đông đảo cộng đồng người nói tiếng Nga và rất thân Nga :

« Tân chính quyền Ukraina cần phải tôn trọng sự đa dạng của Ukraina. Mọi người đều biết là có một phần dân cư nước này nói tiếng Nga và rất thân thiết với Nga và một bộ phận gần gũi, thân Châu Âu.

Chúng ta cần làm rõ và muốn mọi người chia sẻ nhận thức này. Không nên đặt vấn đề hoặc là Nga hoặc là Châu Âu mà cần nhấn mạnh là đối với Ukraina, thì phải chú ý cả hai mặt, Châu Âu và Nga. Chúng tôi ủng hộ sự toàn vẹn lãnh thổ Ukraina, nhưng cần phải tôn trọng thực tế đa dạng của Ukraina ».

Nguy cơ khủng hoảng nhân đạo

Cuộc khủng hoảng Ukraina đã khiến hơn hàng trăm ngàn người chạy sang Nga lánh nạn.

Lực lượng biên phòng Nga hôm nay, cho biết trong tháng Giêng và tháng Hai, đã có khoảng 675 ngàn người Ukraina vào Nga do tình hình chính trị bất ổn định tại Ukraina. Nếu cuộc khủng hoảng chính trị tiếp tục, sẽ có hàng trăm ngàn người Ukraina chạy vào Nga và sẽ gây ra thảm họa nhân đạo.

Theo thống đốc vùng Briansk, ở gần biên giới chung giữa hai nước, thì trong thời gian qua, có một làn sóng người Ukraina chạy sang Nga và muốn ở lại đây cho đến khi tình hình tại Ukraina trở lại bình thường.

Tư lệnh hải quân Ukraine theo Nga

Người dân Ukraine bất bình trước hành động quân sự của Nga

Tư lệnh vừa được bổ nhiệm của hải quân Ukraine đã thề trung thành với khu tự trị Crimea trước mặt lãnh đạo thân Nga của khu vực này vốn không được chính quyền trung ương thừa nhận.

Chuẩn đô đốc Denys Berezovsky được bổ nhiệm là tư lệnh hải quân hôm 1/3 trong một động thái phản ứng của chính quyền Kiev trước mối đe dọa xâm lược từ Nga.

Các lãnh đạo lâm thời của Ukraine đã ra lệnh điều tra ông này về tội phản quốc.

‘Kháng lệnh Kiev’

Chuẩn đô đốc Berezovsky xuất hiện trước ống kính truyền hình ở thành phố cảng Sevastopol bên cạnh ông Sergiy Aksyonov, chính trị gia thân Nga được Quốc hội Crimea bầu làm thủ tướng.

Ông Aksyonov tuyên bố rằng ông đã ra lệnh cho các lực lượng hải quân Ukraine trên bán đảo Crimea bất tuân bất cứ quân lệnh nào từ chính quyền ở Kiev mà ông cho là ‘tự phong’.

Ngày 2/3, theo ông này, sẽ đi vào lịch sử như là ngày ra đời của ‘hải quân nước Cộng hòa tự trị Crimea’.

Ông thề ‘tuân thủ tuyệt đối mệnh lệnh của lãnh đạo tối cao của Cộng hòa tự trị Crimea’ và ‘bảo vệ cuộc sống và tự do’ của người dân Crimea.

“Tôi thề tuân thủ tuyệt đối mệnh lệnh của lãnh đạo tối cao của Cộng hòa tự trị Crimea và bảo vệ cuộc sống và tự do của người dân Crimea.”

Chuẩn đô đốc Denys Berezovsky, tư lệnh hải quân Ukraine

Ngay sau đó, Berezovsky đã bị Bộ trưởng Quốc phòng lâm thời Ihor Tenyukh cách chức và bị điều tra về tội phản quốc.

Nhật báo Pravda Ukrainska tường thuật vị đô đốc này phát biểu trước ‘một rừng ống kính của đa số là các đài truyền hình Nga’.

Trước đó, các sỹ quan hải quân Ukraine đã phát hiện trụ sở của họ ở Sevastopol đã bị quân Nga chiếm đóng và do đó họ không thể hoạt động.

Trong một diễn biến riêng rẽ, Ukraine đã rút các tàu tuần duyên ra khỏi hai cảng ở Crimea và chuyển đến các căn cứ khác ở Biển Đen và Biển Azov hôm 2/3.

Hai vụ nổ đã xảy ra ở Simferopol, thủ phủ của Crimea vào tối ngày 2/3 nhưng không rõ nguyên do.

Cũng có những tin tức chưa được kiểm chứng trên mạng xã hội rằng quân đội Nga đang tìm cách chiếm một căn cứ quân sự khác của Ukraine ở sân bay quân sự ở Sevastopol.

Một số căn cứ quân sự Ukraine đã bị quân Nga bao vây hôm 2/3 nhưng không có tin tức gì về giao tranh mặc dù binh lính Ukraine từ chối mở cửa.

Chuẩn đô đốc Berezovsky đào tẩu khi vừa được bổ nhiệm

Ukraine đã ra lệnh tổng động viên trước việc Nga động binh trên bán đảo Crimea. Thủ tướng lâm thời Arseniy Yatsenyuk nói rằng đất nước của ông ‘đang trên bờ vực khủng hoảng’.

Tẩy chay Thượng đỉnh G8

Trong lúc này, ông Fogh Rasmussen, tổng thư ký Nato, đã yêu cầu Nga rút lực lượng trở lại căn cứ.

“Chúng tôi kêu gọi Nga là giảm căng thẳng… lui quân trở lại căn cứ và kiềm chế không có hành động can thiệp ở bất cứ nơi nào khác trên lãnh thổ Ukraine,” ông Rasmussen phát biểu ở Brussels.

Ông nói thêm rằng Ukraine là một ‘đối tác quý giá’ của Nato và phải được quyền quyết định tương lai của chính mình.

Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry sẽ đến Kiev vào thứ Ba ngày 4/3, các quan chức nước này cho biết. Ông đã cảnh báo rằng Nga sẽ bị trục xuất khỏi nhóm G8 nhưng Ngoại trưởng Đức Frank-Walter Steinmeier thì nói vẫn nên duy trì tư cách thành viên G8 cho Nga.

“Những lực lượng dân tộc cực đoan ở Ukraine đang đặt ra một mối đe dọa bạo lực không dứt đối với công dân Nga và toàn bộ những người nói tiếng Nga.”

Tổng thống Nga Vladimir Putin nói với Thủ tướng Đức Angela Merkel

“G8 thật ra là cơ chế duy nhất mà các nước phương Tây chúng ta có thể nói chuyện trực tiếp với người Nga,” ông Steinmeier phát biểu trên Đài ARD.

Trong khi đó, Anh là nước mới nhất tẩy chay các hội nghị trù bị cho Hội nghị Thượng đỉnh G8 sẽ diễn ra ở Sochi, Nga vào tháng Sáu sau các nước Mỹ, Pháp và Canada.

Trong một cuộc điện đàm với Thủ tướng Đức Angela Merkel hôm 2/3, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã biện hộ cho quyết định của minh với lý do rằng ‘những lực lượng dân tộc cực đoan’ ở Ukraine đang đặt ra một mối đe dọa bạo lực không dứt đối với công dân Nga và toàn bộ những người nói tiếng Nga’.

Berlin cho biết ông Putin đã nói với bà Merkel rằng ông đồng ý thiết lập một ‘nhóm tiếp xúc’ để đối thoại với chính phủ mới ở Ukraine.

Còn ở Moscow, hàng ngàn người đã tuần hành ủng hộ hành động quân sự trong lúc cảnh sát giải tán các cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ở quy mô nhỏ.

Yury Shevchuk, một cựu ca sỹ nhạc rock, đã lên án ‘những kẻ cực đoan hiếu chiến’ ở cả hai phía.

Lính Nga tịch thu vũ khí ở Crimée, Ukraina tổng động viên quân dự bị

Thụy My, RFI, 02-3-14

http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20140302-linh-nga-tich-thu-vu-khi-o-crimee-ukraina-tong-dong-vien-quan-du-bi

Quân đội Ukraina được huy động bảo vệ thành phố cảng Feodosiya ở Crimée, ngày 02/03/2014

Quân đội Ukraina được huy động bảo vệ thành phố cảng Feodosiya ở Crimée, ngày 02/03/2014

Reuters

Reuters hôm nay 02/03/2014 dẫn nguồn tin từ Interfax cho biết, binh lính Nga đã tịch thu vũ khí tại một căn cứ ở Crimée. Hai chiến hạm chống tàu ngầm Nga từ hôm qua cũng đã trấn giữ ngoài khơi Crimée, vi phạm hiệp ước đã ký với Ukraina về hạm đội tại căn cứ hải quân Sébastopol. Chính phủ Ukraina hôm nay ra lệnh tổng động viên quân dự bị.

Theo Bộ Quốc phòng Ukraina, lính Nga đã tịch thu súng ống, đạn dược tại một đơn vị radar nằm gần thành phố Soudak. Một nhóm quân Nga khác cũng đã tịch thu vũ khí tại trung tâm đào tạo thủy quân lục chiến Ukraina ở cảng Sébastopol. Thống đốc Belgorod nói rằng những nhóm vũ trang mưu toan phong tỏa một con đường nối liền Nga với Crimée. Interfax cho biết hai chiến hạm chống tàu ngầm của Nga thuộc hạm đội biển Ban-tích đang đậu ngoài khơi Crimée.

Ukraina hôm nay ra lệnh tổng động viên quân dự bị – trên lý thuyết nam giới dưới 40 tuổi được gọi nhập ngũ, và đóng không phận đối với các máy bay không dân sự. Quân đội Ukraina được đặt ở tình trạng báo động cao nhất. Ông Andriy Paroubi, thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Ukraina nhận định, vấn đề sống còn là quân đội phải sẵn sàng chiến đấu, nhất là trước áp lực của Nga tại Crimée, vùng duy nhất của Ukraina mà cư dân hầu hết nói tiếng Nga. Bộ Ngoại giao Ukraina cũng đã yêu cầu Hoa Kỳ và Anh hỗ trợ về an ninh.

Từ Kiev, thông tín viên RFI Anastasia Becchio tường trình :

Lực lượng quân đội Ukraina được đặt trong tình trạng báo động tối đa, các quân nhân giải ngũ có thể được động viên trở lại. Tổng thống lâm thời Olexandre Tourtinov loan báo việc tăng cường bảo vệ các nhà máy điện nguyên tử, các sân bay và những vị trí chiến lược. Đồng thời các nhà lãnh đạo mới của đất nước vẫn hy vọng tránh được kịch bản tệ hại nhất.

Hôm qua, sau cuộc họp Hội đồng An ninh Quốc phòng, Thủ tướng Arseni Iatseniouk một lần nữa cố gắng xoa dịu tình hình. Ông nói : « Chúng tôi tin rằng Nga sẽ không can thiệp quân sự, vì điều đó có nghĩa là chiến tranh và sẽ chấm dứt mọi quan hệ giữa hai nước ». Ông Iatseniouk cho biết đã nói chuyện điện thoại với người đồng nhiệm Nga Dimitri Medvedev, yêu cầu Nga cho lực lượng ở Hắc hải quay lại căn cứ để giảm bớt căng thẳng. « Không nên lao vào cuộc chơi của Matxcơva và phải giữ bình tĩnh », đó cũng là quan điểm của cựu Thủ tướng Ioulia Timochenko.

Các dân biểu thảo luận về tình hình tại Crimée ở miền đông sáng nay trong phiên họp đặc biệt của Quốc hội. Ngoại trưởng Ukraina nói rằng đã gặp gỡ các nhân vật có trách nhiệm của châu Âu và Hoa Kỳ, và gởi đến NATO yêu cầu xem xét mọi khả năng nhằm duy trì toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền của Ukraina.

Dư luận sau Phúc trình Nhân quyền Thế giới 2013

Thanh Trúc, phóng viên RFA.  2014-03-01

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/respond-outspoken-rights-report-fr-state-tt-03012014085145.html

thanhtruc03012014.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

kerry-305.jpg

Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry phát biểu tại buổi họp báo công bố Phúc Trình Thường Niên Về Nhân Quyền Thế Giới năm 2013 được tổ chức ở Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ngày 27/2/2014.

RFA PHOTO

 

 

Phúc Trình Nhân Quyền Thế Giới 2013 mà Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố hôm thứ Năm với những ngôn từ tương đối mạnh mẽ và dứt khoát, đã gợi sự chú ý sâu sắc nơi những người hằng quan tâm đến tình trạng quyền căn bản của công dân dưới một thể chế toàn trị độc đảng. Đó là phản ứng của người Việt bên ngoài và bên trong Việt Nam sau khi đọc phúc trình thường niên này.

Khẳng định

Báo cáo về tình trạng nhân quyền năm 2013 của Bộ Ngại Giao Mỹ đã có những từ ngữ không còn ngoại giao nữa mà có tính chất khẳng định, là phát biểu của ông Đặng Xương Hùng, cựu lãnh sự Việt Nam ở Thụy Sĩ, xin tị nạn tại đây tháng Mười năm 2013, tháng Mười Hai 2013 chính thức gởi đơn tuyên bố ra khỏi đảng. Được hỏi về phản ứng của ông trước phần phúc trình về Việt Nam, nhà cựu ngoại giao từng tham dự cuộc vận động nhân quyền trước ngày Việt Nam giải trình UPR tại Geneve, kế đó là đọc bài tham luận về nhân quyền Việt Nam do UN Watch tổ chức ở Geneve hôm 25 tháng này. Theo ông Đặng Xương Hùng, đây là kết quả cụ thể của những hoạt động quốc tế cũng như hoạt động của các phong trào dân chủ từ trong nước:

Họ cũng phải tính toán cái liều lượng, không đẩy VN vào thế khó mà làm sao thúc đẩy được nhân quyền nhưng mà cũng không tạo ra một sức ép nào đó để VN lại ngã về phía TQ.
-Đặng Xương Hùng

“Tôi nhất trí với những thông tin như vậy. Tôi cũng thêm một bình luận nhỏ thế này, tức là trong quan hệ giữa Mỹ với Việt Nam thì nhiều khi Mỹ lo là nếu làm căng thì sẽ đẩy Việt Nam vào với Trung Quốc. Tất nhiên họ cũng phải tính toán cái liều lượng, không đẩy Việt Nam vào thế khó mà làm sao thúc đẩy được nhân quyền nhưng mà cũng không tạo ra một sức ép nào đó để Việt Nam lại ngã về phía Trung Quốc hơn.

Một liên quan nữa là song song với nhân quyền thì Việt Nam rất mong đợi sẽ có những dấu hiệu tốt về TPP Hiệp Ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương sau chuyến đi Việt Nam của ông Kerry. Sau đó, những phản ứng của các thượng nghị sĩ Mỹ thì ngay trong dư luận Việt Nam cũng đã thất vọng về chuyện TPP không thành công.”

Việt Nam thường sử dụng nhân quyền để mặc cả hơn thua với những lợi ích về kinh tế và thương mại, ông Đặng Xương Hùng nhận định tiếp, chính vì thế Hà Nội mạnh tay xoáy vào những đối tượng những vấn đề Hoa Kỳ đang lưu tâm, chẳng hạn việc y án đối với luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân, việc đe dọa hành hung gia đình blogger Huỳnh Ngọc Tuấn, việc đánh đập nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Bắc Truyển vân vân:

“Cách ứng xử của Việt Nam về vấn đề nhân quyền đều phải nằm trong tình hình như vậy để có thể mặc cả cho TPP.”

20140227_114941-305
Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry phát biểu tại buổi họp báo công bố Phúc Trình Thường Niên Về Nhân Quyền Thế Giới năm 2013 được tổ chức ở Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ngày 27/2/2014.

Từ trong nước, blogger Nguyễn Lân Thắng đánh giá cao phần thẩm định về Việt Nam trong Phúc Trình Thường Niên Về Nhân Quyền Thế Giới 2013 của Bộ Ngoại Giao Mỹ  vì đây là lần đầu tiên anh nghe thấy một bản phúc trình nêu bật được vấn đề tổ chức dân sự, đầu mối của sự thay đổi thể chế và xã hội:

“Theo sự hiểu biết của tôi về tình hình Việt Nam thì tôi khẳng định bản đánh giá này là chính xác. Tôi nghĩ việc họ nhấn mạnh vào sự phát triển xã hội dân sự ở Việt Nam vì họ đã hiểu được rằng nếu bây giờ muốn có sự thay đổi thì trước hết Việt Nam phải có các phong trào dân sự phát triển. Mà ai là người thúc đẩy các phong trào xã hội dân sự phát triển? Chính là người dân thông qua các hội, nhóm, tổ chức của ho tự thành lập.

Sự phát triển của các xã hội dân sự sẽ là mầm mống cho các đảng phái chính trị ra đời từ trong lòng quần chúng ở Việt Nam. Từ trước đến nay thì các đảng phái các tổ chức tranh đấu cho tự do nhân quyền Việt Nam ở bên ngoài thì rất nhiều, thế nhưng hiệu quả thì phải nói chưa thực sự được bao nhiêu. Quan trọng là sự thức tỉnh sự tham gia của toàn bộ 90 triệu người dân Việt Nam.”

Chú trọng xã hội dân sự

Trong công cuộc tranh đấu nhân quyền cho đất nước,không chỉ dân mà thậm chí cả những đảng viên cộng sản, cả viên chức nhà nước, cả bộ đội, cả công an… đều có thể tham gia vào những cuộc vận động xã hội dân sự. Đó là điều mà trong tương lai sẽ là hướng mở ra cho phong trào đấu tranh đòi nhân quyền ở Việt Nam, blogger Nguyễn Lân Thắng kết luận.

