Người Việt Hải Ngoặi biểu tình chống Nguyễn Tấn Dũng tại New York

Đàn Chim Việt Online

http://www.danchimviet.info/archives/80035/bieu-tinh-chong-nguyen-tan-dung-tai-new-york/2013/09

New York – Vào sáng ngày 27/9/2013, nhân dịp thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng tham dự Đại Hội Đồng LHQ, một cuộc biểu tình quy mô đã được tổ chức trước trụ sở Liên Hiệp Quốc thành phố New York để gióng lên tiếng nói của người Việt tự do chống lại những hành động đàn áp người dân trong nước của đảng cộng sản Việt Nam.

bieu tinh 3x 1 (600x337)

Hàng trăm đồng hương Việt Nam từ khắp các tiểu bang Hoa Kỳ và Canada đã về tham dự cuộc biểu tình do CĐNVQG New York phối hợp với các CĐ vùng Đông Bắc Hoa Kỳ và sự hỗ trợ của Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ.

Từ tờ mờ sáng, các phái đoàn của các CĐ đến từ Hoa Thịnh Đốn, Virginia, Maryland, Geogia, Pomona California, Massachusttes, Connecticut, New Hamshire, Pennsylvania, Philadelphia, New Jersey, Cannada (Montreal, Toronto), Tennessee, Arkansas, Florida v.v, đã đến trước trụ sở LHQ. Người ta thấy có sự hiện diện diện của quý vị chủ tịch CĐ như Ông Cao Xuân Khải (NH), Ông Nguyễn Thanh Bình (MA), ông Trần Quán Niệm (NJ), Ông Vũ Trực (PA), Ông Thomas Phạm (DC, MD, VA), Ông Trần Văn Giỏi (CT) v.v.. Đặc biệt có rất nhiều thành phần trẻ tham dự biểu tình.

bieu tinh 3x 3

Ngoài ra còn có các phái đoàn Trung Hoa Tự Do, Pháp Luân Công, Tibet (Tây Tạng), Albania, Pakistan v.v… cũng biểu tình nhân cuộc họp Đại Hội Đồng LHQ trong tuần lễ từ ngày 23 đến 27 tháng 9, 2013.

Ông Nguyễn Văn Tánh, Cố Vấn Thường Vụ CĐ New York là Điều Hợp Viên đã điều khiển cuộc biểu tình, Ông Trần Quán Niệm, Chủ Tịch CĐ New Jersey làm MC của buổi lễ.

Rất nhiều cơ quan truyền thông và báo chí đã có mặt từ đầu đến cuối.

Đúng 11 giờ sáng, cuộc biểu tình chính thức khai mạc với lễ chào quốc kỳ Việt Mỹ, phút mặc niệm, tuyên bố lý do cuộc biểu tình. Trong phần phát biểu, có Bs Võ Đình Hữu Chủ Tịch HĐĐB/CĐNVQGLBHK, các Chủ Tịch Cộng Đồng tham dự và đại diện các hội phụ nữ và giới trẻ đều lên án CSVN vi phạm nhân quyền, bắt giữ các phần tử yêu nước tranh đấu cho tự do dân chủ ở quê nhà, và đòi hỏi nhà cầm quyền CS phải trả tự do vô điều kiện các sinh viên, bloggers, các người đấu tranh dân chủ và ngưng ngay việc đàn áp các tôn giáo. Một thông cáo báo chí nói lên lý do cuộc biểu tình đồng thời nói lên nguyện vọng của người biểu tình và lên án nhà cầm quyền CSVN cùng với tài liệu của tổ chức Ký Giả Không Biên Giới về việc nhà cầm quyền CSVN đàn áp giới truyền thông, các ký giả tự do cũng được phân  phát cho báo chí và người qua đường.

Khí thế cuộc biểu tình dâng cao tột đỉnh khi một lá cờ máu CSVN đã bị xé bỏ và dẫm đạp dưới đất.

Đại diện Cộng đồng người Việt cũng tiếp xúc với phái đoàn Tibet (Tây Tạng) và Trung hoa Tự do (Pháp Luân Công) để bày tỏ sự ủng hộ trong việc cùng hợp tác đấu tranh cho nhân quyền.

Trong phần họp báo lúc 1:30 chiều, Ông Nguyễn Văn Tánh đã trình bày tiến trình tổ chức cuộc biểu tình với nhiều khó khăn do vấn đề an ninh gắt gao của sở cảnh sát thành phố và nơi trú ngụ cho đồng hương từ xa, tuy nhiên ban tổ chức đã cố gắng vượt qua. Ông ngỏ lời cám các cộng đồng và đồng hương đã có mặt tham dự cũng như sự hỗ trợ tinh thần và tài chánh của các đồng hương từ khắp nơi.

Bs Võ Đình Hữu đã trình bày kế hoạch hành động đấu tranh:

  1. Đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải trả tự do cho các nhà tranh đấu dân chủ ở VN bằng cách vận động các quốc gia tự do hỗ trợ và các cơ quan quốc tế nhân quyền như Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International), Cơ Quan Theo Dõi Nhân Quyền (Human Right Watch), Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới (Reportes Without Borders) v.v.  lên tiếng làm áp lực với nhà cầm quyền CSVN.
  2. Kêu gọi các quốc gia thành viên LHQ và các thành viên Hội Đồng Nhân Quyền không bỏ phiếu chấp nhận việc CSVN  ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền. Các CĐVN đã gởi tài liệu và thư kiến nghị đến tất cả các thành viên LHQ.
  3. Tích cực vận động Thượng Viện Hoa Kỳ để thông qua Dự Luật NQ như ở Hạ Viện.
  4. Vận động tăng thêm giờ Việt Ngữ của đài phát thanh Á Châu Tự Do RFA để đồng bào trong nước có cơ hội nghe thêm tin tức và dư luận từ bên ngoài trong khi ở trong nước nhà cầm quyền hoàn toàn che giấu và bóp méo tin tức.

bieu tinh 3x 6

Ông cũng gửi lời thăm hỏi đồng bào trong nước và hải ngoại, và cho biết những phong trào tranh đấu cho tự do dân chủ trong nước luôn luôn được đồng bào hải ngoại hỗ trợ và vận động dư luận quốc tế ủng hộ để mong có ngày Việt Nam sớm có thanh bình tự do.

Cuộc biểu tình đã chấm dứt vào lúc 2 giờ chiều cùng ngày, để lại trong lòng người tham dự một niềm phấn khởi khi thấy cộng đồng người Việt hải ngoại đã tạo sự đoàn kết gắn bó, được thể hiện khi đồng hương từ khắp nơi về tụ họp trước trụ sở LHQ nói lên khát vọng dân chủ tự do cho quê hương Việt Nam.

Được biết đã có biểu tình tương tự tại Pháp chống sự hiện diện của Nguyễn Tấn Dũng tại Paris vào đầu tuần lễ.

Vào ngày 25 tháng 7 vừa qua, đồng bào khắp nơi cũng đã tổ chức biểu tình chống sự hiện diện của chủ tịch nhà nước CSVN là Trương Tấn Sang tại Tòa Bạch Ốc Hoa Kỳ.

© Ban Báo Chí Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ

Biểu tình chống TT Nguyễn Tấn Dũng ở New York và Paris

Mặc Lâm, biên tập viên RFA. 2013-09-27.

maclam-09272013.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/demonstrate-against-vn-pm-in-ny-ml-09272013131423.html

bt-305.jpg

Người Mỹ gốc Việt biểu tình chống sự có mặt của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng sáng ngày 27 tháng 9 tại NY.

RFA

Vào lúc 11 giờ sáng ngày 27 tháng 9 (theo giờ Đông bộ Hoa Kỳ), hơn hai trăm người Việt Nam thuộc nhiều tiểu bang đã tập trung trước tòa nhà Liên Hiệp Quốc ở New York biểu tình chống sự có mặt của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng.

Mặc Lâm được ông Nguyễn Văn Tánh, người điều hành cuộc biểu tình này tường trình tại chỗ như sau:

Nguyễn Văn Tánh: “Tôi là Nguyễn Văn Tánh, cựu chủ tịch cộng đồng người Việt Quốc gia tại Hoa Kỳ và cũng là New York. Tôi điều hành tổng quát cuộc biểu tình chống Nguyễn Tấn Dũng  ngày hôm nay. Xin trân trọng chào toàn thể quí vị.

Ngày hôm nay vào lúc 11 giờ sáng ,thứ sáu ngày 27 tháng 9, 2013, tất cả các phái đoàn đã tập trung tại địa điểm trước tòa nhà Liên Hiệp Quốc giữa đại lộ 1 và 2 để biểu tình chống lại Thủ tướng chính phủ Việt Nam, Nguyễn Tấn Dũng.

Quý vị cũng biết là cộng sản Việt Nam luôn luôn không tôn trọng, chà đạp quyền tự do của con người, đàn áp dã man các nhà đấu tranh dân chủ ở trong nước. Vì lẽ đó, tất cả các cộng đồng miền Đông Hoa Kỳ đứng ra tổ chức cuộc biểu tình để chống Nguyễn Tấn Dũng.

bt-250.jpg
Người Mỹ gốc Việt biểu tình chống sự có mặt của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng sáng ngày 27 tháng 9 tại NY.

Hôm nay có sự hiện diện của phái đoàn từ Canada, phái đoàn từ Texas, từ Bắc Cali và Nam Cali, Phái đoàn từ Georgia, Florida, Maryland, Virginia, phái đoàn New Hampshire, phái đoàn Massachuset, Connecticut, phái đoàn New York, Philadelphia và phái đoàn DC…. Tất cả các phái đoàn khắp mọi nơi qui tụ về đây để thực hiện cuộc biểu tình ngày hôm nay.

Chúng tôi nói lên tiếng nói về việc  Cộng sản Việt Nam vi phạm trầm trọng vấn đề nhân quyền và vi phạm tất cả các quyền làm người. Vì vậy, chúng tôi thưc hiện cuộc biểu tình để chống lại Nguyễn Tấn Dũng ngày hôm nay.”

Mặc Lâm: Xin anh cho biết tình hình biểu tình có trật tự hay không và cảnh sát có can thiệp vào đồng bào hay không?

Nguyễn Văn Tánh: “Thưa anh Mặc Lâm và thưa quí vị khán thính giả, hôm nay có nhiều quốc gia như Tây Tạng chẳng hạn và một số các đại diện như Pháp Luân Công đến đây biểu tình. Do vậy họ ngăn chận và chỉ cho mình một khoảng bề ngang chừng 2 mét rưỡi, bề dài chừng 40 mét và có hàng rào ngăn chặn để mình đứng trong cái vòng đó một cách trật tự.

Họ không cho mình ra ngoài vòng đó. Quý vị cũng biết tuần lễ này là tuần lễ họp Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc bởi vậy việc họ ngăn chận và khám xét. Họ không cho đem từ những cái cán  cờ nhỏ, tất cả những gì gây ảnh hưởng, gây thương tích thì họ đều cấm. Chỉ được đem những vật bằng giấy, nhựa hoặc bằng vải mà thôi.

Bởi vậy việc chúng tôi di chuyển bánh mì, nước uống cũng như tất cả thực phẩm để bà con tạm dùng bữa trưa tại đây gặp nhiều trở ngại nhưng chúng tôi cũng đã hoàn tất. Bà con cô bác về đây đã hô vang những khẩu hiệu và nói lên tiếng nói đại diện các phái đoàn cũng đã lên tường trình diễn biến cuộc biểu tình ngày hôm nay.”

Mặc Lâm: Thưa quí vị vừa rồi là tường trình trực tiếp cuộc biểu tình chống Nguyễn Tấn Dũng đang có mặt tại New York. Xin cảm ơn quí vị đã theo dõi.

Tin, bài liên quan

Biểu tình chống Nguyễn Tấn Dũng đến Paris

‘Đảng đang thụt lùi hơn là cải cách’

Đảng Cộng sản Việt Nam đang thụt lùi hơn là đổi mới và tiến bộ qua cách thức mà Đảng và chính quyền sắp công bố bản Hiến pháp sửa đổi cũng như điều hành đất nước giai đoạn hiện nay, theo nhà nghiên cứu Việt Nam học từ Hoa Kỳ.

Trao đổi với BBC hôm 28/9/2013, Giáo sư Ngô Vĩnh Long, từ Đại học Maine, cho rằng Đảng đang làm ‘mất thời gian’ của nhân dân và các giới trong xã hội khi cố tình trì hoãn cải tổ thể chế, chính trị qua việc tiếp tục không “gạt bỏ” điều 4 về vai trò độc tôn của Đảng Cộng sản lãnh đạo nhà nước và toàn thể xã hội ra khỏi Hiến pháp.

Cách làm mà theo nhà quan sát là vừa ‘thiếu tính chân thực’ và có dấu hiệu ‘mị dân’ làm cho Việt Nam tiếp tục thụt lùi.

Học giả từ Hoa Kỳ cũng đưa ra bình luận về sự ra đời của bản “Tuyên bố về thực thi quyền dân sự và chính trị” mới đây của một nhóm trí thức, nhân sỹ, quần chúng và các nhà hoạt động.

Ông cho rằng tuy chưa phải là hình thức của một tổ chức xã hội dân sự, tuyên bố là một dấu hiệu cho thấy một bước tiến, phong trào và đòi hỏi mạnh mẽ về nhu cầu của một xã hội dân sự đích thực ở Việt Nam.

Mở đầu cuộc trao đổi, GS Ngô Vĩnh Long bình luận về việc liệu bản Hiến pháp sửa đổi sắp được Quốc hội Việt Nam thông qua tới đây có mang tính chất cải tổ thực sự, căn bản hay là không.

Điều gì cản bước Việt Nam phát triển?

-Tại  Diễn đàn Kinh tế Mùa thu vừa diễn ra ở Huế trong hai ngày 26-27/9, TS Lê Đăng Doanh đã thẳng thắn đề cập đến câu chuyện cốt lõi, đó là phải cải cách thể chế kinh tế và thể chế chính trị để góp phần tạo lập môi trường cạnh tranh bình đẳng.

Kinh tế trì trệ do quá ưu ái các ông lớn tập đoàn

Sẽ không có bữa đại tiệc cho Việt Nam

Diễn đàn Kinh tế Mùa thu là hoạt động thường niên của Ủy ban Kinh tế Quốc hội, trong khuôn khổ dự án “Hỗ trợ nâng cao năng lực tham mưu, thẩm tra và giám sát chính sách kinh tế vĩ mô” do UNDP tài trợ.

Chưa có lộ trình thích hợp

Thay vì nói đến những dấu hiệu trì trệ của nền kinh tế, ông Lê Đăng Doanh đi sâu phân tích câu chuyện mang tầm chiến lược lớn hơn, đó là việc chậm trễ trong cải cách thể chế kinh tế và thể chế chính trị đang góp phần “cản bước” phát triển.

cải cách, Diễn đàn Kinh tế Mùa thu, thể chế, độc quyền, TS Lê Đăng Doanh, UB Kinh tế Quốc hội
Cần cải cách mạnh mẽ để xóa bỏ độc quyền trong khu vực DNNN. Ảnh minh họa

TS Lê Đăng Doanh lý giải, chiến lược phát triển kinh tế xã hội 2011-2020 được Đại hội XI của Đảng thông qua (1.2011) đã ghi rõ: “Kiên trì và quyết liệt thực hiện đổi mới. Đổi mới chính trị phải đồng bộ với đổi mới kinh tế theo lộ trình thích hợp, trọng tâm là hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng, xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, mở rộng dân chủ trong Đảng và trong xã hội gắn với tăng cường kỷ luật, kỷ cương để thúc đẩy đổi mới toàn diện và phát huy sức mạnh tổng hợp của toàn dân tộc vì mục tiêu xây dựng nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.”

Chiến lược khẳng định coi việc hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng XHCN, trọng tâm là tạo lập môi trường cạnh tranh bình đẳng và cải cách hành chính là khâu đột phá chiến lược số 1. “Rất tiếc rằng những định hướng đúng đắn nêu trên đã không được thực hiện trong thời gian qua”, ông Doanh nói.

Báo cáo của Ngân hàng Nhà nước mang tên “Thể chế hiện đại”, 2010  cũng đã chỉ rõ những vấn đề, hạn chế và yếu kém của thể chế nhà nước về trách nhiệm giải trình, nhất là trách nhiệm giải trình trong quá trình phân cấp và giao quyền hạn cho các địa phương, chế độ tiền lương và hệ thống trợ cấp phức tạp, hệ thống tuyển dụng và đề bạt, hệ thống luật pháp và tư pháp, giám sát.

“Trong khi Việt Nam đang hội nhập sâu sắc về rất nhiều mặt vào kinh tế thế giới, những giá trị chung như quyền con người, lợi ích chung trên thế giới và khu vực, luật lệ quốc tế v.v… thì thể chế chính trị đã không thay đổi kịp thời để phát huy các mặt mạnh của dân tộc và đất nước, hạn chế, bổ sung cho những khuyết tật của kinh tế thị trường và toàn cầu hóa”, ông Doanh nhấn mạnh.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ngày 29.06 2012 đã nhận định: “Hiện tượng hư hỏng, tham nhũng, tiêu cực đúng là lắm lúc nghĩ hết sức sốt ruột, nhìn vào đâu cũng thấy, sờ vào đâu cũng có, song phải có cái nhìn khách quan, biện chứng để không mất phương hướng… “

Theo ông Doanh, những nhận định khác nhau như vậy cho thấy rất cần có một sự đánh giá khoa học-thực tiễn đầy đủ về hệ thống thể chế hiện nay. Đổi mới chính trị đã không có “một lộ trình thích hợp” và không “đồng bộ với đổi mới kinh tế” như Đại hội XI đã yêu cầu.

Trong các Hội nghị Trung ương và các dịp khác nhau, lãnh đạo Đảng đã nhiều lần chỉ rõ nguy cơ tham nhũng đe dọa sự tồn vong của chế độ và của Đảng, “lợi ích nhóm, tư duy nhiệm kỳ” nhưng những biện pháp đề xuất chỉ hạn chế vào phê bình và tự phê bình, chỉnh đốn tổ chức Đảng v.v…, thiếu hẳn các biện pháp cải cách về thể chế như thực hiện công khai, minh bạch, trách nhiệm giải trình (accountability), giám sát quyền lực, phát huy vai trò của người dân và báo chí trong đấu tranh chống tiêu cực và tham nhũng v.v…

Ông Doanh phân tích, vai trò của nhà nước trong bảo đảm thực thi pháp luật trong xã hội, bảo đảm các quyền và lợi ích của công dân đã được Hiến định chưa được thực hiện tốt. Các hiện tượng lừa đảo trong y tế (như vụ tiêm ăn bớt vaccine ở Hà Nội, vụ nhân bản xét nghiệm máu ở Bệnh viện đa khoa huyện Hoài Đức v.v…), giáo dục trong các cơ sở công lập được phát hiện ngày càng nhiều, vụ lương khủng của các lãnh đạo doanh nghiệp công ích ở TPHCM, nhiều vụ việc sử dụng hóa chất độc hại trong thực phẩm chậm được phát hiện cùng với việc nhiều vụ tham nhũng được xử án treo v.v… cho thấy sự yếu kém đến bất lực của một bộ phận không nhỏ  trong bộ máy nhà nước.

Xóa bỏ độc quyền

Liên quan đến lộ trình cải cách kinh tế, ông Doanh cho hay, mấu chốt là phải xóa bỏ tình trạng độc quyền.

Ông Doanh phân tích, cạnh tranh lành mạnh là một nguyên tắc hoạt động cơ bản của kinh tế thị trường nhằm thúc đẩy các doanh nghiệp nâng cao hiệu quả, năng suất, dẫn đến đào thải nhưng doanh nghiệp yếu kém. Nếu như trong nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung các doanh nghiệp nhà nước sẽ tồn tại và hoạt động không cần cạnh tranh thì trong kinh tế thị trường hội nhập quốc tế, cạnh tranh diễn ra trên thị trường trong nước và quốc tế.

Trước viễn cảnh cuối năm 2015, Cộng đồng Kinh tế ASEAN (AEC) sẽ được thiết lập, 10 nước ASEAN sẽ hình thành một thị trường thống nhất và Việt Nam đang tích cực đàm phán để gia nhập Hiệp định Hợp tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) việc thực hiện cạnh tranh lành mạnh, theo pháp luật là động lực cần thiết để nâng cao hiệu quả và sức mạnh của các doanh nghiệp Việt Nam. Hiệp định TPP liên quan đến nhiều vấn đề cốt lõi của thể chế kinh tế thị trường và thể chế nhà nước. Đối với doanh nghiệp nhà nước, TPP đòi hỏi phải đối xử công bằng (fairness), công khai, minh bạch, chấm dứt các ưu đãi, thiên vị. Nếu bị phát hiện, vụ việc có thể được đưa ra tòa án để xem xét và phán quyết.  Đây vừa là cơ hội cho cải cách vừa là thách thức đối với các nhóm lợi ích đang tồn tại hiện nay.

Nhưng, có lần, khi được lý do về việc để thế độc quyền tồn tại lâu ở khu vực DNNN thì  Bộ trưởng  Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng thẳng thắn thừa nhận: “Bộ Công thương đúng là chưa làm hết trách nhiệm, còn thiếu sự kiểm tra, đôn đốc và kiến nghị với TƯ để tránh độc quyền với DN”.

Trong các lĩnh vực độc quyền, thông thường, sự độc quyền của khu vực DNNN được công luận chú ý nhiều nhất.

Ngoài ra, lộ trình áp dụng cơ chế thị trường cho ngành điện và các ngành khác tiếp tục kéo dài trong khi Cục Quản lý cạnh tranh rất khó có thể giám sát các tập đoàn, tổng công ty nhà nước này. Nhiều tỉnh, thành phố đã mặc nhiên cho phép hình thành “độc quyền địa phương” bằng cách chỉ định một công ty duy nhất xuất khẩu gạo của tỉnh hay quy định hành chính trong phạm vi địa giới của tỉnh chỉ dùng bia do doanh nghiệp của tỉnh sản xuất. Những hành vi này không phù hợp với Luật Cạnh tranh nhưng chưa thấy được xử lý.

Gần đây, việc lãnh đạo một số công ty nhà nước công ích của TP.Hồ Chí Minh nhận lương “khủng” đã bộc lộ những lỗ hổng trong hoạt động của tổ chức Đảng, Công Đoàn, đoàn thể ở cơ sở cũng như những sai sót của cơ quan quản lý cấp trên của các doanh nghiệp đó. Các doanh nghiệp này có vị thế “độc quyền” trên lĩnh vực được giao. Song, tình trạng độc quyền cũng đã lan sang cả truyền hình trả tiền và những dịch vụ khác.

Bức tranh chưa đầy đủ và chưa có hệ thống trên đây cho thấy muốn hoàn thiện cơ chế thị trường, thực hiện cạnh tranh lành mạnh, theo pháp luật rất cần cải cách thể chế, bảo đảm các cơ quan chính quyền nhà nước các cấp không tùy tiện can thiệp hành chính vào thị trường và có cơ chế giám sát lợi ích nhóm.

TS Lê Đăng Doanh kiến nghị, Quốc hội nên xem xét ra Nghị quyết về cải cách thể chế, thực hiện các nguyên tác cơ bản của bộ máy như trách nhiệm giải trình, công khai, minh bạch, mỗi vị trí đều phải có quy định về chức năng, nhiệm vụ rõ ràng. Việc bổ nhiệm những chức danh chủ chốt phải có chương trình hành động, phải được thông qua giám định và xét duyệt công khai của các Ủy ban của Quốc hội (ở trung ương) hay các ban của Hội đồng Nhân dân cấp tương ứng. Hiện nay cải cách thể chế đã quá chậm và gây ra nhiều tiêu cực, đã đến lúc Quốc hội cần thực hiện quyền hiến định về lĩnh vực này.

Ngoài ra, cần xem xét cơ chế để xóa bỏ tình trạng độc quyền. Đặc biệt là phát huy vai trò của báo chí và các tổ chức xã hội..

Ông Võ Trí Thành, Viện phó Viện CIEM: Cần một thông điệp của Chính phủHội nhập kinh tế quốc tế là không thể thiếu trong quá trình cải cách nhưng chỉ là một điều kiện cần cho duy trì tăng trưởng và phát triển. Cải cách trong nước (bao gồm cải cách cơ cấu và duy trì ổn định vĩ mô) là chìa khóa để tối đa hóa lợi ích và để giảm thiểu các ảnh hưởng tiêu cực có thể có của các cú sốc bên ngoài. Chính phủ cần một thông điệp kiên quyết và rõ ràng về ổn định kinh tế vĩ mô.

Chính sách ưu tiên tăng trưởng và ít ưu tiên cho ổn định vĩ mô dễ dẫn tới thiếu nhất quán về chính sách và cuối cùng, sẽ phải trả giá đắt để chỉnh sửa.  Thiếu nhất quán chính sách khuyến khích các hành vi đầu cơ và bóp méo sự phân bổ nguồn lực.

Ngọc Lê

TBT Trọng: “Tham nhũng như ngứa ghẻ”

Ông Nguyễn Phú Trọng trong buổi gặp mặt cử trị quận Ba Đình, Hà Nội, hôm 27/9

Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam đã có bình luận đáng chú ý về tình trạng tham nhũng trong buổi gặp mặt các cử tri ở quận Ba Đình, Hà Nội, hôm 27/9, trước thềm kỳ họp Quốc hội.

Trả lời một cử tri về nạn tham nhũng và tệ nạn của các nhóm lợi ích hiện nay, ông Nguyễn Phú Trọng nói ông có thể “nói hàng mấy tiếng đồng hồ,” theo truyền thông Việt Nam.

“Bây giờ ra khỏi nhà, cái gì cũng phải tiền, không tiền không trôi. Tham nhũng lớn cũng có, tham nhũng nhỏ cũng có, như ngứa ghẻ, rất khó chịu,” ông nói thêm.

Bên cạnh đó, ông Trọng cũng thừa nhận “có tham nhũng trong lực lượng chống tham nhũng.”

“Giám định rất quan trọng, không cẩn thận dễ méo mó, kéo dài, làm giá, bôi trơn thì có khi còn cãi được tội.”

“Vì thế tất cả các khâu phải công khai, minh bạch,” ông Tổng bí thư nói.

Phát biểu gây chú ý

“Tham nhũng lớn cũng có, tham nhũng nhỏ cũng có, như ngứa ghẻ, rất khó chịu”

Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng

Ông Trọng không phải là người duy nhất trong hàng ngũ lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam có những bình luận gây chú ý về nạn tham nhũng của Việt Nam.

Mới đây nhất, tại phiên họp thường vụ Quốc hội ngày 21/9, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nhận định:

“Không tham nhũng lấy đâu tiền mà chạy chức vụ này chức vụ kia” … “Mặc quần đùi áo trắng, vợt mấy chục triệu, mà lương như thế thì làm sao đủ tiêu?”

Ông Hùng cũng đã đặt câu hỏi “dân nào mà không muốn đấu tranh phòng chống tham nhũng? Hay là người ta chán rồi? Người ta đấu tranh mãi, góp ý mãi, đưa lên báo mãi nhưng không có tác dụng gì?”

Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan, trong phiên họp về báo cáo giám sát việc thực hiện chính sách bảo hiểm y tế năm 2009-2012 hôm 11/9 cũng được truyền thông Việt Nam trích thuật nói: “tôi càng đi càng thấy buồn, ăn của dân không từ một cái gì”.

Năm ngoái, Chủ tịch nước Việt Nam, ông Trương Tấn Sang, cũng nhận xét “một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là chết cái đất nước này,” khi được trích thuật nói về nạn tham nhũng.

Chống tham nhũng

Ông Nguyễn Bá Thanh được kỳ vọng là người sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc chống tham nhũng

Từ ngày 01/2 năm nay, Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nắm giữ nhiều năm đã bị loại bỏ, thay thế bằng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị, do Tổng Bí thư Trọng phụ trách.

Cùng với chuyển công tác chống tham nhũng cho Đảng điều hành, Đảng Cộng sản VN còn thành lập Ban Nội chính Trung ương, do cựu Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh làm trưởng ban.

Vào tháng 5 năm nay, Ban Bí thư Trung ương ĐCS có văn bản gửi các cơ quan thường vụ đảng cấp tỉnh, thành về thiết lập Ban Nội chính ở hơn 60 tỉnh, thành trong nước.

Đầu tháng Tám, trong một diễn biến đáng chú ý khác, Tổng Bí thư Trọng đã ký quyết định17-QÐ/BCÐTW, thành lập bảy đoàn công tác với nhiệm vụ thanh tra các vụ xử lý tham nhũng và các vụ việc lớn, kéo dài.

Đứng đầu bảy đoàn này là các nhân vật trong dàn lãnh đạo cao cấp của Đảng, với nhiều nhân vật là thành viên Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng.

Trong số đó có các ủy viên Bộ Chính trị Ngô Văn Dụ, Trần Đại Quang; Bí thư Trung ương Đảng Trương Hòa Bình, các ủy viên Nguyễn Bá Thanh, Nguyễn Hòa Bình, Huỳnh Phong Tranh và Nguyễn Văn Hiện.

Hai ông Ngô Văn Dụ và Trần Đại Quang đảm nhiệm địa bàn quan trọng là Thanh tra Chính phủ, TP Hồ Chí Minh đối với ông Dụ, Hà Nội và Hải Phòng với ông Quang.

Ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội chính, làm trưởng đoàn làm việc tại Bộ Công an, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và Tòa án Nhân dân Tối cao.

Blogger Điếu Cày đoạt Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế 2013

 Trà Mi-VOA. 27.09.2013

http://www.voatiengviet.com/content/blogger-dieu-cay-doat-giai-thuong-tu-do-bao-chi-quoc-te-2013/1758312.html

Blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải).

Blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải).

Giải thưởng thường niên nhằm vinh danh những ngòi bút bất chấp sự đàn áp, can đảm tranh đấu và hy sinh vì một nền báo chí tự do được trao cho blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải), người đang bị nhà cầm quyền Việt Nam giam cầm với bản án 12 năm về tội danh ‘tuyên truyền chống phá nhà nước’.Điếu Cày là một trong những blogger nổi tiếng nhất của Việt Nam. Ông là thành viên sáng lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, một mạng báo ‘công dân’ độc lập tại quốc gia mà tất cả báo chí truyền thông đều của nhà nước và bị kiểm duyệt gắt gao.
Cùng được vinh danh Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế năm nay, ngoài Điếu Cày còn có 3 ký giả người Ecuador, Thổ Nhĩ Kỳ, và Ai Cập.Uỷ ban Bảo vệ Ký giả nói trong thời đại thông tin toàn cầu hiện nay, 4 nhà báo được vinh danh đã vượt qua sự kiểm duyệt và đàn áp để mang đến tin tức trung thực cho người dân.

Ông Joel Simon, Giám đốc điều hành CPJÔng Joel Simon, Giám đốc điều hành CPJ

Giám đốc điều hành CPJ, ông Joel Simon, nhấn mạnh quốc tế ghi nhận công lao của các ngòi bút này vì sự can đảm, dấn thân, và không cam chịu bị bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận.

Điều phối viên Chương Trình Châu Á của Ủy Ban Bảo Vệ Ký giả, Bob Dietz, nói với VOA Việt ngữ:

“Trường hợp của Nguyễn Văn Hải là một ví dụ cho thấy vấn đề đáng quan ngại ở Việt Nam, nơi mà nhà nước không chỉ kiểm duyệt báo chí gắt gao mà còn đàn áp cả truyền thông xã hội, những tiếng nói độc lập trên mạng. Ông Hải là một nạn nhân điển hình trong số những người bị nhà nước nhắm mục tiêu hòng bóp nghẹt những tiếng nói không theo lề đảng.”

Vợ blogger Điếu Cày, bà Dương Thị Tân, nói Giải thưởng này không chỉ dành riêng cho chồng bà mà cho tất cả các blogger chống lại áp bức tại Việt Nam:

“Dù bất cứ sự vinh danh nào hoặc một sự chú ý, hỗ trợ nào từ cộng đồng quốc tế cũng như của cộng đồng người Việt khắp nơi, gia đình chúng tôi cũng rất lấy làm vinh hạnh vì mọi người đã biết đến những sự cống hiến, hy sinh của ông Hải nói riêng cũng như của cộng đồng blogger ở Việt Nam nói chung đang chịu sự đàn áp rất hà khắc của chính quyền cộng sản Việt Nam.”

Bấm vào để nghe bài tường thuật

Bà Tân cho rằng Giải Tự do Báo chí Quốc tế của blogger Điếu Cày là một ví dụ nữa cho thế giới thấy rõ hiện trạng tự do báo chí, tự do ngôn luận ở Việt Nam.Bà Tân tiếp lời:“Tất cả mọi giải thưởng dành cho những người làm báo ở Việt Nam đều là tôn vinh sự can đảm, sự hy sinh của những người dám cầm bút nói lên chính kiến của mình, tố cáo sự bất công và những việc làm sai trái của nhà cầm quyền.”

…. Chúng tôi cũng rất lấy làm vinh hạnh vì mọi người đã biết đến những sự cống hiến, hy sinh của ông Hải nói riêng cũng như của cộng đồng blogger ở Việt Nam nói chung đang chịu sự đàn áp rất hà khắc của chính quyền cộng sản Việt Nam.

Blogger Điếu Cày viết về các vấn đề chính trị nhạy cảm, phê phán nạn tham nhũng, và phản đối Trung Quốc xâm lấn chủ quyền Việt Nam tại Hoàng Sa-Trường Sa. Ông cũng kêu gọi các cuộc tuần hành chống rước đuốc Olympic Bắc Kinh qua Sài Gòn hồi cuối năm 2007.

Bắt đầu từ năm 2008, ông bị giam 5 tháng sau khi sáng lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do không được nhà nước công nhận. Tháng 9 năm đó, ông bị tuyên án 2 năm rưỡi tù giam về tội danh ‘trốn thuế’ mà các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế xem là cái cớ của Hà Nội để ngăn chặn các bài viết chỉ trích nhà nước.

Sau khi mãn án, Điếu Cày vẫn tiếp tục bị giam trong lúc nhà chức trách điều tra các bài blog của ông bị cho là ‘tuyên truyền chống nhà. Các cáo buộc này dẫn tới bản án 12 năm tù tiếp theo của Điếu Cày, khiến quốc tế phẫn nộ và mạnh mẽ lên án thành tích nhân quyền xuống dốc của Việt Nam.

Ông Hải là một nạn nhân điển hình trong số những người bị nhà nước nhắm mục tiêu hòng bóp nghẹt những tiếng nói không theo lề đảng.”
Bob Dietz

Blogger Điếu Cày từng được Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch trao Giải thưởng Hellman/Hammett dành cho các nhà báo bênh vực nhân quyền, cổ súy dân chủ trên thế giới.

Trong Ngày Tự do Báo chí Thế giới năm rồi, ông đã được đích thân Tổng thống Mỹ Barack Obama vinh danh khi nhắc tới các ngòi bút bị đàn áp chính trị.

Giải Tự do Báo chí Quốc tế thường niên đã xuất hiện trên 20 năm nay. Lễ trao giải 2013 của Ủy ban Bảo vệ Ký giả CPJ sẽ được tổ chức tại thành phố New York, Hoa Kỳ, vào ngày 26/11 tới đây.

Việt Nam là nhà tù lớn thứ nhì tại Châu Á giam cầm các nhà báo, với ít nhất 14 ký giả đang bị giam cầm, theo khảo sát của CPJ.

Nhiều người trong số này bị cáo buộc hoặc đã bị kết án về tội ‘chống nhà nước’ liên quan đến các bài blog thể hiện quan điểm cá nhân của họ.

Vẫn theo CPJ, nhà cầm quyền Việt Nam đang gia tăng kiểm soát internet trong lúc tăng cường đàn áp quyền tự do báo chí.

CPJ tố cáo chiến dịch trấn áp các blogger độc lập tại Việt Nam leo thang trong năm nay với các án tù nặng nề, các vụ bắt bớ mới, cùng nhiều hình thức sách nhiễu khác nhau.


Trà Mi-VOA

Blogger Điếu Cày được trao giải Tự Do Báo Chí Quốc Tế 2013

Mặc Lâm, biên tập viên RFA. 2013-09- 27

https://www.youtube.com/watch?v=Kzk-nVhmSrU&feature=player_embedded

 maclam09272013.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
dc-305.jpg

Blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải, ảnh chụp trước khi bị bắt.

Citizen photo

Blogger Điếu Cày người thành lập Câu lạc Bộ nhà báo tự do vừa được tổ chức Ủy Ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ) có trụ sở tại New York trao giải Tự Do Báo Chí Quốc Tế 2013 vì đã có thành tích đóng góp cho nền tự do báo chí thế giới, bất chấp mọi đàn áp, kiểm duyệt và khống chế tự do ngôn luận của nhà nước để mang tới cho người đóc thông tin cần thiết.

Blogger Điếu Cày tức nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải đã bị bắt và vẫn còn đang bị giam giữ vì tội tuyên truyền chống nhà nước vừa được trao giải cùng với ba nhà báo khác của Ecuador, Ai Cập và Thổ Nhĩ Kỳ.

Trong bản thông báo của tổ chức CPJ có đoạn viết, bốn người được đề cử và trúng giải năm nay là nữ ký giả Janet Hinostroza người Ecuador làm việc cho đài Teleamazonas.  Ông Bassem Youssef,  thuộc Capital Broadcast Center của Ai Cập, Ông Nedim Sener, người Thổ Nhĩ Kỳ ký giả của báo Posta, và ông Nguyễn Văn Hải, được biết dưới tên Điếu Cày của Việt Nam. Tất cả bốn ký giả này đã và đang phải chịu đựng những sự trả thù, tra tấn, sách nhiễu và kể cả tù tội do công việc của họ.

Bà Dương Thị Tân, vợ của blogger Điếu Cày cho chúng tôi biết cảm tưởng của bà sau khi nhận được tin này:

Mọi người đã biết việc làm của ông ấy và đã tưởng thưởng xứng đáng cho việc đó. Một niềm vui nữa tôi nghĩ rằng đây là sự chú ý chung của cộng đồng quốc tế cho phong trào.
-Bà Dương Thị Tân

“Tôi cũng mới nghe cách đây vài tiếng đồng hồ, cảm giác chung thì rất mừng vì các việc làm của ông Hải cũng như rất nhiều người đang đấu tranh ôn hòa khác đã được vinh danh một cách xứng đáng. Mọi người sẽ không bao giờ quên những việc làm dấn thân, tố cáo những sai trái cũng như đưa được những sự thật ra trước ánh sáng công luận tuy ôn hòa nhưng phải trả giá rất nặng nề cũng như những sự trả giá khác.

Mọi người đã biết việc làm của ông ấy và đã tưởng thưởng xứng đáng cho việc đó. Một niềm vui nữa tôi nghĩ rằng đây là sự chú ý chung của cộng đồng quốc tế cho phong trào chung của người Việt Nam, những người dấu tranh ôn hòa để đạt được quyền của mình.”

Khi được hỏi nếu được mời nhận giải thay cho chồng vào ngày 26 tháng 11 tại New York sắp tới thì sẽ quyết định thế nào, bà Dương Thị Tân cho biết:

“Nếu được mời đương nhiên là một niềm vinh hạnh, còn việc được đi hay không không phụ thuộc vào chúng tôi. Hẳn nhiên rằng họ không bao giờ muốn có những sự việc như thế được công bố rộng rãi, tôi tin chắc chắn nó sẽ xảy ra như thế vì từ trước tới nay có mấy ai đi ra ngoài để làm được việc ấy đâu. Tuy nhiên mẹ con tôi rất vui nếu được mời vì như vậy chứng tỏ chúng tôi không bị lãng quên.”

Ủy ban Bảo vệ Nhà báo CPJ là tổ chức phi chính phủ hoạt động độc lập với mục tiêu bảo vệ tự do báo chí trên khắp thế giới. Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế được thành lập từ năm 1991, mỗi năm giải được trao cho 4 ký giả mà hoạt động của họ được công nhận là bảo vệ cho quyền tự do ngôn luận bất kể những đe dọa, áp lực hay khủng bố từ các thế lực cầm quyền.

Tin, bài liên quan

LHQ thông qua nghị quyết về Syria

Nghị quyết 27/9 phá vỡ bế tắc tại Liên Hiệp Quốc về vấn đề Syria

Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đã nhất trí thông qua một nghị quyết mang tính ràng buộc về giải giáp vũ khí hoá học của Syria.

Tại phiên họp ở New York, 15 thành viên Hội đồng đã ủng hộ dự thảo được Nga và Mỹ đồng ý trước đó

Nghị quyết này đã phá vỡ thế bế tắc suốt hai năm rưỡi qua tại Liên Hiệp Quốc về vấn đề Syria trong khi giao tranh giữa quân nổi dậy và các lực lượng chính phủ vẫn tiếp diễn tại quốc gia này.

Phiên bỏ phiếu diễn ra sau khi cơ quan giám sát vũ khí hoá học của Liên Hiệp Quốc thống nhất về kế hoạch phá huỷ kho vũ khí hóa học của Syria cho đến giữa năm 2014.

Sức mạnh ngoại giao

Phát biểu sau buổi bỏ phiếu ở New York, Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon gọi đây là quyết định “mang tính lịch sử”.

“Tối nay cộng đồng quốc tế đã hành động.”

Ông thúc giục chính phủ Syria phải chấp hành nghị quyết “một cách trung thực và không chậm trễ”, đồng thời công bố thời gian tổ chức một hội nghị hoà bình mới về Syria sẽ diễn ra vào giữa tháng Mười Một ở Geneva.

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry nói Liên Hiệp Quốc đã chứng minh rằng “ngoại giao có sức mạnh đến mức nó có thể tháo ngòi nổ thứ vũ khí chiến tranh nguy hiểm nhất một cách hoà bình.”

“Ngoại giao có sức mạnh đến mức nó có thể tháo ngòi nổ thứ vũ khí chiến tranh nguy hiểm nhất một cách hoà bình”

Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry

Ông cũng nói đây là lần đầu tiên có một nghị quyết nhằm để tiêu hủy hoàn toàn năng lực vũ khí hoá học của một quốc gia.

Bộ trưởng Ngoại giao Nga Sergei Lavrov ca ngợi kết quả bỏ phiếu, đồng thời nói thêm Moscow “sẵn sàng tham gia tất cả mọi hoạt động” ở Syria.

Tuy nhiên, ông Lavrov cũng nhấn mạnh rằng sự thành công của nỗ lực quốc tế ‘không chỉ đặt trên vai Damascus’ mà phe đối lập Syria cũng phải hợp tác.

Nghị quyết của Liên Hiệp Quốc lên án việc sử dụng vũ khí hoá học, nhưng không quy trách nhiệm cho phe nào.

Nghị quyết bao gồm hai yêu cầu có ràng buộc về pháp lý: Syria phải từ bỏ vũ khí hoá học và cho phép các chuyên gia vũ khí hoá học được tiếp cận không hạn chế.

Mặc dù Nghị quyết có nhắc đến Chương VII của Hiến chương Liên Hiệp Quốc, vốn cho phép sử dụng hành động quân sự, nhưng hành động quân sự này cần phải được thông qua trong một nghị quyết thứ hai.

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama trước đó nói sự đồng thuận của các nước về vấn đề [Syria] là “một thắng lợi to lớn của cho cộng đồng quốc tế.”

Những dự thảo nghị quyết trước đó về vấn đề Syria đã rơi vào bế tắc do bất đồng giữa Mỹ và Nga.

Mỹ – được Pháp và Anh hậu thuẫn – đã thúc đẩy một nghị quyết đe dọa hành động quân sự, nhưng Nga chống đối.

LHQ và Syria

Nghị quyết của LHQ cũng yêu cầu Syria phải mở đường cho thanh tra vũ khí hóa học

Vai trò của OPCW

Cuộc bỏ phiếu của Liên Hiệp quốc diễn ra chỉ vài giờ sau khi Tổ chức Cấm vũ khí Hoá học (OPCW) thông qua cái mà họ gọi là “quyết định mang tính lịch sử về việc phá hủy kho vũ khí hoá học của Syria.”

Trong một thông cáo sau một cuộc họp vào tối muộn ở The Hague, tổ chức này cho biết hội đồng điều hành của họ đã “thống nhất về chương trình có tiến độ nhanh để tiến tới tiêu hủy hoàn toàn kho vũ khí hoá học của Syria cho đến giữa năm 2014. Quyết định này yêu cầu các thanh sát viên phải bắt đầu công việc ở Syria kể từ ngày 1/10 năm 2013.”

Tổng giám đốc OPCW Ahmet Uzumcu nói động thái này “gửi thông điệp không thể hiểu sai được rằng cộng đồng quốc tế đang làm việc cùng nhau vì hoà bình tại Syria.”

Đây là phạm vi hoạt động mới đối với OPCW, một tổ chức nhỏ vốn chưa bao giờ phải đảm nhận một vai trò có quy mô và độ phức tạp đến vậy, phóng viên quốc tế của BBC Paul Adams nhận xét.

Tổ chức này sẽ cần rất nhiều sự trợ giúp và dự kiến sẽ yêu cầu tài trợ khẩn cấp và tăng cường nhân lực, cũng theo phóng viên Paul Adams.

Anh sẽ góp 3 triêu đô la cho ngân quỹ Syria của OPCW, Ngoại trưởng Anh William Hague công bố hôm thứ Sáu ngày 27/9.

Quyết định của OPCW giờ đây là một phần của nghị quyết Liên Hiệp Quốc vốn nhằm để điều phối toàn bộ tiến trình phá huỷ vũ khí hoá học.

Trong khi đó, bạo lực vẫn tiếp diễn ở Syria. Các nhà hoạt động nói một quả bom xe đã phát nổ khiến ít nhất 20 người thiệt mạng tại một thánh đường Hồi giáo ở thị trấn Rankus nằm ở phía Bắc Damascus, sau lễ cầu nguyện vào thứ Sáu.

Thanh tra lại đến Syria

Tình hình Syria

Bạo lực vẫn tiếp diễn tại Syria trong lúc quốc tế tìm kiếm giải pháp

Trước đó, Liên hiệp Quốc nói một nhóm thanh tra của họ đang ở Syria để điều tra về ba vụ tấn công bằng vũ khí hoá học được cho là xảy ra sau vụ tấn công ngày 21/8 ở Damascus.

Ba vụ tấn công này nằm trong bảy vụ việc khác mà Liên Hiệp Quốc nói các thanh tra của họ đang điều tra.

Liên Hiệp Quốc cho biết phái đoàn thanh tra của họ do ông Ake Sellstrom dẫn đầu đã đến Syria lần thứ hai vào ngày 25/9 và hy vọng có thể hoàn thành công việc vào ngày 30/9.

Nhóm thanh tra này đang soạn thảo một “báo cáo toàn diện” dự kiến sẽ được hoàn thành vào cuối tháng 10.

Liên Hiệp Quốc đã liệt kê danh sách các vụ tấn công xảy ra trong năm nay lần lượt là: Khan al-Assal vào ngày 19/3, Sheikh Maqsoud ngày 13/4, Saraqeb ngày 29/4, Ghouta ngày 21/8, Bahhariya ngày 22/8, Jobar ngày 24/8 và Ashrafieh Sahnaya ngày 25/8.

Damascus đã thúc giục cuộc điều tra đối với ba vụ tấn công xảy ra sau ngày 21/8. Họ cáo buộc “các chiến binh” đã sử dụng vũ khí hoá học nhằm vào quân đội ở Bahhariya, Jobar và Ashrafieh Sahnaya.

Thủ tướng VN ‘nên nắm đảng cầm quyền’

Hệ thống chính trị Việt Nam hiện chia quyền cho ba nhân vật cao nhất

Điều 4 Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam xác định quyền lãnh đạo đất nước nằm trong tay Đảng Cộng sản Việt Nam.

Đảng này đã cai trị đất nước từ năm 1945, khi Việt Nam tuyên bố độc lập và một thời gian đã có chính phủ liên hiệp do Hồ Chí Minh thành lập với nhiều đảng tham gia nội các.

Nhưng cách tổ chức nhà nước hiện nay thì ba lãnh đạo to nhất nước, Chủ tịch Nước, Tổng Bí thư, Thủ tướng, cũng như các bộ trưởng đều là các lãnh đạo cao cấp trong Đảng Cộng sản.

Một, hai hay ba?

Ở miền Bắc, trước đây có Chủ tịch Hồ Chí Minh mà không nghe đến Tổng Bí thư. Chỉ có Lê Duẩn là Bí thư thứ Nhất cùng với người nắm chức Thủ tướng là Phạm Văn Đồng.

Sau khi ông Hồ qua đời năm 1969, Lê Duẩn trở thành Tổng Bí thư, một chức vụ quyền hành nhất, giống như cách tổ chức nhà nước ở Liên bang Xô Viết, mà thời Chiến tranh Lạnh thế giới nghe nhiều đến các Tổng Bí thư Nikita Khrushchev, Leonid Brezhnev, Yuri Andropov và Mikhail Gorbachev.

Việt Nam trong giai đoạn từ 1969 đến 1986 vai trò của Chủ tịch Tôn Đức Thắng hay Trường Chinh và Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng lu mờ trước Tổng Bí thư Lê Duẩn.

Khi Lê Duẩn qua đời, Đại hội VI của Đảng vào năm 1986 công bố chính sách đổi mới với bộ ba lãnh đạo với quyền ngang nhau.

Có giai đoạn việc phân chia quyền hành còn căn cứ vào yếu tố Bắc Trung Nam để ba miền đều có đại diện trong thành phần lãnh đạo cao nhất nước.

“Vì có đến ba người đồng quyền hành chính trị, lãnh đạo các nước sẽ không biết phải mời ai hay tiếp xúc với ai nếu có những quan hệ cần bàn giữa hai quốc gia”

Vai trò của Chủ tịch Quốc hội cũng đang được nâng tầm. Trước đây quốc hội chỉ như con mộc cao su đóng vào những nghị quyết hay dự luật do Đảng đưa xuống.

Nay Quốc hội đã có những đòi hỏi thanh tra công việc của cơ quan nhà nước và gần đây đã thực hiện bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng và một số bộ trưởng do những sai phạm trong công việc, nổi cộm nhất là vụ tổng công ty Vinashin.

Trước cuộc bỏ phiếu tín nhiệm, mà thực tế không có lựa chọn “bất tín nhiệm”, đã có kêu gọi đòi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từ chức vì cách điều hành yếu kém đưa đến thất thoát hàng trăm triệu đô-la trong Vinashin.

Nhưng ông Dũng không từ chức mà qua vụ bỏ phiếu này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã củng cố lại vị trí của mình.

Có nhận định rằng văn hoá từ chức không có trong giới lãnh đạo Việt Nam.

Điều này đúng với lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam. Ông Dũng không từ chức vì Đảng không muốn.

Cũng như trước đây Thủ tướng Phan Văn Khải đã muốn từ chức vì những chính sách cải cách của ông đề ra không được đẩy mạnh thực hiện. Nhưng Đảng cũng không cho ông từ chức.

Như thế hiện nay ai thực sự có quyền tại Việt Nam: ông Trương Tấn Sang, ông Nguyễn Tấn Dũng hay ông Nguyễn Phú Trọng?

Câu hỏi này có lẽ lãnh đạo của nhiều quốc gia cũng đặt ra. Vì có đến ba người đồng quyền hành chính trị, lãnh đạo các nước sẽ không biết phải mời ai hay tiếp xúc với ai nếu có những quan hệ cần bàn giữa hai quốc gia.

Ai đang lãnh đạo?

Tại những nước không cộng sản mà theo chế độ tổng thống hay chế độ đại nghị thì vai trò của người lãnh đạo rất rõ.

Ở Mỹ, Pháp, Nam Hàn, Philippines, Mexico, Indonesia thì tổng thống có quyền hành cao nhất.

Trong khi đó ở hệ thống đại nghị như Đức, Nhật, Anh, Thái Lan, Malaysia, Ấn Độ thì quyền hành trong tay thủ tướng.

Ở Thái Lan, thủ tướng nắm quyền hành cao nhất trong hệ thống

Với tổ chức lãnh đạo của Việt Nam cũng như ở các nước cộng sản còn lại, lãnh đạo các quốc gia không cộng sản khó có thể mời Tổng Bí thư vì không phải người tương nhiệm.

Tổng thống Mỹ đã mời Thủ tướng Phan Văn Khải, Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, nhưng chưa bao giờ mời Tổng Bí thư vì Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh hay Nguyễn Phú Trọng vì chỉ là người đứng đầu đảng, không phải đại diện cho một quốc gia.

Năm 2000 Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu sang Pháp và được Tổng thống Jacques Chirac chính thức đón tiếp long trọng khiến có dư luận phản đối vì không đúng với nghi thức ngoại giao.

Dù không là người đại diện quốc gia nhưng vai trò của các Tổng Bí thư Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu đã có tính lấn át quyền hành của Chủ tịch hay Thủ tướng, điển hình như khi Thủ tướng Phan Văn Khải muốn ký kết giao thương với Hoa Kỳ đã bị Tổng Bí thư Đỗ Mười cản.

“Nếu có lãnh đạoViệt Nam nào đưa ra những quyết sách thay đổi thì lại gặp lực cản ngay trong Bộ Chính trị vì ý thức hệ, vì tranh giành lợi ích cá nhân”

Đến nay Đảng Cộng sản đã cầm quyền 58 năm, dài gần bằng cả một đời người.

Trong hơn nửa thế kỷ đó lãnh đạo cộng sản đã làm được những gì? Kể ra thì nhiều thành tích chiến thắng quân sự: đánh đuổi người Pháp năm 1954, đánh bại người Mỹ năm 1975 và chống lại Trung Quốc xâm lược năm 1979.

Đạt thành công chiến trường, nhưng xây dựng đất nước thì chưa được bao nhiêu. Gần bốn mươi năm từ ngày thống nhất, nước Việt Nam vẫn ì ạch sau nhiều nước lân bang về nhiều mặt từ kinh tế, giáo dục, công nghệ cho đến văn hoá, xã hội, chính trị.

Chậm phát triển có lẽ vì Việt Nam thiếu một người lãnh đạo giỏi và có quyền trong thời bình. Trong thời chiến chỉ một người quyết định chính sách là Lê Duẩn với quyết tâm giải phóng miền Nam bằng quân sự đã thành công.

Sau hai thập niên bị cô lập vì Hoa Kỳ cấm vận, Việt Nam đang trên đường hội nhập kinh tế toàn cầu và nay đang có những đòi hỏi cải cách chính trị hầu nâng cao vị thế Việt Nam trên chính trường quốc tế.

Tuy nhiên Hà Nội thường biện luận rằng duy trì độc đảng sẽ có ổn định để đất nước phát triển hơn là đa đảng gây xáo trộn và có nhắc đến thời độc tài ở Nam Hàn với Park Chung Hee, Singapore với Lý Quang Diệu hay Đài Loan với họ Tưởng.

Nhưng Park Chung Hee với Đảng Tân Dân chủ, Lý Quang Diệu với Đảng Nhân dân Hành động hay Tưởng Giới Thạch, Tưởng Kinh Quốc với Quốc Dân đảng là những lãnh đạo có nhiều quyền nên những quyết sách của họ đã đưa đất nước tiến lên và chuyển hoá sang tự do dân chủ.

Indonesia và Singapore đều có vai trò lãnh đạo rõ rệt

Còn Việt Nam trong những thập niên qua nếu có lãnh đạo nào đưa ra những quyết sách thay đổi thì lại gặp lực cản ngay trong Bộ Chính trị vì ý thức hệ, vì tranh giành lợi ích cá nhân nên đẻ ra tham nhũng như Lý Quang Diệu đã có nhận xét về Việt Nam trong cuốn sách của ông mới xuất bản năm nay.

Thời đại toàn trị tại Việt Nam kéo dài đã hơn nửa thế kỷ. Đã đến lúc nên có cải tổ cơ chế cho Việt Nam.

Một thể chế mới với quyền hành dành cho Thủ tướng là đại diện đảng chiếm đa số trong một một Quốc hội do toàn dân bầu chọn, trong đó có đại biểu của ít nhất hai đảng đối lập nhau, giống như ở các nước theo dân chủ đại nghị.

Thủ tướng cũng kiêm luôn vai trò chủ tịch của đảng cầm quyền.

Còn Chủ tịch Nước là vị Nguyên thủ, đại diện cho quốc gia trong các nghi lễ, ký kết các qui ước ngoại giao với bên ngoài.