Nhà báo Phạm Chí Dũng, một người bỏ đảng mà hồi đầu tháng này bị cấm xuất cảnh sang Thụy Sĩ để tham gia thuyết trình về nhân quyền Việt Nam trước khi đoàn Việt Nam ra trình bày về trách nhiệm của mình trong tư cách thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc:

“Cảm nhận đầu tiên của tôi về Phúc Trình Nhân Quyền Thế Giới năm 2013 khá kỳ lạ. Tôi nhớ một câu nói của ông David Shear, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, hồi tháng Tư 2013, là “Đi một đường mỏng manh, a delicate line”. Đi một đường mỏng manh là khái niệm mà ông David Shear đặt trong ngoặc kép, nói về nhân quyền ở Việt Nam. Và dường như kỳ này Nhà Nước và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cũng đang đặt vấn đề liệu Việt Nam có thể đi một đường mỏng manh hay theo ngôn ngữ của Việt Nam là đi dây giữa Trung Quốc và Việt Nam hay là không.

Việc họ nhấn mạnh vào sự phát triển xã hội dân sự ở Việt Nam vì họ đã hiểu được rằng nếu bây giờ muốn có sự thay đổi thì trước hết Việt Nam phải có các phong trào dân sự phát triển.
-Nguyễn Lân Thắng

Bản phúc trình nhân quyền này về mặt từ ngữ rõ ràng có những điểm ấn tượng hơn nhiều so với năm 2011, 2012, đó là từ ngữ “độc trị” và “toàn trị”. Có thể nói đây là phần hiếm hoi mà Hoa Kỳ nêu ra với Việt Nam. Càng ngày nhà nước Hoa Kỳ và khối cộng đồng chung phương Tây càng quan tâm tới vấn đề nhân quyền Việt Nam. Tình hình cho thấy Nhà Nước Việt Nam không thể đứng giữa hai giòng nước. Dường như đây là lúc Việt Nam lâm vào tình trạng có thể nói khái quát như bà Uzra Zeya quyền trợ lý ngoại trưởng về nhân quyền, dân chủ, lao động của Bộ Ngoại Giao Mỹ, hoặc nói như ông John Kerry là phải có tiến bộ có thể chứng minh được về mặt nhân quyền. Kết cục vấn để chỉ còn là phải làm sao để có được TPP nếu không có nhân quyền, hoặc không thể có TPP nếu không có nhân quyền.”

Từ California, Hoa Kỳ, ông Nguyễn Bá Tùng, trưởng ban phối hợp Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam:

“Năm nay tôi thấy lời lẽ mạnh hơn những năm trước, đặt biệt về vấn đề quyền chính trị, cuộc bầu cử năm 2011 đã qua nhưng cũng đã được nhắc lại như một dấu hiệu độc quyền chính trị và nguồn gốc của sự vi phạm nhân quyền. Điều này thì Mạng Lưới Nhân Quyền đã nêu lên trong hai bản báo cáo vừa qua, đặc biệt nói đến quyền chính trị, thì năm nay Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã thấy được và đã đưa vào báo cáo một cách chính thức. Từ đó người ta cũng thấy những quyền khác mà bị vi phạm cũng được nêu lên.”

Một lý do khác, ông Nguyễn Bá Tùng giải thích tiếp, vì Việt Nam đang giữ một ghế trong Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc thì Hoa Kỳ cũng có nhiệm vụ khuyến cáo và nhắc nhở Việt Nam là đừng tiếp tục vi phạm quyền con người cũng như hãy tôn trọng quyền dân sự và quyền chính trị của người dân:

“Rõ ràng Việt Nam phải làm tròn nhiệm vụ đó. Thiện chí của Việt Nam thì mình không tin tưởng lắm bởi vì giữa vấn đề tôn trọng nhân quyền và vấn đề độc quyền lãnh đạo nó mâu thuẩn nhau. Nếu họ tôn trọng nhân quyền thì vấn đề lãnh đạo gặp khó khăn, tôi nghĩ đó là một chọn lựa sống chết của chế độ Hà Nội.”

Tóm lại, ông Nguyễn Bá Tùng của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam tin rằng không nhất thiết phải đối diện với Phúc Trình Thường Niên Về Nhân Quyền 2013 của Bộ Ngoại Giao Mỹ thì cũng đã đến lúc Việt Nam phải chọn lựa giữa nhân quyền đích thực và độc quyền đảng trị, mối mâu thuẩn trường kỳ và nội tại của đảng cộng sản Việt Nam hiện nay.

Ukraine kêu gọi tổng động viên

Nga nói có thể đưa quân vào Crimea để bảo vệ người gốc Nga

Ukraine tuyên bố sẽ tổng động viên toàn bộ lính dự bị sau khi Nga đe dọa đưa quân vào Ukraine.

Quốc hội Nga hôm thứ Bảy bỏ phiếu cho phép quân Nga tiến vào Ukraine, một bước đi bị Tổng thống Mỹ Barack Obama gọi là “vi phạm chủ quyền của Ukraine”.

Trong cuộc điện đàm kéo dài đến 90 phút hôm thứ Bảy ngày 1/3 giữa ông Obama và Tổng thống Nga Putin, Tổng thống Mỹ cảnh báo Nga sẽ cô lập về chính trị nếu họ tiếp tục biện pháp quân sự ở Ukraine.

Trong diễn biến mới nhất, hôm Chủ nhật, Tổng thống tạm quyền Ukraine, Olexander Turchynov, ra lệnh tổng động viên và không cho phép máy bay quân sự đi vào không phận.

Vào trưa Chủ nhật, Nato sẽ tiến hành cuộc họp khẩn cấp để bàn về tình hình Ukraine.

Căng thẳng

Căng thẳng đang lên cao ở Ukraine, không chỉ ở bán đảo Crimea, nơi có nhiều người Nga sinh sống.

Hôm thứ Bảy đã xảy ra nhiều cuộc biểu tình ủng hộ Nga tại nhiều thành phố của Ukraine.

Ở Donetsk, vốn là cứ điểm truyền thống của tổng thống bị lật đổ Viktor Yanukovych, khoảng 7.000 người xuống đường.

Họ định chiếm tòa nhà chính quyền chính ở đây nhưng không thành công.

Tại Kharkiv, thành phố lớn thứ hai của Ukraine, hơn chục người bị thương trong đụng độ giữa người thân và chống Nga.

‘Phạm luật rõ ràng’

Cuộc điện đàm kéo dài đến 90 phút hôm thứ Bảy ngày 1/3 giữa ông Obama và ông Putin là lần đối đầu trực tiếp hếm hoi giữa hai nhà lãnh đạo Nga và Mỹ kể từ khi kết thúc Chiến tranh Lạnh.

“Tổng thống Obama bày tỏ quan ngại sâu sắc trước việc Nga rõ ràng xâm phạm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine,” thông cáo của Nhà Trắng cho biết.

Obama đã nói với Putin rằng hành động của Nga là ‘vi phạm luật pháp quốc tế, trong đó có các nghĩa vụ của Nga được quy định trong Hiến chương Liên Hiệp Quốc, và vi phạm thỏa thuận đặt căn cứ quân sự mà họ ký với Ukraine hồi năm 1997’.

“Tổng thống Obama bày tỏ quan ngại sâu sắc trước việc Nga rõ ràng xâm phạm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine.”

Thông cáo của Nhà Trắng

Trước đó, ông Obama đã kêu gọi ông Putin đưa quân trở lại doanh trại của họ trên bán đảo Crimea.

Tổng thống Hoa Kỳ cũng đề nghị triển khai các quan sát viên quốc tế do Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc và Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu (OSCE) chỉ định đến Ukraine để đảm bảo an toàn cho người dân gốc Nga, theo hãng tin Pháp AFP.

Ông cũng bày tỏ sự ủng hộ mạnh mẽ cho chính phủ lâm thời ở Kiev và cam kết sẽ làm việc với Quỹ Tiền tệ Quốc tế, Nato và OSCE để giúp nước này vượt qua cuộc khủng hoảng kinh tế đang ngày sâu sắc.

Trong khi đó, bộ máy an ninh của ông Obama đã nhóm họp ở Nhà Trắng để cân nhắc các lựa chọn đối với cuộc khủng hoảng tại Ukraine – một ngày sau khi ông Obama cảnh báo rằng Nga sẽ phải ‘trả giá’ cho hành động của mình.

Trong cuộc điện đàm với Putin, Obama nói rằng phía Mỹ ngay lập tức sẽ dừng tham gia vào các cuộc thảo luận chuẩn bị cho Hội nghị Thượng đỉnh G8 dự kiến sẽ diễn ra tại Sochi của Nga vào tháng Sáu.

Liên minh phương Tây

Những nhà hoạt động Ukraine kêu gọi thế giới giúp đỡ đất nước họ

Tổng thống Mỹ cũng đã điện đàm với Tổng thống Francois Hollande của Pháp và Thủ tướng Stephen Harper của Canada về vấn đề Ukraine.

Lên án Nga bằng ‘những ngôn từ mạnh mẽ nhất’, Thủ tướng Harper đã triệu hồi đại sứ Canada ở Moscow và cảnh báo rằng nước ông sẽ theo bước Washington trong việc tẩy chay Thượng đỉnh G8 ở Nga.

Trong lúc này, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã tham gia một cuộc họp qua điện thoại với sáu người đồng cấp ở châu Âu và Canada. Tham dự cuộc họp này còn có bà Catherine Ashton, đại diện chính sách đối ngoại của EU, và đại sứ Nhật tại Washington để ‘phối hợp bước tiếp theo’.

Trong một thông cáo sau đó, ông Kerry cảnh báo rằng Moscow đang đe dọa hòa bình và an ninh không chỉ của Ukraine mà còn của cả khu vực.

“Thông điệp ở đây là quý vị phải rút quân. Hãy tham gia đàm phán chính trị, nói chuyện với chính phủ Ukraine – những người đang đề nghị quý vị đàm phán.”

Đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc Samantha Power

Nếu Nga không làm giảm căng thẳng thì điều này sẽ ‘ảnh hưởng nghiêm trọng’ đến quan hệ với Mỹ, ông Kerry nói.

Ngoại trưởng Kerry dự kiến sẽ có cuộc gặp với người đồng cấp Nga bên lề các cuộc thảo luận ở Rome vào tuần tới.

Còn tại Liên Hiệp Quốc, Đại sứ Mỹ Samantha Power đã mô tả hành động của Nga là ‘vừa nguy hiểm vừa gây bất ổn’.

“Thông điệp ở đây là quý vị phải rút quân. Hãy tham gia đàm phán chính trị, nói chuyện với chính phủ Ukraine – những người đang đề nghị quý vị đàm phán,” bà Power phát biểu.

Trước cuộc điện đàm giữa hai nguyên thủ Mỹ-Nga, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel cũng đã gọi điện cho người tương nhiệm Nga Sergei Shoigu.

Một quan chức quốc phòng của Mỹ nói với AFP rằng Washington ‘không có thay đổi gì’ về bố trí lực lượng của họ ở châu Âu.

Ván cờ Nga – Mỹ tại Ukraine

BBC, 2 tháng 3, 2014
Tổng thống Barack Obama gọi điện cho Tổng thống Vladimir Putin

Hôm thứ Bảy, Tổng thống Mỹ Barack Obama gọi điện cho Tổng thống Nga Vladimir Putin, kêu gọi Nga không can thiệp vào Ukraine.

Quốc hội Nga đã bỏ phiếu cho phép quân Nga có thể tiến vào Ukraine.

Thủ tướng tạm quyền của Ukraine Arseniy Yatsenyuk đã gọi việc Nga triển khai quân đội tại Crimea là hành động khiêu khích để dẫn đến một cuộc “xung đột vũ trang”.

Nhà Trắng nói ông Obama có thông điệp thẳng thắn với ông Putin trong cuộc điện đàm 90 phút.

Nhưng yêu cầu của Mỹ có vẻ không được nghe. Điện Kremlin tuyên bố ông Putin nhấn mạnh với Obama rằng có đe dọa thực sự cho công dân Nga ở Ukraine, và rằng Nga có quyền bảo vệ công dân tại đó.

Quân đội Nga đang kiểm soát Crimea, trong khi quốc hội Nga hôm thứ Bảy cho phép tổng thống có thể đưa quân vào Ukraine để bảo vệ công dân.

Nhà Trắng tuyên bố: “Hoa Kỳ lên án sự can thiệp quân sự của Nga vào lãnh thổ Ukraine.”

Giới phân tích nói ông Obama đối diện thử thách là liệu ông có quân cờ nào để buộc Moscow nhượng bộ.

Trong cuộc điện đàm, Obama nói với Putin rằng Mỹ sẽ tạm ngừng việc chuẩn bị cho hội nghị G8 mùa hè này ở Sochi, Nga.

Nhưng Putin có vẻ tính toán rằng sự sẵn lòng can thiệp của Obama không thể bằng quyết tâm của Nga khẳng định ảnh hưởng ở một đất nước mà Nga có nhiều duyên nợ.

Cộng hòa tự trị Crimea, còn thuộc Nga cho đến năm 1954, là vùng duy nhất tại Ukraine có đa số dân là người Nga.

Nga có căn cứ hải quân lớn ở thành phố Sevastopol thuộc Crimea, nơi đặt Hạm đội Biển Đen.

Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain nói Tổng thống Putin xem khủng hoảng hiện nay như cuộc chiến tranh Lạnh.

Nga nói phải bảo vệ công dân của họ ở Crimea

“Việc Mỹ có vẻ yếu thế trên thế giới đã khuyến khích ông ta,” ông McCain nói.

Lựa chọn

Chính quyền Obama dường như không có nhiều lựa chọn để phản kích Nga.

Phía Mỹ đã nói Washington và châu Âu, mặc dù đã bác bỏ khả năng dùng quân sự, vẫn có thể gây áp lực lên Moscow bằng cách chứng tỏ Nga có nhiều điều để mất.

Nhà Trắng, trong thông cáo, đe dọa Nga có thể chịu “cô lập chính trị và kinh tế”.

Tuy vậy, đến nay Washington vẫn đang dùng các biện pháp ngoại giao.

Bộ trưởng quốc phòng Mỹ Chuck Hagel đã nói chuyện với người tương nhiệm của Nga hôm thứ Bảy.

Liên minh châu Âu, Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) và Mỹ đều đang cân nhắc giúp đỡ tài chính cho chính phủ mới ở Kiev.

Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (Nato) tổ chức họp khẩn cấp hôm Chủ nhật.

Tổng thư ký Nato nói Nga đã vi phạm luật bằng hành động quân sự ở Ukraine.

Ukraine chưa phải là thành viên Nato, vì vậy Mỹ và châu Âu không có nghĩa vụ bảo vệ.

Một số người nói bước đi khả dĩ nhất cho Mỹ là gửi một vài tàu chiến vào Biển Đen theo tư cách đơn phương.

Nhiều thành viên trong Nato và EU phụ thuộc vào năng lượng của Nga. Điều này khiến họ muốn duy trì quan hệ tốt với Moscow.

Tuy vậy, nếu Mỹ và EU không thành công trong áp lực với Nga, nó có thể để lại hậu quả lâu dài.

Mỹ liệu có buộc được Nga thoái lui ở Ukraine?

“Nếu Nga chiếm Crimea, nó sẽ sỉ nhục phương Tây, cho thấy đấy chỉ là hổ giấy,” Tim Ripley, từ tạp chí quốc phòng Jane’s Defence, nói.

Tại sao tôi ủng hộ Thủ tướng?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA.  2014-02-28

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/y-support-pm-n-t-dung-ml-02282014122445.html

mac_lam_02282014.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

000_Hkg9081458-305.jpg

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Thượng đỉnh ASEAN ở Bandar Seri Begawan, Brunei hôm 10/10/2013 (hình minh họa). AFP PHOTO / Philippe Lopez

Dưới quan điểm của Giáo Sư Tương Lai, nguyên giám đốc Viện Xã Hội Việt Nam thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người có tầm nhìn xa và có thể làm cho Việt Nam biến chuyển theo hướng tích cực. Đây là một nhận xét rất gây tranh cãi và cuộc phỏng vấn đặc biệt do Mặc Lâm thực hiện hoàn toàn không nói lên quan điểm của người phỏng vấn cũng như Đài Á châu Tự do, mời quý vị theo dõi:

Điều gì Trung Quốc muốn nhất?

Mặc Lâm: Thưa GS ông từng quan ngại việc chính quyền ngày càng có những biểu hiện lệ thuộc quá sâu vào quan hệ Việt Trung một cách bất lợi cho Việt Nam. Giới nghiên cứu cho rằng từ sau Hội nghị Thành Đô thì Bộ chính trị bó tay trong các chính sách đối với Trung Quốc gây nên các cáo buộc là họ đang ngấm ngầm bán nước, ông có chia sẻ gì về việc này?

GS Tương Lai: Ngay những người đề ra các đường lối mà tôi cho là sai lầm họ cũng không tán tận lương tâm muốn bán nước cho Tàu đâu. Hiện nay tôi vẫn tin rằng trong những người có đường lối sai lầm khởi đầu từ Hội nghị Thành Đô họ cũng không phải là những người quyết định bán nước nhưng vì họ muốn giữ cái thể chế chính trị, toàn trị, mà họ cho rằng đó là vì họ yêu nước. Và vì nếu giữ cái chế độ toàn trị đó thì thằng Tàu nó ủng hộ.

Không có gì có lợi hơn cho thằng xâm lược khi mà có một thể chế chính trị bịt miệng dân và quay lưng lại với dân, chỉ xoay lại đấu đá nội bộ với nhau thôi. Bịp dân về 16 chữ, hữu nghị… đấy tất cả các vấn đề nó nằm ở chỗ đó.

Tôi chỉ căn cứ vào lời tuyên bố và lời tuyên bố đó nó phù hợp với quy luật phát triển của lịch sử. Lời tuyên bố đó đáp ứng được cái lời nguyện vọng của nhân dân.
-GS Tương Lai

Vậy thì bây giờ phải vạch trần cái chỗ đó ra cho người dân thấy đó là một sự nguy hiểm. Phải thấy cái chỗ này: họ không bán nước, họ muốn giữ chế độ toàn trị, mà cái chế độ toàn trị đó thằng Tàu rất thích, nó không muốn gì hơn là có cái chế độ ấy. Chính quyền này thất sủng với dân, nếu như trước đây thất sủng với vua thì bây giờ đây họ thất sủng với dân. Dân không tin họ nữa thì họ không có sức mạnh, và vì họ không có sức mạnh nên họ dựa vào thế lực ngoại bang. Từ đó mọi sự lừa mị, mọi sự rao giảng về cảnh giác, về lập trường về quan điểm, thực chất đây là một cuộc nói dối vĩ đại.

Mặc Lâm: Theo GS thì ai là người trong giới cầm quyền có thể thay đổi sự thật này bằng những việc làm cụ thể, và nếu họ đi ngược lại với xu hướng chung trong đảng thì ai sẽ ủng hộ họ?

GS Tương Lai: Vấn đề bây giờ là làm sao thức tỉnh tinh thần yêu nước của cả dân tộc để cho cả dân tộc này thấy rằng nguy cơ lớn nhất là nguy cơ của thằng Trung Quốc xâm lược đây này! Phải tập trung mũi nhọn vào đó và nhà cầm quyền, bất cứ người nào, họ là ông A, ông B, ông X, ông Y tôi không cần biết họ là ai, tôi chỉ cần họ đáp ứng với nguyện vọng của dân, họ tuyên bố rõ là dựa vào dân và phải có một thái độ rành rọt trước kẻ thù thì tôi ủng hộ, dân ủng hộ, trí thức ủng hộ vậy thôi.

Tôi không đứng về phía ông nào hết, tôi đứng về phía nhân dân, tôi đứng về lợi ích của tổ quốc. Ai yêu nước, đấu tranh, chống ngoại xâm và cải cách thể chế, đem trả cái quyền dân chủ về cho dân, xây dựng một nhà nước pháp quyền đích thật thì tôi ủng hộ lực lượng đó bất chấp họ như thế nào. Họ đáp ứng được yêu cầu của dân thì hãy ủng hộ họ để cho họ làm việc.

Sẽ có tranh cãi nếu ủng hộ ai đó?

gstuonglai-giadinh.net-250.jpg
Giáo sư Tương Lai. Photo courtesy of giadinh.net

Mặc Lâm: Chúng tôi còn nhớ GS đã trả lời RFA rằng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị sức ép từ đâu đấy nên bài tuyên bố đem Trường Sa Hoàng Sa vào sách giáo khoa của ông ấy đã bị rút xuống. GS có bị một sức ép tương tự nào sau khi chia sẻ ý kiến này hay không?

GS Tương Lai: Thì vừa rồi, trên cái diễn đàn xã hội dân sự của chúng tôi, họ dồn tôi, họ bắt buộc tôi trả lời là Giáo sư Tương Lai hãy trả lời đi, “ai gây sức ép cho Thủ Tướng?” Họ thừa biết rồi việc gì phải hỏi như vậy? Thực ra mà nói, bây giờ có những vấn đề nó lẫn lộn và xáo trộn như thế làm thật giả khó phân. Nếu không tỉnh táo thì ngay chính cái người đang đấu tranh nhiều khi cũng vấp phải những sai lầm. Đứng phía ông A, hay đứng phía ông B.

Mặc Lâm: Quay lại với việc đứng phía nào như GS vừa nói, GS nghĩ sao khi nhiều người xác quyết rằng ông đang ủng hộ một cách mạnh mẽ đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nếu vậy GS có thể cho biết căn cứ trên những việc nào mà ông mạnh dạn ủng hộ ông Thủ tướng?

GS Tương Lai: Tôi chỉ căn cứ vào lời tuyên bố và lời tuyên bố đó nó phù hợp với quy luật phát triển của lịch sử. Lời tuyên bố đó đáp ứng được cái lời nguyện vọng của nhân dân, tôi nói thí dụ: cái việc khẳng định Hoàng Sa – Trường Sa là chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam phải đưa vào sách giáo khoa. Điều này là số một vì nó biểu tỏ dứt khoát ai là kẻ thù, ai là kẻ đang cướp nước của chúng ta?

Hãy nói đi đã. Nói được cái đúng để cho nhân dân lấy đó làm cái gậy tựa vào đó mà đi.

-GS Tương Lai

Thứ hai là tuyên bố cái thể chế mà do đại hội VI tạo ra thì bây giờ động lực ấy đã hết rồi, động lực đó là gì? Là “dân chủ, và nhà nước pháp quyền là cặp song sinh thể hiện đặc điểm của thể chế chính trị hiện đại”, như thế không phải và không thể là chế độ toàn trị như hiện nay nữa, mà phải là dân chủ nhà nước pháp quyền đích thực của thể chế chính trị hiện đại. Rõ ràng còn có gì để mà nói, còn có gì để mà phân vân về cái chuyện này? Vì điều này nó rõ rồi cho nên tôi ủng hộ, tôi ủng hộ cái quan điểm đó.

Còn có một anh khác tuyên bố là “không, đảng ta không thừa nhận tam quyền phân lập!” thì như vậy anh ta đã phủ nhận thành tựu của nền văn minh loài người. Bởi vì tam quyền phân lập đâu phải là sản phẩm tư sản, đấy chính là một quá trình dài lâu trong lịch sử người ta mới tìm ra được. Bây giờ họ quay lưng lại vứt bỏ, và chỉ nghĩ rằng là chuyên chế vô sản thì mới có thể là triệu lần dân chủ hơn. Đấy là một sự nói dối vĩ đại, một sự bịp bợm vĩ đại, và vì bịp bợm như thế thì dân không tin, và khi anh đã bịp bợm  lớn như vậy thì mọi điều khác người ta cũng không tin,

Có phải chỉ là một ly nước giải cơn khát?

Mặc Lâm: Vâng, nhưng thưa GS Thủ tướng Dũng cũng bị nhiều người cho rằng ông ấy tuyên bố nhưng không làm mà chỉ là động tác nhằm giảm thiểu sức ép công luận trong một khoảng thời gian đặc biệt hay trước một biến cố nào đó mà thôi?

Ông là thủ tướng mà tuyên bố như vậy thì tôi xin nói với ví dụ: anh công an chặn đường tôi, tôi nói anh chận tôi vì lý do gì, ông thủ tướng của các anh nói đấy.
-GS Tương Lai

GS Tương Lai: Đồng ý, nhưng hãy nói đi đã. Nói được cái đúng để cho nhân dân lấy đó làm cái gậy tựa vào đó mà đi. “Dân có quyền làm những điều mà pháp luật không cấm, còn riêng với nhà nước chỉ làm được những gì mà pháp luật cho phép”.

Điều đó cũ rich, cũ nhưng mà hết sức mới vì lâu nay người tra không làm. Bây giờ ông Thủ tướng tuyên bố như vậy tôi không biết ông là ai, nhưng ông là thủ tướng mà tuyên bố như vậy thì tôi xin nói với ví dụ: anh công an chặn đường tôi, tôi nói anh chận tôi vì lý do gì, ông thủ tướng của các anh nói đấy, “dân có quyền làm những gì mà pháp luật không cấm” tại sao anh cấm tôi, tại sao anh cấm tôi biểu tình, biểu tình là điều đã ghi trong hiến pháp…. thì có phải cái điều này là sai luật hay không?

Mặc Lâm: Thưa GS dựa trên những nhận xét tích cực đó ông có kỳ vọng Thủ tướng Dũng sẽ là một Gorbachev thứ hai cho Việt Nam hay không?

GS Tương Lai: Việt Nam không phải là Liên Xô và tôi không muốn có một Gorbachev cho Việt Nam. Mỗi một nước có một đặc điểm dân tộc. Ở Việt Nam tôi cần một tư tưởng, một đường lối mà nó giải phóng cho sức sống của dân tộc. Nó huy động sức đoàn kết của toàn dân, ai làm được điều đó thì người ấy chính là cái người mà nhân dân cần. Nhân dân sẵn sàng bỏ qua tất cả những gì sai lầm mà họ có.

Nhân dân sẵn sàng ủng hộ họ, nếu như họ thật sự phát động nhân dân, đi vào nhân dân, hô hào nhân dân đứng lên và trao quyền làm chủ cho dân chống lại cái xã hội toàn trị hiện nay. Cái thời toàn trị đó, những người chóp bu ấy thực tế là đang tiếp tay cho kẻ thù cho nên tôi ủng hộ.

Mặc Lâm: Xin cảm ơn Giáo sư Tương Lai.

Tin cuối về đám tang cụ bà Nguyễn Thị Lợi, mẹ của Phạm Thanh Nghiên

 http://danlambaovn.blogspot.com/2014/03/tin-cuoi-ve-am-tang-cu-ba-nguyen-thi-loi.html#more

CTV Danlambao – Đúng 13g chiều 28/02/2014, lễ di quan bắt đầu. Một điều hết sức đặc biệt là lực lượng CSGT đã túc trực sẵn tại những tuyến đường đoàn người đưa tang sẽ đi qua. Xen lẫn tang quyến là những gương mặt an ninh cô hồn, mặt sắt.

Lúc 14 giờ chiều, thi thể cụ bà Nguyễn Thị Lợi đã được đem đến tại Đài hóa thân Ninh Hải. Trong giờ phút cuối cùng trước khi thi thể của cụ bà được hỏa táng, ai cũng cảm nhận được sự mất mát, xót xa. Về phía chính quyền, một lực lượng mật vụ rất đông đảo đã đi theo đoàn người từ nhà và tập trung rất đông ở đài hóa thân. Không hiểu một lực lượng rất đông như thế được huy động để làm cái gì.

Sau khi chia tay gia đình, một đoàn những anh em, bạn bè từ Hà Nội xuống viếng thân mẫu chị Phạm Thanh Nghiên đã ra về.

Tuy nhiên, khi đi đến cổng thì có một bạn trẻ Vũ Triệu Bảo Ngọc bị mấy tên thường phục xông vào đánh lén từ phía sau. Rất may là những người xung quanh đó đã kịp vào ngăn cản.

Theo lời kể của anh Ngọc, sáng hôm nay khi vừa đến khu vực gần nhà Phạm Thanh Nghiên, anh ta lập tức bị cưỡng chế về đồn CA làm việc. Sau khi biết mục đich xuống chia buồn cùng gia đình chị Phạm Thanh Nghiên, họ đã cưỡng chế bạn Vũ Triệu Bảo Ngọc ra tận quốc lộ 5 rồi bỏ lại. Vì thế, khi thấy bạn xuất hiện lại ở đám tang, đám AN mật vụ tức tối và đánh lén,

18h, những người đến thăm viếng đã về đến Hà Nội an toàn sau khi được đi theo ‘hộ tống’ cách TP Hải Phòng một đoạn rất xa.

An ninh thường phục chốt chặn trước ngõ nhà chị Phạm Thanh Nghiên

Cán bộ nhà nước áp lực đòi đứng ra tổ chức Tang lễ cụ bà Nguyễn Thị Lợi, cúp nước và côn an lại xé vòng hoa phúng điếu

 

Cập nhật lúc 12 giờ trưa Thứ 6, 28.02.2014 (xin xem phần cập nhật ở cuối bài)

CTV Danlambao – Giữa những đau buồn của gia đình với sự ra đi của cụ bà Nguyễn Thị Lợi – mẹ của Phạm Thanh Nghiên, phía nhà nước đã xuất hiện, áp lực và đưa ra những đòi hỏi vô lý. Các cán bộ của đảng dưới danh nghĩa Hội Phụ nữ, Phụ lão, Mặt trận… đã đến đòi làm trưởng ban, lập ban lễ tang với nhân sự toàn người của họ. 

 

Trong khi đó ở bên ngoài lúc nào cũng túc trực từ 3 đến 5 xe gắn máy với một đám côn an đứng canh, lượn qua lượn lại và theo dõi mọi động tĩnh trong nhà cũng như những ai đến thăm viếng.

 

Những đòi hỏi vô lý và mất nhân tính của phía nhà nước đã bị gia đình cương quyết từ chối thẳng thừng nên bẽ mặt. Tuy nhiên sau đó họ vẫn khăng khăng và làm mặt dày đòi tự viết và đọc điếu tang. Blogger Phạm Thanh Nghiên đang đấu tranh rất quyết liệt. Các thành phần muốn phá hoại tang lễ của cụ bà Nguyễn Thị Lợi đã chuyển sang những thủ đoạn hèn hạ:

 

 

Sử dụng chiêu trò không thể bẩn thỉu hơn: lén lút cắt nước sinh hoạt của gia đình Phạm Thanh Nghiên. Ai cũng biết công việc tang chế đòi hỏi rất nhiều việc phải giải quyết. Vậy mà họ lại sử dụng một trò hèn mạt đến vậy. Khi thấy nước bị cắt vào lúc giữa đêm, Phạm Thanh Nghiên đã rất phẫn nộ và đã phát biểu: Hèn bẩn như cộng sản là hết cỡ!
Song song với việc cắt nước các cán bộ của đảng và nhà nước đã vừa phủ dụ vừa hăm doạ một người con của cụ bà vốn chưa quen đối diện với những hành vi trấn áp của côn an để hòng tạo ra những khác biệt ý kiến trong gia đình.

 

 

Vào chiều thứ Năm, 27 tháng 2, 2014 bà Nguyễn Thị Nga, vợ của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đang bị đảng bỏ tù vì phản đối tàu cộng xâm lược đã đến viếng thăm. Bà mang theo một số vòng hoa phúng điếu của Hội Phụ nữ Nhân quyền, đài Đáp Lời Sông Núi nhờ chuyển. Khi xe vừa xuống lập tức côn an đã xông đến, giật xé những dòng chữ ghi tên các hội, nhóm – chỉ chừa lại 2 chữ “Kính viếng”.

 

Hiện tại đã có nhiều những blogger, bạn bè, người quan tâm ở nhiều lứa tuổi khác nhau đến thăm viếng gia đình của Phạm Thanh Nghiên.

 

 

Về phần của Phạm Thanh Nghiên, từ sau khi ra tù sức khỏe càng ngày càng sa sút do tình trạng bị quản chế và an ninh địa phương gây khó khăn cho việc đi chữa trị. Từ hôm Mẹ mất cho đến bây giờ, bạn bè khuyên và ép lắm chị mới ăn được một chút. Dù sức khỏe không tốt nhưng chị vẫn rất kiên cường đấu tranh trước sức ép của nhà cầm quyền trong việc tổ chức tang lễ cho mẹ mình.
*
Cập nhật lúc 10 giờ sáng Thứ 6, 28.02.2014
Hiện tại an ninh đã tập trung khoảng 100 người phong tỏa các ngả đường vào nhà chị Phạm Thanh Nghiên.
Lẫn lộn trong đám người này tại Hải Phòng ngày hôm nay cũng xuất hiện một số khuôn mặt côn an quen thuộc chuyên đàn áp bà con ta ở Hà Nội.
Trong số này có một đám côn an đứng phục gần đám tang với nhiệm vụ duy nhất là kiểm tra xem có bất cứ vòng hoa nào mà chúng không thích, sẵn sàng tư thế lao vào giật, xé băng tang. Hành động hèn hạ, xúc phạm đến người đã khuất này đã làm cho gia đình và những người đến thăm viếng rất căm phẫn.
Về phía các đại diện chính quyền như mặt trận, phụ lão, phụ nữ… hôm qua bị chủ nhà đuổi thẳng thừng ra khỏi đám tang nhưng hôm nay vẫn dày mặt đến “viếng”.
Về phía bạn bè ngoài những anh chị em đã đến từ hôm qua, khoảng 11g trưa nay sẽ có một nhóm khá đông những anh em Hà Nội đến kính viếng cụ bà và chia buồn với Phạm Thanh Nghiên và gia quyến. Chưa biết côn an sẽ hành xử như thế nào.
Được biết, ngay từ chiều Thứ Năm, 27.03.2014 đích thân Giám đốc Côn an TP Hải Phòng đã trực tiếp đến chỉ đạo. Khu vực xung quanh nhà tang quyến, lực lượng CA đã triển khai rất nhiều chốt chặn để kiểm tra bất kì những người nào qua lại. Mục đích của họ là kiểm tra xem có phải là người đến viếng đám tang mẹ chị Nghiên. Khi phát hiện ra người lạ đến viếng, họ lập tức khống chế và dùng những “biện pháp nghiệp vụ” để ngăn chặn, sách nhiễu bạn bè, người quan tâm đến chia buồn.

 
Hình ảnh một số vòng hoa kính viếng “thoát được” vào bên trong:

Và một vòng hoa được trả lại sau khi xé bỏ tên nhóm người kính viếng và thay thế bằng tấm vải đen với vỏn vẹn 2 chữ “kính viếng”:


Cập nhật lúc 12 giờ trưa Thứ 6, 28.02.2014

Đoàn thân hữu 20 người từ Hà Nội đã đến kính viếng. Trong đó có Hội Bầu bí tương thân, Nguyễn Tường Thuỵ, Trương Văn Dũng, vợ chồng Lê Thị Công Nhân – Ngô Duy Quyền, Nguyễn Hữu Vinh, Lan Lê…

Phía bên ngoài thì tin cho biết các “xếp lớn” đã rút đi chỉ để lại một số côn đồ thường phục sau khi đã giật mất băng tang vòng hoa kính viếng của Mạng Lưới Blogger Việt Nam.
 

________________________________
Tin đã đăng:

Mỹ nêu nhiều trường hợp vi phạm nhân quyền của Việt Nam

VOA,  28.02.2014

 http://www.voatiengviet.com/content/my-neu-nhieu-truong-hop-vi-pham-nhan-quyen-cua-viet-nam/1861207.html

Bộ trưởng Ngoại giao John Kerry công bố phúc trình thường niên về nhân quyền của Bộ Ngoại giao 27/2/14 tại trụ sở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ trong thủ đô Washington

Bộ trưởng Ngoại giao John Kerry công bố phúc trình thường niên về nhân quyền của Bộ Ngoại giao 27/2/14 tại trụ sở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ trong thủ đô Washington

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hôm 27/2 công bố một phúc trình thường niên, tổng kết tình hình nhân quyền thế giới năm 2013, trong đó nêu ra nhiều trường hợp vi phạm nhân quyền ở Việt Nam với các ví dụ cụ thể.

Trong bản báo cáo dài 46 trang, bản phúc trình nói rằng Việt Nam vẫn là một quốc gia ‘độc đoán’, ‘độc đảng’ và lực lượng an ninh do nhà nước kiểm soát ‘đã gây ra các vi phạm nhân quyền’.