Một nước Việt Nam tự do dân chủ sẽ hoà nhập với xu thế thời đại và được thế giới nể trọng.

Tác giả dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do hiện sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Bài viết thể hiện cách nhìn của riêng ông.

LHQ thảo luận dự thảo nghị quyết về Syria

Hơn 100 nghìn người đã thiệt mạng kể từ khi cuộc nổi dậy chống Tổng thống Assad nổ ra hồi năm 2011

Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc thảo luận về dự thảo nghị quyết giải giáp vũ khí hóa học của Syria, sau khi văn bản dự thảo này được cả Hoa Kỳ và Nga nhất trí.

Toàn bộ 15 thành viên của Hội đồng có thể sẽ bỏ phiếu vào chiều thứ Sáu, một nhà ngoại giao của Liên Hiệp Quốc tại New York cho biết.

Thỏa thuận này đã phá vỡ thế bế tắc tại Liên Hiệp Quốc về vấn đề Syria suốt hai năm rưỡi qua.

Đây được cho là một bước đi quan trọng trong kế hoạch mà Nga và Hoa Kỳ môi giới, theo đó Syria phải chấp nhận công bố danh sách vũ khí hóa học và tiêu hủy chúng trước giữa năm 2014.

Nga và Trung Quốc đã ba lần ngăn dự thảo nghị quyết được phương Tây hậu thuẫn tại Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc với nội dung chống lại Tổng thống Syia Bashar al-Assad.

‘Ràng buộc và khả thi’

Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đã bắt đầu bàn luận về bản dự thảo nghị quyết vào tầm 8 giờ tối, giờ địa phương, ngày 26/9.

Trước thềm cuộc họp, Moscow và Washington đã nhất trí về văn bản dự thảo.

Hoa Kỳ – được Pháp và Anh hậu thuẫn – đã tìm cách thúc đẩy một nghị quyết có kèm điều khoản đe dọa sử dụng hành động quân sự, điều mà Nga từng chống lại.

Cả năm nước đều là thành viên thường trực và có quyền phủ quyết của Hội đồng Bảo an.

Báo cáo của Liên Hiệp Quốc nói chất độc thần kinh sari đã được triển khai bằng hỏa tiễn ngày 21/8

Tuy nhiên, hai bên đã đi đến một thỏa thuận vào thứ Năm, 26/9.

Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc, bà Samantha Power, viết trên mạng Twitter: “Đã đạt được thỏa thuận với Nga về Nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, buộc Syria phải tiêu hủy vũ khí hóa học mà họ đã sử dụng nhằm vào người dân của mình. Tối nay sẽ mang ra bàn trước toàn thể Hội đồng Bảo an”.

Bà cũng nói thêm rằng dự thảo “chỉ ra rằng việc Syria sử dụng vũ khí hóa học là mối đe dọa cho nền hòa bình và an ninh quốc tế, đồng thời đưa ra một quy tắc mới về việc cấm sử dụng vũ khí hóa học.

Đại sứ Anh, Sir Mark Lyall Grant, gọi bản dự thảo là “ràng buộc và khả thi”.

Bộ trưởng Ngoại giao Nga, ông Sergei Lavrov, cũng xác nhận các bên đã đạt được được một thỏa thuận.

Mặc dù bản dự thảo có nói tới Chương VII của Hiến chương Liên Hiệp Quốc, vốn cho phép sử dụng hành động quân sự, sẽ cần phải có một nghị quyết thứ hai để điều này có thể xảy ra.

Đây là điều mà chắc chắn Nga sẽ bác bỏ, phóng viên BBC tại New York, Nick Bryant, bình luận.

Bản dự thảo cũng nói thủ phạm đằng sau vụ tấn công bằng vũ khí hóa học phải “bị quy trách nhiệm.”

Tuy nhiên nó không đề cập đến việc thủ phạm phải bị xét xử tại Tòa án hình sự Quốc tế, một chi tiết khiến bản dự thảo này yếu hẳn đi so với bản dự thảo trước đó, phóng viên của chúng tôi nói thêm.

Mặc dù vậy, một quan chức cấp cao của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vẫn gọi thỏa thuận này là “bước đột phá”.

Bước đột phá

Vị quan chức giấu tên này nói bản dự thảo “chỉ rõ rằng chính quyền Assad sẽ phải hứng chịu hậu quả nếu không chấp hành.”

Nga và Mỹ đã thống nhất về kế hoạch cho vấn đề Syria mà hai nước này môi giới hồi đầu tháng Tám

Giới chức Nga và Mỹ cho biết Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc có thể sẽ bỏ phiếu về bản dự thảo nghị quyết vào tối thứ Sáu.

Kế hoạch do Mỹ-Nga môi giới đã được thống nhất hồi đầu tháng này.

Washington đã đe dọa sẽ sử dụng hành động quân sự để đáp trả vụ tấn công bằng vũ khí hóa học ở khu vực ngoại ô Ghout bên ngoài thủ đô Damascus vào ngày 21/8.

Một báo cáo của Liên Hiệp Quốc được công bố sau đó nói chất độc thần kinh sarin đã được sử dụng trong một cuộc tấn công bằng hỏa tiễn, mặc dù không quy trách nhiệm cho phía nào.

Pháp, Anh và Hoa Kỳ nói bản báo cáo rõ ràng đã củng cố cho quan điểm của các nước này, rằng chỉ có lực lượng chính phủ mới có khả năng thực hiện vụ tấn công.

Tuy nhiên, Nga đã bác bỏ lập luận này. Ông Lavrov nói Moscow có “cơ sở vững chắc” để tin rằng vụ tấn công là một hành động khiêu khích của quân nổi dây.

Tổng thống Syria Bashar al-Assad cũng nói quân nổi dậy là thủ phạm.

Hơn 100 nghìn người đã thiệt mạng kể từ khi cuộc nổi dậy chống lại Tổng thống Assad bắt đầu hồi năm 2011.

Hàng triệu người Syria đã phải rời bỏ đất nước để tỵ nạn ở những quốc gia láng giềng.

Người siêu giàu ở Việt Nam: Họ là ai?

Theo công ty tư vấn Wealth-X và ngân hàng UBS (Thụy Sỹ), số người siêu giàu ở Việt Nam tăng lên 195 người trong năm 2012, với tổng tài sản ước tính là khoảng 20 tỷ đôla.

Ông David Friedman, Chủ tịch Wealth-X, cho VOA Việt Ngữ biết công ty ông thu thập các dữ liệu từ các nguồn mở mà bản thân công chúng có thể tiếp cận, rồi sau đó sử dụng cách thức riêng để đánh giá những thông tin về tài sản của những người siêu giàu.

Phúc trình cho hay, sự gia tăng số người siêu giàu ở Việt Nam đứng hàng thứ hai ở Đông Nam Á, chỉ sau Thái Lan, trong năm 2012. Năm 2011, Việt Nam chỉ có 170 triệu phú tiền đôla.

Trao đổi với VOA Việt Ngữ, Tiến sỹ kinh tế Lê Đăng Doanh cho biết ông không ngạc nhiên.

“Trong khi kinh tế khó khăn thì một số người, do có những mối quan hệ và có thể tiếp cận được với các tài nguyên, họ vẫn tiếp tục giàu lên một cách nhanh chóng. Tôi nghĩ rằng xu thế đó hiện nay vẫn đang tiếp tục”.

Ông Friedman cho biết ông không thể tiết lộ công khai các cá nhân siêu giàu ở Việt Nam cũng như nghề nghiệp của họ vì những thông tin như vậy ‘chỉ cung cấp cho các khách hàng của công ty Wealth-X’.

Họ có thể khai thác tài nguyên, họ có thể khai thác gỗ, họ có thể giàu lên nhờ bán đất, hoặc họ cũng có thể giàu lên nhờ các lý do khác nữa. Điều ấy cho thấy thực tế rằng xã hội Việt Nam đang phải đối mặt với tình trạng phân hóa giàu nghèo ngày càng tăng lên…
Tiến sỹ Lê Ðăng Doanh.

Báo chí trong nước cũng đưa ra các phán đoán riêng về những người siêu giàu Việt Nam dựa trên các dữ liệu từ thị trường chứng khoán.

Đứng đầu trong danh sách của nhiều tờ báo là ông Phạm Nhật Vượng, Chủ tịch tập đoàn Vingroup, tỷ phú đôla đầu tiên của Việt Nam theo đánh giá của tạp chí Forbes.

Tiếp sau đó là ông Đoàn Nguyên Đức, Chủ tịch tập đoàn Hoàng Anh – Gia Lai, người từng được tạp chí the World Street Journal đưa vào danh sách một trong 30 doanh nhân có ảnh hưởng nhất Đông Nam Á.

Trong khi đó, khi được hỏi những người siêu giàu ở Việt Nam có thể là ai, kinh tế gia Lê Đăng Doanh nói ông ‘không thể nói tên’ mà chỉ cho hay rằng đó là ‘những người có các mối quan hệ và được hưởng lợi rất nhiều từ những mối quan hệ đó’.

“Vì vậy cho nên là họ có thể khai thác tài nguyên, họ có thể khai thác gỗ, họ có thể giàu lên nhờ bán đất, hoặc họ cũng có thể giàu lên nhờ các lý do khác nữa. Điều ấy cho thấy thực tế rằng xã hội Việt Nam đang phải đối mặt với tình trạng phân hóa giàu nghèo ngày càng tăng lên”.

Ông Doanh cũng nói thêm rằng những người siêu giàu ở Việt Nam ‘không có người nào đóng góp gì mới về khoa học, công nghệ’.

“Những người giàu lên ở Việt Nam chủ yếu là nhờ đất, bất động sản, vì được hưởng lợi từ tài nguyên, và những đặc quyền, đặc lợi khác”.

Theo ông Friedman, trên toàn thế giới chứ không riêng gì Việt Nam, phần lớn khối tài sản của các triệu phú là do các công ty tư nhân thuộc sở hữu của các gia đình tạo ra.

Chủ tịch công ty Wealth-X nói rằng đó là một trong các lý do giải thích vì sao tài sản của cá nhân siêu giàu ở Việt Nam vẫn tăng trong năm 2012 dù kinh tế không có dấu hiệu khởi sắc.

“Khi ta người ta có các công ty tư nhân do gia đình quản lý và những gia đình này am hiểu về những gì họ cần làm với nhiều nhiệt huyết thì kể cả khi nền kinh tế sút giảm và yếu kém, kinh doanh của họ vẫn phát triển, dẫn tới tài sản của các gia đình đó tăng. Ngoài ra, có thể có các lý do khác như hoạt động kinh doanh của họ dựa vào xuất khẩu nên nó không phụ thuộc vào tình hình kinh tế ở Việt Nam”.

“Những người giàu lên ở Việt Nam chủ yếu là nhờ đất, bất động sản, vì được hưởng lợi từ tài nguyên, và những đặc quyền, đặc lợi khác”.
Ông Lê Ðăng Doanh.

Tại một cuộc hội thảo quốc tế đầu tuần này về kế hoạch kinh tế xã hội 5 năm của Việt Nam, phần lớn những người tham dự đều tỏ ra bi quan.

Các giới chức được trích lời nói rằng Việt Nam có khả năng không đạt được nhiều mục tiêu của kế hoạch 5 năm, dẫn đến nguy cơ tụt hậu so với các quốc gia ở Đông Nam Á.

Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh cho rằng nhiều người Việt Nam giàu lên nhờ gia đình.

“Mới đây, có hiện tượng một gia đình cho một đứa bé một tuổi làm chủ tịch hội đồng quản trị và có gia sản rất lớn. Đấy là một trong các điều mà chúng ta thấy rằng là người giàu lên ở Việt Nam khác với những người giàu lên trên thế giới như thế nào. Trên thế giới, người ta muốn giàu lên, người ta phải giỏi về quản trị hay người ta phải làm chủ về khoa học công nghệ, người ta phải đóng góp rất lớn về tiến bộ của cộng đồng. Nhưng trong trường hợp của Việt Nam, những người giàu lên ở Việt Nam là những người giàu lên vì đất”.

Ông Doanh cũng nhận định rằng những người siêu giàu ở Việt Nam hiện có vai trò rất quan trọng vì họ ‘nắm rất nhiều dự án’.

Nhưng chuyên gia này cho rằng cần phải thấy một thực tế là việc khai thác tài nguyên của một số triệu phú đã làm tổn hại nghiêm trọng tới môi trường.

Việt Nam gia tăng triệu phú đô la nhiều thứ hai tại Đông Nam Á

12/09/2013 10:45

(TNO) Trong khi số lượng người siêu giàu tại những nền kinh tế lớn mới nổi hàng đầu thế giới như Trung Quốc và Brazil đang sụt giảm, số người siêu giàu tại các nước Đông Nam Á vẫn tăng, trong đó tăng mạnh nhất là Việt Nam và Thái Lan, theo báo cáo của Công ty tư vấn Wealth-X (Singapore) và Ngân hàng UBS (Thụy Sĩ).

>> Tỉ phú Phạm Nhật Vượng lên bìa Forbes
>> Ông Phạm Nhật Vượng giàu thứ 974 thế giới


Tỷ lệ tăng về số lượng người giàu tại Việt Nam trong một năm qua xếp thứ hai Đông Nam Á, sau Thái Lan – Ảnh minh họa: Hoàng Uy

Trong số các nước Đông Nam Á có tên trong báo cáo của Wealth-X và UBS thì Singapore, Indonesia, Malaysia, Thái Lan, Philippines và Việt Nam có số lượng người siêu giàu gia tăng trong một năm qua.

Theo Wealth-X và UBS, tiêu chuẩn người siêu giàu dành cho những người sở hữu khối tài sản trị giá từ 30 triệu USD trở lên.

Thái Lan là nước có số người siêu giàu tăng cao nhất, tăng hơn 15%, từ 635 người trong năm 2012 lên 720 người trong năm 2013.

Giá trị tài sản sở hữu của những triệu phú đô la này của Thái Lan cũng tăng. Hiện tổng tài sản mà giới siêu giàu Thái đang nắm giữ trị giá lên đến 110 tỉ USD, tăng từ 95 tỉ USD so với một năm trước đây, báo cáo của Wealth-X và UBS cho hay.

Việt Nam xếp thứ hai, với mức tăng về số lượng người siêu giàu trong một năm qua là 14,7%. Số người Việt đạt chuẩn siêu giàu của Wealth-X và UBS hiện là 195 người với tổng giá trị tài sản sở hữu là 20 tỉ USD. Trước đó một năm, Việt Nam có 170 cá nhân siêu giàu, với tổng giá trị tài sản là 19 tỉ USD.

Theo sau Việt Nam là Indonesia, với tỉ lệ tăng là 10,2%. Wealth-X và UBS cho biết Indonesia hiện có 865 cá nhân siêu giàu, nắm giữ một khối tài sản với tổng giá trị lên đến 130 tỉ USD.

Vào năm 2012, Jakarta có 785 người siêu giàu, với tổng giá trị tài sản là 120 tỉ USD.

Số người siêu giàu theo chuẩn của Wealth-X và USB vẫn tiếp tục gia tăng, dù kinh tế Trung Quốc đang tăng chậm lại, tờ Wall Street Journal (Mỹ) nhận định.

Các chuyên gia của Wealth-X và UBS cho rằng việc các nước Đông Nam Á tiếp tục có thêm nhiều người siêu giàu là nhờ sức tiêu thụ nội địa tăng vọt và sự gia tăng về số lượng của tầng lớp trung lưu.

Tầng lớp này đang giữ cho giới nhà giàu tại các quốc gia như Indonesia và Philippines tiếp tục khấm khá ngay cả khi thị trường tài chính trong nước suy yếu.

Wall Street Journal cho rằng các thị trường như Việt Nam và Myanmar tiếp tục là nơi đầy hứa hẹn cho dịch vụ ngân hàng tư nhân, với sự gia tăng vững chắc của tầng lớp người tiêu dùng và nhóm người giàu có.

Mặc dù UBS không có mặt tại hai nước này, nhưng ngân hàng hàng đầu thế giới này đang “theo dõi sát sao” Việt Nam và Philippines – Joseph Poon, Trưởng bộ phận khách hàng siêu giàu của Công ty quản lý tài sản UBS tại Đông Nam Á, cho biết.

UBS sẽ “sẵn sàng xem xét đến việc phục vụ khách hàng” của hai nước này, một khi các quy định pháp lý về quản lý ngành tài chính của chính phủ trở nên rõ ràng hơn, ông Poon nói thêm.

Cũng theo báo cáo của Wealth-X và UBS, số lượng người siêu giàu tại châu Âu và Bắc Mỹ cũng đang tăng trở lại trong một năm qua, với mức độ tăng nhanh hơn châu Á.

Tuy nhiên, báo cáo này dự đoán châu Á sẽ vượt qua châu Âu về số lượng cá nhân siêu giàu vào năm 2021 và hơn Bắc Mỹ vào năm 2032.

Bảng xếp hạng 13 nước, vùng lãnh thổ có số người siêu giàu cao nhất châu Á

 

Xếp hạng Quốc gia 2013 2012 Tỷ lệ tăng/giảm (%)
Số lượng triệu phú USD Tổng giá trị tài sản (tỉ USD) Số lượng triệu phú USD Tổng giá trị tài sản (tỉ USD)
1 Nhật Bản 14.270 2.335 12.830 2.075 11,2
2 Trung Quốc 10.675 1.515 11.245 1.580 – 5,1
3 Ấn Độ 7.850 935 7.730 925 1,6
4 Hồng Kông 3.180 530 3.135 470 1,4
5 Hàn Quốc 1.390 265 1.385 265 0,4
6 Singapore 1.355 160 1.305 155 3,8
7 Đài Loan 1.245 210 1.185 200 5,1
8 Indonesia 865 130 785 120 10,2
9 Malaysia 840 105 780 100 7,7
10 Thái Lan 720 110 625 95 15,2
11 Philippines 660 95 580 85 13,8
12 Pakistan 415 50 310 40 33,9
13 Việt Nam 195 20 170 19 14,7

(Nguồn: Báo cáo của Wealth-X và UBS)

Hoàng Uy

Hội đồng Bảo An thông qua nghị quyết buộc Syria loại trừ vũ khí hóa học

RFA.  2013-09-27

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/unsc-approve-resolution-over-syria-09272013211931.html

000_Was7949563-305

Hội đồng Bảo an LHQ bỏ phiếu chấp thuận nghị quyết buộc Syria từ bỏ vũ khí hóa học tại cuộc họp ngày 27 tháng 9 năm 2013 ở trụ sở LHQ, New York. AFP PHOTO / Stan HONDA

8:30 tối thứ sáu, giờ New York, Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc thông qua nghị quyết với 100% phiếu thuận, buộc Syria loại trừ kho vũ khí hóa học trước giữa năm tới, 2014.

Với toàn thể 15 phiếu thuận, nghị quyết đòi hỏi “sự loại trừ những thứ vũ khí mà chính quyền Syria đã sử dụng một cách tàn bạo và nhiều lần để chống lại người dân Syria.”  Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc Susan Rice vừa tuyên bố như trên.

Nghị quyết cũng minh định rằng sự bất tuân thủ nghị quyết sẽ đưa đến những hậu quả.  Tuy nhiên nghị quyết không đề cập đến biện pháp quân sự để cưỡng hành theo như Hoa Kỳ đòi hỏi, trong trường hợp Syria không tuân thủ nghị quyết.

Nghị quyết cũng buộc Syria phải cho các chuyên viên thuộc Tổ chức Cấm vũ khí hóa học của Liên Hiệp Quốc (OPCW) vào kiểm soát tất cả những kho tồn trữ vũ khí hóa học và cơ sở tổn trữ hóa chất và chế tạo vũ khí hóa học trong khắp nội địa Syria.

10 phút trước giờ Hội đồng Bảo An biểu quyết 15-0 nghị quyết này, OPCW đã họp tại Hòa Lan để biểu quyết chấp nhận Syria làm thành viên mới nhất của Hiệp ước cấm vũ khí hóa học.

Có phải Anh Lê Quốc Quyết đã vào sổ đen của công an?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA.  2013-09-26

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/y-police-brutal-l-q-quan-young-brother-ml-09262013134733.html

 maclam09262013.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

le-quoc-quyet-305.jpg

Anh Lê Quốc Quyết (em trai của LS Lê Quốc Quân) sau khi bị công an, côn đồ đánh dập dã man, ảnh chụp khuya ngày 25/9.

Citizen photo

Trong cuộc vây bắt nhóm bằng hữu của nhà báo, blogger Nguyễn Tường Thụy vào chiều ngày 25 tháng 9 vừa qua công an đã sử dụng côn đồ vào việc đánh dập dã man anh Lê Quốc Quyết, em trai của luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân hiện đang bị giam giữ chờ ngày ra tòa vào ngày 2 tháng 10 tới đây. Có phải anh Quyết bị công an đưa vào sổ đen và bị đánh đập, tra tấn và sách nhiễu chỉ vì là em trai của người luật sư nổi tiếng này?

Đánh dập dã man

Mặc Lâm phỏng vấn anh Lê Quốc Quyết để tìm hiểu thêm chi tiết, trước tiên anh Quyết kẻ lại chuyện mình bị bắt và bị đánh khi lên xe về đồn công an:

Lê Quốc Quyết: Khi đấy khoảng chừng chưa tới 6 giờ chiều, khi anh em đang ngồi thì có một đám vô cổng nhà anh Thụy. Có hai công an mặc thường phục vào đến cửa chính. Họ bảo là yêu cầu xét nhà, kiểm tra nhà anh Thụy thì anh Thụy chống lại, anh Thụy bảo không được và đóng cửa lại. Anh Thụy bảo rằng không có lý do gì vào thời gian này lại vào kiểm tra nhà tôi. Anh Thụy vừa nói thế thì họ dùng vũ lực họ giật cửa và họ vào trong.

Khi lên xe thì họ bẻ tay Quyết còn dùng đầu gối ghì vào cổ Quyết như kiểu muốn cắt tiết Quyết không bằng.
-Lê Quốc Quyết

Lời qua tiếng lại, cũng có chống cự. Đầu tiên thì vợ anh Tường Thụy ra thì họ lôi chị vợ đi. Tiếp tới họ nắm tay Quyết và 3,4 người kéo Quyết từ trong nhà anh Tường Thụy ra ngoài. Vì nhà anh Tường Thụy thì đường ra cổng khá dài nên trong cái đoạn kéo đấy thì có người dẫm lên mặt Quyết.

Sau đó họ đẩy Quyết lên xe cảnh sát giao thông. Vừa lên xe thì thấy anh Bá Hải đã ở đó rồi. Anh Bá Hải cũng bị lôi từ trong nhà ra xe trước Quyết mà Quyết không biết. Trong quá trình họ lôi như thế thì họ dùng chân đạp vào mặt và cổ Quyết. Họ dộng vào cổ Quyết như dộng một con gà để chuẩn bị cắt tiết vậy. Khi lên xe thì họ bẻ tay Quyết còn dùng đầu gối ghì vào cổ Quyết như kiểu muốn cắt tiết Quyết không bằng. Lúc đó anh Bá Hải hoảng quá mới bảo phải nương tay Quyết ra chứ không gãy tay Quyết mất.

Mặc Lâm: Rồi sau đó họ chở các anh đi đâu?

Lê Quốc Quyết: Họ chở Quyết lên cái đồn công an mà Quyết cũng không biết là đồn tên gì gì nữa vì trời tối mù và mưa nữa. Họ lôi Quyết ra. Trong lúc lôi Quyết ra thì có hai người đạp vào mặt Quyết tiếp. Bây giờ mắt vẫn còn bầm. Vào trong đồn họ đưa vào một cái phòng có hai, ba người mặc quân phục và có một cậu mặc áo đen bình thường như người dân và cậu này nắm tóc Quyết rồi cậu đập đầu Quyết vào sàn nhà. Quyết nằm đó luôn.

Mặc Lâm: Công an có hỏi cung hay tra vấn gì đối với anh không hay chỉ bỏ nằm đó mà không hỏi han gì tới?

Lê Quốc Quyết: Quyết nằm đấy một hồi thì có mấy người vào đòi làm việc với Quyết nhưng Quyết bảo chưa có kết luận, chẳng có cái gì mà bảo đi làm việc.

PU-4-250.jpg
Anh Phạm Bá Hải (thứ 2 từ trái sang) và Phương Uyên gặp gỡ Cô Elenore, Tham tán Chính trị của Sứ Quán Thụy Điển và cô Jenifer, Viên chức chính trị của Sứ Quán Hoa Kỳ, trong chuyến đi Hà Nội vào cuối tháng 9 năm 2013. Citizen photo.

Các ông bắt người một cách trái phép rồi lên đây các ông lại đòi làm việc hả? Khi đấy Quyết hết sức nóng tính và Quyết chửi vào mặt nó thì có một thằng mặc thường phục vừa vào thì nó nhổ nước bọt vào mặt Quyết. Nó nhổ hai, ba phát để khiêu khích Quyết nhưng Quyết ngồi im cho đến khi mọi người tập trung rất đông bên ngoài đòi thả người vì bắt người trái phép thì họ nói Quyết về.

Quyết bảo các ông bắt trái phép rồi các ông bảo tôi về, tôi không về mà phải trả cái điện thoại. Thế là giằng co mãi, cuối cùng họ bảo không ai lấy điện thoại của Quyết cả. Họ cướp trên tay Quyết khi đang nghe điện thoại của chị Hiền (là vợ của LS Lê Quốc Quân). Giằng co mãi thì cuối cùng ông đội trưởng cảnh sát điều tra bảo là cho người đi tìm máy của Quyết. Một hồi thì họ trả lại máy và Quyết ra về. Sau đó Quyết được biết là tất cả mọi người đều bị dùng vũ lực và đưa đi.

 

Mang tội vì là em người yêu nước

Mặc Lâm: Từ trước tới nay anh có bao giờ bị bắt, bị hành hung như vậy hay là có bao giờ bị khép vào bất cứ tội gì và có án lệnh của tòa án hay không?

Lê Quốc Quyết: Cho đến bây giờ thì chưa bao giờ họ nói Quyết vi phạm một tội gì hoặc là có một tội danh gì nhưng việc bắt bớ Quyết thì thường xuyên ạ. Họ câu lưu, bắt bớ, có những lúc họ giam đến 1 giờ sáng mới thả. Chuyện này xảy ra thường xuyên kể từ năm 2007, tức là vào cái cuộc biểu tình chống Trung Quốc lần đầu tiên. Hồi đấy Quyết đang chơi với anh Điếu Cày và anh Ba Sài Gòn. Gần đây họ liên tục có những việc đánh đập và hành hung, chặn xe rồi nghĩ đủ cách để gây khó dễ ạ.

Mặc Lâm: Khi bị bắt như vậy anh có nghĩ rằng do tập trung đông người tại nhà anh Thụy hay vài hôm nữa tới phiên xử của luật sư Lê Quốc Quân nên công an muốn dằn mặt anh nhân cơ hội này?

Quyết vừa đi khám bệnh và bệnh viện có xác nhận, Quyết bị rạn một cái xương sườn và trên đỉnh đầu thì có những vết tụ máu mấy cen-ti-mét.
-Lê Quốc Quyết

Lê Quốc Quyết: Quyết nghĩ việc ngày hôm qua là có nhiều lý do nhưng cái lý do mà họ cương quyết dùng bạo lực thì những người đấy họ muốn dằn mặt và đưa Phương Uyên về vì họ nghĩ phiên tòa anh Quân sắp xảy ra.

Còn việc đàn áp Quyết thì từ năm 2007 cho đến bây giờ họ toàn nói Quyết là em ông Quân. Còn đi biểu tình thì họ bắt Quyết từ trước cửa nhà. Quyết bảo bao nhiêu người đi biểu tình họ không bắt mà sao bắt tôi thì họ bảo là “ông là em ông Quân, phức tạp”. Đó là hoàn toàn những chuỗi đàn áp gia đình Quyết mà có thể là họ có mối căm thù gì với gia đình Quyết hoặc là bởi những thúc đẩy của hoạt động dân sự từ các phát biểu của anh Quân ở trên đài, trên báo thôi ạ.

Mặc Lâm: Theo anh nói thì có vẻ anh bị thương khá nặng vậy anh có tới bệnh viện để khám và điều trị hay không?

Lê Quốc Quyết: Quyết vừa đi khám bệnh và bệnh viện xác nhận có giấy tờ đây. Quyết bị rạn một cái xương sườn và trên đỉnh đầu thì có những vết tụ máu mấy cen-ti-mét. Họ chụp siêu âm và họ nhận định như thế.

Mặc Lâm: Anh sẽ làm gì với giấy chứng thương ấy?

Lê Quốc Quyết: Cái việc giấy chấn thương của Quyết thì bây giờ Quyết mất niềm tin vào pháp luật rồi bởi vì Quyết và gia đình đã thưa và khiếu nại nhiều lần không phải chỉ việc của Quyết mà còn nhiều việc khác nữa nhưng không bao giờ họ đáp ứng cho nên có thể Quyết về xem lại giấy tờ rồi Quyết sẽ đưa lên truyền thông ạ.

Mặc Lâm: Xin cám ơn anh.

 http://youtu.be/_E36dcdTxNs

Án tù cho người H’Mông và Khmer

bbc, 26 tháng 9, 2013

Người H'Mông ở miền Bắc Việt NamNgười H’Mông hiện có cuộc sống dưới mức nghèo khổ ở Việt Nam

Tại Việt Nam vừa diễn ra hai phiên xử với án tù cho một số người thuộc sắc dân thiểu số bị buộc tội ‘chống Nhà nước’ và gây rối.

Ngày 26/9, bị cáo Giàng A Chứ, người H’Mông ở Điện Biên, bị tuyên án 3 năm tù về tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước’ theo điều 88 Bộ Luật Hình sự.

Còn ở một phiên tòa khác hôm 25/9, một nhóm người Khmer ở Sóc Trăng nhận mức án từ 10 tháng cho đến 1 năm tù về tội ‘Gây rối trật tự công cộng’.

‘Vương quốc H’Mông’

Theo cáo trạng được truyền thông trong nước dẫn, Giàng A Chứ, 24 tuổi, thường trú tại xã Mường Toong, huyện Mường Nhé là người có vai trò dẫn đến vụ nổi loạn của người H’Mông ở đây hồi năm 2011.

Theo đó, Giàng A Chứ đã tham gia vào một tổ chức vận động cho việc thành lập một nhà nước độc lập của người H’Mông và tham gia ‘sáu cuộc họp để bàn công việc’.

Giàng A Chứ được phân công làm trợ lý cho ‘chủ tịch nước’ của ‘Nhà nước H’Mông’, cũng theo cáo trạng. Người này cũng được cho là đã tàng trữ tài liệu ‘nói xấu Nhà nước’ và ‘truyền Đạo Vàng Chứ’.

Đỉnh điểm của vụ việc là vụ nổi loạn chống chính quyền tại xã Nậm Kè, huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên khi hàng ngàn người H’Mông tụ tập cầu nguyện để ‘chờ đón Vua H’Mông’ hồi cuối tháng Tư cho đến đầu tháng Năm năm 2011 khiến chính quyền lúc đó phải triển khai quân đội và công an trấn áp.

Phiên tòa xét xử tám người H'Mông hồi tháng Ba năm 2011Hồi tháng Ba năm 2011, tám người H’Mông cũng đã bị đưa ra xét xử

Sau đó, Giàng A Chứ trốn sang Trung Quốc nhưng bị công an Trung Quốc bắt lại và giao cho công an Việt Nam.

Thông tấn xã Việt Nam cho biết bị cáo Chứ ‘đã thành thẩn khai báo và tỏ thái độ ăn năn hối cải’ nên tòa đã tuyên mức án thấp nhất trong khung hình phạt là ba năm tù và ba năm quản chế.

Hồi tháng Ba năm 2011, Tòa án tỉnh Điện Biên cũng đã tuyên án tám người H’Mông khác từ hai cho đến hai năm rưỡi tù do có vai trò tích cực trong việc chuẩn bị cho ngày tập hợp của người H’Mông ở Mường Nhé để đòi thành lập nhà nước riêng.

Tám bị cáo này bị truy tối về tội ‘phá rối an ninh’

Buộc hoàn tục

Còn trong vụ việc tại Sóc Trăng, bốn bị cáo Lý Thị Dạnh, Lâm Thị Loan, Lý Minh Hải và Tăng Pho La, đều là người thiểu số Khmer trú tại tỉnh Bạc Liêu, bị cáo buộc đã gây rối tại chùa Preay Chóp ở xã Lai Hòa, thị xã Vĩnh Châu, tỉnh Sóc Trăng hồi tháng Ba năm nay.

Theo cáo trạng, bốn người này đã cầm đầu một đám đông hàng trăm người kéo đến ngôi chùa trên để thị uy và gây áp lực với Ban trụ trì chùa vì đã buộc hoàn tục một tăng sỹ có tên là Lý Chanh Đa do ‘vi phạm giáo luật’.

Sinh hoạt của người Khmer trong một ngôi chùa ở miền Nam Việt NamSinh hoạt của người Khmer trong một ngôi chùa ở miền Nam Việt Nam

Quyết định không cho tăng sỹ này tiếp tục tu hành là do Hội đoàn kết sư sãi yêu nước tỉnh Sóc Trăng đến chùa Preay Chóp công bố.

Theo cáo trạng thì các bị cáo này đã đến chùa ‘la hét, kích động mọi người xung quanh hô hào, la hét theo’, ‘đánh trống liên hồi’, ‘có lời lẽ kích động mọi người đồng loạt vỗ tay, la hét’ để phản đối quyết định của nhà chùa.

Cũng theo Thông tấn xã Việt Nam thì các bị cáo này đã ‘thành khẩn khai báo, thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình’ và ‘bày tỏ ăn năn hối cải, mong được giảm nhẹ hình phạt’.

Tuy nhiên, tòa đánh giá hành động của những người này là ‘gây nguy hiểm cho xã hội’ nên tuyên án Lâm Thị Loan và Lý Thị Dạnh đồng mức một năm tù, còn Lý Minh Hải và Tăng Pho La lần lượt nhận mức án là 11 và 10 tháng tù theo Điều 245 Bộ Luật Hình sự.

Hồi tháng Năm, Hội Đoàn kết sư sãi yêu nước tỉnh Sóc Trăng ra thông báo rằng Lý Chánh Đa không còn là tu sỹ Phật giáo và buộc phải rời khỏi chùa do đã ‘trả lời phỏng vấn, gửi bài, tin, ảnh để xuyên tạc, vu cáo Đảng và Nhà nước phân biệt đối xử và đàn áp đồng bào sư sãi Khmer’.

Chính quyền Việt Nam bị các tổ chức của người Khmer Krom cáo buộc là đã sử dụng Hội đoàn kết sư sãi do họ kiểm soát để buộc hoàn tục những ai chống đối Nhà nước.

Vị sư bị buộc hoàn tục này bị chính quyền cáo buộc là đã hoạt động cho Liên minh Khmer Kampuchia Krom, một tổ chức vận động cho quyền lợi của người Khmer ở miền Nam Việt Nam.

COC giải quyết tranh chấp Biển Đông?

Asean muốn tìm thống nhất về tranh chấp Biển Đông, nhưng bên trong cũng còn khác biệt

Asean và Trung Quốc lần đầu tiên đã tiến hành “tham vấn chính thức” ở cấp quan chức cao cấp về việc xây dựng Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC).

Cuộc họp diễn ra trong hai ngày 14 và 15/9 tại thành phố Tô Châu, Trung Quốc.

COC được cho là bước đi nâng cao của Tuyên bố về Ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), có thể bổ sung cơ chế nhằm ngăn ngừa xung đột.

Tuy vậy, nhiều nhà phân tích nói Trung Quốc không mặn mà với một bộ luật ứng xử có tính ràng buộc, mặc dù cũng đã ký kết với Asean bản Tuyên bố DOC năm 2002.

‘Tuần tự tiệm tiến’

Sau khi hội nghị kết thúc, Trung Quốc nói cuộc thảo luận diễn ra “bổ ích”.

Theo phía Bắc Kinh, các bên đồng ý làm theo ý tưởng “tuần tự tiệm tiến, hiệp thương nhất trí, bắt đầu từ nhận thức chung, từng bước mở rộng nhận thức chung và thu nhỏ bất đồng”.

Cuộc họp ở Tô Châu do Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lưu Chấn Dân và Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Thái Lan Sihasak Phuangketkeow đồng chủ trì.

Thứ trưởng Thái Lan tuyên bố các nước “đã có mục tiêu rõ ràng làm thế nào để tiến hành thương lượng Bộ quy tắc trong tương lai”.

Nhà ngoại giao Thái Lan nói thêm Asean và Trung Quốc “nhất trí” duy trì không khí tích cực cho tham vấn lần sau, dự kiến tổ chức ở Thái Lan đầu năm 2014.

‘Tiếp tục bàn bạc’

Thứ trưởng Phạm Quang Vinh (đứng) và Ngoại trưởng Philippines (ngồi) ở cuộc họp Asean tại Phnom Penh tháng Bảy 2012

Trong khi đó, truyền thông nhà nước Việt Nam nói phía trước còn nhiều vấn đề “cần phải tiếp tục bàn và giải quyết”.

Asean và Trung Quốc cần phải tiếp tục thực hiện tốt DOC đi đôi với việc quyết tâm xây dựng COC, vì hòa bình, ổn định, theo bản tin trên trang web của Chính phủ Việt Nam.

Người dẫn đầu đoàn Việt Nam tại Tô Châu, Thứ trưởng Ngoại giao Phạm Quang Vinh, được dẫn lời nói “cần sớm có” COC, mang tính ràng buộc và quy định tổng thể các quy tắc, hành vi ứng xử của các bên.

Một nước khác có tranh chấp gay gắt với Trung Quốc, Philippines, thì thừa nhận không rõ khi nào các bên mới nhất trí về COC.

Ngoại trưởng Philippines Albert Del Rosario nói: “Tôi không rõ. Nhưng cũng là tin tốt lành khi nay nó đã chính thức có trong nghị trình.”

“Trung Quốc hẳn phải nhận ra là cần có tiến bộ với COC vì Asean có sự đoàn kết và đồng thuận rất mạnh,” ông nói.

Tuyên bố của các nước liên quan sau cuộc họp Tô Châu cho thấy vẫn chưa có đột phá về triển vọng thành lập Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông.

Lo ngại về COC?

Phân tích trên tạp chí ngoại giao The Diplomat hôm 25/9, cây bút Deep Pal đoán rằng Trung Quốc “dường như đã đồng ý cần có COC về nguyên tắc nhưng chưa sẵn sàng có những điều chỉnh cần thiết để soạn một văn bản có hiệu lực”.

Trung Quốc “đã thành công khi ép buộc và gây sức ép với các nước láng giềng nhờ to xác và quân đội mạnh hơn”.

Theo tác giả, nếu COC có hiệu lực, đường chín đoạn của Trung Quốc trên Biển Đông sẽ “không thể được chấp nhận”.

Nhưng tác giả cũng cho rằng chẳng phải chỉ có Trung Quốc mới muốn trì hoãn về COC.

Nếu bộ quy tắc ứng xử ra đời, toàn bộ các nước tranh chấp chính “sẽ phải biện minh hoặc rút ra khỏi các dự án có lợi ích chiến lược và kinh tế”.

Việt Nam sẽ phải biện hộ cho các dự án dầu khí nếu có COC?

Trong đó có Việt Nam, theo tác giả.

Cây bút Deep Pal nhắc lại các dự án dầu khí của Việt Nam với Nga và Ấn Độ đã liên tục bị Trung Quốc phản đối mặc dù nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

“COC cũng có thể gây ảnh hưởng đến hợp tác quân sự chớm nở giữa Mỹ và Việt Nam cũng như các quan hệ quân sự khác như khoản vay 100 triệu đôla mà Ấn Độ cho Việt Nam để mua tàu tuần tra trên vùng biển tranh chấp.”

Philippines, mới đây vừa chào đón các tàu hải quân Mỹ trở lại sau hai thập niên, “cũng sẽ không chịu từ bỏ những thành quả ngoại giao gần đây”.

Malaysia, tuy cũng đòi chủ quyền ở quần đảo Trường Sa, mới đây nói họ không lo như các nước khác khi Trung Quốc đưa tàu tuần tra vào vùng biển tranh chấp.

Điều này chứng tỏ các nước trong Asean không hẳn thống nhất trong đối sách với Trung Quốc.

Biên giới Việt-Trung: bản đồ nói gì?

Dương Danh Huy và cộng sự.  Quỹ Nghiên cứu Biển Đông. 26 tháng 9, 2013

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/09/130926_biengioi_viet_trung_minhbach.shtml

Cột mốc Đại Thanh Quốc Khâm Châu giới được TQ đào lên ở Đông Hưng

Từ ngày 20/9/2013 đến 22/9/2013, cả diễn đàn Bấm Quân sử Việt Nam, anh Phan Văn Song và tôi đã không hẹn mà nên đã tìm thấy bộ bản đồ độ phân giải cao của biên giới Việt-Trung đăng ở Bấm Công báo chính phủ Việt Nam.

Điều lạ là trong khi người Việt đang có nhiều trăn trở về biên giới Việt-Trung, nội dung công báo với một bộ bản đồ quan trọng như thế đã được ban hành từ năm 2010, hay đường dẫn đến nó, đã không được loan tải rộng rãi trên truyền thông Việt Nam.

Kết quả là từ đó đến nay phần lớn những người quan tâm về biên giới Việt-Trung đã không biết, và khó có thể biết, biên giới nằm đâu.

Trong thời gian đó đã có những bức xúc, mà hoàn toàn có thể thông cảm được, rằng Việt Nam có chủ ý không cho biết bản đồ biên giới.

Dù sao đi nữa, bộ bản đồ này sẽ trả lời một trong hai câu hỏi nóng bỏng từ năm 1999, khi hiệp định biên giới trên bộ giữa Việt Nam và Trung Quốc được ký kết, đó là “Biên giới Việt Nam-Trung Quốc nằm đâu?”

Được gì, mất gì và ở đâu?

Nhưng vẫn chưa thể trả lời câu hỏi nóng bỏng thứ nhì: “Cuối cùng thì Việt Nam đã được gì và mất gì trong cuộc đàm phán và việc phân giới cắm mốc?”

Để trả lời câu hỏi này, biết vị trí của cột mốc và biên giới là không đủ.

Từ góc độ của đàm phán, cần phải trả lời câu hỏi: “Yêu sách của Việt Nam trong đàm phán là gì?” Từ góc độ khách quan hơn, phải trả lời câu hỏi: “Theo luật quốc tế và lẽ công bằng thì Việt Nam phải được gì?”

“Để trả lời thỏa đáng về câu hỏi ‘Việt Nam đã được gì, mất gì’? cần phải có thông tin chính thức, minh bạch và đầy đủ về cuộc đàm phán”

Thế nhưng, không những Việt Nam chưa công bố thông tin về “Yêu sách của Việt Nam trong đàm phán là gì?”, mà cũng khó có thường dân nào có thể trả lời câu hỏi: “Theo luật quốc tế và lẽ công bằng thì Việt Nam phải được gì?” cho toàn bộ biên giới – mà có lẽ cho một số đoạn thì còn có thể được.

Vì thế, để góp một bước sơ khởi về câu hỏi “Việt Nam đã được gì và mất gì?”, gần đây anh Song và tôi đã thử một cách tiếp cận khác: so sánh vị trí của các cột mốc hiện nay với bản đồ của các bên thứ ba.

Cần nhấn mạnh rằng trong tranh chấp lãnh thổ, ngoài tòa án phân xử ra thì ý kiến của các bên thứ ba không có giá trị pháp lý.

Vì vậy việc so sánh vị trí của các cột mốc hiện nay với bản đồ của bên thứ ba chỉ có giá trị tham khảo, với nghĩa không nên kết luận dựa vào nó.

Bản đồ đầu tiên mà chúng tôi dùng cho việc so sánh này là bản đồ biên giới quốc tế từ CIA World DataBank II, một cơ sở dữ liệu được chính phủ Mỹ thiết lập vào thập niên 80, tức là trước khi có hiệp định biên giới Việt-Trung.

Sự thật là khó có thể biết biên giới Việt-Trung trong CIA World DataBank II đã được xác định dựa trên cơ sở nào, nhưng sẽ không quá đáng nếu hy vọng rằng các cơ quan của chính phủ Mỹ đã xác định biên giới đó một cách tương đối khách quan và kỹ lưỡng, miễn đừng quên là vẫn phải dè dặt về nó.

Chúng tôi thực hiện việc so sánh này bằng cách vẽ biên giới Việt-Trung trong CIA World DataBank II lên một bản đồ có các cột mốc mới.

Nếu nói về kỹ thuật bản đồ thì việc này khá đơn giản vì CIA World DataBank II và tọa độ của các cột mốc đều dùng cùng hệ trắc địa với nhau, và phần mềm có thể vẽ cả hai lên cùng một bản đồ một cách chuẩn xác.

Sau khi so sánh như trên thì chúng tôi mới thấy rằng độ phân giải của đường biên giới Việt-Trung trong CIA World DataBank II là quá thấp để nói gì về những sự được-mất ở hạng km trở xuống. Đó là một điều đáng tiếc.

Nhưng dù với độ phân giải thấp của đường biên giới trong CIA World DataBank II thì cũng có thể nói rằng nếu so với đường biên giới đó thì không có sự được-mất ở hạng chục km trở lên, và đó cũng là một thông tin.

Lãnh đạo Trung – Việt trong lễ ra mắt cột mốc biên giới ở Lạng Sơn hôm 23/2/2009

Ở đây cần lặp lại và nhấn mạnh lần nữa rằng mệnh đề “không có sự được-mất ở hạng chục km trở lên” cũng chỉ có giá trị tham khảo, với nghĩa không nên kết luận dựa vào đó.

Để tiếp tục tìm câu trả lời cho câu hỏi: “Có những được-mất nào ở hạng km trở xuống?”, cần phải so sánh bản đồ biên giới mới, hay ít nhất là bản đồ với các cột mốc mới, với những bản đồ biên giới có độ phân giải cao hơn từ những nguồn khác nhau, nhất là nếu những bản đồ này có thể hiện các cột mốc Pháp-Thanh.

Nhưng ngay cả việc đó cũng không trả lời thỏa đáng được câu hỏi về việc được-mất cho toàn bộ biên giới.

Để trả lời thỏa đáng câu hỏi “Việt Nam đã được gì, mất gì?” cho toàn bộ đường biên giới, cần phải có thông tin chính thức, minh bạch và đầy đủ về cuộc đàm phán, và các trường đại học ở Việt Nam phải có tự do, độc lập và khả năng chuyên nghiệp trong việc nghiên cứu và nhận xét về câu hỏi đó.

Nhưng hiện nay chưa có đầy đủ các điều kiện đó ở Việt Nam.

Như thế, nỗi trăn trở của những người quan tâm sẽ vẫn tiếp tục, và các nhà nghiên cứu nghiệp dư Việt Nam sẽ vẫn phải làm những việc mà ở các nước Âu Mỹ thường là việc của giới chuyên nghiệp.

Bài gửi về diễn đàn của BBC Tiếng Việt thể hiện quan điểm và cách hành văn của tác giả, hiện sống tại Oxford, Anh Quốc. Quý vị có thể xem cuộc tranh luận của tác giả và ông Trần Công Trục, cựu Trưởng ban Biên giới chính phủ Việt Nam Bấm tại đây.

Diễn biến trước phiên xử luật sư Quân

Luật sư Lê Quốc Quân

Ông Lê Quốc Quân sẽ ra tòa vào ngày 2/10

10 dân biểu Hoa Kỳ ký thư đòi thả luật sư Lê Quốc Quân trong khi công an Việt Nam đột nhập một cuộc gặp trước phiên xử ngày 2/10.

Các dân biểu Hoa Kỳ, đứng đầu là Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Edward Royce, đã gửi thư cho Chủ tịch Trương Tấn Sang bày tỏ “lo ngại sâu sắc” về luật sư Quân.

Thư nói cáo buộc trốn thuế đối với vị luật sư có vẻ “có động cơ chính trị và các bằng chứng chống lại ông Quân được chính quyền thêu dệt ra.”

Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện và chín người cùng ký thư khác viết cho Chủ tịch Sang hôm 25/9:

“Chúng tôi cũng lo ngại rằng trường hợp của ông Quân không phải là đơn lẻ trong các vụ xét xử có động cơ chính trị đối với những người lên tiếng vì nhân quyền ở Việt Nam.

“Trong tinh thần đối thoại thẳng thắn và cởi mở mà tuyên bố của Ngài và Tổng thống Obama đã nêu ra, chúng tôi thúc giục Ngài trả tự do cho ông Quân và mọi tù nhân chính trị khác và ngưng bắt và giam giữ các công dân có những kêu gọi và biểu đạt ôn hòa.”

Hành xử ‘thô bạo’

Ông Lê Quốc Quyết, em trai của luật sư Quân nói ông hy vọng thư của các dân biểu Hoa Kỳ sẽ có “ảnh hưởng phần nào” tới phiên xử sắp tới.

Mở bằng chương trình nghe nhìn khác

Mặc dù vậy ông nói thêm luật sư Bùi Quang Nghiêm, một trong ba luật sư tham gia bào chữa cho ông Quân, đã không được tiếp xúc thân chủ khi bay từ thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội sáng 25/9.

Trong khi đó chiều tối cùng ngày, ông Quyết nói ông đã bị công an hành hung khi đang ở nhà blogger Nguyễn Tường Thụy cùng một số nhà hoạt động khác trong đó có sinh viên Nguyễn Phương Uyên và bà Dương Thị Tân, vợ blogger Điếu Cày từ miền nam ra.

Tất cả những người có mặt tại nhà ông Thụy đều bị công an bắt giữ trong một số tiếng trong khi mẹ con sinh viên Phương Uyên đã bị áp giải ra sân bay Nội Bài và bị buộc bay trở lại thành phố Hồ Chí Minh và từ đó về Bình Thuận.

Ông Quyết nói công an đã hành xử “thô bạo” khi bắt sinh viên Phương Uyên trong khi mẹ của sinh viên này đã ngất xỉu ở Nội Bài và chỉ có thể rời sân bay sáng ngày 26/9.

Bản thân ông Quyết nói ông cũng bị các vết thương ở mặt khi bị lực lượng an ninh kéo lê trên đất và “đạp” vào mặt trong vụ đột nhập nhà blogger Nguyễn Tường Thụy.

Ông Quyết nói ông đang đi khám các vết thương khi nói chuyện với BBC chiều ngày 26/9.

Gia đình Luật sư Lê Quốc Quân ‘xúc động’ vì dân biểu Mỹ lên tiếng

 VOA Tiếng Việt. 26.09.2013

http://www.voatiengviet.com/content/gia-dinh-ls-le-quoc-quan-xuc-dong-vu-dan-bieu-my-len-tieng/1757678.html

Luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân sẽ bị đưa ra xét xử ngày 2/10 tới.
Luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân sẽ bị đưa ra xét xử ngày 2/10 tới.

Bức thư với chữ ký của các nhà lập pháp khác quan tâm tới tình hình chính sự Việt Nam như ông Chris Smith hay bà Loretta Sanchez một lần nữa ‘bày tỏ quan ngại sâu sắc’ về vụ bắt giữ ông Quân.

Dẫn lại tuyên bố về cuộc đối thoại thẳng thắn và cởi mở giữa Chủ tịch Việt Nam và Tổng thống Barack Obama hồi tháng Bảy, các dân biểu cũng kêu gọi ông Trương Tấn Sang thả ông Quân và ngưng bắt giữ các công dân bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa.

Trả lời VOA Việt Ngữ tối 26/9, ông Lê Quốc Quyết, em trai luật sư Lê Quốc Quân, cho biết gia đình ông ‘rất xúc động’.

“Trong lần lên tiếng này, Quyết hy vọng tiếng nói của họ có phần nào có trọng lượng vì người khởi xướng chính là Chủ tịch [Ủy ban đối ngoại] Hạ viện Hoa Kỳ. Có đồng ký tên là Phó chủ tịch. Quyết hy vọng bức thư có tiếng nói đối với chính phủ Việt Nam”.

Lê Quốc Quyết, em trai luật sư Lê Quốc Quân.
Lê Quốc Quyết, em trai luật sư Lê Quốc Quân.

Phiên xử dự kiến diễn ra vào ngày 2/10, nhưng ông Quyết cho biết gia đình vẫn chưa nhận được giấy triệu tập tham dự phiên tòa.

Khi được hỏi gia đình hy vọng gì ở phiên tòa sắp tới, em trai của nhà bất đồng chính kiến cho biết ‘cũng khó nói”.

“Cho đến bây giờ là sát ngày xử anh Quân mà sáng qua luật sư Bùi Quang Nghiêm vào gặp anh Quân thì đã bị gây khó dễ và được cho biết là phải chờ lãnh đạo cấp trên. Chờ hoài chờ hoài cuối cùng vẫn không được gặp anh Quân nên luật sư lại phải bay trở lại Sài Gòn”.

Thông báo về phiên xử ông Quân được gửi tới cho ba luật sư bào chữa cho nhà bất đồng chính kiến là các luật sư Hà Huy Sơn, Trần Thu Nam và Bùi Quang Nghiêm.

Cho đến bây giờ là sát ngày xử anh Quân mà sáng qua luật sư Bùi Quang Nghiêm vào gặp anh Quân thì đã bị gây khó dễ và được cho biết là phải chờ lãnh đạo cấp trên. Chờ hoài chờ hoài cuối cùng vẫn không được gặp…
Lê Quốc Quyết, em trai luật sư Quân.

Phiên tòa xử ông Quân về tội danh ‘trốn thuế’ dự kiến diễn ra vào ngày 9/7 nhưng đã bị hoãn lại vì thẩm phán ‘bị cảm đột xuất’.

Ông Quyết cho VOA Việt Ngữ biết, ông vẫn tin anh trai mình vô tội.

“Không phải chỉ Quyết tin mà hầu hết những người mà biết đến việc của anh Quân cũng như chính luật sư đã đọc rất kỹ hồ sơ thì tất cả đều tin rằng anh Quân là vô tội. Anh không có tội gì liên quan tới thuế”.

Trong thư gửi ông Sang, các dân biểu Mỹ cho rằng việc bắt giữ ông Quân có ‘động cơ chính trị’.

Trong một diễn biến khác, ông Quyết cho biết một cuộc gặp mặt giữa ông và một số người, trong đó có nhà hoạt động trẻ tuổi mới ra tù Nguyễn Phương Uyên, đã bị giải tán tại nhà riêng của blogger Nguyễn Tường Thụy.

Em trai của luật sư Lê Quốc Quân cho rằng việc này có liên quan tới phiên tòa sắp tới.

“Hoàn toàn là thân tình nhưng cũng có thể vào một thời điểm nhạy cảm, tức là sắp đến phiên tòa xử anh Quân nên họ ráo riết hơn và bạo tay hơn và họ muốn ngăn cản và dằn mặt gì đó nhưng mà Quyết cũng đã tuyên bố với họ rồi là bạo lực không bao giờ khuất phục được đâu”.

Việt Nam chưa có hồi đáp trước bức thư của các nhà lập pháp Mỹ cũng như chưa có phản ứng trước các cáo buộc về việc giải tán mà những người trong cuộc cho là ‘thô bạo’.

Nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh quyết không ‘nhận tội’ dù tính mạng bị đe dọa

  Trà Mi-VOA,  22.09.2013

http://www.voatiengviet.com/content/nha-hoat-dong-do-thi-minh-hanh-quyet-khong-nhan-toi-du-tinh-mang-bi-de-doa/1754878.html

Nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh, tranh đấu vì quyền lợi công nhân
Nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh, tranh đấu vì quyền lợi công nhân
Một nhà hoạt động nữ ở tuổi đôi mươi đang đối diện với nguy cơ một căn bệnh hiểm nghèo trong nhà tù Việt Nam với bản án 7 năm tù về tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân”, theo điều 89 Bộ luật Hình sự, vì tham gia các hoạt động cổ súy đa đảng-dân chủ, bênh vực quyền lợi cho công nhân bị bóc lột sức lao động mà không có công đoàn độc lập bảo vệ.

Đời người chỉ chết có một lần thôi, để cho họ thấy họ không được coi thường tinh thần của dân tộc. Con không có tội. Những việc con làm, bất cứ công dân nào cũng phải làm
Đỗ thị Minh Hạnh

Đỗ Thị Minh Hạnh là một cô gái nhỏ nhắn nhưng có nghị lực mạnh mẽ và tinh thần bất khuất. Cô vẫn can đảm đấu tranh chống lại những vi phạm nhân quyền hằng ngày ngay từ sau song sắt nhà tù, bất chấp những hậu quả khắc nghiệt với bản thân và với bệnh tình của mình.

Tạp chí Thanh niên VOA có cuộc trao đổi với bà Trần Thị Ngọc Minh, thân mẫu cô Hạnh, để tìm hiểu về tình trạng của nhà hoạt động trẻ quên mình, dấn thân vì mong muốn một xã hội tiến bộ.

Bấm vào nghe cuộc phỏng vấn thân mẫu nhà hoạt động Đỗ thị Minh Hạnh
Trà Mi: Trường hợp của cô Hạnh đang được quốc tế rất quan tâm, đặc biệt là giới bảo vệ nhân quyền, với các cuộc vận động khắp nơi can thiệp cho cô. Xin bà cho biết tình trạng giam giữ và sức khỏe hiện nay của Hạnh thế nào?

Bà Ngọc Minh: Minh Hạnh bị giam ở trại Xuân Lộc, Đồng Nai. Hạnh báo cho gia đình biết hiện tại cô thường xuyên đau nhức và teo dần một bên ngực trái, mỗi buổi chiều thường bị sốt. Qua tham khảo, gia đình được biết đó là một trong các biểu hiện của bệnh ung thư vú. Chúng tôi rất lo lắng. Vừa qua, sau khi bà con trong và ngoài nước lên tiếng bênh vực Hạnh, nhà cầm quyền cộng sản cho Hạnh đi khám bệnh ở quân đoàn 4, nhưng chỉ được khám sơ sài. Họ nói Hạnh bị di truyền bẩm sinh mà gia đình không ai bị bệnh này cả. Khám ở quân đoàn 4 của trại giam, chúng tôi không tin tưởng. Kết luận của họ, chúng tôi không nhất trí. Chúng tôi sẽ làm đơn đề nghị họ cho đi khám chuyên khoa, có sự giám sát của công an và gia đình. Phải cho cháu xét nghiệm, định bệnh, và điều trị đến nơi đến chốn để cứu tính mạng cho cháu.

Trà Mi: Trong những bức thư cuả Hạnh lọt được ra ngoài, Hạnh kể về những sự chèn  ép, áp bức, áp lực và võ lực đối với cô trong trại giam vì cô dứt khoát không ‘nhận tội’ và quyết đấu tranh đến cùng chống lại những sai phạm. Sau những lá thư đó, điều kiện đối xử của trại với cô khá hơn hay tệ đi?

Bà Ngọc Minh: Sau khi đưa thư lên công luận, nhờ bà con trong ngoài nước lên tiếng mạnh mẽ, cho nên nhà tù có cải thiện. Họ thay đổi thái độ và cư xử với Hạnh tốt hơn, không đàn áp nữa. Hạnh và những người tù trong trại cũng không phải lao động nữa. Họ tử tế hơn.

Trà Mi: Các cựu tù nhân cho biết nếu nhận tội tù nhân sẽ được những điều kiện ưu đãi hơn , được cho đi khám chữa bệnh, được đối xử tử tế hơn…Trong hoàn cảnh bệnh tật đe dọa hiện nay, liệu Hạnh có nghĩ đến điều đó?

Bà Ngọc Minh: Hạnh dứt khoát nghĩ rằng mình không có tội. Ngay cả lúc ở Bình Thuận, khi công an cho tôi gặp Hạnh, Hạnh nói với tôi: “Đời người chỉ chết có một lần thôi, để cho họ thấy họ không được coi thường tinh thần của dân tộc. Con không có tội. Những việc con làm, bất cứ công dân nào cũng phải làm. Nhà cầm quyền cộng sản dùng quyền lực, bạo lực, và tất cả các phương tiện bắt ép chúng con thì đành chịu thôi. Nhưng chúng con không có tội.” Dứt khoát trong lòng Hạnh cho tới giờ phút này vẫn không có tội. Trước phiên tòa, Hạnh cũng nói Hạnh không có tội.

Trà Mi: Chính quyền có từng đặt điều kiện thế nào với cô Hạnh không trong suốt thời gian giam cầm cô?

Bà Ngọc Minh: Mỗi lần tôi đi thăm Hạnh, cán bộ trại giam nói với tôi trong 4 tiêu chí giảm án, tiêu chí đầu tiên là ‘nhận tội’ và họ đề nghị gia đình khuyên Hạnh ‘nhận tội’. Rất nhiều lần ngay Viện Kiểm Sát cũng đề nghị 3 gia đình chúng tôi khuyên các cháu ‘nhận tội để được nhà nước khoan hồng’. Họ cứ vận động tôi phải làm thế nào để cho Hạnh ‘nhận tội’, nhưng tôi có bảo với công an rằng Hạnh nói với tôi: “Không có tin công an.”

Trà Mi: Từ khi nào Hạnh bắt đầu quan tâm đến chuyện phải bảo vệ nhân quyền, phải bênh vực cho người công nhân, và phải dấn thân vì một xã hội tiến bộ?

Bà Ngọc Minh: Từ lúc học lớp 12, Hạnh đã có vẻ bất bình rồi. Hạnh nói đối với Hạnh thì không sao vì gia đình có công với cách mạng, ông nội là lão thành cách mạng, bà nội là liệt sỹ thời kỳ chống Pháp. Lý lịch của Hạnh không có gì để phàn nàn, nhưng Hạnh đấu tranh cho các bạn vì Hạnh thấy rằng làm lý lịch thi đại học và học phí đại học họ đều ưu tiên cho gia đình có công cách mạng và con cán bộ. Hạnh than phiền “Tại sao lại phân biệt lý lịch tốt-xấu? Lý lịch tốt-xấu là thế nào? Chúng con có tội gì để bị phân biệt như vậy?” Khi vào Sài Gòn thi đại học, Hạnh tìm hiểu thực trạng xã hội. Hạnh đã khóc tâm sự với chị gái rằng đất nước đang lâm nguy. Thế rồi sau đó Hạnh âm thầm dấn thân. Từ 2003, Hạnh tham gia các công tác xã hội, giúp đỡ gia đình nghèo. Năm 2005, Hạnh tham gia khối 8406, giúp đỡ dân oan mất đất. Hạnh về đánh máy các hồ sơ khiếu nại đất đai cho dân oan rất nhiều. Từ năm 2005 biết được các hoạt động của Hạnh, tôi có ngăn cản, nhưng sau đó khi Hạnh vào Sài Gòn học Cao đẳng Kinh tế, Hạnh tiếp tục âm thầm hoạt động. Trong thời gian hoạt động, không có Tết nào Hạnh ăn Tết ở nhà cả. Hạnh nói: “Thực trạng xã hội Việt Nam rất bi đát, nguy cơ mất nước, dân rất đau khổ” và Hạnh đi thôi.

Trà Mi: Gia đình suy nghĩ thế nào về những hoạt động, lý tưởng mà Hạnh theo đuổi dẫn đến bản án 7 năm tù của cô?

Bà Ngọc Minh:
Khi Hạnh bị bắt, tôi rất buồn, rất đau khổ và giận dữ vì tôi không hiểu biết. Nhưng sau khi tìm hiểu, tôi thấy rằng Hạnh đã làm đúng. Những việc Hạnh làm, mỗi công dân của mỗi nước đều phải làm. Cho nên, gia đình đã hưởng ứng và đồng tình. Điều này đã làm cho Hạnh hạnh phúc. Qua thời gian dài, tôi không đồng tình với Hạnh, Hạnh rất đau khổ, và tôi hối hận đã làm cho con mình đau khổ. Từ khi tôi hưởng ứng việc làm của con, Hạnh rất vui mừng, rất hạnh phúc.

Trà Mi: Với tình trạng hiện nay khi Hạnh đang đứng trước nguy cơ căn bệnh hiểm nghèo, gia đình có dự định thế nào để giúp bệnh trạng của cô được can thiệp kịp thời, đúng mức?

Bà Ngọc Minh: Việc làm của Hạnh cũng như bao nhiêu người khác đã làm như anh Nguyễn Văn Hải hay chị Tạ Phong Tần. Tôi không dám đòi hỏi gì hơn vì những người đó cũng khổ như con mình. Hạnh ở tù như chia sẻ những gian nan với họ. Tôi mong muốn con mình được tự do và cũng mong muốn Hùng, Chương, và những người đã dấn thân cho Tổ quốc được ra tù cùng một lúc. Trước mắt, tôi thiết tha yêu cầu cộng đồng người Việt trong và ngòai nước, cộng đồng quốc tế giúp đỡ, lên tiếng mạnh mẽ cho Hạnh để Hạnh được đi khám chuyên khoa, được điều trị để bảo vệ tính mạng cho Minh Hạnh trong lúc này.

Trà Mi: Còn đối với những người hữu trách, những người đang nắm sự tự do và cả tính mạng của Hạnh trong tay, bà Minh muốn nói gì với họ?

Bà Ngọc Minh:
Tôi muốn nói rằng nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã lừa dối dân, lừa dối dân tộc chúng tôi quá nhiều rồi. Sau 1975, tôi đã phục vụ họ tích cực. Tôi hy sinh tất cả cho chế độ. Họ đã lừa dối chúng tôi và cả quốc tế. Tôi mong muốn nhà cầm quyền phải ý thức được bổn phận của mình, phải có lương tâm, phải thay đổi chính sách cai trị, thả tất cả tù nhân lương tâm và tù nhân chính trị. Đó là những người yêu nước mà nhà nước phải tôn trọng, trong đó có con tôi.

Trà Mi: Nếu như điều kiện đổi lại với việc trả tự do cho cô Hạnh là cô phải ‘nhận tội’. Nếu điều kiện đó được đặt ra với gia đình, gia đình có sẵn sàng khuyên nhủ con mình nghe theo?

Bà Ngọc Minh: Không. Chúng tôi thấy con tôi không có tội. Không bao giờ. Điều này thì không bao giờ. Con tôi đã nói với tôi rằng con tôi không có tội. Và tôi nhận thấy việc làm của con mình từ trước tới nay hoàn toàn vô tội. Không thể bao giờ chúng tôi khuyên con mình ‘nhận tội’.

Trà Mi: Kể cả trong trường hợp phải đổi lấy sự nguy kịch về sức khỏe và tính mạng của con gái mình?

Bà Ngọc Minh:
Thưa vâng. Vì điều này sẽ làm cho Hạnh hạnh phúc.

Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn bà Minh rất nhiều đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này.


Thật giả khi nghiên cứu Hồ Chí Minh

Nhà văn Vũ Thư Hiên, có thời gian ở gần lãnh tụ Hồ Chí Minh, bác bỏ lập luận rằng có một người Đài Loan đóng giả nhà cách mạng Việt Nam.

Cuộc đời của lãnh tụ lớn nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam được cho là vẫn còn nhiều khoảng trống chưa được biết đến.

Một bộ phận dư luận người Việt hiện vẫn bàn luận về một cuốn sách của tác giả Đài Loan, Hồ Chí Minh sinh bình khảo, in năm 2008.

Trong sách này, tác giả Hồ Tuấn Hùng viết nhân vật Nguyễn Ái Quốc đã qua đời năm 1932 ở Liên Xô.

Quốc tế Cộng sản phân công Hồ Tập Chương, một người Đài Loan, thay thế và lấy tên Hồ Chí Minh.

Nhưng từ Paris, nhà văn Vũ Thư Hiên, một nhà bất đồng chính kiến, nói lập luận trong sách là “tào lao”.

Cha ông Hiên là Vũ Đình Huỳnh, thư ký của Hồ Chí Minh, và khi còn trẻ, ông Hiên có thời gian ở gần nhà lãnh tụ.

Ông Hiên nói lập luận của tác giả Đài Loan “không xứng đáng cho tiểu thuyết giả tưởng”.

_______________________________________________________________________

Bí ẩn tình cảm trong đời Hồ Chí Minh

Một nhà nghiên cứu trong nước nói “cũng là điều bình thường” nếu cố lãnh tụ cộng sản Hồ Chí Minh từng có “người yêu, người vợ”, nhưng ông nói thêm rằng còn rất khó về mặt tư liệu để giới nghiên cứu khẳng định.

Phó Giáo sư sử học Vũ Quang Hiển, từ Đại học Quốc gia Hà Nội, có cuộc trao đổi cởi mở với BBC hôm 23/9 về một số khía cạnh trong việc nghiên cứu Hồ Chí Minh.

Công an khóa trái cửa nhà vợ con MS Nguyễn Công Chính

Mặc Lâm, biên tập viên RFA.  2013-09-25

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/police-locked-door-of-dissident-wife-ml-09252013155043.html

 09252013-nguyencongchinh-ml.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

vomschinh-conut-chauxuannguyen.jpg

Bà Trần Thị Hồng, vợ MS Chính và con gái út. Photo courtesy of blogchauxuannguyen

Công an thành phố Pleiku, tỉnh Gia Lai ngang nhiên dùng giây kẽm sắt khóa chặt cửa nhà của bà Trần Thị Hồng vào đêm 25 tháng 9 nhốt sáu mẹ con bà Hồng trong nhà không cho ra ngoài mà không cho biết lý do. Bà Trần Thị Hồng là vợ của Mục sư Nguyễn Công Chính hiện đang thụ án 11 năm tù giam. Trước tiên bà Hồng kể lại:

“Tôi cũng không biết nguyên nhân tại sao nữa mà từ hôm qua đến giờ công an cứ đóng chốt trước nhà và tôi đi đâu thì họ cũng đi theo, kể cả khi tôi chở con đi học thì họ cũng chạy theo đuôi. Tối hôm nay vào lúc 8 giờ tôi muốn chở con bé đi khám bệnh vì nó bị ho, sốt khi tôi ra mở cổng thì bên ngoài họ lấy giây kẽm sắt họ đã cột cứng cái cổng rồi cho nên mẹ con ra không được. Hiện thời bây giờ trong nhà tôi là phụ  nữ và 5 đứa nhỏ không biết sắp tới họ sẽ đối xử như thế nào. Tình hình như tôi thấy hôm qua đến giờ thì mấy đứa con tôi rất là bất an vì chính quyền cứ đêm ngày đi qua đi lại rình rập.

Trưa hôm nay cũng có hai người an ninh đứng trước cửa nhà tôi mà nhìn vô. Tôi nói là tôi ở trong nhà muốn làm gì, muốn chém giết gì thì cứ vô đây chém giết chứ rình rập gì? Tối hôm nay họ cột chặt cổng và không cho mẹ con tôi bước ra khỏi nhà, bây giờ mẹ con bị nhốt trong nhà như vậy.

Mặc Lâm: Vâng, chị có nhớ là trước đó chị có vô tình làm điều gì hay không? Chị có đi đâu và gặp ai để cho công an họ nghi ngờ hay không?

Bà Trần Thị Hồng: Dạ không. Tôi cũng bình thường thôi. Hàng ngày tôi cũng lo cho bốn đứa nhỏ, sáng ngủ dậy chở chúng tới trường và trưa thì chở về lo cho nó ăn uống hàng ngày vậy thôi chứ tôi không gặp gỡ ai và tôi cảm thấy mình không làm gì vi phạm tới họ nữa.

Trong khi ngày 24 là ngày tôi đi thăm nuôi chồng tôi là mục sư Chính nhưng lý do là con bé nhà tôi nó đau nên tôi chưa đi được. Không biết đây có phải là nguyên nhân họ chặn tôi không cho tôi thăm mục sư Chính hay không. Đó chỉ là suy đoán của tôi thôi chứ tôi không biết lý do tại sao mà họ lại đối xử với gia đình tôi như vậy

Mặc Lâm: Thưa chị, chị có số điện thoại của công an của những người hôm trước liên lạc với chị sao chị không gọi để hỏi họ xem thế nào?

Bà Trần Thị Hồng: Dạ không, số thì họ không cho đâu. Sáng hôm nay tôi đã có nói với họ là nếu có đi theo tôi thì đi xa xa một chút, chứ nếu đi gần như vậy trên đường tôi chạy xe mà con tôi cái tôi nó thấy nó sợ rồi lỡ có vấn đề gì thì tôi sẽ báo cho những cơ quan nhân quyền họ biết, chứ đừng làm những điều vi phạm thân thể của mẹ con tôi.

Tuy nhiên họ cũng chỉ cười thôi và tiếp tục theo dõi một bên (…) tôi như vậy. Tôi đi đâu họ cũng theo, tôi bước ra khỏi nhà họ cũng theo. Họ theo tôi từng bước.

Hiện tại thì như anh và quý ông bà biết tôi là phụ nữ, trong khi chồng tôi bị bắt với bản án 11 năm thì đã tôi đau đớn lắm rồi mà bây giờ họ hành xử với gia đình tôi như vậy thì không biết những ngày sắp tới mẹ con tôi phải sống như thế nào trong chế độ cộng sản mà họ đàn áp một cách trắng trợn như vậy.

Đây là sự đàn áp rất rõ ràng. Tôi không làm gì sai cả mà họ cứ rình rập và tìm cách khủng bố những đứa con tôi. Nó nhìn hình ảnh của mấy người công an trước đây đã từng ném đá, đã từng đánh cha đánh mẹ nó và bây giờ tiếp tục canh gác như vậy thì nó rất khủng hoảng.

Khủng bố tinh thần

Mặc Lâm: Bây giờ khi nói chuyện với chị là đã 9 giờ rưỡi tối mà gia đình vẫn bị nhốt bên trong như vậy thì sáng mai những đứa con của chị làm sao đi học? và nếu trong đêm nay nếu có xảy ra hỏa hoạn hay con chị bệnh cần đi cấp cứu thì chỉ sẽ kêu ai?

Bà Trần Thị Hồng: Tôi cũng không biết nữa. Đúng 8 giờ tối hôm nay khi tôi ra mở cửa nhà thì họ đã lấy kẽm sắt họ cột kỹ lại rồi. Tôi không biết trong đêm nay hoặc ngày mai thì họ sẽ có biện pháp nào nữa đối với gia đình tôi. Trong khi chồng đã bị bắt ở tù chỉ có mẹ với con ở nhà, năm đứa nhỏ với tôi ở nhà thôi. Trong đêm nay và ngày mai nếu họ có đối xử như thế nào thì tôi cũng chỉ biết dùng lời Chúa để cầu nguyện chứ không biết phải làm gì trong lúc này nữa. Từ hôm qua tới giờ mẹ con tôi chỉ biết cầu nguyện. Khi chở con đi học tôi chỉ biết cầu xin Chúa sao cho mọi sự bình an.

Mặc Lâm: Ngay chỗ chị đang ở chị có còn thân nhân hay anh chị em ruột thịt ở gần đấy để chị có thể nhờ họ giúp đỡ khi có chuyện khẩn cấp hay không?

Bà Trần Thị Hồng: Tôi cũng có bà chị ở cách đây 5 cây số nhưng tôi biết khi chị tôi vô đến thì chị tôi sẽ không bao giờ được họ cho phép vô nhà tôi. Vì đường nhà tôi nằm trong một cái hẻm, từ quốc lộ chính vô khoảng 20 mét quẹo phải vô trong một cái hẻm rất nhỏ. Toàn bộ những người trong hẻm này đều là đảng viên hay cán bộ nhà nước cho nên khi họ thấy công an đối xử với gia đình tôi như vậy thì họ cũng không dám nói.

Tôi cũng muốn kêu một chị gần bên để mở cửa giùm nhưng rất tiếc chị này cũng e ngại về phía chính quyền lắm cho nên tôi không muốn làm phiền.

Còn với bà chị thì họ canh gác họ sẽ không cho vô cho nên thành thử ra tình trạng mẹ con tôi giống như đang bị nhốt tại nhà. Nhà của mình giống như một nhà tù. Tôi thấy vấn đề này nó quá vô lý. Trong khi nhà mình đang ở một cái không gian như vậy mà mính bị nhốt toàn đàn bà với con nít thì tôi thấy họ vi phạm về nhân quyền và tự do của con người quá mức. Họ đối xử họ đối xử với gia đình tôi một cách tàn nhẫn suốt bao nhiêu năm nay rồi mà bây giờ vẫn tiếp tục như vậy thì tôi không biết hành vi sắp tới họ sẽ đối xử với gia đình tôi ra sao nữa.

Mặc Lâm: Xin cám ơn chị.

Tin, bài liên quan

‘Tác phẩm giả tưởng’ về Hồ Chí Minh

Vũ Thư Hiên. Viết từ Paris, Pháp. bbc, 25 tháng 9, 2013

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/09/130925_ho_chi_minh_vu_thu_hien.shtml

Chủ tịch Hồ Chí Minh trong một lần gặp lãnh tụ cộng sản Trung Quốc Mao Trạch Đông

Mới đây, nhà bất đồng chính kiến Phạm Quế Dương có nêu câu hỏi trên net: “Đề nghị làm sáng tỏ vụ việc: Hồ Chí Minh là người Việt Nam hay Đài Loan?”

Câu hỏi của ông thế này: “Gần đây, dư luận sôi động về việc Đài Loan xuất bản cuốn sách Tìm hiểu về cuộc đời Hồ Chí Minh ( Hồ Chí Minh sinh bình khảo), do nhà xuất bản Bạch Tượng Văn Hóa ấn hành ngày 01-11-2008. Tác giả là Hồ Tuấn Hùng, giáo sư đã từng dạy học hơn 30 năm, tốt nghiệp trường Đại Học Quốc Lập Đài Loan, khoa lịch sử.”

Đã có khói ắt có lửa đâu đó. Lửa đây là cuốn sách của giáo sư Hồ Tuấn Hùng nói trên (ít người được đọc nguyên bản) và bài “Một nghi án lịch sử Nguyễn Ái Quốc và Hồ Chí Minh: một hay hai người?” của bình luận gia Trần Bình Nam hết lời ca ngợi cuốn sách nọ (“Cuốn sách của ông Hồ Tuấn Hùng viết một cách có phương pháp, trưng dẫn tài liệu xác thực và kết luận một cách có tính khoa học”).

Bài của bình luận gia Trần Bình Nam được cả chục web và blog đăng lại, hẳn có nhiều người đọc. Thú thật, tôi ngán các chuyện tầm phào nọ. Cái đề tài này rõ là tầm phào bên cạnh những chuyện tày trời đang làm nóng dư luận như các vụ xử án vô lối các blogger, vụ Yên Mỹ, vụ nổ súng vì cưỡng chế đất ở Thái Bình, vụ chống cưỡng chế đất liên tục ở… khắp nơi.

Sở dĩ tôi thấy cần phải viết mấy dòng về nó là vì có nhiều bạn gửi nhời hỏi tôi: này, chuyện ấy thực hư ra sao hở ông?

Là người chẳng phải giáo sư hay bình luận gia như hai ngài nói trên, thế tất ý kiến của tôi không thể có trọng lượng với tư cách người khảo cứu. Nó là ý kiến của dân thường, người nghe thấy có lý thì gật cho một cái khích lệ, thấy không ra gì thì phẩy tay cho qua.

Tôi không biết nhiều về ông Hồ Chí Minh, tuy nhiên cũng đủ để thấy chuyện ông Hồ là người Tàu là chuyện tào lao. Mà chẳng phải chỉ mình tôi nghĩ thế. Nếu ông Hồ là người Tàu thật thì tất tần tật những ai từng gặp ông, từng làm việc với ông (có cả nghìn, cả vạn người đấy), tạm kể từ thời Quốc dân Đại hội Tân Trào 1945 cho tới khi ông qua đời năm 1969, hoá ra đều mù dở – khốn nạn, ông là Hồ Tập Chương đấy, là người Tàu đấy, người Khách gia đấy, thế mà không một ai phát hiện.

Trước hết, ta hãy xem những tài liệu cũ còn được lưu xem Quốc tế Cộng sản (QTCS) đánh giá Hồ Chí Minh như thế nào vào thời điểm có tin về cái chết của ông? Những tài liệu này cho thấy vào thời điểm đó ông bị QTCS đánh giá thấp lắm. Thấp đến nỗi ban lãnh đạo QTCS phải cử Trần Phú, Ngô Đức Trì về Đông Dương để sửa chữa những sai lầm của Nguyễn Ái Quốc liên quan tới Hội nghị hợp nhất các đảng cộng sản (1930) do ông chủ trương. Tại Hội nghị TƯ tháng 10-1930, Trần Phú kịch liệt phê phán quan điểm chính trị và tổ chức của ông là “chỉ lo đến việc phản đế mà quên mất lợi ích giai cấp đấu tranh, ấy là một sự rất nguy hiểm…”

Sau đó, Trần Phú được cử làm Tổng bí thư, còn Nguyễn Ái Quốc chỉ còn được giữ chân liên lạc giữa VN và vài chi bộ Đông Nam Á với quốc tế. Thậm chí khi được tin Nguyễn Ái Quốc qua đời ở Hồng Kông, Hà Huy Tập còn viết: “Công lao mà ông đã đóng góp cho Đảng chúng ta thật là lớn. Song các đồng chí chúng ta trong lúc này không được quên những tàn dư dân tộc chủ nghĩa của Nguyễn Ái Quốc, các chỉ thị sai lầm của ông về những vấn đề cơ bản của phong trào CM…Ông đã không đưa ra bàn luận trước về những sách lược mà QTCS đòi hỏi phải áp dụng để loại bỏ những phần tử cơ hội trong Đảng.

Ngoài ra, ông Hồ Chí Minh còn khuyến dụ một sách lược cải lương và hợp tác sai lầm: trung lập hóa tư sản và phú nông, liên minh với trung và tiểu địa chủ”. Một người bị QTCS đánh giá như thế, thử hỏi QTCS tạo ra một người giả ông ta để làm gì?

Lập luận của bình luận gia Trần Bình Nam: “Nhưng sau đó Quốc tế Cộng sản thầy cần người có uy tín như Nguyễn Ái Quốc để phát triển phong trào Cộng sản tại Đông Dương nên dấu nhẹm và tìm cách xóa dấu vết việc Nguyễn Ái Quốc chết và lên kế hoạch dùng phái viên của Quốc tế Cộng sản Hồ Tập Chương có khuôn mặt hao hao giống Nguyễn Ái Quốc và từng làm việc với nhau để làm sống lại nhân vật Nguyễn Ái Quốc”, rõ ràng không thuyết phục. Một câu hỏi khác cũng có người đặt ra: Ờ thì QTCS không làm việc ấy, nhưng nếu Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) làm thì sao? Để phục vụ cho mục đích bành trướng trong tương lai ở Đông Dương chẳng hạn?

Các chứng cứ lịch sử cho thấy ĐCS TQ vào thời kỳ đó rất yếu, thậm chí một địa bàn đủ an toàn cho Đại hội VI của nó (1928) trên lãnh thổ quốc gia cũng không có, phải mượn đất Nga để tổ chức tại Moskva. Cuộc chiến Quốc-Cộng khởi đầu năm 1927 đã buộc những người cộng sản Trung Quốc phải lui về nông thôn và hoạt động bí mật, thắng lợi to lớn nhất mà họ có được là chiếm thành phố Quảng Châu trong vẻn vẹn có 3 ngày để thành lập một Công xã Quảng Châu hữu danh vô thực.

“Người không cùng nòi giống như Hồ Tập Chương giả Hồ Chí Minh, lại đóng giả dài hạn nhiều năm, như thật, trong đời sống hàng ngày, thì chưa có tài liệu nào nói tới.”

Trong hoàn cảnh ấy, một Khổng Minh tái thế cũng không nghĩ tới việc cho ai đó đóng giả Hồ Chí Minh cho một tương lai trời không biết, đất không hay.

Như thế, QTCS không cần một Hồ Chí Minh giả, ĐCSTQ cũng không nghĩ tới việc ấy. Vậy ai cần, ngoài hai học giả nói trên?Chuyện những nhà cầm quyền độc tài thường sử dụng những người giống hệt mình để đóng thế trong những trường hợp phòng xa bị hành thích là có thật. Có Hitler giả, Stalin giả, Mao giả… nhưng người ta chỉ dùng người đóng thế cùng nòi giống, có diện mạo và hình thể giống người thật khi di chuyển, khi xuất hiện ngắn trước quần chúng, chứ người không cùng nòi giống như Hồ Tập Chương giả Hồ Chí Minh, lại đóng giả dài hạn nhiều năm, như thật, trong đời sống hàng ngày, thì chưa có tài liệu nào nói tới.

Trước hết, cái dễ phân biệt nhất giữa người thật với người giả là ở ngôn ngữ. Những người đã trưởng thành mới học ngoại ngữ dù cho thông thạo đến mấy cũng không thể nào sử dụng nó hoàn hảo như người bản địa được. Ta tính thử: Nguyễn Ái Quốc, năm 1932 đã qua đời vì bệnh lao (ông sinh năm 1890, tức lúc đó 42 tuổi), Hồ Tập Chương (sinh năm 1901, tức lúc đó 32 tuổi) được lập tức thay thế (cứ cho là đã có một viễn kiến không bình thường và ông này đã được dự trữ sẵn để thay thế), thì thời gian học tiếng Việt của Hồ Tập Chương cho tới khi mở lớp huấn luyện cho hội Thanh niên Cách mạng Đồng chí năm 1941 là 9 năm (giả định là chỉ có học tiếng mà thôi). Mở lớp huấn luyện cho nhiều người Việt thì không thể bằng một thứ tiếng Việt không thông thạo được.

Nhưng không một ai trong những người tiếp xúc với Hồ Chí Minh trong thời kỳ ấy tỏ ra nghi ngờ ông không phải người Việt. Không một ai trong những người Việt thuần, ở sát bên ông Hồ Chí Minh trong công việc hàng ngày trong cuộc kháng chiến chống Pháp (9 năm) như Phan Mỹ, Vũ Đình Huỳnh, Nguyễn Văn Lưu, Lê Văn Rạng, Lê Giản, Trần Duy Hưng, Trần Hữu Dực…, và rất nhiều người khác nữa, có một chút nghi ngờ ông Hồ Chí Minh không phải là người Việt.

Tôi từng gặp nhiều người có năng khiếu xuất chúng về sử dụng ngoại ngữ, trong đó có hai người Trung Quốc nói tiếng Việt rất thông thạo là Văn Trang và Lương Phong. Văn Trang đại diện cho phân bộ Hoa Nam ĐCSTQ liên lạc với ĐCSVN, Lương Phong là cán bộ ngoại giao, sau này xếp hàng thứ sáu tính từ Giang Thanh là số 1 trong cuộc Đại cách mạng Văn hoá Vô sản (thập niên 60 thế kỷ trước). Hai người này nói thạo tiếng Việt tới mức làm tôi ngạc nhiên. Nhưng đấy chỉ là cảm giác ban đầu, một lúc sau, khi câu chuyện mở rộng sang nhiều lĩnh vực khác, tinh tế hơn, tức thì họ ngắc ngứ, phát âm sai, hiểu sai.

“Chắc chắn sẽ còn nhiều người viết về Hồ Chí Minh – chính khách liên quan tới nhiều lĩnh vực: những giai đoạn hoạt động chưa được làm sáng rõ, lý do gắn liền với những bí danh vô số kế của ông”

Nhà văn Vũ Thư Hiên

Ngay trong những người Hoa thuộc những thế hệ ra đời ở VN, lớn lên trên đất Việt, sống chung với người Việt từ tấm bé, ta vẫn nhận ra những nét khác biệt nào đó để ta biết họ không có nguồn gốc Việt. Trong khi đó thì chưa một ai bắt gặp ông Hồ nói sai hoặc hiểu sai tiếng Việt. Còn hơn thế, ông còn có thể bắt bẻ những cán bộ dưới quyền khi họ dùng từ ngữ sai. Những ví dụ về chuyện này nhiều, xin miễn kể.

Nhân vật Hồ Tập Chương của tác giả Hồ Tuấn Hùng là người Hakka (người Hẹ, hoặc Khách gia), là cán bộ hoạt động quần chúng của ĐCSTQ, chắc chắn phải nói được tiếng quan thoại (tiếng Bắc Kinh). Hồ Chí Minh (thật) thì lại không thông thạo tiếng ấy, và ông không giấu giếm điều này. Trong những cuộc gặp gỡ không trù liệu trước với các tướng Tàu như Lư Hán, Tiêu Văn, Long Vân… vào năm 1946, ông đều phải dùng bút đàm. Chuyện này nhiều người biết, và có được ghi lại đâu đó trong những hồi ký. Khi phải dùng quan thoại trong tiếp xúc ông thường phải dùng ông Nguyễn Văn Thuỵ (biệt hiệu Thuỵ Tàu) và Phạm Văn Khoa (biệt hiệu Khoa Tếu) làm phiên dịch.

Còn nhiều, rất nhiều, chứng cứ khác bác bỏ luận chứng của ông học giả Hồ Tuấn Hùng về một Hồ Chí Minh giả.

Tôi có mặt trong buổi mừng thọ 60 tuổi ông Hồ Chí Minh tại thác Dẫng thuộc khu An toàn ở Việt Bắc, tôi lúc ấy 17 tuổi, mắt tinh, đầu tỉnh táo, xác nhận rằng hôm đó tôi đã gặp một người 60 tuổi thật, chứ không phải một người 49 tuổi là Hồ Tập Chương.

Tôi cũng xác nhận rằng trong thói quen ẩm thực ông Hồ Chí Minh là người thích ăn các món ăn Việt Nam như canh riêu, cá kho khô, cà Nghệ muối xổi… và chưa bao giờ đòi hỏi người nấu ăn cho ông phải làm bánh bao, màn thầu, tỉm xắm… hay là thứ gì khác gợi nhớ tới ẩm thực Trung Hoa.

Chắc chắn sẽ còn nhiều người viết về Hồ Chí Minh – chính khách liên quan tới nhiều lĩnh vực: những giai đoạn hoạt động chưa được làm sáng rõ, lý do gắn liền với những bí danh vô số kế của ông, những người đàn bà trong đời ông, công và tội của ông trong thời gian làm chủ tịch nước VNDCCH… Nhưng đó là những chuyện khác, những đề tài khác.

Theo tôi nghĩ, chuyện Hồ Chí Minh là người Tàu tên Hồ Tập Chương của học giả Hồ Tuấn Hùng là một tác phẩm giả tưởng tồi, không đáng để đọc, so với những chuyện giả tưởng của văn học Trung Quốc hiện đại như Ma Thổi Đèn, Mật Mã Tây Tạng.

Bài viết nêu quan điểm riêng của nhà văn Vũ Thư Hiên, hiện đang sống ở Pháp.

Xử vụ Vinalines ‘trong năm 2013’

Ông Dương Chí DũngÔng Dương Chí Dũng bị bắt hồi tháng Chín năm ngoái sau bốn tháng bỏ trốn

Bộ trưởng Công an Việt Nam yêu cầu sớm kết thúc điều tra vụ Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) và đưa ra xét xử trong năm nay.

Cựu lãnh đạo Vinalines, Dương Chí Dũng, bị bắt đầu tháng Chín năm ngoái sau bốn tháng lẩn trốn, và đã bị giam giữ từ đó đến nay.

Thông tin ban đầu từ truyền thông nhà nước nói Vinalines nợ 321 triệu đôla, và có thể lên tới hàng tỷ đôla nếu tính cả các công ty thành viên.

Riêng ông Dương Chí Dũng, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị, bị khởi tố về tội “cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” theo Điều 165, Bộ luật Hình sự.

Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang chủ trì cuộc họp liên ngành tại Hà Nội hôm 24/9 để chỉ đạo về một số vụ án tham nhũng, kinh tế trọng điểm.

Truyền thông nhà nước đồng loạt đưa tin Đại tướng Quang yêu cầu sớm kết thúc điều tra, đưa ra truy tố, xét xử vụ Vinalines trong thời gian từ nay đến cuối năm 2013.

Một vụ khác được Bộ trưởng Công an nhắc tên là vụ cố ý làm trái, thiếu trách nhiệm xảy ra tại chi nhánh Nam Hà Nội của Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Việt Nam (Agribank).

Đây là hai vụ được Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao xếp vào 10 “đại án” tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp.

Đầu tuần này, Trưởng ban Nội chính Trung ương, cơ quan chống tham nhũng của Đảng Cộng sản, nói vụ Vinalines “phải mất mấy năm nữa” để giải quyết trọn vẹn, theo báo trong nước.

Đại tướng Trần Đại Quang đang đứng đầu Bộ Công an

Ông Nguyễn Bá Thanh được báo chí dẫn lời nói vụ Dương Chí Dũng “phải mất mấy năm nữa, vì có nhiều việc phải làm”.

Phát biểu tại Đà Nẵng hôm 23/9, ông Thanh tuyên bố một “đại án” khác, vụ Nguyễn Đức Kiên (tức Bầu Kiên), sẽ được đưa ra xử trong cuối năm.

“Đến cuối năm sẽ đưa vụ bầu Kiên ra xét xử, hết năm sau sẽ xử lý hết các vụ án lớn còn lại,” ông Thanh nói.

Trong khi đó, các bản tin báo chí hôm nay tường thuật về cuộc họp của Bộ trưởng Công an không đề cập vụ “Bầu Kiên”.

Bảy đoàn thanh tra

Vấn đề chống tham nhũng lại được khuấy lên sau khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, thành lập bảy đoàn công tác kiểm tra, giám sát các vụ án tham nhũng nghiêm trọng.

Thời gian thực hiện kiểm tra, giám sát từ 15-8 đến 30-9.

Dự kiến Hội nghị Trung ương 8, cuộc họp chính trị quan trọng nhất của Đảng từ nay đến cuối năm, sẽ diễn ra trong tháng 10.

Theo giới quan sát, kết quả các cuộc thanh tra tham nhũng sẽ đóng vai trò quan trọng trong nghị trình Hội nghị Trung ương.

Công an bắt giữ Blogger Nguyễn Tường Thụy và gia đình

Mặc Lâm, biên tập viên RFA.  2013-09-25

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/bloggers-arrested-without-reason-ml-09252013092310.html

maclam09252013.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

nguyentuongthuy-ttxva.org-305.jpg

Blogger Nguyễn Tường Thụy chụp trước cổng Cơ Sở Giáo Dục Thanh Hà, nơi giam giữ bà Bùi Thị Minh Hằng.

Photo courtesy of ttxva.org

Vào lúc 6 giờ chiều hôm nay một nhóm thân hữu của nhà văn, blogger Nguyễn Tường Thụy đến thăm gia đình anh tại số 11 Nhà máy phân lân Văn Điển Hà Nội ngoại thành Hà Nội đã bị công an, phối hợp với côn đồ bao vây nhà và khám xét khẩn cấp.

Nguồn tin đáng tin cậy cho chúng tôi biết công an đã bắt đi hai vợ chồng nhà văn Nguyễn Tường Thụy và con gái của anh. Khách đến thăm gia đình anh Thụy là chị Nguyễn Thị Nhung và con là Nguyễn Phương Uyên cũng bị bắt.

Anh Lê Quốc Quyết em ruột của luật sư Lê Quốc Quân và ông Phạm Bá Hải bị tống lên xe mang về đồn công an sau đó.

Riêng Chị Dương Thị Tân bị đánh và bị bắt đi trước tiên.

Hiện số người vừa nói bị giữ tại về công an xã Liên Ninh huyện Thanh Trì Hà Nội.

Vào lúc 8 giờ 40 chúng tôi gọi được cho Chị Dương Thị Tân, vợ cũ của blogger Điếu Cày,  Chị cho biết vừa được công an thả ra nhưng chưa biết về đâu:

Dương Thị Tân: Bây giờ họ đưa xe cho tôi về nhà anh ạ, bởi vì tôi cũng nhỡ tàu nhỡ xe rồi. Chúng tôi tới nhà anh Thụy ăn bữa cơm chia tay thế mà họ đến lôi từng người có cả vợ con chủ nhà lên đồn luôn. Tôi bị họ bẻ quặt tay chân họ tống lên xe, họ đạp tôi vào trong xe luôn.”

Mặc Lâm: Tất cả mọi người được thả hết chưa Chị?

Dương Thị Tân: Chưa anh ạ, chỉ có tôi và vợ anh Thụy và cháu gái mắt nhắm mắt mở đang ngủ trên nhà bị họ tống vô xe luôn. Họ bẻ quặt tay con bé và họ đưa lên đồn công an luôn. Nếu có gì tôi vào thẳng đồn công an tôi ngồi vì bây giờ quá khuya rồi tôi không thể về nhà. Tôi về nhà anh Thụy cũng không được vì người ta đang kiểm tra hành chính. Họ lập biên bản họ hỏi tôi một số câu nhưng tôi bảo tôi không có nghĩa vụ trả lời. Mấy cái cậu không có sắc phục, không có bảng tên nên tôi bảo tôi không biết cậu là thằng nào. Vào đồn công an mà đưa quần chúng tự phát ra làm việc với tôi thì đâu có được.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và cập nhật tin mới nhất khi có thể.

 Tin, bài liên quan

Kinh tế VN ‘vỡ ổn định vĩ mô 5 năm qua’

bbc, 25 tháng 9, 2013

Ông Vũ Khoan nói những hạn chế bất cập không được nhìn thẳng.

Nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan nói Chính phủ Việt Nam đã né tránh nói về nguyên nhân chủ quan là sai lầm trong điều hành khiến kinh tế gặp khó khăn.

Bình luận của ông được đưa ra tại Hội thảo của Ban Kinh tế Trung ương Đảng ngày 23/9/2013 tại Hà Nội, nơi Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tham dự.

Một trong những câu hỏi được ông Phúc đưa ra tại đây là tại sao nền kinh tế Việt Nam lại ra khỏi khủng hoảng kinh tế chậm hơn các nước trong khu vực?

“Tôi không tin khủng hoảng kinh tế thế giới ảnh hưởng khiến nền kinh tế của chúng ta khó khăn, khi mà những lĩnh vực liên quan đến thế giới như xuất khẩu, đầu tư nước ngoài… đều là những điểm sáng của nền kinh tế chúng ta.

“Sao lại cứ đổ tội cho tình hình khách quan? Nguyên nhân chủ yếu là đã để vỡ ổn định kinh tế vĩ mô từ năm 2007 đến nay”, ông Khoan được Bấm Thời báo Kinh tế Việt Nam dẫn lời.

Báo này cho biết ông Khoan cũng nói về “những hạn chế bất cập trong điều hành không được nhìn thẳng, khi Chính phủ luôn giải thích rằng nền kinh tế khó khăn, là bởi khủng hoảng kinh tế thế giới, chứ ít khi đi vào nguyên nhân chủ quan là có sai lầm trong điều hành”.

“Những con số mà tôi tuy cóc ngồi đáy giếng nhưng vẫn thấy nó khó tin, như con số nợ xấu, nay thế này, mai đã thế khác. Nên nhìn vào thực trạng xã hội mà đánh giá thì hơn,” ông Vũ Khoan nói.

‘Giai đoạn nhạy cảm’

Trong khi đó Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương, được dẫn lời nói “Việt Nam đang trong bối cảnh sơ kết nhiệm kỳ, với những chuyển động chính trị, nên phải nói đây là thời kỳ rất nhạy cảm”.

Tiến sỹ Võ Trí Thành nói với BBC vào ngày 25/09 rằng Việt Nam hiện đang tham gia đàm phám một loạt các hiệp định thương mại (TPP, FTA với EU…) nên rất nhiều việc phải làm.

“Việt Nam đang trong giai đoạn sửa đổi về hiến pháp và thay đổi, cải cách quan trọng trong lúc nguồn lực còn hạn chế mà mục tiêu đề ra nhiều nên câu chuyện có những cái phức tạp”

Vào hôm thứ Tư, 25/09, Hoa Kỳ và Việt Nam tiếp tục bốn ngày đàm phán tại Washington về Hiệp định Thương mại Xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Hãng Bấm Kyodo News vào hôm 14/09 đưa tin Hoa Kỳ và Việt Nam đã đạt được những bước cơ bản nhằm xóa bỏ rào cản để đi tới đạt thỏa thuận tại phiên đàm phán cấp bộ trưởng hai nước ở Brunei vào cuối tháng Tám.

“Tại Brunei, Washington đồng ý mở cửa cho thị trường hàng may mặc cho Việt Nam trong khi Hà Nội đề xuất bỏ những ưu đãi cho các công ty nhà nước”, hãng tin của Nhật cho biết.

“Về tổng thế, hiệp định TPP phù hợp với chương trình cải cách doanh nghiệp nhà nước của Việt Nam để làm sao so hiệu quả hơn, minh bạch hơn, tạo môi trường cạnh tranh cho bình đẳng hơn”, Tiến sỹ Võ Trí Thành nói với BBC.

Trong nỗ lực bảo hộ ngành dệt may nội địa, Hoa Kỳ trước đó quả quyết rằng tất cả các sản phẩm may mặc đều phải dùng vải và sợi từ các nước thành viên TPP, tức là từ chối miễn thuế cho các sản phẩm dùng vải sợi nhập từ các nước không tham gia TPP như Trung Quốc.

Tuy nhiên hãng tin này cho biết Washington đồng ý tăng nhiều số lượng hàng dệt may Việt Nam được miễn thuế theo khuôn khổ “đặc cách”, về cơ bản là mở cửa thêm cho các nhà xuất khẩu Việt Nam.

Để đổi lại Việt Nam cam kết thực hiện cải nhằm đối xử công bằng giữa khối doanh nghiệp nhà nước với các doanh nghiệp tư nhân có vốn nước ngoài sau giai đoạn “5 năm chuyển tiếp”.

Tố cáo hành động ức hiếp và mưu đồ tiêu diệt Phật giáo Hòa Hảo

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok.  2013-09-24

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/auth-hhao-prot-state-09242013061619.html

Ông Lê Quang Liêm, Hội trưởng Giáo hội Phật giáo Hòa hảo Thuần túy, đi giữa đội nón trắng, dẫn tín đồ PGHH diễu hành nhân ngày Lễ hội PGHH tại An Giang.(2010)

Ông Lê Quang Liêm, Hội trưởng Giáo hội Phật giáo Hòa hảo Thuần túy, đi giữa đội nón trắng, dẫn tín đồ PGHH diễu hành nhân ngày Lễ hội PGHH tại An Giang.(2010). Photo courtesy PGHH website

Nghe bài này

Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy vào ngày 23 tháng 9 ra Tuyên cáo tại đại hội thu hẹp cho rằng nhóm tín đồ này đang bị chính quyền dồn vào chân tường nên sẽ phải đấu tranh đến cùng để bảo vệ đạo pháp, đồng thời tố cáo những hoạt động vi phạm các quyền con người  đối với tín đồ theo Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã ký kết.

Hội trưởng Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy, cụ Lê Quang Liêm, từ Sài Gòn cho biên tập viên Gia Minh biết những thông tin liên quan qua cuộc trao đổi tiếp theo đây. Trước hết ông cho biết:

Cụ Nguyễn Quang Liêm: Bây giờ Cộng sản đưa chúng tôi vào chân tường, không có đường rút lui. Bây giờ chúng tôi chỉ còn lấy cái chết để tạo con đường sống cho mình, bằng không chúng tôi sẵn sàng chấp nhận cái chết.

Cộng sản đã ám hại Đức Thầy của chúng tôi, đã giết hằng mấy chục ngàn người- tín đồ, nhân sĩ Phật giáo Hòa Hảo. Tôi là người cầm đầu khối Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy này, năm nay tôi 94 tuổi, nếu tôi phải chết dưới họng súng của Đảng Cộng sản, tôi toại nguyện nhất hơn là chết trên giường bệnh. Chúng tôi không còn bước lùi nào nữa, đã đến tận chân tường rồi.

Gia Minh: Xin Cụ cho biết Phật sự tại các chùa Phật giáo Hòa Hảo, đặc biệt Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy ra sao?

Cụ Lê Quang Liêm, hội trưởng giáo hội Phật Giáo Hoà Hảo tại Việt Nam. File Photo
Cụ Lê Quang Liêm, hội trưởng giáo hội Phật Giáo Hoà Hảo tại Việt Nam. File Photo

Bây giờ có thể nói rằng một người tín hữu Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy đi đâu cũng có giấy phép, đến đâu cũng phải trình diện tại chỗ. Nếu đến nhà nào ngủ lại một đêm mà không trình diện là bị bắt, bị phạt liền. Còn không làm ăn được gì hết

Cụ Nguyễn Quang Liêm

Cụ Nguyễn Quang Liêm: Từ năm 1999 đến bây giờ, việc gì bên quốc doanh tổ chức được dễ dàng ủng hộ. Phật giáo Hòa Hảo có 3 ngày lễ chánh: ngày 18 tháng 5 (âm lịch) là ngày lễ khai đạo, ngày 25 tháng 11 âm lịch là ngày đản sanh Đức Huỳnh Giáo Chủ, và ngày 25 tháng 2 âm lịch là ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ bị Việt Minh ám hại. Chúng tôi tranh đấu ‘trây vi, tróc vảy’, bao nhiêu người ở tù rồi, hiện nay vẫn còn hằng chục người ở trong tù; họ mới cho Phật giáo Hòa Hảo tổ chức hai ngày lễ: ngày lễ khai đạo 18 tháng 5 và ngày và ngày lễ đản sanh Đức Huỳnh Giáo Chủ 25 tháng 11, còn ngày 25 tháng 2, ngày mà cộng sản ám sát Đức Huỳnh Giáo Chủ thì triệt để không cho tổ chức.

Hai ngày lễ được cho tổ chức, chỉ có bên phía quốc doanh được tổ chức thôi, còn chúng tôi, ví dụ năm nay tôi tổ chức ngày 18 tháng 5 tại nhà tôi chẳng hạn, không có người nào được đi vào nhà tôi hết. Họ huy động hằng ngàn công an đủ loại trong ngày đó để ngăn chặn, sát khí đằng đằng, hẻm nhỏ nào cũng không ai đi qua được.

Gia Minh: Cụ nói Phật giáo Hòa Hảo đang bị dồn vào chân tường, vậy điều đó có được ai chứng minh và có tổ chức, nhóm nào chia xẻ hay không?

Cụ Nguyễn Quang Liêm: Đây là chuyện ‘hiển nhiên’ trên không gian và thời gian tại Việt Nam. Bây giờ có thể nói rằng một người tín hữu Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy đi đâu cũng có giấy phép, đến đâu cũng phải trình diện tại chỗ. Nếu đến nhà nào ngủ lại một đêm mà không trình diện là bị bắt, bị phạt liền. Còn không làm ăn được gì hết.

Đức thầy Huỳnh Phú Sổ người sáng lập ra Đạo Phật Giáo Hòa Hảo
Đức thầy Huỳnh Phú Sổ người sáng lập ra Đạo Phật Giáo Hòa Hảo

Đảng Cộng sản họ sợ nhất liên tôn. Hồi năm 2000, tôi ra tận Huế phối hợp với ông Thích Thiện Hạnh và cha Nguyễn Văn Lý để lập hội đồng liên tôn. Công an đã bao vây tôi hai- ba ngày đêm, tôi phải đổi 10 lần xe mới về được đến Sài Gòn. Sau đó cha Lý bị bắt, tôi bị quản chế 4 năm, cho nên hội đồng liên tôn không hoạt động được

Cụ Nguyễn Quang Liêm

Thỉnh thoảng, tôi phải lên tiếng để phản đối, chứ không có tiếng nói chính thức nào của Phật giáo Hòa Hảo- Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy cả!

Ở Việt Nam bây giờ nếu anh hỏi Cao Đài họ cũng biết khá khác về chuyện đối xử với Phật giáo Hòa Hảo, hỏi bên Thiên Chúa giáo- Công giáo có lẽ cũng có thể cho biết được, hỏi bên Tin Lành cũng cho biết được. Ở Việt Nam không có người nào mà không biết được. Bây giờ họ quyết tiêu diệt cho được Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy, sau đó để làm gì? Họ ‘búng tay’ thì Ban Trị Sự bên giáo hội quốc doanh tuyên bố giải tán, Phật giáo Hòa Hảo không còn gì hết.

Chính ban Trị Sự Quốc doanh lãnh đạo giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Quốc Doanh ¾ là đảng viên cộng sản. Ban đầu, ông Mười Tôn mà nay chết rồi, từng là tín đồ Phật giáo Hòa Hảo phản đạo, theo đảng cộng sản, trở về đánh giết Phật giáo Hòa Hảo không biết bao nhiêu. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông này làm trưởng ban Quân quản tại tỉnh An Giang và là hội trưởng Trung ương Phật giáo Hòa Hảo Quốc doanh. Còn ở dưới, 10 người trị sư viên trung ương, hết 7 người là đảng viên cộng sản 20,30,40 tuổi đảng.

Gia Minh: Vừa rồi Cụ có tham gia nhóm đại diện của một số tôn giáo khác ở Việt Nam, những người trong nhóm có hỗ trợ cho nhau thế nào và có gặp trở ngại gì với phía chính quyền hay không, thưa Cụ?

Cụ Nguyễn Quang Liêm: Đây cũng là một lý do mà họ muốn tiêu diệt Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy của chúng tôi. Tôi xin thưa thật đảng Cộng sản họ sợ nhất liên tôn. Hồi năm 2000, tôi ra tận Huế phối hợp với ông Thích Thiện Hạnh và cha Nguyễn Văn Lý để lập hội đồng liên tôn. Công an đã bao vây tôi hai- ba ngày đêm, tôi phải đổi 10 lần xe mới về được đến Sài Gòn. Sau đó cha Lý bị bắt, tôi bị quản chế 4 năm, cho nên hội đồng liên tôn không hoạt động được.

Bây giờ hội đồng liên tôn hoạt động, nên họ chú ý nhất đến hội đồng liên tôn. Mấy lâu nay, bên Cao Đài cũng bị họ gây khó khăn không ít, bên tôi thì quá sức rồi, ông mục sư Nguyễn Hoàng  Hoa cũng bị đủ thứ hết trơn hết! Tức họ phải đánh làm sao cho rã liên tôn, vì họ nghĩ tại Việt Nam đánh ngã được chế độ cộng sản, ngoài liên tôn không có thế lực nào đánh ngã hết. Tôi nói thật, tín đồ của các hội trưởng tôn giáo chiếm đến 60-70% tổng dân số Việt Nam, nên đó là vấn đề mấu chốt mà họ quyết tiêu diệt chúng tôi hay những tôn giáo khác cũng thế thôi.

Gia Minh: Cám ơn Cụ về những thông tin liên quan Tuyên Cáo và tình hình giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy.

Cụ Nguyễn Quang Liêm: Cám ơn Đài á Châu Tự Do, xin quí anh chị cất tiếng nói trung thực của con người với con người, tiếng nói trung thực của công lý và tiếng nói trung thực của những người tôn trọng lẽ phải.

Gia Minh: Một lần nữa cám ơn cụ.

 

Pháp ‘sẽ giúp VN đào tạo quân sự’

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gặp Bộ trưởng Quốc phòng Pháp

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam đã nhận được lời hứa từ người đứng đầu Bộ Quốc phòng Pháp là ‘sẵn sàng hỗ trợ Việt Nam trong đào tạo cán bộ, công nghệ quân sự’, Thông tấn xã Việt Nam cho biết.

Ông Dũng hiện đang có chuyến công du chính thức ba ngày đến Pháp cho đến ngày 26/5. Mục đích chính của chuyến thăm này là chính thức tuyên bố thiết lập mối quan hệ đối tác chiến lược Việt-Pháp sau 40 năm hai nước bang giao chính thức.

Vào trưa hôm nay ngày 25/9 giờ Paris, tức buổi chiều giờ Việt Nam, ông Dũng có cuộc hội đàm với người đồng cấp chủ nhà là Thủ tướng Jean Marc Ayrault tại Điện Matignon.

Dự kiến, chiều cùng ngày, ông Dũng sẽ được Tổng thống Francois Hollande tiếp xã giao tại Điện Elysee.

Ai đón ông Dũng?

Tối ngày 24/9, ông Dũng đã tiếp ông Jean-Yves Le Drian, bộ trưởng Quốc phòng Pháp.

Ông Dũng được dẫn lời nói Việt Nam ‘đặc biệt coi trọng quan hệ hợp tác quốc phòng với Pháp’ và yêu cầu nước này tăng cường ‘chia sẻ thông tin nghiên cứu chiến lược quốc phòng’ và ‘hợp tác trong lĩnh vực đào tạo’.