Theo Bộ Ngoại giao Mỹ, chính phủ Việt Nam tiếp tục ‘giới hạn chặt chẽ quyền tự do chính trị của công dân, đặc biệt là quyền được thay đổi chính phủ; tăng cường các biện pháp giới hạn các quyền tự do dân sự của công dân và có tình trạng tham nhũng trong hệ thống tư pháp và công an’.

Phúc trình cũng nêu ra những trường hợp công an ‘đối xử sai trái’ với các nghi phạm bị giam giữ, trong đó có các vụ tử vong trong khi bị công an câu lưu.

Lần này, Bộ Ngoại giao Mỹ còn nêu đích danh một trường hợp mất tích mà cơ quan này cho rằng ‘có động cơ chính trị’. Đó là việc blogger Nguyễn Văn Dũng, hay còn gọi là Dũng Aduku bị mất tích từ ngày 21/8 và cho tới cuối năm 2013, vẫn chưa biết tung tích ở đâu và chính quyền cũng chưa chính thức lên tiếng về trường hợp này.

Hà Nội là một trong những cái tên được Ngoại trưởng Mỹ nêu lên trong phần phát biểu mở đầu buổi lễ công bố phúc trình nhân quyền thế giới.

Ông John Kerry nói rằng ông đã may mắn chứng kiến tận mắt ‘điều chúng ta có thể hoàn thành khi chúng ta thấy được sức mạnh của mình và sử dụng nó để gây ảnh hưởng, tiếp thêm sức mạnh cho người khác có thể thay đổi mọi thứ cho tốt đẹp hơn’. Ông nói:

“Các nhà hoạt động thuộc xã hội dân sự mà tôi đã gặp ở nhiều nước mà tôi tới trong đó có Hà Nội đã thực sự truyền cảm hứng cho tôi. Họ là những người đã đứng lên bảo vệ các quyền cơ bản của [con người] là được lên tiếng và tụ họp một cách tự do”.

Phần báo cáo tương đối dài về Việt Nam cũng nêu lên trường hợp của các blogger như Lê Anh Hùng, Nguyễn Hoàng Vi, Mẹ Nấm, Điếu Cày hay các tù nhân mà các tổ chức nhân quyền gọi là tù nhân lương tâm như Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân, Đinh Đăng Định, Tạ Phong Tần và các nhà hoạt động như Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Văn Đài, Phạm Hồng Sơn và Nguyễn Bắc Truyển.

Blogger Mẹ Nấm (tức bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh) nói với VOA Việt Ngữ rằng bà hoan nghênh bản phúc trình của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ:

“Tất cả những nỗ lực đấu tranh cho nhân quyền Việt Nam nó sẽ không dừng lại ở trong phạm vi của Việt Nam mà nó đã đánh động được thế giới. Bằng cái nỗ lực nhỏ của mình và những anh chị em khác, tôi tin rằng mọi người sẽ cố đem sự thật, câu chuyện và bức tranh nhân quyền của Việt Nam đến với thế giới. Có lẽ không cần nói gì nhiều bởi vì mỗi ví dụ và mỗi sự cố xảy ra cho chúng tôi sẽ là một câu trả lời rõ ràng nhất. Chúng tôi hành động một cách ôn hòa vì quyền con người, và tôi cảm thấy vui vì ít nhất mình đã kể một phần sự thật ở Việt Nam cho những người khác ở bên ngoài Việt Nam biết”.

Tại buổi công bố phúc trình, trong phần hỏi đáp, Quyền trợ lý Ngoại trưởng phụ trách về vấn đề Dân chủ, Nhân quyền và Lao động, bà Uzra Zeya, nói rằng phía Mỹ sẽ tiếp tục kêu gọi chính phủ Việt Nam ở cấp cao nhất ‘tuân thủ các cam kết và các nghĩa vụ về nhân quyền quốc tế của nước này”.

Cũng như nhiều tuyên bố của các giới chức ngoại giao Mỹ trước đây, bà Zeya cũng nói rằng việc tuân thủ các nghĩa vụ về nhân quyền mà Việt Nam đã cam kết sẽ có tác động tới việc Mỹ tiếp tục củng cố thêm nữa mối quan hệ song phương. Bà nói:

“Chúng tôi đã thể hiện các quan ngại sâu sắc về các trường hợp tù nhân chính trị như Lê Quốc Quân. Chúng tôi sẽ tiếp tục nêu lên tất cả những vấn đề này. Chúng tôi rất quan ngại trước tin tức về vụ kết án 13 blogger công giáo hồi tháng 11 với các án tù từ 3 tới 13 năm tù giam. Giới hạn quyền tự do ngôn luận, đặc biệt là trên mạng; tống giam các nhà bất đồng chính kiến bằng cách sử dụng điều luật an ninh mơ hồ, hay hành hung các nhà hoạt động, mới nhất là vụ ông Nguyễn Bắc Truyển hôm thứ Hai vừa qua, là các mối quan ngại cơ bản của chúng tôi với Việt Nam”.

Bà Zeya cũng đề cập tới một sự kiện gần đây nhất, là việc một số các nhà hoạt động thuộc xã hội dân sự ở Việt Nam không thể tới Geneva để tham dự các sự kiện bên lề phiên họp kiểm điểm nhân quyền của Việt Nam trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Bộ Ngoại giao Việt Nam chưa chính thức lên tiếng về bản phúc trình của Mỹ, nhưng Đài tiếng nói Việt Nam do nhà nước kiểm soát đã đăng tải một bản tin ngắn, nói rằng ‘báo cáo nhân quyền 2013 vẫn tiếp tục đưa ra một số nhận định thiếu khách quan dựa trên những thông tin sai lệch về tình hình thực thi quyền con người tại Việt Nam, trong đó có những vấn đề mà phía Mỹ gọi là ‘tù nhân lương tâm’ và ‘hạn chế quyền tự do ngôn luận’’’.

Trong khi đó, blogger Mẹ Nấm cho biết bà sẵn sàng ‘đối thoại trực tiếp’ với bất kỳ ai nói rằng bản phúc trình là sai lệch.

Ông Thủ tướng chưa yên? (Phần 3)

Nguyễn Ngọc Già, gửi RFA từ VN.  2014-02-28

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/nguyen-ngoc-gia-blog-0228-02282014105253.html

p4-5a-305.jpg

Nhiều người tụ tập theo dõi một công ty đòi nợ thuê gây rối trật tự công cộng tại TPHCM, ảnh minh họa chụp năm 2012. Courtesy TNO

Báo VNN cho biết [1]: “Một kết quả khảo sát của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) đã khiến không ít người giật mình”. Giật mình việc gì? “Đó là, tỷ lệ thành công khi thuê “xã hội đen” thu hồi nợ cao đến 90% và thời gian chỉ từ 15 đến 30 ngày, trong khi đó nếu sử dụng phương án khởi kiện tại tòa và cơ quan thi hành án, thì hiệu quả thu hồi chỉ khoảng 50% và thời gian kéo dài tới… 400 ngày”. Cũng theo khảo sát, chỉ có 30% số người được hỏi, chọn tòa án làm nơi “thanh toán” nợ nần.

Không biết thông tin này có làm cho Ngân hàng Bản Việt hay thương hiệu thức ăn nhanh McDonald’s lo lắng chút nào không, rủi như “một ngày đẹp trời”, các vị chủ nhân này cũng buộc phải nhờ tới “xã hội đen” ra tay để thu về đồng vốn “mồ hôi nước mắt” tần tảo bao năm qua giờ có nguy cơ mất trắng bởi các chủ nợ chây ì?

“Cá ăn kiến có ngày kiến ăn cá”. Đời bể dâu thật khó lường, không ai dám nói trước điều gì, đặc biệt trong một xã hội loạn lạc đến khủng khiếp như Việt Nam hiện nay, dù ông Thủ tướng có vẻ đang loay hoay làm thế nào để khai triển “nhà nước pháp quyền” trên thực tế?

Kiệt quệ và bỏ chạy?

Làm sao có thể yên nổi khi phải chứng kiến hình ảnh nhà độc tài Viktor Yanukovych chạy trốn và để lại một “đống nợ nần” cùng sự chia rẽ sâu sắc trong dân chúng với biểu hiện nghiêm trọng như BBC cho hay [2]: “Việc chiếm giữ các trụ sở [chính phủ] xảy ra một ngày sau có đụng độ giữa phe ly khai thân Nga và những người ủng hộ ban lãnh đạo mới ở Ukraine” tại vùng Crimea đông người gốc Nga sinh sống. Cờ Liên bang Nga đã được treo lên tại đó như một chỉ dấu rẽ chia nghiêm trọng của hai phe.

Tình hình Ukraine đang diễn ra làm dư luận Việt Nam bùng lên một sự liên hệ để so sánh những điểm giống nhau và khác biệt giữa một quốc gia lệ thuộc quá nhiều vào Liên bang Nga và một quốc gia cũng như thế với Trung Quốc.

Người ta cũng biết Ukraine lâm vào thế kẹt với Nga, đó là lý do làm cho gói cứu trợ còn lại khoảng 12 tỉ USD từ Moscow có nguy cơ bỏ dở [3], trong khi đó “Ukraine cần phải thanh toán khoản nợ khoảng 6,5 tỷ USD trước cuối năm 2014, đồng thời cần thêm 6,5 tỷ USD để trang trải các khoản thâm hụt tài khoản vãng lai”. Nguy cấp hơn [4]: “Trong 3 ngày tới, chính phủ Ukraine lâm thời phải tìm được ít nhất 5 tỷ euro để tránh khả năng vỡ nợ…”. Song song đó, “cùng ngày 26-2, IMF đã đề xuất khả năng gửi một đoàn công tác tới Ukraine để chuẩn bị về mặt kỹ thuật khả năng giải ngân các khoản cứu trợ tài chính mới cho chính phủ lâm thời…”

IMF thật nhanh nhảu. Hoa Kỳ là quốc gia chiếm tỉ trọng vốn cao nhất trong tổ chức này.

Tháng 9/2012, Cổng thông tin điện tử Chính Phủ cho hay [5]: “Từ tháng 4/2004 đến nay, quan hệ Việt Nam – IMF tiếp tục được duy trì tốt đẹp mặc dù giữa hai bên không còn chương trình vay vốn”.

000_Hkg9081458-305.jpg
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Thượng đỉnh ASEAN ở Bandar Seri Begawan, Brunei hôm 10/10/2013 (hình minh họa).

Chiều 26/9/2013, ông Thủ tướng bay sang Washington D.C để thăm IMF và WB. Báo Dân Trí cho biết [6] ông Nguyễn Tấn Dũng “bày tỏ niềm vui lần đầu đến thăm trụ sở IMF”(!). Đúng một năm về trước [7]: “…Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định, chính phủ không cần đến sự hỗ trợ của Quỹ Tiền tệ Quốc tế – IMF, do tình hình kinh tế vĩ mô của Việt Nam « đang có nhiều chuyển biến tích cực »…”.

Sau khi Moody’s công bố nợ xấu Việt Nam ít nhất 15%, ngày 21/2/2014 Ngân hàng nhà nước đã nhanh chóng bác bỏ thông tin này với lời giải thích [8]: ” Nếu tính toán một cách thận trọng, thì tỷ lệ nợ xấu, bao gồm cả nợ xấu được cơ cấu lại theo Quyết định 780/QĐ-NHNN, chỉ khoảng 9%”.

Cũng trong bài báo này, Ngân hàng nhà nước tiếp tục khẳng định: “…những thông tin thị trường và những nghiên cứu, đánh giá chất lượng tín dụng của cơ quan, tổ chức không có chức năng quản lý Nhà nước chỉ có ý nghĩa tham khảo”. Với con số chênh lệch quá lớn (từ mức dưới 4% lên 9%) ít nhất cho thấy Ngân hàng nhà nước công bố các chỉ số kinh tế quan trọng tỏ ra bất nhất. Cho tới khi có những tổ chức chuyên nghiệp trên thế giới uy tín lên tiếng, họ vội vàng đính chính, điều này càng dễ bộc lộ thành ngữ “dấu đầu lòi đuôi”, đó không phải cách làm việc chuyên nghiệp và khôn ngoan.

Cập nhật tháng 5/2013, Vietinbank trở thành ngân hàng có vốn lớn nhất Việt Nam [9], nơi vừa “dính chàm” qua vụ án Huỳnh Thị Huyền Như và đòi phủi tay trong việc làm mất 4.000 tỉ đồng.

Agribank, ngân hàng lớn thứ hai hiện nay và cũng đầy tai tiếng theo cách gọi của báo Người Đưa Tin [10] “Hàng loạt sếp lớn Agribank ‘dính’ vòng lao lý”. Hiện nay nợ xấu của ngân hàng này được cho là hơn 33.000 tỉ đồng [11], có thể tin được theo tổng nợ xấu là 4% như công bố trước đây. Số này chiếm 25% nợ xấu toàn hệ thống ngân hàng. Các hành vi vi phạm pháp luật của nhiều cá nhân thuộc Agribank diễn ra trong thời gian ông Nguyễn Ngọc Bảo giữ chức Chủ tịch ngân hàng Agrinbank (từ tháng 7/2011). Tuy nhiên, ông Bảo vừa được bổ nhiệm giữ chức Phó trưởng ban kinh tế trung ương [12] vào 30/12/2013. Việc “đi lên” của ông Bảo dễ liên tưởng đến hình ảnh “thong dong” như chưa hề vướng chút “bụi trần” nào từ khối nợ khủng khiếp như trên mà người quan sát chưa thể tin đó là con số cuối cùng (?).

Người ta nhắc lại câu thành ngữ “Kẻ ăn ốc người đổ vỏ”.

Tù nhân lương tâm và TPP

Theo “truyền thống”, nhiều người tin chắc có mối liên hệ giữa “tiền” và “tù”. Tất nhiên, dưới chế độ cộng sản, những “vật thể” đạt cả “giá trị” và “giá trị sử dụng” cao, không ai khác hơn các tù nhân lương tâm.

tran-huynh-duy-thuc-250.jpg
Ông Trần Huỳnh Duy Thức, 43 tuổi, tại phiên tòa ở TP.HCM hôm 20-1-2010. AFP PHOTO.

Trong một lá thư ông Trần Huỳnh Duy Thức gởi về gia đình [13], ông cho biết: “…Nếu muốn sống ở nước ngoài, như ba cũng biết, thì con đã có quốc tịch khác từ lâu rồi”. Do đó, ông Thức tha thiết: “… mong ba hiểu cho con và ủng hộ con đến cùng để đòi lại công lý cho con, chứ không chỉ là tự do thân thể. Con tin rằng chúng ta sẽ làm được, sẽ rất đau xót nếu tổ quốc từ chối mình để mình phải nghĩ đến việc tị nạn, phải không ba?”.

Tâm sự của ông Trần Huỳnh Duy Thức có vẻ làm người đọc thấy rõ mối tương quan của việc trả tự do đi kèm điều kiện “cút khỏi” “nước CHXHCNVN” do giới cầm quyền cộng sản đặt ra.

Cũng trong những ngày giáp tết vừa qua, một bút danh lấy tên Nguyễn Nhân Trung tung tin thất thiệt [14]: Sẽ có nhiều tù nhân lương tâm nổi tiếng được trả tự do nhưng kèm điều kiện “biến khỏi Việt Nam” làm nhiều độc giả giận dữ khi người cộng sản xem sinh mạng và tự do của những người đấu tranh dân chủ trở thành món hàng đổi chác cho lợi ích “kinh tế thị trường định hướng XHCN” trong thời điểm ngắc ngoải sống với hoàn cảnh cạn kiệt “tiền nong”.

Thủ đoạn này quá cũ và càng phơi bày bản chất “chợ búa” của chế độ độc tài toàn trị. Họ không hiểu nổi, lòng dân ngày nay không còn như nhiều năm về trước. Tư duy người cộng sản Việt Nam vẫn lạc hậu trong bối cảnh nhiều chế độ độc tài đã và đang diệt vong.

Cùng với thủ đoạn nhàm chán đó, hàng loạt vụ khủng bố trước và sau tết Giáp Ngọ diễn ra dày đặc cả 3 miền Bắc – Trung – Nam: với Phạm Văn Trội, Nguyễn Bắc Truyển và phu nhân, toàn bộ gia đình ông Huỳnh Ngọc Tuấn, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Văn Thạnh v.v… và với Phạm Thanh Nghiên mới đây trong đám tang thân mẫu của chị, cùng nhiều người khác.

Các trường hợp gần như chung một cung cách: tấn công thô bạo, hành hung dã man, kèm theo đe dọa như Nguyễn Lân trưởng CA xã Hòa Phước, huyện Hòa Vang Đà Nẵng, đã đe dọa trắng trợn mẹ ông Thạnh rằng: Nguyễn Văn Thạnh sẽ phải chết nếu không tự tước bỏ quyền tự do ngôn luận của mình [14A].

Ông Truyển bị tống về Sài Gòn và được thả ra từ đó là chỉ dấu gì? Tại sao công an Đồng Tháp ngang nhiên bắt bà Hằng, bà Quỳnh, ông Minh? Tại sao ông Truyển tiếp tục bị hành hung khi ra Hà Nội tiếp xúc với các đại sứ quán? Tại sao gia đình ông Huỳnh Ngọc Tuấn, cá nhân ông Nguyễn Văn Thạnh liên tục bị khủng bố, đánh đạp dã man? Tại sao đám tang mẹ chị Phạm Thanh Ngiên bị quấy phá?

Tất cả những câu hỏi trên đều chung lời đáp: người cộng sản rất rối trí trước tình hình nội bộ họ phân hóa sâu sắc và họ dùng “chiêu thức đàn áp” người bất đồng chính kiến để trình ra “ê kíp” Thủ tướng càng xấu xí và bất lực sau kỳ UPR vừa qua, cũng như đẩy ông Nguyễn Tấn Dũng vào thế rất khó gỡ, bởi 227 lời khuyến nghị từ thế giới đang chờ hồi đáp vào tháng 6/2014. Do đó, dự đoán trong 4 tháng tới, khả năng sẽ xảy ra liên tục trên diện rộng các cuộc trấn áp thô bạo và nguy hiểm hơn đối với nhiều người, đặc biệt đối với 4 người: Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh và Nguyễn Văn Thạnh.

Với mô hình “cai trị” bấy lâu, đầy chất “cát cứ địa phương”, điều này không có gì lạ. Chỉ mỗi “miếng đất đẹp” cấp cho Viện Toán của ông Ngô Bảo Châu mà 3 năm qua, ông Phạm Quang Nghị còn “hà tiện” với ông Thủ tướng, làm sao dám mong ông bí thư Hà Nội “vuốt mặt nể mũi” để giúp ông Thủ tướng giữ “thể diện quốc gia” trước đại sứ quán Úc, khi vợ chồng ông Nguyễn Bắc Truyển bị hành hung giữa thanh thiên bạch nhật, nói gì đến 227 lời khuyến nghị từ UPR (!).

Dư luận vẫn đang gắn kết nhân quyền và TPP, tất nhiên trong đó có cả tù nhân lương tâm.

Một mắc mứu lớn trong gia nhập TPP là việc phải có nghiệp đoàn độc lập và các doanh nghiệp kinh doanh bình đẳng. Xét cho cùng, đó cũng là những chuẩn mực nhân quyền mà bấy lâu nay vẫn chưa có tại Việt Nam.

Nên thêm vào 2 chữ “cộng sản” trước tựa bài [15] “Việt Nam được hưởng lợi nhiều nhất từ TPP” của báo Cafef.vn để dân Việt Nam đừng bị ru ngủ từ những ông (bà) “giáo sư”, “tiến sĩ”. Chính xác hơn, các “nhóm lợi ích” hưởng lợi nhiều nhất, một khi TPP thành công. Lấy gì đảm bảo sau đó người dân được tự do lập nghiệp đoàn và các doanh nghiệp bình đẳng kinh doanh, khi họ buộc phải tìm mọi cách tồn tại trong một chế độ đứng hàng “đệ nhất lật lọng” của thế giới cộng sản mà ngay cả “anh em bốn tốt” của họ còn khinh bỉ để năm xưa “dạy cho bài học” và hôm nay đang tìm mọi cách “liếm” trọn biển Đông bằng “cái lưỡi bò”? Và “tấm gương” từ lời hứa cuối 2018 Việt Nam đoạn tuyệt kinh tế phi thị trường, khi được vào WTO, đến nay đã xuất hiện nhiều vết rạn, nhất định 2018 nó vỡ nát.

Dù thành công hay thất bại, chiêu bài TPP chỉ là “chiến lợi phẩm” của bên này hay bên kia. Đừng nhân danh vì “lợi ích Việt Nam” nữa, hỡi người cộng sản!  Rất tiếc, họ không bao giờ chấp nhận chân lý: không có gì là không phải trả giá. Họ quá tham và luôn muốn được tất cả, nên ngày nay mới ra cớ sự một Việt Nam luôn èo uột về kinh tế, luôn bị thế giới dè chừng trong mọi vấn đề!

Kết

Có nhiều người muốn “vùi chôn” vụ án “Cố ý làm lộ bí mật nhà nước” cùng với nấm mồ Phạm Quý Ngọ. Tuy nhiên, càng muốn chôn vùi nó mặc nhiên chấp nhận Phạm Quý Ngọ là kẻ có tội. Cần tiếp tục tiến hành điều tra các nghi can liên quan, đó là cách giải quyết hợp pháp, hợp lý, hợp tình, bởi ông Ngọ không phải là nghi can duy nhất trong vụ án đã được khởi tố.

Vụ ông Ngọ chưa yên, lại này nòi ra dinh thự “khủng” của ông Trần Văn Truyền. Dư luận đang đòi “tra” cho đến khi nào “thanh” với câu hỏi: tiền đâu nhiều đến mức mà lương của một Tổng thanh tra Chính phủ có thể xây cả một “lâu đài tình ái” to đến thế và có thể còn nhiều tài sản ở các địa phương khác?

Báo VNExpress cho hay [16]: “UBND TP HCM vừa quyết định mua lại 1.050 căn hộ tại quận Bình Thạnh để bố trí tái định cư cho các dự án trọng điểm của thành phố” với trị giá hơn 800 tỉ đồng, trong đó phục vụ cả cho việc giải tỏa nhà dân để xây mới “trường Cán bộ Tp”. Hiệu trưởng trường này là bà Trương Thị Hiền – vợ ông Lê Thanh Hải – Bí thư thành ủy Tp.HCM.

Những lý luận giáo điều Mác – Lê – Hồ “ế chỏng chơ” như rau héo chợ chiều, đến nỗi phải dụ sinh viên bằng cách “khuyến mãi” miễn phí [17], nay hà cớ gì tốn thêm hàng trăm tỉ đồng của dân để giả tỏa nhà dân xây mới “trường cán bộ” (?).  Tuy nhiên đáng nói hơn, với cách thức tự tiện trấn “một đống nhà tái định cư” cho dân theo kiểu “chịu thì chịu không chịu thì thôi”, nên chẳng có gì lạ khi “đội quân” dân oan tiếp tục tăng lên nhanh chóng và ông Thủ tướng nói riêng cùng các ông, các bà cộng sản cấp cao nói chung đừng than trách “dân khố rách áo ôm” lếch thếch kéo lê hết từ nơi này sang nơi khác để “làm xấu mặt các người”, như mới đây người dân đã kéo đến lãnh sự quán Mỹ tại Sài Gòn đòi đất [18]

Ông Thủ tướng có yên nổi không với những thông tin ngồn ngộn như thế?

Nếu ông Nguyễn Tấn Dũng chưa yên, thì thông tin cuối cùng này có thể làm ông “yên tâm” hơn tí chút : “Việt Nam âm thầm mở những casino để phục vụ cho khách từ Trung Cộng” [19] với giá trị đầu tư lên đến cả chục tỉ đô la Mỹ tại Lạng Sơn, Đà Nẵng, Vũng Tàu v.v… Thông tin này có vẻ cũng dành cho những ai đang thất nghiệp quan tâm để tìm “một chỗ đứng” và nó đang chờ đón những ai muốn… “đổi đời”. Khái niệm “đổi đời” tùy theo định nghĩa mỗi người dân Việt Nam (!)

(Hết)

Nguyễn Ngọc Già, Việt Nam 28-02-2014

Ông Thủ tướng chưa yên? (Phần 2)

Nguyễn Ngọc Già gửi RFA từ VN.  2014-02-21
quy-9be5b-305.jpg

Tướng Phạm Quý Ngọ, ảnh minh họa chụp năm 2009.

File photo

Kể từ khi ông Phạm Quý Ngọ tạ thế vào tối 18/2/2014, dõi theo hơn chục trang diễn đàn với hàng trăm phản hồi, người ta thấy đầy những đồn đãi, nghi ngờ, bàn tán theo nhiều quan điểm và lý lẽ khác nhau.

“Hậu” Phạm Quý Ngọ

Ngay trong giới luật gia – luật sư, có vẻ cũng còn nhiều ý kiến trái chiều quanh vụ án “Cố ý làm lộ bí mật nhà nước”. Tất nhiên, ai cũng biết “khởi tố vụ án” và “khởi tố bị can” là hai quyết định riêng rẽ. Ông Ngọ không phải người duy nhất là nghi can trong vụ án, bởi còn một số người bị Dương Chí Dũng xướng đích danh.

Nguyễn Như Phong – một người rất thân và rất tôn quý Thượng tướng Phạm Quý Ngọ, một nhà báo nổi tiếng xả thân vì sự nghiệp “báo chí cách mạng”, từng bị nhiễm độc nặng [1] do tự tay dùng nước giếng cổ tại sa mạc Sahara rửa mặt và nhấp thử một ngụm, nhưng may mắn đã được các bác sĩ tận tình cứu chữa – cho biết [2]:

“Trước Tết Giáp Ngọ, tôi được nói chuyện với ông qua điện thoại và được ông cho biết sẽ đi nước ngoài để kiểm tra lá gan để cấy ghép. Ông cũng nói rằng: “Anh chẳng còn được bao lâu nữa đâu. Các bác sỹ bảo cấy ghép gan cùng lắm là được 6 năm. Nhưng anh đã được hơn 5 năm rồi”. Rồi ông cũng nói về việc rất mong muốn các cơ quan chức năng sẽ làm rõ sự thật về những lời khai của Dương Chí Dũng trước Tòa. Mặc dù không nói thẳng, nhưng trong câu chuyện ông tỏ ra rất buồn, bởi ông ra đi mà sự việc chưa được làm sáng tỏ”.

Đúng vậy. Ung thư các loại thường kéo dài trong một số năm nhất định. Người ta cũng biết, căn bệnh này sau nhiều năm “ủ” âm thầm, bệnh nhân mới phát hiện. Một chút nước độc trong giếng cổ thấm vào lưỡi vào môi ông Phong, không chắc ảnh hưởng dài lâu sức khỏe và cũng không thể làm giảm đi nhiệt huyết của nhà báo có tâm và sung sức.

Tâm nguyện cuối đời của ông Ngọ thông qua nhà báo Nguyễn Như Phong thật chính đáng, do đó phải làm sáng tỏ vụ việc để trả lại thanh danh cho Thượng tướng Phạm Quý Ngọ. Nếu gia đình anh em Dương Chí Dũng – Dương Tự Trọng được tôn kính bằng cách gọi [3] “danh gia vọng tộc đất Cảng”, thì ông Phạm Quý Ngọ xứng đáng để gọi là “đỉnh cao thanh bạch nước CHXHCNVN”. Vả lại, cơ quan điều tra Việt Nam được ông Nguyễn Đình Quyền – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp, khẳng định là một trong những cơ quan giỏi nhất thế giới với việc phá án nhanh, nhất định không thể để dây dưa như việc đặt mìn tại nhà Giám đốc công an tỉnh Thái Nguyên, dù tốn trên hai năm vẫn chưa thể đưa thủ phạm ra trước vành móng ngựa [4] mà Thứ trưởng Bộ Công an – Đặng Văn Hiếu cho biết do người trong nội bộ công an gây ra.

Trả lại sự thanh bạch cho ông Ngọ là việc cần làm ngay. Điều này không chỉ cho riêng dòng tộc ông Thượng tướng công an cống hiến công sức trong nhiều năm, nó còn trở thành cơ hội rất tốt để giúp dập tắt tất cả đàm tiếu đang dậy sóng dư luận, ảnh hưởng nặng nề uy tín của “đảng và nhà nước”. Điều này hoàn toàn trong tầm tay ông Thủ tướng, với “Ban chỉ đạo phòng chống tội phạm” (tức là Ban 138CP) do Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đứng đầu [5].

Ban 138CP được lập ngày 01/10/2013, trên cơ sở sáp nhập “Ban Chỉ đạo Chương trình hành động phòng, chống tội phạm buôn bán phụ nữ, trẻ em” cùng với “Ban Chỉ đạo thực hiện Chương trình mục tiêu quốc gia phòng, chống tội phạm” và xét trên đề nghị của Bộ trưởng Bộ Công an – Trần Đại Quang [6].

Casino và kỹ nghệ tình dục

000_Hkg9081458-305.jpg
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Thượng đỉnh ASEAN ở Bandar Seri Begawan, Brunei hôm 10/10/2013 (hình minh họa).

Ông Nguyễn Tấn Dũng chưa thể yên với nỗi lo lớn lao về kinh tế bao lấy nội các chính phủ, khi kỳ đại hội đảng diễn ra vào năm 2016, đang đếm lùi thời gian.

Nền kinh tế Việt Nam trở nên rất tồi tệ với nhiều biểu hiện u ám và đầy khuất tất, trong đó nổi rõ nhất là ngân sách nhà nước thất thu và bội chi trong nhiều năm qua. Dù bằng mọi cách để thoát khỏi tình trạng này, nhưng hệ thống chính trị – tư tưởng cùng quan điểm, luật lệ, cung cách quản lý hiện nay đã cản trở và kéo lùi đất nước tụt hậu quá xa so với khu vực và thế giới. Nếu không dám “xé rào” để tìm lối thoát, quả thật Việt Nam không thể “ngóc đầu” lên nổi.

Để vượt qua, cần phải có… “tiền”. Có thật nhanh và thật nhiều. Nguồn thu từ đâu? Hiện nay, có thể nói casino và kỹ nghệ tình dục trở thành phương tiện thiết thực nhất, trong khi tài nguyên thiên nhiên cạn kiệt dần.

Đối với lợi ích từ casino, có lẽ không còn gì để bàn cãi, khi nhiều quốc gia trên thế giới đã chứng minh hiệu quả về nhiều mặt do nó mang tới trong hành chục năm qua, ngay cả quốc gia có vẻ nghiêm khắc như Singapore cũng đã chấp nhận loại hình này với doanh thu vọt lên hơn 6 tỉ đô/năm, sau chỉ 3 năm hoạt động.

Dù Việt Nam coi bài bạc là bất hợp pháp, trên thực tế, mỗi ngày có hơn 1.300 người Việt qua Campuchia [7] đánh bài. Lượng tiền đổ vào bài bạc tại Việt Nam ước tính hàng chục triệu USD một ngày, mỗi năm lên tới hàng tỷ USD [8]. Trong khi đó, mỗi năm riêng thuế của lĩnh vực này, nếu được hoạt động có thể thu đến 800 triệu USD, đó là chưa kể doanh thu các dịch vụ và chi phí ăn uống đi kèm. Loại hình kinh doanh này cũng giúp giải quyết khá nhiều lao động thất nghiệp ngày một gia tăng, cùng các ngành xuất nhập khẩu và nông – thủy sản v.v… đang cần vực dậy.

Ước tính Việt Nam có thể thu được hơn 3 tỉ USD mỗi năm [9] từ casino khi đi vào hoạt động và trong lương lai, doanh thu có thể tăng nhanh nếu quản lý khoa học với nghệ thuật, kinh nghiệm kinh doanh do các chủ đầu tư thế giới mang tới. Hiện nay, theo VNExpress: “Các hãng casino lớn cho biết họ đang theo sát thị trường Việt Nam, nhưng vẫn không đặt cược vào sự thay đổi chính sách ở đây”. Sự e dè này xuất phát từ lý do ai cũng hiểu.

Phóng sự mang tên “The invisible children of HCM city” [10]  do đài RFA thực hiện cho thấy cảnh trạng não lòng của rất nhiều trẻ em, thiếu niên đường phố. Biết bao nhiêu nguy cơ rình rập, đe dọa và sẵn sàng cướp ngay sinh mạng, cuộc đời chúng. Những đứa trẻ bơ vơ tội nghiệp, không thân phận, không nguồn gốc, tìm đến nhau. Một bé gái bị xã hội đẩy vào con đường mại dâm để kiếm sống và trở thành mẹ vào tuổi 15. Cô bé cho biết, sẵn sàng quay trở lại “nghề” nếu như không còn con đường nào khác để lo cho hai đứa con, trong đó một bé bị bại não!

Năm 2013, thống kê (chưa đủ) cho biết có hơn 33.000 người bán dâm [11]. Trẻ mồ côi trên 150.000 người, nhưng chỉ khoảng 12.000 trẻ tạm coi là được chăm sóc [12], cùng hàng ngàn cô gái, bé gái kể cả bé trai và mại dâm nam vẫn là hiện thực không thể chối bỏ.

Không cần phải e ngại và xấu hổ khi đề cập đến hai lĩnh vực này, một khi nó được hoạt động hợp pháp theo luật định. Hãy bỏ qua nếp nghĩ thiển cận và đạo đức giả bấy lâu nay, như người viết đề cập trong phần 1. Thời đại bây giờ, làm gì có lợi cho dân tộc, cho quốc gia lại không vị phạm chuẩn mực nhân quyền thế giới mà lại thiết thực, cần mạnh dạn thực hiện. Nhu cầu đánh bạc và mại dâm vẫn tồn tại, dù có cấm ngặt đi chăng nữa. Do đó, vấn đề là quản lý hữu hiệu với luật pháp được xây dựng khoa học, nghiêm minh, thay vì ngăn cấm nó để rồi phát sinh hậu quả nghiêm trọng, rộng khắp mà nhà nước này không thể nào gánh nổi, trong khi mọi thiệt thòi,  đau khổ đều trút hết lên người dân.

Dường như các “cao ốc” bỏ hoang, các “thành phố ma” không bóng người có vẻ cũng có chút khao khát được cứu rỗi khi hai loại hình này hoạt động?

Mặt khác, khi casino và kỹ nghệ tình dục hoạt động công khai, hợp pháp theo luật định, nó còn giúp cho người lao động trực tiếp hành nghề ngày càng thêm kiến thức và kỹ năng để tự bảo vệ, cũng như xã hội giảm dần đến mức thấp nhất và trong vòng kiểm soát được các loại tệ nạn: cho vay nặng lãi, bảo kê, ma cô, tú bà, bạo hành v.v… và cả bảo vệ danh dự người lao động cũng như phòng tránh hữu hiệu các loại bệnh về tình dục. Từ đó, Quyền Con Người được phổ cập nhanh và mở rộng hơn trong thành phần mà nhiều người e ngại họ chưa đủ khả năng để tiếp cận và hiểu rõ.

Casino và kỹ nghệ tình dục hoạt động hợp pháp là một trong các cách giải quyết hiệu quả mệnh đề nâng cao dân trí đi đôi với cải thiện dân sinh tại Việt Nam.

UPR và nhân quyền

Ông Nguyễn Tấn Dũng càng khó yên với tình hình nhân quyền Việt Nam hiện nay. Tất nhiên từ “nhiều thế lực” như ông Phạm Bình Minh đã phàn nàn. Một trong các “thế lực” đó xuất phát trước nhất từ lực lượng “công an nhân dân”.

Trả lời phỏng vấn báo VNN sau phiên điều trần UPR vào hôm 05/2/2014, Hà Kim Ngọc – Thứ trưởng Bộ Ngoại giao – Trưởng phái đoàn Việt Nam khẳng định [13] : “Với những ý kiến thể hiện định kiến [về nhân quyền], chưa phản ánh đúng tình hình trong nước, do thiếu thông tin hay vì những lý do khác, theo tôi, cách tốt nhất đối với những người có ý kiến như vậy là về Việt Nam để tận mắt chứng kiến những thực tế đã đạt được trong 4 năm rưỡi qua…”.