Đáp lời, Bộ trưởng Le Drian cũng được dẫn lời nói khuôn khổ đối tác chiến lược sẽ mở ra nhiều cơ hội hợp tác cho quân đội hai nước.

Ông cũng nói là ‘sẵn sàng giúp đỡ Việt Nam’ tham gia sứ mạng gìn giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc và ‘hỗ trợ Việt Nam trong đào tạo cán bộ, công nghệ quân sự’.

Sau đó ông Dũng cũng có cuộc hội kiến với ông Pierre Laurent, bí thư toàn quốc của Đảng Cộng sản Pháp.

Kinh tế cũng là một trong các nội dung trọng tâm của chuyến đi này của ông Dũng với sự tháp tùng của các bộ trưởng mảng kinh tế-công nghiệp như Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng, Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Vũ Quang Vinh, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình, Bộ trưởng Giao thông Vận tải Đinh La Thăng cùng các thứ trưởng Tài chính và Văn hóa-Thể thao-Du lịch.

Trong buổi sáng ngày 25/9, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có buổi giới thiệu về cơ hội đầu tư kinh doanh ở Việt Nam với Hiệp hội giới chủ quốc tế Pháp gọi tắt là MEDEF với sự tham gia của các tập đoàn lớn của Pháp như Alstom, Areva, Cnim, Safran, GDF Suez, Groupe SEB, Systra…

Pháp hiện là một trong những nhà đầu tư, đối tác thương mại và là nhà viện trợ phát triển hàng đầu của Việt Nam ở châu Âu.

Các tập đoàn của Pháp được cho là quan tâm đến các lĩnh vực năng lượng, bán lẻ và hạ tầng giao thông ở Việt Nam.

Phát biểu tại IFRI

Ngày 24/9, ông Dũng đã có bài phát biểu trước các học giả tại Viện Quan hệ Quốc tê Pháp, tức IFRI.

Ông nhắc lại về ‘niềm tin chiến lược’, một khái niệm mà ông đề cập lần đầu tiên cách nay không lâu tại Đối thoại Shangri-la về an ninh diễn ra tại Singapore.

Ngoại trưởng Pháp Laurent Fabius thăm Việt Nam tháng Tám 2013

Ông nói trong bối cảnh các nước lớn có ‘sự cạnh tranh về lợi ích chiến lược’ thì ‘rất cần phải xây dựng lòng tin chiến lược giữa các quốc gia đối tác’.

Ông mô tả mối quan hệ giữa hai nước Pháp-Việt là ‘biểu tượng của tinh thần dũng cảm’ khép lại những trang sử đau buồn của quá khứ để xây dựng lòng tin vào nhau, tức ‘lòng tin chiến lược’.

“Phải chăng mối quan hệ đối tác chiến lược Việt-Pháp trên nền tảng của sự tin cậy, của những giá trị lịch sử, văn hóa, nhân văn sâu sắc riêng có cần phải được phát huy, tạo hiệu ứng lan tỏa để góp phần xây dựng môi trường hòa bình, hợp tác, phát triển trên 2 châu lục Á, Âu?,” ông phát biểu.

Từ đó, thủ tướng Việt Nam kêu gọi hai nước Pháp-Việt ‘cùng góp phần ngăn ngừa sự can dự mang những toan tính chỉ cho riêng mình, bất bình đẳng; ngăn chặn những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế mang tính chất áp đặt và chính trị cường quyền.

Trong một diễn biến khác, hãng tin Anh Reuters cho hay bên lề chuyến thăm Pháp của ông Dũng, Viet Jet Air, một hãng hàng không giá rẻ của Việt Nam, đang đàm phán với nhà sản xuất máy bay Airbus về một đơn đặt hàng 100 máy bay chở khách với trị giá lên đến 10 tỷ Mỹ kim.

Hãng tin này dẫn lời một nguồn tin của Chính phủ Pháp cho hay họ hy vọng thỏa thuận tạm thời sẽ được ký kết trước sự chứng kiến của ông Dũng vào ngày 25/9.

Tuy nhiên một nguồn tin thân cận với Viet Jet Air nói với Reuters rằng họ đang cần thêm thời gian để đàm phán.

Thỏa thuận này dự kiến sẽ mua về cho Viet Jet Air từ 92 cho đến 100 chiếc A320 hay A321.

Về phần mình, Airbus đã từ chối bình luận về thương vụ này.

‘Mù mờ khái niệm sở hữu toàn dân’

Nông dân đốt ruộng sau thu hoạchLuật sư Thuận nói nhiều nông dân ‘không còn gì để sống’

Một đảng viên lâu năm và cựu quan chức Quốc hội Việt Nam nói các lãnh đạo Việt Nam cần “tỉnh ra” để hiểu rằng chỉ có thay đổi “thể chế” mới có thể giải quyết được các vấn đề hiện nay trong đó có các bức xúc liên quan tới đất đai.

Tại Việt Nam, từ 25 đến 26/9, hội nghị đại biểu Quốc hội chuyên trách sẽ bàn thảo về Dự thảo Luật Đất đai (sửa đổi).

Dự kiến Quốc hội Việt Nam sẽ thông qua Dự án Luật này tại kỳ họp thứ sáu của Quốc hội, khai mạc từ hôm 21/10.

Nói chuyện với BBC hôm 24/9, luật sư Trần Quốc Thuận nói các đề nghị sửa đổi Luật Đất đai hiện nay không giải quyết tận gốc vấn đề và bình luận:

“Đất đai của Việt Nam mà cứ là sở hữu toàn dân, cứ do nhà nước quản lý thì nó dẫn đến những vấn đề, hậu quả không lường được.

“Cho nên giải quyết như thế là không cơ bản.

“Cái cơ bản chính là quyền sở hữu đất đai. Dĩ nhiên không phải toàn diện nhưng phải có nhiều hình thức sở hữu khác nhau.”

Ông Thuận nói chuyện cả Hiến Pháp và Luật Đất đai sửa đổi vẫn cho phép thu hồi và giải tỏa đất đai để phát triển kinh tế xã hội là “rất dễ sợ” và là “mối lợi vô cùng lớn” khiến nhiều người giàu lên.

Cựu Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội nói việc sửa đổi mà ông cho rằng không tận gốc này sẽ khó chấm dứt những khiếu kiện về đất đai vốn chiếm tới 70% tổng số các vụ khiếu kiện và dẫn tới những vụ nổ súng như của gia đình Đoàn Văn Vươn và Đặng Ngọc Viết.

“Không biết những người cầm quyền có tỉnh ra không, hay là cứ đi vào con đường như thế thì rất là nguy hiểm.”

Con cháu giàu sụ

Ông Thuận, đảng viên với 45 tuổi Đảng, nói đang có tình trạng quan chức lợi dụng quyền quyết định về đất đai để làm giàu cho “gia đình”.

“Từ lâu chúng tôi nói rằng đất đai là sở hữu toàn dân là cái khái niệm mù mờ. Tiếp theo nữa do nhà nước quản lý cũng chưa được rõ lắm…

“Cho nên cách giải thích và cách giao quyền đó không khéo đất đai chỉ giao vào một số người, chừng vài trăm người trên đất nước này thì nó xé mỏng ra.

“Và đến bây giờ cũng không thấy xử lý ông đứng đầu nào cả. Thế nhưng những ông đứng đầu đó thì con cháu họ giàu sụ lên. Cho nên cái lợi ích ấy không dễ gì họ buông ra.”

“Và đến bây giờ cũng không thấy xử lý ông đứng đầu nào cả.”

“Thế nhưng những ông đứng đầu đó thì con cháu họ giàu sụ lên. Cho nên cái lợi ích ấy không dễ gì họ buông ra.

“…Bản chất của đất, theo nhận thức của chúng tôi, đó là ý đồ của nhà cầm quyền nhằm chiếm đoạt cái lợi về cho mình, cho gia tộc của mình, cho con cháu của mình, cho gia đình của mình.

“…Những tiếng nói không dính đến quyền lợi đó chỉ lẻ tẻ, không đáng kể.”

Ông Thuận nói ông hy vọng trong các ủy viên Bộ Chính trị ‘cũng có người tỉnh ra, cũng có người có tấm lòng vì dân vì nước.”

Vị đảng viên lâu năm cũng nói ông và nhiều người khác đã kiến nghị lên lãnh đạo cao cấp của Quốc hội đề nghị để 5-10%, tức 25-50 đại biểu độc lập để “chống tham nhũng, chống cường quyền” nhưng kiến nghị đã gây những “e ngại” từ giới lãnh đạo.

“Những cái từ bỏ đó là chia sẻ bớt và phải tỉnh người ra và đặt lợi ích dân tộc lên trên.”

Thay đổi thể chế

Vị luật sư, vốn cũng từng giữ chức Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội trong 14 năm, nói người Việt Nam đã có 60, 70 năm “đổ xương máu” cũng là để hướng đến “khát vọng tự do dân chủ”.

Áp phích ở Việt NamLuật sư Thuận nói cần ‘thay đổi thế chế’ để cải thiện xã hội

Ông đặt câu hỏi liệu Đảng có thấy những khát vọng đó của người dân hay không “hay cứ bo bo địa vị quyền lợi của mình”.

Ông bình luận: “Con đường lớn nhất là phải thay đổi thể chế chính trị.

“Chính bản chất của thể chế chính trị dẫn đến những hậu quả mà suy diễn ra trong đó có sở hữu toàn dân về đất đai, chuyên chính vô sản, áp chế dân chủ và tùy tiện trong vấn đề điều hành đất nước, dẫn đến quốc nạn là tệ nạn tham nhũng không cứu chữa được.

“Tất cả những cái đó nguyên nhân sâu xa vẫn là thể chế chính trị, vẫn là ở đây không có tự do báo chí, không có những tiếng nói độc lập để can ngăn những việc làm sai trái.

“Đất nước này cần có sự thay đổi mềm, thay đổi trong hòa bình và thay đổi một chế độ toàn trị sang chế độ dân chủ.”

Luật sư Thuận nói nếu không có những thay đổi căn bản sẽ vẫn có những người “liều” như Đặng Ngọc Viết khi “không còn gì để sống”.

Video Talkshows Thời Sự với LS Trần Thái Văn

Tại trang này quí vị sẽ tìm thấy các video clip về các buổi Nói Chuyện [TALKSHOW] THỜI SỰ TRONG TUẦN VỚI LUẬT SƯ TRẦN THÁI VĂN, nguyên Dân Biểu Tiểu Bang CALIFORNIA trên đài Truyền Hình VBS, làn sóng TV 57.6 (KJLA 57.6, Southern California) và Galaxy  tại Orange County, Little Sàign, California, trong đó có một số thành viên của Nhóm Diễn Đàn Của Chúng Ta [www.diendancuachungta.com] như Nguyễn Tấn Lạc và Hoa Thế Nhân tham dự  mỗi tháng một hai lần.

TalkShow_TTVan

Nhiều vấn đề thời sự nóng bỏng liên quan đến các sinh hoạt đấu tranh chính trị như Dân Chủ, Tự Do, Nhân Quyền … tại Việt Nam và Hoa Kỳ đã được đề cập đến.

XIN MỜI QUÍ VỊ XEM CÁC BUỔI NÓI CHUYỆN NÀY

NHÓM PHỤ TRÁCH TRANG NHÀ DIỄN ĐÀN CỦA CHÚNG TA

vbs-tv

Tran Thai Van

LS TRẦN THÁI VĂN, nguyên DÂN BIỂU TB CALIFORNIA

Lactan Ng.

GS NGUYỄN TẤN LẠC, Điều Hợp Viên Ủy Ban Vận Động CPC

Các buổi TalkShow này được phát hình hàng tuần vào mỗi ngày thứ Bảy HÀNG TUẦN ba lần vào lúc 4 giờ sáng [4:00AM], 6 giờ chiều [6:00PM] và 11:00 đêm [11:00PM] GIỜ CALIFORNIA.

Các bạn cũng có thể vào website http://www.viettv24.com để xem trực tiếp các buổi phát hình trên tuỳ theo giờ địa phương của mình.

BUỔI NÓI CHUYỆN VỀ Hệ Quả của Cuộc Chiến Việt Nam và Vấn đề Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc do Thu Truong Nguyễn Thanh Sơn nêu ra và đi vận động gần đây.

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 26 tháng 04, 2014, P.1:

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 26 tháng 04, 2014, P.2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 26 tháng 04, 2014, P.13

BUỔI NÓI CHUYỆN VỀ Hệ Qủa của Cuộc Chiến Tranh Việt Nam giữa Cộng Sản Việt Nam và Việt Nam Cộng Hòa Nhân dịp tuần lễ Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận 30-4- thứ 39 – Hội Luận về Hệ Quả của Cuộc Chiến Việt Nam và Vấn đề Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 19 tháng 04, 2014, P.1:

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 19 tháng 04, 2014, P.2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 19 tháng 04, 2014, P.3:

BUỔI NÓI CHUYỆN VỀ THÔNG ĐIỆP ĐẦU NĂM CỦA NGUYỄN TẤN DŨNG,  CUỘC VẬN ĐỘNG CHO ĐẠO LUẬT NHÂN QUYỀN VIỆT NAM,VÀ BUỔI ĐIỀU TRẦN VẬN ĐỘNG CHO NHÂN QUYỀN VIỆT NAM NGÀY 16 THÁNG 01, 2014 TẠI QUỐC HÔI HOA KỲ VÀ BUỔI ĐIỀU TRẦN UPR CỦA HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN TẠI GENEVA

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 18 tháng 01, 2014, P.1:

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 18 tháng 01, 2014, P.2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 18 tháng 01, 2014, P.3:

BUỔI NÓI CHUYỆN VỚI TỔ CHỨC BẤT VỤ LỢI TRUNG TÂM HÒA GIẢI NGƯỜI MỸ GỐC Á CHÂU THÁI BÌNH DƯƠNG VỀ CÁC DỊCH VỤ MIỄN PHÍ CHO VIỆC HÒA GIẢI NHỮNG TRANH CHẤP TRONG CỘNG ĐỒNG VÀ LY DỊ CHO ĐỒNG BÀO CÓ LỢI TỨC THẤP TẠI LOS ANGELES VÀ ORANGE COUNTY.

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 9 tháng 11, 2013, p.1:

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 9 tháng 11, 2013, p.2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 9 tháng 11, 2013, p.3:

 

BUỔI NÓI CHUYỆN VỚI TỔ CHỨC BẤT VỤ LỢI TRUNG TÂM HỖ TRỢ GIA ĐÌNH NGƯỚI Á CHÂU THÁI BÌNH DƯƠNG VỀ CÁC DỊCH VỤ MIỄN PHÍ CHO NẠN NHÂN BẠO HÀNH GIA ĐÌNH VÀ TẤN CÔNG TÌNH DỤC TẠI LOS ANGELES VÀ ORANGE COUNTY

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 26 tháng 10, 2013, p.1:

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 26 tháng 10, 2013, p.2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 26 tháng 10, 2013, p.3:

BUỔI NÓI CHUYỆN VỀ 1.-  VẤN ĐỀ SỞ HỮU ĐẤT ĐAI – Vụ án Đặng Ngọc Viết/Đoàn Văn Vương và vấn đề dân oan khiếu kiện, chống thu hồi hay cưỡng chiếm đất đai và đòi bồi thường, 2. VỤ ÁN  án đàn áp khủng bố giáo dân tại Mỹ Yên

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 03 tháng 10, 2013, p.1:

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 03 tháng 10, 2013, p.2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 03 tháng 10, 2013, p.3:

BUỔI NÓI CHUYỆN VỀ NGHỊ ĐỊNH 72 KIỂM SOÁT CHẶT CHẼ VIỆC SỬ DỤNG INTERNET CỦA NGƯỜI DÂN, VI PHẠM NHÂN QUYỀN TRẦM TRỌNG

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 24 tháng 8, 2013, p.1:

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 24 tháng 8, 2013, p.2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 24 tháng 8, 2013, p.3:

BUỔI NÓI CHUYỆN VỀ  KẾT QUẢ CUỘC GẶP GỠ GIỮA CT TRƯƠNG TẤN SANG VỚI TT OBAMA NGÀY 25 THÁNG 7, 2013

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 3 tháng 8, 2013, p.1:

 

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 3 tháng 8, 2013, p.2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 3 tháng 8, 2013, p.3:

BUỔI NÓI CHUYỆN VỀ CUỘC GẶP GỠ CỦA ÔNG TRƯƠNG TẤN SANG VỚI TỔNG THỐNG OBAMA TRƯỚC NGÀY 25 THÁNG 7, 2013

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 19 tháng 7, 2013, p.1:

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 19 tháng 7, 2013, p.2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 19 tháng 7, 2013, p.3:

BUỔI NÓI CHUYỆN TÌNH TRẠNG VI PHẠM NHÂN QUYỀN TRẦM TRỌNG CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 14 tháng 6, 2013, p.1:

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 14 tháng 6, 2013, p.2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 14 tháng 6, 2013, p.3:

BUỔI NÓI CHUYỆN VỀ DỰ LUẬT NHÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM TẠI QUỐC HỘI HOA KỲ VÀ HỘI NGHỊ TRUNG ƯƠNG TRƯỚC ĐẠI HỘI ĐẢNG CSVN LẦN THỨ 7

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 15 tháng 5, 2013, p.1:

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 15 tháng 5, 2013, p.2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 15 tháng 5, 2013, p.3:

BUỔI NÓI CHUYỆN VỀ VIỆC TU CHÍNH HIẾN PHÁP 1992 CỦA CSVN VÀ ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP

1.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 1 tháng 5, 2013, p. 1:

2.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 1 tháng 5, 2013, p. 2:

3.- Thời Sự Trong Tuần với LS Trần Thái Văn ngày 1 tháng 5, 2013, p. 3:

Blogger Nguyễn Lân Thắng nói về truyền thông xã hội ở Việt Nam

Blogger Nguyễn Lân Thắng nói về truyền thông xã hội ở Việt Nam

Blogger Nguyễn Lân Thắng nói về truyền thông xã hội ở Việt Nam

Nguyễn Lân Thắng
youtube.com/watch?v=AwzAAVlWmzU&feature=youtube_gdata_player

Phản hồi trên Dân Làm Báo

Hải Trường Sa

Lời phát biểu của anh Nguyễn Lân Thắng đã hoàn toàn đúng với nguyện vọng của nhân dân VN cũng như của toàn thể nhân loại trên thế giới.Nó đã đánh thức được lương tri và tình cảm của mọi người như một liều thuốc hồi sinh,sau một cơn bịnh nặng đã nằm liệt giường,vì bị CNCS đầu độc và áp chế đến tê liệt. Nếu không có những người trẻ biết suy nghĩ như anh thì quyền sống chính đáng của con người sẽ bị CS chà đạp một cách tàn tệ.Nhìn vào những gì đã xảy ra trên thực tế,ta thấy Đảng CS là một đảng láo khoét,bịp bợm,đã bán nước và hại dân. Họ xem dân như những kẻ nô lệ bị họ chà đạp nhân phẩm một cách tàn tệ mà phải lao động để đóng góp cho họ hưởng.

Nhưng họ muốn bịt miệng không cho nói lên sự thật để họ tiếp tục đè đầu cởi cổ mãi mãi. Bây giờ là thời đại văn minh thì quyền phát biểu ý kiến cá nhân là quyền chính đáng của con người mà Tuyên ngôn QT Nhân Quyền của LHQ đã thừa nhận thì CS không thể nào dập tắt được. Các bạn hãy mạnh dạn đứng thẳng lên như một con người chân chính,không khuất phục cường quyền.Nhân dân sẽ luôn đúng về phía các bạn.

Quetrac54

Tâm phục ,khẩu phục & cảm ơn anh Nghuyễn Lân Thắng !!!
Đúng ! Chỉ có liên minh Đoàn Kết lại nói đúng ,chuẩn sự thật để phản bác những điều Đảng CS nói điêu,llọc lừa ” nói 1 đường làm 1 nẻo ” ! Đấy là những cái vả vào mồm lũ quan lại thoái hóa biến chất,chuyên lưa ,áp bức DÂN & những tiếng nói của LỀ ĐẢNG quen thói nói lấy được quen lòe bịp Nhân Dân …Chúng ta quyết không sợ khi ta nói chuẩn, nói chính xác ” Nói phải củ cải cũng nghe ” số đông người DÂN biết sự việc thật họ sẽ ủng hộ nhiệt tình, họ cùng lên án lũ tà quyền làm bậy . Được như vậy thì Đảng cộng sản với phe nhóm lợi ích sẽ hết đường sống ???.

 

Tuyên bố của Linh mục đoàn Giáo phận Vinh về Mỹ Yên

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok.  2013-09-23 09232013-pries-of-vinh-state.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/pries-of-vinh-state-09232013072528.html

Đông đảo các lực lượng công an được điều động xuống giải tỏa giáo dân xứ Mỹ Yên, tỉnh Nghệ An ngày 4 tháng 9, 2013.

Đông đảo các lực lượng công an được điều động xuống giải tỏa giáo dân xứ Mỹ Yên, tỉnh Nghệ An ngày 4 tháng 9, 2013.

Screen cap/ TV Nghệ An

Nghe bài này

Linh mục đoàn Giáo phận Vinh vừa chính thức ra tuyên bố về vụ việc tại giáo xứ Mỹ Yên hồi ngày 4 tháng 9 vừa qua.

Tuyên bố sự thật

Hồi ngày 16 tháng 9 vừa qua, gần 180 linh mục thuộc giáo phận Vinh cùng với ba vị giám mục của giáo phận là đức giám mục Nguyễn Thái Hợp, Cao Đình Thuyên và Nguyễn Văn Viên đã có cuộc họp tại linh địa Trại Gáo về vụ việc xảy ra tại Ủy ban Nhân dân xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc tỉnh Nghệ An vào ngày 4 tháng 9.

Linh mục đoàn giáo phận Vinh họp và ra tuyên bố về vụ việc đó với chữ ký của ba vị giám mục và các linh mục trong giáo phận. Tuyên bố nêu ra 5 điểm phản bác lại những cáo buộc từ phía chính quyền tỉnh Nghệ An và truyền thông Nhà Nước.

Linh mục Nguyễn Văn Vinh, phó chủ tịch Hội đồng Linh mục của giáo phận Vinh cho biết cơ sở để đưa ra tuyên bố như thế:

Chúng tôi ra tuyên bố dựa trên cơ sở sự thật, vì sự thật là chính quyền đã đàn áp giáo dân một cách thô bạo như thế; trong lúc đó các phương tiện truyền thông lại tố cáo đức giám mục một cách rất nặng nề và có hệ thống, một cách vô căn cứ. Như thế chúng tôi căn cứ trên sự thật để chúng tôi ra tuyên bố đó.

Vụ việc Mỹ Yên có nguyên nhân đầu tiên là hồi tối ngày 22 tháng 5 vừa qua, một số giáo dân nơi khác đến Trại Gáo để tham dự thánh lễ cầu cho công lý trước khi diễn ra phiên xử phúc thẩm 14 thanh niên Công giáo và Tin lành. Một xe của những giáo dân đi hành hương đó bị một số người mặc thường phục chặn lại, đòi lục soát hành lý. Nhiều giáo dân giáo họ Trại Gáo, thuộc xứ Mỹ Yên khi hay tin đã tập trung và bắt giữ ba người mặc thường phục mà họ cho là hành động không đúng chức năng như thế. Sau đó ba người bị phát hiện ra là công an.

Người đến dâng thánh lễ tại Trại giáo hồi tối ngày 22 tháng 5, linh mục Đặng Hữu Nam, bị chính quyền tỉnh Nghệ An cho là đến Trại Gáo làm lễ bất hợp pháp. Ông phản bác lại cáo buộc được đưa ra trong công văn 139 của Ủy ban Nhân dân tỉnh Nghệ An, cũng như những điều mà truyền thông tỉnh và trung ương của Nhà nước Việt Nam nêu ra:

Đức Cha Nguyễn Thái Hợp, Giám mục giáo phận Vinh
Đức Cha Nguyễn Thái Hợp, Giám mục giáo phận Vinh

Chúng tôi ra tuyên bố dựa trên cơ sở sự thật, vì sự thật là chính quyền đã đàn áp giáo dân một cách thô bạo như thế; trong lúc đó các phương tiện truyền thông lại tố cáo đức giám mục một cách rất nặng nề và có hệ thống, một cách vô căn cứ. Như thế chúng tôi căn cứ trên sự thật để chúng tôi ra tuyên bố đó

Linh mục Nguyễn Văn Vinh

Dâng lễ cho thân nhân, ân nhân và những người bị sắp sửa đem ra tòa phúc thẩm ở Vinh, và thánh lễ đó là thánh lễ cầu nguyện cho công lý-hòa bình, có rất nhiều người đi dự chứ không phải anh em thân nhân. Thánh lễ ở Linh địa Trại Gáo lúc nào cũng đông người chứ không phải chỉ ngày hôm đó.

Cáo buộc của nhà cầm quyền không có căn cứ ở chỗ: thứ nhất về phía linh mục khi chịu chức và có năng quyền của giám mục thì cái đó phụ thuộc về giám mục mà thôi; thứ hai nếu xét theo nghị định tôn giáo hoặc pháp luật của Việt Nam thì việc linh mục dâng lễ trong các nhà thờ không phải sai trái pháp luật.

Ở đây người ta qui chụp vấn đề này vì đã đi dấn sâu vào sự việc, người ta tìm cách để lật lọng thôi, bất cứ điều gì người ta cũng làm được. Bởi vì, ví dụ như đối với đức giám mục Phao lô Nguyễn Thái Hợp- vừa là chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa Bình của Hội đồng Giám mục Việt Nam, vừa là một giám mục mà dưới quyền của ngài có 526 ngàn tín hữu trải dài trên ba tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình thế mà nhà cầm quyền vẫn có thể ‘nói không’ về cho ngài được thì chuyện một linh mục hay giáo dân mà nhà cầm quyền ‘nói không’ hay qui chụp, điều đó là chuyện dễ hiểu thôi.

Linh mục Đặng Hữu Nam còn cho biết sẵn sàng chết để làm chứng cho sự thật đã xảy ra tại Trại Gáo và xứ Mỹ Yên:

Bây giờ nếu giáo dân hỏi về sự việc, tôi vẫn sẵn sàng làm chứng về sự thật và sống cho sự thật; nếu cần thì cũng sẵn sàng chết cho sự thật.

Linh mục đoàn Giáo phận Vinh
Linh mục đoàn Giáo phận Vinh


Phản ứng giáo dân

Một giáo dân từ xứ đạo khác đến Trại Gáo tham dự thánh lễ hồi tối ngày 22 tháng 5, cho biết ý kiến sau khi Hội đồng Linh mục giáo phận Vinh ra tuyên bố về vụ việc ở giáo họ Trại Gáo, giáo xứ Mỹ Yên:

Các ngài lên tiếng là đúng, không có gì sai cả. Đối với ai tôi không rõ, nhưng đối với tôi các ngài lên tiếng như vậy là việc làm chân chính, và các ngài cần lên tiếng để bảo vệ con chiên, bảo vệ những người dân thấp cổ bé họng như chúng tôi ở đất nước này.

Hiến kế giải quyết

Linh mục Đặng Hữu Nam cho biết cách thức giải quyết vụ việc khiến Hội đồng Linh mục Giáo phận Vinh phải lên tiếng:

Sau khi xảy ra sự việc ngày mồng 4 ở giáo xứ Mỹ Yên, trung tướng thứ trưởng Bộ Công An và phái đoàn có đến chỗ xứ của tôi và gặp tôi, có nói về vấn đề này. Tôi nói giải quyết bất cứ vấn đề gì cũng phải nhìn trên phương diện nào, còn nếu nhìn theo phương diện đối lập thì không bao giờ giải quyết được. Quan điểm của tôi nút thắt ở đâu thì giải quyết ở đó, đừng tạo thêm nút thắt mới và đừng đẩy sự việc đi quá xa. Vì thế việc ở Mỹ Yên là gì? Việc công an mặc thường phục, chặn xe người đi lễ và soát hành lý của người ta, đó là nút thắt đầu tiên. Tôi trả lời thứ trưởng Bộ Công An đó là nút thắt đầu tiên, dân bức xúc vì đâu mà bức xúc.

Tôi nói giải quyết bất cứ vấn đề gì cũng phải nhìn trên phương diện nào, còn nếu nhìn theo phương diện đối lập thì không bao giờ giải quyết được. Quan điểm của tôi nút thắt ở đâu thì giải quyết ở đó, đừng tạo thêm nút thắt mới và đừng đẩy sự việc đi quá xa

Linh mục Đặng Hữu Nam

Tôi lấy hình ảnh ‘nhà đã cháy rồi, ai đem lửa đến và châm lửa’, đó mới là điều quan trọng. Chúng ta phải tìm nguyên nhân, nếu chúng ta giải quyết được nguyên nhân thì mọi sự việc đều ổn thỏa. Còn nếu cứ đi bên ngoài và giải quyết triệu chứng, cũng như đẩy đi đến thành một nguyên nhân khác sẽ  không bao giờ giải quyết thấu đáo được.

Đặc biệt về phía chính quyền, khi yêu cầu phía Tòa Giám mục đối thoại nhưng không tôn trọng sự thật khách quan, đối thoại theo sự chủ quan của họ, thì không bao giờ có sự đúng đắn, sự gặp gỡ cả. Điều đầu tiên trong đối thoại là cần tôn trọng nhau, tôn trọng sự thật; có như thế mới có thể giải quyết được.

Cho đến nay quan hệ giữa chính quyền tỉnh Nghệ An và  giáo phận Vinh có thể nói vẫn còn rất căng thẳng. Ban Tôn giáo Chính phủ Việt Nam hồi trung tuần tháng 9 đã sang tận Tòa thánh Vatican và nêu vấn đề giáo xứ Mỹ Yên với quan chức Tòa Thánh. Phía Tòa thánh yêu cầu cần có điều tra thêm về vụ việc và muốn được nghe ý kiến từ chính phía các nạn nhân sau khi được phía Ban Tôn giáo đại diện chính phủ Việt Nam nói về vụ việc đó.

Và đến lúc này các giám mục thuộc giáo tỉnh Hà Nội cũng như tổng giám mục Hà Nội và hai giáo phận Thanh Hóa và Kontum đã có thư hiệp thông với giáo phận Vinh về vụ việc Mỹ Yên.

Vì sao Việt Nam thiếu vắng lãnh đạo đối lập?

Đàn Chim Việt Online

http://www.danchimviet.info/archives/71052/lanh-tu-o-dau/2012/12

leader5

Tôi luôn nghĩ: Phong trào Dân chủ Việt Nam hiện nay đang thiếu một nhà lãnh đạo. Nhưng có ý kiến lại cho rằng: “Một người lãnh đạo sẽ không sớm thì muộn lại đưa Việt Nam vào chế độ độc tài”. Một số khác thì quả quyết: PT Dân chủ cần sự ủng hộ của quần chúng, chứ không cần một người lãnh đạo. Sau những diễn biến Dân chủ hóa ở Miến Điện, chính một trong số những người đã từng bác bỏ quan điểm của tôi, lại ca ngợi bà Aung San Suu Kyi như một “lãnh tụ có tâm, có tầm”.

Một phủ nhận mâu thuẫn

Làm sao chúng ta có thể một mặt, phủ nhận tầm quan trọng của một người lãnh đạo PT dân sự đòi Dân chủ ở Việt Nam, vừa hồ hởi tung hô vai trò của một “người hùng” ở nước khác? Sự phủ nhận đầy mâu thuẫn ấy, chỉ là cách để chúng ta biện minh cho những khó khăn, yếu kém khó vượt qua của mình, cũng là cách thể hiện sự thiếu hiểu biết trong so sánh tình hình nước ta với nước khác. Sự lo sợ về một chế độ độc tài hậu Cộng Sản không phải là lý do chính đáng (chưa nói đến sự khác biệt rất lớn giữa lãnh đạo và lãnh tụ). Khi chúng ta ca ngợi không tiếc lời bà Suu Kyi, chúng ta có nghĩ bà sẽ trở nên độc tài? Thiết nghĩ, Độc tài hay không, không phải do sự hiện diện của người lãnh đạo mà thành, nó là kết quả của nhiều nguyên nhân: sự yếu kém về ý thức Tự do và khát vọng Dân chủ của người dân, sự yếu kém của Xã hội Dân sự, tính chất của trào lưu chính trị trong khu vực và việc có hay không sự can thiệp của một quốc gia độc tài lớn hơn…

Khi chúng ta đề cao vai trò của lãnh đạo đối lập MĐ như là một người sáng suốt, “giữ được cân bằng để vừa đấu tranh kiên trì, vừa đối thoại để tạo lối thoát cho chính quyền độc tài”; chúng ta đã cố tình bỏ qua vai trò trọng tài của người Mỹ. Có thể người Mỹ không giúp được gì trong việc xây dựng Dân chủ (công việc cần nhiều nội lực), nhưng không thể bác bỏ vai trò trọng tài của họ trong cuộc chuyển hóa này. Vai trò ấy đặc biệt quan trọng để đảm bảo hai bên Độc tài- Dân chủ có đủ cơ sở để tin nhau, để đi đến đối thoại. Nếu không có người Mỹ, không ai dám đảm bảo bà Suu Kyi sẽ không bị thua thiệt khi tiến hành đối thoại. Hãy đặt trường hợp Việt Nam, bạn muốn đối thoại với người cộng sản, sớm muộn bạn sẽ nhận ra bạn bị họ dắt mũi. Hay bạn có thể tưởng tượng, kết quả ở MĐ sẽ thế nào nếu Trọng tài không phải là Hoa Kỳ mà là Trung Quốc?

PT đấu tranh có lãnh đạo không những giúp gắn kết các cá nhân, các nhóm hoạt động tạo thành một tập hợp đủ mạnh, đối trọng với chính quyền độc tài; cổ vũ thành phần tiến bộ trong chế độ độc tài sớm phản tỉnh để gia nhập trào lưu tiến bộ; mà còn giữ cho chính trường hậu độc tài không bị thao túng bởi các thế lực chính trị cơ hội. VN chưa có được may mắn đó nên khó có thể chuyển hóa không đổ vỡ. Nhưng vì sao chúng ta chưa có được điều tốt đẹp mà người MĐ đã có?

Vì sao thiếu vắng một người lãnh đạo?

Độc tài Cộng Sản là một dạng độc tài tinh vi và có hệ thống hơn hẳn dạng “gia đình trị” và quân phiệt. Họ có một mô hình cai trị sắt máu nhưng mị dân đã được kiểm chứng “tính hiệu quả” trên một diện rộng quốc tế và trong một thời gian dài. Với hệ thống mật vụ đặc trưng của mọi chế độ Cộng Sản, chính quyềnVN có thể kiểm soát tất cả hoạt động và quan hệ trong xã hội. Sự len lỏi và khống chế toàn bộ xã hội của hệ thống an ninh làm biến dạng mọi mối quan hệ thông thường. Sợ hãi và thiếu niềm tin lẫn nhau làm cho các cá nhân tồn tại rời rạc, thiếu hẳn những gắn kết cộng đồng, đặc biệt là trong những vấn đề liên quan đến chính trị. Người ta không thể làm việc với nhau, chia sẻ những giá trị và ý nguyện trong các vấn đề chung một cách hiểu quả nếu không phân biệt được người đang làm việc với mình là một người bạn tâm đắc hay là một “anten”. Và sẽ là thiếu sót nếu không nói đến mô hình cai trị “đỉnh cao trí tuệ” của CS trong cách họ đưa tất cả các hội đoàn dân sự vào hệ thống chính trị để chúng trở nên công cụ đắc lực theo dõi và kiểm soát xã hội. Không một tổ chức nào có thể phát khởi lên trong một môi trường bị đầu độc hoàn toàn như thế. Mà dù có xuất hiện thì cũng khó tồn tại trong một thời gian đủ dài vì các âm mưu gián điệp sẽ phá vỡ mọi kế hoạch và chương trình hoạt động của tổ chức đó. Không có sự kết hợp vững chắc và sự phát triển lâu dài của một tổ chức hay nhiều tổ chức hợp lại với nhau thì nhu cầu hiện diện một nhà lãnh đạo chung cho cả phong trào sẽ không được đặt ra.

Tôi tự hỏi Đảng NLD của bà Suu Kyi làm sao để quy tụ được hàng ngàn người trước khi các nhà hoạt động ấy bị bắt? Bà đã đọc diễn văn trước hàng ngàn người ủng hộ trước khi cuộc đàn áp đẫm máu diễn ra. Điều này làm tôi liên tưởng đến cảnh một nhà đấu tranh uy tín ở Việt Nam không thể bước ra khỏi nhà để tham gia một cuộc xuống đường yêu nước. Chế độ độc tài Miến Điện vẫn còn thua xa CSVN về sự đàn áp tinh vi. CSVN không bao giờ để cho một cuộc tập hợp đông đảo xung quanh một nhân vật có uy tín như vậy xảy ra, vì thế họ không có nhu cầu phải giải tán đám đông bằng súng đạn. Cách làm này vừa hiệu quả, vừa ít gây phẫn nộ trong nước cũng như quốc tế.

Có thể có thêm một vài nguyên nhân khác như: Thứ nhất, lịch sử chia cắt và những tổn thương sâu sắc sau “cuộc chiến ý thức hệ” đã chia rẽ toàn khối người Việt thành hai nhóm lớn. Một bên coi cộng sản là tội ác chống nhân loại (điều này có bằng chứng), một bên cho rằng, dù có sai lầm hiện tại, nhưng CSVN vẫn có chính nghĩa khi nắm quyền cai trị sau những cuộc “đấu tranh giành độc lập”. Đơn giản, họ có những “tâm tình” khác nhau đối với sự thật về người Cộng Sản. Cho dù sự thật khốn nạn về người Cộng Sản được phơi bày thì những thành kiến cũng ngăn cản người ta công nhận nó. Hai thái độ khác biệt đó khiến chúng ta khó tìm được sự đồng thuận để đứng cùng nhau trong một tập hợp có phạm vi cả nước, để rồi có nhu cầu đưa lên một người lãnh đạo. Thứ hai, ý chí và nguyện vọng tự do của người dân Việt nam còn rất yếu. Người lãnh đạo nào có thể quy tụ được những con người thờ ơ với vận mệnh của chính mình? Người lãnh đạo nào, dù can đảm và xuất sắc đến đâu, có thể có được sự quan tâm và ngưỡng phục chấn động thế giới nếu ông (bà) ta là một cá nhân hoàn toàn đơn độc?

Những so sánh cần thiết

Chúng ta than thở rằng VN không có một lãnh đạo đủ uy tín, tài đức và sự dũng cảm như Daw Suu. Nhưng có khi nào chúng ta tự hỏi: bà đã xuất hiện như một vận may của MĐ để quyết định cơ hội dân chủ hóa, hay chính những người dân Miến Điện dũng cảm, khao khát tự do dân chủ đã quy tụ xung quanh bà, tạo nên điều kiện thuận lợi và uy tín cho bà?

Về sự dũng cảm, Việt Nam không thiếu những con người dũng cảm đã dấn thân và hy sinh 10, 20, thậm chí 30 năm trong tù. Tôi không muốn dùng những lời ca ngợi sáo rỗng cho bất cứ cá nhân nào, nhưng sẽ thiếu sót nếu chúng ta quên những người đã đấu tranh từ những ngày đầu sau năm 1975. Bác sĩ Nguyễn Đan Quế là một trong những người như thế, ông vẫn bám trụ ở Việt Nam, vẫn đồng hành với những người đấu tranh trong nước mấy mươi năm nay.
Bà Suu Kyi có bằng cấp khoa bảng, có dũng khí, yêu nước và ôn hòa; bác sĩ Quế không thiếu những tố chất này. Vậy sao bà có sự ủng hộ của quần chúng và uy tín lớn trên thế giới – điều mà bác sĩ Quế chưa có được? Xin hỏi: làm sao một người lãnh đạo có thể tranh thủ được sự ủng hộ của một khối người sợ hãi và cam chịu? Làm sao một nhà đấu tranh có thể quy tụ được quần chúng khi không thể nào tiếp cận được với họ? Làm sao nhà đấu tranh ấy trở nên một lãnh đạo dân sự gây được tiếng vang nếu không có một tổ chức lớn mạnh, đấu tranh kiên trì đứng sau lưng ông (bà) ta? Đặt ra câu hỏi như thế, chúng ta mới thấy rằng chính bản thân bà Suu Kyi không thể tự tạo ra một mãnh lực kỳ diệu để thu hút quần chúng nếu người dân không chủ động bước ra khỏi sợ hãi để đến với bà; và chính bà cũng sẽ không gây được sự chú ý quốc tế nếu đảng NLD không hề tồn tại hoặc tồn tại trên danh nghĩa (vì bị chính quyền MĐ dập tắt từ trứng nước).

Còn nếu chúng ta nói về xuất thân, bà Suu Kyi tất nhiên có lợi thế có một không hai. Nhưng lợi thế ấy e rằng sẽ chẳng phát huy tác dụng ở một đất nước đầy sợ hãi như Việt Nam. Chưa nói đến chuyện: với sự chia rẽ ý thức hệ từ quá khứ đến nay, một người anh hùng dân tộc thực sự rất nhiều khả năng bị một số lớn người phủ nhận, do cách đánh giá khác nhau về lịch sử. Bằng chứng là những người CS từng coi Phan Chu Trinh là “nhà cải cách cải lương”. Một người như cha bà Suu Kyi mà ở VN biết đâu sẽ bị gọi là Việt gian? Vả lại, khi coi trọng xuất thân, chúng ta đang gián tiếp thừa nhận mình cần một nhà lãnh đạo xuất thân trâm anh? Chúng ta muốn con cái một người lãnh đạo, một anh hùng dân tộc lại tiếp tục lãnh đạo? Tâm lý đó không thích hợp với những người thực sự khao khát tự do, thực sự muốn quyền làm chủ quốc gia thuộc về người dân.

Một cuộc thay đổi ôn hòa với sự hiện diện của nhà lãnh đạo đối lập, sớm muộn sẽ đưa những nhà độc tài có tội ra trước vành móng ngựa. Nhưng lãnh đạo đối lập có khả năng và uy tín lớn để hướng sức mạnh quần chúng vào dựng xây nền DC, kiềm giữ sự phẫn nộ của họ để không phí sức lực vào những trả thù cá nhân. Bằng không, những cựu lãnh đạo độc tài sẽ trở thành mục tiêu của sự báo thù, vì những bất công và tội ác đã đưa oán hận lên đến cực điểm. Tất nhiên, họ xứng đáng phải trả giá, nhưng vì sự ổn vững của nền Dân chủ, vì sự tập trung sức lực để xây dựng nền DC non yếu, vì sự đảm bảo không xảy ra tình trạng vô chính phủ và sự tác oai tác quái của các thế lực chính trị cơ hội, chúng ta cần mọi thứ được giải quyết công khai, công bằng và bằng pháp luật.

Nhưng điều đó là mong ước khá mơ hồ ở VN. Sự thiếu vắng một người lãnh đạo hiện nay không chỉ gây khó khăn cho sự phát triển PTDC mà còn là một lực cản lớn cho nỗ lực chuyển hóa Dân chủ không đổ vỡ. Những người cộng sản đã tính rất kỹ để dập tắt PT đối lập bằng mọi cách mọi giá, không cho nổi lên bất cứ một lãnh đạo nào có khả năng đe dọa vai trò lãnh đạo của họ. Nhưng khi “hữu sự”, già quá hóa non. Họ sẽ phải trá giá vì những toan tính “cáo già” của họ!

© Huỳnh Thục Vy

Diễn đàn Xã hội Dân sự Việt Nam ra đời

Một khẩu hiệu tuyên truyền của Đảng Cộng sản
Ngày càng có nhiều tiếng nói phản biện với Đảng Cộng sản Việt Nam

Trong một diễn biến cho thấy sự phát triển của phong trào dân sự tại Việt Nam, một số nhà hoạt động dân chủ đã tập hợp lại trong phong trào có tên là ‘Diễn đàn Xã hội Dân sự’.

Diễn đàn này chính thức ra đời vào lúc nửa đêm ngày thứ Hai ngày 23/9 khi bản ‘Tuyên bố về thực thi quyền dân sự và chính trị’ được công bố.

Tròn 130 người ký tên vào tuyên bố này đến từ các vùng miền khác nhau của đất nước và cả từ Mỹ, Pháp, Úc. Trong đó có nhiều thành phần xã hội khác nhau như trí thức, cựu quan chức, nhà văn, nhà báo, thanh niên…

‘Chuyển đổi dân chủ’

Mục đích của diễn đàn này, theo Tuyên bố, là ‘trao đổi và tập hợp các ý kiến nhằm góp phần chuyển đổi thể chế chính trị của nước ta từ toàn trị sang dân chủ một cách ôn hòa’.

Cũng theo tuyên bố này thì sẽ có một trang mạng của diễn đàn để nhưng người cùng chia sẻ mục đích gửi bài vở, ý kiến tham gia.

“Để vượt qua những thách thức hiểm nghèo đối với đất nước và dân tộc, giải pháp cơ bản là phải cải cách thể chế chính trị, chuyển từ toàn trị sang dân chủ.”

Tuyên bố về thực thi quyền dân sự và chính trị

“Để vượt qua những thách thức hiểm nghèo đối với đất nước và dân tộc, giải pháp cơ bản là phải cải cách thể chế chính trị, chuyển từ toàn trị sang dân chủ,” Tuyên bố viết.

Tuyên bố cũng cáo buộc giới cầm quyền ‘dựa vào bạo lực cùng nhiều thủ đoạn không chính đáng để duy trì quyền thống trị đất nước… do muốn bảo vệ và giành thêm lợi ích riêng bất chấp lợi ích chung của đất nước, của dân tộc’.

Tuyên bố kêu gọi chính quyền Việt Nam ‘tôn trọng quyền bày tỏ quan điểm của công dân, thẳng thắn tranh luận và đối thoại, từ bỏ cách đối xử không công bằng, không minh bạch và không đường hoàng’.

Từ Hà Nội, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, một trong những người ký tên vào tuyên bố này, nói với BBC rằng mục đích của diễn đàn mới này là để ‘mọi người tham gia viết bài, bình luận với nhau, tranh luận để nâng cao dân trí là chính’.

Kêu gọi Đảng Cộng sản

Theo ông thì muốn chuyển đổi từ toàn trị sang dân chủ một cách êm thấm đỡ tốn kém nhất cho đất nước thì ‘mọi người cần phải hiểu, chính quyền và người dân cần phải hiểu quá trình như thế nào và phải làm gì’.

“Tất cả mọi người không phân biệt về chính trị, thuộc nhiều đảng phái chính trị khác nhau, thuộc nhiều chính kiến khác nhau đều được hoan nghênh cả miễn là thống nhất ở điểm dân chủ hóa,” ông A nói.

Ông cũng kêu gọi các đảng viên Đảng Cộng sản vốn đang giữ độc quyền lãnh đạo ở Việt Nam tham gia vào diễn đàn bởi vì Đảng Cộng sản ‘có vai trò lớn lao trong việc chuyển đổi (dân chủ) này’.

Tuy nhiên, ông Nguyễn Quang A cũng cảnh báo chính quyền là ‘sự trấn áp sẽ không mang lại kết quả gì’.

“Cách duy nhất để nhà cầm quyền có thể giữ được tính chính đáng một phần nào đấy của mình và góp phần vào sự phát triển của dân tộc là tham gia cùng với dân tộc chứ không phải đàn áp nhân dân,” ông nói.

Kết quả chuyến thăm Vatican của phái đoàn Việt Nam

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok.  2013-09-22

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/hanoi-dele-visi-vatican-09222013053539.html

 9222013-hanoi-dele-visi-vatican.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
Tòa thánh Vatican

Tòa thánh Vatican. Wikipedia

Nghe bài này

Phái đoàn Ban Tôn giáo Chính phủ Việt Nam do chính ông trưởng ban dẫn đầu đã đến thăm và làm việc với phía Vatican hồi tuần rồi từ ngày 15 đến ngày 20 tháng 9.

Lý do vì sao có chuyến đi như thế? Kết quả của cuộc làm việc thế nào? Và có dấu chỉ hy vọng gì cho mối quan hệ Vatican- Hà Nội trong thời gian tới?

Gia Minh trình bày một số thông tin liên quan các vấn đề này trong phần sau.

Chuyến đến bất thường!

Hơn chục ngày sau khi xảy ra biến cố tại giáo xứ Mỹ Yên, giáo phận Vinh, đích thân ông trưởng ban Ban Tôn giáo Chính phủ Việt Nam dẫn đầu một phái đoàn đến Vatican.

Vào ngày 19 tháng 9, tức một ngày trước khi kết thúc chuyến đi, thông tấn xã Việt Nam loan tin chính thức về đợt được nói thăm và làm việc tại Vatican của phái đoàn Ban Tôn giáo Chính phủ Việt Nam. Một số mạng tin công giáo cũng loan tin này vào ngày 19 tháng 9.

Đức ông Nguyễn Văn Phương, người hiện làm việc ở Vatican và là  người thường được cử tham gia các phái đoàn của Vatican đến làm việc với phía Việt Nam trong những năm qua, cũng như tháp tùng các quan chức Vatican đến tham dự các sự kiện tôn giáo lớn ở Việt Nam, cho biết đây là một chuyến đi không nằm trong khuôn khổ vòng làm việc giữa hai phía. Đức ông Nguyễn Văn Phương nói:

Không bình thường bởi vì trước đây đoàn Việt Nam đã qua hôm tháng 6 rồi và tháng 9 lại sang. Tôi không ở trong Bộ Ngoại giao nên không biết; nhưng đây chỉ là chuyến đi thăm vậy thôi để trao đổi tin tức. Báo đài cũng có đăng nhiều rồi tin tức đó là vấn đề căng thẳng ở Vinh cũng như vấn đề Dòng Chúa Cứu Thế. Biết vậy thôi chứ không phải cuộc làm việc hai bên thảo luận chính thức thì không có.

Không bình thường bởi vì trước đây đoàn Việt Nam đã qua hôm tháng 6 rồi và tháng 9 lại sang. Tôi không ở trong Bộ Ngoại giao nên không biết; nhưng đây chỉ là chuyến đi thăm vậy thôi để trao đổi tin tức. Báo đài cũng có đăng nhiều rồi tin tức đó là vấn đề căng thẳng ở Vinh cũng như vấn đề DCCT.

Đức ông Nguyễn Văn Phương

Không hiểu mục đích của đoàn Việt Nam sang như thế nào nhưng trong cuộc gặp gỡ- xin nói rõ không phải buổi làm việc, có đá động đến hai vấn đề đó.

Giáo sư Nguyễn Đăng Trúc, nguyên giáo sư giảng dạy tại phân khoa Thần học Công giáo tại đại học Strasbourg, Pháp Quốc, người theo dõi sát tình hình giáo hội Công giáo Việt Nam với Vatican, cũng có nhận định về chuyến đi của phái đoàn Ban Tôn giáo Chính phủ Việt Nam đến Vatican từ ngày 15 đến 20 tháng 9 vừa qua như sau:

Cuộc gặp gỡ này theo tôi thấy cũng nằm trong toàn bộ chung của cố gắng hai bên để xây dựng quan hệ ngoại giao. Đây cũng không phải phái đoàn cao cấp, dù liên bộ nhưng cũng nội bộ có tính cách tôn giáo mà thôi. Tuy nhiên có mấy điểm đặc biệt là phía Tòa Thánh mới có một vị Quốc Vụ Khanh mới, và về phía Việt Nam từ đầu tháng 9 đến bây giờ có những vụ căng thẳng ở địa phương nhất là ở địa phận Vinh, nhất là vấn đề đàn áp tôn giáo. Do đó cuộc gặp gỡ này cũng làm cho dư luận lưu ý.

Trong thông cáo cuả phái đoàn Nhà nước Việt Nam sau khi về có nhắc đến việc nhờ Tòa Thánh nhắc nhở người Công giáo Việt Nam phải tôn trọng luật pháp. Câu nói đó làm cho người ta nghĩ đến vấn đề có sự liên hệ với vụ đàn áp vừa rồi tại địa phận Vinh

Ý kiến Vatican

Cả hai ý kiến vừa nêu đều nhắc đến tình hình căng thẳng tại giáo xứ Mỹ yên, giáo phận Vinh. Tuy bản tin của Thông tấn xã Việt Nam không hề đề cập gì đến vụ việc đó, những bản tin của các mạng Công giáo như CatholicCulture.org và Fides đều cho biết vấn đề căng thẳng tại giáo xứ Mỹ Yên được nêu ra và ý kiến của phía Tòa Thánh là cần có điều tra thêm.

Trong thông cáo cuả phái đoàn Nhà nước VN sau khi về có nhắc đến việc nhờ Tòa Thánh nhắc nhở người Công giáo Việt Nam phải tôn trọng luật pháp. Câu nói đó làm cho người ta nghĩ đến vấn đề có sự liên hệ với vụ đàn áp vừa rồi tại địa phận Vinh

Giáo sư Nguyễn Đăng Trúc

Đức ông Nguyễn Văn Phương cho biết về điểm này như sau:

Tòa Thánh nói rằng chúng tôi nghe về phía Việt Nam, nhưng chúng tôi cũng muốn và chưa được nghe về phía giáo hội tại Việt Nam. Đó là vấn đề rất quan trọng: bất cứ có nhận định gì cũng phải nghe cả hai bên. Đó là bình thường, dĩ nhiên. Tòa Thánh muốn biết thông tin chính thức từ phía giáo hội Việt Nam.

Ngoài thông tin mà giáo hội Việt Nam trình cho Tòa thánh về vụ việc mới nhất tại giáo xứ Mỹ Yên, giáo phận Vinh thì hiện nay Tòa thánh Vatican có đại diện không thường trú tại Việt Nam là đức giám mục Leopoldo Girelli. Theo đức ông Nguyễn Văn Phương thì vị này có nhiệm vụ điều tra sự việc để có báo cáo riêng gửi về Vatican:

Đức Khâm sứ sẽ tường trình cho Tòa thánh biết sự việc xảy ra như thế nào. Đức Khâm sứ đại diện đức Giáo Hoàng, ngài đứng ở giữa khách quan.

Nhà nước cũng thấy sự khách quan của ngài lâu rồi, và đánh giá cao việc làm của đức Khâm sứ. Đến nay chúng tôi mới chỉ nghe một bên thôi. Đức Khâm sứ có bổn phận phải hiểu rõ tình hình và cho Tòa Thánh biết thực sự như thế nào. Báo đài nói, nhưng rồi các giám mục, linh mục, giáo dân nói như thế nào. Nghe những người trong cuộc, những người giáo dân chất phác, họ không bịa ra những chuyện ‘cầu kỳ’ đâu.

Tòa Thánh nói rằng chúng tôi nghe về phía VN, nhưng chúng tôi cũng muốn và chưa được nghe về phía giáo hội tại VN. Đó là vấn đề rất quan trọng: bất cứ có nhận định gì cũng phải nghe cả hai bên. Đó là bình thường, dĩ nhiên. Tòa Thánh muốn biết thông tin chính thức từ phía giáo hội Việt Nam

Đức ông Nguyễn Văn Phương

Những người có bổn phận thì phải nghe nhiều rồi có nhận định của mình. Nhưng khi nghe những người chất phác thì dễ tin hơn, còn những người họ có mục đích của họ thì phải xem xét thôi.

Vụ việc tại giáo xứ Mỹ Yên, giáo phận Vinh và chuyến đến Tòa thánh Vatican của Ban Tôn giáo Chính Phủ Việt Nam sau đó khiến nhiều người nhớ lại trường hợp giáo dân Hà Nội tập trung cầu nguyện đòi lại Tòa Khâm sứ ở đó hồi cuối năm 2007 sang đến đầu năm 2008.

Nhân tố hiểu chuyện

Hiện nay Vatican có một vị tân quốc vụ khanh thay thế hồng y Tarcisio Bertone, là tổng giám mục Pietro Parolin. Vị này từng dẫn đầu phái đoàn Tòa Thánh sang làm việc với phía Việt Nam trong những vòng đàm phán song phương.

Đức ông Nguyễn Văn Phương nói về vị tân quốc vụ khanh của Tòa Thánh như sau:

Con người đức tổng giám mục Parolin hết sức quân bình, đơn sơ, một nhà ngoại giao được đánh giá cao không phải từ phía Tòa Thánh mà còn từ phía Việt Nam sau một số lần làm việc. Khi ngài được cử sang Venezuela thì phía Việt Nam cách nào cũng rất tiếc vì đang trong tiến trình đối thoại rất tốt mà ngài ra đi.Nhưng nay ngài trở lại trong cương vị cao hơn, quan trọng hơn. Tôi nghĩ địa vị và sứ mệnh mới của ngài sẽ giúp cho công việc đối thoại giữa Tòa Thánh và Việt Nam thuận lợi hơn.

Từ năm 2009 đến nay Nhóm Công tác Hỗn hợp Việt Nam- Vatican đã có bốn vòng làm việc luân phiên tại Vatican và Hà Nội nhằm thảo luận về vấn đề quan hệ ngoại giao giữa hai phía.

Tuy nhiên theo đức ông Nguyễn Văn Phương còn nhiều trở ngại không thể giải quyết mà chủ yếu từ phía Việt Nam chứ không phải từ phía Vatican.

 

Đức Cha Nguyễn Thái Hợp trả lời phỏng vấn của VietCatholic về vụ Mỹ Yên

Lm Trần Công Nghị 9/20/2013

http://vietcatholic.net/News/Html/116092.htm


gm NG THAI HOPHôm 19/9/2013, Lm Gioan Trần Công Nghị đã có cuộc phỏng vấn với Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, giám mục giáo phận Vinh, để tìm hiễu rõ hơn về những gì đang xẩy ra quan biến cố tại Mỹ Yên, phản ứng của giáo dân giáo phận Vinh và cách hành xử của chính quyền Nghệ An cũng như của chính phủ đang diễn ra như thế nào. Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn:

LM. Trần Công Nghị: Trước hết con LM Trần Công Nghị kính chào Đức Cha và xin chúc sức khỏe bình an và ơn thiêng của Chúa Thánh Thần trên công việc của Đức Cha và toàn giáo phận Vinh.

Hỏi: Thưa Đức Cha, trong biến cố xẩy ra ở giáo xứ Mỹ Yên, chúng con có dịp theo dõi những tin tức cập nhật từ giáo phận của Đức Cha và đã thông tin cho độc giả VietCatholic biết diễn tiến từng ngày. Thế nhưng gần đây hệ thống Truyền thông nhà nước Việt Nam đang cố ý xuyên tạc và bóp méo sự thật về vụ giáo dân Mỹ Yên bị đánh đập khi đòi người mà công an bắt trái phép. Do vậy, một lần nữa xin Đức Cha tóm tắt cho người Việt Nam và dư luận thế giới biết sự thực về câu chuyện giáo dân Mỹ Yên ra sao và đã bị lực lượng công an đàn áp, đánh đập tàn bạo như thế nào?

Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Rất vui được gặp lại cha Giám đốc và quý thính giả VietCatholic, nhưng lại rất buồn vì phải cùng nhau trao đổi về một vụ việc đáng lẽ ra không nên xảy ra ở thế kỷ XXI này. Vắn tắt sự kiện như sau:

Chiều ngày 22/5/2013, trước ngày xét xử phúc thẩm 14 thanh niên tại Tòa án Nhân dân Nghệ An, thân nhân và bạn hữu của họ đến Trại Gáo để cầu bình an. Họ đặt cơm tối cho 80 người, nhưng trên suốt hành trình, đã bị lực lượng công an chặn đường bằng nhiều cách, nên chỉ khoảng 30 người dùng cơm. Sau đó, mọi người tham dự thánh lễ với cộng đoàn giáo họ Trại Gáo. Số người còn lại vẫn tiếp tục đến.

Chập tối, lúc thánh lễ đang diễn ra, trên đoạn rẽ từ đường 534 đến Trại Gáo, khách hành hương bị một nhóm người lạ mặt, không mặc sắc phục công an và cũng không cho biết mình lý do, chặn đường. Tức khắc xảy ra cãi vã, xô xát và hỗn loạn. Bị đám đông phản kháng mạnh, những người chặn bỏ chạy. Có người bị thương, vài người chạy vào nhà ông xã đội trưởng, nơi công an đã tập trung từ trước. Ba người bị dân chúng khống chế và bị đánh. Được cấp báo, đội an ninh của họ Trại Gáo, xứ Mỹ Yên, vội vàng đến đưa nạn nhân về nhà văn hóa xóm 13 để bảo vệ.

Đang khi tham dự thánh lễ, Ban Hành giáo Trại Gáo nhận được điện thoại cấp cứu của công an huyện Nghi Lộc. Họ đã cấp tốc chạy xuống và phải phá ổ khóa để đưa nạn nhân vào đó ẩn trốn. Ba người này khai là công an và người ta cũng thấy giấy tờ, cũng như sắc phục công an trong cốp xe.

Dân chúng tụ tập bên ngoài, mỗi lúc một đông và xô bồ hơn, rất khó kiểm soát, mà cha xứ lại đi vắng. Vì vậy, Hội Đồng mục vụ đã điện thoại cho Tòa Giám mục xin giúp đỡ. Cùng lúc đó, ông Vũ Chiến Thắng, Phó Giám đốc công an Tỉnh Nghệ An và ông Chủ tịch huyện Nghi Lộc đã gọi điện thoại cho tôi, đề nghị hợp tác để giải quyết sự việc. Thấy tình hình càng lúc càng phức tạp, lúc 19g45, tôi và hai linh mục lên đường. Trong khi đó, phía nhà cầm quyền mặc dầu đã ba lần bảy lượt hứa hẹn sẽ có mặt, nhưng đã hoàn toàn vắng mặt một cách vô trách nhiệm.

Khi chúng tôi có mặt, tình hình bớt nguy hiểm nhưng vẫn còn rất căng thẳng, vì trong đám đông phức tạp, xen lẫn cả giáo lẫn lương dân. Theo yêu cầu của dân chúng, một biên bản được soạn thảo. Sau khi đọc biên bản đó, đám đông phản đối dữ dội vì cho rằng chưa đúng sự thật. Phải viết lại biên bản 2. Đa số dân chúng tạm chấp nhận biên bản này, nhưng vẫn chưa chịu giải tán. Tôi vừa yêu cầu mọi người giải tán, vừa yêu cầu nhà cầm quyền đưa xe lên chở người bị thương về, nhưng họ vẫn không xuất hiện.

Phải mất một thời gian nữa mới tìm được xe chở nạn nhân về với sự bảo vệ của phái đoàn Tòa Giám mục. Trên đường về, chúng tôi phải quay lại nhà ông xã đội trưởng để cứu công an còn mắc kẹt ở đấy. Sau khi chúng tôi về, dân vẫn tiếp tục tụ tập ở khu vực đó và một chiếc xe máy khác bị phá.

Cần nói thêm, ngày 24/5/2013, đại diện huyện Nghi Lộc và xã Nghi Phương đã đến cám ơn Hội đồng mục vụ và đội an ninh Trại Gáo vì đã tích cực giải cứu cán bộ công an đêm 22/5/2013. Lời cám ơn tương tự cũng đã được nhà cầm quyền các cấp nhiều lần bày tỏ với tôi và các linh mục giáo phận. Thế mà, sau này báo đài Nhà nước lại vu khống Hội đồng mục vụ Trại Gáo đã ‘bắt giam người trái pháp luật’.

Sự việc ngày 22/5/2013 trở nên nghiêm trọng hơn, khi nhà cầm quyền không những không xử lý một cách nghiêm minh hành vi sai trái của cán bộ công an, mà còn cố tình bao che thuộc cấp và dựng án để bắt hai giáo dân Trại Gáo theo kiểu bắt cóc, không tuân thủ quy định tối thiểu của Luật Tố tụng Hình sự Việt Nam hiện hành.

Như các trang mạng đã đưa tin, ngày 27/6/2013, trên đường đi đám cưới cháu, ông Ngô Văn Khởi bị cảnh sát giao thông chặn lại và bị năm thanh niên bịt mặt dẫn đi không nêu rõ lý do. Mấy ngày sau gia đình mới nhận được thông báo, nhưng giấy ghi nhầm với một ông Ngô Văn Khởi khác, vì sai địa chỉ và tên vợ.

Cùng ngày 27/6, khi ông Nguyễn Văn Hải chở cháu là Nguyễn Huy Hoàng (5 tuổi) đi khám chữa bệnh và lấy bột mỳ, trên đường về bị công an bắt giữ, không nêu bất cứ lý do và không tiến hành bất cứ thủ tục nào. Cháu Hoàng bị bỏ lại trong tình trạng hoảng loạn.

Mặc dù rất phẫn nộ trước hành vi sai trái của nhà cầm quyền và các văn bản gửi đi không nhận được câu trả lời thỏa đáng, nhưng suốt trong hai tháng giáo dân vẫn kiên trì đối thoại. Tòa Giám mục cũng có nhiều cuộc gặp gỡ làm việc với nhà cầm quyền yêu cầu giải quyết vấn đề càng sớm càng tốt để tránh những phức tạp có thể xảy ra. Nói chung, họ hứa sẽ giải quyết, nhưng đợi mãi vẫn chẳng thấy gì. Vì thế, người dân ngày them bức xúc và không còn tin ở giải pháp đối thoại. Ngày 30/8/2013, người thân của hai ông Khởi và ông Hải cùng một số giáo dân Mỹ Yên tập trung ôn hòa tại UBND xã Nghi Phương đòi thả người. Hôm đó, theo lời yêu cầu của công an tỉnh Nghệ An và huyện Nghi Lộc, tôi đã đến UBND xã Nghi Phương đề nghị nhà cầm quyền đáp ứng yêu cầu của nhân dân, đồng thời kêu gọi đồng bào kiên nhẫn đợi chờ. Cuối cùng, mọi người rút lui trong trật tự.

Sáng Chúa Nhật 01/9/2013, UBND tỉnh Nghệ An mời tham dự cuộc họp đặc biệt để giải quyết vấn đề trên. Tham dự cuộc họp, về phía nhà cầm quyền có ông Nguyễn Xuân Đường, chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An, ông Thái Văn Hằng, phó chủ tịch UBND, ông Lưu Công Vinh, trưởng Ban tôn giáo tỉnh Nghệ An, ông Vũ Chiến Thắng, phó Giám đốc công an Nghệ An, ông Nguyễn Hữu Cầu, phó Giám đốc công an – Thủ trưởng cơ quan CSĐT và một số người liên quan. Về phía Tòa Giám mục có tôi, Giám mục giáo phận, linh mục Phêrô Trần Phúc Chính, Quản hạt Nhân Hòa, linh mục Phaolô Nguyễn Văn Hiểu, chánh Văn phòng Tòa giám mục và linh mục Phêrô Nguyễn Đoài, phó Văn phòng Tòa giám mục. Đa số tham dự viên đồng ý tìm biện pháp giải quyết vấn đề để tránh hậu quả xấu. Nhưng ông Nguyễn Hữu Cầu cứ khăng khăng yêu cầu Giám mục giáo phận phải đứng ra bảo lãnh tại ngoại cho ông Khởi và ông Hải. Sau khi thảo luận thẳng thắn và chân thành, chúng tôi đã từ chối viết Đơn bảo lãnh tại ngoại, vì hai lý do: thứ nhất, theo nguyên tắc, luật Tố tụng không quy định việc tổ chức tôn giáo bảo lãnh mà phải là gia đình; thứ hai, quan trọng hơn, giáo phận Vinh không chấp nhận việc nhà cầm quyền cố tình đánh lạc hướng và làm phức tạp sự việc ngày 22/5/2013, nhằm kết án và truy cứu nhiều người dân chất phác vô tội khác, trong khi những hành vi sai trái của các cán bộ lại được bao che.

Ngày 03/9/2013 người thân của hai nạn nhân và đồng bào Mỹ Yên lại tập trung đến UBND xã Nghi Phương đòi thả người. Sau những chờ đợi và trao đổi căng thẳng, cuối cùng nhà cầm quyền địa phương đã viết Giấy cam kết về việc thả hai nạn nhân trước 16 giờ ngày 04/9/2013 và còn tuyên bố “nếu đến thời gian trên mà công an tỉnh không thả ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải thì UBND xã chịu trách nhiệm trước nhân dân”. Sau khi nhận được Giấy cam kết, bà con tự động rút lui.

Cùng thời gian đó, cán bộ công an Cục an ninh xã hội đề nghị Tòa Giám mục có một văn bản yêu cầu thả người để cơ quan điều tra làm căn cứ thả hai ông Khởi và ông Hải về tham dự Lễ Tấn phong Giám mục phụ tá. Do đó, chiều 03/9/2013, Tòa Giám mục đã có Văn thư số 38/13-VTTG đề xuất thả người.

Sáng 04/9/2013, Thánh lễ Tấn phong Giám mục Phụ tá diễn ra rất tốt đẹp, với khoảng 22000 người tham dự. Trưa hôm đó, Văn Phòng Tòa Giám Mục Xã Đoài nhận được thư ‘hỏa tốc’ mời Giám mục giáo phận vào họp tại trụ sở UBND tỉnh Nghệ An vào lúc 15 giờ. Nhưng tôi không thể đến tham dự cuộc họp này, vì chương trình làm việc trong ngày lễ Tấn phong Giám mục phụ tá đã sắp đặt từ trước không thay đổi được. Sau này người ta mới biết ngay lúc hẹn gặp Giám mục giáo phận tại UBND tỉnh, nhà cầm quyền đã sẵn sàng trấn áp dân tại Nghi Phương.

Khoảng 15g30 ngày 04/9/2013, tin tưởng nơi thứ ‘Giấy cam kết lừa đảo’ của nhà cầm quyền, người nhà của ông Khởi và ông Hải cùng một số bà con giáo dân Mỹ Yên đã tới UBND xã Nghi Phương để nhận hai ông về nhà. Khi đến nơi, họ ngỡ ngàng nhận ra đã bị nhà cầm quyền lừa đảo: Không hề có chuyện thả người. Trên thực tế, ngay từ sáng 04/9/2013, nhà cầm quyền đã bày binh bố trận với mấy hàng trăm công an, cảnh sát cơ động, dân quân tự vệ, chó nghiệp vụ, lựu đạn cay… án ngữ lối vào trụ sở UBND xã Nghi Phương.

Một số người lạ mặt đã được cài vào đám đông để quấy rối, ném đá về phía công an và cảnh sát cơ động, một số giáo dân cũng ùa theo… Thế là cơ quan công quyền sử dụng lựu đạn cay, dùi cui, thuốc nổ, vũ lực… thẳng tay đàn áp dân chúng, làm cho hơn 30 người bị thương, trong đó có ba người bị chấn thương sọ não nặng.

Hỏi: Như Đức Cha đã biết, hiện nay các cơ quan truyền thông của chính quyền đang xuyên tạc vụ Mỹ Yên đến nỗi chính ban lãnh đạo của mạng lưới Boxit, một mạng lưới của giới trí thức Việt Nam trong nước, đã bình luận: “Người ta không ngần ngại gọi trống không Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, vị cha chung của Giáo phận Vinh với hơn 500.000 giáo dân, là “giám mục Hợp”, mạt sát Đức Cha là “lừa dối”, “vu khống”, “bịa đặt trắng trợn”. Thậm chí người ta tuyên bố có “sự xúi giục từ các tổ chức, thế lực phản động trong và ngoài nước, dẫn đến việc một số người dân đã bị kích động, nghe theo, thực hiện hành vi gây rối trật tự công cộng, vi phạm pháp luật”, dù không hề đưa ra bất kỳ bằng chứng nào. Xin Đức Cha nêu ra một số ví dụ cụ thể để dư luận thế giới biết đâu là sự thật và đâu là những điều chính quyền bóp méo, xuyên tạc.

Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Trong những ngày qua, báo Nghệ An, đài phát thanh, đài truyền hình Nghệ An đã đăng tải nhiều bài viết và phóng sự có nội dung xuyên tạc sự thật, xúc phạm đến uy tín và danh dự của tôi, cũng như toàn thể linh mục và giáo dân giáo phận Vinh. Tệ hơn nữa, trong buổi phát hình tối Chúa Nhật 15/9/2013, đài truyền hình VTV cũng lập lại những luận điệu của đài truyền hình Nghệ An, chụp cho tôi nhiều ‘tội danh’ như cấu kết với thế lực phản động trong cũng như ngoài nước, kích động nhân dân hận thù với nhà nước, chia rẽ khối đoàn kết nhân dân, đi ngược lại với chủ trương của các Đức Thánh Cha và của Hội Đồng Giám mục Việt Nam là sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc v.v…

Nhiều lúc tôi tự hỏi có nhà nước pháp quyền nào trên thế giới hiện nay cho phép các phóng viên nặc danh và cơ quan truyền hình Nhà nước tự tung tự tác, muốn bôi nhọ ai tùy ý, tự do chụp mũ cho người khác một cách vô căn cứ những thứ tội nghiêm trọng, mà chỉ những tòa án đặc biệt mới có quyền tuyên án? Bản thân tôi, dù sao cũng là giám mục một giáo phận 526.000 giáo dân, trải dài trên ba tỉnh, đồng thời là Chủ tịch Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, mà họ còn cáo buộc, một cách vô tội vạ, những tội danh ghê gớm như vậy, thì phương chi các em sinh viên, các nông dân chất phác, những người lao động cô thân cô thế? Điều này cho thấy sự thao túng, vô pháp luật và xuống cấp về phẩm chất đạo đức của một xã hội.

Đã có một thời người ta tôn vinh gian dối và cho đó là một phương pháp tuyên truyền hữu hiệu nhất, vì đinh ninh rằng: Cứ nói dối, cứ nói dối… cuối cùng vẫn còn lại cái gì. Từ Phát-xít Đức cho tới Staline, Mao Trạch Đông, Pol Pot cho đến hiện nay … một số nhà cầm quyền đã sử dụng nó như lợi khí tuyên truyền để đánh lận con đen. Trong quá khứ, xem ra một số lần họ đã đánh lừa được dư luận hay ít nhất gây hoang mang, sợ hãi và bêu xấu đối phương.

Toàn cầu hóa và cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật với những công nghệ hiện đại đã giúp nhân loại dễ dàng lột mặt nạ những gian dối và lừa lọc này. Hơn nữa, nhân loại ngày càng đề cao mô hình nhà nước dân chủ, pháp quyền, tôn trọng sự thật, nhân phẩm nhân quyền, sự minh bạch và yêu chuộng công lý – hòa bình. Bạo lực, gian dối, lừa lọc, cả vú lấp miệng em … đang bị đẩy dần vào bóng tối.

Theo Giáo huấn Xã hội của Giáo Hội Công Giáo, cộng đồng chính trị và Giáo Hội độc lập và tự trị trong lãnh vực riêng của mình, nhưng cả hai đều phục vụ con người đều phục vụ con người. Chính vì thế, “sự tự trị giữa Giáo Hội và cộng đồng chính trị không dẫn tới chỗ hai bên ly khai nhau, loại bỏ việc hợp tác (…). Giáo Hội và cộng đồng chính trị có thể làm cho việc phục vụ này hữu hiệu hơn “để mọi người cùng có lợi, nếu mỗi bên nỗ lực hơn nữa để hợp tác lành mạnh với nhau theo cách thế phù hợp với hoàn cảnh không gian và thời gian”.

Chính trong viễn tượng đó, Tòa Thánh đã đề nghị định hướng mục vụ: “Đối thoại thẳng thắn và cộng tác chân thành”. Đức Bênêdictô XVI kêu gọi Giáo Hội Việt Nam “đóng góp vào việc phát triển nhân bản và tâm linh của con người, nhưng đồng thời cũng đóng góp cho việc phát triển đất nước. Việc tham gia vào tiến trình này là một bổn phận và một đóng góp quan trọng, nhất là lúc Việt Nam cũng đang từ từ mở cửa về phía cộng đồng quốc tế”.

Tuy nhiên, đối thoại không đồng nghĩa với thỏa hiệp, nhất là thỏa hiệp với bất cứ giá nào. Niềm tin tôn giáo và chân lý không thể mặc cả hay dễ dàng nhượng bộ. Rất nhiều lần người Kitô hữu được mời gọi chấp nhận trả giá. Vào dịp Giáng Sinh 2012, Ngài đã đưa ra một nhận định sâu sắc: “Việc hợp tác sinh hoa kết quả giữa các Kitô hữu và những người khác là điều có thể thực hiện được. Thế nhưng người Kitô hữu chỉ trả lại cho César những gì thuộc về họ César, chứ không phải những gì thuộc về Thiên Chúa. Trong lịch sử, đôi khi người Kitô hữu không thể tuân thủ những đòi hỏi của César. Từ thói tôn thờ hoàng đế thời cổ đại Rôma đến những chế độ toàn trị trong thế kỷ vừa qua, các César đã cố chiếm đoạt vị trí của Thiên Chúa. Khi người Kitô hữu từ chối cúi mình trước các thần ngụy tạo được đề xuất thời nay (…) là vì họ hoàn toàn tự do thoát khỏi những kiềm tỏa của ý thức hệ, và được linh hứng bởi tầm nhìn về vận mệnh con người, cao quý đến nỗi họ không thể nào thỏa hiệp với bất kỳ điều gì đe dọa tầm nhìn đó”.

Giáo huấn Công Giáo mời gọi chúng ta can đảm chống lại bất công, bạo lực, gian dối và sai lầm, nhưng vẫn tôn trọng người sai lầm và không hề chủ trương lấy ác báo ác. Càng không tôn bạo lực làm kim chỉ nam cho cuộc sống và biện pháp giải quyết mọi vấn đề. Đối thoại được Giáo Hội Công Giáo chọn lựa như cách thế thích hợp nhất để giải quyết những xung đột và tranh chấp. Tuy nhiên, đúng như Đức Benedictô XVI đã lưu ý, sự thật vẫn giữ vai trò quan trọng nhất. Hơn bao giờ hết, lời của Đức Giêsu luôn luôn là ánh sáng soi dẫn bước đường của chúng tôi: “Sự thật sẽ giải phóng anh em”.

Tóm lại, cái sảy nảy cái ung. Đáng lẽ ra phải khiển trách những người sai phạm trong việc chặn đường và bắt người trái phép, nhà cầm quyền đã bao che cho cấp dưới và tiếp tục lấp liếm, trấn áp dân chúng. Vì vậy, họ đã biến tình trạng bình yên thành bất ổn và chuyện nhỏ thành chuyện lớn. Không những họ đã bày binh bố trận để trấn áp những nông dân chất phác trong tay không có một tấc sắt, mà còn tiếp tục công khai dùng phương tiện truyền thông mạ lị, vu khống giám mục, linh mục, giáo dân Vinh là ‘bạo loạn, cấu kết với bên ngoài để âm mưu tạo phản’(?). Trong cuộc khủng hoảng về kinh tế, xã hội và an ninh quốc phòng hiện nay, Việt Nam cần đến sự hỗ trợ của cộng đồng quốc tế hơn bao giờ hết, thế mà tại sao lại có những hành động đẩy đất nước vào tình trạng thụt lùi rõ rệt về nhân quyền và tự do tôn giáo? Không phải vô lý, khi có người đặt câu hỏi: Nhà cầm quyền Nghệ An có chủ đích gì khi dàn dựng kịch bản này?

Hỏi: Xin Đức Cha cho biết tinh thần hiệp thông của các linh mục và giáo dân trong giáo phận Vinh như thế nào?

Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Hơn 200 linh mục hiện hoạt động trên ba tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình vừa tuyên bố “hiệp thông sâu xa, đồng quan điểm với Tòa Giám mục và Giám mục giáo phận trong các văn bản” về vụ giáo xứ Mỹ Yên. Tại khắp nơi, giáo dân Vinh đang chứng tỏ truyền thống đoàn kết, luôn hợp nhất với Tòa Giám mục và sốt sáng cầu nguyện để công lý và hòa bình sớm thực hiện trên mảnh đất thân yêu này. Lấy lại câu nói biểu tượng của Đức Cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên trong vụ Tam Tòa trước đây, nhiều người đã nhận định: “Tại giáo phận Vinh không chỉ có một Nguyễn Thái Hợp mà luôn luôn có sẵn 526.000 Nguyễn Thái Hợp khác”.

Hỏi: Kính thưa Đức Cha: VietCatholic nhận được nhiều điện thư của độc giả nói rằng trong khi một số cơ quan truyền thông quốc tế phổ biến tin tức về vụ Mỹ Yên, giúp thế giới biết về tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam, thì chính tại Việt Nam, mạng lưới của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã không lên tiếng gì về vụ Mỹ Yên. Xin Đức Cha cho biết các Giám mục Việt Nam đang hiệp thông với giáo phận Vinh như thế nào?

Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Mạng lưới của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã đăng Thư Chung của Giám mục giáo phận Vinh gửi toàn thể cộng đồng Dân Chúa, cũng như thư của Giám mục Vinh gửi Đức Hồng Y, quý Đức Tổng, quý Đức Cha, quý Cha, quý Tu sĩ và toàn thể cộng đồng Dân Chúa tại Việt Nam xin cầu nguyện đặc biệt cho các giáo dân bị đàn áp tại giáo xứ Mỹ Yên và cho giáo phận Vinh trong hoàn cảnh hiện tại. Văn phòng TGM Xã Đoài vừa cho biết “Tuyên bố của Linh mục đoàn giáo phận Vinh” cũng sẽ được đăng trên trang Website của Hội Đồng Giám mục Việt Nam. Hiện nay chúng tôi đã được thư liên đới của một số giáo phận gửi tới. Chúng tôi sẽ lần lượt công bố trên trang mạng của giáo phận.

LM Nghị: VietCatholic xin chính thức một lần nữa cám ơn Đức Cha đã dành cho chúng con buổi phỏng vấn hữu ích này. Trước khi kết thúc, Xin Đức Cha nói thêm những điều Đức Cha muốn gửi tới Giáo Hội Công Giáo hoàn vũ và dư luận quốc tế về tình hình giáo phận Vinh hiện nay.

Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Chân thành cảm ơn mọi người ở trong và ngoài nước, bạn bè thật gần cũng như thật xa, nhưng trong thời gian qua đã rất gắn bó với giáo phận Vinh và liên đới với các nạn nhân tại Mỹ Yên. Đặc biệt, chân thành cám ơn Ban Điều hành và tất cả các cộng tác viên VietCatholic đã nhanh chóng dịch các văn bản của vụ Mỹ Yên ra nhiều thứ tiếng, nhờ vậy cộng đồng quốc tế hiểu và hiệp thông mạnh mẽ hơn. Xin tiếp tục liên đới và hiệp thông với chúng tôi. Chân thành cảm tạ.

Dân oan thành kẻ sát nhân

Phạm Lê Vương Các. Gửi cho BBC từ Thành phố Hồ Chí Minh. 22 tháng 9, 2013

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/09/130922_land_seizure_analysis.shtml

Đám tang Đặng Ngọc Viết

Đặng Ngọc Viết đã không còn con đường nào khác khi nổ súng vào cơ quan công quyền?

Tiếng súng của gia đình họ Đoàn vừa lắng xuống thì tiếng súng Đặng Ngọc Viết lại vang lên tại vùng đất Thái Bình với hậu quả thảm khốc hơn, đánh dấu sự tang thương trong xung đột quyền lợi đất đai.

Không còn là tiếng súng cảnh báo mà nay đã là tiếng súng tấn công vào cơ quan uy quyền của một địa phương để “tìm và diệt” cán bộ quản lý đất đai, sau đó tự sát.

Mới nghe qua cứ ngỡ đây là hành vi của một kẻ khủng bố hay một kẻ sát nhân máu lạnh.

Khó kiện hay khiễu nại

Nhưng truyền thông nhà nước trong những ngày qua đã không khai thác về phạm trù đạo đức như đã từng làm đối với hành vi giết người của Lê Văn Luyện. Tất cả chỉ tập trung vào việc thu hồi và bồi thường đất đai.

Còn dư luận trong những ngày qua thì dường như chỉ nghe tiếng thở dài khi nhìn vụ việc theo mối quan hệ nhân-quả.

Đó là vì ai cũng hiểu rằng pháp luật và chính sách đất đai như hiện nay có thể đẩy một con người, một gia đình, vào đường cùng một khi bị thu hồi đất.

Từ tiếng khua chiêng gõ trống của nông dân Văn Giang cho tới những tiếng súng của Đoàn Văn Vươn và Đặng Ngọc Viết – đó là những âm thanh của sự tuyệt vọng khi đã vượt ra khỏi giới hạn của sức chịu đựng.

Trong vụ Đặng Ngọc Viết có thể nhận thấy xu hướng bất cần mức giá bồi thường do nhà nước đưa ra mà tự áp giá cho mình bằng cách nhận lấy “2 mét vuông đất” trong nghĩa trang để làm nơi định cư cuối cùng.

Đứng từ góc độ quản lý xã hội, quá nguy hiểm khi những người có trách nhiệm lại chưa có bất kỳ một biểu hiện nào để thay đổi chính sách và pháp luật về đất đai nhân dịp sửa đổi Hiến pháp.

Trong khi hệ thống pháp luật và thực trạng quản lý đất đai hiện nay dễ dẫn đến sự tùy tiện của người thi hành khi mà người ra quyết định thu hồi đất lại là người có thẩm quyền quyết định về khung giá bồi thường đất và thể loại đất.

Có nhiều người đang sử dụng đất nhưng khi bị mất đất cũng không được bồi thường một đồng nào với lý do được nêu ra là ‘thuộc diện đất công nên không được bồi thường’.

Điều bất ngờ là thuật ngữ ‘đất công’ lại được ưa dùng trong các quyết định hành chính liên quan tới thu hồi đất, trong khi Hiến pháp và Luật đất đai không hề đề cập đến hai từ ‘đất công’, hay ‘đất công là đất gì?’.

Nếu việc thu hồi đất bị khởi kiện ra tòa án, thì người bị kiện là chủ tịch huyện hay tỉnh, mà chủ tịch huyện hay tỉnh lại là ‘lãnh đạo’ của chánh án tòa án trong Đảng bộ của huyện hoặc tỉnh đó.

Người dân Văn Giang

Đất đai là nguyên nhân chính gây bất ổn ở nông thôn Việt Nam trong thời gian qua

Khi người bị thu hồi đất ngại chốn pháp đình mà chỉ khiếu nại, thì người giải quyết khiếu nại cũng chính là người ra quyết định thu hồi đất.

Chính vì vậy, cơ may cho người dân đòi quyền lợi đất đai bằng phương pháp khiếu kiện là vô cùng nhỏ bé, có khi là bất khả thi.

Vai trò lớn của chính quyền

Bất cập đó dẫn đến thực tế là các nhà đầu tư cũng chẳng dại gì đi thỏa thuận với người dân, mà chỉ cần thỏa thuận riêng với chính quyền khi có nhu cầu sử dụng đất.

Từ chỗ đó, chính quyền lẽ ra chỉ đóng vai trò trung gian trong chuyển giao quyền sử dụng đất giữ người dân và chủ đầu tư thì giờ đây họ lại trở thành người quyết định chính cuộc chuyển giao này.

Họ làm công việc đó bằng cách ban hành các quyết định hành chính mang tính chất mệnh lệnh ép buộc người dân phải chấp hành.

Dưới sự gợi ý của chủ đầu tư, các quyết định ‘thu hồi đất vì mục đích phát triển kinh tế’ đang lạm phát đến mức chóng mặt.

Thế nên chẳng mấy chốc hình thành những đoàn người tập trung khiếu kiện lê lết khắp nẻo đường.

Các mạng xã hội gọi họ là Dân oan còn các tổ chức phi chính phủ quốc tế gọi họ là ‘victims of justice’, cṕ nghĩa là ‘nạn nhân của công lý’.

Trong khi đó, các dư luận viên lại xem ḥo là những thây ma làm xấu xí hình ảnh quốc gia, được ‘thế lực thù địch’ cho tiền ăn vạ nhằm gây ảnh hưởng đến an ninh trật tự.

Những quan chức cao cấp có lương tâm không cần phải ‘vi hành’ để tìm oan sai, mà chỉ cần rảo bước tập thể dục trong vườn hoa Mai Xuân Thưởng ở Hà Nội hay đi dạo trên đường Võ Thị Sáu ở Sài Gòn là sẽ biết.

Người dân đi khiếu kiện về đất đai

Người dân đi khiếu kiện về đất đai sẽ không được gì?

Một nghịch lý là trong năm năm trở lại đây chưa phát hiện được một trường hợp tham nhũng đất đai nào dù dòng người khiếu kiện vẫn gia tăng.

Không biết có phải nhờ vào quyết tâm ‘cho hốt liền, không nói nhiều’ hay đụng phải cơ chế ‘nếu xử lý hết lấy ai làm việc’ như hai quan chức cao cấp đã từng nói?

Tham nhũng đất đai

Dù hai câu nói ý khác nhau, nhưng lại có vẻ rất phù hợp với thực trạng chống tham nhũng đất đai. Có thể miêu tả gọn tình trạng này bằng từ: bất lực.

Tuy thu hồi và bồi thường đất đai là do cá nhân ra quyết định, nhưng đằng sau là cả một hệ thống ban ngành có liên quan và một nhóm lợi ích đang chầu chực.

Với tính chất siêu lợi nhuận mà đất đai mang lại nên các bên có thể được ăn chia đẹp và sòng phẳng với nhau. Bởi vậy nên tự nó đã hình thành một mạng lưới đan xen và kết dính vào nhau để tạo nên một thế đứng an toàn trong hệ thống, dễ làm nhụt chí những ai có quyết tâm chống tham nhũng.

Những người bị ‘hốt’ trước đó hầu như chỉ là quan chức cấp huyện và đều rơi vào trường hợp ‘ăn tạp’ và ‘quá ẩu’, nên đã tự tách mình ra khỏi ‘giới hạn để được bảo vệ’.

Thành thử ‘hốt’ quan tham thì ít, mà thực tế chỉ thấy ‘hốt’ người dân tập trung khiếu kiện thì nhiều.

Hai chữ Công lý của người dân khiếu kiện khi trở về địa phương chỉ là tên của một diễn viên hài để làm nên những câu chuyện cười ra nước mắt.

Như câu chuyện một nông dân ở một tỉnh nọ không đồng tình với việc thu hồi và cưỡng chế đất của chính quyền sở tại nên mang đơn vô Sài Gòn, ăn nằm dầm dề kêu oan nhiều ngày trước các cơ quan Trung ương.

Thế là chính quyền tỉnh này cho rằng người nông dân này đã ‘lợi dụng quyền kiếu kiện’ để gây mất an ninh trật tự, vu cáo lãnh đạo tỉnh, nên bắt người nông dân này về và đem ra xử theo điều 258.

Tại phiên tòa người nông dân này nói: ‘Tòa thử nghĩ coi, một con chim khi bị người ta phá tổ thì nó cũng kêu la quang quác để kêu cứu. Còn tôi là con người, tôi bị người ta cướp đất phá nhà, phá đi tổ ấm sinh hoạt của gia đình tôi, thì tôi phải kêu la lên để cầu cứu chứ, cớ sao lại bắt tội tôi?’.

Đoàn Văn Vươn tại phiên tòa

Đã xảy ra những vụ nông dân nổ súng vào chính quyền xung quanh tranh chấp đất đai

Quan tòa đáp lại: ‘Con người khác với con chim. Bị cáo không được so sánh con người với con chim. Con chim không biết căng băng rôn biểu ngữ, còn bị cáo thì biết căng băng rôn biểu ngữ bôi xấu lãnh đạo tỉnh’.

Đây chỉ là câu chuyện hài của giới luật học, nhưng trên thực tế là địa phương đã ‘giải quyết’ cho nhiều trường hợp đi khiếu kiện đất đai ở Trung ương về bằng một bảng cáo trạng cho tội danh ‘Gây rối trật tự công cộng’ theo điều 245, hay tội ‘Lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm đến lợi ích của tổ chức và công dân’ theo điều 258 Bộ Luật Hình sự.

Mấ́t niềm tin

Oan sai chồng chất oan sai. Từ chỗ người dân bị thu hồi đất chỉ mất niềm tin vào chính quyền địa phương, nhưng sau khi khiếu kiện thì sự mất niềm tin này đã lan sang cả cấp Trung ương.

Từ những biểu hiện này, để có thể hiểu lý do vì sao Đặng Ngọc Viết lại không dùng quyền khiếu nại, quyền khởi kiện ra tòa án theo quy định pháp luật, hay nhờ đến sự can thiệp của các cơ quan Trung ương mà lại hành xử bằng luật rừng.

Tiếng súng của Viết cho thấy sự bế tắc trong việc tìm kiếm công bằng nơi tư pháp và sự mất niềm tin vào chính thể rồi phải hành động bằng sự trỗi dậy của bản năng.

Bỡi lẽ, đi khiếu kiện đất đai là sống đời dân oan vật vờ bên đống tro tàn của niềm tin công lý.

Viết đã không chọn cái chết dựa cột nơi pháp trường theo luật, mà chọn cách gục gã dưới chân tượng Quán Thế Âm.

Nhưng trong đời sống thực tại để cứu giúp cho công bình thì cần đến Rousseau và Montesquieu.

Nếu các vị này không có chỗ đứng trong sự vận hành của xã hội thì khó tránh khỏi việc dân oan trở thành sát thủ.

Bài viết thể hiện quan điểm và cách hành văn của tác giả, một sinh viên luật hiện đang theo học ṭai Đại học Luật Thành phố Hồ Chí Minh.

Bầu cử Đức: bà Merkel chiến thắng

Bà Merkel ăn mừng chiến thắngBà Merkel trưởng thành dưới chế độ cộng sản ở Đông Đức trước đây

Phe bảo thủ của Thủ tướng Angela Merkel đã giành thắng lợi trong cuộc tổng tuyển cử ở Đức nhưng không giành đủ số phiếu để đạt thế đa số tuyệt đối ở Quốc hội, theo kết quả chính thức vừa được loan báo.

Trước đó bà Merkel đã kêu gọi những ủng hộ viên trong đảng ăn mừng ‘kết quả tuyệt vời’ sau khi các cuộc thăm dò ngoài phòng phiếu cho thấy nhiều khả năng bà sẽ giành thêm nhiệm kỳ thứ ba lịch sử.

Đảng Dân chủ Thiên chúa giáo của bà giành khoảng 42% phiếu bầu.

Đại liên minh một lần nữa?

Tuy nhiên, bà vẫn phải tìm kiếm một đại liên minh – giữa hai đảng lớn nhất – với Đảng Dân chủ Xã hội vốn giành được 26% phiếu bầu.

Những đối tác mà bà Merkel muốn lập liên minh cùng lại không giành được ghế nào.

Kết quả cho thấy Đảng Dân chủ Tự do (FDP) chỉ giành được 4,8% phiếu bầu. Các phóng viên nhận xét đây là thảm họa đối với một đảng có chân trong liên minh cầm quyền.

Kết quả như thế khiến đảng này lần đầu tiên không có đại diện trong Quốc hội kể từ khi kết thúc Thế chiến.

Chủ tịch FDP Philipp Roesler, vốn xuất thân là một con nuôi người Việt, đã gọi kết quả này là ‘thời khắc cay đắng, đau buồn nhất’ đối với đảng.

“Đêm nay chúng ta có thể ăn mừng vì chúng ta đã làm được điều kỳ diệu.”

Thủ tướng Đức Angela Merkel

FDP bị các Đảng Xanh và Đảng Cánh tả, vốn trước đây là Đảng Cộng sản, vượt qua với số phiếu lần lượt là 8.4 và 8.6%.

Ngay cả một đảng mới thành lập là Đảng Alternative fuer Deutschland (tức Sự lựa chọn cho nước Đức) vốn chủ trương rút ra khỏi đồng tiền chung cũng giành được đến 4,7% số phiếu – vừa sát với tỷ lệ bắt buộc để có ghế trong Quốc hội.

Có lúc truyền hình Đức còn phỏng đoán rằng Đảng CDU của bà Merkel và Đảng CSU đồng minh của họ có thể giành đủ ghế để tạo thế đa số tuyệt đối ở Quốc hội lần đầu tiên trong vòng nửa thế kỷ qua.

Trước đó, bà Merkel đã phát biểu trước những ủng hộ viên đang vui sướng tại trụ sở Đảng CDU.

Sau một hồi chờ đợi những lời tung hô ‘Angie, Angie’ lắng xuống, bà nói: “Đây là một kết quả tuyệt vời.”

‘Điều kỳ diệu’

Philipp RoeslerĐảng của Philipp Roesler nhận thất bại thảm hại và bản thân ông sẽ mất ghế phó thủ tướng

“Đêm nay chúng ta có thể ăn mừng vì chúng ta đã làm được điều kỳ diệu.”

Nhưng khi nói về việc lập liên minh cầm quyền, bà nói hiện giờ ‘còn quá sớm để nói chính xác chúng ta sẽ làm gì’.

Các phóng viên nhận định vị thủ tướng 59 tuổi này dường như nhận thấy sự phức tạp trong việc lập chính phủ mới khi bà được hỏi trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình rằng liệu bà có kế hoạch tiếp cận các đảng phái khác hay không.

Bà trả lời: “Có lẽ chúng tôi sẽ không tìm thấy ai muốn làm việc cùng chúng tôi.”

Tuy nhiên các nhà phân tích cho rằng kết quả tuyển cử cho thấy sự ủng hộ của công chúng đối với sự lãnh đạo vững vàng của bà Merkel trong cuộc khủng hoảng của khu vực đồng euro.

Lãnh đạo của Đảng CDU trong Quốc hội Volker Kauder nói rằng đảng của ông ‘được sự ủy thác rõ ràng của người dân để thành lập chính phủ’ và rằng kết quả cho thấy ‘cử tri Đức muốn bà Angela Merkel vẫn tiếp tục làm Thủ tướng’.

“Đây là thời khắc cay đắng, đau buồn nhất đối với đảng.”

Chủ tịch FDP Philipp Roesler

Bà Merkel cũng đã nói rõ rằng bà sẽ đàm phán với Đảng Dân chủ Xã hội SPD để lập đại liên minh như bà đã từng làm trong giai đoạn từ 2005 cho đến 2009.

Tuy nhiên lần này Đảng SPD không mấy hứng thú với việc liên minh một lần nữa với CDU. Lãnh đạo đảng này là ông Peer Steinbrueck, vốn giữ cương vị bộ trưởng tài chính trong lần đại liên minh trước, đã nói rằng ông không muốn tham gia vào chính phủ một lần nữa.

Không thay đổi chính sách

Các phóng viên cho rằng dù chính phủ liên minh mới có hình hài như thế nào đi nữa thì vẫn sẽ không có bất cứ sự thay đổi lớn nào trong chính sách mặc dù Chính phủ Đức có thể sẽ có lập trường mềm dẻo hơn với cuộc khủng hoảng nợ công của châu Âu.

Nhiều người cho rằng các đảng phái sẽ bước vào nhiều tuần lễ đàm phán khó khăn.

Cử tri Đức ăn mừng kết quả bầu cửCử tri Đức muốn bà Merkel tại vị thêm một nhiệm kỳ nữa

Sau khi có kết quả thăm dò ngoài phòng phiếu và trước khi có xác nhận kết quả chính thức, lãnh đạo SPD Steinbrueck thừa nhận rằng mọi việc bây giờ tùy thuộc vào bà Merkel.

“Bóng đang ở trong sân bà Merkel,” ông nói, “Bà ấy sẽ phải tìm cách có thế đa số.”

Từ trụ sở của SPD, phóng viên BBC Chris Morris cho biết không khí tại đây đang chùng xuống.

SPD muốn lập liên minh với Đảng Xanh nhưng số phiếu lại không đủ để làm điều đó trong khi họ cũng đã loại trừ khả năng liên minh ba bên bao gồm cả Đảng Cánh tả.

Các phân tích gia thì cho rằng nhiều khả năng SPD sẽ đồng ý liên minh với CDU.

Tỷ lệ cử tri đi bầu là 72%, cao hơn nhiều so với lần tổng tuyển cử trước.

 

Bờ biển Việt Nam bị xói lở trầm trọng

Bãi biển Mũi Né của Việt Nam.

Bãi biển Mũi Né của Việt Nam.

Bờ biển Việt Nam bị xói lở trầm trọng, gây ra những tổn hại trên thiên nhiên, thất thoát về vật chất và đem lại những khó khăn cho cuộc sống của con người. Từ cuối thế kỷ XX đến nay, mức độ xói lở bờ biển Việt Nam ngày càng gia tăng từ phạm vi đến cường độ, đặc biệt trên những đoạn bờ thấp,cấu tạo bởi chất trầm tích bở rời như cát, đất bùn, bột nhuyễn sạn sỏi.

Trả lời phỏng vấn RFI Việt ngữ từ Sydney, tiến sĩ Huỳnh Long Vân, thuộc Nhóm Nghiên cứu Văn hóa Cửu Long Đồng Nai Úc Châu, cho biết những nguyên nhân khiến bờ biển Việt Nam bị sạt lở trầm trọng như vậy, và trình bày những giải pháp có thể giúp ngăn chận hiện tượng này:

Tiến sĩ Huỳnh Long Vân, Sydney 11/09/2013
 

RFI: Xin kính chào tiến sĩ Huỳnh Long Vân, trước hết xin ông cho biết là hiện nay, bờ biển của Việt Nam đã bị xói lở đến mức độ nào?

TS Huỳnh Long Vân: Tình trạng xói lở của bờ biển Việt Nam rất khác nhau tùy theo địa hình của từng khu vực và được nhận thấy ở cả 3 vùng: Bắc (từ Quảng Ninh đến Ninh Bình), Trung (từ Thanh Hóa đến Bình Thuận) và Nam (từ Vũng Tàu đến Kiên Giang).

Trước hết là vùng ven biển miền Bắc. Từ Mông Cái đến Nam Định có 6 đọan bị sạt lở; Cát Hải (Hải Phòng) và Hải Hậu (Nam Định) là 2 nơi bị sạt lở trầm trọng nhứt. Kể từ năm 1955 khi đập thủy điện được xây trên một nhánh sông Hồng và sau đó năm 1987 đập thủy điện Hoà Bình được đưa vào sử dụng thì bờ biển Hải Hậu bị xói lở dữ dội hơn, mỗi năm biển lấn trên 20m.

Về khu vực ven biển miền Trung, bờ biển miền Trung Thanh Hoá đến Nha Trang cứ mỗi 6 km có một đoạn bị sạt lở , tất cả có286 đoạn bị sạt lở, diện tích tổng cộng gần 9.000ha; trong đó 268 đoạn hay 94% là những bờ cát.

Ở những nơi có địa hình gồ ghề, ở các vịnh, nơi có vách đá thì tình trạng sạt lở xảy ra tương đối chậm và ít hơn. Những đoạn bờ cát và nhô ra biển, trực diện với hướng gió và sóng biển bị sạt lở rất trầm trọng.

* Bờ biển Thừa Thiên, Huế từ 1950 đến 2000 có 33 đoạn bi sạt lở và trong 10 năm kế tiếp có thêm 27 đoạn.

* Bờ biển Quảng Ngãi có 40 đoạn bị sạt lở. Riêng bờ biển xã Đức Lợi, huyện Mộ Đức vào năm 1999 thụt lùi 250m và bờ biển xã Mỹ Đức huyện Phú Mỹ thụt lùi 150m. Sa Huỳnh mỗi năm biển lấn sâu vào nội điạ khoảng 28m làm sụp đường xá, rừng và các cơ sở.

* Bờ biển Phú Yên , khu vực thị trấn Sông Cầu và Sông La Hai, An Ninh Đông bị sạt lở trầm trọng và bờ biển Nhơn Phúc riêng năm 2000 bị lấn sâu 108m.

* Bờ biển Bình Thuận, vùng bờ Cà Ná, mũi La Gàn, mũi Hòn Rơm, Mũi Né, Đồi Dương đều bị xói lở trầm trọng.

Còn về bờ biển phía Nam, trước năm 1940 bờ biển từ Vũng Tàu đến Hà Tiên hoàn toàn không bị sạt lở. Từ 1940-1950 các cửa sông tuy bi sạt lở nhưng ở mức độ rất chậm; nhưng từ 1960 đến nay 38 đoạn của bờ biển phía Nam bi sạt lở và cường độ thay đổi theo từng vùng.

*Bờ biển Cần Giờ bị xói lở mạnh hơn kể từ khi có đập thủy điện Trị An. Khu vực mũi Đông Hòa, mũi Cần Giờ Đông bị xói lở mạnh khoảng 10-20m/ năm.

* Bờ biển huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang, nơi giữa hai cửa sông Soài Rạp và cửa Tiểu bị xói lở mỗi năm 10-30m, lớp rừng phòng hộ nằm trước đê biển bị thu hẹp dần và đến năm 2000 có đến 3 km rừng phòng hộ khu vực Tân Thành biến mất và biển xâm thực đến tận chân đê.

* Bờ biển các huyện Bình Đại và Ba Tri, tỉnh Bến Tre, giữa cửa Đại và cửa sông Cống Bé bị xói lở mạnh khoảng 20m/năm.

* Bờ biển Bắc Mỹ Lòng, huyện Cầu Ngang và đoạn từ cửa Cung Hầu đến ấp Dân Thành huyện Duyên Hải, tỉnh Trà Vinh thường bị biển xâm thực và từ 1965-1989 biển đã lấn vào đất liền hơn 200m.

* Bờ biển tỉnh Sóc Trăng từ Cù Lao Dung đến thị trấn Vĩnh Châu, xói bồi xen kẽ nhau, nhưng từ Vĩnh Châu đến giáp ranh tỉnh Bạc Liêu bi xói lở khoảng 10m/năm, và đường bờ biển bị lấn vào khoảng 250m.

* Bờ biển Bạc Liêu, đoạn giáp ranh Sóc Trăng và khu vực cửa sông Gành Hào bị xói lở.

* Bờ biển tỉnh Cà Mau chia làm 2 đoạn:

– đoạn giáp biển Đông từ Gành Hào đến Mũi Cà Mau thường bị xói lở, từ cửa sông Đầm Dơi đến cửa Rạch Gốc bờ bị biển lấn khoảng 35m mỗi năm và từ 30 năm nay biển lấn vào khoảng 1,4km. Mũi Cà Mau cũng đang mất đất.

– phía Tây giáp ranh Kiên Giang bị biển lấn 180m tình từ năm 2001 đến 2009.

* Bờ biển Kiên Giang chịu ảnh hường của chế độ thủy hải văn biển Tây, có ít cửa sông so với bờ biển ở phía Đông, nên ven biển Kiên Giang khá ổn định và được bồi lấp; tuy nhiên trong những năm gần đây hai khu vực mũi Rảnh thuộc bờ Nam sông Cái Lớn biển lấn vào khoảng 200m và khu vực Vàm Rầy huyện Hòn Đất biển tiến vào đất liền khoảng hơn 200m.

RFI: Vậy thì theo tiến sĩ, những nguyên nhân nào khiến bờ biển Việt Nam bị sạt lở trầm trọng như vậy? Đây chỉ là những tác động của thiên nhiên hay cũng có tác động của con người?

TS Huỳnh Long Vân: Trước hết ở vùng bờ biển miền Bắc, điển hình với bờ biển Hải Hậu thuộc châu thổ sông Hồng, nằm theo hướng Đông Bắc, cấu tạo bởi cát mịn nên bị sạt lở trầm trọng từ hơn 70 năm qua. Một số chuyên gia cho đây là do tác động của sóng biển và thủy triều có biên độ lớn khoảng 2-4m.

Hải Hậu mỗi năm gặp 5 đến 6 trận bão lớn; giông bảo xảy ra cùng lúc với triều cường tạo ra các đợt sóng biển cao đến 6-7m. Gia tăng tần suất giông bão trong khu vực, và vị trí thẳng góc của bờ biển với gió mùa Đông Bắc là những tác nhân làm gia tăng tác động của sóng, phá vỡ cấu trúc, biến đổi địa hình của bờ.

Ở vùng bờ biển miền Trung, sông ở miền Trung ngắn nhưng có độ dốc cao; nước sông lại ít phù sa, làm năng lượng của sóng gia tăng. Thêm vào đó miền Trung hằng năm gặp nhiều giông bão; và con số thiên tai tiếp tục gia tăng trong khoảng thời gian gần đây: từ 1901-1930 có 117 trận bão lụt; từ 1931-1960 con số tăng lên 134 và từ 1961-1990 có 171 trận bão đổ bộ lên miền Trung. Cuồng phong khiến mực nước biển dâng cao gây ra sóng lớn cao đến 4-5m.

Sóng và gió là hai động lực chánh trực tiếp gây ra sạt lở bờ biển miền Trung mà 93% bờ biển cấu tạo bờ sỏi, cát, bùn sét, cát bùn.

Ngoài ra vị trí của đường bờ so với hướng sóng và chiều gió mùa là một tác nhân quan trọng khác gây ra xói lở bờ biển miền Trung.

* Bờ biển Thừa Thiên Huế, Quảng Ngải nằm theo hướng Tây Bắc –Đông Nam trực diện với hướng gió và sóng biển.

* Bờ biển Phú Yên, nằm theo hướng Nam Bắc, thẳng góc với hướng gió chướng Đông Bắc và sóng biển.

* Bờ biển Bình Thuận nằm theo hướng Đông Bắc-Tây Nam, chịu tác động mạnh của sóng và gió của cả hai đợt gió mùa Đông Bắc và Tây Nam.

Ở miền Nam, bờ biển từ Vũng Tàu đến Kiên Giang được cấu tạo bởi trầm tích phù sa bở rời, thời kỳ Holocene nên rất trẻ; thành phần cấu tạo chánh là bùn sét nâu, rất dễ bị phá vỡ, ngay cả bởi một năng lượng vừa phải của sóng và dễ dàng bị dòng chảy ven bờ chuyển đi nơi khác.

*Vùng Cần Giờ, TP Hồ Chí Minh nặng nề nhứt là bờ biển Cần Thạnh, Thạnh An. Thủy triều, dòng sông và dòng chảy ven bờ là những động lực chánh gây ra sạt lở bờ biển. Từ khi có đập thủy điện Trị An, lượng phù sa di chuyển ra cửa biển bị giảm sút làm gia tăng năng lượng của sóng khiến tính trạng sạt lở trầm trọng hơn.

* Bờ biển Gò Công Đông bị sạt lở một phần do tác động của sóng và dòng chảy ven bờ vào mùa gió chướng Đông Bắc; thêm vào đó là ảnh hưởng của các kế hoạch thủy lợi, đào kinh xã lũ về phía vịnh Thái Lan, phá hủy rừng ngập mặn để xây dựng những khu du lịch sinh thái, trường bắn, bãi đóng tàu của Vinashin và nuôi trồng thủy sản ở ven biển.

*Bờ biển Vùng Gành Hào bị sạt lở vì rừng ngập mặn bị phá để nuôi trồng thủy sản và ở cách xa cửa sông nên khối lượng phù sa ít vì phần lớn bị dòng triều chuyển ra khỏi bờ.

* Mũi Cà Mau bi sạt lở do:

-năng lượng của sóng biển gia tăng: lượng phù sa di chuyển đến đây bị giảm dần một phần do ảnh hưởng của các đập thủy điện ở thượng nguồn Mekong và phần khác do việc đào kinh thủy lợi trong vùng châu thổ

– khai thác nước ngầm không theo quy định.

*Bờ biển phía Tây Cà Mau bị sạt lở do rừng ngập mặn bị hủy hoại.

Tóm lại nguyên nhân bờ biển Việt Nam bị xói lở có thể được chia thành 2 nhóm:

– Yếu tố tự nhiên: tác động của gió, sóng, thủy triều , dòng chảy ven bờ, cấu tạo địa chất của vùng bờ, vị trí của đường bờ.

-Tác động của con người: Phá rừng ngập mặn (vì không nhận thức được rừng ngập mặn là một hệ thống sinh học có tác dụng giảm cường độ của gió, sóng và dòng chảy, tạo điều kiện thuận lợi để bùn cát tích tụ, giúp bờ biển chóng xói lở nên người dân địa phương đã phá rừng ngập mặn để nuôi trồng thủy sản, thiết lập các khu du lịch hay xây dựng các công trường sát bờ biển; diện tích rừng ngập mặn của ĐBSCL đã giảm từ 250.000 ha năm 1950 xuống còn 46.000 ha vào năm 2001) ; kế đến là tác động của các công trình thủy điện thượng nguồn Mekong làm thay đổi dòng chảy và khối lượng phù sa được chuyên chở ra cửa biển.

RFI: Thưa tiến sĩ, trước tình trạng nghiêm trọng như vậy, chúng ta có thể áp dụng những giải pháp nào để chống xói lở và bảo vệ bờ biển Việt Nam?