Ngày 13/2/2014, nghĩa là chỉ cách phiên điều trần 1 tuần lễ, báo Tuổi Trẻ cho biết [14]: “Thêm một người chết sau khi làm việc với công an” tại tỉnh Đắc Nông. Ngoài bức ảnh cho thấy 95% tấm lưng của nạn nhân tím rịm máu bầm, bài báo nói:  “… khám nghiệm tử thi ban đầu, nạn nhân N. có tổng cộng 33 vết thương, vết bầm tím trên cơ thể, trong đó có chín vết bầm tím trên đầu, mặt” . Trước đó, cũng tại tỉnh Đắc Nông, một hình ảnh không kém ghê rợn của ông Hoàng Văn Ngài [15] với thân thể tím đen vào tháng 3 năm ngoái, cũng do công an đánh đến chết.

Thay vì ông Thứ trưởng Hà Kim Ngọc cần quốc tế đến Việt Nam “tận mắt chứng kiến” thêm nữa thì xin mời ông coi tiếp [16]: hình ảnh cặp đùi đầy máu bầm được khâu lại của xác chết ông Nguyễn Mậu Thuận do công an Đông Anh – Hà Nội gây ra, hay người thanh niên Nguyễn Hữu Phước nhập viện với cặp mông phù nề đầy máu bầm do công an huyện Bình Chánh Tp.HCM thay phiên đánh đập, cho đến cậu bé 12 tuổi Ngô Đình Phát tại thành phố Huế cũng bị công an đánh dã man.

Nếu chưa thuyết phục được một người làm ngoại giao như ông Hà Kim Ngọc, có lẽ phải nhắc lại hình ảnh thương tâm của ông Trịnh Xuân Tùng bị công an Hà Nội đánh gãy cổ hay anh Nguyễn Công Nhựt bị hành hạ tới chết với hình ảnh bầm dập từ cổ kéo cho đến cả bộ phận sinh dục của nạn nhân cùng với việc gạ tình và gạ tiền vợ anh Nhựt – cô Nguyễn Thị Thanh Tuyền, nhưng bất thành từ công an Bình Dương.

Những hình ảnh thực tế vừa vật vã vừa xót xa đó, so ra còn bi thương hơn cả những viên đạn ghim thẳng vào tim, bởi nó kéo dài sự hành hạ đau đớn cho nạn nhân trước khi chết hẳn (?).

Những dẫn chứng trên không nhằm mục đích nung nấu lòng thù hận trong dân chúng, nhưng lẽ ra bên cạnh những hình ảnh Hoàng Dũng, Nguyễn Chí Đức, Nguyễn Hoàng Vy v.v… bị công an đánh đổ máu, những người Việt Nam xuất hiện tại kỳ UPR vừa qua cất tiếng thay hàng triệu dân trong nước, nên tố cáo rõ ràng, bởi nó là sự thật. Một sự thật ghê rợn, tàn khốc mà những nạn nhân đó không có cơ hội cất tiếng kêu và cũng bởi vì những nạn nhân đáng thương đó, họ không hề làm một điều gì thuộc về cái gọi là “thế lực thù địch” (!).

Tạm kết

Quả thật, với cương vị Thủ tướng Chính phủ, ông Nguyễn Tấn Dũng đang đứng trước quá nhiều thử thách khốc liệt từ kinh tế cho đến nạn tham nhũng, hối lộ, bè phái, lợi ích nhóm và ông cũng phải đối diện với chính lương tâm mình về nhân quyền Việt Nam.

Liên Hiệp Quốc vừa đòi đưa Kim Jong Un ra Toà án Hình sự Quốc Tế (ICC), sau một năm khẩn trương điều tra về vi phạm nhân quyền nghiêm trọng của xứ sở cộng sản này. Những tội ác từ nhiều đời cộng sản Bắc Hàn dồn lại, đang đối mặt với dư luận toàn thế giới.

Hình như mức độ nhẫn nhịn của nhân loại văn minh đối với các chính thể độc tài dưới mọi hình thức đã đến lằn ranh chịu đựng cuối cùng? Ông Nguyễn Tấn Dũng có biết?

(còn nữa)

Nguyễn Ngọc Già, Việt Nam 21-02-2014

*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm cua RFA.

_______________

[1]  http://petrotimes.vn/news/vn/xa-hoi/nha-bao-nguyen-nhu-phong-bi-nhiem-doc-nang-tu-nuoc-gieng-co-o-sa-mac-sahara.html

[2]  http://petrotimes.vn/news/vn/dam-luan-doi-thoai/tu-gia-bat-luan.html

[3]  http://www.tinmoi.vn/bi-kich-mang-ten-duong-chi-dung-o-gia-dinh-danh-gia-vong-toc-dat-cang-011218633.html

[4]  http://www.thanhnien.com.vn/pages/20131025/tim-ra-thu-pham-dat-min-truoc-nha-giam-doc-cong-an-tinh-thai-nguyen.aspx

[5]  http://dantri.com.vn/phap-luat/lap-ban-chi-dao-phong-chong-toi-pham-cua-chinh-phu-687777.htm

[6]  http://thuvienphapluat.vn/archive/Quyet-dinh-236-QD-BCD138-CP-nam-2013-Quy-che-Ban-Chi-dao-phong-chong-toi-pham-vb208952.aspx

[7]  http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/562748/1-300-nguoi-viet-sang-campuchia-danh-bac-moi-ngay.html

[8]  http://vtv.vn/Thoi-su-trong-nuoc/Hang-chuc-trieu-USD-bi-dot-vao-chieu-bac-moi-ngay/88326.vtv

[9]  http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/doanh-nghiep/casino-co-the-mang-lai-3-ty-usd-moi-nam-cho-viet-nam-2951185.html

[10]  http://www.youtube.com/watch?v=VGhG6lv-Te4

[11]  http://vi.wikipedia.org/wiki/M%E1%BA%A1i_d%C3%A2m_%E1%BB%9F_Vi%E1%BB%87t_Nam

[12]  http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A1i_tr%E1%BA%BB_m%E1%BB%93_c%C3%B4i

[13]  http://m.vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/162305/khong-chap-thuan-khuyen-nghi-nhan-quyen-dinh-kien.html

[14]  http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/594558/them-mot-nguoi-chet-sau-khi-lam-viec-voi-cong-an.html

[15]  http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/a-new-case-of-death-at-the-police-station-03232013143358.html

[16]  http://www.tinmoi.vn/tong-hop-nhung-hinh-anh-canh-sat-bi-to-danh-dan-011129927.html

*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

________________

[1] http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/163350/doi-no–chuong-xa-hoi-den-hon-thi-hanh-an.html

[2] http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2014/02/140227_crimea_ukraine.shtml

[3] http://www.thoibaonganhang.vn/tin-tuc/7-ukraine-keu-goi-ho-tro-tai-chinh-khan-cap-tu-quoc-te-17795.html

[4] http://baonamdinh.com.vn/channel/5089/201402/ukraine-can-ngay-5-ty-euro-de-khoi-vo-no-2310420/

[5]http://www.chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/NuocCHXHCNVietNam/quanhevoicactochucquocte?categoryId=100002827&articleId=10050407

[6] http://dantri.com.vn/the-gioi/thu-tuong-nguyen-tan-dung-tiep-lanh-dao-imf-va-wb-783842.htm

[7] http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20120914-thu-tuong-nguyen-tan-dung-tuyen-bo-viet-nam-khong-can-tro-giup-cua-imf

[8] http://baodientu.chinhphu.vn/Kinh-te/No-xau-chi-khoang-9/193175.vgp

[9] http://www.vietinbank.vn/web/home/vn/news/13/05/vietinbank-chinh-thuc-tro-thanh-ngan-hang-co-von-lon-nhat-viet-nam.html

[10] http://m.nguoiduatin.vn/hang-loat-sep-lon-agribank-dinh-vong-lao-ly-a121686.html

[11] http://giaoduc.net.vn/Kinh-te/Ngan-hang-nao-dang-no-xau-nhieu-nhat-post140491.gd

[12] http://dantri.com.vn/chinh-tri/bo-chinh-tri-bo-nhiem-5-pho-truong-ban-kinh-te-trung-uong-821776.htm

[13] http://danluan.org/tin-tuc/20140121/thu-tran-huynh-duy-thuc-gui-ba-ngay-2012014

[14] https://danluan.org/tin-tuc/20140116/nguyen-nhan-trung-dau-hieu-moi-voi-tinh-hinh-dan-chu-nhan-quyen-viet-nam

[14A] https://danluan.org/tin-tuc/20140227/nguyen-van-thanh-vi-viet-bai-tren-mang-cong-an-lien-tuc-khung-bo-gia-dinh-toi

[15] http://cafef.vn/kinh-te-vi-mo-dau-tu/viet-nam-duoc-huong-loi-nhieu-nhat-tu-tpp-201312031412010909ca33.chn

[16] http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/tp-hcm-mua-lai-tren-1-000-can-ho-phuc-vu-tai-dinh-cu-2956209.html

[17] http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/08/130814_viet_undesired_studies.shtml

[18] http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2014/02/26/sai-gon-dan-oan-bieu-tinh-to-cao-nha-cam-quyen-cuop-dat-truoc-tong-lanh-su-quan-my/

[19] http://songnews.net/D_1-2_2-222_4-971/viet-nam-am-tham-mo-nhung-casino-de-phuc-vu-cho-khach-tu-trung-cong.html

Tín nhiệm hay không còn ai tín nhiệm nữa?

 http://danlambaovn.blogspot.com/2014/02/tin-nhiem-hay-khong-con-ai-tin-nhiem-nua.html#more

 

Phạm Trần (Danlambao) – Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) của Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã công khai xác nhận Quốc hội không phải là cơ quan đại biểu của dân mà thật sự là “bù nhìn”, “công cụ” và “tay sai” của đảng.

 

Việc làm này nằm trong quyết định ngày 21/02/2014 của các ủy viên trong UBTVQH khi họ đồng ý tạm “dừng việc lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm tại kỳ họp đầu năm 2014 đối với người giữ chức vụ do Quốc Hội, Hội Đồng Nhân Dân bầu hoặc phê chuẩn” để chờ quyết định của Bộ Chính trị.

Tuy nhiên Bộ Chính trị 16 người chỉ có quyêt định sau Hội nghị của Ban Chấp hành Trung ương 9 sẽ diễn ra trước Kỳ họp thứ 7 của Quốc hội vào hạ cuối tháng 05/2014.

Trước khi trả lời câu hỏi “tại sao phải đợi ý kiến của Bộ Chính trị” thì cũng cần biết UBTVQH đã quyết định “tạm dừng lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm” , sau khi đã “nghiên cứu và thấm nhuần” chỉ thị của nhóm 16 người Bộ Chính trị ghi trong “Thông báo số 149-TB/TW ngày 20/12/2013 về đánh giá, rút kinh nghiệm việc thực hiện Quy định số 165-QĐ/TW ngày 18/2/2013 của Bộ Chính trị về lấy phiếu tín nhiệm”.

Tòan văn Thông báo không phổ biến công khai, nhưng Trưởng ban công tác của Quốc hội Đại biểu Nguyễn Thị Nương cho biết: “Tại khoản 3 của thông báo này (thông báo 149), Bộ Chính trị cho biết sẽ căn cứ ý kiến của Hội nghị Trung ương 9 khóa 11 về việc lấy phiếu để sửa đổi, bổ sung quy định số 165 ngày 18/2/2013 của Bộ Chính trị về lấy phiếu tín nhiệm, tiến hành tổ chức lấy phiếu tín nhiệm các chức danh theo quy định của Bộ Chính trị, ban Bí thư tại HN TW 10 khóa 11 QH, tiến hành sửa đổi Nghị quyết 35 ngày 21/11/2012 về việc lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm đối với người giữ chức vụ do QH, HĐND bầu hoặc phê chuẩn.”(báo VietNamNet, 21/02/2014)

Như vậy, có thể hiểu rằng việc “tổ chức lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm” trong Đảng, từ Tổng Bí thư xuống, chưa hề làm như lời hứa của Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng hồi tháng 6/2013, sẽ được thực hiện tại Hội nghị Trung ương 10 nhưng chưa biết ngày nào.

Cũng tương tự như thế đối với “người giữ chức vụ do Quốc hội, Hội đồng Nhân dân bầu hoặc phê chuẩn” hy vọng sẽ “tái diễn” sau khi Quốc hội thông qua những điều sửa đổi trong Nghị quyết 35 ngày 21/11/2012.

CHUYỆN CỦA NĂM 2013

Thi hành Quy định số 165-QĐ/TW ngày 18/2/2013 của Bộ Chính trị và Nghị quyết 35 của Quốc hội, ngày 10/06/2013 lần đầu tiên trong lịch sử lập pháp, kỳ họp 5 của Khóa Quốc hội CSVN thứ 13 đã tiến hành lấy phiếu tín nhiệm 47 chức danh lãnh đạo cao cấp trong bộ máy Nhà nước, cả Hành pháp lẫn Lập pháp.

Nhưng kết qủa “hòa cả làng” công bố ngày 11/06/2013 đã giúp cho mọi đối tượng thở phào nhẹ nhõm với việc làm phô diễn này. Không có ai trong 47 chức danh phải qua vòng 2 để đối diện với cuộc “bỏ phiếu tín nhiệm” (hay bất tín nhiệm). Người có số phiếu “tín nhiệm thấp” cao nhất là Thống đốc Ngân hành Nhà nước Nguyễn Văn Bình, với số phiếu 209 vẫn chưa đủ “quá nửa tổng số đại biểu Quốc hội”, hay ít nhất là 250 trong tổng số 498 Đại biểu còn sống hiện diện.

Với 3 mức độ lấy phiếu “ai cũng có lợi” như “tín nhiệm cao”, “tín nhiệm”, “tín nhiệm thấp” không thực tế và đầy kịch tính này thì cho dù nột người có số phiếu “tín nhiệm cao” thấp nhất trong số 47 chức danh như ông Nguyễn Minh Quang, Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường, tuy chỉ được 83 phiếu, nhưng ông Quang vẫn đứng vững vì ông chỉ có 94 phiếu “tín nhiệm thấp”, thay vì phải qúa bán tổng số Đại biểu Quốc hội !

Phương pháp tổ chức tiếp nhận giải trình của 47 người trước khi Quốc hội bỏ phiếu cũng luộm thuộm, hình thức vì không có các cuộc chất vấn mỗi cá nhân. Đại biểu Quốc hội chỉ biết căn cứ vào các bản tự khai thành tích dài lê thê của người phải lấy phiếu, có người khai tới 30 trang với muôn vàn chi tiết mà các Đại biểu Quốc hội không có khả năng điều tra hư, thật, đúng, sai.

Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, người thoát bị kỷ luật tại Hội nghị Trung ương đảng kỳ 6, dù đã bị Bộ Chính trị đề nghị, cũng được tới 210 phiếu “tín nhiệm cao”, 122 phiếu “tín nhiệm”, nhưng lại có tới 160 phiếu “tín nhiệm thấp” cao nhất trong số 9 Ủy viên Bộ Chính trị có chức danh bị Quốc hội “soi xét” hôm 10/06 (2013).

Tuy nhiên không ai trong Quốc hội, kể cả Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng và báo chí của đảng “dám” bình luận về số phiếu “tín nhiệm thấp” mà Quốc hội đã tròng vào cổ ông Dũng vì nó không đủ để đẩy ông qua vòng 2 cho Quốc hội bỏ phiếu “bất tín nhiệm”.

Số phiếu “tín nhiệm thấp” của tám người còn lại của Bộ Chính trị là : Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (28 phiếu); Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng (25 phiếu); Phó Chú tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân (14 phiếu); Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng (24 phiếu); Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh (13 phiếu); Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang (14 phiếu); Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (35 phiếu); Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân (65 phiếu).

CỨU NGƯỜI HAY CỨU ĐẢNG?

Trước màn kịch “lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm” được diễn tại “sân khấu” Quốc hội thì ai cũng biết nó sẽ chẳng làm “chết thằng Tây nào”, bởi vì Nghị quyết 35 của Quốc hội đã nói rõ tính không kiên quyết và nặng hình thức của việc lấy phiếu tín nhiệm: “Việc lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm nhằm nâng cao hiệu lực, hiệu quả hoạt động giám sát của Quốc hội, Hội đồng nhân dân; giúp người được lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm thấy được mức độ tín nhiệm của mình để phấn đấu, rèn luyện, nâng cao chất lượng và hiệu quả hoạt động; làm cơ sở để cơ quan, tổ chức có thẩm quyền xem xét đánh giá, bố trí, sử dụng cán bộ.”

Ngay cả Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng cũng đã từng nói trong Diễn văn bế mạc Hội nghị Trung ương 4 về một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay (31/12/2011) thì mục đích của Nghị quyết 4 là để “nhận ra khuyết điểm để sửa chữa, coi trọng sự giáo dục, sự giúp đỡ chân thành của đồng chí, đồng nghiệp, học tập lẫn nhau, “trị bệnh cứu người” !

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cũng nói thêm, theo kiểu “dĩ hòa vi qúy” sau cuộc bỏ phiếu 2013 : “Phiếu tín nhiệm cao của Quốc hội vừa là sự động viên khích lệ đối với cá nhân người trong diện được lấy phiếu, vừa là sự đánh giá kết quả điều hành phát triển kinh tế – xã hội của đất nước đạt được thời gian qua. Còn phiếu tín nhiệm thấp là sự nhắc nhở nghiêm túc đối với người được lấy phiếu để có thể hoàn thành tốt hơn nhiệm vụ được giao” (Thời báo Kinh tế Việt Nam, 12/06-013).

Nhưng sau khi kết qủa bỏ phiếu được công bố ngày 11/06/2013 thì dư luận bắt đầu “chán ngắt” cách làm ba phải của Quốc hội. Nhiều thắc mắc đã nêu: Tại sao Quốc hội không quyết định chỉ bỏ phiếu qua 2 cấp : “Tín nhiệm” và “bất tín nhiệm” và chỉ làm việc này với Cơ quan Hành Pháp là Chính phủ như các nước dân chủ trên Thế giới đang làm.