TS Huỳnh Long Vân: Các giải pháp chống xói lở, bảo vệ bờ biển được chia làm hai nhóm: Nhóm giải pháp công trình (hay giải pháp cứng) và nhóm giải pháp phi công trình (hay giải pháp mềm). Giải pháp chống sạt lở bờ biển cần phải có hai chức năng là giảm năng lượng của song, gió và kiểm soát được dòng chảy ven bờ nhằm giảm thiểu sự vận chuyển bùn cát dọc theo bờ.

*Giải pháp cứng như đắp đê, công nghệ stabiplage, xây kè biển, kè biển mỏ hàn, đê ngầm phá sóng, kè mỏ hàn kết hợp với đê ngầm phá sóng, mũi đất nhân tạo.

Đối với tình trạng xói lở của bờ biển Việt Nam một số chuyên gia đề nghị chọn lựa giải pháp cứng ở những vùng có bờ biển sạt lở rất trầm trọng như Cát Hải ( Hải Phòng), Hải Hậu ( Nam Định) Hải Dương-Hòa Duân (Thừa Thiên), Mũi Né (Bình Thuận), Gò Công Đông (Tiền Giang), Gành Hào (Cà Mau).

Tuy nhiên nếu giải pháp cứng được đem ra áp dụng ở những vùng này, điều cần thiết là phải bảo đảm không làm xói lở chân công trình và hủy hoại hệ sinh thái của vùng bờ biển phía dưới công trình vì những tác động không mong muốn này đã xảy ra khi xây dựng các cấu trúc gia cố bờ biền Đồi Dương (Phan Thiết), bờ Cà Ná – Mũi La Gàn (Bình Thuận).

*Giải pháp mềm như nuôi bãi, trồng rừng ngập mặn, rừng phi lao và các đụn cát.

Giải pháp mềm ít tốn kém nhưng đòi hỏi thời gian dài; rừng phi lao và các cây họ dừa có thể trồng dọc theo bờ biển Trung phần đất cát; rừng ngập mặn với các cây bần, cây đước, cây vẹt, cây tràm v.v.. có thể trồng ở vùng ven biển châu thổ sông Hồng và châu thổ ĐBSCL.

Rừng ngập mặn giúp bảo vệ bờ biển tránh sạt lở giúp hệ thống đê biển kiên cố hơn; tuy nhiên trồng rừng ngập mặn cũng gặp nhiều khó khăn vì tùy thuộc vào các điều kiện khí hậu của từng vùng, chế độ thủy văn và lý hoá tính của đất đai.

Dự án GIZ do hai chánh phủ Đức và Úc tài trợ trồng rừng ngập mặn ở khu vực Vàm Rầy, Kiên Giang đạt được kết quả khích lệ, tuy nhiên thất bại khi đem áp dụng ở huyện Long Phú Sóc Trăng, huyện Gò Công Tiền Giang; điều này cho thấy giải pháp mềm cũng không thiếu những trở ngại.

Vì thế một số chuyên gia cho rằng giải pháp tối ưu để bảo vệ bờ biển Việt Nam là cùng lúc kết hợp hai giải pháp cứng và mềm. Ngược lại có một số không đồng ý với đề nghị này và cho rằng vì đặc tính khác biệt của bờ biển Việt Nam, thay đổi tùy nơi, nên cần phải nghiên cứu nhiều giải pháp khác nhau ngay cả cho một khu vực và bất cứ một hay nhiều giải pháp cùng lúc đem ra ứng dụng, muốn được hữu hiệu, phải đạt được những yêu cầu thiết yếu:

-làm giảm năng lượng của sóng, cản gió

-tạo ra điều kiện tương tự với mô hình tự nhiên của sự thành lập và phát triển các đường bờ

-bảo đảm hiện tượng sạt lở không bị di dời đến nơi kế cận

RFI: Thưa tiến sĩ, về phía chính phủ Việt Nam cho tới nay có đã đề ra những kế hoạch gì thật sự hiệu quả để chống hiện tượng xói lở bờ biển ?

TS Huỳnh Long Vân: Bờ biển Việt Nam dài khoảng 3260 km, về phía Đông trung bình mỗi 20 km có một cửa sông và tình trạng xói lở là hiện tượng gây ra bởi những yếu tố nội sinh của thiên nhiên và ngoại sinh do ảnh hưởng của con người: tác động tương tác giữa đất liền và biển cả: chế độ thủy hải văn của các dòng sông, sóng biển, và thủy triều; ảnh hưởng của gió mùa, cuồng phong và những sinh hoạt khai thác ven biển.

Vì thế khi tiến hành xác định nguyên nhân xói lở bờ biển, ngay cả cho từng địa phận, ảnh hưởng của những tác nhân nêu trên phải được nghiên cứu để từ đó đề ra những biện pháp ứng phó hữu hiệu bảo vệ bờ biển.

Thực tế cho thấy tình trạng xói lở bờ biển Việt Nam trở nên trầm trọng hơn, trước những tác động ngày càng rõ rệt của biến đổi khí hậu trên toàn thể lãnh thổ Việt Nam. Tuy nhiên gần đây, vào tháng 07.2013 trong buổi hội thảo tham vấn báo cáo quốc gia về “Đánh giá xói lở bờ biển Việt Nam” giới chức Tổng Cục Biển và Hải Đảo Việt Nam cho biết hiện nay Viêt Nam vẫn chưa có một kế hoạch đồng bộ và toàn diện về mặt kỹ thuật lẫn pháp luật như: chiến lược phòng chống xói lở bờ biển, cửa sông; giải pháp và phương án ứng phó thích hợp cho từng khu vực, luật đê diều, luật bảo vệ môi trường, luật bảo vệ và phát triển rừng, luật tài nguyên nước v.v… để ứng phó với tình trạng bờ biển bị sạt lở trầm trọng.

Vì thế, tổ chức quốc tế điều phối Biển vùng Đông Nam Á (COBSEA), đã thúc giục chánh phủ Việt Nam phải khẩn cấp thiết lập những kế hoạch cụ thể và mạng lưới theo dõi để bảo vệ bờ biển và trong khi COBSEA cũng cho biết sẽ sẵn sàng hỗ trợ Việt Nam xây dựng nguồn năng lực để có đủ khả năng phục hồi, quản lý tốt đẹp nguồn tài nguyên ven biển hiện đang bị đe dọa. Đây là tiếng chuông báo động về thực trạng của bờ biển Việt Nam.

Hiện nay, Việt Nam nhận được sự trợ giúp về tài chánh lẫn khoa học- kỹ thuật từ một số quốc gia như Hoà Lan, Na Uy, Đức, Úc châu và COBSEA nhưng thiết nghĩ việc bảo vệ bờ biển Việt Nam là trách nhiệm của giới hữu trách Việt Nam, vì thế giới hữu trách CHXHCNVN không thể trông đợi nước ngoài gánh vác mọi việc, ngay cả việc thiết lập chiến lược phòng chống xói lở bảo vệ bờ biển của xứ sở mình.

RFI: Xin cám ơn tiến sĩ Huỳnh Long Vân.

Trao đổi với Hoàng Thị Nhật Lệ và Đông La về Tuyên bố 258

Trịnh Hữu Long.  2013-09-21

 http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/trinh-huu-long-blog-0921-09212013111248.html

IMG_0572-305.jpg

Đại diện Mạng lưới Blogger Việt Nam trình bày tình hinh nhân quyền Việt Nam với phái đoàn EU hôm 10 tháng 9 năm 2013 tại Hà Nội.

Photo courtesy of Blogtuyenbo258

Tôi đọc các bài viết, bài trả lời phỏng vấn của blogger Hoàng Thị Nhật Lệ và bài viết “Đoan Trang – tuổi nhỏ nhưng sai lầm không nhỏ” trên blog của tác giả Đông La với nhiều cảm xúc và suy nghĩ đan cài. Bài của Đông La sau đó được đăng trên báo Văn nghệ ngày 19-9-2013 nhưng tôi chưa được đọc bản này. Thực tiễn sinh hoạt chính trị ở Việt Nam đang ngày càng đa sắc, và tôi chắc sẽ là sự hối tiếc lớn cho bất cứ nhà sử học nào có ý định nghiêm túc về việc lưu giữ lại những tháng ngày sôi động này cho hậu thế.

Tôi là người không phản đối nhóm Tuyên Bố 258 hay nhóm Phản Bác Tuyên Bố 258. Họ đều đang thực hiện quyền con người và quyền công dân của mình. Ngay cả các dự luật được trình Quốc hội thông qua cũng có người bỏ phiếu thuận, người bỏ phiếu chống, thì việc một tuyên bố chính trị của nhóm 258 bị phản đối là bình thường.

Với tư cách là một người ủng hộ “Mạng lưới blogger Việt Nam” và Tuyên Bố 258, tôi muốn trao đổi lại với blogger Hoàng Thị Nhật Lệ  và tác giả Đông La về một số lập luận của họ mà tôi cho là chưa thỏa đáng, để góp thêm một ý kiến vào cuộc tranh luận sôi nổi này.

Vấn đề mạo danh, tiếm danh và đại diện

Cả Nhật Lệ và Đông La đều cho rằng, một nhóm nhỏ blogger ký vào Tuyên bố 258 đã mạo danh “mạng lưới blogger Việt Nam”, tùy tiện xem mình là đại diện của cộng đồng blogger Việt Nam (trong đó có họ) để làm những việc mà họ cho là sai trái.

Trước khi đi vào phân tích lập luận này, chúng ta hãy khảo sát nhanh một số hành vi tương tự với hành vi của nhóm Tuyên bố 258:

. Năm 1921, nhà cách mạng Hồ Chí Minh (có tài liệu nói rằng khi đó tên là Nguyễn Ái Quốc) cùng với một nhóm nhỏ các nhà hoạt động ở các thuộc địa của Pháp đã lập ra “Hội liên hiệp các dân tộc thuộc địa”, ra báo “Người cùng khổ” để đấu tranh cho quyền của các dân tộc thuộc địa. Bốn năm sau, ông cùng với, cũng một nhóm nhỏ các nhà hoạt động khác, lập ra “Hội liên hiệp các dân tộc bị áp bức ở Á Đông”. Không có dữ liệu lịch sử nào cho thấy nhân dân các dân tộc thuộc địa, dân tộc bị áp bức hay những người cùng khổ phản ứng với các tên gọi này.

. Ngày 11-3-1951, Đảng lao động Việt Nam, khi đó là một nhóm không nhỏ, khoảng 760.000 đảng viên, trên dân số Việt Nam khi đó là khoảng trên 23 triệu người, lập ra một tờ báo lấy tên là “Nhân dân” và tự nhận là “tiếng nói của nhân dân Việt Nam”. Hành vi gần tương tự cũng xảy ra với báo Người Hà Nội, Người cao tuổi, Phụ nữ Việt Nam, Doanh nhân, Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Đài tiếng nói Việt Nam và rất nhiều báo đài khác. Mở rộng ra nước ngoài, chúng ta có báo New Yorker (Người New York), People (Dân chúng/Nhân dân), Playboy (Dân chơi),…

. Và cuối cùng, vào trung tuần tháng 9-2013, Nhật Lệ cùng với một nhóm nhỏ các blogger Việt Nam, lập ra, hoặc tự nhận là “Cộng đồng blogger Việt Nam” để phản bác Tuyên bố 258.

Như vậy, nếu chúng ta đồng ý với lập luận của Nhật Lệ và Đông La, thì nhà cách mạng Hồ Chí Minh, Đảng lao động/Đảng cộng sản Việt Nam, Cộng đồng blogger Việt Nam và nhiều cá nhân, tổ chức khác đã thực hiện một loạt các hành vi mạo danh, tiếm danh và đại diện một cách tùy tiện, có hệ thống trong suốt gần một thế kỷ qua.

Trong khi đó, “tất cả” những người viết blog ở Việt Nam (blogger) chưa từng cùng nhau biểu quyết thành lập ra một tổ chức nào của mình, để quyết định việc sử dụng tư cách “blogger Việt Nam” ra sao. Ở Việt Nam chưa từng có một tổ chức nào đăng ký cái tên “mạng lưới blogger Việt Nam”, nhãn hiệu “mạng lưới blogger Việt Nam” cũng chưa từng có ai đăng ký bảo hộ. Vậy nếu nói rằng nhóm 258 mạo danh, tiếm danh và tùy ý đại diện cho blogger Việt Nam, thì ai là người đang nắm cái “danh” ấy?

Nếu như có một nhóm, cũng nhỏ, các blogger Việt Nam khác đứng lên tuyên bố ủng hộ “mạng lưới blogger Việt Nam” thì Nhật Lệ và Đông La sẽ phản ứng thế nào?

Bên cạnh đó, lập luận của Nhật Lệ và Đông La cũng sẽ không thỏa đáng khi đặt vào tình huống sau: Một sinh viên Việt Nam du học ở nước ngoài phát biểu trước toàn trường rằng anh ta đại diện cho sinh viên Việt Nam nói riêng và đồng bào Việt Nam nói chung gửi lời chúc mừng năm mới đến bè bạn quốc tế. Anh ta có tư cách đại diện không? Anh ta có mạo danh, tiếm danh của ai không? Nếu câu trả lời là Có, thì ai là người có tư cách thưa anh ta ra tòa?

Nhóm nhỏ cá nhân không được phép liên hệ với sứ quán?

DSCI2782-250.jpg
Đại diện Mạng lưới Bloggers Việt Nam trao Tuyên bố 258 cho ông Stale Torstein Risa, Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Vương quốc Nauy tại Việt Nam hôm 20/9/2013. Photo courtesy of Blogtuyenbo258.

Blogger Hoàng Thị Nhật Lệ và tác giả Đông La cho rằng, một nhóm nhỏ cá nhân không thể tùy tiện liên hệ với đại sứ quán nước ngoài, vì đó là việc “quốc gia đại sự” và phải thông qua Bộ ngoại giao mới được tiến hành.

Bất kỳ ai cũng có thể ngay lập tức nảy ra câu hỏi: Những cá nhân muốn xin visa, học bổng du học và nguồn tài trợ từ các đại sứ quán nước ngoài tại Việt Nam có được tự ý thực hiện không? Hay cần phải thông qua Bộ ngoại giao?

Ngược dòng lịch sử, chúng ta dễ dàng tìm thấy những việc làm tương tự như việc nhóm 258 đã làm:

– Ngày 18-6-1919, Nguyễn Tất Thành cùng với một nhóm nhỏ những người Việt Nam yêu nước ở Pháp, trong đó có Phan Châu Trinh và Phan Văn Trường, đã gửi đến Hội nghị hòa bình Versailles một văn bản có tên là “Yêu sách của nhân dân An Nam” (được ký tên chung là Nguyễn Ái Quốc) gồm 8 điểm, bao gồm các yêu cầu dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam. Nếu lập luận của Nhật Lệ và Đông La là đúng, thì việc này phải thông qua triều đình Huế và chính phủ bảo hộ ở Đông Dương.

– Trong suốt quãng thời gian từ 1920 đến 1941, Nguyễn Ái Quốc đã liên tục tự ý liên hệ với các tổ chức nước ngoài như Đảng xã hội Pháp, Đảng cộng sản Pháp, Quốc tế II, Quốc tế III; hoặc với chính phủ nước ngoài như Liên Xô, mà không thông qua triều đình Huế hay chính phủ bảo hộ Pháp ở Đông Dương. Đến đầu năm 1945, trước khi giành được chính quyền, Hồ Chí Minh đã liên hệ với chính phủ Mỹ và nước này đã cử 8 nhân viên tình báo nhảy dù xuống Việt Bắc để huấn luyện cho Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân.

(Xin nói rõ, tôi không đánh giá Hồ Chí Minh và những việc làm của ông cách đây cả thế kỷ là chuẩn mực hay không là chuẩn mực cho việc làm của người Việt Nam ngày nay, mà chỉ có ý liệt kê những sự việc cùng tính chất để so sánh và tranh luận)

Điều lớn nhất tôi băn khoăn là văn bản pháp luật nào quy định công dân Việt Nam muốn liên hệ với đại sứ quán nước ngoài để trao tuyên bố về việc cải cách pháp luật ở Việt Nam lại cần phải thông qua Bộ ngoại giao? Văn bản nào cấm công dân Việt Nam tự ý làm việc đó?

Trao tuyên bố 258 cho sứ quán nước ngoài là cầu viện nước ngoài?

Cả blogger Hoàng Thị Nhật Lệ và tác giả Đông La đều cho rằng, việc nhóm 258 trao Tuyên bố 258 cho các sứ quán và tổ chức nước ngoài là hành động cầu viện nước ngoài.

Riêng điều này, tôi đồng tình với Nhật Lệ và Đông La. Hành động trao Tuyên bố 258 cho các chính phủ và tổ chức nước ngoài chính là hành động kêu gọi sự hỗ trợ của cộng đồng quốc tế đối với những nỗ lực của Mạng lưới blogger Việt Nam, như chính trong tuyên bố này họ đã đề cập. Trong một thế giới toàn cầu hóa, việc tranh thủ sự ủng hộ quốc tế phục vụ cho mục đích của mình là hoàn toàn bình thường.

Hãy đọc thêm những tư liệu sau đây để biết rõ hơn về hoạt động “cầu viện nước ngoài” mà Việt Nam đã từng tiến hành trong lịch sử:

“…Chúng tôi yêu cầu Hợp Chủng quốc với tư cách là những người bảo vệ và những người bênh vực công lý thế giới, thực hiện một bước quyết định ủng hộ nền độc lập của chúng tôi” (Thư Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi Tổng thống Mỹ Harry Truman ngày 16-2-1946).

“Mọi thắng lợi của Đảng ta và nhân dân ta không thể tách rời sự ủng hộ nhiệt tình của Liên Xô, Trung Quốc…” (Hồ Chí Minh, Toàn tập, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2009, tr.10).

“Theo thống kê của các cơ quan chức năng, tiếp nhận từ năm 1965 đến 1972, các nước XHCN đã giúp Việt Nam khoảng hơn 7.000 quả đạn tên lửa SA-75 và 180 Hồng Kỳ, gần 5.000 khẩu pháo cao xạ các loại, gần năm triệu viên đạn pháo cao xạ, hơn 400 máy bay chiến đấu MIG-17, 19, 21, K6, hàng trăm ra-đa tiên tiến, hiện đại; gần 4.000 chuyên gia quân sự phòng không của Liên Xô”  (Sự ủng hộ của bạn bè quốc tế đối với Việt Nam  – Nguyễn Văn Quyền – Báo Nhân dân điện tử, đăng ngày 3-12-2012).

Hơn nữa, nhóm 258 trao tuyên bố cho Liên hợp quốc – nơi Việt Nam là thành viên đầy đủ, và các đại sứ quán của các nước mà Việt Nam có quan hệ ngoại giao, chứ không trao cho Al-Qaeda. Đây là những tổ chức và quốc gia mà chính phủ Việt Nam thường xuyên “cầu viện” bằng những đề nghị tài trợ, hỗ trợ lên tới hàng chục tỷ USD và vô số hoạt động hỗ trợ khác, trong đó có cả hoạt động hỗ trợ thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền – tương tự như nhóm 258 đã làm.

Cầu viện nước ngoài không phải là việc xấu, trừ khi nó được sử dụng cho mục đích xấu, ví dụ: tham nhũng.

Trao tuyên bố 258 cho sứ quán nước ngoài là sự sỉ nhục quốc gia?

IMG_0585-250.jpg
Đại diện Mạng lưới Blogger Việt Nam trao Tuyên bố 258 cho Bà Veronique Arnault, đại diện Phái đoàn EU sang dự phiên Đối thoại Nhân quyền 2013 với Việt Nam hôm 10 tháng 9 năm 2013 tại Hà Nội. Courtesy BlogTuyenBo258.

Blogger Hoàng Thị Nhật Lệ và tác giả Đông La đều bày tỏ sự bức xúc với việc Mạng lưới blogger Việt Nam trao Tuyên bố 258 cho các đại sứ quán nước ngoài và cho rằng đây là hành động sỉ nhục quốc gia.

Sự bức xúc này là có thể hiểu được và trong một chừng mực nào đó, chúng ta nên đồng ý với nhau rằng, có một sự khác biệt lớn trong hệ giá trị quốc gia của chúng ta, nhất là trong buổi giao thời, quá độ này của lịch sử Việt Nam. Cách chúng ta hiểu về quốc gia, cách chúng ta tự hào về quốc gia là rất khác nhau. Điều này không chỉ do sự khác biệt giữa các cá nhân, mà còn do sự xô đẩy của nhiều xu hướng chính trị khiến cho cách chúng ta hiểu về lịch sử và hiện tại bị méo mó và thiên lệch theo nhiều hướng.

Tuy vậy, chúng ta cần phân biệt giữa khái niệm quốc gia và khái niệm chính quyền. Tuyên bố 258 nhắm tới việc vận động quốc tế gây sức ép để chính quyền Việt Nam bãi bỏ điều 258 – Bộ luật Hình sự, mà họ cho là gây tổn hại đến quyền con người của người dân Việt Nam. Đây không phải là tuyên bố phê phán quốc gia Việt Nam, mà là phê phán chính quyền Việt Nam.

Vậy phê phán chính quyền Việt Nam là sỉ nhục quốc gia? Nếu lập luận này là đúng, thì căn cứ vào những dữ liệu tôi đã nêu ở các phần trên, Hồ Chí Minh đã sỉ nhục quốc gia trong ít nhất một nửa cuộc đời mình, kể từ khi ông tham gia cuộc biểu tình chống sưu thuế ở Trung Kỳ năm 1908 và bị đuổi học. Ngày nay, nhiều người Việt Nam tự hào vì Hồ Chí Minh đã đấu tranh cho niềm kiêu hãnh của dân tộc, chứ không phải là sỉ nhục quốc gia. Nhiều người khác, dù đồng tình hay phản đối Hồ Chí Minh, đều không thể phủ nhận rằng Hồ Chí Minh, bằng cách phê phán chính quyền Việt Nam trên các diễn đàn quốc tế, đã đấu tranh cho một Việt Nam tốt hơn, chứ không phải là sỉ nhục Việt Nam. Lý do nào khiến cho Hồ Chí Minh được coi là niềm tự hào, còn nhóm 258 bị coi là một sự sỉ nhục?

Nhóm 258 đã chống lại pháp luật Việt Nam, chống lại Quốc hội?

Trong bài viết “Đoan Trang – tuổi nhỏ nhưng sai lầm không nhỏ”, tác giả Đông La cho rằng: “…nhóm Đoan Trang đã sai và chống lại luật pháp Việt Nam, bởi Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào và Đinh Nhật Uy bị bắt vì phạm pháp chứ không phải vì họ ‘đã thực hiện quyền tự do biểu đạt bằng các đăng tải các bài viết ôn hoà lên blog của họ’”.

Đến đây chúng ta cần phải xem xét lại khái niệm “bị bắt vì phạm pháp”. Hồ Chí Minh đã từng bị bắt ít nhất hai lần vào năm 1931 ở Hồng Kông và năm 1942 ở Quảng Châu – Trung Quốc, đều với lý do “phạm pháp”. Các nhà lãnh đạo Lê Duẩn, Trường Chinh, Võ Văn Kiệt đều từng bị bắt và tống giam với lý do tương tự.

Chúng ta hẳn cũng từng nghe qua câu nói của mục sư Martin Luther King: “Đừng bao giờ quên rằng, tất cả những gì Hitler đã làm ở Đức đều là hợp pháp” (nguyên văn: “Never forget that everything Hitler did in Germany was legal”). Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là hàng triệu cái chết của người Do Thái và hàng triệu tù nhân của chế độ phát xít Đức đều được Hitler biện minh bằng công cụ pháp luật do chính ông ta đặt ra. Nếu như một người lính của Hitler từ chối thi hành lệnh thảm sát người Do Thái, anh ta có bị coi là “phạm pháp” không? Nếu như một công dân Đức viết bài phê phán chế độ phát xít Đức, ông ta có bị bắt vì tội “lợi dụng quyền tự do dân chủ” không?

IMG_0573-250.jpg
Đại diện Mạng lưới Blogger Việt Nam trình bày tình hinh nhân quyền Việt Nam với phái đoàn EU hôm 10 tháng 9 năm 2013 tại Hà Nội. Courtesy BlogTuyenBo258.

Trở lại với Việt Nam, nếu một nhóm blogger Việt Nam ra tuyên bố yêu cầu chính quyền bãi bỏ chế độ độc quyền trên thị trường xăng dầu và điện, hoặc bãi bỏ quy định cấm kết hôn giữa những người đồng tính, liệu họ có bị coi là “phạm pháp” và bị bắt không?

Cần thiết phải hình dung về khái niệm “bị bắt vì phạm pháp” và khái niệm “pháp luật” một cách đầy đủ trước khi kết luận bất cứ một vấn đề pháp lý nào. Để làm được việc đó, một người nghiên cứu nghiêm túc nhất thiết không thể bỏ qua thông tin sau đây của Cục kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật (Bộ Tư pháp):

“Trong 10 năm, các cơ quan kiểm tra văn bản cả nước đã tiếp nhận, kiểm tra trên 1,7 triệu văn bản, phát hiện trên 50 nghìn văn bản sai trái và đã xử lý ở các mức độ khác nhau. Riêng Cục Kiểm tra văn bản đã tiếp nhận, kiểm tra trên 27 nghìn văn bản, phát hiện trên 4,8 nghìn văn bản sai trái và đã xử lý ở các mức độ khác nhau.” – Quyết định số 214/QĐ-KtrVB, ngày 23/8/2013.

Nếu nói rằng, hành vi ra tuyên bố yêu cầu bãi bỏ một điều luật là hành vi chống lại pháp luật Việt Nam, thì Cục kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật và các đại biểu Quốc hội là những người chống lại pháp luật Việt Nam một cách thường xuyên, lâu dài, có hệ thống và có tổ chức nhất.

Nếu nói như tác giả Đông La, rằng “việc làm của nhóm Đoan Trang thực sự là hành động chống lại việc thi hành công vụ của không chỉ một cá nhân, một cơ quan mà là Quốc Hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam – Cơ quan quyền lực cao nhất của nhân dân Việt Nam!” thì hẳn Đông La đang tát những cú đầy cay nghiệt vào mặt các đại biểu Quốc hội, vốn thường xuyên tiếp nhận ý kiến đóng góp của cử tri về việc thi hành, sửa đổi luật, kể cả trực tiếp tại địa phương lẫn gián tiếp trên báo chí và môi trường mạng.

Lời kết

Khi đọc các bài viết, bài phỏng vấn của blogger Hoàng Thị Nhật Lệ và tác giả Đông La, tôi có một sự so sánh tự nhiên giữa hai nhân vật này. Không thể phủ nhận là tôi dành nhiều thiện cảm cho blogger Nhật Lệ, bởi blogger trẻ tuổi này tỏ ra tôn trọng người khác và ít phạm lỗi ngụy biện hơn nhiều so với Đông La. Trong khi Đông La dùng phép ngụy biện tấn công cá nhân (ad hominem) đối với nhà báo Đoan Trang và nhóm 258, cũng như viện dẫn những vấn đề không liên quan đến Tuyên bố 258 như vụ Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Đắc Kiên để kết luận vấn đề, thì blogger Nhật Lệ đã cố gắng tỏ ra lý lẽ, nhã nhặn và lịch sự.

Tôi không ngạc nhiên khi nhiều người quy kết Nhật Lệ là dư luận viên, nhận tiền của chính quyền để tấn công nhóm 258. Cũng có rất nhiều người tấn công cá nhân đối với Nhật Lệ bằng cách chế giễu giọng nói của cô. Cá nhân tôi cho rằng điều này không thực sự công bằng với Nhật Lệ. Không ai đáng bị chế giễu chỉ vì giọng nói của mình, và tôi cũng không muốn trong xã hội hình thành một định kiến rằng những ai phản đối cải cách đều là kẻ xấu. Nếu phải thú nhận một điều gì đó, tôi sẽ thú nhận rằng nhiều năm về trước, bản thân tôi có nhiều suy nghĩ gần giống như Nhật Lệ, với một thái độ khá tương đồng, và tôi tin là nhiều người đấu tranh cho nhân quyền ở Việt Nam hiện nay cũng từng mang những đặc điểm của một dư luận viên thứ thiệt. Chúng ta không có lỗi với một thứ nhận thức bị nhồi sọ của mình, chúng ta chỉ có lỗi nếu không chân thành và cầu tiến lắng nghe.

Việc phản đối đôi khi chỉ phản ánh sự khác biệt thuần túy về mặt quan điểm, mà không nhất thiết phải đi kèm với động cơ xấu. Chúng ta muốn có một xã hội đa nguyên và tôn trọng quan điểm cá nhân thì không thể không tôn trọng việc làm của Nhật Lệ và nhóm Phản Đối Tuyên Bố 258, cũng như coi đó như một biểu hiện bình thường của việc thực thi quyền tự do ngôn luận. Bên cạnh đó, nếu nhóm 258 và các cá nhân, tổ chức khác phản đối việc làm của nhóm Nhật Lệ, đó cũng là một việc bình thường nữa.

Mặc dù không đồng tình với nhiều lập luận và thái độ tranh luận mà Nhật Lệ và nhóm của cô thể hiện, tôi không loại trừ khả năng Nhật Lệ là một người trẻ đang có những cố gắng chân thành trong việc bảo vệ những điều mà cô cho là đúng. Đọc bài của Nhật Lệ, tôi không cảm thấy sự ác ý, và thậm chí cảm nhận được nhiều thiện chí của blogger này. Việc làm của cô đã mở ra một diễn đàn có chất lượng đối thoại công khai hiếm hoi mà tôi chứng kiến được sau nhiều năm, giữa những người chỉ trích và những người bảo vệ chính quyền. Đó là một tín hiệu mà tôi nghĩ rằng, cả hai phe đều nên vui mừng. Xã hội chúng ta không cần thêm bất kỳ một “bên thắng cuộc” nào nữa, mà đang khát khao sự hòa giải và yêu thương.

Tôi không có ý định kết luận điều gì qua bài viết này, mà chỉ gợi mở một hướng tranh luận vấn đề, trong vô số các hướng tranh luận xoay quanh Tuyên bố 258. Điều này cố nhiên không có nghĩa là tôi không có lập trường gì trong cuộc tranh luận này, mà chỉ vì tôi nghĩ đôi khi có thể tranh luận theo một cách khác.

Trịnh Hữu Long, ngày 20 tháng 9 năm 2013

_____

*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA

Thủ tướng Việt Nam sắp thăm Pháp

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn DũngHiện chưa rõ có biểu tình chống ông Dũng ở Paris hay không.

Thủ tướng Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng, sẽ có chuyến thăm chính thức Pháp trong ba ngày từ thứ Ba tuần tới, theo thông báo của người phát ngôn Bộ Ngoại giao từ Hà Nội.

Ông Dũng sẽ có cuộc hội đàm với người đồng nhiệm phía Pháp, Thủ tướng Jean Marc Ayrault và chào xã giao Tổng thống Pháp, Francois Holland, trong chuyến thăm từ ngày 24 đến 26 tháng Chín.

Thủ tướng Việt Nam cũng có cuộc gặp gỡ với Chủ tịch Liên minh giới chủ của Pháp (MEDEF) và lãnh đạo một số tập đoàn kinh tế lớn của nước này, theo thông báo.

Ngoài ra, ông Dũng sẽ có một phát biểu tại Viện Quan hệ Quốc tế của Pháp (IFRI) và tham dự Diễn đàn doanh nghiệp Việt – Pháp.

Nhà lãnh đạo chính phủ Việt Nam còn được dự kiến ký kết một số văn kiện, thỏa thuận hợp tác với phía Pháp.

Thông báo từ cuộc họp báo thường kỳ của Bấm Người phát ngôn Bộ ngoai giao từ Hà Nội hôm 19/9 nhấn mạnh ý nghĩa của chuyến thăm:

“Trong bối cảnh hai nước kỉ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngoại giao, chuyến thăm có ý nghĩa hết sức đặc biệt, khẳng định tầm quan trọng chiến lược của quan hệ Việt – Pháp,

“đưa quan hệ hữu nghị, hợp tác truyền thống Việt – Pháp lên một tầm cao mới, phát triển sâu rộng, thực chất, toàn diện, tin cậy trên tất cả các lĩnh vực.”

‘Xây dựng lòng tin’

Ngoại trưởng Pháp Fabius thăm Việt Nam đầu tháng Tám

Chiều thứ Ba, ông Dũng sẽ phát biểu tại Học viện IFRI với tựa đề ‘Quan hệ đối tác chiến lược Pháp-Việt: xây dựng lòng tin chiến lược.’

“Nền kinh tế Việt Nam có tốc độ tăng trưởng đáng kể từ đầu những năm 1990, nhờ việc, trong số những yếu tố khác, mở cửa ra bên ngoài,” Bấm IFRI trong lời giới thiệu ngắn gọn về sự kiện viết.

“GDP bình quân đầu người đã tăng gấp ba trong giai đoạn này. Việt Nam là thành viên của ASEAN từ năm 1995 và gia nhập WTO từ năm 2007.

“Đây là một trong những quốc gia hiện đang tham gia vào các cuộc đàm phán đối tác xuyên Thái Bình Dương.”

Hồi cuối tháng Năm, Thủ tướng Dũng có bài phát biểu tại Singapore về chủ đề xây dựng “Bấm niềm tin chiến lược” vì hòa bình, hợp tác, thịnh vượng của châu Á, đặc biệt trong đó nhấn mạnh ‘niềm tin’ giữa các cường quốc có vị thế và lợi ích ở khu vực châu Á, Thái Bình Dương với các nước ở khu vực.

Pháp là một trong các quốc gia được Việt Nam đặt vấn đề xây dựng quan hệ đối tác chiến lược toàn diện.

Chính phủ của ông Holland tiếp tục là một trong các quốc gia chính ở Liên minh Châu Âu cung cấp viện trợ chính thức cho Việt Nam.

Trong khi đó, Việt Nam tự xem là một đối tác ở cửa ngõ Đông Nam Á hậu thuẫn Pháp trong quan hệ với Asean.

Ông Nguyễn Tấn Dũng từng thăm Pháp vào tháng 10/2007 ở nhiệm kỳ trước của ông và đã từng hội kiến với người tiền nhiệm của ông Ayrault, ông François Fillon khi cựu Thủ tướng này ghé thăm Hà Nội vào tháng 11/2009.

Việt Nam và Pháp có quan hệ giao thương, hợp tác đa lĩnh vực về thương mại và doanh nghiệp, với cả hai nước được cho là đang cố gắng tái khởi động đà tăng trưởng kinh tế quốc nội và quan hệ mậu dịch song phương.

Hồi tháng Tám năm nay, Ngoại trưởng Pháp Laurent Fabius thăm Hà Nội và hội đàm với người tương nhiệm Phạm Bình Minh.

Truyền thông Việt Nam lúc đó đưa tin hai bên đã bàn bạc và thống nhất ‘về cơ bản’ nội hàm và lộ trình nâng cấp quan hệ song phương lên đối tác chiến lược.

Hai nước đã từng tuyên bố sẽ đưa quan hệ song phương lên đối tác chiến lược trong chuyến công du Paris của Ngoại trưởng Phạm Bình Minh hồi tháng Ba năm nay.

Việt Nam tuần qua

Tu-sat-305.jpg

Người nhà Anh Đặng Ngọc Viết bên bàn thờ của Anh hôm 13 tháng 9 tại Phường Kỳ Bá, Thành phố Thái Bình.

Courtesy phatgiao.org.vn

Tức nước vỡ bờ

Chết chóc, thương tật, tù tội, khổ đau…. tất cả đã diễn ra do tình trạng tranh chấp đất đai không có lời giải tại Việt Nam.

Gần hai năm sau vụ nổ súng gây chấn động tại Tiên Lãng – Hải Phòng, dư luận Việt Nam lại một lần nữa bàng hoàng trước tin một nông dân Thái Bình dùng súng xông vào trụ sở Ủy ban Nhân dân thành phố bắn chết một cán bộ và làm bị thương 3 người khác, sau đó đã tự kết liễu đời mình.

Sự việc xảy ra vào chiều ngày 11/09/2013, khi ông Đặng Ngọc Viết, 42 tuổi, trú tại phường Kỳ Bá, Thái Bình xông vào trụ sở Uỷ ban Nhân dân thành phố dùng súng bắn 5 cán bộ thuộc Trung tâm phát triển Quỹ đất Thành phố Thái Bình khiến một người chết, ba người bị thương.

Sau đó, ông Viết về quê ở huyện Kiến Xương, Thái Bình và tự sát dưới chân tượng Phật trong buổi chiều cùng ngày.

Theo thông tin trên các báo, nguyên nhân bức xúc của ông Viết có liên quan đến chuyện thu hồi đất đai và chính sách đền bù của chủ trương xây dựng khu đô thị mới ở phường Kỳ Bá.

Nó làm đường đi qua nhà người ta và lại đền bù không thỏa đáng. Trên cơ sở nó nói rằng nhà người ta không có giấy tờ nhưng thực ra đất này đã có bốn đời rồi cũng hơn trăm năm rồi.
-Người dân gần nhà Anh Viết

Gia đình anh Viết được láng giềng cho biết đã tận cùng của sự khốn khó. Cha và em trai anh là nạn nhân chất độc da cam. Anh Viết đã ly dị vợ và có hai con phải nuôi trong khi không có một nghề nghiệp gì chắc chắn. Mảnh đất duy nhất của gia đình anh đã qua nhiều đời bỗng nhiên bị trưng thu và đền bù với cái giá thấp hơn giá thật của nó rất nhiều lần.

Một người láng giềng của gia đình anh Đặng Ngọc Viết cho chúng tôi biết:

“Nó làm đường đi qua nhà người ta và lại đền bù không thỏa đáng. Trên cơ sở nó nói rằng nhà người ta không có giấy tờ nhưng thực ra đất này đã có bốn đời rồi cũng hơn trăm năm rồi. Thực tế là vậy đã dẫn đến bức xúc trước việc lấy quyền lực áp đặt trên đất đai của họ khiến đi kiện mãi nhưng không được thế thì bắn! Nó đi miền Nam sống nhưng thấy việc gia đình như vậy mà không giải quyết được nên nó bức xúc quá nó phải bắn vì biết không làm gì được chính quyền này đâu”.

Nếu vụ gia đình ông Đoàn Văn Vươn dùng súng và mìn tự chế chống lại lực lượng cưỡng chế đất của chính quyền, làm 6 nhân viên công lực bị thương và nhiều người trong gia đình ông Vươn phải lâm cảnh tù tội là một tiếng chuông báo động về chính sách cưỡng chế đất đai của chính quyền gây nhiều bất bình trong dân chúng; thì sự việc ông Đặng Ngọc Viết bắn chết cán bộ nhà nước và tự sát cho thấy việc chính quyền tiếp tục cho thi hành các biện pháp cưỡng chế thu hồi đất đã đẩy người dân vào bước đường cùng.

1229862_385456651557282_183864447_250.jpg
Công an, côn đồ bao vây dân để để xe ủi phá hoại tài sản hoa màu tại Văn Giang ngày 17-9-2013. Courtesy FB NghiemVietAnh.

Trả lời Nam Nguyên của Đài Á Châu Tự Do, GSTS Nguyễn Thế Hùng ở Đà Nẵng, một nhân vật tích cực với vấn đề phục hồi xã hội dân sự, nhận định về tình trạng giọt nước tràn ly liên quan đến vấn đề thu hồi đất đai, qua vụ Tiếng súng Hoa cải Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng cũng như vụ Đặng Ngọc Viết bắn lãnh đạo Địa chính rồi tự sát ở Thái Bình:

“Vụ việc vừa rồi đúng là đáng báo động, bởi vì người dân bị dồn vào đường cùng. Một số quan chức Nhà nước móc ngoặc với đại gia để họ bán đất ăn trên đầu trên cổ nhân dân, gây ra một làn sóng phẫn uất rất chính đáng và gọi là tức nước vỡ bờ. Cho nên phải thừa nhận sở hữu tư nhân và khi thu hồi đất phải trên cơ sở thỏa thuận giữa người dân và cơ quan thu hồi đất, bởi vì thỏa thuận thì người dân được đền bù chính đáng. Không có khoản tiền chênh lệch thì quan tham mới không chui vào đó ăn được. đó là một trong những cách hạn chế tham nhũng.”

Đất đai sở hữu toàn dân

Cũng liên quan đến quyền sở hữu đất đai, chuyên gia kinh tế TS Lê Đăng Doanh ở Hà Nội nhận định, Hiến pháp Việt Nam 1992 qui định đất đai sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu. Qui định này mù mờ về chủ sở hữu cũng người đại diện chủ sở hữu. TS Lê Đăng Doanh phân tích:

Vụ việc vừa rồi đúng là đáng báo động, bởi vì người dân bị dồn vào đường cùng. Một số quan chức Nhà nước móc ngoặc với đại gia để họ bán đất ăn trên đầu trên cổ nhân dân.
-GS Nguyễn Thế Hùng

“Việc thu hồi đất của nông dân và đền bù với một giá rất thấp rồi chuyển giao cho các nhà đầu tư trong nước và ngoài nước và ăn chênh lệch giá đó, giá đất thì thường xuyên được đẩy lên rất cao cho nên làm cho giá bất động sản của Việt Nam tăng lên cao hơn rất nhiều lần so với thu nhập trung bình của xã hội. Đấy là một vấn đề rất là gay gắt, cho nên hiện nay đang có nhiều phương án đưa ra để thảo luận.”

Vụ một người dân bị thu hồi đất tự sát sau khi xông vào trụ sở UBND Thành phố Thái Bình nổ súng vào 5 cán bộ địa chính, đã trở thành sự kiện nóng trên báo chí, dư luận cho tới diễn đàn Quốc hội.

Tại cuộc họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội diễn ra ở Hà Nội hôm 12/9, một ngày sau vụ ông Đặng Ngọc Viết tự sát sau khi bắn chết cán bộ thành phố Thái Bình, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội ông Nguyễn Hạnh Phúc liên hệ vụ việc ở Thái Bình với vụ Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, để khẳng định việc thu hồi đất thực sự là một vấn nạn đầy phức tạp bức xúc.

Vụ người dân nổ súng bắn cán bộ địa chính và tự sát ở Thái Bình chỉ là một trong hàng chục ngàn vụ rắc rối có liên quan đến thu hồi đất đai và đền bù không thỏa đáng. Báo chí ghi nhận hàng trăm vụ biểu tình hoặc chống đối cưỡng lệnh thu hồi đất để chính quyền thực hiện các dự án có tính cách thương mại, như Ecopark Hưng Yên hoặc đơn lẻ nhưng gây tiếng vang lớn, như vụ nông dân Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng Hải Phòng.

Mới nhất, cái chết của Đặng Ngọc Viết tại Thái Bình cũng không đánh động được lương tâm, trách nhiệm của các cơ quan chính quyền Việt Nam.  Tại miền Nam, hôm thứ Hai 17 tháng 9, hàng trăm người tập trung khiếu kiện đất đai tập trung tại số 210 đường Võ Thị Sáu thành phố HCM nơi đặt Văn phòng Chính phủ Trung ương 3 có nhiệm vụ tiếp dân tại miền Nam, lại bị nhân viên an ninh bắt đưa lên xe chở về địa phương.

Chị Trần Ngọc Anh, một trong những dân oan bị trục xuất, kể lại với chúng tôi:

“Họ bưng tôi như một con chó họ thả xuống mạnh đến nỗi đầu của tôi đập xuống khiến tôi bất tỉnh. Lúc họ kéo tôi, nó ghìm tôi nó dập đầu tôi xuống đất làm tôi chấn thương rồi bất tỉnh (khóc) sau khi chị em đưa tôi vào bệnh viện có các chị như chị Hoàng…. bây giờ tôi mệt quá không nói thêm được…”

Theo lời kể của các nhân chứng với Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do thì dân oan từ nhiều tỉnh phía Nam kéo lên tập trung trước Văn phòng tiếp dân chính phủ tại Sài Gòn lên đến cả trăm người, cầu cứu Trung ương giải quyết cho những oan ức của họ cho bị chính quyền địa phương cưỡng chế đất đai mà không đền bù thỏa đáng.

Tuy vậy, thay vì được công lý lắng nghe, những dân oan này đã bị hàng chục công an, an ninh triển khai chặn tất các các ngõ đường, áp chế bà con lên xe chở đi.

Việt Nam Tuần Qua và Diễm Thi xin kính chào tạm biệt và hẹn gặp lại quý vị tuần sau!

Tự do lập hội: Điều kiện khó nuốt của TPP

Nam Nguyên, phóng viên RFA  2013-09-20

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vn-deal-w-tpp-s-rights-to-unionize-nn-09202013105405.html

 namnguyen09202013.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
001_GR331735-305.jpg

Sơ đồ các nước thành viên TPP và các nước đang đàm phán.  AFP

Cải cách nửa vời

Việt Nam kỳ vọng tham gia Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), nhưng ở sân chơi này những cải cách nửa chừng như kiểu của Việt Nam sẽ có được chấp nhận hay không.

TPP về nguyên tắc là một thị trường mở trải dài từ Châu Đại dương qua một phần Châu Á tới Châu Mỹ. TPP bao gồm các nền kinh tế chi phối hơn 40% GDP toàn cầu và các nước thành viên sẽ thực hiện tự do mậu dịch với thuế quan 0%. Nhà nước bày tỏ quyết tâm tham gia TPP và  Việt Nam là 1 trong 13 quốc gia đối tác đã trải qua 19 vòng đàm phán nhưng vẫn chưa vượt qua nhiều sự khác biệt.

Trên Vietnam Net ngày 18/9, ông Nguyễn Đình Lương nguyên Trưởng đoàn đàm phán Hiệp định thương mại Việt Nam-Hoa Kỳ (BTA) nhận định rằng, ngoài những rào cản kỹ thuật khó vượt qua, ba vấn đề cơ bản nhất đầy chông gai với Việt Nam khi tham gia TPP bao gồm, thứ nhất là quyền lập hội của người lao động, thứ hai cạnh tranh bình đẳng giữa khối doanh nghiệp Nhà nước với các thành phần kinh tế khác cũng như sự bình đẳng tiếp cận các nguồn lực, tài nguyên, vốn và thị trường; sau hết là vấn đề bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ.

Trả lời Nam Nguyên, Phó giáo sư Tiến sĩ Ngô Trí Long chuyên gia nghiên cứu kinh tế từ Hà Nội nhận định:

TPP thì một trong các điều kiện hết sức quan trọng là quyền tự do lập nghiệp đoàn. Hiện nay ở VN thì chủ yếu công đoàn là chịu sự lãnh đạo của Nhà nước hay nói cách khác là Đảng.
-TS Ngô Trí Long

“TPP thì một trong các điều kiện hết sức quan trọng là quyền tự do lập nghiệp đoàn. Trong bối cảnh hiện nay ở Việt Nam thì chủ yếu công đoàn là chịu sự lãnh đạo của Nhà nước hay nói cách khác là Đảng, hay lập hiệp hội gì đấy thì tùy theo qui chế. Nếu Việt Nam thực sự muốn tham gia TPP thì phải thực thi đúng theo cam kết. Nếu không thực hiện được thì không thể gia nhập TPP, cách giải quyết như thế nào thì hiện nay thuộc về vấn đề phạm trù thể chế, đòi hỏi Việt nam phải có cải cách, cải tổ thể chế thực sự mạnh mẽ và đúng nghĩa. Hiện nay nói thẳng ra vấn đề này còn phải bàn luận và phải cải tổ thì mới có thể tham gia TPP theo đúng nghĩa.”

Tự do nghiệp đoàn là một vấn đề nhạy cảm ở Việt Nam bắt nguồn từ thực tế lịch sử ở Ba Lan, chế độ cộng sản cầm quyền đã sụp đổ vì hoạt động của Công đoàn Đoàn kết. Chưa hiểu Đảng và Nhà nước Việt Nam sẽ cải tổ như thế nào đối với điều kiện khắt khe của TPP.

Theo TS Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu chính sách IDS, một tổ chức độc lập tự giải thể khi không còn có thể nghiên cứu độc lập, thì chính những người lao động phải đột phá đòi hỏi những quyền chính đáng của mình. Qua việc 8 lãnh đạo Doanh nghiệp Công ích của TP.HCM bóc lột người lao động, TS Nguyễn Quang A nhận định”

“Tổ chức Công đoàn, mà thực sự là một bộ phận nối dài của Đảng Cộng sản, hoàn toàn không bảo vệ lợi ích của người lao động. Về điều kiện của TPP buộc Nhà nước Việt Nam phải cho phép có những nghiệp đoàn lao động độc lập, theo tôi là một bước một áp lực từ bên ngoài rất là quan trọng. Nhưng tôi nghĩ là những áp lực từ bên trong mới là chính.”

MG7768_1324374268-250.jpg
Trưởng đoàn đàm phán BTA Việt – Mỹ Nguyễn Đình Lương (trái) và Ông Joe Damond Trưởng đoàn đàm phán phía Hoa Kỳ tại hội thảo nhân kỷ niệm 10 năm thực hiện BTA tại Hà Nội hôm 9/12/2011. Photo courtesy of VNnet.

Khi đề cập tới khía cạnh quyền tự do lập hội của người lao động, một điều kiện của TPP. Ông Nguyễn Đình Lương bóc trần một sự thật ít người để ý, ông đưa ra một định nghĩa rất khó được chính quyền Việt Nam chấp nhận, đó là: Quyền lập hội là một trong những quyền “tạo hóa ban” cho những người có sức lao động, đi lao động để tự vệ. Đó là một trong những chuẩn mực quy định của Tổ chức lao động quốc tế (ILO) mà Việt Nam là một thành viên. Đó cũng là một quy phạm phổ quát trong đời sống xã hội văn minh.

Ông Nguyễn Đình Lương tiết lộ một chi tiết rất đáng chú ý, từ khi BTA được ký kết năm 2001, đến nay sau 12 năm Việt Nam vẫn chưa có được điều mơ ước, chưa được Hoa Kỳ dành cho Qui chế ưu đãi phổ cập thuế quan (GSP) áp dụng thuế suất 0% đối với hàng ngàn mặt hàng nhập khẩu vào Hoa Kỳ. Thời gian đàm phán BTA bị bế tắc vì Luật GSP của Hoa Kỳ đòi hỏi một số yêu cầu cao trong đó có quyền lập hội. Ông Lương đã đề nghị Đoàn Hoa Kỳ ghi vào Hiệp định là: “Phía Hoa Kỳ sẽ xem xét dành GSP cho Việt Nam”. Điều này hàm ý là khi nào Việt Nam chưa có quyền tự do lập hội, thì chưa được hưởng Qui chế ưu đãi phổ cập thuế quan của Hoa Kỳ.

Cần thay đổi thể chế

Muốn vào TPP, Việt Nam một lần nữa không thể tránh khỏi khúc xương khó nuốt là “Quyền tự do lập hội”. Theo quan điểm của ông Nguyễn Đình Lương, phía Hoa Kỳ và các nước khác có nhân nhượng thì cũng chỉ ở mức cho một thời hạn bảo lưu vài ba năm để Việt Nam xử lý những vấn đề thuộc cơ chế trong nước.

Ông Nguyễn Đình Lương nhận định rằng, chấp nhận “Quyền lập hội” cho người lao động thì công đoàn Việt Nam sẽ phải đổi mới cả về chức năng nhiệm vụ, cả về phương thức hoạt động, và sau đó có thể là các đoàn thể quần chúng khác cũng sẽ noi gương.

Vẫn theo lời nhân vật này, Việt Nam sẽ là nước khó khăn trong cuộc đàm phán TPP hiện nay vì Việt Nam là nước có nền kinh tế kém nhất và hệ thống pháp luật ‘khập khiễng nhất trong số các nước đang đàm phán. Không thể có chuyện như có người nói rằng TPP sẽ là một bữa đại tiệc của Việt Nam.’

Nếu gia nhập TPP mà không có quyết tâm mà vẫn còn rào cản, tư duy vẫn còn trì trệ  thì chắc chắn phải nói thẳng là Việt Nam sẽ bị thua cuộc ngay trên sân nhà.
-TS Ngô Trí Long

Đối với lợi ích khi tham gia TPP, nhân vật từng lèo lái đoàn Việt Nam đạt được thỏa thuận Hiệp định Thương mại Việt Mỹ (BTA) năm 2001 đặc biệt nhấn mạnh, biết khai thác cơ hội sẽ được nhiều, có khi được rất nhiều. Nguyên văn lời ông Nguyễn Đình Lương nói: “Trong nền kinh tế toàn cầu hóa, thế giới đang đua tranh, nếu anh lập cập không biết làm ăn, anh chỉ được ‘ăn xái’ vạch lưng ra cho người ta giẫm lên.”

Rút kinh nghiệm sau hơn 5 năm Việt Nam tham gia Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), ông Nguyễn Đình Lương nói một cách không rào đón, kinh tế WTO là kinh tế thị trường tự do. Vì vậy nó chỉ có thể vận hành và phát triển trong môi trường cạnh tranh lành mạnh. Nói đúng hơn ở Việt Nam cạnh tranh lành mạnh không được cổ vũ, khuyến khích và tạo dựng. Cộng thêm vào đó, văn hóa tham nhũng được phổ cập, tạo điều kiện cho các nhóm lợi ích hoành hành, làm méo mó cả những quốc sách đúng đắn.

Trong bài trên VietnamNet, đối với các vấn đề doanh nghiệp nhà nước, cạnh tranh bình đẳng, vấn đề mua sắm công, ông Nguyễn Đình Lương nhắc lại giai đoạn đàm phán BTA cuối những năm 1990, Hoa Kỳ đòi hỏi khối doanh nghiệp nhà nước phải hoạt động công khai minh bạch, trên thị trường phải theo tiêu chí thị trường bình đẳng với các thành phần kinh tế khác. Lúc đó Việt Nam chưa chấp nhận vì không thể xử lý được mọi vấn đề. Ông Lương nói nguyên văn: “Ở thời điểm đàm phán BTA cái chủ trương “quốc doanh chiếm vai trò chủ đạo” thông qua các tập đoàn hoạt động đa ngành chưa trở thành quốc sách, chỉ mới là ý tưởng ban đầu chứ chưa hình thành và kích hoạt thành những “bọc ung thư” như Vinashin, Vinalines…, chưa khê mùi “bức xúc” như hiện nay.”

Theo ông Lương, sân chơi TPP là sân chơi kinh tế thị trường. Những tiêu chí trên sân chơi: mở, thong thoáng, công khia, minh bạch, bình đẳng, không phân biệt đối xử; là những tiêu chí bắt buộc nó sẽ giữ cho các nền kinh tế phát triển lành mạnh và bền vững. Duy trì tình trạng đóng đóng mở mở, kín kín, hở hở rồi để các nhóm lợi ích khai thác không phải là của TPP. Vào TPP chắc chắn Việt Nam phải chấp nhận xóa hết sự phân biệt đối xử, áp dụng luật chơi bình đẳng giữa các thành phần kinh tế, trên thị trường cũng như trong đấu thầu các khoản mua sắm công (trừ mua sắm cho an ninh quốc phòng). Mọi doanh nghiệp được bình đẳng trong tiếp cận các nguồn lực, tài nguyên, vốn, thị trường.

Người đọc báo hiểu rằng, Nhà nước Việt Nam đứng trước nan đề thay đổi thể chế, cải tổ pháp luật và cải cách phương thức điều hành kinh tế.

Đối với vấn đề bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ theo điều kiện TPP. Mặc dù Việt Nam đứng trong tốp đầu thế giới về vi phạm bản quyền, nhưng ông Nguyễn Đình Lương nhận định rằng, thế giới và chính Việt Nam đang cần những chế tài mạnh, thật mạnh để chặn đứng nạn ăn cắp sản phẩm trí tuệ, để cứu cả nền kinh tế và cả nền khoa học.

MrLuong-250.jpg
Từ trái sang: Nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan, Giám đốc Học viện Ngoại giao Đặng Đình Quý và 2 vị trưởng đoàn đàm phán BTA Việt – Mỹ Nguyễn Đình Lương và Joe Damond trong cuộc tọa đàm hồi tháng 12 năm 2011 tại Hà Nội. Photo courtesy of VNnet.

Chấp nhận những yêu cầu cao chế tài mạnh là bảo vệ mình hôm nay, ngày mai, là xây dựng môi trường cho trí tuệ phát triển và tạo cho Việt Nam một chỗ đứng đàng hoàng trong thế giới hiện đại. Theo ông Lương Việt Nam sẽ có nhiều khó khăn nhất định trong quá trình thực thi, ta sẽ nhờ quốc tế hỗ trợ.