Việc bỏ phiếu một số chức danh bên Lập pháp (Quốc hội) gồm “Chủ tịch Quốc hội, Phó Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch Hội đồng dân tộc, Chủ nhiệm Ủy ban của Quốc hội, các thành viên khác của Ủy ban thường vụ Quốc hội” là không thực tế vì những chức danh này ít va chạm với dân trong những việc quan hệ đến đời sống hàng ngày của họ. Hơn nữa để Quốc hội bỏ phiếu cho người của mình thì có khác nào “vừa đá bóng vừa thổi còi” nên số phiếu tín nhiệm bên Quốc hội đã cao hơn bên người của Hành pháp trong cuộc bỏ phiếu ngày 10/06/2013.

CHUYỆN 2014 – CÓ VI HIẾN KHÔNG?

Vì những chuyện “tréo cẳng ngỗng”“đầu Ngô, mình Sở” của việc lấy phiếu và bỏ phiếu tín nhiệm đã diễn ra trong năm 2013 mà đảng kỳ vọng diễn ra mỗi năm để kiện tòan hàng ngũ cầm quyền, Bộ Chính trị 16 người đã quyết định phải “làm lại” để cứu đảng đang ở vào thời kỳ tín nhiệm xuống thấp nhất.

Ông Nguyễn Khắc Mai, Nhà nghiên cứu Văn hoá ở Việt Nam viết: “Ở VN nếu gạt Đảng ra ngoài mọi cuộc lấy phiếu tín nhiệm đều vô nghĩa. Hiện nay sự tín nhiệm đối với Đảng và ban lãnh đạo của Đảng đã xuống đến mức thấp nhất chưa từng có. Những dư luận, những lời đồn xấu không ai có thể cải chính nổi. Đảng đang thả nổi tín nhiệm của mình trước nhân dân và Dân tộc.” (Theo báo điện tử Quê Choa của Nhà văn Nguyễn Quang Lập, 24/02/2014)

Phải chăng đó cũng là mục đích của báo ViệtNamNet (21/02/2014) khi phản ảnh lý do tại sao phải sửa Nghị quyết 35 của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng: “Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng cho biết sau khi triển khai lấy phiếu tín nhiệm đã có những ý kiến về thời gian lấy phiếu, các mức độ tín nhiệm, hình thức thực hiện, … Nghị quyết 35 còn những ý kiến khác nhau nên UBTVQH thấy rằng cần phải bổ sung sửa đổi 1 số điều trong Nghị quyết này cho phù hợp với tình hình thực tiễn.

Sửa những nội dung nào, lấy phiếu tín nhiệm định kỳ hay trong cả nhiệm kỳ, lấy phiếu 3 bước hay 2 bước? Có chuyển sang bỏ phiếu không, nếu bỏ phiếu thì 2/3 hay quá bán? …là những vấn đề sẽ được trao đổi.”

Liệu những điều được gọi là “sẽ được trao đổi ấy” giữa các Đại biểu Quốc hội tại Kỳ họp 7 vào cuối tháng 5/2014 có dám vượt ra khỏi vòng vây của Bộ Chính trị 16 người, kể cả ông Nguyễn Sinh Hùng ?

Thắc mắc cũng không hiểu ông Hùng có biết Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã đồng lõa vi phạm Hiến pháp 2013 với Bộ Chính trị khi tự mình từ bỏ thực thi quyền hạn được quy định tại Điều 69 Hiến pháp viết rằng: “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của Nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Quốc hội thực hiện quyền lập hiến, quyền lập pháp, quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước và giám sát tối cao đối với hoạt động của Nhà nước” ?

Một điều rõ ràng là khi Bộ Chính trị 16 người tiếm quyền Lập pháp để chỉ đạo Quốc hội phải chờ quyết định của Bộ Chính trị trước khi sửa Nghị quyết 35 để thi hành việc “lấy phiếu và bỏ phiếu tín nhiệm” trong tương lai thì Bộ Chính trị đã vi Hiến khi tự cho mình cái quyền “không có” để áp đặt ý muốn của mình lên cơ quan Lập pháp là Quốc hội.

Và như vậy thì rõ ràng Quốc hội không còn là “cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước” nữa.

Hơn nữa Điều Lệ Đảng thông qua ngày 19 tháng 01 năm 2011 không có bất cứ điều nào cho phép đảng “xâm phạm” vào nhiệm vụ của Ban Thường vụ Quốc hội nói riêng và Quốc hội nói chung.

Điều 17 của Điều lệ viết: “Bộ Chính trị lãnh đạo và kiểm tra, giám sát việc thực hiện nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc, nghị quyết của Ban Chấp hành Trung ương; quyết định những vấn đề về chủ trương, chính sách, tổ chức, cán bộ; quyết định triệu tập và chuẩn bị nội dung các kỳ họp của Ban Chấp hành Trung ương; báo cáo công việc đã làm trước hội nghị Ban Chấp hành Trung ương hoặc theo yêu cầu của Ban Chấp hành Trung ương.”

Vậy phải chăng Bộ Chính trị đã căn cứ vào Điều 4 Hiến pháp cho phép đảng “là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” để “cai trị” luôn cả Quốc hội nên “tính đương nhiên” ấy đã công khai đến “lõa lồ” trong quyết định của Ủy ban Thường vụ Quốc hội ngày 21/02/2014.

Việc này đã xác nhận thêm lần nữa tại sao trong thời kỳ lấy ý kiến tòan dân cho Dự thảo Hiến pháp sửa đổi 1992 từ tháng 01 đến tháng 10/2013 nhiều Lãnh đạo đảng CSVN, kể cả Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, đã quai mồm ra chống quyết liệt đề nghị cần viết vào Hiến pháp tam quyền: “Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp” phân lập thì quyền làm chủ đất nước và quyền tự do của dân mới được bảo đảm.

Thay vào đó, Ban sọan thảo đã viết rất mơ hồ với cụm từ “thống nhất” để bảo đảm vai trò lãnh đạo tuyệt đối và tòan diện của đảng như quy định trong Khỏan 3, Điều 2 của Hiến pháp: “Quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp” 

Như vậy đến Quốc hội (lập pháp) và Tư pháp (tòa án) mà cũng chỉ được “phân công” đưới mái dù chỉ huy của đảng thì làm sao dân tin được lời tuyên truyền “Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền”?

02/014

 

Ông Đặng Xương Hùng thuyết trình tại Geneva Summit for Human Rights and Democracy

Bài thuyết trình của Đặng Xương Hùng tại Geneva Summit for Human Rights and Democracy ngày 25/2/2014

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/02/bai-thuyet-trinh-cua-ang-xuong-hung-tai.html#more

Thưa các Quý vị và các bạn,
Tôi tên là Đặng Xương Hùng, cựu Lãnh sự Việt Nam tại Genève (2008-2012), cựu Vụ Phó Bộ Ngoại giao đã quyết định ly khai với Đảng cộng sản Việt Nam từ 18/10/2013. Tôi xin cảm ơn UN Watch đã cho tôi cơ hội để đề cập đến tình trạng phi dân chủ và vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Đây cũng là lý do dẫn đến việc tôi quyết định ly khai.
Tôi sẽ trình bày quan điểm của cá nhân tôi, một góc nhìn từ bên trong về thực trạng Nhân quyền Việt Nam. Tôi sẽ cố gắng đưa ra những nhận xét và dẫn chứng để lý giải câu hỏi mà – từ lâu – tôi đã đặt ra cho chính mình:
+ TẠI SAO KHÔNG CÓ DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN TẠI VIỆT NAM? 
+ PHẢI LÀM GÌ ĐỂ MANG LẠI DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM?
Một chế độ dân chủ cần hội tụ đủ hai yếu tố: Cơ chế dân chủ và Tư tưởng dân chủ. Chỉ khi nào có một người lãnh đạo có tư tưởng dân chủ thì cơ chế dân chủ mới có cơ hội hình thành. Việt Nam thiếu cả hai nhân tố đó. Tức là các nhà lãnh đạo đương thời ở Việt Nam không hề có tư tưởng dân chủ, dẫn đến việc họ xây dựng ở Việt Nam một chế độ PHI DÂN CHỦ, không tôn trọng nhân quyền.
Tôi vào đảng cộng sản năm 1986. Lúc đó đảng đang có những cố gắng đổi mới. Lúc bức tường Berlin sụp đổ, đã có một vài nhân vật có tư tưởng dân chủ xuất hiện như Trần Xuân Bách, Nguyễn Cơ Thạch, Trần Quang Cơ. Nhưng họ nhanh chóng bị loại ra khỏi guồng máy lãnh đạo. Những tư tưởng dân chủ vừa nhen nhóm đã bị dập tắt.
Sau khi hệ thống xã hội chủ nghĩa đã sụp đổ, đảng cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục theo đuổi chủ nghĩa Mác-Lê Nin một cách mù quáng, khước từ việc tiếp thu những tư tưởng dân chủ và nhân quyền đã trở thành phổ quát, từ đó họ đã đưa đất nước và dân tộc Việt Nam đến tình trạng khủng hoảng toàn diện như hiện nay. Từ đây tôi cũng lý giải được câu hỏi: “Tại sao Việt Nam không có nhân quyền?”. Chính đảng cộng sản là cội nguồn phát sinh mọi suy vong của đất nước. Trước tình hình Việt Nam ngày càng nguy cấp, tôi không thể tiếp tục im lặng mà phải công khai bày tỏ thái độ: dứt khoát từ bỏ đảng cộng sản. Lúc này đây, tôi muốn hô to với thế giới bên ngoài rằng:
– Đất nước chúng tôi đang lâm nguy!
– Đồng bào tôi đang bị đàn áp dưới chế độ cộng sản!
– Hãy quan tâm đến tình hình nhân quyền và dân chủ của Việt Nam!
Về thực trạng ở Việt Nam, tôi có những nhận xét, kết luận như sau:
+ Chế độ hiện tại là chế độ độc tài, đảng trị, phục vụ quyền lợi của những người cầm quyền. Điều 4 Hiến pháp – được sửa đổi và có hiệu lực từ 1/1/2014 – quy định Đảng Cộng sản Việt Nam là đảng cầm quyền tại Việt Nam, đồng thời là chính đảng duy nhất được phép hoạt động. Chủ nghĩa Mác-Lê Nin coi luật pháp chỉ là công cụ đàn áp của giai cấp thống trị.
+ Hệ thống bộ máy nhà nước được xây dựng và tổ chức nhằm mục tiêu cơ bản là bảo vệ sự cai trị của đảng lên toàn xã hội, coi nhẹ nhiệm vụ bảo vệ lợi ích của công dân. Do đó, Nhà nước Việt Nam không có thái độ tôn trọng quyền của người dân. Những lãnh đạo cộng sản hiện nay đã trở thành những nhà tư bản đỏ.
Lực lượng công an, cảnh sát được xây dựng hùng hậu. Thay vì tập trung vào nhiệm vụ chính là bảo đảm an ninh và trật tự xã hội, phần lớn họ lại đổ nhiều công sức vào việc theo dõi, trấn áp và ức hiếp nhân dân. Trong thể chế xã hội chủ nghĩa, công an là công cụ bảo vệ sinh mạng của chế độ – nên họ được dung túng như một lực lượng kiêu binh. Tôi rất tâm đắc với khuyến nghị của một quốc gia trong kỳ kiểm điểm định kỳ vừa rồi là Việt Nam nên đào tạo kiến thức về nhân quyền cho lực lượng công an.
Lực lượng quân đội được quy định trong Hiến pháp là phải trung thành với Đảng rồi mới đến Nhà nước và Nhân dân.
Các cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp (Quốc hội, Chính phủ, Tòa án) đều là bộ máy của đảng, phục vụ mục đích cai trị của đảng. Tôi đã từng phát biểu rằng Quốc hội Việt Nam chỉ là một chi bộ của Đảng. Vừa rồi, trước những đòi hỏi chính đáng và thiết tha của trí thức và nhân dân, Quốc hội vẫn bỏ phiếu thông qua sửa đổi Hiến pháp với tỷ lệ 98%. Các đại biểu Quốc hội không thể làm khác được vì họ đều là đảng viên.
+ Các quyền cơ bản của con người không được tôn trọng
Không có bầu cử tự do: Trên nguyên tắc, 5 năm một lần, người dân bầu đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân. Trong thực tế, họ chỉ được bầu ra những người mà đảng đã lựa chọn từ trước. Không ai có quyền được tự ứng cử. Gần đây, có luật sư Cù Huy Hà Vũ đã cố tự ra ứng cử, nhưng đã bị loại ngay và hiện nay ông đang nằm trong tù. Do vậy, bầu cử chỉ là hình thức. Bản thân tôi đã từng bỏ phiếu thay cho cả gia đình. Có trường hợp, vì để lấy thành tích thi đua, nên có ông tổ trưởng dân phố đã bỏ thay cho những gia đình vắng mặt.
Tự do ngôn luận, bày tỏ ý kiến cá nhân đang bị đe dọa nghiêm trọng nhất: Chính quyền đang áp dụng những chính sách đàn áp tàn bạo lên những người bất đồng chính kiến. Bên cạnh những bản án tù dài hạn, họ đẩy mạnh hình thức sử dụng bạo lực, kể cả việc sử dụng côn đồ để hành hung đối phó, sách nhiễu những nhà bất đồng chính kiến.
Theo các danh sách do các tổ chức nhân quyền tự tìm kiếm và chúng tôi tìm hiểu, hiện có khoảng khoảng 250 người bị chính quyền giam giữ vì các hoạt động xuất phát từ lương tâm. Con số thực cao hơn nhiều vì kiểm kê thiếu sót và vì có những trường hợp bắt giam với những lý cớ ngụy tạo để che giấu lý do chính trị.
Chính quyền thường sử dụng các điều 79, 87, 88, 258 trong Bộ luật hình sự để bắt giam, xử án một cách tùy tiện các nhà đấu tranh dân chủ. Gần đây, họ lại chuyển sang bắt giam các nhà bất đồng chính kiến bằng những lý do khá ấu trĩ. Luật sư Cù Lê Hà Vũ vì tội quan hệ bất chính (với bằng chứng là bao cao su), bắt giam Luật sư Lê Quốc Quân về tội trốn thuế. Họ bắt giam cả những thanh niên mới 20 tuổi như Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha chỉ vì họ bày tỏ lòng yêu nước, chống lại Trung Quốc.
Có nhiều tù nhân lương tâm đang mắc bệnh hiểm nghèo và trong tình trạng hấp hối nhưng vẫn tiếp tục bị giam giữ. Điển hình là 3 ba trường hợp:
– Ông Vi Đức Hồi bị kết án hoàn toàn không có lý do chính đáng, bị kỷ luật biệt giam sáu tháng vì phản đối giám thị cai tù đánh một tù nhân lương tâm khác là Paulus Lê Sơn. Sau 6 tháng biệt giam, ông Vi Đức Hồi tiếp tục bị gia hạn kỷ luật. Hiện nay ông Hồi đang bị biệt giam, trong lúc bệnh tim và cao huyết áp của ông ấy luôn trong tình trạng cấp cứu.
– Ông Đinh Đăng Định, sau một thời gian bị giam giữ đã phát bệnh ung thư. Khi đưa đi khám, bệnh ung thư của ông Định đã vào thời kỳ cuối. Các bác sĩ điều trị cho hay nếu được điều trị sớm hơn vài tháng, ông Định đã có thể cứu được. Hiện nay ông Đinh Đăng Định đang trong tình trạng hấp hối, không còn ăn uống được. Mãi đến vài ngày gần đây ông Định mới được “hoãn thi hành án trong 12 tháng” để trị bệnh ung thư ở giai đoạn cuối.
– Linh mục Nguyễn Văn Lý đã bị bịt miệng tại toà và xử mức án 8 năm. Đã bị tai biến mạch máu não và tê liệt, nhưng vẫn tiếp tục bị giam giữ.
Về tự do báo chí: theo bảng xếp hạng năm 2013, của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, trên tổng số 180 nước trên thế giới, Việt Nam đứng thứ 174, Trung Quốc (175), Bắc Triều Tiên (179), Sudan (172), Iran (173), Somalia (176), Syria (177).
Chính quyền đã gia tăng đàn áp, kiểm duyệt thông tin, tăng cường kiểm soát Internet, hạn chế tự do báo chí với nhiều vụ bắt giữ và xét xử bất công. Bộ máy nhà nước Việt Nam rất sợ sự thật.
Việt Nam vẫn là nhà tù đứng hàng thứ hai trên thế giới đối với các blogger và công dân mạng, hiện có 34 blogger đang bị giam giữ. Tháng 09/2013, đảng Cộng sản Việt Nam đã tiến thêm một bước trong việc đàn áp quyền tự do thông tin, với việc ban hành nghị định 72, 174, cấm các trang blog và trang mạng xã hội tổng hợp và chia sẽ các thông tin thời sự.
+ Không có ai (cơ chế, tổ chức) nào đứng ra bảo vệ người dân
Tình trạng dân oan: Do không được ai đứng ra bảo vệ, người dân phải tự lo lấy, tự đấu tranh, những tiếng kêu cứu của họ rơi lạc vào sự thờ ơ của giới lãnh đạo. Tình trạng chiếm đoạt đất đai của các nhóm lợi ích, hậu quả của liên minh tiền-quyền, đã đẩy người dân bị mất đất vô cớ, hình thành nên tầng lớp dân oan ngày một đông đảo. Khi xẩy ra phong trào người dân đứng lên đòi lại đất đai thì chính quyền lại đàn áp ngày càng thô bạo, như vụ Đoàn Văn Vươn, Hải Phòng và vụ nông dân Văn Giang, Hưng Yên.
Tình trạng tham nhũng: Việt Nam là một trong những nước tham nhũng hàng đầu trên thế giới. Những vụ tham nhũng liên quan đến các quan chức cao cấp vừa bị phanh phui. Việc xét xử Dương Chí Dũng Vinalines đã tiết lộ liên hệ đến không chỉ cấp Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ, mà còn dính líu đến những quan chức lãnh đạo cao cấp hơn nữa.
Những chính sách sai lầm của lãnh đạo Việt Nam đã đẩy đất nước vào cuộc khủng hoảng toàn diện. Cả về chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục, y tế, đạo đức con người. Cái xấu xa đang dần lấn át cái tốt đẹp trong xã hội Việt Nam. Quan thì rất giàu, dân lại nghèo khó; đất nước thì không mạnh, xã hội thì suy đồi, hạnh phúc thì xa vời.
Để thay cho lời kết luận về tình hình vi phạm nhân quyền ở Việt Nam hiện nay, tôi xin dẫn một nhận xét của ông Benjamin Ismail, Giám đốc phụ trách khu vực Châu Á – Thái Bình Dương thuộc tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới: “[…] Hà Nội không thể tiếp tục lừa bịp Liên Hiệp Quốc và thế giới kiểu này nữa. Hơn ai hết, họ hiểu rõ những gì họ đang làm và những chính sách đàn áp tàn bạo mà họ đang thực hiện.”
Những suy tư và nhận định vừa trình bày đến quí vị không chỉ xuất phát từ một cá nhân đơn lẻ mà là của đông đảo nhân dân Việt Nam và ở ngay cả trong hàng ngũ các nhà lãnh đạo Việt Nam. Nhưng, do hoàn cảnh, họ chưa thể lên tiếng được. Tuy nhiên, niềm hy vọng vẫn mạnh hơn nỗi sợ hãi.
Người dân Việt Nam mong muốn một chế độ chính trị văn minh và lành mạnh, trong đó các quyền con người và các quyền công dân được tôn trọng và bảo vệ để Việt Nam hòa nhập vào với cộng đồng văn minh nhân loại. Ngay thời điểm này, tôi chỉ có một ước mơ cháy bỏng: chính quyền đương nhiệm Việt Nam hãy nghĩ đến tương lai của quốc gia. Việt Nam vẫn có thể làm như Miến Điện: bắt tay xây dựng thể chế dân chủ đa nguyên, thực hiện tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc.
Tất nhiên, để thực hiện được khát vọng này, ngoài những nỗ lực bền bỉ của phong trào đấu tranh đòi dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam ngày một dâng cao, còn cần sự quan tâm và hỗ trợ cộng đồng quốc tế.
Những buổi kiểm điểm Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc như vừa qua và những cuộc hội thảo quốc tế như hôm nay chắc chắn có tác động tích cực lên chính quyền Việt Nam. Theo những tín hiệu mới nhất mà tôi nhận được, họ đã bắt đầu hiểu rằng thời đại mà các chế độ độc tài có thể đàn áp một cách vô tội vạ những người chỉ có tội công khai bày tỏ chính kiến đã qua rồi.
Tôi xin chân thành cảm ơn UN Watch, cảm ơn sự chú ý lắng nghe của toàn thể quý vị.
 