Với tất cả những câu hỏi hớn để Việt Nam hưởng lợi ích khi TPP trở thành hiện thực, trong đó xấu nhất có cả khả năng Việt Nam trở thành một thị trường tiêu thụ hàng nhập khẩu. Phó Giáo sư Ngô Trí Long chuyên gia kinh tế ở Hà Nội nhận định:

“Nếu gia nhập TPP mà không có quyết tâm mà vẫn còn rào cản, tư duy vẫn còn trì trệ  thì chắc chắn phải nói thẳng là Việt Nam sẽ bị thua cuộc ngay trên sân nhà. Đây là điều cảnh báo trước đối với giới lãnh đạo Việt Nam nếu quyết tâm thực sự tham gia vào TPP, những bài học từ kinh nghiệm qua tổ chức quốc tế như WTO, thì Việt Nam cần phải có sự cải tổ quyết tâm mạnh mẽ thực sự, còn nếu không sẽ bị loại ra cuộc chơi hay nói cách khác sẽ bị thua và đo ván ngay trên sân nhà và xảy ra những hậu quả rất mới, có nhiều khi trở thành thị trường hoàn toàn tiêu thụ chứ không phải là một đất nước phát triển.”

Hội nhập với thế giới là một tiến trình dài mà Việt Nam đã và đang thực hiện. Trên các diễn đàn nhiều ý kiến cho rằng, điều cốt lõi không phải Việt Nam mất gì, được gì hoặc có được các đối tác khác, đặc biệt là Hoa Kỳ chấp nhận hay không. Sở dĩ Hoa Kỳ thẳng thừng áp đặt luật chơi vì là nền kinh tế lớn nhất thế giới. Trong dịp trả lời chúng tôi, TS Võ Trí Thành, phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế Trung ương từ Hà Nội nhận định:

“Hội nhập cũng là một sức ép để đổi mới, trong nước phải cải cách. Ở đây có nhiều hàm ý chứ không đơn thuần là tồn tại, phát triển hay là bị cạnh tranh và bị loại trừ.”

Trên VietnamNet, ông Nguyễn Đình Lương sau khi tiết lộ nhiều khúc mắc qua kinh nghiệm đàm phán BTA hồi cuối những năm 1.990 đầu 2.000 đã kết luận về triển vọng TPP. Theo ông, với BTA ViệtNam đã chấp nhận mở cửa cả những ngành dịch vụ như viễn thông, tài chính mà trước đó đã khoanh vùng là “đất của chúa” và đã rào thật kín “vì an ninh quốc gia”. Đó là những điều tưởng như không thể, nhưng rồi đã chấp nhận để mở đường cho đất nước phát triển.

Ông Nguyễn Đình Lương qui lỗi cho sự cải tổ thể chế quá chậm, cải tổ pháp luật nửa vời, nên trong quá trình thực thi cộng với sự níu kéo của cơ quan công quyền đã làm biến tướng môi trường kinh doanh, và dẫn đến những hệ lụy mà báo chí từng đề cập.

Mặc dù cho là TPP khó có thể sớm thông qua vào cuối năm nay như Hoa Kỳ hy vọng, tuy vậy nhân vật được dư luận mô tả là nói thẳng nói thật nhất về những vấn đề nhạy cảm kinh tế chính trị, vẫn tỏ ra tin tưởng việc tham gia TPP sẽ cho Việt Nam thêm một cơ hội để đổi mới.

Bắc Hàn sụp đổ và kịch bản ứng phó

Bắc Hàn

Nguy cơ Bắc Hàn sụp đổ trong năm tới là 2% theo nghiên cứu

Hoa Kỳ nên cân nhắc đàm phán trước với Trung Quốc về một giới tuyến phân chia quân sự trong trường hợp Bắc Hàn sụp đổ, theo một nghiên cứu công bố hôm thứ Năm.

Nghiên cứu của Viện nghiên cứu chiến lược RAND tại Hoa Kỳ cảnh báo về các hậu quả thảm khốc nếu chế độ Kim Jong-un đột nhiên sụp đổ, theo AFP.

Báo cáo của viện nghiên cứu có tiếng này nói rằng sự sụp đổ của nhà nước toàn trị ở Bình Nhưỡng có thể gây ra một nạn đói nghiêm trọng cũng như một cuộc khủng hoảng nhân quyền ở một quốc gia giam giữ hàng trăm ngàn tù nhân.

Hoa Kỳ và đồng minh Hàn Quốc sẽ gần như chắc chắn can thiệp, điều gây báo động với Trung Quốc, quốc gia đồng minh chính của Bắc Hàn, nghiên cứu cho hay .

Trung Quốc lâu nay lo ngại việc ngăn chặn dòng người tị nạn và tránh việc các lực lượng Hoa Kỳ tiếp cận gần biên giới. Vì thế Bắc Kinh sẽ có thể gửi quân tới Bắc Hàn và tạo ra nguy cơ leo thang nhanh chóng cho một cuộc đối đầu với các lực lượng quân sự của Mỹ hay Hàn Quốc.

“Cách tốt nhất để giảm thiểu tai nạn như vậy là xác định giới tuyến phân chia cho các lực lượng của Trung Quốc đối với (Hàn Quốc) và quân đội Mỹ,” nghiên cứu nói.

Bruce Bennett, tác giả của nghiên cứu, thừa nhận rằng ý tưởng này có thể không được hoan nghênh ở Hàn Quốc và gợi lên sự phân chia nước Đức sau Thế chiến II.

Bán đảo Triều Tiên vẫn trong tình trạng chia cắt kể từ cuộc chiến 1950-1953 với cuộc đọ sức giữa Hoa Kỳ, các đồng minh phương Tây chống lại Trung Quốc khi đó.

“Thiết lập một giới tuyến như thế thực sự không phải là một ý tưởng tốt, về mặt chính trị, nhưng mặt khác, xảy ra chiến tranh với Trung Quốc còn tồi tệ hơn,” tác giả Bennett nói.

“Rốt cuộc chúng ta có thể phải tạo lập một giới tuyến chỉ ra rằng Trung Quốc không tiến xuống phía nam, và chúng ta sẽ không tiến lên phía bắc,” ông nói.

‘Cần bàn bạc trước’

“Cách tốt nhất để giảm thiểu tai nạn như vậy là xác định giới tuyến phân chia cho các lực lượng của Trung Quốc đối với (Hàn Quốc) và quân đội Mỹ.”

Báo cáo của Viện Rand

Hoa Kỳ và Hàn Quốc cần phối hợp với Trung Quốc về các ưu tiên chính như đưa thực phẩm vào Bắc Hàn và bảo đảm kiểm soát hạt nhân cùng các loại vũ khí hủy diệt hàng loạt khác của nước này, nghiên cứu nói.

Trung Quốc, nước có thể tìm cách hậu thuẫn một nhóm thuộc chế độ cũ của Bắc Hàn, cuối cùng nên đồng ý rút quân và cho phép thống nhất đất nước, trong phương án khả dĩ nhất dưới sự bảo trợ của một nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc (LHQ), báo cáo của Viện Rand nói.

Thế nhưng các nghị quyết của LHQ có thể mất thời gian và do đó sẽ là “thích hợp hơn” khi có một thỏa thuận về chủ trương với Trung Quốc trước khi Bắc Hàn sụp, theo báo cáo.

Bennett nói ông đã tiến hành báo cáo nghiên cứu do có lo ngại rằng các quốc gia chủ chốt đã không thảo luận đủ với nhau về những việc cần làm nếu quốc gia cộng sản nghèo nàn này đổ vỡ.

“Có lẽ xác suất của việc Bắc Hàn sụp đổ vào năm tới là hai phần trăm. Đó là mối nguy hiểm ở tỷ lệ hai phần trăm,” ông nói .

“Xác suất mà căn nhà của bạn bị cháy là bao nhiêu? Có lẽ không phải là hai phần trăm, nguy cơ ấy ít hơn rất nhiều, nhưng bạn có bảo hiểm hỏa hoạn không? Tôi thì có,” ông nói .

Nghiên cứu không dự đoán về một thời gian cụ thể cho sự sụp đổ của Bắc Hàn, nhưng dự kiến chế độ cuối cùng sẽ sụp đổ.

Một trong những kịch bản có nhiều khả năng nhất cho sự sụp đổ, theo nghiên cứu, có thể là một vụ ám sát nhắm vào lãnh đạo Kim Jong-un .

Kim, người thay thế cho cha đẻ quá cố Kim Jong-il từ tháng 12/2011, được cho là chưa đến 30 và chưa chỉ định người kế nhiệm.

Sự mất mát đột ngột của một nhà lãnh đạo trung ương có thể dẫn đến các phe phái tranh phần điều hành Bắc Hàn, mang lại tình trạng hỗn loạn và cản trở nghiêm trọng cho phân phối thực phẩm, nghiên cứu nói.

Hàng trăm ngàn người Bắc Hàn bị chết đói vào giữa thập niên 1990, sau khi sự tan rã của Liên Xô chấm dứt nguồn viện trợ quan trọng.

Chủ tịch Việt Nam hứa cải cách nhưng biện hộ cho trấn áp

Thụy My, rfi, 20/9/13

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130920-chu-tich-nuoc-viet-nam-hua-cai-cach-nhung-bien-ho-cho-tran-ap

Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang

Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang. Reuters

Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang hôm qua 19/09/2013 tại Copenhague đã tuyên bố là chính phủ Hà Nội đang nỗ lực cải cách đời sống chính trị của đất nước. Tuy nhiên ông đã phải đối phó với những chỉ trích về việc trấn áp các blogger.

Trong cuộc họp báo chung với nữ Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning-Schmidt, ông Trương Tấn Sang tuyên bố: “Ngoài việc phát triển kinh tế, chúng tôi còn cố gắng thiết lập một cương lĩnh tốt nhất cho đời sống chính trị. Tôi nghĩ rằng không có một hệ thống nào hoàn hảo. Mỗi hệ thống cần phải được cải cách để phát triển (…), chúng tôi sẽ tiếp tục cải thiện tình hình tại Việt Nam“.

Ông Trương Tấn Sang đến Đan Mạch, một trong những nước viện trợ nhiều nhất cho Việt Nam, trong khuôn khổ một chuyến viếng thăm chính thức Nhà nước ba ngày. Chính phủ Đan Mạch muốn tranh thủ mối quan hệ đặc biệt này, trong lúc nền kinh tế Việt Nam đang trên đường phát triển. Kế hoạch này gặp nhiều trở ngại vì công luận Đan Mạch nhạy cảm với việc tôn trọng tự do ngôn luận.

Chính quyền Việt Nam thường xuyên bị tố cáo vì thái độ cứng rắn đối với tất cả các nhà ly khai, và vi phạm quyền tự do ngôn luận. Một báo cáo của Phóng viên Không biên giới công bố vào tháng Bảy mô tả Việt Nam như là « nhà tù thứ hai của thế giới đối với các blogger và nhà ly khai trên mạng, sau Trung Quốc ».

Chủ tịch Trương Tấn Sang nhìn nhận là hệ thống chính trị của đất nước mình có những « khuyết điểm » nhưng ông nhấn mạnh là « tất cả mọi người kể cả các quan chức, nếu vi phạm luật pháp thì đều bình đẳng trước pháp luật ». Ông cũng khẳng định « có bốn triệu blogger tự do tại Việt Nam ».

Khi bắt tay một nhà báo Đan Mạch, ông Sang nói : « Rất hoan nghênh ông đến Việt Nam, và càng lâu càng tốt ».

Việt Nam cấm tư nhân ra báo, và tất cả báo chí, đài truyền hình đều do Nhà nước quản lý. Theo các nhóm bảo vệ nhân quyền, các luật sư, blogger và nhà hoạt động thường xuyên là mục tiêu bị bắt bớ và giam giữ tùy tiện.

Đưa tin về chuyến công du của ông Sang, báo Nhân Dân cho biết, Việt Nam là một trong mười nền kinh tế tiềm năng được Đan Mạch lựa chọn để triển khai Chiến lược tăng trưởng thị trường. Về hồ sơ Biển Đông, Thủ tướng Đan Mạch ủng hộ việc giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế. Một bài báo đăng trên một tờ báo khác trong nước, đăng lại các trả lời của ông Trương Tấn Sang với báo chí Đan Mạch về nhân quyền, không hiểu sao đã bị rút xuống.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: ‘Nhân quyền là vấn đề cả dân tộc chúng tôi đang quan tâm’

Đăng bởi BTV VAOL vào Thứ sáu, ngày 20 tháng chín năm 2013

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: ‘Nhân quyền là vấn đề cả dân tộc chúng tôi đang quan tâm’ (TN)…bài báo này đã biến mất trên Thanh Niên Online!!!.

Ngày 19.9, ngay sau khi kết thúc hội đàm, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning-Schmidt đã có cuộc họp báo, trả lời các vấn đề mà truyền thông 2 nước quan tâm.

Trả lời câu hỏi của phóng viên Đan Mạch về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam, Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning-Schmidt cho rằng: “Vấn đề quyền con người luôn là vấn đề mà Đan Mạch và EU rất quan tâm. Hiện nay và EU và Việt Nam có đối thoại thường xuyên về vấn đề nhân quyền và lần đối thoại gần đây nhất diễn ra vào tuần trước. Chúng tôi cũng nhận thấy những bước phát triển tích cực và chúng tôi sẽ tiếp tục trao đổi các quan điểm nhằm phát triển tốt nhất vấn đề này”.

Xin ngài Chủ tịch nước Trương Tấn Sang chia sẻ về vấn đề nhân quyền và xung quanh ý kiến cho rằng có hạn chế internet ở Việt Nam?


Tuyên bố chung về đối tác toàn diện Việt Nam – Đan Mạch

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Thủ tướng Helle Thorning-Schmidt đã chứng kiến lễ ký các văn kiện và Bản ghi nhớ hợp tác: Tuyên bố chung về Đối tác toàn diện Việt Nam – Đan Mạch. Trong đó, hai bên tái khẳng định quyết tâm thúc đẩy quan hệ thương mại song phương và hoạt động xúc tiến đầu tư nhằm tăng kim ngạch thương mại và dòng vốn đầu tư vào Việt Nam và Đan Mạch.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Tôi xin cảm ơn câu hỏi của vị phóng viên báo Đan Mạch. Điều mà bạn quan tâm cũng là điều mà cả dân tộc chúng tôi đang quan tâm. Chính vì quan tâm tới nhân quyền, tới tự do mà chúng tôi phải đổ máu rất nhiều để giành độc lập trong các cuộc kháng chiến. Tôi nhớ rất rõ và chân thành cám ơn các bạn, trong cuộc kháng chiến đó đã đứng về phía Việt Nam, ủng hộ nhân dân Việt Nam giành độc lập, tự do.


Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại cuộc họp báo ở Copenhagen, Đan Mạch – Ảnh: AFP

Một đất nước đã quyết tâm giành độc lập tự do bằng một sự hy sinh rất to lớn như vậy thì không có lý do gì khi giành được độc lập rồi lại không lo lắng về cuộc sống tự do hạnh phúc của nhân dân mình.

Tôi không có ý định ca ngợi thể chế chính trị của chúng tôi cái gì cũng đều tuyệt vời, vẫn còn có nhược điểm. Nhưng mong các bạn cũng quan tâm những chỉ số có thể nói là dấu son lớn trên bản đồ chính trị của thế giới. Chúng tôi có 86 triệu dân, trong đó trên 30 triệu người sử dụng internet hằng ngày, tỷ lệ đó biến đổi hàng giờ, không có bất cứ sự ngăn cấm nào cả.

Ngoài ra Việt Nam có khoảng trên bốn triệu blogger, rất tự do. Do vậy, ở ngoài thì đồn đại rất nhiều nhưng để hiểu Việt Nam nhiều hơn, hiểu về đời sống chính trị của Việt Nam thì xin mời các bạn hãy đến Việt Nam. Mặc dù chúng tôi còn nghèo nhưng cũng có trên dưới 200 kênh truyền hình, 700 tờ báo và không dưới 17.000 phóng viên…

Đan Mạch là đất nước sớm có viện trợ ODA cho Việt Nam. Vậy xin bà Thủ tướng cho biết, trong thời gian tới việc hỗ trợ ODA cho Việt Nam sẽ được tiến hành thế nào trong bối cảnh Việt Nam đã có những phát triển về kinh tế xã hội?

Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning-Schmidt: Thành tựu của Việt Nam thời gian qua cũng mở đường cho việc đổi mới quan hệ hợp tác giữa Việt Nam và Đan Mạch, từ hợp tác phát triển sang mối quan hệ hợp tác về chính trị và thương mại. Chương trình hợp tác phát triển giữa Việt Nam và Đan Mạch sẽ kết thúc vào năm 2015 và sau đó sẽ chỉ còn một số chương trình được tiếp tục như biến đổi khí hậu, tăng trưởng xanh, hành chính công… Đây là những lĩnh vực mà ngài Chủ tịch nước cũng nhất trí với tôi là Việt Nam đang rất cần.

Thưa Chủ tịch nước, xu hướng viện trợ ODA mà bà Thủ tướng vừa nói là xu hướng tất yếu. Vậy theo ông cần phải làm gì để thu hút ngày càng nhiều các nhà đầu tư nước ngoài đến Việt Nam?

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Cho đến nay, tổng số viện trợ ODA cho Việt Nam khoảng 1,3 tỉ USD. Với tư cách là nhà lãnh đạo của nước Việt Nam, tôi không dám bình luận việc sử dụng nguồn viện trợ ODA tốt hay xấu, nhưng xin dẫn lời của ngài Chủ tịch quốc hội Đan Mạch sáng nay có nói với tôi rằng: Việt Nam là một trong những nước sử dụng tốt nhất nguồn ODA do Đan Mạch viện trợ.

Về vấn đề kêu gọi đầu tư, Diễn đàn doanh nghiệp giữa Việt Nam và Đan Mạch cũng sẽ cho thấy tiềm năng đầu tư rất lớn giữa hai nước. Các lĩnh vực mà các bạn đang có thế mạnh và chúng tôi cũng đang rất cần, như: phát triển năng lượng tái tạo, xử lý chất thải hay vấn đề giáo dục.

Tuệ Nguyễn (ghi)
Thanh Niên Online


Nguồn: Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: ‘Nhân quyền là vấn đề cả dân tộc chúng tôi đang quan tâm’ – Thanh Niên Online

Phiên bản cache tại địa chỉ: http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130920/chu-tich-nuoc-truong-tan-sang-nhan-quyen-la-van-de-ca-dan-toc-chung-toi-dang-quan-tam.aspx

Nguyễn Chí Thiện (1939-2012) và Hoa địa ngục

Thụy Khuê, RFI, 19/9/2013

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130919-nguyen-chi-thien-1939-2012-va-hoa-dia-nguc

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện và trang bìa tập thơ Hoa Địa Ngục

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện và trang bìa tập thơ Hoa Địa Ngục

Hoa địa ngục là một hành trình thơ, là một hành trình sống. Hoa địa ngục là tác phẩm sớm nhất mô tả đầy đủ hai khía cạnh: chế độ tù ngục và cuộc sống con người trong chế độ toàn trị, ngay từ năm 1960, ở miền Bắc. Văn bản xuất hiện năm 1979, cũng là sớm nhất, khi những hồi ký của tù nhân cải tạo miền Nam chưa ra đời và hai mươi năm sau, ở miền Bắc mới có tiểu thuyết Truyện kể năm 2000 củaBùi Ngọc Tấn.

Năm 1979, một tập thơ từ Hà Nội được chuyển ra nước ngoài. 1980, được in ra. Những ấn bản đầu tiên không đề tên tác giả, chỉ biết đó là một người tù, một kẻ mạo hiểm đã đem tác phẩm của mình “ném vào” toà đại sứ Anh. Tác giả lập tức bị bắt. Bị tù. Đó là Hoa địa ngục của Nguyễn Chí Thiện.

Hoa địa ngục, khi mới in, mang những tên như Tiếng vọng từ đáy vực[1], Quê hương tù ngục[2], v.v… Nhiều năm sau mới trở lại với tên Hoa địa ngục do tác giả chọn.

Hoa địa ngục hay những đoá hoa nẩy sinh từ địa ngục -chắc hẳn đã cảm hứng từ Fleurs du mal (Ác hoa), những đoá hoa nảy sinh từ nỗi đau, từ cõi ác của Baudelaire- chiếu vào cuộc đời tù ngục và con người dưới chế độ toàn trị, theo truyền thống Đỗ Phủ.

Nguyễn Chí Thiện nổi tiếng ngay, được nhiều giải thưởng quốc tế của các cơ quan tranh đấu cho nhân quyền, song thơ ông có lẽ chưa bao giờ được đánh giá đúng mức khi ông còn sống.

Bởi nhiều lý do, nhưng có lẽ đáng chú ý nhất là điểm cộng đồng người Việt hải ngoại chia nhiều phe phái: Phái tả thiên cộng không chấp nhận những câu thơ chạm đến “bác” trong bất cứ hoàn cảnh nào. Phái hữu, phần đông không chú ý tới thi ca và tranh đấu; phần nhỏ cực hữu, sử dụng ông như một vũ khí, một viên đạn trực tuyến chống cộng. Phái “văn học” xếp thơ ông vào loại chính trị “phi nghệ thuật”. Cuối cùng chỉ còn lại một số ít người trung thành với thi ca và tự do, đã bảo vệ ông trong suốt hành trình lâm nạn và số đông quần chúng vô danh, vô nhãn, đọc thơ ông trong im lặng.

Những thành kiến cả yêu lẫn ghét, thường dựa vào mấy câu thơ ông kịch kiệt chửi cộng sản làm nền. Chính những câu thơ này đã tạo ra cliché một Nguyễn Chí Thiện chống cộng cực đoan, quá khích, đi ra ngoài thế giới thi ca Nguyễn Chí Thiện.

Nguyễn Chí Thiện, trong sâu thẳm của thi ca, hình hài, và ngôn ngữ, trong tác phong, trong cách diễn đạt, là một nhân cách thật, một con người thật. Chỉ vì nói thật mà mắc vòng tù tội. Một con người ngây thơ, thành thật, ngơ ngác, vấp ngã trước bao giả trá, tàn ác của chế độ độc tài. Tính thật ấy toát ra trong lời nói, trong câu văn, không hoa mỹ, không vòng vo. Chất thật ấy bao trùm không gian, bọc lấy người nghe, như một điệu buồn, như một hồn ma không đất đậu trên quê hương mà gian dối đã thở thành sự thật.

Năm 1960, ở tuổi 21, vì trót giảng cho học trò đúng sự thật về một đoạn lịch sử thế chiến thứ hai, Nguyễn Chí Thiện phạm tội “phản tuyên truyền”, bị kết án hai năm, nhưng phải tù 3 năm rưỡi, cho đến 1964.

Năm 1966, bị tình nghi làm thơ chống chế độ, lại bị bắt, bị tù 11 năm, 1977 được thả.

Năm 1979 đến toà đại sứ Anh gửi hay “ném” tập thơ Hoa địa ngục, bị bắt tức khắc. Bị tù 12 năm, đến 1991.

Trước sau tổng cộng 27 năm.

Ngày 28/10/1991, Nguyễn Chí Thiện được thả. Tháng 1/1995, được sang Hoa Kỳ.

Nguyễn Chí Thiện, trong sâu thẳm của lời nói, lời thơ, chính là sự thành thật đã qua đời dưới một thế quyền mà sự giả trá đã trở thành quốc sách.

Sự thành thật nguyên thuỷ toát ra từ giọng nói và thi ca của ông, làm cho người nghe, người đọc trong các xã hội “tân tiến” phải ngạc nhiên vì chất men “quê mùa” còn sót lại trong con “người rừng” đã trải gần ba mươi năm tù hãm, đói khát, bệnh tật. Đối với thế giới “văn minh”, Nguyễn Chí Thiện là người tiền sử.

Làm thơ khi bắt gặp một cảnh huống, một ý nghĩ, một tâm sự, một chạnh lòng,… Ông là nhà thơ trần thuật, một người kể chuyện bằng thơ. Thơ ông gần với lời, thơ ông chính là lời nói vội chưa kịp tu từ thành thi ca, còn nguyên chất ròng khổ đau tù ngục.

Hoa địa ngục là thiên hồi ký về cuộc đời tù tội trong những căn ngục riêng, dưới mái giam chung là cuộc đời trong xã hội cộng sản.

Người ta trách thơ ông thiếu nghệ thuật, cũng phải. Ở địa vị ông, có nhà thơ nào còn kịp nghĩ đến nghệ thuật làm thơ? Còn kịp nghĩ đến việc gọt giũa một chữ đẹp cho thơ? Hay tất cả cũng sẽ như ông: chớp nhoáng, ghi lại những đớn đau gào thét trong thịt da tâm não.

Bản thảo Hoa địa ngục tập hợp những bài thơ viết tay, dưới đề năm, chắc là những trang giấy rời, cho nên khi in ra, mỗi người sắp xếp theo một lối, hầu như vô trật tự, không theo thời gian, mà cũng không theo chủ đề, các bản in thường có rất nhiều chữ đánh máy sai, nhưng tạm gọi là đầy đủ, chỉ hơn kém nhau một vài bài.

Lối in vội này, in tất cả này, chỉ có ích lợi nhất thời; nhưng về lâu về dài, sẽ gây rối loạn cho độc giả: những bài thơ dở làm giảm giá trị những bài thơ hay, nhụt chí người đọc. Bởi thơ cần hay không cần nhiều. Biết bao nhà thơ đã làm giảm giá trị của mình bằng những bài thơ dở hoặc những lời thơ lập đi lập lại nhiều lần. Nguyễn Chí Thiện cũng không ngoại lệ.

Vậy điểm đầu tiên, khi in hoặc in lại thơ Nguyễn Chí Thiện, có lẽ nhà xuất bản nên tuyển, lược những bài dở hoặc lập lại; rồi xếp theo chủ đề, hoặc theo thứ tự thời gian, để làm sáng tỏ vũ trụ thơ Nguyễn Chí Thiện: Thân phận con người trong xã hội toàn trị.

Nguyễn Chí Thiện là nhân chứng không thể loại trừ về một guồng máy kiểm soát con người từ trí óc đến hành động, từ tay chân đến tư tưởng. Hoa địa ngục vừa là một hành trình thơ, vừa là một hành trình sống.Hoa địa ngục là tác phẩm sớm nhất mô tả đầy đủ hai khía cạnh: chế độ tù ngục và cuộc sống con người trong chế độ toàn trị, ngay từ năm 1960, ở miền Bắc.

Văn bản xuất hiện năm 1979, cũng là sớm nhất, khi những hồi ký của tù nhân cải tạo miền Nam chưa ra đời và hai mươi năm sau, ở miền Bắc mới có tiểu thuyết Truyện kể năm 2000 củaBùi Ngọc Tấn.

Hoa địa ngục là câu chuyện một thanh niên bước vào đời tràn đầy hy vọng: 1954, miền Bắc bắt đầu cuộc sống hoà bình, độc lập, sau chín năm chiến tranh. Ba năm sau, 1957, chàng sáng tác bài Mắt em, thơ tình, có lẽ là bài thơ đầu tiên được lưu lại, mang nét lãng mạn của cái “thủa ban đầu lưu luyến ấy“, lần đầu rung động trước đôi mắt thuyền[3]. Mắt em thời chưa đi tù, là một hợp âm ca dao, Lưu Trọng Lư và TTKH trong tình yêu thứ nhất:

Mắt em mềm mại con đò

Anh nhìn chẳng thấy hẹn hò một câu

Mắt em trong mát giòng sâu

Anh nhìn chẳng thấy nhịp cầu bắc qua

Mắt em là một vườn hoa

Vắng anh, thắm nở chói loà sắc hương

Vườn hoa ấy, cảnh thiên đường

Anh nhìn chỉ thấy cửa thường đóng nghiêm (Mắt em, 1957) 

Người thanh niên 18 tuổi của một Hà Thành đã tiếp thu cách mạng được ba năm, nhưng chưa “lột xác”: vẫn còn mộng đôi mắt thuyền của Lưu Trong Lư, vẫn còn mơ giai nhân đài các “đóng nghiêm” trong khung cửa của Thâm Tâm TTKH.

Một năm sau, 1958, thơ đã buồn hơn, đã nhuốm màu hoang sơ Hà Nội sau bốn năm “giải phóng”. Thơ luyến nhớ dĩ vãng. Hà Nội bây giờ nằm im, lo sợ, chờ đợi bản án Nhân Văn:

Quanh hồ liễu rủ

Giữa hồ tháp đứng âm u

Đền Ngọc Sơn không hương khói lạnh lùng

Cầu Thê Húc nằm nghe lá rụng…

Đâu những bác thầy tầu, thầy cúng

Những bà già đi lễ năm xưa?

Cảnh hồ gươm mưa nắng bốn mùa

Lẩn quất bóng rùa, lặng lẽ… (Quanh hồ liễu rủ, 1958) 

Lại một năm nữa trôi qua, 1959, lịch sử miền Bắc xuyên dần vào thơ. Cái sợ của người dân thấm dần vào không gian, cỏ lá. Không khí âm u vượt biên Hà Nội, trải rộng, trải dài, lan tới núi rừng, tới thượng du, tới những bản xa nơi địa đầu hoang dã:

Vài cánh dơi chập chờn quanh cổ miếu

Rừng ngả dần mầu hiểm bí, âm u

Gió đìu hiu thoang thoảng lạnh hơi chiều

Sương ẩm ướt bắt đầu rơi phủ

Trong lặng vắng vút ngân dài tiếng hú

Vài cánh chim lạc lõng vội bay về

Lời tối tăm vang dậy bốn bề

Tiếng ếch nhái côn trùng trong cỏ nước

Người lữ khách giật mình chân rảo bước

Bàn mường xa có kịp tới qua đêm? (Vài cánh dơi, 1959) 

Nhưng 1959 cũng là năm người thanh niên hai mươi tuổi ngước mắt nhìn xã hội, nhìn con người và cuộc sống. Niềm vui đánh đuổi được thực dân Pháp đã qua lâu rồi, chỉ còn lại mầu đỏ búa liềm, liệm dần cuộc đời thực tại trong bốn bức tường độc tài của một người, một đảng.

Nguyễn Chí Thiện bắt đầu vẽ chân dung. Bức tranh đầu, ông vẽ một người mù, một xẩm tân thời sống trong chế độ mới; đồng thời cũng là ý thức của chính mình, lần đầu tiên tỉnh dậy, nhìn thấy sự thực nằm sau những bức bình phong giả, bài trí ánh sáng, ấm no tân tạo:

Tôi thường đi qua phố

Có anh chàng mù, mắt như hai cái lỗ

Kính chẳng đeo, mồm thời xệch méo

Ngậm vào tiêu, cổ nổi gân lên

Dốc hơi tàn thổi đứt đoạn như rên

Mấy bài hát lăng nhăng ca ngợi Đảng

Đã mang lại ấm no và ánh sáng!

Một buổi sớm anh như choáng váng

Gục xuống đường, tiêu rớt sang bên

Tôi vội vàng chạy lại đỡ anh lên

Anh chỉ khẽ rên: Trời, đói quá! (Tôi thường đi qua, 1959) 

Năm 1959 đối với Nguyễn Chí Thiện đánh dấu ngõ quặt của nhận thức. Ngày Thiện đỡ người mù dậy, cũng là ngày anh đỡ chính anh, mang tâm thức anh từ vùng tối ra vùng sáng. Nhưng đó cũng là ngày đại hoạ cho anh: từ nay, anh sẽ thay người mù bước vào bóng tối của lao tù cho đến hết tuổi trẻ.

Năm 1960, lại một bước nữa dấn thân vào định mệnh: Nguyễn Chí Thiện nhận dạy thay một người bạn ốm vài giờ lịch sử cho lớp học bổ túc văn hóa ở Hải Phòng. Bài giảng về đại chiến thứ hai, thấy sách giáo khoa viết Nhật đầu hàng là do Hồng Quân Liên Xô đánh bại quân Nhật ở Mãn Châu, Thiện bèn đính chính: Nhật đầu hàng vì Mỹ bỏ hai quả bom nguyên tử. Chuyện vu vơ, chẳng dính líu gì đến chính trị Việt Nam, thế mà anh bị đưa ra toà, lãnh án 2 năm tù vì tội “phản tuyên truyền”. Người con trai 20 tuổi, bị giam vì trót dậy học trò sự thực, chưa tiên đoán được những gì sẽ đến trong tương lai:

Nửa đời thân thế long đong

Nhà thương tù ngục xoay vòng tuổi xuân

Một năm thổ huyết hai lần

Mười năm cấm cố tiêu dần thịt da

Rừng hoang biên giới mưa sa

Hoẵng kêu nấc gịong xa xa trên ngàn

Chăn đơn khôn ấm nỗi hàn

Co lên đất tấm thân tàn bỏ đi… (Đêm nằm nghe, 1974) 

1961, nẩy sinh một Nguyễn Chí Thiện khác, một nhà thơ lột xác, đã thôi lãng mạn, đã từ yêu đương, miễn tiếc nhớ, để bước vào thực chất lao tù, bước vào định mệnh:

Có những chiều mưa buồn lạnh cóng

Giữa bùn trơn tê tím xương da

Chống cuốc nhìn rừng núi bao la

Trong bụi nước mờ mờ lẩn bóng…

Có những chiều mặt trời như lửa bỏng

Giọt mồ hôi mờ xót con ngươi

Đặt gánh phân nhìn bốn phía đất trời

Rừng núi đứng im lìm trong nắng loá

Có những chiều thịt gân rời rã

… (Có những chiều, 1961) 

Nguyễn Chí Thiện, nhà thơ nhân chứng

Từ đây, Nguyễn Chí Thiện trở thành nhà thơ nhân chứng, trở thành Đỗ Phủ của địa ngục trần gian, của thiên đường cộng sản. Tia mắt ánh xanh lạ lùng ở một người châu Á ấy đã quắc lên.

Ở tuổi 23, ông viết bài thơ đầu tiên mô tả thực chất đời tù. Ở người thanh niên lãng mạn mơ mộng hiền lành mấy năm về trước, nay đã có sự đổi thay toàn diện từ lực tâm đến lực bút, những chữ dữ dội, khốc liệt, vung lên:

Chúng tôi sống giữa lòng thung lũng

Bốn bên là rừng núi bọc vây quanh

Ở rúc chui trong mấy dẫy nhà tranh

Đầy rệp muỗi, đầy mồ hôi, bóng tối

Bệnh tật cho nhau, đời ôi hết lối

Tuyệt vọng ngấm dần, hồn xác tả tơi

Bảo đây là kiếp sống của con người

Của trâu, chó? So làm sao, quá khó!

Làm kiệt lực, nếu không giây trói đó

Ốm ngồi rên, báng súng thúc vào lưng

Bướng lại ư? Hãy cứ coi chừng

Xà lim tối, chân cùm dập nát!

Lũ chúng tôi triền miên đói khát

Đánh liều xơi tất cả củ cây rừng

Bữa cơm xong mà cứ tưởng chừng

Chưa có một thứ gì trong ruột cả!

Đêm nằm mơ, mơ toàn mơ thịt cá

Ngày lắm người vơ cả vỏ khoai lang

Có ai ngờ thăm thẳm chốn rừng hoang

Đảng cất giấu dân lành hàng chục vạn

Và sát hại bằng muôn ngàn thủ đoạn

Vừa bạo tàn vừa khốn nạn, gian ngoa

Biết bao người chết thảm chết oan

Chết kiết lỵ, chết thương hàn, sốt rét

Chết vì nuốt cả những loài bọ rết

Vì thuốc men, trò bịp khôi hài

Chế độ tù bóc lột một không hai

Biết bao cảnh, bao tình quằn quại

Có những kẻ thân hình thảm hại

Phổi ho lao thổ huyết vẫn đi làm

Lời kêu xin phân giải chỉ thêm nhàm

Phòng y tế dữ hơn phòng mật thám!

Những con bệnh bủng vàng hay nhợt xám

Bước khật khừ như bóng quỷ hồn ma

Có những buổi mưa rơi tầm tã

Vác áo quần ra đứng cả ngoài sân

Lũ công an lục soát toàn thân

Thu đốt cả vật tối cần- miếng dẻ!

Cụ Mác ơi, cụ là đồ chó đẻ

Thiên đường cụ hứa như thế kia a?

… (Chúng tôi sống, 1962)

Chúng tôi sống, 1962, là một bản cáo trạng, một bản hùng văn, một bức tranh cô đọng và chi tiết về cuộc sống hàng ngày của những tù nhân chính trị trên đất Bắc, chưa bao giờ được viết, chưa bao giờ được công bố.

Chúng tôi sống làbức tranh hiện thực rỏ máu. Sự thật này, năm 1962 không ai tin được, bởi mọi người còn chưa hết say chiến thắng Điện Biên, còn đang hướng về một thiên đường tuyệt đối sau khi dẹp xong bọn “phản động” Nhân Văn Giai Phẩm.

Phải 40 năm sau, Bùi Ngọc Tấn mới viết những sự thật này thành tiểu thuyết.

Nguyễn Chí Thiện đi sớm hơn thế hệ ông bốn mươi năm, vì vậy mà ông đã không được đánh giá đúng mức, bởi trong số những người ca tụng Bùi Ngọc Tấn sau này, rất nhiều đã từng đào thải Nguyễn Chí Thiện.

Chúng tôi sống nói lên sức sống mãnh liệt của người thanh niên tên Chí Thiện, hiểu tại sao có sự trở mình của một ngòi bút bẩm sinh vốn nhu mì, nay đã lột xác trở thành đanh thép; giải thích tại sao một thanh niên ốm o ho lao, có thể sống còn và tồn tại sau 27 năm tù.

Trong số những chàng trai bị tù vì tư tưởng, Chí Thiện hiện rõ nét, bởi anh là một nhà thơ,  dám nghĩ, dám ghi lại ngoại cảnh và tâm cảnh của mình. Anh bắt đầu đầu đặt câu hỏi, về trời, về đất, về nước, về thân phận. Nguyễn Chí Thiện suy nghĩ lao lung: 

Trời u ám, cây hay là xương xám?

Mây đục mờ, hay vải liệm mầu tang?

Gió đìu hiu lạnh buốt can tràng

Hay hơi thở nơi dương tàn âm thịnh?

Lòng thung vắng mịt mù hoang lạnh

Hay mồ ma huyệt địa rấp xương khô?

Từng đoàn đi thiểu não toán tội đồ

Hay quỷ đói nơi trần gian địa ngục?

Những chàng trai mặt gầy đen nhẫn nhục

Mắt lạnh lùng, ngời sáng lửa âm u

Họ ngước trông non nước mịt mù

Và cúi xuống, nặng nề suy nghĩ… (Trời u ám, 1962) 

Kể từ đêm trừ tịch 1961, Chí Thiện nhận thức được vai trò nhân chứng của mình. Kể từ nay, anh quyết tâm ghi lại trong đầu từng cảnh sắc, từng hình ảnh, từng chi tiết nhỏ nhoi:

Đêm rừng, rả rích mưa, phòng dột

Ôm gối ngồi run lạnh nhìn nhau

Chấm lửa mờ xanh một ngọn đèn dầu

Thùng nước giải, thùng phân, sàn rệp đốt

Đêm trừ tịch tù năm sáu mốt. (Đêm rừng rả rích, 1962) 

Mỗi trạng huống, mỗi âm thanh, có thể trở thành một bài thơ khủng khiếp. Chưa nơi nào, chưa thơ nào mà kiếp người kinh hoàng đến thế:

Trời mưa tầm tã đêm qua

Sáng nay lạc rỡ còn pha trộn bùn

Sá gì bệnh sán, bệnh giun!

Dịp may hiếm có, tùn tùn nuốt nhai

Tôi nghe rào rạo bên tai

Một nhân lạc phải trộn hai nhân bùn (Trời mưa tầm tã, 1962) 

Cái đói ở đây không còn nguyên chất sinh học nữa nữa, không còn trọn khối nữa, mà nó đã hoá thân, hóa chất, nhập vào mỗi âm thanh: tùn tùn nuốt nhai, rào rạo bên tai, một nhân lạc trộn hai nhân bùn. Nó đánh động lương thức người đọc như một thứ bom nổ chậm mà chắc.

Vẫn chuyện rỡ lạc, năm sau, cái đói mở ra một trận tuyến khác: nó dẫn đến sự trừng trị, nó là cái cớ để cái ác có cơ hội ra tay, như nhân với quả:

Toán tôi rỡ lạc ngoài đồng

Có ông quản giáo ngồi trông đàng hoàng

Thừa cơ quản giáo trông ngang

Một anh tranh thủ vội vàng nuốt nhai

Vài nhân lạc cả vỏ ngoài

Quả tang! Báng súng nện hoài không thôi!

Mồm anh toé máu, vều môi. (Toán tôi rỡ lạc, 1963) 

Chưa có một thế giới nào dã man đến thế: vừa chết đói vừa bị đánh.

Nhưng sự kinh hoàng đến từ chỗ khác: Sự thản nhiên của người kể, nhẹ nhàng như thuật một chuyện vui hàng ngày. Những chữ thừa cơ, tranh thủ hàm ý khôi hài, càng làm tăng tốc ác, làm dầy cái bạo tàn, làm tê liệt hệ thần kinh người đọc.

Thơ Nguyễn Chí Thiện không gọt giũa mỗi chữ mỗi lời, cũng không cao siêu tư tưởng, mà chỉ là những lời lẽ bình thường, thậm chí tầm thường nữa, nhưng chúng làm ta giật mình bởi chất dã man, tàn bạo ẩn trong những con chữ nhu mì hiền hậu, lừa ta vào ổ phục kích bất ngờ.

Cũng năm 1963 này, Nguyễn Chí Thiện sáng tạo những câu thơ lãng mạn pha máu và nước mắt. Sự tuyệt vọng lên ngôi, người thanh niên 24 tuổi, sau ba năm tù tội, đã nghiền tan cái lãng mạng của thời mình trong những dòng thơ tuyệt vọng, những câu thơ tím bầm mình mẩy, những vần thơ run sợ thất thần trên đường lên máy chém:

Khi ta tới mặt trời đã nguội

Gió mùa thu trở gió may cào

Những mầm non khô cứng tế bào

Mau thay sắc mang mầu xanh rớt

Và mặt đất hoá thành mặt thớt

Và con người con cá thiu ươn

Khắp nơi nơi nhung nhúc loài lươn

Loài giun đất không quằn khi dẫm

Tình mộng đã vùi chôn một nấm

Hận thù trơ trọi sống mồ côi

Những vần thơ lãng mạn câm rồi

Còn rỏ xuống một dòng đỏ sẫm (Khi ta tới, 1963) 

Những vần thơ lãng mạn câm rồi -chính là thơ bị trảm tấu, thơ bị tử hình- là đỉnh cao của tuyệt vọng. Sự tuyệt vọng trở thành độc dược, ngấm dần vào cơ thể thanh niên, hủy hoại hệ thần kinh, rút dần xương tuỷ:

Mầu thời gian đã chuyển về sắc xám

Vị thời gian đã ngả tới mùi thiu

Nửa trang đời dập, xoá, tẩy còn lưu

Và còn đó nửa trang dài lạnh trắng…

Tim trúng độc hóa ra bầu mật đắng

Hệ thần kinh một mớ chỉ xù lông

Nửa trang đời không một chữ nào trông

Thành nét chữ, nửa trang đời lạnh trắng…

Dông gió hết bơ phờ trong quạnh vắng

Cảnh hoang tàn cây đổ mái nhà xiêu

Nửa trang đời thâm tím với bầm biêu

Lòng dột nát, nửa trang đành bỏ trắng? (Mầu thời gian, 1963) 

Đã xa rồi cái buổi “mầu thời gian xanh xanh” của Đoàn Phú Tứ. Mầu thời gian, ở Nguyễn Chí Thiện, nó sắc xám, nó đã ngả mùi thiu, nó là trái tim trúng đạn, nó là hệ thần kinh rối bét như mớ chỉ xù, nó là nửa trang đời bỏ trắng, nó là chưa sống mà đã chết… nó là mầu tuyệt vọng của thời gian. Bên cạnh sự tuyệt vọng của thời gian, là sự hấp hối của một người em tập kết:

Những manh áo vải

Tả tơi

Vật vã

Vào thịt da…

Em có lạnh lắm không?

Mưa gió mênh mông

Thung lũng sũng nước bùn

Bệnh xá mối đùn, ẩm mốc

Những khuôn mặt xanh vàng gầy rộc

Nhìn nhau, đờ đẫn không lời

Nhát nhát em ho

Từng miếng phổi tung rời

Bọt sùi, đỏ thắm!

Em chắc oán đời em nhiều lắm

Oán con tầu tập kết Ba Lan

Trên sóng năm nào

Đảo chao

Đưa em rời miền Nam chói nắng…

Sáng nay em không trống không kèn

Giã từ cuộc sống

Xác em rấp trên đồi cao gió lộng (Anh gặp em, 1965) 

Toàn bộ thời gian, không gian, người, vật, đều sống trong mùi tử khí, đều là những chân dung xác chết, nối tiếp nhau trong vườn hoa địa ngục. Người đọc lạc vào cửa tử trong trận đồ bát quái không tìm được lối ra. Bên cạnh xác người em tập kết là xác chết một thân trâu:

Trông trâu mà khiếp cho trâu

Lở loang, tanh loét, sắc mầu nhở nham

Lệnh ban giám thị nhà giam

Mừng ngày quốc khánh cho làm thịt ăn

Tù nhân tính toán băn khoăn

Bốn mươi cân thịt, người ăn một nghìn! (Trông trâu mà, 1967) 

Trong bữa tiệc mừng quốc khánh, mỗi người tù được hưởng 40g thịt trâu chết bệnh. Chưa có cao lương nào đạt vị khôi hài chua chát cay độc đến vậy. Nhưng chưa hết, bên cạnh xác trâu lở loang, tanh loét; bên cạnh một nghìn xác tù hom hem; bên cạnh bữa tiệc quốc khánh quái đản, lại là một chân dung người:

Bác nằm liền sát cầu tiêu

Mùi phân nước giải sớm chiều nồng hôi

Bác ơi, bác sắp chết rồi

Bác không còn sức để ngồi được lên

Bác nằm thoi thóp khẽ rên

Bát cơm ngô, bát rau dền đặt bên

Bác thèm một miếng đường phèn

Nhà giam Cộng sản bác quên bác tù

Trưa nay cái chết lù lù

Tới khiêng bác – Khối hận thù ngàn thu! (Ốm đau không thuốc, 1968)

Cuối cùng, sống chết giao lưu trong một cuộc gặp gỡ lạ lùng. Người hấp hối và thần chết trò chuyện với nhau trong không gian âm dương giao kết, buốt lạnh:

Nhìn thần chết hiện lên dần từng bước

Thân tù cao không có lực xô lùi

Anh chết oan, chết thảm, chết dập vùi

Hồn khổ não không thể nào siêu thoát

Đêm đêm hiện về đây lạnh toát

Bộ đồ đen, bụng phù trướng, bước đi

Anh ngước nhìn tôi, ra hiệu, chẳng nói gì

Mặt bủng xám, mắt ngời lên sáng quắc

Thế đủ rồi, tôi hiểu, hãy nên lui

Thể xác anh chuột khoét đã chôn vùi

Hồn anh hãy về vui nơi cực lạc

Lưu luyến chi đời tù lao đói rạc

Sống đọa đầy thoi thóp, sống ngựa trâu

Chết như anh, hết khổ có chi sầu

… (Nhìn thần chết, 1968) 

Trong nhiều năm, Nguyễn Chí Thiện ngồi vẽ chân dung như thế, bức nọ để cạnh bức kia, thành cuộc triển lãm một quần hội nửa người, nửa thú, đang sống mà đã chết. Một thế giới người, vật, âm, dương, không phân chia giai cấp, không phân liệt đấu tranh. Một vùng ngoại biên, trên sông lú, người và vật cùng bị giam trong một không gian kín, chết sống giao thoa. Cái đói là bát cháo lú khiến người tù quên mình khi trước đã từng là một con người:

Suất cơm tôi một hôm đánh đổ

Tôi còn đương đau khổ nhìn theo

Thì nhanh như một đàn heo

Bốn, năm đầu bạc dẫm trèo lên nhau

Bốc ăn một lúc sạch làu

Miếng cơm, miếng đất, lầu bầu chửi nhau! (Suất cơm tôi, 1966) 

Trên bờ sông nghĩa địa ấy, người thanh niên Chí Thiện tồn tại như một vong hồn: 

Tôi đương sống, nhưng từ lâu đã chết

Chết trong tim, trong óc, chết tâm hồn

Cố đào lên bao thứ sớm vùi chôn

Song chúng đã xông mùi, tan rữa hết (Đoản thơ, 2) 

Kẻ nhận định thơ mình đúng nhất cũng lại là tác giả. Mười năm sau khi vào tù lần thứ nhất, Nguyễn Chí Thiện “nhận định” thơ mình: 

Thơ của tôi không phải là thơ

Mà là tiếng cuộc đời nức nở

Tiếng của nhà giam ngòm đen khép mở

Tiếng khò khè hai lá phổi hang sơ

Tiếng đất vùi đổ xuống lấp niềm mơ

Tiếng khai quật cuốc đào lên nỗi nhớ

Tiếng răng lạnh đập vào nhau khổ sở

Tiếng dạ dầy đói lả bóp bâng quơ

Tiếng tim buồn thoi thóp đập bơ vơ

Tiếng bất lực trước muôn ngàn xụp lở

Toàn tiếng của cuộc đời sống dở

Và chết thời cũng dở, phải đâu thơ! (Thơ của tôi, 1970) 

Năm năm sau, 1975, ông làm bài thơ thứ nhì định nghiã thơ mình, khốc liệt hơn:

Thơ của tôi không có gì là đẹp

Như cướp vồ, cùm kẹp, máu ho lao

Thơ của tôi không có gì cao

Như chết chóc, mồ hôi, báng súng

Thơ của tôi là những gì kinh khủng

Như Đảng, Đoàn, như lãnh tụ, như trung ương

Thơ của tôi kém phần tưởng tượng

Nó thực như tù, như đói, như đau thương

Thơ của tôi chỉ để đám dân thường

Nhìn thấu suốt tim đen phường quỷ đỏ (Thơ của tôi, 1975) 

Không còn gì để bàn trước những lời thơ như thế. Quá khích ư? Đúng là quá khích. Nhưng có gì quá khích hơn bị tù vì tội nói thực? Có gì quá khích hơn sự đọa đầy đến chết vì tư tưởng? Không có gì để khen chê trước những lời thơ như thế. Không có gì liên quan tới nghệ thuật trước những lời thơ như thế. Không có gì hàm súc, không có gì ngụ ẩn trong những lời thơ như thế. Phê bình đành chịu. Phê bình đành gác bút. Có lần J.P. Sartre nói: Trước một em bé chết đói, cuốn Buồn nôn của tôi không có nghiã lý gì. Chúng ta bảo: trước những dòng thơ tù như thế, mọi khen chê, mọi nghệ thuật, đều trở nên vô nghiã. Phê bình đành á khẩu.

Trước mắt tôi, mặt trời hấp hối

Sau lưng tôi, bóng tối mịt mùng

Bên phải tôi, tù ngục chập chùng

Còn bên trái, súng nhằm tim chắn lối! (Đoản thơ, 152) 

Nguyễn Chí Thiện, nhà thơ trào phúng 

Nhưng thơ Nguyễn Chí Thiện không chỉ có ngục tù, không chỉ có đớn đau và xác chết, ông còn có những bài thơ trào phúng vẽ chân dung lãnh tụ rất có duyên:

– Về bác Mao:

Bác Mao cân nặng tạ hai

Thịt ùn lên mặt, mặt hai ba cằm

Người dân Trung Quốc thì thầm:

“Nó là Đổng Trác nhưng dâm hơn nhiều!” (Đoản thơ, 126) 

– Về bác Hồ:

 Bác Hồ rồi lại bác Tôn!

Cả hai đều thích ôm hôn nhi đồng

Nước da hai bác mầu hồng

Nước da các cháu nhi đồng mầu xanh… (Bác Hồ rồi lại) 

– Lại về bác Hồ:

Bác Hồ tới thăm thiếu nhi

Bác cười bác hỏi chi li ngọn ngành

Việc ăn ở, việc học hành

Lao động bác dặn chấp hành tốt, nhanh

Kẹo bánh bác hứa để dành

Chủ nghiã xã hội hoàn thành sẽ cho!

Thiếu nhi khăn đỏ cổ cò

Vỗ tay suông chúc bác Hồ sống lâu… (Bác Hồ tới thăm, 1967) 

– Về học thuyết Mác:

Học thuyết Mác, này đây sọt rác

Xét lại làm gì, tốt nhất vất nó đi

Sử sách sau này đỡ mất công ghi

Thêm quá nhiều trang xám xì tội ác (Đoản thơ, 169) 

– Về thiên đường Mác:

Thiên đường cụ Mác dân mơ

Tỉnh ra tài sản bị vơ nhẵn rồi

Chỉ còn lại chút mồ hôi

Đổ ra vì sợ, vì nuôi Đảng rồ! (Đoản thơ, 180) 

Vẽ chân dung các đại lãnh tụ như thế không phải dễ. Đó là lối thơ dân gian, lối thơ bút tre của những cụ đồ hóm hỉnh. Tính chất hóm này những ai đã từng nghe Nguyễn Chí Thiện nói chuyện thường bắt gặp: trong cái bi thảm tột đỉnh, tâm hồn ông bao giờ cũng hướng về một lối thoát, dù rất bé, về phiá mặt trời: ông là người của niềm vui, của lạc quan. Ông thích cười nhưng cuộc đời đã làm môi ông chụm lại che kín hàm răng. Nhưng mắt ông thường lộ một ánh lửa trêu ngươi, nhạo báng, thách thức, chơi khăm, những thế quyền, những bạo lực.

Bị tuyệt vọng đè nát cuộc đời, nhưng ông không chết vì tuyệt vọng.

Bên cạnh tiếng cười, thơ ông là một cõi mênh mông lệ, cõi nước mắt trong vắt như thủy tinh:

Trong muôn dòng trái đất tuôn đi

Dòng trong nhất là dòng nước mắt (Lệ, 1971)  

Nguyễn Chí Thiện, nhà thơ thời thế

Trong tù, không gian chật lại, bốn mùa co lại, thời gian không gian cùng chui chung một kiếp với tù nhân. Và mùa xuân, mùa hy vọng cũng chịu cực hình như người tù phạm:

Bốn bức rào nứa

Cứa vào mùa xuân

Một cách bất nhân

Mùa xuân máu ứa! (Đoản thơ, 48) 

Không gian và thời tiết trong tù cũng là không gian và thời tiết của đất nước. Nhưng người tù không được biết gì về thời thế, về chiến tranh, về tình cảnh dân tộc. Người tù cũng giống như người nhà nông xưa, phải xem trời để biết nắng, xem mây đoán mưa. Người tù cảm nhận thời thế gián tiếp qua thiên nhiên, vũ trụ. Khi đất nước bị suy vong, khi con người bị trấn áp, cơn thịnh nộ của đất trời giáng xuống núi rừng như một lời cảnh giác:

Đêm bão giật, lửa loè muôn tiếng sét

Nổ đùng đùng như đánh phá sơn lâm

Nước từ trời cao đổ xuống ầm ầm

Cả rừng núi lồng lên gầm quát thét (Đoản thơ, 95) 

Trước cơn thịnh nộ của đất trời, người tù Nguyễn Chí Thiện đã hiểu tất cả. Ông phẫn nộ và hờn oán chính mình, người mình, về chuyện nước non tan tác:

Giận thân rồi lại giận đời

Giận thời chuyên chính, giận người hèn ngu

Giận trời, giận đất âm u

Giận sông, giận núi quân thù dọc ngang (Đoản thơ, 140) 

Nguyễn Chí Thiện sống trong tù trong suốt thời gian chiến tranh, nhưng chắc ông đã hy vọng miền Nam sẽ thắng. Những câu thơ sau đây đánh dấu sự tuyệt vọng của nhà thơ khi miền Nam thua trận, cả nước quy về một mối cộng sản:

Miền Nam ơi, từ buổi tiêu tan

Ta sống trọn vạn ngàn cơn thác loạn (Vì ấu trĩ, 1975) 

Và trong con người ốm o, tù tội ấy, luôn luôn có sẵn ý định lật đổ định mệnh của mình và của dân tộc. Ý chí sắt đá ấy toát thành những lời thơ vũ bão, đặc dị, khác thường:

Trong bóng đêm đè nghẹt

Phục sẵn một mặt trời

Trong đau khổ không lời

Phục sẵn toàn sấm sét

Trong lớp người đói rét

Phục sẵn những đoàn quân

Khi vận nước xoay vần

Tất cả thành nguyên tử (Trong bóng đêm, 1976) 

Sau này, khi chế độ toàn trị chỉ còn là quá khứ, những Nguyễn Hữu Đang, Phùng Cung, Hoàng Cầm, Kiều Duy Vĩnh, Nguyễn Chí Thiện, Bùi Ngọc Tấn… sẽ trở thành chứng nhân của lịch sử; một lịch sử sống động, trực tiếp, thành thực về vùng đồng lầy, viết bằng những từ trần trụi, không khoan nhượng, mô tả chính sách triệt hạ nhân quyền ở Việt Nam, trong hậu bán thế kỷ XX:

Đạo lý tối cao ở xứ đồng lầy

Là lừa thầy, phản bạn

Và tuyệt đối trung thành vô hạn

Với Đảng, với Đoàn, với lãnh tụ thiêng liêng

Hạt thóc, hạt ngô phút hoá xích xiềng

Hoạ, phúc toàn quyền của đảng (Đồng lầy, 1972) 

Không ai kêu nổi một lời

Mồm dân Đảng khoá đã mười mấy năm (Gửi Bertrand Russell, 1968) 

Lời thơ tuy như nói, nhưng có tác dụng bằng trăm lời nói thường, bởi nó có cấu trúc nội tâm là sự thật.