Mỹ kêu gọi VN thể hiện cam kết về nhân quyền quốc tế

RFA 28.02.2014

http://www.rfa.org/vietnamese/vietnamnews/us-calls-vn-comply-hr-commitments-02282014080825.htmlUzra Zeya

Bà Uzra Zeya, quyền trợ lý ngoại trưởng Mỹ đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động phát biểu tại buổi họp báo công bố Phúc Trình Thường Niên Về Nhân Quyền Thế Giới năm 2013 được tổ chức ở Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ngày 27/2/2014.

RFA PHOTO

Hoa Kỳ tiếp tục kêu gọi

các nhà lãnh đạo cao nhất của Chính phủ Việt Nam phải thể hiện sự tiến bộ trong việc tuân thủ các cam kết của mình về nhân quyền quốc tế.

Bà Uzra Zeya, quyền Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách dân chủ nhân quyền và lao động đã tuyên bố như vậy trong cuộc họp báo trưa qua 27/2 tại Washington, nhân dịp Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry công bố phúc trình thường niên về nhân quyền thế giới năm 2013.

20140227_120017-250

Trong phần thời sự chú ng tôi có tường trình về sự kiện này mời quí vị theo dõi.

Hà Nội: Vợ chồng anh Nguyễn Bắc Truyển bị CA đánh đổ máu trên đường đến Đại sứ quán Úc

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/02/ha-noi-vo-chong-anh-nguyen-bac-truyen.html

Anh Nguyễn Bắc Truyển bị đánh rất đau, hiện đang được người của Đại sứ quán Úc đưa vào bệnh viện điều trị (Ảnh: Bạch Hồng Quyền)

CTV Danlambao – Tin khẩn báo gửi đi cho biết: CA Hà Nội vừa xua quân chặn đường, đánh đập dã man anh Nguyễn Bắc Truyển cùng vợ là chị Bùi Thị Kim Phượng khi cả hai đang trên đường đến Đại sứ quán Úc.

Trước đó, vợ chồng anh Truyển từ Sài Gòn ra Hà Nội vào hôm 23/2 trong tình trạng bị an ninh, mật vụ bám theo dày đặc.  Đến 14h30′ chiều nay, 24/2/2014, hai vợ chồng anh đang đi taxi đến gần Đại sứ quán Úc thì bất ngờ xuất hiện một nhóm an ninh thường phục chặn đường gây sự tại phố Đào Tuấn – Liễu Giai.

Taxi vừa dừng lại, bọn chúng lao vào đánh đập hai vợ chồng anh Truyển một cách tàn bạo, thậm chí người tài xế lái taxi cũng bị đánh. Trận đòn thù khủng khiếp của CA Hà Nội khiến anh Nguyễn Bắc Truyển mặt bê bết máu, mắt sưng bầm nằm gục giữa đường. Vợ anh là chị Bùi Thị Kim Phượng bị bọn chúng đấm thẳng vào mặt.

Khi người dân xuất hiện và can thiệp, nhóm công an này mới chịu dừng tay và bỏ đi.

Ảnh: Facebook Bạch Hồng Quyền

Mặc dù bị đánh rất đau, hai vợ chồng anh Truyển sau đó vẫn cố gắng dìu nhau đi đến vào tòa Đại sứ quán Úc.

Sau đó, hai vợ chồng anh Truyển đã được người của Đại sứ quán Úc đưa vào một bệnh viện gần đó điều trị vết thương.

Anh Nguyễn Bắc Truyển năm nay 47 tuổi, là một người hoạt động bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam. Anh cũng là một cựu tù nhân lương tâm từng bị kết án 3 năm rưỡi tù giam với cáo buộc ‘tuyên truyền chống phá nhà nước’.

Anh Truyển là tác giả của nhiều bài viết kêu gọi dân chủ, nhân quyền và lên tiếng cho các tù nhân lương tâm hiện đang bị giam giữ trong chế độ lao tù CS.

Hôm 9/2/2014 vừa qua, vợ chồng anh Truyển bị hàng trăm công an kéo đến nhà riêng tại Đồng Tháp để đánh đập và bắt người. Từ đó đến nay, liên tiếp các đợt khủng bố đã được nhà cầm quyền CS thực hiện nhắm vào gia đình, bạn bè anh Truyển. Trong đó, 3 nhà hoạt động gồm có chị Bùi Thị Minh Hằng, chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, anh Nguyễn Văn Minh vẫn đang bị CA giam giữ sang ngày thứ 14 khi đến thăm gia đình anh Truyển.

Như vậy, các cuộc đàn áp nhắm vào gia đình anh Nguyễn Bắc Truyển đã được nhà cầm quyền CS thực hiện một cách tinh vi và có hệ thống, mức độ bạo lực ngày càng trở nên nghiêm trọng.

* Tin đang cập nhật

Ông Nguyễn Bắc Truyển bị tấn công khi đi gặp nhà ngoại giao Úc

RFA 26.02.2014

Ông Nguyễn Bắc Truyển kêu gọi trả tự do cho gia đình luật sư Lê Quốc Quân

Ông Nguyễn Bắc Truyển kêu gọi trả tự do cho gia đình luật sư Lê Quốc Quân. RFA

Hãng thông tấn AP hôm nay loan tin về việc nhà bất đồng chính kiến, cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển và vợ đã bị những người, mà ông tin là nhân viên an ninh của nhà nước, tấn công hôm thứ Hai tuần này khi cả hai trên đường đi gặp một nhà ngoại giao Australia để nói về chuyện nhân quyền ở Việt Nam.

Đại sứ quán Australia tại Hà Nội ra văn bản bày tỏ sự quan ngại liên quan đến trường hợp ông Nguyễn Bắc Truyển và sẽ thảo luận với giới chức chính phủ về việc này.

Phía thẩm quyền Việt Nam chưa có câu trả lời trước yêu cầu làm sáng tỏ vụ việc Nguyễn Bắc Truyển bị đánh mà đại sứ quán Úc đưa ra.

Trong phần thời sự, chúng tôi có bài phỏng vấn chính nạn nhân là ông Nguyễn Bắc Truyển, mời quí vị đón theo dõi.

Ba nhà hoạt động tuyệt thực trong trại giam đến ngày thứ 15

Gia Minh, biên tập viên RFA.  2014-02-26

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/n-b-truyen-campaigns-4-fellow-activists-gm-02262014075529.html

giaminh02262014.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Chi Bùi thị Minh Hằng và bà con Phật Giáo Hoà Hảo trước khi bị công an đánh và bắt

Chi Bùi thị Minh Hằng và bà con Phật Giáo Hoà Hảo trước khi bị công an đánh và bắt

Courtesy binhtrung.org

Nhóm ba nhà hoạt động trong đó có bà Bùi Thị Minh Hằng hiện đang bị công an huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp giam giữ, và tin cho biết cả ba người đang tuyệt thực trong trại giam đến ngày thứ 15.

Phản đối việc bắt giữ

Ông Nguyễn Bắc Truyển, một cựu tù nhân lương tâm và là thân hữu của những người vừa nói ra Hà Nội trong mấy ngày qua để kêu gọi các cơ quan ngoại giao quốc tế can thiệp.

Vào lúc 5:30 chiều ngày 26 tháng 12, ông Nguyễn Bắc Truyển có cuộc nói chuyện với biên tập viên Gia Minh về công việc đó. Trước hết ông trình bày:

Nguyễn Bắc Truyển: Tôi ra Hà Nội lần này mục đích trọng tâm là vận động nhân quyền cho chị Bùi Hằng và hai trường hợp đang bị giam giữ tại huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp.

Sự việc, như các cơ quan truyền thông đưa tin, chị Bùi Hằng, cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh trên đường cùng với 18 người đến thăm gia đình bên vợ tôi thì bị lọt vào một ổ phục kích của công an huyện Lấp Vò. Hai mươi mốt người này bị chặn đường, bị đánh đập rất dã man và sau đó bị đưa về thẩm vấn tại công an huyện Lấp Vò 24 tiếng.

Hiện nay tình trạng sức khỏe của cô Bùi Thị Minh Hằng, cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh hết sức đáng quan ngại vì họ đã tuyệt thực 15 ngày rồi.
-Nguyễn Bắc Truyển

Sau 24 tiếng, ba người tiếp tục bị bắt giữ là chị Bùi Hằng, cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh, 18 người được thả. Hiện nay tình trạng sức khỏe của cô Bùi Thị Minh Hằng, cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh hết sức đáng quan ngại vì họ đã tuyệt thực 15 ngày rồi. Theo tin mới nhất họ đã tuyệt thực 15 ngày trong tù để phản đối việc bắt giữ, giam giữ. Tôi ra Hà Nội lần này với trọng tâm gặp các đại sứ quán ở Hà Nội để nêu lên tình trạng công an huyện Lấp Vò đã bắt người và giam giữ người một cách độc đoán, trái với luật pháp của Việt Nam và trái luôn với cả luật pháp quốc tế.

Các đại sứ quán rất quan tâm đến trường hợp này qua trình bày rất rõ của tôi. Họ nói sẽ có hành động ngay tức khắc để gửi Nhà nước Việt Nam.

Gia Minh: Ông đã gặp những đại sứ quán nào để trình bày trường hợp vừa nêu?

Nguyễn Bắc Truyển: Đầu tiên là đại sứ quán Úc. Trước khi tôi đến đại sứ quán Úc tôi đã bị tấn công, bị đánh đập ở trong xe taxi.

Ngày hôm sau, đại sứ Liên minh Châu Âu đã tổ chức cuộc họp, họ mời nhiều đại sứ trong đó có đại sứ Canada, đại sứ Na Uy, đại sứ Hà Lan, đại sứ Đức, đại sứ Hoa Kỳ cùng tới để nghe tôi trình bày về vấn đề của chị Bùi Thị Minh Hằng và họ đã quan tâm đến trường hợp chị Hằng và hứa sẽ có hành động ngay tức khắc.

Ông Nguyễn Bắc Truyển kêu gọi trả tự do cho gia đình luật sư Lê Quốc Quân
Ông Nguyễn Bắc Truyển kêu gọi trả tự do cho gia đình luật sư Lê Quốc Quân

Gia Minh: Tiếp theo ông còn đến gặp cơ quan ngoại giao nào nữa không?

Nguyễn Bắc Truyển: Ngoài ra tôi cũng có gửi báo cáo đến cho một số đại sứ không thể đến tham dự được.

Gia Minh: Ông bị hành hung trước khi đến gặp đại sứ quán Úc, nay ông vẫn còn ở Hà Nội thì ông có thấy an toàn khi ở xa như thế không?

Nguyễn Bắc Truyển: Tôi biết chuyến đi Hà Nội này tôi sẽ gặp rất nhiều khó khăn.Trước khi đi tôi đã dự đoán được tình hình; nhưng có hơi chủ quan khi tôi và vợ đi đến đại sứ quán Úc, chúng tôi đi một mình thành ra mức độ nguy hiểm bị tấn công gia tăng. Khi họ chớp được thời cơ, họ tấn công ngay. Nhưng ngày hôm qua đã có anh em ở Hà Nội hỗ trợ tôi, cùng đi tới Liên Minh Châu Âu thì mọi việc lại khác. Và chúng tôi đi rất an toàn trên một chiếc xe. Khi về, ông Philip là tham tán chính trị của Đại sứ quán Úc có hỏi về tình trạng an toàn thế nào. Tôi nói hiện đang có rất nhiều an ninh đang bao vây nơi chúng tôi có mặt. Ông ta cho một chiếc xe chở chúng tôi và cùng đi với chúng tôi.

Ủng hộ đấu tranh dân chủ

Gia Minh: Ông thấy sự hỗ trợ, ủng hộ của những người biết vấn đề của ông và những người đấu tranh khác ra sao tại Hà Nội?

Nguyễn Bắc Truyển: Mặc dù trong cuộc đấu tranh này mỗi người một vẻ, mỗi người có phương pháp đấu tranh của mình; thế nhưng mục đích cũng là đòi quyền con người, đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam. Do đó tôi thấy các anh chị em ở Hà Nội đa số ủng hộ chị Bùi Thị Minh Hằng và hai bạn trẻ đang bị bắt giam. Họ nói sẽ có những hành động để ủng hộ chị Bùi Thị Minh Hằng trong thời gian sắp tới. Hiện nay tại Hà Nội và ở những nước có đông đảo đồng bào của chúng ta ở đã có những vận động cho chị Hằng tại những nơi đó.

Mặc dù trong cuộc đấu tranh này mỗi người một vẻ, mỗi người có phương pháp đấu tranh của mình; thế nhưng mục đích cũng là đòi quyền con người, đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam.
-Nguyễn Bắc Truyển

Gia Minh: Tình hình hiện đang xảy ra cho bản thân ông và một số thân hữu như chị Bùi Thị Minh Hằng và những đồng đạo Phật giáo Hòa Hảo ở Lấp Vò, Đồng Tháp; theo ông thì vì sao phía chính quyền vẫn có những hành động như vậy là những người đấu tranh làm thế nào để có thể vượt qua?

Nguyễn Bắc Truyển: Người đấu tranh phải có bản lĩnh, phải kiên cường, phải chịu đựng. Tại vì chúng ta đấu tranh bất bạo động, không có gì ngoài Internet và truyền thông trên Internet. Do đó chúng ta phải kiên nhẫn và chấp nhận sự đàn áp; ngay cả sự bỏ tù cũng phải chấp nhận. Còn sự đối đầu với bạo lực thì chúng tôi không có khả năng đó. Chúng ta chỉ dùng tiếng nói của mình để đưa những vấn đề đang vi phạm nhân quyền tại Việt Nam ra cho thế giới biết. Từ đó thế giới sẽ biết cách nào để ủng hộ, vận động công cuộc đấu tranh này. Ngoài ra chúng ta cũng có 4 triệu đồng bào sống trên 100 quốc gia. Đây là lực lượng rất hùng hậu để áp lực kêu gọi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải tôn trọng những giá trị phổ quát của Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân quyền.

Còn về nhà cầm quyền, theo tôi nghĩ, sau phiên kiểm định UPR tại Geneve, họ tăng cường sự đàn áp và bắt đầu dùng những hình thức như côn đồ đánh đập những nhà đấu tranh, tôi thấy có gia tăng. Nay họ e ngại việc bắt bớ nhưng sẵn sàng dùng côn đồ, hoặc an ninh giả dạng côn đồ để tấn công những người đấu tranh. Đó là chuyện đang xảy ra và tôi thực sự quan ngại cho vấn đề này. Nhưng là một người đấu tranh, chúng tôi phải chấp nhận.

Gia Minh: Hẳn nhiên gần đây, ông có nghe thông tin có người đấu tranh vì bị áp bức quá mức đã lên tiếng ngưng các bài viết, ngưng các hoạt động đấu tranh từ trước đến nay. Ông nghĩ cũng có trường hợp bạo lực có thể trấn áp được đấu tranh ở trong nước không?

Nguyễn Bắc Truyển: Bạo lực có thể làm cho người ta ngã lòng, từ bỏ lý tưởng của mình; nhưng tôi nghĩ đó chỉ là số ít thôi. Bạo lực chỉ làm cho người ta thêm sắt đá thôi.

Gia Minh: Cám ơn ông.