Bài Đồng lầy là một bản trường ca về thời đại Nguyễn Chí Thiện đã sống, một cõi đồng lầy với những kiếp người như những con giun, với bọn ếch nhái lên làm chủ và lũ sậy lau co đầu cúi rạp. Cõi mộng chỉ đến trong giây lát, rồi nhà thơ lại phải quay về với thực tại, của đêm đen, của dân tộc đẫm trong ám khí đồng lầy:

Trời cao biển rộng có cũng như không!

Một tiếng quạ đêm ảo não rỏ xuống đồng

Tôi tỉnh hẳn, trở về cơn ác mộng

Muỗi nhơn nhơn từng đàn vang động

Những con cưng của ngừng đọng tối tăm

Chúng trưởng sinh trong đêm tối nhiều năm

Nên chúng tưởng màn đen là ánh sáng!

Ếch nhái vẫn đồng thanh đểu cáng

Chửi bới mặt trời, ca ngợi đêm đen

Lũ sậy lau còm cõi đứng chen

Hơi có gió là cúi đầu rạp hết

Bát ngát xung quanh một mầu khô chết (Đồng lầy) 

Cả đoạn thơ trên bị một tiếng quạ đêm rỏ xuống đồng làm tan nát. Đúng ra, chỉ một chữ rỏ thần tình, chua xót, một chữ rỏ xác định phong cách thơ.

Đồng lầy làm năm 1972, tóm tắt cuộc đời Nguyễn Chí Thiện, từ tuổi hai mươi, đầy tin tưởng vào tương lai, vào ánh sáng cách mạng mùa thu:

“Mơ ước

Đợi chờ

Vĩ đại…

Nhưng rồi một sớm đầu thu mùa thu trở lại

Tuổi hai mươi mắt nhìn đời trẻ dại

Ngỡ cờ sao rực rỡ,

Tô thắm mầu xứ sở yêu thương

Có ngờ đâu giáo giở đã lên đường

Hung bạo phá bờ kim cổ

Tiếng mối giường rung đổ chuyển non sông

Mặt trời sự sống

Thổ ra từng vũng máu hồng (Đồng lầy) 

Lời thơ cổ điển theo lối kể các truyện nôm xưa: Rằng năm Gia Tĩnh triều Minh, lại mang sắc hiện đại của Một mùa thu năm qua cách mạng tiến ra đất Việt. Nhưng cơn mộng cách mạng của Nguyễn Chí Thiện -chậm hơn các bậc đàn anh, vì ông ra đời sau, và cũng chấm dứt sớm hơn nhiều người khác, bởi ông đã nhìn thấy trước sự thật: Có ngờ đâu giáo giở đã lên đường-  kéo theo một chuỗi dài rùng rợn: 

Hung bạo phá bờ kim cổ

Tiếng mối giường rung đổ chuyển non sông

Mặt trời sự sống

Thổ ra từng vũng máu hồng 

Lời thơ mạnh mẽ. Chí khí vẫy vùng.

Thơ mang bạo lực như cách mạng, nhưng một bạo lực phản cách mạng.

Phùng Cung và Nguyễn Chí Thiện là hai nhà thơ miền Bắc chối bỏ rất sớm Cách mạng mùa thu. Ông đã nhận ra trách nhiệm lớn nhất của cuộc cách mạng này là du nhập chính sách đấu tranh giai cấp (của Mác, qua lăng kính Mao, vào đất Việt) là một dòng lũ, bùn, cuốn trôi tổ quốc:

Một mùa thu nước lũ

Trở thành bùn nước mênh mông

Lớp lớp sóng hồng man dại

Chìm trôi quá khứ tương lai

Máu, lệ, mồ hôi, rớt rãi

Đi về ai nhận ra ai!

Khiếp sợ, sững sờ, tê dại!

Lịch sử quay tít vòng ngược lại

Thời hùm beo rắn rết công khai

Ngàn vạn đấu trường mọc dậy giữa ban mai (Đồng lầy) 

Chỉ có Phùng Cung và Nguyễn Chí Thiện dám mô tả cách mạng mùa thu như thế. Nguyễn Chí Thiện bị bắt năm 1960. Phùng Cung, 1961. Nguyễn kể năm 1970 gặp Phùng trong trại tù Phong Quang, Yên Bái. Tình cờ chăng? Phùng và Nguyễn cùng tố cáo chiến tranh Nam Bắc?

Súng ống từng đoàn run run, nhớn nhác

Đảng lùa đi, tan tác, thương vong

Mái ngói, mái gianh, lệ thảm ròng ròng

Nhỏ xuống bốc hơi trong lòng vạc bỏng

Đảng dữ thét gào, hóc xương ngang họng

Giọng thều thào, gượng gạo hung hăng

Lưới thép nền chuyên chính tung quăng

Khốc liệt, bậy xằng, ức oan, cay đắng

Dân đen tay trắng cam đành

Từ núi rừng hoang vu tới phố xá thị thành

Từ hải đảo xa xôi tới ruộng đồng bát ngát

Mầu áo vàng cảnh sát

Tràn lan, nhợt nhạt cả mầu xanh!

Cuộc sống đồng lầy rộp rát, nhoét tanh

Bom đạn chiến tranh còn giật giành chút xương da thảm hại

Cái cảnh mười đi, hai ba trở lại. (Đồng lầy, 1972)

Đồng lầy là một bài thơ thời thế, bài thơ dấn thân, bài thơ tranh đấu, luận tội cộng sản và kết án chiến tranh. Đồng lầy cũng là một bài diễn ca trong phong cách Hà Thành chính khí ca, Đại Nam quốc sử diễn ca... Sau này, khi mọi chuyện lắng xuống, người ta mới có thể đánh giá bản trường ca này một cách công bình hơn. Nhưng chắc chắn nó sẽ là một bài thơ cần phải đọc để tìm hiểu thời đại này.

Bài Con tầu rêu, là một thành công khác, một giá trị nghệ thuật và tư tưởng.

Dùng Con tầu rêu Nguyễn Chí Thiện muốn mượn hình ảnh con tầu say (bateau ivre) của Rimbaud, để chỉ những con tầu tự do, hay sự tự do của chính mình. Thơ buồn bã như một lời tâm sự:

Con tầu say như ních chật không gian

Giữa mùa điên không biết lực điêu tàn

Xô vỡ vụn nơi ngời băng tuyết loá

Trong trắng xoá những ngày mưa tầm tã

Con tầu đau vật vã trước bờ xanh

Phiá mờ xa thôn xóm đứng yên lành

Thân tầu đã tan tành trên mũi đá.

Cay đắng quá những bến nghèo tàn tạ

Đón trông tầu lui tới, đứng buồn thiu

Khi tầu tôi men đến cũng dập dìu

Gây sóng gió đắm dìm cho nhục nhã

Ôi tiếp tới nước triều dâng vật vã

Con tầu run chưa tiến đã chờn lui

Đành một mai nơi đáy nước rêu vùi

Làm chỗ ở cho tôm, sò, ốc, cá

Tôi đã biết những đêm dài dòng dã

Con tầu câm trôi giữa đám trăng sao

Biết dừng đâu, không bóng hải cảng nào

Ra tín hiệu đón con tầu buồn bã

Tôi đã biết những bình minh đói lả

Biến sang mầu loang tím của chiều hoang

Con tầu đi, sức kiệt, lệ dòng hàng

Thương xót những mảnh tầu trôi vạn ngả… (Con tầu rêu, 1965) 

Niềm tuyệt vọng của Nguyễn Chí Thiện về tự do đã dấy lên rất sớm, từ thời thanh niên, tù tội, Từ năm 1965.

Con tầu tự do trong tim người tù trẻ phóng đi tìm một bến bờ, tìm sự đồng thanh tương ứng. Nhưng con tầu của chàng đơn độc một mình. Nó đã mắc nạn. Không ai cứu giúp. Không ai cho cập bến, đến cả các bến nghèo, họ cũng đuổi tầu đi. Họ cũng dìm cho tầu chìm, dường như trên mảnh đất này, tự do là yếu tố đã bị yểm, bị mọi người bỏ qua, bị sa thải như một vật phù phiếm, người ta không cần dùng đến.

Tất cả những đắng cay của con tầu rêu, chìm dưới đáy biển, vận vào thơ, làm nên linh hồn tập Hoa địa ngục.

Không ai hiểu hơn tác giả, không ai có thể định nghiã đúng thơ ông bằng vài đoản thơ sau đây mà chúng tôi chép lại như lời kết của chính tác giả về đời mình, về tự do và về thân phận dân tộc:

Hoa địa ngục tưới bằng xương máu thịt

Trộn mồ hôi chó ngựa, lệ ly tan

Hoa trưởng sinh trong tù, bệnh, cơ hàn

Hương ẩm mốc, mầu nhở nham, xám xịt.

Toàn bộ thơ tôi nặng nề cay cực

Không một sắc mầu mang khí lực xanh tươi

Vần điệu nghe như quỷ khóc ma cười

Do sáng tạo tận cùng sâu đáy vực (Đoản thơ, 112, 113) 

Nguyễn Chí Thiện đã chết. Một cái chết đột ngột, không ai ngờ, trừ “tác giả”. Một cái chết nhanh, trần trụi, phanh phui sự thực như thơ ông: Cái chết đứng của Từ Hải trước trận tiền, bằng những cơn ho xé phổi, bằng lục phủ ngũ tạng tan tành như trái phá, trong một ngoại hình gần như vô bệnh. 

Cái chết làm câm đi những lời ngụy biện trong các chiến dịch “Nguyễn Chí Thiện thật giả, giả thật” nối tiếp nhau bôi nhọ ông trong vòng nhiều năm, dường muốn chôn ông lần nữa, bắn ông bằng thứ ám khí tàn ác không kém gì 27 năm tù cộng sản, của những kẻ sống dưới xã hội tự do, những kẻ tạm gọi là “đồng hội, đồng thuyền”.

Khi Hồ Thích bị các đồng chí trong Quốc Dân Đảng Trung Hoa đánh, Phan Khôi viết: “Thà chịu cái độc thủ của kẻ cường quyền, của bọn tiểu nhân; không thà chịu cái chó má của bạn đồng chí, của người quân tử”. 

Đấy là Phan Khôi nói về cái chó má của người quân tử, còn trường hợp Nguyễn Chí Thiện, lại là cái chó má của bọn tiểu nhân, phỏng có đáng nhắc đến chăng? 

Sự lựa chọn, luôn luôn sự lựa chọn làm nên con người. Trong muôn vàn lời tiếng ném ra, con người có khả năng lựa chọn tiếng nào hữu tình, hữu lý; tiếng nào phản, ngụy, trắc, gian. 

Trong muôn ngàn tiếng muốn tìm ra

Tiếng nào thiết tha

Tiếng nào trung thực

Hãy lắng nghe tiếng vọng từ đáy vực (Đoản thơ, 114) 

Chúc thư Nguyễn Chí Thiện để lại là chúc thư ngôn ngữ và tư tưởng: Mặc kệ ngục tù, mặc kệ xác thân rữa nát, tư tưởng và ngôn ngữ vẫn sống, sống lâu, sống dài, sống mãi: 

Song ngôn ngữ ngày đêm vẫn sống

Âm thầm đưa tư tưởng sang sông

Qua muôn trùng hệ thống xiềng gông

Đang ra sức dựng thay cầu cống

Thoát khỏi đầu là tư tưởng sống (Từ tư tưởng, 1971) 

 

Thụy Khuê

Paris tháng 6-8/2013


[1] DoỦy Ban Tranh Đấu Cho Tù Nhân Chính Trị Tại Việt Nam, nhóm Nguyễn Hữu Hiệu, Viên Linh in tại Washington DC, 1980.

[2] Do Phong trào thanh niên hành động, in ronéo tại Pháp, không đề năm.

[3] Mắt thuyền: chữ của Lưu Trọng Lư.

 

Ông Lê Quốc Quân ra tòa ngày 2/10

Ông Lê Quốc Quân trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc

Gia đình ông Lê Quốc Quân nói luật sư bào chữa đã nhận được thông báo rằng tòa sẽ mở phiên xử ông ngày 2/10 tới sau một lần bị hoãn.

Trước đó luật sư Hà Huy Sơn cũng đã gửi Chánh án Tòa án Nhân dân TP Hà Nội và Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân TP Hà Nội yêu cầu ‘trả tự do ngay’ cho thân chủ do đã ‘quá thời hạn chuẩn bị xét xử’.

Ông Lê Quốc Quân bị bắt ngày 27/12/2012 và đáng ra đã ra tòa ngày 9/7/2013 vì tội Trốn thuế theo quy định tại Khoản 3, Điều 161 Bộ Luật Hình sự.

Tuy nhiên một ngày trước đó, tòa có quyết định tạm hoãn vì chủ tọa bị bệnh.

Nay, theo quyết định mà luật sư chuyển cho gia đình, ông Lê Quốc Quân và một người khác là bà Phạm Thị Phương sẽ ra tòa vì tội Trốn thuế vào lúc 8 giờ sáng ngày 2/10.

Chủ tọa phiên tòa vẫn là Thẩm phán Nguyễn Thị Hợp, người bị bệnh đột ngột lần trước.

Em trai ông Lê Quốc Quân, Lê Quốc Quyết, nói với BBC hôm thứ Sáu 20/9 rằng “gia đình vẫn hy vọng sẽ có một phán xử công bằng cho anh trai tôi”.

Tuy nhiên, ông cũng cho rằng khó có thể đoán trước kết quả, vì “thực tế cho thấy luật pháp Việt Nam rất khó lường”.

Ông Lê Quốc Quân, sinh năm 1971, Giám đốc Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam, bị Viện Kiểm sát Nhân dân TP Hà Nội truy tố về tội Trốn thuế theo quy định tại Khoản 3, Điều 161 Bộ Luật Hình sự.

Là người tham gia đấu tranh dân chủ tích cực trước khi bị bắt và tín đồ Công giáo, ông đã bị cáo buộc trốn thuế thu nhập doanh nghiệp.

Số tiền mà công ty ông bị nói đã trốn thuế là 437.500.000 đồng.

LS Lê Quốc Quân cũng là tiếng nói bất đồng mạnh mẽ ở Hà Nội và từng bị giam 100 ngày sau khi du học từ Hoa Kỳ về nước.

Tại Việt Nam và một số nước đã từng có chuyện công an bắt người vì tội danh ‘kinh tế’ nhưng sau đó lại đưa thêm các cáo buộc mang tính chính trị.

Hiện ông Quân đang bị giam tại Trại tạm giam số 1, Công an TP Hà Nội.

Obama đã quên Việt Nam?

Nhà báo tự do Bùi Văn Phú. Gửi cho BBCVietnamese.com từ San Jose. 20 tháng 9, 2013

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/blogs/2013/09/130920_bui_van_phu_obama_quen_viet_nam.shtml

Tổng thống Barack Obama và Ngoại trưởng Hillary Clinton ở Miến Điện trong năm 2012Ông Obama thăm Miến Điện hồi cuối năm ngoái

Tháng 11 năm ngoái, Tổng thống Barack Obama công du ba quốc gia Đông Nam Á. Ngạc nhiên trong chuyến đi là ông đã đến Myanmar.

Giới quan sát chính trị đặt câu hỏi là lãnh đạo Mỹ có nên đến Myanmar không, vì chính quyền quân phiệt Yangon chỉ mới công bố tiến trình cải cách chính trị vài tháng trước đó, trong khi tại đất nước này vẫn còn những xung đột giữa người theo Phật giáo và Hồi giáo làm nhiều người chết và cả trăm nghìn dân phải dời cư để tránh bạo động.

Sự kiện ông Obama đến thăm, như thế có phải là ủng hộ lãnh đạo Myanmar, mà năm trước còn là những người cầm quyền độc tài và để những xung đột tôn giáo xảy ra.

Nhưng Tổng thống Obama vẫn đến, không phải là dấu chỉ ông tán đồng chính sách độc tài, đàn áp của lãnh đạo quân phiệt, nhưng là để nói lên sự ủng hộ những bước cải cách dân chủ do Yangon khởi xướng.

Myanmar đã bắt đầu thay đổi, và đang thay đổi nhanh, từ cuối năm 2010 khi bà Aung San Suu Kyi, lãnh đạo phe đối lập, được trả tự do sau hơn hai thập niên tù và quản chế tại gia. Trong kỳ bầu cử năm 1990, đảng đối lập do bà lãnh đạo đạt 59% số phiếu và chiếm đa số ghế trong quốc hội, nhưng phe cầm quyền đã không công nhận kết quả và còn tiếp tục giam bà trong nhiều năm.

Năm ngoái, ngay sau khi lãnh đạo Myanmar tuyên bố cải cách chính trị, Tổng thống Obama đã nhanh chóng quyết định bỏ cấm vận và Hoa Kỳ đẩy mạnh đầu tư kinh tế vào đất nước với 56 triệu dân này.

Ông Obama quyết định đến Myanmar vì là người sớm lên tiếng ủng hộ những cải cách chính trị đã mở ra. Sự có mặt của lãnh đạo Mỹ ở đó tuy trong thời gian rất ngắn, chỉ 6 giờ đồng hồ, là vì ông muốn đưa ra “bàn tay thân hữu” với Myanmar để tự do, dân chủ sẽ nở hoa ở đây.

Tổng thống Obama là lãnh đạo Mỹ đầu tiên thăm Myanmar từ nửa thế kỷ qua, kể từ khi phe quân đội nắm quyền năm 1962 và đã cai trị bằng chính sách độc tài với nhiều vụ đàn áp đẫm máu sinh viên, các nhà sư. Nhiều người đối lập đã bị giam tù.

Cổ súy dân chủ

Khi quyết định cải cách dân chủ, chính quyền Rangon đã thả nhiều đợt với hàng trăm tù chính trị, đã cho phép tự do báo chí, cho cựu tù chính trị tham gia sinh hoạt đảng phái.

Đảng Liên hiệp Quốc gia vì Dân chủ (National League for Democracy, NLD) của bà Suu Kyi đã tham gia chính trường trong hai năm qua, sau nhiều lần bà kêu gọi tẩy chay những cuộc bầu cử thiếu dân chủ từ khi chiến thắng của NLD bị chính quyền quân phiệt hủy bỏ năm 1990.

Đến Myanmar, sau khi được Tổng thống Thein Sein tiếp, ông Obama cũng đã gặp gỡ lãnh đạo đối lập Suu Kyi.

Thủ tướng Hun Sen của Campuchia và Tổng thống Barack ObamaTrong chuyến đi cuối năm ngoái tới châu Á, ông Obama cũng thăm Campuchia

Chuyến đi của ông Obama chính là để cổ xúy cho những cải cách dân chủ ở Myanmar.

Trong chuyến công du năm ngoái, Tổng thống Obama cũng đến Thái Lan và Campuchia. Thái Lan trong nhiều thập niên qua đã là đồng minh của Mỹ nên sự kiện ông ghé đó chỉ thắt chặt thêm quan hệ bền bỉ giữa hai nước.

Tại Campuchia, như Myanmar, là quốc gia đón lãnh đạo Mỹ đến thăm lần đầu trong nửa thế kỷ qua. Tuy không được đón tiếp nồng ấm như khi ông Obama đến Myanmar, nhưng trong thảo luận riêng tư lãnh đạo Mỹ cũng nhắc nhở Thủ tướng Hun Sen về những đàn áp phe đối lập và kêu gọi cải cách chính trị tại đây.

Sắp tới lãnh đạo Mỹ lại công du Đông nam Á. Bạch Ốc đã ra thông báo về chuyến đi vào đầu tháng Mười của Tổng thống Barack Obama, nhân hội nghị Hợp tác Kinh tế châu Á Thái Bình Dương APEC khai diễn tại Indonesia. Dịp này, ông Obama cũng sẽ chính thức thăm Brunei, Malaysia và Philippines.

Việt Nam không có trong lịch trình, tuy Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã chính thức mời Tổng thống Obama trong chuyến thăm Hoa Kỳ cuối tháng Bảy vừa qua. Ông Obama hứa sẽ cố gắng thực hiện chuyến đi trước khi hết nhiệm kỳ, nhưng chưa xác định thời điểm nào.

Khác biệt chính trị

Nếu coi những chuyến viếng thăm của lãnh đạo để định mức quan trọng trong mối bang giao hai nước thì quan hệ Mỹ-Việt không mặn mà cho lắm.

Vì sao? Có phải vì từng là cựu thù, vì địa chính trị, vì quyền lợi hay khác biệt trong hệ thống kinh tế, chính trị?

Chuyện chiến tranh năm xưa coi như hai bên đã bỏ qua, chẳng bên nào còn muốn nhắc lại.

“Phải năm năm sau từ khi Tổng thống Bill Clinton đến Hà Nội, năm 2005 Tổng thống George W. Bush mới đón Thủ tướng Phan Văn Khải tại Bạch Ốc.”

Còn địa chính trị, nếu cho rằng vì nằm sát bên nên Việt Nam khó thoát khỏi ảnh hưởng của láng giềng khổng lồ Trung Quốc, thì sao Myanmar có thể chuyển đổi được, còn Việt Nam thì chưa?

Khác biệt trong hệ thống kinh tế, chính trị có lẽ là điều khiến hai bên khó xích lại gần hơn. Việt Nam vẫn là một nước cộng sản, độc tài toàn trị và cho đến nay Mỹ vẫn chưa công nhận Việt Nam có nền kinh tế thị trường. Vì những khác biệt này mà quan hệ hai nước chưa tiến nhanh được.

Sau khi nối lại quan hệ ngoại giao năm 1995, phải năm năm sau Tổng thống Bill Clinton mới đến thăm Việt Nam, trước khi ông rời Bạch Ốc.

Hà Nội nhiệt tình đón ông Clinton vì là người đã bãi bỏ cấm vận, thiết lập bang giao giữa hai nước. Nói chuyện với sinh viên Đại học Ngoại thương Hà Nội, Tổng thống Clinton nhắc đến tự do báo chí, nền tư pháp độc lập và những quyền căn bản của con người.

Tuy nhiên, ngoại trưởng Mỹ thời Tổng thống Clinton là Madeleine Albright trong một lần gặp Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu có đề cập đến tiến trình dân chủ thì được đáp lại một cách lạnh nhạt. Sau đó bà đã phát biểu: “Quan hệ hai nước sẽ không bao giờ hoàn toàn bình thường cho đến khi vấn đề nhân quyền được bàn thảo.”

Phải năm năm sau từ khi Tổng thống Bill Clinton đến Hà Nội, năm 2005 Tổng thống George W. Bush mới đón Thủ tướng Phan Văn Khải tại Bạch Ốc.

Năm 2006 Tổng thống Bush đã đến thăm Việt Nam nhân dịp Hội nghị APEC tổ chức tại đây.

Từ đó đến nay, Bạch Ốc đã đón Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và gần đây nhất Tổng thống Obama đón Chủ tịch Trương Tấn Sang.

Thiếu ‘chiến lược’?

Với chủ trương chuyển trọng tâm chiến lược sang Đông Á của Tổng thống Barack Obama nên Hoa Kỳ đang quan tâm nhiều hơn đến vùng này, thể hiện qua sự hợp tác và thường xuyên thăm viếng các quốc gia trong vùng của bộ trưởng ngoại giao và bộ trưởng quốc phòng Mỹ, cùng với những cuộc tập trận chung. Tàu chiến của Mỹ cũng hay ghé các cảng dọc biển Đông Á.

Trong viễn cảnh đó, Hoa Kỳ và Việt Nam đang có những cố gắng xích lại gần nhau hơn, nhất là từ khi Trung Quốc gây hấn với các quốc gia trong vùng, đặc biệt là với Việt Nam và Philippines.

Ông Barack Obama và Chủ tịch Trương Tấn Sang ở Nhà Trắng hồi tháng Bảy năm 2013Quan hệ Việt – Mỹ toàn diện nhưng thiếu ‘chiến lược’

Sau hơn hai mươi năm rời bỏ căn cứ hải quân Subic Bay ở Philippines, nay có dấu chỉ là Mỹ sẽ trở lại đây. Còn vịnh Cam Ranh của Việt Nam, liệu Mỹ có muốn trở lại không?

Trở lại Subic Bay đối với người Mỹ là điều dễ. Nhưng trở lại Cam Ranh ở đất nước một thời đã là thù nghịch là điều khó cho cả hai bên vì Việt Nam nay bị Trung Quốc ảnh hưởng nhiều về kinh tế và chính trị. Liệu Hoa Kỳ có muốn tạo căng thẳng, gây sứt mẻ quan hệ với Trung Quốc không?

Vì thế quan hệ Mỹ-Việt cũng ở mức chừng mực, dù gọi đó là “toàn diện” nhưng vẫn thiếu tính “chiến lược”. Chỉ cho đến khi nào lãnh đạo Hà Nội tự mình quyết tâm ra khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc, như Myanmar đang làm, khi đó Tổng thống Obama cũng sẽ muốn đến thăm Việt Nam ngay.

Thực tế cho thấy, trong số các quốc gia khối ASEAN thì Tổng thống Obama đã thăm hết, trừ Việt Nam và Lào. Vùng Đông bắc Á ông cũng đã thăm Nhật và Nam Hàn trong chuyến công du năm 2009.

Tháng Mười Một 2012 tại Myanmar Tổng thống Obama phát biểu với sinh viên Đại học Yangon: “Các bạn đang đi theo hành trình với đầy triển vọng cho nhiều người khác bước theo.”

Ông Obama muốn nhắn với lãnh đạo Hà Nội đấy. Ông không quên lời mời và 85 triệu dân Việt đâu.

Tác giả dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do hiện sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Bài viết phản ánh cách nhìn của riêng ông.

Bùi Kiến Thành: Chính Quyền CSVN ‘Không có cơ sở ngăn ngân hàng phá sản’

Khu vực ngân hàng, bất động sản và chứng khoán tại Việt Nam có tính liên thông cao

Chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành nói chủ trương không cho ngân hàng nào phá sản của chính phủ là “không dựa trên bất cứ một cơ sở pháp lý nào.”

Trả lời phỏng vấn BBC ngày 20/9, kinh tế gia có tiếng cũng nói để giải quyết tình trạng sở hữu chéo đang bao trùm lên khu vực ngân hàng, cần phải bắt đầu bằng việc truy cứu trách nhiệm dân sự và cả hình sự đối với những người liên quan.

BBC: Theo ông, điều gì khiến sở hữu chéo tại Việt Nam trở thành vấn nạn của nền kinh tế?

Vấn đề sở hữu chéo của ngân hàng bắt đầu bằng việc nhiều nhóm nắm một số cổ phần lớn của ngân hàng. Khi đã có một số cổ phần lớn của ngân hàng thì họ có thế lực trong ngân hàng đấy.

Những người có sở hữu chéo, sở hữu cổ phần tại một số ngân hàng như vậy thì có khả năng vay vốn từ nhiều ngân hàng với những số vốn lớn.

Và những số vốn vay ấy không đi vào trong sản xuất kinh doanh mà chủ yếu đi vào khu vực bất động sản hoặc những khu vực hiện đang gặp nạn.

Vì vậy, những nhóm, cá nhân vay được số tiền lớn như thế lại kéo ngân hàng vào trong tình trạng nợ xấu, nợ khó đòi không giải quyết được.

Ở Việt Nam, số nợ xấu, nợ khó đòi ước tính từ 8,6% cho tới mười mấy phần trăm nữa, phần lớn là do những người sở hữu chéo tại ngân hàng rồi dùng tiền vay đi đầu tư vào những lĩnh vực không có hiệu quả.

BBC: Ông cho rằng thành phần nào trong nền kinh tế đang nắm nhiều sở hữu chéo nhất?

Những người này bao gồm rất nhiều những vị đại gia là những người có vị trí mạnh trong nền kinh tế tư nhân. Những vị có quyền, có lực trong chính quyền có lẽ cũng không thua gì mấy.

BBC: Xét tính liên thông của khu vực ngân hàng, chứng khoán và bất động sản ở Việt Nam, ông có cho rằng chủ trương không cho ngân hàng nào phá sản của chính phủ là đúng đắn hay không?

Việc chính phủ bảo không cho một ngân hàng nào phá sản thì thực ra không dựa trên cơ sở pháp lý nào cả.

Để nói rằng không cho một ngân hàng nào phá sản thì ai sẽ giải quyết vấn đề trả tiền lại cho các chủ tài khoản nếu như ngân hàng đó không có khả năng thanh toán? Chính phủ không có cơ sở pháp lý nào để đưa ra một quyết định như thế.

Tính hiệu quả của công ty quản lý tài sản mới đi vào hoạt động vẫn là điều gây nhiều tranh cãi

Nhưng hiện nay đây chưa phải là quyết định mà chỉ mới là chủ trương. Còn việc ngân hàng có phá sản hay không thì chính phủ phải có một trách nhiệm và chính sách rõ ràng hơn nữa.

Bảo hiểm tiền gửi hiện nay rất giới hạn, chỉ khoảng 50 triệu đồng. Ai sẽ chịu trách nhiệm hàng tỷ đồng cho những tài khoản gửi vào đó nếu ngân hàng không có khả năng thanh toán?

BBC: Chính phủ thời gian vừa qua đã thiết lập công ty quản lý tài sản để giải quyết nợ xấu. Ông đánh giá thế nào về độ hiệu quả của công ty này?

Công ty đó chỉ có 500 tỷ đồng vốn điều lệ và có khả năng phát hành trái phiếu để thanh toán cho những công ty mà nó mua nợ xấu .Nhưng tất cả mọi chuyện đều rõ ràng.

Tôi chưa thấy làm sao để công ty này mua hàng trăm nghìn tỷ nợ xấu, nợ khó đòi. Và nó không giải quyết được vấn đề gì vì mua rồi thì làm gì với nợ xấu, nợ khó đòi đấy?

Bán ra trở lại thì không có ai mua, mà phải cấu trúc lại các doanh nghiệp mang nợ xấu đấy thì có khả năng để làm hay không?

Công ty đó chưa thực sự có một chính sách, định hướng rõ ràng để giải quyết hàng trăm nghìn tỷ đồng nợ xấu.

BBC: Theo ông, để giải quyết những vấn đề do sở hữu chéo gây ra, cần bắt đầu từ đâu?

Nhà nước phải rõ ràng trách nhiệm của những người đã sở hữu chéo trong ngân hàng và có hành động không tôn trọng pháp luật.

Ngân hàng Trung ương phải điều tra, thẩm tra từng ngân hàng một, xem nợ xấu đấy gốc từ đâu, ai là người vay, và người vay đấy có quan hệ như thế nào trong sở hữu chéo cũng như trong ngân hàng đấy.

Từ đấy phải truy cứu trách nhiệm dân sự và hình sự, không thể nói chung chung được.

Mưu đồ Trung Quốc ở Biển Đông

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok.  2013-09-19

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/from-doc-to-coc-09192013061928.html

09192013-from-doc-to-coc.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Bản đồ vùng lưỡi bò mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền

Bản đồ vùng lưỡi bò mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền

Source UNCLOS

Nghe bài này

Những diễn biến liên quan đến tình hình tranh chấp tại Biển Đông hiện nay qua việc Trung Quốc và khối ASEAN bàn tới việc hình thành Bộ Quy tắc Ứng xử- CoC có mang lại nhiều hy vọng cho những tranh chấp lãnh hải tại khu vực biển đó hay không?

Chủ trương của Trung Quốc về Biển Đông.

Hồi ngày 2 tháng 8 năm nay, khi đến tham dự diễn đàn cấp cao kỷ niệm 10 năm quan hệ đối tác chiến lược ASEAN- Trung Quốc, bộ trưởng ngoại giao Vương Nghị của Trung Quốc lặp lại quan điểm của Bắc Kinh về vấn đề tranh chấp tại khu vực Biển Đông mà Trung Quốc gọi là Nam Hải và vạch ra đường lưỡi bò chiếm đến 80% diện tích ở đó.

Đại ý ông Vương Nghị cho rằng phía Trung Quốc luôn sẵn sàng giải quyết tranh chấp thông qua đối thoại và đàm phán trực tiếp. Cánh cửa đối thoại và tham vấn được Trung Quốc rộng mở. Bắc Kinh cũng đã theo đuổi triển vọng đôi bên cùng có lợi. Đó là đường lối mà Trung Quốc sẽ theo đuổi trong thời gian tới.

Trong hai ngày 27 và 28 tháng 8, bộ trưởng quốc phòng khối ASEAN và 8 nước đối tác đối thoại trong đó có Hoa Kỳ gặp nhau tại Brunei với nội dung bàn thảo việc hợp tác và cổ vũ cho hòa bình, ổn định trong khu vực. Đây là nơi mà vào những năm qua tranh chấp tại khu vực Biển Đông giữa Trung Quốc với một số quốc gia ASEAN gây nên căng thẳng, đối đầu và theo đánh giá của giới chuyên gia theo dõi sát vấn đề Biển Đông là có thể dẫn đến xung đột vũ trang.

Các nước thuộc khối ASEAN tại cuộc họp ở Brunei nhìn lại 10 năm thực thi Tuyên bố về cách ứng xử của các bên tại Biển Đông, DoC với phía TQ; đồng thời lặp lại cam kết ủng hộ cho việc tiến đến hình thành nên Bản Quy tắc Ứng xử tại Biển Đông- CoC, mang tính ràng buộc

Các vị đứng đầu ngành quốc phòng của các nước thuộc khối ASEAN tại cuộc họp ở Brunei nhìn lại 10 năm thực thi Tuyên bố về cách ứng xử của các bên tại Biển Đông, DoC với phía Trung Quốc ; đồng thời lặp lại cam kết ủng hộ cho việc tiến đến hình thành nên Bản Quy tắc Ứng xử tại Biển Đông- CoC, mang tính ràng buộc.

Tuy nhiên đại diện phía Trung Quốc là tướng Thường Vạn Toàn lên tiếng chỉ trích cho rằng Bắc Kinh phản đối mọi phương pháp tiếp cận đa phương nhằm giải quyết tình hình tranh chấp tại Biển Đông.

Trong khi đó ở Bắc Kinh vào ngày 30 tháng 8, bộ trưởng ngoại giao Vương Nghị khi gặp các đồng nhiệm khối ASEAN cũng lên tiếng cảnh cáo các nước ASEAN đừng giương ngọn cờ ASEAN trong vấn đề Biển Đông.

Bộ trưởng Ngoại giao các nước ASEAN nhóm họp tại Hua Hin, Thái Lan vào ngày 14 tháng 8 năm 2013.
Bộ trưởng Ngoại giao các nước ASEAN nhóm họp tại Hua Hin, Thái Lan vào ngày 14 tháng 8 năm 2013.AFP

Một biện pháp cứng rắn được Bắc Kinh đưa ra với phía Philippines là điều kiện buộc Manila phải rút lại đơn kiện ‘đường lưỡi bò’ của Trung Quốc ra trước Tòa án Quốc về Luật biển- ITLOS. Nước chủ nhà Trung Quốc buộc tổng thống Benigno Aquino phải làm việc đó nếu muốn dẫn đầu phái đoàn đến tham dự triển lãm kinh tế ASEAN- Trung Quốc năm nay mà theo lệ thường lâu nay năm nay Philippines là quốc gia danh dự tại kỳ triển lãm đó được khai mạc hồi ngày 3 tháng 9 vừa qua.

Đối với việc Philippines kiện Trung Quốc trước Tòa án quốc tế về luật biển về ‘đường lưỡi bò’ bao phủ đến 80% Biển Đông, thì vừa qua Bộ trưởng Tư Pháp của Trung Quốc, ông Hoàng Huệ Khang cho rằng Manila cố tình gây hiểu lầm giữa vấn đề ‘chủ quyền lãnh thổ’ và ‘Công ước Liên hiệp quốc về luật biển’. Ông này cho rằng vấn đề tranh chấp giữa hai phía là tranh chấp lãnh thổ chứ không phải tranh chấp về biển. Việc tranh chấp chủ quyền lãnh thổ không thuộc phạm vi giải quyết của Công ước Liên hiệp quốc về luật biển.

Phản bác

Thạc sĩ Hoàng Việt, một chuyên gia nghiên cứu Biển Đông hiện đang giảng dạy tại Đại học Luật thành phố Hồ Chí Minh có ý kiến đối với lập luận mà ông bộ trưởng Tư pháp Trung Quốc Hoàng Huệ Khang đưa ra:

Manila cố tình gây hiểu lầm giữa vấn đề ‘chủ quyền lãnh thổ’ và ‘Công ước LHQ về luật biển’. Ông này cho rằng vấn đề tranh chấp giữa hai phía là tranh chấp lãnh thổ chứ không phải tranh chấp về biển. Việc tranh chấp chủ quyền lãnh thổ không thuộc phạm vi giải quyết của Công ước LHQ về luật biển.

Bộ trưởng Tư Pháp TQ

…Manila cố tình gây hiểu lầm giữa vấn đề ‘chủ quyền lãnh thổ’ và ‘Công ước Liên hiệp quốc về luật biển’. Ông này cho rằng vấn đề tranh chấp giữa hai phía là tranh chấp lãnh thổ chứ không phải tranh chấp về biển. Việc tranh chấp chủ quyền lãnh thổ không thuộc phạm vi giải quyết của Công ước Liên hiệp quốc về luật biển.Bộ trưởng Tư Pháp TQ

Đúng về bản chất nó liên quan về tranh chấp lãnh thổ. Thực chất và bản chất Scaborough giữa Philippines và Trung Quốc liên quan về vấn đề lãnh thổ; nhưng việc Philippines nghiên cứu để kiện cũng liên quan đến điều kiện trong Công ước Luật biển. Đơn kiện trực tiếp Philippines gửi lên không trực tiếp về lãnh thổ mà liên quan đến Luật Biển, liên quan đến giải thích và áp dụng những điều khoản liên quan đến Công ước Luật Biển trong tranh chấp đó. Chính vì vậy cho nên Philippines cũng có đầy đủ cơ sở để đưa ra và đương nhiên Trung Quốc bác bỏ vụ kiện và họ không muốn tham gia vụ kiện nên họ lái sang hướng khác…

Quan điểm của nhiều quan chức và học giả Trung Quốc cho rằng đây là vấn đề tranh chấp lãnh thổ và Công ước Quốc tế về Luật Biển năm 1982 không có thẩm quyền giải quyết; tuy nhiên phải xét về mặt bản chất là tranh chấp lãnh thổ thực đó nhưng có liên quan. Trong đơn kiện Philippines không nói tranh chấp lãnh thổ mà nhấn mạnh giải thích đường chín đoạn của Trung Quốc có phù hợp với Công ước Luật biển hay không. Nếu không phải thủ tiêu nó vì vô giá trị. Đường chín đoạn này vừa liên quan đến vấn đề lãnh thổ mà cũng liên quan đến vấn đề Công ước Luật Biển.

Tương lai của CoC thì tôi cho rằng vẫn còn khó khăn, đặc biệt về phía TQ. Cho đến bây giờ thì các quốc gia ASEAN gần như nhất trí hoàn toàn nội dung của CoC rồi và chỉ cần sự đồng ý của TQ. Nhưng qua các phát biểu của những chính khách TQ, họ chỉ mới đang tiến hành gọi là ‘tham vấn’ để bàn luận về CoC thôi

thạc sĩ Hoàng Việt

CoC ?

Trong hai ngày 14 và 15 tháng 9 vừa qua, tại thành phố Tô Châu Trung Quốc, diễn ra cuộc họp lần thứ sáu Quan chức Cấp Cao ASEAN- Trung Quốc và cuộc họp lần thứ 9 Nhóm Công tác chung ASEAN- Trung Quốc về triển khai Tuyên bố Ứng xử của các bên ở Biển Đông- DoC.

Đó là cuộc họp định kỳ kiểm điểm và thúc đẩy thực thi DoC. Ngoài ra ASEAN và Trung Quốc tiến hành tham vấn chính thức lần đầu tiên ở cấp quan chức cao cấp về việc xây dựng Bộ Quy tắc Ứng xử tại Biển Đông- CoC.

Vấn đề CoC cũng được bàn tại hội thảo khu vực diễn ra ở thủ đô Phnom Penh của Kampuchia trong hai ngày 19 và 20 tháng 9 này. Thông tin cho biết những đại biểu tham dự sẽ bàn đến những phương cách hợp lý để có thể tiến đến việc đạt được một Bộ Quy tắc Ứng xử tại Biển Đông khả dĩ chấp nhận được.

Tuy nhiên theo thạc sĩ Hoàng Việt con đường đi đến CoC không dễ dàng gì:

Tương lai của CoC thì tôi cho rằng vẫn còn khó khăn, đặc biệt về phía Trung Quốc. Cho đến bây giờ thì các quốc gia ASEAN gần như nhất trí hoàn toàn nội dung của CoC rồi và chỉ cần sự đồng ý của Trung Quốc. Nhưng qua các phát biểu của những chính khách Trung Quốc, họ chỉ mới đang tiến hành gọi là ‘tham vấn’ để bàn luận về CoC thôi. Điều đó cho thấy dường như Trung Quốc chưa sẵn sàng để ký CoC. Chiến thuật của họ như là đang muốn câu giờ, kéo dài thời gian ra, và kéo dài thời ra ra thì họ được lợi nhiều nhất. Chính vì vậy mà tôi vẫn quan ngại về tương lai của CoC. Chắc trong một thời gian ngắn nữa, CoC vẫn chưa thể ký kết được.

Ý kiến của các giới đều cho rằng trước một thế lực quân sự đang được củng cố và thái độ kẻ cả của một nước lớn trong khu vực thì sự đoàn kết của các nước nhỏ là một tất yếu nếu như họ không muốn để cho Trung Quốc làm mưa làm gió, thâu tóm hết mọi nguồn lợi phong phú tại khu vực Biển Đông…

Việt Nam bị lên án tại Hội đồng Nhân quyền LHQ

Ỷ Lan, thông tín viên RFA. 2013-09-19

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/y-lan-09192013-09192013145058.html

2013-0911c-305.jpg

Băng thu lời Luật gia Nguyễn Bắc Truyển phát biểu được phát tại Khóa họp lần thứ 24 của Hội đồng Nhân quyền LHQ ở Genève.

Photo courtesy of Quê Mẹ

Yêu cầu LHQ áp lực Việt Nam

Khóa họp lần thứ 24 của Hội đồng Nhân quyền LHQ đang diễn ra tại Điện Quốc Liên ở Genève từ ngày 9 đến ngày 27 tháng 9 để xử lý các vi phạm nhân quyền trên thế giới. Chiều ngày 17 tháng 9, ông Võ Văn Ái nhân danh hai tổ chức Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam và Hành động Chung Cho Nhân quyền lên tiếng tố cáo Việt Nam vi phạm điều 19 và điều 18 của Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị thông qua một loạt hành xử, như Nghị định 72 về Internet mới ban hành với những cuộc bắt bớ tùy tiện 49 bloggers, sự ngược đãi tù nhân, đặc biệt đối với ông Nguyễn Hữu Cầu, hai nữ tín đồ Hòa Hảo Đỗ Thị Minh Hạnh và Mai Thị Dung, và đàn áp các tôn giáo tại Việt Nam hay quản chế tùy tiện Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ.

Kết thúc bài phát biểu Ông Ái nói: “Yêu cầu Hội đồng Nhân quyền LHQ áp lực để Việt Nam công bố thời điểm viếng thăm Việt Nam của Báo cáo viên LHQ đặc nhiệm Tự do tôn giáo mà Hà Nội đã chấp nhận; thúc đẩy Việt Nam mời Báo cáo viên LHQ đặc nhiệm Tự do ngôn luận, và Báo cáo viên LHQ đặc nhiệm Bảo vệ người bảo vệ nhân quyền; đặc biệt bãi bỏ các điều luật 79, 80, 87, 88 và 258 trong bộ Luật Hình sự”.

Yêu cầu Hội đồng Nhân quyền LHQ áp lực để Việt Nam công bố thời điểm viếng thăm Việt Nam của Báo cáo viên LHQ đặc nhiệm Tự do tôn giáo mà Hà Nội đã chấp nhận.
-Võ Văn Ái

Cũng tại LHQ, hôm 11.9, Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam và Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền, với sự bảo trợ của 4 tổ chức Human Rights Watch, IFEX, Article 19, và Văn Bút Quốc tế, đã tổ chức một cuộc Hội thảo về “Ngôn luận hợp pháp trên Internet bị quy tội: Nhân chứng từ Việt Nam, Thái Lan, và Cam Bốt”

Các nhân chứng từ Việt Nam có hai ông Võ Văn Ái và Nguyễn Bắc Truyển, bà Sukanya Joop Prueksakasemsuk đến từ Thái Lan và cô Ramana Sorn đến từ Cam Bốt.

Qua băng thu âm gửi từ Saigon sang, ông Nguyễn Bắc Truyển cho biết tình hình đàn áp các bloggers thông qua Nghị định 72. Ông cũng là nạn nhân bị hàng chục công an mật vụ theo dõi, phong tỏa nhà ông sau khi ông tiếp kiến Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ tại Saigon hồi tháng 8. Sau đó, ông và các nhà hoạt động đến Dòng Chúa Cứu Thế ăn mừng em Phương Uyên, khi về cũng bị công an hành hung, ném đá vào đầu chị Bùi Hằng, và các anh Lê Quốc Quyết, Trương Minh Đức, Quang Dũng…

Kết thúc, ông Nguyễn Bắc Truyển cho biết rằng:

2013-0917c-250.jpg
Ông Võ Văn Ái phát biểu tại Khóa họp lần thứ 24 của Hội đồng Nhân quyền LHQ ở Genève. Photo courtesy of Quê Mẹ.

“Thưa quý vị, trong những ngày qua khi ông Trương Tấn Sang đi gặp Tổng Thống Obama Hoa Kỳ trở về thì tình hình nhân quyền có vẻ như là bước sang một giai đoạn mới là khủng bố trực tiếp vào các nhà hoạt động một cách rất là nặng. Họ đánh đập, không từ bất cứ hành động côn đồ nào để có thể đàn áp, khủng bố tinh thần của các nhà bất đồng chính kiến cũng như các nhà hoạt động. Nặng nề hơn hết là họ ra những thông báo về Nghị định 72 hạn chế quyền tự do thông tin trên Internet. Đây là Nghị định đi ngược lại những lời cam kết tự do Internet của nhà cầm quyền Việt Nam đối với quốc tế”.

Bài tham luận của ông Võ Văn Ái phân tích sự tai hại của Nghị định 72 về Internet thông qua việc bắt bớ, giam cầm tùy tiện 49 bloggers cùng hệ quả nguy hại khóa miệng tự do ngôn luận tại Việt Nam. Hà Nội giải thích Nghị định 72 như sự bảo vệ tác quyền, và chống lại các “thế lực thù địch”. Nhưng ông Ái bác bỏ khi trích lời ông Jonathan London, giáo sư Đại học Hồng Kông, nói rằng:

“Trong mọi tầng lớp xã hội Việt Nam đang có sự khao khát thay đổi. Nỗi khát vọng này không đến từ các thế lực thù địch, mà đến từ mọi giới người Việt yêu thương xứ sở họ và mong cầu một tương lai tốt đẹp sớm xảy ra”.

Nhân dịp này chúng tôi phỏng vấn ông Nicolas Agostini, chủ tọa cuộc Hội thảo. Ông cho biết như sau:

Nicolas Agostini: “Mặc dù bối cảnh các quốc gia khác nhau, nhưng chúng tôi thấy có cùng một mô hình chung, là sự đàn áp các tiếng nói độc lập, các phê phán và các nhà báo, đặc biệt trên trực tuyến. Vì vậy chúng tôi đặt tiêu điểm vào Việt Nam, biểu trưng đầy đủ cho một nhà nước độc đoán đang khóa miệng mọi tiếng nói bất đồng chính kiến. Chúng tôi cũng nhắm tới Thái Lan, nơi nhà cầm quyền sử dụng tội khi quân và sắc luật về tội phạm vi tính để đàn áp những phê phán, và Cam Bốt, là nơi chính quyền sử dụng sự sợ hãi bất chính và sự tự-kiểm-duyệt để đàn áp, giống hệt như hiện trạng ở Thái Lan và Việt Nam, họ nhắm vào các bloggers và công dân mạng, những người đăng tải bài vở trên Facebook và mạng xã hội, hoặc các nhà báo trực tuyến.

Chúng tôi yêu cầu LHQ đặt trọng tâm vào ba nước Việt Nam, Thái Lan, Cam Bốt, vì cả ba quốc gia này có nghĩa vụ quốc tế theo các điều luật nhân quyền quốc tế.
-Nicolas Agostini

Ỷ Lan: Trường hợp ở Việt Nam, những thông tin gì được trình bày tại cuộc hội thảo thưa ông?

Nicolas Agostini: Ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, đã trình bày những vi phạm rất trầm trọng đối với tự do ngôn luận. Ông đã đưa ra nhiều trường hợp của các bloggers và nhà báo đã bị cầm tù chì vì biểu tỏ ôn hòa quyền ngôn luận và ý kiến hay trường trình những xâm phạm nhân quyền và pháp luật. Chúng tôi cũng cho phát băng thu từ Saigon của blogger Nguyễn Bắc Truyển đã từng bị tù trong quá khứ. Được trả tự do những ông vẫn bị nhà cầm quyền theo dõi và bị sách nhiễu thô bạo chỉ vì ông biểu tỏ ôn hòa ý kiến trên trực tuyến.

Ỷ Lan: Ông có đòi hỏi Hội đồng Nhân quyền LHQ phải làm gì không, thưa ông?

Nicolas Agostini: “Chúng tôi yêu cầu LHQ đặt trọng tâm vào ba nước Việt Nam, Thái Lan, Cam Bốt, vì cả ba quốc gia này có nghĩa vụ quốc tế theo các điều luật nhân quyền quốc tế. Thái Lan vừa chấm dứt nhiệm kỳ thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ. Có thể Việt Nam sẽ được bầu vào Hội đồng Nhân quyền cho nhiệm kỳ ba năm tới.

Sắp tới đây, LHQ sẽ duyệt xét cả ba nước này theo Cơ chế Kiểm điểm Định kỳ (Universal Periodic Review). Vì vậy, chúng tôi kêu gọi Cộng đồng quốc tế và các thành viên trong Hội đồng Nhân quyền LHQ yêu sách cả ba nước phải tôn trọng các nghĩa vụ quốc tế và yêu cầu cho các quyền dân sự và chính trị, đặc biệt là quyền tự do ngôn luận, được bảo đảm hoàn toàn.”

Ỷ Lan: Xin cám ơn ông Nicolas Agostini.

Ỷ Lan, Phóng viên Đài Á châu Tự do tại LHQ Genève

Đoàn Ban Tôn giáo VN thăm Vatican

Một buổi lễ của Công giáo ở Việt Nam

Một phái đoàn của Ban Tôn giáo Chính phủ hiện đang ở thăm Vatican sau khi có vụ lộn xộn liên quan giáo dân tại Mỹ Yên, Nghệ An.

Phái đoàn này có bảy thành viên do Thứ trưởng Bộ Nội vụ, Trưởng ban Ban Tôn giáo Chính phủ Phạm Dũng dẫn đầu, theo Thông tấn xã Việt Nam.

Chuyến thăm kéo dài 5 ngày từ 15/9-20/9.

Cũng theo TTXVN, trong khuôn khổ chuyến đi đoàn Ban Tôn giáo Chính phủ có cuộc gặp làm việc với Thứ trưởng Bộ Truyền giáo (Bộ Truyền giảng Phúc âm cho các Dân tộc) Tadeusz Wojda, Thứ trưởng Ngoại giao Antoine Camilleri, dự buổi gặp mặt chung của Giáo hoàng Francis và thăm Đài phát thanh Vatican.

Việt Nam và Vatican hiện chưa có quan hệ ngoại giao, và tiến trình tái thiết lập quan hệ đã gặp nhiều khó khăn vì các vụ liên quan giáo dân và chính quyền ở trong nước.

Gần đây nhất là vụ hàng trăm giáo dân ở giáo xứ Mỹ Yên, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, đụng độ với nhà chức trách hôm 4/9.

Giáo dân nói chính quyền đã thất hứa khi không trả tự do cho hai người mà họ bắt trước đó, còn chính quyền thì cáo buộc giáo dân “gây rối”.

Công an Nghệ An cũng đã khởi tố vụ án hình sự ở Mỹ Yên.

Trong các cuộc họp với quan chức Vatican, đoàn Việt Nam được dẫn lời khẳng định “Chính phủ Việt Nam luôn thực hiện nhất quán chính sách tôn giáo, đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng và tôn giáo, đồng thời chống việc lợi dụng tín ngưỡng và tôn giáo để làm mất ổn định xã hội, gây ảnh hưởng đến lợi ích chung của cộng đồng Công giáo nói riêng và dân tộc nói chung”.

Tướng Công an

Hiện chưa có các nguồn tin độc lập về chuyến đi của phái đoàn Ban Tôn giáo Chính phủ Việt Nam.

Ban Tôn giáo Chính phủ, thành lập năm 1955, có nhiệm vụ, quyền hạn quản lý nhà nước về lĩnh vực tôn giáo trong phạm vi cả nước; quản lý nhà nước các dịch vụ công thuộc lĩnh vực tôn giáo theo quy định của pháp luật.

Ban này có chức năng hướng dẫn và hỗ trợ chính quyền địa phương các cấp về công tác tôn giáo và giải quyết những vấn đề quan trọng về tôn giáo, đồng thời làm đầu mối liên hệ với các tổ chức tôn giáo.

Trưởng ban, ông Phạm Dũng, từng vị là người đứng đầu Tổng cục An ninh II, tức cơ quan chuyên trách về an ninh nội địa, của Bộ Công an, giữ hàm Trung tướng.

Ông Dũng nhậm chức tháng 2/2012.

Tháng Ba năm nay, người làm phái viên tư vấn về an ninh và tôn giáo cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – Thượng tướng Công an Nguyễn Văn Hưởng, đã nghỉ hưu.

Việc các tướng công an tham gia công tác tôn giáo cho thấy Chính phủ Việt Nam và Đảng Cộng sản đặt tầm quan trọng đặc biệt cho liên hệ giữa hoạt động tôn giáo và ổn định xã hội.

Cả Chủ tịch nước nhiệm kỳ trước, ông Nguyễn Minh Triết, và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đều đã từng thăm Tòa Thánh và hội kiến Đức Giáo hoàng Benedict XVI.

Thời gian gần đây, quan hệ giữa Tòa thánh và Hà Nội có ấm lên, nhưng vẫn xảy ra nhiều vụ chủ yếu liên quan đất đai của nhà thờ.

Vatican đã bổ nhiệm đại diện không thường trú ở Việt Nam từ năm 2011.